Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

những khúc rời cho thành phố


(1)
Nơi chúng ta tụ tập ở đây – thế giới 
có những cơn nghiện lâu dài 
nơi chúng ta tụ tập ở đây, nhăn như tờ bạc cũ 
thành phố nhô lên những dãy dài mệnh giá 
giáo phận đầy tội đồ – cột mốc nhỏ nhoi cắm giữa bao la 
đánh đấu đường tới một chân trời chung cuộc.
(2)
Nhật ký bị ném bừa bãi trong những năm tháng này 
chỉ có tiếng bom rung lên bên xác chết 
thánh kinh không thể thay chìa khóa 
mở được một cánh cửa nào 
để thoát ra bên ngoài thành phố 
thế thì trong cuộc giết chóc này 
những người hùng của chúng ta 
chỉ còn được du dương đôi chút 
bằng cách lau bóng cây súng của mình 
trong một góc tường đổ nát.
(3)
Thành phố không còn một miếng thịt 
những đứa trẻ đã lỡ sinh ra, 
được nuôi dưỡng bởi hận thù 
được ru bằng những tiếng bom đêm trắng 
để có thể quay về trong đau đớn đỏ lòm.
(4)
Thần chết vừa chạy thoát 
sau một trận ném bom 
nhọc nhằn ngồi nghỉ 
lấp ló dưới một chiến hào 
chiếc liềm cũ kỹ 
viết vài dòng hồi ký.
(5)
Một cánh chim vô tình lạc qua, 
không ai thèm thấy 
(khi chúng ta đều đang bận trả thù) 
Cho đến lúc một người kêu lên rồi câm lặng 
Như chợt nhận ra, đó – tiếng kêu lạc lõng giữa bầy.
(6)
Tuyết rơi chôn hết những xác người 
ngày hôm nay đã trở thành lịch sử 
ngày mai hy vọng có tiếng cười.
trên nền trắng – mọc thành phố mới 
khởi hành theo những vết xe cũ 
của những kẻ vô ơn 
lại thở tiếp một hơi dài 
trong giấc mơ tội lỗi 
sẽ bán súng cho toàn nhân loại 
thu lời bằng khẩu hiệu hòa bình.
Tuyết rơi cho đến tận chân trời 
và không còn có nhiều dấu hiệu.
(7)
Bức tường loang lổ những bóng người 
hôm nay đi qua trong ánh chớp 
rung động trên đại lộ mới không ngừng 
những chấm nhỏ đào sâu vào lòng thành phố – 
những chiếc bóng muốn băng qua ranh giới khác 
song song cám dỗ rình mò trong bóng tối triền miên.
(8)
Thành phố bị xé đôi rõ ràng đến nổi 
như hai bờ môi 
như tiếng khóc với nụ cười mãn nguyện 
nhất là khi đêm xuống hai bên chia sáng tối 
những khu ổ chuột bị đẩy ra rất xa xôi đại lộ 
xe sang, vũ trường, quán đẹp dập dìu 
kẹp lấy những tiếng rao đêm như mắc nghẹn. 
Đấy là nơi ta đến sống phần còn lại của đời mình 
cố rửa sạch đôi chân lấm bùn, vì những lời quảng cáo.
(9)
Thành phố vui hơn khi bị xâm lược vô hình 
vũ khí trưng bày vô cùng quyến rũ 
kẻ thù không đến bằng những đạo quân 
ai nấy cũng đều dễ chịu 
tranh nhau tiêu thụ những cái nhìn 
khinh khỉnh của những nhà buôn đã lọt 
qua những tay quản lí thị trường béo bở.
(10)
Thành phố thèm xóa xổ những cô gái điếm 
nhưng những cô gái điếm đã đẩy lui những tay cảnh sát 
trong những lần đổi chác: Thân xác đổi thân xác.
(11)
Bà mẹ ẵm ngửa đứa con ba tháng tuổi 
chìa ra mấy tờ vé số   
nhận hẳn lấy một tràng lặng im, báng bổ.
(12)
Mùa thu đang chạy xe hơi 
mùa đông đến bằng máy lạnh 
ly rượu vừa chạm môi 
cô quán xinh tươi, 
tất tả pha thêm mùi đồ lót.
Tín đồ hô vang: 
                     “Thượng đế tiền 
                                              tiền.”
Từng ngày một ai lo cho Thiện 
đào ngũ theo cám dỗ triền miên?
(13)
Gió tiêu chảy 
mây mảnh sành 
trăng lưu manh 
cánh đồng cơn nghiện 
mọc đầy kim tiêm.
Mùa xanh, mùa đỏ 
cứng ngắc, cứng ngơ 
lai căng, sa ngã 
lượn lờ phất phơ.
Hốt từng cát bụi 
dựng lên thiên đường 
xứ sở đáng thương 
giờ đang phá sản.
còn bao cái đẹp 
tồn tại nơi này 
hay mờ mờ thấy 
trên miệng đĩ dầy.
Gió tiêu chảy 
mây mảnh sành 
trăng lưu manh.
(14)
Thành phố có những thợ làm giả kỷ niệm 
kiếm ăn, nhiều đến nỗi hơn tất cả ăn mày 
máu bốc hơi thành mây bay đẹp đẽ 
những ngôn ngữ đã bao năm cố xây dựng một túp lều 
nhưng càng ngày lại càng đổ bể.
(15)
Thành phố như không còn độc giả 
chỉ còn những tác giả 
bơi bơi trong cái túi của mình 
những cầm thú ném ra trái đắng 
những đứa trẻ bị cai sữa bằng bạo hành 
vì lo sợ sẽ trở thành nhân tài lật đổ.
(16)
Thành phố đêm không còn chậm rãi 
những khẩu hiệu nháy đèn như cái máy 
thứ ánh sáng mở ra rồi đóng lại 
trong một gói thần kinh ăn bám vào thế giới.
(17)
Thành phố có những bến cảng 
nhưng không bao giờ nhập sách 
chỉ rượu bia và lòng lợn dạt dào.
(18)
Thành phố 
bóc tách những cảm xúc đặt lên bàn đẫm máu 
ngợi ca sắt, đá xi măng và những cây cầu.
(19)
Thành phố có những lò nung khẩu hiệu 
nhưng chỉ cho ra đời toàn là thép đểu 
vì vậy ta mới có toàn là những công trình xiêu vẹo 
vĩ đại thay giữa bầu trời lở cánh 
ngọn núi bị phong cùi. 
Người hăm hở chạy lên cắm cờ thắng lợi 
vậy là ta có những ngôi sao âm nhạc 
chuyên đến hát ăn mừng.
(20)
Thành phố có quái vật chặn đường 
luôn đặt ra hàng tràng dấu hỏi 
làm chúng ta gãi đầu 
rồi chìa ra hiện vật.
(21)
Thành phố có lũ trẻ con như món ốc nhồi 
bị bắt yêu tổ quốc không bao giờ phải cách.
(22)
Thành phố có quá nhiều chất liệu 
nhưng tệ là chưa chế được món nào 
cho những người cùng khổ.
(23)
Trong mùa thu cứng như đá cuội 
những đoàn người vẫn băng qua hăm hở 
đến thành phố tìm chút sô cô la đồi trụy.
(24)
Ôi cái tham vọng được nhân lên rồi 
không thể nào thu lại 
trong quá khứ mục nát được tô vẽ của ngươi 
sao dựng xây nên thành quả 
ta tự hỏi và buồn bã bật ti vi 
chờ một giọng chúc cuối năm kết thúc.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nóng bỏng Trường Sa



