Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2016

Văn hóa ĐIẾC



       
An-nam xứ sở lạ kỳ 
Cái tai như thể mất đi một phần 
        Bởi vì bao chuyện bất nhân 
Dối trên lừa dưới ầm ầm bên tai 
        Thế mà chúng nó giả nai 
Không nghe không biết mới hài làm sao 
        Xứng danh trí tuệ đỉnh cao 
Nền văn hóa Điếc - nơi nào sánh đây? 
        Hây! 



© 2016 Baron Trịnh
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NHÀ BÁO HUY ĐỨC !

 


Tôi có cơ duyên diện kiến anh Huy Đức lần đầu trên đường Sương Nguyệt Anh, Quận 1 – quán Ngọc Sương, một quán ăn nổi danh tại Sài Gòn. Khi ấy (độ năm 2005) , nhà báo Lê Thanh Hà – Thư ký Tòa soạn Báo Sinh Viên Việt Nam (Hình như, nay anh đã lên Phó TBT) vào Sài Gòn công tác, tôi vừa ra trường đang viết cho SVVN, anh Hà chắc là cũng quý. Anh Hà có việc gặp anh Huy Đức, sẵn hẹn luôn tôi ở đó.

Anh Huy Đức lúc này, đã là cây bút chính luận sừng sững của Báo Sài Gòn Tiếp Thị, tôi nhìn đầy vị nể. Mặc dù, nhìn anh Huy Đức, tôi không cảm thấy tin tưởng. Tính tôi cổ hủ, thường trông mặt mà bắt hình dong.
Bẵng đi một thời gian sau, tờ Sài Gòn Tiếp Thị lâm vào tuyệt lộ. Anh Huy Đức rời Việt Nam, sang Mỹ theo học khóa nghiên cứu nào đó. Tại Mỹ, anh viết Bên Thắng Cuộc, hai tập.
Khi Tập 1 của Bên Thắng Cuộc được đón đọc, tôi có viết bài trên Chuyên đề An Ninh Thế Giới Tuần, “Bên Thắng Cuộc – Sự Mịt Mù Của Những Tụng Ca". Hôm ấy, theo thói quen, tôi viết ở quán cà phê. Một vài bạn hữu của tôi chắc nhìn màn hình laptop, thấy tôi đương gõ bài đấy.
Không hiểu bằng cách nào, đêm đó anh Huy Đức inbox facebook cho tôi, nói đại ý: “Tao chờ bài mày”. Báo ra, anh Huy Đức lại inbox, “Bài mày lấy tư liệu từ Công an, tao say rồi. Đm”. Tôi nhớ không rõ lắm, chuyện cũng lâu lâu rồi.
Quan điểm cá nhân, tôi rất xem thường một người viết mang câu chuyện từ bàn nhậu lên trang sách với những chi tiết có thể ảnh hưởng đến người vừa cùng mình uống rượu. Tôi gặp một số vị được anh Huy Đức nhắc tên, đều nghe câu nói “Không biết Huy Đức hỏi để viết sách”. Vì là quan điểm, tôi không tranh luận.
Anh Huy Đức về Việt Nam, lúc giờ cũng mang theo nhiều giai thoại bên mình. Trong đó, giai thoại lớn nhất nhất chính là nghi vấn của người xung quanh, “Bao giờ thì bắt Huy Đức?”.
Thật ra, không phải ngẫu nhiên mà nẩy sinh nhiều tin đồn theo kiểu ấy. Nước mình, với đặc tính nông nghiệp lúa nước, thời gian nhàn rỗi nhiều, cực kỳ thích thú với tin đồn. Cá nhân thông minh, là một cá nhân biết tạo ra tin đồn khiến bản thân mình trở nên huyền ảo và lung linh hơn.
Với tư duy rất tốt về tình hình kinh tế và những thông tin thuộc dạng tuyệt mật, anh Huy Đức nhanh chóng trở thành hot facebooker trên mạng xã hội với những bài viết phân tích chính trị, kinh tế chuyên sâu. Đặc biệt, tất cả các bài viết của anh Huy Đức đều nhắm trực diện vào Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ngoài Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng những người mà theo anh Huy Đức là liên quan mật thiết đến ông Dũng, anh Huy Đức không tấn công bất cứ lãnh đạo cao cấp nào khác, mà chúng ta quen miệng gọi là “Tứ trụ”.
Trước Đại hội XII, song song với việc tăng cường các bài viết tấn công Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, anh Huy Đức bắt đầu khen ngợi một vị lãnh đạo khác. Nếu như ông Nguyễn Tấn Dũng dưới ngòi bút của anh Huy Đức trở thành tội đồ cho sự sụt giảm về kinh tế - xã hội của đất nước, thì vị lãnh đạo kia phút chốc hóa hiền nhân trên chữ nghĩa của anh Huy Đức.
Khổng Tử từng luận, “Một người không hơn hai người”. Huống chi, mạng xã hội không phải vườn hoang để một mình anh Huy Đức mặc sức múa gậy.
Người ta ngờ ngợ động cơ của anh Huy Đức, và cuối cùng, chính anh Huy Đức kiêu hãnh lật tung tấm mặt nạ vì một xã hội tiên tiến của anh ấy xuống, thay vào đó là khuôn mặt của kép hát cầm bút. Kẻ sĩ miền Bắc gọi là, “Điếm bút”.
Có lẽ bây giờ, anh Huy Đức đã hoàn thành sứ mệnh biến mình thành một công cụ. Bất chấp, kẻ có chữ ở phương Đông thường chọn cách trung lập với nhà cầm quyền. Họ vì một lý tưởng chung, một lý tưởng thúc đẩy tiến bộ xã hội bằng sự lan tỏa của nhận thức cá nhân.
Chúc mừng anh Huy Đức, chỉ xin tặng anh một vế đối cũ mà tiền nhân hay bảo nhau, “Điểu tận – Cung tàng”, “"Giảo thố tử - ẩu cẩu phanh”.
Hết chim – vứt cung.
Thỏ chết - giết chó săn!



