Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2017

Việt Nam sẽ sớm trở thành ‘siêu quốc gia’?



Lê Học Lãnh Vân
MTG - Theo Ictnews, tại cuộc Gặp gỡ đầu năm ngành Công nghệ Thông tin do Sở TT-TT TP.HCM tổ chức vào đầu xuân năm ngoái (11.3.2016), GS.TS Đặng Lương Mô phát biểu rằng “Việt Nam có thể trở thành một siêu quốc gia (supernation). Nếu không đạt được các điều kiện để trở thành siêu quốc gia trong 10-20 năm nữa, cơ hội cho Việt Nam những năm sau đó sẽ rất khó”. Nhân dịp đầu năm mới 2017, tôi muốn trở lại vấn đề này.

Dù gọi GS.TS. Đặng Lương Mô là anh, ông thuộc thế hệ thầy của tôi. Tôi có dịp làm việc, bàn bạc với ông về việc phát triển công nghệ cao, và kính trọng tấm lòng ông mong muốn góp sức cho đất nước mạnh giàu.

Theo GS. Đặng Lương Mô, cần 5 điều kiện để thành một siêu quốc gia:

1) Dân số trên 100 triệu người

2) Có thể tự túc 100% về lương thực

3) Có một nền giáo dục hoàn chỉnh

4) Có một nền công nghiệp hoàn chỉnh

5) Chính trị ổn định, xã hội ổn định

Bài viết này xin được thảo luận về 5 điều kiện nói trên của GS, mà xin thưa trước rằng tôi không lạc quan như GS. Các ý kiến phân tích và thảo luận dựa trên bài tường thuật của Ictnews.

Theo tôi thì điều kiện căn bản để một quốc gia có thể tăng trưởng giàu mạnh và ấm no một cách bền vững là một nền giáo dục hoàn chỉnh với một dân trí đủ cao. GS. Mô cho rằng “Việt Nam có thể coi là đã đạt được” một nền giáo dục hoàn chỉnh. Tôi có thể ít nhiều đồng ý với đánh giá của GS, nhưng chỉ về mặt khoa học tự nhiên, kỹ thuật.

Chắc nhiều người biết đào tạo một con người có tri thức về khoa học tự nhiên, về công nghệ kỹ thuật… là khó, nhưng lại tương đối dễ nếu so sánh với đào tạo một con người biết cách sống hòa hợp trong một xã hội văn minh hiện đại và hữu hiệu. Tôi muốn nói tới đào tạo một con người biết cách hành xử theo tiêu chuẩn phổ quát của xã hội văn minh, có lòng nhân bản yêu thương và tôn trọng con người, có tinh thần trách nhiệm với cộng đồng, có ý chí tự lập và độc lập khám phá mọi chân trời tri thức, hiểu rõ cách tổ chức xã hội chính trị của các nước trên thế giới, hiểu rõ trách nhiệm và quyền làm chủ của một cá nhân trong xã hội của thời hiện đại đang phẳng hóa rất nhanh…

Và sản phẩm của sự đào tạo đó không chỉ là một hai cá nhân xuất chúng, mà là cả một xã hội văn minh, có giáo dục cao, nếu chưa đạt mức được thế giới kính trọng như Nhật Bản thì ít ra cũng được dân chúng trong nước hài lòng.

Có quá nhiều sự việc khiến nhiều người không thể cho rằng nền giáo dục Việt Nam là chấp nhận được, trong số đó có bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Phó chủ tịch nước, người phải thốt lời tâm huyết “Đã đến lúc phải rung lên hồi chuông báo động về vấn đề giáo dục nhân cách” (http://dantri.com.vn/giao-duc-khuyen-hoc/nguyen-pho-ctn-nguyen-thi-binh-phai-rung-len-hoi-chuong-bao-dong-ve-giao-duc-nhan-cach-20161221161007134.htm).

Hậu quả là, trong xã hội Việt Nam, tính trung thực ngày càng bị áp chế, tính không trung thực ngày càng được khuyến khích. Tính nhân đạo ngày càng bị thu hẹp, các hành động phi nhân tính ngày càng nhiều hơn và tàn ác hơn. Con người ngày càng ích kỷ và ngoảnh mặt với cộng đồng. Con người ngày càng ít được tôn trọng.  Kiến thức rộng rãi của thế giới hiện đại khó được tiếp cận và truyền dạy…

Do đó, tôi không nghĩ như GS Mô rằng “Việt Nam có thể coi là đã đạt được” “một nền giáo dục hoàn chỉnh”. Hiện trạng này của nền giáo dục Việt Nam không thúc đẩy dân trí, sẽ có ảnh hưởng xấu trên việc xây dựng nền công nghiệp hoàn chỉnh và phát triển nông nghiệp.

