Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Hay gì mà hay? Có khác gì tặng lược cho sư? Tặng bài hát cho hội người điếc? Tặng xe đua cho hội người què? Tặng vv và vv? ( Phan van Thi ) đề nghị: Mọi người hãy tìm hiểu cho rõ sự việc trước khi bình luận


Mình luôn hình dung, phàm là bí thư thì phải khác người, và té ra, hình dung của mình là đúng. Nếu có thể, đề nghị bác bí thư này tặng vé xem "Hồ Thiên nga" cho hội người mù luôn...
Hy vọng ảnh này không bị photoshop.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một cách tìm lại tự do trong mất tự do


* VƯƠNG TRÍ NHÀN
Sau đây là bài thơ của nhà thơ Mỹ Maya Angelou(1928-2014)
TÔI BIẾT TẠI SAO CON CHIM NHỐT TRONG LỒNG VẪN HÓT 
Chú chim đang bay nhảy tự do
lơ lửng lượn qua lượn lại
thi thoảng đôi cánh chú buông lơi
như thách thức cả bầu trời
đang rực rỡ một màu cam
ráng chiều ngập nắng
Nhưng chú chim đâu biết rằng vẫn có kẻ rình mò
nên cuối đường bay, nó
rơi vào lồng chật hẹp
chỉ có thể nhìn đời
qua những chiếc song tre thếp son cay đắng
cánh của nó bị cắt bớt và
chân của nó không còn bay nhảy
nó chỉ còn biết mở cổ họng của mình ra
để hót

Chú chim trong lồng vẫn hót
với nỗi khiếp sợ đang rền rĩ trong cổ họng
có khi bật máu
của những điều chưa biết
nhưng vẫn mong cho
những lời ca của nó được nghe
trên ngọn đồ xa xôi có một chú chim bị cầm tù
trên ngọn đồ xa xôi
có một chú chim
bị cầm tù
đang hát bài ca tự do
vang lên khắp khắp

Chú chim tự do thì tha hồ nghĩ về mây gió
cơn gió mềm mại thổi qua ngọn cây
thành những lời thở dài dịu dàng
rì rào rì rào
và đợi chờ những con sâu múp míp
khi ánh bình minh hé sáng
gọi tên bầu trời: ơ ơi…
như trời xanh kia chỉ riêng
của nó

Nhưng con chim trong lồng đành chịu chết trên ngôi mộ của giấc mơ
hình bóng của nó vẫn kêu thất thanh
như ban ngày ta gặp cơn ác mộng
cánh của nó vẫn bị cắt bớt và chân của nó vẫn nhảy loi choi
những bước chân tù túng
cái đập cánh tuyệt vọng
do đó nó đã phải mở to cổ họng của mình
để hót

Con chim trong lồng vẫn hót
những lời ca bật máu cuống họng
những lời ca rền rĩ, run sợ
của những điều chưa biết
nhưng vẫn mong cho
giai điệu của nó được nghe
giai điệu của nó
được nghe
nghe
nghe
trên ngọn đồi xa xôi
có chú chim trong lồng
vẫn ca hát tự do
đến chết


Người dịch:Lê Vĩnh Tài. Dịch từ nguyên tác “I Know Why the Caged Bird Sings”, trong cuốn tự truyện cùng nhan đề của Maya Angelou. Nguyên văn bài thơ tiếng Anh đăng trên PoemHunter.com.
nguon:tienve.org

Một tiểu sử kỳ lạ
Mãi tới tháng 5-2014, lúc M.Angelou qua đời, tôi mới được đọc bài thơ Tôi biết vì sao những con chim trong lồng lại hát này.
Rồi sự tò mò lại đến để buộc một người không hiểu gì về thơ Mỹ đương đại như tôi phải theo dõi về nhà thơ. Cú hích ấy khởi động từ một chi tiết sau trong tiểu sử bà.

Người da đen lớn lên trong bất hạnh thì nhiều, nhưng bất hạnh như M.Angelou thật khủng khiếp. Tám tuổi cô bé đã bị một người bạn của mẹ hiếp.
Tiếp theo, một chi tiết gọi là bất ngờ chưa đủ, phải gọi là ít ai tưởng tượng nổi. Do Angelou đã tố cáo hành động đồi bại nói trên, người đàn ông kia bị đám đông đánh chết. Một bước chuyển đột ngột đã đến với M.Angelou “Logic của một đứa trẻ 7 tuổi rưỡi nói rằng lời nói của tôi đã giết chết ông ta. Vì thế tôi quyết định câm lặng trong gần 6 năm" – sau này bà kể lại.

Hồi học cấp hai hệ học 10 năm, tôi từng được nghe giảng về truyện Thạch Sanh, trong đó có mấy chi tiết liên quan tới sự câm lặng:
+ cô công chúa bị con chim đại bàng bắt, giam dưới hang sâu
+ Thạch Sanh cứu cô và hai người đã “thề nguyền phu phụ”
+ Lý Thông lấp hang cướp công của Thạch Sanh
+Thạch Sanh gẩy đàn nói lên nỗi lòng mình.
Bản Thạch Sanh tôi học lúc ấy viết thành thơ nên dễ nhớ. Còn nhớ đến hôm nay là hai câu tả tiếng đàn Thạch Sanh:
Đàn kêu tích trịch tình tang
– Ai đem công chúa dưới hang lên trần

Và hai câu dẫn lời công chúa:
-- Vì con tìm chẳng thấy chồng
Trong lòng luống những giận lòng nên câm


Công chúa hóa câm, nhưng chỉ là câm trong chốc lát vài ngày.
Quay trở lại chuyện M.Angelou. Nay cô bé câm những sáu năm. Không thể tưởng tượng nổi. Tôi hiểu đây là một cá tính mạnh, một nhân cách mãnh liệt.

Bài học thứ nhất về nghề văn.
Vấn đề vươn lên đỉnh cao của trí tuệ


Những năm sau mươi của thế kỷ trước, ở Hà Nội, tôi đã được đọc một số nhà văn nhà thơ da đen. Tới những năm tám mươi chín mươi thì còn làm biên tập và viết lời giới thiệu cho hai tiểu thuyết dịch Nếu phố Bill biết nói của James Baldwin và Chú nhóc đen của Richard Wright.
Nhằm phục vụ mục đích chống Mỹ, một số nhà nghiên cứu văn học người Nga khi giới thiệu các tác phẩm ấy chỉ nhấn mạnh tới tài năng và sự sáng tạo của các nhà văn da đen nhằm để tố cáo tệ phân biệt chủng tộc.
Nhưng đọc vào tiểu sử của chính các nhà văn ấy, tôi thấy một sự thực là cuộc sống của những người da đen cũng đục ngầu bản năng, nên hết sức tối tăm thấp kém, lòng căm thù là thứ tình cảm thường trực ở con người họ khiến mỗi người luôn làm khổ mình và những người quanh mình. Họ sống thiếu ánh sáng của trí tuệ, bởi vậy, cứ trong tình trạng tăm tối mãi.
Từ đó đã hình thành những thành kiến về người da đen, nhiều khi nó được coi là đồng nghĩa với khái niệm người vô học.