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sự sợ hãi của ngươi mới làm ta hãi sợ…

HT. HSNV 

* Trùm an ninh Nikolai Patrushev và Vladimir Putin - máu lạnh đầu nóng * 


Về bổi cảnh thì khi trả lời phỏng vấn của Moskovsky Komsomoltes, hôm Thứ Ba 26, ông Nikolai Patrushev cho rằng “Hoa Kỳ đang có ý đồ làm suy yếu Liên bang Nga để lấy nguồn tài nguyên thiên nhiên của nước Nga”, và rằng “Hoa Kỳ không loại bỏ kich bản Liên bang Nga sẽ tan rã.”

Từ một bình luận gia hè phố thì nhận xét ấy quả là không đáng kể. Nhưng Patrushev đang là Bí thư (Tổng thư ký) của Hội đồng An ninh, cố vấn thân tín của Tổng thống Vladimir Putin sau khi cầm đầu hệ thống tình báo liên bang Federal Security Service (FSB) của Nga! Quan điểm của một nhân vật có ảnh hưởng trong ban tham mưu của Putin có trọng lượng khác hẳn và đáng để chúng ta theo dõi. Lãnh đạo Nga thực tin như vậy, hay muốn quần chúng Nga tin như vậy? Mà tại sao?

Hồ Sơ Người-Việt sẽ tìm hiểu chuyện ấy mà liên tưởng đến… Trung Quốc!


Sự Hợp Lý Của Nỗi Sợ Hãi


Nhìn vào quan điểm của một người có thế lực, chúng ta có thể - và nên – nêu ra vài giả thuyết về nguyên nhân. Nhận xét này của ông Patrushev là thực lòng? Hay chỉ là tìm cách giải thích những khó khăn hiện nay của nước Nga cho quần chúng và gán tội cho Hoa Kỳ? Mà Hoa Kỳ có tính toán như vậy không?

