Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

Đủ lông đủ cánh là iem bay! - Thôi anh ở lại giữ nơi này!

Cựu Ceo FPT Trương Đình Anh đưa cả nhà sang Mỹ sống
24/07/2016 Hôm qua, Chủ tịch một công ty con của FPT đã viết lời chia tay tới cựu tổng giám đốc FPT trên trang cá nhân, cùng lời chúc may mắn và thành công trên đất Mỹ. Thông tin này đã khẳng định việc ông Trương Đình Anh cùng cả nhà sang Mỹ định cư và làm việc lâu dài.
Là người đặt nền móng và xây dựng FPT Telecom, FPT Online, cựu Tổng giám đốc Trương Đình Anh rời FPT từ tháng 9/2012. Sau đó, trên mạng truyền thông, tên của vị này được nhắc đến bên cạnh một startup về thanh toán điện tử được rót vốn đầu tư 28 triệu USD vào đầu năm 2016.

Ngày 23/7, trên trang cá nhân của một người bạn, một nhân viên cũ (hiện giữ chức Chủ tịch một công ty thuộc FPT, nguyên là Phó tướng của cựu CEO FPT) xuất hiện lời chia tay tới ông Trương Đình Anh, cùng câu ví von: "Cá kình phải bơi ra biển lớn".


Trong ngày thứ bẩy, cả gia đình Trương Đình Anh (vợ chồng, cùng 4 con trai) đã bay sang Mỹ. Trước đó, các tin đồn về việc cựu CEO FPT sẽ sống và làm việc dài hạn ở Mỹ đã lan truyền, nhưng ngày 23/7, thông tin này được khẳng định với lời chia tay từ "Phó tướng" trước đây của Trương Đình Anh.

Trên trang cá nhân, nữ phó tướng này viết: "Chúc cả nhà thượng lộ bình an. Chúc các bạn Rồng, Rắn, Dế, Kiến (tên gọi thân mật của 4 cậu con trai cựu CEO FPT) sẽ thoả sức vẫy vùng và đạt nhiều thành công trên đất Mỹ".

Trương Đình Anh nhận được quyết định bổ nhiệm giữ chức CEO của tập đoàn này vào tháng 2/2011. Tuy nhiên, khi đó, người đang giữ chức vụ Phó tổng giám đốc của FPT từ chối việc bổ nhiệm với lý do mình sẽ không đủ quyền quyền hành động như một CEO thực sự - điều ông vẫn làm tại FPT Telecom.

Tuy nhiên, 2 tháng sau, ngày 25/3/2011, CEO Trương Đình Anh chính thức tiếp quản chiếc ghế của người tiền nhiệm Nguyễn Thành Nam.

Khi đó, mục tiêu lớn của FPT trao cho ông là thực hiện tái cơ cấu tập đoàn, đưa FPT lọt vào danh sách 500 doanh nghiệp hàng đầu của Forbes (trong Forbes Global 2.000) trong vòng 10 năm tới.

Tuy nhiên, những khác biệt về định hướng chiến lược và nước đi cho FPT vẫn là rào cản giữa CEO và nhiều thành viên HĐQT của FPT.

Tháng 9/2012, sau gần 2 tháng xin nghỉ phép, CEO Trương Đình Anh xin từ nhiệm với lý do những khác biệt trong hoạch định chiến lược và phương thức điều hành với Hội đồng quản trị FPT không thể giải quyết.

Sau khi rời khỏi FPT, cái tên Trương Đình Anh xuất hiện trên báo chí gắn liền với ứng dụng chuyện nhận tiền trực tuyến Ví điện tử Momo do Công ty cổ phần M_Service sở hữu. Theo hồ sơ của công ty này, ông Trương Đình Anh đầu tư tại đây từ tháng 4/2013.

Tháng 3/2016, Momo nhận được khoản đầu tư 28 triệu USD từ quỹ quỹ đầu tư Standard Chartered Private Equity (SCPE) và Ngân hàng đầu tư toàn cầu Goldman Sachs.

Ngoài ra, trên trang trang cá nhân Linkedin, ông Trương Đình Anh cho biết, tháng 10/2013, ông đã gia nhập quỹ đầu tư ATAMS với cương vị Giám đốc. Tuy nhiên, có rất ít thông tin về quỹ này có thể tìm hiểu trên Internet.
Theo Tri thuc tre

http://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/doanh-nhan/317345/cuu-ceo-fpt-truong-dinh-anh-dua-ca-nha-sang-my-song.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tiếng nói nhà văn:




