Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

Bắt 16 người trong vụ án tại 4 ngân hàng


Nhiều tin nóng dồn dập thế này thì ai còn nhớ chuyện bỏ dầu không khoan ở Biển Đông, tàu Trung Quốc ở Trường Sa, đất đai ở Đồng Tâm, các nhà đấu tranh bị kết án và mới bị bắt...
Khởi tố 25 bị can, bắt 16 đối tượng trong vụ án tại 4 ngân hàng
C46 cho biết đang thụ lý điều tra vụ án “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại Sacombank, TPBank, BIDV và Ngân hàng Xây dựng...

Một góc thông báo trên Cổng thông tin Bộ Công an.
NHẬT BÌNH - Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an (C46) cho biết đang thụ lý điều tra vụ án “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại Ngân hàng TPBank, Sacombank, BIDV và Ngân hàng Xây dựng.

Căn cứ kết quả điều tra, tài liệu chứng cứ đã thu thập được trong quá trình điều tra vụ án, ngày 31/7/2017, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra các quyết định khởi tố bị can đối với 25 đối tượng về tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”, quy định tại Điều 165 Bộ luật Hình sự và ra lệnh bắt tạm giam đối với 16 bị can.

Cùng ngày, Viện Kiểm sát nhân dân tối cao đã phê chuẩn các quyết định và lệnh của Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an, trong đó có bị can Trầm Bê, sinh năm 1959, nguyên Phó chủ tịch Thường trực Hội đồng quản trị kiêm Chủ tịch Hội đồng tín dụng Sacombank; bị can Phan Huy Khang, sinh năm 1973, nguyên Tổng giám đốc Sacombank.

Ngày 1/8/2017, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an cho biết đã thi hành các quyết định và lệnh đối với các bị can đồng thời khẩn trương điều tra mở rộng, thu hồi tài sản để xử lý theo đúng quy định của pháp luật.


Bắt tạm giam 4 tháng ông Trầm BêNHẬT NAM

Ông Trầm Bê và ông Phan Huy Khang, hai cựu lãnh đạo Sacombank, cùng bị bắt tạm giam...
http://vneconomy.vn/thoi-su/khoi-to-25-bi-can-bat-16-doi-tuong-trong-vu-an-tai-4-ngan-hang-20170801053110485.htm

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TỰ DO NGÔN LUẬN – VÌ SAO CẦN



