Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

Hãy suy ngẫm, sửa đổi trước khi quá muộn!


Khép lại ba vòng hoa ly biệt

Tháng cô hồn chăn dắt chuyện thị phi

Nay công đường mịt mù mùi khói súng

Mỗi nén hương bay nhân quả nặng như chì...

(Thơ MP)


FB Bổn Đình Nguyễn
Hãy suy ngẫm, sửa đổi trước khi quá muộn!

Người Việt có câu "nghĩa tử là nghĩa tận", ý bao hàm cái chết là bất hạnh lớn nhất của kiếp người, khi 1 người chết, họ cũng chấm hết mọi quan hệ, khuyên người còn sống nên xử sự theo tình người, dù họ đã sai lầm ra sao.

Vậy nhưng giờ đây khi nghe tin các quan chức cao cấp chết, trên không gian mạng này, ngay cả tôi, cũng không một chút chạnh lòng từ tâm, dù biết chắc rằng gia đình của họ cũng đau buồn lắm?

Tôi nghĩ rằng không phải người Việt quá ác để có thể cười cợt hoặc thản nhiên trước cái chết bi thảm của đồng loại, mà vì họ đã nhận lấy quá nhiều khổ đau từ cái ác, họ căm thù nó. Có thể thấy rõ cán bộ không còn được dân xem là... đồng loại!?

Gieo gió thì gặt bão. Hãy xem thái độ người dân mà suy ngẫm, nếu còn chút sợ hãi thì hãy sửa đổi trước khi quá muộn.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một ít chuyện bên lề liên quan tới "Chân dung nhà văn": phần hai -- về chính Xuân Sách

V.TR.NH

Sự hình thành một huyền thoại mới
Từ quá trình sáng tác của Xuân Sách, tôi đã thử liên hệ với đời sống văn nghệ, những mẫu người viết một thời. Nhưng bản thân số phận người viết Xuân Sách cũng là một nhân vật mà tôi muốn kể tiếp. Sau đây là một ít chuyện vặt và những suy nghĩ rút ra từ đó.
Ngoài thơ tứ tuyệt các nhà văn cũng thường cũng “chơi" nhau bằng câu đối. Tôi nhặt ra mấy câu tạm gọi là tiêu biểu.

Về Tú Mỡ và Khái Hưng
--Dưới bóng tre xanh Tú Mỡ buông câu dòng nước ngược
Dọc đường gió bụi Khái Hưng đứng bán gánh hàng hoa
Về Vân Đài và Đoàn Phú Tứ
--Thanh lịch Vân Đài, thanh lịch... kịch
Ngã ba Phú Tứ, ngã ba.. hoa
Về Thanh Tịnh
-- Thanh thanh thanh, thanh tú thanh giường thanh thiếu nữ
Tịnh tịnh tịnh, tịnh sừng tịnh mỏ tịnh nam mô
Và về Xuân Sách
-- Xuân đâu nữa 40, con 3 đứa, sao 3 ngôi, khôn dại dại khôn, khôn cũng nó, dại cũng nó
- Sách gì cũng năm bảy, thơ một thể, văn một thể, đức tài tài đức, tài nơi mình, đức nơi mình
Đôi câu đối này Xuân Thiều làm năm 1972. Nó đã phác ra đầy đủ con người gia cảnh tác giả thơ chân dung. Sao ba ngôi chỉ quân hàm thượng úy mà Xuân Sách mang trên vai ( Hữu Mai Hồ Phương lúc này đã đeo quân hàm thiếu tá). Tên ba đứa con chính là những chữ làm nên bút danh Lê Hoài Đăng.
Từ Xuân Sách lúc này có thể nhận ra dấu ấn một nếp sống thời chiến ổn định ở hậu phương Hà Nội trước 1975. Ổn định hay trì trệ thì cũng vậy. Trừ bom đạn, một chiến trường ở xa và những người đi người về, còn tất cả như đứng nguyên, năm nay giống năm ngoái. Sự trì trệ này là bao trùm nên tự nhiên là đi từ đời sống sang sáng tác. Những tờ báo ra những số giống nhau, bài vở na ná như nhau. Những nhà văn hàng đầu cũng thấy bí, lặp lại mình, chán mình. Chỉ có các cây bút công chức là thấy hợp. Chất công chức trong Xuân Sách cũng được dịp “phát huy’. Các nhà xuất bản cần những cuốn sách tả chiến trường cho đèm đẹp một chút ? Thì , như trên đã kể, Xuân Sách có tập truỵện Đêm ra trận tập thơ Trong lửa đạn. Phong trào văn học cần những tác phẩm viết cho thiếu nhi, nhất là cái phần tham gia chiến tranh của thiếu nhi? Thì Xuân Sách có Đội du kích thiếu niên Đình BảngMặt trời quê hương...Tôi xin phép không kể ra đây hết mọi sự trung bình thấp lè tè dang dở... của nhiều tác phẩm đương thời. Nhưng làm thế nào được, cùng đường rồi hết cách rồi. Sự đầu hàng cam chịu bao gồm cả cách nghĩ. Một cách rất bản năng Xuân Sách đã tìm ra cho mình cách tồn tại lý tưởng . Một mặt anh thừa hiểu những cái mình viết ra chả là gì cả ( anh viết rất vội, chỉ cốt được in, chứ không gửi gắm tâm huyết gì ). Mặt khác anh vẫn không giấu được một nỗi vênh vang ngấm ngầm. Ta đã có sách in, ta cũng chả kém gì đời. Sự trâng tráo, giá anh thấy ở ai sẽ cười giễu ngay, thì lại trở thành cách xử thế chủ yếu của anh. Dường như sau trang viết của Xuân Sách lúc này là cái cười khẩy, giữa sự dày công lao tâm khổ tứ của các anh với sự phẩy tay viết xong của tôi, thua đươc có là bao?
Chạm mặt nhau trong cơ quan, mấy năm ấy, tôi luôn luôn bắt gặp một Xuân Sách lưỡng phân. Lúc là người nhũn nhặn biết điều, lam lũ làm ăn; lúc khác là kẻ ra cái điều hơn người, kiêu ngạo vô lối. Lúc cam chịu nhẫn nhục, lúc lại lồng lộn như con ngựa bất kham. Vừa đục nước béo cò tranh thủ làm ăn kiếm chác, vừa ngả sang hư vô thấy mọi thứ hão huyền. Và anh lại muốn xoa đầu thiên hạ , muốn cười thầm, muốn lắc đầu làm một cái án tử hình cho những kẻ gặp thời kẻ quá may mắn, muốn có một quân tẩy xóa bỏ tất cả.
Trong số những ấn tượng lớn nhất về Xuân Sách tôi nhớ tới cái bĩu môi khinh đời của anh khi nghe những bản báo cáo về công trạng sáng tạo và phẩm cách của đám người làm nghề. Anh nắm bắt rất nhanh cái hãnh tiến ở người này, cái lặng lẽ sung sướng đếm tiền của người kia. Mọi thành tựu dưới mắt anh như đều hiện ra với cái vẻ vô nghĩa của nó. Cuối năm 1973, nhân dịp tổ sáng tác của Hồ Phương tổng kết, Xuân Sách cũng ném ra cách tổng kết của mình
Tổ sáng tác, tổ sáng tác
Tác phẩm ùn ra như đống rác
Dấu chân người lính chửa in xong
Đã viết Ký sự hai bờ đác
Ông Chủ tịch huyện cưỡi xe tăng
Thằng nào không tránh thì mất xác
Tôi ngẩng mặt lên nhìn Vùng trời
Mây trắng xếp đầy như xếp bạc
Một mình anh hùng Lê Mã Lương
Đánh cho lữ dù 3 tan tác
Thôi đành trở lại Thôn ven đường
Kiếm lấy cái gì mà gỡ gạc
Con gà động ổ nhà bên
Cục, cục tác, cục cục tác.
( những chữ được gạch chân ở trên đều là tên gọi tác phẩm mà các nhà văn  VNQĐ lúc ấy mới cho in)