CÓ QUY TRÌNH NÀO ĐƯA CÁN BỘ ĐẾN VI PHẠM PHÁP LUẬT?
Mới đây, dưới sức ép của báo chí truyền thông và Quốc hội, ông Võ Kim Cự đã xuất hiện trở lại với báo giới và vẫn như mọi khi, ông ta nói ông ta làm dự án Vũng Áng – Formosa rất đúng quy trình. Và như vậy, ông Võ Kim Cự vẫn trắng trợn dối trá nhằm che đậy hành vi phạm tội “lạm dụng chức vụ gây hậu quả nghiêm trọng” của ông.
KKT Vũng Áng được Thủ tướng Chính phủ thành lập tại Quyết định số 72/2006/QĐ-TTg ngày 03/4/2006 có diện tích 22.781ha với mục tiêu xây dựng, phát triển thành KKT đa ngành, đa lĩnh vực với trọng tâm là: (...) Điểm thứ 3 của mục tiêu ghi rõ: “Xây dựng khu đô thị mới Vũng Áng, đồng thời ưu tiên phát triển các khu du lịch sinh thái, du lịch nghỉ dưỡng biển trở thành các điểm du lịch quan trọng trong tuyến du lịch ven biển Bắc Trung Bộ.”
Khu kinh tế Vũng Áng ở chân núi phía Bắc của dãy núi Hoành Sơn, bao trùm các xã Kỳ Nam, Kỳ Phương, Kỳ Lợi, Kỳ Long, Kỳ Liên, Kỳ Thịnh, Kỳ Trinh, Kỳ Hà và Kỳ Ninh (đều thuộc Kỳ Anh) với diện tích tự nhiên 227,81 km².
Tại thời điểm KKT Vũng Áng ra đời, ông Võ Kim Cự là Phó chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Tổng Công ty Khoáng sản và Thương mại Hà Tĩnh, Chủ tịch Hiệp hội Titan Việt Nam. Vậy mà ông vẫn cùng Formosa lập Dự án cho Tập đoàn gang thép sản xuất thép là ngành kinh doanh sẽ tàn phá môi trường, vi phạm chính điểm thứ 3 (nêu trên) Quyết định số 72/2006. Vụ cá chết hàng loạt khi đó chưa diễn ra, nhưng sản xuất gang thép ở nơi mà sẽ phải xây dựng khu nghỉ dưỡng, du lịch sinh thái và trở thành các điểm du lịch quan trọng trong tuyến du lịch ven biển Bắc miền Trung như quyết định của Thủ tướng đã nói rõ; như thế có là tội không?
Đó là còn chưa kể, Điều 7, khoản 1 Luật Đầu tư quy định về việc đảm bảo An ninh Quốc phòng trong Dự án đầu tư. Điều 31, khoản 1 điểm c: Khu công nghiệp gắn với cảng biển quốc tế…đều phải được Quốc hội cho phép hay không. Điều 30 Luật Đầu tư nói kỹ hơn về điều này:
Quốc hội quyết định chủ trương đầu tư đối với các dự án đầu tư sau đây:
1. Dự án ảnh hưởng lớn đến môi trường hoặc TIỀM ẨN (VC viết in hoa) khả năng ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường, bao gồm:
a) Nhà máy điện hạt nhân;
b) Chuyển mục đích sử dụng đất vườn quốc gia, khu bảo tồn thiên nhiên, khu bảo vệ cảnh quan, khu rừng nghiên cứu, thực nghiệm khoa học từ 50 héc ta trở lên; rừng phòng hộ đầu nguồn từ 50 héc ta trở lên; rừng phòng hộ chắn gió, chắn cát bay, chắn sóng, lấn biển, bảo vệ môi trường từ 500 héc ta trở lên; rừng sản xuất từ 1.000 héc ta trở lên;
2. Sử dụng đất có yêu cầu chuyển mục đích sử dụng ĐẤT TRỒNG LÚA NƯỚC TỪ HAI VỤ TRỞ LÊN với quy mô từ 500 HECTA (VC viết in hoa) trở lên;
3. Di dân tái định cư từ 20.000 người trở lên ở miền núi, từ 50.000 người trở lên ở các vùng khác;
4. Dự án có yêu cầu phải áp dụng cơ chế, chính sách đặc biệt cần được Quốc hội quyết định
Điều 31. Thẩm quyền quyết định chủ trương đầu tư của Thủ tướng Chính phủ
Trừ những dự án thuộc thẩm quyền quyết định chủ trương đầu tư của Thủ tướng Chính phủ theo pháp luật về đầu tư công và các dự án quy định tại Điều 30 của Luật này, Thủ tướng Chính phủ quyết định chủ trương đầu tư đối với các dự án sau đây:
1. Dự án không phân biệt nguồn vốn thuộc một trong các trường hợp sau:
a) Di dân tái định cư từ 10.000 người trở lên ở miền núi, từ 20.000 người trở lên ở vùng khác;
b) Xây dựng và kinh doanh cảng hàng không; vận tải hàng không;
c) Xây dựng và kinh doanh cảng biển quốc gia;
Điều 31 Luật Đầu tư quy định Thẩm quyền quyết định chủ trương đầu tư của Thủ tướng Chính phủ. Điều này có 4 khoản, khoản 1 có 9 điểm đánh số từ a đến h, không có điểm nào nói Thủ tướng ủy quyền cho địa phương ký cho phép đầu tư. Như vậy, ông Võ Kim Cự vẫn cấp giấy phép đầu tư cho Formosa là vi phạm pháp luật.
Trong một diễn biến khác, ông Võ Kim Cự đã từng trả lời báo giới về kết luận Thanh tra Chính phủ về việc Hà Tĩnh Cấp phép đầu tư 70 năm cho Formosa khi chưa được Chính phủ đồng ý:
Đó là một trong những nội dung kết luận của Thanh tra Chính phủ về việc chấp hành pháp luật về đầu tư xây dựng cơ bản và quản lý, sử dụng đất đai đối với một số dự án tại Hà Tĩnh.
Kết luận của Thanh tra Chính phủ nêu rõ, dự án đầu tư và xây dựng Nhà máy liên hợp luyện gang thép và cảng nước sâu Sơn Dương (dự án Formosa) do Công ty TNHH gang thép Hưng Nghiệp Formosa Đài Loan làm chủ đầu tư, đã được Ban quản lý khu kinh tế Vũng Áng (nay là Ban quản lý khu kinh tế tỉnh Hà Tĩnh) cấp phép đầu tư với thời hạn 70 năm khi chưa được Chính phủ đồng ý là vượt quá thẩm quyền, có dấu hiệu vi phạm pháp luật.
Phát biểu tại buổi công bố kết luận thanh tra, ông Võ Kim Cự, Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh, thừa nhận việc Ban quản lý khu kinh tế Vũng Áng cấp phép đầu tư với thời hạn 70 năm khi chưa được Chính phủ đồng ý là không phù hợp. UBND tỉnh Hà Tĩnh đã có văn bản báo cáo giải trình Thủ tướng Chính phủ và Thanh tra Chính phủ.
Cần lưu ý rằng, các đời lãnh đạo Hà Tĩnh trước ông Cự, rất nhiều nhà lãnh đạo đã nghĩ nát óc ra để gỡ thế bí cho Công nghiệp hóa Hà Tĩnh, một tỉnh nghèo, chỉ duy nhất có mỏ sắt Thạch Hà; (hồi đó các cụ chưa biết mở du lịch dịch vụ,) nhưng khai quặng sắt lên mà sản xuất gang thép thì khác gì đổi Hà Tĩnh thanh bình lấy biển chết, cá chết như hiện tại?
Võ Kim Cự - nhà lãnh đạo từ bán cát đen xuất thân đã dám làm tất cả và bây giờ thì Hà Tĩnh gánh chịu hậu quả, nhân dân Hà Tĩnh và 4 tỉnh miền Trung nói chung đang gánh chịu hậu quả. Có “quy trình” nào còn dã man hơn thế?
______________________________
Quý vị đừng mất công đối chiếu Luật Đầu tư năm 2005 so với Luật Đầu tư 2014. Bởi vì so với Luật Đầu tư 2005 (khi đó Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là Chủ tịch QH) Luật Đầu tư 2014 chỉ có 5 điểm mới, các điều 7, Điều 30 và 31 mà tôi dẫn trên đây vẫn giữ nguyên.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

TA sắp là anh cả của PHE xhcn rồi !