Quả thật là kinh tế Liên bang Nga đang kiệt quệ, lương bổng và lợi tức của người dân suy sụp cùng trị giá của đồng Rúp – tuột đến mức kỷ lục – nên việc Moscow giải trình nguyên nhân là một ý đồ của Mỹ có sự hợp lý, ít ra về chính trị. Mục tiêu không chỉ là đổ lỗi cho Hoa Kỳ, mà là trình bày sự thể dưới một ánh sáng khác: Liên bang Nga đang là nạn nhân của một kế hoạch thâm độc của ngoại bang và Chính quyền Putin hay Điện Kremlin là thế lực sau cùng đang cố bảo vệ quyền lợi của nước Nga. Kết luận là mọi người Nga yêu nước phải sát cánh đứng sau chế độ Putin.

Thủ đoạn chính trị này không là điều mới lạ. Nhưng sự thật có khi còn trầm trọng hơn vậy. Chúng ta cần hiểu ra cái đầu hay tâm trí của lãnh đạo Nga.

Mươi năm trước, Vladimir Putin nhận định rằng sự sụp đổ của Liên bang Xô viết là một thảm họa của thế kỷ 20. Đấy là cách suy luận của ông ta, và có lẽ của nhiều người Nga. Cũng Putin đã lên tiếng ca tụng Josef Stalin – không vì những lý do như chúng ta có thể hiểu. Theo Putin, Stalin đã đánh giá sai dự tính của Hitler khi ký hòa ước với Đức quốc xã vào năm 1939, rốt cuộc lại bị Đức tấn công vào năm 1941. Nhưng sau khi đã lầm, Stalin khai thác vụ Đức tấn công thành lợi thế chính trị để xây dựng sự đoàn kết của nhà nước Liên Xô với quần chúng, dưới sự lãnh đạo của ông ta. Việc người dân có phê phán sai lầm 1939-1941 của Stalin hay không lại hết tầm quan trọng trước các sư đoàn Đức quốc xã. Tổ quốc đang lâm nguy và Hồng quân Liên Xô dưới sự lãnh đạo của đồng chí Stalin là hàng rào bảo vệ sau cùng.

Nghĩa là Putin chậm rãi khôi phục lại giá trị của Stalin. Ngày nay, ban tham mưu của ông cùng dùng lý luận ấy khi chĩa mũi dùi vào Hoa Kỳ. Nhưng chúng ta còn phải đi xa hơn vậy và đấy là một đặc tính của Hồ Sơ Người-Việt.


Sự Thật Bên Trong Hậu Trường


Nếu suy ngẫm thêm, chúng ta nên thấy ra hai vấn đề khác biệt: 1/ Kinh tế Liên bang Nga đang trôi vào khủng hoảng; 2/ Điện Kremlin đang gỡ nguy bằng những lập luận hơi lạ, phi lý mà cũng có vẻ hợp lý.

Nhưng thế nào là phi lý mà hợp lý?

Thứ nhất, nói về ý đồ của Hoa Kỳ nhằm thôn tính tài nguyên của Liên bang Nga là phi lý. Nước Mỹ có quá nhiều tài nguyên thiên nhiên, và nếu thiếu thì đã có thể tìm ra ngạy tại lục địa Nam-Bắc Mỹ (Tân Bán Cầu), thí dụ như dầu khí của Canada và Mexico. Nước Mỹ còn có loại tài nguyên giá trị nhất là khả năng sáng tạo rất linh động. Thí dụ như kỹ thuật khai thác đá phiến thành dầu để mau chóng dẫn đầu thế giới về sản lượng.

Kịch bản “ý đồ thâm độc của Mỹ đế” là chuyện phi lý. Trong quá khứ, quả tình là Đức hay Nhật đã từng mơ ước khai tác tài nguyên thiên nhiên trong lãnh thổ của Nga, nhưng chưa tiến đến giai đoạn đau đầu là chiếm đoạt, biến chế rồi chuyên chở lượng tài nguyên ấy về nước. Hoa Kỳ thì chưa khi nào tính như vậy vì có giải pháp rẻ hơn ở nhà hay ở nơi khác.

