Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

Vũ khí nguyên tử : Trump và Putin, ai liều mạng hơn ai?



(Libération 23/12/2016) Tổng thống Nga và đồng nhiệm Mỹ tương lai đều tuyên bố muốn tăng cường kho vũ khí nguyên tử. Chỉ là đòn gió hay ý đồ thực sự ? 

Lại thêm một tin không vui, để khép lại năm 2016 đầy khủng khiếp : một cuộc đua máu lạnh giữa hai đỉnh cao quyền lực của hành tinh. Ai sẽ sở hữu lực lượng nguyên tử mạnh nhất, Donald Trump hay Vladimir Putin ?


Lần lượt, hôm thứ Năm 22/12 và thứ Sáu 23/12, ông Putin rồi đến ông Trump đưa ra những tuyên bố chẳng khác vào thời điểm căng thẳng nhất của chiến tranh lạnh, khẳng định muốn tăng cường năng lực trong lãnh vực này, chỉ vì người kia đã khởi động ! Cần nhắc lại, hiện nay Hoa Kỳ sở hữu khoảng 7.000 đầu đạn hạt nhân, ít hơn Nga chừng vài trăm.

Tổng thống Nga muốn trang bị cho quân đội các phương tiện để chọc thủng lá chắn chống tên lửa mà Washington muốn triển khai tại Rumani và Ba Lan. Về phía ông Trump không đưa ra bất kỳ chiến lược nào, chỉ là một tweet đơn giản, nhưng cũng không làm an tâm hơn chút nào. Như vậy đây chỉ là đòn gió hay là ý đồ thực sự ?

Ông Trump không cần phải nỗ lực thêm

Bruno Tertrais, phó giám đốc Quỹ nghiên cứu chiến lược, chuyên về vũ khí nguyên tử giải thích với Libération : « Có một sự khác biệt lớn giữa đôi bên. Putin đã tuyên bố không biết bao nhiêu lần về việc tăng cường năng lực của Nga. Thêm một lần nữa, ông ta nêu ra hệ thống lá chắn tên lửa của Mỹ tại châu Âu để biện hộ. Nhưng lý lẽ này không đứng vững vì hệ thống trên không thể chặn các hỏa tiễn tầm xa của Nga, mà được chế tạo để ngăn chận các hỏa tiễn từ phía Nam, chủ yếu từ Iran.

Điều mà Putin không nói ra, là nếu việc hiện đại hóa này nhắm vào kho vũ khí nguyên tử nói chung, hay các loại vũ khí tầm trung và tầm ngắn, thì sẽ đi ngược lại với các cam kết quốc tế của Nga. Còn các tuyên bố của ông Trump cho thấy ông được tự do hành động. Quan điểm của Trump được phát ngôn viên của ông nói rõ là « peace through strength » -  hòa bình thông qua sức mạnh, một khái niệm rất là Reagan ».

Chi phí là yếu tố quan trọng để cân nhắc. Để tham khảo, chương trình hiện đại hóa của Lầu Năm Góc dành cho ba thành phần của kho vũ khí nguyên tử (hỏa tiễn liên lục địa, tàu ngầm và oanh tạc cơ chiến lược) được ước tính tiêu tốn khoảng 1.000 tỉ đô la trong vòng ba mươi năm. Nhưng những tỉ đô la này ông làm cho Donald Trump phải chùn tay – theo logic, ông sẽ tham gia câu lạc bộ các nhà lãnh đạo gia tăng ngân sách quốc phòng, trong khi trước đây ông Barack Obama không muốn.

Chuyên gia Tertrais kết luận : « Tất cả cho thấy rằng ông Trump, ngược với những gì người ta nói, có thể là một tổng thống gây khó khăn cho ông Putin. Tổng thống Nga coi đồng nhiệm tương lai như một người dễ điều khiển. Trên thực tế, ông Trump là một người không dễ nắn gân ».

Phần nhận xét hiển thị trên trang

MEN LẠ.


Truyện ngắn HG

Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh người say rượu?