.
Trời nay nắng, nóng quá, nhưng vẫn thấy 2 gạch đầu dòng :
- Việt Nam hiện đại hóa tên lửa S-125 cho Cuba
http://soha.vn/tieng-lanh-don-xa-viet-nam-hien-dai-hoa-ten-…

- Hàng chục nghìn người Venezuela lại tràn qua biên giới sang Colombia để tìm cách mua thực phẩm và thuốc men, những nhu yếu phẩm mà giờ ở đất nước của họ không thể tìm mua được nữa (2 ảnh dưới kia !).
http://petrotimes.vn/doi-nguoi-venezuela-un-un-tran-qua-bie…
.
Chỉ đạo của “Tổng thư ký Liên hợp quốc” :
Cùng hệ thống XHCN, đã giúp tiền đồn XHCN Cu Ba vũ khí thì vô lý không giúp "Đảng Xã hội Chủ nghĩa Thống nhất Venezuela" của tổng thống đã chết Hugo Chavez và TT Nicolás Maduro đang cầm quyền ??
Hãy nhớ ân tình, năm 1964, Venezuela bắt 1 đại tá Mỹ tại thủ đô Caracat, và gạ Mỹ đổi để phía VNCH thả anh Nguyễn Văn Trỗi (Người bị bắt do âm mưu đánh bom cầu Công Lý muốn giết bộ trưởng quốc phòng Mỹ sang thăm VN lúc đó) ;
lịch sử ÂN TÌNH còn khắc bằng THƠ (Hãy nhớ lấy lời tôi) của anh Tố Hiu đây này:
“….Du kích quân Ca-ra-cát đã vì Anh
Bắt một tên giặc Mỹ giữa đô thành….”
Chả biết TA có CỨU Venezuela kia không, nhưng khẳng định, qua 2 GẠCH ĐẦU DÒNG trên, TA sắp là anh cả của PHE xhcn rồi ! hehe
(Trích, "Đang chăn bò vẫn làm chân “Tổng thư ký Liên hợp quốc !")

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ANH SEN RỖ HAI BÀ

..

Truyện ngắn của HG

Làng Vân là một làng nghèo, từng có thâm niên hàng trăm năm bên bờ sông Cái. Một làng tồn tại lâu như thế mà chả có danh tiếng gì. Đền thờ miếu mạo cũng gọi là có, nhưng hết sức sơ sài.
Về sau này có chủ trương bảo tồn bảo tàng, xét về quy mô chả có cái nào đủ tiêu chuẩn để tôn tạo,  để cấp “bằng chứng nhận di sản lịch sử” hay “văn hóa”.
 Danh nhân, danh tướng không có đã đành, mà dân trí nói chung lại dưới tầm cây na, cây ổi.
Lanh quanh chỉ có một hai ông giáo làng, gõ đầu trẻ, gọi là lớp trí thức của làng thời bấy giờ.
Phần đông chân chì, hạt bột, cổ cày vai bừa..
Một nơi không xa kinh kỳ Hà Nội là mấy, mà tăm tối bao nhiêu năm, kể cũng cực kỳ vô lý.
Nhưng hình như điều đó dân làng cũng chẳng ai bận tâm. Người ta lo cái ăn cái mặc hàng ngày còn chưa xong, lấy đâu ra thời giờ, công sức để ý đến chuyện sang hèn, đua tranh với thiên hạ?
Thời đó trong làng chưa có nhiều đồ nhựa, bền và tốt như bây giờ. Tất cả đồ dùng cho sinh hoạt mọi nhà hầu hết đều bằng tre. Từ cái rá đãi gạo, cái nong cái nia phơi thóc, đến cái quạt mát cầm tay, toàn làm bằng tre cả.
Ngay cả đến cái giường nằm, cái chõng ngồi xơi nước cũng bằng tre nốt. Chưa kể đến cặp gậy đôi, cái néo đập lúa, cái bắp cày, cái chổi bừa ..Không thứ nào không cần có tre góp mặt.
Mà làng Vân tre lại rất sẵn. Bốn bề làng, trừ một phía giáp cánh đồng là lũy tre dày đan kín. Ngay cả lối đi trong làng họa hoằn mới có một cây gạo, cây bàng xen kẽ, còn ngoài ra những tre là tre.
Người bấy giờ chưa đông, chưa nhiều như bây giờ nên phần đa vườn nhà ai cũng rộng. Cây trái chưa biết thâm canh, chưa nhiều chủng loại, lèo tèo vài thứ rông rài. Vườn nhiều nhà gần như bỏ hoang, lạp tạp những thứ cây không mấy giá trị. Cũng có nhà cày bừa trông ngô trồng đậu trong vườn. Nhưng bóng tre cớm nắng, cây lên èo uột chả mấy năng suất. Chủ yếu trồng dăm ba cây mít. Thứ cây tán nó rộng, có khi choán cả nửa sào đất,  chủ yếu lấy quả ăn chơi, chứ bán hơi bị khó vì chợ thì xa, dân làng thì nghèo. Chả có mấy người sẵn tiền trong bọc. Một loại cây khác nữa cũng hay được trồng hồi đó là cây chuối. Quả của nó chín thì ăn quả, xanh thì xào nấu làm canh, thay rau. Những năm mất mùa hoặc đê vỡ còn thay cả cơm, đến là tiện dụng.
Bây giờ nếu ai có dịp qua lại vùng này, có những thứ cây không còn nữa. Thậm chí người ta không thể hình dung ra nó đã từng có mặt và tồn tại hàng trăm năm trước. Cây mít, cây tre là một ví dụ. Chỉ còn cây chuối là vẫn còn, được trồng hẳn từng vùng trong các trang trại cùng với nhiều giống cây khác. Nhưng đó là chuyện của sau này..

