Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

Kẻ ích kỷ lãng mạn: Dịch giả và Nhà văn


ich-ky
Chúng ta có một cuốn sách tuyệt vời về một nhà văn – Kẻ ích kỷ lãng mạn(L’égoïste romantique) của anh chàng Frédéric Beigbeder. Khi chiều nay đọc lại nó lần thứ bốn ngàn bảy trăm chín mươi tư, tôi nghĩ nếu khéo léo thay một số chữ, chúng ta cũng sẽ có một phiên bản tuyệt vời không kém dành cho dịch giả: “Tôi chỉ thích đọc, dịch, và làm tình. Vì thế với tôi một căn hộ nhỏ là đủ để sống, với điều kiện nó có một giá sách, một máy vi tính, và một cái giường.”
Những đoạn dưới đây trích từ Frédéric Beigbeder (2013). Kẻ ích kỷ lãng mạn. Dịch giả Phùng Hồng Minh. Nhã Nam & NXB Văn học. Tôi sẽ đánh dấu những chỗ tôi sửa bằng màu hạt dẻ:
  • Các nhà xuất bản không đọc sách: họ chỉ xuất bản chúng.
    Các nhà phê bình không đọc sách: họ chỉ giở lướt qua chúng.
    Các độc giả không đọc sách: họ chỉ mua chúng.
    Kết luận: chẳng ai đọc sách cả, trừ các nhà văn (và dịch giả của các nhà văn).
  • Tôi không biết mình là ai, nhưng tôi biết điều mình muốn làm: một dịch giả không biết mình là ai.
  • Sao tôi lại cứ nghĩ mình muốn là người vô song cơ chứ! Tôi có muốn làm người vô song đâu; mọi người ai cũng vô song cả. Tôi muốn làm người bề trên. Tôi phải thừa nhận như thế mặc dù điều đó nghe thật thảm thiết. Tôi làm mình trở nên cồng kềnh, cái Tôi căng phồng trong tôi làm tôi căng phồng, nhưng tôi là một kẻ kiêu kỳ tự phụ. Phải thừa nhận điều này: mọi dịch giả đều kiêu căng tự phụ đến nực cười, ngay cả khi anh ta không nói gì về bản thân mình.
  • Nhưng ta làm gì ở đây cơ chứ? Về Paris thôi. “Có hai loại dịch giả: những con lợn bất tài và những con lợn hữu tài.” Marcel Reich-Ranicki là Bernard Pivot của Đức (cả ông nữa, ông cũng vừa về hưu).
  • Gustave Flaubert, khi không thể dịch, vào tháng Mười một năm 1862: “Tôi ngu ngốc và rỗng tuếch như một cái hũ không chứa bia.”
  • Dịch giả đúng là như vậy khi không dịch: một cái hũ không chứa bia, một cây bút không chứa mực, một cái ô tô không chứa xăng. Một món đồ vô dụng và cồng kềnh, một công cụ chẳng dùng để làm gì nhưng dù sao vẫn phải bảo trì. Chẳng có gì u uất hơn một dịch giả đang cơn bí. Anh ta thật nhu nhược và tự phụ, anh ta chỉ biết ngủ quên trên vinh quang, anh ta chỉ còn được chia ở thời quá khứ chưa hoàn thành.
  • Chẳng có gì dễ hơn việc trở thành dịch giả: chỉ cần trả lời “dịch giả” với tất cả những ai hỏi xem bạn làm nghề gì là đủ.
    (Nghĩ cho kỹ thì dù sao cũng phải rất can đảm.)
  • Ta dịch truyện ngắn khi ta không có thời gian dịch tiểu thuyết. Ta dịch thời luận khi ta không có thời gian dịch truyện ngắn. Và khi người ta thậm chí còn không có thời gian dịch thời luận thì người ta dịch nhật ký.
  • Được hỏi: “Tại sao ông dịch?” Beckett trả lời: “Chỉ giỏi làm việc đó” (câu trả lời khiêm nhường một cách giả tạo). García Márquez nói: “Để bạn bè yêu tôi” (tôi thích câu này hơn). Còn tôi: “Vì tôi đã chán ngấy cảnh không dịch dọt gì rồi”.
  • Cuộc đời tôi là một vở kịch câm trong đó dịch là lối thoát duy nhất.
  • Tôi thật may: sự lười biếng của tôi khiến các tác phẩm tôi dịch trở nên hiếm hoi.
  • Ở Zurich, một người hâm mộ nhận ra dịch giả của James Joyce trong một quán cà phê.
    – Liệu tôi có thể hôn tay người đã dịch Ulysses được không?
    Dịch giả của Joyce đã trả lời:
    – Không, vì bàn tay ấy còn làm nhiều thứ khác nữa.
  • Trên chiếc máy bay đưa tôi quay trở lại Paris, một nữ tiếp viên của hãng Hàng không Pháp nhận ra tôi:
    – Anh là dịch giả, đúng không ạ?
    – Vâng… (đỏ mặt vì hài lòng).
    – Tôi xin lỗi nhưng… anh tên là gì ạ?
    – Oscar Dufresne… (trắng bệch vì thất vọng).
    – Tôi nhớ rồi! Tôi từng thấy anh trên chương trình của Fogiel!
    – Vâng, tôi đến đó cách đây lâu lắm rồi… (xanh lét vì giận dữ).
    – Thật tiếc, tôi chưa đọc cái gì anh dịch cả.
    Vậy đấy, đây là cách một kẻ tiểu nhân tự phụ thấy mình bị hạ nhục, thấy mình bị đặt lại vào đúng vị trí của mình như thể trước đó anh ta đã huênh hoang gì ấy trong khi anh ta thậm chí còn chưa nhấn chuông gọi tiếp viên.
  • Khi căng thẳng thần kinh ở tuổi ba mươi ba, tôi chẳng nói cho bất cứ ai biết cả: tôi đã dịch một cuốn sách, nghĩa là rốt cuộc tôi nói cho cả thế giới biết chuyện ấy.
  • Dịch một cuốn sách toàn dùng những từ thật đắt. Và bán nó với cái giá ngất ngưởng.
  • Người ta bảo tôi: Angot dịch có nhịp điệu. Có nghĩa dịch điều xuẩn ngốc một lần thì là dịch điều xuẩn ngốc. Dịch điều xuẩn ngốc hai lần thì là một phép lặp. Và tiếp tục đến chục lần thì đúng là có nhịp điệu thật.
  • Một gã ngăn tôi lại trên phố để nói với tôi là tôi đã dịch ra những thứ thật xinh xẻo. Tôi cảm ơn gã và đi dược vài bước thì tôi suy nghĩ rồi tự nhủ rằng toàn bộ vấn đề của tôi nằm ở đó: nếu tôi đã dịch ra những thứ thật xinh thì bao giờ tôi mới dịch ra những thứ thật đẹp?
  • Bí mật của tôi ư? Tôi giả vờ dịch và, theo cái đà ấy, tôi dịch thật.
  • “Chưa bao giờ lại có một kẻ nghèo khó có thể dịch nổi các cuốn tiểu thuyết của Henry James.”
    James Joyce bảo vệ tôi.
  • Dù là dịch gì đi nữa thì cũng ích lợi gì chứ? Kiệt tác đời tớ chính là các con tớ rồi. Chẳng bao giờ có cuốn sách, đĩa nhạc hay bộ phim nào sánh được với vẻ đẹp của chúng cả. Chẳng bao giờ có bức họa nào mang đến cho tớ nhiều ngạc nhiên như vậy.
Tôi còn cần nói gì nữa chứ?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vì sao Việt Nam chọn Israel làm đối tác quân sự?


(Vũ khí) – Đoàn đại biểu Bộ Quốc phòng Việt Nam do Thứ trưởng Nguyễn Chí Vịnh dẫn đầu có cuộc hội đàm với đoàn đại biểu Bộ Quốc phòng Israel sang thăm Việt Nam.

Sáng 2/3/2015, đoàn đại biểu Bộ Quốc phòng Việt Nam do Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh làm trưởng đoàn, hội đàm với đoàn đại biểu Bộ Quốc phòng Israel do ông Dan Harel, Tổng Vụ trưởng Quốc phòng nhân dịp đoàn sang thăm và làm việc tại Việt Nam.
Cả hai bên đều nhất trí quyết định tiếp tục hợp tác trong lĩnh vực quốc phòng.
Có lẽ đây cũng là một dịp để tìm hiểu thêm về công nghiệp quốc phòng và Quân đội Ixrael và người viết xin giới thiệu một số bài về chủ đề này. Trước hết, về vũ khí và phương tiện kỹ thuật quân sự của Ixrael (sau đây gọi tắt là vũ khí).
Máy bay không người lái Hermes 450 .Ảnh: rpdefense.com</p>
<p>
Máy bay không người lái Hermes 450 .Ảnh: rpdefense.com
Phần một : Vũ khí Ixrael rất được ưa chuộng trên thị trường vũ khí thế giới vì một lý do rất quan trọng – đó là chúng đã được “thử thách” qua thực tiễn tác chiến
Đến Hàn Quốc (một nước xuất khẩu vũ khí) cũng chuộng vũ khí Ixrael
Ngày 22/11/2010, trên Bán đảo Triều Tiên đã xảy ra một vụ việc nghiêm trọng. Gần 9 giờ sáng (giờ địa phương), pháo binh Bắc Triều Tiên đã nã pháo vào đảo Yeonpyeong: 200 quả đạn pháo đã phá hủy 70 công trình xây dựng, làm 5 người chết và rất nhiều người bị thương.
Vụ việc gây sốc này tuy sau đó đã được giải quyết, nhưng Xeul nhận thấy cần một loại vũ khí có thể làm “nguội” Bắc Triều Tiên. Và nước này đã quyết định lựa chọn tổ hợp tên lửa cơ động Ixrael “Spike NLOS” lắp trên các phương tiện vận tải và máy bay lên thẳng do công ty “Raphael” của Ixrael chế tạo.
“Spike NLOS” có hệ thống dẫn bắn điện tử, có thể tiêu diệt mục tiêu ở cự ly đến 25 km. Để “dằn mặt” Bắc Triều Tiên, Hàn quốc đã lập tức đàm phán mua của Ixrael 70 tên lửa loại này và bố trí ngay trên đảo Yeonpyeong tháng 12 năm đó.
Tại sao Hàn Quốc lại chọn “ Spike NLOS” ? – nó được lựa chọn vì đã qua“ thực tiễn” tác chiến – đây là ưu thế mà các loại vũ khí tương tự của Phương Tây không hoặc ít có.
Đây không phải là lần đầu tiên vũ khí Ixrael được khách hàng lựa chọn theo tiêu chí trên – vũ khí của nước này đã đưa thử lửa và chứng minh được hiệu quả.
Trong bối cảnh luôn tồn tại nguy cơ xung đột và thách thức tiềm tàng, không có một luận chứng nào thuyết phục hơn đối với khách hàng khi lựa chọn mua vũ khí bằng tính hiệu quả của nó trong các điều kiện tác chiến thực sự.
Trong lĩnh vực này, không có nhiều nước có thể so sánh với Ixrael- các phương tiện tiêu diệt và kiềm chế của nước này đã qua “thử thách” không phải trong các điều kiện “gần với điều kiện tác chiến”, mà là ngay trực tiếp trên chiến trường.
Máy bay không người lái (UAV)- thế mạnh của công nghệ cao Ixrael
Tháng 6/2013, Công ty phân tích Anh Jane’s cho công bố một bản báo cáo “về các dòng chảy vũ khí thế giới” và bảng xếp hạng các nhà xuất khẩu vũ khí hàng đầu thế giới.
Các kết luận của Jane’s rất đáng quan tâm, xin dẫn ra sau đây:
Yeonpyeong sau vụ pháo kích của Bắc Triều Tiên .Ảnh : Ho New / Reuters</p>
<p>
Yeonpyeong sau vụ pháo kích của Bắc Triều Tiên .Ảnh : Ho New / Reuters
Thứ nhất, tốc độ tăng trưởng của thị trường buôn bán vũ khí trên thế giới nhanh và đột biến (tăng 30% trong các năm từ 2008 đến năm 2012).
Thứ hai, thị trường buôn bán vũ khí nhộn nhịp nhất tập trung ở Phương Đông, cụ thể – tại Đông Nam Á và Trung Cận Đông.
Thứ ba, sự gia tăng vị thế đáng nể của các quốc gia không phải là cường quốc nhưng tham gia xuất khẩu vũ khí – đó là Hàn Quốc và Ixrael (Ixrael được Jane’s xếp là quốc gia xuất khẩu UAV lớn nhất thế giới và đứng thứ 6 trên thế giới về xuất khẩu vũ khí nói chung).
Từ năm 2008 đến năm 2012, xuất khẩu vũ khí của Ixrael tăng 74% và đạt kim ngạch 2,4 tỷ đô la.
Cũng theo Jane’s thì : “Không còn nghi ngờ gì nữa, Ixrael là nhà xuất khẩu vũ khí hiệu quả nhất thế giới. Mặc dù bị các nước thuộc thế giới Hồi giáo tẩy chay nhưng Ixrael không ngừng tăng thị phần của mình trên một thị trường rất khó tính như vậy” (thị trường buôn bán vũ khí).
Nếu tính tới một thực tế là Trung Quốc và Nga cũng đẩy mạnh xuất khẩu vũ khí (Trung Quốc trong 5 năm trở lại đây đã tăng gấp đôi số lượng vũ khí bán ra), cuộc chiến giành thị trường ở Châu Á ngày càng khốc liệt thì mới thấy “thành tích ” trên của Ixrael là rất ấn tượng và đáng nể.
Còn về tương lai, theo khẳng định của Jane’s, đến năm 2020, chi phí quân sự của Trung Quốc, Ấn Độ, Indonexia và một số nước khác trong khu vực sẽ vượt ngân sách quân sự của Mỹ và Canada, và như vậy triển vọng xuất khẩu vũ khí Ixrael là rất sáng sủa.
Vẫn theo Jane’s thì ưu thế của (vũ khi) Ixrael – đó là các công nghệ quân sự có hàm lượng chất xám cao và kỹ thuật robot. Theo tính toán của Jane’s, trong năm 2014, Ixrael đã vượt Mỹ trong lĩnh vực xuất khẩu UAV.
Tháng 5/2013, Hãng tư vấn Frost & Sullivan cũng đã cho công bố một bản báo cáo – theo đó Ixrael giữ vị trí hàng đầu trong xuất khẩu UAV, chỉ trong 8 năm trở lại đây đã bán một số lượng UAV trị giá tới 4,6 tỷ đô la.
Còn theo số liệu của Viện nghiên cứu các vấn đề hòa bình Stockhom (SIPRI) thì Ixrael kiểm soát hơn 40% thị trường UAV, cung cấp mặt hàng này cho hơn 20 nước trên thế giới: từ Mỹ, Anh, Brazil, Azerbaizan, Gruzia, Xingapor, Mexico và v.v .
Loại UAV có “cầu” cao nhất nhất là “Hermes 450” của công ty Elbit – đây là loại UAV có thể thực hiện cả các chức năng trinh sát lẫn chức năng tấn công. Như vậy, cùng với Mỹ và Ý, Ixrael nằm trong bộ ba xuất khẩu UAV lớn nhất thế giới.
Tuy nhiên, UAV không phải là thương hiệu có uy tín duy nhất của Công nghiệp quân sự Ixrael.
Theo báo cáo của Liên Hợp Quốc tháng 6/2014 thì trong năm 2011, Ixrael đứng trong top 7 nước xuất khẩu vũ khí hạng nhẹ (súng quân dụng, súng thể thao và súng săn, đạn cho các loại súng đó, lựu đạn, súng phóng lựu và tên lửa vác vai) – sau Áo, Brazil và Thụy Sỹ , nhưng trước Nga.
Tổ hợp tên lửa cơ động “ Spike NLOS” . Ảnh hls.com</p>
<p>
Tổ hợp tên lửa cơ động “ Spike NLOS” . Ảnh hls.com
Theo số liệu của Bộ Quốc phòng Ixrael, trong năm 2012 các tổ hợp công nghiệp quốc phòng của nước này đã xuất khẩu lượng vũ khí, đạn dược ,đồ quân dụng và công nghệ quân sự trị giá 7 tỷ đô la- tăng 20% so với năm 2011, nhưng ít hơn so với năm 2010 (7,2 tỷ đô la).
Các nước có có tỷ lệ tăng trưởng cao nhất trong buôn bán vũ khí với Ixrael là Ba Lan, Azerbaizan, Việt Nam và Brazil.
Xét tổng thể, hướng xuất khẩu chủ yếu của vũ khí Ixrael – các nước Phương Tây, Viễn Đông và Nam Á, các nước Ngoại Kapkaz và Châu Mỹ Latinh.
Con số đáng tự hào: 30.000 đơn đặt hàng từ 190 nước
Một ưu thế rất quan trọng nữa của các sản phẩm quân sự Ixrael là chúng luôn được cải tiến và hiện đại hóa sau khi đã được sử dụng trong các chiến dịch quân sự.
Ngay cả các máy bay chiến đấu F-16 mà Ixrael mua của Mỹ cũng đã được công nghiệp quốc phòng Ixrael hiện đại hóa, trang bị thêm các trang thiết bị điện tử và chúng có tính năng vượt hẳn phiên bản gốc.
Một ví dụ: trong vòng 3 năm kể từ chiên dịch Li Băng lần thứ hai, vào tháng 10/2009 Tập đoàn “Công nghiệp quốc phòng ” Ixrael đã nghiên cứu các tổ hợp tên lửa chống tăng của Hezbolla (gây nhiều thiệt hại cho quân đội Ixrael) và đã thiết kế và cho ra mắt tổ hợp bảo vệ cơ động “Bolem Zaazim” ( “Ressor” chống các tổ hợp tên lửa chống tăng.
“Ressor” phát hiện các tên lửa chống tăng và lái chúng đi chệch mục tiêu.
Xe ô tô “ không người lái Guardium” Ảnh : militaryphotos.net</p>
<p>
Xe ô tô “không người lái Guardium” Ảnh : militaryphotos.net
Ngoài ra, công tác quảng bá sản phẩm quân sự cũng được Ixrael thực hiện rất bài bản. Trong cuộc triển lãm hàng không Farnborough tại Anh tháng 7/2010, chỉ riêng Tập đoàn quốc phòng “Công nghiệp hàng không” (TAA) đã giới thiệu một loạt chủng loại vũ khí –khí tài có chức năng rất khác nhau:
UAV Heron, Skylark,1-LE, Hermes 900, Hermes 450LE, Hermes 90 và Skylark II; xe ô tô bộ binh đa năng không người lái Guardium; tổ hợp tên lửa Barark-8 và các radar công suất lớn EL/M-2084MMR, tên lửa phòng không “Piton” và “Derby”, các thiết bị huấn luyện hàng không, các hệ thống quang-điện tử, hệ thống dẫn đường, các sở chỉ huy. Tập đoàn quốc phòng “Elbit Systems” giới thiệu hệ thống viễn thông tích hợp Cocpit NG.
Và đến năm 2011, theo số liệu của Phòng kiểm soát xuất khẩu sản phẩm quốc phòng trực thuộc Bộ Quốc phòng Ixrael tháng 4/2012 thì trong năm 2011 nước này đã tiếp nhận 30.000 đơn đặt hàng quốc phòng từ 190 nước, trong đó đơn đặt hàng từ 130 quốc gia được chấp nhận – 60 nước bị từ chối, kể cả Thổ Nhĩ Kỳ – vốn là một “cựu” đối tác chiến lược của Ixrael, còn bây giờ là kẻ thù.
Các tập đoàn công nghiệp quốc phòng xuất khẩu chủ chốt của Ixrael, lịch sử hình thành và phát triển
Phần lớn các sản phẩm quân sự xuất khẩu là của 04 tập đoàn công nghiệp quốc phòng lớn nhất của Ixrael: 1/ “ Công nghiệp hàng không ”(TAA), 2/ “ Công nghiệp quốc phòng” (TAAC), 3/ tập đoàn “ Raphael” và 4/ tập đoàn “ Elbit Systems”.
Không nhiều người biết một chi tiết khá thú vị sau đây: công nghiệp quốc phòng Ixrael đã có từ trước khi nhà nước Do thái được thành lập. “ Công nghiệp quốc phòng” (TAAC) được thành lập từ năm 1933. Thời gian đầu xí nghiệp này nằm tại ngoại ô thành phố Givataim (nay là thành phố vệ tinh của Tel-Aviv).
Năm 1936, khi người A Rập liên tục nổi dậy chống lại người Do Thái và chính quyền Anh, xí nghiệp trên được chuyển đến nhà máy thuộc da cạnh Herzliya và bắt đầu cho xuất xưởng lựu đạn và súng cối.
Có thế coi đây là nhà máy quốc phòng đầu tiên sản xuất vũ khí và phương tiện kỹ thuật quân sự ở toàn bộ khu vực Trung Cận Đông – thời gian đầu chỉ có 7 xưởng và 50 công nhân.
Giám đốc nhà máy này là một trong số các tư lệnh của “Haganah” (“ Haganah ”- một trong những tổ chức quân sự hóa bí mật và là tiền thân của Quân đội Ixrael hiện nay) là Israel Amir.
Các vụ nổi dậy của người A rập tại Iaffe, 1936. Ảnh: english1.cari.com</p>
<p>
Các vụ nổi dậy của người A Rập tại Iaffe, 1936. Ảnh: english1.cari.com
Mặc dù chỉ sản xuất được được số lượng không nhiều các loại vũ khí và đạn dược nhưng công binh xưởng này đã đóng một vai trò quan trọng trong các chiến thắng của người Do Thái chống lại quân nổi dậy A rập và quân đội các nước A rập ngay sau khi Ixrael tuyên bố độc lập.
Trong thời gian nổ ra các cuộc khởi nghĩa của người A rập cuối những năm 30, khi người Do Thái luôn là mục tiêu tấn công của các tổ chức không chính quy A rập, công binh xưởng nói trên là nguồn cung cấp vũ khí chủ yếu cho người Do Thái để tự vệ (5.000 quả lựu đạn và 50 súng cối).
Chì trong vòng hai thập kỷ, “ nhà máy thuộc da” nói trên đã trở thành một tập đoàn công nghiệp quốc phòng phát triển năng động và sản phẩm của nó được ưa chuộng trên toàn thế giới. Súng tiểu liên “ Uzi” của TAAC cùng với “AK “ là loại súng bộ binh được sản xuất nhiều nhất.
“Uzi” rất giống “Sa-23” của Tiệp Khắc (tại sao lại là Tiệp Khắc, nói cho công bằng, Ixrael “nợ” Tiệp Khắc nhiều vì nước này đã cung cấp cho Ixrael nhiều loại vũ khí hiện đại trong cuộc chiến tranh giành độc lập, huấn luyện phi công cho Ixrael và cho đến nay, mối quan hệ vẫn tốt đẹp – Tiệp Khắc là đồng minh chủ chốt của Ixrael tại Châu Âu – đây là một câu chuyện dài, xin trình này ở một dịp khác) nhưng đã được cải tiến và hoàn thiện để phù hợp với điều kiện tác chiến tại sa mạc.
Một sản phẩm khác cũng của TAAC,- súng trường tự động “ Galil” (đã đưa ra khỏi trang bị của Quân đội Ixrael và được thay bằng súng trường tự động M16 của Mỹ) được xuất khẩu sang nhiều nước: Việt Nam, Căm Pu Chia, Brazil, Ấn Độ, Peru, Chi Lê, Estonia, Bồ Đào Nha và nhiều nước khác.
Còn một số loại vũ vũ khí bộ binh nữa rất nổi tiếng của TAAC là súng máy “Negev”, súng ngắn Ierikhon-941, thiết kế dựa theo mẫu súng ngắn CZ-75 của Tiệp Khắc.
Có một chi tiết thú vị là ngay cả Mỹ cũng mua “Tavor” của TAAC để trang bị cho cảnh sát bảo vệ Quốc hôi Mỹ.
Tháng 12/2013, Chính phủ Ixrael đã tuyên bố tư nhân hóa Tập đoàn này nhưng với điều kiện là chỉ cho phép các công ty Ixrael tham gia và phải được Bộ Quốc phòng (Ixrael) lựa chọn.
Còn về “Công nghiệp hàng không” (TAA): tập đoàn này được thành lập đúng 20 năm sau TAAC- vào năm 1953. Người đưa ra sáng kiến thành lập TAA là chính khách Shimon Peres (chắc ai cũng biết ông là ai), vào thời gian đó đang giữ vị trị Bộ trưởng Quốc phòng.
Cũng như TAAC, “Công nghiệp hàng không” bắt đầu từ một tập thể chỉ có vài chục công nhân với lực lượng nòng cốt là các chuyên gia Mỹ. Hiện nay, 80% sản phẩm của TAA được xuất khẩu.
Sỹ quan Quân đội Ấn Độ với súng trường “ Tavor” Ảnh: Fayaz Kabli / Reuters</p>
<p>
Sỹ quan Quân đội Ấn Độ với súng trường “ Tavor” Ảnh: Fayaz Kabli / Reuters
Tổ hợp quân sự- nghiên cứu “Raphael” là một trong 100 hãng sản xuất vũ khí lớn nhất thế giới và chuyên nghiên cứu- thiết kế- thử nghiệm – sản xuất tên lửa lớp “không đối đất”, tổ hợp tên lửa chống tăng, UAV, các tàu tuần tiễu điều khiển từ xa, hệ thống bảo vệ các phương tiện tăng-thiết giáp, hệ thống phòng không lazer.
Hãng này cũng hiện đại hóa các loại vũ khí hiện có và thiết kế các loại vũ khí công nghệ cao hiện đại, bao gồm cả các hệ thống máy tính và tác chiến có điều khiển, hệ thống quang- điện tử và hệ thống đo xa, trinh sát và điều khiển hỏa lực v.v.
Và cuối cùng, “ Elbit Systems”, đây là Tập đoàn quân sự tư nhân lớn nhất Ixrael với thu nhập hàng năm gần 3 tỷ đô la, – chủ yếu nghiên cứu thiết kế UAV và trang thiết bị vô tuyến điện tử cho máy bay, radar, các vệ tinh trinh sát.
Năm 2011, “ Elbit Systems” đã thắng thầu cung cấp các trang thiết bị điều khiển hệ thông hàng không của Hải quân Mỹ, các radar cho Không quân và Hải quân Pháp.
Khách hàng của các tổ hợp công nghiệp quốc phòng Ixrael không chỉ là các quốc gia Phương Tây mà còn là các nước ở những khu vực thường xuyên xảy ra xung đột.
Chính các nước này quan tâm nhiều nhất đến các sản phẩm quân sự của Ixrael vì chúng có chất lượng cao và giúp cho các nước này có ưu thế trước các đối phương tiềm năng.
Đón đọc tiếp phần hai : Hợp tác lỹ thuật quân sự Israel với các nước
‘Việt Nam muốn mua thêm UAV Orbiter 3 của Israel’
  • Lê Hùng (Tổng hợp)
- See more at: http://nghiencuuquocte.net/forums/topic/vi-sao-viet-nam-chon-israel-lam-doi-tac-quan-su/#sthash.Kf2I5AQo.dpuf
Phần nhận xét hiển thị trên trang

23/03/1919: Mussolini thành lập Đảng Phát xít Ý

Bundesarchiv_Bild_146-1969-065-24,_Münchener_Abkommen,_Ankunft_Mussolini

Nguồn: “Mussolini founds the Fascist party,” History.com (truy cập ngày 21/03/2015).
Biên dịch & Hiệu đính: Nguyễn Huy Hoàng
Benito Mussolini, cựu binh Thế chiến I và nhà xuất bản của nhiều tờ báo Xã hội, đã rời bỏ Đảng Xã hội Ý và thành lập Fasci di Combattimento, một tổ chức dân tộc chủ nghĩa đặt theo tên của các cuộc cách mạng nông dân Ý trong thế kỷ 19. Thường được gọi là Đảng Phát xít, tổ chức cánh hữu mới của Mussolini ủng hộ chủ nghĩa dân tộc Ý, có đồng phục là áo sơ mi đen, và phát động một chương trình khủng bố và đe dọa chống lại những đối thủ cánh tả của nó.
Tháng 10 năm 1922, Mussolini đưa quân Đức hành quân qua Roma, và Vua Emmanuel III, người chẳng mấy tin vào chính phủ nghị viện Ý, đã đề nghị Mussolini thành lập một chính phủ mới. Ban đầu, Mussolini, người được bổ nhiệm làm Thủ tướng đứng đầu một nội các có ba phần tư thành viên thuộc Đảng Phát xít, đã hợp tác với Quốc hội, nhưng sau đó với sự hỗ trợ của lực lượng cảnh sát tàn bạo của mình, Mussolini nhanh chóng trở thành nhà độc tài của nước Ý. Năm 1924, cuộc nổi dậy của phe Xã hội bị dập tắt, và tháng 1 năm 1925, một nhà nước Phát xít chính thức được tuyên bố, với Mussolini là Il Duce, hay “Nhà lãnh đạo.”
Mussolini đã kêu gọi các đồng minh phương Tây trước đây của Ý ký kết các hiệp ước mới, nhưng cuộc xâm lược tàn bạo vào lãnh thổ Ethiopia năm 1935 của ông ta đã kết thúc mọi hi vọng liên minh với các nước dân chủ phương Tây. Năm 1936, Mussolini tham gia cùng Adolf Hitler, Quốc trưởng Đức Quốc xã, hỗ trợ lực lượng dân tộc chủ nghĩa của Francisco Franco trong Nội chiến Tây Ban Nha, đem đến một hiệp ước hợp tác trong chính sách ngoại giao giữa Ý và Đức Quốc xã năm 1937. Dù cuộc cách mạng phát xít của Hitler được mô hình hóa theo sự trỗi dậy của Mussolini và Đảng Phát xít Ý, Phát xít Ý và Il Duce đã tỏ ra là thế lực yếu nhất trong phe Trục trong Thế chiến II.
Tháng 7 năm 1943, do những nỗ lực chiến tranh thất bại và trước cuộc đổ bộ của phe Đồng minh vào lãnh thổ Ý, một cuộc nổi dậy đã nổ ra trong nội bộ Đảng Phát xít. Hai ngày sau thất bại ở Palermo, ngày 24 tháng 7, Đại Hội đồng Phát xít (cơ quan chính trong chính phủ Mussolini) đã bác bỏ chính sách của Mussolini do Hitler soạn thảo, và đến ngày 25 tháng 7, Il Duce bị bắt giữ. Thống chế Pietro Badoglio lên đứng đầu chính phủ Ý, và đến tháng 9, Ý đầu hàng vô điều kiện trước phe Đồng minh. Tám ngày sau đó, lính biệt kích Đức giúp Mussolini trốn khỏi nhà tù ở dãy núi Abruzzi, và sau đó Mussolini trở thành lãnh đạo bù nhìn của miền Bắc nước Ý do quân Đức kiểm soát. Với sự sụp đổ của phát xít Đức tháng 4 năm 1945, Mussolini bị quân đội Ý bắt giữ, và đến ngày 29 tháng 4, ông cùng người tình là Clara Petacci bị xử bắn, sau một phiên tòa quân sự  chóng vánh. Thi thể của họ sau đó được đem đến Milan và bị treo ngược giữa quảng trường để thị chúng.
- See more at: http://nghiencuuquocte.net/2015/03/23/dang-phat-xit-y/#sthash.vT7AFUDs.dpuf

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một Singapore không có ông Lý Quang Diệu

(TNO) Cộng hòa Singapore 50 tuổi thì cũng gắn với cái tên Lý Quang Diệu ngần ấy năm. Chuyện gì sẽ xảy ra khi tượng đài quá lớn nằm xuống? 

>> Ông Lý Quang Diệu từ trần
Một Singapore không có ông Lý Quang Diệu - ảnh 1Một Singapore trù phú ghi đậm dấu ấn Lý Quang Diệu - Ảnh: Reuters
Dấu ấn Lý Quang Diệu
Từ một vùng đầm lầy biến thành mảnh đất trù phú bậc nhất thế giới, từ một đất nước bị trục xuất trở thành một quốc gia cư dân khắp hành tinh phải khao khát - Singapore có quá nhiều lý do để thương tiếc ông Lý Quang Diệu. 
Thế hệ những người lớn tuổi ở Singapore sẽ khó có thể quên những ngày vất vưởng, đói nghèo, xung đột của thời thuộc địa Anh, của ngày sáp nhập vào Liên bang Malaysia rồi bị trục xuất không thương tiếc. Ông Lý Quang Diệu đã thay đổi tất cả bằng những chính sách quyết đoán, bằng tầm nhìn xa trông rộng hiếm thấy, bằng lòng nhiệt huyết tột cùng để đưa Singapore trở thành một hình mẫu thành công cả Á lẫn Âu đều phải học tập, nghiên cứu.
Đất hẹp, dân ít, không tài nguyên, vậy mà dưới sự lãnh đạo của ông Lý Quang Diệu và đảng Hành động nhân dân (PAP), Singapore trở thành một trung tâm tài chính và dịch vụ hậu cần của cả thế giới. Người dân ở đây còn kiếm bộn tiền từ ngành lọc dầu, đóng tàu và công nghệ sinh học.
Lúc sinh thời và còn khỏe mạnh, ông Lý Quang Diệu từng nói: “Ngay cả khi tôi nằm liệt giường, ngay cả khi anh chuẩn bị chôn tôi xuống mồ mà tôi thấy có điều gì sai trái, tôi cũng sẽ bật dậy”.
Tất nhiên, giờ đây ông chẳng thể bật dậy theo nghĩa đen nhưng tư tưởng Lý Quang Diệu, đường lối Lý Quang Diệu, dấu ấn Lý Quang Diệu vẫn đang vang vọng và sẽ còn vang vọng rất xa.
Dường như ông đứng sau mọi bước đi của Singapore, kể cả khi đã từ chức thủ tướng mà ông đã giữ suốt 31 năm để trở thành Bộ trưởng cao cấp và Bộ trưởng cố vấn thêm 21 năm. Ngay cả khi bước chân ra khỏi chính trường, mọi động thái của đảo quốc sư tử vẫn in đậm dấu ấn Lý Quang Diệu.
Tờ Los Angeles Times dẫn lời Kishore Mahbubani, giáo sư Đại học Quốc gia Singapore và từng là một nhà ngoại giao lâu năm của Singapore, nhận xét: “Ngay từ ngày đầu tiên, Singapore đã quan tâm đến mọi nhu cầu xã hội của người dân, từ nhà cửa đến chăm sóc sức khỏe, từ giáo dục đến môi trường”.
Suốt 5 thập niên qua, nhìn chung người dân Singapore phục tùng các chính sách của nhà lãnh đạo lão luyện, để cho ông toàn quyền “chăm sóc” họ theo cách của ông.
Dù vấp phải một vài sự chống đối vì chính sách lãnh đạo với bàn tay sắt, hạn chế quyền dân sự nhưng với tính cách rất mạnh mẽ và cơ sở chính trị vững chắc (đảng PAP nắm ghế gần như là tuyệt đối tại quốc hội qua các kỳ bầu cử), ông Lý Quang Diệu rộng đường thực thi các chính sách mà ông tin tưởng.
Một Singapore khác biệt ?
Nhưng mọi chuyện dường như đang dần thay đổi. Cột mốc rõ ràng nhất là từ kỳ bầu cử gần đây nhất vào năm 2011, khi PAP lãnh kết quả tồi tệ nhất kể từ khi lập quốc. Dù vẫn nắm đến 81 trong số 87 ghế tại quốc hội nhưng kết quả này là hồi chuông báo động đối với PAP cho thấy người dân Singapore đang muốn thay đổi.
Một Singapore không có ông Lý Quang Diệu - ảnh 2Thế hệ lớn tuổi biết ơn ông Diệu, thế hệ trẻ cũng biết ơn ông nhưng đòi hỏi sự thay đổi - Ảnh: AFP
Trong khi thế hệ trước biết ơn sâu sắc ông Lý Quang Diệu vì đã thay đổi cuộc sống của họ, thay đổi vận mệnh đất nước thì thế hệ trẻ lớn lên khi cây đũa thần của vị thủ tướng đầu tiên từ lâu đã phát huy tác dụng. Mọi thứ đã sẵn có trong tầm tay, học thức cao, tiếp xúc nhiều với các nền dân chủ theo kiểu phương Tây…, họ lớn tiếng đòi hỏi.
Carlton Tan, một nhà báo thuộc thế hệ trẻ tại Singapore, viết: “Chúng tôi biết ơn ông vì nền kinh tế đã đi lên trong nhiều thập niên qua nhưng chúng tôi tự hỏi liệu có thực sự cần thiết để hy sinh sự tự do của chúng tôi hay không. Chúng tôi biết ơn vì sự ổn định và an ninh nhưng chúng tôi tự hỏi liệu chúng tôi có thể duy trì điều đó mà không có một xã hội dân sự hùng mạnh hay không”.
Giờ đây, người Singapore có thể tôn vinh ông Lý Quang Diệu của họ bằng cách đưa ra những câu hỏi gai góc, những quyết định khó khăn và hình dung về một Singapore khác biệt - đó là quan điểm của Tan và có lẽ cũng là tiếng nói của nhiều người trẻ hiện đại luôn khao khát sự thay đổi.
Sự ra đi của ông Lý Quang Diệu có thể sẽ mở đường một số thay đổi. Nhưng liệu sẽ thay đổi tới đâu?
Túi tiền
Đâu đó, những tiếng nói dị biệt đã mạnh hơn, chẳng hạn phong trào Pink Dot - vốn đấu tranh cho quyền bình đẳng của cộng đồng đồng tính, song tính và chuyển giới - từng kêu gọi được đến 26.000 người trong một cuộc tuần hành lớn nhất trong lịch sử để chống lại sự phân biệt đối xử với cộng đồng này trong hiến pháp.
Một Singapore không có ông Lý Quang Diệu - ảnh 3Dot Movement từng kêu gọi được đến 26.000 người xuống đường - Ảnh: Reuters
Nhưng trong bối cảnh PAP vẫn nắm đến 81/87 ghế tại quốc hội và còn lâu mới có đối thủ nào mong hất cẳng được bàn trụ này, sẽ chẳng có sự thay đổi to lớn nào trong tương lai gần. Những ai “hăng máu cải tiến” sẽ càng khó toại nguyện khi dòng họ Lý và các ông lớn trong PAP kiểm soát những cột trụ quan trọng trong nền kinh tế, xã hội Singapore, từ công ty viễn thông đến các trường đại học.
Còn một lý do quan trọng nhất: túi tiền. Cả thế giới này phải nghiên cứu về những chính sách mà ông Lý Quang Diệu đã thực hiện để hô biến vùng đầm lầy nghèo khó thành mảnh đất thuộc loại màu mỡ nhất hành tinh. Các chính sách ấy vẫn đang phát huy công dụng mạnh mẽ. Hẳn con người ta sẽ phải suy nghĩ thật kỹ trước những giá trị còn đang mông lung nếu phải gánh rủi ro đánh mất túi tiền.
Nhiều nhà quan sát đồng ý rằng ngay cả khi con trai ông Lý Quang Diệu là thủ tướng đương chức Lý Hiển Long có thôi chức thì nền tảng Lý Quang Diệu vẫn còn đó. Mọi sự thay đổi sẽ là dần dần và không quá lớn, ít nhất là trong vài thập niên tới.
Hẳn nắm đấm thép của ông Lý Quang Diệu sẽ nới lỏng hơn sau khi ông qua đời nhưng ông vẫn đang ở đó giữa đất nước Singapore trù phú mà ông đã dày công gầy dựng.
Kiều Oanh