Trong tiếng Việt có một từ gọi là khôn. Người khôn thông thường được hiểu không phải là người uyên bác về kiến thức hoặc giỏi giang về nghề nghiệp mà chủ yếu là người giỏi thích ứng, trong phạm vi hạn hẹp của tài năng và trình độ của mình vẫn biết cách kiếm lợi cho bản thân làm nổi bản thân khiến người ta phải chấp nhận, lắm khi không yêu không phục nhưng cũng phải chấp nhận.
Làm sao mà một người sáng tác không có gì đặc biệt như Xuân Sách tạo đươc một ấn tượng khiến người ta luôn phải nhắc đến anh – đấy là cái khôn của anh.
Nguyễn Minh Châu ví von: Thằng Sách lúc này như chất dầu nhờn chỗ nào cũng chảy vào được, đâu cũng có mặt.
Mặc! Xuân Sách vẫn sống và viết một cách kiên trì với những lý lẽ riêng của mình. Có lần anh nói với Nguyễn Minh Châu:
-- Anh đừng vênh mặt với chúng tôi! Tại trời cho anh nhiều hơn chúng tôi chứ đâu anh có cần cố gắng! Vậy thì với tư cách nhà văn, lẽ ra anh phải thông cảm với đám chúng sinh bất hạnh mới phải! Cũng nên sớm học tập cách kính trọng bọn không nổi tiếng đi thì vừa. Vì trong cái bọn không nổi tiếng ấy, khối tay, về mặt thông minh và bản lĩnh, nó còn bằng mấy anh đấy!
Dường như Xuân Sách không chỉ nói với thiên hạ mà thường xuyên nói với chính mình như vậy. Sự tự tin làm cho anh đứng vững, lại cũng là nhân tố khiến anh tìm cách huy động hết vốn liếng của mình cho cuộc chơi. Một lần nào đó anh bảo tôi:
-- Ông xem còn cửa nào mà tôi không thử vào không?
Nghe mà sững sờ! Trong khi tưởng là dong chơi Xuân Sách vẫn lẩn mẩn làm cuộc phiêu lưu nho nhỏ. Ở những khu vực người khác bỏ qua anh lại gặt hái được một ít thành tựu. Trên tinh thần tự khẳng định như vậy, Xuân Sách có lần khắc họa chân dung mình một cách phô trương, dùng các tác phẩm của mình để ghép lại:
Cô giáo làng tôi đẻ sòn sòn
Một đêm ra trận được nghìn con
Thiếu nhi Đình Bảng nô ầm ĩ
Du kích Bạch Đằng hát véo von
Đường ra mặt trận chân chẳng mỏi
Lối vào lửa đạn bước không mòn
Mặt trời rạng rỡ quê hương mới
Vang khắp xa gần một tiếng khôn
Còn nhớ khi lần đầu nghe đọc bài này, Nguyễn Minh Châu cho luôn một chùy “Như là một bản báo công ấy“. Nguyễn Khải thì điểm huyệt cả con người bạn: “Thế mà cũng đòi khôn!”
Dường như thấy tự khen như thế quá lố, nên Xuân Sách có lúc chữa như sau:
Cô giáo làng tôi đã chết rồi
Một đêm ra trận đất bom vùi
Xót xa Đình Bảng người chồng goá
Đau đớn Bạch Đằng lũ trẻ côi
Đường ra mặt trận gân cốt rão
Lối vào lửa đạn tóc da mồi
Mặt trời ảm đạm quê hương 
Khôn dại trần gian để tiếng cười
(tôi ghi theo bản chép trong sổ, so với bản in sau này câu cuối có khác. Câu cuối về sau là Ở một cung đường rách tả tơi )
Chê thì có chê, tuy nhiên âm điệu chủ yếu vẫn là khoe, khoe một cách kín đáo. Dao sắc không gọt được chuôi—người ta lại chỉ có thể kêu lên như vậy.

