Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

ĐIỀU ĐÁNG QUÝ NHẤT TRONG CUỘC SỐNG


Trong cuộc sống có nhiều người luôn nghĩ rằng, điều mà họ không đạt được hoặc những thứ mà họ đã mất đi chính là điều đáng quý nhất, nhưng họ lại không biết rằng, chính hiện tại, những thứ đang hiện hữu ở ngay bên cạnh mình là thứ đã góp phần làm nên hạnh phúc của chúng ta. Hãy đọc câu chuyện ý nghĩa dưới đây và cảm nhận đâu là điều quan trọng nhất trong cuộc sống này nhé:

Chuyện là trong một miếu quan âm nọ, quanh năm khói nhang nghi ngút, trên xà ngang trước miếu có một con nhện giăng tơ được cả ngàn năm rồi. Vì sống trong miếu, nghe kinh kệ nên Nhện đã dần có linh tính. Một hôm, Phật hiện lên bảo Nhện rằng:
– Ta gặp ngươi cũng là có duyên, vậy ta hỏi người một câu để xem ngươi có tuệ căn không nhé.

Nhện gặp Phật thì vui lắm, lập tức đồng ý.
– Nhện à, theo ngươi trên thế gian cái gì là quý giá nhất?
– Thế gian quý nhất là cái gì không đạt được và những gì đã mất đi.


Nghe xong, Phật mỉm cười rồi biến mất. 1000 năm trôi qua, Phật lại hiện lên và hỏi:
– Đã 1000 năm rồi, ngươi có nhớ câu hỏi 1000 năm trước ta hỏi ngươi không? Giờ ngươi đã hiểu rõ hơn chưa?

Nhện suy nghĩ rồi đáp:
– Thế gian này quý giá nhất vẫn là cái gì không đạt được và những gì đã mất đi.

Phật lại mỉm cười và biến mất. Đông qua xuân tới lại 1000 năm trôi qua, lúc này một cơn gió thổi một giọt sương xinh đẹp vào trong lưới Nhện. Thấy giọt sương long lanh xinh đẹp Nhện thích lắm, suốt ngày quấn quýt không rời. Thế rồi, một ngày nọ, lại một cơn gió thổi qua mang giọt sương đi mất. Nhện đau khổ, nhớ nhung. 

Lúc này Phật lại hiện lên hỏi Nhện:
– Lại 1000 năm trôi qua rồi, Nhện ngươi đã hiểu rõ hơn về câu hỏi của ta chưa?
Nhện nhớ đến giọt sương và đáp:
– Con vẫn cho rằng thế gian này quý giá nhất là những gì không đạt được và những gì đã mất đi.
Phật bảo:
– Nếu như ngươi đã khăng khăng điều này thì ta cho ngươi một cơ hội vào cõi người để nghiệm chứng.

Thế là Nhện được đầu thai vào nhà một quan lại, làm tiểu thư thiên kim tên Châu Nhi. Châu Nhi xinh đẹp, đoan trang nên được rất nhiều người để ý, thế nhưng nàng không ưng ai cả. Một lần, nàng cùng Trường Phong công chúa tham gia yến tiệc trong hoàng cung và gặp trạng nguyên Cam Lộ. Vừa gặp, Châu Nhi đã biết Cam Lộ (giọt sương) chính là nhân duyên mà Phật tổ an bài cho nàng. Nàng vui lắm.

Thế nhưng Cam Lộ dường như chẳng nhận ra Châu Nhi, thậm chí chẳng có tình cảm gì với Châu Nhi khiến nàng rất buồn. Và rồi chiếu chỉ vua ban cho Cam Lộ kết hôn cùng công chúa Trường Phong, còn Châu Nhi thì kết hôn với thái tử Chi Thụ.
Châu Nhi bàng hoàng đau đớn, cảm thấy Phật tổ đối xử với nàng thật nhẫn tâm. 

Nàng héo hon, gầy mòn, chết dần chết mòn trong tuyệt vọng. Đến khi nàng thoi thóp chỉ còn một hơi tàn thì thái tử Chi Thụ nghe tin, chạy ngay đến bên cạnh Châu Nhi nức nở: “Châu Nhi nàng hỡi, từ khi gặp nàng trong buổi yến tiệc ta đã đem lòng yêu nàng. Ta đã cầu xin phụ vương ban hôn cho ta và nàng. Giờ nàng sắp chết thì ta còn sống làm gì nữa”. Nói đoạn thái tử đưa gươm định tự tử.

Lúc này Phật tổ mới hiện lên bảo với Nhện:
– Nhện này, ngươi có biết ai đem giọt sương đến cho ngươi không? Gió (Trường Phong) đã mang giọt sương (Cam Lộ) đến cho ngươi thì gió lại mang giọt sương đi.

