Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

Bản chất thật sự của vị luật sư được vinh danh “gương sáng tư pháp” – Trịnh Văn Quyết



 -
Ông chủ tập đoàn FLC Trịnh Văn Quyết từng chia sẻ “Tôi đi lên gần như từ hai bàn tay trắng, đó là kết quả của cả một quá trình lăn lộn với thương trường, một quá trình tích lũy kinh nghiệm, kiến thức, tính toán làm ăn trong kinh doanh”, khiến ai cũng nấy đều thán phục vì tài năng của ông. Thế nhưng đó chỉ là bề nổi của tảng băng chìm, nếu chúng ta biết được bản chất thật sự của vị doanh nhân này, chắc chắc sẽ có rất nhiều người bất ngờ.
Thương trường cũng như chiến trường, phải cạnh tranh quyết liệt mới giành được đất sống. Để có thể đứng vững và tồn tại thì tất cả các DN phải đặt chữ tín lên hàng đầu. Thế nhưng riêng trường hợp của ông luật sư Quyết, yếu tố giúp ông đứng vững trên thương trường đến ngày hôm nay đó là thủ đoạn. Từ những thủ đoạn này mà ta có thể thấy được bản chất thật sự của ông.
Bản chất của vị luật sư được vinh danh “gương sáng tư pháp”
Bất tuân pháp luật
Tập đoàn FLC – một trong những tập đoàn lớn, tạo được nhiều lòng tin cho khách hàng. Và người đứng đầu tập đoàn lớn này là Luật sư Trịnh Văn Quyết – một trong những luật sư được ngành Tư pháp vinh danh “Gương sáng tư pháp” năm 2015. Là một người chèo lái và cũng là người nắm rõ luật, thế nhưng hàng chục dự án của FLC triển khai ngay giữa lòng thủ đô thì có đến 9 dự án vi phạm pháp luật.
Điển hình dự án FLC Green Home. FLC tự ý thi công, sau đó rao bán khi chưa có giấy phép xây dựng. Mặc dù đã bị cơ quan chức năng “tuýt còi” bằng những văn bản, quyết định đình chỉ nhưng chủ đầu tư vẫn làm ngơ.
Còn tại dự án FLC Garden City. Tập đoàn này phớt lờ hàng chục quyết định đình chỉ, xử phạt hành chính của UBND và Thanh tra quận Nam Từ Liêm, FLC vẫn ngang nhiên thi công xem như không hề có chuyện gì xảy ra. Sau đó FLC còn tự ý chuyển đổi mục đích sử dụng (từ nhà ở xã hội sang căn hộ thương mại), rồi đem rao bán khi chưa có giấy phép.
Đến dự án FLC Complex Tower. Thanh tra xây dựng quận Nam Từ Liêm đã yêu cầu đình chỉ thi công vì xây dựng không phép, nhưng FLC vẫn cố tình thi công và rao bán hàng trăm căn biệt thự. Điều đáng nói là, dự án chỉ có 270 căn hộ nhưng FLC rao bán 500 căn, chứng tỏ FLC qua mặt cơ quan chức năng, lừa dối khách hàng.
Thậm chí căn biệt thự B12- BT6 tại Khu đô thị Mỹ Đình 2 của ông Quyết cũng lộ rõ sai phạm. Thi công phá vỡ quy hoạch được duyệt, bị yêu cầu ngừng xây dựng, nhưng ông Quyết vẫn tiến hành thi công.
Dù các cơ quan chức năng quận Nam Từ Liêm đã nhiều lần xử phạt và đình chỉ thi công nhưng chủ đầu tư vẫn ngang nhiên xây dựng, hoàn thiện.
Từ những sai phạm của các dự án trên, dư luận đặt câu hỏi, một vị luật sư được vinh danh gương sáng tư pháp lẽ ra phải thượng tôn pháp luật, thế nhưng đằng này lại đặt doanh nghiệp của mình trên cả pháp luật. Ông Quyết là ai, vì sao tập đoàn của ông sai phạm khắp cả nước đều biết, nhưng các cấp thẩm quyền không hề lên tiếng? Phải chăng họ đang bị đồng tiền của FLC làm mờ mắt?
Chống đối người đứng đầu chính phủ
Đó là những sai phạm giữa lòng thủ đô, còn ở những tỉnh thành cách xa trung tâm, FLC chống lại cả lệnh của Thủ tướng và Phó Thủ tướng.
Tại FLC Hạ Long khi Phó Thủ tướng quyết định dừng thì công thì FLC gây sức ép, mua chuộc tờ báo Hạ Long không được đăng tải thông tin…Đến dự án FLC Thanh Hóa, Thủ tướng yêu cầu làm rõ sai phạm, thì FLC lớn tiếng khẳng định “đó chỉ là một phần rất nhỏ bên cạnh nỗ lực, đóng góp của tập đoàn”. Nghĩa là “tôi có đóng góp lớn làm thay đổi diện mạo của thành phố, dù có bị sai phạm vẫn không vấn đề gì”.
Sau đó, ông Trịnh Văn Quyết còn treo cả status “Nhìn từ góc độ một luật sư, nếu doanh nghiệp ở Việt Nam bị thanh, kiểm tra, tôi e rằng hầu hết đều có vi phạm, không lỗi này thì lỗi khác”. Đường đường là một luật sư hiểu biết về pháp luật, thế nhưng lại điều hành doanh nghiệp vi phạm pháp luật một cách công khai và có thái độ chống lại cả lệnh của Thủ tướng, phải chăng ông Quyết đang có ý so sánh, tất cả các DN ở VN đều có vi phạm thì tập đoàn của ông sai phạm cũng là điều bình thường? Biết luật mà cố tình vi phạm, chắc có lẽ ông sử dụng kiến thức học được chỉ để lách luật, liệu ông có còn xứng đáng với danh một luật sư được vinh danh gương sáng tư pháp?
Lừa dối nhà đầu tư
Tuy là một tập đoàn BĐS lớn nhất nhì cả nước, nhưng giá trị cổ phiếu của FLC chỉ quanh quẫn ở mức 7.000 đồng/cổ phiếu không người mua. Nhằm đẩy giá cổ phiếu tăng mạnh lấy lại lòng tin nhà đầu tư, FLC vẽ hàng loạt dự án “khống” lừa đảo các nhà đầu tư, bất chấp hậu quả.
Cáp treo vào Sơn Đoòng, FLC nói có – tỉnh Quảng Bình nói không. Ông Quyết khẳng định, tập đoàn FLC được chính quyền tỉnh Quảng Bình tha thiết mời gọi đầu tư vào dự án cáp treo hang Sơn Đoòng (Quảng Bình), hiện tập đoàn đã nghiên cứu và khảo sát. Thế nhưng ông Nguyễn Hữu Hoài – Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình lại khẳng định: “Tỉnh còn chưa có kế hoạch xây cáp treo vào hang Sơn Đoòng”. Trước thông tin này ông Nguyễn Văn Kỳ, Phó giám đốc Sở Du lịch Quảng Bình vô cùng kinh ngạc: “Tôi chưa biết chủ trương này nhưng làm gì có cáp treo Sơn Đoòng”.
Casino tại Đảo Ngọc Vừng (Quảng Ninh) chỉ có một doanh nghiệp được báo cáo. Ông Quyết cũng mạnh miệng tuyên bố FLC đang cùng với Faros, đầu tư một khu quần thể cao cấp quy mô rất lớn là đảo Ngọc Vừng (huyện Vân Đồn – Quảng Ninh). Thế nhưng sau khi tìm hiểu thông tin, phía tỉnh Quảng Ninh khẳng định: “Hiện chỉ có Sun Group là doanh nghiệp duy nhất được tỉnh lựa chọn, báo cáo Thủ tướng Chính phủ quyết định chủ trương đầu tư Khu dịch vụ, du lịch và vui chơi giải trí tổng hợp có casino”. Tỉnh Quảng Ninh cũng xác định, sẽ ưu tiên cho Sun Group làm chủ đầu tư dự án Khu phức hợp nghỉ dưỡng giải trí cao cấp có casino tại Vân Đồn.
Tuyên bố dự án khống nhằm đẩy giá cổ phiếu tăng mạnh lấy lại lòng tin nhà đầu tư.
Từ những dự án trên giấy được ông vẽ ra y như là thật. Ông lừa dối nhà đầu tư một cách trắng trợn, liệu ông Quyết có nghĩ đến hậu quả, khi các nhà đầu tư phát hiện ra sự thật hay không? Một luật sư dày dạn kinh nghiệm sẽ biết hậu quả của bội ước lòng tin là như thế nào, thế nhưng ông Quyết vẫn bất chấp, liệu tình hình sức khỏe của FLC đang có vấn đề thật sự, đã đến giai đoạn nước rút, cần huy động vốn gấp?
Luật sư đội lốt côn đồ
Hầu như phía sau sự thành công của những dự án của FLC đều có cả máu và nước mắt tức tưởi của hàng vạn người dân đang rên xiết, nguyền rủa. Bởi tập đoàn này đi đến đâu ra tay cướp đất và chà đạp lên lợi ích của người dân đến đấy. Điều này được thể hiện rõ qua hàng loạt dự án như FLC Vĩnh Phúc, FLC Thanh Hóa, FLC Quảng Bình.
Tại Thanh Hóa, khi chưa được 28 hộ dân giao đất vì giá đền bù rẻ như “mớ rau, con cá” ngoài chợ, thì FLC mượn tay UDND thị xã Sầm Sơn cưỡng chế 20 ha đất dân, khiến người dân vào cảnh cũng quẫn bởi giá đền bù chỉ đủ để mua đất ở khu tái định cư, không đủ tiền để xây cái nhà cấp 4. Hả hê với chiến lợi phẩm hàng chục ha đất, FLC còn ngăn đường, cấm biển, triệt đường mưu sinh của người dân, mất nhà, mất đất, không còn đường mưu sinh khiến họ kéo nhau lên UBND tỉnh Thanh Hóa phản đối.

