Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

Nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ trúng cử Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội


Huy Hoàng
(Dân Việt) Sau hơn một ngày đại hội tranh cãi “nảy lửa”, nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ đã trúng cử vị trí Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội với số phiều bầu cao nhất.

Sáng ngày 9.9 tại Hà Nội, Đại hội Hội Nhà văn Hà Nội lần thứ 11 nhiệm kỳ 2015-2010 tiếp tục được diễn ra. Theo đó, Đoàn chủ tịch đoàn chủ tịch thông báo Nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ đã trúng cử vào vị trí Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội với số phiếu bầu cao nhất tại Đại hội. Tiếp đến là nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại, Trần Quang Quý, Nguyễn Việt Chiến được bầu làm Phó chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội. Các nhà văn, nhà thơ Bùi Việt Mỹ, Y Ban, Nguyễn Việt Chiến, Trần Quang Quý, Trần Gia Thái là ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn Hà Nội.

Tuy nhiên để có thể chốt được danh sách 8 người được bầu vào Ban chấp hành Hội nhà Văn Hà Nội thì trước đó, tại cuộc bầu cử ngày nội bộ ngày 8.8 đã xảy ra cuộc tranh cãi “nảy lửa”.

Đại hội Hội Nhà văn Hà Nội đã chính thức khai mạc ngày 8.8 với sự tham gia của gần 600 hội viên. Ngay từ phút đầu khai mạc, tại đại hội đã diễn ra những màn tranh luận “nảy lửa” khi nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại (Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội) vẫn có tên trong danh sách được bầu vào Ban chấp hành Hội Nhà văn Hà Nội khóa mới. Đoàn chủ tịch vừa công bố danh sách 17 người đủ điều kiện bỏ phiếu, nhà văn Y Ban phản ứng tức thì với lý do trước đó, tại hai đại hội chuyên ngành diễn ra 29, 30.10.2016, nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại đã tự nguyện xin rút khỏi danh sách đề cử Ban chấp hành khóa XII nhiệm kỳ 2015-2020 và được chấp thuận.

“Vậy hãy giải thích cho chúng tôi biết động cơ nào để anh Nguyễn Sĩ Đại và BCH đưa danh sách đó lên trình cấp trên. Bởi vì quyền biểu quyết tối cao nhất là thuộc về đại hội chứ không phải là một cá nhân nào”, Y Ban nói. Sở dĩ nhà văn này và một số hội viên khác phản ứng bởi danh sách do đại hội cơ sở đưa lên không có tên Nguyễn Sĩ Đại và một số người khác, nhưng tên họ lại xuất hiện trong danh sách 17 người được BCH trình lên cấp trên. “Nếu Đoàn chủ tịch không đưa ra được hai bản danh sách đó thì tôi yêu cầu dừng lại đại hội tại đây để làm rõ vấn đề. Chúng tôi không thể chấp nhận một BCH được bầu lên trên cơ sở dối trên lừa dưới, kéo bè kéo cánh để tạo lợi ích nhóm như thế này”, nhà văn Y Ban nói.


Nhà thơ Bằng Việt - Chủ tịch Hội Liên hiệp VHNT Hà Nội đã giải thích tại đại hội cơ sở chuyên ngành một số thành viên Ban chấp hành cũ xin rút tên trong đề cử Ban chấp hành khóa mới. Tuy nhiên, sau đó Ban chấp hành họp lại và phân tích nếu đồng ý để danh sách rút lui như vậy thì sẽ có rất nhiều thiệt thòi cho BCH khoá mới. Bởi trong không khí sôi động của đại hội có thể có người chưa suy nghĩ kỹ để có ý kiến có phần nóng vội. “Không phải chỉ riêng trường hợp anh Nguyễn Sĩ Đại, mà còn có những trường hợp khác xin rút lui nhưng chúng tôi vẫn để trong danh sách bởi thấy những người đó cần thiết cho đại hội cũng như cho Ban chấp hành khoá mới” – nhà thơ Bằng Việt nói.

Sau lời giải thích của Bằng Việt, nhà thơ Giáng Vân có vẻ không phục, bởi theo chị nói như thế hoá ra đại hội không có giá trị gì, và chỉ mấy ông trong ban chấp hành bầu cho nhau? Nhà văn Vũ Ngọc Tiến đặt câu hỏi tại sao lại gạt tên nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ dù đại hội cơ sở nhiệt thành đề cử: “Chị ấy là người có bề dày sáng tác, có bề dày làm quản lý”, nhà văn Vũ Ngọc Tiến cho biết.