Cam Lộ là thuộc về công chúa Trường Phong. Cam Lộ chỉ là một khúc nhạc đệm trong sinh mạng của ngươi mà thôi. Còn Chi Thụ (cây nhỏ) chính là cái cây nhỏ ở trước miếu quan âm. Chi Thụ đã nhìn ngươi 3.000 năm, yêu thương ngươi 3.000 năm, nhưng ngươi không hề đoái hoài đến chàng. Giờ thì ngươi đã hiểu chưa.
Nghe đầu đuôi mọi chuyện, Châu Nhi chợt tỉnh ngộ.

– Bây giờ ngươi đã hiểu cái quý giá nhất trên thế gian là gì chưa?
– Cái quý giá nhất trên thế gian không phải là cái không có được, hay cái đã mất đi mà chính là hạnh phúc đang nắm giữ.
Châu Nhi tỉnh dậy và thấy thái tử Chi Thụ đang định tự sát, nàng vội vàng đỡ lấy thanh kiếm.

Chiêm nghiệm:
Đây là một câu chuyện Phật pháp rất hay và rất đáng để suy ngẫm về điều quý giá nhất trong cuộc sống. Con người sống trên đời thường tiếc nuối những cái gì đã mất đi và khao khát những cái gì không đạt được mà không biết rằng, cái đáng trân trọng nhất chính là người ngay bên cạnh ta, là hạnh phúc mà ta đang nắm giữ.

Thế nhưng có mấy ai hiểu được điều này, đa số họ sẽ như nàng Châu Nhi trong chuyện cứ chăm chăm nhìn vào những cái mình không có được, mà không hề để ý đến người yêu thương mình ngay bên cạnh mình bao năm qua. Và nếu không ai chỉ cho họ thấy được thì đến một lúc nào đó họ sẽ mất đi cả những hạnh phúc mà đáng lý họ xứng đáng để nhận lấy. Thế thì thật là đau xót. Vì vậy, mong rằng mọi người hãy trân trọng những người luôn yêu thương, bên cạnh ta lúc ốm đau bệnh tật, luôn đồng cam cộng khổ bên ta mỗi ngày.

Suy cho cùng, kiếp này gặp nhau, hết thảy đều là duyên phận!
Duyên khởi, duyên diệt, duyên tụ, duyên tán, hết thảy đều là thiên ý, chúng ta nên quý trọng!

Trong suốt đời ta, ta sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu dây kia hãy suy nghĩ kỹ. Hoặc bạn sẽ có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn sẽ liên tục thay người ở đầu dây kia. Hoặc khi sợi dây đứt, bạn lại quá sợ hãi để tiếp tục yêu một người nào đó.

Bất kể như thế nào, khi sợi dây đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, còn người ta thì đã mất đi một người yêu họ. Vì vậy, đừng quá đau buồn, đừng quá bi quan, hãy biết rằng, ai cũng luôn sẽ có một người yêu thương bạn thật lòng. Vì vậy, hãy luôn trân trọng người yêu thương mình nhưng cũng đừng bi lụy khi tình yêu đã mất. Tất cả hãy để tùy duyên, như vậy bạn sẽ luôn yên vui.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Võ Kim Cự, Nguyễn Thái Lai chỉ là …tép riu!


Các ông đang làm trò gì ở đất nước này vậy? Vài kẻ như Võ Kim Cự và Nguyễn Thái Lai không thể gây ra một thảm họa kinh hoàng như vậy được. Để lấy lại lòng tin của dân, các ông cần phải lôi cổ cả một bầy sâu mọt dính máu ăn phần. Nếu không, người dân sẽ cười cay đắng và coi tất cả là một trò hề, lòng tin vào các ông sẽ chỉ là một miếng rẻ rách bươm mà thôi.
Rồi đây Võ Kim Cự, cựu chủ tịch UBND tỉnh, cựu bí thư tỉnh uỷ Hà Tĩnh và nguyên thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường, Nguyễn Thái Lai, người kí giấy cho phép Formosa xả thải ra biển sẽ phải chịu tội nhưng tôi nghĩ người dân không quan tâm mấy việc ấy. Trừng phạt thế nào cũng không làm bớt đi sự mất mát của họ.

Vấn đề đáng nói là tại sao cả bộ máy bị cuốn theo khi Võ Kim Cự báo cáo láo Formosa là tập đoàn có kinh nghiệm về luyện thép trong khi Formosa Hà Tĩnh là dự án thép đầu tiên của họ? Rồi tốc độ phê duyệt kinh hồn, sự cấp phép vượt quyền hạn, những sai phạm trong giải phóng mặt bằng? Mấy trò kiểm điểm, chịu trách nhiệm, thậm chí là ngồi từ hay tử hình một vài con mọt nói thật ra là không có ý nghĩa với nhân dân. Nói vậy thì cứ lãnh đạo tỉnh báo cáo, đề xuất gì lên là cấp bộ đương nhiên tin tưởng mà phê duyệt sao?