Người dân Sầm Sơn ngồi trước cổng UBND tỉnh Thanh Hóa để phán đối việc lấy đất dân giao cho tập đoàn FLC.
Đến Vĩnh Phúc, FLC cũng sử dụng chiêu bài cũ, mượn tay chính quyền Vĩnh Phúc cưỡng đoạt 250ha đất của hàng trăm hộ gia đình sống chủ yếu dựa vào đồng ruộng, chăn nuôi bò sữa hơn 15 năm nay. Điều đáng nói là, tỉnh Vĩnh Phúc tự ý chuyển đổi 250 ha từ đất trồng lúa Vĩnh Tường sang đất dự án FLC chưa được sự chấp thuận của Thủ tướng Chính phủ.
Cũng như hai tỉnh thành trên, tại dự án FLC Quảng Bình tập đoàn này ra tay chiếm đoạt 200 lô đất ở của người dân, nhưng nghịch lý thay lấy đất dân mà FLC lại bồi thường cho cán bộ xã, cán bộ huyện với mức vài tỷ đồng, thậm chí có người lên đến 4-5 tỷ đồng. Câu hỏi đặt ra ở đây là vì sao, FLC có thể điều khiển được chính quyền sở tại phục vụ cho mình như thế? Rồi tiếp đến những sai phạm của FLC rõ như ban ngày thế nhưng vẫn không bị xử lý mà còn tiếp tay cho những sai phạm khiến cho người dân và chính quyền phải đối đầu? Phải chăng vì những phòng bì lót tay dưới gầm bàn?
Tất cả những việc làm trên thể hiện được bản chất của một “gian thương”, một luật sư đội lốt côn đồ biết luật mà cố tình vi phạm pháp luật. Liệu còn nhà đầu tư nào dám hợp tác với chủ DN sống ngoài vòng pháp luật, lừa dối đối tác, sằn sàng ra tay cướp khi có nhu cầu? Người ta nói chơi dao có ngày đứt tay, thật vậy khi hợp tác với FLC không biết khi nào mình trở thành nạn nhân dưới tay ông Quyết? Có lẽ chính những bản chất này đã giúp ông Quyết có được khối tài sản kếch xù và được vinh danh là ông trùm mafia bất động sản giàu có bậc nhất Việt Nam.
(Dân Việt / VIetnamnet / Dân Trí)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đằng sau sự lớn mạnh của Vạn Thịnh Phát là sự góp sức của các nhà tài trợ Trung Quốc?


 -
Hiện nay, thị trường địa ốc thành phố Hồ Chí Minh đang chứng kiến sự bành trướng mạnh mẽ của Tập đoàn Vạn Thịnh Phát khi “độc quyền” thâu tóm hàng loạt khối đất vàng đồ sộ toàn thành phố. Bà chủ Vạn Thịnh Phát Trương Mỹ Lan mới đây còn gây xôn xao dư luận khi có động thái hết sức kỳ lạ: liên tục vung tiền mua các siêu dự án nhưng lại “trùm mền”, bỏ hoang. Không triển khai dự án, thế nhưng không hiểu sao bà Lan vẫn có nguồn tiền lớn để nuôi tham vọng “găm đất vàng”. Ít ai biết rằng, phía sau bà Lan luôn có sự hậu thuẫn của ông chồng đại gia gốc Hoa – Eric Chu Nap Kee. Vậy phải chăng kế hoạch thâu tóm của Vạn Thịnh Phát có sự giựt dây của các đại gia mang quốc tịch Trung Quốc?
Không triển khai dự án, thế nhưng không hiểu sao bà Lan vẫn có nguồn tiền lớn để nuôi tham vọng “găm đất vàng”
Là một trong những đại gia kín tiếng với truyền thông, bà Trương Mỹ Lan luôn khiến nhiều người tò mò về mức độ giàu có khi thâu tóm hàng loạt dự án khủng, đặc biệt các dự án chỉ được mua về “để đó” mà không đầu tư để kiếm lời: lô đất vàng rộng 2.159 ha tại huyện Cần Giuộc (tỉnh Long An, nơi chỉ cách TP.HCM khoảng 40 phút lưu thông) chưa triển khai dự án nào; căn biệt thự cổ 3 mặt tiền đường Võ Văn Tần – Bà Huyện Thanh Quan và Nguyễn Thị Diệu (quận 3, TP.HCM) với diện tích rộng gần 3.000 m2 bị “ngó lơ” không có bất kỳ dấu hiệu xây dựng hay sửa chữa; quỹ đất tứ giác giới hạn bởi 4 tuyến đường Lê Lợi – Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Lê Thánh Tôn – Nguyễn Trung Trực đang “đắp chiếu” và hiện đang được tận dụng làm bãi giữ xe,…,và rất nhiều mảnh đất vàng mà bất cứ đại gia BĐS nào cũng thèm muốn nhưng không phải cứ có tiền là mua được.
Ngoài việc thắc mắc về quyền lực, “quan hệ rộng lớn” của bà Trương Mỹ Lan giúp bà đủ sức “đá văng” các tay đại gia BĐS đáng gờm khác ra khỏi các dự án béo bở trên, dư luận còn đặt dấu chấm hỏi lớn về độ giàu có kỳ lạ của bà khi các dự án được mua về và “chỉ để trưng”. Bên cạnh đó, Vạn Thịnh Phát trước đây còn từng “dính phốt” khi bị ông Dương Chí Dũng (anh trai Dương Tự Trọng, nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng công ty Hàng Hải Việt Nam – Vinalines, nguyên Cục trưởng Cục Hàng Hải, Bộ GTVT) tại phiên xét xử tháng 1/2014 khai đã được bà Lan chi 20 tỷ đồng để được làm dự án chuyển đổi công năng Cảng Sài Gòn, thì liệu trong các dự án kể trên bà Lan có trao tay những phong bì để nhận được các ưu đãi hay không?
Tập đoàn Vạn Thịnh Phát được bà Trương Mỹ Lan thành lập từ năm 1992, hiện có vốn điều lệ tới 12.800 tỷ đồng, cao hơn cả Vingroup của tỷ phú Phạm Nhật Vượng (9.300 tỷ đồng) và Hoàng Anh Gia Lai của bầu Đức là 7.200 tỷ đồng. Nhưng cái tên Vạn Thịnh Phát và bà chủ Trương Mỹ Lan khá “bí ẩn” khi thông tin cá nhân rất hiếm hoi được tiết lộ với giới truyền thông. Chỉ biết, tính đến năm 2014, khối tài sản của bà Trương Mỹ Lan được cho là lên tới 6.700 tỷ đồng.
Dự án Saigon Peninsula (Mũi Đèn Đỏ, P.Phú Thuận, Q.7, TP.HCM) được Vạn Thịnh Phát vẽ ra rất hoành tráng nhưng đến giờ đang bị bỏ hoang để “chăn heo”
Thực tế, sự giàu có đột biến siêu khủng của bà Lan không hề rõ ràng, minh bạch. Sau nhiều thập niên qua, tập đoàn Vạn Thịnh Phát của bà Lan đã không cho ra lò được một sản phẩm, dịch vụ có giá trị nào, hay những công trình độc đáo nào để chứng minh nguồn lợi nhuận này là chính đáng, hợp pháp. Bất chấp điều đó, bà Lan vẫn ủ ấp tham vọng bành trướng, lên kế hoạch độc chiếm thêm nhiều miếng đất đắt giá khác. Dù có giàu cỡ nào, chả nhẽ kho tài sản của bà Lan là thùng rỗng không đáy? Hay có nguồn tiền trợ cấp khủng, vô hạn nào đang âm thầm tuồn cho bà để thực hiện một âm mưu nào đó?
Đi tìm hiểu thân thế về vị đại gia bí ẩn, người ta phát hiện bà Lan thực chất chỉ là một tiểu thương “gốc Hoa” từng bán vải, mỹ phẩm ở chợ Bến Thành. Từ khi kết hôn với doanh nhân bất động sản đến từ Hồng Kong (Trung Quốc) Eric Chu Nap Kee vào năm 16 tuổi, cuộc đời bà nhanh chóng rẽ theo một hướng hoàn toàn khác. Ông Chu được cho là một trong những hậu phương vững chắc cho con đường phát triển sự nghiệp của bà Lan, mà cũng có thể là người cầm chịch, vạch đường chỉ lối cho bà đi, trong khi bà chỉ là “quân bài, con rối” được đưa ra để làm bình phong cho một âm mưu sâu xa nào đó? Đây phải chăng chính là mấu chốt giúp một cô gái nghèo bán hàng ở chợ nhanh chóng thay cơ đổi vận, trở thành một trong những nữ đại gia giàu có nhất nước?
Được biết, ông Chu có mối quan hệ rộng khắp với nhiều đại gia bất động sản Hồng Kong cũng đang nhăm nhe thâu tóm nhiều quỹ đất vàng ở thành phố. Từng có thông tin ông Chu đã tư vấn cho Alpha King Real Estate Development JSC, một doanh nghiệp thành lập tại Việt Nam nhưng có giám đốc là người gốc Hoa, cũng tạm trú tại khách sạn của Tập đoàn Vạn Thịnh Phát để mua dự án phức hợp Saigon One Tower nằm tại trung tâm TP HCM. Từ đó, không chỉ là Vạn Thịnh Phát, nhiều doanh nghiệp gốc Hoa khác cũng dần dần thâu tóm những mảnh đất giá trị tại thành phố qua “tay cò” họ Chu.
Từ khi kết hôn với doanh nhân bất động sản đến từ Hồng Kong (Trung Quốc) Eric Chu Nap Kee vào năm 16 tuổi, cuộc đời bà nhanh chóng rẽ theo một hướng hoàn toàn khác
Dưới sự chỉ bảo của chồng, bà Lan lân la tìm kiếm các mối quan hệ với một số vị có chức có quyền, nhằm có cơ hội “chộp lấy” hàng loạt miếng đất quý tại thành phố. Để rồi ở mỗi thương vụ, bà và chồng của mình đều tung tiền PR về một dự án hoành tráng “trên giấy”, nhưng sau cùng người ta chỉ thấy các khu đất hoang, các căn nhà ma không một bóng người. Mục đích sau cùng của hành động bí ẩn này là gì? Mối quan hệ mập mờ giữa chồng bà Lan với các doanh nhân Hồng Kong là gì? Và tại sao gia đình bà Lan phải giữ kín thông tin cá nhân trước truyền thông như vậy?
Việc Tập đoàn BĐS Vạn Thịnh Phát hết lần này tới lần khác bỏ hoang các dự án khiến thị trường BĐS Việt nhiều lần “dậy sóng”. Không chỉ chiếm lấy cơ hội phát triển của nhiều doanh nghiệp chân chính khác, Vạn Thịnh Phát còn làm xấu xí hình ảnh thành phố vì những dự án bỏ hoang không một bóng người, đồng thời kéo nền kinh tế thành phố đi xuống. Chưa hết, không triển khai xây dựng, không rao bán, không quảng cáo, không đầu tư, không hiểu sao Vạn Thịnh Phát vẫn đầy ắp tiền để tiếp tục các thương vụ thâu tóm? Dường như tập đoàn này luôn có một nguồn tiền trợ cấp khổng lồ sẵn sàng tung ra mỗi khi bà Lan có cơ hội “nuốt chửng” một dự án đất vàng nào đó.
Dựa vào những thông tin từ bà Lan và chồng của bà, người ta dần sáng tỏ: Phải chăng đằng sau tiềm lực kinh tế mạnh mẽ của Vạn Thịnh Phát, có sự góp mặt của các doanh nhân Trung Quốc, đã rót tiền cho tập đoàn này thâu tóm những mảnh đất vàng tại thành phố lớn nhất nước ta? Những mảnh đất vàng ấy phải chăng sẽ trở thành lãnh địa riêng của những người mang quốc tịch Trung Hoa, tạo cơ hội cho họ ăn dầm ở dề, lợi dụng du lịch để làm việc chui, xuyên tạc chủ quyền và lịch sử nước ta, mở rộng kinh doanh để phổ biến tiền Nhân Dân Tệ,… ? Để rồi khi đã chiếm được gần như toàn bộ thành phố, Trung Quốc sẽ sử dụng chúng như là lãnh thổ riêng để thực hiện thủ đoạn bành trướng?
(Soha / Việt Nam Net)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