Thời cô Tân đang thời con gái, tre ở làng Vân vẫn còn nhiều. Vẫn còn là nguồn thu đáng kể của nhiều nhà trong làng. Ngay nhà cô cũng có hơn hai chục khóm. Mỗi khóm có đến hàng trăm cây. Những cây tre óng ả, chen chúc nhau thẳng như có người uốn. Đó là nguồn lợi bố cô được thừa kế từ đời các cụ, ông bà để lại. Cứ năm năm một lần lại có người đến mua hết cả vườn tre. Họ thuê người vác ra sông, kết thành bè mang về tận Hà Nội Hải Phòng.
Bấy giờ làm gì có xe ô tô để chở? Đến xe bò xe cải tiến cũng không! Toàn là nhờ vào sức người.
Những ngày này, người ta đến chặt tre, khuân chuyển đi trong xóm cứ ồn ã, náo nhiệt như ngày hội. Cây tre đánh võng đu đưa trên vai. Vai trái, vai phải bên nào cũng đỏ bầm, chai đi, nhưng người ta vẫn rất vui. Vô tư lắm, không hay quạu cọ, nổi khùng như  những người buôn bán thời bây giờ.
Rồi anh rồi ả, hát đối hát đáp, chòng ghẹo nhau như tất cả đang được sống ở thiên đường.
Những ngày khác, năm khác tre vườn nhà cô Tân được mang ra chợ. Có một bãi hàng tre cho kẻ bán người mua chọn lựa, mặc cả, trả tiền cho nhau.
Đó là chợ Cầu. Một cái chợ bên kia con sông đào đổ ra sông cái ( không rõ có từ bao giờ, hình như là có từ thời thực dân, phong kiến ). Muốn vào chợ phải qua một cái cầu cũng làm bằng tre bắc qua con sông này. Vì thế chợ có tên là chợ Cầu.

Từ nhà cô Tân xuống chợ non chục cây số. Phải qua hai cánh đồng, một khúc đê, lên xuống hai cái dốc. Chỉ đi bộ thôi từ nhà đến chợ đã mệt, đằng này vắt vưởng ít nhất là hai cây tre bó lại thì biết vất vả như thể nào rồi?
Nhưng cô không thấy mệt, cũng chẳng thấy cực, thấy buồn, lại thấy phấn khích, hăng hái là đằng khác.“Con gái mười bảy, bẻ gãy sừng trâu” Cô Tân chỉ thấy thinh thích. Thoát ra khỏi cái không khí u u, ang ang của làng quê nghèo, ra chợ cô thấy cái gì cũng mới, cũng đáng yêu.
Cô đặt vác tre xuống bãi ở góc chợ, để mẹ cô bán sao thì bán. Nhoăn nhoắt, cô đi về hàng bún ốc, dù trong túi chưa có đồng nào.
Mẹ cô bảo: “Con gái không nên giữ tiền trong người, nhiều sự nguy lắm. Chỉ tổ làm sự chú ý của bọn ma cô, móc túi”.
Ôi dào nói đến bọn đấy, cô không muốn nghĩ nhiều. Chỉ tổ nhức đầu, hơn nữa cô chẳng thấy có gì phải sợ. Cô đến chỗ này theo thói quen mọi khi. Nơi có anh chàng không đẹp trai lắm, nhưng không đến nỗi xấu. Anh này mồm lôi công, kiểu mồm nói có người nghe, làm nghề hoạn lợn. Một nghề mà sau này người ta cho là nghề mọn, xâu xấu, nhưng thời bấy giờ lại có nhiều người trọng vọng vì kiếm ra được đồng tiền.
Ở cái xứ mà nghề ngỗng hiếm hoi, có bất cứ nghề gì cũng là tốt rồi. Chê làm gì? Chê làm sao khi mà tất cả chỉ có mỗi một nghề “chổng mông”, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời? Suốt từ lúc sinh ra, cho đến khi nhắm mắt, không chừa một ai thoát ra khỏi cảnh chân lấm, tay bùn.
Người ấy có đôi mắt rất lạ. mắt to đàng hoàng, nhưng chỉ nhìn he hé, cách nhìn sâu vào bên trong, giấu kín cảm xúc riêng của chính mình. Kiểu mắt của người đa mưu, túc trí. Đúng ra kiểu người này phải làm việc bàn giấy, hay ông thầy dạy học. Không hiểu vì sao lại làm nghề này?
Lòng trắc ẩn của cô gái mới lớn khiến cô chú ý, dù chẳng biết anh ta là ai, quê quán nơi nao?
Nhưng cái làm cô chú ý nhất là cái xe đạp của anh thợ hoạn. Đó là cái xe độc nhất vô nhị ở vùng quê nghèo này. Khung và vành xe làm bằng đuya ra, lốp xe hai mầu đen trắng có xuất xứ từ bên Pháp. Nó bằng tài sản của một gia đình trung lưu thời bấy giờ.

Hai người quen nhau bởi cái giây phút gặp gỡ trên cầu vào chợ. Suýt nữa thì cái ngọn tre cô vác trên vai đâm thẳng vào cái vành xe của anh. (may mà chuyện đó không xảy ra, nếu không đã xảy ra nạn lớn rồi ).
“Đi đứng thế nào thế?” Anh quát to. Cô gái hoảng hồn né sang một bên. Chút nữa thì cả cô lẫn vác tre rơi xuống con sông đào!
Vẻ hoảng hốt của cô làm anh chàng ái ngại. Anh dịu giọng: “ Cô không sao thì tốt rồi..Tôi mạn phép đi trước”.
Tới lúc vào chợ cô lại bất ngờ gặp lại con người ấy. Cô đã định tránh mặt. Người kia tiến lại gần: “Tôi ban nãy có hơi nóng, cô cảm phiền cho nha!”. Khác với giọng khê khê nồng nồng của dân vùng đất bãi, giọng anh chàng trầm vang như tiếng chuông chiều, làm cô cảm động. Anh hỏi han quê quán, rồi hai người quen nhau. Anh theo cô về làng.