Tận hưởng lộc trời
Tuy chỉ in ra có một lần, nhưng thơ chân dung thực sự tồn tại theo lối truyền khẩu. Mà khi truyền khẩu thì nó trở nên một thứ tập mờ không có hình thù rõ rệt, bị giải thích tuỳ tiện, có lúc trở thành một thứ bí truyền, khiến người ta vừa đọc vừa giải đoán.
Chẳng hạn đây là những lời ca tụng thơ chân dung. “Hình như trong đó sừng sững đến cả trăm gương mặt. Tập thơ đặc tả những gương mặt quen thuộc, nhàu nát như thể sách giáo khoa. Những thế hệ bầy đàn như chúng tôi chính là đã lớn lên trong cái vầng hào quang giáo khoa chói lọi ấy”.
Nên nhớ là Xuân Sách làm tập này ban đầu chỉ để đùa, chả có lớp lang quy hoạch gì. Có một vài bài làm chỉ để lấp chỗ trống. Có bài làm theo đơn đặt hàng. Có mấy trường hợp một nhà văn thấy phải có mặt trong tập thơ này của Xuân Sách thì mới nên người, nên chèo kéo ông mời mọc ông; rồi thì Xuân Sách cũng chiều đời mà làm thôi chứ chả hề mang vào đấy chút chủ kiến nào cả.
Còn về nghệ thuật loạt thơ cũng trong tình trạng xôi đỗ, bài hay bài dở, khá nhiều bài chặt chẽ ( nhất là mấy bài làm theo thể tứ tuyệt ) nhưng nhiều hơn là những bài vần điệu xộc xệch, tác giả viết vội viết vàng cho qua, và trong khi thưởng thức người ta chỉ mải để ý xem nó dùng để chơi xỏ ai, ra đòn có ác không, chứ không đếm xỉa tới nghệ thuật.
Song khi đã mê rồi còn ai tỉnh nữa. Hơn nữa từ yêu thơ, người ta chuyển sang yêu người, cái bước đi phi lô-gich ấy đã đến với cuộc đời bao người, lại đến với Xuân Sách.
Từ sau 1980, cuộc sống trong nghề của anh có bước rẽ ngoặt. Không chỉ chuyển về các cơ quan văn nghệ dân sự, mà cái chính là từ nay anh trở thành một bộ phận của sinh hoạt văn học ở cả bề nổi cũng như bề chìm của nó. Trong giới, cái tên Xuân Sách nổi lên như một người thạo đời thạo việc. Khoảng 1989-90, Dương Thu Hương còn sinh hoạt với Hội nhà văn, và nhiều lần được nhăm nhe vào chấp hành hội. Trước Đại hội nhà văn cuối 1989, Dương Thu Hương nói với nhiều người:
-- Tôi mà trúng vào Ban chấp hành thì thả nào tôi xin Đại hội để nhường cho Xuân Sách. Dương Thu Hương tin khả năng ứng phó và hiểu nghề, hiểu giới viết văn của Xuân Sách sẽ giúp cho việc điều hành hoạt động của Hội.
Ngoài những người bạn cũ, bắt đầu có bao nhiêu người viết khác, chỉ đọc chân dung mà cảm thấy Xuân sách như người quen của mình. Các đám nhậu trở nên sang trọng hơn nếu mời được Xuân Sách đến dự. Người ta chẳng những thấy đây là một tác giả sành sỏi thạo đời mà còn tin chắc rằng anh là một người viết có bao điều chưa bộc lộ, có cái bề sâu thăm thẳm chưa kịp nói ra. Cơn sóng ngấm ngầm sùng bái đã đẩy tác giả của những bài thơ đùa bỡn này lên thành một bậc trí giả, một cây bút uyên bác thông kim bác cổ. Cách nghĩ thâm thúy của người Tàu được vận dụng để cắt nghĩa. Trong số các danh hiệu được đặt bên cạnh anh có những chữ thuộc loại thiêng liêng nhất mà dưới áp lực của văn hóa Trung Hoa, mọi người đều dùng một cách tự nguyện. Nào một ẩn sĩ cô đơn, một nhân giả,một chân kẻ sĩ, một cây cổ thụ. Có mặt trong một bữa rượu, anh được mô tả “có cái gì giống Khuất Nguyên ngày trước. Cả cuộc đời say, đủ các kiểu say, chỉ có mình ông tỉnh...” “ Ông chính là người mà thời gian đã kịp “nấu” thành... cao, một thứ “cao” giống như cao hổ cốt.”
Dễ dàng đoán ra tâm trạng nao đã khiến người ta có sự quá đáng trong những lời khen tặng như vậy. Ngoài đời nhiều giá trị giả quá, mà không ai phá tung ra được, nên thấy ở Xuân Sách có chút gì thực, là người ta khen không tiếc lời. Xã hôi tốt xấu nhập nhèm, mà tìm trong dư luận công khai chẳng thấy gì nên người ta mù quáng tin vào những lời đồn thổi. Xã hội quá nhiều người sống cứ nhô ra, làm nổi mình lên, nên thấy ai có vẻ bình lặng một chút, người ta gán cho đủ thứ phẩm chất tốt đẹp.
Câu thơ Xuân Sách viết về Chính Hữu Anh thành đồng chí tự bao giờ? ( Đồng chí là tên một tập thơ Chính Hữu) lúc này có thể đổi ra anh thành huyền thoại tự bao giờ?
Và tôi hiểu rằng, khốn khổ, cũng như nhiều nhân vật hoạt động xã hội thời nay, Xuân Sách cũng tham gia vào cái việc tạo ra huyền thoại cho chính mình. Anh muốn bù lại những năm bị thiệt thòi, bị quên lãng.
Ở các làng xóm xưa có những nho sĩ chuyên làm vè. Cái gì họ cũng biết một tí. Về kiến thức, chân trời của họ là những cuốn sử sách và triết lý bên Tàu. Nhưng cái chân trời ấy xa quá thăm thẳm nên khi đến với mỗi người thì nó chỉ còn là những mảnh tan nát rời vụn mỗi người nhặt một mảnh mỗi kiểu. Xuân Sách cũng không ra thoát khỏi tình trạng chung. Nhưng như thế kể đã đủ lắm.
Ngoàì một chút “thâm như người Tàu” , loại trí thức nông thôn mà Xuân Sách đại diện lại còn chỗ mạnh của người trí thức bình dân. Lơ lửng sống giữa nông thôn, họ như ma xó, tức là không cần đi đâu mà chuyện gì trong cái “ hương đảng tiểu triều đình” cũng không qua khỏi mắt. Tầm hiểu biết của họ bao quát từ những vụ việc bê bối trong làng xóm tới các kiểu tính cách con người, những mối quan hệ lằng nhằng phức tạp. Với năng khiếu thiên về phúng thích (=châm biếm mỉa mai), những người làm vè nhậy với những gì cũ càng, héo hon, tan nát. Vượt quá lên nữa, đôi khi họ chạm tới cả sự vô nghĩa của kiếp người lẫn sự bất lực của cái cao sang cái tốt đẹp.
Xuân Sách là một con người như thế còn sót lại. Xuân Sách mang cái nếp nghĩ ấy nghĩ về làng văn. Ta biết rằng cuối đời Xuân Sách dặn người thân khi chết đưa mình về làng. Tôi nhìn nhận việc này như một lời thú nhận. Người ấy biết thân biết phận .
Sáng tác của Xuân Sách từ 1980 cũng theo đà này mà thay đổi về sau cũng đậm hơn sắc thái nhân sinh
Làm vua mà cũng chán
 Bỏ đi theo mây ngàn 
 Một nước cờ Yên Tử 
Làm bận lòng thế gian ( bài Yên Tử )


Đừng rót nữa tôi không sành rượu 
 Uống không say thì uống làm gì 
 Vui chẳng thêm, buồn không quên được
 Cứ như thừa từ cái mặt thừa đi 
 Cứ như thừa trong cõi đời náo nhiệt 
 Hay hớm gì nhìn gan ruột người ta 
 Giữa thời buổi cạnh tranh quyết liệt
 Cứ tỉnh queo lắm lúc cũng phiền hà... ( bài Rượu)

.
Tôi về tới bến sông xưa
Hút tàn điếu thuốc mà chưa gọi đò
 Nhìn theo ngọn khói vu vơ
 Nhớ thương thì có đợi chờ thì không 
 Buồn ai thả lại giữa dòng
Cho tôi mang lấy nặng lòng chiều nay
Hư hao một thoáng heo may
Sương nhòa mặt đất mây bay cuối trời
Cất lên một tiếng đò ơi
Nhỏ nhoi như giọt mưa rơi giữa đồng. ( bài Bến quê).