TNO - Tháng 4, Trường Sa biển lặng như trong ao, nắng chát chúa từ 5 giờ sáng đến 6 giờ tối, hơi nóng làm mềm đi những vụn đá san hô quanh đảo và cháy thành những ngọn lửa nhỏ sục sôi trong mắt những người lính giữ Trường Sa, những người khách đất liền ra thăm Trường Sa.

Cô Lin ngay sát Gạc Ma

Nhìn từ xa, đảo chìm Cô Lin bé tí như hạt muối vừng thơm thảo so với đá Gạc Ma phía Trung Quốc (TQ) đang cấp tập xây dựng trái phép, trắng hếu và thô kệch như nắm đấm của kẻ cướp. Thượng úy Phan Văn Huỳnh, Chỉ huy trưởng đảo Cô Lin lưng đẫm mồ hôi đón khách, báo cáo tình hình nhưng cứ tí lại chạy ra ngoài dán mắt vào kính ống nhòm TZK chuyên dụng, hướng sẵn phía đông nam là đá Gạc Ma. Gương mặt già sọm so với tuổi, Huỳnh kiệm lời chắc nịch: “Phải theo sát 24/24, không đùa được anh ạ!”.

Trên đài quan sát nóc đảo chìm, chiến sĩ Lê Thanh Hòa (23 tuổi, quê Phúc Thọ, Hà Nội) gọn gàng trong mũ sắt, quân phục dã ngoại, súng ghì chắc, cũng liên tục dán mắt vào kính TZK, quan sát phía đá Gạc Ma.