Chuyện kia là Hoa Kỳ mong ước Liên bang Nga bị sụp đổ cũng vậy. Khi Liên Xô tan rã rồi sụp đổ, Âu Châu đã hứng nhiều mảnh vụn và Liên bang Nga kế thừa phần còn lại, trong một tình trạn tương đối ổn định và đấy là một ưu điểm chiến lược của Chính quyền George W. H. Bush khi thảo luận và chuẩn bị với Chủ tịch Mikhael Gorbachev. Ngày nay, nếu Liên bang Nga rã thành từng mảng thì chuyện gì xảy ra, và những ai có lợi? Lãnh thổ Nga tiếp cận với các nước Bắc Âu, Tây Âu, Thổ Nhĩ Kỳ, vài nước Trung Á và Trung Quốc. Ngoại trừ Trung Quốc may ra có lợi khi nhận một mảnh vỡ của Nga, chứ các nước kia thì không.

Và chắc chắn là Hoa Kỳ sẽ chẳng sơ múi gì, có khi còn phải đi chữa lửa! Huống hồ, Liên bang Nga còn có một khi võ khí hạch tâm và cả vạn hỏa tiễn dài ngắn lớn nhỏ. Với kịch bản là cố tình làm cho nước Nga tan rã thì Mỹ sẽ gặp ác mộng khủng bố có võ khí chiến lược tung hoành từ Trung Á tới Âu Châu và cả Hoa Kỳ!

Vấn đề thật ở đây – ngoài mọi tính toán của Hoa Kỳ - là Liên bang Nga có thể tự tan rã. Và Puin cùng giới chức hữu trách về an ninh đều biết như vậy!

Chúng ta đi xa hơn nữa khi nhìn vào bài toán kinh tế. Đã chứng kiến sự sụp đổ của Liên Xô rồi sự suy yếu của Liên bang Nga dưới triều đại Boris Yeltsin, khi lên lãnh đạo 15 năm về trước, Putin muốn cải thiện tình hình và được lợi thế là dầu thô từ 26 đô la một thùng đã trong tám năm vọt gíá lên quá 100 đô la. Nhờ vậy, Putin củng cố được nội bộ với ngân sách và dự trữ tương đối sung túc hơn và còn có thể chinh phục lại những mảng đã mất của Liên Xô, là Georgia 2008 và Ukraine 2014. Nhưng nỗi khó khăn của ông là không thể cải cách và đa dạng hóa kinh tế, khiến cho kho lẫm đều tùy thuộc vào năng lượng, và vào các trung tâm quyền lợi lẫn quyền lực là các tổng công ty quốc doanh.

Khi dầu thô sụt giá, kinh tế sa sút, các trung tâm này bị thiệt hại trong khi ngân sách liên bang hết tiền mua chuộc sự trung thành của các địa phương. Sự rạn nứt và tan rã xuất phát từ đó.

Chính quyền Putin đành bám vào những lập luận phi lý để biện minh, giải thích. Nhưng nỗi sợ hãi ấy của họ mới là điều đáng sợ. Thế giới không thể đoán trước được phản ứng của một kẻ cùng đường, có máu lạnh và có võ khí tàn sát!

Vì vậy, lời phát biểu của ông Nikolai Patrushev mới có trọng lượng ghê người!


Hoa Kỳ Sẽ Làm Gì?


Đã phải trình bày đến đây thì Hồ Sơ Người-Việt xin cố đi xa hơn một chút – cho tới mé vực .

