Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

các vòng tròn không vượt ra ngoài chân mây

đêm giữa rừng ướt sũng. đám lửa tắt chèm nhẹp tro quện. nỗi da diết lạnh tái xanh cắt khứa. từ chỗ của Nietzsche vừa bỏ đi tôi không hề thấy bất cứ phiên bản nào của ông. lòng hằng mong ít ra cũng được dẫu một bản sao thật khiêm tốn hay dẫu chỉ vài chữ đủ để ca tụng Thượng Đế. nào ngờ trước khi tỏ ra chán chường. và quyết định lững thững bỏ đi Nietzsche đã hất tung lăn cù nèo hết các khối đá tảng khá nặng ký. đó là các khối đá tảng tư tưởng bao thời trước ông. tưởng chừng như rất xum xuê và luôn là những nền móng cố cựu thật vững chãi và bề thế để truyền thụ cho đời sau. người ta dễ dàng thấy Nietzsche từng tắm mình hoà quyện vào các hệ tư tưởng một thời ấy. ông lột trần chúng ra. cắt lớp chúng. lắp ráp lại để rồi ngoảnh mặt và xoá bỏ. mãi đến phút cuối hình như Nietzsche giả vờ bỏ quên lại chỗ ông vừa ngồi một manh giấy nhỏ. manh giấy không hề ngợi khen hay tán tụng các hoa trái từ những tàn cây cổ thụ kia. manh giấy chỉ ghi vỏn vẹn chút ít triết lý sống cuốn hút của ông vượt qua các vòng kim cô một cách đầy phẫn hận.
 
cuối cùng đám lửa gần về sáng đã cháy lan đến chỗ lần nầy là của Sigmund Freud. mảng tiềm thức trước đó tưởng đã ngủ vùi chẳng ngờ từ tay ông bỗng choàng bật dậy. vung vai. nhìn quanh. xắn tay áo làm nốt vai trò tưởng chừng như khá thứ yếu của chính mình. với Freud tiềm thức chính là trợ tá đắc lực cho ông chủ mang tên ý thức. trời đã sáng bửng và vươn vai với muôn tiếng chim cùng ngàn hoa thay sắc mới trong công viên tràn ngập nắng. trước khi rời đi Freud đã đặt vô thức ngồi chen giữa tiềm thức và ý thức trên băng ghế đá có phần trơ lạnh và vô hồn. ông không quên bày biện cho họ ê hề các thức ăn và thức uống. và sự bày biện đó cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày như các yến tiệc. từ dạo ấy công viên con người bỗng thập phần sinh động hơn. các mảnh tưởng chừng như tương phản nhau thật ra lại luôn tìm đến kè kè bên nhau và luôn toan lấn át nhau. khủng hoảng và cân bằng. buông lỏng và liên tưởng. thụ động và tự vệ. tĩnh lặng và huyên náo. chối bỏ và thủ đắc. giải toả và quy nạp. sợ hãi và lạc quan. đắm mê và hời hợt. rỗng và đầy. hư và thực. thiện và ác. khóc và cười. thương và ghét... các vòng tròn lan gần đến nhau, có lúc tham vọng nuốt lấy đối phương nhưng thật ra chỉ va chạm nhau côm cốp mà lằng nhằng mãi chưa thể trừ khử nhau. các vòng tròn định tìm đến Freud để mưu tìm giải pháp triệt tiêu nhau. nhưng chúng chỉ thấy một manh giấy nhỏ gấp làm tư bám đầy bụi trên một kệ sách. với Freud đó chính là những vòng kim cô của cuộc đời và muốn hiểu hãy suy ngẫm thật kỹ ba bí kíp: tiềm thức. ý thức. và vô thức. đừng réo gọi Freud nữa. thật ra Freud đã bỏ đi rất lâu. và rất xa chúng ta...
 
 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tại kỳ họp thứ 9, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã xem xét, kết luận một số nội dung, trong đó yêu cầu 2 Chủ tịch UBND tỉnh Bắc Ninh và tỉnh Sơn La kiểm điểm.


Ngày 26-12, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã thông báo về họp kỳ thứ 9 vừa diễn ra tại Hà Nội dưới sự chủ trì của ông Trần Quốc Vượng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương.
Tại kỳ họp này, Ủy ban Kiểm tra Trung ương (UBKTTW) đã xem xét, kết luận một số nội dung.