Rất nhiều hội viên cho rằng, cách điều hành của Đại hội đang "nhập nhèm" vì bản danh sách 33 người của đại hội cơ sở không được công bố lên màn hình mà chỉ chiếu lên màn hình danh sách 17 người do BCH đề cử.

Cuộc tranh luận nói qua nói lại về vấn đề nhân sự cho nhiệm kỳ tại Đại hội đã kéo dài hơn dự kiến cho tới gần cuối giờ chiều mới có thể kết thúc và chốt được danh sách để bầu cử là 22 người tuy nhiên vẫn có người xin rút và vắng mặt. Cho đến hơn 19h danh sách 8 người được bầu vào Ban chấp hành Hội Nhà văn Hà Nội mới được chốt.

Và cuối cùng, trong sáng nay, 9.8, nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ đã được công bố trúng cử ở vị trí cao nhất, chị sẽ đảm nhiệm vị trí Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội nhiệm kỳ 2015-2020. 

Nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ sinh năm 1966, tốt nghiệp Khoa Ngữ văn Trường Đại học Tổng hợp HN, nay là ĐH KHXH&NV. Một số tác phẩm đã xuất bản: Cát đợi, Hậu thiên đường, Phù thủy, Tân cảng, 21 truyện ngắn Nguyễn Thị Thu Huệ, Nào, ta cùng lãng quên, 37 truyện ngắn Nguyễn Thị Thu Huệ và tập truyện ngắn Thành phố đi vắng - tập truyện này được nhận Giải thưởng Hội nhà văn 2012.


nhận xét hiển thị trên trang

Điều đáng sợ nhất đối với người làm báo


>> Tranh giành “miếng bánh” bảo hiểm y tế
>> Trịnh Xuân Thanh không về nhà, chưa tẩu tán biệt thự
>> Đi nhầm đường, lái xe bị Giám đốc Sở ở Ninh Bình đấm đá túi bụi
>> Vụ Bãi Tư Chính và logic của ‘tướng Lịch đi Mỹ’


Quốc Phong
MTG - Điều cần nhất ở người cầm bút, đó là phải có được niềm tin và sự tôn trọng của bạn đọc. Dứt khoát không thể để tình trạng bên ngoài thì người ta sợ nhà báo, tờ báo nhưng trong lòng thì khinh bỉ.

Tôi thấy thật buồn khi sự việc đau lòng lặp lại chỉ cách nhau đúng 2 ngày, đó là việc báo chí dồn dập thông tin về một số nhà báo đi tống tiền doanh nghiệp và bị bắt giam. Buồn hơn là ở chỗ vụ nhà báo "dính đòn" cũng kiểu đó ở tỉnh Yên Bái mới xảy ra chưa lâu, ấy vậy mà sao nó lại có thể tiếp tục diễn ra lạnh lùng, ngông nghênh và liều lĩnh đến thế!

Như báo Một Thế Giới đã thông tin, tối 6.8, Công an TP.Cần Thơ đã bắt quả tang phóng viên Phạm Lê Hoàng Uyển (SN 1976, phóng viên của Tạp chí Hướng nghiệp và Hòa nhập) nhận tiền của 2 doanh nghiệp bất động sản có trụ sở tại tỉnh hậu Giang. Nơi nhận tiền là 1 quán cà phê tại quận Ninh Kiều, TP.Cần Thơ. Theo thông tin ban đầu thì có 2 đối tượng đi cùng với Uyển. Uyển đòi 2 doanh nghiệp có liên quan đến 3 bài báo mà báo Phụ nữ TP.HCM đăng tải phải đưa 700 triệu đồng nếu muốn gỡ bài. Khi đang nhận 280 triệu đồng thì Uyển bị bắt quả tang...

