Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015

Chửi Tầu.


Nhiều bạn chửi tầu, vì những hóa chất độc hại Tầu sản xuất để tẩm vào thực phẩm, hóa chất đó có thể gây ung thư.

Thế nhưng, toàn người Việt bán cho người Việt trên lãnh thổ Việt, người mua chất đó về tẩm ướp thực phẩm và bán lại cho đồng bào kiếm tiền, mặc kệ đồng bào ung thư nếu kém may mắn.

Nhiều đồ, anh chị Annam cạnh tranh nhau bằng bán giá rẻ, thành ra sang Quảng châu đặt người Tầu làm với giá rẻ, rẻ và rất rẻ, người Tầu làm đc tất, nhưng rẻ thì sao có bền? người Tầu lại bị chửi vì hàng kém chất lượng, nhưng rẻ mà đòi cái bền hả người ơi, hài ước vừa thôi chứ Annam ?

Và khắp Annam, đâu đâu cũng rồ lên tiếng chửi người Tàu.

Mới có 1 chị Việt Nam đâm chết 1 anh Việt Nam bằng dao gọt hoa quả Tháiland ở vòng xoay, sao không ai chửi thàng sản xuất ra con dao Thailand ??

Chính người Việt sang Tầu đặt mua mọi thứ, ở Tầu vẫn nhan nhản quân tham tiền vô lại, chúng bán cho anh chị cái anh chị cần, và anh chị Việt Nam xách hóa chất về, ám hại đồng bào mình.

Hóa chất, về cơ bản, vô hại nếu đúng liều hay dùng đúng, ví như Tầu bán cho anh chị chất vàng - ô để làm ve quét tường, ai ngờ được anh chị cho gà ăn để làm chúng vàng da cho dễ bán ??

Nếu trách Tầu 1, anh chị phải trách chính đồng bào mình 10 lần hơn.


Giặc ở sau lưng nhà người đó. Annam bạn mình ơi, hãy nhìn thẳng vào mắt quân thù.

(ảnh: vn bơm thuốc cho mít nhanh chín, trộn thuốc cho cốm thêm xanh, và đập bom để cả nhà cùng chết ).

Nguồn: Pín Trọc

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TẠ TRÍ HẢI - NGHỆ SĨ CỦA ĐƯỜNG PHỐ


Trần Vũ Long


Bút kí 

Ông là một người con của Hà Nội, một nghệ sĩ đường phố, không gia đình, không nhà cửa, sống cuộc đời nay đây mai đó cùng với những cây đàn. Cuộc đời ông đã phải trả nhiều giá đắt khi cố sống là một người trung thực, đấu tranh với cái xấu và cái ác. Thật cay đắng, nhưng suốt đời ông không tự đánh mất mình. Ông chính là một sứ giả của âm nhạc bởi đã đem lại niềm tin yêu vào cuộc sống vào con người cho tất cả những ai đã từng nghe ông chơi đàn theo cách giản dị và chân thật nhất. Ông đã làm nên một nét văn hoá của Hà Nội.