Năm xưa lưu lạc hải hồ, mình có quen mấy ông trên vùng cao. Một ông người Mèo, một ông Mán và một ông người Thổ. ( Cứ gọi nôm thế cho nó dân dã, thân mật, chả phải văn hoa, kiểu cách H’Mông, Dao diếc gì cả ). Tôn trọng, yêu mến nhau là ở trong lòng, phải đâu cách gọi tên thế này ra thế khác?
Ngày ấy mình khó trăm bề. Có ông anh kết nghĩa cho cái máy ảnh cũ Hiệu Ca non, ca già gì ấy, lâu ngày không còn nhớ nhãn mác, ống kính, độ zum của nó nữa. Ông ấy bảo: “Tao cho mày cái cần câu cơm. Lên vùng cao mà kiếm ăn. Ở đấy đồng bào người dân tộc. Người ta thật thà, tốt bụng và quý người. Vừa kiếm sống vừa tích lũy vốn sống sau này vừa phù hợp với chân mệnh của mày”.
Mình nghĩ ông này kinh, hiểu quá sâu về mình. Ông ấy không định kiến a dua theo dư luận lại còn có ý muốn giúp. Ông nhớ cả câu trong lá số của mình. Rằng là “Ở quê ăn ở chẳng yên, sau này lên núi, lên non mới thành”. Và cũng là “mối tình đầu XÃ NGHĨA”, con người ta sống với nhau. Đời sống còn nhiều khó khăn nhưng tình cảm trong sáng, không vụ lợi hoặc “Ông mất chân giò bà thò chai rượu”, có đi có lại như bây giờ!
Đang sống ở Hà thành bụi bặm, ngột ngạt, những người là người, lênh bênh như trứng treo trong giỏ. Công việc nay có mai không, ba cọc ba đồng buộc vào cỗ máy nhà nước dăm ba tháng lại chực văng ra ngoài. Nay được ra chỗ rộng rãi, thoáng đãng, môi trường tử tế ai mà không ham? Tâm trạng mình như anh tù vừa được tha, sướng không tả được!
Mình sắm sửa lên đường ngay. Chỉ định đi một vài năm, rồi “Châu về hợp phố”. Ai ngờ dính với núi với rừng gỡ không ra, mãi cho đến bây giờ!
Bạn trên núi cao một thời coi mình như người trong nhà. Bốn, năm cái “cùng” chứ không chỉ “ba cùng” như mấy ông cán bộ hồi cải cách, hay mấy ông “nằm vùng” ngày nay.
Ấy là mình nghe kể lại và tìm tòi qua sách vở, chứ hồi “cải cách”, mình đã biết “cải cách ”làcáiquáigìđâu?
Còn cái anh “Nằm vùng” hiện tại, quá lắm chỉ một, hai “cùng” thôi. Anh nào bám dân chỉ cùng ở, cùng ăn đã là tốt rồi. Làm gì còn ai cùng làm, “Ba cùng” nữa?
Mình khác. Chẳng những cùng ăn, cùng ở, cùng làm..Còn cùng suy nghĩ và cùng vui, cùng buồn, sướng khổ với các ông ấy. Người ta đối với mình thế nào, mình quý báu lại người ta như thế.
Lâu nay thêm tí danh hão, mình bận công việc như lông lươn, chả lúc nào rảnh.
Lâu lâu mới lên thăm các ông ấy được một lần. Các lần thăm viếng ấy thường không gặp may. Rất ít khi gặp các ông ấy có mặt ở nhà. Hôm thì có ông đi “Cầu làng”, hôm ông đi làm “Ma khô”, hôm vợ chồng cơm nắm lên nương, ở lại đó đến tối mới về. Mình đi tranh thủ, làm sao đợi được đến ngày hôm sau?
Sự thực là thế, nhưng công nhận mình vẫn thiếu quyết tâm, thiếu nhiệt tình. Con người ta muốn tốt với nhau, muốn gặp gỡ ân tình có trở ngại nào ngăn cản được? Chẳng qua mình tự dối lòng, tự an ủi mình thôi. Cái chính vẫn là ngại đi bộ, đường xa. Cái thời mũ lá, măng rừng leo núi, vượt đèo hàng chục cây số “như xưa” mất rồi. Con người ta hơi sướng một tí là quên, sợ ngay cái khổ, dễ hư thân. Mình còn thế huống chi những anh miệng rộng, bụng to, quan liêu, quan cách? Chả trách chủ trương cứ như ở trên giời. Muốn giúp người vùng cao mà giúp không phải lối.
Định dịp cuối năm, nhân thể “đi thực tế tối tác” có thời gian sẽ ở lại vài ngày. Nướng bắp non, uống rượu hoẵng, chuyện tào phào với các bạn “tồng”.
Chưa kịp đi các ông ấy có việc về tỉnh, ghé nhà chơi. Nào mật ong, mộc nhĩ, gà, gạo lỉnh kỉnh như kiểu đi thăm người ốm.
Lại mừng và nhậu..
**
Bốn thằng mình, tuy là bốn “tông” người khác nhau ngồi theo thế “Tứ trụ trào đình” đang “mở hội tâm hồn” đãi nhau, chứ không phải như bác Chế “đãi núi sông”đâu. Sông núi thì tâm hồn đãi làm sao được? Mà chỉ tâm hồn thôi cũng chưa chắc đã đủ. Sông núi cần thứ khác, cụ thể hơn, mãnh liệt hơn, can đảm, sáng suốt hơn. Tâm hồn suông thì nước mẹ gì?
Rượu rót ra chén, lời thật thà tử tế rót vào lỗ tai. Thằng người Mèo bảo: “Tao xem vườn nhà cái mày rậm quá. Để hôm này tao vác con máy xuống hộ cho một buổi. Để thế này định nuôi chồn à?”
Mình bảo không phải, không phải.
Chẳng qua bận quá, chưa mượn được người. Với lại làm rừng cần phải giữ “thực bì”. Phát sạch cỏ, độ ẩm giảm đi đâu có tốt?
Nó cau mặt: “Đúng là cái mày học cày đường nhựa rồi. Phải phát quang đi cây mới lên được chứ?”
Mình thế á, thế á? Hôm nào xuống giúp tao đi.
Nó chả cần nghĩ lâu, đầu gật như gà mổ thóc! Thằng người Mán bảo: “ Cái gói tao đưa cho mày lúc nãy, đem ngâm rượu ngay đi. Dưng phải để lâu lâu mới uống. Uông lâu không nên đâu!”. Còn anh Thổ chả nói gì, gắp thức ăn cho cả ba: “Ăn tí đi đã. Uống không thế này khác gì rượu nhắm với thịt mình. Chuyện đâu chốc nữa nói”. Ừ thì ăn. Uống..
Đang vui có người thập thò trước cửa. Con chó Mèo lông xồm chồm ra, người đó kêu ré lên. Mình vội chạy ra:
- Ai đấy? Có việc gì à?
- Tôi đây, có việc mới đến tìm ông. Không có đến làm gì?
Không đợi mình mời người đó gù gù kiểu “bố bản” cứ thể xông vào. Mình điên thật sự. Thằng nào chứ thằng này mình không muốn nó vào nhà tí nào.
Ngày thường mặt nó tôi tối, môi mỏng xám ngoét. Không hiểu sao hôm nay mặt nó đỏ tía lên. Cái trán hói cao như kiểu trán lãnh tụ bóng nhãy mồ hôi. Hai tay nó khuỳnh khuỳnh vòng trước đưa đi đưa lại, như thể chuẩn bị vào “trung bình tấn”, nom rất gây sự. Nó va mình mấy lần, mình đã cho nó nếm mùi đời, cạch mình đã lâu lâu. Hôm nay dáng vẻ khiêu khích thế này, chắc là có chuyện.