Về cái làng Vân có lũy tre xõa tóc, ao hồ liên chi hồ điệp, anh không khỏi sửng sốt. Anh đi nhiều nơi gặp gỡ nhiều người vì cái nghề thợ hoạn của anh vốn là nghề “thân cư thiên di”, phải đi nhiều nơi mới kiếm được tiền.
Rồi cái gì phải đến đã đến. Cô phải lòng anh lúc nào không hay. Ông bố nghiện rượu của cô hễ thấy anh đến là rung râu, sáng mắt như được gặp quý nhân. Ngày ngày anh đạp xe đi thiến lợn rong trong vùng, chiều tối mới về. Hôm thì mang về xâu thịt, hôm mớ cá tươi. Hàng xóm phát ghen với nhà cô vớ được “ông khách sộp”.

Chuyện đời xưa nay, ngày vui thường không dài..
 Nửa năm sau, anh thợ hoạn mất dạng không có tăm hơi. Người ta đồn anh dính dáng đến một “hội kín” gì đó, bị nhà chức trách đưa biệt tích lên vùng rừng xanh núi đỏ.
Cũng là lúc cô Tân mang một mầm mống, sinh linh bé nhỏ trong lòng. Cô cực kỳ hoang mang.
Thời đó “khắc phục hậu quả” không đơn giản như thời sau này. Cô đã tính đến chuyện bỏ làng ra đi, muốn đến đâu thì đến. May mà phút lưỡng lự bên bờ sông Cái đã cứu cô thoát nước làm liều.
Tháng sáu nước lên, sông cái cuồn cuộn, mênh mang nhìn không tới bờ bên kia. Nhảy xuống đấy rồi chỉ còn nước xuôi ra cửa bể, không thể lên bờ..
   Con người ta bất luận hoàn cảnh thế nào, sinh mệnh cũng đều quý giá. Người ta chỉ có một lần duy nhất nơi thế gian này. Nếu cô dại dột nhảy xuống dòng sông năm ấy, sinh mệnh quý báu đã không còn. Dù có đầu thai kiếp khác chắc gì đã được làm người, khi không biết quý trọng sinh mạng tạo hóa đã ban cho?
 
Cũng còn may, nhờ tục ngữ có câu:“Ở ống thì dài..” Cha mẹ cô nhận lời sắp xếp cho cô một đám khác. Đám này ước ao theo đuổi cô từ lâu, bị cô năm lần bảy lượt chối từ. Nhà anh ta đã nghèo, người lại xấu. Cô từng chê anh ta “Mười phần thì bảy phần khỉ, chỉ có ba phần người”. Đã thấp lùn thì chớ, lại lưng gù, mặt rỗ, răng vẩu. Đứng gần mồm hôi đến buồn nôn.
Trăm sự tại giời, “ghét của nào trời trao của đó”, ở hoàn cảnh này cô Tân đành phải chấp thuận, chứ biết tính làm sao?
Anh “Sen rỗ”, tên cúng cơm của vị hôn thê còn thêm một điều kiện: Hai người sẽ chả có cưới treo gì. Cả hai sẽ xuống thuyền, từ nay làm nghề chài lưới dưới sông, cách xa miệng tiếng người đời.
Cô dần quên bóng hình anh thợ hoạn. Sát cánh cùng anh Sen rỗ, nay đây mai đó trôi nổi sông nước cho đến ngày lên tới đầu nguồn..

**
Anh Sen rỗ tỉnh giấc đúng cữ. Tầm hai giờ một lần. Vớ cái tích đựng nước, anh xúc miệng òng ọc rồi nhổ xuống sông. Cảnh tượng trước mắt làm anh thoáng chút ân hận. Ai lại nhổ xuống một dòng sông đẹp đến thế này cơ chứ? Trăng thì cứ sáng vằng vặc trên đầu. Sóng nước ở đoạn gềnh phía trên réo ào ào. Nhưng vụng nước ở chỗ này tĩnh, thỉnh thoảng mới thấy tiếng cá đớp bóng trăng, từng quầng sáng lan tỏa lấp lánh. Cảnh tượng thật mê li. Nhìn dọc hai bên bờ sông ánh trăng bàng bạc, khói sương lơ mơ hư ảo.

Cuộc đời thật nhẹ nhõm. Như thể người ta sinh ra để sống những ngày thanh bình.
Chỗ này đầu của một con ngòi chảy từ suối ra sông, nước rộng rãi tỏa ra thành một cái vụng nhỏ. Cái bè câu của anh nép hẳn về một phía bờ, vươn những chiếc gọng vó dài, khum khum thả giữa vụng nước. Anh từ từ kéo đoạn dây chão. Đầu gọng vó có buộc thêm mấy cục đá to bắt đầu hạ xuống. Nó là thứ để cân bằng sức nặng của tấm lưới to bằng bốn cái chiếu cộng lại. Nếu thiếu nó có mà sức ba bốn người kéo lên cũng vất vả, chứ đừng nói làm một mình.
 Người nọ học người kia, không biết bắt đầu từ đâu, dân vó bè đều làm như vậy như một thói quen.
Khi vó cất lên khỏi mặt nước, rõ ràng thấy có cá quẫy bành bạch trong vó, nhưng anh không kéo hẳn nó lên để tóm lấy.
Chả cần thiết phải làm như vậy. Ở rốn vó đã có cái giỏ đan đan bằng tre, có hom sẵn. Cá rơi vào giỏ thì cứ việc nằm đấy, vướng cái hom có tài thánh cũng không thể thoát được ra ngoài. Đằng nào thì đến sáng hẳn, cái giỏ mới được nhấc lên khỏi mặt nước. Một đêm, vó cất lên mấy lần như thế.
Anh Sen làm như chơi, như đùa. Muốn chục ký cá chỉ là chuyện nhỏ. Sớm hôm sau lại có thuyền từ xuôi lên, có bao nhiêu cá họ cũng “đong” hết.
Cái nghề nhẹ nhàng xem như đùa này kiếm ăn dễ khiến anh gắn bó với nơi này hết muốn đi đâu nữa.
Anh quên dần những tháng năm u ám, buồn tẻ ở quê nhà.