Nếu nói đến mức độ căng thẳng thì đảo chìm Cô Lin đứng đầu bảng trong số 33 điểm đóng quân của bộ đội ta trên toàn quần đảo Trường Sa, bởi Cô Lin chỉ cách đá Gạc Ma 3,5 hải lý. Cách đây hơn 27 năm, ngày 14.3.1988, phía TQ bất ngờ nổ súng bắn cháy, chìm 3 tàu vận tải quân sự và giết hại 64 cán bộ chiến sĩ Hải quân nhân dân VN đang làm nhiệm vụ bảo vệ, củng cố tôn tạo Gạc Ma. Ngay sau đó, phía TQ xây dựng căn cứ gồm 3 kết cấu hình bát giác nằm trên cọc gỗ trên bãi Gạc Ma. Đến đầu năm 1989, họ đã hoàn thiện lô cốt xi măng cao 2 tầng và củng cố dần thành nhà bê tông 4 tầng. Từ đầu 2014, phía TQ tập trung tàu thuyền, phương tiện cơ giới hiện đại nạo vét san hô, chuyên chở vật liệu, tiến hành đào đắp để xây nhà công trình, đường sá, bến tàu và các hạng mục kiên cố khác. Thời kỳ cao điểm, bên cạnh hàng chục tàu vận tải, phía TQ còn huy động các tàu cá bọc sắt, tàu hộ vệ tên lửa xua đuổi các tàu thuyền khác đi gần bãi đá.

Tháng 4.2014, trong chuyến công tác ngoài Trường Sa, tôi đã chứng kiến cảnh các tàu vận tải TQ tập trung chuyển tải trang thiết bị - vật liệu xây dựng lên bãi Gạc Ma. Tháng 12.2014, tham gia chuyến đối ngoại quân sự kết hợp tuần tra đường dài - huấn luyện trên biển cùng Biên đội tàu Hộ vệ tên lửa 011, 012 của Lữ đoàn 162 (Bộ Tư lệnh Vùng 4 Hải quân), sát qua Gạc Ma khoảng 3 hải lý, tôi cũng ghi hình hiện trạng các công trình xây dựng trái phép của TQ, với khung tòa nhà trung tâm và các hạng mục khác.

Giữa tháng 5.2015 này, có mặt tại vùng biển Cô Lin - Gạc Ma, càng thấy tốc độ xây dựng của những kẻ chiếm đóng trái phép: Tòa nhà trung tâm (Sở Chỉ huy) cao 7 tầng có đường dẫn cho xe cơ giới lên thẳng tầng 2 đã cơ bản hoàn thành, phía trên tầng 7 có thêm đài quan sát cao 3 tầng; 2 đơn nguyên hình tháp cao 6 - 7 tầng, giống đài kiểm soát không lưu và hải đăng; gần 10 đơn nguyên còn lại đều 1 - 2 tầng, xây kiên cố theo kiểu doanh trại...

Những phát pháo hiệu bắn từ Huy Gơ

Trưa 11.5.2015, tàu 571 (Hải đội 411, Bộ Tư lệnh Vùng 4 Hải quân) đưa chúng tôi đi sát đá Huy Gơ (hay còn gọi là đá Tư Nghĩa) của VN bị TQ cưỡng chiếm từ cuối tháng 2.1988 và cũng đang được rầm rộ xây dựng trái phép. Cách 5 hải lý, trên bộ đàm đã líu lô tiếng TQ dậm dọa. Mặc! Con tàu vẫn cắt sóng tiến vào gần. Lập tức, 3 phát pháo hiệu đỏ lòm bắn cách nhau khoảng 30 giây phụt lên cao đe dọa và khói đen của chiếc tàu cá bọc sắt trực ngay sát bãi đá cuống quýt khởi động máy.

Nhìn bằng mắt thường cũng thấy tòa nhà trung tâm (nhà chỉ huy) cao 6 tầng chuẩn bị hoàn tất, chỉ còn 3 tầng dưới được quây kín cho công nhân gia cố cửa; tòa tháp giống Đài chỉ huy bay cũng sắp dỡ giàn giáo bên ngoài; nhiều cây xanh đã được trồng xung quanh; riêng khu vực cuối đảo chạy dài vẫn đang được quây kín bằng hàng rào và vỏ container, giống đang hoàn thiện công trình ngầm... Do diện tích xây dựng lớn hơn Gạc Ma nên phía TQ tập trung 6 cần cẩu (trong đó có 1 cẩu tự hành cao hàng trăm mét), 7 tàu vận tải xây dựng đang chuyển trang thiết bị - vật liệu xây dựng lên cho công nhân xây dựng các hạng mục công trình. Trên 2 tàu chở cát mới hạ mũi vào rìa bãi đá, các công nhân xây dựng trong trang phục bảo hộ lao động nhốn nháo chạy, khi thấy tàu 571 của VN tiếp cận từ phía xa.

Cờ đỏ Trường Sa

Nguyễn Văn Dũng là Chính trị viên 1 tàu trực trên vùng biển Sinh Tồn Đông, suốt 3 tháng trời nay làm nhiệm vụ ngoài biển. Khi đại tá Rah Lan Lâm, Phó giám đốc Công an tỉnh Gia Lai đi cùng đại diện Quân chủng Hải quân sang thăm tàu, tặng quà và ngỏ ý muốn xin 1 lá cờ đã sử dụng mang về Phòng Truyền thống của Công an tỉnh Gia Lai, Dũng cười rất tươi chỉ tay lên lá cờ Tổ quốc bạc phếch nắng gió, 5 cánh sao vàng sáng trung trinh trên nóc tàu: “Chúng em cũng đang định thay cờ mới, để mai đi làm nhiệm vụ mới!”.

