Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

"Châu Á hình thành liên minh chống nguy cơ xâm lược từ Trung Quốc"


 
(GDVN) - Với chính sách bành trướng lãnh thổ, Trung Quốc đã tự biến mình thành kẻ thù của gần như tất cả các nước láng giềng, Epoch Times bình luận
Học giả Edward Luttwak.
Epoch Times ngày 2/5 bình luận, cho đến gần đây Nhật Bản vẫn là đất nước bị hiến pháp cấm sử dụng chiến tranh để giải quyết tranh chấp quốc tế. Philippines nằm trong danh sách vi phạm bản quyền của Mỹ. Indonesia duy trì quan điểm trung lập. Không Tổng thống nào của Mỹ thăm Malaysia trong vòng 48 năm qua.
Tất cả những điều này bây giờ đã thay đổi sau khi ông Obama kết thúc chuyến công du 4 nước châu Á, gồm Nhật Bản, Philippines, Malaysia và Hàn Quốc. Một liên minh các nước châu Á hiện nay đang hình thành trong bối cảnh quân đội Mỹ đang tập trung vào châu Á. Cùng với đó là các thỏa thuận kinh tế mới, tăng cường quan hệ đối ngoại, tháo gỡ căng thẳng.
Tuy nhiên Trung Quốc không phải là 1 phần của liên minh này. Điều này là do thực tế với chính sách bành trướng lãnh thổ, Trung Quốc đã tự biến mình thành kẻ thù của gần như tất cả các nước láng giềng, Epoch Times bình luận. Trong năm qua, các hành động của Bắc Kinh cuối cùng đã thể hiện rõ hình ảnh giới chức Trung Quốc đã cố gắng xây dựng trong nhiều thập kỷ.
"Những gì xảy ra là Trung Quốc đã bỏ rơi chính sách trỗi dậy hòa bình của họ", Edward Luutwak, một chuyên gia từng tư vấn cho Bộ trưởng Quốc phòng, Bộ Ngoại giao và Hội đồng An ninh quốc gia Mỹ bình luận.
Trung Quốc bắt đầu giảm dần chính sách trỗi dậy hòa bình của họ khi Bắc Kinh bắt đầu phô diễn sức mạnh của mình trong tuyên bố chủ quyền ở Hoa Đông và Biển Đông (xâm phạm chủ quyền, quyền và lợi ích hợp pháp của các quốc gia láng giềng).
Chính cách tiếp cận hung hăng của Trung Quốc trong các yêu sách chủ quyền (vô lý, bất hợp pháp) đã dẫn tới xu thế hình thành 1 liên minh chống lại (tham vọng bành trướng lãnh thổ của) Trung Quốc.
Các hoạt động quân sự của Trung Quốc ở Biển Đông đang khiến khu vực và quốc tế lo ngại.
Căng thẳng lãnh thổ đạt tới cao trào tháng 11 năm ngoái khi Trung Quốc đơn phương tuyên bố áp đặt cái gọi là khu nhận diện phòng không (ADIZ) đối với Hoa Đông và sau đó ban hành cái gọi là quy định nghề cá ở Biển Đông. 
Nghiêm trọng hơn, tàu Trung Quốc đã gần như đâm vào tàu cá và tàu quân sự của các quốc gia khác. Máy bay phản lực Trung Quốc bay theo, áp sát các máy bay trong khu vực, Epoch Times cho biết.
Cuối cùng, những gì Trung Quốc đã tạo ra là một môi trường vô cùng căng thẳng với ý đồ làm cho các nước khác cảm thấy sợ hãi mà từ bỏ yêu sách lãnh thổ của mình. Tuy nhiên kết quả hóa ra ngược lại hoàn toàn với mong muốn, dự tính của Bắc Kinh.
Luttwak cho rằng, tình hình hiện nay khác thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Các cuộc xung đột hiện nay với Trung Quốc rất khác: "Trong khu vực Thái Bình Dương có những quốc gia mạnh hơn Trung Quốc, GDP lớn hơn Trung Quốc và công nghệ hiện đại hơn Trung Quốc. Kết hợp lại, Ấn Độ và Nhật Bản mạnh hơn Trung Quốc."