Đây chính là khía cạnh tôi muốn liên hệ tới tình hình sáng tạo ở Việt Nam.
Các nhà văn thế hệ đàn anh của tôi cũng có nhiều người rơi vào hoàn cảnh khó khăn, tương tự như M.Angelou.
Chỉ nhờ có năng khiếu và quyết tâm sống mà họ bước được vào văn chương, nơi trước đó, là lãnh địa riêng của những người giàu có và được học hành đến nơi đến chốn.
Nhưng điểm lại, thấy nhiều người chỉ có một ít tác phẩm ban đầu. Rồi trong hoàn cảnh VN, khi người ta muốn nâng đỡ họ bằng cách chiếu cố họ, tức không có yêu cầu cao về họ, thì các nhà văn dưới đáy này không phát triển được nữa.
Trường hợp Nguyên Hồng tác giả Bỉ vỏ cung cấp một ví dụ rõ nhất.
Đối chiếu với nhà văn Mỹ đang nói.
Đọc tiểu sử M.Angelou tôi biết bà đã trải qua đủ nghề cùng cực. Như các nhà văn ở những tầng lớp dưới đáy, bà đã phải làm các nghề khác nhau kể cả những nghề dễ làm cho người ta trở nên đồi bại.

Mở đầu bài NGƯỜI PHỤ NỮ PHI THƯỜNG đưa trên trên trang mạng Đọt chuối nonPhạm Văn Tuấn viết:
“Maya Angelou là một ngôi sao sáng nhiều mặt, bà là một nhà thơ nữ, nhà văn, người viết tiểu sử, nhà sử học, giảng sư, nhà báo, nhà làm phim, ca sĩ , diễn viên, người kể chuyện. Do là một người đa tài và nhiều năng lực, Maya Angelou đã vượt qua nhiều hàng rào ngôn ngữ, biết nói các tiếng Pháp, Ý, Tây Ban Nha, Ả Rập, Serbo-Croatian, Fanti và đây là một thổ ngữ của xứ Ghana. Các tác phẩm của bà Maya Angelou thuộc loại bán chạy nhất (bestseller) và đã được dịch sang 10 ngôn ngữ quan trọng của Thế Giới".

Đọc tiếp một tài liệu khác lại thấy nói là “dù chưa từng học đại học, nhưng bà đã được trao tặng hơn 30 bằng tiến sĩ danh dự từ các trường đại học của Mỹ và các nước trên thế giới.”

Dường như ở đây có sự bùng nổ để tạo nên mối liên hệ giữa những cực khác nhau.
Ở khía cạnh tự học, M.Angelou đã tự sáng tạo ra mình. Như lời bà đã nói đại ý, mỗi chúng ta có quyền, có khả năng phát triển chính mình.“Nếu một người không tự sáng tạo ra mình, người ấy sẽ bị rập khuôn để trở thành y hệt người khác. Hãy đủ can đảm để làm cái việc tự sáng tạo khôn ngoan này.”

Mọi chuyện tiếp theo đã diễn ra theo cái hướng lý tưởng nhất.
Nếu nói tình trạng thấp kém ban đầu là một định mệnh hoặc một điều cấm kỵ thì phải nhận M.Angelou đã can đảm chống lại những điều cấm kỵ.
Năm 42 tuổi, bà viết cuốn sách đầu tiên mang tính hồi ký, nó có tên gọi trùng với bài thơ nói trên Tôi biết vì sao con chim nhốt trong lồng vẫn hót.
Chủ đề của tác phẩm này là một con người có thể sống còn trong một thế giới thù nghịch và vươn lên nhờ lòng can đảm và nhân cách.
Tác giả khái quát về lẽ sống của mình “đầu tiên người đời phải học cách chăm sóc chính mình để rồi có thể chăm sóc người khác. Đó là lý do làm cho chim trong lồng hót”.
Báo chí viết rằng với cuốn tự truyện này, Maya Angelou được xem là một trong những phụ nữ Mỹ gốc Phi đầu tiên dám đưa ra công luận đời riêng của mình.
Trên đường đời vốn ở đâu cũng nhiều tai vạ, khả năng văn chương của Angelou đã chiến thắng những kẻ cố gắng vùi dập bà và văn chương của bà. Bởi bà đã luôn yêu cao về mình nên có thể nói chiến thắng một cách oanh liệt."Tôi muốn viết thật hay để một người phải say sưa đọc từ 30 - 40 trang sách của tôi, trước khi họ nhận ra mình đang nghiến ngấu tác phẩm" - Angelou kể, với giọng tự hào không che giấu.

Các nhà văn lớn thường ảnh hưởng tới các nhà văn khác không chỉ qua các tác phẩm. Mà qua những thể nghiệm bản thân, còn giúp họ tìm ra cách tồn tại của mình.Theo nghĩa đó, có thể nói ngày hôm nay các tác phẩm văn chương của Angelou, đặc biệt là cuốn Tôi biết vì sao con chim nhốt trong lồng vẫn hót, vẫn giúp hàng thế hệ các nhà thơ, văn thuộc nhiều nền văn hóa, khám phá cuộc sống và con tim của họ.
Muốn tự khám phá ư? Trước tiên hãy lo hoàn thiện trí tuệ.

Bài học thứ hai của nghề văn.
Vấn đề tự do

Nếu bài học trên rút ra từ toàn bộ cuộc đời của M. Angelou thì bài học dưới đây có liên quan đến bài thơ mà ở trên chúng tôi đã chép.
Thoạt nhìn mọi chuyện ở đây tưởng như rất đơn giản. Cái mô-típ tiếng hát của con chim đã được bao nhiêu người nhắc tới để ca ngợi tự do.
Sự khác biệt chỉ bắt đầu khi M.Angelou, nhắc tới cái tình thế xuất hiện tiếng hót đó.
Chim không còn thong dong ở giữa bầu trời.
Chim đây là chim trong lồng.
Tiếng hót lúc này như là hình thức duy nhất còn lại của sự sống thực sự, mà cũng là hình thức duy nhất của tự do. Nhà thơ hiện đại đã tìm thấy một hình thức mới mẻ hoàn toàn cho lời ca ngợi tự do mà trước đó đã bao người thực hiện. Chỉ hoàn cảnh đặc biệt của bà mới cho phép bà phát hiện ra một định nghĩa mới về tự do như chúng ta đã thấy.

Với những người viết văn ở một xã hội như xã hội VN sau 1945 tới nay, sau khi đọc bài thơ trên, tôi muốn nhấn mạnh mấy điểm:
-- sự hiểu biết về tự do nói chung con người nói chung ở chúng ta thường dừng lại ở mức quá đơn giản. Ai là người cầm bút chẳng khao khát tự do? Nhà thơ Petofi nói rằng vì tự do người ta cần phải hy sinh cả tình ái. Ta cũng sẵn sàng nói theo như vậy.
-- Một thời gian dài các tác giả VN – đây tôi nói những đồng nghiệp của tôi ở Hà Nội -- chỉ được dạy một thứ tự do phiến diện. Tự do là nói theo sự hướng dẫn sẵn có, là viết theo sự gợi ý và cả thúc ép của bên ngoài. Có phải từ bỏ chính mình cũng ráng chịu, vì mỗi người không là gì cả.
Nghĩ theo lối đó, tức là tự mình chối bỏ trách nhiệm với mình. Cộng với những kém cỏi trong học vấn tri thức, lẽ tự nhiên là người ta chỉ đẻ ra những sáng tác ở trình độ thấp.
--Tới khi trưởng thành nên một chút, ta mới hiểu rằng ta mất tự do thật sự. Nhưng sự mất tự do quá lâu khiến chúng ta không bao giờ trở lại với nhận thức đúng về tự do nữa. Điều này khởi đầu cho mọi tai vạ.
Niềm tự tin và sự hiểu biết về chính mình không còn. Những thất bại trong sáng tác được đổ tất cả là do mất tự do.
Rồi liền đó lại nẩy sinh cái ảo tưởng rằng chỉ cần có tự do là chúng ta có tất cả.
Tự do lúc này được hiểu là quyền làm mọi thứ một cách bừa bãi láo lếu bất chấp thói thường bất chấp đạo lý.
Một số chán chường sinh ra kiểu viết giống như phá bĩnh, hót lên líu lo những giai điệu lộn xộn.
Một số khác lý trí hơn, cho rằng đời mình đáng để dành phần lớn vào việc đấu tranh cho tự do, chừng nào chưa có tự do thì có viết cũng vô nghĩa.
Nói theo ẩn dụ của M.Angelou, tức là những con chim trong lồng khi biết rằng mình bị giam, liền phản ứng một cách tuyệt vọng, là chim nhưng không chịu hót nữa.