Trong các hồi ức có liên quan tới nhà số 4 Lý Nam Đế, tôi đã kể những buổi họp mặt ngẫu nhiên ở đó các nhà văn chúng tôi sống thật cuộc sống của mình. “Giao ban“ với nhau về những tin tức mới thu thập được. Đọc được cái gì hay kể lại. Có chuyện gì bực bội kể lại. Bao nhiêu những tình cảm suy nghĩ mà mỗi người vừa trải nghiệm có dịp bộc lộ. Thành thử ở đó mỗi nhà văn cũng có dịp hiện ra với tính cách có thật của mình. Hữu Mai với bộ dạng kín kín hở hở muốn chứng minh rằng mình quen biết nhiều vị cấp trên, được dự vào nhiều việc quan trọng. Xuân Thiều còn nhiều chất của người cán bộ cơ sở, thực thà đơn giản, trong khi Hải Hồ ranh vặt, Nhị Ca hư vô, Mai Ngữ chẳng còn tin ở việc gì tử tế trên đời...
Trong số này tôi nhớ hơn cả là Nguyễn Khải và Nguyễn Minh Châu. Người thứ nhất sôi nổi hào hứng không chỉ từng trải sự đời mà còn giỏi bình luận biết chớp ngay được những chi tiết người khác vừa kể biến ngay thành tài liệu riêng, và điều quan trọng hơn là cái gì cũng chấp nhận, chuyện gì cũng thấy có lý. Còn người thứ hai bề ngoài như một người thừa, thỉnh thoảng chêm vào một câu chẳng đâu vào đâu hoặc nhếch mép cười một mình, song thật ra ngấm ngầm thu góp tất cả, để rồi mai kia trong buổi nói chuyện riêng sẽ thủ thỉ với tôi về những chiêm nghiệm và sau cùng đưa những gì tâm huyết vào trang sách.
Người thứ ba tôi phải nhớ là Xuân Sách. Anh có cả đặc điểm của hai người trên. Với sự thông minh hiếm có, gần như chuyện gì anh cũng có thể tham gia được, chuyện bên ta hay bên Tàu cũng chen vào được. Cũng có lúc chẳng qua là nói vuốt đuôi nhạt nhẽo, song có khi lại là sự tiên cảm sâu sắc kỳ lạ. Ngay hồi ấy, tức là giữa lúc cách mạng văn hoá bên Trung Hoa bộc lộ tính cách cực đoan kỳ dị của nó, Xuân Sách có lúc đã dự đoán đúng. Anh bảo không chừng thứ tai hoạ này lại là một lời cảnh tỉnh, sau cơn dằn vặt này xã hội Trung Hoa sẽ trưởng thành vượt bậc. Đây là kết quả của một đầu óc có nhặt được ít mảnh vụn lấy từ những Đông Chu liệt quốc, Chiến quốc sách, Tam quốc, Thuỷ hử. Còn cách bộc lộ của Xuân Sách thì đại khái thường gồm mấy bước thế này. Thoạt đầu, giữa đám đông anh cũng chỉ dửng dưng lơ láo như một người thừa. Làm sao mà thi thố tài năng được với những cái mồm lợi hại khác? Vả chăng còn để mọi người có ngón gì trổ hết ra đã chứ. Rồi cái gì phải đến sẽ đến. Khi câu chuyện đã tàn, phần lớn mọi người ra về cả, anh thường còn cùng một vài người khác nán lại tiêu  hoá câu chuyện. Và Xuân Sách là người tiêu hoá nhanh nhất, có cách giải thích độc đáo nhất khiến những ai kiên trì ở lại cùng anh sẽ không mấy khi phải hối hận. Mà về cách biểu hiện, đã bốc lên thì Xuân Sách của chúng tôi cũng bồng bột lắm. Cũng có lúc anh đỏ mặt tía tai như cãi nhau với ai đó. Lại cũng có lúc đang ngồi anh phải đứng lên vung chân múa tay như đang diễn thuyết trước đám đông, và diễn xong lăn ra cười, không hiểu sao tôi thường hay nghĩ cái tiếng cười tự mình thưởng thức cái sự bình luận sâu sắc của mình ở Xuân Sách lúc ấy vừa sang mà lại vừa hèn hèn thế nào ấy.
Tôi nghĩ sự có mặt của Xuân Sách, cái vai Xuân Sách đóng trong những buổi nói chuyện trên đây cũng mang bóng dáng cách tồn tại của Xuân Sách nói chung. Những vần thơ chân dung của anh, sự có mặt của anh trong giới văn nghệ mà trên đây tôi thử miêu tả nuôi trong đầu óc tôi một cảm tưởng về sự đa dạng của tài năng trong giới văn nghệ , nhất là văn nghệ trong hoàn cảnh của Hà Nội lúc đó. 
Miễn làm sao mỗi chúng ta tìm được cái vai của mình, thứ đặc sản của mình, thì rồi không bao giờ thiệt, thiên hạ sẽ biết hết, cuộc đời này công bằng trong cái lý lớn lao của nó.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sân bay tắc nghẽn sao còn cắt đất làm sân golf?


MAI HƯƠNG
TTO - “Cử tri chúng tôi cho rằng việc nêu lý do xây sân golf chỉ là bình phong, còn bên trong là nhà hàng, khách sạn, biệt thự…”. Đó là ý kiến của đa số cử tri quận Tân Bình gửi đến đại biểu HĐND TP.HCM ngày 17-8. 

Tổ đại biểu HĐND TP.HCM gồm bà Lê Thị Kim Hồng - phó bí thư Quận ủy Tân Bình và ông Tăng Hữu Phong - tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, đã tiếp xúc với đông đảo cử tri quận Tân Bình (từ phường 1 đến phường 9) sau kỳ họp thứ hai, HĐND TP khóa IX.

Có hay không lợi ích nhóm?

Trước thực tế thời gian gần đây sân bay Tân Sơn Nhất rơi vào tình trạng tắc nghẽn từ mặt đất đến trên trời, từ trong sân bay ra đến ngoài sân bay, cử tri tiếp tục nêu thắc mắc, bức xúc xung quanh việc xây dựng sân golf trong sân bay.

Cử tri Nguyễn Văn Thái nói chuyện làm sân golf trong sân bay mà cử tri quận Tân Bình đã phản đối rất nhiều lần trong vòng 5 - 6 năm nay.

“Cử tri chúng tôi cho rằng việc nêu lý do xây sân golf chỉ là bình phong, còn bên trong là nhà hàng, khách sạn, biệt thự…” - ông Thái bức xúc.

Theo ông Thái, điều này ảnh hưởng nghiêm trọng đến chính trị xã hội, an ninh quốc phòng và đề nghị Ủy ban Kiểm tra Trung ương phải vào cuộc làm rõ việc giao 157ha đất vàng trong sân bay.

“Diện tích này nếu đem đấu giá công khai thì thu được bao nhiêu tiền cho ngân sách? Chuyện giao đất này có hay không sự xuất hiện của lợi ích nhóm? Tất cả phải được làm rõ và công khai cho dân biết” - ông Thái nói.

Cử tri Nguyễn Đăng Diệp thì nhận xét các nước phát triển có rất ít sân golf, trong khi Việt Nam lại có quá nhiều.

Cũng như ông Thái, ông Diệp mong muốn trung ương, TP thành lập đoàn công tác vào kiểm tra, khảo sát tình hình các dự án đang triển khai bên trong sân bay. Đoàn khảo sát này phải có sự tham gia của đội ngũ chuyên gia, đại diện người dân, cựu chiến binh, các đoàn thể.

Cử tri quan tâm hạ tầng giao thông, quy hoạch 

Bên cạnh các kiến nghị liên quan đến sân bay Tân Sơn Nhất, cử tri cũng quan ngại về vấn đề tai nạn giao thông gia tăng, hạ tầng giao thông của TP tuy có đầu tư nhưng vẫn còn bộc lộ nhiều hạn chế, kẹt xe, ngập nước có dấu hiệu tái diễn phức tạp, TP vẫn còn tình trạng quy hoạch treo kéo dài.

Cử tri Nguyễn Thanh Vân kiến nghị TP cần quan tâm tạo công ăn việc làm cho người dân để góp phần hạn chế và giải quyết căn cơ nạn trộm cắp, cướp giật.