Ông cho rằng sức mạnh của Trung Quốc đang mờ nhạt nhiều hơn sau những tháng tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc bị chậm lại, đặc biệt kể từ khi Trung Quốc đẩy các nước láng giềng vào tình thế phải quân sự hóa và hình thành một liên minh chống lại hành động bành trướng của họ.
Trong khi Obama công du 4 nước châu Á, Nhật Bản thông báo sẽ xây dựng một trạm radar quân sự trên đảo Yonaguni. Bắc Kinh nhanh chóng tuyên bố sẽ tuần tra, diễn tập quân sự và các hoạt động khác gần trạm radar mới của Nhật.
Học giả June Teufel Dreyer.
Theo June Teufel Dreyer, một cựu chuyên gia về Viễn Đông của Quốc hội Mỹ, cố vấn chính sách châu Á, Obama đã có những bước đi đúng đắn để bảo vệ đồng minh. Bà cũng lưu ý, Trung Quốc có khả năng sẽ kiểm tra quyết tâm của Mỹ đến đâu và căng thẳng rồi đây sẽ còn leo thang hơn nữa.
"Tôi nghĩ rằng những gì Trung Quốc đang cố gắng làm là kích động Nhật Bản để làm một cái gì đó, giống như bắn một phát súng, và sẽ tạo cho họ cái cớ để leo thang. Họ sẽ nói Nhật Bản đã làm điều này và chúng tôi đang bắt buộc phải kháng cự", Dreyer bình luận.
Đối với Hoa Kỳ, Trung Quốc đã vô tình giúp người Mỹ tăng cường quan hệ và liên minh với châu Á theo những cách thức của Mỹ. Chỉ 2 năm trước đây Nhật Bản đã sẵn sàng để yêu cầu người Mỹ rời khỏi Okinawa, nhưng quan điểm này đã nhanh chóng thay đổi sau khi Bắc Kinh tuyên bố ADIZ Hoa Đông và bắt đầu đe dọa Nhật Bản.
Tuyên bố của Trung Quốc đã buộc Mỹ làm rõ mối quan hệ quốc phòng với Nhật Bản, trong chuyến công du Tokyo vừa qua Tổng thống Obaam đã trực tiếp, công khai khẳng định rõ rằng Mỹ cam kết bảo vệ Nhật Bản, bao gồm quần đảo Senkaku.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thành thần tiên chứ không còn là người thường!

Đại gia Việt sành ăn, 1,8 tỷ/kg trứng cá tầm

Trứng cá tầm là món ăn xa xỉ mà không phải ai cũng dám bỏ tiền để dùng khi viết mức giá có thể lên đến 1,8 tỷ đồng/kg. Thế nhưng, không ít đại gia Việt vẫn dùng đều đặn và coi đó là món sang thiết đãi bạn bè. sự kiện nóng
Cá tầm có thể sống trong điều kiện nuôi nhốt tại ao nước chảy hoặc trong lồng. Nước cần đảm bảo sạch, sâu và duy trì nhiệt độ dưới 27 độ C. Để có trứng hoàn hảo, những con cá tầm được nuôi từ 5-10 tuổi, được siêu âm và lấy trứng theo một quy trình khép kín.
{keywords}
Các vùng lòng hồ ở Việt Nam có điều kiện lý tưởng để nuôi loài cá này như như Đami - Bình Thuận, Buôn Tua Srah - Đắc Lắc, Cấm Sơn - Bắc Giang, Vĩnh Sơn - Bình Định...
{keywords}
Yêu cầu khắt khe nhất của giống cá này là nhiệt độ nước, bởi nếu nuôi trong môi trường quá nóng, cá khó phát triển, dễ mắc dịch bệnh.
{keywords}
Cá tầm giống được ươm thả trong khu vực riêng để đảm bảo quá trình sinh trưởng ban đầu. Trước đây cá giống được dùng nguồn trứng thụ tinh từ các nước như Nga, Đức... Ngày nay, một số công ty Việt Nam đã sản xuất thành công giống cá này.
{keywords}
Thức ăn của cá tầm là các loại cá nhỏ như cá nục và cá mòi, gần giống hệt thức ăn tự nhiên của chúng...... và thường được xắt thành miếng, cho ăn vào đêm, từ 19h đến 4h sáng.