Tôi làm báo, viết xong một bài báo, biên tập còn hành chán, soi mói mọi góc cạnh để đảm bảo thông tin chính xác trước khi xuất bản. Đây là một dự án khủng mà các ông coi như một trò đùa. Chẳng lẽ không nhìn thấy ngày tháng xin cấp về phê duyệt để thấy sự “háo hức” hay lòng “nhiệt tình” quá mức của cán bộ tỉnh?

Thôi, mà cũng không nên nói vòng vèo làm gì cho mệt. Võ Kim Cự và Nguyễn Thái Lai không ăn tiền thì làm sao có thể nhắm mắt làm sai trái như vậy? Mà đâu phải chỉ có 2 cá nhân này phải chịu trách nhiệm.

Những quyết định tày trời cần cả một tá chữ kí. Xin thưa cho nhanh là không ai bị mù để không nhìn thấy sự vô lý của dự án này nhưng đồng tiền quá lớn đã khiến các vị mờ hết mẹ nó cả mắt rồi. Thằng cấp tỉnh nói mỗi một câu là tin ngay sao? Chuyên viên cấp bộ không biết dùng internet để tra cứu thông tin xem thằng Formosa đã tập làm thép ở nơi nào khác sao? Thằng trẻ con lớp 5 cũng biết làm điều ấy, tại sao chuyên viên, cán bộ cấp cao không biết? Nói vậy mới biết đồng tiền nó khiến chuyên viên hay quan chức bỗng biến thành trẻ con mẫu giáo là vậy. Mà cái sự trẻ con này còn thể hiện trong thứ gọi là nỗ lực khắc phục hậu quả của các ông khi đòi được 500 triệu đô tiền bồi thường.

Thử hỏi số tiền ấy nếu đến được dân thì có đền bù được 1/1000 tổn thất của họ không? Thế rồi, các ông lại báo cáo, lại trình bày như thể đấy là một thành tựu gì đáng tự hào lắm. Rồi nữa, khi người dân lên đường khiếu kiện vì sự mất mát rành rành của họ thì lại xuống tay đàn áp không thương tiếc.

Các ông đang làm trò gì ở đất nước này vậy? Vài kẻ như Võ Kim Cự và Nguyễn Thái Lai không thể gây ra một thảm họa kinh hoàng như vậy được. Để lấy lại lòng tin của dân, các ông cần phải lôi cổ cả một bầy sâu mọt dính máu ăn phần. Nếu không, người dân sẽ cười cay đắng và coi tất cả là một trò hề, lòng tin vào các ông sẽ chỉ là một miếng rẻ rách bươm mà thôi.

Châu Đoàn
(FB Châu Đoàn)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyện thằng Tây, Chuyện thằng Ta


Chuyện thằng Tây
Có 1 thằng Tây đi lang thang đến 1 ngã 4 đường. Anh ta dòm quanh thấy trông vắng quá bèn cắm dùi mở 1 cây xăng. Xe cộ qua lại ghé vào đổ xăng ủng hộ.
1 anh Tây khác ghé đổ xăng thấy chỗ này cũng được nên Anh ta qua bên kia đường mở một cái Garage sửa xe để phục vụ những người ghé vào đổ xăng.
Thế rồi 1 anh Tàu đi ngang thấy vậy bèn qua bên kia đường mở 1 cái nhà hàng phục vụ ăn uống.


Một anh khác đi ngang qua... thấy ngã 4 đường có quán ăn, cây xăng, gara có vẻ sầm uất, thế là anh ta qua góc còn lại mở 1 cái Hotel.
Chẳng mấy chốc, ngã tư đường sầm uất hẳn lên... rồi mọi người đến mở thêm tiệm hoa, tiệm thuốc, tiệm cắt tóc, v.v....
Khu vực trở thành 1 trung tâm thương mại đông đúc. Bà con sống hạnh phúc với nhau.


Chuyện thằng Ta

Có một anh Việt Nam đi lang thang tới một ngã tư đường. Anh ta dòm quanh thấy trống vắng quá bèn cắm dùi mở 1 cây xăng. Xe cộ qua lại ghé vào đổ xăng ủng hộ.
một ngày kia có một anh Việt Nam khác đi ngang thấy có vẻ đượ
c bèn qua bên kia đường mở 1 cây xăng giống y chang rồi bán rẻ hơn một chút.

Rồi một anh Việt Nam thứ 3 đi ngang, thấy 2 thằng kia làm được bèn chạy qua góc kia mở cây xăng thứ 3, giảm giá thêm chút nữa để cạnh tranh...đến đây thì chắc bạn biết rằng chẳng mấy chốc góc còn lại có thêm anh Việt Nam thứ 4 mở cây xăng thứ 4 và lại giảm giá bán.

Anh thứ 1 chưa kịp thu hồi vốn mà cũng không thể giảm giá nữa vì giá giảm 4 lần lỗ rồi...nên anh ta buộc phải pha tạp chất vô xăng để mà bán kiếm sống.