Mình đoán thế dù chưa biết có chuyện gì? Mình đâu có vướng mắc hay làm hại gì nó? Thằng “kiêu binh” này muốn gi?
Nếu nhà không có khách mình sẽ từ tốn nói với nó là mình đang bận, hay có việc ngay bây giờ phải đi. Không phải mình hốt hãi, ngại gì thằng đó, chỉ là không muốn nói chuyện với hạng người này.
Nhưng lúc này không lẽ đuổi nó đi? Mấy ông bạn kia sẽ nghĩ thế nào về mình? Dù sao nó cũng là người cùng một dãy nhà với mình. Có một vị láng giềng như thế, chả đáng lấy làm xấu hổ lắm sao?
Đành phải để hắn ngồi xuống ghế. Các ông bạn chân thành của mình vội lấy thêm cái chén, rót rượu cho nó. Mình than thầm, thể nào rồi cũng có chuyện..
Y như rằng! Hắn nhắc lại câu chuyện mấy hôm trước gặp mình ở nhà lão bí thư. Lão ấy cứ hỏi chuyện này, chuyện khác, chỗ nọ xọ chỗ kia.
Lạ nhỉ, người cương vị như lão sao kiến văn eo hẹp thế không biết? Cái gì cũng hỏi? Vui mồm mình kể chuyện mấy ngày rong ruổi trên cao nguyên Đà Lạt. Gặp bà con người Lâm Hà.. Toàn những chuyện chả liên quan gì đến hắn. Không biết hắn nhắc lại hôm đó là sao nhỉ?
**
Đáng lẽ thằng bỏ mẹ này phải cảm ơn mình mới phải. Hồi giải tán hợp tác xã nó mất chân thư ký đội. Từ nay làm thật ăn thật, không thể thăn thiến được của ai.
Dân làng đỡ hơn trước một chút, nhưng nhà nó lại đi xuống.
Nó vẫn hãnh diện với mọi người: Từng là lính lái xe tăng, tàu bò, từng là ‘Dũng sĩ” nọ kia. Nhà nó có tủ gương, giường mô đét, là những của quý lúc bấy giờ. Lại năm gian nhà ngói, vườn rộng hàng mẫu. Cả xã chưa ai biết đi xe máy thì nó đã mua Pốt xoa. Mua để cho oai chứ đâu đã có đường mà đi được? ( Riêng thuê chiếc thuyền chở từ Vật Trì về đã bằng tiền nhà người ta ăn tiêu cả năm. Thế mới kinh! )
Đang ở trên trời như thế, tự nhiên rơi xuống đất. Nó chán, lao vào rượu chè, bài bạc là những thứ mà trước đây nó ghét, nó khinh bỉ.
Của nả trong nhà cứ dần dà đội nón ra đi. Cuối cùng vợ nó ra đi nốt. Riêng về chuyện này không phải lỗi ở thị vợ nó. Dù có nghèo khổ đến đâu, con gái làng này cũng không bao giờ bỏ chồng, bỏ con để sướng một mình.
Thị ra đi vì chuyện khác..
Thằng em trai nó đang ở trên “chốt”. Tình hình biên giới mỗi ngày một căng, tay ấy ít khi về.
Đứa em dâu lại rờ rỡ như hoa hải đường. Nó thèm và đã bước qua hàng rào luân lí!
Mình không rõ chuyện ấy có thực hay không?
Nhưng dân làng bảo là nó có chuyện với đứa em dâu.
Con này sinh ra một thằng bé có đuôi dài độ nửa mét, mắt mũi dính lại với nhau và có đến mấy cái tai!
Nhà nó họp lại, không dám nuôi, nửa đêm bắt phải đem chôn dấu dân làng ở gốc cây mít.
Nửa tháng sau ông bố đẻ nó vào một đêm tối trời, treo cổ tự vẫn chính cây mít ấy. Khi cả nhà phát hiện ra, người ông đã cứng, lạnh tím tự bao giờ rồi!
Sau chuyện đó, nó dở điên dở khùng, nhưng lúc không rượu lại vẫn nói năng rất văn hoa. Người xa mới gặp ai cũng nghĩ nó là người hiểu biết lịch sự..
Chính khi ấy mình về. Nó chủ động đến chơi, nghe nó nói chuyện mình có chút cảm tình. Ở cái chốn rừng xanh núi đỏ xa cách thế giới này, có một thằng như thế ai lại không muốn? Mình đâu biết quá khứ hay dở thế nào đâu?
Thằng bỏ mẹ kể những ngày oai hùng của nó.
Mình nghe mà thèm.
Nó bảo : “ Thực ra bài hát năm anh em trên một chuyến xe tăng là người ta hát cho có vần. Đúng ra xe tăng ta thời bấy giờ chỉ có bốn người. Vừa lái chính lái phụ, xạ thủ, thợ máy. Dưng mà chả sao, thơ nhạc cũng phải “mô đi phê” đi một tí chứ. Có sao hát vậy thì làm sao mà nghe cho được”.
Mình phục.
Thằng này tài. Biết cả chuyện éo le, bếp núc của văn học nghệ thuật, không phải người thường!
Mình có cô bạn người dưới Phòng trước cùng học một khoa với mình. Chồng nàng lái tàu Vích Ko lớ sớ thế nào lâm vào cảnh lao lí. Nàng bán nhà lên Hà Nội ngồi chè chén ngoài ga Hàng Cỏ, kiếm sống qua ngày. Lại thêm một thằng con trai mới ba bốn tuổi. Mình tình cờ gặp nàng trong một chuyến vi hành.
Người cũ, bạn xưa, oan khiên hiện tại, khiến mình động lòng. Nàng theo mình lên nhà chơi, nhận bà mẹ mình là mẹ nuôi.
Thực ra mẹ mình đâu có nuôi nàng được ngày nào?
Sau này mình cứ ân hận mãi, nếu không có cuộc gặp gỡ định mệnh ấy, bạn mình đã không khổ. Hoặc giả mình không gặp chuyện ngang tai trái mắt bỏ nhà đi chừng ấy năm, thì đã không có chuyện.
Hắn lấy được nàng, nghe nói được mấy tháng đầu hạnh phúc lắm. Mình về thăm nhà, vợ chồng hắn đưa con lên chơi mang cả rượu cả gà.. Mình nghĩ vậy là mình đã làm được điều nhân nghĩa, phúc đức. Một thằng mất gần hết tính người gặp được người bơ vơ chân trời góc bể, đấu níu nhau, làm lại cuộc đời.
Qúa tốt rồi còn gì để nói?
***
Ngồi vào bàn nhậu rồi, nó không cần ý tứ. Bạn trên non cao của mình rót chén nào ra, nó không để “long đen” chén ấy. Liên tay gắp cho người, lại gắp cho mình.( Muốn ăn thì gắp cho người cũng chẳng sao). Mình nghĩ thằng này lâu ngày háo chất. Sống một thân một mình, bữa thất bữa thường, Người có gia đình hẳn hoi lúc khó khăn này còn sất bất sang bang, huống chi đơn người, phù phiếm vật vờ như nó? Không thông cảm chiếu cố đến hoàn cảnh của nó thì mình đâu còn là con người.
Chỉ mong cho nó “đến vạch”, đứng lên ra về. Mấy ông bạn trên núi lại càng thật thà chăm sóc..
Ai ngờ cuối bữa, nó nhắc chuyện hôm gặp nhà bí vừa rồi.