Chia sẻ các ý kiến góp ý của cử tri, đại biểu Lê Thị Kim Hồng cho biết riêng nhóm kiến nghị về sân bay, sân golf thuộc thẩm quyền của Quốc hội, do đó tổ đại biểu sẽ ghi nhận và tiếp tục có ý kiến lên cấp có thẩm quyền.

Về quy hoạch "treo", bà Hồng thông tin từ đây đến cuối năm TP sẽ rà soát lại toàn bộ các dự án "treo" trên địa bàn TP. Riêng quận Tân Bình thời gian qua đã xóa được 12/21 dự án "treo".

Liên quan đến lĩnh vực an toàn vệ sinh thực phẩm, bà Hồng cho hay tới đây TP sẽ thành lập Ban quản lý an toàn thực phẩm thống nhất về mặt chỉ đạo và quản lý để đảm bảo an toàn thực phẩm trên toàn TP.

Riêng đối với kiến nghị của cử tri từ buổi tiếp xúc lần trước với tổ đại biểu HĐND về việc bán nhà thuộc sở hữu Nhà nước, bà Hồng cho biết đã đề nghị UBND quận Tân Bình kiểm tra rà soát theo thẩm quyền - có công văn gửi Sở Xây dựng và UBND TP đề nghị xem xét việc áp dụng giá đất năm 2014.

Ngoài ra tổ đại biểu đã trao đổi với lãnh đạo Sở Xây dựng đề nghị sớm có hướng xử lý. Hiện Sở Xây dựng đã có chỉ đạo các quận huyện rà soát lại tình hình và tổng hợp, tham mưu trình UBND TP xem xét giải quyết.

“Chúng tôi sẽ đeo bám và thông tin kết quả giải quyết sớm nhất cho bà con” - bà Hồng nói.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bí ẩn về “cô gái người rừng”