Có nhiều khi tự hỏi, mình có yêu thành phố này không. Đầy hoài nghi. Tại sao lại thế. Tôi đã sinh ra và lớn lên ở thành phố này, lẽ ra phải luôn yêu thương và gắn bó với nó chứ nhỉ. Nơi đó là tuổi thơ. Nơi đó là kỉ niệm buồn vui, là thăng trầm của cuộc đời mình. Ấy vậy mà nhiều lúc tôi muốn chạy trốn khỏi nó. Hà Nội ơi, thật có lỗi lắm thay nhưng đó là sự thật. Tôi muốn chạy trốn khỏi những ồn ào, xô bồ. Tôi muốn chạy trốn khỏi khói bụi. Tôi muốn chạy trốn khỏi sự nhếch nhác của phố phường. Tôi muốn chạy trốn khỏi những đổi thay kệch cỡm. Tôi muốn chạy trốn khỏi những khuôn mặt vô cảm, những ngôn từ hợm hĩnh, những thói đạo đức giả… Đó là những điều mà mỗi ngày tôi lại càng phải chứng kiến nhiều hơn trong thành phố của mình. Người ta đã đặt lên vai Hà Nội của tôi quá nhiều trọng trách, và làm biến đổi nó bằng mọi cách. Hà Nội của tôi mấy chục năm về trước đâu có thế. Tôi nhớ. Nhớ lắm… Những lúc như thế, tôi lại tìm đến một con người. Ông là một người con của Hà Nội. Một người không gia đình, không nhà cửa. Lâu nay rất nhiều người dân Hà Nội đã quá quen thuộc với hình ảnh một ông già râu tóc bạc phơ, đội chiếc mũ kiểu cao bồi, ngồi kéo đàn violon bên bờ hồ Hoàn Kiếm. Người ta gọi ông bằng cái tên dân giã và đầy trìu mến Nghệ sĩ đường phố.
Không biết đã bao lần tôi ngồi nghe ông kéo đàn, những bản nhạc viết về Hà Nội trong đêm mùa đông lạnh giá, đêm mùa hè oi bức hay những ngày thu Hà Nội trong xanh và lộng gió. Có thể tiếng đàn của ông chưa thực sự điêu luyện nhưng nó đã làm lay động trái tim tôi trong giây phút mệt mỏi giữa chốn đô thị phồn hoa này. Bộ râu đó, mái tóc đó, chiếc mũ cao bồi đó, cây đàn đó, phong thái lãng tử đó, gương mặt đẹp lão rất điện ảnh đó, những bản nhạc đó…đã giúp tôi tìm thấy một cõi bình yên, giúp tôi tìm lại được Hà Nội đích thực của mình. Những bài hát mà ông chơi, tôi đã được nghe hàng trăm lần rồi, thật khó mà tạo ra một cảm xúc mới. Nhưng khi đối diện với ông, lắng nghe tiếng đàn của ông, tôi thực sự cảm thấy rưng rưng. Lúc đó tôi thấy yêu Hà Nội của tôi và thương cho Hà Nội của tôi biết nhường nào. Tiếng đàn đó sao mà thân thương gần gũi, sao da diết đến buốt lòng. Đó là khi tuổi thơ của tôi đang hiện về, Hà Nội của tôi đang hiện về. Đó là hình ảnh đứa bé háo hức theo mẹ đi làm tại một cơ quan nằm ngay cạnh Bờ Hồ để được ăn kem Tràng Tiền. Đó là hình ảnh của những chuyến xe điện leng keng chạy quanh Bờ Hồ. Đó là hình ảnh các bà các chị gánh hàng hoa, hàng cốm, hàng rau cặm cụi và lam lũ nhưng sao gương mặt họ vẫn tươi tắn nụ cười. Đó là hình ảnh đứa bé cứ ôm chặt lấy mẹ mỗi khi tiếng còi tầm hú lên vào đúng 12 giờ trưa được phát ra từ nhà hát lớn. Đó là hình ảnh những chiếc nón lá màu trắng ngà của các bà các chị đang khoan thai đạp xe trên phố. Đó là hình ảnh một ông già khắc bút ngồi đối diện với Đền Ngọc Sơn đang cặm cụi khắc hình ảnh tháp rùa và dòng chữ Kỉ niệm Bờ Hồ lên những chiếc vỏ bút máy của các cô cậu học trò. Và còn biết bao kỉ niệm gắn liền với Bờ Hồ này với các con phố khác của Hà Nội cứ ùa về trong khoảnh khắc. Những lúc đó tôi thầm biết ơn ông, người bạn già, người nghệ sĩ đường phố đáng kính.
Ông sinh ra trong một gia đình tiểu thương ở phố Hàng Đường, Hà Nội, và bắt đầu học kéo đàn violon khi mới là một cậu học sinh tiểu học. Khi đó ông có người bạn đang học violon từ một ông thầy người Pháp, vì đam mê cây đàn ông đã học ké của bạn và tự học qua sách vở. Không những thế, sau này ông còn tự học thêm nhiều loại nhạc cụ khác, bây giờ ông có thể chơi violon, mandolin, ghita, piano… Tuổi thơ và thời trai trẻ của ông gắn liền với Bờ Hồ với 36 phố phường của Hà Nội và gắn liền với niềm đam mê chơi đàn. Sau những năm tháng quân ngũ, rồi tốt nghiệp Khoa Cơ khí, Đại học Bách Khoa Hà Nội ông vào làm cho một nhà máy. Công việc của người kĩ sư cơ khí xem ra thật trái ngược với niềm đam mê chơi đàn. Một bên cần sự khoẻ mạnh của đôi bàn tay để cầm búa tạ, một bên cần sự mềm mại của những ngón tay để chơi đàn. Khi đó ông chỉ chơi đàn ghita, mandolin, thỉnh thoảng mượn cây violon của bạn. Mãi đến gần 30 tuổi, ông mới gom góp đủ tiền mua một cây đàn violon đã cũ. Vậy là niềm mơ ước từ nhỏ đã thành hiện thực, khi ông được sở hữu một cây vĩ cầm. Kể từ đó, cây vĩ cầm trở thành người bạn tri kỉ, đi đâu ông cũng mang theo. Ông chơi đàn quên cả việc ngày mai không có gì để ăn, quên cả tiếng máy bay Mỹ đang gầm rú trên bầu trời Hà Nội. Sau khi thống nhất đất nước, ông xách ba lô vào Sài Gòn và làm việc cho Tổng công ty cao su. Khi đó cây cao su được xem như là kinh tế mũi nhọn là vàng trắng của đất nước. Với phong thái lãng tử và thẳng thắn hay đấu tranh cho lẽ phải, chàng kĩ sư mang trong mình bầu máu nóng đã phải chịu rất nhiều thiệt thòi. Năm 1990, do đấu tranh chống tham nhũng trong ngành, ông đã bị cho nghỉ việc một cách vô cớ khi mới ở độ tuổi 50, cái tuổi sung sức để có thể cống hiến cho tổ quốc. Kể từ đó đến nay, ông không có bất kì một chế độ nào. Không gia đình, không người thân, ông bươn trải kiếm sống giữa đất Sài Gòn hoa lệ và chui ra chui vào trong một căn phòng áp mái chật hẹp, tối tăm, ọp ẹp, do cơ quan phân cho trước đó. Ông cũng đã cho tôi xem những bức ảnh chụp căn gác đó, cột kèo, ván sàn mục nát, mái ngói thủng lỗ chỗ, trời mưa thì dột, trời nắng lại nóng bức. Trong căn gác đó không có bất cứ một đồ dùng gì ngoài ba cây đàn: vĩ cầm, ghi ta và mandolin. Ông bảo cả cuộc đời ông chỉ có những cây đàn là tài sản quý giá nhất. Hàng ngày ông lăn lộn kiếm sống bằng đủ nghề , tối lại trở về căn gác lụp xụp. Trong nỗi cô đơn, trong nỗi chán chường vì những bất công mà người đời đã gây ra, ông lại cầm đàn để vợi nỗi lòng mình. Người dân ở phố Ngô Đức Kế, Sài Gòn đã quá quen thuộc với tiếng đàn được phát ra từ căn gác nhỏ có ánh đèn điện leo lét vào mỗi tối. Tiếng đàn mang nỗi lòng của một kẻ tha hương nghèo khó, chịu nhiều cay đắng cuộc đời. Rồi những tối mùa hè nóng nực, không thể ở được trong căn phòng áp mái đó, ông đã ôm đàn ra công viên Nhà thờ Đức Bà để chơi đàn. Chính tại đây ông có những người bạn, họ yêu quý con người ông, yêu quý tiếng đàn của ông. Như thành thói quen, mỗi tối họ lại chờ đợi để được nghe ông chơi đàn. Đến một ngày cây vĩ cầm đã theo ông mấy chục năm trời bị hỏng. Ông thực sự đau khổ và thương tiếc người bạn tri kỉ của mình. Khi biết chuyện các bạn trẻ của Sài Gòn, những người hay nghe ông chơi đàn đã cùng nhau quyên góp tiền để mua cho ông một cây vĩ cầm khác. Là một người cô đơn, không gia đình nhưng bù lại ông có rất nhiều bạn bè với đủ mọi lứa tuổi và mọi quốc tịch. Ông có thể giao tiếp với người nước ngoài bằng ba thứ tiếng: Anh, Nga, Pháp.
Có người bạn là một nghệ sĩ nhiếp ảnh trẻ tuổi đã đi theo suốt hai năm để chụp những khoảnh khắc chơi đàn của ông. Năm ông tròn 70 tuổi, anh ta tổ chức cuộc triển lãm những bức ảnh đó để mừng thọ ông. Cũng trong buổi tối hôm đó, hàng trăm bạn trẻ kéo đến khu Nhà thờ Đức Bà chúc mừng sinh nhật ông. Trong không khí ấm cúng của các bạn trẻ của rượu vang và hoa, ông chơi đàn hết mình để đáp lại tấm lòng của mọi người. Ông bảo trong đời ông chưa khi nào lại chơi đàn hăng như hôm ấy. Ông cũng bảo đó là lần đầu tiên trong đời ông được tổ chức sinh nhật.
Nhiều người yêu quý ông, đã mời ông đi chơi đàn ở khắp nơi, đó là trại dưỡng lão, trại mồ côi, trung tâm điều dưỡng thương binh, những miền quê nghèo khó,… nơi mà cả đời họ chưa bao giờ được nhìn được nghe tiếng đàn vĩ cầm. Người ta đi làm từ thiện bằng của cải vật chất, còn ông thì mang tiếng đàn làm niềm vui cho mọi người. Thi thoảng cũng có người lại mời ông ra Hà Nội để giao lưu, mỗi lần như thế ông ở lại với Hà Nội rất lâu. Lần gần đây nhất là năm 2010, có một kênh truyền hình đã mời ông ra Hà Nội để làm phim. Ông đã được họ chọn là một trong số 100 nhân vật của Hà Nội để làm phim nhân dịp 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, bởi ông chính là một người con Hà Nội. Kể từ đó đến nay ông vẫn lưu lại Hà Nội, mảnh đất quê hương của mình. Không nhà cửa, ông tá túc nhờ người quen, đa phần họ đều là những người mới biết ông. Mỗi tối, ông lại ôm đàn ra Bờ Hồ, ngồi vào đúng chiếc ghế đó để chơi. Ông không để một chiếc mũ hay một cái gì đó tương tự cho mọi người có thể nhận biết ngay mà bỏ tiền vào. Ông để đó một chiếc túi gồm những cuốn sổ lưu bút. Đã có lần tôi hỏi, ông bảo chẳng quan trọng gì, mình là kiếp du ca, mang tiếng hát tiếng đàn làm vui cho mọi người là chính. Có thêm những người bạn đó là niềm vui lớn nhất của ông. Tôi cũng đã từng cầm bút ghi vào quyển sổ lưu bút thứ 18 của ông: “…Ông là một nghệ sĩ đường phố đã làm nên một nét văn hoá cho Hà Nội”. Ông bảo, ông đã dặn các bạn trẻ yêu quý mình rằng, nếu sau này ông chết nhớ bỏ vào quan tài ba cây đàn và những cuốn sổ lưu bút để ông mang sang thế giới bên kia vì chúng là những tài sản quý giá nhất cuộc đời ông. Trong những cuốn sổ lưu bút đó tôi đã đọc được những dòng chữ rất chân thành của biết bao con người từng được nghe ông chơi đàn. Tiếng đàn của ông giúp họ quên đi phiền muộn, những đau thương mất mát mà họ phải trải qua, quên đi những vất vả đời thường mà họ đang phải đối diện. Tiếng đàn của ông đã kết nối những trái tim lại gần với nhau, để rồi cảm thấy yêu thương con người, yêu cuộc đời này hơn. Ngồi bên ông, được nghe ông chơi đàn, được hoà chung tiếng hát cùng với ông ta cảm thấy như được tiếp thêm năng lượng cho ngày hôm sau của cuộc đời. Có thể tiếng đàn và tiếng hát của ông chưa hay, nhưng với niềm say mê âm nhạc, với một tâm hồn nghệ sĩ ông thực sự là một thiên thần, là một sứ giả của âm nhạc mang đến nguồn vui sống cho cuộc đời này. Và dường như ý nghĩa của âm nhạc chỉ giản dị vậy thôi nhưng đôi khi cũng bị người ta lãng quên. Rất nhiều ca sĩ nhạc sĩ có thể kiếm được bộn tiền nhưng họ không hề biết rằng mình đã thực sự đem lại điều gì cho tâm hồn người nghe, thậm chí chỉ đem lại sự mệt mỏi cho công chúng bởi những thứ họ đang diễn trên sân khấu và trong cuộc đời.