[TỰ DO NGÔN LUẬN – VÌ SAO CẦN] Tối hôm qua coi cái clip tranh luận giữa 2 bạn nữ sinh Bắc Kỳ. Chủ đề là “Tự do ngôn luận cho học sinh.” Em gái từ trường chuyên Nguyễn Tất Thành (Yên Bái) cho rằng cần phải có sự kiểm soát để hạn chế lời những xúc phạm. Còn em từ trường chuyên Hanoi-Amsterdam thì cho rằng không nên có giới hạn.
Cả 2 em đều cho ra những lời lý luận tạm được cho lứa tuổi. Nhưng với tư cách là một người gần 30 tuổi, đã chạy xe ôm và có kinh nghiệm xã hội, tôi xin trình bày vì sao chúng ta cần tự do ngôn luận tuyệt đối.
Nếu các bạn để ý, hầu hết những các nước nghèo và lạc hậu đều bị cai trị bởi chế độ độc tài. Và điều họ đều có chính là cấm tự do ngôn luận. Họ vẫn tuyên bố là có tự do ngôn luận nhưng trong giới hạn của họ. Nghĩa là người dân chỉ được phát biểu trong một phạm vi nhất định, nếu không thì sẽ có những hậu quả dành cho họ. Bao gồm đánh đập, tù tội hoặc tinh vi hơn là bị kết tội “lạm dụng tự do ngôn luận.”
Bạn sẽ nói rằng “Ở Phương Tây cũng đâu có tự do ngôn luận hoàn toàn, họ cũng có giới hạn. Bạn không thể đứng giữa khu phố Do Thái và nói Heil Hitler hay nói những lời mang tính chất khủng bố. Vậy đó có phải là tự do ngôn luận đâu.”
Tôi sẽ trả lời là bạn đang nhầm lẫn giữa 2 khái niệm, tự do ngôn luận và hành vi phỉ báng. Bạn có quyền cho rằng bạn tin Hitler, bạn có quyền cho rằng người Do Thái xấu xí hay bạn có quyền cho rằng chủ nghĩa cộng sản là ưu việt – bạn cứ việc, nhưng chẳng ai cấm cả.
Nhưng, nếu bạn đứng giữa khu phố Do Thái mà ca ngợi Hitler thì bạn đang phỉ báng họ – không ai đánh đập bạn đâu, bạn chỉ bị chửi thôi. Bạn có quyền nói người Do Thái xấu xí, nhưng nếu bạn nói rằng bạn muốn giết người Do Thái thì đó là ngôn luận đe dọa. Còn nếu bạn vu khống một cá nhân nào hoặc gây tổn hại cho cá nhân hay tổ chức nào, thì đó là phỉ báng. Bạn có thể nói bạn không thích tôi hay người nào đó, nhưng nếu bạn nói những lời ảnh hưởng đến uy tín của người đó và gây thiệt hại về mặt kinh tế thì bạn xứng đáng bị xử phạt và đền bù thiệt hại. Tự do ngôn luận không đồng nghĩa với tự do mất dạy.
Có những điều chúng ta không nên nói, nhấn mạnh từ nên, nhưng không có nghĩa là không được nói. Bạn đang ngộ nhận về nên và được. Chúng ta không thể giới hạn hay tự định nghĩa tự do ngôn luận được. Vì một khi chúng ta làm vậy thì sẽ không có điểm dừng. Tôi đồng ý với việc kia, còn bạn thì không – vậy ai đúng ai sao? Tôi có quan điểm A và bạn có quan điểm B – vậy ai đúng ai? Không lẽ vì bạn bất đồng với tôi mà cấm tôi phát biểu. Rồi chúng ta sẽ lấy chuẩn mực là gì, từ đâu, bao nhiêu? Bạn muốn cấm tôi, vậy tôi cũng có thể nói điều ngược lại đối với bạn. Vậy bạn có đồng ý không?
Trở lại vấn đề học sinh và tự do ngôn luận. Trong lứa tuổi trưởng thành, học sinh cần phải được suy nghĩ và phát biểu những gì trong tâm trí mình. Nếu không có thì làm sao gọi là giáo dục được, làm sao gọi là tư duy độc lập và làm sao chúng ta có thể phát triển được. Có những điều học sinh nói không đúng, nhưng vì họ được nói nên chúng ta mới có thể đưa ra kết luận.
Bạn hãy quan sát và để ý. Hiện tại chúng ta có tự do ngôn luận không? Chắc là không. Và kết quả của điều đó đối với học sinh, nhà trường, giáo dục và xã hội chúng ta là gì? Có phải ngẫu nhiên mà Việt Nam vẫn là một nước chậm phát triển không, tương đồng với những nước không có tự do ngôn luận. Tôi cho là không. Vì thế, tự do ngôn luận tuyệt đối không được giới hạn. Một tổ chức có thể tự lập bảng nội quy cho riêng mình nhưng một nền giáo dục và một đất nước thì không. Bởi vì tự do ngôn luận và thịnh vượng của đất nước là hai điều đi song song với nhau. Thiếu một thì sẽ không có cả hai.
Ku Búa @ Cafe Ku Búa
20526079_489340604750314_1496412958830193399_n

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Venezuela: Từ một 'mỏ tiền không cạn kiệt', vì sao kinh tế 'sụp đổ'?


>> Bộ trưởng cẩu thả có làm nên chính phủ liêm chính?
>> Trung Quốc ngang nhiên xây rạp chiếu phim ở Hoàng Sa


PHONG SƠN
VTC - Từng là một trong những cường quốc dầu mỏ thế giới, nơi đáng đồng tiền bát gạo để du lịch, cái nôi của những người mẫu nổi tiếng nhất; vậy mà giờ đây Venezuela lại đang luỵ tàn một cách nhanh chóng, vậy nguyên do là gì?

Chỉ cách đây 10 năm thôi, Venezuela được mệnh danh là cường quốc về dầu mỏ, quốc gia thứ 9 về xuất khẩu dầu thô. Lúc đó người ta đã ví Venezuela như một mỏ tiền không bao giờ cạn kiệt.

Trong những năm 90 của thế kỷ trước, Venezuela là một cường quốc ở Nam Mỹ, mảnh đất này giàu có, thế lực đến mức cựu Tổng thống Bill Clinton đã chọn đây là điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến thăm của ông tới khu vực Nam Mỹ năm 1997.