TTO - Năm 2007, một tốp thợ săn ở Campuchia phát hiện một “cô gái người rừng”, người này sau đó được một gia đình Campuchia nhận là con đẻ của họ và đưa về nuôi nấng. Câu chuyện này đã gây chấn động dư luận một thời.
Bí ẩn về “cô gái người rừng”
"Người rừng" Đinh Thị Tak (ngồi võng) và ông Đinh Peo, người nhận cô là con gái ruột - Ảnh: B.D.
Câu chuyện tưởng chừng đã khép lại. Nào ngờ mới đây, một gia đình Ba Na ở huyện Chư Sê, tỉnh Gia Lai đã qua Campuchia đưa “cô gái người rừng” này trở về nuôi nấng vì họ cho rằng đó chính là đứa con đã thất lạc của mình. Một sự dích dắc đến lạ lùng về số phận một con người.
Từ H’Pnhiêng tới...Đinh Thị Tak
Tối 13-8, một cán bộ tại đồn biên phòng cửa khẩu quốc tế Lệ Thanh điện thoại cho chúng tôi: “Lúc 11g trưa 13-8, anh em tại đồn đã làm thủ tục cho “cô gái người rừng” và gia đình qua biên giới.
Trên hồ sơ, chúng tôi đã xác định tên tuổi, địa chỉ cụ thể của người phụ nữ này là Đinh Thị Tak, con gái của ông Đinh Peo, ở làng Tơ Răh 2, xã Bar Măih, huyện Chư Sê, tỉnh Gia Lai.
Đây chính là cô gái tên Rơ Chăm H’Pnhiêng từng được một gia đình ở huyện Ozadav, Rattanakiri, Campuchia nhận nuôi từ năm 2007”.
Ở cửa khẩu quốc tế Lệ Thanh giáp Campuchia buổi trưa hôm ấy đón H’Pnhiêng - Tak không chỉ có ông Đinh Peo mà có nhiều người thân sống tại làng Tơ Răh 2.
Nghe ông Peo tìm thấy con mình, nhiều người làng cũng tò mò đánh xe máy lên biên giới để xem. Vừa qua đất Việt Nam, H’Pnhiêng người Ja Rai bỗng được gọi là... Tak, người phụ nữ Ba Na.
Sáng 14-8, ngôi làng Ba Na ở Tơ Răh 2 chộn rộn. Người ra vào nhà của ông Peo không ngớt.
Phía trong ngôi nhà gỗ của ông Peo, Tak được cắt tóc ngắn, mặc một bộ đồ mới, ngồi ở thềm gỗ. Đôi mắt Tak vẫn ngờ nghệch, ngây dại. Ai hỏi gì cũng ú ớ đôi ba tiếng không rõ nghĩa.
“Nó nói được cả tiếng Ja Rai và tiếng Ba Na của mình. Do gia đình phía bên Campuchia là người Ja Rai nên đón nó về dạy cho nó nói tiếng của họ, nhưng nó vẫn còn nhớ được tiếng Ba Na khi nó còn ở nhà đây” - ông Đinh Peo nói.
Giây phút được đưa con về nhà, ông Peo vui chộn rộn. Ai đến ông cũng bắt tay, ngồi bên Tak và kể cho họ thấy rằng Tak chính là đứa con mà ông đã thất lạc. “Nó bị thần kinh từ nhỏ. Mẹ nó cũng bị thế. Nó hay đi lang thang như mẹ nó”.
Ông Peo cầm cánh tay của Tak lên và quả quyết rằng vết sẹo trên tay là bằng chứng thuyết phục nhất chứng tỏ Tak là đứa con của mình.
“Hồi nhỏ nó bị té rồi bị cái sẹo này. Làm sao mà tôi quên được. Nó bị điên, giờ cũng thế. Nhìn nét mặt nó mà xem, nó y hệt tôi”. Nói rồi ông Peo quay qua Tak đang ngồi kế bên: “Mày đó phải không Tak?” - ông Peo hỏi. Tak vẫn nhìn ông cười ngờ nghệch.
Ông quả quyết: “Đúng là nó đây rồi chứ không phải ai nữa. Nó bị điên mà. Còn đứa con gái bị thất lạc của gia đình bên Campuchia thì không bị điên”.
Để ăn mừng con gái trở về, ông Peo mua heo, giết gà mời người làng đến ngồi quanh khu vườn của mình để uống rượu. Cả Công an huyện Chư Sê cũng đến để tìm hiểu.
Tak đang được người làng dựng cho một cái chòi ở sau nhà ông Peo để ở, bởi nhiều năm nay Tak đã ở như thế bên gia đình 
tại Campuchia.
Bí ẩn về “cô gái người rừng”
"Người rừng" H’Pnhiêng - Đinh Thị Tak tại thời điểm được tốp thợ săn Campuchia tìm thấy năm 2007
Hành trình tìm con
Năm 2007, câu chuyện về Tak - tức H’Pnhiêng - gây chấn động dư luận. Tháng 1-2007, một tốp thợ săn người Campuchia khi đi rừng đã tình cờ phát hiện Tak không mặc quần áo, bò ra chòi rẫy lục tìm thức ăn.
Tốp thợ săn này đã đưa Tak về. Gia đình ông Ksor Lu - sống ở huyện Ozadav, Rattanakiri, Campuchia - nhận H’Pnhiêng về nuôi vì tin chắc đó là đứa con của ông đã thất lạc 18 năm về trước (tính từ thời điểm phát hiện được Tak).
Lúc phát hiện, Tak đã mất gần hết bản năng của con người, lông lá đầy người, nói ú ớ không thành tiếng, lưng còng, móng tay móng chân dài và hay hú hét như con thú sống giữa rừng hoang. Phải vô cùng vất vả ông Ksor Lu mới đưa được Tak trở về cuộc sống của một con người thật sự.
Về phần Đinh Peo, ông kể rằng gia đình có tất cả năm đứa con. Tak là con thứ hai của ông. “Nó sinh năm 1977, trước nó có chị gái nữa. Nó suốt ngày đi lang thang chứ không biết làm việc gì” - ông Peo nói.
Ông kể đầu năm 2006, khi cả nhà đi rẫy về thì không thấy Tak đâu, dân làng cũng bỏ công đi tìm khắp nơi nhưng chẳng ai biết. Phần vì cuộc sống khó khăn, Tây nguyên thì mênh mông bát ngát nên sau mấy tháng cất công đi tìm, ông đành bất lực trở về vì nghĩ Tak đã chết.
Tháng 7-2007, một thanh niên có đưa cho ông xem hình ảnh về Tak trên báo. Lúc đó Tak được kể là đã tìm thấy ở bìa rừng và có gia đình ở Campuchia nhận nuôi.
“Tôi nhìn bức ảnh nửa tin nửa ngờ. Không hiểu làm sao nó có thể đi được mấy trăm cây số để qua tới đó. Nhưng nhìn khuôn mặt thì giống với Tak lắm. Lúc đó tôi nghĩ bên Campuchia xa quá, biết đâu qua đó mà chẳng phải là con mình lại mất công!” - ông Peo kể.
Từ đó đến nay, ông nói rằng vẫn hay hỏi thăm người làng, dò khắp nơi để tìm con nhưng chẳng có manh mối nào. Mới đây, khi dành dụm được một ít tiền ông đã quyết định lên đường qua Campuchia.
Ông Peo cho biết khi họp gia đình, được các con đồng ý nên ông và mấy đứa con quyết định đi làm hộ chiếu, nhờ biên phòng đồn Lệ Thanh giúp đỡ để qua tận gia đình của ông Ksor Lu nhận con. Tháng 2-2016 là chuyến đi đầu tiên.
“Lúc đầu tôi qua bên đó gặp gia đình nhận nuôi Tak, thấy nó tôi biết chắc là con mình vì nhìn đôi mắt đó vẫn không thể quên được. Nhưng tôi phải thuyết phục gia đình người ta, qua bốn lần, đến lần thứ 4 thì họ mới đồng ý cho tôi đưa về” - ông Peo nói.
Ngày 10-8 vừa qua, mấy cha con ông qua Campuchia đón Tak về. Tak đã 39 tuổi, vẫn ngờ nghệch, ngây dại như ngày nào. Đưa Tak ra khỏi nhà, mấy người trong gia đình của ông Ksor Lu - gia đình đã nhận nuôi nấng Tak từ năm 2007 đến nay - khóc như mưa.
Bà Xơi - vợ của ông Ksor Lu - bưng mặt nức nở rồi hôn lên cổ của Tak, nghẹn ngào: “Tao biết mày sẽ không nhớ tao đâu, không nhớ người mẹ này đâu. Nhưng tao thương mày lắm, mày về với cha mẹ mày ở Việt Nam đi, khi có điều kiện tao sẽ qua thăm mày, Rơ Chăm H’Pnhiêng ạ”.
Trong câu chuyện của mình, ông Peo luôn nhắc đến gia đình ông Ksor Lu, bà Xơi, Rơ Chăm Khăm Phi.
“Tôi nghe Khăm Phi - con trai của bà Xơi - nói năm 2007, khi đưa Tak về, bà Xơi đã biết Tak không phải là con gái đẻ của bà nhưng bà vẫn thương, vẫn chăm sóc và cho Tak ăn uống đầy đủ, thương như con đẻ. Gia đình họ rất nghèo, nghèo thậm chí hơn cả tôi, thế mà họ vẫn thương con tôi. Tôi mang ơn lắm”.
Ông Peo kể rằng quá xúc động trước tình cảm của gia đình bà Xơi, ông đã đem gạo, nước mắm, một ít đồ ăn và tiền mặt tổng cộng 35 triệu đồng để cảm ơn bà Xơi.
“Họ thật sự không muốn cho tôi đón Tak về. Nhưng họ cũng muốn để Tak về với cha mẹ đẻ của mình” - ông Peo nói.
“Muốn giải mã bí ẩn phải xét nghiệm ADN”
Về câu chuyện đầy dích dắc, bất ngờ của “người rừng” Rơ Chăm H’Pnhiêng, TS Lê Thanh Sơn - giám đốc Trung tâm nhân học - tôn giáo, Viện Khoa học xã hội vùng Trung bộ (Viện hàn lâm Khoa học xã hội VN) - cho biết những thông tin từ trước đến nay về Rơ Chăm H’Pnhiêng đều là những thông tin mang tính đối chứng, thông tin thực tế.
“Đây là một câu chuyện rất thú vị về số phận một con người. Có vẻ như cả hai phía gia đình đều cung cấp các thông tin rất thuyết phục để khẳng định H’Pnhiêng - Tak là con của họ và chúng ta có thể hiểu đó là cảm xúc rất thật của những người cha người mẹ khi bị lạc mất con.
Nếu muốn đi đến cùng sự việc thì chỉ còn cách xét nghiệm ADN để có cơ sở khoa học một cách chính xác nhất”.
Về việc ông Peo nói rằng lạc mất Tak năm 2006, trong khi đó Tak được tìm kiếm chỉ hơn một năm sau, trong trạng thái của một “người rừng”, TS Sơn cho rằng cần phải xét trạng thái Tak thật kỹ để xác định có phải cô là “người rừng” hay không.
“Nếu một người bị lạc một năm trong rừng thì họ sẽ tự khắc có bản năng sinh tồn để có thể tồn tại trong môi trường hoang dã. Bây giờ chúng ta không thể tranh luận về thân phận của Tak bởi mọi chứng cứ đưa ra đều chỉ là thông tin” - TS Sơn nói.
“Tak là con gái của ông Đinh Peo qua các đặc điểm nhận dạng, lời kể của người làng, nét mặt, tiếng nói...
Đây là một câu chuyện vô cùng nhân văn về sự cưu mang giữa con người với nhau, giữa người Campuchia và người Việt Nam, giữa dân tộc Ja Rai và Ba Na.
Chúng tôi đã cố tìm lại các giấy tờ nhân thân, lai lịch của Tak để làm thủ tục pháp lý cho Tak sống với gia đình nhưng ông Peo không còn giữ nữa. Chúng tôi phải để cho họ làm theo tục lệ của người địa phương
Một lãnh đạo Công an huyện Chư Sê, Gia Lai
 
THÁI BÁ DŨNG , DUNGTB@TUOITRE

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bí thư và Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái bị bắn chết, nghi phạm đã tử vong