Đặt vào hoàn cảnh đó, thì bài thơ của M.Angelou đưa ra một định hướng suy nghĩ khác. Tôi tạm diễn giảng như sau:
Tôi hiểu cái tình thế của tôi là mất tự do.
Nhưng tôi lại hiểu là ngoài cái tự do bên ngoài đó, còn có cái tự do bên trong mà không ai lấy được của tôi.
Tôi hoàn toàn chia sẻ với tâm trạng đau đớn của những kẻ im lặng .
Nhưng là những con chim tại sao ta lại không cất lên tiếng hót?
Không phải mọi tiếng hót chỉ là kết quả của hồ hởi say đắm.
Mà tiếng hót có thể là những lời ca bật máu từ cuống họng
Có vẻ đẹp sinh ra trong cao rộng thanh thoát bao la
Nhưng cũng có vẻ đẹp sinh ra trong tù túng bất hạnh đau khổ
Đến chết cũng không bao giờ tôi từ bỏ tiếng hót.
Trong hoàn cảnh của tôi, tôi sẽ lên tiếng ngay trong cái lồng chật hẹp này.
Miễn là tôi không phải cất tiếng hót theo mệnh lệnh của kẻ khác.
Miễn là tôi vẫn được cất lên những âm thanh trong trẻo ngân lên từ trái tim tôi.


Bài thơ trên – và cách tồn tại của M.Angelou nói chung -- giúp tôi khẳng định một cách sống cách viết mà lâu nay tôi mang máng cảm thấy là đúng. Người ta phải biết tôn trọng mọi cách sống và cách viết khác. Lại còn phải luôn luôn biết ơn những người đang đấu tranh cho tự do. Nhưng người ta phải có cách tồn tại riêng của mình. Hoàn toàn có thể tìm ra tự do trong hoàn cảnh mất tự do. Miễn là ta biết nâng mình lên, biết khao khát, không sợ hãi không than van trách móc.
Nói theo một cách nói hơi điệu đàng một chút, tôi cho quan niệm về tự do của M.Angielou “không tồi chút nào”.
Nó là một cách định nghĩa về văn chương về sự sống mà ta nên chấp nhận để noi theo.

VTN

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Báo Nga: Thủ tướng Anh đến Việt Nam để "chạy đua" với Mỹ


Việt Nam là một trong những nước mà Anh muốn đầu tư và mở rộng hợp tác bởi nền kinh tế Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, là một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất tại châu Á.

Với tiêu đề “Cameron bán hàng hóa Anh cho phía bên kia thế giới”, Báo Độc lập (Nga) có bài bình luận về chuyến công du Đông Nam Á của Thủ tướng Anh David Cameron và cho rằng London quyết cạnh tranh tại thị trường đầy hứa hẹn này.
Theo báo Độc lập, lần đầu tiên trong lịch sử Thủ tướng Anh David Cameron thăm Việt Nam và chuyến đi của người đứng đầu chính phủ Anh đến Đông Nam Á lần này  là nhằm mở rộng hợp tác kinh tế và chính trị với khu vực “đầy năng động” này.
Do những bất đồng với Liên minh châu Âu (EU) ngày càng gia tăng và nền kinh tế của Trung Quốc đang có chiều hướng phát triển chậm lại, London muốn chuyển hướng, tăng cường đầu tư vào nền kinh tế Indonesia, Việt Nam, Malaysia để bắt kịp Mỹ và các đối thủ cạnh tranh châu Âu khác, chính những quốc gia đã “vượt mặt” Anh trong cuộc cạnh tranh tại thị trường Đông Nam Á.
Theo tờ báo, do Thủ tướng Anh David Cameron hiện đang công khai ngăn chặn nạn tham nhũng và tuân thủ các chuẩn mực về dân chủ, cho nên các cuộc đàm phán giữa Anh với các quốc gia Đông Nam Á chắc chắn sẽ gặp rất nhiều khó khăn, đặc biệt là với Malaysia bởi Thủ tướng nước này đang bị cáo buộc tham nhũng.
Trong chuyến công du Đông Nam Á lần này, tháp tùng Thủ tướng David Cameron có 30 nhà lãnh đạo của các công ty lớn ở Anh. Mục đích chính chuyến công du lần này là nhằm mở rộng hợp tác thương mại với các quốc gia Đông Nam Á.
Tờ Daily Telegraph (Anh) khẳng định: "Việt Nam là một trong những nước mà Anh muốn đầu tư và mở rộng hợp tác thương mại bởi nền kinh tế Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, là một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất tại châu Á, tầng lớp trung lưu ngày càng gia tăng mạnh".
           Trong chuyến thăm Việt Nam lần này, Thủ tướng Cameron cam kết sẽ tiến hành những biện pháp cụ thể để ngăn chặn nạn buôn người.
Thứ nhất, các công ty lớn của Anh hàng năm sẽ cần phải báo cáo những hoạt động mà họ đã triển khai nhằm hạn chế việc cung cấp lao động bất hợp pháp vào công ty của mình.
Thứ hai, vào mùa Thu này, Ủy viên Anh phụ trách vấn đề đấu tranh với nạn nô lệ sẽ đến thăm Việt Nam. Trong chuyến thăm này, ông sẽ tiến hành tham vấn với các quan chức Việt Nam về việc ngăn chặn hoạt động buôn người.
EU hiện là đối tác thương mại chính của Vương quốc Anh. Tuy vậy, nước này không hài lòng với việc Brussels thiết lập các quy tắc thương mại nghiêm ngặt và cứng rắn.
Liên quan tới Trung Quốc, do đà tăng trưởng kinh tế chậm lại và những bất ổn trên thị trường chứng khoán của nước này… đó là những yếu tố khiến Trung Quốc hiện trở nên kém hấp dẫn đối với các nhà đầu tư nước ngoài hơn so với Indonesia và Việt Nam.
Ngoài ra, đến năm 2030, khu vực Đông Nam Á có thể sẽ trở thành thị trường lớn thứ 4 trên thế giới. Cho nên, ngay trước thềm chuyến công du Đông Nam Á lần này, Thủ tướng Cameron đã kêu gọi các doanh nghiệp nước này tìm kiếm thị trường cho hàng hóa của mình ở phía bên kia thế giới.
Trong chuyến công du Đông Nam Á lần này của Thủ tướng Cameron, Anh cũng dành cho Indonesia một khoản tín dụng trị giá 1 tỷ bảng Anh, khoản tiền này sẽ dành cho các dự án có sự tham gia của Anh.
           Các chuyên gia cho rằng, điểm đến khó khăn nhất đối với Thủ tướng Anh David Cameron  trong chuyến công du Đông Nam Á lần này là Kula Lumpur bởi người đồng nghiệp của mình - Thủ tướng Malaysia Najib Razak đang dính líu tới một vụ scandal liên quan đến tham nhũng.
Theo các phương tiện truyền thông, 700 triệu USD đã được chuyển từ quỹ đầu tư quốc gia vào tài khoản cá nhân của Thủ tướng Najib Razak. Hôm thứ Ba (28/7) vừa qua, ông Najib Razak đã sa thải cấp phó của mình do đã dám lên tiếng chỉ trích Thủ tướng liên quan đến các cáo buộc tham nhũng. Các công tố và điều tra viên vụ việc này cũng chịu chung số phận với Phó Thủ tướng nước này.
           Ngoài ra, 2 tờ báo và trang web cũng đã bị tạm thời cấm phát hành do tiết lộ những thông tin liên quan đến vụ bê bối này. Một nghị sĩ nổi tiếng của Phe đối lập đã bị cấm xuất cảnh.
          Tại Malaysia, người ta đặt ra câu hỏi là liệu Thủ tướng David Cameron có nêu chủ đề này trong cuộc hội đàm với Thủ tướng Najib Razak hay không? Tại một cuộc họp báo ở Singapore, Thủ tướng Cameron cho biết sẽ không bỏ qua chủ đề chống tham nhũng và nhân quyền trong cuộc hội đàm với ông Najib Razak.
Nội dung được thực hiện qua tham khảo nguồn tin từ tờ báo Độc lập, một trong những tờ báo có lượng truy cập lớn nhất tại Nga.
Đức Dũng/Infonet