Trước khi cố Tổng thống Hugo Chavez lên nắm quyền năm 1999, Venezuela là địa điểm ưa thích của giới nhà giàu Mỹ, châu Âu với hàng loạt các khu nghỉ dưỡng, giải trí vào loại xa xỉ nhất khu vực và được xếp hạng cao trên thế giới. Và người đầu tư vào những nơi này không phải ai khác, chính là Mỹ với hàng loạt công ty, tập đoàn dầu mỏ, khoáng sản…có mặt ở Venezuela lúc đó.

Trong một thời gian rất dài, Mỹ phải nhập hàng triệu thùng dầu từ Venezuela mỗi ngày. Venezuela chỉ việc đào dầu lên bán cho Mỹ và nhiều quốc gia khác là có tiền, một công việc tưởng chừng rất đơn giản.

Nhưng tiền bán dầu được dùng vào việc gì? Số tiền này chủ yếu sẽ vào tay các quan chức, lãnh đạo, các công ty tư nhân, những đại gia dầu mỏ để họ mặc sức tiêu xài, chơi bời; đó là nguyên nhân dẫn tới cuộc lật đổ mà ông Hugo Chavez lãnh đạo. Sự nghèo khổ.

Vào thời kỳ đó, số lượng đại gia ở Venezuela chiếm tới hơn 40%, tập trung chủ yếu ở các lĩnh vực liên quan đến dầu mỏ, khoáng sản. Họ sống tập trung ở những khu phố, quận xa xỉ giàu có. Còn lại 60% là người nghèo, không cơm ăn áo mặc, khắp nơi trên quốc gia này tràn ngập sự cùng cực.

Không phải nói quá khi nhân dân Venezuela và khu vực đã đặt cho ông Hugo Chavez biệt danh là ông vua của người nghèo. Bởi chính sách, cách hành động của ông luôn đặt tầng lớp những người lao động nghèo khó lên hàng đầu, đó là tiêu chí đầu tiên của ông: xoá bỏ nghèo đói và sự phân biệt giai cấp xã hội. Lý tưởng này được học tập từ cố Chủ tịch Fidel Castro của Cuba.

Trong suốt thời gian ông Hugo Chavez nắm quyền, thế giới đã biết đến Venezuela hoàn toàn khác; người nghèo được ăn, được học, khám chữa bệnh miễn phí, có công ăn việc làm đầy đủ. Hugo Chavez trở thành một vị thánh sống của nhân dân nơi đây. Không chỉ cải thiện đời sống xã hội, mà về mặt đối ngoại; ông Chavez cũng kết mối quan hệ thân thiết với nhiều quốc gia trên thế giới, trong đó phải kể đến Cuba, Việt Nam, Ecuador, Bolivia…

Nhưng cho dù có cố gắng đến mấy, ông Chavez cũng không thể “đánh bại” nạn lạm phát, tham nhũng đã ăn sâu vào bộ máy chính quyền của Venezuela. Theo báo cáo của Quỹ tiền tệ thế giới thì Venezuela là quốc gia có tỷ lệ lạm phát cao nhất thế giới.

Ngoài lạm phát, việc ông Hugo Chavez sử dụng tiền vào các hoạt động từ thiện trong và ngoài nước, rồi tiền để kêu gọi sự ủng hộ của dân chúng… cũng chiếm một khoản rất lớn. Người dân Venezuela sướng đến mức chỉ cần hàng ngày đến cửa hàng lấy đồ ăn về mà không phải động chân tay làm bất cứ một việc gì, rồi chỉ đi nghe Tổng thống phát biểu cũng được phát tiền…

Hậu quả là dưới thời ông Chavez và còn kéo dài đến tận bây giờ, thì Venezuela đang nợ tổng cộng 95 triệu USD(theo báo cáo của Quỹ tiền tệ thế giới), trong đó có tới 65 triệu USD của Trung Quốc, còn lại là của Nga và một vài quốc gia khác; hiện nay số nợ này đang được trả dần bằng việc cung cấp dầu miễn phí.