Hoa Kỳ không muốn mà dù có muốn thì cũng chẳng thể đưa quân vào Liên bang Nga để bảo vệ trật tự, gìn giữ ổn định và nhất là kiểm soát được các kho võ khí chiến lược khi Điện Kremlin nghiêng đổ. Các trung tâm nghiên cứu hay Ngũ giác đài cùng hệ thống tình báo Mỹ có thể theo dõi, phân tách và dự đoán kịch bản tan rã, nhưng không hề và cũng chẳng thể đề nghị giới lãnh đạo chuẩn bị can thiệp, như Putin hay Patruschev đang ám chỉ.

Cùng lắm, và đây là giải pháp “khả thể”, Hoa Kỳ chỉ có khả năng yểm trợ hoặc can thiệp vào các nước ở vòng ngoại vi của Liên bang Nga, như ba nước Cộng hòa Baltic hay Belarus và nhất là Ukraine. Đấy là nhu cầu có mặt tại vùng trái độn để chặn trước những miểng vụn có thể sẽ tung toé trong những năm tới.

Mà càng chuẩn bị trước như vậy lại càng chứng minh rằng Putin có lý! Đầu năm 2016, chúng ta đang gặp một kịch bản lạ thường và cực kỳ nguy hiểm.

---

Kết luận ở đây là gì?

Rất khó suy luận với những người mắc bệnh tự kỷ ám thị mà cầm súng.
Lãnh đạo Trung Quốc cũng suy nghĩ chẳng khác gì Kremlin.
Những chuyện rợn mình ấy chưa thấm vào cuộc tranh cử tổng thống tại Hoa Kỳ!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không nên nhìn văn hoá bằng cái đầu trần tục!?


>> Hoàng Sa, Hoàng Sa… tiếng cồng đã nổi lên rồi
>> Nước ta sống văn hóa bậc nhất thế giới
>> Gần 19 triệu gia đình văn hóa nhưng văn hóa vẫn xuống cấp
>> Ước gì ai cũng giỏi giang, thành đạt được như MC Tuấn Tú!
>> Báo Trung Quốc ‘dọa’ Việt Nam không nên gần Mỹ?

FB Nguyên Khôi - Đừng hồ đồ với văn hoá!

Hôm qua, 15-11, trên fb anh Hải Châu (PV báo điện tử Infonet) có đưa một status về chiếc cổng ngày hội Văn hoá dân gian tại trường THPT Phan Châu Trinh (Đà Nẵng). Trên stt của mình, anh Hải Châu đưa ra câu hỏi: "Sao ngày hội văn hóa dân gian mà học sinh trường THPT Phan Châu Trinh (Đà Nẵng) lại phải chui dưới đồng tiền để vào trường thế này? Chẳng lẽ biểu trưng đặc biệt nhất của văn hóa dân gian Việt Nam là... đồng tiền?".

Đọc stt của anh Hải Châu, thấy bình thường. Bởi lẽ, đây là quan điểm riêng của anh, nhất là anh là học sinh cũ của trường Phan Châu Trinh. 

Tuy nhiên, sáng nay, 16-1, đi ngang qua trường Phan Châu Trinh, thấy chiếc cổng không còn nữa. Tưởng hết hội nên trường dỡ bỏ nhưng nhìn vào bên trong, ngày hội Văn hoá dân gian vẫn đang diễn ra. Lên lại fb của anh Hải Châu thì thấy anh có stt thông báo: "Sáng nay 16/1, một vị lãnh đạo Sở GD-ĐT TP Đà Nẵng gọi điện cho tôi, bảo: "Tôi đã đọc stt của anh về cổng chào bằng đồng tiền mà trường Phan Châu Trinh dựng lên cho ngày hội văn hóa dân gian. Tôi thấy anh nói rất đúng, không có gì sai hết. Cho nên tôi đã điện cho hiệu trưởng của trường, yêu cầu tháo dỡ ngay. Làm như vậy là quá phản cảm. Mặc dù ổng biện luận với tôi đó là đồng xu may mắn của trẻ con, nhưng kiểu biện luận như vậy không thể chấp nhận được. Không thể dựng đồng tiền lên trước cổng trường như thế. Nên tôi đã yêu cầu phải tháo dỡ ngay!".