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

Mềnh thích hoàn hồ mỗi đồng chí Đát!




QUAN HỆ VIỆT – TRUNG
KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI
Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh khẳng định:” Quan hệ Việt - Trung không bao giờ thay đổi và Trung Quốc luôn là ưu tiên hàng đầu trong chính sách đối ngoại của Đảng”. Ông Vịnh đã phát biểu như vừa nói vào tối 28/7 vừa qua, nhân dịp Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội tổ chức chiêu đãi kỷ niệm 88 năm ngày thành lập Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc.
Thật là chính xác. Đồng chí thứ trưởng BQP, thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh nghĩ ở cạnh một nước lớn như TQ mà không giữ vững tình hữu nghị thì gay go to. Đồng chí cũng từng nói “Việt Nam không nên nghiêng hẳn về bên nào (TQ hoặc Phương Tây), nếu nghiêng hẳn về một bên thì sẽ rất nguy hiểm cho đất nước”. Như thế ta vẫn phải duy trì nghệ thuật đi dây nhưng nên nghiêng nhiều về phía TQ?
Tối 27/7 trong cuộc giao lưu trực tuyến tại hội trường Bộ Quốc phòng, bàn dân thiên hạ đã nghe “quốc ca thứ hai” của TQ vang lên hùng tráng khi chủ tịch nước Trương Tấn Sang phát biểu. Không biết đây là nhầm lẫn hay cố tình mà một số vị tướng đã cực lực phản đối.
Theo tôi, tấu bản nhạc đó lên và cùng phát biểủ của thượng tướng Nguyễn Chí Vinh tối 28/7 nói lên sự gắn bó keo sơn giữa ta và người anh em Trung Quốc. Việc TQ tập trận ở Hoàng Sa, đưa quân áp sát biên giới ta, mở rộng và xây dựng lớn căn cứ quân sự ở Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam chắc là giúp ta bảo vệ Biển Đông yên bình hơn. Ta với TQ có một số gay cấn về chủ quyền trên bộ, trên biển chẳng qua chỉ là sự hiểu lầm giữa anh em ruột thịt trong nhà thôi (lời đồng chí PQT). Anh em trong nhà ai lại chiếm đất của nhau. Tin rằng vào thời điểm nào đó, Trung Quốc sẽ trả Hoàng Sa và những đảo đã chiếm ở Trường Sa cho Việt Nam. Quan hệ hai bên theo đúng “16 chữ vàng và bốn tốt” mà lãnh đạo hai bên đã cam kết. Quân đội hai nước càng phải gắn bó chặt chẽ hơn để bảo vệ chế độ. Nếu được như thế, thì công lao của đồng chí Phùng Quang Thanh và đồng chí Nguyễn Chí Vịnh đối với dân tộc, với đất nước là rất lớn, rất lớn...
Tôi hy vọng tình hình sẽ phát triển theo chiều hướng như thế.
Hoan hô đồng chí Nguyễn Chí Vịnh và đồng chí Phùng Quang Thanh!
----

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Phép thử



                                                                           Truyện ngắn HG

                  - “Tôi đi trước, nó đi sau.. Nó luôn cách tôi hơn nửa bước chân, như bóng với hình, như một quy ước, như là cách tự bảo vệ mình.
Chúng tôi đi ra khỏi làng khi sương mùa đông của một buổi sớm chưa tan hẳn. Ngoài đồng đã nghe tiếng đập đất bì bụp.
Quê tôi nghèo lắm, đất đai lại không mầu mỡ gì. Người ta vẫn phải đập đất bằng tay. Cái vồ bằng gỗ gần giống quả đạn B40, dài độ ba chục phân, đục cái lỗ tròn ở chính giữa, đóng cái cán bằng tre dài. Tùy theo sức lực, tầm thước mà làm cán vồ dài hay ngắn, nặng nhẹ theo ý mỗi người.
Xã viên thì sắp một hàng dài, từng chập vồ giơ lên, đập xuống rất  đều, đám đất trước mặt hàng người bụi đất vẩn lên một vùng.
Cho cả đến khi trời đã lên cao, tầm nhìn thật xa mà đám người vẫn không nhìn rõ mặt.
Bụi đất đã lan cả một vùng, từ đầu bờ bên này sang đầu bờ bên kia như một cơn lốc, cuộn tròn chầm chậm di chuyển.
Những cảnh như thế chúng tôi không lạ, nhưng hôm nào chúng tôi cũng nhìn rất lâu mỗi khi đi ngang qua. Trong đầu vang lên câu nói ám ảnh tuổi trẻ ngay dại của mình: “Dù có phải nhịn đói cũng phải đi học để thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn”. Đó là câu cửa miệng của bất cứ bà mẹ, ông bố nào có con bằng lứa tuổi chúng tôi.
Không phải câu nói suông, phần nhiều nó là sự thật, rất thật. Hầu như đến quá nửa những buổi đi học sớm như thế, tôi đều nhịn đói, vì không có gì ăn, vì sợ không kịp học, vì đến trường phải đi bộ khá xa..
 Có hôm ngồi trong lớp, đói hoa cả mắt. Nhìn cô giáo đang cáu bẳn lại thành ra cô đang cười. Chữ viết cứ chập chờn trên trang vở trước mắt như đàn kiến đang bò, đi đẩu đi đâu.
Vào một hôm như thế, khi chúng tôi đi ngang qua cánh đồng của mình, bất chợt phía sau cây gạo có ba cái bạnh rất to ở dưới gốc nhảy ra một bóng người. Gần như hôm nào cũng vậy, nếu không có tôi đi cùng nó sẽ bị một thằng cao lớn hơn nó chặn lại. Nó sẽ bị lục túi sách và tất nhiên trong túi có gì sẽ bị tịch thu, trừ mấy quyển sách nhàu nát. Từ củ khoai nướng vì dậy muộn chưa kịp ăn, hay bắp ngô non chưa chắc hạt mẹ nó bảo mang theo, vừa đi vừa ăn cho đỡ đói kẻo muộn học, đến cây bút chì, cục phấn, không chừa thứ gì!
Khổ cho mẹ nó ngày hôm sau lại phải mang đấu ngô, rành khoai đi bán để mua cho nó thứ khác.
Đứa lấy của nó cũng chẳng để làm gì mấy thứ đó, nó có đi học đâu mà cần?
Thằng đấy tên là Tính con ông Toán.
Một ông thời xưa làm lính bếp trên tàu thủy cho người Pháp, dân làng vẫn gọi là ông
“ Bếp Toán”.
Thằng này tôi chỉ đứng đến cằm nó. Bắp tay nó gần bằng bắp vế của tôi. Một thằng mắt to, hơi bị lồi, tròng mắt ngàu ngàu như trâu đực lúc sắp húc nhau. Đôi môi dày của nó tớn lên dưới cái mũi nhòm mồm như thể luôn luôn phải hưởng ứng lẫn nhau. Trông nó rất buồn cười vì cách đi đứng ăn mặc nhưng đám học trò không đứa nào dám cười vì sợ.
Thằng Tân quắt bạn tôi đây chỉ vì lỡ quay mặt cười vụng nó một lần, nó bắt gặp tuyên bố: “Sẽ bị theo dõi ba tháng..” kể từ hôm ấy, bữa nào nó đi một mình cũng bị lục túi sách, có gì như tôi đã nói, đều bị thằng con ông Bếp Toán lấy đi cả.  Hết ba tháng rồi, nó vẫn không buông tha. Sự kiểm soát  như thành lệ, kéo dài cho đến một ngày xảy ra một chuyện, nếu không có tôi nó đã bị thằng kia cho ăn no đòn..”