Trưa hôm sau, khi tàu chúng tôi tiến lại gần đá Huy Gơ, đã thấy tàu của Dũng áp sát đá Huy Gơ từ bao giờ, trên đỉnh cột cờ nóc đài chỉ huy, lá cờ mới phần phật tung bay, nổi bật nền đỏ sao vàng giữa ngổn ngang bê tông xám xịt. Dọc hải trình của chúng tôi, từ Song Tử Tây, Đá Nam cho đến Sơn Ca, Nam Yết, Cô Lin, Sinh Tồn Đông, Đá Lát... đến đâu cũng gặp những lá cờ mới đỏ thắm sao vàng trên mọi vị trí cao của đảo, nóc tàu trực - tàu hàng.

Tháng 5, Trường Sa bao giờ cũng nóng. Năm nay, sức nóng ấy bỏng lên như chưa bao giờ thấy. Nóng từ nắng lửa, từ mạn tàu, từ màu cờ Tổ quốc trải khắp quần đảo và mỗi giọt máu người Việt, từ bến bờ ra với Trường Sa...

Liên tục đe dọa

Việc phía TQ đe dọa các tàu VN khi đi gần các bãi đá mà họ cưỡng chiếm, đang xây dựng trái phép diễn ra liên tục. Thậm chí, ngày 10.5, phóng viên Nguyễn Chung của Báo Thanh Niên đi trên tàu 996 (Hải đội 411, BTL Vùng 4 Hải quân) đi cách đá Xu Bi khoảng 3,7 hải lý cũng ghi nhận : tàu vận tải đổ bộ 996 của Hải quân TQ trang bị 3 bệ, 6 khẩu pháo 37 mm lao ra ngăn cản, đe dọa không cho vào gần bãi đá.

Ngư dân Nguyễn Sanh Thiện (sinh năm 1977, ở thôn Quý Hải, Long Hải, Phú Quý, Bình Thuận), chuyên đánh bắt hải sản ở vùng biển Trường Sa cho biết: Tại đá Chữ Thập, phía TQ duy trì nhiều ca nô cao tốc, các tàu cá vào cách 3 hải lý là bị đẩy đuổi, ban đêm thì bị cảnh cáo bằng pháo hiệu và trấn áp bằng đèn pha công suất lớn rọi thẳng vào buồng lái; ở đá Châu Viên, lính TQ sẵn sàng nổ súng chỉ thiên cảnh cáo, thậm chí bắn chặn trước mũi các tàu cá vào gần đánh bắt...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thêm một lần, thế giới phải ngã mũ kính phục tình người trong thảm họa ở Nhật


Ngọc Thanh (Trực tiếp từ Nhật Bản)/Theo Trí Thức Trẻ

Cafebiz - Trong hoàn cảnh đầy bi thương này, lại thêm một lần nữa người ta phải ngưỡng mộ với tinh thần tương trợ lẫn nhau trong hoạn nạn của người Nhật.

Chỉ trong chưa đầy 3 ngày từ thứ Năm đến thứ Bảy, tỉnh Kumamoto thuộc đảo Kyushu của Nhật Bản đã gánh chịu liên tiếp 2 trận động đất mạnh 7 độ richter.

Đó là chưa kể đến sau khi động đất xảy ra thì liên tiếp hàng chục cơn dư chấn với cường độ mạnh khiến hàng chục nghìn người Nhật không thể có được một giờ phút yên lành trong suốt những ngày gần đây.

Tính tới thời điểm hiện tại, tổng số những người thiệt mạng đã lên tới gần 40, ngoài ra là hơn 70 nghìn người khác đã phải sơ tán vì nhà cửa bị phá hủy hoàn toàn. Có những thị trấn hẻo lánh ở tỉnh Kumamoto hiện có đến cả hơn 1.000 người đang bị mắc kẹt vì toàn bộ các ngả đường vào thị trấn đã bị phá hủy hoàn toàn do mưa lớn và lở đất.

Chính phủ Nhật đã cử gần 25 nghìn nhân viên cứu hộ, 3.000 nhân viên cảnh sát cùng hàng chục trực thăng đến các khu vực chịu tác động bởi động đất để cứu hộ người dân một cách nhanh chóng nhất.

Thế nhưng cũng chính trong hoàn cảnh đầy bi thương này, lại thêm một lần nữa người ta phải ngưỡng mộ với tinh thần tương trợ lẫn nhau trong hoạn nạn của người Nhật.