Nghĩ quái lạ, chiếc cổng hình đồng tiền xu cổ kia có tội gì mà anh lãnh đạo Sở GD-ĐT TP Đà Nẵng lại trảm nó?

Theo quan niệm của dân chơi tiền cổ và dân phong thuỷ, sở dĩ đồng xu hình tròn có lỗ vuông ở giữa là hình tròn tượng trưng cho trời, lỗ vuông tượng trưng cho đất (Bởi theo quan niệm của người xưa, bầu trời hình tròn, quả đất hình vuông). Trời bên ngoài, đất bên trong tượng trưng cho sự may mắn, thịnh vượng.

Theo quan niệm của dân cơ khí, sở dĩ đồng tiền có hình tròn, lỗ ở giữa hình vuông là do ngày trước đồng tiền làm thủ công. Vì vậy, chiếc lỗ ở giữa làm hình vuông để đun một cây chốt vuông vào giữa rồi xâu nhiều đồng tiền lại với nhau để giũa bên ngoài cho tròn. 

Vậy, tại sao đồng xu ngày xưa nhất thiết phải có cái lỗ ở giữa, trong khi đồng xu sau này không có? Bởi lẽ, ngày xưa họ đục cái lỗ là để xâu tiền lại với nhau cho dễ cất và tạo sự ngăn nắp khi cất tiền. 

Tại sao người ta thường xâu chuỗi 3 đồng tiền xu lại với nhau (trường hợp cái cổng Ngày hội văn hoá dân gian trường Phan Châu Trinh cũng được làm từ 3 chiếc đồng xu lớn)? Theo quan niệm của dân chơi tiền cổ, nó mang ý nghĩa tượng trưng cho "Thiên thời - Địa lợi - Nhân hoà". Ý nghĩa sâu xa đó là mang lại là: Khi đồng tiền cổ lưu thông đã hấp thu được "thiên khí", đồng tiền bị vùi xuống đã nên hấp thu "địa khí" và đồng tiền qua tay nhiều người sử dụng nên hấp thụ được "nhân khí". 

Quay lại chuyện chiếc cổng hình 3 đồng xu của Ngày hội dân gian trường THPT Phan Châu Trinh để thấy rằng, em học sinh nào nghĩ ra chiếc cổng hình 3 chiếc đồng xu chứng tỏ em đó có hiểu biết về văn hoá. Ấy vậy mà chiếc cổng ấy lại bị trảm.

Tôi không biết lãnh đạo Sở GD-ĐT TP Đà Nẵng được nhắc đến trong stt kia là ai, nhưng cách nói "lạ" quá. Thầy Lê Trung Chinh, Giám đốc Sở là Thầy tôi, dân Toán; Thầy Nguyễn Minh Hùng, Phó Giám đốc Sở là dân Văn cố cựu; thầy Thái Văn Hân và cô Lê Thị Bích Thuận, người mới được bổ nhiệm Phó Giám đốc Sở là cô giáo dạy Văn trường THPT Trần Phú. 

Dù ai trong số 4 thầy cô lãnh đạo Sở GD-ĐT TP Đà Nẵng cho "xử trảm" chiếc cổng kia đều là hồ đồ. Thiển nghĩ, sự cầu thị của các cấp chính quyền TP Đà Nẵng lâu nay đã dẫn đến sự "mẫn cảm" trong trường hợp này. Việc tiếp thu ý kiến phản ánh từ báo chí, người dân là tốt, nhưng không có nghĩa là báo chí phản ánh gì, dân nói gì đều mang đi...xử trảm thầy cô, học trò như vậy được. 

Trong thời buổi công nghệ thông tin, sự tra cứu thông tin về chiếc đồng xu trong văn hoá của người Việt có lẽ là quá dễ dàng để đưa ra một quyết định, dù đó là một quyết định bằng miệng. 

Người lớn thường bảo "sao người trẻ không chịu sáng tạo" nhưng kiểu ứng xử như thế này thì bảo lớp trẻ sáng tạo kiểu gì?