{keywords}
Ngoài ra, cá tầm cũng được cho ăn trùn quế, trùn hương, tô, tép nhỏ... Thông thường, cá nhỏ dưới 1kg được ăn chế độ 4 bữa một ngày, cá lớn chỉ ăn 2 bữa.
{keywords}
Cá cái được siêu âm trước khi mổ lấy trứng.
{keywords}
Sau đó cá được mổ lấy trứng bằng phương pháp rạch bụng. Trứng sau khi lấy được chế biến theo 2 phương thức: muối truyền thống và muối nhiệt. Muối được sử dụng là muối mỏ nguyên chất Himalaya với tỷ lệ rất thấp (dưới 3,5%), không cho thêm bất kỳ chất bảo quản nào, nhằm đảm bảo độ tươi nguyên và chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm.
{keywords}
Đắt giá nhất là trứng của những chú cá tầm bạch tạng. Mỗi kg trứng cá tầm muối loại này có thể đạt mức giá lên tới 1,8 tỷ đồng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang



BÌNH LUẬN VỀ VIỆC ÔNG ĐỖ MINH XUÂN SỬA TÁC PHẨM TRUYỆN KIỀU CỦA NGUYỄN DU
Tự ý sửa tác phẩm của người khác đã được công bố là hành động vi phạm bản quyền, vi phạm pháp luật. Huống chi ông kỹ sư Đỗ Minh Xuân cả gan thò bút sửa 1/3 Truyện Kiều của Nguyễn Du, một di sản văn hóa của dân tộc, vi phạm luật di sản, xúc phạm danh nhân văn hóa, chà đạp lên truyền thống tốt đẹp và niềm tự hào của dân tộc Việt Nam, bắn súng lục vào quá khứ. 
Đối với người nghệ sĩ ngôn từ, một câu, một chữ là mang nặng đẻ đau, là máu, là nước mắt, là hồn, là vía. Họ không bao giờ nghĩ sau mấy trăm năm có một tên đao phủ đem đứa con tinh thần của mình ra lột da, xẻo thịt.
Truyện Kiều đã được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới. Tổng thống Mỹ Bill Clinton khi sang thăm Việt Nam đã đọc 2 câu thơ trong Truyện Kiều
Trăm năm tính cuộc vuông tròn
Phải dò cho đến ngọn nguồn lạch sông
Rồi đây chúng ta sẽ trả lời với thế giới như thế nào về cái dị bản quái dị từ cái đầu tư duy méo mó của ông kỹ sư Đỗ Minh Xuân?
Và ông Giáo sư Vũ Khiêu, phải chăng đã đến hồi cạn kiệt tư duy trở nên ngớ ngẩn cho nên mới cổ súy cho hành động điên rồ của ông Đỗ Minh Xuân. Với hành vi này ông Vũ Khiêu đã khiến cho nhiều người thất vọng về ông.
Ông Đỗ Minh Xuân đã phạm Luật bản quyền và luật di sản. Vì vậy, bản sửa Truyện Kiều của ông, nếu được công bố dưới bất kỳ hình thức nào đều sẽ bị dư luận xã hội lên án nghiêm khắc, và ông Xuân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật
LÊ KHÁNH MAI

Phần nhận xét hiển thị trên trang

văn chương việt đang thiếu đi hiện thực


Có nhiều tranh cãi khi Alice Munro được tuyên xưng cho giải Nobel Văn học danh giá. Phần tôi, nghĩ rằng những người quyết định giải này có lý bởi cả một quá trình sáng tác với truyện ngắn của Alice Munro, bà đã để lại một thành tựu về khám phá bằng văn chương tâm hồn con người. Nhiều tác phẩm của bà để lại cho người đọc nỗi bàng hoàng vì chúng phát lộ những điều tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại thuộc về bản nguyên người. Và vẻ đẹp của những điều này, mà tôi nghĩ có thể dùng cụm từ “số phận con người,” được chuyển tải thông qua một văn phong và ngôn ngữ tinh tế, chính xác có thể thuyết phục mọi bạn đọc khó tính. Dài hay ngắn hay những phân chia về thể loại (tiểu thuyết hay truyện ngắn) lúc này đâu còn có ý nghĩa gì! Cũng cần nói thêm, Alice Munro đã cách tân thể loại truyện ngắn, hoặc giả, bà không chủ trương cách tân gì hết mà viết theo cảm quan của bà. Một cảm quan sáng tạo đồng cảm với con người, đến mức trở thành “khách quan.” Bà viết về phụ nữ và những người đàn ông của họ, như họ là thế, bởi họ là thế.