“Lá rách ít đùm lá rách nhiều”

Thành phố Chikushi, tỉnh Fukuoka cách tâm chấn động đất khoảng 100km. Dù cách tâm chấn động đất khá xa nhưng ở thành phố này cũng có hàng nghìn người bị mất nhà cửa. Theo chia sẻ của bạn H. Quang, tu nghiệp sinh người Việt Nam và một số người nước ngoài hiện đang sống tại đây, những ngày gần đây cuộc sống của người dân thành phố cũng bị đảo lộn.

Họ liên tục phải chuẩn bị tâm lý trú ẩn vì động đất có thể tới bất kỳ lúc nào, nhiều người cả đêm không thể ngủ được vì dư chấn động đất liên tục xảy ra với tần suất hàng chục lần mỗi ngày. (Ở Nhật các cảnh báo động đất được cài vào điện thoại của người dân và không có cách nào tắt được nó).

Tuy nhiên, dù cuộc sống của người dân thành phố Chikushi còn đang bất ổn, náo loạn thì tinh thần “lá rách ít đùm lá rách nhiều” đã được người dân Nhật phát huy tích cực. Trên đường phố, rất nhiều người đã thành lập những nhóm hát rong, họ đứng đó hát suốt cả ngày lẫn tối để quyền tiền chuyển đến cho những người ở vùng tâm động đất. Rất nhiều người qua đường đã cùng đến góp tiền dành cho người khó khăn hơn họ.

Đó là còn chưa kể đến việc không ít người dân ở các thành phố khác trên đảo Kyushu đã thành lập những nhóm gom tiền, quần áo và đồ ăn gửi đến người dân vùng chịu tác động mạnh nhất bởi động đất sóng thần thuộc tỉnh Kumamoto. Bạn H. Quang chia sẻ ở khắp thành phố nơi bạn sống, đâu đâu cũng thấy các hòm từ thiện dành cho người dân Kumamoto.

Tấm lòng của người giàu Nhật

Trong khi đảo Kyushu ở miền Nam đang đau thương trong thảm họa động đất ở Nhật, ở thủ đô Tokyo, cuộc sống vẫn diễn ra như bình thường. Các chuyến shinkansen, tàu điện ngầm vẫn chạy đều đặn, các nhà hàng đông nghẹt người. Ở khu đèn đỏ Kabukicho gần Shinjuku, đêm đến những quầy bar, dịch vụ nhạy cảm vẫn hoạt động, người ra kẻ vào nườm nượp. Các điểm du lịch, mua sắm đông chật khách ra vào.

Người ta có cảm giác hình như ở nơi thủ đô xa hoa này, người ta chẳng thèm đoái hoài gì đến những người đồng bào đang khốn khổ lầm than trong động đất, lở đất, mưa bão ở miền Nam.

Thế nhưng nếu ai đó nhận xét như vậy có lẽ chưa hiểu hết cái tình người trong hoạn nạn của người Nhật.

Khu vực quận Ginza, nơi giàu có và sang trọng bậc nhất tại Nhật vẫn đông đúc những người bộ hành giàu có như mọi ngày. Ginza cũng là nơi có giá đất đắt nhất tại Nhật, và dù giá đất nơi nào đó có giảm thì giá đất Ginza luôn tăng đều đặn gần 2 con số mỗi năm.

Ở một góc của Ginza, những ngày gần đây đã có một điều đặc biệt xảy ra. Tại gian hàng bán đồ đặc sản của tỉnh Kumamoto, từ sáng sớm đã có đến 60, 70 người xếp hàng để mua sản phẩm đặc sản của tỉnh Kumamoto. Đó là rượu, gia vị, đồ dùng hàng ngày và tất cả những sản phẩm khác.

Anh Kaoruko Owa, một công chức Nhật đã đến xếp hàng trước cửa hàng từ sáng sớm, cho biết: “Cầu nguyện cho người dân vùng động đất cũng tốt. Nhưng tình yêu thương không nên chỉ được thể hiện bằng những lời nói suông. Họ cần tiền, quần áo, thuốc men và những hỗ trợ khác bằng vật chất. Tôi đang cố gắng làm tất cả trong khả năng của mình”.

Đến 5h chiều nay, cửa hàng đặc sản Kumamoto đã phải xin lỗi cả trăm người xếp hàng bên ngoài rằng vì hiện tại hệ thống giao thông tại Kumamoto đã bị gián đoạn gần như hoàn toàn nên họ không còn có hàng để bán cho khách nữa và mong quý khách hàng thông cảm. Những người đang xếp hàng đã phải ra về trong tâm trạng tiếc nuối.

Không chỉ bằng các kênh trực tiếp, chủ cửa hàng cho biết từ khi xảy ra động đất, chủ cửa hàng đã nhận được số lượng đơn đặt hàng các sản phẩm của Kumamoto tăng cao đột biến.

