Tác giả: Robert D. Kaplan
Những rủi ro đến từ sự yếu đi của Trung Quốc và Nga
Tác giả: Robert D. Kaplan, Trung tâm nghiên cứu An ninh Hoa Kỳ. Tác giả nhiều cuốn sách và bài báo nổi tiếng.
Khi mà Trung Quốc quả quyết tự khẳng định chủ quyền trên các vùng biển lân cận và nước Nga tiến hành cuộc chiến ở Syria, Ucraina thì người ta dễ nghĩ rằng hai siêu cường với lãnh thổ rộng lớn bao phủ lục địa Á-Âu đang đưa ra những tín hiệu về sức mạnh mới được củng cố của mình. Thế nhưng điều ngược lại mới đúng: Trung Quốc và Nga càng ngày càng cố trương cơ bắp không phải vì họ mạnh mà chính vì đang yếu. Khác với nước Đức Nazi phát xít, sức mạnh trong nước của nó vào những năm 1930 đã tiếp nhiên liệu cho hành động xâm lược quân sự ở nước ngoài. Còn những thế lực xét lại của ngày hôm nay thì đang trải qua hiện tượng ngược lại. Ở Trung Quốc và Nga tình trạng bất ổn trong nước đang nuôi dưỡng tâm lý hiếu chiến. Điều này đánh dấu một bước ngoặt lịch sử: lần đầu tiên kể từ khi bức tường Béc linh sụp đổ Hoa Kỳ lại thấy mình đang cạnh tranh với các siêu cường.
Thực trạng kinh tế ở cả Trung Quốc và Nga đều đang xấu đi một cách không cưỡng lại được. Kể từ khi giá năng lượng sụt giảm vào năm 2014 nước Nga liền bị cuốn vào một cuộc suy thoái nghiêm trọng. Trung Quốc trong khi đó đã bước vào giai đoạn đầu của thời kỳ được hứa hẹn sẽ là một cuộc chuyển đổi dữ dội để chia tay với tốc độ tăng trưởng GDP hai con số; sự đổ vỡ của thị trường chứng khoán vào mùa hè năm 2015 và tháng Giêng 2016 chắc chắn chỉ là một sự nếm trải đôi chút trước khi bước vào những cuộc đổ vỡ tài chính sắp diễn ra.
Khả năng xảy ra những bất ổn kinh tế ngày càng gia tăng ở cả hai quốc gia nêu trên đã khiến cho vấn đề ổn định chính trị nội bộ của chúng không còn là chuyện mặc nhiên nữa. Trong kỷ nguyên của truyền thông xã hội và những cuộc thăm dò ý kiến không ngớt trên mạng thì ngay cả những nhân vật chuyên quyền như Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Nga Vladimir Putin vẫn cảm thấy cần sự ủng hộ của quần chúng. Các vị lãnh tụ đó chắc chắn có cảm giác bất an sâu sắc bởi lẽ đất nước của họ từ xa xưa hầu như luôn bị bao vây bởi kẻ thù, những đội quân xâm lược lăm le vượt qua các vùng bình nguyên rộng mở. Trên thực tế họ đang thấy khó khăn hơn trong nỗ lực kiểm soát lãnh thổ bao la của mình khi có những phiến quân tiềm tàng hình thành trên những vùng đất xa xôi
Thế giới đã chứng kiến hình thức hỗn loạn, vô chính phủ khi mà các cuộc xung đột sắc tộc, chính trị, giáo phái có thể gây ra trong các quốc gia với quy mô vừa và nhỏ. Thế nhưng triển vọng gần như là hỗn loạn và vô chính phủ tại hai siêu cường đang vật lộn về những vấn đề kinh tế lại là điều đáng lo ngại hơn nhiều. Khi tình hình ở trong nước xấu đi Trung Quốc và Nga chắc chắn sẽ gia tăng xu hướng xuất khẩu các rắc rối của mình với hy vọng rằng chủ nghĩa dân tộc sẽ đánh lạc hướng những công dân đang bất bình và giúp tập hợp quần chúng. Hình thái hiếu chiến này đã tạo ra một vấn đề đặc biệt khó khăn đối với các quốc gia phương Tây. Ở những nơi mà chiến tranh xâm lược được dẫn dắt bởi sức mạnh trong nước thì cuộc chiến đi theo chiến lược có phương pháp luận và được lên kế hoạch kỹ lưỡng cho nên các quốc gia khác có thể giải thích và có đối sách phù hợp. Thế nhưng nếu cuộc chiến đó lại được châm ngòi bởi khủng hoảng nội bộ thì hành vi của nó vừa táo bạo, mang tính phản ứng, hấp tấp bốc đồng nên rất khó dự đoán và đối phó.
Trong khi các nhà hoạch định chính sách Hoa Kỳ dự tính sự đáp trả thái độ thù địch ngày càng gia tăng của Bắc kinh và Moscow thì nhiệm vụ đầu tiên của họ là tránh khiêu khích một cách không cần thiết các siêu cường cực kỳ nhạy cảm và đang suy tàn bên trong. Có nghĩa là họ không được đứng làm ngơ khi Trung Quốc và Nga vẽ lại đường biên giới quốc tế và các hải phận. Câu trả lời sẽ là gì ? Washington cần đặt ra lằn ranh đỏ một cách rõ ràng, liên lạc kín đáo và sẵn sàng hỗ trợ bằng sức manh quân sự nếu cần thiết.
Mối hiểm nguy ở Moscow
Một phần cũng vì các vấn đề kinh tế của nước Nga nghiêm trọng hơn của Trung Quốc rất nhiều nên chính sách gây hấn của Nga cũng trắng trợn hơn. Sau thời kỳ cầm quyền đầy hỗn loạn của Tổng thống Yelsin chấm dứt vào năm 1999 Putin đã củng cố quyền lực trung ương. Do giá năng lượng tăng vọt nên Putin đã có thể khai thác nền kinh tế giàu tài nguyên dầu mỏ để hình thành vùng ảnh hưởng tại các quốc gia thuộc Liên xô cũ và khối quân sự Vácsava. Mục tiêu của Putin rất rõ ràng: đó là phục hồi đế quốc trước đây.
Nhưng bởi vì trực tiếp cai trị thông qua các đảng cộng sản đã cho thấy cái giá phải trả là quá cao nên Putin thiên về một loại hình thức gián tiếp của chủ nghĩa đế quốc. Thay vì gửi quân đội tới những lãnh địa cũ trước đây, Putin cho xây dựng mạng lưới hoành tráng các đường ống dẫn dầu, hỗ trợ các nhà chính trị ở các quốc gia láng giềng theo nhiều cách, tiến hành các chiến dịch tình báo và sử dụng bên thứ ba để mua chuộc và kiểm soát truyền thông địa phương. Chỉ mới gần đây Putin mới hành động không úp mở trên một số mặt trận, chắc chắn cũng vì được khuyến khích bởi sự thiếu vắng hành động đáp trả của phương Tây đối với chiến dịch quân sự của Nga tại Gruzia năm 2008. Hồi đầu năm 2014 các lực lượng quân đội Nga chiếm Crimea và các lực lượng dân quân vũ trang ủy nhiệm của Nga đã khởi phát cuộc chiến tranh vùng phía Đông Ucraina. Cuối năm 2015 Putin đưa quân đội Nga tham gia cuộc nội chiến ở Syria chủ yếu là để giải cứu chế độ của Basha al- Assad nhưng cũng vì một mục tiêu rộng lớn hơn đó là phục hồi lại vị thế của Moscow ở Levant và tìm kiếm thế đòn bẩy với khối EU bằng cách gây ảnh hưởng qua dòng người tỵ nạn đến châu Âu.
Năm 2014 giá dầu tụt dốc, các nước Trung và Đông Âu tiếp tục cự tuyệt mua khí đốt Nga, mức tăng trưởng toàn cầu thấp làm giảm nhu cầu tiêu thụ nhiên liệu và các tài nguyên thiên nhiên khác của Nga. Thêm vào đó là chính sách cấm vận gây nhiều thương tổn cho Nga do phương Tây đưa ra. Kết quả là sự bùng nổ toàn diện của một cuộc khủng hoảng kinh tế với việc đồng Rúp mất gần một nửa giá trị so với đồng Đôla kể từ năm 2014. Năm nay, GDP của Nga tăng trưởng gần 0 % và tính đến quý 3 năm 2015 nền kinh tế bị co lại hơn 4%. Tám tháng đầu năm 2015 lượng đầu tư giảm 6% và khối lượng xây dựng giảm 8%.
Không phải tình cờ mà những cuộc phiêu lưu quân sự lại diễn ra cùng lúc với xu hướng đảo chiều rõ nét của sức mạnh kinh tế Nga.
Các vấn đề kinh tế của Nga đã lún sâu trong khủng hoảng khiến các nhà lãnh đạo có ít lựa chọn dễ dàng để khắc phục. Đã nhiều thập kỷ Nga chỉ dựa vào xuất khẩu tài nguyên và ngành sản xuất hàng tiêu dùng phục vụ thị trường nội địa (bởi vì có ít người nước ngoài muốn mua các sản phẩm phục vụ dân sự của Nga). Trừ một vài loại tài sản có tính khoe khoang thì khu vực dịch vụ của Nga vẫn còn ở tầm mức kém phát triển. Bởi lẽ Putin và nhóm cố vấn chưa bao giờ quan tâm xây dựng các thể chế công dân và xã hội dân sự hay kinh tế thị trường đích thực nên tham nhũng và nền kinh tế được dẫn dắt bởi mafia ở nước Nga hôm nay cho thấy một sự tương đồng kỳ quái với nền kinh tế Xô viết cũ.
Quay trở lại những năm 1980 khi nền kinh tế lâm vào khủng hoảng Mikhail Gorbachov đã ứng phó bằng cách cởi mở hệ thống chính trị và điều này bị trả giá bằng tình trạng hỗn loạn, vô chính phủ và sụp đổ của đế chế Nga. Putin đã thấm thía bài học đó nên quả quyết làm điều ngược lại: đóng chặt cửa hệ thống chính trị đồng thời hướng sự quan tâm của công chúng vào những màn khoa trương sức mạnh Nga ở các vùng ngoại biên lân cận. Putin là một cựu sĩ quan tình báo mà không phải là một quan chức bàn giấy,do đó mặc dù vẫn ấp ủ nỗi ác cảm và hận thù liên quan tới vị thế của nước Nga trên thế giới ông ta đã không tự lừa dối mình về những vấn đề nội bộ của nước Nga. Khi mà nền kinh tế Nga tiếp tục sa sút, Putin hiểu rõ rằng để có được sự ủng hộ trong nước thì chính sách đối ngoại của ông ta phải tỏ ra sáng tạo và có tính toán hơn, thậm chí mang tính hòa giải một cách lừa dối tùy vào từng thời điểm. Thời gian trước mắt sẽ hãy nhìn vào viễn cảnh ông ta phá hoại khối NATO và EU ngay cả khi Nga cam kết giúp đỡ phương Tây chống nhà nước Hồi giáo ISIS. Càng nhiều hỗn loạn ở nước ngoài mà Putin tạo ra thì sự ổn định trong nước rất có giá trị đối với nhà nước chuyên chế lại càng có thêm cơ hội xuất hiện. Người dân Nga có thể biết trên lý thuyết một cách trừu tượng rằng xã hội tự do thì vẫn được ưa thích hơn nhưng họ lại sợ những rủi ro của một sự chuyển đổi.
Cố gắng tới mức có thể được nhưng Putin không có khả năng che chắn cho chế độ của ông ta khỏi bụi phóng xạ của sự sụp đổ kinh tế. Sự thất vọng sẽ nuôi cấy mầm mống của tình trạng lục đục đấu đá nội bộ hàng ngũ lãnh đạo cấp cao trong việc chia chác nguồn bổng lộc dồi dào.Sự thiếu vắng các thể chế đủ mạnh hiện nay cũng như bản chất tập trung cao độ nhưng bấp bênh, dễ đổ vỡ của chế độ khiến một cuộc lật đổ cung đình như đã xảy ra với Nikita Khrushov năm 1964 là không thể và nước Nga xét về phương thức quản trị vẫn là một nhà nước Xô viết.
Đất nước này từng trải qua quá trình tan vỡ của chế độ chuyên chế diễn ra tiếp theo sau tình trạng hỗn loạn (trong và sau cuộc Cách mạng tháng 10), và có thể giờ đây khi sự rối loạn lên cao đến mức nào đó sẽ đủ để chia tách nó lần nữa. Khu vực Bắc Cavcaz chịu ảnh hưởng nặng của Hồi giáo, cùng với những vùng đất ở Siberi và Viễn Đông thuộc Nga ở xa trung tâm lại từng chịu gánh nặng của các chính sách tàn bạo, đẫm máu có thể sẽ nới lỏng mối quan hệ với Moscow khi tình trạng mất ổn định diễn ra ngay chính bên trong điện Kremlin. Hậu quả có thể là một kịch bản kiểu Nam tư cũ: bạo lực và chủ nghĩa ly khai bắt đầu từ một chỗ sau đó lan ra khắp nơi. Khi mà Moscow mất kiểm soát thì phong trào Hồi giáo Jihadist sẽ tận dụng cơ hội để lấp chỗ trống và sẽ tiến vào những vùng xa trung tâm của nước Nga và cả Trung Á nữa.