Những người trong giới văn chương và văn hoá hay nhắc nhớ rằng, không ai được phép đối xử thô bạo đối với văn hoá và không nên nhìn văn hoá bằng cái đầu trần tục. Cái linga, cái yoni trong tín ngưỡng phồn thực (thờ cúng sự sinh sôi nảy nở) mà nhiều dân tộc trên thế giới thờ thì có là thô tục? 

Nên nhớ rằng, mọi sự tồn tại đều có cái lý của nó. Trước khi ta phủ định nó thì chịu khó tìm hiểu để biết "lý do vì sao" nó tồn tại cái đã. Nếu không, chúng ta trở thành kẻ hồ đồ, kẻ thù của văn hoá. Và, chúng ta không thể lấy một hệ tư tưởng cũ mềm, lạc hậu để bắt lớp trẻ ngày nay đi theo được. Đó cũng là sự hồ đồ.

Tôi không biết khi chiếc cổng này bị tháo xuống, các thầy cô giáo và học sinh trường THPT Phan Châu Trinh Đà Nẵng nghĩ gì? Bạn tôi, cô giáo dạy Văn trường THPT Phan Châu Trinh nghĩ gì, Diệu Trang? 


Xem thêm:
EVN sẽ không còn là đơn vị mua - bán điện duy nhất
“Cầu quan”, tượng đài và sự vô trách nhiệm
Khạc nhổ, đái bậy, vứt rác... tránh được sao bạn không tránh?
Phần nhận xét hiển thị trên trang

ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG CẢM ƠN CÁC LÃNH ĐẠO ĐÃ NHƯỜNG CHỖ


Ông Nguyễn Phú Trọng. Ảnh: Báo Lao Động

Tổng bí thư cảm ơn các lãnh đạo gương mẫu
không ứng cử
 
Tuổi trẻ
28/01/2016 10:23 GMT+7

TTO - Đọc diễn văn bế mạc Đại hội XII của Đảng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khẳng định: Đại hội XII đã hoàn thành tốt đẹp toàn bộ nội dung chương trình đã đề ra.


Tổng Bí thư cho biết: Đại hội đã thảo luận sôi nổi, thẳng thắn, dân chủ và nhất trí cao, thông qua các Văn kiện quan trọng.


Đại hội đã bầu Ban chấp hành Trung ương khoá XII gồm các đồng chí tiêu biểu cho hơn 4,5 triệu đảng viên, có đủ tiêu chuẩn và phẩm chất, năng lực, trình độ và đạo đức để gánh vác trọng trách nặng nề do Đảng và Nhân dân giao phó.

“Chúng ta vui mừng báo cáo với toàn Đảng, toàn quân, toàn dân rằng: Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng đã thành công rất tốt đẹp” - Tổng Bí thư nói.

Theo Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, tại Đại hội XII của Đảng, nhiều đồng chí trong BCH Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá XI còn sức khoẻ, đầy nhiệt huyết và kinh nghiệm công tác, song đã gương mẫu không ứng cử vào BCH Trung ương khoá XII.

Điều này đã tạo điều kiện để trẻ hoá, bổ sung lực lượng mới vào cơ quan lãnh đạo của Đảng trong nhiệm kỳ mới, đó là nghĩa cử cao đẹp, đầy trách nhiệm.

“Đại hội chân thành cảm ơn và đánh giá cao những cống hiến của các đồng chí”.

Vào cuối diễn văn bế mạc, Tổng Bí thư nói: “Mùa xuân Bính Thân đang về, mang theo những điều tốt lành. Chúng ta đang chuẩn bị 86 năm ngày thành lập Đảng quang vinh, với quyết tâm đổi mới, khí thế mới, sức sống mới, với niềm tin tưởng sâu sắc vào sức mạnh ý chí của toàn Đảng, toàn dân tộc và tương lai tươi sáng của dân tộc, tôi xin long trọng tuyên bố bế mạc Đại hội đại biểu lần thứ XII của Đảng Cộng sản Việt Nam”.
V.V. Thành
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ước vọng đơn giản của cựu Thủ tướng Phan Văn Khải bao giờ thành hiện thực?