TTO - Một vụ án nghiêm trọng xảy ra sáng 18-8 tại Yên Bái. Bí thư Tỉnh ủy Phạm Duy Cường và Chủ tịch HĐND tỉnh, kiêm trưởng Ban tổ chức tỉnh ủy Yên Bái Ngô Ngọc Tuấn bị bắn đã tử vong vào trưa cùng ngày.
* Bí thư tỉnh ủy Phạm Duy Cường và Chủ tịch HĐND Ngô Ngọc Tuấn đã tử vong tại BV Đa khoa Yên Bái. Nghi phạm Đỗ Cường Minh, chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm Yên Bái, tự bắn vào đầu cũng đã tử vong sau đó.
Bí thư và Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái bị bắn chết, nghi phạm đã tử vong
An ninh được thắt chặt ở khu vực bệnh viện, nơi đang cấp cứu cho các nạn nhân sau vụ nổ súng - Ảnh THÂN HOÀNG
Video clip VTV đưa tin về vụ việc trưa 18-8
Các nạn nhân đã được cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Yên Bái. Nghi phạm dùng súng bắn vào hai lãnh đạo tỉnh Yên Bái là Đỗ Cường Minh, chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm Yên Bái. 
Lúc 11g trưa nay, cả ba người đang nằm tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Yên Bái. Phía ngoài cổng bệnh viện, tình hình an ninh được thắt chặt, lực lượng công an, cảnh sát cơ động, kiểm soát quân sự thiết lập nhiều vòng bảo vệ. Liên tiếp các xe biển xanh của trung ương và của tỉnh Yên Bái ra vào bệnh viện. Người dân tập trung hai bên đường cũng rất đông...
Trước đó, trong sáng 18-8, ngay sau khi nhận được thông tin, Bộ Y tế đã điều kíp bác sĩ của Bệnh viện Bạch Mai và Bệnh viện Việt Đức lên Yên Bái, do đánh giá tình hình không thể chuyển bệnh nhân về Hà Nội.
Khoảng 10g sáng, hai kíp bác sĩ này đã trực tiếp tham gia ca mổ cho các bệnh nhân. Nhưng tình hình được đánh giá là rất nguy kịch và không bắt được mạch.
Kíp bác sĩ Bệnh viện Việt Đức do ông Trịnh Hồng Sơn, PGĐ bệnh viện chủ trì.
Kíp bác sĩ Bệnh viện Bạch Mai bao gồm ông Nguyễn Đạt Anh, trưởng khoa cấp cứu A9.
Ngoài ra còn có ông Dương Đức Hùng trưởng đơn vị C4, Viện Tim mạch quốc gia.
Trưa cùng ngày, thượng tướng Nguyễn Văn Thành, thứ trưởng Bộ Công an, đã có mặt tại Yên Bái để trực tiếp chỉ đạo xử lý vụ việc.
Xác nhận với Tuổi Trẻ lúc 13g chiều cùng ngày, một lãnh đạo tỉnh Yên Bái cho biết khoảng 12g30, ông Ngô Ngọc Tuấn đã tử vong vì vết thương quá nặng. Trước đó, ông Phạm Duy Cường cũng đã tử vong.
Từ một nguồn tin khác sau đó đã xác định ông Đỗ Cường Minh cũng đã tử vong.
Theo nguồn tin riêng của Tuổi Trẻ, hai nạn nhân đều bị bắn 2-3 phát đạn. Một bị bắn vào ngực, bụng và đầu. Một bị bắn vào ngực xuyên lên cổ và vào đầu.
Riêng nghi phạm Đỗ Cường Minh tự sát bằng cách bắn vào đầu. Ông Cường và ông Tuấn tử vong trước khi đến bệnh viện. Kíp bác sĩ Hà Nội lên tích cực hồi sức nhưng không hiệu quả.
Bí thư và Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái bị bắn chết, nghi phạm đã tử vong
Khu vực phòng làm việc của bí thư Tỉnh ủy, chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái đã được Công an phong tỏa, khám nghiệm điều tra nguyên nhân vụ việc - Ảnh: THÂN HOÀNG
Hủy kỳ họp thứ 2 HĐND tỉnh Yên Bái 
Theo dự kiến kỳ họp sẽ được khai mạc chính thức vào 8g sáng nay 18-8. Lý do hủy kỳ họp vào phút cuối theo một lãnh đạo tỉnh Yên Bái cho biết vì lý do trên.
Bí thư và Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái bị bắn chết, nghi phạm đã tử vong
Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái Phạm Duy Cường
Theo nguồn tin của Tuổi Trẻ, vụ việc rúng động này vừa xảy ra vào sáng nay, ông Phạm Duy Cường - bí thư tỉnh ủy và ông Ngô Ngọc Tuấn - chủ tịch HĐND kiêm trưởng ban tổ chức tỉnh Yên Bái bị chi cục trưởng chi cục kiểm lâm của tỉnh này dùng súng bắn.
Bí thư và Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái bị bắn chết, nghi phạm đã tử vong
Ông Ngô Ngọc Tuấn - chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái 
Sáng nay, ông Phạm Duy Cường và ông Ngô Ngọc Tuấn đến trụ sở tỉnh ủy từ sớm để chuẩn bị dự buổi khai mạc kỳ họp HĐND.
Tuy nhiên trước khi kỳ họp diễn ra, khoảng ngoài 7g, ông Đỗ Cường Minh, chi cục trưởng chi cục kiểm lâm tỉnh Yên Bái đi vào trụ sở tỉnh ủy. Ông Minh vào phòng làm việc của ông Cường và rút súng bắn vào đầu bí thư tỉnh ủy. Sau đó ông Minh đóng cửa phòng của ông Cường lại rồi đi sang phòng ông Tuấn và tiếp tục bắn ông Tuấn.
Ngay sau khi bắn hai lãnh đạo của tỉnh Yên Bái, ông Minh dùng súng tự sát ngay tại phòng ông Tuấn. Xác nhận vụ việc trên với Tuổi Trẻ, một lãnh đạo tỉnh Yên Bái cho biết hiện cả ba ông đã được đưa vào bệnh viện tỉnh cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Vị lãnh đạo này cũng cho biết không thể di chuyển ba ông xuống Hà Nội cấp cứu được, các bác sĩ từ Hà Nội đang cấp tốc lên Yên Bái.
Bí thư và Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái bị bắn chết, nghi phạm đã tử vong
Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm tỉnh Yên Bái Đỗ Cường Minh
Được biết, ông Minh được bổ nhiệm làm chi cục trưởng chi cục kiểm lâm tỉnh Yên Bái từ tháng 3-2014. 
Hiện các cơ quan chức năng đã phong tỏa hiện trường để khám nghiệm, điều tra.
Dự kiến 14g30 chiều nay, 18-8, tỉnh Yên Bái sẽ tổ chức họp báo về vụ việc này. TTO sẽ chuyển tải nội dung cuộc họp báo, mong bạn đọc đón xem.
Ông Phạm Duy Cường, Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái khóa XVII tái đắc cử chức Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái khóa XVIII, nhiệm kỳ 2015 - 2020.
Ông Phạm Duy Cường sinh ngày 9-12-1958 tại xã Ninh Sở, Thanh Trì, Hà Nội. 
Ông là Thạc sĩ Quản trị kinh doanh; Kỹ sư Vật liệu xây dựng. Ông Cường từng giữ các chức vụ Giám đốc Nhà máy xi măng Yên Bái; Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Yên Bái; Phó Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái.
Ông Ngô Ngọc Tuấn - Chủ tịch HĐND tỉnh, kiêm Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Yên Bái sinh ngày 18-8-1964.  Quê quán: xã Tiên Tân, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam. Trình độ chuyên môn: Đại học Nông nghiệp chuyên ngành Kinh tế, Đại học Luật
Ông hiện là Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND tỉnh khóa XVIII, nhiệm kỳ 2016 - 2021 kiêm Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy.
THÂN HOÀNG - ĐỨC BÌNH - LAN ANH