Về một nền công nghiệp hoàn chỉnh. Tôi cũng không cùng hy vọng với GS Mô rằng “Trong nỗ lực đến năm 2020 và tầm nhìn đến năm 2030” “Việt Nam sẽ đạt được”.

Trước hết là về lịch sử phát triển kinh tế chung. Việt Nam, sau năm 1975, đã có những cố gắng để nhanh chóng phát triển ngang bằng với những nước tiến bộ như Anh, Pháp. Bốn mươi năm đã trôi qua mà nền kinh tế của chúng ta, trên nhiều tiêu chí về kinh tế và kỹ thuật, hiện nằm trong tốp 4 nước thấp nhất trong khối ASEAN. Nhớ rằng GDP tổng của các nước ASEAN với dân số khoảng 650 triệu người chỉ tương đương GDP tổng của nước Pháp có dân số khoảng 65 triệu, ít hơn 10 lần. Với lịch sử đó, trên nền kinh tế đó, thật khó tin Việt Nam có thể có “nền công nghiệp hoàn chỉnh” sau 13 năm nữa! Nhất là trong trường hợp thời cơ thế giới và cả khu vực đang không thuận lợi.

Kế đó là về hiện trạng của nền công nghiệp. Công nghiệp Việt Nam, với tư cách là một bộ phận của nền kinh tế chung, hiện đang ra sao?

Một nền công nghiệp hoàn chỉnh phải có trụ cột là công nghiệp chế biến chế tạo hùng mạnh. Lãnh vực chế biến chế tạo của Việt Nam lại rất yếu ớt!

Các ngành công nghiệp chế tạo máy bay, xe hơi, công nghiệp đóng tàu, công nghiệp hóa chất… là những ngành có tính tổng hợp và tác dụng thúc đẩy nhiều ngành công nghiệp khác. Sự hùng mạnh của các ngành công nghiệp này góp phần quyết định vào sự hùng mạnh và hoàn chỉnh của nền công nghiệp quốc gia. Các ngành này ở Việt Nam có chung tính chất là nhỏ lẻ, yếu ớt, chủ yếu lắp ráp và công nghệ thấp. Một thí dụ về tính nhỏ lẻ này là số xe hơi Việt Nam xuất xưởng trong năm 2015 chỉ bằng 1/40 của Thái Lan, 1/20 của Indonesia. Đó là chỉ so sánh với Thái Lan, Indonesia chứ chưa nói tới Brazil, Hàn Quốc. Càng không dám ngó tới Pháp, Đức, Nhật!

Một nền công nghiệp như thế có thể nói là hoàn chỉnh được chăng? Và chừng nào mới có thể xem là tiến gần tới hoàn chỉnh?

Để ước lượng tốc độ phát triển của ngành công nghiệp nước ta trong các năm sắp tới, xin cùng nhau đặt các câu hỏi: Các ngành công nghiệp thật sự có thể cạnh tranh trên thế giới của Việt Nam là gì? Các doanh nghiệp nhỏ và vừa của Việt Nam có kích thước kinh doanh trung bình là bao nhiêu? Độ lớn của tổng doanh nghiệp tư nhân trong công nghiệp là bao nhiêu so với doanh nghiệp nhà nước? Có điều kiện chính trị, xã hội, tài chánh gì cho chúng phát triển? Trả lời những câu hỏi trên và so sánh với các nước bậc trung như Ba Lan, Hung, Thái Lan… là chúng ta sẽ tự có một cái nhìn tổng thể.

Về điều kiện tự túc 100% về lương thực, tôi có thể tạm đồng ý với GS Mô rằng “điều này Việt Nam có thể làm được” với tài nguyên thiên nhiên nông nghiệp của mình. Tuy nhiên trong điều kiện hòa bình, dân chúng không chỉ cần và cũng không đồng ý chỉ ăn cơm no. Họ yêu cầu ăn ngon, ăn bổ, ăn an toàn, có thực phẩm chức năng có ích…

Tài nguyên thiên nhiên phải có con người dùng kỹ thuật, công nghệ khai thác. Lại phải có trình độ quản trị, cấp nhỏ là nhà quản trị sản xuất nhỏ, cấp cao hơn là quản lý công ty, cấp cao nhất là tổ chức và quản lý xã hội, quốc gia. Nếu không có những điều đó thì tài nguyên chỉ là tiềm năng và đất nước vẫn chậm phát triển. Hãy nhìn xem ngành kinh tế lúa gạo của “cường quốc lúa gạo” Việt Nam. Thuốc bảo vệ thực vật và phân bón giả hay kém chất lượng tràn lan. Giá lúa trồi sụt thất thường. Thị trường không lành mạnh, thương lái ép giá nông dân, nông dân và thương lái bẻ kèo nhau. Sân sau của các quan chức rất nhiều.