Trụ sở Ủy ban Kiểm tra Trung ương ở Hà Nội
Trụ sở Ủy ban Kiểm tra Trung ương ở Hà Nội
UBKTTW kết luận kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm đối với Ban cán sự đảng UBND tỉnh Bắc Ninh, nhiệm kỳ 2011-2016 và ông Nguyễn Tử Quỳnh, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Bí thư Ban cán sự đảng, Chủ tịch UBND tỉnh Bắc Ninh.
Theo đó, Ban cán sự đảng UBND tỉnh Bắc Ninh chưa lãnh đạo, chỉ đạo UBND Tỉnh quy định cụ thể việc hỗ trợ giao đất cho các hộ gia đình, cá nhân bị thu hồi đất nông nghiệp; chưa báo cáo xin ý kiến các cơ quan có thẩm quyền trước khi UBND tỉnh ban hành các văn bản, quyết định về việc giao đất nêu trên. Thiếu kiểm tra, đôn đốc, dẫn đến việc giao đất ở một số địa phương thực hiện không thống nhất, không đúng quy trình, thủ tục.
Đối với ông Nguyễn Tử Quỳnh, với cương vị Ủy viên Ban cán sự đảng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Bắc Ninh nhiệm kỳ 2011-2016 và Phó Bí thư Tỉnh ủy, Bí thư Ban cán sự đảng, Chủ tịch UBND Tỉnh, ông Quỳnh có trách nhiệm đối với các khuyết điểm, vi phạm của Ban cán sự đảng UBND tỉnh.
UBKTTW yêu cầu Ban cán sự đảng UBND tỉnh Bắc Ninh và ông Nguyễn Tử Quỳnh nghiêm túc kiểm điểm , rút kinh nghiệm sâu sắc; đồng thời, có biện pháp khắc phục trong thời gian tới.
Kết luận giải quyết tố cáo ông Cầm Ngọc Minh, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Bí thư Ban cán sự đảng, Chủ tịch UBND tỉnh Sơn La, UBKTTW nêu rõ ông Cầm Ngọc Minh đã có khuyết điểm, vi phạm trong việc chỉ đạo giao cho 1 doanh nghiệp thăm dò, khai thác cát trên sông Mã không đúng trình tự, thủ tục theo quy định.
Khuyết điểm, vi phạm của ông Cầm Ngọc Minh đã được khắc phục kịp thời và chưa gây hậu quả. UBKTTW yêu cầu ông Cầm Ngọc Minh và các tổ chức, cá nhân có liên quan nghiêm túc kiểm điểm, rút kinh nghiệm.
Xem xét thi hành kỷ luật Ban Thường vụ Đảng ủy Ngoài nước và ông Lê Dân, nguyên Bí thư Đảng ủy Ngoài nước, UBKTTW cho rằng thời gian qua, Ban Thường vụ Đảng ủy Ngoài nước đã để xảy ra tình trạng nội bộ mất đoàn kết; thực hiện không nghiêm nguyên tắc tập trung dân chủ, tự phê bình và phê bình; trong công tác cán bộ và giải quyết tố cáo có vi phạm, khuyết điểm.
Với cương vị là người đứng đầu, ông Lê Dân chịu trách nhiệm chính về những vi phạm, khuyết điểm của tập thể Ban Thường vụ Đảng ủy Ngoài nước nhiệm kỳ 2010-2015. Ông Lê Dân chưa thực hiện tốt việc giữ gìn đoàn kết nội bộ; chưa thực hiện đúng quy định của Đảng, Nhà nước trong việc bổ nhiệm, xử lý kỷ luật cán bộ và giải quyết tố cáo; chưa lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện nghiêm Quy chế làm việc của Đảng ủy và cơ quan Đảng ủy Ngoài nước; phương pháp, tác phong công tác còn hạn chế; chưa thực sự nghiêm túc khắc phục, sửa chữa khuyết điểm đã được chỉ ra sau khi kiểm tra.
Vi phạm, khuyết điểm nêu trên đã ảnh hưởng đến vai trò lãnh đạo và uy tín của Ban Thường vụ Đảng ủy Ngoài nước và cá nhân ông Lê Dân, tạo dư luận không tốt trong Cơ quan.
Xét nội dung, tính chất, mức độ vi phạm; căn cứ quy định của Bộ Chính trị về xử lý kỷ luật tổ chức đảng và đảng viên vi phạm , UBKTTW đã quyết định thi hành kỷ luật bằng hình thức khiển trách đối với ông Lê Dân; đồng thời, đề nghị Ban Bí thư xem xét, thi hành kỷ luật khiển trách đối với Ban Thường vụ Đảng ủy Ngoài nước nhiệm kỳ 2010-2015.
Tại kỳ họp thứ 9, UBKTTW cũng đã xem xét báo cáo kết quả kiểm tra việc thực hiện nhiệm vụ kiểm tra, giám sát và thi hành kỷ luật đảng đối với: Ban Thường vụ Tỉnh ủy và UBKT Tỉnh ủy các tỉnh Hưng Yên, Bình Thuận, Ban Thường vụ Quân ủy và UBKT Quân ủy Trung ương, Ban Thường vụ Đảng ủy và UBKT Đảng ủy Công an Trung ương; kiểm tra tài chính đảng đối với Ban Thường vụ Thành ủy Hải Phòng và Ban Thường vụ Thành ủy Cần Thơ; kiểm tra việc tiếp nhận, xử lý đơn thư, tiếp đảng viên và công dân đối với UBKT Tỉnh ủy Thái Nguyên và Bình Dương; xem xét báo cáo kết quả giám sát đối với Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội; Ban Thường vụ Tỉnh ủy và một số vị Thường trực Tỉnh uỷ các tỉnh Kon Tum, Bình Dương, Bạc Liêu. Qua giám sát, UBKTTW đã chỉ rõ những ưu điểm, hạn chế, khuyết điểm và yêu cầu các tập thể, cá nhân có biện pháp khắc phục, sửa chữa kịp thời.
Tại kỳ họp, UBKTTW đã thông qua Kế hoạch của UBKTTW về thực hiện Nghị quyết Trung ương 4 khóa XII; trong đó, xác định rõ trách nhiệm và đề ra các nhiệm vụ cần thực hiện ngay, những nhiệm vụ thường xuyên và các giải pháp trọng tâm của công tác kiểm tra, giám sát nhằm góp phần ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ. Đã cho ý kiến vào dự thảo một số văn bản trình Bộ Chính trị, Ban Bí thư, gồm: Quy định về kiểm tra, giám sát việc kê khai tài sản đối với cán bộ diện Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý; sửa đổi, bổ sung Quy định số 181-QĐ/TW, ngày 30-3-2013 của Bộ Chính trị về xử lý kỷ luật đảng viên vi phạm, Quy chế giám sát trong Đảng và Chương trình kiểm tra của Bộ Chính trị, Ban Bí thư năm 2017.
Theo B.T.Ngọc
Người lao động