Nghe đọc đến đây lão sửng cồ lên:
- Thiếu Đêk gì chuyện mà ông lôi chuyện từ bao giở bao giờ ra? Ông định mượn cớ để bôi bác bạn bè đấy có phải không?  Sao chuyện ông lằng nhằng với cái Lan, cái Hồng hay như thế mà không đưa vào?
- Ông buồn “cưỡi” thật. NHẬT KÝ ĐỜI TÔI, không viết thế thì viết như nào? Kể cả chuyện với cái Lan, cái Hồng cũng sẽ có ở phần sau, ông đã nghe tôi đọc đến đâu mà bảo tôi ngại không dám viết ra.
- Hồi ấy ông nhát như cáy. Thích nó mà có dám đến nhà nó chơi đâu? Ông lấy nhà tôi làm”căn cứ” mà cứ thập thập thò thò, chán bỏ mẹ..Không có thằng này a, còn khuya mới cưa được nó.
Tân quắt nói đúng, nhưng chỉ đúng một phần. Bảo tôi nhát chỉ đúng một nửa.
Cái chính là tôi sợ ông bố của nàng.
Phần tôi mặc cảm bản thân. Tôi là đứa mồ côi cha từ nhỏ, nhà lại nghèo. Hồng mất mẹ từ khi lên năm tuổi, sau này nàng nói “vẫn nhớ như in khuôn mặt của mẹ”. Một bà mẹ hiền từ, có mái tóc dài chấm gót chân, dài hơn mái tóc óng ả, đen mướt của nàng. Tôi tin là nàng nói thật, mặc dù với một đứa bé năm tuổi ký ức đâu có nhiều? Tình cảm con người đôi khi không cần điều kiện, như trong trường hợp này.
Nhưng bố nàng thì lại khác. Suốt chừng ấy năm chúng tôi yêu nhau rất ít khi tôi dám đối diện với ông. Chính tôi cũng không hiểu vì sao có tình trạng ấy? Không phải ông dữ tướng, hay tính nết nóng nảy làm người ta sợ. Chính cái vẻ ngoài trầm lặng, dáng vẻ ông giáo hơn là một ông cán bộ làm người khác cảm thấy ngài ngại, khó gần.
Ông là cán bộ tổ chức của huyện tôi thời bấy giờ. Một công việc mà đầu óc non nớt của chàng trai mới lớn như tôi cảm thấy có cái gì đó bí hiểm và cực kỳ quan trọng. Những gì mơ hồ dễ làm người ta e ngại, tôi cũng không ngoại lệ trong trường hợp này.
Tình yêu thủa học trò của tôi với Nàng kéo dài cho đến khi chúng tôi đi học xa nhà. Nó đường đột kết thúc bởi một cớ lý không đâu.
Tôi tình cờ đọc được lá thư của anh trai nàng gửi từ mặt trận về. Anh ta khuyên em gái “..phải chấm dứt ngay quan hệ với thằng đó. Nó có những biểu hiện lệch lạc về lập trường, lối sống. A tòng với bọn thanh niên xấu, tụ tập ca hát nhạc vàng, điều này đối với gia đình mình tuyệt đối không thể tha thứ được..” Nàng dấu tôi lá thư này, khi tôi tình cờ đọc được nàng đã khóc nức nở. Khóc như thế giới này đã đổ vỡ không thể cứu vãn được nữa.
Nghiêm trọng hơn, thông tin đó lại chính là do ông bố của nàng viết thư bảo con trai khuyên nhủ nàng. Hẳn nào những lần gặp sau đó thái độ của ông khác hẳn. Khi tôi nghỉ hè đến chơi nhà, ông lấy cớ bận việc ở đâu đó không tiếp chuyện như mọi khi. Vẻ lạnh lùng ra mặt.
Đối với nàng, ông vừa là cha lại vừa làm mẹ. Bà mẹ dì luôn luôn gắt gỏng chả mấy khi tỏ ý thông cảm, thiện ý đối với nàng. Bà thường mượn cớ những cái lỗi rất nhỏ của nàng để làm to chuyện. Chỉ có bố mới là người nàng được chia sẻ, được cảm thông. Vậy nên nàng quý và thương bố lắm, ý của ông là ý trời.
Mối tình đầu tiên trong đời của tôi kết thúc một cách vớ vẩn như thế đấy.
Nó cực kỳ vô lý, cực kỳ thản nhiên như nó buộc phải như thế, không còn cách nào khác.
Sau này nàng yêu và lấy một người cùng làng. Còn đối với tôi mối tình đầu chỉ còn là kỷ niệm.
Người ta thường hay thổi phồng tính nghiêm trọng, cho rằng “tình yêu đầu khắc khoải mãi trong tim”. Tôi nghĩ không phải thế. Không biết tôi có phải tuýp người lạnh lùng, hời hợt, mắc chứng vô cảm quá không?
Tình yêu của tôi và nàng chấm dứt, nhưng tình bạn với Tân quắt vẫn còn, mặc dù nó bắt đầu bằng mối liên kết có vẻ lỏng lẻo như tôi vừa kể, chả dính dáng gì đến người tôi yêu lần đầu nữa.
Chỉ có những lúc trong câu chuyện như thế này, kỷ niệm ấy mới được nhắc đến. Và, tôi lặng lẽ đau.
**
Hôm nay tôi hẹn Tân quắt đến không phải để nhắc chuyện xưa, cũng không phải để đọc bản thảo này cho hắn nghe. Bộ dạng khô khộc của hắn chả mấy cảm tình, chỉ duy nhất cặp môi mỏng cười thớ lợ là sinh động. Nhưng mình đang cần đến hắn thì đọc hắn nghe một đoạn cũng chẳng sao. Nhân tiện soát lại xem có chỗ nào không chỉnh thì sửa lại sau?
Thấy hắn tò mò muốn biết tôi viết cái gì trong đấy lại kêu quên, không mang kính, tôi phải đọc cho hắn nghe một đoạn.
Hồi còn học phổ thông tôi cũng tập tành viết lách nhì nhằng. Hắn và vài đứa bạn nữa đã từng được tôi đọc cho nghe như thế. Nên sự tò mò của hắn hôm nay tôi thấy cũng tự nhiên.
Cái lý do chính tôi hẹn Tần quắt đến nhà hôm nay là vì một chuyện khác, có liên quan đến nhạc sĩ Tăng Cường.
Ông là một trong số những người bạn tôi mới thân trong thời gian gần đây.
Nhạc sĩ nhờ tôi một việc , nghĩ mãi tôi chợt nhớ ra Tân là người có thể giúp việc này.
Thời buổi khó khăn, thời gian là bạc là vàng, nếu không có chuyện đó làm gì có thời gian để đọc tiểu thuyết vào lúc này? Nhất là đọc cho một thính giả như Tân quắt nghe? Tôi biết hắn chỉ giả bộ thế thôi chứ thực sự chả quan tâm gì đến việc viết lách. Chữ nghĩa là cái gì dửng dưng, vớ vẩn, chả liên quan gì đến hắn.