Anh thứ 2 thấy anh 1 pha tạp chất nên trương cái băng rôn lên bảo rằng " Tiệm số 2 mới là cây xăng Gốc.. chính hiệu"…

Anh thứ 3 đứng bên kia đường xỉa xói "Mày căng băng rôn bảo mày chính hiệu, mày là xăng gốc...thế khác nào mày bảo tao bán đồ dỏm à?"...Thế là anh số 3 vác hàng qua đánh lộn với anh số 2.

Anh số 4 thấy thế móc Iphone ra quay phim lại rồi post lên mạng ghi Status 

"Haizz...làm ăn bây giờ sao bất chính quá... toàn côn đồ và lừa gạt".

Cư dân mạng share rầm rầm thương cảm anh số 4... Báo mạng ăn cắp hình anh số 4 về giật tít " Giang hồ đại chiến giành bảo kê ngành xăng dầu"....vô tình tới tai một sếp Quản lý thị trường...

Sếp Quản lý thị trường thấy cái băng rôn của anh số 2 mới giật mình "hèn gì chiếc Mazda 3s người ta cho mình đổ xăng xong thì không chạy nữa....thì ra thằng số 1 nó Pha tạp chất"... thế là cho nhân viên xuống kiểm tra.

Nhân viên xuống kiểm tra anh số 1...anh số 1 chửi bới không cho kiểm tra. Móc Iphone ra quay lại đoàn kiểm tra và Hù "Mấy anh sao chỉ kiểm tra 1 mình tui?"

Đoàn Kiểm tra sợ bị đăng lên mạng nên đành làm đúng chức năng... Đè 3 thằng kia ra thanh tra luôn.

Té ra cả 4 thằng ai cũng pha tạp chất hoặc bơm không đúng lượng hoặc gắn chip ăn gian. Thế là đóng cửa hết 4 cây xăng. 4 thằng phá sản...lại đi lang thang.

Góc đường bây giờ lại trống vắng với 4 cây xăng bỏ hoang tàn phế theo thời gian. Một thời gian sau, người ta thấy ở ngã tư ấy xuất hiện 4 anh đánh giày, và hằng ngày các anh này vẫn đánh nhau để dành khách...


ST

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc tuyên bố ‘nắm chắc’ tình hình của nhóm tàu sân bay Mỹ trên Biển Đông


biển đông
Tàu sân bay USS Carl Vinson của hải quân Mỹ bắt đầu tuần tra trên Biển Đông từ ngày 18/2/2017 (Ảnh: US Navy photo/Sean Castellano)
Bắc Kinh tiếp tục cảnh báo Washington về cuộc tuần tra của hải quân Mỹ trên Biển Đông trong một tuyên bố hôm nay (23/2).
Nhóm tác chiến của hải quân Mỹ trong đó có tàu sân bay USS Carl Vinson, đã bắt đầu “các hoạt động thường xuyên” trên Biển Đông vào ngày 18/2 bất chấp lời cảnh báo của Trung Quốc về tuyến đường thủy tranh chấp.
Theo Reuters, phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Ren Guoqiang nói rằng Trung Quốc ‘nắm chắc” tình hình liên quan đến nhóm tàu sân bay này ở Biển Đông.
“Trung Quốc hy vọng Mỹ nghiêm túc tôn trọng mối quan ngại về chủ quyền và an ninh của các nước trong khu vực, và nghiêm túc tôn trọng nỗ lực của các nước trong khu vực nhằm duy trì hòa bình và ổn định ở Biển Đông”, ông Ren tuyên bố trong một buổi họp báo hàng tháng được tổ chức hôm nay.
“Tất nhiên, chúng tôi cũng tôn trọng tự do hàng hải và hàng không cho tất cả các nước trên Biển Đông theo quy định của luật pháp quốc tế”.
Mối căng thẳng giữa Mỹ và Trung Quốc về thương mại và lãnh thổ dưới thời Tổng thống Mỹ Donal Trump đã làm tăng mối lo ngại rằng Biển Đông có thể sẽ trở thành một điểm nóng, Reuters nhận định.
Nhóm tàu sân bay của Mỹ bắt đầu cuộc tuần tra Biển Đông  ngay sau khi Trung Quốc kết thúc cuộc tập trận tại vùng biển này vào hôm 17/2.
Một số chuyên gia nhận định Biển Đông có ý nghĩa quan trọng đối với Mỹ. Các nhà quan sát hiện đang trông ngóng những tín hiệu về chính sách của chính quyền Trump đối với khu vực được coi một trong những tuyến đường biển quan trọng nhất thế giới.
Mai Lan

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ông BOT bỗng dưng mọc lên, trấn lột dân quê : trường hợp BOT huyện Kiến Xương


Cái BOT này mình biết rõ. Cảm nhận được nó bằng mắt thường, về hình khối, màu sắc trên thực tế.

Vị trí của nó cách không xa nhà đẻ của Chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm tra Trung ương Trần Quốc Vượng.

Thôn quê đang loạn lên vì cái ông BOT "tự dưng" không làm mà hưởng này. Ai đã nghĩ ra hình tượng ông BOT ? Phải chăng đây là một hình thức cấu kết vơ vét kiểu lợi ích nhóm mới ?