 

Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

Nếu Nguyễn Hà Đông “vào tay” nghị sĩ Mỹ và chuyện “nhân tài” phá nát xã hội


Đình đám được vài tuần, tiền vào như nước, bỗng nhiên Nguyễn Hà Đông đi ở ẩn và đã sang Mỹ làm việc cho một công ty IT nổi tiếng
Viết bài này tôi nhớ bạn Nguyễn Hà Đông với trò chơi Flappy Bird cách đây mấy năm.
Một nghị sỹ Mỹ nói chuyện với tôi cứ tiếc mãi, giá như vào tay ông thì Hà Đông sinh ra tiền tỷ đô. Việt Nam đã bỏ phí một tài năng IT xuất chúng, chất xám chảy đi, tiền cũng mất, thiệt đủ đường.
Một lần đi cafe với một luật sư trẻ người Việt đang làm cho một tổ chức tài chính quốc tế ở Washington DC. Chúng tôi lan man về nạn chảy máu chất xám.
Rất nhiều sinh viên du học ở Mỹ và phương Tây tìm cách ở lại, phần lớn là những tinh hoa từ các trường phổ thông. Ngay tại World Bank, có vài bạn trẻ từng học ở trường chuyên Amsterdam Hà Nội, dù mới ngoài 30 tuổi nhưng đã là chuyên gia kinh tế có tiếng của tổ chức này.
Câu hỏi đơn giản, về nước thì người như anh sẽ làm gì với vốn kiến thức luật quốc tế về tài chính, ngoại ngữ như gió, có ai cần không? Hay phải làm trong môi trường mà ai cũng tìm cách thỏa hiệp để tồn tại, rủ nhau chia chác hay lập dự án trời ơi, muốn ăn phải phá?
Anh bảo, ai cũng biết, khi người tài mà dùng trí tuệ kết hợp với hiểu biết tầm toàn cầu cho mục đích xấu như trộm cắp hay tham ô tài sản quốc gia thì hệ lụy không hề nhỏ và hơi khó bị bắt
Ăn cắp mà vẫn đúng luật quốc tế là trò chơi của những kẻ có kiến thức nhưng vô đạo. Dự án trên trời, thu vén vài quốc tịch, thẻ xanh, đầu tư ra nước ngoài bằng tiền tham nhũng dễ như trở lòng bàn tay.
Nhâm nhi ly cafe, chúng tôi nhớ lại nhà tài phiệt Bernard Madoff, từng là chủ tịch sàn giao dịch chứng khoán NASDAQ và có hãng đầu tư cùng tên ở phố Wall.
Với hiểu biết về chứng khoán và cung cách hoạt động của sàn giao dịch, Madoff đã kiếm hàng tỷ đô la vào túi vì gian lận tài chính. Ông đã bị bắt năm 2008 và bị phạt 150 năm tù.
Vụ gian lận của Madoff đã làm thiệt hại tới 50 tỷ đô la, nhiều ngân hàng tại Tây Ban Nha, Pháp, Thụy Sĩ, Italia, Hà Lan, Nhật Bản đã ngậm đắng vì vụ lừa đảo này vì họ mất hàng trắng hàng tỷ đô la.
Suốt từ khi thành lập công ty những năm 1960, Madoff được coi là doanh nhân xuất chúng và một nhà từ thiện.
Việc ông bị bắt đã làm chao đảo thương mại toàn cầu năm 2008 khi khủng hoảng tài chính thế giới lên đỉnh điểm. Một trí tuệ siêu việt được dùng cho mục đích bẩn thỉu đã ảnh hưởng cả thế giới.
Một đồng nghiệp khác tâm sự về vụ án ACB và ông Kiên đầu bạc từ vụ án năm 2012.
Hồi trong nước, anh rất mê bầu Kiên đầu bạc qua các bài báo. Nhưng rồi bầu Kiên bị bắt làm anh choáng váng, không thể hiểu tại sao nhiều người tài năng lại có thể dính vào vòng lao lý một cách dễ dàng như vậy, gây hậu quả nghiêm trọng đến như vậy.
Nếu không có lỗ hổng về hệ thống hay thể chế thì chắc chắn họ không thể khuynh đảo xã hội như thế. Cho tới nay, không hiểu bầu Kiên đã gây thiệt hại to lớn như thế nào cho nền kinh tế.
Vụ án Vinashin thiệt hại 4 tỷ đô la và dư chấn vẫn còn tới ngày hôm nay dù ông đứng đầu đã bị tù 20 năm và phải đền 500 tỷ đồng.
Ông Phạm Thanh Bình là chủ tịch HĐQT, Tổng Giám đốc và Bí thư Đảng ủy, người bổ nhiệm con trai sinh năm 1980 từ một nhân viên tập sự trở thành Viện phó Viện Khoa học công nghệ tàu thủy, kiêm Giám đốc Trung tâm Thử nghiệm và kiểm định tàu thủy, rồi các chức danh khác.
Ông Bình cũng bị bắt vì một tội tương tự như bầu Kiên "cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng".
Gần đây vụ lùm xùm Trịnh Xuân Thanh và số xe biển xanh, biển trắng. Từ việc phát hiện một sai phạm nhỏ thấy vỡ ra những bê bối lớn ở PVC nơi ông từng giữ trọng trách trong thời gian dài.
Ai cũng sợ phải sống và làm việc trong một môi trường pháp lý nhiều lỗ hổng, thiếu minh bạch, quan hệ chồng chéo, hậu duệ hơn trí tuệ, nhiều tài năng trẻ bị uổng phí. Khi ấy họ sẽ sợ không dám làm hoặc phải tự cứu như người bạn làm ở Washington DC nếu như không muốn dính vào vòng lao lý.
Một trong những "biến chứng" khác, là cơ chế không tốt, có thể biến một số người thành một kiểu mafia không hơn không kém như nhà tài phiệt Madoff, cuối cùng bị bắt, bị tù cho đến lúc chết.
Nguy hiểm hơn cả là hậu quả để lại, quốc gia không thể phát triển.
Thể chế văn minh là tạo ra chính sách và môi trường cho sáng tạo và phát triển, nuôi dưỡng những tài năng cho đất nước và cho nhân loại. Nếu hệ thống mà để tài năng dùng vào mục đích xấu thì sự phá hoại là rất lớn.
Tài năng không đặt trong đúng hệ thống thì không thể phát triển, không thăng hoa và chẳng giúp gì do dân tộc. Trí tuệ khác người thì đừng dùng trong hệ thống không giống ai.

Phần nhận xét hiển thị trên trang