Nghe đã thấy tồi tệ nhưng sự việc có thể còn xấu hơn nữa. Trở lại với năm 1991 nhà trí thức Balan Adam Michnik đã tiên đoán rằng các nhà lãnh đạo tương lai của Nga và Đông Âu sẽ lấp đầy khoảng trống do sự sụp đổ của CNCS để lại bằng một thứ “ chủ nghĩa dân tộc thô thiển và sơ khai”. Putin trong những năm gần đây đã theo đuổi thứ chủ nghĩa đó và đã rất ranh mãnh, quỷ quyệt chống lưng cho phong trào đòi ly khai ở Abkhzia, Donbas, Nagorno- Karabakh, Nam Ossetia và Transnistra để tạo ra những cuộc xung đột dễ dàng phủ nhận. Kết quả là đã hình thành các “tiểu nhà nước’ (statelets) kiểu như sứ quân . Trong những năm tới Putin rất có thể sẽ kích động một cách có lựa chọn các cuộc xung đột được gọi là “ xung đột đóng băng “ (frozen conflict) và lần này sẽ là các quốc gia vùng Baltic thành viên NATO ( những quốc gia này có đông người Nga sinh sống và vẫn được Moscow coi là những tỉnh bị mất). Trong khi đó, Putin sẽ nỗ lực chơi con bài châu Âu cần Nga ủng hộ ở Syria thì sẽ buộc phải công nhận việc sáp nhập Crimea và quyền kiểm soát của ông ta ở Đông Ucrain như một sự đã rồi.
Tuy nhiên đúng lúc cần phải có câu trả lời mạnh mẽ nhất thì dường như Châu Âu lại không thể làm như vậy. Theo một góc độ nào đó thì cuộc khủng hoảng ở Nga cũng đang song hành với khủng hoảng ở Châu Âu và cũng khiến châu lục này bị phân chia thành các khu vực trung tâm và phụ cận.
Mặc dù đã có sự điều chỉnh của Ngân hàng Trung ương châu Âu cùng các biện pháp khác, thời điểm tăng trưởng thấp toàn cầu xảy ra cùng với sự bất lực của châu Âu tiến hành các cải cách mang tính nền móng đã cho thấy cuộc khủng hoảng kinh tế và chính trị của Châu Âu sẽ còn kéo dài. Bằng việc làm cho các quốc gia hoảng sợ mà củng cố lại đường biên giới, cuộc khủng hoảng người nhập cư và chủ nghĩa khủng bố cũng sẽ làm cho sự chia rẽ EU thêm trầm trọng và không tránh khỏi là chính khối NATO.
Một sự không thống nhất như vậy sẽ khiến cho nỗ lực ngăn chặn Nga của Châu Âu trở nên ngập ngừng và thiếu tổ chức hơn những gì hôm nay đang được thực hiện. Khi mà NATO suy yếu đi các quốc gia trước kia là thành viên của khối quân sự VACSAVA sẽ quay sang Hoa Kỳ vì sự an toàn của mình. Các quốc gia đó cũng sẽ phân chia thành các nhóm nhỏ như đã biết đó là: Balan, các nước Baltic và Scandinavia đang thành lập liên minh có tính chất ngăn chặn sự xâm lược của Nga. Nhóm Visegrad bao gồm Cộng hòa Czech, Hungary, Balan và Slovakia đang hình thành ngày một rõ nét hơn theo góc độ hiệp thương chính trị và quân sự. Một sự chia rẽ nữa đó là đường ống dẫn khí đốt Nord Stream 2 dự kiến đi xuyên qua biển Baltic từ Nga tới thẳng Tây Âu mà không qua Trung và Đông Âu. Tại tất cả các quốc gia đó, tăng trưởng kinh tế chậm sẽ thúc đẩy các phong trào dân tộc chủ nghĩa của cả cánh tả lẫn cánh hữu như là những nạn nhân của các kỳ vọng kinh tế không được thỏa mãn.
Bắc kinh trên bờ vực thẳm
Tốc độ tăng trưởng thấp cũng khiến Bắc kinh tìm cách đẩy các mâu thuẫn phát sinh do những yếu kém nội bộ ra bên ngoài. Từ giữa những năm 1990 Bắc kinh đã nỗ lực xây dựng quân đội trang bị công nghệ cao, coi trọng phát triển các tàu ngầm, máy bay chiến đấu và tên lửa đạn đạo hiện đại cùng các đơn vị chiến tranh tin học. Cũng giống như Hoa Kỳ đã nỗ lực đẩy các cường quốc Châu Âu ra khỏi vùng biển Caribe vào thế kỷ XIX, Trung Quốc hiện nay đang tìm cách đẩy Hoa Kỳ ra khỏi biển Hoa Đông và biển Nam Trung Hoa (Biển Đông – ND). Láng giềng của Trung Quốc ngày càng trở nên lo ngại: Nhật Bản coi sự bành trướng của hải quân Trung Quốc là mối đe dọa hiện hữu nên đã quyết định từ bỏ chủ nghĩa hòa bình (theo đuổi từ sau bại trận trong Đại chiến Thế giới II – ND) và nâng cấp các lực lượng vũ trang. Malaysia, Philippines, Singapore và Việt nam đều tiến hành hiện đại hóa quân đội của mình. Có điều gì đó đã khuấy động vùng biển từng tương đối yên tĩnh và là nơi Hoa Kỳ chiếm thế thượng phong suốt thời Chiến tranh Lạnh. Một môi trường hàng hải ổn định nơi từng chỉ có một thế lực kiểm soát nay đã bắt đầu trở nên bất ổn và đa cực.
Cũng giống như Nga, sự hung hăng của Trung Quốc ngày càng thể hiện não trạng của giới chóp bu quyền lực khi mà nền kinh tế đã khựng lại sau mấy thập kỷ thăng tiến. GDP hàng năm đã giảm từ 2 chữ số là con số thịnh hành trong suốt 10 năm đầu của thế kỷ này xuống con số chính thức 6,9% trong quý III năm 2015, tất nhiên con số thực không nghi ngờ sẽ phải thấp hơn. Tình trạng bong bóng bất động sản và thị trường chứng khoán đã bắt đầu vỡ bung cùng vô số những mất cân đối khác trong nền kinh tế sử dụng quá mức các đòn bẩy, đặc biệt là khu vực ngân hàng thiếu minh bạch.
Trong khi đó các căng thẳng sắc tộc ngày một gia tăng tại quốc gia rộng lớn này. Ở một mức độ nhất định, Trung Quốc – đất nước do người Hán chiếm đa số là một nhà tù đối với các sắc tộc khác, trong đó có người Mông cổ, người Tibet và Uighu và tất cả họ đều chống đối lại sự kiểm soát của trung ương với các cấp độ khác nhau. Hiện nay các chiến binh Uighu là mối đe dọa ly khai trực tiếp nhất, một số đã được đào tạo ở Iraq, Syria và vì họ có liên lạc với phong trào Jihardist toàn cầu nên mối nguy sẽ ngày một gia tăng. Trong những năm gần đây đã bùng phát các vụ đánh bom có liên quan tới chủ nghĩa ly khai Uighu ở tỉnh Quảng Tây – một điểm trung chuyển trên con đường buôn lậu dẫn đến Việt nam chứng tỏ chủ nghĩa khủng bố sẽ không còn bị giới hạn trong các vùng dân tộc thiểu số ở phía Tây Trung Quốc nữa. Bắc kinh đã nỗ lực xoa dịu các phong trào đó bằng sự phát triển kinh tế, ví dụ như con đường tơ lụa vành đai kinh tế của Trung Quốc đi qua Trung Á đang được đề xuất nhằm làm xói mòn nền móng của chủ nghĩa ly khai Uighu nơi đây.Tuy nhiên nếu như dự án khổng lồ này bị đuối sức do bản thân nền kinh tế Trung Quốc suy giảm thì chủ nghĩa ly khai có thể sẽ bùng phát thành bạo lực mạnh hơn.
Còn hơn cả Putin, họ Tập từng trải qua nhiều năm công tác đảng ở vùng nội Mông nên hẳn còn nuôi dưỡng một số ảo tưởng về những vấn đề kinh tế trầm trọng của Trung Quốc. Tuy vậy điều đó không có nghĩa là ông ta biết cách giải quyết chúng. Họ Tập đã đối phó lại tình trạng kinh tế trở nên hỗn loạn bằng cách dựa vào chủ trương chống tham nhũng. Quả thực chiến dịch này (đả hổ, diệt ruồi – ND) đã chủ yếu diễn ra như một cuộc thanh trừng chính trị lớn giúp Tập Cận Bình thâu tóm quyền lực về an ninh quốc gia. Vì giờ đây các quyết định không còn do tập thể thông qua như trước kia nữa nên họ Tập có toàn quyền hướng những bất ổn trong nước ra bên ngoài dưới hình thức xâm lược. Trong 3 thập kỷ vừa qua lãnh đạo Trung Quốc đã tỏ ra tương đối dễ đoán nhận, không thích mạo hiểm và mang tính tập thể. Thế nhưng hiện nay tình hình chính trị nội bộ Trung Quốc đã trở nên rất không an lành như xưa.
Những tham vọng của Trung Quốc còn vươn xa hơn tham vọng của Nga nhưng lại không khiến phương Tây lo ngại bởi lẽ chúng được đưa ra một cách tao nhã, khéo léo.Trong khi Putin đưa đội quân côn đồ đeo mặt nạ trượt tuyết đột kích và cướp bóc miền Đông Ucraina thì sự xâm lược của họ Tập lại diễn ra với quy mô nhỏ hơn nhiều, tăng dần theo từng bước một khiến Hoa Kỳ khó điên đầu khi đối phó để làm sao không bị coi là phản ứng quá mức cần thiết. Họ Tập phái lực lượng hải giám cùng tàu thuyền thương mại (chứ không phải toàn lực lượng hải quân) để quấy rối tàu chiến Philippines, đưa dàn khoan vào vùng biển tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt nam (nhưng chỉ trong vài tuần lễ), thực hiện các dự án cải tạo mở rộng đảo chiếm đóng trái phép và các bãi đá ngầm (tất cả đều không có người ở). Và kể từ khi các hành động nguy hiểm đó diễn ra trên biển không thấy thấy chúng gây ra những nỗi gian khó cho thường dân và trên thực tế đã không có thiệt hại về binh lính (thực tế Trung Quốc đã gây ra nhiều thiệt hại về người và tài sản đối với ngư dân Việt nam.Đó là những hành động của cướp biển và việc tác giả Robert Kaplan chưa thấy hết tính nghiêm trọng của tình trạng này phải chăng cũng có phần trách nhiệm của thông tin đối ngoại Việt nam thời gian qua đã bỏ ngỏ mặt trận vận động sự ủng hộ quốc tế ? – ND).
Những động thái khác của Trung Quốc thì ít khéo léo và tinh tế hơn. Ngoài việc gia tăng các yêu sách về hàng hải, Trung Quốc đang xây cầu, đường sắt và đường ống dẫn dầu dẫn sâu vào vùng Trung Á đồng thời hứa hẹn đầu tư hàng chục tỷ Đô la vào hành lang giao thông kéo dài từ miền Tây Trung Quốc đi qua Pakistan để tới Ấn độ dương, nơi mà Trung Quốc đã tham gia vào các dự án cảng biển từ Tanzania cho tới Myanma. Nhưng một khi các khó khăn kinh tế ngày một trầm trọng thì sự tao nhã của hành vi xâm lăng có thể bị lột bỏ và được thay thế bởi những hành động thô bạo và hấp tấp, nóng nảy hơn. Họ Tập sẽ khó cưỡng lại sự cấp thiết phải sử dụng các tranh chấp hàng hải ở Châu Á để tiếp thêm nhiên liệu cho chủ nghĩa dân tộc – sức mạnh đem lại giải pháp gắn kết một xã hội đang bị đe dọa trở nên chia rẽ.
Nhiều khả năng nguy cơ của khủng hoảng đang ngày một hiển hiện tại các quốc gia Trung Á: Kazkhstan, Kyrgystan, Tajikistan, Turkmenistan và Uzbekistan. Trạng thái ổn định kéo dài của các quốc gia chuyên chế này đã giúp Trung Quốc dễ dàng kiểm soát những cộng đồng thiểu số Trung Á của mình hơn. Tuy nhiên thời thế có thể đang thay đổi. Một vài chế độ trong số đó kể từ khi chiến tranh lạnh kết thúc vẫn còn đang được dẫn dắt bởi những Ban chấp hành Trung ương kiểu thời kỳ Brezhnev. Các lãnh tụ đó nay đã già nua, câu hỏi về tính pháp lý của những chế độ đó đang được đặt ra trong khi kinh tế của chúng vẫn bị cột chặt vào các cỗ máy đang giảm tốc là Trung Quốc và Nga,dân số thì ngày càng bị Hồi giáo hóa. Vùng Trung Á, nói theo một cách khác, có thể đang chín muồi cho một sự bùng nổ theo kiểu Mùa Xuân Ả Rập.