Phần nhận xét hiển thị trên trang

KHÔNG CÓ NHẼ


Truyện ngắn của HG
Bạn tôi tên là Lượng. Người tử tế và lương thiện. Không hiểu sao số nó vất vả? Vợ chết mấy năm rồi mà chưa vẫn chưa lấy được ai. Tuổi nó chưa thể nói chuyện ở vậy đến già. Không tái giá thì vô lý, khó hiểu lắm. Cũng tuyệt đối không phải nó hận đời, muốn xuống tóc vào chùa trai giới niệm Phật. Hay hoàn cảnh quá éo le, lấy vợ nữa về thêm phức tạp cho hoàn cảnh gia đình..
Đồng chí, đồng chót với nhau, mấy lần bọn tôi giới thiệu cho nó, đưa đến tận miệng mà chả chịu sơi chỗ nào!
Nàng nào ban đầu cũng tươi tắn lịch sự, đón tiếp tử tế. Chỉ được vài hôm không hiểu tại sao, hai bên gặp nhau lại mặt lạnh hơn cả đít bom ngòi tịt.
Chỗ bảo:
- Anh thông cảm đi tìm nơi khác!
Nơi khác lại bảo:
- Tại tính tại nết không hợp, có duyên nhưng không có phận, đừng hận nhau..
Mãi ..rồi đâm chán, chả ai muốn mai mối chỗ nào cho nó nữa. Chỉ có tôi ở gần, thấy hoàn cảnh của nó, cứ thấy áy náy thương nó thế nào.
Có lần tôi bảo:
- Thời buổi bây giờ tìm bạn, lấy vợ đâu có khó? Thế giới phẳng và trơn như thế này đâu có trở ngại gì? Nếu ngoài đời thật người ta định kiến hay thiếu thiện cảm với mình, mày lên mạng tìm người kết bạn, rồi tìm hiểu dần xem sao?
Nó cười chua chát:
- Tao lạy mày, thực còn chả ăn ai nữa là mạng ảo. Tưởng mày có sáng kiến gì, chứ cái kinh nghiệm ấy không còn mới mẻ nữa.
- Mày đã thử chưa mà nói?
- Đã, chả ăn thua gì đâu!
Trông nó úa hết cả người, đến là tội. Đã là con người, không bệnh tật ốm đau, không khiếm khuyết gì về tâm hồn hay thể xác, phần đa có lứa có đôi. Hoặc giả già quá, non quá mới ở vậy một mình. Nó thì không ở trong tất cả những trường hợp đấy.
Quả thật trên đời này có nhiều cái thực khó hiểu, có khi đi hết cuộc đời chưa chắc đã tìm ra lời giải cho cái óc vốn hay tò mò, ngạc nhiên của mình.
Một đời lang bang, nay đây mai đó, tôi biết khá nhiều chuyện. Nhưng chuyện như nó chưa gặp ở đâu và bao giờ cả.
Chuyện ông A ma Kông có đến bốn năm bà vợ, vừa mới chết chả nói làm gì. Ông ấy có sức khỏe dẻo dai đặc biệt, khó có ai bì. Một tay săn bắt voi cừ khôi cả nước đều biết tiếng. Nổi tiếng hơn nữa ông ấy còn có toa thuốc đặc biệt. Uống thuốc của ông vào “san bằng tỉ số”. Trẻ chưa chắc đã ăn đứt già!
Nhưng người ta là người tài, mọi thông lệ đều không còn giá trị gì nữa. Kể cả việc lấy nhiều vợ, đẻ nhiều con. Vợ bé chưa bằng nửa tuổi mình cũng chẳng sao!
Chả thế cái ông già hi hữu ấy là tâm điểm của bao nhiêu chuyến du lịch khám phá nước ngoài, nước trong. Gia đình ông thành hẳn một dịch vụ du lịch phục vụ khách xa, bạn gần!
Khám phá thế giới, việc đầu tiên phải khám phá con người. Tây hay Tàu hay Việt Nam mít sờ như mình cũng đều phải nghĩ như vậy. Nếu không, thế giới này chẳng có giá trị gì cả. Thiên nhiên có kì thú đến đâu, thiên hà có bí ẩn thế nào cũng không quan trọng nữa.
Hôm ông già ấy chết, người nhà phải thông báo “Vì lí do tang lễ, sẽ không tiếp khách”!
Đúng là người tài không nên nói đến thật. Có tài năng nào mà không thiếu sót, sai lầm ở một khía cạnh nào đó, nếu cho rằng lấy nhiều vợ đẻ nhiều con là một sai lầm?
Nhưng cũng nhiều kẻ chả tài cán gì, tình duyên lại nổi bật hơn cả ông thợ săn kiêm thầy thuốc đặc sắc kia.
Tôi kể cho nó nghe câu chuyện một cụ và một ông bình thường, tài bình thường. “Cụ kia” ngoại chín mươi vừa mới có con đỏ, “ông này” tám mấy vừa cho ấu tử ra đời!
Nó cười gượng:
- Bì sao được với mấy cụ ấy. Người ta có phẩm chất đặc biệt, cương vị đặc biêt. Còn tao là “Nông Văn Dền” làm sao sánh được? Có làm tí cán bộ cũng là cán bộ bé, gốc gác nông dân, có gì để dám sánh với các cụ ấy?
Thế là rõ. Nguyên nhân chính trong chuyện này là nó thiếu quyết tâm, “ Thiếu ý chí cách mạng, tinh thần phấn đấu đến cùng”.
Một người tâm hồn, tư tưởng lỏng lẻo như thế trách nào không khổ, không “trở ngại” đường lương duyên?
Thiên hạ từng bảo: “đẹp trai không bằng chai mặt”kia mà. Thấy người ta nói “thôi” là “thôi” luôn, còn nói chuyện gì nữa?
Chẳng phải không cứ con gái, mà đàn bà nói chung, vẫn thường “nói có là không” đấy sao?
Thực sự là tôi nản. Cái gì thì cái, “vai trò cá nhân” của nó trong việc này mới là chính, là quan trọng. Không phải lúc nào “ ý chí tập thể”, “tinh thần đồng thuận đa số” cũng đều là yếu tố quyết định.
Chỉ còn một cách..
**
Cách ấy là làm mai cho nó với đứa em gái họ của mình.. Con này giờ đã cứng tuổi, chưa hề cùng ai. Nó xinh nết, đẹp người mà duyên tình thì chưa biết nói thế nào cho chính xác, nó có nghe được cũng không thấy tủi phận, thương thân. Biết đâu một câu nói vô tình của một thằng anh họ lại làm nó phản ứng tiêu cực?.Đi đến chỗ..Chỉ nghĩ ..thế thôi tôi đã lạnh sống lưng, không dám nghĩ nữa!
Lời nói đọi máu mà. Đừng nghĩ chỉ như gió thoảng, mây qua không ảnh hưởng đến ai. Riêng việc này tôi ý thức lắm. Có khi câu nói nên vợ nên chồng, cũng có khi tan nhà nát cửa. Có câu nói người ta lắng tai nghe, cũng có câu nói người ta bỏ ngoài tai không thèm để ý! Cẩn trọng bao giờ cũng là cách hay trong lẽ làm người.
Đắn đo mãi tôi với bảo với nó. Nghe xong nó không nói không rằng, lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài.
Tôi chưa biết nó có đồng ý hay không?
Mà em tôi đâu có đến nỗi nào? Thằng đó đã qua một lần đò, còn làm cao cái nỗi gì kia chứ?
Bấy nhiêu năm sống, thú thực quanh đi quẩn lại tôi vẫn là tên ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến mình, chưa hề biết lo lắng chia sẻ hay cảm thông cùng ai. Nếu như không có chuyện này tôi vẫn nghĩ “mình chưa phải đã thực hoàn hảo thì cũng không đến nỗi nào”! Tôi có biết đâu mỗi người là cả một thế giới riêng vô cùng phức tạp. Chỉ nhìn bên ngoài thôi là rất dễ sai lạc vì sự chủ quan phiến diện của mình. Ngay cả cô em họ, tôi đã biết được bao nhiêu về nó đâu? Tôi cứ cho rằng nó là đứa “Kén cá chọn canh”, “Đậu cao rỉa lông” nên quá lứa nhỡ thì.. Tôi thật bất ngờ khi bà thím tôi kể chuyện về nó.
Con bé là đứa hiếu động, ham thể thao từ nhỏ. Năm nó mười bảy tuổi, như mọi buổi sáng, hôm đó nó dậy tự lúc chưa tỏ mặt người. Nó xỏ đôi ba ta chú tôi vừa mua cho nó. Ông là Giám đốc một lâm trường, rất cưng chiều cô con gái út. Nó muốn cái gì ông cố gắng bằng mọi cách đáp ứng cho nó ngay.
Con này gan cóc tía, chả biết sợ là cái gì. Một mình nó chạy pa ra ton ngang qua khu nghĩa địa.
Lúc đó thành phố chưa như bây giờ. Còn nhiều quãng đường hoang vắng và không ánh đèn. Hai bên đường, có chỗ cỏ lau còn mọc cao hơn cả đầu người.