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Giải tỏa một phần Tân Sơn Nhất được 375 tấn vàng?



Đó là tính toán của ông Trần Đức Thịnh, Phó Chủ tịch Thường trực kiêm Tổng Thư ký Hội Tư vấn khoa học công nghệ và quản lý (HASCON). 
Trong tham luận gửi hội thảo khoa học nâng cấp sân bay Tân Sơn Nhất hay xây mới Long Thành sẽ diễn ra hôm nay (21/3), ông Trần Đức Thịnh, Phó Chủ tịch Thường trực kiêm Tổng Thư ký Hội Tư vấn khoa học công nghệ và quản lý (HASCON) đã đưa ra bài toán khó giải.  
Theo ông Thịnh, hiện Tân Sơn Nhất còn khoảng 10 km2, trong đó có khoảng 100 ha đất của quân đội đến nay chưa có công trình xây dựng nào đáng kể. 
Ông Thịnh tính toán, giá đất ở khu vực Tân Sơn Nhất hiện khoảng một lượng vàng/m2,  nên nếu giải tỏa 100 ha (10 triệu m2) sẽ thu được 10 triệu lượng vàng (375 tấn). Tính ra số tiền hiện nay là khoảng 352.000 tỷ đồng, tức khoảng 16,4 tỷ USD.
Theo: Phapluattp

03/12/2013 
Quỹ đất để phát triển lâu dài sân bay Tân Sơn Nhất trước đây lên tới 3.600ha, gấp ba lần quỹ đất sân bay Changi ở Singapore, nhưng nay chỉ còn 1.500ha. Nhiều nhà dân nằm sát hàng rào sân bay.
Theo: Tuoitre  
--------------

Hiện nay, trên thực tế diện tích có thể còn nhỏ hơn, Thợ Cạo tạm lấy con số của báo TT và theo bài toán kinh tế của ông Thịnh thì diện tích đã mất là:
3.600 ha - 1.500 ha = 2.100 ha tương đương: 7.875 tấn vàng = 244 tỷ USD

Hình tư liệu về sân bay Tân Sơn Nhất năm 1967

Phần nhận xét hiển thị trên trang