Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2015

HAI VẤN ĐỀ CỦA NƯỚC VIỆT TRONG THỜI KỲ MỚI -


MỞ ĐẦUĐất nước đang bị bắt buộc phải chuyển mình thế chế chính trị, vì chiếc áo chật của chính trị không còn thể đủ kích cỡ để cho nền kinh tế bị cái bẫy thu nhập trung bình thấp thắt chặt. Với dân số 90 triệu dân, có hơn 50% lao động trẻ, nhiều người trẻ vươn ra thế giới buộc CEO của một tập đoàn hàng đầu Google phải tìm đến như Nguyễn Hà Đông. Không chỉ thế mà bao người trẻ tài năng ở ngoại quốc còn hơn cả Nguyễn Hà Đông ngày đêm đau đáu vọng về đất mẹ với một lòng yêu nước nồng nàn, nhưng vẫn cứ mãi là đau đáu, do đâu?

Thời điểm cuối năm là thời điểm mà lượng kiều hối gửi về cho thân nhân gia đình ăn tết của những "khúc ruột vạn dặm" rất nhiều. Kiều hối mỗi năm lên đến 10% GDP, nên tỷ giá đồng đô la thời điểm này luôn thấp. Nhưng năm 2015, tỷ giá này lại kịch trần, và ngân hàng nhà nước buộc phải hạ lãi suất đồng đô la xuống 0% để dân bán đô la gửi tiền đồng kiếm lãi thì ngân khố mới còn chút đỉnh dự trữ ngoại hối là điều lâu nay chưa có.

Một tổng kết khoa học từ những năm đầu thành lập nước Mỹ đã chỉ ra rằng, khi một chính phủ có đội ngũ quá đông, quyền hạn của chính phủ quá lớn, thì quốc gia ấy sẽ tha hóa và chậm phát triển. Tôi quan tâm đến yếu tố vô cùng quan trọng này, nên dù chỉ ở Mỹ chỉ 11 ngày đếm đi và về Việt Nam trong 2 đợt sang Mỹ làm hồ sơ định cư, nhưng tôi cố gắng tìm tòi khi có dịp.

HÀNH CHÁNH CỦA NƯỚC MỸ

Ngày 16/02/2014, tôi nhập cảnh định cư Hoa Kỳ tại cửa khẩu Los Angeles Air Port. Lúc ấy, trong một buổi chiều có những công dân của 57 quốc gia trên toàn thế giới cùng làm hồ sơ với tôi. Nhưng ấn tượng nhất là, hôm 17/02/2014, khi đi làm thẻ xanh tại thành phố Temple, California thì tôi mới biết, văn phòng Hạt - County - không phải của chính phủ, mà của một công ty tư nhân, kể cả chú cảnh sát lo an ninh văn phòng này cũng là của một công ty tư nhân tuyển dụng và làm công việc trật tự, bảo an cho văn phòng.

Ngày 26/8/2014 tôi quay lại Hoa Kỳ để hoàn thành hồ sơ Re-Entry Permit 2 năm ở Việt Nam, vì còn nhiều việc chưa xong. 9:00 sáng tôi cùng người bạn đến văn phòng Hạt làm visa 2 năm cho Re-Entry Permit thì, văn phòng này cũng do một công ty tư nhân lãnh thầu chính phủ làm giấy tờ và mọi thủ tục. 14:00 tôi lại đến một văn phòng khác ở Santa Ana city vì tiện đường đi thăm bạn, làm hồ sơ cho ID Card - thẻ căn cước - của công dân California thì văn phòng này cũng do một công ty tư nhân lãnh thầu làm cho chính phủ.

Xếp hàng rồng rắn dài lê thê để được làm giấy tờ là chuyện ở nước Mỹ rất thường tình, vì có quá đông những người di dân đến đây để trở thành công dân số 1 toàn cầu. Tôi hỏi nhân viên các nơi này - vì có một cháu gái ngồi chụp hình làm ID card là người Tiền Giang sau khi du học, ở lại xin làm việc ở đây - là, làm việc cho chính phủ an toàn về phúc lợi xã hội con nhỉ? Cháu trả lời, vâng rất an toàn, thưa chú, nhưng lương không cao, và bản chất là làm cho chính phủ, nhưng do một tập đoàn tư nhân thầu lại chính phủ chú ạ. Nếu không phải tư nhân làm thì không thể nào nhanh được.

Cô cháu gái còn nói, kể cả police địa phương công ty tư nhân cũng thầu và điều hành, chỉ có FBI - cảnh sát liên bang - thì chính phủ mới trực tiếp điều hành. Hiến pháp Mỹ quy định, chính phủ và tổng thống Mỹ chỉ là người làm công ăn lương của dân Mỹ, và họ sống nhờ dân, do dân và của dân, nếu họ không hợp lòng dân thì lập pháp - quốc hội - Mỹ sẽ đại diện dân cắt chi ngân sách từ thuế của dân để chính phủ tinh giảm biên chế và chi tiêu công phi lý chú ạ. Nhưng muốn được vậy thì nền chính trị nước Mỹ phải đa nguyên để có bộ lọc và hỗ trợ quyền lực dân sự của người dân, để giảm tha hóa và lộng quyền của người làm thuê cho nhân dân - chính phủ.

NỀN CHÍNH TRỊ VIỆT NAM

Tôi cũng có dịp làm việc với nhiều người có trách nhiệm lớn của hệ thống chính quyền Việt Nam - thân chủ là bệnh nhân của tôi. Khi nói về tản quyền của Việt Nam và nước Mỹ, họ đều thở dài ngao ngán. Không phải tất cả các người cán bộ cộng sản ở Việt Nam không muốn chuyển đổi nền chính trị đã quá lạc hậu hiện nay, nhưng chính cái tản quyền trong một thể chế tập quyền nửa phong kiến, nửa quân phiệt, và nửa chiếm hữu nô lệ của Việt Nam hiện nay nó đã làm cho chính trị Việt Nam khó thoát khỏi cái vòng kim cô, mà người cộng sản tự tạo ra và tự trói mình vào đó.

Những người cộng sản - họ sắm ra cái vòng kim cô để tạo sự đoàn kết và học cướp quyền sống, quyền mưu cầu hạnh phúc của dân, nhưng khi họ đã thỏa mãn được quyền cướp của mình thì cũng là lúc họ sa vào nơi sụp đổ, song không ai trong họ dám tháo củi xổ lồng vì sợ đám đông còn lại đánh hội đồng như những ông Trần Xuân Bách, Nguyễn Hộ và Trần Độ đã từng bị đánh.

Tản quyền ở nền chính trị Việt Nam không phải không có, mà có chỉ để ăn chia tài nguyên đất nước và xương máu của dân vì chính khách và thân hữu của họ.