Vào thời kỳ cuối của ông Chavez, tình hình Venezuela đã dần lún vào “hố sâu” khủng hoảng, quan chức ở đây đã nhìn thấy trước tình hình này nên chủ động thu mua, cất giữ lương thực; có những người đã bị bắt với số lượng thực phẩm khổng lồ có thể dùng trong vài năm! Còn người nghèo, không có tiền chỉ biết chờ đợi.

Cuộc khủng hoảng về kinh tế ở Venezuela thực sự bùng phát khi Tổng thống Maduro lên nắm quyền vào năm 2013. Sự cạn kiệt lương thực, nhu yếu phẩm, nhân dân mất niềm tin vào chính quyền, họ không còn tin vào những bài diễn văn tràn đầy nhiệt huyết như trước.

Lý giải cho sự giận dữ này của nhân dân Venezuela có hai cách. Một là trong hàng chục năm đa số họ không phải làm gì vẫn có thể ăn ngon, mặc đẹp do đó khi không còn gì để ăn, mặc thì họ rơi vào tình cảnh lo sợ. Cách thứ hai đó là ông Maduro không tạo được niềm tin trong dân chúng, ông ta không thực tế, không thể làm cho người dân cảm thấy no và thoả mãn bằng những bài diễn văn hừng hực khí thế được trong khi chính quyền của ông ta vẫn tham nhũng, vẫn lạm dụng chức quyền để tư lợi riêng, để làm giàu trên lưng người nghèo.

Dư luận cho rằng khủng hoảng dầu mỏ là nguyên nhân chính dẫn đến thảm cảnh của Venezuela hiện nay. Theo các chuyên gia thì vấn đề dầu mỏ chỉ là một trong nhiều nguyên nhân và đó không phải là nguyên nhân chính dẫn đến cuộc khủng hoảng ở đây.

Bởi Venezuela không phải là quốc gia chịu ảnh hưởng nhiều vì giá dầu xuống thấp, quốc gia này mới chỉ đứng thứ 9, còn sau Ả rập Xê út, Nga… do đó nếu có ảnh hưởng thì chỉ một phần nào đó thôi.

Ngành dầu khí của Venezuela đi xuống từ khi ông Maduro lên làm Tổng thống, thiếu đầu tư, công nhân không làm việc dẫn đến tình trạng nhiều mỏ dầu chỉ khai thác cầm chừng, bệ rạc, thậm chí dừng hẳn. Tất cả là do không có tiền, tiền đã vào túi các quan chức, giới nhà giàu hết, rồi đem đi trả nợ hết.

Sự thiếu thốn về lương thực, thuốc men, trang thiết bị ở mọi nơi, mọi chỗ làm cho xã hội ngày càng hỗn loạn; nhưng ông Maduro lại chọn giải pháp trả nợ cho Trung Quốc và Nga thay vì mua lương thực, thực phẩm cho người dân. Giải pháp này của ông bị xã hội phản đối kịch liệt, giờ đây không chỉ là người giàu chống ông nữa, mà cả tầng lớp nghèo cũng không thể đồng tình nữa.

Vậy tại sao Tổng thống Venezuela lại chọn trả nợ thay vì dùng số tiền đó cải thiện điều kiện an sinh xã hội của đất nước? Nga và Trung Quốc từ lâu là đối tác chiến lược của Venezuela với khẩu hiệu “tình anh em, gắn bó, thuỷ chung, son sắt”, và đã thường xuyên cho quốc gia này vay những khoản tiền khổng lồ, bù lại là những quyền lợi về khai thác, đầu tư dầu mỏ, khoáng sản.

Nhưng do bất ổn chính trị và kinh tế đang ngày càng gia tăng, rủi ro cho đầu tư vào bất cứ lĩnh vực nào nên Nga và Trung Quốc đang dần rút ra khỏi đây để không mất trắng nếu chế độ của ông Maduro sụp đổ. Mất đi đầu tư từ Nga, Trung Quốc là mất đi một nguồn thu khổng lồ cho Venezuela nhưng không có cách nào khác là phải chấp nhận sự thật đó và hàng năm phải trả số nợ kia cho Nga và Trung Quốc.