Cùng đối mặt với suy thoái kinh tế và những đe dọa mang tính địa- chính trị, Trung Quốc và Nga có khả năng tạo dựng mối quan hệ mang tính đồng minh chiến thuật dựa trên những tương đồng giữa hai nhà nước chuyên chế, hướng tới quản lý vấn đề các vùng biên giới để cùng chống lại phương Tây. Kết quả của quá trình này là vào tháng 11 năm ngoái, hai bên cuối cùng đã giải quyết được cuộc tranh cãi từ lâu nay về biên giới với việc Nga trả lại cho Trung Quốc một dải đất nhỏ vùng Viễn Đông mà Trung Quốc vẫn nêu yêu sách. Tuy nhiên quá trình chuyển giao đã gây nên công phẫn ở cả hai nước: người dân thường Nga phản đối sự nhu nhược của điện Kremlin còn nhiều người Trung Quốc than phiền rằng họ đòi được ít đất quá. Ở đây một lần nữa ý kiến đám đông có thể ép buộc các chế độ chuyên chế, trong trường hợp này nó đã ngăn cản khả năng hai nhà nước chuyên chế hình thành một liên minh trục lợi.
Sự hỗn loạn sắp diễn ra
Quyền lực tập trung – ai có nó và ai thực thi nó là một vấn đề mang tính địa – chính trị thời nay. Chế độ chuyên chế tập trung bao trùm một vùng rộng lớn vốn là một vấn đề cần phải bàn và hơn nữa nó lại hiện diện trong một không gian mà ý thức về sắc tộc, tôn giáo và cá nhân đang ngày một được nâng cao, đồng thời truyền thông điện tử có thể tạo điều kiện thuận lợi cho việc thể hiện những nỗi bất bình, bức xúc mang tính riêng biệt. Không có gì là ngạc nhiên khi khu vực lục địa Á-Âu đang trở nên ngày một phức tạp hơn trước.
Các nhà hoạch định chính sách ở Washington có lẽ tốt hơn hết là nên bắt đầu lên kế hoạch để đối phó với những hỗn loạn tiềm tàng sắp diễn ra : đảo chính ở Kremlin, một bộ phận của nước Nga sẽ tách ra, phong trào khủng bố Hồi giáo cực đoan ở Tây Trung Quốc, cuộc đấu tranh phe phái quyền lực ở Bắc kinh và những lộn xộn về chính trị ở Trung Á, mặc dù hiện nay thì chưa chắc nhưng tất cả đều trở nên ngày càng có thể. Bất kể hình thái hỗn loạn nào xảy ra thì chắc chắn rằng Hoa Kỳ sẽ buộc phải vật lộn khó khăn với các vấn đề mới phát sinh hoặc kiểu này hoặc kiểu kia. Ai sẽ quản lý kho vũ khí hạt nhân của nước Nga nếu như ban lãnh đạo của quốc gia này chia rẽ? Hoa Kỳ sẽ bảo vệ nhân quyền ở Trung Quốc như thế nào khi chế độ này đàn áp sự nổi dậy từ bên trong?
Hoạch định chính sách để đối phó với những điều bất ngờ như thế khác với lên kế hoạch cuộc chiến giải phóng Iraq. (Nếu như Trung Quốc và Nga một khi nào đó có chính phủ dân chủ hơn thì người dân của họ sẽ tự đóng góp vào sự thay đổi). Tuy vậy điều này không có nghĩa là khả năng xảy ra hỗn loạn sẽ được giảm thiểu. Và để ngăn chặn cuộc khủng hoảng về an ninh hãi hùng có khả năng xảy ra đó Washing ton sẽ cần phải đề ra một lằn ranh đỏ rõ ràng. Bất kỳ khi nào cần thiết đều có thể liên lạc theo lằn ranh đó một cách riêng tư mà không mang tính tranh dành quyền lực. Mặc dù những kẻ gây rắc rối ở Quốc hội Hoa Kỳ dường như không thực thi điều này nhưng Hoa Kỳ sẽ chẳng được lợi gì từ việc dùng những lời nhục mạ để chọc tức các chế độ đang lo sợ bị mất mặt ở trong nước.
Trong trường hợp nước Nga, Hoa Kỳ yêu cầu dừng khởi xướng các cuộc” xung đột đóng băng”. Khi mà Putin có ý định phân tán sự chú ý của người dân Nga khỏi các vấn đề kinh tế khó khăn thì ông ta sẽ thấy hấp dẫn hơn việc kích động tình trạng lộn xộn ở các nước láng giềng. Lithuania và Mondova có thể đứng đầu danh sách các mục tiêu tiềm năng được Putin ngắm đến do nạn tham nhũng và sự non yếu của các chính phủ dân chủ nơi đây.(Mondova đã gần tới tình trạng hỗn loạn về chính trị, tham nhũng ở Lithuania tuy vậy còn kém xa Moldova- ND). Cả hai quốc gia này đều có giá trị chiến lược về địa- chính trị: Mondova có thể là cửa ngõ cho Nga tiếp cận vùng Balkan còn Lithuania là cầu nối trên bộ dẫn đến thành phố Kaliningrad thuộc Nga nhưng lại nằm tách biệt. Đối với Putin các cuộc xung đột đóng băng có lợi thế ở chỗ đó là cuộc chiến không tuyên bố nên giảm thiểu khả năng đáp trả mạnh mẽ của phương Tây. Chính vì vậy cần có hành động đáp trả phù hợp: nếu Putin đứng đằng sau các biến cố ở Lithuania và Mondova thì phương Tây cần tăng cường các biện pháp chế tài trừng phạt Nga và gia tăng nhịp độ của các cuộc tập trận ở Trung và Đông Âu.
Cuối cùng, đó là NATO phải nâng cao đáng kể tầm quan trọng của việc chia sẻ thông tin tình báo giữa các quốc gia Đông Âu và sẵn sàng triển khai nhanh chóng hơn phi cơ, các lực lượng mặt đất và các lực lượng đặc nhiệm tới vùng này. Hàng trăm binh lính Hoa Kỳ, nhân viên hàng hải và lính thủy thay phiên nhau đóng quân tại các quốc gia ở tuyến đầu của NATO trước đây từng tham gia khối quân sự VARSAVA tuy chỉ là một sự hiện diện khiêm tốn nhưng chắc chắn sẽ ngăn chặn sự gây hấn của Nga. Có thể chỉ cần đến vài tiểu đoàn hoặc một lữ đoàn. Nói rộng ra thì Hoa Kỳ sẽ cần phải tạo ra những “ cái bẫy dây” quân sự có nhiệm vụ báo động nhằm ngăn chặn Nga triển khai các cuộc tấn công qua biên giới nhưng lại không gây ra bất kỳ một khủng hoảng nào. Và như vậy, cách mà Hoa Kỳ đối phó với năng lực chống tiếp cận ngày càng gia tăng của Nga ở vùng Baltic đông dân cư cần phải tinh vi hơn là đối với Trung Quốc ở vùng biển Nam Trung hoa có phần trống trải hơn.
Washington cũng cần đặt ra lằn ranh đỏ đối với Trung Quốc. Ở vùng biển Nam Trung Hoa. Mỹ không cho phép các dự án cải tạo đảo và bãi ngầm để tiến tới thiết lập vùng nhận dạng phòng không ADIZ, nơi mà Trung Quốc tự cho mình quyền cấm các máy bay nước ngoài bay qua như họ đã tuyên bố ở biển Hoa Đông năm 2013. Diễn biến này là một phần của chiến lược nhập nhằng, mập mờ nhưng với chủ đích đã được tính toán kỹ: càng tạo ra khoảng cách mù mờ, phức tạp về quân sự thì vị thế bá chủ của hải quân Hoa Kỳ càng bị đe dọa. Nếu như Trung Quốc tuyên bố ADIZ trên vùng biển Nam Trung Hoa (Biển Đông – ND) thì Washing ton phải đáp trả bằng cách đẩy mạnh các hoạt động của hải quân ở các vùng phụ cận và tăng viện trợ quân sự cho đồng minh của mình trong khu vực. Vừa qua tàu chiến của Hoa Kỳ đã thực hiện các hoạt động tự do dịch chuyển còn yếu ớt trong vùng 12 hải lý quanh các đảo nhân tạo mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền. Nếu các hoạt động này không trở nên thường xuyên và dứt khoát thì Trung Quốc sẽ không cảm thấy bị ngăn cản.
Thời điểm của sức mạnh
Chưa bao giờ câu cách ngôn trước đây của Tổng thống Theodore Roosevelt mà ngày nay đã trở thành khuôn mẫu “ Nói khẽ nhưng mang theo cây gậy to” lại có tính ứng dụng cao như hiện nay. Cây gậy to có thể ngăn chặn được hành động gây hấn, xâm lược bất kể chúng khởi phát từ sức mạnh hay sự suy yếu. Tuy vậy, tuyên bố nhẹ nhàng vẫn đặc biệt phù hợp hơn khi mà sự gây hấn khởi phát từ tình trạng suy yếu, bởi lẽ những ngôn từ gây ấn tượng chói tai sẽ kích động một cách không cần thiết các nhà lãnh đạo đang bị dồn tới chân tường. Thực ra, điều quan trọng đối với Hoa Kỳ lúc này là tăng cường sự hiện diện của lực lượng quân đội ở các quốc gia vùng Baltic và biển Nam Trung Hoa (biển Đông – ND) hơn là công khai lên án Moscow và Bắc kinh vì hành động của họ ở những nơi đó.
Cây gậy to có nghĩa là nhanh chóng phục hồi ngân sách quốc phòng sau khi nó bị tiêu tán và kìm hãm. Quân đội Hoa Kỳ có gần 570.000 quân lính vào năm 2010 và dự tính sẽ giảm còn 450.000 vào năm 2017. Hoa Kỳ đang đồn trú 33.000 quân mặt đất ở Châu Âu sau khi giảm từ 200.000 thời Chiến tranh lạnh. So sánh với lực lượng tàu chiến và máy bay thì các lực lượng bộ binh tạo nên hình ảnh đáng tin cậy hơn về quân đội Hoa Kỳ bởi lẽ chúng đưa ra một thông điệp thể hiện ý chí quốc gia sẵn sàng đổ máu để tôn trọng những điều đã cam kết. Vì hiện nay chiến tranh ngày càng trở nên không quy ước cho nên Hoa Kỳ không cần thiết phải đồn trú một lực lượng lớn quân mặt đất ở Châu Âu như thời kỳ Chiến tranh lạnh nhưng vẫn cần bố trí lực lượng trên diện rộng. Nói về lực lượng hải quân, biển Baltic là quá chật chội để có thể sử dụng tối ưu nhóm tàu sân bay tiêm kích cho nên Hoa Kỳ nên gửi tới đó nhiều tàu ngầm hơn.
Washington phải làm yên tâm các đồng minh của mình bằng cách hạn chế bớt những tuyên bố ồn ào về các vấn đề đa quốc gia,toàn cầu, chẳng hạn như biến đổi khí hậu và nên chỉ dùng chúng ở những nơi thật sự phù hợp. Tổng thống không bao giờ có thể mong đợi người dân Israel, Balan hay Đài Loan chẳng hạn lại tin tưởng ông hơn chỉ vì ông đi đầu trong vấn đề biến đổi khí hậu; người dân ở những nơi đó muốn Tổng thống nêu rõ những các vấn đề địa- chính trị tiến thoái lưỡng nan, khó xử của họ. Mặc dù vấn đề bệnh dịch, mực nước biển dâng hay những thách thức toàn cầu khác là hiện hữu nhưng Hoa Kỳ có điều kiện xa hoa để quan tâm tới chúng chủ yếu là do vị trí địa lý khá an toàn của mình. Nhiều đồng minh của Hoa Kỳ, nếu đem so sánh thì họ đang phải sống trong sự nguy hiểm do ở quá gần Trung Quốc và Nga nên buộc phải đối phó với các nguy cơ có quy mô hẹp và mang tính truyền thống hơn. Với hiện trạng vị trí địa lý bi kịch và bất hạnh của mình, các quốc gia Châu Á mong muốn thấy nhiều tàu chiến Hoa Kỳ hơn trong vùng biển của họ. Cũng như Trung và Đông Âu đều mong muốn một sự cam kết (từ phía Hoa Kỳ – ND) mạnh mẽ và rõ ràng đối với nền quốc phòng của họ. Chưa bao giờ như hiện nay, do quá trình toàn cầu hóa và cách mạng truyền thông yếu tố địa lý ngày một trở nên liên thông và gắn kết. Uy tín quyền lực của Tổng thống Hoa Kỳ sẽ chịu rủi ro tại một nơi này nếu ở nơi khác ông không thể đáp trả lại hành động gây hấn, xâm lược một cách xứng đáng.
Năm 1959 nhà khoa học chính trị Robert Strausz- Hupé đã định nghĩa “ cuộc xung đột kéo dài” như là trạng thái kình địch trường kỳ có lợi cho bên nào tỏ ra vừa nhẫn nại lại vừa biết cách “ trở nên thịnh vượng hơn nhờ xung đột như một điều kiện bình thường của thế kỷ XX “. Hupé còn viết đại ý: “lối tư duy của phương Tây chỉ nhìn thấy công cụ của hòa bình mà không thấy lợi thế biến lưỡi cày thành thanh gươm nếu nhìn từ khía cạnh khác của sự vật “. Chính chủ nghĩa CS kiểu Trung Quốc và Liên Xô đã là đối tượng phản ánh hiện thực của Straus- Hupé. Tuy nhiên, Hoa Kỳ rút cục cũng đã có thể tự vệ trước những đối thủ của mình bằng chính sách kiềm chế theo kiểu cuộc xung đột kéo dài.