Môi trường từng sạch và màu mỡ cho nông nghiệp nay bị ô nhiễm hay bị đe dọa ô nhiễm tràn lan. Xuất khẩu phải được Hiệp Hội Lương thực Việt Nam đồng ý, năng suất nông nghiệp hiện nay cho phép một người sản xuất hiệu quả trên hàng chục hec-ta còn Việt Nam lại hạn điền 3 hec-ta! Ngoài chợ, thực phẩm không an toàn là nỗi lo cho người tiêu dùng tầng lớp trung lưu. Tầng lớp này có sẽ là thị trường của các sản phẩm kém chất lượng so với cam kết hay không? Nền kinh tế lúa gạo chỉ là một thí dụ, cứ nhìn xem nền kinh tế cá tra, hay những loại nông sản khác chúng ta đều thấy sự bát nháo, thật giả khó phân trong đó.

Như vậy, Việt Nam có thể tự túc 100% về lương thực, nhưng chỉ đủ cung cấp cho một xã hội phát triển thấp, chứ không đủ cho một xã hội no ấm, phồn vinh, tri thức.

Các phân tích nhanh trên để thấy rằng trong 5 điều kiện để đất nước thành siêu quốc gia, trên thực tế thì Việt Nam, ngoài điều kiện dân đông, không có các điều kiện còn lại mà chỉ có chúng ở dạng tiềm năng.

Làm sao để biến tiềm năng thành hiện thực? Theo tôi, việc đầu tiên là Việt Nam nên đặt những câu hỏi như sau để tìm giải pháp tốt:

1) Cách tổ chức xã hội-chính trị Việt Nam có tính khai phóng không? Có đủ sức mời gọi sự góp sức của số đông các thành phần dân chúng không? Có đủ sức thúc đẩy tinh thần sáng tạo để phát triển không?

2) Các giá trị cốt lõi của xã hội có đủ hữu hiệu để đa số dân chúng sống và làm việc lương thiện, trung thực, tuân thủ luật pháp, tôn trọng con người, có tinh thần trách nhiệm với cộng đồng?

3) Sự hữu hiệu của chính quyền và chính phủ tới đâu trong việc phục vụ đời sống dân chúng, phát triển kinh tế, bảo đảm an ninh xã hội, bảo vệ nền tự chủ dân tộc?

Các câu hỏi trên cần được đặt ra và trả lời bởi các chuyên gia độc lập trên nhiều lãnh vực, với một phương cách khoa học trong sự so sánh với các nước trong tốp 30% trên của thế giới. Thành quả của trách nhiệm cần được mô tả và định lượng rõ ràng để có sự đánh giá khách quan.

Như vậy thì mới có thể huy động kiến thức của dân chúng tìm ra những giải pháp hữu hiệu để cải tiến môi trường sống và làm việc của đất nước. Các giải pháp đó là căn bản của sự phát triển quốc gia, căn bản cho việc đạt được các điều kiện của một siêu quốc gia mà GS Đặng Lương Mô nêu lên.

Trong khi rất tin tưởng vào tiềm năng của dân tộc và đất nước, việc thiếu các điều kiện căn bản trên khiến tôi thực lòng lo lắng! Xin kính trình các độc giả cùng GS. Đặng Lương Mô những dòng chân thành với mong muốn được cùng nhau suy nghĩ…

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2017

Nhạc Tết 2017-Liên Khúc Nhạc Xuân 2017 - Nhạc Tết 2017 Chọn Lọc Hay Nhất...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ly Rượu Mừng - Hợp Ca Paris By Night

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tôi nhớ cái Tết cuối cùng của mẹ các con tôi


>> Thể chế cho một chính phủ kiến tạo
>> Ngôn ngữ tạo hình kiến trúc đương đại
>> Triết lý kiến trúc cho các khu hành chính tập trung
>> Mỹ rút khỏi TPP, Việt Nam nên làm gì?
>> Quẳng bớt đồ đạc đi mà vui sống: Sự tối giản tạo nên hạnh phúc


Phạm Trung Tuyến
VNN - Tôi vẫn nhớ mẹ của các con tôi. Cái tết cuối cùng, nàng ngồi dựa lưng vào thành giường bệnh, cầm tay tôi và bảo: “Em nhớ các con lắm!...”