Rất nhiều lần Tổng thống Maduro và chính quyền của ông đổ lỗi cho các thế lực nước ngoài trong việc kích động gây nên tình trạng hỗn loạn của Venezuela hiện nay. Nhưng có lẽ đó mới chỉ là một phần của câu chuyện, và thật sự các thế lực nước ngoài không cần thiết phải tác động vào vấn đề ở đây. Vì chính quyền của ông Maduro đã quá thối nát, lạm phát, tham nhũng ở khắp nơi, gây mất niềm tin của người dân với chính phủ. Thêm nữa là những chính sách mang tính “sĩ diện hão” của ông Maduro, trong khi đất nước còn khó khăn, thiếu thốn đủ đường, bao nhiêu vấn đề cần phải giải quyết thì ông có thể chi hàng trăm triệu USD để hỗ trợ các nước nghèo khác trong khu vực và ở châu Phi, rồi những bài diễn văn mang đầy chất anh hùng cũng chẳng thể nào giải quyết được vấn đề trong nước, có chăng cũng chỉ là đánh bóng tên tuổi, nuôi dưỡng một cái gì đó hão huyền từ thế hệ trước.

Tình hình hỗn loạn của Venezuela còn kéo dài, nếu cứ tiếp tục tình trạng này thì chỉ một thời gian ngắn nữa là chính quyền của ông Maduro sẽ phải đối mặt với giải pháp giải thể, từ chức. Nhưng hy vọng rằng, đã là người được nhân dân bầu lên lãnh đạo một đất nước, vị tổng thống này cùng bộ máy chính quyền sẽ tìm ra giải pháp hợp lý nhằm cải thiện nền kinh tế vô cùng khó khăn hiện nay; nhưng cũng cần đến sự chung tay góp sức của cộng đồng thế giới vì hoà bình trong khu vực.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Gở miệng kiểu Osin



>> 'Đưa người nhà vào hệ thống làm mất uy tín với dân'
>> Đánh sập facebook nhưng làm sao đánh sập sự thật!


Hang Cua
Truyện vui VN kể một cậu bé 3 tuổi học nói và lại liên quan đến điềm gở. Đang ngồi chơi bỗng thốt lên “ông”, chiều đó ông nội lăn đùng ra chết.

Hôm sau lại bập bẹ “bà ngoại”, bà đi luôn ngày hôm sau. Đại loại, nhắc ai là người đó đi.

Bà vợ vốn ghét chồng nên mong thằng cu học tiếng “bố”. Mong được ước thấy, chiều đó ông con lắp bắp “bố, bố” thì đêm đó lão hàng xóm đi. Thương quá trời, ông con thét lên, mẹ ơi, mẹ đi luôn theo hàng xóm.

Thời nay trên mạng ảo có anh Osin “học nói” trên mạng xã hội cũng y chang luôn. Osin nhớ ra ai là người đó bay.

Trước đại hội XII anh nhắc 3X, anh X đi luôn. Sau đại hội tưởng mọi chuyện đã êm, thì Osin “bỗng nhớ” ra A#, thế là La Thăng thành La Giáng.

Hôm trước thấy bố Osin dọa vị BT liên quan đến mua bán Mobiphone làm cho chính trường im thít.

Cách đây hai ngày, Osin tự nhiên nhắc “TXT về VN” trong khi Bộ CA nói không có tin gì. Nhưng chiều thì cả thế giới biết.

Biệt tài “nói gở” của Osin đáng được giải Fields vì đã có những status chứng minh bổ đề Langland trong chính trường Việt Nam khi nào cũng thành mệnh đề… đúng.



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

Điều gì đang chờ đợi Trịnh Xuân Thanh?


T.Nhung

VNN - Ngày 31/7, Trịnh Xuân Thanh (SN 1966, ở Tây Hồ, Hà Nội) đã đến Trực ban hình sự Cơ quan An ninh điều tra, Bộ Công an đầu thú (?). Vậy điều gì đang chờ đợi con người này?

Trước đó, ngày 15/3, TAND Cấp cao tại Hà Nội đã tuyên án vụ án lừa đảo xảy ra tại dự án Thanh Hà - Cienco 5 Land.