Hoạt động quyên góp trên mạng

Ngay khi động đất vừa xảy ra, trên trang tin tức Yahoo! News của Nhật đã có ngay hoạt động quyên góp. Người muốn quyên góp có thể dùng thẻ tín dụng, thẻ tích điểm mua ở cửa hàng tiện lợi và nhiều hình thức trực tuyến khác. Và số tiền tăng chóng mặt qua từng giờ.

Tính đến thời điểm 12h đêm ngày 16/4, đã có 190 nghìn người quyên góp với tổng số tiền quyên chỉ riêng qua trang tin tức này chỉ trong 2 ngày đã lên đến 156 triệu yên (khoảng trên 31 tỷ đồng Việt Nam). Theo quan sát của tác giả bài viết, số tiền đã tăng đến 6 triệu yên chỉ sau 1 tiếng, và cũng trong 1 tiếng đó, số người ủng hộ tăng thêm 15 nghìn người.

Ngoài hình thức quyên góp trên, nhiều trang mạng của các tổ chức phi chính phủ (NGO) tại Nhật cũng đã kêu gọi quyên góp theo hình thức như sau: Họ đăng lên một dòng trạng thái trên trang cá nhân kêu gọi ủng hộ cho nạn nhân vùng động đất tỉnh Kumamoto và với mỗi người chia sẻ dòng trạng thái đó, các nhà tài trợ của NGO sẽ ủng hộ vào quỹ 10 yên.

Bỏ qua những lời cáo buộc rằng các tổ chức NGO làm như vậy để quảng bá cho tên tuổi của mình thì cho đến nay, chỉ riêng một tổ chức NGO đã huy động được từ nhà tài trợ được hơn 1 triệu yên.

Hoạt động quyên góp ủng hộ các nạn nhân động đất cũng diễn ra rầm rộ trên Twitter, hàng chục nghìn người Nhật chia sẻ những dòng trạng thái và đường link để kêu gọi quyên góp cho người dân vùng động đất sóng thần.

Tấm lòng của người Nhật là như vậy đó, dù bình thường trong cuộc sống họ bị cho là những người lạnh lùng, khó gần, thế nhưng khi thảm họa xảy ra mới biết tấm lòng sẻ chia giữa họ cao cả đến thế nào.

Còn nhớ rất nhiều câu chuyện hàng ngàn người Nhật làm tình nguyện cho nạn nhân động đất sóng thần năm 2011, họ mang tiền và đồ đạc của gia đình ra để giúp cho những người khó khăn, bất kể đó là người nước ngoài hay người Nhật.

Ngay cả với những người nước ngoài trong cơn hoảng loạn quyết định rời Nhật, dù rất buồn những người Nhật vẫn luôn giúp đỡ cho đến phút cuối cùng dù chính gia đình họ nơi nào đó cũng còn đang rất khó khăn, người thân của họ còn đang thiếu thốn, sống trong cảnh mất điện mất nước.

Và đến những trận động đất gần đây, thêm một lần nữa, thế giới phải ngã mũ kính phục tình đoàn kết, tương thân tương ái của người Nhật.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ba Lan dỡ bỏ 500 di tích tượng đài thời Xô viết


Trọng Nhân
VietTimes - Dự án dỡ bỏ tượng đài ở Ba Lan thời Xô viết sẽ được chuyển tới các chính quyền địa phương trong vài tuần tới.

Những tượng đài Liên Xô tượng trưng cho "uy quyền của hệ thống cộng sản ở Ba Lan" phải được dỡ bỏ và đưa vào bảo tàng, người đứng đầu Viện Ký ức quốc gia Ba Lan, Lukasz Kaminski tuyên bố.

Theo cổng thông tin Onet.pl., quyết định đề cập tới hơn 500 di tích được dựng ở những địa điểm công cộng "bày tỏ sự biết ơn đối với Liên Xô". 

"Công việc hiện nay là thống kê các vị trí có di tích tượng đài Xô viết. Cho đến tháng 6, chúng tôi sẽ đề xuất một chương trình giúp chính quyền địa phương thực hiện việc dỡ bỏ trước khi pháp luật phù hợp được ban hành," ông Kaminski nói.

Sau khi dỡ bỏ, các di tích sẽ được đưa tới viện bảo tàng và trở thành "bằng chứng của thời kỳ khó khăn".

Các di tích tượng đài đặt ở nghĩa trang những người lính Xô viết sẽ được giữ nguyên. Theo Viện Ký ức quốc gia, chính phủ Ba Lan sẽ chăm nom những di tích này.

Trước đó, Bộ Ngoại giao Nga đã kêu gọi Ba Lan "chấm dứt cuộc chiến với các tượng đài".