Mùa hè năm 2011, ông đã tham gia biểu tình cùng với những người yêu nước để phản đối hành động gây hấn của Trung Quốc ngoài Biển Đông. Một ông già ôm cây vĩ cầm đi trong đoàn biểu tình đã trở thành hình ảnh đẹp và ấn tượng của mùa hè năm ấy. Tiếng đàn của ông như tiếp thêm sức mạnh cho những trái tim yêu nước đang trào sôi. Khi người ta hỏi tại sao lại đi biểu tình, ông đã không ngần ngại mà nói rằng: Đoàn người biểu tình chống Trung Quốc là một hình ảnh đẹp hiếm có của Hà Nội, ông tự hào khi tham gia vào đoàn người đó. Ấy vậy mà ông cũng phải chịu nhiều hệ luỵ sau những lần biểu tình đó. Đã hơn một lần ông khăn gói ra đi khỏi nơi ông thuê trọ hay ở nhờ giữa đêm hôm khuya khuắt, vì chủ nhà không dám cho ông tiếp tục sống ở đó. Ông nói với họ cho ở đến sáng mai rồi sẽ đi nhưng chủ nhà nói tuy không muốn một tí nào nhưng nếu họ cho ông ở lại thêm nữa thì họ sẽ phải chịu những phiền phức. Vậy là hai bên đều ở vào thế đường cùng rồi. Giữa đêm, ông lại ôm những cây đàn của mình lang thang khắp các con phố Hà Nội. Và rồi những bước chân phiêu du già nua lại đưa ông trở lại đúng chiếc ghế đá bên Bờ Hồ. Trong đêm đó, người dân sống quanh Bờ Hồ đã được nghe văng vẳng như từ cõi xa xăm vọng lại một tiếng đàn du dương, da diết, mà đâu biết rằng có những giọt nước mắt đang rơi trên phím đàn. Còn nhiều những chuyện không hay khác mà ông phải gánh chịu vì đã tham gia biểu tình chống Trung Quốc. Ông không muốn nhăc đến những chuyện vặt vãnh ấy mà người ta đã gây ra cho ông. Thỉnh thoảng ông vẫn hát vang bài hát phản đối Trung Quốc xâm chiếm biển đảo của nước ta, dựa trên nền nhạc bài “Dậy mà đi” của nhạc sĩ Lưu Hữu Phước. Ông bảo nếu có biểu tình chống Trung Quốc ông vẫn tham gia và không sợ gì cả. Cả cuộc đời ông chịu nhiều oan trái do chống tham nhũng nay phải chịu thêm nữa chỉ vì đi biểu tình để thể hiện lòng yêu nước thì đâu có xá gì. Rồi ông lại bảo, tại sao người Trung Quốc xuống đường biểu tình phản đối Nhật Bản cũng vì chuyện biển đảo thì báo chí của ta đưa tin còn những người Việt yêu nước biểu tình chống Trung quốc lại bị xem như hành động xấu. Đôi khi chỉ vì nỗi sợ bóng sợ gió nào đó mà người ta đã cố tình biến những điều tốt đẹp trở thành “xấu xa”. Thật cay đắng!
Đã có những đêm khuya vắng vẻ chỉ mình tôi ngồi nghe ông chơi những bản nhạc buồn da diết. Tiếng đàn như tan biến vào màn đêm nhưng lại mang nặng nỗi lòng của một người con xa xứ nay trở về với bao nỗi cơ cực, cô đơn trĩu nặng đang muốn được giãi bày cùng với hàng cây, ghế đá, mặt hồ lung linh trên mảnh đất quê hương này. Trời đã về khuya nhưng ông vẫn muốn giữ tôi lại bằng tiếng đàn và những câu chuyện của mình. Rồi ông bảo trời mùa hè nóng bức, căn phòng mà ông ở nhờ cũng rất nóng không ngủ được, ông muốn ngồi thêm chút nữa, khi trời đã ngả về sáng thì sẽ đỡ nóng hơn, dễ ngủ hơn. Tôi cũng đã được cùng ông lang thang khắp 36 phố phường Hà Nội, được nghe ông kể những kỉ niệm tuổi thơ của mình gắn với từng con phố. Ai đó đã từng nói thứ nặng nhất trên đời đó là kí ức còn đối với ông kí ức không phải là hành trang trĩu nặng mà nó chỉ giúp ông thư thá lòng mình mỗi khi nhớ về nó, nhớ về một Hà Nội thanh bình, một Hà Nội nên thơ trong sáng của ông. Những nỗi cơ cực dường như ông đã gạt sang một bên, nếu không thì ông đâu có thể ngồi chơi đàn mỗi tối thật hồn nhiên và đầy chất lãng tử như thế.
Cách đây không lâu, kẻ trộm đã lấy mất của ông chiếc xe đạp, đó là chiếc xe của một người chỉ mới quen sau vài lần nghe ông chơi đàn đem tặng. Nhưng một tuần sau những người bạn, những khán giả của ông đã quyên góp được số tiền kha khá để gửi vào tiết kiệm cho ông và lại có người đem đến biếu ông chiếc xe đạp khác. Tôi cũng đã từng gặp nhiều người đến thăm hỏi, nghe ông chơi đàn, rồi họ lặng lẽ bỏ phong bì vào chiếc túi của ông. Ngày nay hình ảnh chiếc phong bì thường làm ta mất cảm tình khi nghĩ đến mặt trái gắn liền với nhiệm vụ của nó. Nhưng những chiếc phong bì người ta bỏ vào túi ông đã làm tôi rơi nước mắt. Tôi thầm cảm ơn tấm lòng của những con người Hà Nội. Họ đã yêu thương nhau đùm bọc nhau khi khó khăn. Tôi lại thấy yêu Hà Nội hơn bởi Hà Nội của tôi vẫn còn nhiều điều ấm áp lắm.
Khi ông nói chuẩn bị quay về Sài Gòn và không biết bao giờ mới được trở lại Hà Nội, tôi chợt thấy lòng mình trống vắng. Hà Nội sẽ nhớ ông. Người dân Hà Nội sẽ nhớ ông. Bạn bè Hà Nội sẽ nhớ ông. Và mỗi khi mệt mỏi với cuộc sống đô thị tôi sẽ tìm đến đúng chiếc ghế bên Bờ Hồ như được mặc định với cái tên Nghệ sĩ đường phố Tạ Trí Hải như để lắng nghe một giai điệu buồn từ xa vắng.
T.V.L