Trong phần tuyên án, thẩm phán - chủ toạ phiên toà Nguyễn Văn Sơn đã công bố quyết định khởi tố vụ án hình sự đối với Trịnh Xuân Thanh - nguyên Chủ tịch HĐQT tổng công ty cổ phần Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC), Nguyễn Ngọc Sinh - nguyên Tổng GĐ công ty cổ phần Bất động sản điện lực dầu khí Việt Nam (PVP Land), Đào Duy Phong- nguyên Chủ tịch HĐQT PVP Land, Huỳnh Nguyễn Quốc Duy (lao động tự do), Lê Hoà Bình - Chủ tịch HĐQT công ty cổ phần Xây dựng và Dịch vụ 1/5, Nguyễn Thị Kim Thoa - Phó Tổng GĐ kiêm Kế toán trưởng công ty cổ phần Xây dựng và Dịch vụ 1/5, Thái Kiều Hương - Phó Tổng GĐ công ty cổ phần đầu tư Vietsan về tội Tham ô tài sản theo quy định tại điều 278 bộ luật Hình sự.

Theo tài liệu tố tụng, công ty CP Dịch vụ xuyên Thái Bình Dương được thành lập vào năm 2007, dựa trên 5 cổ đông sáng lập, trong đó công ty CP Bất động sản Điện lực dầu khí Việt Nam(gọi tắt là PVP Land) sở hữu 50,5% tổng số cổ phần.

Đến năm 2009, công ty xuyên Thái Bình Dương được cấp phép xây dựng dự án tổ hợp công trình Nam Đàn Plaza, tại xã Mỹ Đình, huyện Từ Liêm. Do dự án này gặp một số khó khăn nên PVP Land có chủ trương thoái vốn tại công ty xuyên Thái Bình Dương.

Lúc này PVP Land cần tìm người để nhượng lại cổ phần. Thông qua sự môi giới của Huỳnh Nguyễn Quốc Duy, Lê Hòa Bình (SN 1954, nguyên chủ tịch HĐQT công ty cổ phần Xây dựng và dịch vụ 1/5) tìm gặp lãnh đạo PVP Land đặt vấn đề mua lại toàn bộ cổ phần của doanh nghiệp này tại công ty xuyên Thái Bình Dương.

Đào Duy Phong (SN 1958, nguyên Chủ tịch HĐQT PVP Land) đã chỉ đạo cấp dưới bán hơn 12 triệu cổ phiếu cho phía ông Bình với giá thấp hơn rất nhiều so với giá trị thực tế cũng như nghị quyết của HĐQT công ty này ấn định.

Việc bán cổ phiếu đã giúp Phong rút ruột được 10 tỷ đồng, chiếm hưởng cá nhân.

Trong việc ký hợp đồng chuyển nhượng cổ phần của PVP Land với giá thấp hơn để hưởng chênh lệch, Đào Duy Phong khai, ông ta nhận được ý kiến chỉ đạo từ Trịnh Xuân Thanh, khi đó là Chủ tịch HĐQT Tổng công ty CP Xây lắp dầu khí (PVC), là cấp trên của Phong.

Theo lời khai của Phong, Trịnh Xuân Thanh chỉ đạo bán giá cao, nhưng thể hiện trong hợp đồng thấp hơn vài giá để chia nhau phần chênh lệch. Phong đã thông báo lại cho cấp dưới để triển khai thực hiện.
***

Điều 278 BLHS. Tội tham ô tài sản

1. Người nào lợi dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản mà mình có trách nhiệm quản lý có giá trị từ năm trăm nghìn đồng đến dưới năm mươi triệu đồng hoặc dưới năm trăm nghìn đồng nhưng thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm:

a) Gây hậu quả nghiêm trọng;
b) Đã bị xử lý kỷ luật về hành vi này mà còn vi phạm;
c) Đã bị kết án về một trong các tội quy định tại Mục A Chương này, chưa được xoá án tích mà còn vi phạm.

2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ bảy năm đến mười lăm năm:

a) Có tổ chức;
b) Dùng thủ đoạn xảo quyệt, nguy hiểm;
c) Phạm tội nhiều lần;
d) Chiếm đoạt tài sản có giá trị từ năm mươi triệu đồng đến dưới hai trăm triệu đồng;
đ) Gây hậu quả nghiêm trọng khác.

3. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ mười lăm năm đến hai mươi năm:

a) Chiếm đoạt tài sản có giá trị từ hai trăm triệu đồng đến dưới năm trăm triệu đồng;
b) Gây hậu quả rất nghiêm trọng khác.

4. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình:

a) Chiếm đoạt tài sản có giá trị từ năm trăm triệu đồng trở lên;
b) Gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng khác.

5. Người phạm tội còn bị cấm đảm nhiệm chức vụ nhất định từ một năm đến năm năm, có thể bị phạt tiền từ mười triệu đồng đến năm mươi triệu đồng, tịch thu một phần hoặc toàn bộ tài sản.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nàng kiều Phương Nga và nhà nước pháp quyền


FB Trương Huy San
"Cấu thành hình thức" trong tố tụng đôi khi là vô cùng quan trọng. Tòa đã đi trước một bước, phần còn lại là trách nhiệm của các luật sư, quý vị muốn đóng vai trò của một bên tham gia tố tụng hay quý vị bằng lòng với vai trò "bình bông" rồi môi giới chạy án?

Một chế độ toàn trị không bao giờ có thể mang đến pháp quyền. Nhưng, pháp quyền không phải là thứ có thể ngửa mặt, há miệng chờ ban phát.

Tôi viết về pháp đình từ năm 1989, khi mà tòa soạn còn nhận được những lá thư, cuộc điện thoại của các cụ cách mạng lão thành chất vấn, "tại sao thằng đó mà Tòa còn cho bào chữa". Trong thập niên 1990s, ít ai nghĩ VN sẽ có một phiên tòa với những gì mà chúng ta có thể chứng kiến trong vụ Phương Nga - Toàn Mỹ. Thật trớ trêu khi người "phất cờ", làm thay đổi nhiều quan niệm về vai trò của những người tham gia tố tụng lại là một "nàng Kiều". Nhưng, phải thành thật mà thừa nhận rằng, "Nàng" đã cho thấy, công lý không bao giờ đến khi chính người trong cuộc không đấu tranh giành lấy nó.

Chắc chắn sẽ chưa có một phiên tòa thật sự nào cho các vụ án chính trị nơi mà tự thân việc vì để bảo vệ chế độ mà bỏ tù những người đấu tranh ôn hòa đã phủ nhận các giá trị của công lý, pháp quyền. Nhưng, đang có những dấu hiệu cho thấy ở các phiên tòa hình sự (trừ các án liên quan đến quan chức cũng có khuynh hướng chính trị hóa), tranh tụng đang được tôn trọng, nếu các bị cáo ra tòa cũng với tâm thế "chưa bị coi là có tội" và các luật sư chịu khó điều tra thu thập chứng cứ, thì cơ hội làm giảm "án bỏ túi" là có thật.

Dù có gốc là tướng công an, Chánh án Nguyễn Hòa Bình đang có những nỗ lực cải cách thật sự, hy vọng là trước khi có thể cấu trúc hệ thống tòa án theo cấp xét xử chứ không phải theo cấp chính quyền, ông có thể có những bước đi để tòa án có thể từng bước độc lập với cơ quan điều tra, tôn trọng các diễn biến tranh tụng tại tòa, thay vì cứ "án tại hồ sơ" mà tuyên như trước.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nguyễn Xuân Sơn 'khẽ ho', Hà Văn Thắm vội lo tiền?


T.Nhung




VNN - VKSND Tối cao vừa hoàn tất bản cáo trạng mới, truy tố Hà Văn Thắm và đồng phạm. Theo đó, mỗi khi Nguyễn Xuân Sơn cần đến tiền, Hà Văn Thắm đều phải tìm cách lo tiền đưa cho Sơn.

Theo cáo trạng, Nguyễn Xuân Thắng (SN 1979, nguyên Phó giám đốc khối khách hàng lớn và đối tác chiến lược Oceanbank), là em họ của Nguyễn Xuân Sơn (SN 1962, nguyên Phó TGĐ PVN) khai: Sau khi Sơn về PVN giữ chức vụ Phó TGĐ đã nhiều lần nhờ Thắng nhận tiền giúp tại Oceanbank.

Mỗi lần Sơn nhờ Thắng lấy hộ tiền thường gặp trực tiếp ở văn phòng của Sơn tại tầng 18 tòa nhà Láng Hạ hoặc ở nhà riêng và nói với Thắng: "Lấy chỗ anh Thắm cho anh".

Sau đó, Thắng sẽ sang gặp Hà Văn Thắm để truyền đạt lại ý kiến của Sơn. Thường thì Thắm chỉ đạo Lê Thị Thu Thủy (nguyên Phó TGĐ Oceanbank) để lo tiền mặt.

Tiếp đó, Thắng sang gặp Vũ Thị Thùy Dương (nguyên Giám đốc khối kế toán và giao dịch trong nước) để hỏi xem khi nào có tiền và nhận tiền ở phòng giao dịch nào.