Dẫu sao, truyện ngắn vẫn có những đặc trưng nội tại. Tác phẩm của Alice Munro, dù rất độc đáo và tự do, nhưng vẫn có thể thấy, (trong đa số tác phẩm) có những giới hạn về số lượng nhân vật, ở số lượng bối cảnh/ văn cảnh, cả ở thời gian (trong) truyện… Alice Munro khai triển trong các giới hạn ấy đến mức độ cùng kiệt mà vẫn để lại dư âm; truyện của bà có bố cục rất gọn gàng nhưng bay bổng, khiến nhiều truyện khá dài nhưng không hề gây chán… Có vẻ Alice Munro không mấy quan tâm đến sự phân chia thể loại do các nhà nghiên cứu, phê bình đặt ra.
Về người đọc trong nước, tôi cần phải nói ngay rằng, năm 2012 khi Nhã Nam và nhà xuất bản Văn học xuất bản tập truyện ngắn “Trốn chạy” của Alice Munro, nó hầu như không được ai quan tâm, kể cả nhiều nhà văn. Được biết danh tiếng của bà từ trước, tôi là người “tuyên truyền” cho bà với một số bạn bè thân quen. Bên cạnh một số người thích, số khác nhận xét bà đi vào những đề tài “không có tầm vóc” (chuyện đàn bà, sic!). Ít ra, trong phạm vi quan sát của tôi, như là một nhà báo và như là một người viết văn, thì là vậy. Sau khi bà được vinh danh với giải Nobel, việc đọc bà được quan tâm hơn. Nhưng khi đang viết bài này, tôi gặp một bạn văn ít tuổi hơn, cô tốt nghiệp khoa Sáng tác – Lý luận – Phê bình, Đại học Văn hóa Hà Nội – nơi tôi có dịp vào dạy một số tiết như một người được mời thỉnh giảng. Tôi hỏi, đã đọc cuốn “Trốn chạy” của Alice Munro chưa, cô hơi lúng túng nói chưa và hỏi bà là người nước nào. Dĩ nhiên, điều này không có nghĩa là cô không chịu đọc văn chương nói chung, mà chỉ có nghĩa là Alice Munro dường như ít được quan tâm ở Việt Nam.
Gần đây, các nhà văn trong nước có vẻ hơi coi thường truyện ngắn. Cái họ đang muốn hướng tới là những cuốn ghi ở ngoài bìa là “tiểu thuyết.” Trong tâm thế này, họ cũng loại luôn truyện vừa, vì như một vài người trao đổi với tôi: Truyện vừa không đăng được báo, ngay cả tạp chí chuyên ngành cũng không mặn mà với chúng. Mà nếu có thể viết dài, thì sao lại không cố thêm cho thành tiểu thuyết(?!).
Những năm gần đây, rất ít tập truyện vừa được xuất bản (dĩ nhiên, phải trừ ra số những cuốn sách thực chất là truyện ký hay là một thứ truyện vừa kéo dài ra thêm nữa nhưng lại được ghi là “tiểu thuyết”). Trong một dịp làm việc với vài nhà xuất bản và công ty sách cuối năm 2013, tôi được biết thêm, các cuốn tuyển truyện ngắn giờ đây đang rơi vào sự thờ ơ của độc giả và nhiều cơ sở xuất bản hầu như không còn mặn mà với chúng nữa. Thay thế vị trí này là những cuốn tập hợp các bài viết đã đăng tải trên facebook của những hot blogger, đứng thứ hai là những cuốn tập hợp những bài tản văn và tạp văn – những thứ á văn chương.