Thời khắc của những thiêng liêng riêng tư

Hồi nhỏ, tôi hay nghe bà ngoại tôi nói câu “ngày tết ngày tư” mỗi khi bố mẹ tôi định quở mắng tôi vì tội nghịch ngội nào đó. Bà ngoại bảo “Thôi, ngày tết ngày tư, anh chị đừng mắng cháu tôi mà dông cả năm”. Hồi nhỏ, tôi không biết sao lại là “ngày tết ngày tư”. Lớn lên, tôi mới nghe nhiều bậc trí giả giải thích rằng Tết là tiết, tư là mùa, đều chỉ cái sự thời điểm.

Sự giải thích ấy nó phù hợp với đời sống nông nghiệp, phù hợp với việc Tết xảy ra vào tiết lập xuân, thời điểm nông nhàn trước vụ cấy.

Nhưng tôi cũng biết rằng cái chữ “tư” ấy còn là nỗi nhớ, nó cũng có nghĩa là riêng tư.

Rồi, tuổi tôi lớn thêm, rồi những người thân thương của tôi đi xa nhiều hơn, và rồi ngày Tết, nỗi nhớ thương của tôi ngày một nhiều hơn nữa… Tôi hiểu ra rằng, Tết, thực ra là mùa nhớ thương của con người ta. Bởi vì thế mà nó trở nên thiêng liêng. Bởi vì thế mà ngày Tết thực ra chỉ đáng nhớ là cái khoảnh khắc khi người ta xum họp, khi người ta ngồi lại bên nhau giữa những thân thương mà nhớ những thân thương.

Trời sắp Tết hay lòng mình đang Tết…

Tết. Tôi thường nhớ ông nội tôi. Ông nội tôi nóng tính, khi không vừa ý thì mắng chửi cả nhà. Bố mẹ tôi thì ở xa, đến tết mới về nhà. Những ngày giáp tết, ông chẳng mắng chửi ai. Ông nội làm thức này, thức nọ, rất là cầu kỳ nhưng chẳng vì cần phải làm cầu kỳ như thế. Ông làm thế để bớt sốt ruột, vừa làm vừa ngóng ra bên ngoài ngõ dong, ngày ấy không có điện thoại, ông nội chẳng biết đến bao giờ bố tôi mới về, thường là đến tận chiều ba mươi.

Tết. Tôi cũng thường nhớ bà ngoại tôi. Bà đi chợ tất niên mua mua bán bán rồi tất tả về gói bánh chưng, bắc nồi tối 29. Đêm thức trông, bà thường nhắc “không biết ngày mai cậu mày về sáng hay về chiều?”. Cậu tôi học đại học trên Hà Nội, sau này tôi mới biết là cậu được nghỉ tết từ rất sớm, nhưng mải chơi, mải yêu đương nên thường cũng chỉ về đến nhà trước lúc giao thừa, mặc cho bà tôi nhớ.

Tết. Tôi hay nhớ bố tôi. Hồi bố tôi còn ở trên đời, năm nào tôi cũng về quê để ăn tết. Năm nào cũng thế, khi tôi về đến nhà, bao giờ ông cũng tỏ vẻ thản nhiên nói “Sáng tao nghe con chim khách nó kêu quèn quẹt ngoài cổng, tao bảo thể nào hôm nay mày cũng về đến nhà.” Tôi thì biết rằng chẳng có con chim khách nào cả. Từ lâu lắm rồi ở quê tôi chẳng còn cái giống chim đó nữa.

Tôi cũng rất nhớ có một năm bố tôi gọi điện bảo rằng năm nay đừng về quê ăn tết. Hỏi vì sao thì ông bảo: “Tao nghe thời sự, năm nay các doanh nghiệp nợ lương nhiều, công nhân không có tiền về quê ăn tết, hàng xóm nhiều nhà con không về. Chúng mày về đông vui, người ta tủi.”