Đầu tiên, là loạt bài phản ánh.







Giao blog


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vì sao người ta giàu?




Xin hãy nghe câu chuyện này:
Một người đàn ông tên Bubba, sống ở Texas đang cần vay một khoản tiền nên đã đến một Ngân hàng ở New-York. Ông nói với nhân viên Ngân hàng là mình sẽ đến Paris trong vòng 2 tuần lể để dự hội thảo nên cần vay số tiền là 5 ngàn đô la. Nhân viên Ngân hàng cho biết, Bubba cần có tài sản thế chấp để được vay. Vì vậy Bubba đã giao chiếc chìa khóa xe Ferrari còn khá mới cho Ngân hàng.
Sau khi kiểm tra xe, NH đã đồng ý giử chiếc xe này như vật thế chấp và tính lải suất cho khoản vay của Bubba.
Sự việc này khiến cho nhân viên NH cảm thấy khôi hài vì chiếc xe của người đàn ông này trị giá đến 250 ngàn. Và ông ta đã dùng một chiếc xe siêu đắt như vậy để chỉ vay có 5 ngàn.
Hai tuần sau người đàn ông trở lại trả 5 ngàn đô với lải suất 23,07 đô la. Nhân viên NH đã nói: "Thưa ông, chúng tôi rất vui được làm việc với ông nhưng chúng tôi có chút thắc mắc. Khi ông rời đi, chúng tôi đã tìm hiểu về ông, và được biết ông là một Tỷ phú, một nhà đầu tư trong lĩnh vực bất động sản. Chúng tôi thắc mắc là tại sao ông chỉ vay 5 ngàn và cầm thế một chiết xe rất đáng giá?
Người đàn ông tên Bubba mỉm cười và đưa ra câu hỏi thật bất ngờ: "Xin ông vui lòng chỉ cho tôi - Tôi có thể đậu xe bất cứ nơi nào trong TP New-York nầy trong hai tuần mà chỉ phải trả có 23,07 đô la ở một nơi giử xe thật an toàn và kín đáo như NH quý ông không?".
Bài học được rút ra: Người giàu luôn có những ý tưởng đi trước thời đại. Họ biết cách để tiết kiệm tiền bạc một cách tối đa. Đôi khi cuộc sống như những trò chơi cờ và phải biết những sáng kiến cho những bước tiếp theo.

Blog Le Tien Hoan


Phần nhận xét hiển thị trên trang

"GỬI EM Ở CUỐI SÔNG HỒNG" VÀ BÀI VIẾT KHÔNG ĐƯỢC ĐĂNG


Mai Thanh Hải - Đầu tháng 2/2009, mình vẫn làm Báo Đại Đoàn kết nên trước sự kiện kỷ niệm 30 năm ngày Trung Quốc xâm lược Việt Nam, cũng "vặt tóc bứt tai" nghĩ cách để vừa tuyên truyền, nhắc lại được sự kiện này, vừa thoát ải cấm đoán - sợ run cầm cập của từ cấp trên mình đến cấp trên của cấp trên mình.

Nghĩ mãi, rồi cũng có cách: Tiếp cận vấn đề dưới góc độ... Văn học nghệ thuật. Thời buổi này, nói chuyện văn thơ ngày chiến tranh - bao cấp với kiểu "ôn nghèo kể khổ", hồi ức ồi iếc hoàn cảnh sáng tác thì quá là vô hại, chả Tuyên giáo - Quản lý Báo chí - A25 nào nó quan tâm đâu.

Hôm sau, mình đề xuất loạt bài và được Ban Biên tập OK khiến mình tất tưởi về chỉ đạo Phóng viên, CTV làm ngay cho có chất lượng và kịp đăng trước ngày 17/2/2009.

Mà rất lạ nhé, anh chị em khi biết ý tưởng - cách triển khai chủ đề của mình, ai cũng háo hức, triển khai đi địa phương - cơ sở làm ngay, với mỗi tâm nguyện "Mình mà không nói, chả ai nhớ và biết ngày 17/2/1979!".

Riêng mình, thậm chí còn ngồi xe đò, lên tận Yên Bái gặp tác giả bài thơ "Gửi em ở cuối Sông Hồng" để phỏng vấn, tìm hiểu và viết bài...

Loạt bài hoàn tất, mình thực hiện Biên tập 1, chỉnh sửa ngon lành từ cấp Ban theo quy trình và chuyển lên Ban Biên tập ký duyệt đăng, trong lòng vẫn hơi lăn tăn về kết quả duyệt đăng, nhưng vẫn tự an ủi: "Đã được đồng ý thực hiện rồi. Vả lại Ban Biên tập ít nhất cũng có người qua bộ đội, đánh nhau ở biên giới phía Bắc rồi nên không hèn như chỗ khác đâu!".