***
Người ta thường hay nhầm lẫn về nhiều thứ. Thỉ dụ nói đến các nhạc sĩ, người ta hay hình dung đó là các ông bà ăn mặc chải chuốt theo thời trang, nói năng điệu bộ, hoặc theo một cách biệt dị khác với người thường.
Người ta hình dung đó là những vị có mái tóc lượn sóng dập rờn, phong cách lãng mạn với những ngón tay thuôn dài, ánh mắt đắm đuối, đằm thắm hoặc đau đáu suy tư.. Kể cả phong độ, đi đứng nói năng cũng khác người.
Nhạc sĩ Tăng Cường lại không thế, anh là tuýp người khác. Cái bề ngoài của anh khiến người ta không nghĩ anh là tác giả của những ca khúc trữ tình, sôi động và nhiều quyến rũ. Dáng người thấp đậm, đầu tóc cắt cua, ánh mắt nghiêm nghị và nhất là đôi bàn tay chai sần cho người ta cái nhìn nhận ban đầu không mấy chính xác. Người ta sẽ lầm khi cho rằng anh là một nông dân thực thụ, gắn với ruộng lúa, đồi cây hơn là tâm huyết với những nốt nhạc du dương, những bản so nat quyến rũ tâm trạng người ta với hương vị của núi rừng, đất đai và cái tâm cái tình của con người.
Đến thăm tệ xá của anh, nhạc sĩ nói:
- Hai ông bà già làm chả được bao nhiêu đâu.. Chỉ trồng được bốn trăm gốc chuối, với lại cấy ba chục cân ngô giống!
Người không am hiểu trồng trọt có lẽ không chú ý đến chi tiết này. Với tôi, tôi hoảng. Đấy là một cố gắng không nhỏ bới công sức bỏ ra để làm được bấy nhiêu sản vật là không ít mồ hôi, sức lực mà ngay người lao động khỏe manh, cố gắng mới làm được. Trên sáu héc ta chứ có phải ít ỏi gì?
Anh có một trang trại dựng hẳn ngôi nhà sàn cách xa nhà ở thị trấn Vĩnh Hóa vài cây số. Như một gia đình thứ hai có đủ tiện nghi sinh hoạt, không khác gì ngoài phố.
Một mô hình chăn nuôi, trồng trọt khép kín. Cái nọ phụ trợ cho cái kia.
Trồng trọt để lấy thức ăn chăn nuôi và chăn nuôi để lấy phân hữu cơ chăm bón cho cây trồng. Doanh số hàng năm không dưới ba bốn trăm triệu, một con số mơ ước của nhiều người trong vùng.
Lắm lúc tôi cứ nghĩ, với khối lượng công việc như vậy anh lấy đâu ra thời gian để sáng tác âm nhạc, một công việc đòi hỏi phải có nhiều thời gian, một thứ thuộc về nghiệp chứ không hẳn là nghề?
- Ban ngày mình chăm cây, chăn gà, cho cá ăn. Buổi tối các việc ấy đâu có làm được? Thế là dành thời gian còn lại cho nhạc nhẽo! Có lúc đang nằm phải vùng thức dậy, vợ cứ tưởng chát chít với cô nào! Mà nghề này cũng lạ. Người khác thế nào không nói, mình khi viết có chủ định trước, bản nhạc sẽ do ai thực hiện mình hay nghĩ đến. Có lúc bí, phải điện cho ca sĩ nào đó để lấy cảm hứng. Ban đầu vợ không hiểu, có lúc ghen..Nhưng bây giờ thì quen rồi! Nhưng hôm nay đến đây nhờ ông chuyện khác không dính gì đến âm nhạc đâu. Hôm vừa rồi việc ấy tôi đã nói với ông, nhạc nhiếc để lúc khác!
- Ông cứ ngồi đấy, lát nữa yêu cầu của ông sẽ được thực hiện. Chỉ sợ ông chưa làm việc này bao giờ, bây giờ bập vào không chắc ổn?
- Yên tâm, mình con nhà nông từ lúc nằm trong bụng mẹ. Lớn lên giữa buổi khó khăn, hết chiến tranh lại thời bao cấp, gian nan ngọt bùi có cả, không có việc gì không phải làm. Trồng cây chỉ là chuyện nhỏ, chỉ cần ông hướng dẫn qua là được..

Tôi nghĩ không biết nhạc sĩ có chủ quan quá không? Chứ ngay đến tôi, làm đi làm lại mấy lần mà vẫn vấp ở các khâu thời vụ và kỹ thuật. Nhưng nói ra sợ nhạc sĩ nản. Chương trình thay vườn chuối đang bị ép trên thị trường mất giá bằng thứ cây khác. Vườn chuối hàng tháng thu hàng chục triệu đồng, bỗng nhiên chuối quả mất giá.
Cũng không riêng nhà anh. Cả vùng đang bồn chồn lo lắng vì chuyện đó. Tin từ cửa khẩu phía bắc đưa về giá chỉ còn phân nửa. Lại thêm phần chọn lựa quá khắt khe, chất lượng quả chuối kỹ hơn mọi khi. Rõ ra là bắt bẻ gây hại cho người trồng cây! Không biết quan hệ hai nước có vấn đề hay cung vượt quá cầu? Hay là cách triệt hạ kinh tế từ bên ngoài?