Theo Sputnik
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ôtô Thái Lan ùn ùn nhập vào Việt Nam


18/04/2016 - Lần đầu tiên lượng ôtô nhập khẩu từ Thái Lan tăng mạnh, vượt Hàn Quốc, Trung Quốc - những thị trường chính cung cấp ôtô cho Việt Nam trong suốt hàng chục năm qua.Theo thống kê của Tổng cục Hải quan, trong quý I/2016, Thái Lan trở thành thị trường dẫn đầu cung cấp ôtô cho Việt Nam với hơn 7.800 chiếc, tăng tới 64,5% so với cùng kỳ năm trước.
Trái lại, lượng xe nhập từ Hàn Quốc là 3.560 chiếc, Trung Quốc là 2.260 chiếc, giảm mạnh lần lượt 41% và 58% so với quý 1/2015.

Một trong những lý do khiến lượng ôtô từ Thái Lan được nhập về Việt Nam tăng mạnh, theo Bộ Tài chính, là do chính sách ưu đãi thuế nhập khẩu theo cam kết Hiệp định thương mại hàng hóa ASEAN. Mặt khác, giá cả xe nhập từ Thái cũng cạnh tranh nên mới vượt qua Hàn Quốc, Trung Quốc.

Cũng theo Bộ Tài chính, từ năm 2016, thuế nhập khẩu ôtô trong nội khối ASEAN giảm từ 50% xuống còn 40%, và đến năm 2017 còn 30%, từ năm 2018 còn 0%. Do vậy, lượng xe nhập từ khu vực ASEAN như Thái Lan, Indonesia… tăng mạnh nhằm hưởng ưu đãi thuế.

Cũng theo Tổng cục Hải quan, cả nước nhập khẩu hơn 19.700 ôtô, giảm 16,8% so với quý 1 năm ngoái. Hầu hết các loại xe nhập khẩu đều giảm, trừ ôtô tải.

Cụ thể, lượng xe tải nhập khẩu là 9.860 chiếc, tăng 16%; ôtô từ 9 chỗ ngồi trở xuống là gần 6.900 chiếc, giảm 37,6%; ôtô loại khác là hơn 3.000 chiếc, giảm 45,6%.

http://tuoitre.vn/tin/kinh-te/20160418/oto-thai-lan-un-un-nhap-vao-viet-nam/1086463.html

L.Thanh/Tuổi Trẻ


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Viết ngắn cho Sài Gòn lúc nửa đêm


SG
Photo by DrNikonian
Photo by DrNikonian
Nửa đêm mồng 2 Tết, quán vắng, yên tĩnh.
Cô bé sinh viên nói giọng miền Trung vừa khoe được lĩnh gấp 3 lương làm thêm trong ngày tết.
Gã trai già ngồi trong góc chờ nước sôi chế tô mì gói, sau khi được 2 chú teen tóc tai vằn vện nhường phần lấy trước.
Một đám du khách ăn mặc sang trọng ùa vào, ý chừng mới đi du hí Sài gòn by night về.
– Mỳ tôm bao tiền một bát thế?
– Cái lày ngon, lấy thêm suất lữa nhé!
– Thanh toán, bao tiền thế?…
Ồn ào, nhí nhố, chen lấn cả nửa giờ, quán mới yên lại.
Thôi ráng, ráng nhe Sài gòn. Dù sao, Sài gòn đã đón nhận đồng bào Bắc di cư 54 đầy bao dung, không kỳ thị, không phân biệt mà. Phải hông Sài Gòn?
40 năm rồi, mà sao câu “người trong một nước phải thương nhau cùng” vẫn còn nguyên giá trị khuyên nhủ thế này?
40 năm rồi, vĩ tuyến 17 vẫn còn trong lòng người là sao?
“Người trong một nước phải thương nhau cùng”…. Ráng nhe Sài gòn!
(CETC)