VĂN HÓA... DÔ!


(Nhại thơ ngũ ngôn của bác Thái Bá Tân về thứ văn hóa mới được xác lập như một giá trị sống, một loại "quốc hồn, quốc túy" của dân tộc Việt trong thời đại "đỉnh cao trí tuệ")
Đ.V.S.



Có một thứ văn hóa
Gần đây mới mọc ra
Gọi là văn hóa ...NHẬU
Nhưng lại rất "đậm đà(!?)



Hảng tỷ lít bia, rượu
Cho đám cưới, đám ma
Rồi khai mạc, tổng kết
Sớm tối say la đà.


Đám cưới cử nhạc sến
Đám ma dàn kèn Tây
Loa khủng vặn hết cỡ
"Cuốc lủi" tràn cung mây.


Đã cùng nhau chạm cốc
Là phải làm một hơi
Anh nào nhấp từng ngụm
Lần sau ...đếch thèm chơi!


Thỉnh thoảng lại một gã
Chai cầm sẵn trong tay
Nói, thay mặt gia chủ
Đến cảm ơn mâm này.


Hắn lẳng lặng rót rượu
Ai ít bổ sung ngay
Cứ mỗi lần cạn chén
Lại một cái bắt tay.


Bắt tay đã thành lệ
Của nếp sống hôm nay
Cần mở cuộc vận động
Học tập "phong tục" hay!


Mâm bên mấy "ông trẻ"
Vừa nhảy... disco
Giờ cùng nhau nâng cốc
Nhất loạt đồng thanh...DÔ!


Sợ nhất là chốc chốc
Lại một ông ất ơ
Complet, cravate
Sấn đến bắt nghe... THƠ!


Thơ thuộc dòng "cụ cóc"
Giọng nửa tỉnh nửa say
Chưa đọc xong một đoạn
Thực khách đã vỗ tay...


Thị trường thơ lạm phát
Công chúng đều lảng xa
Sợ lây mùi... Ô NHIỄM
Đành đọc trong... ĐÁM MA.


Gọi NHẬU là VĂN HÓA
Đâu phải chuyện nói ngoa
Nhìn ra khắp thế giới
Đếch thằng nào bằng ta...


Tháng cô hồn, ngày rằm
Đ.V.S.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tản mạn văn hóa văn nghệ và … văn gừng


Tài năng sáng tác và ứng tác “tuyệt chiêu” của những người vô danh
Nguyễn Thanh Văn