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đằng sau sự phục tùng tiêu cực...


Một chủ trương, một kế hoạch, một chuyên án... hay đơn giản chỉ là một cuộc họp báo của các đơn vị công quyền ở mọi cấp, khâu tối quan trọng nhất là ở đơn vị tham mưu, tham mưu sâu sát tình hình và nắm bắt thực tế tốt thì mọi việc sẽ thuận lợi, thuận lòng dân, còn tham mưu sơ sài chủ quan duy ý chí xa rời dân thì sự việc sẽ đổ vỡ, càng ngày càng mất lòng tin của người dân.

Nổi bật lên trong năm nay ở cả nước nói chung và ở Hà Nội nói riêng là hai chữ "côn đồ" trong hàng loạt sự việc đánh người dân bất ngờ và vô cớ, đây là dạng "côn đồ" rất đặc biệt, mình có một vài nhận định sau:

- Một là, bộ phận tham mưu quá chủ quan, thiếu sáng tạo, thiếu nắm bắt thực tế xã hội...

- Hai là, bộ phận tham mưu tốt, nhưng đơn vị thực thi cấp dưới thiếu hiểu biết và lạm quyền...

- Ba là, vẫn quen theo bài dạy cũ từ thời Liên Xô cũ và Trung Quốc là "bất chấp thủ đoạn" nhưng lại chưa kết hợp nhuần nhuyễn với thực tiển là xã hội thông tin mạng ngày nay nhanh nhạy đến mức không trở tay kịp, không thế xóa nổi dấu vết kịp...

- Bốn là, khi sự việc vỡ lỡ ra rồi lại "gói gém" không khéo, mà sự "gói gém" khôn ngoan nhất vẫn là nói thật, tức là nhận lỗi và thay đổi phương pháp... Cũng khó vì họ chưa có thói quen xin lỗi và nhận lỗi trước dân.

- Năm là, áp lực thành tích và vẽ ra tính phức tạp để tạo thành tích...

Lúc ở Pháp, cách đây 94 năm, Nguyễn Ái Quốc đã từng tiên đoán:

" Đằng sau sự phục tùng tiêu cực. Người Đông Dương giấu một cái đang sôi sục, đang gào thét và sẽ bùng nổ một cách ghê gớm khi thời cơ đến"

Đối chiếu với tình hình đất nước hiện nay, lời tiên đoán này vẫn còn nguyên giá trị. Bộ phận tham mưu cần phải hiểu rõ lòng dân như thế nào, có cởi trói, tạo sự tự do bình đẳng cho người dân hay vẫn muốn áp đặt một sự phục tùng tiêu cực? 

Viết ít, nhưng những ai cần đọc sẽ hiểu nhiều...

MP



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đề nghị các vị đảm trách việc dựng tường lửa nên tha cho phần bị cấm đọc kia..