Kiềm chế không chỉ là cản trở, hạn chế như nhiều người vẫn nghĩ mà đó còn là chủ động có tính toán để can dự vào các hoạt động gây hấn và nhất quán bảo vệ các đồng minh. Suốt thời kỳ Chiến Tranh Lạnh các Tổng thống Hoa Kỳ đã hiểu rõ và thuyết phục rằng trong khi muốn tránh một cuộc chiến tranh hạt nhân thì tình trạng đối đầu và xung đột (có kiềm chế – ND) thay vì hòa bình là điều bình thường.
Ngày hôm nay, khi mà Trung Quốc và Nga gia tăng các cuộc xung đột kéo dài thì các vị Tổng thống trong tương lai của Hoa Kỳ cần phải nhận thức sự thật đó. Và họ cũng phải phối hợp một tỷ lệ hợp lý giữa sức mạnh và sự cảnh giác, đề phòng bởi lẽ họ đã bỏ lại xa mấy thập kỷ tương đối yên bình của thời kỳ Chiến Tranh Lạnh và Hậu Chiến Tranh Lạnh để chuẩn bị bước vào giai đoạn hỗn loạn của lục địa Á- Âu đang tách ra từng phần.
Thăng long- Hà nội 2/3/2016
Bản dịch của Phạm Minh
|
Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2016
TÌNH TRẠNG HỖN LOẠN VÔ CHÍNH PHỦ SẮP DIỄN RA TRÊN LỤC ĐỊA Á- ÂU
Đại gia đầu tư 5.500 tỷ cho FLC Sầm Sơn giàu cỡ nào?
Pha Lê (Tổng hợp)
Phần nhận xét hiển thị trên trang
SoHa - Tổng số tài sản trên sàn chứng khoán của Chủ tịch HĐQT FLC nắm giữ tính đến hết năm 2015 là 972,422 tỷ đồng.
Thời gian gần đây, những thông tin liên quan đến quần thể du lịch nghỉ dưỡng sinh thái FLC Sầm Sơn, Thanh Hóa nhận được sự chú ý đặc biệt của cộng đồng.
Hàng loạt các bài viết liên quan đến quần thể sinh thái này tràn ngập trên khắp các phương tiện thông tin đại chúng.
Công ty cổ phần tập đoàn FLC chính là đơn vị đã chi 5.500 tỷ đồng giải ngân vào FLC Sầm Sơn.
Và không ai khác, Chủ tịch FLC Trịnh Văn Quyết chính là người đã đưa doanh nghiệp này ghi tên vào danh sách những "ông chủ" sở hữu khu nghỉ dưỡng lớn nhất Việt Nam.
Ông chủ giàu có kín tiếng của tập đoàn nghìn tỷ
Mặc dù xếp vào hàng doanh nhân có "máu mặt", công ty có vốn điều lệ lên đến gần 8.400 tỷ đồng nhưng những thông tin liên quan đến ông chủ của FLC rất hiếm hoi.
Ông rất ít khi xuất hiện trước truyền thông, báo giới cũng như rất ít chia sẻ về cuộc sống của mình.
Người ta chỉ thấy ông xuất hiện với những phát biểu liên quan đến hoạt động cũng như chiến lược kinh doanh của công ty.
Nghiêm cẩn như một thầy giáo, ngay cả đến nụ cười cũng có chút gì như… e dè nhưng khi bàn chuyện kinh doanh, chuyện pháp luật thì lại trở nên linh hoạt đến mức khiến người đối diện khó có thể bắt kịp, là những gì người khác nhân xét về ông.
Ông Trịnh Văn Quyết sinh năm 1975 tại Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc. Ông hiện là Chủ tịch Hội đồng quản trị CTCP Tập đoàn FLC, Tổng giám đốc Công ty Luật SMiC.
Sau khi tốt nghiệp cấp 3, ông vào TP.HCM học sửa chữa điện tử. Hai năm liền, ban gày ông sửa đồ điện, tối ông tự học.
Hè năm 1996, ông nhận giấy báo trúng tuyển vào ba trường đại học và ông chọn Đại học Luật Hà Nội.
Tốt nghiệp Đại học Luật Hà Nội năm 1999, ngay sau khi ra trường ông thành lập công ty Tư vấn luật SMiC - chuyên tư vấn luật doanh nghiệp, luật đầu tư, các vấn đề sở hữu trí tuệ.
Ông nổi lên qua các vụ Honda Vietnam tranh chấp với công ty GMN về khoản 2,2 triệu đô la Mỹ tiền đền bù đất đai ở Hưng Yên; vụ giúp Techcombank thắng kiện một nhóm khách hàng năm 2005...
Ông Quyết cho biết, quá trình hành nghề luật giúp ông tích lũy nhiều kiến thức, kinh nghiệm thực tế để áp dụng vào hoạt động kinh doanh và đầu tư.
"Nghề thầy cãi khiến tôi trở nên luôn thận trọng... Ai cũng thấy, tôi đầu tư khá nhiều dự án trong nhiều lĩnh vực khác nhau nhưng thực ra dự án nào tôi thấy rất chắc ăn mới làm chứ không dám mạo hiểm", ông từng chia sẻ.
Với 30 khách hàng thường xuyên là tổ chức, doanh nghiệp, công ty SMiC giúp ông Quyết có số vốn ban đầu để kinh doanh ở lĩnh vực khác.
Năm 2008, FLC ra đời. Vài năm trở lại đây, cái tên FLC trở thành một từ khóa “hot” với sự tăng trưởng “thần kỳ”.
Từ một doanh nghiệp nhỏ, FLC hiện nay đã trở thành một tập đoàn gồm nhiều công ty.Từ số vốn ban đầu vỏn vẹn 18 tỷ đồng, sau hơn 6 năm, mức vốn của FLC cũng đã tăng hơn 400 lần lên gần 8.400 tỷ.
FLC hiện hoạt động ở nhiều lĩnh vực khác nhau như xây dựng, bất động sản, dịch vụ tư vấn, giáo dục dạy nghề... với mức tăng trưởng ấn tượng.
Chính nhờ sự phát triển mạnh mẽ như vậy nên ông Quyết nhanh chóng được lọt vào top 100 doanh nhân giàu nhất trên sàn chứng khoán Việt.
Theo thống kê, ông Quyết đang sở hữu khoảng 69.507.648 cổ phiếu FLC (tính đến hết ngày 15/1/2016).
Tuy nhiên, nếu tính tổng số tài sản trên sàn chứng khoán mà vị Chủ tịch HĐQT Tập đoàn FLC nắm giữ tính đến hết 2015 thì là 972,422 tỷ đồng, tăng hơn 80 tỷ đồng so với năm 2014.
Chủ tịch FLC cũng đã từng được tờ tạp chí Forbes phiên bản tiếng Việt vinh danh. Ngoài ra, ông Quyết cũng từng được lọt vào danh sách 5 luật sư tiêu biểu của Việt Nam.
FLC Sầm Sơn, dự án nghìn tỷ tai tiếng
Quần thể du lịch nghỉ dưỡng sinh thái FLC Sầm Sơn có quy mô 200ha, tổng mức đầu tư 5.500 tỷ đồng.
Dự án này bao gồm các hạng mục: Sân golf 18 lỗ, nhà câu lạc bộ golf rộng 8.000 m2, khu biệt thự nghỉ dưỡng 5 sao cao cấp Fusion gần 100 phòng, khách sạn 5 sao và khu bungalow À La Carte gần 600 phòng.
Ngoài ra FLC Sầm Sơn còn có bể bơi nước mặn 5.100 m2, trung tâm hội nghị quốc tế 1.300 chỗ ngồi, các khu vui chơi giải trí trong nhà và ngoài trời cùng hơn 1.000 căn biệt thự.
Tưởng như sự phát triển quần thể khu nghỉ dưỡng này sẽ giúp cho đời sống người dân cũng như kinh tế của Sầm Sơn phát triển.
Thế nhưng, dù mới được đưa vào khai thác không lâu nhưng dự án này đã vấp phải sự phản đối của không ít người dân.
Mặc dù UBND tỉnh Thanh Hóa đã ban hành cơ chế chính sách được cho là thỏa đáng và phù hợp nhưng vẫn không nhận được sự đồng thuận của nhiều người dân ở phường Trung Sơn, Trường Sơn, Bắc Sơn và xã Quảng Cư (thị xã.Sầm Sơn).
Những ngày cuối tháng 2 - đầu tháng 3/2016, hàng trăm người dân xã Quảng Cư (TX.Sầm Sơn, Thanh Hóa) đã vây kín cổng chính của UBND tỉnh Thanh Hóa.
Nguyên nhân là do người dân phản đối việc UBND tỉnh này đã thu hồi đất khu vực neo đậu bến thuyền phía đông đường Hồ Xuân Hương (xã Quảng Cư) để giao cho Tập đoàn FCL xây dựng lại bờ biển.
Việc làm này đã chặn con đường ra biển có từ hàng chục năm nay của ngư dân ở đây.
Theo Công an tỉnh Thanh Hóa, hành vi của những người dân này đã gây rối trật tự công cộng, gây cản trở hoạt động bình thường của cơ quan Nhà nước, ảnh hưởng xấu đến an ninh trật tự trên địa bàn.
Cảnh sát Điều tra Công an tỉnh Thanh Hóa đã ra Quyết định số 116 khởi tố vụ án hình sự “Gây rối trật tự công cộng” theo quy định tại Điều 245 Bộ luật hình sự để điều tra theo quy định của pháp luật.
Mỹ tung “chiêu độc”, Trung Quốc sẽ thảm bại quỳ gối
VietTimes -- Theo học giả Mỹ, Trung Quốc sẽ thảm bại ngay khi cuộc đối đầu quân sự chưa được triển khai vào thực tế nếu hải quân Mỹ tiến hành phong tỏa trong trường hợp xảy ra chiến tranh.
Trịnh Thái Bằng -
Tiêm kích tàng hình thế hệ 5 F-22 "chim ăn thịt" của Mỹ đã túc trực xung gần cửa ngõ Trung Quốc
'Chiêu độc' khiến Trung Quốc quỳ gối
Tạp chí Nghiên cứu Chiến lược( Journal of Strategic Studies) đăng một bài phân tích của nhà nghiên cứu người Mỹ Sean Mirsky về khả năng hải quân Mỹ sẽ tiến hành phong tỏa Trung Quốc trong trường hợp xảy ra chiến tranh.
Ông Mirsky khẳng định sự phong tỏa là giải pháp chiến lược tốt nhất trong các kịch bản khi xảy ra các tình huống cuộc xung đột quân sự, đây là phương án chiến đấu tối ưu chống lại Trung Quốc, cho phép phá hủy hoàn toàn tiềm năng kinh tế của người Trung Quốc và buộc Trung Quốc chấp nhận thất bại.

Mỹ thừa sức khóa chặt các con đường huyết mạch bóp nghẹt nền kinh tế Trung Quốc vốn phụ thuộc gần như hoàn toàn vào nhập khẩu dầu lửa và thương mại hàng hải.
Mirsky tin rằng việc phong tỏa là kịch bản khả thi đối với một cuộc xung đột vũ trang "quy mô lớn" giữa Mỹ và Trung Quốc, cuộc xung đột này có thể chiếm vị trí trung gian giữa các cuộc xung đột khu vực và chiến tranh không giới hạn. Ông cho rằng với một cuộc xung đột quy mô lớn như vậy sẽ không dẫn đến việc sử dụng vũ khí hạt nhân, nhưng Mỹ sẽ đấu tranh quyết liệt cho lợi ích sống còn của họ trong khu vực.
Ông Mirsky nhận định rằng, kịch bản phong tỏa đại lục được thực hiện khi xảy ra các cuộc xung đột vũ trang và các hoạt động tác chiến giữa Mỹ và Trung Quốc và đóng vai trò quyết định trong giới hạn không gian tác chiến. Nền kinh tế Trung quốc phụ thuộc rất nhiều vào các hoạt động kinh tế thương mại với nước ngoài, 90% được thực hiện thông qua vận tải thương mại đường biển, Trung Quốc cần nhập khẩu khoảng 60% lượng dầu đáp ứng nhu cầu kinh tế trong nước, thương mại vận tải containers tập trung đến 80% ở mười hải cảng lớn nhất cả nước. Với áp lực những yếu tố sống còn của nền kinh tế, ngay cả trong trường hợp vòng vây phong tỏa không đạt được 100% hiệu quả. Hậu quả của nó cũng sẽ dẫn đến sự diệt vong của nền kinh tế Trung Quốc.
Yếu tố chính trị then chốt mà từ đó phụ thuộc vào sự thành công của phong tỏa, theo Sean Mirsky, đó là khả năng Mỹ lôi kéo được các nước láng giềng với Trung Quốc tham gia, mà trước hết, đó là nước Nga.

Hệ thống phòng thủ tên lửa đạn đạo đã được Mỹ triển khai sát nách Trung Quốc. Ảnh: Tàu khu trục lớp Aegis phóng tên lửa đánh chặn.
Trung Quốc đang đầu tư mạnh vào hành lang giao thông đường bộ nhằm thay thế con đường vận tải đến Ấn Độ Dương vòng tránh các eo biển, nhưng trong quan hệ với những nước như Pakistan, Afghanistan, Myanmar, Mỹ có thể sử dụng áp lực chính trị một cách hiệu quả hoặc tấn công quân sự vào các đầu mối quan trọng của cơ sở hạ tầng giao thông vận tải (ví dụ, đường ống dẫn dầu của Trung Quốc tại Myanmar).