Trên dưới 30 năm rồi từ cái buổi dẫn tới câu chuyện ngồ ngộ chia sẻ với các bạn hôm nay xảy ra trong một quán rượu nhỏ ở Biên Hòa. Kể cũng xa xôi thiệt, đến độ không rõ người chung bàn, chung chuyện có nhớ cho chăng – lỡ người ta lên tiếng phủ nhận thì quê phải biết. Bàn thịt cầy – thưa thiệt trước, riêng người viết đã bỏ hẳn cả cầy lẫn rượu mười lăm năm hơn rồi – chỉ có ba mạng: Cao Xuân Sơn, Võ Đắc Danh và tôi. Dạo đó Sơn và tôi cùng bỏ nghề dạy học qua biên chế Hội Văn nghệ Đồng Nai – Sơn giữ trang Thơ, tôi trang Nghiên cứu Phê bình. Danh (một nhà báo xông xáo, có tên tuổi, rất tiếc từ lâu tôi không gặp) làm báo, từ miền Tây lên chơi. Hôm đó qua Sơn, tôi và Danh gặp nhau lần đầu, nhưng chỉ nửa chén rượu là biết nói chuyện được, thú vị là khác. Đều là “hảo hán” cả – đấy là chúng tôi tán nhau như vậy – và còn trẻ (Sơn chưa tới hăm lăm, có lẽ Danh hơn Sơn ít tuổi và tôi vừa quá ba mươi) nên khỏi nói, rượu và lời tràn ra không đo không đếm được. Riêng chi tiết ba đứa ba miền, Sơn Bắc Kỳ, tôi Trung Kỳ và Danh Nam Kỳ (cố tình dùng địa danh thời Nguyễn Bính cho thêm hương vị) đã thừa cảm khái.
Vì sao Sơn đọc bài ca dao nổi tiếng xuất xứ đâu đó từ một vùng đồi quê Bắc xa xôi của chàng ta, tôi không nhớ. Trong ba tác phẩm dân gian “dự thi” mà tôi sẽ chép đủ cho các bạn cùng thưởng thức sau đây, chỉ có tiết mục của Sơn đã được lưu giữ trong các công trình sưu tầm văn học dân gian, gẫm mà tiếc cho hai siêu phẩm của quê hương của hai gã còn lại. Chi tiết còn nhớ là trước khi đọc, Sơn nhắc Nguyễn Đình Thi rất thích bài ca dao này, đi đâu cũng đọc và khen nức nở. Giọng người đọc khào khào vì rượu nhưng đủ cảm xúc, nhấn nhá – nguyên giáo viên Văn kia mà!
Đêm qua lên núi hái chè
Gặp thằng phải gió nó đè em ra
Em van mà nó chẳng tha
Nó đè nó đút cái mả cha nó vào
Tuyệt! Không rõ ở đất nước Phù Tang của thơ Haiku, quê hương Thiên Trúc của Tagore hay xứ sở Nga La Tư sinh ra được thiên tài Puskin có sản xuất nổi một kì quan cỡ đó không! Không – cả ba thi hữu An Nam của Puskin và Tagore đồng trả lời. Chao ơi, đúng 31 từ mà bao quát cả thiên nhiên – đêm trăng, đồi núi –, nhân vật thì hạn chế tối đa: nạn nhân và thằng phải gió, cùng một loạt động từ phải nói là dồn dập “hái”, “van” rồi “đè” và cả “đút” nữa chứ. Tội nghiệp, đến hai nhà văn và một nhà báo nhiệt tình hợp lực mà không giải quyết nổi làm thế nào để chuyển qua tiếng nước ngoài tiếng “mả cha” đầy hình ảnh và trọng lượng, vừa diễn tả được cái khó xử và hậm hực trong tiếng chửi của nạn nhân. Tôi không nhớ ai trong ba thằng tôi gợi ý cần sự hỗ trợ bằng hình ảnh minh họa của một họa sĩ, mà phải cỡ Thành Chương hay Tạ Tỵ mới được. Chợt có giọng lạc hẳn, bác ngay “nhưng hai vị nhớ cho nếu họa sĩ vẽ đúng cái hình ảnh “mả cha” trong đầu nạn nhân thì có nước chết – thử hỏi với thứ mả mồ kiểu đó thì bạn bè nước ngoài người ta đánh giá tập quán, phong tục Việt Nam ta ra cái thể thống gì!”.
Khỏi dài dòng thêm quý vị có thể đoán ra khi người ta còn trẻ và lại đang có những đánh giá về văn tài bản thân quả cao hơn thực tế thì có lý thuyết, trường phái nào mà chả công bố, huống hồ hội trường là một quán rượu bên đường. Chút tiết lạnh và ít mưa bụi mà đất phương Nam thiếu thì tưởng tượng ra mấy hồi – khác với lẩu cầy và rựa mận, ai chẳng biết món trầm tư và tưởng tượng vốn là thứ miễn phí, sẵn ở bếp nhà của đám văn sĩ. Thế là anh thì chợt có giọng cảm thương cho người bị đè ngoài kế hoạch, anh lưu ý những hành động phòng the – trong bối cảnh thằng phải gió hành sự, từ “phòng the” tất nhiên hoàn toàn không phù hợp – trong tiếng mẹ đẻ đều có âm “đờ” mạnh mẽ, dứt khoát như “đéo”, “địt”, “đụ” không khỏi gợi tới những “đâm”, “đánh”, “đập”, “đạp” – chưa tính “đè” và “đút” sẵn trong bài ca dao đang nhắc. Theo trí nhớ của tôi, có cả ý kiến khá độc đáo rằng dẫu sao bên cạnh công lao người sưu tầm tác phẩm dân gian, phải kể công tính khí bộc bạch, quyết tâm tố cáo gã “biến thái” – theo cách nói của một số nhà báo hiện đại – của cô gái Bắc Kỳ, bởi nếu chuyện xảy ra ở Hồ Tịnh Tâm hay bờ thành Đại Nội liên quan một tiểu thư Huế suốt một đời chỉ canh cánh lo bị “mang tiếng” cầm chắc là mất cả dấu lẫn vết. Đẩy vấn đề xa hơn, chúng tôi đồng ý cũng không thể xóa “công lao” của chính thằng phải gió, nếu không có hành động phải nói là tối mất dạy của hắn thì liệu văn chương Việt có lưu được một áng văn chương có một không hai này hay không? Đang làm cái trang chuyên bàn những viết gì, viết cho ai, rồi những câu hỏi ai, cái gì, khi nào, ở những đâu, với ai …tôi phân tích bài ca dao như một mẫu mực minh họa cho văn chương súc tích đến dường nào: Khi nào? (Hôm qua)/ Ở đâu? (Lên núi)/ Làm gì? (Hái chè)/ Xảy ra chuyện gì? (Gặp thằng phải gió)/ Cao trào? (Đè và đút) …
Sau màn biểu diễn xuất sắc của người Bắc Kỳ, người viết không rõ vì sao bỗng có màn “dự thi” ba miền ba tiết mục mà phải là tiết mục dân gian và đề tài phải “hot” mới được. Thật tình “hot” là từ tôi mới lén đưa vào, ngày đó chưa phổ biến ở xứ mình, lý do tôi không đồng ý cách gọi từ “tục” hay “thô” trong văn chương. Đã gọi là nghệ thuật cốt hay, từ ngữ hợp ngữ cảnh, không thiết chi từ văn hoa hay bình dân. Mượn ý một chuyện hài nhiều người còn nhớ, nếu nhân viên y tế hỏi một quý bà rằng “Bà đi khám lồn phải không ạ?” thì từ “ạ” dễ thương, lịch sự quyết không cứu vãn được cái danh từ duy nhất dùng có phần bất nhã trong câu. Ngược lại, hai bà – hoặc một bà, một ông – đang uýnh lộn mà có tiếng đàn bà rít lên “Tiên sư nhà mày, mày đánh vỡ cái phụ khoa nhà bà mất rồi!” thì đến người nhà đang xông vào tiếp viện cũng phải phì cười. Từ ngữ không làm nên tích sự gì khi nằm ngoài văn cảnh. Không thiếu dịp tôi đọc một tác phẩm chứa toàn từ ngữ diễm lệ trong Từ điển Hán - Việt của cụ Đào Duy Anh mà phải bỏ đi ngủ vì không có từ tục mà vẫn thấy (dung) tục quá. Cái sự văn chương nó phiền phức thế đấy.
Tạm cho là do quyết tâm giữ uy tín Trung Kỳ cũng được, hoặc do tôi bỗng nhớ câu chuyện thú vị – một màn hò vè – mà ngẫu nhiên chi lạ, từng xảy ra ngay tại làng nội tôi (Hà Trữ, xã Vinh Thái) nên quyết đăng ký “dự thi”.
Nào, mời các bạn cùng nghe cùng với hai bạn rượu của tôi ngày đó – có chi “khí không phải” người kể xin lỗi trước.
Chuyện phải xưa lắm rồi, tác giả câu hò sáng tác lúc ở độ tuổi 17, 18 nhưng khi tôi đi xa quay về gặp lại nhân vật của chúng ta, chừng mươi năm hơn sau 75, bà đã gần đất xa trời, tóc trắng phau. Bà là vợ một người bác họ của tôi tên Can, chúng tôi vẫn gọi bác là “Bác Can Gái”. Chuyện xảy khi bác còn là một cô thôn nữ đẹp người, khỏe mạnh, lại nổi tiếng về tài hò vè, ứng đối (Hà Trữ, quê nội tôi, vốn được cánh văn nghệ dân gian địa phương ghi nhận là vùng mạnh về hò vè) nên khi kể chuyện tôi sẽ gọi bằng o (cô).
Bối cảnh là cánh đồng quê đang mùa gặt đầy người, nhưng không phải ai cũng là thợ gặt. Giữa ít bạn gái cùng trang lứa và tụi con nít rặt, o Can (nói cho chính xác, nếu lúc đó o chưa lấy bác Can của tôi thì phải gọi bằng tên thời con gái mới hợp lý) đang lui cui làm cái việc của người nghèo hay bất cứ thôn dân mô lúc nhàn rỗi gọi là “mót” lúa. Đám đông bỗng ồ lên, số người đang mót lúa tản ra. Thì ra ông chủ ruộng xuất hiện, tay gậy, tay roi (xin giải thích roi không có mục đích đánh ai, mà chỉ có mục đích avoir l’air, đại khái như cái oai của cái ba toong), sau lưng có người nhà xách lồng cơm, dù và rổ rá lỉnh kỉnh. Ở tận trên Dinh (tên người quê tôi gọi Huế) ít về thăm ruộng, chắc cụ đang trực tiếp đôn đốc vụ thu hoạch hàng năm và ủy lạo tá điền. Thực tế cụ cũng là chỗ bà con của một số hộ trong làng và trong đám gặt thuê, mót lúa không thiếu người là con cháu. Họ e ngại gặp bậc bề trên hơn là sợ đụng đầu “địa chủ”. Riêng o Can đang say sưa tiếp tục… mót lúa nên một phen giật mình nghe tiếng cụ Bộ Bàn – tên ông chủ đất – gọi giật giọng:
– Con mô ăn cắp lúa của tau rứa tề… A, con mẹ Can phải khôn (không)? Chà ch …nè, nghe nói mi đối đáp hò vè có tiếng thì phải. Tới gần đây, nghe tau (tao) nói đây. Mi giỏi tau ra cái đề hay lắm mà hò, nghe lọt tai tau cho nguyên gánh lúa mà gánh về. Không xong – cụ Bộ vung cây roi trước mặt – tau đập (đánh).
Cả đám thợ gặt lẫn cánh mót lúa dồn lại quanh o Can mặt mày đang tái mét, người chợt cười ré lên, người níu tay, giục o nhận lời. O thôn nữ hoạt bát có tiếng, giờ tay cặp nón, lí nhí chi đó, đầu lắc lia lịa. Cụ Bộ lại hất cằm, tay nhịp roi, lần này không thèm nói nửa tiếng. Tiếng bà con láo nháo hẳn lên:
– Nhanh cả bác Bộ giận chừ [bây giờ]! Hò mà kiếm gánh lúa vác về nhà, khỏe khôn!
– Mần [làm] liền đi …Cụ giận cụ đuổi cả đám mềnh (mình), mất ăn hè!
Bất ngờ, o Can ngẩng mặt lên, cũng lí nhí chi đó, và có người to mồm thông dịch ngay:
– O Can chịu rồi, bác Bộ nì (này) …Mời bà con nhà mềnh im miệng cho hè!