Loạt bài gửi đi, mấy ngày liền hỏi kết quả, đều nhận được câu trả lời: "Đang xem! Đang xem!". Cả tuần trôi qua, mấy anh chị em viết bài đều sôi sùng sục.

Sáng hôm đó, họp giao ban số báo giữa Ban Biên tập và lãnh đạo các Ban Nội dung. Mình hỏi thẳng: "Loạt bài viết có đăng không? Nguyên nhân tại sao?".

Nghe câu hỏi của mình, ông Thư ký Tòa soạn Nguyễn Quốc Khánh (nay đã lên chức và đang giữ ghế Phó Tổng Biên tập) ấp úng như ngậm hột thị: "Bài hay lắm! Hay lắm! Ý nghĩa lắm! Ý nghĩa lắm!" và mắt đảo như bi, cười lòe xòe với mọi người: "Nhưng để lúc khác đăng vậy nhé!. Bây giờ nhạy cảm lắm!". Còn đồng chí Tổng Biên tập Đinh Đức Lập thì lúc ấy, hình như đang bận cắm cúi ghi chép gì đấy, vào sổ tay...  

Những ngày tháng 2 này, mình hay nhớ lại kỷ niệm về loạt bài không bao giờ được đăng tải trên báo và ý thức dân tộc cũng như trách nhiệm công dân - nhà báo của người đứng đầu cơ quan báo chí truyền thông.

Thế nhưng, rành mạch và rõ ràng hơn cả, mình nhớ tới lời thơ uất nghẹn của người lính trên tuyến đầu đánh trả quân xâm lược Trung Quốc, trong những ngày đầu nổ súng và về người viết những lời thơ ấy, bài thơ ấy đã góp phần làm nên lịch sử trong lòng những người Việt chân chính...

-------------------------------------
DƯƠNG SOÁI VÀ "GỬI EM Ở CUỐI SÔNG HỒNG"

Trong tuyển tập "Văn học dân tộc và miền núi" do Nhà Xuất bản Giáo dục ấn hành năm 1998, bài thơ "Gửi em ở cuối sông Hồng" được giới thiệu cùng 87 bài thơ của các tác giả khác. Tuy nhiên, những dòng giới thiệu về tác giả rất ngắn ngủi: "Dương Soái, dân tộc Kinh; tên khai sinh: Dương Văn Soái; sinh năm 1950; quê quán: tỉnh Hà Nam"...

Tôi lên biên giới phía Bắc tìm hiểu mới biết, tác giả của "Gửi em ở cuối sông Hồng" hiện đang là Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Yên Bái.

Xin số điện thoại và gọi xin gặp, ông bỏ cuộc liên hoan, ngồi đợi tôi và rưng rưng kể lại những cảm xúc đã viết thành bài thơ, được Nhạc sĩ Thuận Yến phổ nhạc cho bài hát cùng tên, vẫn nguyên giá trị đến hôm nay.

Vần thơ từ trong lửa

Năm 1979, ông mới tròn 29 tuổi đời và đang công tác tại Đài Phát thanh - truyền hình Hoàng Liên Sơn (khi đó chưa tách 2 tỉnh Lào Cai và Yên Bái), sau khi đã phục vụ thời gian dài trong ngành địa chất và làm thơ, cộng tác với nhiều đầu báo, được khá nhiều giải thưởng về thơ ở cả tỉnh và Trung ương.

Hồi tưởng lại thời điểm tháng 2-1979, ông kể: Hồi đó đúng dịp sau Tết, ông mới đi công tác cả tháng trời tại các xã của mấy huyện vùng cao Văn Chấn. Mù Căng Chải, Nghĩa Lộ...

Mới về đến cơ quan vài ngày và viết xong bài phản ánh về công tác chuẩn bị vào vụ lúa Đông xuân, thì sáng 17/2/1979, ông nhận được tin quân Trung Quốc tấn công đồng loạt 6 tỉnh biên giới và ác liệt nhất là khu vực Lào Cai.

Cấp trên yêu cầu: "Phải có ngay bài phản ánh về tình hình" khiến lãnh đạo Đài cuống quýt tìm và rút cục phải gọi "cậu phóng viên trẻ, khoẻ, đi miền núi xa xôi - gian khổ nhiều hơn đi đường nhựa" lên động viên, giao nhiệm vụ "lên ngay biên giới".

Nhận lệnh, ông xách balô, đi nhờ xe bộ đội ngược lên Lào Cai. Buổi chiều 17/2 lên đường, tờ mờ sáng ngày 18/2/1979, ông đã có mặt tại huyện lỵ Cam Đường, Lào Cai (bấy giờ là Hoàng Liên Sơn).

Vừa chân ướt chân ráo, ông đã "dính đủ" trận pháo của đối phương và chứng kiến cảnh 1 chiến sĩ Cảnh sát bảo vệ Trạm thu phát sóng của Đài Phát thanh bị thương nặng, máu loang đỏ cả nền đất, mấy giẻ xương sườn gãy vụn.