Với nước Nga, trong mối quan hệ Nga - Mỹ, không thể áp dụng áp lực sức mạnh quân sự do tiềm lực quân sự của Nga cũng không thua kém gì nước Mỹ. Đồng thời Nga không chỉ là nhà cung cấp nhiên liệu vào Trung Quốc (trong trường hợp cần thiết, do giới hạn của đường ống dẫn dầu ESPO Nga có thể sử dụng thêm phương tiện vận tải đường sắt và đường bộ) đồng thời nước Nga lại có ảnh hướng chính trị rất lớn đối với các nước ở Trung Á, cũng là các nước cung cập nguyên liệu thô cho Trung Quốc (trong số đó Mirsky nhấn mạnh là Kazakhstan).
Sean Mirsky cũng thừa nhận ra rằng với tình hình hiện nay, sự tham gia của Nga trong chiến dịch phong tỏa Trung Quốc có vẻ như rất xa vời và viễn tưởng, nhưng ông hy vọng về sự xích lại gần hơn nữa giữa Hoa Kỳ và Nga trên cơ sở của những giá trị dân chủ đồng thời với những lo ngại của Nga về vấn đề Trung Quốc trong nhiều lĩnh vực khác nhau. Nói chung, không có sự tham gia của Nga, chiến dịch phong tỏa Trung Quốc không có tính khả thi. Ông Mirsky khẳng định.
'Vòng kim cô' bóp nghẹt Trung Quốc
Nghiên cứu vấn đề chiến dịch - chiến thuật. Sean Mirsky đề xuất hai vòng phong tỏa, vòng ngoài có mục đích xác định đối tượng và ngăn chặn phi sát thương, vòng trong có trách nhiệm tiêu diệt mọi đối tượng được xác định là vi phạm vùng cấm. Biên giới giữa vòng trong của phong tỏa và vòng ngoài là ranh giới các vùng biển Trung Quốc (có nghĩa là vòng vây phong tỏa là chuỗi các hòn đảo, quần đảo quanh Trung Quốc như Quần đảo Nhật Bản, quần đảo Ryukyu, Đài Loan, Philippines, Borneo).
Cơ cấu lực lượng phong tỏa được quyết định bởi khả năng tăng cường mạnh mẽ việc cô lập hóa khu vực tác chiến của các lực lượng vũ trang Trung Quốc những năm gần đây. Biển Đông, Hoa Đông bị các lực lượng hải quân PLA cố gắng duy trì sự hiện diện và ngăn chặn các lực lượng hải quân nước ngoài có mặt, do đó, việc sử dụng lực lượng hải quân thâm nhập các vùng nước nằm trong tầm kiểm soát của quân đội Trung Quốc rất nguy hiểm.
Chính vì vậy, vòng phong tỏa bên ngoài Trung Quốc sẽ là lực lượng các chiến hạm nổi và tàu sân bay, nằm ngoài tầm với của máy bay và tên lửa đạn đạo Trung Quốc có căn cứ và trận địa trên bờ biển, chủ yếu ở khu vực những eo biển quan trọng, xác định danh tính và kiểm soát các tàu vận tải, ngăn chặn các tàu có hải trình hướng về Trung Quốc hoặc được đăng ký bởi cơ quan quản lý vận tải biển Trung Quốc.

Mỹ sở hữu những loại vũ khí tinh vi có sức hủy diệt lớn nằm ngoài tầm với của hệ thống phòng không Trung Quốc. Ảnh: Tiêm kích F-15 phóng tên lửa không đối đất tầm xa JASSM.
Vòng phong tỏa bên trong, được coi là vòng phong tỏa tiêu diệt, sẽ chạy theo tuyến bờ biển của Trung Quốc, được coi là vùng cấm tuyệt đối không cho các phương tiện hàng hải qua lại và sẵn sàng tiêu diệt bất cứ sự hiện diện của hạm tàu nào. Cơ cấu bố trí lực lượng có thể có 3 thành phần tác chiến: Thành phần thứ nhất của lực lượng bố trí cho tuyến phong tỏa là các tàu ngầm của hải quân Mỹ và Nhật Bản (tổng số tàu ngầm tham chiến theo tính toán của ông Mirsky sẽ khoảng 71 chiến hạm), thành phần thứ 2 là các máy bay chiến đấu, cất cánh từ các căn cứ đang nằm ngoài vùng tấn công có hiệu lực của các phương tiện phòng không Trung Quốc.

Các tàu ngầm hạt nhân chiến lược Mỹ và Nhật Bản sẽ thiết lập vòng phong tỏa tiêu diệt, khóa chặt mọi đường ra và thiết lập vùng cấm tuyệt đối.
Vấn đề không quân PLA cũng không khó giải quyết, các phương tiện trinh sát và cảnh báo sớm của Mỹ và Nhật Bản hoàn toàn có khả năng phát hiện từ rất xa (800 km) sự xuất hiện của không quân Trung Quốc. Các máy bay chiến đấu có khả năng tiêu diệt từ tầm xa các tàu vận tải hoặc chiến hạm, đồng thời cung cấp tọa độ chỉ thị mục tiêu cho tàu ngầm và chiến hạm nổi của đối phương. Mệnh lệnh tiêu diệt sẽ được quyết định bởi bộ chỉ huy liên quân cấp chiến dịch. Thành phần thứ 3 của phong tỏa là hệ thống dày đặc thủy – ngư lôi thông minh và hệ thống chống ngầm trên biển Hoa Đông và biển Đông.

Dàn tiêm kích tối tân 'chim ăn thịt' F-22 là yếu tố không thể thiếu trong chiến lược tác chiến không-hải nhằm triệt hạ đối thủ. Ảnh: F-22 tiếp dầu trên không.
Trong các loại khí tài, vũ khí phong tỏa, ông Mirsky nhận xét về sự thiếu hụt đáng kể các vũ khí tấn công của Hải quân Mỹ, đặc biệt là hệ thống các trận địa thủy lôi tấn công. Trong ngân sách tài chính quân sự về chi phí mua sắm vũ khí trang bị năm 2013, hoàn toàn không có danh mục dành cho thủy – ngư lôi, được biên chế sử dụng cho tàu ngầm.

Các loại máy bay tàng hình không người lái như X-47B trang bị trên tàu sân bay (ảnh) sẽ giúp Mỹ chiếm thế thượng phong trong cuộc chiến tiềm tàng.
Cơ sở lý luận cho kế hoạch của Mirsky dựa trên các căn cứ đáng giá khả năng khiêm tốn của lực lượng chống ngầm Hải quân Trung Quốc, đồng thời tình hình thủy văn, môi trường ven biển của Trung Quốc rất khó khăn cho nhiệm vụ tìm kiếm và phát hiện tàu ngầm, điều đó cho phép tàu ngầm của Mỹ và Nhật Bản có thể tự do tác chiến trong vùng nước ven bờ của Trung Hoa.
Khả năng đưa ra những giải pháp phòng thủ và phản kích của Trung Quốc, theo đánh giá của ông Mirsky cũng rất hạn chế. Trung Quốc không có được các lực lượng tác chiến đủ mạnh để có thể chọc thủng tuyến phong tỏa trên không gian vùng nước tác chiến xa bờ.
Vai trò của nước Nga
Phương án đề xuất của Mirsky rất có ý nghĩa, cho phép xác định vị trí vô cùng quan trọng của Liên bang Nga trong tình huống đối đầu căng thẳng có nguy cơ dẫn đến xung đột quân sự giữa Trung Quốc và Mỹ. Sự chuyển hướng của Nga vào liên minh của Mỹ sẽ có ý nghĩa quyết định, Trung Quốc sẽ thảm bại ngay khi cuộc đối đầu quân sự chưa được triển khai vào thực tế. Đồng thời, sự ủng hộ cứng rắn của Nga đối với Trung Quốc trong tình huống đã nêu cũng sẽ giảm rất mạnh áp lực quân sự và kinh tế đè lên Trung Quốc trong xung đột đối đầu Trung – Mỹ. Xét từ góc độ quân sự, các dự án giao thông vận tải và các dự án năng lượng cần phải được xem xét từ quan điểm có tầm quan trọng chiến lược đối với cả hai nước, chứ không đơn thuần chỉ là mục đích kinh tế.

'Chiêu độc' khiến Trung Quốc quỳ gối
Tạp chí Nghiên cứu Chiến lược( Journal of Strategic Studies) đăng một bài phân tích của nhà nghiên cứu người Mỹ Sean Mirsky về khả năng hải quân Mỹ sẽ tiến hành phong tỏa Trung Quốc trong trường hợp xảy ra chiến tranh.
Ông Mirsky khẳng định sự phong tỏa là giải pháp chiến lược tốt nhất trong các kịch bản khi xảy ra các tình huống cuộc xung đột quân sự, đây là phương án chiến đấu tối ưu chống lại Trung Quốc, cho phép phá hủy hoàn toàn tiềm năng kinh tế của người Trung Quốc và buộc Trung Quốc chấp nhận thất bại.
Mỹ thừa sức khóa chặt các con đường huyết mạch bóp nghẹt nền kinh tế Trung Quốc vốn phụ thuộc gần như hoàn toàn vào nhập khẩu dầu lửa và thương mại hàng hải.
Mirsky tin rằng việc phong tỏa là kịch bản khả thi đối với một cuộc xung đột vũ trang "quy mô lớn" giữa Mỹ và Trung Quốc, cuộc xung đột này có thể chiếm vị trí trung gian giữa các cuộc xung đột khu vực và chiến tranh không giới hạn. Ông cho rằng với một cuộc xung đột quy mô lớn như vậy sẽ không dẫn đến việc sử dụng vũ khí hạt nhân, nhưng Mỹ sẽ đấu tranh quyết liệt cho lợi ích sống còn của họ trong khu vực.
Ông Mirsky nhận định rằng, kịch bản phong tỏa đại lục được thực hiện khi xảy ra các cuộc xung đột vũ trang và các hoạt động tác chiến giữa Mỹ và Trung Quốc và đóng vai trò quyết định trong giới hạn không gian tác chiến. Nền kinh tế Trung quốc phụ thuộc rất nhiều vào các hoạt động kinh tế thương mại với nước ngoài, 90% được thực hiện thông qua vận tải thương mại đường biển, Trung Quốc cần nhập khẩu khoảng 60% lượng dầu đáp ứng nhu cầu kinh tế trong nước, thương mại vận tải containers tập trung đến 80% ở mười hải cảng lớn nhất cả nước. Với áp lực những yếu tố sống còn của nền kinh tế, ngay cả trong trường hợp vòng vây phong tỏa không đạt được 100% hiệu quả. Hậu quả của nó cũng sẽ dẫn đến sự diệt vong của nền kinh tế Trung Quốc.
Yếu tố chính trị then chốt mà từ đó phụ thuộc vào sự thành công của phong tỏa, theo Sean Mirsky, đó là khả năng Mỹ lôi kéo được các nước láng giềng với Trung Quốc tham gia, mà trước hết, đó là nước Nga.
Hệ thống phòng thủ tên lửa đạn đạo đã được Mỹ triển khai sát nách Trung Quốc. Ảnh: Tàu khu trục lớp Aegis phóng tên lửa đánh chặn.
Trung Quốc đang đầu tư mạnh vào hành lang giao thông đường bộ nhằm thay thế con đường vận tải đến Ấn Độ Dương vòng tránh các eo biển, nhưng trong quan hệ với những nước như Pakistan, Afghanistan, Myanmar, Mỹ có thể sử dụng áp lực chính trị một cách hiệu quả hoặc tấn công quân sự vào các đầu mối quan trọng của cơ sở hạ tầng giao thông vận tải (ví dụ, đường ống dẫn dầu của Trung Quốc tại Myanmar).
Với nước Nga, trong mối quan hệ Nga - Mỹ, không thể áp dụng áp lực sức mạnh quân sự do tiềm lực quân sự của Nga cũng không thua kém gì nước Mỹ. Đồng thời Nga không chỉ là nhà cung cấp nhiên liệu vào Trung Quốc (trong trường hợp cần thiết, do giới hạn của đường ống dẫn dầu ESPO Nga có thể sử dụng thêm phương tiện vận tải đường sắt và đường bộ) đồng thời nước Nga lại có ảnh hướng chính trị rất lớn đối với các nước ở Trung Á, cũng là các nước cung cập nguyên liệu thô cho Trung Quốc (trong số đó Mirsky nhấn mạnh là Kazakhstan).
Sean Mirsky cũng thừa nhận ra rằng với tình hình hiện nay, sự tham gia của Nga trong chiến dịch phong tỏa Trung Quốc có vẻ như rất xa vời và viễn tưởng, nhưng ông hy vọng về sự xích lại gần hơn nữa giữa Hoa Kỳ và Nga trên cơ sở của những giá trị dân chủ đồng thời với những lo ngại của Nga về vấn đề Trung Quốc trong nhiều lĩnh vực khác nhau. Nói chung, không có sự tham gia của Nga, chiến dịch phong tỏa Trung Quốc không có tính khả thi. Ông Mirsky khẳng định.
'Vòng kim cô' bóp nghẹt Trung Quốc
Nghiên cứu vấn đề chiến dịch - chiến thuật. Sean Mirsky đề xuất hai vòng phong tỏa, vòng ngoài có mục đích xác định đối tượng và ngăn chặn phi sát thương, vòng trong có trách nhiệm tiêu diệt mọi đối tượng được xác định là vi phạm vùng cấm. Biên giới giữa vòng trong của phong tỏa và vòng ngoài là ranh giới các vùng biển Trung Quốc (có nghĩa là vòng vây phong tỏa là chuỗi các hòn đảo, quần đảo quanh Trung Quốc như Quần đảo Nhật Bản, quần đảo Ryukyu, Đài Loan, Philippines, Borneo).