Bộ tứ, bộ chính trị, trung ương đảng, v.v... là một kiểu tản quyền, nhưng tất cả những tổ chức này chịu dưới sự chi phối của một thế lực vô hình tập quyền là "nguyên tắc tổ chức đảng" và "điều lệ đảng" do 2 cái phàm là của Mao Trạch Đông đã vẽ ra để trị con chiên, nên buộc họ phải thỏa hiệp để ăn chia.

Tất cả các tổ chức của đảng cầm quyền bị tập quyền trong một đảng cầm quyền bằng sự thỏa hiệp đoàn kết lại để giải quyết bản chất động vật của con người: tha hóa và tham nhũng. Họ đã ngồi ra soạn thảo hiến pháp biến tất cả chính trị và kinh tế của dân, do dân, vì dân trở thành của đảng cầm quyền ăn chia, tha hồ thỏa mãn thú tính của mình bằng súng, bạo lực, khủng bố và nhà tù cả thân xác lẫn tinh thần người dân trong một thể chế đơn nguyên tập quyền.

HAI VẤN ĐỀ CỦA NƯỚC VIỆT

Từ thực tế khách quan trên, nước Việt hiện nay có 2 vấn đề cần làm để chuyển đổi thể chế chính trị trong êm thắm nhất có thể, vì nền chính trị của nước Việt khác hoàn toàn với Miến Điện, kể cả Venezuela hay Iraq là độc tài trong đơn nguyên tập quyền của Việt Nam với độc tài trong đa nguyên tập quyền của các quốc gia kia.

Khi giải quyết một việc lớn muốn thông suốt và nhẹ nhàng nhất đòi hỏi người ta phải chia nhỏ việc lớn thành những việc nhỏ để giải quyết. Kết hợp với việc chia nhỏ việc lớn, người ta phải chia làm từng giai đoạn nhỏ để giải quyết nó. Để thay đổi một cá nhân đã khó, nên việc chuyển đổi cái mới cho một cộng đồng 90 triệu trong đó có 4 triệu cái đầu tư duy cũ kỹ càng khó hơn. Nên cần có lộ trình cho 2 vấn đề lớn này của nước Việt.

Vấn đề thứ nhất tập quyền, thực chất của tập quyền của nền chính trị hiện nay là tập quyền nửa vời, vì vẫn tản quyền của các nhóm lợi ích từ bộ tứ - tứ trụ triều đình; đến bộ 16 - bộ chính trị; đến bộ hơn 200 - trung ương ủy viên; đến bộ gần 4 triệu đảng viên. Việt Nam cần tập quyền triệt để về chỉ một bộ nhất - Nhất Trụ!

Cần gom quyền lực về chỉ một người thôi, không có tứ trụ, tam trụ hay nhị trụ, nhằm để người này dủ quyền lực chính danh làm điều tốt nhất hoặc xấu nhất do năng lực của người ấy làm ra. Lúc ấy, đất nước sẽ có cơ hội chuyển đổi nền chính trị cần thiết để vừa cho nền kinh tế đang sập bẫy trung bình thấp, mà bất cứ quốc gia đang phát triển nào cũng phải bị vướn vào, vì đó nguyên lý kinh tế chính trị học.

Đại hội 12 chỉ còn chưa đầy 30 ngày nữa là bắt đầu, việc cơ cấu nhân sự đến nay vẫn chưa xác định được. Mặc dù, nghị quyết vẫn giữ bộ tứ, không thể cả bộ tam, nhưng nghị quyết là do con người đẻ ra, thì nghị quyết cũng do con người phá bỏ. Nhất trụ sẽ dẫn đến tinh giảm biên chế, giảm chi ngân sách, và cứu nền kinh tế đang không còn tiền để trả lương bộ máy quá cồng kềnh như lâu nay. Tại sao không làm? Câu hỏi này sẽ là câu hỏi có tính tư duy phản biện và sáng tạo cho nền chính trị Việt Nam cần thay áo.

Vấn đề thứ hai thay đổi hiến pháp, hiến pháp 2013 của Việt Nam chỉ mới ra đời 2 năm, nhưng nó đã lỗi thời ngay khi nó ra đời vì 2 lý do sau:

1. Về kinh tế hiến pháp không kích thích và huy động được nguồn lực kinh tế toàn dân, vì quy định nền kinh tế công hữu về tư liệu sản xuất của hiến pháp. Không ai - con người và động vật - làm làm hết mình vì cho người khác hưởng. Đó là quy luật của muôn đời.

2. Về chính trị thì hiến pháp 2013 trói buộc tư duy và sứ mệnh nhân bản của con người, khi hiến pháp không cho người dân được tự do học thuật, tự chủ và quyền tham gia chính trị để bảo vệ cái của dân, do dân và vì dân, mà hiến pháp chỉ dành riêng một tập thể độc quyền được ban ơn, phán xét, quyết định quyền sống và mưu cầu hạnh phúc của dân, và tập thể cầm quyền đó hơn cả đấng tạo hóa tối cao.

Cho nên, vấn đề thứ hai cũng là bước thứ hai mà nền chính trị Việt Nam cần chuyển đổi là, sau khi có được Nhất Trụ, con người này cần thay đổi hiến pháp 2013 càng sớm càng tốt. Thay đổi cái gì trong hiến pháp? Chỉ cần thay đổi 2 nội dung tư tưởng quan trọng sau:

1. Về kinh tế hiến pháp mới phải bỏ sở hữu công tư liệu sản xuất thành sở hữu tư nhân về tư liệu sản xuất.

2. Về chính trị hiến pháp mới phải có nội dung trong điều 4 là: Mọi người dân, mọi tổ chức dân sự xã hội của người Việt trong và ngoài nước đều được quyền tham gia chính trị. Quân đội chỉ được phép bảo vệ biên cương, lãnh thổ, vùng biển, vùng trời chống lại ngoại bang xâm lược. Cảnh sát chỉ được phép bảo vệ nội an đất nước. Quân đội và cảnh sát không được tham gia chính trị và không được phép bảo vệ bất kỳ đảng phái chính trị nào. Chính quyền chỉ là bộ máy làm công ăn lương của dân, do dân và vì dân.

Hiến pháp không cần rườm ra và dài dòng như lâu nay, vì nó là khế ước của người dân với chính quyền và là luật căn bản. Trên nền tảng của hiến pháp mới sẽ cho ra bộ luật mới và những tu chánh án mới phù hợp với đất nước theo từng thời kỳ.

KẾT

Chỉ có thể chuyển đổi 2 việc cốt lỏi về quyền lực chính trị và kinh tế như tôi đã trình bày như trên thì mới cứu được đất nước và con người Việt Nam trong thời đại mới.

Với sự thay đổi như thế, nước Việt sẽ huy động toàn lực người Việt trong và ngoài nước phụng sự quốc gia. Và dĩ nhiên, lúc đó, chúng ta không cần phải lên gân cổ để mất thì giờ vô bổ luận bàn với nhau nước Việt nhỏ hay không nhỏ, mà quốc tế phải kính cẩn nhìn nước Việt, dân Việt tự lực, tự cường sãi cánh đại bàng.

Để kết thúc bài này, tôi xin ghi lại một nhận xét của một người bạn lớn làm thay đổi thế giới, nói với tôi, khi tôi đi gặp và vận động để hỗ trợ Go West Foundation: "You are doing what the human have to do, but there aren't human in your country, only animal!" Khi người ấy nói câu này, nước mắt tôi tự nhiên cứ chảy không cầm được. Một nỗi đau!

Asia Clinic, 13:20' ngày thứ Sáu, 25/12/2015
http://bshohai.blogspot.com/2015/12/hai-van-e-cua-at-nuoc-viet-trong-thoi.html


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cộng đồng AEC: Vừa mừng vừa lo?


 từ Việt Nam, Tổ chức Lao động Thế giới (ILO) trên trang web tiếng Việt của mình đã viết: "Sự ra đời của Cộng đồng Kinh tế ASEAN năm 2015 sẽ hỗ trợ thúc đẩy tăng tưởng GPD của Việt Nam thêm 14,5% và tăng trưởng việc làm thêm 10,5%."; "Nhưng điều này chỉ có thể đạt được nếu có được sự quản lý hợp lý và quyết liệt để thực thi một cách hiệu quả.". Trong khi đó Giám đốc châu Á của công ty luật Baker & McKenzie, Eugene Lim cho rằng: "Việt Nam sẽ là người thắng cuộc lớn nhất sau khi thành hình cộng đồng AEC và khi TPP đi vào hiện thực."
Ngày hội ánh sáng ASEAN với hình ảnh của Lào, 
nước làm chủ tịch luân phiên của khối 2016.
Cộng đồng Kinh tế ASEAN –AEC chính thức ra mắt vào ngày cuối cùng của năm 2015, nhằm tăng cường liên kết vùng, đưa các quốc gia ASEAN thành một thị trường chung và cơ sở sản xuất chung. Dù có nhiều kỳ vọng, báo chí khu vực cũng tỏ ra nghi ngờ về hoạt động có hiệu quả của khối kinh tế này.

Một trong những chuyển biến nhờ AEC là chính sách đảm bảo lưu chuyển tự do lao động có tay nghề cao giữa các nước.

Quốc tế cũng kỳ vọng tăng cường hội nhập sẽ giúp ASEAN, với tỷ trọng kinh tế 2,6 nghìn tỷ USD năm 2014, và trên 600 triệu dân, thành một trụ cột của kinh tế toàn cầu.

Hy vọng nhiều nhất, theo các nhà quan sát, vẫn là tăng trưởng ở các nước ASEAN6, gồm Indonesia, Singapore, Thái Lan, Việt Nam, Malaysia và Philippines.

Tuy thế, chính giới báo chí ASEAN lại không lạc quan về Cộng đồng Kinh tế AEC.

Trang Jakarta Post hôm 31/12 đặt câu hỏi 'Blessing or curse?' (Phước lành hay lời nguyền) để bày tỏ lo ngại của giới ngân hàng Indonesia trước tác động cạnh tranh của AEC.

Channel Asia ở Singapore thì trích lời Bộ trưởng Ngoại giao Singapore, bà Vivian Balakrishnan tin tưởng rằng AEC sẽ "đóng góp đáng kể cho tăng trưởng trong vùng và tạo ra cơ hội phát triển cho tất cả".

Có kiến nói cần tăng cường vai trò cho Ban Thư ký ASEAN: 
trong hình là Tổng thư ký Lê Lương Minh của khối

Tuy thế, trang web này cũng viết rằng "giới chuyên gia nghi ngờ về khả năng đạt thành quả của AEC" vì "đây là khu vực có khác biệt cực kỳ lớn về trình độ phát triển, về quá trình dân chủ hóa và năng lực của cơ chế".

Trang này cũng trích nhóm nghiên cứu Capital Economics cho rằng AEC "không tạo ra thay đổi cơ bản" và nghi ngờ khả năng cắt giảm hàng rào thuế quan cũng như cải thiện cơ sở hạ tầng.

Trang CNBC hôm 31/12 đặt câu hỏi không rõ cộng đồng này sẽ là ‘tiếng nổ mạnh hay tan rã’ (bang or bust).

Có ý kiến từ Singapore cho rằng ASEAN và AEC cần tăng cường vai trò của Ban thư ký nếu muốn thúc đẩy hội nhập mạnh mẽ hơn theo mô hình Liên hiệp châu Âu.

Trong báo cáo viết cho Ngân hàng Phát triển Á châu (ADB) hồi tháng 10/2013, nhà nghiên cứu Siow Yue Chia cho rằng việc mở rộng phạm vi và quyền hạn của Ban thư ký ASEAN đã được nêu ra không chỉ một lần.

Tuy thế, chủ đề này đã bị một số quốc gia chống lại, theo tác giả từ Viện Nghiên cứu Quốc tế Singapore.

Còn từ Việt Nam, Tổ chức Lao động Thế giới (ILO) trên trang web tiếng Việt của mình đã viết:

Image copyrightAFPImage captionLãnh đạo ASEAN một thế hệ trước

"Sự ra đời của Cộng đồng Kinh tế ASEAN năm 2015 sẽ hỗ trợ thúc đẩy tăng tưởng GPD của Việt Nam thêm 14,5% và tăng trưởng việc làm thêm 10,5%."

"Nhưng điều này chỉ có thể đạt được nếu có được sự quản lý hợp lý và quyết liệt để thực thi một cách hiệu quả."

Trong các nước chủ chốt của ASEAN, có vẻ như Việt Nam sẽ được hưởng lợi nhiều từ AEC.

Trang GTR News trích lời Giám đốc châu Á của công ty luật Baker & McKenzie, Eugene Lim cho rằng:

"Việt Nam sẽ là người thắng cuộc lớn nhất sau khi thành hình cộng đồng AEC và khi TPP đi vào hiện thực."

http://www.bbc.com/vietnamese/business/2015/12/151231_aec_hope_and_scepticism

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đại tá Khuất Biên Hòa, Thư ký của Đại tướng, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh viết về sếp của mình, tin được bao nhiêu còn do nhận thức của người đọc:

Tướng Lê Đức Anh đưa VN thoát vòng xoáy nước lớn
“Khi mâu thuẫn Trung - Xô chuyển thành mâu thuẫn đối kháng, rồi xuất hiện xu hướng liên kết Mỹ - Trung chống Liên Xô bằng "con bài Việt Nam” đã khiến ta rơi vào vòng xoáy giữa các mối mâu thuẫn giữa các nước lớn.”, đại tướng Lê Đức Anh
Đại tướng, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh.
LTS: Năm 2016 được xác định có ý nghĩa đặc biệt đối với kinh tế - xã hội khi Việt Nam là thành viên trong Khối Cộng đồng Kinh tế Asean (AEC). Từ những ý kiến nhận định sáng suốt của Đại tướng-nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh tại thời điểm hơn 40 năm trước, thư ký của ông, Đại tá Khuất Biên Hòa đã viết về câu chuyện “Ý tưởng gia nhập Asean – khởi điểm hành trình đến AEC hôm nay”.
Trong vòng xoáy các nước lớn

Trước thềm Đại hội Đảng VI, khi đại hội Đảng toàn quân từ ngày 13-18/10/1986 , đồng chí Lê Đức Anh được bổ nhiệm làm Tổng tham mưu trưởng thay cho Đại tướng Tổng tham mưu trưởng Lê Trọng Tấn vừa đột ngột qua đời. Vừa nhậm chức, ông lập tức lên thị sát biên giới phía Bắc, rồi trở vào Nam Trung Bộ thám sát tất cả các đảo của quần đảo Trường Sa và quân cảng Cam Ranh. Lúc này, nhận định về vị thế “VN đang bị cuốn vào các vòng xoáy các nước lớn” trong tâm trí ông càng rõ.

Sau khi được bổ nhiệm là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Đại tướng Lê Đức Anh có điều kiện để trình bày một cách đầy đủ với Bộ Chính trị về những nhận định và đề xuất ý tưởng của mình.

Tại cuộc họp Bộ Chính trị hẹp tại Nhà con rồng – Sở chỉ huy Bộ Quốc phòng tại Hoàng thành Thăng Long tháng 2/1987, ông đã trình bày toàn bộ báo cáo phân tích và nhận định về tình hình thế giới, trong nước, biên giới, đồng thời đưa ra ý tưởng phải tìm cách để đưa VN “thoát ra khỏi vòng xoáy ba nước lớn” là Liên Xô, Trung Quốc và Mỹ:

- 30/4/1975, ta giải phóng miền Nam. Sau đó 5 tháng, từ 19 đến 23/10/1975, cấp cao Mỹ-Trung đã gặp nhau ở Bắc Kinh và ngay sau đó ở Wasinhton, thỏa thuận 5 điểm với nội dung chủ yếu là: Mỹ sẽ viện trợ quân sự cho Trung Quốc trị giá một tỷ USD, đồng thời mở cửa thị trường và hỗ trợ kinh tế cho Trung Quốc. Đổi lại, sau 18 tháng chuẩn bị, Trung Quốc sẽ dùng tập đoàn Pôn Pốt đánh VN từ hướng Tây Nam. Bên cạnh đó, Mỹ-Trung dùng các nước thứ ba bao vây VN từ các hướng khác…

Mâu thuẫn Xô-Trung có từ những năm 50, rõ nhất từ sau Hội nghị 81 Đảng cộng sản và công nhân, mùa Thu 1960 ở Matxcơva – từ mâu thuẫn về quan điểm, đường lối, đã trở thành mâu thuẫn đối kháng và ngày càng gay gắt.

Sau khi có “Hiệp định hợp tác toàn diện Xô-Việt”, Liên Xô một mặt đưa Hải quân và Không quân tới đóng và hoạt động ở quân cảng Cam Ranh, lập cầu hàng không vận chuyển vũ khí và phương tiện chiến đấu cho Việt Nam, một mặt thiết lập “đoàn cố vấn quân sự” từ cấp sư đoàn bộ binh và trung đoàn binh, quân chủng kỹ thuật trở lên.

Họ cũng yêu cầu ta bỏ “cơ chế Đảng ủy” trong Quân đội, đồng thời đưa cả 19 sư đoàn bộ binh lên áp sát biên giới Việt-Trung. Chưa hết, họ còn đề nghị ta thành lập Quân đoàn thứ 10. Nếu làm như vậy quân số thường trực sẽ lên tới một triệu sáu. Không một nền kinh tế nào có thể nuôi nổi, huống hồ ta vừa thoát ra khỏi cuộc chiến tranh kéo dài hơn 30 năm. Có thể hình dung, trong “Đội hình tiến công” của Liên-xô, quân cảng Cam Ranh như một mũi dao, còn bộ đội Việt Nam áp sát biên giới như một tên lính xung kích.

Khi mâu thuẫn Trung - Xô chuyển thành mâu thuẫn đối kháng (trước đã có, bây giờ tăng lên), rồi xuất hiện xu hướng liên kết Mỹ - Trung chống Liên Xô bằng "con bài Việt Nam” đã khiến ta rơi vào vòng xoáy giữa các mối mâu thuẫn giữa các nước lớn.

Vấn đề đặt ra là làm thế nào để thoát khỏi vòng xoáy này mà vẫn giữ được độc lập dân tộc?

Sau khi phân tích tình hình, đại tướng đã đề xuất ba bước đi cơ bản và cần thiết:Thứ nhất, hoạt động tích cực để “tháo ngòi nổ xung đột biên giới” tiến tới lập lại quan hệ bình thường hóa với Trung Quốc; Thứ hai, tháo gỡ thế bao vây cấm vận của Mỹ để tiến tới thiết lập quan hệ bình thường với Hoa Kỳ như ý kiến của Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và hai Cố vấn Trường Chinh và Phạm Văn Đồng; Thứ ba, tìm đường gia nhập ASEAN.

Theo Đại tướng, nếu đạt được 2 mục tiêu đầu ta sẽ thoát ra khỏi vòng xoáy mâu thuẫn, thoát khỏi tầm ảnh hưởng của các nước lớn nói trên. Tiếp đó, khi vào được ASEAN sẽ là bước đi để chúng ta thoát khỏi vòng xoáy ba nước lớn một cách bền vững.

Địa chính trị Việt Nam

Sau thất bại chiến tranh Việt Nam, Mỹ đã câu kết với Trung Quốc, dùng Pôn Pốt ở Campuchia trả thù ta và ngăn chặn sự ảnh hưởng của Việt Nam với khu vực. Kế hoạch này đã thất bại.

Trong khi Mỹ chưa có chính sách mới đối với Việt Nam là thời cơ để ta có thể tiến hành phá bao vây cấm vận. Nhiều lãnh đạo của các nước ASEAN lệ thuộc Mỹ và Trung Quốc. Nếu ta tìm cách gia nhập ASEAN để nâng tinh thần độc lập tự chủ của họ lên, họ sẽ dần cảm thấy không bị lệ thuộc vào Trung Quốc và Mỹ nữa.

Lúc đó cũng có ý kiến băn khoăn, liệu vào ASEAN ta có lôi kéo được họ không hay ta lại bị họ lôi kéo? Và, liệu họ có chịu không? Vì nếu xét ở khía cạnh kinh tế họ sẽ không chịu mình đâu...

Đại tướng phân tích: “Nếu chỉ vì mục đích kinh tế thì khó, vì ta đang nghèo. Nhưng ta có hai cái "giàu" là giàu về chính trị và về địa lý, giàu về tiềm năng con người. Ban đầu về kinh tế có thể ta chưa có lợi gì, nhưng về chính trị thì ta có thế của một nước độc lập có chủ quyền, mà nền độc lập của ta không phải nói suông, cả dân tộc ta đã đổ bao nhiêu mồ hôi, xương máu và trí tuệ mới có được. Lòng tự trọng, tự tôn dân tộc thì anh nào cũng có. Ta vào thì họ sẽ có chỗ dựa về chính trị để họ vươn lên vì từ trước đến nay họ thường xuyên bị nước lớn chi phối. Họ cần ở ta là cần về chính trị trước tiên, mà ta lại có "vốn lớn" về chính trị. Trong khối Asean hiện tại một số nước trước đây rất "căng" với ta, gần đây đã có những dấu hiệu thay đổi. Sẽ có những nước ủng hộ ta. Ta sẽ đặt chân vào Asean từ cánh cửa của những nước như vậy.

Ông nói thêm, nhưng những bước đi đầu tiên phải hết sức bí mật và thận trọng. Nếu ta không vào thì Mỹ và một số nước lớn sẽ tiếp tục phá ta, thậm chí tiếp tục dùng một số nước ASEAN để phá ta. Khi ta vào được thì họ không phá được ta mà ngược lại, ta sẽ là chỗ dựa về chính trị để các nước ASEAN vươn lên.”

Phân tích thấu đáo của Đại tướng đã được đồng tình cao. Cố vấn Phạm Văn Đồng nói: "Việc này bên Ngoại giao làm là đúng chức năng, Bộ Quốc phòng phải phối hợp. Việc lớn này cả Đảng và Nhà nước cùng làm mới xong". Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch tiếp lời: "Bây giờ các anh cứ quyết, tôi xin làm ngay!". Cố vấn Trường Chinh đề nghị “giao cho anh Lê Đức Anh làm cái đoạn "mở đầu". Mọi người cùng nhất trí…

Ngăn Liên Xô đưa đầu đạn hạt nhân vào Cam Ranh

Song song với việc thực thi kế hoạch “Tháo ngòi nổ cuộc xung đột Biên giới phía Bắc” và đạt tới thành công, Đại tướng Lê Đức Anh đã tiến hành nghiên cứu kỹ lưỡng văn bản Hiệp định giữa Việt Nam ký kết cùng Liên Xô.

Nhận thấy không có điều khoản nào nói Liên Xô được đưa đầu đạn hạt nhân vào Cam Ranh. Sau khi được Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đồng ý, Đại tướng đã làm việc với Đại sứ Liên Xô tại Việt Nam, yêu cầu không đưa đầu đạn hạt nhân, tàu ngầm quân sự vào khu vực cảng Cam Ranh. Người Nga nhận thấy nếu không đưa được tàu ngầm mang đầu đạn H vào Cam Ranh, thì mục tiêu không đạt được nên đã đồng ý rút khỏi Hiệp định sớm 4 năm, bộ đội Hải quân và Không quân Nga cũng rút khỏi Cam Ranh.

Ngay sau khi Nga rút, VN đã kí với ASEAN Hiệp định “Khu vực Đông Nam Á là khu vực phi hạt nhân”. Các nước Asean rất đồng tình và thấy rõ VN có thiện chí. Đây chính là bước ngoặt quan trọng để sau đó Việt Nam từng bước đạt được những lộ trình quan trọng và cơ bản của 3 mục tiêu đã đề ra, sau cùng là chính thức gia nhập Hiệp hội ASEAN:

Tháng 11/1991, Việt Nam và Trung Quốc ký Hiệp định lập lại quan hệ bình thường.

Tháng 7/1993, Tổng thống Bill Clinton đã mở đường cho các tổ chức tài chính quốc tế gồm IMF, WB bắt đầu cung cấp tín dụng cho VN. Tháng 2/1994, Mỹ tuyên bố chấm dứt cấm vận sau 19 năm. Ngày 12/7/1995, VN và Mỹ chính thức lập quan hệ bình thường, lập văn phòng ngoại giao.

Ở vị trí Chủ tịch Nước, ngày 29/4/1994, Đại tướng Lê Đức Anh đã thăm Indonesia và gặp Tổng thư kí khối ASEAN. Tại cuộc gặp này, ông đã chia sẻ ý định gia nhập ASEAN của Việt Nam và nhận được ủng hộ. Sau đó, là các cuộc viếng thăm của Thủ tướng Võ Văn Kiệt và các thành viên Chính phủ đã diễn ra. Cuối cùng chúng ta đã trở thành thành viên của ASEAN vào ngày 28/71995

***
Nhìn lại ý tưởng hội nhập khởi đầu đưa ra từ Đại hội VI đến cuối nhiệm kì Đại hội VII, đặc biệt nhiệm kỳ 91-97 là giai đoạn VN ĐỔI MỚI toàn diện dưới sự lãnh đạo của Đảng, công tác đối ngoại đã được triển khai thận trọng, nghiêm túc và thu được kết quả quan trọng.

Ta đã làm cho bạn bè quốc tế hiểu rõ và ghi nhận chính sách của Đảng, Nhà nước và Nhân dân VN – kiên trì đường lối đối ngoại rộng mở, đa dạng hóa, đa phương hóa trên nguyên tắc cùng tồn tại hòa bình, tôn trọng độc lập chủ quyền, không can thiệp vào nội bộ của nhau – hợp tác cùng có lợi.

Thành quả của công tác đối ngoại và kết quả của công cuộc đổi mới đất nước đã thực sự nâng tầm vị trí VN trên trường quốc tế. Khẩu hiệu “VN muốn là bạn và đối tác tin cậy của tất cả các nước và các dân tộc trên thế giới” đã trở thành hiện thực. Từ đây, ta đã tranh thủ được sự giúp đỡ, khai thác được thế mạnh của từng quốc gia, từng tổ chức quốc tế vào công cuộc tái thiết, xây dựng đất nước của ta. AEC ngày hôm nay, là thành tựu, thành quả của một bước tiến dài trong ý tưởng – kế hoạch – thực thi mục tiêu độc lập, phát triển, tiến bộ của con người Việt Nam, nhân dân Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh.

Đại tá Khuất Biên Hòa, Thư ký của Đại tướng, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh.
(Tuần Việt Nam)

http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/281998/tuong-le-duc-anh-dua-vn-thoat-vong-xoay-nuoc-lon.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

Hội nhập giữa đời thường


ngominh 
Vương Trí Nhàn



Nhà văn Bùi Ngọc Tấn từng kể, hồi kháng chiến chống Pháp, có lần Xuân Diệu đến trường văn nghệ các anh nói chuyện thời sự:
– Các đồng chí có biết bên ấy chúng nó mặc quần áo bằng gì không? Bằng ny-lông ! Quần áo ny-lông.
Bùi Ngọc Tấn và bè bạn ngồi nghe hết sức xúc động. Họ nghĩ: Thật là một lũ điên loạn trụy lạc. Mặc quần áo như vậy có khác gì cởi truồng.
Xuân Diệu bồi thêm – vẫn theo Bùi Ngọc Tấn trong “Một thời để mất”:
– Còn quần áo may bằng vải thường các đồng chí có biết nó in gì lên đấy không? Không phải in hoa! Nó in cả một tờ Nữu ước thời báo với đầy đủ ảnh, măng sét, tít lớn tít nhỏ tin ngắn tin dài lên mặt vải. Còn tổng thống ở bên Mỹ hết nhiệm kỳ không còn làm tổng thống nưã các đồng chí có biết nó đi làm gì không? Đi quảng cáo cho các hãng buôn kiếm tiền!
Và phản ứng lần này của người nghe như Bùi Ngọc Tấn là “Chúng tôi lại ồ lên. Cái bọn người quái đản ấy cần được cải tạo”.
Nhắc lại những chuyện này để thấy những ngày xưa chúng ta quá ấu trĩ và ngày nay đã hiểu biết thêm rất nhiều.
Thế nhưng cũng phải nhận rằng tình trạng ngây thơ hôm qua, dưới những hình thức khi tinh vi hơn khi thô thiển hơn, còn kéo khá dài, không phải chỉ trong thời kỳ từ 1954 trở về trước mà tới cả thời gian 1965-1975 ở miền bắc và và sau 1975 trên phạm vi toàn quốc.
Những chuyển biến hôm nay – những biến chuyển mà công cuộc hội nhập diễn ra hai chục năm nay và được đánh dấu bằng việc Việt Nam chính thức trở thành thành viên của WTO mang lại – do vậy nổi lên như một bước ngoặt trong tâm trí mỗi người bình thường. Theo tôi phải xem đây như một nét mới của người Việt hiện đại.
Một lần vào mùa hè, tôi ra đường Hàm Long ở Hà Nội chọn mua cho gia đình mấy cái ghế loại nửa nằm nửa ngồi. Người bán hàng chỉ vào một dãy ghế ngổn ngang, nói với tôi:
– Cái thứ khung nhôm và thân đan bằng sợi nhựa kia là ta mới học theo kiểu nước ngoài. Nhưng chính đám mấy người Âu họ lại thích thứ hàng thuần gỗ này hơn.
Trong một lời chào hàng như thế, tôi nhận ra một điều: nay là lúc cái gì người ta cũng tính tới các tiêu chuẩn nước ngoài. Tốp thanh niên nọ hết truyền tay nhau các băng nhạc lại ngồi bàn nhau các mốt quần áo mới. Các ông già bà già rủ nhau đi du lịch. Phong trào viết blog lan sang đến đám thiếu niên 13-14. Một lần về chợ Vinh tôi thấy người ta bày bán cả cuốn hồi ký của Beckham như bán đôi giày, cái mũ.
Từ chuyện làm ăn kinh tế xuất khẩu, nhập khẩu sang chuyện sinh hoạt đời thường, hội nhập đang diễn ra theo quy trình phổ biến như thế.
Và từ sinh hoạt đời thường, sẽ ngấm cả sang cách nói cách nghĩ, quan niệm chung về đời sống nữa.
Trong tâm trí nhiều người, Hoài Thanh chỉ là nhà phê bình gọi ra phong cách của nhiều tác giả, nhất là những người trong phong trào Thơ mới.
Cũng như nhiều người, lúc trẻ, tôi từng thuộc lòng mấy câu “Ta thoát lên tiên cùng Thế Lữ. Ta phiêu lưu trong trường tình của Lưu Trọng Lư. Ta điên cuồng với Hàn Mặc Tử Chế Lan Viên. Ta đắm say cùng Xuân Diệu. Nhưng động tiên đã khép tình yêu không bền, điên cuồng rồi tỉnh, say đắm vẫn bơ vơ, ta ngơ ngẩn buồn trở về hồn ta cùng Huy Cận”.
Song giờ đây với tôi, Hoài Thanh trước tiên là một nhà nghiên cứu văn hóa sâu sắc, nhất là khi khắc họa cái phần giao thoa – ảnh hưởng – tiếp nhận của văn hóa Việt Nam với văn hóa phương Tây đầu thế kỷ XX.
Đây là một đoạn trong bài “Một thời đại trong thi ca” ghi lại cái tình trạng nhân thế của xã hội Việt Nam hồi ấy: “Chúng ta ở nhà Tây đội mũ tây đi giày tây mặc áo tây. Chúng ta dùng đèn điện, đồng hồ, ô tô, xe lửa, xe đạp. Nói làm sao cho xiết những thay đổi về vật chất phương Tây đã đưa tới giữa chúng ta.”
Nếu thay mấy chữ đồng hồ, ô tô, xe lửa … nói trên bằng ti-vi, tủ lạnh, mobil, email, thị trường chứng khoán, quota xuất khẩu, v.v. thì thấy sự chuyển biến ngày nay có khác gì ngày xưa?
Bởi vậy chúng ta hoàn toàn có thể kết luận như Hoài Thanh rằng “Cho đến những nơi hang cùng ngõ hẻm, cuộc sống cũng không còn giữ nguyên hình ngày trước”.
Từ những chi tiết bé nhỏ, lặt vặt, tác giả “Thi nhân Việt Nam 1932-1941” đi tới những khái quát mà đọc chểnh mảng thì thôi, chứ đọc chăm chú hẳn ta phải giật mình “Một cái đinh cũng mang theo nó một chút quan niệm của phương Tây về nhân sinh về vũ trụ, và có ngày ta sẽ thấy nó thay đổi cả quan niệm của phương Đông …
Phương Tây bây giờ đã đi tới chỗ sâu nhất trong tâm hồn ta”.
Liệu ai có thể cả quyết rằng những biến động mà Hoài Thanh đã ghi nhận ấy không phải là đang đến với chúng ta hôm nay?
Tuy nhiên, ngay ở đây phải nhận một điều: không phải muốn tiếp thu có nghĩa là đã biết tiếp thu. Đang phổ biến một thứ bệnh mà người ta gọi nó bằng nhiều cái tên: học mót, học lỏm, đua đòi, bắt chước không phải lối, người ác khẩu một chút thì gọi là rửng mỡ, đú đởn, mất nết, giẫm phải phân người khác.
Với người ít được tiếp xúc thì sự choáng ngợp trước những cái lạ không phải là một cái gì khó hiểu.
Một người bạn Nga của tôi mới sang Việt Nam kể, bên ấy cũng đang thịnh hành cái mốt bắt chước phương Tây lố bịch lắm.
Bởi không tiêu hóa được nguyên mẫu nên bệ nguyên xi cách làm của người ta, rồi không làm nổi, sinh ra nửa đời nửa đoạn trông rất buồn cười.
Ở một nước có nền văn hóa lớn và ảnh hưởng rộng như Nga mà trong dân chúng, bệnh học đòi cũng không tránh khỏi, nữa là người mình.
Có điều, cùng với thời gian, rồi cái hay cái dở sẽ được sàng lọc.
Muốn bắt chước tức còn muốn tự mình khác đi.
Bắt chước một cách lố bịch chẳng qua là bản lĩnh ta còn non nớt quá. Dẫu sao còn hơn đóng cửa cam phận nghèo hèn mãi mãi rồi lại tự lừa mình tự cho là mình hoàn chỉnh rồi, mình hay ho tuyệt vời lắm, thiên hạ không ai ra gì và không cần ngó ngàng đến ai cả.
Hội nhập để làm giàu, hội nhập để “vươn ra biển lớn”, nhưng hội nhập cũng là để làm cho mình khác đi, làm cho mình tốt đẹp hơn sang trọng hơn hòa hợp hơn với thế giới hiện đại.
Muốn hội nhập không đủ, mà còn phải luôn luôn trao đổi bàn bạc với nhau để TÌM RA CÁCH HỘI NHẬP phù hợp với chính mình, hội nhập một cách tối ưu.
Tự động tự phát hội nhập là việc của những người dân thường.
Nghiên cứu và giúp xã hội có định hướng đúng đắn trong hội nhập là điều người ta trông chờ ở các nhà hoạt động văn hóa, các trí thức.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Châu Á trước nguy cơ tiềm ẩn từ IS


Ngày 26-12, đơn vị đặc nhiệm chống khủng bố Nagpur (ATS) của Ấn Độ đã bắt 3 thanh niên tại sân bay Nagpur, bang Maharashtra, miền Tây nước này vì bị tình nghi họ nhập tổ chức Nhà nước Hồi giáo (IS) tự xưng. 


Phần nhận xét hiển thị trên trang

học cách tin vào sự sáng suốt của nhân dân!

Chúng ta đã thực sự tin nhân dân?


Là con trai của một người Cộng sản đã hy sinh cả cuộc đời mình cho đất nước, Tiến sĩ Toán - Lý Lê Kiên Thành có một khao khát tột cùng, là Đảng sẽ thực sự vững mạnh, sẽ thực sự là Đảng của dân tộc, của nhân dân, quên mình vì lợi ích của dân tộc, của nhân dân…


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHÍ PHÈO TÌM NAM CAO GÂY SỰ


Thái Sinh

Chuyện phiếm 


Những ngày cuối năm mưa gió dầm dề, rét tái tê, từ chân núi Hài nhìn ra cánh đồng ven sông nhòa nhợt mưa bụi. Đã mấy hôm rồi lão Cò không bước chân ra khỏi ngõ, kể từ khi thằng cháu tạm ngưng cái chức “giám đốc quân xanh” của lão, nên lão suốt ngày ngồi ru rú ở nhà hút thuốc lào vặt, uống nước chè đến xót cả ruột.
Chả bù cho cái thời đương chức, rượu chè liên miên, hắng một tiếng đám chân dài mắt xanh mỏ đỏ có mặt ngay, muốn gì được nấy. Bây giờ ở nhà quanh quẩn với bà vợ già mắt mũi kèm nhèm lại nghễnh ngãng nữa chứ, hỏi một đằng trả lời một nẻo.
Rõ chán, vợ với chả con. Lão vào buồng lôi hũ Tiên Lãng Tửu ra làm mấy chén rồi lên giường đắp chăn. Lão miên man nhớ lại mấy năm làm “giám đốc quân xanh” với những cuộc vui bất tận.
Trời hửng nắng, lão lật khật bước chân ra khỏi ngõ, lão cứ đi mà chẳng biết mình đi đâu khi đã nhận ra thì đã đứng trước quán Gió dựng cạnh bến đò bờ sông. Mưa gió nên quán vắng tanh, nhìn vào chỉ thấy một cái bóng mờ mờ lưng khòm khòm bên chai rượu mắt nhìn xéo ra ngoài sông đầy gió. Lão toan quay đi thì người ấy gọi lại giọng khàn đặc:
- Lão Cò đó phải không? Lão vào đây cụng với tôi một chén cho ấm bụng…
Lão Cò bước vào quán dụi mắt, nhìn mãi mà không nhận ra cái người mặt mũi nhằng nhịt sẹo, tóc bạc trắng bù xù như đám cước rối, đôi mắt đỏ vằn những tia máu, còn răng thì vàng khè như ám khói thuốc lào. Gương mặt ấy hình như lão gặp ở đâu đó. Chịu, lão chẳng nhớ ra.
- Dạ, chẳng hay cụ là ai đó ạ?
Con người kia cười gằn:
- Lão không nhận ra tôi à? Chí Phèo đây. Nom tôi già quá phải không? Đã hơn trăm tuổi rồi còn gì, thuộc hàng xưa nay hiếm đấy…
- Hóa ra là cụ Chí Phèo. Thưa cụ, mấy chục năm trời cụ đi đâu nay mới gặp được?
- Chuyện dài lắm, dài như dòng sông kia. Lão ngồi xuống đây uống với thằng Chí này vài chén đã nào…
- Không dám! Không dám! Cụ thuộc hàng cao niên của làng Vũ Đại, sao gọi là thằng được?
Chí Phèo cười khùng khục trong cổ:
- Cả làng Vũ Đại từ đứa trẻ chăn trâu tới cụ tiên chỉ tuốt tuột đều gọi tôi là thằng. Mấy mươi năm rồi thằng Chí này vẫn chỉ là thằng Chí Phèo thôi. Chẳng sao cả, người sinh ra tôi là ông nhà văn Nam Cao đã gọi tôi như thế, bây giờ nếu ông ta sống lại có gọi tôi là anh Chí hay ông Chí thì thiên hạ vẫn cứ gọi tôi là thằng Chí Phèo không thể khác được. Thôi lão uống đi, việc gì mà phải cấn cá chuyện xưng hô cho nhọc xác…
Lão Cò xoay xoay chén rượu trên tay nhìn Chí Phèo vẫn chưa hết ngỡ ngàng.
- Chẳng hay mấy mươi năm qua cụ Chí đi đâu nay mới gặp lại?
- Lão có đọc cuốn tiểu thuyết Chí Phèo mất tích của ông nhà thơ Nguyễn Đức Mậu chưa? Chí này cũng chưa đọc, bởi Chí Phèo có mất tích đâu mà để mắt tới chuyện văn chương chứ?
- Nếu cụ Chí không mất tích sao hôm nay lại có mặt ở đây?
Dốc chén rượu vào họng, Chí Phèo cười lớn :
- Sau hôm chém lão Bá Kiến tớ đâm mấy nhát vào cổ mình tự sát, nhưng không chết. Thừa khi mọi người cuống cuồng lo cứu chữa ma chay cho Bá Kiến thì tớ lủi ra vườn trốn thoát rồi lên thành phố làm thuê cho một gia đình nhà giàu. Sau mấy năm kiếm được lưng vốn tớ đi thẩm mỹ viện, biến thằng Chí Phèo mặt mũi đầy sẹo thành một gã điển trai con nhà giàu. Ông Nam Cao sinh ra tớ nhưng cũng chẳng nhận ra đứa con của mình.

Lão Cò nghe thế đâm choáng, chẳng hiểu ra làm sao cả.  Lão từng nhiều năm lăn lộn ngoài mặt trận, đến giờ vẫn là lão nông dân không hơn không kém. Thần kỳ, đại thần kỳ. Nếu thằng cháu không thuê lão làm “giám đốc quân xanh” thì đời lão đâu biết đến mùi rượu Tây, chứ đừng nói được gặp đám quan chức và lũ chân dài?
Đập tay xuống chiếu, Chí Phèo cười ha hả :
- Lão ngạc nhiên lắm phải không?
- Thưa cụ Chí, không phải ngạc nhiên mà kinh ngạc. Xin cụ cho lão nhà quê gàn dở này nghe vài việc làm kinh thiên động địa mà cụ đã làm…
- Lão còn nhớ chuyện chặt cây xanh hồi đầu năm nay theo đúng quy trình chứ? 
- Còn chuyện lấp sông Đồng Nai, cho người nước ngoài thuê đất rừng và mới đây là chuyện bán đất cho người Tàu ở Đà Nẵng cũng là Chí Phèo sao?
Chấm ngón tay vào chén rượu, Chí Phèo vẽ loằng ngoằng những ký hiệu gì xuống chiếu một lúc sau ngẩng lên.
- Là Chí Phèo mà không phải là Chí Phèo…
- Thế có nghĩa là sao hả cụ Chí? Tôi nghe cụ nói rối rắm quá, chả hiểu ra làm sao cả.  Đám dân đen chúng tôi không hiểu ra làm sao cả cứ rối tinh rối mù. Là Chí Phèo mà không phải là Chí Phèo là sao?
Chí Phèo tợp thêm một chén rượu cười lớn:
- Phong cách vòng vo là của cán bộ thời nay. Lão ngạc nhiên lắm sao? Đã trên trăm tuổi thằng cha Chí Phèo này có một số con cái, cháu chắt chúng ở khắp mọi nơi, làm đủ mọi chức vụ lớn bé. Xưa kia nghèo khổ Chí Phèo được Thị Nở nấu cho bát cháo hành đã thấy cuộc đời nở hoa. Nay cuộc sống đã khác, con cháu của Chí Phèo không mong bát cháo hành của Thị Nở trong túp lều ven sông, mà chúng cần những xấp bạc xanh kia, càng nhiều càng ít và những ngôi biệt thự trong các khu đô thị cao cấp. Để có được những xấp bạc xanh thì việc gì chúng đâu có từ…
- Nam mô a di đà phật! Sao có thể làm được như thế?
Chí Phèo gầm lên :
- Lão kinh ngạc à? Mấy vụ Vinashin, Vinalines thất thoát mấy ngàn tỷ đã thấm vào đâu, giờ lại bày ra việc xây các quảng trường, tượng đài....
Nhón mấy hòn lạc bỏ vào miệng rồi tu luôn cả chai rượu đặt trên chiếu, mắt Chí Phèo trợn trừng :
- Thưa cụ, chắc cụ say rồi, nhà tôi ở dưới chân núi Hài kia, xin cụ về nhà tôi tạm nghỉ…
Hất tay lão Cò ra, Chí Phèo vùng đứng dậy, rút con dao phay róc mía cài trên vách bước liêu xiêu ra khỏi quán Gió:
- Bớ ông Nam Cao là ông Nam Cao. Ông sinh ra tôi sao không cho tôi làm người lương thiện, mà bắt tôi làm kẻ lưu manh chuyên rạch mặt ăn vạ là cớ gì? Tôi đã nhiều lần lột xác, nhưng không thay đổi được chất lưu manh đã ngấm vào tận trong máu mình. Để một ít lũ con cháu tôi dù khoác áo công bộc của dân vẫn có một lũ lưu manh. Tôi phải chém ông, chém kẻ đã sinh ra tôi mới hả dạ…
Lão Cò hoảng hốt chạy theo, giằng con dao trong tay Chí Phèo:
- Tôi lạy cụ, tôi xin cụ đừng gây thêm vụ án mạng nữa. Ông Nam Cao chẳng có tội gì với cụ. Bá Kiến mới là kẻ đáng giết, lão Bá đã bị cụ chém chết từ mấy chục năm rồi chứ ông nhà văn có tội tình gì đâu?
Chí Phèo quay lại hất bàn tay lão Cò ra:
- Bá Kiến này chết thì sinh Bá Kiến khác. Lão mở mắt ra nhìn xã hội xem có bao nhiêu Bá Kiến? Chúng đông như lũ sâu bọ, ăn không từ một thứ gì của dân. Tôi phải chém chết ông Nam Cao là cha đẻ của tôi mới hả dạ…
Lão Cò giật mình hất chăn vùng dậy. Hóa ra vì mấy chén Tiên Lãng Tửu đã đưa lão tới giấc mơ quái đản kia. Nam mô a di đà Phật, Nam mô a di đà Phật…

Phần nhận xét hiển thị trên trang