Tết. Tôi vẫn nhớ mẹ của các con tôi. Cái tết cuối cùng, nàng ngồi dựa lưng vào thành giường bệnh, cầm tay tôi và bảo: “Em nhớ các con lắm! Nhưng anh đừng mang chúng nó đến đây nhé! Em không muốn sau này mỗi khi tết đến chúng nó lại nhớ đến em như thế này.”

Tôi không thể biết các con tôi sau này sẽ thế nào mỗi tết. Khi chúng nó lớn lên tết đã khác lắm rồi. Các con tôi vẫn gói bánh chưng, ở trường, như một thứ trò chơi. Ngày tết, với chúng nó giờ chỉ là những ngày được nghỉ, được đi chơi xa. Nếu có nhớ thì cũng chỉ là nhớ tết năm nào được đi chơi đâu. Là nhớ, chứ không hẳn sẽ là nhớ thương. Cuộc sống khác rồi, sự đoàn viên cũng khác. Cái khác đó nên buồn, hay vui? Tôi không biết nữa.

Bây giờ, mỗi khi sắp tết, tôi hay nghĩ đến một câu hát trong bài “Em đến thăm anh đêm ba mươi” của nhạc sĩ Vũ Thành An. “Trời sắp tết hay lòng mình đang tết?” – Tôi cũng nghĩ như thế, Tết là câu chuyện ở trong lòng mỗi người, những nỗi nhớ thương của mỗi người đều khác.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Sao Táo chúng ta vẹo thế?

Táo Quân 2017 hay thì có hay nhưng...

>> Nhân quyền sát Tết 2017: Vừa thả vừa siết
>> Gần 600 đảng viên ở Hà Tĩnh bị kỷ luật trong năm 2016
>> Kiểm tra dấu hiệu vi phạm tài chính với ông Nguyễn Phong Quang
>> Có âm mưu nhắm vào Thủ tướng Phúc?
>> Sụp đổ tài khóa quốc gia’: Thủ tướng Phúc không muốn phải ‘đổ vỏ’?


Sơn Hà



























VNN - Táo Quân nhiều năm qua luôn là chương trình đặc sắc được chờ đợi. Và để có một chương trình kéo hơn 2 tiếng đồng hồ là cả sự góp sức tổng lực của nhiều khâu. Và năm nay chương trình cũng đề cập vào nhiều vấn đề nổi cộm trong năm nhưng về diễn xuất vẫn còn những tiếc nuối.

Dù làm công việc gì, bận sô diễn ra sao thì các nghệ sĩ Xuân Bắc - Công Lý - Quang Thắng - Tự Long - Vân Dung - Quốc Khánh - Chí Trung vẫn đều dành khoảng thời gian ít nhất là 2 tuần cho các đêm tập luyện. Và đồng hành với họ trong mỗi buổi tập là rất nhiều bộ phận khác nhau.

Sự hy sinh, thậm chí lao lực cho chương trình Táo Quân nhiều năm qua là điều không thể phủ nhập đối với cả ê kíp. Chưa kể, năm nay nghệ sĩ Quốc Khánh còn bị ảnh hưởng tâm lý khi gia đình có chuyện buồn phải tiễn người thân ra đi, nghệ sĩ Công Lý ốm lên ốm xuống vì quá tải công việc...

Nhưng khi đã đảm nhận công việc gì, từng thành viên đều nỗ lực hết sức. Như MC Thảo Vân dù chỉ xuất hiện chưa đầy 10 phút ở phần mở đầu và kết thúc chương trình nhưng cả ba buổi ghi hình, chị đều phải có mặt từ sớm trang điểm, chuẩn bị trang phục và ngồi chờ mấy tiếng đồng hồ cho công việc của mình.

Và quả thực Táo Quân năm nay sức "chiến đấu" vẫn rất cao. Bởi nhiều vấn đề nóng hổi trong năm đều được đưa vào dưới góc độ trào lộng. Đó là vấn đề ô nhiễm môi trường, câu chuyện về một số quan chức lạm quyền, bổ nhiệm con cháu tuổi đời quá trẻ chưa có nhiều kinh nghiệm nắm giữ những vị trí quan trọng.

Câu chuyện xây nhà, làm đường, chặt cây bất hợp lý khiến khắp nơi bị ngập lụt được phản ánh chân thực và sâu cay bằng lời ca, tiếng hát. Bên cạnh đó, vấn đề công chức nhà nước sử dụng thời gian làm việc chưa tối ưu cũng bị đưa ra.