Cơ cấu lực lượng phong tỏa được quyết định bởi khả năng tăng cường mạnh mẽ việc cô lập hóa khu vực tác chiến của các lực lượng vũ trang Trung Quốc những năm gần đây. Biển Đông, Hoa Đông bị các lực lượng hải quân PLA cố gắng duy trì sự hiện diện và ngăn chặn các lực lượng hải quân nước ngoài có mặt, do đó, việc sử dụng lực lượng hải quân thâm nhập các vùng nước nằm trong tầm kiểm soát của quân đội Trung Quốc rất nguy hiểm.
Chính vì vậy, vòng phong tỏa bên ngoài Trung Quốc sẽ là lực lượng các chiến hạm nổi và tàu sân bay, nằm ngoài tầm với của máy bay và tên lửa đạn đạo Trung Quốc có căn cứ và trận địa trên bờ biển, chủ yếu ở khu vực những eo biển quan trọng, xác định danh tính và kiểm soát các tàu vận tải, ngăn chặn các tàu có hải trình hướng về Trung Quốc hoặc được đăng ký bởi cơ quan quản lý vận tải biển Trung Quốc.
Mỹ sở hữu những loại vũ khí tinh vi có sức hủy diệt lớn nằm ngoài tầm với của hệ thống phòng không Trung Quốc. Ảnh: Tiêm kích F-15 phóng tên lửa không đối đất tầm xa JASSM.
Vòng phong tỏa bên trong, được coi là vòng phong tỏa tiêu diệt, sẽ chạy theo tuyến bờ biển của Trung Quốc, được coi là vùng cấm tuyệt đối không cho các phương tiện hàng hải qua lại và sẵn sàng tiêu diệt bất cứ sự hiện diện của hạm tàu nào. Cơ cấu bố trí lực lượng có thể có 3 thành phần tác chiến: Thành phần thứ nhất của lực lượng bố trí cho tuyến phong tỏa là các tàu ngầm của hải quân Mỹ và Nhật Bản (tổng số tàu ngầm tham chiến theo tính toán của ông Mirsky sẽ khoảng 71 chiến hạm), thành phần thứ 2 là các máy bay chiến đấu, cất cánh từ các căn cứ đang nằm ngoài vùng tấn công có hiệu lực của các phương tiện phòng không Trung Quốc.
Các tàu ngầm hạt nhân chiến lược Mỹ và Nhật Bản sẽ thiết lập vòng phong tỏa tiêu diệt, khóa chặt mọi đường ra và thiết lập vùng cấm tuyệt đối.
Vấn đề không quân PLA cũng không khó giải quyết, các phương tiện trinh sát và cảnh báo sớm của Mỹ và Nhật Bản hoàn toàn có khả năng phát hiện từ rất xa (800 km) sự xuất hiện của không quân Trung Quốc. Các máy bay chiến đấu có khả năng tiêu diệt từ tầm xa các tàu vận tải hoặc chiến hạm, đồng thời cung cấp tọa độ chỉ thị mục tiêu cho tàu ngầm và chiến hạm nổi của đối phương. Mệnh lệnh tiêu diệt sẽ được quyết định bởi bộ chỉ huy liên quân cấp chiến dịch. Thành phần thứ 3 của phong tỏa là hệ thống dày đặc thủy – ngư lôi thông minh và hệ thống chống ngầm trên biển Hoa Đông và biển Đông.
Dàn tiêm kích tối tân 'chim ăn thịt' F-22 là yếu tố không thể thiếu trong chiến lược tác chiến không-hải nhằm triệt hạ đối thủ. Ảnh: F-22 tiếp dầu trên không.
Trong các loại khí tài, vũ khí phong tỏa, ông Mirsky nhận xét về sự thiếu hụt đáng kể các vũ khí tấn công của Hải quân Mỹ, đặc biệt là hệ thống các trận địa thủy lôi tấn công. Trong ngân sách tài chính quân sự về chi phí mua sắm vũ khí trang bị năm 2013, hoàn toàn không có danh mục dành cho thủy – ngư lôi, được biên chế sử dụng cho tàu ngầm.
Các loại máy bay tàng hình không người lái như X-47B trang bị trên tàu sân bay (ảnh) sẽ giúp Mỹ chiếm thế thượng phong trong cuộc chiến tiềm tàng.
Cơ sở lý luận cho kế hoạch của Mirsky dựa trên các căn cứ đáng giá khả năng khiêm tốn của lực lượng chống ngầm Hải quân Trung Quốc, đồng thời tình hình thủy văn, môi trường ven biển của Trung Quốc rất khó khăn cho nhiệm vụ tìm kiếm và phát hiện tàu ngầm, điều đó cho phép tàu ngầm của Mỹ và Nhật Bản có thể tự do tác chiến trong vùng nước ven bờ của Trung Hoa.
Khả năng đưa ra những giải pháp phòng thủ và phản kích của Trung Quốc, theo đánh giá của ông Mirsky cũng rất hạn chế. Trung Quốc không có được các lực lượng tác chiến đủ mạnh để có thể chọc thủng tuyến phong tỏa trên không gian vùng nước tác chiến xa bờ.
Vai trò của nước Nga
Phương án đề xuất của Mirsky rất có ý nghĩa, cho phép xác định vị trí vô cùng quan trọng của Liên bang Nga trong tình huống đối đầu căng thẳng có nguy cơ dẫn đến xung đột quân sự giữa Trung Quốc và Mỹ. Sự chuyển hướng của Nga vào liên minh của Mỹ sẽ có ý nghĩa quyết định, Trung Quốc sẽ thảm bại ngay khi cuộc đối đầu quân sự chưa được triển khai vào thực tế. Đồng thời, sự ủng hộ cứng rắn của Nga đối với Trung Quốc trong tình huống đã nêu cũng sẽ giảm rất mạnh áp lực quân sự và kinh tế đè lên Trung Quốc trong xung đột đối đầu Trung – Mỹ. Xét từ góc độ quân sự, các dự án giao thông vận tải và các dự án năng lượng cần phải được xem xét từ quan điểm có tầm quan trọng chiến lược đối với cả hai nước, chứ không đơn thuần chỉ là mục đích kinh tế.
Với sức mạnh quân sự vô đối, Mỹ gần như nắm chắc phần thắng để bắt đối thủ quỳ gối chỉ bằng chiêu phong tỏa khi cuộc chiến nổ ra.
Nghiên cứu các vấn đề sử dụng các tàu ngầm hạt nhân nhằm gây thiệt hại cho nền kinh tế của Trung Quốc có ý nghĩa lớn đối với Nga từ quan điểm an ninh ở vùng Viễn Đông. Về nguyên tắc, nước Nga không có khả năng để đạt được ngang bằng với Trung Quốc về mặt số lượng lục quân và vũ khí trang bị có mặt trên chiến trường vùng Viễn Đông, nhưng nước Nga sở hữu một hạm đội tàu ngầm hạt nhân có sức mạnh hùng hậu.
Nếu tính đến sự phụ thuộc của nền kinh tế Trung Quốc về thương mại biển và những khó khăn không thể giải quyết trong việc xây dựng một lực lượng chống ngầm mạnh mẽ tương đương với Mỹ ở các vùng biển tiếp giáp của Hải quân Trung Quốc, hạm đội tàu ngầm là công cụ răn đe và ngăn chặn có hiệu quả duy nhất các cuộc phiên lưu chiến tranh phi hạt nhân của Trung Quốc.
Từ góc nhìn quân sự - kinh tế của một đối thủ tiềm năng cho thấy. Quyết định của Nhà nước Liên bang Nga duy trì và phát triển các căn cứ tàu ngầm hạt nhân trên bán đảo Kamchatka, đầu tư mạnh mẽ cho các hạm đội tàu ngầm hạt nhân và kế hoạch triển khai các tàu ngầm hiện đại tác chiến xa bờ ở vùng Viễn Đông là rất chính xác và có ý nghĩa chiến lược vô cùng quan trọng.
Theo "Kính tiềm vọng" - Nga
Nghiên cứu các vấn đề sử dụng các tàu ngầm hạt nhân nhằm gây thiệt hại cho nền kinh tế của Trung Quốc có ý nghĩa lớn đối với Nga từ quan điểm an ninh ở vùng Viễn Đông. Về nguyên tắc, nước Nga không có khả năng để đạt được ngang bằng với Trung Quốc về mặt số lượng lục quân và vũ khí trang bị có mặt trên chiến trường vùng Viễn Đông, nhưng nước Nga sở hữu một hạm đội tàu ngầm hạt nhân có sức mạnh hùng hậu.
Nếu tính đến sự phụ thuộc của nền kinh tế Trung Quốc về thương mại biển và những khó khăn không thể giải quyết trong việc xây dựng một lực lượng chống ngầm mạnh mẽ tương đương với Mỹ ở các vùng biển tiếp giáp của Hải quân Trung Quốc, hạm đội tàu ngầm là công cụ răn đe và ngăn chặn có hiệu quả duy nhất các cuộc phiên lưu chiến tranh phi hạt nhân của Trung Quốc.
Từ góc nhìn quân sự - kinh tế của một đối thủ tiềm năng cho thấy. Quyết định của Nhà nước Liên bang Nga duy trì và phát triển các căn cứ tàu ngầm hạt nhân trên bán đảo Kamchatka, đầu tư mạnh mẽ cho các hạm đội tàu ngầm hạt nhân và kế hoạch triển khai các tàu ngầm hiện đại tác chiến xa bờ ở vùng Viễn Đông là rất chính xác và có ý nghĩa chiến lược vô cùng quan trọng.
Theo "Kính tiềm vọng" - Nga
Tàu lạ!
Từ Kế Tường
MTG - Ở Trung Quốc đang tồn tại một nỗi ám ảnh ghê gớm đối với học sinh cuối cấp lớp 12 để chuẩn bị thi lên đại học gọi là gaokao hay “cao khảo”. Thế hệ học sinh lớp 12 ở Trung Hoa đại lục phải nói là con số khổng lồ tuổi 19-20, được xem là những công dân tương lai của đất nước khổng lồ trên một tỉ dân.
Đa số học sinh thế hệ này đều thuộc gia đình nghèo xuất thân từ nông dân, công nhân là thành phần thu nhập thấp nên không còn cách nào khác để tiến thân ngoài con đường cố gắng học tập và dứt khoát phải vượt qua vũ môn “cao khảo”. Nhưng để vượt qua cửa ải này thật không dễ dàng, vào kỳ thi tuyển sinh đại học nam nữ học sinh cuối cấp lớp 12 ở Trung Quốc gần như không còn thời gian rảnh rỗi để vui chơi, giải trí mà chỉ biết vùi đầu vào việc học tập với một áp lực nặng nề.
Học sinh phải giam mình trong phòng học hay trong thư viện, chúi mũi vào những quyển sách dày cộp, đầu óc căng ra bởi thường xuyên uống thuốc tăng cường trí nhớ trong khi cha mẹ chúng hàng ngày phải đánh vật với cuộc mưu sinh cũng cam go không kém gì việc học của con em mình giữa sự bất an tinh thần cực độ vì tốc độ công nghiệp hóa quá nhanh, quá nóng, và sự ô nhiễm môi trường nghiêm trọng do những công trình phát triển đô thị gây ra ở các thành phố lớn hoặc những vùng nông thôn đang đô thị hóa với những mảng xanh được nhanh chóng thay thế bằng những mảng bê tông cốt thép xơ cứng.
Thế giới nhận định rằng, Trung Quốc đang phát triển không bền vững và do dân số quá đông, một bộ phận người giàu lên nhanh chóng nhờ phát triển kinh tế nóng, nhưng cũng làm chênh lệch giàu nghèo của Trung Quốc so với thành phần cư dân đô thị và nông thôn cách nhau quá xa không thể kéo gần lại. Từ đó cũng phá vỡ các mối quan hệ truyền thống mà bị cuốn theo các mối quan hệ mang tính thị trường khốc liệt, coi thường từ các tổ chức đến luật pháp và sự phát triển chung. Dân số trên một tỉ người, nhưng Trung Quốc lại có đến 800 triệu nông dân, hầu hết đều là hộ gia đình nghèo khổ, con em họ không có điều kiện học tập tốt so với học sinh thành phố.
Chênh lệch trong điều kiện học tập và môi trường giáo dục đồng thời Trung Quốc với chính sách giáo dục buộc phải ra đề thi để học sinh thể hiện năng lực… nhồi nhét, chép và học vẹt. Suốt 18 năm ngồi trên ghế nhà trường như thế, quả là không thể tưởng tượng nổi sức chịu đựng của học sinh. Không có thời gian rảnh rỗi để vui chơi, giải trí, học học và học, giam mình trong phòng để ngốn sách vở, học thuộc lòng và chép. Trí tưởng tượng của học sinh bị thui chột, tính độc lập và óc sáng tạo mài mòn nên nỗi ám ảnh “cao khảo” quả thật ghê gớm!