Hôm ấy nó cắt ở đâu mấy cành bưởi bảo là giống quý đến nhà bí chơi lần cuối!
Hỏi sao là lần cuối?
Nó bảo: “ Chả thiết ở cái làng này nữa. Sống buồn thế đủ rồi, tôi đến gặp ngài để ngày mai đi..”
Bí đâm hoảng. “ Thằng này có họ xa với mình. Nó định đi đâu? Hay là..? Nhà nó có sẵn cái zen tự vẫn. Ngoài ông bố nó còn đứa con trai bảo “ma làm”, thực ra uống thuốc ngủ chui vào bụi chết. Lại thằng cháu gọi nó là chú ruột. Hay là thằng này định “Theo chân” bố nó?” Vội vàng an ủi, động viên.
Mình cũng góp lời, thôi đi làm gì? Ở đâu cũng đường đất nhà trời. Ở đâu cũng phải làm phải ăn. Chả có chỗ nào ngồi mát mà ăn bát vàng đâu bác ạ!
Nó long mắt gừ mình:
- Mày thì biết sao được nỗi khổ của tao? Hồi ấy mày có nhà đâu? Con cái Quy ( Quy là cô bạn học của mình ) tao quý nó như vàng. Nó nỡ bỏ tao đi mang theo cả giọt máu của tao nữa. Chúng mày tưởng tao đi chết à? Đừng có nhầm. Tao đi tìm vợ con chứ dại gì mà tự vẫn?
Bí mừng ra mặt. Thế là đỡ đi một “vấn đề” phức tạp. Còn mình lại lo.
Ngày mình qua Lâm Đồng, thế nào lại gặp Quy. Đúng là oan gia lối nhỏ! Mình chỉ mong Quy đừng trách giận gì mình:
Nàng bảo chả qua là tại nàng chưa tìm hiểu sâu sát, lấy phải ác ma. Nó đánh nàng lên bờ xuống ruộng. Bắt phải đưa thằng cu con nàng về quê ngoại. Mà quê ngoại nàng đâu còn ai? Không có cách nào thuyết phục cảm hóa nổi con người này. Cuối cùng nàng lại một lần nữa cất bước lên đường. May mà vào đến trong này gặp được người tốt, mới có ngày hôm nay. Nàng gặp mình cốt để hỏi thăm hiện tại chồng cũ là nó đang sống như thế nào? Mình kể qua loa cho nàng nghe.
Nàng lặng người đi một lúc. Nàng dặn mình đừng nói gì với hắn về chuyện này. Cho mình số điện thoại để khi nào nàng cưới con mời mình vào dự đám.
Mình đã giữ lời hứa với nàng không nói gì. Không hiểu sao nó lại biết có cuộc gặp gỡ đó?
Mình nghĩ mãi. Có lẽ hôm đó khỏi nó về một lúc, chả biết cám cảnh về nỗi niềm của nó hay mấy chén rượu ngâm bìm bịp nhà bí mà mình hở chuyện. Quên cả việc nó với bí là chỗ họ hàng. Có lẽ thông tin từ lỗ này dò rỉ ra chăng?
****
Mồm ăn, miệng nói, nó liên thuyên về cái thời ra ngõ gặp anh hùng. Bản thân nó cũng là một “anh hùng chính danh”. Bạn vùng cao của mình cứ trố mắt ra mà nghe. Sao cái thằng xấu xấu, bẩn bẩn này lắm tài thế nhở? Cái gì cũng biết, cái gì cũng hay. Trên đời này chả có cái khó nào mà nó chưa từng trải qua!
Bạn mình phục và nể nó quá!
Bạn người Mèo còn hẹn nó: “Hôm nào lên cái tao chơi”!
Người vùng cao vắng vẻ, thích nghe chuyện và quý người một cách đơn sơ như vậy. Bạn Dao còn xin nó số điện thoại. Thằng bỏ mẹ cười ngượng ngịu: “ Mình quên không mang”.
Thực ra nó nào có dùng? Gọi đi đâu và nghe ai gọi mà dùng điện thoại?
Nó phét thế thây kệ nó.
Mình chỉ mong cho nó đứng lên, kết thúc cuộc gặp bất đắc dĩ này.
Đột nhiên nó quay sang mình:
- Tớ có việc phải về. Nhưng trước khi về cậu cho tớ số của..
- Làm gì có số nào? Ông với bà ấy vợ chồng với nhau bao nhiêu năm còn chả có nữa là tôi?
- Này đừng dấu nhau, lão bí nó bảo cậu biết số của mẹ con cái Quy, cậu giấu tớ làm gì?
- Ông này hay! Tôi dấu làm gì? Nếu ông bí biết thì hỏi ông ta ấy, sao lại hỏi tôi?
- Hay là mày có chuyện gì với nó mà mày dấu?
Tôi nóng hết cả mặt mày, định lôi luôn nó ra cửa, nhưng nghĩ nhà đang có khách, không nên.
Bạn Thổ trên làng Lan đã nóng mắt, lại không bình tĩnh như mình, nói ngay:
- Có, người ta mới cho mày được, không có lấy đâu cho, sao lại nói thế?
Nó nhếch mép cười khẩy:
- Mày biết đéo gì chuyện này mà tham gia? Thích gây với tao hả? Có biết bố mày là ai không?
Bạn thổ giận tím mặt, từ từ đứng lên. Có lẽ bạn ấy tức nó về câu văng tục vừa rồi..Nó ra tay trước, vơ vội cái bát vèo một cái ngang qua mặt mình. Không trúng ai. Cái bát chỉ làm vỡ cái khung ảnh “Gia đình văn hóa” treo trên tường.
Cuộc đấu không hẹn của hai bên diễn ra ngay trên sân nhà.
Hai kẻ không quen biết lăn xả vào nhau.
Mọi người chạy đến, nhưng không ai làm cách nào ngăn cản được. Đúng là thằng dở có vài miếng của thời “lực lượng đặc biệt”. Anh bạn Thổ cũng không phải tay vừa. Bài “Miêu quyền” giờ được lúc trổ tài, tấn thủ mau lẹ..
Mọi chuyện xảy ra bất ngờ quá, mình lúng túng chưa biết làm sao. Có lẽ tại cái thứ men rượu của bọn người “nước lạ” bán sang đây? Con người ta bỗng chốc trở nên rồ dại, mất bình tĩnh do thần kinh căng thẳng đột ngột. Người bình thường còn có thể chịu đựng được. Nhưng với với kẻ điên sẵn, rồ sẵn, lại có dòng máu mang “zen tự vẫn” như thằng này, không bị điên hẳn, mới lạ!
Hai đấu thủ kẻ thì xưng má, kẻ trều môi vẫn quyết một lòng sống chết lăn lộn vào nhau. Vớ được cái gì liệng về đối phương cái đấy. Vừa may có một người vác đâu cành dong tre gai lùa vào giữa..
Đây là kinh nghiệm khi có hai con trâu cà đánh nhau, thật là hiệu nghiệm! Áo của cả hai “võ sư - võ sĩ” quấn chặt vào mớ gai đó, nhùng nhằng gỡ mãi không ra, cuộc tỉ thí mới tạm dừng. Cũng là lúc người nhà nó nghe tin chạy đến.
Không hiểu sao hôm nay bọn chúng mát tính. Không té nước theo mưa, kéo bè kéo cánh gây thêm sự như ở nơi khác, còn xin lỗi mình, đưa tên bỏ mẹ về nhà!
Bữa rượu thành ra hỏng. Bạn mình trên núi giận dữ bỏ ra về.
Bao lâu mới gặp, chỉ một chuyện không đâu vào đâu, chuyện nọ xọ chuyện kia mà nên nỗi!
Mình buồn, chả biết các anh í có hiểu cho tấm lòng của mình nữa hay không?
==================