Mọi sáng nó vẫn chạy một vòng độ hơn cây số qua đây như thế rồi mới về nhà rửa mặt đánh răng, ăn qua chút cơm rang, hay gói xôi mới đến trường.
Sáng ấy cũng vậy. Nó cố gắng chạy đều bước, giữ đúng nhịp thở không chậm quá không nhanh quá.
Buổi sớm mùa đông thường sương mờ như sữa. Cách vài mét không nhìn thấy mặt người. Nó đang chuẩn bị quay lại, nghe như đằng sau có bước chân người. Nó nghĩ hẳn là có một ai khác đang cùng rèn sức khỏe như nó nên không để ý lắm. Hình như đó là một người đàn ông cao lớn, mặc bộ đồ thể thao trắng muốt. Anh ta lúc chạy vượt lên nó một đoạn, lúc lại chạy sau nó một đoạn như cố ý trêu tròng hay muốn làm quen.
Nó dừng lại quan sát. Người kia cách nó một quãng nên không nhìn rõ mặt.
Nó lên tiếng:
- Ai?
Không thấy trả lời. Nó lưỡng lự không biết có nên tập lúc nữa hay quay về? Người đàn ông kia là ai, sao hỏi không nói? Nếu là đứa nhát gan, nó đã bỏ chạy. Nhưng nó không yếu bóng vía như bọn con gái khác. Nó đi lại phía có bóng người đó. Lạ thay, nó tiến đến đâu, người kia cũng lùi đến đó. Nó quay lại người kia cũng quay lại. Một làn gió lành lạnh thổi tới, tự nhiên nó thấy rét run lên.
Mọi khi sau một hồi chạy người nó nóng ran lên kia mà? Có tiếng cười khe khẽ, tinh quái nghe rờn rợn.. Bây giờ nó bắt đầu biết sợ, đó là tiếng cười không bình thường, có cái gì đó nó chưa hiểu? Nó vội ù té chạy về nhà.
Ngay ngày hôm đó nó nghỉ học vì lên cơn sốt mê man. Đến bệnh viện khám bác sĩ nói: “ Cần phải theo dõi, chưa biết bệnh gì”.
Mất đến hai tuần như thế, nó mới dứt cơn sốt, dần dần hồi phục. Cũng từ đấy nó lặng lẽ không hay cười đùa như trước…
**
Nó học giỏi, nhưng tính nết lạnh lùng. Bọn con trai bảo nó “bà cụ non”. Nó gọi bọn ấy “lũ nhạt”, “không đủ hồn người” vì thế nó có rất ít bạn. Gần như không chơi với ai. Hết phổ thông nó xin vào học trường y. Hỏi nó vì sao chọn trường này? Nó nói quê nó nhiều người nghèo, đến bệnh viện không đủ tiền không được nhập viện. Nhiều người chết vì những căn bệnh không đáng chết. Nhiều người bệnh ở quá xa, đưa đến viện không kịp vv..Tóm lại là bởi những động cơ thiết thực, chứ không phải lãng mạn hay tinh thần, tinh thiết gì hết như người ta hay nói rất mỹ miều.. Tính nó thế, ghét phù phiếm, văn hoa, giả tạo.
Ra trường nó về làm y sĩ phòng khám, bệnh viện một huyện vùng cao. Thỉnh thoảng nó về, chú thím tôi nhắc nó chuyện chồng con, hỏi nó “Sao đến giờ mày vẫn chưa dẫn ai về thăm nhà?” Nó chỉ cười : “ Chỗ con ở toàn người Mông, người Dao. Con trai lấy vợ từ lúc chưa đến tuổi hai mươi, toàn “xin phép ăn cơm trước kẻng, cưới chui..” Bằng con, anh nào cũng có đứa trên tay, đứa dưới chân rồi thì lấy đâu ra bạn trai? Chả nhẽ sánh với mấy cậu chíp hôi?”.
Chú tôi thương con đứt ruột. Ông thường ngửa mặt lên trời mà than sao con ông vất vả!
Bà thím tôi thường nghiến ngầm ông: “ Tại ông đào hoa cho lắm vào, nên con ông “trả quả” chứ còn tại đâu nữa!”
Chú tôi bực lắm, nhưng ông không nói gì. Cương vị giám đốc một lâm trường lớn như ông, làm sao tránh khỏi điều ong tiếng ve? Ở đời “tài ghen hèn chê”, lấp sao miệng thế? Ba cái vặt vãnh ấy ông không quan tâm.
Trước lúc về hưu, ông dồn hết chút khả năng quan hệ cuối cùng của mình xin cho nó về gần nhà. Số tiền dành dụm được chi hết cả cho nó vì việc này.
Tưởng đâu về với phố xá đông vui, nó sẽ mau chóng tìm được “người trong mộng” để yên bề gia thất.
Cho đến lúc từ giã cõi đời, còn nỗi buồn nào hơn chuyện con cái vẫn chưa đâu vào đâu? Trai không dựng vợ, gái lớn chưa gả chồng, có cha mẹ nào mà không nghĩ đến chứ?
Thật buồn, chú tôi không kịp thỏa chí nguyện của mình. Ông qua đời vì một tai nạn bất ngờ. Lại đúng hôm đi dự đám cưới con một người đồng liêu, cùng cơ quan cũ!
Cả nhà sau chuyện ấy xúm vào bàn. Rồi cũng đi đến “nhất trí cao”. Tục lệ xưa nay phải hết tang ba năm, con cái mới được lấy vợ, lấy chồng. Nhưng với nó, chỉ cần qua ngày giỗ đầu của cha, có thể miễn cái lệ này vì con em lỡ thì, nếu có người thương nó.
Một năm, hai năm trôi qua..Rồi hết tang vẫn chưa thấy nó nói gì đến chuyện ấy. Thím tôi buồn héo cả người. Bà thường sang nhà tôi than thở, nói xa nói gần, nhờ tôi giúp đỡ.
Giá thể gánh nặng, tôi cũng không nề, sẵn sàng gánh đỡ. Nhưng mà đường này là chuyện nhân duyên biết tính làm sao?
Thím còn lén nó đến hầu đồng. Cô đồng Thoa phán xanh rờn: “ Có một vong nam ở cõi âm, phải lòng con bà từ lâu rồi. Nếu không làm lễ cắt đứt duyên đường âm, con bà sẽ ở vậy suốt đời”. Bà ngẫm quả có thế.
Trước đây có một vài đám đến đặt vấn đề, việc cưới hỏi đến nơi rồi lại sinh chuyện. Chàng dể tương lai tự dưng lăn ra chết, nếu không cũng đơn phương rút lui mặc dù chả có duyên cớ nào cả. Đám gần đây nhất, nghe đồn “súng ống, trym cò có vấn đề”. Bản thân nó là y sĩ sản khoa xác định việc này đâu có khó? Việc trăm năm một lần nữa lại không thành. Thím tôi bảo nó theo bà sang cô đồng Thoa nhờ cô ấy giúp, nó nhất mực không chịu. Lại bảo “mẹ chỉ mê tín dị đoan vớ vẩn. Thế kỉ 21 rồi làm gì có chuyện ấy?” Bà thím đành chịu, biết làm sao?
Ai cũng thắc mắc tại sao một cô y sĩ xinh đẹp, duyên dáng và đứng đắn như thế không lấy được chồng?
Tôi thì tôi nghĩ có thể tính nết nó có phần khô khan. Đàn ông con trai thường khó có cảm tình với những cô gái như vậy. Có thể với Lượng mọi chuyện sẽ khác đi chăng? Tôi nghĩ.
Một buổi tối tôi chủ động bảo Lượng cùng đi với mình. Hắn hỏi “Đi đâu?” tôi nói “Tới sẽ biết”.
Tối hôm đó trời sáng trăng suông. Ngoài trời lạnh nên ít người đi lại trên đường. Chúng tôi đến thì bà thím tôi đã đi ngủ. Thấy có khách, bà vội nhỏm dậy, mừng như thể “thím cháu lâu lắm mới gặp nhau”. Bà giục em họ tôi pha trà. Ngồi được một lúc bà bấm vào vai tôi ra hiệu bảo ra ngoài. “ Thím định xây cái nhà tắm ở chỗ này anh thấy thế nào?”. Hai thím cháu ra đứng ở đầu hiên nhà. Tôi còn đang lúng túng chưa biết mở đầu câu chuyện ra sao. Bà thím cũng khó mở đầu câu chuyện. Chẳng qua câu vừa rồi bà “nói cho có nói”, thực ra không có chuyện nhà tắm, nhà tát nào cả.
Bỗng lúc đấy ngoài vườn đao cạnh lối vào ngõ, mấy con chó nhà thím sủa dữ dội như có người đang vào, đang làm gì ở chỗ đấy? Thím tôi soi đèn, nhưng không nhìn thấy gì. Im được một lúc chó lại xồ lên, lần này gay gắt hơn. Tôi nghĩ “chắc có anh nào ngầm theo đuổi cô em họ mình nên muốn nghe lỏm chuyện đây”?