Sự thực thì tờ báo nói trên không hề có ai có tên như vậy. Theo bà Lê Huyền Ái Mỹ - Tổng biên tập Báo Phụ nữ TP.HCM: “Uyển không phải là phóng viên, cũng không phải là cộng tác viên của Báo Phụ nữ TP.HCM. Đây là lần đầu tiên tôi nghe đến cái tên này”. Bà Mỹ cũng nói: “Đối với các doanh nghiệp, đặc biệt là các doanh nghiệp chân chính, không nên tiếp tay cho những phóng viên lợi dụng danh nghĩa báo chí để làm tiền. Đối với phóng viên Uyển bị Công an TP.Cần Thơ bắt quả tang nhận tiền doanh nghiệp bất động sản ở Hậu Giang, chúng tôi không liên hệ với Ban biên tập Tạp chí Hướng nghiệp và Hòa nhập để tìm hiểu thêm làm gì mà chỉ mong cơ quan chức năng làm đúng nhiệm vụ, xử lý nghiêm theo pháp luật...”

Một vụ khác cũng vừa được báo VietNamnet đưa: ngày 7.8, Phòng Cảnh sát Hình sự, Công an tỉnh Đắk Lắk xác nhận, họ đang tạm giữ hình sự ông Nguyễn Thế Thắng (SN 1976, ngụ xã Hòa Thắng, TP.Buôn Ma Thuột), là phóng viên của VOV (Đài Tiếng nói Việt Nam) khu vực Tây Nguyên để điều tra, xử lý về hành vi cưỡng đoạt tài sản. Đồng thời, công an cũng bắt khẩn cấp 1 người khác được cho là đồng phạm của ông Thắng, là Hoàng Văn Thanh (SN 1982, ngụ P.Tự An, TP.Buôn Ma Thuột) cũng về hành vi trên.

Thông tin ban đầu xác định, 18 giờ 45 ngày 4.8 lực lượng công an tỉnh đã bắt quả tang ông Thắng đang có hành vi cưỡng đoạt số tiền 45 triệu đồng từ 2 cá nhân là anh Trần Quang P. (SN 1988, ngụ đường Phan Chu Trinh, TP.Buôn Ma Thuột) và Đinh Thanh H. (SN 1984, ngụ xã Cư Êbur, TP.Buôn Ma Thuột). Từ khai báo của ông Thắng, ngày 5.8, phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Đắk Lắk đã bắt giữ khẩn cấp Hoàng Văn Thanh. Bước đầu, công an xác định, ông Thắng lợi dụng hoạt động nghề nghiệp, cấu kết cùng ông Thanh và có hành vi cưỡng đoạt tài sản 2 cá nhân như đề cập trên.

Có vẻ như bài học từ việc phóng viên lợi dụng nghề nghiệp đi hù dọa quan chức xây biệt thự hoành tráng ở Yên Bái để đòi tiền cách đây 1 tháng rưỡi vẫn chưa đủ sức răn đe nhà báo về hậu quả của những hành vi phạm pháp. 

Tất nhiên, ở góc độ báo chí, nhà báo có quyền điều tra, phanh phui những khuất tất của những khối tài sản có dấu hiệu bất minh và phải chịu trách nhiệm trước pháp luật nếu nói sai sự thật, ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của những người liên quan. Tuy nhiên, do thiếu cơ chế để giám sát tài sản của quan chức, thiếu nhiều biện pháp chế tài, nên để điều tra, bạch hóa những tài sản bất minh là điều không hề dễ dàng. Quan chức có thể thiếu trung thực khi kê khai tài sản, có thể khai đó là tài sản được thừa kế, của con cái cho, do "trúng số", nhờ mua bán, môi giới bất động sản mà giàu lên...

Hồi tháng 10 năm ngoái, khi báo cáo trước Quốc hội về công tác phòng chống tham nhũng, Tổng Thanh tra Chính phủ Phan Văn Sáu cho biết đã có trên 1 triệu cán bộ, công chức hoàn thành việc kê khai tài sản, thu nhập. Có điều, qua xác minh 414 trường hợp chưa phát hiện người nào kê khai không trung thực (?!). Ông Tổng Thanh tra cũng cho hay: “Quy định về việc nộp lại quà tặng còn hình thức. Việc thực hiện quy định này chưa nghiêm, hiệu quả thấp và trên thực tế cũng rất khó kiểm soát do phụ thuộc nhiều vào tính tự giác, đạo đức của cán bộ, công chức. Chưa phát hiện trường hợp nào vi phạm”. 