Con người Tân quắt khô khan hình thức bề ngoài. Chân tay như cẳng gà, nước da khô, hai khóe miệng sâu, cổ ngẳng ra phía sau, đi hơi lao về phía trước. Nhưng hắn đặc biệt có cái cười rất tươi,nheo nheo mắt vẻ tán thưởng làm bất cứ ai mới quen lần đầu rất ấn tượng.
Bắt tay. Lại cười. Giọng cao vỏng lên, tươi roi rói:
- Thế chó nào các nhạc sĩ, nhà văn lại lao cả vào trồng chuối, trồng bưởi? Nhà em “trình” non nên mới phải chấp nhận làm cái anh trưởng thôn, tiếng là cán bộ nhưng vẫn chân lấm tay bùn vì sống ở sơ sở. Các bác đâu cần trồng cây, nuôi gà? Cứ sáng tác cho nó tốt, tên tuổi để đời, gạo không phải lo vì có nhà nước nuôi, há chẳng hơn a? Vừa xong cuộc họp được bác em đây triệu tập, em phải về ngay. Nào cần em có việc gì?
Nghe cách xuồng sã, không hẳn ra thân mật, không hẳn khách sáo, tôi không thích lắm, vội đỡ lời:
- Nhạc sĩ Tăng Cường đây là nhạc sĩ quốc gia, có số có má hẳn hoi. Lại đường đường là thông gia với nhạc sĩ thiếu tướng vừa mới qua đời nữa kia ông không biết đâu.  “Danh tiếng” là cái không cần bàn cãi, chứ tôi đây chỉ là anh viết quèn. Một anh tuyên truyền viên, mượn văn học để đóng góp với phong trào chứ nhà văn nhà vẻ gì cái thân tôi? Bạn bè với nhau từ tấm bé, ông đừng có mà diễu nhau nhá!
- Ông là nhà văn có gì sai mà phải cãi? Làng này, tỉnh này ai bảo không phải nào? Nhưng không nhận thì thôi. Khiêm tốn quá hóa giả dối đấy ông ạ. Tôi chỉ nói vui thế thôi, chả có ý gì đâu, đừng giận nha!
Nói rồi Tân lục túi lôi bao “Du lịch” ra mời khách. Thứ thuốc này Tân hút nghiện từ hồi làm chân long tong, phụ việc cho ủy ban thời mẹ tôi còn làm chủ tịch xã. Kể cả những lúc khan hiếm như thời trước, hắn vẫn có. Chỉ có điều ngày đó hút theo định lượng mỗi ngày không quá ba điếu. Còn bây giờ mỗi ngày phải đủ một bao, dù có khối thứ thuốc ngon như “ngựa trắng”, “Vi na ta ba”, Tân vẫn không rời “Du lịch”. Hắn bảo dùng thứ này dân dã, chỉ bằng tiền thuốc lào mà hút lại đậm. Vợ con cằn nhằn khuyên hắn bỏ thuốc cho khỏe người, tăng cân, hắn không chịu, bảo để đỡ căng thảng đầu óc!  “ Đừng tưởng anh cán bộ thôn không phải dùng đến đầu óc trong công việc nhá! Đầu binh cuối cán, “xét về toàn diện” có khi còn vất hơn cán bộ xã, huyện. Những chỗ ấy còn có tham mưu của ban ngành, cán bộ chuyên trách..Còn ở thôn việc gì cũng đến mỗi mình..”  
Định nói, dù ở thôn cũng có đủ ban bệ, chẳng qua không biết vận dụng, nhưng vợ con không dám cãi.
Tân là người chồng, người cha nghiêm, vợ con một phép. Bí quyết chuyện này hắn lộ bem một tí: “ Đừng bao giờ ngoại tình, cờ bạc, rượu chè bê tha. Việc nào cũng gương mẫu làm trước, cho kẹo vợ con cũng chẳng dám nhờn”.
Ừ thì là lý của hắn. Ngay cạnh nhà tôi cảnh chồng tôi, vợ chúa nhìn thấy hàng ngày. Mặc dù anh chồng tốt không kể sao cho hết, vợ vẫn coi thường. Sáng sớm, chồng dậy từ bốn rưỡi năm giờ,  cơm cháo lợn gà, vợ con còn trên giường. Buổi trưa trời nắng chang chang, con cái xem ti vi, bố vẫn tranh thủ cho trâu đằm, cắt mớ cỏ sợ trâu đói.
Cả đời ông hàng xóm nhà tôi không vào hàng ăn bát phở, mặc cái quân cái áo may đo. Toàn quần áo con cái bỏ, mặc lại, hoặc anh em cho. Rượu chỉ vài giọt mặt đỏ tưng bừng, xua tay, chối đây đẩy.
Ấy vậy mà vợ con vẫn chưa bằng lòng, hễ mở miệng ra là không vợ thì con chặn họng.
Chuyện đời đâu có đơn gian như Tân nói? Chẳng qua là hắn gặp may, dễ ăn nói thế thôi.
Có lần tôi đã tranh luận với hắn về chuyện này, hắn đuối lí, chỉ cười nhạt. Nhưng con người Tân không chịu thua ai bao giờ. Chiến thuật của hắn là “lạt mềm ..” hắn chỉ giả vờ thua thế thôi, nhưng trong bụng tìm cách trả thù không chịu mất mặt.
Có người nói tới tôi: “Tay Tân quắt này trước mặt chú Khách, sau lưng thằng Ngô. Sau lưng bác nó nói chả ra gì”. Tôi hỏi nói chuyện gì? Người này bảo:
- Trông oai oách thế thôi chứ trước ngày ở quê, tai hắn ta thối, chảy mủ rề rề, xa chục bước đã ngửi thấy khắm, không chịu nổi, kinh lắm. Là tay chúa ngịch nồng, chuyên đầu trò cho đám trẻ con trộm táo, bới khoai. Lại hay ghẹo bọn con gái nữa. Sau này đi học ra công tác chả biết vướng mắc gì bị kỷ luật mới lò mò lên đến đây. Chỉ có tôi mới biết lại lịch của hắn, chả qua không muốn vạch áo cho người xem lưng nên mới không nói, có thật thế không?
Nghe, tôi chỉ cười. Trẻ con mấy đứa ở làng không chòng ghẹo nhau? Không trộm ổi, bới khoai?
 Nghịch là một chuyện, hồi ấy đói.
Có hôm nhịn đói đi học, lại đi bộ hàng cây số, ruột gan cồn cào, nhìn thấy miếng ăn chín ai mà quay mặt đi chứ?
Đến cái chuyện này còn mang ra nói, kẻ hay nịnh, cho người thiên hạ đi tàu bay giấy, tính a dua đã để lộ cái tiểu tính ghen ăn ghét ở của mình.
Muốn gì thì gì cái nhỡn tiền trước mắt làm hắn không chịu nổi, có ấm ức nói này nói nọ cũng chẳng sao.
Không chấp.
Nhưng cái điều này, người ta cho biết hắn nói về tôi khiến tôi giật mình. Không còn là gắp lửa bỏ bàn tay mà là chôn rượu lậu, ném ma túy vào nhà, thả mìn vào sau lưng bè bạn: Hắn nói tôi chuyên viết đơn hộ cho dân làng. Những đơn khiếu nại, kiện cáo lâu này toàn từ cái máy in của tôi mà ra!
 Thật khốn nạn. Quả là tôi có hộ mấy ông bà gần nhà làm đơn xin học cho con,vay vốn ngân hàng, hay kê khai thành tích người có công với nước. Còn những chuyện khác tôi đều từ chối. ( Thực ra có hộ các việc này cũng chẳng sao, tôi chỉ là người viết hộ, nội dung người đứng đơn chịu trách nhiệm, có gì sai? ) Nhưng tôi không dại gì dúng tay vào nồi nước sôi.
Kinh nghiệm đầy ra đấy rồi, tôi đâu có ngu mà dính vào? Với lại ”xui người làm phúc chứ ai lại giục người làm tội” bao giờ? Kiện cáo xưa nay mấy người có thiện chí cho kẻ mâu thuẫn với mình? Toàn là kiện gian bàn ngay, chả có mấy thành thực, chung quy yêu nên tốt, ghét nên xấu, mình dây vào làm gì?
Người khác nói có thể thiên hạ không tin, chứ Tân quắt nói người ta sẽ phải chú ý. Dù gì tôi cũng là bạn từ thủa còn để chỏm với hắn cơ mà?
Thật thấm thía khi người ta nói: “Hại mình đau đớn, nặng nề nhất thường là kẻ thân gần với bạn nhất”. Nếu điều này là chân lí,  tôi mong sao nó là một chân lí sai lầm, cần lên án.
Tính tôi khó để bụng được điều gì, nhưng chuyện này thì khác.Tôi lặng lẽ để ý xem có thực hắn nói về tôi vậy không? Hay vì lẽ gì đó người ta đặt điều?
Người đời đôi khi xử lí với nhau bất cẩn như vậy đấy, quên đi rằng lời nói đọi máu. Có khi chỉ vì câu nói của mình mà khổ lụy cho người. Không phải ngẫu nhiên các cụ dạy: “Lời nói nên vợ nên chồng, nên đồng tiền bát gạo, lời nói tan cửa nát nhà..”
Nếu quả như thế thật, đây là một tổn thất không nhỏ đối với tôi!
  Tuy không hẳn là thân thiết, Tân vẫn là bạn từ thủa ấu thơ, tuổi học trò đầy kỷ niệm. Còn được đến bây giờ, còn biết trân quý thì đáng giá biết bao? Sao hắn không nghĩ, nói sai, nói xấu về bạn mình là điều đáng hổ thẹn, là sự mất mát của chính mình, hắn được gì chứ?
Đang thời gian phân vân, thử thách bạn tình thì  nhạc sĩ Tăng Cường tìm đến. Không phải không có chỗ khác mua được cây giống giúp anh. Chỗ khác có đầy. Nhưng vợ Tân quắt vừa đi trị xạ bệnh ung thư, còn đang điều trị lâu dài, cần có tiền. Bận đưa vợ ngược xuôi hàng tháng nay, Tân không bán được số bầu cây giống làm từ đầu năm, nếu không bán được chỉ có nước vất bỏ.
Mình chả mất gì lại giúp được cả hai bên chả tốt hơn ư? Chả phải chuyện giả đạo đức, “giơ nốt bên má còn lại cho người ta tát” như người đời nói. Mà chỉ mong hắn hồi tâm, cũng là dịp xem lại chuyện người ta nói có thực không? Cần nghe cả hai tai, mới ra người hẳn hoi, mới không dễ mắc vào dụng ý xấu của kẻ khác..

Thời chúng tôi sống văn minh vô cùng, hay vô cùng, đẹp đẽ nữa, nhưng mà chuyện xấu cũng không ít, điều gì cũng có thể xảy ra. Làm thêm một phép thử cũng không thừa?
Vậy là Tân quắt có mặt  buổi sáng nay chờ vợ chồng nhạc sĩ Tăng Cường từ Vĩnh Hóa xuống.
Cuộc rượu thật vui. Nhạc sĩ rượu không uống được nhiều nhưng phu nhân cựu sĩ uống khá. Tân quắt càng uống mặt càng tái, chả để lộ ra manh mối nào như người ta nói. Phép thử của tôi chưa thấy kết quả như mong muốn. Cũng đành chứ biết sao bây giờ? Nhưng tôi tin cái kim trong bọc thể nào cũng có ngày lòi ra, lúc ấy sẽ liệu!
Tôi phục hắn người xách nhẹ mà giọng cứ sang sảng.
Lại nghĩ thương hắn bao năm theo đuổi công tác chỉ lanh quanh cấp phó. Mỗi một lần duy nhất được quyền chủ tịch hội nông dân xã được mấy ngày. Sau đấy người ta bầu lại, không trúng. Thành ra đến khi về chả có hưu hiếc gì. Vẫn vô tư cười, tôi phục hắn bền bỉ, thản nhiên như không!
Nhạc sĩ Tăng Cường vừa qua vụ ông thầy dạy nhạc, kiêm thông gia vừa mất nên có vẻ ít nói.
Tôi cũng không gặng thêm. Vài ba câu chuyện về thời tiết khí hậu là tan cuộc nhậu, chả có thời giờ đâu để bàn đến nhân tình thế thái vì ai cũng vội.
Nhạc sĩ phải mang cây về trồng. Tân quắt chiều lại có cuộc hòa giải trong thôn về một va chạm nhỏ mới xảy ra về đất cát..
Tôi bận không đi cùng được nên chỉ có hai vợ chồng nhạc sĩ theo xuống nhà Tân. Khi về qua chỗ tôi thấy hai vợ chồng vui vẻ, tôi cũng mừng.

***
Mấy ngày sau đó ông Tăng Cường gọi điện mời tôi và Tân quắt lên chơi. Thực ra tôi rất muốn đi, nhưng lại bận vài việc. Tân quắt hăng hái lắm, nghe nói nhạc sĩ mời, hắn mấy lượt giục tôi đi.
Nửa tháng sau, ông Tăng Cường giọng buồn buồn báo cho tôi biết: “ Hoan hô các cụ trồng cây, mười cây chết chín một cây vật vờ..” Ông khôi hài nói thế và bảo: Cây chết mất non nửa!
 Tôi điện ngay cho Tân quắt. hắn lặng đi một lúc mới nói:
- Chắc lão í về trồng ngay, không chịu ươm như lời tôi dặn. Có khi còn không tưới nước hàng ngày. Nắng nôi như thế này, cây không chết mới lạ!
Tôi hỏi gặng lúc giao cây ông có dặn như thế thực không? Hắn cáu:
- Sao không? Các bố trồng cây nửa mùa mới nên nông nỗi. Làm theo tôi chỉ dẫn chết thế chó nào được?
Tôi buồn tê cả người, ý tốt muốn giúp bạn lại hóa ra làm thiệt hại cho người ta. Hôm nào gặp lại mình biết nói sao với vợ chồng ông Tăng Cường đây?
Tối hôm ấy, khuya lắm rồi có cuộc điện thoại. Thường người ta chỉ gọi khi có chuyện khẩn cấp, chứ không ai gọi vào giờ khuya như thế này. Xem, thì ra Tân gọi:
- Ông gọi điện cho ông bạn của ông xuống tôi bù cho số cây khác mang về trồng. Nếu ông ấy bận tôi và cả ông bố trí lên chơi mang lên cho lão ấy. Ai tôi có thể sai, chứ với ông nhạc sĩ này tôi áy náy lắm. Bà nhà tôi rất mê nhạc của lão ấy mà.. Bà í bảo nhạc thế mới là nhạc, trữ tình chết đi được!
Điều này tôi tin là Tân quắt thật tâm. Dù hắn có chót nói mình thế nào cũng có thể cho qua được.
Con người ta vốn: “Vừa là thế này, vừa là thế kia “ mà. Có ai toàn mỹ, toàn thiện như ngọc không có vết, được cả đâu?


=====================

Phần nhận xét hiển thị trên trang