Câu chuyện anh Sen lấy cô Tân ở làng cũ một dạo xôn xao. Anh Sen ê hết cả mặt mày. Người ta bảo anh chỉ là người tráng men, chứ thực ra đứa con trong bụng cô Tân là con lão thợ hoạn, không phải con anh. Anh cũng biết thế chứ không phải là không. Chuyện con hoang con hủy ở đời này có gì là lạ?
Đến vua chúa còn có kẻ xuất thân như thế thì thằng dân đen như mình có gì là không được, không nên xảy ra? Biết thì vẫn biết thế, nhưng khi nó ám chỉ thực sự vào mình thì ai mà không bứt dứt?
Đám cưới qua loa, anh Sen bán miếng đất hình cái muống hót rác, sắm cái thuyền to hơn, ngược lên miền rừng. Và cuối cùng anh chọn chỗ này.
Có lão thầy địa lý ngang qua sông vào chơi nhà bè, khen phong cảnh nơi này đẹp, lại tốt về phong thủy. lão ý bảo vùng đất này được hai dãy núi vòng qua, ôm lấy như một cái ngai. Khí hậu bốn mùa quanh năm ôn hòa. Nắng không nắng gắt quá, lại chả có mưa to, bão lớn bao giờ. Nếu nơi khác thiên tai độ mười phần thì đây chỉ chịu một hai phần. Anh Sen để ý thấy có đúng như vậy thật.

Dân trên bờ là một xóm người Thanh Y. Không hiểu sao lại có độc nhất một gia đình người Kinh. Bà này phiêu bạt từ dưới xuôi lên sau nạn đói năm Ất Dậu.
Anh Sen quen bà một bận tình cờ ngang qua đây. Hôm ấy anh vác bó nứa to từ trên khe mang xuống sông làm mảng. Không nhớ sơ ý thế nào bị một gốc cây sắc nhọn xẻ ngang bắp chân. Cũng là lúc bà cụ đi ngang qua. Như có duyên tiền định từ kiếp trước, bà dìu anh về nhà. Hai mẹ con lau rửa vết thương, lại lấy lá cây cầm máu cho anh. Vết thương khỏi dần, cũng là khi người con gái bà cụ bén hơi anh. Cô không đẹp, nhưng ngoan hiền, thùy mị.
Người ta bảo: “lửa gần rơm..” thật không có sai. Mà ở cái xứ khỉ ho cò gáy này, hai người đang tuổi cập kê, tối ngày gặp nhau, làm sao tránh được cái cầm tay ấm áp? Chuyện xảy ra vài lần. Khi anh Sen xuống mảng về xuôi, cũng là lúc cô Duyên bắt đầu ăn dở.
Chán cảnh ở quê nhà lắm điều xì xèo, anh Sen đưa cô Tân lên đất này. Anh hoàn toàn không biết chuyện cô Duyên đã sang tháng thứ hai.
Ngày ấy “giải quyết hậu quả” chưa tiện và dễ như bây giờ. Cô âm thầm dùng hết món lá nọ đến món lá kia đều không có kết quả. Đành tặc lưỡi, muốn ra sao thì ra.
Được cái bà mẹ thương và chiều con. Bà bảo: “Âu cũng là lòng giời, chót rồi, đẻ thì nuôi”.
***
Năm tháng qua đi, “chỉ tình yêu ở lại”, cho dù tình yêu đó có đôi khi, đôi nét bẽ bàng.
Người như anh Sen tưởng mang trầu cau đi hỏi vợ đến đứt quai bị, không lấy được. Không ai ngờ, định một mà thành hai.

Ông Sen sau này có hai bà, chuyện nguyên do là như vậy.

Khi tôi đến đất này, bà Duyên và ông Sen đã mất. Mộ của họ an táng ngay gần lối rẽ vào gốc cây sung lối xuống bến Con Cò.
Chả hiểu sao, mùa nào cũng vậy, đều có bướm vàng bay chấp chới quanh khu này, không như mọi nơi, bướm ra phải có mùa.
Bà Tân thọ đến ngoài trăm tuổi. Cháu chắt có hàng chục người. Cả một vùng đất đai rộng rãi, quần cư toàn con cháu bà, mang họ Lỗ, một cái họ nghe đã thấy rất hiếm người.
Không có một tấm ảnh để lại, tôi chịu không thể hình dung ông Sen là người trông như thế nào?
Mẹ tôi thì bảo: “quý nhân đãi kẻ khù khờ”. Có nhẽ đúng. Hẳn là kiếp trước ông ấy tu tỉnh thế nào đấy mới có cái kết có hậu như sau này.
Tôi ra vụng vó, chỗ ngày xưa ông Sen đặt vó bè, định học ông làm một cái, kiếm cá đỡ gia đình.
Mẹ tôi cười nhăn nhúm khuôn mặt già nua, bà bảo:
- Con người ta mỗi người một số, có muốn học, muốn làm theo cũng chẳng được đâu. Với lại sông nước thời nay khác ngày xưa rồi, có còn cá tôm nữa đâu mà bè với chả vó?

Tôi nghĩ, có lẽ mẹ tôi nói đúng. Bằng chứng là từ ngày có đập thủy điện trên thượng nguồn, đêm đêm trên dòng sông không còn thấy ánh đèn soi lấp lóe vào lúc đêm gần sáng.
Tôm cá bây giờ đâu còn mấy, người ta lặn lội đêm hôm để làm gì?
Thôi thì trời chả triệt đường sống của ai. Còn đầy công, đầy việc. Chả vó bè nữa, thì đi làm việc khác, có sao đâu?