Hết trận pháo, ông đi bộ lên phía súng nổ và ngược dòng người sơ tán lên cây số 4. Ông cùng một số anh em bộ đội tìm ra tuyến trên và chứng kiến cảnh người dân gồng gánh tài sản, ngơ ngác - gào khóc tìm người thân con cái, trên mặt ai cũng biểu lộ sự ngỡ ngàng, không hiểu nổi những gì vừa mới và đang xảy ra ở mảnh đất họ đã "chôn nhau, cắt rốn"..


Đi đến khu vực Cty Dược thị xã Lào Cai, cách biên giới chừng 2 km, bộ đội ta ngăn lại, không cho ông đi tiếp dù có trình bày là phóng viên. Không thể quay lui, ông tìm đến Sở Chỉ huy Tiền phương (SCH) của mặt trận Hoàng Liên Sơn, lúc đó đang đóng tạm tại khu vực Cam Đường, thị xã Lào Cai để... xin vào vùng chiến sự.

Dẫu là "người nhà" nhưng ông vẫn không được phép vào khu vực chiến sự, chỉ được ở lại SCH lấy thông tin, viết bài. Cũng tại đây, ông đều đặn chuyển các tin bài về cho Đài tỉnh kịp thời phát sóng.

Loanh quanh ở SCH, cứ thấy bộ đội, dân quân từ mặt trận về tập trung, ông lại sán đến hỏi han, chi chép làm tư liệu viết bài.

"Kỷ niệm tôi không thể nào quên là gặp những chiến sĩ C117, Công an Vũ trang bảo vệ mục tiêu Thị uỷ rút về SCH thay quân!" - Nhà thơ Dương Soái nghẹn ngào: "Người ở tuyến dưới lên cứ tưởng đồng đội mình hy sinh hết. Khi gặp nhau cứ ôm nhau khóc, mặc cho máu từ các vết thương chảy ròng ròng!".

Các chiến sĩ Công an Vũ trang nói với ông: "Anh là Nhà báo, nói hộ với người thân của là chúng em vẫn sống và đang bảo vệ đất của mình!".

Những ngày ở SCH, nhà thơ Dương Soái đã chứng kiến cảnh các đơn vị bộ đội thay quân, đưa người bị thương về tuyến sau, đưa người còn khoẻ lên tuyến trước và các chiến sĩ tranh thủ gặp gỡ, nhắn nhủ ngay trước khi di chuyển.

Cũng chính ông thành người được bộ đội gửi gắm, nhắn nhủ nhiều nhất. Ai cũng nhờ ông gửi thư, đánh điện về báo tin cho gia đình: Người nhờ chuyển phong thư đã viết sẵn; người lại "bắt" ông ngồi đợi để xin mảnh giấy, cây bút ghi vài chữ về cho gia đình; có người quá vội, chỉ đưa ông mảnh giấy ghi địa chỉ người thân và nhờ "Anh cứ viết báo tin là em vẫn còn sống, vẫn chiến đấu!"; người nói sơ qua nội dung thư và nhờ ông... viết báo tin.

Rút cục, sau mấy ngày ở SCH, những lá thư bộ đội nhờ ông gửi hộ, được đựng đầy chặt chiếc túi 3 đồng, mậu dịch bán lúc bấy giờ.


Hôm rời Lào Cai về Yên Bái, trong lúc ngồi đợi tàu tại sân ga Phố Lu, ông mang thư của bộ đội ra sắp xếp lại: Thư đã có tem, địa chỉ cụ thể; chưa có tem; chưa có phong bì; chưa có nội dung...

Khi đã "phân loại" hàng trăm lá thư, ông ngỡ ngàng bởi hầu hết bộ đội ta đều quê ở các tỉnh nằm dọc theo bờ sông Hồng (Yên Bái, Phú Thọ, Hà Tây, Hà Nội, Thái Bình, Hà Nam...) và đa số thư đều gửi cho vợ, người yêu ở những địa phương nằm dọc sông Hồng.

Ngỡ ngàng và liên hệ đến tình hình chiến sự đầu thắng 2/1979, cảm nhận cái giá rét - gió mùa Đông Bắc hiện tại, nhớ màu nước sông Hồng quanh năm đỏ rực phù sa và tháng 2 đúng mùa con nước... ông quặn lòng nhớ tới vợ con ở Duy Tiên, Hà Nam cũng chung tâm trạng như hàng vạn, hàng triệu người vợ - người mẹ - người yêu khác, đang mong ngóng, lo lắng tin của chồng, con, người yêu nơi biên g...

Xúc động, Dương Soái ngồi bệt xuống sân ga Phố Lu viết bài thơ "Gửi em ở cuối sông Hồng" chỉ trong đúng 2 tiếng đồng hồ. "Vừa viết, nước mắt tôi vừa chảy ra giàn giụa!" - Ông đỏ hoe mắt và ngước mắt nhìn cây đào núi nở hồng rực ngoài cửa sổ.