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đình chỉ vụ án "lợi dụng tự do dân chủ" với ông Kim Quốc Hoa



BBC - Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao vừa quyết định đình chỉ vụ án Lợi dụng quyền tự do dân chủ theo Điều 258 Bộ Luật Hình sự với Tổng biên tập báo Người Cao Tuổi Kim Quốc Hoa.

Theo quyết định số 01/QĐ-VKSTC-V1 mà BBC có trong tay ra ngày 21/12 do Kiểm sát viên Vụ trưởng Nguyễn Tố Toàn ký thừa lệnh Viện trưởng, ông Hoa được đình chỉ vụ án, miễn trách nhiệm hình sự do "đã nhận thức rõ sai phạm và có đơn xin miễn trách nhiệm hình sự".

Vụ án hình sự ở báo Người Cao Tuổi đã bị khởi tố từ tháng 2/2015 và ông Kim Quốc Hoa bị Bộ Công an khởi tố bị can từ tháng 5/2015.

Lý do khởi tố ông Hoa được mô tả là "vì đã có hành vi viết, duyệt cho đăng trên Báo Người Cao Tuổi một số bài báo có nội dung sai sự thật, làm ảnh hưởng xấu đến uy tín của một số tổ chức, công dân, phạm vào tội "Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân", quy định tại Điều 258, Bộ Luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam."

Cùng lúc, nơi ở và nơi làm việc của ông cũng bị khám xét.

Trước đó, ông Kim Quốc Hoa đã bị tạm dừng chức vụ tổng biên tập báo Người Cao Tuổi và bị Hội Nhà báo Việt Nam ra quyết định rút thẻ nhà báo.

Tên miền của tờ báo cũng bị thu hồi.

Tờ báo do ông Hoa làm chủ bút đã đăng nhiều bài điều tra cáo buộc tình trạng tham nhũng trong quan chức hoặc nêu ra các vấn đề khác nhau liên quan đến công an và quân đội ở Việt Nam.

Trong số đó có các bài như: 'Chống tham nhũng khi trao "vũ khí" cho bọn biến chất', 'Bàn về "Thị trường sao và vạch"', 'Huyện Văn Giang quyết định thực hiện cưỡng chế trái luật'... và nhiều bài khác.

Theo kết quả điều tra của Bộ Công an, trong thời gian từ tháng 5/2013 đến tháng 1/2015, với trách nhiệm tổng biên tập ông Hoa đã cho đăng 22 bài báo và tự viết một bài có tựa đề "Sự thật về 'công tử' Hà Thành ra Trường Sa" bị cho là có một số nội dung "sai sự thật, làm ảnh hưởng tới uy tín, danh dự của các cá nhân, tổ chức Nhà nước".