Bản “Đại Việt sử ký toàn thư” và trang sử bị cấm

Di họa Lê Thánh tôn (1442-1497)
Di họa Lê Thánh tôn (1442-1497)
Đại Việt sử ký toàn thư (gọi tắt Toàn thư) là công trình của các sử gia Đại Việt đời Trần và Hậu Lê (Ngô Sĩ Liên, Phạm Công Trứ, Lê Hy…) soạn. Đây là bộ quốc sử trọn vẹn nhất, có giá trị về nhiều mặt của nước ta, chép từ đời Hồng Bàng đến đời Lê Trung hưng (1675).
Cho đến nay, bản nguyên văn chữ Hán in ván khắc năm Chính Hòa thứ 18 (1697), còn gọi “Nội các quan bản”, lưu giữ tại thư viện của Hội Á Châu ở Paris, là bản được đánh giá cao nhất.
Năm 1982, Ủy ban Khoa học Xã hội Việt Nam (nay là Viện Khoa học Xã hội Việt Nam) đã cho tổ chức nghiên cứu, phiên dịch và xuất bản bộ Đại Việt sử ký toàn thư căn cứ trên bản in Nội các quan bản. đây là một công trình lớn, với sự hợp tác của nhiều tên tuổi đáng kính: Giáo sư Viện sĩ Nguyễn Khánh Toàn, Giáo sư Sử học Phan Huy Lê, nhà nghiên cứu Hán Nôm Ngô Đức Thọ, Giáo sư Hà Văn Tấn, nhà nghiên cứu Hán Nôm Hoàng Văn Lâu… Và mười năm sau, đến 1992 mới được hoàn thành và xuất bản trọn bộ.
Trên mạng, có thể tìm đọc Đại Việt sử ký toàn thư nguyên văn chữ Hán, do Hội Bảo tồn Di sản Chữ Nôm cung cấp cho Văn khố Wiki: https://zh.wikisource.org/zh-hant/大越史記全書
Bản dịch Đại Việt sử ký toàn thư theo Nội các quan bản của Viện Khoa học Xã hội Việt Nam được đăng tải ở đây: http://www.informatik.uni-leipzig.de/~duc/sach/dvsktt/.
Trang Toàn Thư bị cấm đọc, lỗi
Trang Toàn Thư bị cấm đọc, lỗi “403 Forbidden”
Có một bất tiện nho nhỏ cho những ai muốn tra cứu Toàn thư về vua Lê Thánh tôn trên mạng qua bản dịch này, vì nó đã bị cấm đọc đoạn cuối đời Thánh tôn. Có khi nào nguyên nhân phần này (ĐVSK, Bản kỷ Thực lục, Quyển 13: Nhà Hậu Lê, Phần 2 – http://www.informatik.uni-leipzig.de/~duc/sach/dvsktt/dvsktt178.html) bị cấm đọc là bởi nó đề cập đến cái chết của vị đệ nhất minh quân nước ta?
Xin trích vài đoạn “Toàn thư” ca tụng đức độ Lê Thánh tôn, trong Bản kỷ thực lục:
– Quyển XII, Kỷ nhà Lê, Thánh tông Thuần hoàng đế, phần 1:
Kỷ Sửu, [Quang Thuận] năm thứ 10 [1469], ngày 18 [tháng 11 âm lịch]. Ngày 18, [Lê Thánh tông] sắc dụ quan viên văn võ và dân chúng cả nước rằng:
“Trẫm nghĩ, người ta sở dĩ khác giống cầm thú là vì có lễ làm khuôn phép giữ gìn. Nếu không có lễ thì tình dục bừa bãi, phóng đãng xằng bậy, không gì không làm. Từ nay về sau, các sắc quan lại, ai được thăng chức hay bổ dụng, thì Lại bộ phải sức giấy cho phủ, huyện, xã, bắt xã trưởng phải làm tờ đoan khai là tên ấy đã đủ tuổi quy định, giá thú làm theo hôn lễ, thì mới tâu cho lên để thăng bổ như lệ, Nếu để cho kẻ xấu lạm dự vào hàng quan chức, thì viên đó bị thích chữ đi đày” (trang 52a).
– Và 4 năm sau đó (vẫn Toàn thư, Bản kỷ thực lục, quyển XIII, Lê Thánh tông, phần 1):
Quý Tỵ, Hồng Đức năm thứ 4 [1473], Mùa xuân. Cấm tửu sắc. Ra sắc chỉ cho quan viên và trăm họ rằng:
“Kể từ nay, trong nhà không làm cỗ thết khách thì không được chè chén, người vợ không phạm tội thì không được ruồng bỏ. Kẻ nào dám rượu chè bừa bãi, gia đạo không nghiêm, kẻ nào không có mối lái mà dám vụng trộm tư thông thì phải trị tội” [Trang 1a].
– “Kỷ Dậu, [Hồng Đức] năm thứ 20 [1489]. Mùa hạ, tháng 5, đại hạn. Xuống chiếu đại xá, gồm 49 điều. Cấm quan viên họp bọn say đắm tửu sắc”. (Bản kỷ thực lục, quyển 13, trang 62a).
Nhưng trái ngược với những giới cấm dâm dục do mình ban, vua lại băng hà vì nữ sắc quá độ, với chứng “bệnh xã hội” (giang mai làm mủ?). Phần bị “cấm đọc” nói trên kia chính là tường thuật việc này:
Vào năm Đinh Tỵ [Hồng Đức] năm thứ 28 [1497]. “Tháng Giêng, ngày Nhâm Tý 30, vua băng ở điện Bảo Quang”. Nguyên nhân cái chết được ghi là: “Tiếc rằng vua nhiều phi tần quá, nên mắc bệnh nặng. Trường Lạc hoàng hậu bị giam ở cung khác, đến khi vua ốm nặng mới được đến hầu bệnh, bèn ngầm giấu thuốc độc trong tay mà sờ vào chỗ lở, bệnh vua do vậy mới lại thêm nặng” (Bản kỷ thực lục, quyển 13, trang 79b).
Thiển nghĩ, cái chết của Lê Thánh tôn tuy không được đẹp đẽ thơm tho, nhưng không hề làm giảm sút công nghiệp của vua lưu lại cho hậu thế. Muốn biết về văn nghiệp võ công Lê Thánh tôn, hãy đọc trọn phần Đại Việt sử ký Toàn thư, Bản kỷ thực lục, quyển 12-13 đã dẫn link ở trên.
Đề nghị các vị đảm trách việc dựng tường lửa nên tha cho phần bị cấm đọc kia. Lê Thánh tôn chỉ là đại diện của chế độ phong kiến hủ bại, chứ đâu phải lãnh tụ vĩ đại của giai cấp vô sản mà phải bưng bít nguyên nhân cái chết của ông? Huống chi, trong phần đó, ngoài việc thuật lại cái chết của vua, còn có những sử liệu quan trọng đời Hồng Đức: về các định chế khảo thí nghiêm ngặt để tuyển dụng nhân tài; lệnh về quyền thừa kế của con đích, con thứ; định lệnh cho sứ thần các phiên thuộc vào triều cống nước ta; về tôn trọng lễ nghĩa, khuyến khích nông tang…