Đang om sòm, đám đông im phắt ngay, người dòm (nhìn) o Cam với vẻ vừa lo lắng vừa cảm kích – rõ ràng mấy tiếng “đuổi cả đám” và “mất ăn” làm cô gái trẻ động lòng –, người bồn chồn liếc cụ Bộ, miệng há hốc khác chi cảnh cha mẹ đang đứng ngoài phòng thi, nôn nóng đợi con.
Có thể đoán được người duy nhất làm chủ được tình hình là cụ chánh chủ khảo Bộ Bàng. Ông vuốt râu, mím môi và khi thấy cảnh bà con giãn ra, “nữ thí sinh” dợm một bước, nghiêng đầu khẽ chào, ông biết chắc hắn đã ưng thuận, liền mỉm cười bí mật.
– Nè, con Can, chuẩn bị hò đi! Nghe kỹ cái đề tau sắp ra đây – cụ lật ngược đầu roi đập mấy cái ngay giữa đũng quần mình – và tuyên đọc đề: CON CẶC TAU ĐÂY NÈ!
Cả đám đông, vừa được bổ sung hàng chục khán thính giả từ làng trong túa ra ủng hộ gà nhà, ồ ra cười giòn giã vì cái đề không giống ai. Chắc có người hồ nghi cụ Bộ chỉ cốt chơi khăm con cháu. Có người ngờ o Cam “bốc” cái đề quá căng, khéo bỏng tay.
Nhưng tất cả đều nhầm. Cả hai – chủ khảo và thí sinh – đều thực sự nghiêm túc. Giữa chốn đồng mông mênh và từ giữa đám nông dân im thin thít, chợt vang lên tiếng hò lảnh lót, khi phân giải, kể lể, khi vút cao, quyết liệt của người con gái làng Hà.
Hò ơ …ơ …ớ …ớ … cháu không hò thì bác cho cháu dại
Cháu hò đáp lại thì lộng ngữ với loạn ngôn
(Chứ) thưa thiệt với bác, bác có con cặc của bác đó
(thì) cháu cũng có cái lồn của cháu đây …hờ …ơ ...ơ ...hơ ...hơ …
Theo lời các vị tiền bối – trong đó có vị ngày đó còn ở độ tuổi … mót lúa – kể lại và tôi là một trong những người hóng chuyện, mặc khán thính giả ồ lên ủng hộ có, khoái chí có, ngầm gây áp lực có, ông chủ đất kiêm chánh chủ khảo vẫn đứng im, mắt nhắm lại từ lúc có tiếng “hò ơ” đầu tiên cho tới mấy phút liền sau tiếng “hơ hơ” sau cùng. Rồi tất nhiên cụ chủ đất cũng phải từ từ mở mắt ra và từ tốn phán:
– Giỏi! Bây lấy một gánh lúa thưởng cho con mẹ Can …thiệt đầy đặn cho tau!
Quay lại bàn rượu của ba anh em. Không chủ quan, tôi chứng kiến cảnh Sơn và Danh hô hố cười, hứng thú ra mặt. Hai chàng nhận xét hiếm khi có chuyện tận mặt gặp được tác giả một tác phẩm dân gian. Càng ngạc nhiên khi tôi xác nhận đương sự không biết cả mặt chữ i tờ – bản thân tôi khi còn trường làng nhiều dịp được các bác các o mù chữ xách đèn bão rước về nhà, nhờ viết thư giúp. Dù còn bé tí tôi còn nhớ câu mở đầu phải là “Mạ viết thư ni thăm con, mong con được hai chữ bình an là mạ mờng (mừng) hơn chi cả”. Chuyện về khả năng ứng tác của người dân mù chữ hóa ra có thật. Trường hợp bác tôi – o Can trong câu chuyện – chứng tỏ người bình dân nhà quê biết vận dụng cả ít vốn liếng Hán Việt kiểu “lộng ngữ loạn ngôn” – hẳn là qua giao tiếp, thậm chí có khi nhờ nghe lõm – đúng văn cảnh và nhuần nhuyễn không chê được, thưa gửi phải phép, đối đáp đích đáng khi cần, và đến một o thôn nữ thường ngày kín đáo, rụt rè, dễ “ốt dột” (mắc cỡ), nhưng khi có thách đố, buộc phải tự vệ cũng sẵn sàng ra đòn với vũ khí hiệu quả tương đương vũ khí của địch thủ, không chút thua kém.
Xin nói thêm tí chút chuyện gieo vần. Khi mới tập tành thơ phú, tôi có rất nhiều thầy và cố vấn miễn phí – Huế là vương quốc thơ kia mà. Có một cố vấn căn dặn: trong thơ kị nhất là gieo vần “ồn”, “ôn”. Đừng ham những “hồn”, “cồn”, “tồn”, “môn”, …ở cuối câu sáu và vị trí của từ thứ sáu trong câu tám mà kẹt cứng không làm thơ tiếp được. Lại chớ bắt chước các danh sĩ đây đó dùng những “lưu tồn”, “tồn lưu”, hay tên địa điểm như “cồn Linh”, “cồn Lam” … Lý do bạn đọc hẳn đã đoán ra. Đã đành câu hò đối đáp không dùng thể lục bát, nhưng hễ có điệp vận, có gieo vần thì lời bậc cố vấn chớ nên quên. Vậy cái gì xảy ra với nhân vật của chúng ta?
Người đối đáp đã sơ ý sử dụng chữ “ngôn” (trong lộng ngữ loạn ngôn) với vần “cấm” – theo ý vị cố vấn thi ca của tôi – để dẫn tới sự xuất hiện của chữ “lồn” ở câu hò sau? Tất nhiên là không. Ngược lại, có thể nhận ra từ cấm kị này phải hiện ra trước trong trí người hò như một vũ khí chiến lược để đối đầu hiệu quả với quả bom “cặc” ông chủ đất nỡ lòng cho nổ trước, một dạng tên lửa đối không báo chí hay đề cập. Mặt khác, vũ khí siêu đặc biệt này đã làm nhiệm vụ tạo cao trào nghệ thuật, thiếu sự đốp chát này sức mạnh sẽ nghiêng hẳn về thế lực sở hữu bom C. Thậm chí sự kiện sử dụng bom L – loại bom mà lịch sử chứng minh có sức công phá khủng khiếp hơn xa, so với bom H – trong thế chẳng đặng đừng không bị dư luận thế giới kết luận là hiếu chiến được. Chuyện đã rõ mười mươi: vì vũ khí quyết phải sử dụng có vần “ồn” nên một từ hợp vận phải được tung ra trước đó thôi – chúng ta không thể không bái phục kỹ năng làm thơ/ gieo vần nhạy cảm đến thế của một người mù chữ, hơn nữa là một người phụ nữ, mà phải làm nghệ thuật trong tình hình tế nhị dường ấy. Từ “ngôn” làm nhiệm vụ mang vần “ôn” này dợm trước từ quan trọng hiệp vận đi sau rõ ràng tạo hiệu quả trên mức mong muốn của Tổng Hành Dinh chiến dịch. Do người thưởng ngoạn và có lẽ cả vị chánh chủ khảo khó đoán trước nên nhiệm vụ của từ “ngôn” phải nói mang tính cách của một điệp vụ. Tưởng không phải cốt màu mè khi khen từ “ngôn” nằm trong cụm từ sang trọng “lộng ngữ loạn ngôn”, đâu chỉ có phần sự ôm theo cái vần “ôn”, “ồn” quá tế nhị theo sau, mà còn giúp giải quyết tốt cả nhiệm vụ văn chương. Tinh tế mà nói, từ “lộng ngữ loạn ngôn” có phong vị bác học đột ngột chuyển qua “lồn” mạnh trên cả chuẩn dân dã, thiệt khác nào ngắm xen thoát y của một cỡ phu nhân, kiều nữ, mà mới một giây trước đó còn nền nã, sang cả trong bộ nhung y quý phái. “Phê” quá đi chứ!
Nghệ thuật ứng tác như thế, không nghi ngờ gì nữa, vào cỡ siêu đẳng. Và cũng như người đồng bào Bắc Kỳ trong bài ca dao, giọng điệu cả hai vẫn đượm nữ tính mà cùng đáo để, đốp chát, mỗi người mỗi phách. Lại đúng tình huống, tùy đối tượng: O gái Huế trực diện câu thách đố mà gai góc là người thách đố lại là người bề trên muốn nắn gân người trẻ, không phải vì ác ý, nếu không nói là ngược lại. Hoàn toàn khác với tên phải gió với mục đích đê hèn, đánh nhanh, rút nhanh – hay suồng sã hơn: đút nhanh, rút nhanh như ý trong bài ca dao – không có ý định tán tỉnh, đàm thoại gì ráo. Nên chi câu trả lời của o Huế có phần rào đón, đúng mực, thêm tí mắm muối “lộng ngữ loạn ngôn” để mềm hóa cái ý hoàn toàn lô gích, nhưng không phải không đanh đá “bác có …thì cháu cũng có …” để có kết cục là bậc huynh trưởng quả đã lặng người mấy phút vì đòn độc khá bất ngờ của hậu bối, nhưng trong cái phần thưởng đúng tinh thần mã thượng sau đó phảng phất chút tình liên tài của người có hiểu và yêu nghệ thuật.
So với câu hò miền Trung, lời ca dao miền Bắc về bản chất là câu chửi của cô gái xứ đồi dành cho tên phải gió. Có thể nhận ra trước khi kể lể cho ai đó, rồi sôi gan lên, không kềm chế mà cất tiếng chửi, cô em vùng đồi hẳn đã chửi te tát vào mặt tên xã hội đen miền quê ngay tại hiện trường. Trong những phim hành động, dạng nhân vật chuyên ra những thế đòn cực nhanh như “đè”, “đút” thường rất kiệm lời và phong cách bất cần, dày mặt, “làm nhiều hơn nói” này rõ ràng càng gây ức chế cho nạn nhân hẳn không phải mẫu ít nói – việc không ngừng van xin inh ỏi lên khi bị tấn công là phản ứng tất nhiên, nhưng việc sáng ra vừa bảnh mắt đã bô bô kể chuyện với hàng xóm vừa hậm hực chửi cả mả cha nhà nó ngay là bằng chứng. Cái nghịch lý thiên tài ở đây là nhân vật nạn nhân bộc bạch đến thế, tình huống bức xúc có chửi cả nội ngoại thằng phải gió cũng không oan, mà sự thực đã chửi toáng lên rồi, thứ tự chi tiết, sự cố chặt chẽ – một bản khai tóm tắt trình báo công an không thể ngắn gọn hơn – mà tất cả gói ghém chỉ trong 31 từ.
Chi tiết thiếu trong bài có màu sắc tường thuật của cô gái là nhân dạng tên mất dạy. Đêm cô gái lên đồi phải là một đêm trăng. Đêm tối lù mù không ngăn gã côn đồ miền quê hành sự, nhưng để hái chè thì e không đủ ánh sáng. Thế nhưng đêm trăng mà cô gái không rõ nhân dạng tên mất dạy thì nghe không ổn – thực tế, cô gái trong ca dao tỏ ra là một người thông minh, mạnh mẽ, khi ôn lại sự cố không may, cô nhớ chi tiết, không khóc lóc mà chỉ chửi, mạnh mẽ tới độ oang oang cả nguồn cơn tức tối, ngỡ như cô đợi trời tỏ một chút là xăm xăm tìm tới công an trần tình. Vậy kết luận là tên phải gió đã tấn công nạn nhân vào thời điểm trăng lu (do bị mây che!), thời điểm cô gái không thể thấy rõ mặt đại hung thủ. Nếu có phản biện rằng thời gian trăng lu không đủ dài cho hắn hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt thì sự ngắn ngủi đó giải thích được vì sao hắn chọn tốc độ và chiến thuật thích hợp là đánh nhanh rút gọn qua lời kể của chính nạn nhân. Quả là tay kinh nghiệm có thừa, và nhìn ở góc độ tâm lý tội phạm, đây quyết không phải là vụ “đè và đút” lần đầu hay lần cuối của hắn, công an địa phương chớ nên rời mắt! Một lần nữa, bên dưới vỏn vẹn 30, 31 từ thật ra là cả một cuốn phim xã hội hình sự, cốt truyện súc tích tới mức tối đa, xin có lời nhắn các cây viết truyện ngắn, các nhà tiểu thuyết lẫn các nhà bình văn, lý luận chớ vội xem thường.