Ông Kim Quốc Hoa từng phản bác các cáo buộc và tuyên bố tờ báo của ông 'sẽ kiên trì khiếu nại làm rõ sự thật để bảo vệ thanh danh'.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nghệ thuật “body-painting” tàng hình



Những bức ảnh ấn tượng dưới đây cho thấy người mẫu body-painting hòa quyện ngoạn mục vào cảnh quan, như thể người tàng hình.
Nghệ sĩ body-painting người Mỹ Trina Merry, vốn nổi tiếng với khả năng khiến người mẫu trở nên tàng hình, đã kỳ công lặn lội đi đến khắp nơi trên thế giới để tìm được những bối cảnh đẹp cho tác phẩm của mình.
Từ miền quê Normandy yên bình của nước Pháp, thành phố Istanbul đầy màu sắc của Thổ Nhĩ Kỳ cho tới New York sôi động của Mỹ, nữ nghệ sĩ Trina Merry đã rất cầu kỳ trong việc tìm kiếm bối cảnh cho tác phẩm.
Nữ nghệ sĩ body-painting người Mỹ Trina Merry có biệt tài khiến người mẫu trở nên tàng hình, khiến người mẫu hòa nhập ngoạn mục vào cảnh quan. Bối cảnh của tác phẩm body-painting này là một khu dân cư ở thành phố New York, Mỹ.
Người mẫu đứng bên mái vòm ở công viên Washington Square, New York, Mỹ.
Người mẫu hòa nhập hoàn hảo vào khung cảnh Quảng trường Thời đại, New York, Mỹ.
Người mẫu đứng trước nhà ga Grand Central, New York, Mỹ.
Đường chân trời ở thành phố Seattle, Mỹ.
Cặp đôi người mẫu đứng trước bức tượng LOVE nổi tiếng của thành phố New York, Mỹ.
Xã Mont St Michel ở Normandy, Pháp.
Nữ nghệ sĩ body-painting Trina Merry thường mất từ 1-3 tiếng đồng hồ để hoàn tất một tác phẩm như thế này. Trong ảnh, người mẫu đang hòa quyện vào tòa tháp Galata ở Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ.
Trước tòa nhà chọc trời Empire State nổi tiếng của thành phố New York, Mỹ.
Công viên High Line, New York, Mỹ.
Đường chân trời của thành phố Los Angeles, Mỹ.
Mỗi tác phẩm của nghệ sĩ Trina Merry cần khoảng thời gian thực hiện từ 1-3 tiếng. Trong khoảng thời gian đó, người mẫu gần như bất động, đó là một sự thử thách rất lớn đối với sức chịu đựng của người mẫu. Bộ môn nghệ thuật body-painting đòi hỏi ở người mẫu rất nhiều sự luyện tập, cả về tinh thần và thể chất.
Trong quá trình thực hiện tác phẩm, nghệ sĩ Trina Merry và người mẫu của mình thường trò chuyện với nhau để cả hai cùng cảm thấy một mối liên hệ, gắn kết, tin tưởng lẫn nhau tại thời điểm thực hiện tác phẩm. Điều này rất có ích cho cả đôi bên trong quá trình tác nghiệp.
Do các tác phẩm của nghệ sĩ Trina Merry thường được đặt trong không gian công cộng, vì vậy, bản thân cô và các người mẫu sẽ luôn phải đối diện với ánh nhìn quan sát, thậm chí là thái độ, ý kiến của những người qua đường.
Đôi khi cũng có những sự việc ngoài mong muốn xảy ra. Lúc này, sự gắn kết giữa nghệ sĩ và người mẫu sẽ giúp họ có tâm thế vững vàng để thực hiện tốt phần việc của mình.
Phía trước Nhà Trắng, Washington DC, Mỹ.
Công viên Santa Cruz Redwoods, Felton, California, Mỹ.
Một địa danh được xếp hạng Di sản Thế giới của UNESCO - Con đường của người khổng lồ - nằm ở Buhmills, Bắc Ireland.
Quang cảnh nhà ga tàu điện ngầm Union Square ở Manhattan, New York, Mỹ.
Quang cảnh gần cầu Cổng Vàng ở San Francisco, California, Mỹ.
Cảnh hồ Tahoe trong vùng núi Sierra Nevada, Mỹ.
Quang cảnh trước tòa nhà Independence ở Philadelphia, Pennsylvania, Mỹ.
Một sắp đặt nghệ thuật có tên “7 rặng núi kỳ diệu” nằm trong sa mạc ở Las Vegas, Mỹ.
Quang cảnh trước đài tưởng niệm Jefferson Memorial ở Washington DC, Mỹ.
Phía xa là tòa nhà Trung tâm Thương mại Một Thế giới, New York, Mỹ.
Bích Ngọc
Theo Daily Mail
Phần nhận xét hiển thị trên trang

10 scandal lớn nhất làng công nghệ thế giới năm 2016


(NDH) Bên cạnh nhiều thành tựu và những bước tiến đột phá, năm 2016 làng công nghệ thế giới cũng chứng kiện nhiều vụ bê bối gây tranh cãi trong dư luận.



Chỉ còn vài ngày nữa năm 2016 sẽ kết thúc. Để nhìn lại làng công nghệ thế giới trong năm qua, trang Business Insider đã điểm lại những vụ scandal khiến báo chí tốn nhiều giấy mực nhất.
Trong số này có thể kể đến thất bại của Samsung Galaxy Note 7, Yahoo bị hack, Facebook bị tố gây ảnh hưởng đến kết quả bầu cử Tổng thống Mỹ...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Gửi ông Trump, tôi là người làm ra những chiếc iPhone cho đất nước ông"



Đó chính là lời mở đầu cho bức thư ngỏ gửi ông Trump từ ông Terry Gou, chủ tịch Foxconn. Bức thư được đăng lên giữa lúc những đồn đoán về một nhà máy lắp ráp iPhone sắp được xây dựng tại Mỹ.