Bảo bà thím cứ ở yên đấy, tôi cầm đèn pin ra ngoài. Vườn cây lay động như có gió thổi qua, nghe rõ cả tiếng chân chạy nhanh và nhẹ... Tôi ra đến nơi, thấy đám đao nát nhừ một chòm như vừa bị trâu quần, cây dập nát, vết gãy còn đang chảy nhựa.. Tự nhiên tôi sởn gai ốc, không dám đuổi theo tiếng chân chạy xa dần ra ngoài bờ đầm.
Lúc tôi trở vào, không thấy bà thím tôi đứng ở đó nữa..
***
Chẳng qua bởi khả năng nhận biết của con người quá đỗi hạn chế. Mắt chúng ta chỉ có thể nhìn thấy một số màu sắc, hình ảnh giới hạn nào đấy. Tai chúng ta chỉ nghe được âm thanh ở một tần số nào đó. Có khi còn kém cả loài quạ đôi mắt, kém cả lũ dơi đôi lỗ tai! Tệ hại hơn ngay chính bộ óc của chúng ta cũng chỉ có một khả năng hình dung và tưởng tượng nhất định, không thể nghĩ ra cái gì đó quá sức của mình. Đó là những giới hạn mang tính định mệnh, những hạn chế của kiếp người. Ngoại trừ có rất ít người có khả năng vượt trội, khá hơn chúng ta.
Thật đáng buồn là từng phút giây cuộc sống, có không biết bao nhiêu những điều mà chúng ta không thể nhận biết, hay suy nghĩ thấu đáo về nó.
Phải chăng đó là nguyên nhân, nguồn gốc của bi kịch cá nhân, hay những đổ vỡ to lớn thời đại?
Hôm thím tôi kể lại, tự dưng tôi suy nghĩ lẩn thẩn như thế. Giá người ta biết trước và biết rõ mọi sự, chắc chắn khổ đau và bất hạnh sẽ giảm đi rất nhiều. Nhưng có khi cũng chỉ là ý nghĩ chủ quan vội vã của một thằng kém hiểu biết như tôi.
Cuộc đời vốn luôn phức tạp, đa dạng và vô vàn ẩn số. Khao khát nắm rõ sự thật chỉ là điều không tưởng, ít nhất là ở khoảng thời gian, thời thế này..
Thím tôi kể bà đồng Thoa nói chắc như đinh đóng cột rằng buổi tối tôi và Lượng đến nhà thím tôi xảy ra chuyện gì?
Khi đó tôi vào nhà, cảnh tượng diễn ra không thể tin được. Lượng đang gục xuống bàn, nôn thốc nôn tháo. Cô em họ tôi đang lúng túng, ngơ ngác chưa biết xử trí ra sao. Nó có học qua nghề thuốc nhưng trong trường hợp này thật bất ngờ đối với nó.
Hai đứa đang chuyện rời rạc về một chủ đề không ăn nhập lúc đó. Chuyện mới có ý định của ông Thăng về phạt xe không chính chủ lưu thông trên đường. Chuyện đó thì có ý nghĩa gì vào lúc này? Đề tài Lượng nêu ra rất không phù hợp, em tôi bấm bụng mà không dám cười!
Nó vẫn giả vờ như đang lắng nghe, tay vẫn đan len lia lịa. Nó làm việc này cho đôi tay khỏi thừa ra, chứ công việc ấy đâu có cần thiết? Găng tay bây giờ đủ loại mẫu mã, lại không quá đắt. Người ta chỉ việc mua về dùng, mấy ai con đan thủ công như nó?
Đột nhiên, Lượng ho rũ rượi, mặt biến sắc. Thím tôi vội chạy ra vườn kiếm củ gừng. Bà bảo con em họ tôi kiếm cho bà mớ tóc rối và luộc cho bà quả trứng gà. Thím vào buồng lấy ra đồng bạc “con cò” bảo bối của bà cất giữ từ lâu. Đồng bạc này bây giờ rất hiếm. Phải là người cẩn thận chỉn chu lắm mới giữ được. Nó lưu hành có lẽ cả trăm năm nay rồi mà vẫn cứ sáng lấp lánh như mới. Thím đổ một ít rượu rết ra bát và bảo Lượng nằm sấp xuống cái giường ở gian bên cạnh. Bà đánh đến đâu, gió đen nổi mẩn lên đến đó. Tựa hồ chỗ ấy bị đòn rất nặng, thâm tím từng vệt dài. Em họ tôi có lẽ xấu hổ bỏ vào trong. Thím bảo tôi pha cho Lượng cốc nước gừng pha đường. Bà còn dặn phải lọc kỹ hết bã để cậu ta dễ uống. Xong xuôi tôi và thím ra bàn uống nước..
Thím hỏi tôi và lượng hôm ấy có đi ăn uống ở đâu không? Sợ ăn phải thứ gì độc? “Rượu, thức ăn, hoa quả bây giờ nhiễm độc rất nặng. Nhất là men Tàu, thứ men chỉ cần trộn với gạo cất rượu ngay, không cần ủ men?”
Một người như bà thím tôi còn biết tình trạng ngộ độc thực phẩm bây gời ghê sợ như vậy thì sự không bình thường nữa rồi. Chả trách những năm gần đây xuất hiện bao nhiêu căn bệnh kỳ quái không thể hiểu được!
Tôi nói với thím không phải vậy. Cưới xin, đình đám quả thật “đang mùa”, nhưng hôm ấy cả tôi và Lượng đều không có dự đám nào, chỉ cơm nhà, không ăn hàng quán.
“Thế thì lạ nhỉ?” Thím có phần thắc mắc?
Chừng nửa giờ sau, như có phép lạ, Lượng tỉnh táo như không! Cậu ta có vẻ ngượng về việc vừa rồi, cứ ân hận mãi. Thím tôi bảo:
- Bệnh tật ốm đau có biết trước được bao giờ để tránh? Anh không việc gì phải áy náy..Hôm nào rỗi rãi lại đến chơi!
Sự việc có vẻ khó hiểu với chúng tôi lại đơn giản với bà đồng Thoa một cách đáng ngờ.
Bà bảo “ Việc đó có gì lạ đâu? Nhà anh Lượng bao nhiêu năm nay có vong nữ vợ nó vẫn theo suốt. Vong này còn tha thiết lắm, không muốn rời ra. Bất ngờ gặp vong nam theo con bà chừng ấy năm. Lúc đầu có ý không bằng lòng nhau, sinh ra cãi vã, ẩu đả. Sau rồi mới hiểu.. Không chừng cuộc gặp gỡ định mệnh này lại tốt cho cả hai bên”!
Thím tôi hỏi lại, bà bảo: “Hai vong ấy mà hợp nhau, con bà và cái nhà anh Lượng kia được tự do, không bị quấy nhiễu nữa”.
Nghe thím kể chuyện này, thực tình tôi bối rối chả biết nói với bà ra sao nữa? Không lẽ lại có chuyện kì dị này ư? Phân vân vậy, nhưng tôi định không nói chuyện này với ai. Mình chả tài giỏi gì cũng được ăn học, đọc “Sách thánh hiền” không phải ít. Ai lại đi tin chuyện vơ vẩn của mấy bà đồng?
****
Nhưng rồi không tin cũng không được. Bẵng đi một thời gian dài, một buổi tối Lượng đến tìm tôi. Nó báo tin cho tôi biết là sắp cưới vợ. Hỏi lấy ai? Nó hỏi lại:
- Mày không biết thật, hay giả vờ đấy?
Đúng là thời gian vừa rồi tôi bận một số việc, phải xuôi ngược luôn. Mọi diễn biến ở nhà không “nắm bắt” được nên không “phối kết hợp” với bên nhà thím tôi được chút gì.
Thì ra thím tôi đã nhận lời gả con Lan em họ tôi cho nó. Việc này thím có sang nói cho mẹ tôi biết. Mẹ tôi gần đây mắc chứng hay quên. Chuyện hồi còn con gái bà vẫn nhớ không sót chi tiết nào, nhưng việc gần ngay đây lại không nhớ. Mẹ không nói gì với tôi cả vì tính hay quên của mình.
Tình duyên “như con bù loong và cái ê cu”, có đúng bước ren thì nó mới vào, mới khăng khít được..
Em họ tôi còn bảo “Ai cũng chê anh ấy khô khan, tính lại cẩn thận quá. Đàn ông mà quá cẩn thận, quá chỉn chu, tỷ mẩn thì không nên. Có tiếp xúc mới thấy ông ấy cũng hóm hỉnh, tốt tính ra phết anh ạ!”.
Tôi chỉ cười : “Khi yêu cái gì mà không hay, không tốt. Nói thì nói thế, dù sao tôi cũng mừng cho cô. Cứng cáp cả rồi liệu mà ăn ở với nhau..”
Cô em có ý không bằng lòng vì hai chữ “dù sao” của tôi. Nó ngúng nguẩy bỏ đi. Nhưng tôi biết nó đang vui, chắc không giận tôi được lâu!
Ngày mai là ngày ăn hỏi của nó. Tôi nghĩ “dù sao”, lại là “dù sao”, Lượng cũng là bạn của tôi. Không thân mấy nhưng cũng là bạn. Hoàn cảnh của nó có thế nào chăng nữa nó vẫn có vốn quý hơn hẳn “các cụ các ông tốt lão” nói ở phần trên, đó là quỹ thời gian.
Không lẽ người ta năm thê bảy thiếp, “vợ nhỏ”, “bồ nhí”.. mà bạn tôi vẫn chỉ mãi một mình?
========