Trung Quốc không chỉ có “tàu lạ” khi lấn sang vùng biển nước khác mà “thực phẩm lạ” của Trung Quốc cũng rất hãi hùng, đặc biệt đối với sản phẩm dành cho trẻ con. Mới đây, ở thị trường nước ta đã phát hiện ra các loại bánh kẹo dành cho trẻ em. Sản phẩm bánh kẹo này bao bì in toàn tiếng Trung Quốc, và tuy gọi là bánh kẹo, hàng quà vặt, rẻ tiền nhưng không biết làm bằng nguyên liệu gì, màu sắc lại sặc sỡ, vị ngọt, chua, cay… rất hợp với khẩu vị và tâm lý của trẻ con nên bán rất chạy ở các tiệm tạp hóa, các chợ và trước cổng trường học từ Nam chí Bắc, từ thành thị đến khu vực nông thôn.
Xin đơn cử vài thứ “thực phẩm lạ” của Trung Quốc đang tràn ngập thị trường nước ta rất hấp dẫn trẻ con như: gói cay, thịt hổ, lọ sữa kèm theo bình, bánh rán, ô mai, bimbim… có khoảng 20 loại “thực phẩm lạ” như thế, giá rẻ như bèo, nếu mua lẻ chỉ từ 500 đồng - 1.000 đồng - 2.000 đồng/gói, mua sỉ 30.000 đồng/hộp. Gói cay thì bên trong có những cái que cay, như kẹo màu sắc sặc sỡ, đủ loại, ngậm thấy vị ngọt ngọt, chua chua, cay cay chẳng biết làm từ chất gì. Thịt hổ thì có mùi tanh, nhai giống như cao su vị ngọt, chua, cay lẫn lộn…
Không lẽ ở Trung Quốc hổ nhiều đến nỗi phải mang ra xẻ thịt làm ruốc thịt hổ cho vào những túi nhỏ như thế này giống như khô bò và bán giá rẻ bèo? Còn nếu là thịt hổ rởm thì họ làm bằng chất gì mà mùi vị tẩm ướp lẫn lộn có ngọt, chua và cay lẫn mùi tanh tanh? Ngay những cơ quan kiểm nghiệm thực phẩm cũng chỉ kiểm nghiệm thấy chất bảo quản, phẩm màu, đường hóa học tẩm ướp độc hại chứ chưa phân biệt “thịt hổ” làm ra từ chất gì.
Không cần phải cơ quan chuyên môn phân tích, hay máy móc xét nghiệm. Người bình thường cũng biết đây là những loại thực phẩm độc hại, không rõ nguồn gốc và ngoài bao bì in chữ Trung Quốc ra không ghi thêm bất cứ thông tin gì cho biết chất lượng, xuất xứ của sản phẩm bên trong. Những gói “thịt hổ” bán cho trẻ em của Trung Quốc khiến nhiều người nhớ lại cách đây không lâu đã rộ lên sản phẩm “mực sấy” rởm của Trung Quốc cũng xuất hiện tràn lan ở thị trường “mực sấy” thật ở nước ta.
Những gói “mực sấy” rởm của Trung Quốc làm bằng… cao su, nhưng công nghệ chế biến của Trung Quốc phải nói là hết sức tinh vi từ khâu giả hình con khô mực đến cách tẩm ướp, mùi vị đặc trưng của mực khô. Người tiêu dùng khó phân biệt là “mực sấy” rởm, chỉ thấy giá rẻ, mua về ăn hoặc làm quà biếu, khi người tiêu dùng trực tiếp nướng lên thì nghe… mùi khét của cao su mới biết là “mực sấy” rởm. “Thực phẩm lạ” của Trung Quốc có mặt ở thị trường nước ta kể ra không xiết, vì nhiều chủng loại.
Người kinh doanh chỉ hám lợi, thấy giá bèo nhập về bán chứ không cần biết nó độc hại thế nào, tác động xấu cho xã hội ra sao. Đó là một cách tiếp tay cho ý đồ xấu của gian thương Trung Quốc, nhất là đối với các mặt hàng thức ăn, nước uống dành cho trẻ em thì sự tác hại không thể tưởng tượng nổi.
Trong khi đó các cơ quan quản lý nguồn thực phẩm nhập ngoại nước ta thì gần như bất lực, không kiểm soát được. Do đó phụ huynh, nhà trường cần đề cao cảnh giác, giáo dục học sinh, con em mình không nên mua các loại “thực phẩm lạ” của Trung Quốc, có lẽ đây là cách tốt nhất để tự bảo vệ sức khỏe chung của từng gia đình và cộng đồng.
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa sẽ đối thoại với ngư dân vào ngày mai (7.3)
Hồng Đức
Dân Việt
Chủ Nhật, ngày 06/03/2016 15:52 PM (GMT+7)
(Dân Việt) Đầu giờ chiều nay (6.3), Ban Tuyên giáo tỉnh ủy Thanh Hóa vừa phát công văn (gửi bằng thư điện tử) đến các Văn phòng đại diện, Phóng viên thường trú các cơ quan báo chí Trung ương tại Thanh Hoá, Phóng viên các cơ quan báo chí Trung ương và địa phương tác nghiệp trên địa bàn tỉnh Thanh Hoá, về việc: “Mời dự đối thoại giữa lãnh đạo tỉnh với bà con ngư dân neo đậu tầu thuyền trên bãi biển Sầm Sơn thuộc các xã, phường: Quảng Cư, Trung Sơn, Bắc Sơn, thị xã Sầm Sơn”.
Chủ Nhật, ngày 06/03/2016 15:52 PM (GMT+7)
(Dân Việt) Đầu giờ chiều nay (6.3), Ban Tuyên giáo tỉnh ủy Thanh Hóa vừa phát công văn (gửi bằng thư điện tử) đến các Văn phòng đại diện, Phóng viên thường trú các cơ quan báo chí Trung ương tại Thanh Hoá, Phóng viên các cơ quan báo chí Trung ương và địa phương tác nghiệp trên địa bàn tỉnh Thanh Hoá, về việc: “Mời dự đối thoại giữa lãnh đạo tỉnh với bà con ngư dân neo đậu tầu thuyền trên bãi biển Sầm Sơn thuộc các xã, phường: Quảng Cư, Trung Sơn, Bắc Sơn, thị xã Sầm Sơn”.
Nhiều người dân ở Sầm Sơn tập trung trước cổng UBND tỉnh Thanh Hóa.
Theo công văn này, vào sáng ngày mai (7.3), ông Trịnh Văn Chiến - Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh và Thường trực Tỉnh ủy, UBND tỉnh; các Uỷ viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ, lãnh đạo các ngành có liên quan và Ban Thường vụ thị ủy Sầm Sơn sẽ đối thoại trực tiếp với bà con ngư dân neo đậu tàu thuyền trên bãi biển Sầm Sơn thuộc xã Quảng Cư và các phường: Trung Sơn, Trường Sơn, Bắc Sơn, thị xã Sầm Sơn, bị ảnh hưởng bởi dự án quy hoạch "Không gian du lịch ven biển phía Đông đường Hồ Xuân Hương", thị xã Sầm Sơn.
Chiều nay, theo ghi nhận của phóng viên, tại khu vực trước UBND tỉnh Thanh Hóa vẫn còn nhiều người dân tập trung. Mặc dù số lượng người đã giảm nhiều so với những ngày trước đó, nhưng tình hình an ninh, trật tự vẫn chưa được lập lại. Nhiều người dân vẫn tập trung ở khu vực Tượng đài Lê Lợi, lực lượng chức năng vẫn đang phải cắt cử hàng chục cảnh sát trật tự, cảnh sát giao thông cùng hệ thống loa truyền thanh lưu động phát lơi kêu gọi người dân không kích động, không gây mất trật tự, không tụ tập khiếu kiện đông người, không gây cản trở hoạt động của các cơ quan nhà nước cũng như không được cản trở giao thông….
Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2016
TÂM SỰ THANH NIÊN ĐA CẤP

Buổi đầu tiên tôi đi làm, thật tình cờ, lại đúng vào hôm diễn ra đại hội hoa hồng của công ty. Các cụ dạy rằng: "hơn nhau tấm áo manh quần, thả rông ở trần thì của ai cũng như của ai" - quả không sai. Bộ com-lê chú rể - mua lại của thằng bạn vừa bị vợ bỏ - giúp tôi thấy tự tin hơn hẳn, đồng thời hòa nhập được dễ dàng với một rừng com-lê khác của các đồng nghiệp. Tuy nhiên, khi mà anh MC gọi những cá nhân xuất sắc của công ty lên sân khấu và công bố mức lương của họ nhận được trong tháng, thì bộ com-lê đã không thể giúp gì được tôi nữa: tôi đã sốc, và sốc rất nặng: người bét nhất là 2 tỉ, trung bình là 3, 4 tỉ, đặc biệt, có cái anh đeo cà-vạt màu cứt chó, lương của anh ấy lên tới 7 tỉ.
Lúc ấy, tôi cứ ngỡ mình đang ở Zimbabwe, nơi mà đồng tiền mất giá, và 1 tỉ chưa mua nổi bao thuốc lá; nơi mà người ta dùng tiền để chùi đít thay cho giấy vệ sinh; nơi mà các tỉ phú nhan nhản, lang thang, dặt dẹo ngoài đường, mặc quần thủng đít, bới rác, ăn xin... Nhưng không, tôi đang ở Việt Nam, nơi mà mẹ tôi dậy từ nửa đêm, còng lưng hái rau ngoài ruộng, oằn vai gánh gồng ra chợ, bán đến trưa cũng chửa kiếm nổi trăm ngàn; nơi mà những quán cơm từ thiện giá 2 ngàn đồng vẫn đông ngùn ngụt; nơi mà một chị phò hết đát, cùng đường, đói khát, sẵn sàng nhắm mắt để cho anh phụ hồ dày vò thân xác, rồi nhận về số tiền đủ để ăn bát phở... Bởi thế, tôi ngưỡng mộ những đồng nghiệp của tôi, đặc biệt là cái anh đeo cà-vạt màu cứt chó!
Đại hội kết thúc tốt đẹp trong tiếng vỗ tay rầm rầm của khán giả, à nhầm, của một rừng cán bộ nhân viên diện com-lê đứng dưới (người ta chỉ dùng từ khán giả khi xem kịch, xem tuồng thôi!). Lúc phi xe máy ra cổng, tôi thấy cái anh đeo cà-vạt màu cứt chó lương 7 tỉ ấy đang chen chúc đứng đợi xe buýt cùng một đống lố nhố những đồng nghiệp khác. Vì rất ngưỡng mộ anh, nên tôi dừng lại, hỏi nhà anh ở đâu, nếu tiện đường thì tôi xin phép chở anh về. May quá, xóm trọ của anh ấy cũng khá gần chỗ tôi, vậy là anh ấy vui vẻ vén vạt áo com-lê, nhảy tót lên xe...
Tới nơi, anh cà-vạt cứt chó bảo tôi vào phòng trọ anh ấy chơi, rồi chạy sang phòng bên cạnh xin nước mời tôi, tiện thể vay gói mì tôm. Xong, anh chổng mông, phùng mồm thổi lửa, nhóm bếp than tổ ong, đun nước, pha mì. Tôi hỏi: "Sao lương 7 tỉ mà anh vẫn đi xe buýt, vẫn ăn mì?". Anh bảo: "Bộ trưởng Thăng còn đi xe buýt được, Tổng Giám đốc Google sang Việt Nam còn ngồi vỉa hè trà đá được, thì tại sao anh lại không? Thói quen của một người đôi khi không phản ánh được đẳng cấp cũng như thu nhập của anh ta đâu em!" - Vừa nói anh vừa bê bát mì lên húp soàn soạt, rồi lại tiếp lời: "Hơn nữa, đi xe buýt và ăn mì tôm đã trở thành nét đẹp văn hóa chung của công ty ta rồi!". Tôi nghe vậy thì hốt hoảng: "Thế em mới vào làm, có cần phải đi xe buýt, ăn mì tôm để hòa chung vào nét đẹp văn hóa của công ty không anh?". Anh cứt chó bảo: "Không cần! Em hãy cứ đi xe máy, và ăn những thứ em thích. Đến một lúc nào đó, em sẽ thấy mình không còn cách nào khác là phải bán xe máy, và cũng chẳng thể ăn gì khác ngoài mì tôm. Ấy là khi em đã hòa mình vào với văn hóa của công ty ta rồi đó! Văn hóa không phải là sự cưỡng bức, ép buộc, mà văn hóa là sự tự nguyện, là sự thấm dần và thẩm thấu em ạ!" - Nói rồi, anh lại lò dò sang phòng bên cạnh mượn lọ Sunlight, hì hụi ra chỗ vòi nước đầu hồi, chổng mông rửa bát.
Tối hôm đó, nhóm tôi tập trung tại đường Quang Trung (song song và vuông góc với đường Nguyễn Huệ) để cùng nhau tuyên bố mục tiêu, rồi gào thét, hú hét “À hu! À hu!”, “Ô yes! Ô yes!” như mấy thằng điên. Tôi lần đầu được xuống đường cùng nhóm nên cực kỳ phấn khích, gào rất kinh và hét hết mình, đến nỗi vãi cả cứt ra quần. Anh trưởng nhóm ngửi thấy vậy thì động viên: “Không sao đâu! Em mới vào làm, ăn uống còn tùy tiện, lại gào hăng quá, nên vãi cứt là điều hiển nhiên. Sau này, khi em ăn mì tôm triền miên, em táo bón, thì có bôi Castrol vào, cứt cũng không vãi được!”.