Tôi tin các bạn biết cách nói “dự thi” ở trên chỉ là cách nói vui giữa bạn bè. Với hai mục các bạn vừa nghe, trong tư cách đồng giám khảo (kiêm thí sinh), tôi thầm cho mỗi mục một con số 10, lòng không chút thiên vị. Nhưng trên thực tế chúng tôi có bầu tiết mục giải vàng thật. Các bạn có tò mò muốn biết ngay là tiết mục nào không?
Thưa các bạn chính là mẩu hò đối đáp mà anh bạn miền Tây kể và các bạn sắp được nghe đây. Nói chính xác Võ Đắc Danh chỉ ngồi cười khà khà khi cả Sơn và tôi cùng dồn phiếu cho Nam Kỳ Quốc. Không dồn phiếu, khi đọc xong có khi các bạn lại trách. Dồn phiếu cho cặp đôi vô danh, vô ảnh quê xứ miền Tây, thân và hồn nay về đâu chỉ âm ba còn lại, mà màn “sáng tạo” đột xuất ngỡ chỉ để mua vui rồi vui thiệt, mà dư âm ngậm ngùi kèm theo cũng thiệt đúng ngậm ngùi…
Ôi, những con sông quê miền Tây! Những con sông khi lặng lờ, khi sôi sục đã âm thầm nuôi bao thế hệ thủy chung hai bờ, vừa mở rộng lòng cho những người xa xứ lạc loài tới đây. Nước từ những sông mẹ đổ sữa vào con kênh, con rạch chia sẻ con cá, con mú, làm phương tiện sống cho cả những kiếp đời còn mãi lênh đênh, tạm bợ. Khúc cải lương não nề, điệu phương Nam thiết tha, sáu câu vọng cổ xoáy sâu, nẫu lòng người phiêu bạc sinh ra ở đây, ấp ủ từ đất này, quê xứ này, nằm trong con nước vẫn đi về này. Người phương Nam nửa khuya trở giấc không chợp mắt lại nổi, nghe vọng từ rạch gần, sông xa tiếng ai, nỗi lòng ai như chính tiếng lòng mình. Hai tuyến hai bờ người xuôi kẻ ngược, mênh mang sông nước không rõ mặt nhau. Duyên chưa tới, người trong mơ cứ mãi là người trong mộng thì trải lòng qua điệu hò câu ca, có mà không, không mà như có. Vui có, rầu có, thanh có, tục có, tinh nghịch có, mắng mỏ nhau cũng có. Tiếc thay, tiếng hò vừa rụng xuống lòng sông một sớm sương mơ có khi là hạt ngọc, câu ca gió vừa cuốn đi trong chiều bảng lảng biết đâu là của báu trời cho. Ai là bậc nghệ nhân có công nhặt nhạnh hạt ngọc và bụi vàng này trong một khuya mất ngủ chỏng tai nghe ai ngoài sông xa đối đáp cùng ai! Chỉ biết giờ chép lại thầm ghi công một gã mang tên Võ Đắc Danh đã rót vào tai kẻ hèn này hai câu hò “tuyệt chiêu” để rồi bản thân tuyệt luôn tâm thế xem thường những quê xứ xa cách Trường An, ôm thứ kết luận hãnh tiến rằng nơi biên địa (một thời) không có Kinh Thi, và bọn ngư tiều quyết không có tầm cao sĩ.
Nhân đây có thêm lời rằng cái ý thích ca hát, ghẹo nhau – nói riêng giữa trai gái – có khi phải có lịch sử từ thời vượn người, cứ quan sát mặt mũi và sinh hoạt của loài khỉ là rõ. Việc sưu tầm dân ca, hò vè tận cả thời cổ đại cho thấy nội dung tình yêu với mọi cung bậc buồn vui hỉ nộ, tiếc nuối …hóa ra chiếm khối lượng lớn. Đến Kinh Thi mà cụ Khổng không tiếc lời ca ngợi thiếu chi màn nhớ nhung, tán tỉnh.
Cũng nán một phút mà nhắc rằng dẫu thế gian chung cục chừng đó hoạt động nhân sinh, trong đó có các xen tình ái rườm rà ướt át, nhưng phong thổ mỗi nơi ắt mỗi khác thì từ thi ca cho tới lối trai gái ướm lời, khêu gợi nhau cũng phải đa dạng. Biết tỏng thế mà đố ai, dẫu đông tây kim cổ, có được câu hò “ve trai”, nghĩa là xuất phát từ phía nữ lưu, chủ động mà táo bạo của cô gái trên chiếc ghe miền sông nước phương Nam như sau đây. Nữ quyền ư? – Chưa là cái đinh gì. Hồ Xuân Hương ư? – Xin thưa, xem nhẹ. MIỄN SO SÁNH. Cứ thế mà giật lá cờ đầu. Và nhớ cho lần nữa, người dọ ý, mở lời và thực sự tán tỉnh công khai – không phải thưa lại, không phải đáp lời, nam trước nữ sau như thông tục – là giống cái 100%.
NỮ (khơi):
Gió nam non thổi lòn Hang Cóc
Phận em nghèo mồng đóc khô rang
NAM (ứng):
Đĩa bằng lăng con tôm càng dựng đứng
Phận anh nghèo cặc nứng nửa con
Tiếc quá, do không rành rẽ lối hò của người miền Nam mà chua thêm ít “hơ …ơ …ơ…” hay “è ...è ...hè …” đúng chỗ cho ướt át, vừa để mấy từ – rơi vào tay các cụ đồ có bằng thám hoa hay phó bảng e lại biến thành những “âm hộ”, “dương vật” lãng nhách – đắc địa nhất dễ lọt tai hơn, và để người nghe cùng nhớ tiếng hò đang được cất lên trên mênh mang sông nước. So với con số 31 và 39 chữ của hai tiết mục diễn trước, con số cả hai câu hò là 29.
Bình thế nào đây trời …cổ kim có thứ giao duyên, tán tỉnh nào kinh khủng hơn nữa không!
Ngày đó, Cao Xuân Sơn lặp lui lặp tới “Siêu thực! Siêu thực!” rồi chàng ta – xin lỗi trước bạn đọc nào còn giữ thói đạo đức giả, còn tập khí dè bĩu tiếng nói còn thơm thảo mùi sông nước nguyên thủy của nhân loại – oang oang bình tiếp “mồng đóc khô rang tưởng đã quá lời, đã cám cảnh …nghèo tới nổi cặc chỉ cứng nửa con thì ...thì ...siêu thực mà thương quá!”. Cũng Sơn – do nghề biên tập thơ (hiện nay Sơn là trưởng chi nhánh NXB Kim Đồng) – hào hứng như mới phát hiện một bản thảo xuất sắc của một cây viết còn vô danh, xin thề với các bạn, mắt bỗng rươm rướm ngoài dự kiến, tiếp tục lảm nhảm “cặc mà cứng nửa con đéo thế nào được …nhỉ!”. Do không ai giải thích, chàng lại tiếp tục “Siêu thực! Siêu thực!”.
Mà đúng hiệu ứng siêu thực thiệt. Không phải các bố các u hậu hiện đại, hay ngược về những dã thú, tượng trưng, dada hay xiêu-viêu-hiện-thực đầu thế kỷ trước mà sự đóng góp hình tượng đắt giá, sức nặng trần trụi, bộc phát có độ “sát thương” tương đương hàng độc của Kim jong-un thỉnh thoảng giới thiệu với thế giới phải là đây nè ...nè ... Ai chuyển kịp những “mồng đóc khô rang”, “cặc nứng nửa con” ra sân khấu thế giới để những người anh em chị em bất kể màu da hoặc phiêu dạt bên lề văn minh ngay trên quê hương mình, hoặc đang là thân phận bị ruồng bỏ trên xứ người có thêm vài cách diễn tả cực “phê” nỗi đau của mình và có câu “uống nước nhớ nguồn”, xin chớ quên nguồn gốc Annam của nó.Và phải chăng đây chính là cái nghèo “vô hậu kế đợi” quyết không bị đụng hàng có mác Việt 100%. Thử hỏi các chuyên gia phân tâm học quốc tế đã từng nghiên cứu hiện tượng “khô rang” và “nửa con” tột cùng của sự bi đát này hay chưa? Các nhà chính trị mồm lãi nhãi thắng lợi kinh tế liên tục, ca ngợi hiệu quả giấc mơ toàn cầu hóa hay các ngũ niên đầy hồ hởi có chịu nghiêng mình nghe tiếng “tân thanh” này hay để mặc gió cuốn đi. Hai câu hò “vô-hậu-hiện-đại” hoàn toàn xứng đáng đặt ngang với “chút lòng trinh bạch từ sau xin chừa” (Nguyễn Du) và “Tao muốn sống lương thiện mà chúng nó không cho tao sống lương thiện” (Nam Cao) trong đền văn chương nghệ thuật Việt như những tiếng than xé mây thăng lên, đâm thẳng mặt trời cao vô cảm.
Lời bình có to tát quá không. Rút kinh nghiệm vậy. Quay về với sông nước, với lối giao tình tinh nghịch mà không thiếu thiệt tình, bộc bạch. Ghe đi đường ghe, thuyền trôi đàng thuyền mang theo những món lỉnh kỉnh trời ban mà không có chỗ dùng, thậm chí đang có nguy cơ hỏng hóc …Cũng chỉ nghểnh cổ hò chơi, nhưng nếu có chút hơi hướm nghiêm túc thì đây đã phân giải cả rồi. SẠCH SÀNH SANH. Khoảng cách, bóng đêm, nước trải mênh mang đồng lõa để ai đó tự do đẩy nữ quyền và nhân quyền lên đến tột cùng mà không lộ mặt. Và trên tất cả, chỉ văn nghệ thuần túy – nghệ thuật như một thủ pháp gây hiệu ứng thẩm mỹ và văn chương như một trò chơi chữ – sự thành công của tác phẩm hò bất hủ lại được thực hiện qua một trò đùa tán tỉnh, vô tư, thực tế vui là chính, và bằng những hình tượng và ngôn ngữ không thể nào “tục” (tĩu) hơn! Nghệ thuật lớn thường đi với khả năng kết hợp những yếu tố ngỡ như không kết hợp nổi, và hương vị “tục” (tĩu) đi được với ngậm ngùi, làn hơi “sỗ sàng” kết được với mùi thế sự – theo ý tôi – đã đưa hai kẻ vô danh, nghèo rớt mồng tơi trở thành những công chúa, hoàng tử trong ngôi đền mang tên Sáng Tạo. Có thêm thắc ý cuối thì thưa rằng yếu tố tục chẳng xa lạ gì với đồng bằng miền Trung, miền Bắc, nhưng chắc không ai phản đối, với hai câu hò 29 chữ, những người hành phương Nam và hậu bối của họ quả đã không quên di sản truyền thống quý giá của dân tộc nếu không nói đã góp thêm hương vị “sauvage” nguyên thủy độc đáo và hết ý. NO TABLE – à quên – NO COMMENT.
* Để thêm phần sinh động và thuyết phục xin thêm chi tiết sau. Một lần tôi được xem tập thơ của nhà thơ Từ Hoài Tấn ở nhà anh Nguyễn Tiến Văn, đọc thấy tác giả ghi nơi sinh chính là làng nội của tôi, lòng cảm động. Theo Nguyễn Tiến Văn, Từ Hoài Tấn kể chuyện bà cụ anh trên đường “chạy giặc”, tấp vào làng nội tôi và hạ sinh nhà thơ anh em của tôi. Một lần nhớ đời, tôi đang hò câu “Cháu không hò thì…” kể trên cho Từ Hoài Tấn nghe – hôm đó có cả Hậu, em ruột của Từ Hoài Tấn (tên thực của Từ Hoài Tấn là Hiền) – thì hai anh em cho biết nhân vật Bộ Bàng là có thực, người quê làng Chuồn (An Truyền). Cụ có đất đai ở làng nội tôi. Điều quan trọng là hai anh em biết rõ nhân vật này vì cụ Bộ Bàng là …ông ngoại của hai anh em! (Và hóa ra cụ là em ruột cụ Nghè Luận, thông gia với ông nội tôi). Khuôn mặt nhân vật thứ hai vậy đã được xác định. Kể cũng thú vị!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Facebook cung cấp cho Quốc hội Mỹ các tài khoản được Nga tài trợ