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bộ GTVT sẽ hỗ trợ Tuyên Quang xây dựng cao tốc Tuyên Quang-Phú Thọ kết nối cao tốc Nội Bài-Lào Cai.


Bo-truong-lam-viec-Tuyen-Quang2

Bộ trưởng Trương Quang Nghĩa cam kết hỗ trợ Tuyên Quang xây dựng cao tốc Tuyên Quang - Phú Thọ kết nối vào cao tốc Nội Bài - Lào Cai

Linh hoạt tìm nguồn vốn xây 39km cao tốc Tuyên Quang - Phú Thọ 
Chiều 23/12, tại buổi làm việc giữa đoàn công tác Bộ GTVT và tỉnh Tuyên Quang, Bộ trưởng GTVT Trương Quang Nghĩa đồng tình với chủ trương triển khai đầu tư xây dựng đường cao tốc Tuyên Quang - Phú Thọ kết nối vào đường cao tốc Nội Bài - Lào Cai, dài khoảng 39,15Km với quy mô 4 làn xe.
Theo ông Nguyễn Danh Huy, Vụ trưởng - Trưởng ban PPP (Bộ GTVT), dự án cao tốc Tuyên Quang – Phú Thọ sẽ phân kỳ đầu tư 2 giai đoạn. Giai đoạn 1 xây dựng đường quy mô 2 làn xe, vận tốc thiết kế 80 km/h, nền đường rộng 14m, mặt đường rộng 13m; Xây mới 2 cầu  Kỳ Lãm và Đoan Hùng rộng 17,75m; Giải phóng xong mặt bằng quy mô 4 làn xe (nền đường rộng 25m). Dự kiến khởi công đầu năm 2017, hoàn thành năm 2019.
Giai đoạn 2 tiếp tục đầu tư thêm 2 làn xe, vận tốc thiết kế 100 km/h, nền đường rộng 25m, mặt đường rộng 23,5m, thời gian thực hiện đầu tư sau năm 2025.
Theo ông Huy, để thực hiện dự án, Nhà nước sẽ hỗ trợ 30%, nhà đầu tư góp 70% vốn. Theo tính toán của tư vấn, dự án có tổng mức đầu giai đoạn 1 dự kiến khoảng 2.317 tỷ đồng. Tuy nhiên, theo kế hoạch đầu tư công giai đoạn 2016-2020 được Quốc hội thông qua, ngân sách bố trí cho Bộ GTVT rất hạn hẹp, không bố trí cho các công trình khởi công mới như dự án này. Bộ GTVT đã báo cáo Thủ tướng và Phó Thủ tướng Trịnh Đình Dũng đã có chỉ đạo giao “Bộ GTVT làm việc với các địa phương để tìm nguồn vốn đầu tư các tuyến đường bộ theo quy hoạch”.
Khẳng định việc đầu tư tuyến cao tốc Tuyên Quang – Phú Thọ là cần thiết, Bộ trưởng Trương Quang Nghĩa đề nghị tỉnh Tuyên Quang xem xét khả năng huy động phần vốn góp của nhà nước từ các nguồn lực như đất đai, khoáng sản... của địa phương. Đồng thời, để thuận lợi cho việc huy động nguồn lực, đề nghị tỉnh báo cáo Thủ tướng Chính phủ giao UBND tỉnh Tuyên Quang làm Cơ quan nhà nước có thẩm quyền tương tự dự án đường bộ cao tốc Vân Đồn - Móng Cái đã giao cho tỉnh Quảng Ninh. Bộ GTVT sẽ hỗ trợ tỉnh trong quá trình triển khai dự án.
“Tuyên Quang làm chủ đầu tư thì cần bàn thảo kỹ với Phú Thọ, thống nhất phương án để có cách làm mạch lạc, có trách nhiệm, có sự phối hợp chặt chẽ, sự ủng hộ và quyết tâm của hai địa phương. Bộ sẵn sàng tạo mọi điều kiện và ủng hộ”, Bộ trưởng nói.
Cần bảo vệ, duy tu tốt đường cũ trong khi chờ đường mới
Với các đề nghị khác của Tuyên Quang, Bộ trưởng yêu cầu các cơ quan tham mưu của Bộ trả lời. Ông Nguyễn Hoằng, Vụ trưởng Vụ Kế hoạch đầu tư (Bộ GTVT) cho biết, ba dự án cải tạo, nâng cấp QL2C đoạn Km 135+540-Km157+00; cải tạo, nâng cấp QL37 đoạn Km 187+610- Km209+00; xây cầu Nông Tiến mới trên QL37, Bộ GTVT đã đưa vào kế hoạch trung hạn giai đoạn 2016-2020 trình Thủ tướng Chính phủ, tuy nhiên chưa thể sắp xếp nguồn vốn.
Với đề nghị được hỗ trợ kinh phí từ nguốn vốn quỹ bảo trì đường bộ TƯ (ngoài kế hoạch) đầu tư sửa chữa nền, mặt đường ĐT.186, 186, ông Nguyễn Văn Huyện, Tổng cục trưởng Tổng cục Đường bộ VN cho biết, Quỹ bảo trì đường bộ TƯ không cân đối bố trí được nguồn vốn bổ sung cho tỉnh. Mặt khác, Bộ GTVT, Bộ Tài chính và Quỹ TƯ đang thảo luận, thống nhất phương án quản lý, sử dụng phí sử dụng đường bộ theo quy định của Luật phí và Lệ phí nên chưa thể giải quyết đề xuất của Tuyên Quang trong năm 2016. Sẽ phải chờ kế hoạch 2017, ông Huyện nói.
Nhìn nhận công tác đảm bảo ATGT tại Tuyên Quang có nhiều chuyển biến tích cực, ông Khuất Việt Hùng, Phó chủ tịch chuyên trách Ủy ban ATGT Quốc gia đề nghị cuối năm, địa phương tiếp tục quan tâm công tác ATGT, xử lý nghiêm vi phạm, nhất là vi phạm nồng độ cồn. “Đề nghị Tuyên Quang chỉ đạo các cơ sở y tế kiểm tra nồng độ cồn nạn nhân nhập viện do TNGT để có số liệu chính xác, từ đó có giải pháp cho vấn nạn này”, ông Hùng nói.
Kết luận buổi làm việc, Bộ trưởng Nghĩa cho biết, Tuyên Quang là địa phương điển hình trong xây dựng giao thông nông thôn, góp phần thay đổi mạnh mẽ đời sống và phát triển kinh tế cho bà con.
“Đường Tuyên Quang chưa phải đã tốt hết, nhưng tỷ lệ đường xấu rất ít, do đó việc cần nhất bây giờ là tích cực bảo vệ, duy tu, bảo dưỡng hệ thống cơ sở hạ tầng giao thông sẵn có. Đề nghị Tuyên Quang cùng Bộ GTVT lựa chọn kỹ càng khi phân bổ nguồn vốn đầu tư cho các dự án giao thông để đầu tư dứt điểm, hiệu quả”, Bộ trưởng nói.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Truy tố hàng chục bị can vụ OceanBank