Ông Terry Gou, chủ tịch Foxconn.
Gửi ông Trump,
Ông không biết tôi, nhưng tôi là Terry Gou, người làm ra những chiếc iPhone của đất nước ông.
Trước tiên, cho tôi gửi lời chúc mừng ông vì cuộc bầu cử vừa qua. Chiến thắng của ông đã làm tôi cân nhắc đến việc chạy đua cho của bản thân mình. Lần tới khi ông nói chuyện với tổng thống Đài Loan, người đó có thể là tôi ở bên kia đầu dây đấy.
Chúng ta có rất nhiều điểm chung, ông và tôi. Chúng ta đều là các tỷ phú (cho dù tôi giàu hơn), chúng ta đều muốn xây dựng mọi thứ, chúng ta đều đã lập gia đình với những người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp, và cả hai ta đều ghét Phố Wall.
Tôi biết ông đã nói với các cử tri của mình rằng, ông sẽ tạo ra nhiều việc làm, vì vậy tôi muốn cho ông một số lời khuyên. Đầu tiên, ông không nhất thiết phải tạo ra bất kỳ việc làm nào, ông chỉ phải làm người ta nghĩ rằng ông sẽ tạo ra nó. Tôi chắc rằng ông rất quen thuộc với ý tưởng đó.
Thực ra, tôi có thể giúp ông về điều này. Nếu ông nhìn sang Brazil, Indonesia, Ấn Độ và khoảng nửa tá các tỉnh ở Trung Quốc, ông sẽ thấy công việc của tôi tự nói về bản thân nó.
Hãy lấy Indonesia, một trong những thành tựu đáng tự hào của tôi. Ồ không, tôi chẳng làm chiếc iPhone nào ở đó cả và có thể sẽ không bao giờ. Trong thời gian thảo luận kín, họ cho phép mình tin rằng tôi sẽ đầu tư 10 tỷ USD cho một nhà máy sản xuất điện thoại di động ở đây. Đó không phải là lỗi của tôi khi một số chính trị gia quá háo hức, chỉ quan tâm đến việc đánh bóng danh tiếng của mình như một nhà lãnh đạo có năng lực, đã ba hoa với giới truyền thông về điều đó.
Tất cả những gì tôi cần là ném ra yêu cầu của mình và quan sát, trong khi các quan chức và các chính trị gia tranh luận về việc liệu họ có thể đáp ứng yêu cầu của tôi hay chấp nhận rủi ro của việc không đáp ứng được các cam kết về đầu tư.
 Số tiền Apple trả cho Foxconn tăng dần qua từng năm.
Số tiền Apple trả cho Foxconn tăng dần qua từng năm.
Vì vậy, đó là điều mà ông và tôi cần phải nói chuyện. Tôi được biết ông đang nói với người của mình rằng ông sẽ buộc Apple sản xuất sản phẩm ở Mỹ. Nhưng như ông thấy, Tim Cook chẳng làm ra thứ gì cả, tôi mới là người làm. Trên thực tế, tôi nhận được 75 tỷ USD doanh thu từ họ vào năm ngoái.
Tôi là người hành động, ông Trump. Tôi biến mọi thứ thành sự thực. Khi Apple bảo tôi bắt đầu làm iPhone ở Brazil để nhận được ưu đãi thuế nhập khẩu, tôi đã làm nó. Trong tâm trí ông, nó không tạo ra nhiều việc làm, bởi vì tôi chỉ xuất khẩu những chiếc iPhone làm sẵn cho người dân địa phương để lắp lại với nhau – giống như Lego vậy – nhưng nó giải quyết được vấn đề việc làm. Và về việc làm, ý tôi là nó làm cho các nhà lãnh đạo của Apple và Brazil vui mừng. Và ông nghĩ ai là người trả tiền cho điều đó? Không phải tôi.
Nếu ông muốn những chiếc iPhone được làm ở Mỹ, tôi cũng có thể làm điều đó. Này, tôi còn có thể đặt một dây chuyền sản xuất ngay trong tòa tháp Trump Tower nếu ông thích, nhưng chi phí sẽ đáng kể đấy. Tôi phải trang trải cho chi phí của tôi, bao gồm các nhà máy, lao động và vận tải. Ông thấy đấy, tôi sản xuất ở Trung Quốc không chỉ bởi nó rẻ hơn, mà còn vì hàng nghìn nhà cung cấp ở đó, nằm ngay cạnh các nhà máy của tôi và luôn có sẵn một triệu người để tôi tuyển dụng vào mùa cao điểm.
 Lực lượng công nhân tại Mỹ ngày càng giảm, liên tục từ năm 2010 cho đến nay.
Lực lượng công nhân tại Mỹ ngày càng giảm, liên tục từ năm 2010 cho đến nay.
Chắc chắn tôi có thể bố trí thêm nhiều robot ở Mỹ, nhưng nó sẽ mất đến hàng tháng để huấn luyện cho chúng, trong khi con người chỉ cần được dạy trong vài giờ. Bên cạnh đó, nhiều robot hơn cũng có nghĩa là ít việc làm hơn.
Giảm thuế nhập khẩu xuống sẽ không thay đổi được phương trình này nhiều lắm, nhưng giảm thuế hay ưu đãi cho tôi khi thuê lao động, điện giá rẻ và thuê đất miễn phí, tôi đảm bảo chúng ta có thể đạt được một số thỏa thuận. Cho tôi biết con số mà ông muốn qua Twitter, tôi sẽ trả lời cho ông.
Nhưng hãy nhớ rằng: về bức tường mà ông dự định xây, ai đó sẽ phải trả tiền cho nó. Và chắc chắn đó không phải là tôi, để tôi nói ông biết điều đó.
Chúc sức khỏe,
Terry Gou
Chủ tịch Tập đoàn Công nghệ Foxconn.
(Bài viết của Tim Culpan, phóng viên công nghệ của Bloomberg)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những nước cờ thần tốc của Donald Trump buộc Trung Quốc "thí quân cứu tướng"



HỒNG THỦY
(GDVN) - Chiếc US Mustin đã được điều động trực tiếp từ Cam Ranh chạy thẳng ra khu vực gần bãi cạn Scarborough nhận lại UUV từ tàu hải quân Trung Quốc.

Forbes ngày 23/12 đăng bài phân tích của tác giả Douglas Bulloch nhận định, Tổng thống đắc cử Hoa Kỳ Donald Trump là người không thể đoán trước, sẽ đẩy Trung Quốc từ thế công sang thế thủ.

Cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger năm 2011 đã từng ví von, Trung Quốc nuôi dưỡng tâm lý chiến lược khác với phương Tây.

Nếu như phương Tây quen chơi cờ vua và giải quyết vấn đề bằng "chiếu tướng", thì Trung Quốc theo tư duy chơi cờ vây, chiếm đất vây thành để hạ đối thủ.