Giữa đường hành quâ
Nhà thơ Dương Soái kể: Về thị xã Yên Bái, ông dành nửa ngày để ra bưu điện cây số 5 gửi điện, viết thư hộ lính và mua tem, phong bì "hoàn thiện" những lá thư chưa đủ "quy chuẩn". Hôm đó, thùng thư bưu điện cây số 5 đầy chật thư bộ đội do ông gửi và cô nhân viên bưu điện đã phải gom thêm bao tải..

Bài thơ "Gửi em ở cuối sông Hồng" của Dương Soái mãi thời gian sau mới được đăng tải bởi ông lại tất tả ngược lên biên giới phía Bắc làm nhiệm vụ của phóng viên chiến trường.

Ngay sau khi được gửi đi, bài thơ đã được in ở rất nhiều báo, tạp chí và các tuyển tập thơ văn khác và trở thành bài thơ... truyền thống với bộ đội ta lúc đó.

Tuy nhiên, mãi đến năm 1980, bài thơ mới trở nên nổi tiếng sau khi được Nhạc sĩ Thuận Yến phổ nhạc với cái tên "Gửi em ở cuối sông Hồng". Dương Soái cũng chỉ biết "đứa con tinh thần" của mình... thành danh khi nghe lời nhắn của 1 người bạn: "Bài thơ được nhạc sĩ Thuận Yến phổ nhạc, Đài Tiếng nói Việt Nam vừa phát! Hay lắm!".

Vài năm sau, Dương Soái mới gặp Nhạc sĩ Thuận Yến tại nhà Giám đốc nhà máy Thủy điện Thác Bà, Yên Bái nhân dịp Nhạc sĩ lên công tác.

Nhà thơ rất xúc động khi được biết: Vừa lên đến Yên Bái, Nhạc sĩ Thuận Yến đã hỏi ngay địa chỉ của Dương Soái để tìm gặp cảm ơn và nói lời tri kỉ...

Mặc dù, Nhạc sĩ Thuận Yến đã không giữ nguyên một số câu chữ trong bài thơ của Dương Soái, nhưng vẫn giữ nguyên được hồn của bài thơ và thổi bùng vào trong đó sức sống mãnh liệt. Chẳng thế mà bài thơ - bài hát đó vẫn sống cho đến bây giờ.

Trong lời bình bài thơ "Gửi em ở cuối sông Hồng", tác giả Ngô Vĩnh Bình đã viết: "Tứ của bài thơ không có gì mới, nhưng lời thơ lại rất mới, rất thời sự và thật Việt Nam. Bài thơ cũng nói về nỗi nhớ của người ở đầu sông với người ở cuối sông nhưng là nỗi nhớ của người lính đang chiến đấu bảo vệ biên cương với người thương nơi quê nhà. Nỗi nhớ, niềm thương được biểu hiện bình dị, nhưng nỗi nhớ, niềm thương ấy cũng thật lãng mạn... Bài thơ đến với đông đảo bạn đọc không chỉ ở sự bình dị mà còn được chắp thêm cánh bởi giàu nhạc điệu và giàu chất dân ca".


------------------------------------------
GỬI EM Ở CUỐI SÔNG HỒNG

(Dương Soái)

Anh ở Lào Cai

Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt

Tháng Hai, mùa này con nước

Lắng phù sa in bóng đôi bờ


Biết em năm ngóng, tháng chờ

Cứ chiều chiều ra sông gánh nước

Nên ngày ngày cùng bạn bè lên chốt

Anh lại xuống sông Hồng cho thoả nỗi em mong


Đài báo gió mùa, em thương ở đầu sông

Đỉnh đồi cao chiến hào anh gặp rét

Biết mùa màng đồng quê chưa cấy hết

Tay em ngập dưới bùn, lúa có thẳng hàng không?


Giá chúng mình còn cái thuở dung dăng...

Anh thả lá thuyền xuôi về dưới ấy

Em ra sông chắc em sẽ thấy

Chỉ nỗi nhớ chúng mình đủ ấm mọi mùa đông.

Nhưng thơ ngây đâu còn ở chúng mình

Khi Tổ quốc trao anh lên tuyến đầu chặn giặc

Khi biên cương trong anh đã trở thành máu thịt

Đạn lên nòng anh giữ trọn nguồn sông


Nỗi nhớ cho em chưa viết được đôi dòng

Đạn quân thù bỗng cuồng điên vào thị xã

Xe tăng thù nghiến mặt sông êm ả

Nhịp cầu thù chặt đứt chờ mong


Bão lửa này mang sức mạnh hờn căm

Phá cầu thù, xé vụn xe tăng giặc

Giữa dòng sông nghìn xác thù ngã gục

Máu giặc loang ố cả một vùng


Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng

Nếu gặp dòng sông ngàu lên sắc đỏ

Là niềm thương anh gửi về em đó

Qua màu nước sông Hồng, em hiểu chiến công anh
Lào Cai, 1979


Phần nhận xét hiển thị trên trang