Ông Hà Văn Thắm từng năm trong số 10 người giàu nhất xét trên giá trị vốn hóa cổ phiếu tai Việt Nam
Ông Hà Văn Thắm từng năm trong số 10 người giàu nhất xét trên giá trị vốn hóa cổ phiếu tai Việt Nam
Truyền thông trong nước đưa tin ngày Viện kiểm sát nhân dân Tối cao vào ngày 23/12 đã tống đạt cáo trạng truy tố đối với bị can Hà Văn Thắm, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Ngân hàng Thương mại Cổ phần Đại Dương (OceanBank) cùng 47 người khác.
Cáo trạng đưa ra ba tội: “Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng”, “lợi dụng chức vụ quyền hạn khi thi hành công vụ” và bị can gồm những người từng là tổng giám đốc, phó tổng giám đốc, giám đốc chi nhánh, phòng giao dịch.
“Cáo trạng xác định trong quá trình hoạt động, OceanBank đã xảy ra nhiều vi phạm pháp luật đặc biệt nghiêm trọng trong việc cho vay, huy động tiền gửi, chi lãi suất vượt trần, chi lãi suất ngoài hợp đồng gây thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng cho OceanBank và các cổ đông.
“Nguyên nhân được cơ quan điều tra xác định là do hành vi vi phạm pháp luật của Hà Văn Thắm, ban lãnh đạo OceanBank qua các thời kỳ cùng lãnh đạo các chi nhánh, phòng giao dịch và một số đối tượng có liên quan,” báo Tuổi Trẻ cho biết.
Cáo trạng xác định đến ngày 31-3-2014, hành vi của ông Thắm và các đồng phạm dẫn đến nợ xấu của OceanBank hơn 14.000 tỉ đồng và mô tả việc làm của các bị cáo “không chỉ gây thiệt hại cho OceanBank” mà còn còn gây ảnh hưởng đến điều được gọi là “các chủ trương điều hành thị trường tiền tệ của Ngân hàng Nhà nước, ảnh hưởng đến việc thực hiện chính sách tiền tệ của Chính phủ.”
Vụ OceanBank là một trong sáu "đại án" mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo “cần tiếp tục đẩy nhanh tiến độ xử lý”.
Trong một cuộc phỏng vấn với BBC vào năm ngoái, Luật sư Trần Đình Triển, Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư Hà Nội mô tả vụ OceanBank và những vụ vi phạm tại các ngân hàng trong những năm qua cho thấy một vấn đề lớn hơn về cơ chế.
"Thực sự ra đây không chỉ có một mình Hà Văn Thắm mà là cả hoạt động của hệ thống ngân hàng, từ việc đổi mới, sáp nhập, giải thể hay mua bán lại," ông Triển nói. "Đây là cả cơ chế cần xem xét lại."
Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an Việt Nam hồi tháng 10 năm nay đề nghị truy tố cựu chủ tịch OceanBank Hà Văn Thắm.
Ông Thắm, 44 tuổi, bị bắt hồi tháng 10/2014 với tội danh “Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng”.
Ngân hàng Nhà nước Việt Nam sau đó mua lại Ngân hàng Đại Dương với giá 0 đồng.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hệ lụy “xã hội trọng bằng cấp” và năng lực không ai đoái hoài!



DUY PHONG
(GDVN) - Câu chuyện bằng đại học ngắn hạn của ông Nguyễn Đình Việt, Cục phó Cục hàng hải đang gây ra nhiều tranh cãi trong xã hội. Vì đâu xã hội lại quan tâm bằng cấp?

Câu chuyện đang nóng dư luận gần đây liên quan đến trường hợp ông Nguyễn Đình Việt, Cục phó Cục Hàng hải tốt nghiệp Đại học Hàng hải “hệ ngắn hạn”.

Bộ Giao thông Vận tải thì khẳng định bằng đại học “hệ ngắn hạn” cũng được xem là bằng đại học, còn Bộ Giáo dục và Đào tạo lại khẳng định bằng này chỉ tương đương với… bằng cao đẳng.

Nếu văn bằng của ông Việt chỉ tương đương với bằng cao đẳng thì căn cứ vào quy định, ông Việt sẽ không đủ điều kiện được bổ nhiệm Cục phó Cục Hàng Hải.

Cụ thể, ngày 28/9/2016, Đại học Hàng hải có Văn bản số 940 xác nhận ông Nguyễn Đình Việt đã tốt nghiệp và được cấp bằng đại học hệ ngắn hạn số A68868 ngày 25/10/1993.

Trả lời trên báo chí, ông Nguyễn Hồng Trường, Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải, cho biết Bộ đã tiến hành rà soát lại trường hợp ông Nguyễn Đình Việt và việc bổ nhiệm là đúng quy định.

“Bằng tốt nghiệp của anh Việt ghi là bằng đại học hệ ngắn hạn, phù hợp với các tiêu chí theo Quyết định 3688/QĐ-BGTVT quy định về tiêu chuẩn chức danh lãnh đạo, quản lý các đơn vị là vụ phó hoặc tương đương trở lên phải có bằng ĐH phù hợp lĩnh vực công tác. Quyết định này không quy định cụ thể bằng ĐH phải là hệ nào”, ông Trường nói.

Tuy nhiên, bà Nguyễn Thị Kim Phụng, Vụ trưởng Vụ Giáo dục Đại học, Bộ Giáo dục và Đào tạo trả lời phỏng vấn trên Báo Thanh Niên lại khẳng định: Bằng tốt nghiệp hệ ĐH ngắn hạn chỉ tương đương với bằng tốt nghiệp cao đẳng.

Theo bà Phụng, cuối năm 1990, Bộ Giáo dục đã ban hành các quy chế về văn bằng bậc Đại học, về kiểm tra thi và tốt nghiệp cho các hệ đào tạo trong các trường đại học và cao đẳng, theo đó bậc đại học chỉ có 2 cấp trình độ đào tạo. Một là cấp đại học (tương ứng với đại học dài hạn trước kia), hai là cấp cao đẳng (tương ứng với đại học ngắn hạn và cao đẳng trước kia). Do đó, ở bậc đại học, Bộ Giáo dục chỉ phát hành 2 loại bằng tốt nghiệp ứng với 2 cấp học là bằng tốt nghiệp đại học và bằng tốt nghiệp cao đẳng.

“Như vậy chúng tôi có thể khẳng định bằng tốt nghiệp hệ ĐH ngắn hạn chỉ tương đương với bằng tốt nghiệp cao đẳng”, bà Phụng khẳng định.

Tranh cãi xung quanh “giá trị” bằng đại học của ông Nguyễn Đình Việt chắc chắn vẫn còn dài và chưa có hồi kết. Tuy nhiên, qua câu chuyện này mới thấy “căn bệnh” trọng bằng cấp của xã hội vẫn còn nặng nề.

Một bạn đọc bình luận về sự việc trên: “Sao lại cứ chăm chăm vào bằng cấp mà không đánh giá năng lực thực sự của người ta vậy kìa. Có người ôm cả mớ bằng quốc nội quốc tế nhưng có làm nên trò trống gì đâu”.

Một người khác cũng đồng quan điểm: “Bằng gì không quan trọng. Điều đáng nói là có làm được việc không, nhiều người đầy đủ bằng cấp có làm được việc đâu?”.

Chưa thể khẳng định năng lực của ông Việt có tốt thực sự và có đảm bảo được chức Cục phó Cục Hàng hải hay không nhưng khi mà các cơ quan chức năng chỉ "chăm chăm" đi tìm câu trả lời về bằng cấp mà quên đi năng lực thì sẽ không có một đáp án hoàn hảo. Đây cũng thể hiện một căn bệnh "trọng bằng cấp" đã ăn sâu vào tiềm thức của nhiều người và nhiều cơ quan công quyền.