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

TIN MỚI


Gian lận trong đo lường xăng dầu vẫn diễn biến phức tạp, tinh viGian lận trong đo lường xăng dầu vẫn diễn biến phức tạp, tinh vi
Giá dầu được dự báo còn thấp ít nhất 5 năm nữa
Nhiều đại lý, cửa hàng xăng dầu chưa mặn mà kinh doanh xăng E5
Tình hình kinh tế Trung Quốc, nhu cầu thấp và đồng USD mạnh là ba yếu tố tác động nhiều nhất đến diễn biến của giá dầu…
Giá dầu giảm mạnh vì dự báo FED nâng lãi suất
Goldman Sachs: Giá dầu mỏ có thể tiếp tục giảm mạnh
Giá dầu thô đột ngột tăng trên 6%
Giá dầu tiếp tục hạ mạnh trong phiên giao dịch vừa qua và nhiều khả năng sẽ sớm rơi xuống dưới mức 40 USD/thùng, đó là những nhận định được CNBC đưa ra trong bản tin mới nhất về thị trường năng lượng.
Phiên giao dịch ngày thứ Năm, giá dầu thô ngọt nhẹ WTI trên thị trường New York giảm 2,75% xuống 41,75USD/thùng. Mức đáy gần nhất của giá dầu là 37,75 USD/thùng được thiết lập vào ngày 24/8/2015.
Trên thị trường London, giá dầu Brent giảm gần 3% xuống 45,23 USD/thùng.
Yếu tố khiến giá dầu tiếp tục giảm mạnh chính là việc Trung Quốc công bố tình hình sản xuất công nghiệp đi xuống và thêm nhiều yếu tố cho thấy nhu cầu dầu sẽ không sớm cải thiện. Ngoài ra, khả năng lãi suất cơ bản đồng USD tiếp tục tăng cũng tác động mạnh đến giá dầu.
Trong khoảng thời gian 1 tháng vừa qua, giá dầu đã hạ hơn 10%. Hôm 11/11, chính phủ Mỹ công bố dự trữ dầu tại nước này tăng 4,2 triệu thùng trong tuần qua bởi nhập khẩu dầu tăng. Mức tăng hơn 4 triệu thùng cao gấp 4 lần dự báo trước đó của giới chuyên gia.
Trong tuần trước, nước Mỹ sản xuất ra trung bình 9,2 triệu thùng dầu/ngày, thấp hơn một chút so với mức bình quân sản lượng tính theo ngày của tháng vừa qua. Trong khi đó, Mỹ nhập khẩu 7,4 triệu thùng dầu/ngày, tăng 400 nghìn thùng/ngày so với mức nhập trung bình của tuần trước đó.
“Tất cả các loại hàng hóa đang bị bán ra. Chúng tôi không tin rằng mức giá hiện tại sẽ được duy trì lâu, sẽ có thêm những mức đáy mới được thiết lập bởi kinh tế Trung Quốc tiếp tục xấu đi, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) chuẩn bị nâng lãi suất cơ bản đồng USD, đồng USD sẽ mạnh lên”, ông Michael Cohen, trưởng bộ phận nghiên cứu về thị trường năng lượng tại ngân hàng Barclays nhận định.
Những tuyên bố mới nhất từ Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC) cho thấy nguồn cung dầu thế giới sẽ tiếp tục tăng, dự kiến mỗi ngày sản lượng dư thừa của nhóm nước thuộc OPEC lên tới 500 nghìn thùng trong năm 2016.
Theo báo cáo tháng 10/2015 của OPEC, mỗi ngày OPEC sản xuất ra 31,38 triệu thùng dầu, thấp hơn 256 nghìn thùng/ngày so với tháng 9 và như vậy có tháng giảm đầu tiên từ hơn nửa năm nay.
OPEC dự báo sản lượng dầu của nhóm nước ngoài OPEC sẽ giảm khoảng 130 nghìn thùng/ngày trong năm 2016. OPEC sẽ nhóm họp vào đầu tháng 12 thế nhưng các chuyên gia nhận định sẽ chẳng có chính sách nào mới được đưa ra.
Giá dầu được dự báo còn thấp ít nhất 5 năm nữa
Theo Thu An
Vneconomy
Chênh lệch vàng trong nước và thế giới tiếp tục nới rộng với tốc độ khá nhanh,…
CAFEF.VN

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vụ LS Trần Vũ Hải - Cần bình tĩnh để giải quyết!