Facebook hôm qua, 21/09/2017, loan báo sẽ cung cấp cho Quốc hội Hoa Kỳ những thông tin về các quảng cáo liên quan đến Nga trên mạng xã hội này, trong chiến dịch tranh cử tổng thống Mỹ. Thông báo của ông chủ Facebook được đưa ra hai tuần sau khi nhận diện được gần 500 tài khoản Nga đã trả tiền quảng cáo, để đăng các tin giả nhằm làm xáo trộn đời sống chính trị nước Mỹ.
Từ Washington, thông tín viên RFI Anne Corpet cho biết thêm chi tiết :
« Cho rằng Facebook có thể đã bị sử dụng để tạo điều kiện cho ông Donald Trump lên nắm quyền là một ý tưởng hoàn toàn điên khùng ». Ông chủ của Facebook đã tuyên bố như trên, sau khi có kết quả bầu cử Mỹ.

Nhưng sau một thời gian dài điều tra trong nội bộ, Mark Zuckenberg rốt cuộc đã phải nhìn nhận : có đến 100.000 đô la đã được các tài khoản có liên quan đến Nga chi ra, để đôn lên hàng đầu các tin giả trong chiến dịch tranh cử. Một số tài khoản thậm chí còn tổ chức những cuộc biểu tình chống ứng cử viên Hillary Clinton.