FB Vu Hai Tran
Ước vọng của cựu thủ tướng Phan Văn Khải chưa được thực hiện. Thủ tướng tới vẫn không biết tiếng Anh?

Cách đây khoảng hơn 10 năm, tôi có dự một cuộc đối thoại thường niên giữa thủ tướng và doanh nghiệp. Ông Phan Văn Khải nói về kinh tế hội nhập, về WTO và nói thêm rằng, đại ý " Tôi chỉ biết tiếng Nga, không biết tiếng Anh, không nói chuyện trực tiếp được với các nguyên thủ các nước khác khi hội họp. Tôi mong thủ tướng khoá sau" phải ngon hơn", phải biết tiếng Anh và đàm đạo trực tiếp với đồng cấp, doanh gia nước ngoài".

Khi đó, trong các phó thủ tướng có ông Vũ Khoan khá giỏi tiếng Anh, nghe đâu được ông Khải giới thiệu làm thủ tướng kế tiếp, nhưng cũng quá tuổi nên về hưu cùng đợt với ông Khải. 

Ông Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng đã gần 10 năm. Bản thân ông chắc không thạo tiếng Anh, nhưng dàn phó của ông, nhiều người giỏi ngoại ngữ như các ông Nguyễn Thiện Nhân ( nay chuyển sang mặt trận), Hoàng Trung Hải, Phạm Bình Minh, Vũ Đức Đam.

Tuy nhiện, dự kiến người tiếp nối ông Dũng là ông Nguyễn Xuân Phúc có vẻ giữ truyền thống thủ tướng không biết tiếng Anh của Việt nam.

Ước vọng đơn giản của cựu thủ tướng Phan Văn Khải bao giờ thành hiện thực?



Xem thêm:
Ai làm nên tên tuổi một tờ báo? 
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016

"Sau mot dem" lai mot ngay chan ngat!


Du Ca Thu
SAU MỘT ĐÊM
Sau một đêm say sưa trong mộng
Những giấc mơ … toan tính triền miên
Người nghèo mơ tiền . 
Bọn thừa chất mơ tiên
Kẻ sát nhân mơ bàn tay nhuốm máu...
Sau một đêm
sau một đêm khi mặt trời chưa kịp thức
Người tan mơ, người vẫn chìm trong ký ức....
Sau một đêm
Sau một đêm
kết quả những chuyện tình công khai và vụng trộm
Là một ngày mới bắt đầu có khác gì hôm qua?
Lục tục đâu đó
bàn tay người vợ hiền đun nước pha trà
Nồi cám Heo bình minh reo bong bóng
Nén hương dâng thần tài, ông bà ...trông ngóng
đón một ngày may mắn tới gần hơn .
Sau một đêm
Sau một đêm là một ngày dài sướng,khổ
Một ngày của tình yêu , của thơ ca nhạc hoạ
Một ngày của:
nước mắt , máu và tất cả những gì đểu giả
đều tung ra mặt tiền trên khắp thế gian
Nơi mặt trời thiêu đốt chói chang
Nơi thì lạnh lùng côn trùng không sống nổi .
Một ngày mới !
Những âm thanh rền vang dữ dội
Kìn kịt tàu xe nhả khí độc mịt mù
Khắp nơi nơi đâu cũng Ô,Dù
căng tầm bậy trên vỉa hè nắng lửa
Kẻ đi trên không ,người đi xe đò nôn mửa
Rác thải cuối cùng đều trút xuống biển đông...
Ai đang hát:
Ơi đất quê ta mênh mông
Ai đang tha phương nhục vinh tủi hận
Một ngày mới có điều gì mới?
Kiếp làm người trên trái đất cằn khô...
sáng 6/6/2009

Phần nhận xét hiển thị trên trang