===========================
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thủ tướng Nhật nói thẳng toan tính Campuchia - Trung Quốc


(Tin tức 24h) - Thủ tướng Shinzo Abe đã nói thẳng các ý kiến của Campuchia trong vụ tranh chấp ở Biển Đông giữa Philippines với Trung Quốc.

Tờ báo Cambodia Dailya hôm nay đăng tải lời nói có ý chê trách Campuchia liên quan tới vấn đề Biển Đông và phán quyết của Tòa Trọng tài thường trực PCA hôm 12/7 vừa qua của Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe.
Theo đó, Thủ tướng Nhật Bản đã nói rằng, cần phải tôn trọng các phán quyết của Tòa án quốc tế về chủ quyền lãnh thổ mà Trung Quốc yêu sách trên Biển Đông.
Thu tuong Nhat noi thang toan tinh Campuchia - Trung Quoc
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe tại cuộc gặp tại Mông Cổ. Ảnh: The Himalaya Times
Ý kiến này của Thủ tướng Nhật đưa ra chỉ một ngày sau khi Trung Quốc cam kết hơn nửa tỷ USD viện trợ cho Campuchia mà nhiều lần từ chối tham gia cùng các quốc gia ASEAN khác trong việc phản đối sự ảnh hưởng của Bắc Kinh trong tranh chấp trên biển.
Khoản viện trợ đã đẩy vị trí của Nhật Bản xuống thứ hai trong danh sách các nhà đầu tư nước ngoài vào Campuchia.
Theo một tuyên bố của Bộ Ngoại giao Nhật Bản hôm thứ Bảy tuần trước, ông Shinzo Abe đã gặp Thủ tướng Campuchia Hun Sen bên lề Hội nghị Á - Âu lần thứ 11 ở Ulaanbaatar, Mông Cổ.
Thủ tướng Abe khẳng định "quy tắc pháp luật" nên là cơ sở cho việc giải quyết các vấn đề khu vực một cách hòa bình. Điều đó là rất quan trọng đối với hòa bình và sự ổn định của toàn bộ khu vực bao gồm cả Nhật Bản", tuyên bố nói rõ như một bản tham chiếu rõ ràng đối với Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường khi khẳng định lặp lại rằng các tranh chấp ở Biển Đông không liên quan tới Nhật Bản.
"Đối với Nhật Bản, Biển Đông có tầm quan trọng như một hành lang vận chuyển. Quyết định của Tòa Trọng tài là điều tuyên bố cuối cùng và ràng buộc đối với hai bên và cũng là cơ sở cho các cuộc đàm phán sau này", truyền thông Nhật Bản nhận định.
Về phần mình, Thủ tướng Hun Sen nói với ông Abe rằng ông hy vọng Trung Quốc và ASEAN đạt tiến bộ trong việc giải quyết các tranh chấp.
Ý kiến của ông Abe vừa qua là lần thứ hai trong vòng chưa đầy một tháng khi Nhật Bản kín đáo quở trách Campuchia và nêu bật những chính sách nhận viện trợ nước ngoài rủi ro giữa nước này và Trung Quốc.
Nhật Bản đã cho Campuchia vay khoảng 150 triệu USD nhằm tài trợ và hỗ trợ kỹ thuật vào năm 2014 thông qua Cơ quan Hợp tác Quốc tế Nhật Bản, Cambodia Daily thông tin. Nhật Bản từ lâu đã là một trong những nhà tài trợ lớn nhất.
Kể từ năm 1992, Trung Quốc cũng đã cung cấp khoảng 3 tỷ USD vốn vay ưu đãi và viện trợ cho Campuchia. Trong giai đoạn 1994-2013, đầu tư của Trung Quốc tại Campuchia khoảng 10 tỷ USD.
Hôm 18/7,  Thủ tướng Campuchia Hun Sen cho hay Trung Quốc đã rót thêm viện trợ tài chính khoảng 600 triệu USD trong giai đoạn từ 2016- 2018.
"Theo yêu cầu của tôi, những người bạn Trung Quốc đã đồng ý cung cấp viện trợ cho tiến trình bầu cử, y tế, giáo dục và chương trình nước sạch, như đào giếng, những dự án đem lại lợi ích cho nhân dân chúng ta”, ông Hun Sen cho hay.
Tuyên bố về việc rót viện trợ không hoàn lại được đưa ra chỉ chưa đầy một tuần sau khi Bộ Ngoại giao Campuchia ra tuyên bố tái khẳng định quan điểm của Chính phủ Hoàng gia nước này rằng Trung Quốc và Phillipines nên giải quyết tranh chấp lãnh thổ bằng đàm phán song phương.
Tân Hoa xã cho rằng, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đã chủ động nói với ông Hun Sen về vấn đề Biển Đông, cho rằng việc Campuchia có lập trường công bằng khách quan, trượng nghĩa trong vấn đề trọng tài Biển Đông góp phần bảo vệ luật pháp quốc tế thực sự và trật tự khu vực, phát huy vai trò không thể thay thế trong việc giữ gìn đại cục quan hệ Trung Quốc-ASEAN và hòa bình ổn định khu vực…
Thu tuong Nhat noi thang toan tinh Campuchia - Trung Quoc
Thủ tướng Campuchia Hun Sen (trái) và Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường. Ảnh: AP
Nhận định về khoản viện trợ khổng lồ này, Giáo sư Carl Thayer, Học viện Quốc phòng Australia cho rằng, ông Hun Sen sẽ tiếp tục ủng hộ Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông.
"Trung Quốc cung cấp nguồn viện trợ an toàn cho Campuchia vô điều kiện, chắc chắn giúp Đảng Nhân dân Campuchia có nguồn lực để củng cố quyền lực của mình" - ông Thayer nói.
Kim Hoa (Theo Cambodia Daily, ĐVO)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đúng là tuyên bố chung ..chung!