Trước áp lực của Quốc hội, người sáng lập Facebook đã phải nhượng bộ : ông sẽ cung cấp cho ủy ban điều tra của Thượng viện tất cả những thông tin liên quan đến các quảng cáo trên.

Mark Zuckerberg tuyên bố : « Tôi quan ngại sâu sắc đến tiến trình dân chủ và việc bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ. Tôi không muốn bất kỳ ai có thể lợi dụng công cụ của chúng tôi để phá hoại nền dân chủ. Chúng tôi tích cực làm việc với chính phủ Mỹ trong khuôn khổ cuộc điều tra về sự can thiệp của Nga ».

Ông Zuckerberg nhìn nhận, không thể ngăn cản tất cả những ai có ý đồ xấu hành động trên Facebook. Phó chủ tịch ủy ban điều tra Thượng viện hồi đầu tuần cho rằng Nga vẫn tiếp tục can thiệp vào đời sống chính trị nước Mỹ, thông qua các mạng xã hội.

Được biết trong tuần tới, các lãnh đạo Twitter cũng sẽ phải điều trần trước Thượng viện Mỹ về vấn đề này.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Phát biểu của phát ngôn viên Bộ NG Đức về tạm dừng mối quan hệ đối tác chiến lược với VN


22.09.2017 - Liên quan đến các diễn biến mới trong vụ việc công dân Việt Nam Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin, hôm nay (ngày 22.9.), một phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Đức đã phát biểu như sau:
Trang của ĐSQ Đức tại Hà Nội đăng thông báo về
 vụ việc Trịnh Xuân Thanh ( Foto.© Colourbox). 
''Ngay sau khi nắm được thông tin về vụ việc chúng tôi đã khẳng định rõ rằng việc bắt cóc người trên lãnh thổ Đức là hoàn toàn không thể chấp nhận được. Chúng tôi có các bằng chứng rõ ràng về vụ bắt cóc này và sẽ công bố chúng vào thời điểm thích hợp. Ngày 10 tháng 8, Tổng Công tố Liên bang đã tiếp nhận điều tra vụ việc. Hiện quá trình này vẫn chưa kết thúc.

Vụ bắt cóc đã vi phạm trắng trợn luật pháp Đức và luật pháp quốc tế, điều mà chúng tôi không bao giờ dung thứ.

Bằng việc trục xuất trưởng phòng tình báo của Đại sứ quán Việt Nam, chúng tôi đã thực hiện những biện pháp thẳng thắn đầu tiên. Chúng tôi đã nhiều lần thông báo rõ với Chính phủ Việt Nam về các yêu cầu của phía Đức và thể hiện rõ rằng chúng tôi bảo lưu quyền áp dụng thêm các biện pháp khác.

Cho tới nay, yêu cầu xin lỗi của chúng tôi kèm theo cam kết không vi phạm pháp luật tương tự trong tương lai đã không được Chính phủ Việt Nam đáp ứng. Phía Việt Nam cũng không khẳng định rõ rằng sẽ xử lý những người có trách nhiệm trong vụ việc.

Chúng tôi đã đưa ra các yêu cầu liên quan đến ông Trịnh Xuân Thanh, trong đó có việc áp dụng quy trình tố tụng theo nguyên tắc pháp quyền đối với ông Trịnh Xuân Thanh và có sự tham dự của các quan sát viên quốc tế.

Vì lí do cho tới nay phía Việt Nam hoàn toàn không đáp ứng các yêu cầu của chúng tôi cũng như không thừa nhận việc vi phạm pháp luật và phá vỡ lòng tin nên chúng tôi buộc phải áp dụng các biện pháp tiếp theo. Vì vậy, ngày hôm qua, trong buổi làm việc với Đại sứ Việt Nam tại trụ sở Bộ Ngoại giao chúng tôi đã thông báo với phía Việt Nam về việc sẽ tạm dừng mối quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam. Bên cạnh đó, chúng tôi đã quyết định trục xuất thêm một cán bộ của Đại sứ quán Việt Nam. Người này có 4 tuần để cùng gia đình rời khỏi nước Đức.

Chúng tôi mong đợi rằng phía Việt Nam sẽ thực hiện các yêu cầu của phía Đức.

Phía Việt Nam biết làm thế nào để có thể khôi phục lại mối quan hệ song phương và khắc phục việc vi phạm pháp luật và phá vỡ lòng tin.''

ĐSQ Cộng hòa Liên bang Đức tại Việt Nam

Link : http://www.vietnam.diplo.de/Vertretung/vietnam/vi/04-Politik/04-00_20Pol_20Artikel_20aktuell/170922_20Statement_20TXT_2022.9_20VNM.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vụ Trịnh Xuân Thanh : Đức trục xuất nhà ngoại giao Việt Nam thứ hai


Trịnh Xuân Thanh tại Berlin.

Chính phủ Đức hôm nay 22/09/2017 thông báo trục xuất thêm một nhà ngoại giao Việt Nam thứ hai tại đại sứ quán ở Berlin, để phản đối vụ ông Trịnh Xuân Thanh, mà phía Đức cho là tình báo của Hà Nội đã bắt cóc trên lãnh thổ Đức.
Phát ngôn viên chính phủ Đức, ông Steffen Seibert, trong cuộc họp báo nói rằng « vụ bắt cóc này là vi phạm luật quốc tế, và hoàn toàn không thể chấp nhận được ». Nhà ngoại giao liên quan cùng với gia đình có bốn tuần lễ để rời lãnh thổ Đức.
Một phát ngôn viên bộ Ngoại giao Đức, ông Rainer Breul cho biết : « Nhân vật này không nằm trong ban lãnh đạo đại sứ quán, nhưng chúng tôi có được những yếu tố cho thấy ông có liên can trong sự cố trên », cũng như « nhiều người » trong số các thành viên ngoại giao đoàn Việt Nam tại Đức. Ông Breul cảnh báo : « Chúng tôi không có ý định giữ im lặng để vụ này bị rơi vào quên lãng », khẳng định cho đến nay Hà Nội vẫn từ chối nói lời xin lỗi về vụ bắt cóc và cam đoan rằng sẽ không tái diễn tương tự.

Tháng trước, Đức đã trục xuất đại diện chính thức của cơ quan tình báo Việt Nam tại Berlin, trong khuôn khổ vụ này. Vào cuối tháng Tám, tư pháp Đức cũng đã tạm giam một người Việt bị nghi ngờ là có tham gia vụ bắt cóc, vừa bị Cộng hòa Séc trục xuất sang Đức.

Về phía mình, Hà Nội bác bỏ cáo buộc bắt cóc, khẳng định ông Trịnh Xuân Thanh, nguyên phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang, đã tự quay về nước đầu thú. Ông này đã xuất hiện trên truyền hình Việt Nam vào đầu tháng Tám để xác nhận lời của chính quyền, ngồi sau bàn giấy nói với một giọng yếu ớt.

Theo báo chí Đức, ông Thanh bị những người vũ trang bắt cóc hôm 23/7 trong một công viên ở Berlin, nơi ông nộp đơn xin tị nạn. Ông Trịnh Xuân Thanh từng lãnh đạo công ty Xây lắp Dầu khí Việt Nam cho đến năm 2013, trước khi được điều về Hậu Giang. Mới đây báo chí Việt Nam mô tả ông là biểu tượng cho các quan chức cao cấp tham nhũng, đã biển thủ 120 triệu euro của tập đoàn dầu khí.

http://vi.rfi.fr/viet-nam/20170922-okvu-trinh-xuan-thanh-duc-truc-xuat-them-nha-ngoai-giao-viet-nam-thu-hai
Phần nhận xét hiển thị trên trang