Lúc cả nhóm quay về, thấy con Camry mới coóng đang đỗ bên đường, anh trưởng nhóm liền sán lại gần, tựa vào cửa xe, móc điện thoại ra tự sướng. Tôi còn chưa hiểu tại sao anh làm vậy thì đã thấy anh hồ hởi post cái ảnh vừa chụp đó lên Phây, caption rất hay: “Trong tất cả những em xe của mình thì em này là mình ưng nhất, vì phần thân trên của em ấy nhẹ, bốc đầu rất dễ!”. Rồi tiện thể, anh quay sang bảo tôi: “Em về xóa ngay mấy cái ảnh cũ trên Phây của em đi! Thay vào bằng ảnh chụp với con Camry này, rồi sáng mai anh đưa em lên mấy trung tâm mua sắm, chụp thêm ít ảnh nữa để dành post dần. Ai lại com-lê oai như giám đốc, lương tháng vài ba tỉ mà Phây toàn thấy ảnh cho lợn ăn, với cả ra đồng chăn bò, ra vườn tưới phân bao giờ”. Anh còn bảo anh có ảnh của tất cả những thắng cảnh du lịch đẹp nhất của 27 nước thuộc liên minh EU, tôi thích đi du lịch nước nào thì cứ đưa ảnh chân dung của tôi cho anh, anh sẽ ghép giúp...
Hôm trước về quê, tôi có qua chơi nhà chú Điền - là ông chú bên nội nhà tôi. Tôi cho chú Điền xem ảnh tôi đang trèo lên ngọn tháp Ép-Phen ở Pa-ri, chống đẩy trên nóc nhà hát Con sò ở Sít-ni, chú cứ trầm trồ, xuýt xoa, khen ảnh đẹp quá! Rồi khi tôi bảo lương của tôi hiện giờ là hai tỉ ba thì chú tròn mắt, há hốc mồm ra. Biết cá đã cắn câu, tôi tỉ tê rủ chú Điền về công ty tôi làm cho vui. Chú Điền cười tươi đầy hứng thú, nhưng rồi giọng lại chùng xuống: “Chú bị thoái hóa đốt sống đít, đi đứng rất khó khăn, lại thêm bệnh trĩ kinh niên, nên lúc ngồi cũng vô cùng bất tiện. Không biết, liệu công ty cháu có chịu nhận?”. Tôi cười bảo: “Nhận hết chú ơi! Công ty cháu vừa tuyển vào một anh bị liệt toàn thân, sống thực vật, chỉ nằm bất động trên giường, há mồm chờ người đút sữa. Ấy vậy mà lương của anh ấy cũng hơn hai tỉ đấy!”.
Hứng thú là vậy, nhưng khi nhắc đến khoản tiền phải nộp để được vào làm ở công ty tôi thì chú Điền lại nhíu mày. Tôi hiểu điều này, bởi nhà chú Điền là một trong những hộ nghèo nhất xã tôi. Lúc tiễn tôi ra cổng, giọng chú Điền có vẻ rất quyết tâm: “Cháu cứ về đi, chú sẽ cố xoay tiền, khi nào đủ chú sẽ báo!” - Vừa nói, chú Điền vừa lấy dây xích con chó nhà chú vào gốc cây. Tôi hỏi sao lại phải xích như vậy, thì chú bảo vì bọn trộm chó bây giờ manh động lắm, thả ra phát là chúng nó siết cổ kéo đi ngay.
Về tới nhà, tôi lập tức cởi bộ com-lê ra, rồi lấy dẻ ướt gột qua cho đỡ bẩn (đúng ra là phải giặt, vì tôi đã mặc được hơn tuần rồi, nhưng chiều tôi lại phải diện nó sang nhà mấy bác mấy cô bên họ ngoại, giặt sẽ không khô kịp). Vừa gột được vài phát thì thằng con chú Điền chạy qua nói là bố nó xoay được tiền rồi, bảo tôi sang lấy. Tôi sướng quá, lại diện bộ com-lê vào, lao đi ngay. Tới nơi, tôi thấy chú Điền cùng với một gã nào đó đang trói quặt con chó nhà chú ấy lại. Con chó rên ư ử, mồm nhỏ dãi, nằm tuyệt vọng giữa sân. Chú Điền nhìn tôi, giọng bùi ngùi: “Chú vay mấy nhà quanh đây mà vẫn chưa đủ, nên đành gọi thợ vào bán luôn con chó. Cũng hơi tiếc, vì con chó này sống rất có tình...”.
Con chó bị trói vẫn nằm đó và nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ, cứ như thể tôi là thằng trộm chó vậy! Rồi mồm nó cố há ra, rít lên những tràng âm thanh vô nghĩa, như đang muốn nhắn nhủ với tôi điều gì đó. Nó tưởng tôi là đồng loại, và hiểu lời nó hay sao?
Lúc đưa tiền cho tôi, chú Điền cứ chùi chùi tay vào vạt áo, bảo: “Tay chú vừa bắt chó, dính cứt chó, nên dính cả cứt vào tiền, hơi bẩn, cháu thông cảm!”. Tôi nghĩ thầm trong dạ: "Đúng là người nhà quê, chu đáo một cách quá thể: Giờ, người đời chả coi chúng cháu như cứt, thế thì việc gì mà chúng cháu phải sợ cứt!
Tác giả: VÕ TÒNG ĐÁNH MÈO
Xem thêm những bài khác của tác giả tại:https://facebook.com/
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Bàn về những Đông Ki sốt thời hiện đại

Đông Ki sốt là nhân vật lãng mạn của thời trung cổ suy tàn, rất được lòng yêu mến của người bình dân nhưng mất lòng nhà triết học và nhà cách mạng chân chính sáng suốt.
Lần đầu lên đường, ông trông thấy cối xay gió mà tưởng nó là quỉ dữ trá hình (thấy cối xay không có ai đẩy mà nó tự quay được). Thế là ông thúc ngựa xông vào, vung giáo lên. Bất chợt một cơn gió mạnh thổi thốc lên, cánh quạt quật gãy phăng cây giáo cùn, con ngựa cái già và hiệp sĩ bị gạt ngã quay lơ, bầm dập… Kế tiếp, ông thấy một em bé chăn cừu bị chủ trói đánh vì để mất cừu, hiệp sĩ bắt lão chủ phảỉ hứa thả em bé. Lão chủ miễn cưỡng vâng lời, hiệp sĩ quay lưng đi khỏi, em bé bị đánh tàn nhẫn hơn trước.
Trải qua ba lần lên đường hành hiệp trượng nghĩa, Đông Ki sốt lãnh đủ các thất bại ê chề mà chỉ đạt được một ít thắng lợi nhỏ nhoi, đành phải bỏ cuộc quay trở về cố hương (chàng sinh viên Sampson Carrasco cháu họ đã đóng giả một hiệp sĩ tìm thách đấu với ông, đòi cam kết nếu ai thua cuộc phải quay về nhà). Đấu sức với tuổi trẻ, tất yếu ông già thua cuộc, ngậm ngùi về nhà gặm nhấm thất bại và chết trong u buồn.
Ông đã gần sáu chục tuổi. Nằm bệnh ở nhà, ông tự ngẫm mình và nhà văn giúp chỉ ra nguyên nhân thất bại như sau:
Một: Quan điểm về cách mạng của hiệp sĩ đã lạc hậu, bất cập thời đại.
Hai: Bởi mải mang đôi lăng kính “lý luận xám xịt” ông không biết thời đại đã đổi thay.
Ba: Khả năng phân tích đánh giá hiện thực rất hồ đồ, không nhìn ra bản chất của nó.
Bốn: Tuổi đã già rồi, không đủ sức gánh vác sứ mệnh to lớn nữa.
Những nhược điểm cơ bản kể trên không thể khắc phục được mặc dù hiệp sĩ có những ưu điểm đáng quí sau đây:
Một: Lòng nhân đạo, thương người dân bị áp bức.
Hai: Giữa đường thấy sự bất bằng mà tha.
Ba: Không tham danh lợi dù có nhiều cơ hội đưa tới.
Bốn: Trọng danh dự hiệp sĩ quí tộc, quí hơn cả mạng sống.
Sài gòn- năm thế kỷ sau thời đại Đông Ki sốt.
Thành phố Sài Gòn, và chỉ ở Sài Gòn, đã có những người thanh niên chân chính hậu duệ Lục Vân Tiên tự nguyện rong ruổi trên đường phố để săn băn cướp. Dân chúng ai cũng thán phục tôn trọng các anh, cho dù các anh phần nào tương tự hiệp sĩ Don Quijote. Các anh chưa thể vượt qua hiệp sĩ Đông Ki sốt đã tuẫn tiết cho triết học và cách mạng.
Lại có một số cán bộ lãnh đạo mạnh miệng vung tay “học tập và làm theo tấm gương hiệp sĩ Đông Ki sốt”. Câu chuyện này khác về bản chất với các anh hiệp sĩ SBC xứ Sài Gòn ra tay vì cảm tính và truyền thống. Bởi, các ông lãnh đạo nhân danh cách mạng, nhân danh lý luận đao to búa lớn. Đầu tiên có một ông X. hứa hẹn nếu không diệt trừ được tham nhũng thì sẽ từ chức. Đến khi thất bại, có người nhắc từ chức, ông biện hộ “bởi tổ chức đảng còn phân công thì ông còn làm”. Ông không đạt được danh dự hiệp sĩ trung cổ như Đông Ki sốt, người đã thực hiện lời cam kết của mình (hứa với cậu sinh viên trẻ Sampson đóng giả hiệp sĩ, nếu đấu võ thua ông sẽ quay về vườn).
Xuất hiện trên đường hành hiệp, ông Y. nổi giận ra tay cách chức một vị giám đốc đường sắt công ty con, cuối cùng lòi ra ông tổng giám đốc công ty cha mới là đích danh thủ phạm. Ông Y bỏ đấy đi làm việc khác.
Ông Y lại thấy nông dân khổ vì ế sữa bò, liền ra tay vung cây giáo đập một nhát vào “cối xay gió” mang tên công ty Sữa Vinamilk. Công ty Vinamilk đưa cây khiên “kinh tế thị trường” ra đỡ đòn. Hòa !
Tội phạm hoành hành bá đạo ở Sài Gòn, ông hạ lệnh CA“ phải đẩy lui trong ba tháng”.
Cấp phó hạ lệnh tương tự tiếp theo cho cấp trực thuộc dưới nữa kèm lời đe cách chức.
Hạ lệnh xong, các ông khỏe tâm trí, kê gối cao mà ngủ.
“Hệ thống chính trị” trùng trùng điệp điệp phủ kín phố phường ngõ hẻm tới khóm ấp làng quê cũng bó tay, nhưng họ đâu có sợ cách chức ! (ông chủ quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã bênh vực họ rồi: “chặt chém” hết lấy đâu ra người làm việc !)
Biện pháp lấy mồi danh lợi mà đe dọa cách chức kiểu phong kiến trung cổ, e rằng cũng là lạc hậu, như lối hành xử của hiệp sĩ Đông Ki sốt. Lãnh đạo thuộc cấp sợ mất quyền lợi thì miễn cưỡng ra tay trấn áp tội phạm hoặc xua chúng đi địa bàn khác. Động cơ lý tưởng của họ cũng chẳng hơn gì bác giám mã nông dân Sancho giúp việc cho hiệp sĩ Đông Ki sốt vì lời hứa đất đai và tiền bạc..
Cách chức cán bộ chưa phải kế vạn toàn, chỉ là biện pháp tình thế.
Hãy dám thay đổi thể chế chính trị và xây dựng thiết chế tam quyền phân lập thực sự.
Rất mong các ông lãnh đạo hãy đọc bộ tiểu thuyết đặc sắc nhất thời Phục Hưng*[1], cũng là bộ sách vĩ đại nhất mọi thời đại. Hãy học tập trái tim Đông Ki sốt nhưng phảỉ tránh cái lý trí lạc hậu, bất cập của hiệp sĩ này. Hãy học tập tấm gương Hamlet*[2]vở bi kịch vĩ đại nhất mọi thời đại, truy tìm tới tận cùng căn nguyên tội lỗi mang tính xã hội mới đề ra giải pháp tốt nhất.
PHN
[1]*. Cuốn Don Quijote hiệp sĩ tài ba xứ Mancha, 1605, tác giả Miguel De Cervantes.
Cách mạng Phục Hưng: thế kỷ 14-16 văn minh phương Tây mở cửa tuyên bố từ bỏ nghìn năm đêm trường trung cổ.
[2]*. Ham let: nhân vật chính trong vở bi kịch cùng tên (viết 1601) của thi hào Shakespeare thời Phục Hưng Anh. Hoàng tử Ham let trăn trở một câu hỏi lớn “giết một tên vua tham bạo chưa phải là thượng sách, ta phải làm thế nào thay đổi toàn bộ xã hội này?”. Về sau, các nhà Khai sáng Pháp, Anh, Mỹ thế kỷ 18 đã đề xuất giải pháp chủ yếu: nền cộng hoà với tiêu chí cơ bản là bầu cử tự do và thiết chế tam quyền phân lập (không gắn đuôi nào). khác). Học sinh trung học Việt Nam đã được học qua về hai tác phẩm vĩ đại nhất của nhân loại (Don Quijote và Hamlet).
https://giangnamlangtu.wordpress.com/2016/03/05/ban-ve-nhung-dong-ki-sot-thoi-hien-dai/
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