Khi Dương báo cho Thắng là đã chuẩn bị xong tiền thì thường vào cuối giờ làm. Thắng nhận tiền tại quầy giao dịch và không phải ký giấy tờ gì.

Theo lời khai của Thắng, vì thời gian đã lâu, anh ta không nhớ số lần và số tiền đã từng nhận, nhưng bình quân Thắng nhận 5 tỷ đồng/tháng, việc nhận tiền được lặp đi lặp lại hàng tháng.

Sau khi được cơ quan điều tra cho xem chứng từ và các bảng kê do kế toán theo dõi lập, Thắng xác định và xác nhận đã nhận tổng số tiền hơn 226 tỷ đồng từ nguồn tiền tạm ứng và chi phí của Oceanbank.

Sau khi nhận được tiền, Thắng liên hệ với Sơn để đưa lại tiền cho Sơn. Việc này diễn ra suốt khoảng thời gian từ tháng 1/2011 - 6/2014 thì chấm dứt.

Cáo trạng khẳng định, Nguyễn Xuân Sơn từng khai: Khi ông ta về làm Phó TGĐ PVN có nhờ Nguyễn Xuân Thắng, là em con chú ruột của Sơn đến Oceanbank để lấy tiền. Các lần nhờ Sơn đều nói rõ cho Thắng là tiền Việt hay USD.

Sơn khai, từ đầu năm 2009 đến tháng 6/2014, tổng số tiền mà Nguyễn Xuân Thắng đã nhận từ Oceanbank để đưa cho Sơn khoảng 200 tỷ đồng.

Số tiền này Sơn khai chuyển cho Ninh Văn Quỳnh, kế toán trưởng PVN 60% (khoảng 120 tỷ đồng), trong đó có một vài lần Thắng trực tiếp mang tiền vào phòng làm việc của Quỳnh để giao. Tuy nhiên, ông Quỳnh không thừa nhận việc này.

Vẫn theo lời khai của Sơn, 40% còn lại (khoảng 80 tỷ đồng) Sơn nhờ Nguyễn Thị Minh Phương giữ hộ, khi nào cần thì ông ta sẽ rút ra sử dụng vào mục đích cá nhân. Đến năm 2015, Phương đã đưa hết cho Sơn.

Sau đó Sơn đã thay đổi lời khai, phủ nhận hoàn toàn các nội dụng đã khai như nêu trên.

Người bạn 'bí ẩn' của Nguyễn Xuân Sơn

Tại cơ quan điều tra, Nguyễn Xuân Sơn từng khai, thời điểm tháng 8/2013, ông ta có nhu cầu mua nhà tại Dự án đối diện UBND TP.HCM với số tiền khoảng 20 tỷ đồng.

Vì vậy, Sơn nói Thắm chuyển số tiền trên cho bạn của Nguyễn Xuân Sơn là ông Cao Duy Đông (Tổng giám đốc Công ty cổ phần Quản lý quỹ đầu tư chứng khoán Thái Dương).

Thắm đã chỉ đạo cấp dưới chuyển tiền vào tài khoản của ông Võ Việt Trung (khi đó là Phó TGĐ Oceanbank phụ trách phía Nam) để nhờ ông Trung liên lạc và chuyển tiền cho ông Đông.

Cơ quan điều tra đã nhiều lần triệu tập ông Đông nhưng ông này cố tình lẩn tránh, không lên làm việc. Hiện nay cơ quan điều tra không liên lạc được với ông Đông nên chưa ghi được lời khai của người này.

Bản cáo trạng lần này cho rằng, việc Nguyễn Xuân Sơn thay đổi lời khai, phủ nhận hành vi phạm tội của mình là không phù hợp với chứng cứ của vụ án, nhằm mục đích chối bỏ hành vi phạm tội, không có cơ sở chấp nhận.

Với kết quả điều tra, đủ cơ sở kết luận, ông Sơn đã lạm dụng chức vụ, quyền hạn của mình khi giữ chức vụ Phó TGĐ PVN để yêu cầu Hà Văn Thắm chi tiền lãi ngoài trong hợp đồng tiền gửi của PVN. Ông Sơn đã nhận được và chiếm đoạt hơn 246 tỷ đồng từ Oceanbank.

Phần nhận xét hiển thị trên trang