Nạn "nghiện" mạng xã hội, thí điểm học thi trắc nghiệm đến ngân hàng thua lỗ hàng nghìn tỷ đồng hay các trào lưu, hiện tượng trong các lĩnh vực đời sống, nghệ thuật cũng được lồng ghép khéo léo vào các tiết mục trầu của của các Táo.

Nghệ sĩ Chí Trung, Quang Thắng với lối diễn tung tẩy vẫn để lại dấu ấn với nhiều câu nói hứa hẹn sẽ trở thành trào lưu của nhiều khán giả trong năm. Trong khi đó, nghệ sĩ Vân Dung, Xuân Bắc, Công Lý vẫn cho thấy lối diễn duyên dáng và nghệ sĩ Tự Long vẫn rất ấn tượng không chỉ lối diễn tự nhiên mà còn thể hiện tài năng ca hát.

Những năm gần đây, Táo Quân ngoài các nghệ sĩ quen thuộc, sự xuất hiện của các ca sĩ Tuấn Hưng, Minh Quân cũng mang lại những nét duyên dáng cho chương trình. Năm nay, các gương mặt trẻ như Trung Ruồi, Minh Tít hay Dũng Hớn được mời tham gia diễn xuất.

Tuy nhiên, cả ba gương mặt mới được nhiều ý kiến nhận xét diễn chưa có độ sâu. "Hai diễn viên mới được giao đóng thay Bắc Đẩu - Nam Tào phần cuối chương trình tôi không ấn tượng. Bởi không chỉ đài từ mà cách diễn xuất hơi cứng, gượng gạo và thiếu duyên", anh Hiếu - một khán giả có mặt trong buổi ghi hình cuối cùng nhận xét.

Như vậy có thể hiểu, bên cạnh một kịch bản hay cho mỗi năm Táo Quân, nỗi lo mơ hồ về sự kế thừa của lớp nghệ sĩ trẻ với chương trình đặc sắc được đón chờ trong đêm 30 là điều không thể tránh khỏi. Công chúng lo lắng cũng đúng bởi tre đã già mà măng vẫn chưa thấy mọc, không lo sao đặng.

Táo Quân năm nay thời lượng phát sóng khá ngắn trong khoảng thời gian hơn 2 giờ đồng hồ (tính cả khoảng thời gian quảng cáo) và phần sau bị cắt đi khá nhiều so với buổi ghi hình. Điều này không chỉ gây cảm giác hụt hẫng cho người xem mà ngay cả nghệ sĩ tham gia cũng không tránh khỏi tiếng nuối. Nghệ sĩ Xuân Bắc đã không ngần ngại bày tỏ trên trang cá nhân: "Sao Táo chúng ta vẹo thế? Biết nói gì đây hả anh Đỗ Thanh Hải?".


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ngày Xuân Vui Cuộc Tương Phùng




hinh-anh-hoa-co-mua-xuan-572 (12)




Ngày xuân đến
những con đường về thênh thang mở cửa
từng bước chân người hứa tìm gặp lại nhau
Cuộc sum họp có tiếng cười hy vọng
Nở thắm tươi như những nụ mai vàng 
trang điểm hoa lộng lẩy một trời xuân

Và niềm vui hân hoan dâng đầy lên
cùng khúc nhạc âm vang
Người người lại bên nhau
xóa hết những nỗi đau cách ngăn ngàn dặm
nối liền bao ngày tháng dài xa vắng thân yêu

Và chiều nay
khói bếp nhà ai
quyện tròn nỗi nhớ
một thời ngây thơ tuổi nhỏ
làm cho cay cay mắt đỏ
Có nồi bánh chưng xanh
tô thắm cuộc tương phùng
Tay lại trong tay
với từng lời ngọt ngào 
suối reo tim nhỏ 
âm thanh êm đềm
Chúc mừng một xuân vui.

                                             28/01/2017
                                     (mùng 1 tết Đinh Dậu)
Blog Từ Không


Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Ngày xuân không nhắc chuyện buồn,
mới là xử thế người khôn, người hiền..
Dẫu là thế sự đảo diên
Vẫn mênh mang rộng, sáng miền bao dung.."
Mẹ ta dặn em nhớ không?
mẹ về cõi Phật tình thương vẫn dành
Thương cho cả kẻ ghét mình,
Vì lợi danh, kẻ đã đành nhẫn tâm.
Sáng nay trời rạng sắc xuân
Nhắc em, anh nhắc trong tâm chính mình.
Mồng 1 tháng giêng 2017

Phần nhận xét hiển thị trên trang