Đốn ngộ

“Không ai có thể tắm 2 lần trên một dòng sông”
(Hermann Hesse – câu chuyện của dòng sông)
Hắn yêu âm nhạc vô cùng. Số phận long đong và nhiều biến động, hắn chẳng trở thành nghệ sĩ dương cầm như mong ước. Nhưng chằng sao, hắn vẫn mày mò, cạy cục tập đàn mỗi đêm. Không được làm cầm thủ pianist, thì làm người chơi dương cầm (piano player) cũng đã khinh khoái lắm rồi! Rất mực AQ, hắn nghĩ thế!
Của đáng tội, hắn biết rõ mình tài hèn sức mọn. Tay chân cứng quèo, vì có bao giờ tập xong những bài chạy ngón, luyện cho tay chân mềm mại, linh hoạt như những ngưởi chuyên nghiệp bao giờ! Cho nên, trước những lời yêu cầu của bạn bè, hắn chỉ cười trừ lảng tránh. Chỉ trong những cuộc rượu ngà ngà, hắn mới đánh bạo ngồi vào đàn, bấm lăn tăn vài trích đoạn, vụng về, lỗi nhịp rồi ngượng ngịu đứng lên. Ra chừng ta đây có lỗi vì đã thết bạn bè những âm thanh tệ hại.
Cho đến một ngày, lang thang trên mạng, hắn tìm được những đường link quí giá hơn vàng. Những đường link dẫn đến những CD bất tử của các bậc danh cầm. Hắn hối hả download suốt ngày đêm, chép ra cả trăm chiếc CD óng ả. Chúng vang lên, ngập tràn căn phòng nhỏ của hắn những giai điệu thanh khiết, không một tạp âm từ những chiếc Steinway and sons đắt giá. Ngày lại ngày, hắn lặng nghe, ngẫm nghĩ, đắm chìm mình trong những tiếng đàn không gì sánh nổi và đầy mê hoặc đó. Lòng ngấm ngầm kinh sợ cái nội lực vô song từ tiếng đàn của các bậc danh cầm.
Khi đã thấy núi Thái sơn, tự biết mình mãi mãi là gò đống lè tè, hắn đi đến một quyết định mà truyện kiếm hiệp gọi là “phế bỏ võ công”, quyết không đụng đến “đàn nhà” nữa. Bạn hắn nghe tin, nhếch mép cười khẩy: “Bì thế nào được với người ta!” Hắn chẳng vì thế mà phật lòng. Gã kia nói đúng, không thể nào bì được với những người đã đổ mồ hôi trên phím đàn 12 giờ mỗi ngày, suốt cả cuộc đời. Nhưng khi đã nghe, đã gột rửa mình trong những tiếng đàn trác tuyệt đó, đã là một niềm hạnh ngộ và sung sướng tột đỉnh. Làm sao hắn có thể sung sướng, cảm xúc với tiếng đàn vụng về, thô lậu của mình được? Mà không sướng, thì ngồi vào đàn làm gì cho nhọc?
Chi bằng, tắt hết đèn, đặt một CD vào máy, rồi để lòng lặng thinh trong bóng tối…
Đã nhiều đêm đã trôi qua như thế. Đã 2 tháng ròng, hắn thờ ơ, chẳng chạm vào đàn…
Cho đến một ngày nghỉ, trời xanh oi ả, mây trắng vần vũ bay, hắn ốm nằm nhà. Cái giống virus cúm thật là tệ hại. Nó làm ta đau nhức, hom hem như già đi hàng chục tuổi. Nó làm lòng ta buồn bã, buồn như chó ốm, thờ ơ với mọi thứ chết tiệt trên đời. Chẳng có việc gì làm, mà cũng chẳng muốn làm gì với đống sách vở bề bộn, hắn lại ngồi trước đàn, rón rén bấm thử vài hợp âm quen thuộc. Chao ôi, cái cảm giác thân quen khi chạm khẽ vào những phím đàn đầy bụi thật lạ lùng. Nó làm hắn run rẩy, chấn động tâm can, nó chảy vào lòng một tiếng thì thầm rất nhẹ và dịu dàng: đàn đi, hãy đàn đi! Chỉ trong phút chốc, gạt phăng những mặc cảm cố hữu, hắn đàn mê mải, như thể ngày mai hắn chết. Mà lạ lùng thay, các ngón tay không hề được luyện tập của hắn sau 2 tháng ròng, lại mềm mại và uyển chuyển khác thường. Dưới những ngón tay thô lậu đó, quên cả cơn sốt lập cập, Consolidation của Lizst chảy tràn như suối, nhẹ nhàng như môi hôn lần đầu. Rồi valse số 7 của Chopin, dịu dàng, đắm đuối, vang lên mê mải. Đoạncadenza cực khó của Scherzo số 3 cả-đời-trật-vuột, hắn chơi như thể có Afred Cortot nhập hồn, thong thả, cuồn cuộn như nước chảy mây trôi. Như thể Lizst tóc bạc phơ với chiếc mũi khoằm nghiêm nghị, đang thân ái đặt tay lên vai hắn. Như thể Chopin với đôi mắt sâu thẳm, đang chống cằm tư lự kề bên.
Lần đầu trong đời, hắn chạm đến cái đẹp đẽ tuyệt đối, vĩnh cửu và tan chảy mình trong cái thanh khiết vô ngôn của âm nhạc. Mặc cho tiếng rè rè hỗn hào của chiếc quạt máy. Mặc cho tiếng ríu rít nghịch ngợm của lũ chim sẻ trên bậu cửa. Mặc cho mây trắng vẫn vần vũ bay.
Ngày mai, hắn biết rõ, hắn lại vụng về mổ phím, như thể chưa hề có một lần bay bổng. Phút hạnh ngộ ngắn ngủi qua đi nhanh chóng. Hắn buông đàn, mồ hôi ướt áo, kiệt lực, rỗng không và nghe âm nhạc lịm tắt dần trong tâm tưởng.
Ngoài kia, mây trắng vẫn bay…
Bản dịch tiếng Anh ở đây