Ví von của Kissinger gần như đã trở thành câu cửa miệng. Tuy nhiên nó được lưu ý rằng, ngoài cờ vây, môn cờ tướng cũng phổ biến không kém ở Trung Quốc.

Điều quan trọng hơn nữa là, trong lập luận của Kissinger, cách chơi cờ tướng có xu hướng tấn công mạnh hơn, "gây hấn" hơn, nhanh gọn và quyết đoán hơn.

Thuật chơi cờ chỉ đơn thuần là một phép ẩn dụ?

Lý do đặt lại vấn đề này là vì, ngay bây giờ có một ván cờ đang diễn ra giữa hai siêu cường. Tuy nhiên, luật chơi có thể sẽ thay đổi sau ngày 20/1/2017 khi Tổng thống đắc cử Donald Trump chính thức ngồi vào phía bên kia bàn cờ.

Động thái mở của ván cờ này đã bắt đầu từ trong chiến dịch tranh cử, với nhiều tuyên bố thẳng thừng từ phía Donald Trump. Khi ông giành chiến thắng trong cuộc bầu cử hôm 8/11, những nước cờ có giá trị hơn đã bắt đầu xuất hiện.

Có thể kể đến là cuộc điện đàm giữa ông Trump với bà Thái Anh Văn, nhà lãnh đạo đảo Đài Loan. Hay việc nhắc lại những tuyên bố rõ ràng về lập trường của Donald Trump đối với quan hệ thương mại Hoa Kỳ - Trung Quốc đã được nêu ra trong lúc tranh cử.

Bắc Kinh tấn công trở lại bằng những đòn phát tín hiệu cảnh cáo, nhưng đồng thời vẫn tỏ ra kiên nhẫn. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc có thể không thích nền dân chủ Mỹ, nhưng họ hiểu được nhu cầu phải tìm cách liên lạc với các nhóm đại cử tri khác nhau.

Sau đó Trung Quốc đã lắp đặt hệ thống vũ khí hỏa lực phòng không "đáng kể" trên đảo nhân tạo (bất hợp pháp) ở Biển Đông, rồi "tịch thu" tàu lặn không người lái (UUV) của Mỹ đang hoạt động hợp pháp ở Biển Đông.

Mỹ đã im lặng bất thường cho đến khi ông Donald Trump bất ngờ lên tiếng trên Twitter rằng: cứ để Bắc Kinh giữ lấy nó (UUV) - một nhận xét gợi lên sự báng nhạo đối với người Trung Quốc.

Nhưng có một logic trong đó. Điều Donald Trump thực sự muốn nói không phải là Trung Quốc nên giữ hay không nên giữ lấy chiếc UUV, mà là Mỹ không cần phải làm gì để đòi lại nó.

Không có lời xin lỗi, không một cái bắt tay, hãy gọi đó là hành vi trộm cắp và chờ xem Trung Quốc làm gì. 5 ngày sau, Trung Quốc trả lại chiếc UUV với đề nghị thân thiện về một "kênh phù hợp". 

Tuy nhiên một vài nhà quan sát đã sớm nhận ra rằng, Trung Quốc "tịch thu" chiếc UUV từ tàu khảo sát USNS Bowditch không vũ trang, nhưng họ phải trao lại chiếc UUV này cho tàu khu trục mang tên lửa USS Mustin vừa mới cập cảng Cam Ranh mấy hôm trước.

Chiếc US Mustin đã được điều động trực tiếp từ Cam Ranh chạy thẳng ra khu vực gần bãi cạn Scarborough nhận lại UUV từ tàu hải quân Trung Quốc.

Theo nguồn tin của tờ The Washington Times ngày 21/12, việc phái USS Mustin ra nhận chiếc UUV là có chủ ý và mang thông điệp cứng rắn với Trung Quốc.

Chỉ vài ngày sau đó, Tổng thống đắc cử Donald Trump đã chỉ định Peter Navarro là người đứng đầu Hội đồng Thương mại Quốc gia mới.

Navarro là một người có quan điểm cứng rắn với Bắc Kinh. Ông là tác giả cuốn sách "Cái chết bởi Trung Quốc".

Trung Quốc "thí quân cứu tướng"

Douglas Bulloch nhận định, những động thái rất quyết đoán của Donald Trump có khả năng đẩy các nhà lãnh đạo Trung Quốc phải chuyển sang thế thủ.

Những nhà lãnh đạo Trung Quốc vốn thích và quen lối chơi tấn công, nhưng bây giờ nhận họ thấy cần phải xem xét phản ứng của mình một cách cẩn thận.

Truyền thông đã có những báo cáo rằng, Trung Quốc có thể bán tháo trái phiếu kho bạc Mỹ, làm suy yếu đồng USD trong khi nước này đang giữ lượng vàng lớn thứ 2, chỉ sau Nhật Bản.

Tuy nhiên bất chấp những nỗ lực này, đồng USD vẫn tăng giá, trong khi thị trường nợ giống như chất lỏng, còn bản thân Trung Quốc vẫn gặp những trục trặc nghiêm trọng trong thị trường trái phiếu của chính họ.

Vài ngày qua, Henry Kissinger đã bất ngờ công khai dành cho Donald Trump những lời khen ngợi có cánh, rằng Trump đang mở ra cho nước Mỹ một cơ hội rất lớn, do cá tính không thể đoán trước của mình nên ông sẽ có thể hỏi rất nhiều "câu hỏi lạ".

"Những câu hỏi lạ" sẽ nhắc nhở ai hâm mộ cờ vua về một vài nước đi di chuyển thần tốc, bất ngờ có thể kết thúc một ván cờ.

Nó xuất hiện sau một thời gian dài duy trì lối chơi phòng ngự tinh tế, khiến mọi người đặt câu hỏi, điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?

Trong mọi trường hợp, phong cách phi truyền thống của Trump sẽ buộc Trung Quốc phải "thí quân cứu tướng" luôn tồn tại trong tâm trí ông, và ông chỉ còn vài tuần nữa là bước vào Nhà Trắng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang