Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Bán than cho Việt Nam, Trung Quốc 'hét' giá cao ngất ngưởng


Ảnh: minh họa
   Trong khi giá nhập khẩu than từ các nước như Indonesia ở mức 44 USD/tấn, Nga là 63 USD/tấn thì Trung Quốc lại ở mức cao nhất 71 USD/tấn.
Theo số liệu thống kê của Tổng cục Hải quan 8 tháng đầu năm 2016, Việt Nam đã nhập khẩu 9,7 triệu tấn than với trị giá lên tới 605 triệu USD, tăng 191% về lượng và tăng 107% về giá trị so với cùng kỳ năm 2015. Ở cùng kỳ năm ngoái Việt Nam chỉ nhập khẩu 3,3 triệu tấn, các năm trước đó, số lượng nhập khẩu than cũng chỉ dao động ở khoáng 2 triệu tấn.
Trong các thị trường mà Việt Nam nhập khẩu than, Nga là thị trường cung cấp than nhiều nhất cho Việt Nam với 2,8 triệu tấn, tiếp đến là Indonesia với 1,8 triệu tấn. Trung Quốc đứng thứ 3 với 1,4 triệu tấn. Dù là thị trường nhập khẩu lớn nhất nhưng giá than nhập từ Nga ở mức khá vừa phải khoảng 63 USD/tấn. Trong khi đó, giá mỗi tấn than nhập từ Trung Quốc lên tới 71USD.
Đáng chú ý, trong thời gian qua, nguồn than nhập khẩu chính của Việt Nam đến cả từ Trung Quốc - quốc gia mà từ nhiều năm qua luôn là thị trường nhập khẩu than lớn từ nước ta. Không những vậy, vùng biển Đông Bắc của nước ta luôn nóng về vấn đề xuất lậu than và nhiều chuyên gia ngành đã cho rằng, than xuất lậu đang được tuồn vào Trung Quốc.
Do đó, nhiều giải thiết đã được đặt ra rằng, các nguồn than chính ngạch và nguồn than không rõ nguồn gốc từ Trung Quốc đang quay trở lại theo đường chính ngạch để cung cấp cho nước ta? Nếu thực tế là vậy thì Việt Nam đang phải nhập lại những gì đã bán cho Trung Quốc, nhưng sẽ ở mức giá cao hơn.
Thời gian tới, các chuyên gia ngành cũng dự đoán nhu cầu nhập khẩu than của Việt Nam sẽ tiếp tục tăng cao để đáp ứng nhu cầu trong nước, trong đó chủ yếu nhu cầu than được dùng cho ngành điện. Bởi lẽ, theo Quy hoạch phát triển điện lực quốc gia giai đoạn 2011-2020 có xét đến năm 2030 (Quy hoạch điện VII), để đáp ứng nhu cầu điện của đất nước theo kịch bản cơ sở năm 2020 là 330 tỉ kWh và năm 2030 là 695 tỉ kWh thì ngoài các nguồn thuỷ điện, nhiệt điện chạy dầu – khí, năng lượng tái tạo, điện hạt nhân, cần xây dựng nguồn nhiệt điện chạy than.
Số lượng các dự án nhiệt điện than phải xây dựng của Quy hoạch điện VII là 61 dự án với tổng công suất là 71.710MW, từ đó tính ra nhu cầu than của ngành điện năm 2020 là 67,3 triệu tấn, năm 2030 là 171 triệu tấn.

Trong khi đó, theo Quy hoạch ngành than Việt Nam đến năm 2020 có xét triển vọng đến năm 2030 thì sản lượng than thương phẩm sản xuất toàn ngành than năm 2020 chỉ đạt 47-50 triệu tấn và năm 2030 là hơn 55-57 triệu tấn. Than trong nước sản xuất không chỉ cung cấp cho điện mà còn cho các ngành kinh tế quốc dân khác cũng như xuất khẩu.
Theo đó, tổng nhu cầu vốn đầu tư cho ngành than đến năm 2030 sẽ rơi vào khoảng 269.000 tỉ đồng, bình quân khoảng 17.930 tỉ đồng/năm, trong đó, giai đoạn đến năm 2020, nhu cầu vốn đầu tư khoảng hơn 95.000 tỉ đồng (bình quân hơn 19.000 tỉ đồng/năm); Giai đoạn 2021-2030 nhu cầu vốn đầu tư hơn 172.000 tỉ đồng (bình quân 17.000 tỉ đồng/năm).
Nguồn vốn sẽ sử dụng chủ yếu tập trung cho đầu tư mới và cải tạo mở rộng..., được thu xếp từ các nguồn tự có, vốn vay thương mại, vay ưu đãi và huy động qua các kênh chứng khoán...
Tuyết Nhung
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những nghịch lý mang tên Trung thu



VNTN - Khi chứng kiến những hình ảnh đáng giật mình, những câu chuyện đầy nghịch lí, không ít người bật ra câu hỏi: trung thu của ai? Có thể là của doanh nghiệp, của tổ dân phố, của chi đoàn thanh niên, hay của bố mẹ.v.v..? Người viết cũng thấy khó trả lời, chỉ biết rằng, hình như trung thu bây giờ không còn là của trẻ em nữa...

Đèn ông sao 100 ngàn thì không được giải ?!
Gia đình người bạn của tôi có đứa con học lớp 4 ở một trường tiểu học của một xã nông thôn. Bố mẹ của cháu đều là cán bộ viên chức nhà nước, đi làm cả ngày nên có lẽ cũng bận rộn, không có thời gian làm đèn ông sao cho con đón trung thu. Người mẹ thấy con thúc giục quá đành phải chạy ra chợ ngoài thị trấn tìm mua một cái đèn. Vừa về đến nhà, đứa bé chạy lại đón lấy chiếc đèn rồi quan sát. Nó chê là chiếc đèn này vừa bé vừa không đẹp, rồi còn hỏi mẹ là mua bao nhiêu tiền. Khi mẹ nói là mua 100 ngàn, nó lập tức phản ứng: Đèn ông sao 100 ngàn thì không được giải đâu! Nghe đứa con thốt lên như vậy, người cha thì bực bội quát mắng, người mẹ thì ngạc nhiên và cố gắng hỏi han xem vì sao con nói như vậy. Thì ra, theo đứa bé nói, nhà trường tổ chức thi chấm đèn ông sao cho học sinh. Những chiếc đèn được trao giải thưởng năm ngoái đều được mua ngoài chợ với giá 300 - 400 ngàn.
Đây chỉ là một trong vô vàn những câu chuyện về chiếc đèn ông sao cho trẻ em. Giờ đây các em nhỏ không còn niềm vui của việc cùng cha mẹ hay ông bà chuẩn bị cây que, keo dính, giấy màu, nến để làm đèn.v.v.., thay vào đó là mối quan tâm chiếc đèn được mua với giá tiền bao nhiêu. Không chỉ nặng tính thương mại hóa, việc trang trí đèn ông sao giờ đây cũng bị mất đi nhiều ý nghĩa. Thay vì hình ảnh ông trăng, chị Hằng, chú Cuội, gốc đa, rặng tre, sáo diều.v.v.. thì giờ đây trên các đèn ông sao bày bán toàn thấy dán hình siêu nhân, thậm chí cả hình ca sĩ, diễn viên đang được coi là “nổi tiếng”. Không hiểu nên coi đó là sự nhạy bén của người kinh doanh hay sự vô cảm, vô trách nhiệm đến đáng sợ?
Hàng bánh ế ẩm, mặt nạ quái thú đắt hàng
Đã nửa chiều trung thu, chúng tôi đi qua các trục đường và các dãy phố, dễ dàng nhận thấy cảnh tượng ế ẩm của các hàng bánh. Những thương hiệu (chưa được kiểm chứng?) và những mặt hàng đa dạng, bắt mắt, xanh đỏ hấp dẫn dường như vẫn không đủ thuyết phục khách hàng mua bánh. Rất nhiều người thờ ơ và nhanh chóng bỏ qua, vì họ cho rằng những loại bánh nướng, bánh dẻo này không rõ xuất xứ, bị làm giả thương hiệu, không đảm bảo vệ sinh. Hình như số đông đang có phản ứng mang tính tự vệ. Một sự hoài nghi và tẩy chay rất lớn đang được khách hàng đưa ra như một sự đáp lại với những chiêu trò lừa lọc ngoài thị trường. Ở đây ít nhất có ba sự tổn thất: niềm vui của trẻ em, lòng tin của phụ huynh, uy tín và doanh thu của một số doanh nghiệp làm ăn nghiêm túc chính đáng.
Các hàng bánh nổi tiếng, trưng bày bắt mắt nhưng rất vắng khách
Trái ngược với tình hình ế ẩm của các hàng bánh là sự nhộn nhịp đắt khách của hàng đồ chơi. Trẻ nhỏ thích đồ chơi - đó là điều đương nhiên. Nhưng hãy xem, chúng ta đang chuẩn bị những đồ chơi gì cho các em? Nhìn đâu đâu cũng thấy những mặt nạ quái thú mang hình thù dữ tợn kì quái, thậm chí nhiều hình ảnh ma quỷ, máu me. Nhiều không kém là các loại đồ chơi siêu nhân, gươm đao, súng đạn mà chỉ nhìn đã thấy đầy tính bạo lực.
Đồ chơi trung thu tràn ngập những robot, súng, mặt nạ ma quỷ
Quan sát, chúng tôi thấy cả các phụ huynh cũng như các cháu nhỏ đều vui vẻ khi mua những mặt hàng đồ chơi này. Vậy là có cả một số đông người lớn đang vô tình ủng hộ và khuyến khích trẻ em chơi những thứ vừa vô bổ vừa hết sức nguy hại?!
Rước đèn dưới nắng và những cách làm hình thức
Hầu như các trường mẫu giáo, tiểu học, trung học cơ sở đều tổ chức trung thu cho học sinh của mình. Điều đó tất nhiên cũng cần thiết, nhưng nó có ý nghĩa hay không thì còn phải phụ thuộc vào cách làm.
Không khó để nhận thấy một cách tổ chức giống nhau ở nhiều nhà trường hiện nay, đó là kiểu làm rất hình thức, vô nghĩa, thậm chí phản cảm. Các em học sinh sẽ được xếp thành hàng ngay ngắn và theo hiệu lệnh của thầy cô để bước đều rước đèn… dưới nắng. Người tổ chức thì mất công mất sức chuẩn bị, còn người tham gia là các bé thì cơ bản cảm thấy nhạt nhẽo, chẳng có gì để thích thú. Tại sao các nhà trường lại không kết hợp với phụ huynh, với các phố xóm địa phương để tổ chức đêm hội thực sự cho các em? Tại sao không để các em được vui đùa, hát hò, chơi đèn, phá cỗ dưới trăng một cách thật thoải mái? Có thể, chính sự rập khuôn đơn điệu, thiếu sáng tạo và có phần thiếu trách nhiệm của các nhà trường là một nguyên nhân khiến trẻ hiểu sai và ngày càng… chán rước đèn.
Các em học sinh xếp hàng rước đèn dưới nắng
Ở một số cơ quan, đơn vị, công ty.v.v.., người ta lại có kiểu tổ chức trung thu khá “lạ lẫm”. Trên sân khấu, không thấy con trẻ được vui văn nghệ, chủ yếu thấy các cô các bác phát biểu, mà thường là nói nhiều - nói dài - nói như cuộc họp của các bố mẹ. Rồi đến phần vui nhất là tặng quà, người ta lại phá hỏng niềm vui của các cháu khi toàn tặng… phong bì. Những cuộc như thế, các cháu hầu như không có cảm giác là đến vui trung thu.
Cứ với cách làm hời hợt và chẳng hề quan tâm đến trẻ như thế, chúng ta không nên trách trẻ khi chúng ngày một lạnh nhạt với trung thu.
Đêm trung thu của… người lớn 
Không khí rước đèn bao giờ cũng là niềm vui lớn nhất trong đêm trung thu. Cách khoảng 2 - 3 tối trước đêm chính rằm, các khu phố, các tổ dân cư đã tổ chức rước đèn. Vậy nhưng, tham gia vào một số cuộc rước đèn với các em, thực sự không thể nào vui được…
Có một phố làm chiếc đèn rất to, đẹp, cầu kì, dùng chung cho cả khu. Trên thân đèn dán những con số rất to: “15/8/1945 - 15/8/2016”. Không hiểu khi các em nhỏ hỏi những người làm ra chiếc đèn ấy về ý nghĩa của dãy ngày tháng năm kia, họ sẽ trả lời thế nào? 15 là ngày dương lịch, sao có thể đem nói về ngày… rằm trung thu?
Doanh nghiệp… vui trung thu
Có một xóm bỏ ra rất nhiều công sức và kinh phí (chắc hẳn là các gia đình phải đóng góp nhiều) để thiết kế một chiếc đèn công phu, hoành tráng. Đèn được đặt lên xe ô tô để chở đi, trang trí nhìn như một con thuyền lớn, bóng điện sáng loáng, đẹp lung linh. Kéo dài trọn hết thân đèn và choán vị trí nổi bật là dòng chữ: “Thanh niên xóm H.T vì ngày mai lập nghiệp”. Lại một lần nữa, đám trẻ nhỏ phải ngơ ngác hỏi về ý nghĩa của những dòng chữ như  thế, và người lớn hẳn cũng sẽ ngơ ngác không biết trả lời thế nào.
Một phố X còn tổ chức “hoành tráng” hơn, với những điều rất đáng ngạc nhiên. Trẻ em thì ăn mặc bình thường (tất nhiên), nhưng tất cả người lớn - phụ huynh các gia đình đều mặc áo đồng phục có ghi tên phố, đồng thời họ còn đội trên đầu những chiếc mũ đồ chơi giống nhau. Họ bật loa tăng âm cỡ lớn để mở những bài hát nhạc trẻ thị trường đầy những chuyện tình yêu vật vã, những điệu nhạc mạnh dùng cho vũ trường, quán bar. Đáng chú ý, mâm cỗ trung thu có cả… rượu. Chốc chốc lại thấy có người bắt nhịp vào micro để mọi người cùng hô to: “1 2 3 Zô”.
Đúng là người lớn cũng cần vui chơi, nhưng không phải dịp này. Xin nhớ cho đây là đêm trung thu, chúng ta hãy để trẻ nhỏ được vui chơi theo đúng nghĩa của nó.
*          *
*
Chứng kiến những câu chuyện đáng giật mình trong trung thu vừa rồi, hẳn nhiều người không chỉ tiếc cho những niềm vui đẹp đẽ trong trẻo đang dần dần biến mất, mà còn cảm thấy lo âu về những hệ lụy không hay có thể đến nếu chúng ta tiếp tục “đón trung thu” như thế này. Trẻ nhỏ cũng mất mát, và người lớn chúng ta cũng mất mát./.

Phạm Văn Vũ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Giống cái gì nhỉ?

Cười chút chơi :“Mười ông và mười chai rượu”.

Image result for nhậu đêm hà nội
Ngụ ngôn :
Chuyện là mười ông được thông báo đem theo chai rượu đến đổ chung vào một cái hũ để liên hoan. Một ông nghĩ, chín ông kia mang rượu rồi, mình cứ mang chai… nước lã, đổ chung vào chắc chẳng ai biết. Thế là kết cục, ông nào cũng vừa uống… nước lã, vừa cố gật gù khen… rượu ngon. Là vì cả mười ông đều nghĩ như nhau, tất cả đều mang đến chai nước lã.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

tế bào ung thư sợ nhất không phải là hóa trị hay bất kỳ loại thuốc trị ung thư nào.

Có thể bạn không tin nhưng nghiên cứu mới tại Mỹ cho thấy điều mà tế bào ung thư sợ nhất không phải là hóa trị hay bất kỳ loại thuốc trị ung thư nào.

Sau khoảng thời gian tiếp xúc với nhiều bệnh nhân từ nhiều quốc gia trên thế giới, Tiến sĩ David Hawkins - một bác sĩ rất nổi tiếng tại Mỹ cho biết, chỉ cần nhìn thấy bệnh nhân là ông biết người đó vì sao bị bệnh. Bởi trên cơ thể người bệnh không không xuất hiện chữ “yêu”, thay vào đó là “khổ, hận, phiền muộn”.
Điều này có thể khiến nhiều người trong chúng ta không tin nhưng đây là kết luận hoàn toàn dựa trên cơ sở khoa học. Sau 20 năm nghiên cứu về cơ và vận động học, tiến sĩ Hawkins đã phát hiện ra “ý nghĩa của thang bậc chỉ số rung động trong cơ thể con người từ 1 đến 1000”. Tần số rung động chính là từ trường mà mọi người thường hay nói.
Theo đó, những người có suy nghĩ tiêu cực thường rất hay bị bệnh. Đó là những người có chỉ số rung động dưới 200. Rất nhiều người bị bệnh vì không được yêu, ở họ chỉ thấy nỗi khổ và phiền muộn.
phat-hien-dang-kinh-ngac-cua-my-ve-dieu-ma-te-bao-
Phát hiện mới tại Mỹ cho thấy điều mà tế bào ung thư sợ nhất chính là "tình yêu".
Từ góc độ y học ông cho rằng, ý niệm có ảnh hưởng vô cùng lớn đến sức khỏe con người. TS Hawkins đã từng làm bệnh án cho hàng triệu người, các chủng loại người khác nhau trên toàn thế giới, tất cả đều cho một đáp án giống nhau.
Chỉ cần tần số rung động thấp hơn 200 là người đó sẽ bị bệnh. Trên 200 sẽ không bị bệnh, những suy nghĩ có tần số rung động trên 200 gồm có: quan tâm đến người khác, giàu lòng từ bi, nhân ái, hướng thiện, bao dung, độ lượng, v.v. Đây đều là những đức tính có tần số rung động rất cao, đạt đến mức 400 – 500.
Mặc khác, người có tính căm ghét, phẫn nộ, hay chỉ trích, trách móc, đố kị, đòi hỏi người khác, luôn tư lợi cá nhân, ích kỷ, không màng đến cảm nhận của người khác sẽ có tần số rung động rất thấp. Tần số rung động thấp là nguyên nhân dẫn đến các bệnh như ung thư, tim v.v.
Lý giải cho điều này, tiến sĩ Hawkin cho biết những người hay oán giận, chỉ trích, hận thù người khác, tần số của họ chỉ là 30, 40. Trong quá trình trách móc người khác sẽ làm tiêu hao rất nhiều năng lượng của họ vì thế tần số rung động sẽ giảm thấp hơn 200, những người này có nguy cơ bị mắc rất nhiều loại bệnh.
Chỉ số rung động cao nhất là 1000, thấp nhất là 1. Tiến sĩ Hawkin cho biết trong cuộc đời của mình, ông chưa gặp ai có tần số rung động đạt ở mức cao nhất, 1000. Những người mà ông ấn tượng nhất cũng chỉ đạt mức 700. Năng lượng trong cơ thể họ rất dồi dào. Khi những người này xuất hiện, họ sẽ làm ảnh hưởng đến từ trường của cả khu vực xung quanh.
phat-hien-dang-kinh-ngac-cua-my-ve-dieu-ma-te-bao-
Nghiên cứu về chỉ số rung động của tiến sĩ David R.Hawkins.
Lấy ví dụ, như khi bà tu sĩ Trisara lên nhận giải thưởng Nobel Hòa bình, không khí cả hội trường rất tốt, tần số rung động rất cao, từ trường của bà làm cho cả hội trường đều cảm nhận được năng lượng tràn ngập sự tốt đẹp và cảm động từ bà.
Khi người có năng lượng cao xuất hiện, từ trường của họ sẽ làm cho vạn vật trở lên tốt đẹp hơn. Còn với người có suy nghĩ tiêu cực, không chỉ làm tổn hại chính họ mà còn làm cho từ trường xung quanh cũng bị xấu đi.
phat-hien-dang-kinh-ngac-cua-my-ve-dieu-ma-te-bao-
Tiến sĩ David R.Hawkins.
Một trường hợp cụ thể nhất về tác động của tình yêu với các tế bào ung thư chính là nghệ sỹ chơi đàn Violoncelle Sean của Nhật Bản. Khi bị bệnh ung thư, ông đã không ngừng chiến đấu với bệnh tật nhưng xem ra tình trạng ngày một nặng hơn.
Cuối cùng, ông quyết định thay đổi tâm trạng và chuyển sang yêu từng tế bào ung thư trong cơ thể mình. Ông lạc quan với cuộc sống, mọi việc ông đều luôn thấy vui vẻ và biết ơn các tế bào ung thư. Ông thấy cảm giác này rất tuyệt. Sau đó, ông đã quyết định yêu mọi thứ trong cuộc sống, bao gồm cả mỗi con người và mỗi sự việc.
Kết quả hết sức bất ngờ và nằm ngoài sức tưởng tượng của tất cả mọi người, toàn bộ các tế bào ung thư đã không còn nữa. Sau này, ông trở thành bác sĩ trị liệu nổi tiếng tại Nhật Bản. Đây chính là bản chất của cuộc sống: Tình Yêu.
Các nhà khoa học cho biết, căn nguyên của bệnh tật là do trong cơ thể người bệnh thiếu tình yêu thương. Bệnh tật bị đẩy lùi một cách vô điều kiện là nhờ ‘yêu và được yêu’.
Nhật Mỹ (t/h)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

GIẢ ĐỂ LÀM GÌ?


Lên mấy tờ báo, diễn đàn thông tin ở VN, thấy đưa mấy vụ làm đồ giả, từ tiền giả, gạo giả, trứng giả, thịt giả... cho đến các loại máy móc giả. Nhiều người dân và quan chức "thắc mắc", phủ nhận, cái vốn bỏ ra để làm một món đồ giả còn mắc hơn cả đồ thiệt, vì vậy ai ngu gì đi làm giả để lỗ vốn à? Vì vậy không có chuyện đồ giả đâu(!) Nhưng với "anh bạn láng giềng" thì việc làm ra một món đồ giả không chỉ là để bán, thậm chí mục đích bán là hoàn toàn không cần thiết. Cái mà "ảnh" nhắm tới chính là gây tâm lý hoang mang, chỉ cần một "tin đồn" xuất hiện, với đôi ba hình ảnh đặt nghi vấn là mọi thứ đồ thiệt chết ngắc theo. Ví dụ trứng giả, để làm ra một trái trứng "cao su", quả tình cần phải nghiên cứu, pha chế, bỏ vốn ra rất lớn... nhưng chỉ cần vài trăm trái trứng ấy tung sang VN là bà con nuôi gia cầm lấy trứng lập tức lao đao, khi người tiêu dùng nghĩ tất cả đều đáng ngờ... Tương tự là nhiều sự vụ khác, phá hoại thị trường, đầu độc giống nòi, gây suy kiệt tài nguyên, thiên nhiên... toàn là chiến lược cả. Gì chớ cái công nghệ phá hoại thì "anh bạn láng giềng" này là bậc thầy, đọc các mưu mô của "ảnh" từ thời trung cổ, có thể kết luận, một phần phương cách phát triển, thống trị của "ảnh" không phải là làm mình mạnh lên để đứng đầu, mà làm hại người khác, khiến người khác suy yếu để mình thống trị chính là cách thức lịch sử của "ảnh". Viết tới đây lại nhớ, để "xâm lược" hầu hết Phi châu và nhiều nước khác hôm nay, nhiều ngân hàng TQ (mà hẳn nhiên đứng phía sau là chính phủ) đã cung cấp vốn, lãi suất bằng 0, chỉ để cho các công ty mượn vốn ấy đi hối lộ các quan chức bản xứ, hòng giành hợp đồng đấu thầu. Trong khi FBI (Mỹ) lại có cả một bộ phận chuyên điều tra, chống việc làm ăn mờ ám của các công ty Mỹ ở nước ngoài. Vì vậy, cái anh làm ăn đàng hoàng, trong sạch cứ lần lượt thua trắng ở vô số dự án, quốc gia... Một đất nước phát triển dựa trên công thức cực kỳ mafia, đã dần dần tiến lên đỉnh thế giới. Cũng như trong một quốc gia, đám làm ăn bất chính, buôn bán ma túy trở nên giàu có, qua mặt các tập đoàn làm ăn đàng hoàng, đó là dấu hiệu đáng sợ của một thế giới suy vong. Tồn tại ngay bên nách của một kẻ như vậy, mà lại rất "hồn nhiên", rất "chân thành", rất... nghe lời thì việc "nô lệ mềm" đã hoàn toàn hiện hữu-

 Ảnh: Trứng giả, nguồn Internet.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chú Cuội không còn trên Mặt trăng?



Người già chuyện
NĐT - Trung thu năm nay, có nguy cơ chú Cuội không thể lộ diện. Số là hôm qua chú được Hằng Nga mời sang nhà nói chuyện:

- Chào bác, nhân kỳ trăng sáng nhất trong năm, em muốn nhờ bác nể tình hàng xóm giúp em một việc...

Cuội gật gù:

- Dù cô xuất thân thần thoại Trung Hoa, còn tôi từ cổ tích Việt, nhưng nơi cung Quảng lạnh lẽo này chỉ có tôi với cô, không chơi cô thì tôi biết chơi ai, nên muốn gì cô cứ nói.

Hằng Nga chỉ chờ có thế, õng ẹo:

- Cuội ơi, vườn nhà em trồng toàn hoa cỏ xinh đẹp mà nay sau cả ngàn năm, rác ứ đọng hôi thối không chịu nổi nữa... Vậy em mạo muội xin Cuội cho em... đổ rác sang nhà Cuội nhé?

Cuội trợn mắt:

- Trời ơi! Cô nên nhớ ta là kẻ tị nạn ô nhiễm môi trường đầu tiên của nhân loại, vì cây đa của ta không chịu nổi nước bẩn tưới vào nên mới bay lên đây kéo cả ta theo. Dân tộc ta lại có câu “nghèo cho sạch...”, nên cô em làm ơn bỏ cái ý nghĩ đổ rác sang nhà hàng xóm đi nhá!

Hằng Nga dấm dẳng:

- Chảnh chọe làm chi Cuội ơi... Ai chẳng biết xứ bác vì ham lợi mà sẵn sàng nhập công nghệ lạc hậu của các xứ khác, bất chấp nguy cơ hủy hoại môi trường. Vụ Fô mo sa còn sờ sờ ra đó, xứ nào cũng biết mà...

Cuội tức tối hét lên:

- Vụ đó đã được tổ chức rút kinh nghiệm sâu sắc! Từ nay không bao giờ chúng tôi đánh đổi môi trường lấy lợi ích kinh tế nữa! Nhớ đấy!

Hằng Nga giả vờ ngây thơ, chớp chớp mắt:

- Đã học được bài học đáng giá? Đã rút kinh nghiệm sâu sắc? Chắc không đó?

Cuội gằn giọng:

- Chắc! Chắc! Chắc 100 lần!

Hằng Nga bĩu môi, buông từng tiếng:

- Thế cái dự án thép sắp làm ở vùng gió cát miền Trung quê bác là sao hè?

Nghe xong câu ấy, Cuội đỏ mặt tía tai đứng hình rồi biến mất tăm, có khả năng không còn trên Mặt trăng nữa, nhưng ở đâu thì chỉ có trăng và... gió biết.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thèm việc


              
                        Truyện vừa của HG


Tôi đang thất nghiệp, cuộc sống khó khăn thế nào khỏi cần phải nói !Lúc nào trong đầu óc bí bẫn của tôi cũng chờ mong một cơ hội, một việc làm. Chờ mong một Mạnh Thường Quân nào đó ra tay giúp mình trong lúc khó khăn.
Mỏi chân đi gõ các cửa , mà cánh cửa trước mặt tôi vẫn đóng im ỉm. --Vừng mốc rồi , có gọi khản cổ thì cửa cũng không nhúc nhích. Tôi tự ghét tôi và hận mình vô cùng!
 Tôi không phải đứa "ăn chọn miếng, làm chọn việc", không quá cầu kỳ đường công danh, sao cuộc sống lại cứ xuay lưng lại với tôi mãi nhỉ?
Giữa lúc ấy, tôi gặp bạn!
Giời đất ơi!  tôi mừng như vớ được vàng!
Bạn tôi vừa giàu, lại sang trọng, nó hứa sẽ tìm cách giúp tôi vượt qua bước khó khăn này.
Hai đứa gặp nhau giữa đường , nó bảo tôi kiếm chỗ nào uống với nhau chén rượu vì lâu quá rồi không gặp. Nó lái cái xe con của nó đi trước, tôi chạy cái xe máy tàng của tôi theo sau. Cứ như thằng hầu theo đuôi ông chủ. Nhưng mà lúc đó mừng, chẳng thèm để ý đến sĩ diện, phải khi khác tôi đã không làm như  vậy . Người sang trọng tôi thường giữ cách xa họ một quãng. Không phải tôi tự ty, hay xấu hổ với họ về cảnh ngộ của mình, chỉ sợ người ta  nghĩ mình thấy người ta sang, bắt quàng làm họ! Xưa nay nhân thế đã đủ biết làm trò ấy cũng chẳng ích gì!
Người sang có cách chơi của họ, người nghèo trông mong khác nào trạch đẻ ngọn đa? Mơ hão làm gì! Chỉ mãi sau này tôi mới nghĩ ra điều đó, còn lúc ấy không hiểu vì sao lại quên biến đi mất?
Chúng tôi vào một nhà hàng có thịt thú rừng ( Là biển treo thế , chưa chắc đã phải , thời nay treo đầu dê , bán thịt chó là chuyện quá thường mà ). Bạn tôi lâu nay sống ở thành phố, gì chứ chuyện ăn chơi không ai qua được mặt nó. Món bày lên, nó bảo thịt rừng chính cống, chỉ tội cách gia giảm của nhà hàng chưa chuẩn. Tôi bảo nó :" Tỉnh lẻ mà , làm sao sánh được như ở chỗ ông!" .
Nó có vẻ sướng, nhưng không tỏ ra vẻ dương dương tự đắc, lại  thông cảm : " Ở đâu âu đấy thôi ông ạ, tôi cũng không quá cầu kỳ, gốc gác mình cũng con nhà nông dân, tôi chúa ghét mấy tay có một tý quyền, có một tý tiền là ra cái điều ..".
 Nó nói một câu rất tục, đến như tôi kẻ ít cười cũng phải phì cười , cảm thấy nó gần gụi, thân thiện quá!
Ăn uống xong người thu ngân đến để thanh toán, nó rút ví ra trả, nhưng tôi một mực không nghe! Tôi vừa vay nóng được vài triệu bạc tính chuyện mua lấy bộ đồ nghề đóng gạch bê tông trong khi chưa có việc làm. Gặp bạn tốt rồi, kế hoạch ấy cần phải thay đổi. Sẵn tiền đây mình thanh toán mới ra người đàng hoàng. Bạn thân thì bạn thân, người ta đang có thiện chí muốn giúp mình cơ mà!
Nó chỉ cười cười, chả nói gì nữa, lên xe, còi to một cái chào nhau.
Tôi quên luôn chuyện hỏi cụ thể nó giúp tôi bằng cách nào, bao giờ giúp?  Thì xe nó đã bon xa mất rồi. Ai lại phóng xe chạy theo hỏi ?
 May mà còn có số điện thoại nó vừa ghi cho, thôi thì hỏi nó sau vậy! Hôm nay là ngày hăm ba , trước khi đi mình còn có phần ngần ngại vì ngày không đẹp, hoá ra tốt cực kỳ, gặp được bạn hiền ..
Đã lâu tôi không huýt sáo miệng, rượu vào, mừng đến,  tôi nhảy lên xe huýt vang. Đám con gái quanh đấy nhìn tôi lúc ấy bấm nhau bảo tôi là thằng rồ , rúc rích chỉ chỏ  cười, đang vui.. Tôi không chấp!
**
Tôi sinh ra từ làng, nhưng cha mẹ tôi không phải là nông dân. Không nhất thiết ai sinh ra từ làng cũng là nông dân cả. Có người làm quan, lại có người đi buôn, làm các loại thầy.. v v.
Cha tôi người Hà Nội gốc, nằm trong số chín mươi phần trăm người Hà Nội cũ đã tứ tán bốn phương,  tám hướng như cục thống kê dân số vừa công bố. ( Hà nội bây giờ nghe nói chỉ còn mươi phần trăm người Hà Nội gốc mà thôi,  phần lớn  là người ngụ cư từ các tỉnh lẻ về ). Mẹ tôi người Thành Nam, sát con  sông Vị Hà.
Thế kỷ trước từng có chuyện xáo trộn dân cư toàn quốc, “cho phù hợp với hiện tình đất nước” . Bởi thế trong phần khai lý lịch của mình, tôi có cái may mắn khai thành phần gia đình là nông dân. Thật là xiết bao tự hào, bởi nông dân thời nào chả là "Quân chủ lực " ?

Bố mẹ tôi từng là công nhân lâm trường. Một thời các lâm trường còn làm ăn phát đạt nhờ kinh doanh dựa hẳn vào rừng nguyên sinh. Nhưng hạnh phúc không phải là niêu cơm Thạch Sanh. Rừng ăn mãi cũng phải hết. Ngày chúng tôi sinh ra, rừng đã điêu tàn, trơ trụi. Trồng mới không kịp với nạn phá rừng.
Tất nhiên làm thứ gì hưởng thứ ấy, rừng như vậy hiển nhiên đời sống công nhân như cha mẹ tôi gặp khó khăn ..
Cha tôi không chịu bó tay trước “ nghèo nàn, lạc hậu” . Ông mày mò trở về đất thủ đô học nghề thợ may, lại lên rừng với chiếc sanhze cũ của ông nội tôi để lại. Phải công nhận bọn thực dân thối nát nhưng đồ chúng làm ra không thể chê được! Cái sanhze này chế tạo từ hồi ông nội tôi chưa ra đời, vậy mà đến đời bố tôi vẫn còn dùng tốt.
Bố tôi mang máy về nhà, hàng triệu mét vải đã từng lăn lộn dưới tay ông! Nhờ thế mà anh em chúng tôi có điều kiện ăn học. Nếu ông cứ kiên trì nghề cũ không biết tình hình sẽ như thế nào? Thêm vào nữa, mẹ tôi buôn chợ trước, bán chợ sau phụ thêm vào. Cả hai người hàng tháng vẫn đóng tiền đều đều cho lâm trường chờ sau này hưởng bảo hiểm xã hội.
Nơi tôi ở là một thị tứ nhỏ, chỉ hơn trăm nóc nhà, chưa đủ số dân để thành thị trấn. Thực ra nó là một làng, may mắn được là khu trung tâm của một vùng cực bắc của huyện. Nhưng  có trường, có trạm đầy đủ, đặc biệt hơn là có chợ nên cuộc sống tuy khó khăn , nhưng chưa đến nỗi nào!
**
Tôi học ngoại thương, cám cảnh nhà mình nghèo nên ra sức học, nên ra trường tốt nghiệp hạng ưu, có bằng đỏ hẳn hoi.
Khánh ( Tên bạn kể trên) học với tôi cùng khoá.
Nhà nó còn khó khăn hơn nhà tôi. Nó thường tự nấu cơm ăn, nấu một bữa ăn cả ngày. Bữa ăn chủ yếu là cơm nắm, muối vừng như kiểu ăn chay. Suốt mấy năm đại học, người nó xanh veo, xanh vắt. Ngay cả cắt tóc nó cũng phải hà tiện, luôn nịnh tôi là khéo tay để tôi cắt hộ cho đỡ tốn tiền. Tôi biết thừa tính toán của nó, nhưng không nói gì , chỉ thấy cay cay lỗ mũi, cố gắng cắt thật khéo cho nó vừa lòng. Chúng tôi hợp tính nhau và thân lắm!
Chúng tôi ra trường, chia tay nhau mỗi người một ngả, tự vận động để  tiến thân.
Đến thời này nhà nước không còn bao cấp nữa, vào đại học không mấy khó khăn, nhưng không ai xếp việc khi ra trường như bấy lâu nhà nước vẫn làm .
Những khoá trước sinh viên được nhà nước nuôi cho ăn học , ra trường là có sẵn việc làm ngay, có anh chị còn ỉ eo chọn chỗ, không muốn lên miền núi, không muốn đi xa . . Thời chúng tôi đi đâu cũng được thì lại chẳng chỗ nào có việc làm!
Kinh tế thị trường đã lan toả mọi ngõ ngách cuộc sốn , cái gì cũng đã  có giá của nó, không thể xin không! Chẳng còn bụng dạ nào để nghĩ đến bạn bè, chỉ đôi khi chợt nghĩ, xong lại quên luôn.
Việc làm là cái gì bức thiết, khẳng định giá trị bản thân. Không công ăn việc làm, có tài giỏi bằng giời nói cũng chẳng ai tin!
Nhưng cái đó cũng chưa quan trọng bằng cuộc sống hàng ngày. Chẳng lẽ gần ba mươi tuổi rồi lại cứ để cha mẹ nuôi mãi sao?

Khánh tạm thời về quê chờ việc. Không biết nó xuay sở bằng cách nào để sau này có nhà lầu, xe hơi như tôi đã gặp vừa rồi? Tôi biết nó đẹp mã, nhưng cao to đẹp trai chắc đã ích gì?
Riêng tôi, ra trường khá thuận lợi ..

Cụ nội tôi ngày xưa ở phố Hàng Phèn, chuyên mua đường tỉnh bắc, bán vào tỉnh nam nên khá giàu có, suýt nữa thành nhà tư sản. (Đấy là một trong những nguyên nhân mà sau này bố tôi cất bước lên rừng ). Cụ ngoài việc doanh thương còn là một ông lang nổi tiếng chữa bệnh bằng thuốc nam. Khắp trung,  nam, bắc nhiều người biết danh tiếng của cụ.
Chốc đầu, tổ đỉa, lang ben thời ấy còn là ca bệnh khó. Một toa hoàn tán của cụ là khỏi như không. Một bà người Huế mê cụ theo ra Hà Nội. Bà này còn trẻ, chỉ ngang tuổi mẹ tôi. Bà đẻ độc nhất người con trai mà bây giờ bố tôi gọi là chú, còn tôi phải gọi bằng ông trẻ.
Bao nhiêu phúc lộc của dòng họ Nguyễn nhà tôi hình như giành cả cho ông trẻ tôi.
Bố tôi chẳng được nhờ ông trẻ vì lớn tuổi hơn, nhưng đến tôi thì có phận.
Ông trẻ tôi làm việc trên bộ, nên được nhiều người kính trọng. Ông có hai căn nhà ngay trong lòng Hà Nội. Còn xây thêm khu nghỉ mát trên núi Ba Vì.
Mấy năm trước bố tôi không hiểu cứ phàn nàn:" Chả biết ông trẻ chán sống ở thủ đô rồi hay sao mà lên núi, mình không may lên rừng đã đành rồi, chứ ông lên làm gì ?"
Sau này bố tôi mới biết là mình nhầm! Ông trẻ có tầm nhìn xa trông rộng. Ba Vì thành khu du lịch sinh thái, đất đắt như vàng. Ông có khu trang trại vài mẫu đất, thuê người trồng cây ăn quả cho vui, chứ tôi biết ông chả màng gì đến chuyện thu hoạch. Mới đây Ba Vì được cái vinh hạnh khoanh vào Hà Nội, nghiễm nhiên nó thành đất thủ đô! Khu nhà nghỉ của ông trẻ tôi càng có giá. Ông đang tính chuyện mở sân gôn để thu hút tây, tàu lên với núi Tản, sông Đà, góp phần làm giàu cho đất nước!
Từ ngày cán bộ đảng viên được khuyến khích làm giàu, ông trẻ tôi liên doanh với nước ngoài, mở công ty.
 Đây chính là mấu chốt của hạnh phúc và bất hạnh của cuộc đời tôi ..
**
Một hôm ông trẻ tôi bảo :
- Học hành xong rồi,  để tao lo việc cho. Mai ngày, trong cũng như ngoài, đừng có bận tâm lắm việc biên chế nhà nước hay không biên chế. Làm nhà nước lương ba cọc ba đồng, công ty bên ngoài khá hơn, ý mày thế nào?
Tôi lễ phép thưa:
-Dạ, cháu trẻ người non dạ chưa biết thế nào, bố cháu bảo trăm sự cậy ông, ông xếp đâu cháu theo đấy ạ!
Ông nhìn tôi một lượt như chưa thấy tôi lần nào, rồi bảo:
- Vậy thì được, mai về nói cho bố mẹ mày biết, rồi xuống làm chỗ công ty ông. Nhớ là giấy rách phải giữ lấy lề. Dòng họ nhà ta xưa nay gia giáo, cốt nhất phải ngoan ngoãn, chỉn chu công việc. Đâm ngang, đâm trái là không có được , nghe không?
Tôi còn có phần áy náy nên hỏi thêm :
- Dạ vâng ạ, nhưng còn thủ tục giấy tờ thế nào ạ?
Ông trẻ tôi gắt:
- Mày ở đất thủ đô ngần ấy năm mà chuyện này chưa biết hay sao? Làm ăn lớn phải có tác phong công nghiệp và đầu óc khoa học, không như mẹ mày buôn thúng, bán bưng luộm thuộm được. Vẫn phải có hồ sơ giấy tờ cho đủ bộ lệ. Còn thủ tục như ý mày nói thì thôi, chả nhẽ mày là con cháu, tao lại lấy tiền của nhà mày hả? Người khác vào công ty phải góp cổ phần, thông thường là thế, nếu không công ty lấy đâu ra vốn để lo cho tất cả mọi người có công ăn việc làm? Còn mày lại khác, có ông đây kia mà? Tao biết hoàn cảnh bố mẹ mày trên ấy. Bố mày cứ sĩ diện ra cái điều không cần, nhưng tao biết chứ! Thôi về mà chuẩn bị đi!
Bước đầu thế là tôi đã gặp may mắn hơn thằng Khánh. Nó có ý định nhờ tôi hỏi giúp cho. Tôi hứa với nó, nhưng thấy ông trẻ tôi nghiêm quá, sợ chưa dám hỏi.
Định bụng hôm nào ông cháu vui vẻ, tôi sẽ lựa lời hỏi giúp nó.
Nhưng cách một tuần thấy nói nó bỏ vào nam kiếm việc rồi, hai đứa từ đó mất liên lạc.
**
Gọi là công ty liên doanh với nước ngoài, thực ra vốn điều lệ phía  ta chỉ có ý nghĩa tượng trưng của mấy ông bà người Việt đại loại như ông trẻ tôi góp vào. Phần nữa là quỹ đất góp thành vốn, còn đâu là của người Hàn .
Giám đốc là lão Kim, mặt lúc nào cũng giá như băng. Lão rất khó tính, ít khi thấy lão cười nói, nét mặt đăm chiêu như lúc nào cũng lo lắng điều gì.
Tôi được giao làm kế tóan, ghi chép theo dõi sản phẩm hàng ngày, ngày công của một phân xưởng may mặc. Máy tính đã có sẵn phần mềm thống kê, tôi chỉ việc nhập số liệu vào. Việc tuy không khó đối với một cử nhân mới ra trường như tôi, nhưng trái ngành vì tôi học ngoại thương .
Thấy tôi không phấn khởi lắm, ông trẻ tôi bảo:
- Đấy là tình trạng chung của nước mình, nói một đằng, làm một nẻo.
Học nghề này, làm nghề kia. Bác sĩ đi trông trẻ, kỹ sư hoá phụ trách cầu đường, có gì là lạ? Làm gì không quan trọng, miễn là có tiền ..
Tôi thấy ông trẻ có cái lý của ông, không thế làm sao cáng đáng được công to việc lớn nhà nước giao cho? Tuy ông trẻ tôi có chân trong hội đồng quản trị, nhưng ông vẫn làm việc cơ quan, có việc cần thiết lắm mới đến công ty chốc nhát rồi về ngay.
Tôi làm việc ở công ty nhưng ăn ở vẫn ở nhà của ông trẻ tôi. Ngôi nhà hai tầng ông mua cách đây ít lâu xây theo kiểu cổ lắm rồi. Có công ty muốn thuê để làm văn phòng đại diện nhưng ông không nghe. Ông bảo phức tạp lắm( Khi mua lại đứng tên người em họ đằng vợ ông ở dưới quê). Nếu bây giờ cho thuê nay mai xây lại làm khách sạn hay nhà hàng mình không chủ động được. Ông trẻ tôi bảo:" Chả đâu như đất nước mình, đất cho mượn, nhà cho thuê có khi lại biến thành của người khác
chớ có dại !"  Tôi nghe thì biết vậy chứ chẳng hiểu ra làm sao vì tôi chưa từng thấy như vậy bao giờ!
Tôi được ông trẻ cho một chiếc xe máy cũ, cònchạy khá tốt. Cũ người mới ta mà!
Vậy là bước đầu tương đối thuận lợi, lại nghĩ thương thằng Khánh đang vất vưởng nơi đất khách quê người. Không biết nó giờ làm gì để sống ?
Quê nó nghèo, việc làm không có chắc không muốn quay đầu. Với lại bao năm ăn học, công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy chưa ngày báo đáp, ai lại xách túi về không?
Tôi làm ở công ty được hơn  năm thì xảy ra sự cố.
 Một việc bất ngờ ngoài ý muốn của tôi, nhưng ông trẻ tôi có chủ trương về lâu về dài, nên ông sắp xếp tôi vào ban chấp hành công đoàn của công ty. Công việc hàng ngày vẫn như cũ, chỉ lâu lâu mới đến dự buổi họp có tính tượng trưng.
Nói thế sẽ có người nói tôi nói láo vì vai trò của công đoàn làm sao lại mờ  nhạt thế được? Chính tôi cũng cảm thấy có điều gì không ổn so với những gì đã học ở trường. Năm năm trời ngoài kiến thức chuyên môn chúng tôi được nhà trường dành hẳn quỹ thời gian cho học môn chính trị kinh tế học, triết học , lịch sử giai cấp công nhân Việt nam và thế giới. . Nói chung đủ kiến thức để nắm được vai trò của công đoàn và những hoạt động của nó.
Nhưng ở công ty  cán bộ công đoàn được chủ trả lương, y như trọng tài của đội nhà, kiểu như  ngồi thúng cất cạp vậy!
Có hoạt động công đoàn mới biết việc làm này không đơn giản, đúng là trên đe dưới búa, được lòng đất, mất lòng đò. Nhưng mà tôi nghĩ nếu tổ chức công đoàn sinh ra không phải để bảo vệ lợi ích của người lao động thì nó sinh ra để làm gì? Cộng với mớ kiến thức học ở nhà trường, tôi hăng hái lao vào cuộc sống như cách người ta nói. Sau này tôi mới biết là mình nông nổi, kiến thức mới chỉ là gạo cần chế biến hay nấu thành cơm mới có thể ăn được, có ai ăn gạo sống bao giờ? Có chăng là những kẻ tâm thần,  hay những người điên mới làm như vậy!
**
Bây giờ thì tôi ngồi đây chầu chực như chó thủ công, vô tích sự. Chó thủ công không dùng vào việc gì được. Giữ nhà không nổi mà làm cảnh không xong. Tôi ngồi trên một ghế đá lạnh giá, kê sát ngay bờ sông Tô Lịc , gần nơi trước đây có công trường nạo vét lòng sông. Người ta đồn chỗ này âm khí nặng nề, chủ thầu trước đây đang từ một tỷ phú bỗng nhiên tay trắng vì vớ phải nơi ngày xưa Cao Biền trấn trạch, yểm bùa. Rất nhiều người thiệt mạng vì tham gia vào dự án cải tạo lòng sông này. Trong số đó có một vị giáo sư sử học, vì ông có liên quan ..Thông tin này một dạo xôn xao dư luận , báo chí nói khá nhiều, mỗi tờ một phách. Người ta càng tìm hiểu lại càng không biết đâu mà lần. Đến bây giờ mọi sự vẫn chưa ngã ngũ, còn rất mù mờ ..
Hồi còn làm cho ông trẻ tôi, tôi thường ngày qua đây, vì nó nằm dọc con đường ngắn nhất dẫn đến công ty. Tôi thường tìm cách qua thật nhanh để tránh một rủi ro nào đó.
 Nhưng lúc này thì không cần, vì bây giờ chỉ có ở đây mới dễ tìm được việc. Tất nhiên là việc trợ thời, lao động chân tay.
Một bà nào đó cần người dọn dẹp ngôi nhà vừa xây xong, một ông tìm người móc cống, thông một cái rãnh nước. Hôm nào may mắn có vị cai thầu nhận làm vài hôm đào cáp đi dưới lòng đường. Việc này chủ yếu làm về đêm để tránh người qua lại đông, thường vất vả, nhưng tiền công cũng khá. Nói chung toàn việc vớ vẩn, lem luốc, vặt vãnh mà một trí thức trẻ như tôi bất đắc dĩ phải làm.
Tôi ngồi lơ đãng nhìn xung quanh. Hà Nội đang mùa lễ hội, người người đẹp như  vừa từ trong tranh bước ra. Đàn ông đàn bà thơm nức. Người ta dạo qua mặt tôi, thản nhiên như không có tôi ở đấy.
Thế giới này thật vô tình, người ta hạnh phúc ngay trước mũi mình, trong khi túi mình chỉ có dăm chục bạc, đất cát lem luốc.
Bạn đừng hỏi vì sao tôi ra nông nỗi này! Khi người ta thất vọng, khổ đau, tốt nhất đừng ai động đến họ !
Sáng nay có hai cô gái nhìn tôi cười cười, không biết các cô thiện cảm mà cười, hay vì coi thường, khinh rẻ? Lúc đó không hiểu tại sao tôi lại lập tức quay mặt đi, nhổ nước bọt xuống đất. Hai cô tái mặt, giục nhau nhảy lên xe, đi thật nhanh. Tôi chợt thấy mình vô lý quá! Đã biết người ta nghĩ thế nào về mình mà xử sự như vậy? Tôi  thật là hồ đồ như ông trẻ tôi từng nói .
Không cần bạn hỏi, tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện của tôi, nếu bạn tò mò muốn biết: Vì sao tôi ra nông nỗi này?
Gía  như tôi cứ yên phận mình, bảo sao làm vậy thì đã không có chuyện.
Đằng này tôi lại sốt sắng đề cao vai trò công đoàn nên mới ra nông nỗi. Tôi ngu xuẩn nghĩ rằng mình có chân trong ban chấp hành công đoàn mình phải có ý kiến của mình, những đòi hỏi  chính đáng của công nhân trong công ty mình phải ủng hộ họ.
 Mâu thuẫn giữa chủ và thợ là mâu thuẫn muôn đời, có lẽ chẳng bao giờ thay đổi được. Nhất là những khi suy giảm hay khủng hoảng kinh tế, nó lại càng trầm trọng.
 Đã là sản xuất, kinh doanh ai chả muốn lợi tức nhiều hơn?
 Người lao động, ý nghĩ được tăng lương, giảm giờ làm, cải thiện đời sống, là ý nghĩ lúc nào cũng thường trực trong đầu óc họ. Đó là mớ bòng bong không bao giờ gỡ nổi. Đáng lẽ tôi không nên dây vào.
Đằng này tôi lại đồng ý ký vào đơn kiến nghị của công nhân, chủ quan nghĩ mình làm một việc chính đáng tốt đẹp!
Chủ xí nghiệp không chấp thuận tăng lương, giảm giờ làm như công nhân mong mỏi trong lúc vật giá leo thang, đời sống khó khăn. Công nhân bảo nhau đồng loạt bỏ việc, xí nghiệp hàng trăm cỗ máy trùm chăn. Xưởng vắng người như chùa bà Đanh. Ban giám đốc căng thẳng, chạy cuống lên như đang hoả hoạn.
Ông trẻ tôi hay tin vội chạy xe đến. Ông nghe đầu đuôi mọi sự rồi bảo tôi lên xe của ông để về nhà. Tôi chột dạ nhưng vẫn theo ông cùng về. Đây là lần đầu tiên tôi được ngồi lên chiếc xe của ông, mặc dù tôi là cháu, ở nhà ông khá lâu rồi. Người như ông tôi, cẩn thận như vậy cũng là phải. Biết đâu kẻ gian lợi dụng cài con bọ điện tử nghe lén hay khủng bố thì sao? Người lạ chỉ cần đến gần nó đã hú lên như sắp bị chọc tiết rồi!  

Ông trẻ tôi là một trong những người tốt còn sót lại của thế kỷ hai mươi, nhưng ông lại là một vị quan toà nghiêm khắc. Trong vụ án nhân nghĩa này, chỉ có ông là người có quyền buộc tội và tôi không có quyền mướn luật sư. Tôi bị buộc cho cái tội vong ơn bội nghĩa "ăn cây táo, rào cây xoan". Chính ông là nạn nhân bởi "Nuôi ong tay áo, nuôi cáo hại gà".
Ông không nói nhiều, chỉ bấy nhiêu câu đã khiến tôi tan nát cõi lòng. Tôi được lệnh lập tức rời khỏi công ty và ra khỏi nhà ông. Ân huệ cuối cùng là ba tháng lương thay cho bảo hiểm xã hội. Từ nay trở đi tôi có thân phải tự lo.
Tôi rớt nước mắt mà không dám phàn nàn.
Bạn đừng cười tôi là quá yếu đuối. Ai đã ở cảnh ngộ như tôi chắc họ sẽ thông cảm chuyện này.
Tôi lang thang trên khắp phố phường Hà Nội. Tôi quen nhiều nơi nhưng đành lánh mặt, không dám gặp người quen.
Ý nghĩ trở về nhà luôn day dứt trong lòng  mà tôi không dám thực hiện. Tôi sẽ ăn nói thế nào với cha mẹ tôi? Đấy là điều tôi rất sợ hãi mỗi khi chợt nghĩ đến chuyện này!
Tình cờ tôi gặp một người quen.
Anh ta cho biết trên nhà bố mẹ tôi đã biết chuyện. Bố tôi đã không chịu nổi cú sốc bất ngờ này, ông bị tai biến não và đang nằm viện. Không còn cách nào khác, tôi vội vã trở về. Nói gì thì nói, tôi không thể làm ngơ trước sự việc cha tôi đổ bệnh.
Bố tôi khó có thể lành được như xưa. Bây giờ ông ăn đâu nằm đấy, không nói năng gì.
Ông đã quá mệt mỏi cho tương lai của con cái , vậy mà ..
**
Tôi thèm việc !
Thèm như người ta thèm tình yêu. Thèm như người giàu có thèm tiền, như người nghèo khó thèm ăn, người bệnh thèm sống.
Như người ham hố danh vọng, thèm danh ..
Nói tóm lại thèm bức bối, không thể chịu thêm được nữa !
Nếu không có  nó, chẳng còn gì là tôi ..
Xoay đủ kiểu, cuối cùng tôi cũng tìm ra trong cái thế giới vừa rộng lớn, vừa chật chội này một công việc. Một việc không cần đến bốn năm năm học đại học, thậmc chí không cần cả đến việc học hết phổ thông trung học cũng chẳng sao, cũng làm được tuốt.
Làm ngon như nhai cà rốt - như cách nói mượn vần của nhiều người trẻ ngày nay, ấy là nghề đóng gạch .
Tôi định đóng gạch bê tông, không khói, theo lời kêu gọi của nhiều nhà tranh đấu bảo vệ môi trường  đang xấu dần đi khủng khiếp thời nay.
Tôi tự cảm thấy mình thức thời và hạnh phúc lắm!
 Mà suy cho cùng, làm gì cũng là hai tay vun vào lỗ miệng, mấy khi vì những cao cả trên đời?
 Đức cao, vọng trọng là những bậc trí giả ( Vừa là trí trá ) trên đời. Cần chi đến một thằng đang thất nghiệp như tôi?
Vay nóng, vay nguội, tôi gom được một số tiền, đi mua máy, thì vừa hay gặp bạn!
Tôi nghĩ trời có khi quên, chưa đóng cửa mình, số mình còn có quý nhân phù trợ ..
Có cơ hội còn tính đi đóng gạch làm gì?
Nếu tôi có ngu cũng chưa dám ngu hết phần thiên hạ như ông trẻ tôi hay chửi như vậy. Tôi quyết định chờ xem Khánh giúp mình bằng cách nào?
Các đại gia thường lắm việc, không nhắc là họ lại quên ngay.
Chờ mãi không thấy tăm hơi gì của Khánh. Cuối cùng tôi quyết định đi tìm nó theo địa chỉ Khánh để lại cho ..
Tôi thật sự không thể tưởng tượng được những biến cố xảy ra trong cuộc đời của nó. Nghe cứ  như chuyện một người nào đó có hàm ý xấu với nó cố tình bịa ra.
Nhưng mà hoàn toàn có thật , Bạn đọc tin hay không , là quyền của bạn . Bởi vì bạn cũng như tôi, chúng ta chỉ là người ngoài cuộc, nhiều khi xét đoán việc của người, thường rất chủ quan, phiến diện!
Nói gì thì nói, cao to đẹp trai luôn là thế mạnh của một trang nam tử hán!
Khánh còn thêm bộ râu quai nón đẹp chỉ thua Chê ghe va ra! Đó là chỗ mạnh chết người của nó.
Nó vào Sài Gòn theo người ta làm thợ hồ chưa đầy nửa năm thì lọt vào mắt xanh của ái nữ con một vị có thế lực ở thành phố này.
Nàng bị bệnh tim bẩm sinh từ nhỏ , nhưng mãi đến tuỏi  dậy thì, bệnh mới phát. Ca mổ tim thành công, cứu được nàng, nhưng để lại dị tật . Nàng bị lệch nửa người, khèo tay và bên chân phải do tổn thương thần kinh. Khuôn mặt nàng vẫn đầy đặn và xinh đẹp như xưa, chỉ có tinh thần giảm sút. Có lẽ nàng cứ hồn nhiên, thơ ngây đến trọn đời bởi thiểu năng trí tuệ.
Nhưng trời lại ban cho nàng một đặc ân mà không cô gái nào cùng trang lứa với mình có được. Đó là quyền uy của cha nàng và cả một tài sản kếch sù sẽ thuộc về nàng. Cha nàng chỉ có nàng là người con duy nhất trên đời. Ông thương nàng lắm!
Khánh thì như trâu gặp cọc, buồn ngủ gặp chiếu hoa, từ đây cuộc đời nó “mở sang trang mới”!
Cha vợ tìm cho nó một chân hải quan ở sân bay Tân Sơn Nhất.
Người ta thường bảo: " Thà một phút huy hoàng, hơn ngàn năm le lói" .
Điều này thực đúng với người vợ Khánh.
Cũng chừng nửa năm, vợ nó qua đời, bệnh của nàng không nên có gia đình và không tính chuyện sinh con đẻ cái!
Khánh làm ma cho vợ, sau đó tính đường về ..
Tất cả những chuyện này nó giấu biệt mọi người. Chả hiểu từ đâu cuối cùng rồi ai cũng biết ?
Tôi còn là người biết sau, khi ở nhà nó nửa tháng trời, chờ đợi công việc.. Tìm khắp mọi nơi chẳng đậu chỗ nào, cuối cùng nó bảo tôi làm cho nó, vì thế có câu chuyện này.
 Nhưng mà ..
**
Đã đến lúc phải nói đôi lời về cái công ty của Khánh, bạn tôi.
Thực ra thì thời buổi này công ty cũng chẳng là cái quái gì ghê gớm. Có những công ty to lớn, đàng hoàng, danh tiếng,  ảnh hưởng đến cả nền kinh tế quốc gia. Nhưng cũng có loại công ty sống nay, chết mai, sớm nở, tối tàn. Như thể trên đời này có đại bàng bay trên trời cao, cũng có luôn giun trong đất, lươ rúc dưới bùn.
Nói rất thật là tôi không mấy quan tâm đến đủ loại công ty đó từ rất lâu rồi.
 Vạn bất đắc dĩ lâm vào cảnh ngộ hiện nay buộc tôi phải quan tâm đến nó, trước hết là công ty của bạn tôi.
Gọi là công ty nhưng tất thảy cán bộ nhân viên chỉ hơn chục người , hầu hết là người trẻ chưa có gia đình. Không phải bạn tôi kén người , mà sau này tôi được biết là do yêu cầu công việc. Nam thì từ mười tám đến ba mươi tuổi. Nữ không quá hai mươi lăm. Nhân viên của Khánh đến văn phòng nam mặc comlet, nữ áo dài y như cách ăn mặc của nhân viên lễ tân khách sạn. Suốt ngày họ ngồi đọc báo. Lâu lâu có chiếc xe con đến
chở họ đi làm công vụ ở tận đâu đâu. Thường là đi một người, mang theo duy nhất chiếc cặp số nhỏ, chắc là đựng hồ sơ, giấy tờ hoặc đồ nghề gì đó mà tôi không tiện hỏi.
Trước cửa văn phòng công ty treo tấm biển khiêm tốn mạ đồng độc nhất dòng chữ :
" Công ty TNHH  SOHPPING.."
Không nói chắc bạn cũng đoán ra , nếu theo tên gọi này , có nghĩa nó là công ty chăm sóc sức khoẻ . Một cơ sở đáng yêu và đáng tin cậy vào thời buổi đầy rẫy bệnh tật và nồng nặc ô nhiễm hiện nay. Nhưng có cái lạ hầu hết nhân viên đều là sinh viên mới ra trường, chưa có việc làm. Đặc biệt hơn, họ cũng như tôi, học toàn các ngành chẳng liên quan đến việc chăm sóc sức khoẻ, không ai là bác sĩ, ngay đến hộ lý cũng không!
 Bạn tôi quả là tài ba, nó tuyển toàn người không có chuyên môn chứ chưa nói đến giỏi nghề để cho vào làm việc.
Công ty của nó là một công ty lạ đời nhất từ trước tới nay mà tôi từng gặp.
Tôi định không nói gì về công việc của nó, vì cò ăn từng thung, với lại nó có quyền làm bất cứ việc gì mà luật pháp chưa cấm cơ mà? Tôi có quyền gì mà dòm ngó vào việc làm ăn của nó? Điều đó quả không hay và rất không nên!
Nhưng vì có liên quan , tôi buộc lòng phải nói. Kẻo nhỡ mai kia có người lại bảo mình là đứa vô ơn. Bạn bè có lòng tốt giúp mình qua cơn hoạn nạn mà không biết điều!
Cái sự khốn nạn ở trên đời là như vậy đấy.
Có sự cưu mang giúp đỡ phải ghi nhớ suốt đời, sống để dạ, chết mang đi!
Cũng có sự "Giúp đỡ"  đáng phỉ nhổ, quên càng sớm càng tốt!
Tôi đang thất nghiệp, được nơi ăn trắng mặc trơn chả vất vả gì, chỗ làm như thế sao lại chê?

Một buổi sán , khánh đi đâu về, thấy tôi đang nằm khàn đọc báo nó bảo:
- Ông có đọc hết các số báo trong thành phố này cũng chẳng tìm được việc nào hợp với ý của ông đâu. Thôi mặc quần áo vào ta tìm chỗ nào bia cỏ một chút, cho thư thái đầu óc.
 Phải thức thời, chưa có việc hợp với mình thì làm tạm việc khác một thời gian .. Tích góp một số tiền bôi trơn đã, rồi muốn xin ở đâu cũng được. Thời buổi này mà ông cứ như người ngoài hành tinh, tôi thật không hiểu ..
Không phải tôi không biết mà không cãi lại nó. Nếu tôi có tiền thì nói làm gì? Không thiếu gì chỗ mở rộng cửa nếu tôi có trong tay cỡ chừng
"Ba trăm chai” trở lên!
Tôi không muốn nó mất lòng, vả lại tranh luận lúc này có ích gì, cần gì chứ?
Từ sau sự cố ở chỗ ông trẻ tôi, cái tôi sợ nhất trên đời này là tranh luận, như kiểu người ta sợ "Đấu tranh - tránh đâu ?" !
Nên tôi bảo Khánh:
- Thôi khỏi bia rượu làm gì, công việc của ông bận bịu thế, mất thì giờ.
Có chỗ nào tôi làm tạm thời gian cũng được.
Nó cười thật tươi, nom đẹp trai hơn cả hồi còn là trai tân:
- Vậy thì được. Tôi ngại nhất cái bệnh sĩ của ông đấy! Nếu không, ông đã không phải chờ đợi lâu đến thế, có khi gặp cơ đổi đời rồi .. Bây giờ ông ngồi nhà đợi tôi một tý, tôi về ngay.
Nó vội vàng đánh xe ra đường, đi như có việc đang rất gấp .. Chắc là nó đi lo việc cho tôi .
 Việc gì nhỉ? Cái đầu quả bí của tôi nghĩ mãi không ra?

**
Trưa hôm đó Khánh về, nó đưa cho tôi một sấp cạc vơ rít in màu hồng. Trên đó có in hình của tôi , ghi :
Lê Tuấn Hải .
Giới tính : Nam
Sinh năm:..
Cao 1.70 m
Cân nặng 60 kg .
Cử nhân kinh tế
Chuyên viên Ma xa, vật lý trị liệu, phục hồi sức khoẻ vv..
Đặc điểm bản thân : Không có bệnh ngoài da hay truyền nhiễm .
DĐ : O9...
Tôi hỏi nó để làm gì với tấm cạc này?
Nó hỏi lại:
- Ông thực sự không biết, hay giả vờ hỏi tôi đấy ?
Tôi lặng thinh vì quá giận.
Tôi chưa bao giờ thấy có tấm cạc nào ghi số cân và tình trạng sức khoẻ bao giờ.
Đây đúng là một sự nhạo báng!
Nó lại thêm:
- Đây là công việc dễ kiếm tiền nhất hiện nay. Ông tính hiện giờ có bao nhiêu đại  gia, quan chức có bồ bịch? Các vị ấy để ở nhà bao nhiêu các bà, các cô cả đống tiền cùng với sự héo hon, sầu muộn?
 Chừng ấy con người đang hàng ngày giũa móng tay, làm đẹp rồi thở ngắn than dài . . Các bà các cô ấy đều có nhu cầu tâm sự với một ai đó. Tất nhiên không phải là với bất kỳ ai cũng được!
Phải là người có ăn có học, điển trai như ..
Tôi không chịu nổi nghe nó nói thêm một lời nào nữa.
Chân tay tôi ngứa ngáy chỉ muốn tông vào vào cái bản mặt của thằng người đã một thời gọi là bạn mình!
Nó biến sắc mặt vội lủi đi ngay.
 Một lúc sau, hai tên to cao không nói, không rằng đứng túc trực bên tôi, làm như tôi đã chết rồi, hoặc chuẩn bị sinh sự!
Tôi vớ vội cái cặp da cũ của mình, rồi bước ra cửa. Tôi bước đi như vô định trên đường phố nườm nượp người qua, kẻ lại ..  
Một chiếc xe con bất ngờ dừng trước mặt tôi. Tôi nhận ra đó là xe của ông trẻ tôi ..
Ông tình cờ gặp tôi ở đây hay là có chủ định?
Không biết nữa, với tôi lúc này chẳng có gì là  quan trọng cả.
Tất cả như vậy là quá đủ rồi, có xảy ra điều gì nữa thì có sao??
    
                                     *****


Phần nhận xét hiển thị trên trang