Có đại biểu quốc hội mới đây chỉ ra: “Chúng ta có đầy đủ hệ thống kê khai tài sản cũng như các tổ chức thanh tra, kiểm tra, giám sát, có các cuộc báo cáo hàng năm, thậm chí ở các doanh nghiệp có sai phạm nghìn tỉ đồng vẫn được thanh tra, kiểm toán đầy đủ đúng quy trình, đúng thời gian, nhưng ít phát hiện ra những sai phạm liên quan đến tham nhũng, lãng phí.” 

Như thế đủ hiểu chuyện xác minh tài sản cán bộ khó đến cỡ nào! Và báo chí muốn điều tra ra được lại càng khó. Tuy nhiên, trong quá trình điều tra chống tiêu cực, đã xuất hiện hiện tượng nhà báo lợi dụng vị thế của mình để dọa dẫm, tống tiền. Vụ việc nhà báo D.P. ở Yên Bái vừa qua là một ví dụ đau lòng cho nghề báo. Trong một cuộc họp trực tuyến gần đây của Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhấn mạnh tình trạng báo chí “sáng đăng, trưa gặp, chiều gỡ” là vô cùng nguy hiểm.

Tôi hiểu rằng nhà báo phải có nhiều mối quan hệ xã hội thì mới có được nhiều thông tin và từ đó mới có thể có bài viết tốt. Nhưng quan hệ thế nào, ở mức nào thì vừa đủ lại là câu chuyện dài. Chỉ khi không lệ thuộc về tình cảm, về tài chính trong những mối quan hệ đó, nhà báo mới giữ được sự độc lập và trung thực cho ngòi bút của mình, trước người đọc. Chỉ như vậy mới có được những bài viết công tâm, mạnh mẽ và hữu ích cho nhân dân, đất nước... 

Tôi cũng hiểu rằng nghề làm báo là nghề không nhẹ nhàng chút nào. Đây không phải là nghề mà thấy thích thì vung bút viết, mà phải hiểu mỗi câu chữ mình viết, dù khen hay chê, dù đúng hay sai, nhiều khi lại gây rắc rối cho người mình đề cập trong bài. Cổ nhân có câu: "Lời nói đọi máu" không hề là điều vô tình.

Đây cũng là một nghề đầy cám dỗ, đầy cạm bẫy, mà nếu không vững lòng, “bút sắc lòng trong” thì nhà báo rất dễ dàng sa ngã, tha hóa. Và khi đó họ sẽ đánh đổi lương tâm, đạo đức nghề nghiệp lấy những đồng tiền sai trái, nhơ bẩn. 

Điều cần nhất ở người cầm bút, đó là phải có được niềm tin và sự tôn trọng của bạn đọc. Dứt khoát không thể để tình trạng nhìn từ bên ngoài thì người ta sợ nhà báo, tờ báo nhưng trong lòng thì khinh bỉ. Đây chính là điều đáng sợ nhất đối với những người làm báo chân chính.

Và những hiện tượng kiểu "sáng đăng, trưa gặp, chiều gỡ" càng cần phải được xử nghiêm để củng cố lòng tin, sự tôn trọng của người dân vào báo chí.

tôi vẽ


bạn im lặng trước những lời bào chữa của tôi
khi tôi vẽ bạn
tôi vẽ
bạn với một bàn chải cùn, cái khăn tay rách rưới 
đứng đợi bạn bên một vỉa hè
tôi vẽ
bạn lí nhí trên một chiếc ghế da cũ
như người mê ngủ
và bạn thấy nó như một kiệt tác
nước mắt của tôi là vòi sen mùa hè
mềm lên da bạn
bạn cho tôi ánh nắng mặt trời
để vẽ tiếp cầu vồng
hy vọng
nhưng bức tranh của tôi như đứa trẻ còi cọc
và nói ngọng
bạn vẫn nghe thấy một giai điệu
mà không ai khác có thể nghe
tôi bào chữa các sai sót trong bức tranh của tôi
và bạn im lặng
cười
lặng im tìm những tin nhắn còn sót lại trong chiếc điện thoại
ai đã đánh rơi
bên giá vẽ...
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017

LÀM VỢ, LÀM CON CỦA QUAN CHỨC ĐẠI GIA



Trong khi mọi người đang bàn tán xôn xao mọi ngõ ngách liên quan đến vụ Trịnh Xuân Thanh và Trầm Bê, một người được vì như cái “hộp đen” giải mã “đường dây tham nhũng”, một người được ví như “đế chế tài chính” của Việt Nam thì tôi lại nghĩ về một khía cạnh khác: Gia đình của họ.
*
Trước đây chưa có vấn đề gì xẩy ra, chắc không ít phụ nữ mơ ước chồng mình (hoặc sau này lấy chồng) được như Trịnh Xuân Thanh ở khía cạnh quyền lực và tiền bạc.

Thực lòng mà nói, những người vợ đó đã có một thời gian rất sung sướng ở chỗ tiêu tiền không cần tính toán, mỗi bước đi đều có người tiền hô hậu ủng, mỗi món đồ họ sắm trở thành niềm mơ ước của chị em…
Con họ là tiểu thư, thiếu gia. Nói không ngoa, ở một góc độ nào đó có thể hơn cả hoảng tử, công chúa ngày xưa.
Ông Trầm Bê không phải là quan chức Nhà nước, ông làm kinh tế, nhưng kinh tế của ông có bóng dáng của quan chức đằng sau.
Gia đình ông ở trong ngôi nhà chính ông gắn cái tên DINH THỰ.
Mình cứ nghĩ lẩn thẩn rằng, có khi nào vợ Trịnh Xuân Thanh hỏi chồng, vì sao mình lại có nhiều tiền thế không? Lấy nhiều tiền thế này có sao không anh?
Có lúc nào, con cái ông thấy việc làm tiền quá dễ dàng rồi tự hỏi, làm tiền dễ thế vì sao thiên hạ có người nghèo thế không? Và rồi, vậy thì mình còn cần học hành để làm gì nữa không?
Có lẽ, trong đầu óc con trẻ, những điều được dạy ở trường “có gì đó sai sai” so với những gì nó chứng kiến, khi nó một bước lên xe, hai bước có người dìu, ưa gì chỉ cần mở miệng là có.
Trịnh Xuân Thanh chỉ là một trường hợp trong nhiều trường hợp quan chức đại gia. Không biết vợ con các quan nghĩ gì khi nhìn thấy lâu lâu lại có người xách đến cái va li đựng đầy đô la?
Ngày Tết có mang đồ đi cho cũng không hết. Tiền thì phải điện ngân hàng mang xe đến nhà cho họ gửi?
Một cán bộ đồng lứa với Thanh, thuộc quyền của người Thanh thuộc quyền kể rằng, có tay từ miền Trung ra là giám đốc một công ty thuộc tập đoàn sếp bự còn nhớ cả ngày vợ sếp anh ta có… hành kinh để mang đến cái đồ của phụ nữ dùng nhưng đặt mua từ bên Huê Kỳ (!). Nịnh như thế thì kinh thật!
*
Và bây giờ, khi mọi việc vỡ lở, nhiều tháng nay, vợ con Trịnh Xuân Thanh đã nghĩ những gì?
Người lớn có bản lĩnh và có tính toán hơn không nói, mấy đứa trẻ không biết nó đến trường học thì sao?
Người ta hay có câu “Hy sinh đời bố, củng cố đời con”, không biết các quan chức đại gia tính toán để “củng cố” cái gì mà cuối đời muốn làm người tử tế cũng không được, con cái muốn làm người tử tế cũng khó lắm thay!
*
Ông Trời không lấy hết cái gì của ai bao giờ. Được cái này sẽ mất cái khác.
Mà làm thằng đàn ông, chẳng phải suốt đời cũng chỉ vì con thôi sao?
Rốt cục, chỉ để khi ai có hỏi, nó ưỡn ngực ra mà nói: Đó là ba tôi!
Khó hay dễ?
nhận xét hiển thị trên trang

THƠ HỮU THỈNH


~~~
1.
XA VẮNG
Xa vắng quá bồn chồn đi hỏi cát
Đường đông người đâu nhỉ dấu chân em
Xa vắng quá một mình đi hỏi bến
Người sang đò có dặn sóng gì thêm
Xa vắng quá tần ngần đi hỏi chợ
Người mua gương dạo ấy có hay về
– Người mua gương chỉ một lần trở lại
Soi tưng bừng rồi lặng lẽ quay đi.
2.
NĂM ANH EM TRÊN MỘT CHIẾC XE TĂNG
Năm anh em trên một chiếc xe tăng,
Như năm bông hoa nở cùng một cội,
Như năm ngón tay trên một bàn tay,
Ðã xung trận cả năm người như một.
Vào lính xe tăng anh trước anh sau,
Nết ăn ở người thì lạnh, nóng,
Khi đã hát hòa cùng một giọng,
Một người đau tất cả quên ăn.
Năm anh em mỗi đứa một quê,
Ðã lên xe là cùng một hướng,
Đã lên xe là chung khổ sướng,
Trước quân thù nhất loạt xông lên.
Năm anh em mang năm cái tên,
Đã lên xe không còn tên riêng nữa,
Trên tháp pháo một ngôi sao màu lửa,
Năm quả tim một nhịp đập dồn.
Một con đường đất đỏ như son,
Một màu rừng xanh bạt ngàn hy vọng,
Một ý chí bay ra đầu ngọn súng,
Một niềm tin nghiến nát mọi quân thù
THƠ NGUYỄN NGỌC TƯ
~~~
1.
LÊNH ĐÊNH
(Tặng cho một năm sinh)
rắc sáng lên mắt phải
nắn nót thêm chân trái
họ tặng mi vẹn vẻ hình hài
môi hôn không thôi
chân trần chỉ được chạy chơi
hai ngón trỏ để ngoéo tay thề hẹn
khóc cho yêu bằng mắt nâu một mí
tai chỉ giòn trong pháo tết hiên nhà
hoang tàn gửi vào mi hy vọng
bài thơ lỡ dỡ nhờ nối khổ cuối cùng
guốc gỗ muốn mi mang nó cả đôi
non thế kỷ đạn bom tấp tểnh nổi trôi
mẹ vá vừa xong nôi rách
dành cho mi trọn mặt trời lanh lảnh
những dòng sông lành lặn
đừng hoài phí giọt nào
không phải ai cũng được tắm trong lòng mẹ
bên kia cầu ánh sáng
họ độ chừng sắp sửa bình minh
tim đứa trẻ cố bắt nhịp mẹ mình.
2.
Ở MỘT NGÃ TƯ NÀO
Hát rằng mình từng ngồi chung ghế đá
nhưng khác hai mùa lá
hát mình từng cùng một chuyến tàu
mỗi người xuống mỗi ga
hát mình náu chung một vòm cây
Như những người lạ chờ xe buýt đầu ngày
Tay mình đã chạm vào tay
trong một con ngõ chật
từng mặt đối mặt
mà mắt hoang bóng nhau
đường vòng mê mê trăm ngả
chân trần ứa những vết chai
chới với biển người xa lạ
mùa nao tìm lại được hài?
~~~
Trung Tran thấy:
Hai lứa tuổi khác nhau, tất nhiên
Hai bức hình khác hẳn nhau, tất nhiên nữa
Hai suy nghĩ khác nhau
Và Thơ cũng khác nhau
Trái-Thơ theo dòng
Quen, Gần
Và vần
Phải - Xa

Sao không thơ ở ngã Ba
Sao thơ lại ở chỉ là ngã Tư
Ngã Tư ai có vẩn vơ
Có ai đứng lặng để mơ hài thần

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đời là chữ Ệ


Thối từ trên xuống dưới 
Đớp từ dưới lên trên 
Mục từ ngoài vào trong 
Nát từ trong ra ngoài...






Phần nhận xét hiển thị trên trang

LỜI

Bài thơ cuối của Việt Phương. Quá hay! Vẫn nguyên phong độ từ thời "cửa mở".

(Việt Phương)
Sau ba chục ba trăm ba ngàn chuyện tiếu lâm
Anh còn gì để nói cùng tôi nữa
Còn tôi đây là lúc tôi nói về ngọn lửa
Lửa âm thầm rực rỡ của tình yêu
Có phải một vạn chín trăm ngày đánh giặc đã thành bèo bọt cả
Những đầu người Pôn Pốt đập ở Tây Ninh dù sao thì cũng vỡ tan rồi
Những người lính trẻ ngã xuống ở Lạng Sơn không liên quan gì đến ngày hôm nay nữa
Chỉ còn những lo toan ghế nhỏ lên ghế to, xe cúp lên ô tô, chung cư lên biệt thự trong cuộc đời bơ sữa mà thôi
Tôi đã hiểu
Người thành đạt là người thực hiện được khoảng một phần ba những điều dự định
Đôi vợ chồng hạnh phúc có chừng một nửa cuộc đời chịu đựng lẫn nhau
Chỉ khi mỗi người đã nặng gánh gia đình mới đo được tình bạn nông sâu
Thơ thật sự bắt đầu khi bài thơ kết thúc
Có sự trung thành dệt bằng phản phúc
Có những vinh quang tràn đầy ô nhục
Bây giờ là lúc
Tôi bập bẹ nói về tình yêu
Những người con gái thanh tú có đôi mắt sáng trong ấy sao mà sảo trá dối lừa
Người cán bộ nửa đời chinh chiến lăn lộn đạn bom ấy sao mà nịnh bợ đê tiện
Người thủ trưởng mấy chục năm tuổi đảng ấy sao mà hèn hạ hống hách toan tính cưỡi đầu dân
Người lãnh đạo cao giọng thuyết lý công minh chính trực ấy sao mà ngập ngụa trong thủ đoạn gian hùng
Những chàng trai cười hề hề ca điệp khúc cả nước đi buôn lòng vòng
Những cô gái hãnh diện khoe bồ Úc bồ Thụy Sĩ
Những giám đốc xây dựng cơ đồ nhờ bịp bợm mánh mung
Những nhà văn dìm sằng sặc tài năng trong bùn nhơ quỵ lụy
Những kẻ bất đắc chí nhỏ nhen che giấu lụi tàn bằng áo phao cao ngạo kiêu căng
Những gã thạo đời rao giảng chân lý trên tiền là thượng đẳng hơn cả trên đức trên tài trên tình nghĩa
Những quan chức xoen xoét vì dân xoèn xoẹt khoét dân trắng trợn và phè phỡn vinh thăng
Những tên hãnh tiến lộng quyền lăm le biến bầu trời tư duy thành nghĩa địa
Những vị lão thành sáu mươi năm cách mạng sinh mai mỉa chán chường
Ai anh hùng chuồng cọp bỗng sát phạt bon chen
Ai dày dạn hy sinh bỗng xoay tiền kiếm gái
Ta lại gặp trong ta con thú người thảm hại
Lồng lộn giành ăn và hưởng khoái
Bao cao cả thiêng liêng theo rớt rãi nhểu xuống bùn
Người mẹ già nuôi ta từ đầu chiến tranh Ai-xen-hao đến hết chiến tranh Ních-xơn
Chửi vào mặt ta là đồ vô ơn bạc nghĩa
Chúng tao sẽ không cho mày vào nhà nếu chúng nó còn quay lại nữa
Nín lặng trước chồng chất đau thương hôm nay mẹ nức nở khóc òa
Và mẹ lại trút những lon gạo nhọc nhằn ra thành phố để nuôi ta
Và mẹ lại còng lưng tảo tần nuôi heo bán lỗ để nuôi ta
Có lẽ ta đã thấy đủ sự xấu xa để nói về sắc màu cái đẹp
Về những ngọn triều trùng điệp của tình yêu
Đó là khi không phải nói gì nhiều nữa cả
Như khi anh nhìn em anh nhìn cái lá
Khi giữa bom B52 lòng ta yên ả lạ lùng
Khi ta nhìn trên lưng mẹ manh áo nâu sồng
Khi ta nhìn Hán Thành mênh mông cao ốc
Khi ta nhìn Tô-ki-ô lúc nhúc máy vi-tin
Khi anh nhìn em
im lặng
anh nhìn
Ơi lời nguyền, lời nguyền thời thơ trẻ
Tóc đã bạc đầu ta vẫn như đứa bé lên ba
Chưa hiểu nổi chỉ chìm vào chỉ tan ra trong biển rộng
Dào dạt sóng trọn đời ta khi nhớ khi quên vẫn dào dạt sóng
Bàn tay người bàn tay người ấm nóng bao dung
Cả khi đôi ta mệt mỏi đến vô cùng
Một tình yêu một tấm lòng nâng ta đứng dậy
Đến cùng em anh vứt hết những khôn ngoan đưa đẩy
Những hào ngoáng bề ngoài như lớp vẩy phô phang
Đến cùng em anh chỉ là anh như thế ấy
Gần trọn đời qua vẫn vậy cứ bàng hoàng
Anh nhìn vào mắt em tình yêu đang chín dậy
Những bến bờ xa đang vẫy gọi người sang.


Phần nhận xét hiển thị trên trang