Rõ ràng, bằng cấp chỉ là tiền đề chứ không phải là đối tượng để căn cứ vào đó mà xem xét tiềm năng và khả năng phát triển tiếp theo của con người, thế nhưng trên thực tế nhiều cơ quan, tổ chức, cá nhân ở nước ta lại xem bằng cấp là thước đo năng lực phát triển.

Chính vì nhận thức trên đã dẫn đến thực trạng có những người "bằng thật nhưng chất lượng giả" hoặc có nhiều trường hợp “không hay có bằng cấp thấp nhưng có năng lực lại rất tốt”

Muốn thay đổi tình trạng nhận thức “trọng bằng cấp” trước hết phải thay đổi cơ chế đánh giá năng lực con người, quan tâm đến năng lực, khả năng thể hiện và kinh nghiệm có được. Nếu làm tốt điều đó, mới chứng minh được chân lý "đại học không phải là con đường duy nhất".
***

Thuyết xã hội bằng cấp (Degree of Social Theory) là tập hợp các vấn đề mặt trái của giáo dục mà các nhà khoa học giáo dục Mỹ nêu lên từ những năm 1980-1990 của thế kỷ XX; Đại diện tiêu biểu nhất là Randall Collins. Ông đưa ra khái niêm “Xã hội bằng cấp” để chỉ ra một xã hội trong đó mọi người quá coi trọng bằng cấp giáo dục và dựa chủ yếu vào bằng cấp để tuyển dụng lao động mà coi nhẹ năng lực thực sự của cá nhân. Collins cho rằng các văn bằng chứng chỉ như bằng Cử nhân, bằng Thạc sĩ, bằng Tiến sĩ là những biểu tượng vị thế, giống như nhãn hiệu hàng hoá, chứ không phải là những chỉ báo tri thức và năng lực nghề nghiệp của một con người.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mát Xơ Cơ Va - Hà nội, một chuyến bay vỡ trận


Máy Bay vừa hạ đã lai nhao nhao. Tất cả đều đứng dậy, chẳng cần chờ MB dừng. Trông mấy em tiếp viên Nga rất bất lực, ngán ngẩm. Thôi thì đồ đạc, valy lôi ra tứ tán. Có mẹ làm rơi valy vào đầu người khác. Một mẹ xếp cả đống valy ra cửa thoát hiểm. Chợt thấy, một cha Nga tay cầm một xấp passports, tay chỉ đếm đếm người. Té ra là họ áp giải lao động chui về nước. Thấy mấy em ngân ngấn nước mắt. Lòng thật sự trùng xuống. Đi qua cửa MB không dám liếc nhìn mấy em tiếp viên xinh đẹp. Mà họ cũng chẳng thèm chào mình nữa. Họ khinh hay kinh hãi? Vì sao như thế? Tại họ không nghiêm, hay tại cái người mình nó thế? Sao mà chúng ta ra nông nỗi này?
Ảnh minh họa
Chuyến bay từ Mát về Nội Bài tuần trước trên MB Aeroflot vẫn còn ám ảnh đến giờ. Đến gần cửa máy bay đã thấy la liệt túi xách, va ly. Một ông bố đập liên hồi vào chiếc xe nôi, mồm chửi ầm ĩ mà nó cứ ì ra, không gập lại được. Đến gần mấy em tiếp viên Nga (rất xuynh) thấy họ mặt lạnh như tiền. Bụng bảo dạ, sao mấy em vớ vẩn thế nhỉ.

Vào khoang, hỡi ôi một cảnh tượng như vỡ trận. Người đứng, người ngồi, người dẫm lên trên ghế, có người thậm chí còn ngồi vắt vẻo trên cả lưng ghế, cười nói, chào hỏi, chửi nhau oang oanh như cái chợ.

Một cha đứng trên ghế chửi: ĐM, mài để thế này thì tao để vào đâu. Chú kia oang oang, kệ mài, tao đến trước, tao để trước. Chú đã nhanh tay xếp túi xách, valy chật nguyên cả khoang để đồ bên trên. Bụng bảo dạ, sao mang nhiều đồ thế nhỉ. Lúc sau có câu trả lời, té ra bà con buôn đồ về. Một mợ nói oanh oanh, lần trước tao mang được mấy túi trứng vịt lộn sang Mát. Trừ vỡ, bán ngần này mới có lãi. Trong gầm ghế cơ man là túi, là valy, là rượu ngoại. Các hộc tủ không thể nhét được gì thêm. Mấy hộc tủ nặng đến nỗi, hai em tiếp viên không đỡ lên nổi, đành chờ một cậu tiếp viên nam.

Cất cánh được lúc lại như chợ vỡ. Mấy mợ cầm bao mì tôm xuống dưới nhao nhao xin nước nóng. Rồi nói, cười he hé.

Đang đêm, tự dưng có loa phát thanh: Chúng tôi phát hiện có người hút thuốc trong toilet, phải chế tài cấm bay này nọ. Bỗng chột dạ, thấy lo lo, nhưng nhìn sang chả ai quan tâm. Tiếng một em bé khóc, nhưng át bởi tiếng giọng đùng đục, ngái ngủ đàn ông nói với lên: lần sao mài đi với con nhỏ thì nhớ mua ghế hạng C. Bố đ ngủ được. Một cậu bạn chưa kịp ngồi đã bị một phụ nữ hất hàm bẩu: mài ra kia ngồi cho chị ngồi đây. Sợ vãi, không dám nói câu nào. Một bạn khác mất ngủ vì gã ngồi sau thúc chân liên hồi vào ghế, chân thối um. Bạn kinh, không dám phàn nàn. Lúc đang xếp hàng toilet, bỗng một thanh niên chạy từ đâu tới, chen lên, ra sức mở cửa đang đóng. Mình bảo, cậu đứng xuống kia xếp hàng. Thế là gã lại hớt hải chạy về chỗ, dáng khom dom, cúi gập người xuống, rõ khổ.

Một bà ngồi cạnh bạn mình kể, đây là lần đầu tiên bà về VN sau 8 năm nấu ăn trong một xưởng may ở Mat. Mỗi tháng được 800 đô, đã gửi tiền xây được nhà, mua được taxi cho con (rất vui). Lần này bà về hẳn vì bố ráp kinh quá. Bà kể chạy trốn ra sao khi bị kiểm tra. Có lần không kịp, đành nằm im trên giường, đổ dầu ra, miệng rên hừ hừ. Lần đó họ tha, vì nghĩ bà già và bệnh.

10 tiếng sau, MB vừa hạ đã lai nhao nhao. Tất cả đều đứng dậy, chẳng cần chờ MB dừng. Trông mấy em tiếp viên Nga rất bất lực, ngán ngẩm. Thôi thì đồ đạc, valy lôi ra tứ tán. Có mẹ làm rơi valy vào đầu người khác. Một mẹ xếp cả đống valy ra cửa thoát hiểm. Chợt thấy, một cha Nga tay cầm một xấp passports, tay chỉ đếm đếm người. Té ra là họ áp giải lao động chui về nước. Thấy mấy em ngân ngấn nước mắt. Lòng thật sự trùng xuống.

Đi qua cửa MB không dám liếc nhìn mấy em tiếp viên xinh đẹp. Mà họ cũng chẳng thèm chào mình nữa. Họ khinh hay kinh hãi?

Vì sao như thế? Tại họ không nghiêm, hay tại cái người mình nó thế?

Sao mà chúng ta ra nông nỗi này?

Hoàng Tư Giang (nhà báo)
(FB Hoàng Tư Giang)

Phần nhận xét hiển thị trên trang