LS Trần Đình Triển: Vụ việc vốn dĩ đã phức tạp lại càng phức tạp hơn, gây chấn động dư luận, thông tin nhiều chiều. Để mọi người nhìn nhận một cách khách quan, tôi xin phép có ý kiến như sau:
– Việc khiếu nại tố cáo của khách hàng ở Đại Từ – Thái nguyên; Theo báo cáo của Ls Hải với Liên Đoàn và Đoàn LS Hà Nội thì đã được thanh lý hợp đồng; ai khiếu nại và tố cáo nội dung gì thì Ls Hải không biết; PC45 Công an TP. Hà Nội triệu tập thì Ls Hải đã đến làm việc. Tuy nhiên, Ls Hải cho rằng PC45 thụ lý giải quyết đơn thư tố cáo này là không đúng thẩm quyền, nên Ls Hải đã có đơn thư khiếu nại đến Liên Đoàn LS VN và Đoàn LS TP. Hà Nội.

– Liên đoàn Luật sư VN và Đoàn luật sư TP Hà Nội đã có văn bản gửi Giám đốc CA TP Hà Nội và các cơ quan có liên quan. Vậy nhưng , đã hơn 7 tháng nay cả Liên Đoàn và Đoàn LS HN cũng chưa nhận được ý kiến trả lời của Giám đốc CA TP Hà Nội và các cơ quan liên quan ( Xin xem văn bản dưới đây ).

– Giả sử rằng nếu có đơn tố cáo hoặc đơn tố giác tội phạm,…thì thời gian giải quyết theo Luật Tố cáo và Bộ Luật TTHS.đã quá thời gian.

– Vụ việc vừa qua, cơ quan CA triệu tập Ls Hải có đúng quy định của pháp luật hay không ? có bắt, giữ người trái pháp luật hay không, cần phải được xác minh chứng cứ để làm rõ. Nếu có sai phạm cũng cần xử lý nghiêm minh.

Vấn đề mà tôi đặc biệt quan tâm qua vụ việc này là: Cần có văn bản pháp luật quy định rõ, ngăn chặn việc lạm dụng. Hoạt động nghề nghiệp luật sư nhằm bảo vệ công lý; qua thực tiễn không thể tránh khỏi sự va chạm, mất lòng với cá nhân nọ – cá nhân kia, cơ quan này – cơ quan nọ,…Phòng tránh việc xúi dục, đe dọa, mua chuộc,…thân chủ của luật sư làm đơn tố cáo, rồi lợi dụng quyền uy của mình để trả thù, xử lý luật sư; hoặc sử dụng biện pháp ngoài pháp luật gây áp luật với LS,…

Những giả thiết nêu trên, cần có văn bản pháp luật để phòng ngừa và ngăn chặn. Nếu không có giải pháp thì ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động nghề nghiệp luật sư trong cả nước, ảnh hưởng đến đường lối của Đảng về cải cách tư pháp, chính sách của Nhà nước về đề án phát triển đội ngũ luật sư đến năm 2020, uy tín của nước nhà trên trường Quốc tế.

Đừng vì thành tích, lợi ích cá nhân hoặc cục bộ mà phá hủy lợi ích quốc gia !






Phần nhận xét hiển thị trên trang

Campuchia phát lệnh bắt lãnh đạo đối lập Sam Rainsy


Một toà án Campuchia hôm nay phát lệnh bắt ông Sam Rainsy, người đang ở nước ngoài, liên quan đến vụ phỉ báng ngoại trưởng cách đây 7 năm. 
Chủ tịch đảng Cứu nguy dân tộc Campuchia Sam Rainsy. Ảnh: AP
Chủ tịch đảng Cứu nguy dân tộc Campuchia Sam Rainsy. Ảnh: AP
Trát bắt giữ liên quan đến việc ông Rainsy bị kết tội phỉ báng, nhưng sau đó được hoàng gia ân xá, Reuters dẫn lời phát ngôn viên chính phủ Campuchia Phay Siphan nói. 
Ông bị kết án vắng mặt vắng mặt hai năm tù và bị phạt 2.000 USD vì phỉ báng và kích động phân biệt vì phát biểu chống lại ngoại trưởng nước này năm 2008. Ông được Quốc vương ân xá tháng 7/2013. Ông chưa bao giờ thực hiện án tù này. 
Theo AP, hiện chưa rõ ông Rainsy có bị bắt thực sự hay không bởi ông có quyền miễn trừ với tư cách một nhà lập pháp trong quốc hội. Sau khi lệnh bắt được phát đi, hiện cũng không rõ liệu ông Rainsy đã được ân xá hay chưa. Ông đang trong chuyến đi tới Nhật Bản và Hàn Quốc, và theo lịch trình, sẽ về nước vào ngày 16/11. 
Lệnh bắt được phát đi một ngày sau khi Thủ tướng Hun Sen đe doạ kiện ông Sam Rainsy vì bình luận ông này đưa ra ở nước ngoài về cuộc bầu cử. Rainsy kêu gọi cộng đồng quốc tế đảm bảo rằng ông Hun Sen tuân thủ khung thời gian bầu cử và không lợi dụng tình hình chính trị đang xấu đi để cản trở cuộc bỏ phiếu. 
Ông Hun Sen đã nắm quyền hơn 30 năm và cảnh báo nếu phe đối lập chiến thắng trong cuộc bầu cử năm 2018, nước này sẽ trở về nội chiến.  
Trọng Giáp

Phần nhận xét hiển thị trên trang