ASEAN ra tuyên bố chung lên án hành động của Trung Quốc ở Biển Đông


Dân trí Các nước Hiệp hội Đông Nam Á (ASEAN) hôm nay 25/7 đã ra tuyên bố chung chỉ trích hành động bồi lấp và cải tạo trái phép của Trung Quốc ở Biển Đông. Tuy nhiên, tuyên bố không đề cập đến phán quyết của tòa trọng tài quốc tế bác “đường chín đoạn” ở Biển Đông.
 >> Các Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN quan ngại về tình hình Biển Đông
 >> Căng thẳng Biển Đông phủ bóng Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN ở Lào



Hội nghị ngoại trưởng ASEAN tại Lào. (Ảnh: CRI)
Hội nghị ngoại trưởng ASEAN tại Lào. (Ảnh: CRI)
Hãng tin AFP cho biết, cuối giờ sáng hôm nay 25/7, Ngoại trưởng các nước ASEAN đã ra một tuyên bố chung sau 2 ngày họp. Tuyên bố nêu rõ, ASEAN “tiếp tục lo ngại về những diễn biến hiện tại và gần đây” ở Biển Đông. “Những hành động này đang làm xói mòn lòng tin, gia tăng căng thẳng và đe dọa hòa bình, an ninh và ổn định trong khu vực”, tuyên bố cho biết.
Tuyên bố cũng nêu: “Chúng tôi nhấn mạnh tầm quan trọng của việc duy trì và thúc đẩy hòa bình, an ninh, ổn định và tự do hàng hải, hàng không ở Biển Đông”.
Tuyên bố kêu gọi phi quân sự hóa và kiềm chế ở Biển Đông, đồng thời kêu gọi tổ chức thường xuyên hơn nữa các cuộc họp giữa ASEAN và Trung Quốc nhằm đẩy nhanh quá trình thực thi Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông, lập đường dây nóng để xử lý các tình huống khẩn cấp trên biển.
Tuy nhiên, tuyên bố lại không đề cập đến phán quyết của tòa trọng tài quốc tế của Liên Hợp Quốc hôm 12/7. Phán quyết này cho rằng yêu sách “đường chín đoạn” của Trung Quốc trên Biển Đông là không có cơ sở.
Tuyên bố trên được đưa ra sau cuộc họp giữa đại diện các nước ASEAN với Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị, và không lâu sau khi Campuchia bị cho đang tìm cách ngăn ASEAN đạt được đồng thuận về vấn đề Biển Đông, mà cụ thể là Campuchia phản đối đưa phán quyết của tòa trọng tài vào tuyên bố chung của hội nghị.
Reuters dẫn lời một nhà ngoại giao thạo tin cho biết, tại cuộc họp hôm nay, Philippines cuối cùng đã chấp nhận một phán quyết chung lên án hoạt động của Trung Quốc ở Biển Đông mà không đề cập đến phán quyết của tòa. Điều này được cho là nhằm phá vỡ thế bế tắc, ngăn chặn nguy cơ ASEAN lại không thể đưa ra một tuyên bố chung.
Tòa trọng tài thường trực theo Phụ lục VII Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) năm 1982 ngày 12/7 đã ra phán quyết cuối cùng về vụ kiện giữa Philippines và Trung Quốc liên quan tới yêu sách “đường chín đoạn” của Bắc Kinh trên Biển Đông. Theo phán quyết này, tòa khẳng định yêu sách “đường chín đoạn” của Trung Quốc không có cơ sở pháp lý.
Trung Quốc vẫn ngang ngược không công nhận phán quyết và tuyên bố tiếp tục xây dựng trái phép ở Biển Đông.
Minh Phương
Tổng hợp

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ngày càng cao, cao mãi..



Ông Võ Kim Cự được phê chuẩn Ủy viên Ủy ban Kinh tế Quốc hội

Thanh Niên Online
10:40 AM - 25/07/2016

Sáng 25.7, ông Trần Văn Túy, Trưởng ban Công tác đại biểu thay mặt Ủy ban TVQH khóa 13 báo cáo trước Quốc hội kết quả nhân sự Phó chủ nhiệm, ủy viên các Ủy ban và Hội đồng dân tộc của Quốc hội.


Đáng chú ý, trong danh sách các chức danh Phó chủ nhiệm, Ủy viên thường trực và ủy viên Hội đồng dân tộc, các Ủy ban, có ông Võ Kim Cự, Chủ tịch Liên minh hợp tác xã Việt Nam - Ủy viên Đoàn chủ tịch Ủy ban T.Ư Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, cũng được phê chuẩn làm thành viên Ủy ban Kinh tế của Quốc hội. 

Ông Võ Kim Cự sinh ngày 19.5.1957, quê quán Xã Cẩm Lạc, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Ông Cự tốt nghiệp Đại học chuyên ngành Tài chính - Kế toán, thạc sĩ Quản trị kinh doanh. 

Nguyên là Bí thư Tỉnh ủy - Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh, ông Võ Kim Cự được coi là người có trách nhiệm liên quan đến vụ việc Formosa gây bức xúc dư luận thời gian qua. 

Theo ông Trần Văn Túy, việc phê chuẩn các chức danh, thành viên Hội đồng dân tộc và các Ủy ban của Quốc hội nói trên được thực hiện tại phiên họp thứ nhất của Ủy ban Thường vụ Quốc hội khoá 14 vào ngày 22.7.2016. 

Báo cáo cho biết, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã xem xét, cân nhắc kỹ về tiêu chuẩn, điều kiện từng nhân sự cụ thể, trước mắt phê chuẩn 34 Phó chủ tịch, Phó chủ nhiệm và 45 Ủy viên thường trực của Hội đồng Dân tộc, các Ủy ban. Đối với Hội đồng Dân tộc, các Ủy ban chưa đủ số cấp phó, Ủy viên thường trực, ủy viên khác so với số lượng được phê duyệt, căn cứ chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của các cơ quan, trong quá trình hoạt động, Ủy ban Thường vụ Quốc hội sẽ tiếp tục xem xét, kiện toàn khi có cán bộ đủ tiêu chuẩn và điều kiện.

Trường Sơn
Phần nhận xét hiển thị trên trang