Thế cho nên, với câu hỏi về số mệnh truyện ngắn trong giới văn học Việt trong nước thời gian gần đây, tôi cho rằng nó đang trong quá trình bị bỏ rơi. Truyện ngắn dĩ nhiên được giới độc giả Việt thích hơn truyện vừa, nhưng cách đánh giá này không hề liên quan đến nghệ thuật mà chỉ vì đa số độc giả chỉ cần giải trí theo cách mà họ cảm thấy có văn hóa. Trong lựa chọn đó, truyện ngắn dĩ nhiên là chiếm ưu thế. Nhưng giờ đây, truyện ngắn còn bị ghẻ lạnh dần như thế, truyện vừa còn thế nào?
Nhiều năm nay, ở trong nước, truyện vừa thành công nhất, đem lại vinh quang cho tác giả của nó là “Cánh đồng bất tận” của Nguyễn Ngọc Tư. Nhưng theo tôi, đây là một tác phẩm mang dáng dấp của một tiểu thuyết rút gọn nhiều hơn. Trong tác phẩm này, Nguyễn Ngọc Tư tạo ra được một không gian nghệ thuật rất đặc biệt. Nhưng tính luận đề khiến tôi không thích, bởi nó khiến tác phẩm bị bó lại. Bên cạnh đó, một số diễn biến tâm lý và hành vi của nhân vật khá khiên cưỡng. Về vấn đề này, tôi đã viết một bài, nếu quý vị quan tâm, xin đọc tại http://vanchuongviet.org/index.php?comp=tacpham&action=detail&id=4765
Yếu tố nào là yếu tố chung của các nhà văn viết truyện ngắn đã tạo ra sự chú ý từ độc giả? Tôi nghĩ, đó là những chi tiết độc đáo. Nhưng điều gì tạo nên sự độc đáo? Chính là nhờ nhãn quan riêng, cái không gì khác, là năng lực riêng có của nhà văn. Là sự cảm nhận, linh giác độc lập. Đây cũng là yếu tố đầu tiên khiến một nhà văn trở thành cá biệt. Nhưng điều quan trọng hơn, truyện ngắn cần có một bối/ văn cảnh đủ ám ảnh (dường như, có người gọi nó là “lát cắt cuộc sống”). Bối/ văn cảnh này giúp nhân vật và toàn bộ truyện ngắn tỏa ra ánh sáng và mùi hương riêng. Alice Munro làm được điều này, Raymond Carver – dĩ nhiên, và tôi còn nhớ tới A. Chekhov hay Ivan Bunin…
Tôi nghĩ, Việt Nam là một xứ sở có rất nhiều điều chẳng giống bất cứ đâu trên thế giới. Có một số vấn đề chỉ na ná về đại thể, nhưng khi đi vào chi tiết của thực tại thì lại thấy rất khác. Chính vì thế, nên tôi nghĩ những nhận định của Alice Munro hay của Gabriel García Marquez đều đáng suy nghĩ nhưng để coi như một tiêu chí dùng soi xét cho thực tại sáng tác Việt Nam thì đều khập khiễng. Có thể thấy nhiều nhà văn nữ không quan tâm “điều quái dị hoặc chuyện bên lề,” cũng như nhiều nhà văn nam giờ đây không “viết về những đề tài vĩ đại.” Nhiều người viết theo thể hiện thực huyền ảo như một cách theo mốt thì tôi thấy đúng (giờ đây, nhà văn đang gây ảnh hưởng cho nhiều người là Haruki Murakami – với rất nhiều tác phẩm được dịch ra tiếng Việt).
Có thể, thủ pháp hiện thực huyền ảo đang được nhiều người viết ở Việt Nam lao vào, vì họ muốn né tránh hiện thực – điều mà Alice Munro đi tới cùng. Có cả thái độ e sợ kiểm duyệt. Có cả thái độ né tránh bộc lộ bản thân. Tôi muốn nói kỹ hơn về điều này: Ai viết ở Việt Nam cũng đều phải đối diện với áp lực ngay từ gia đình, người thân, bạn bè… Vì người đọc Việt Nam khá “thật thà,” họ luôn đồng nhất đời sống trong văn chương với đời sống tác giả. Có chuyện hoàn toàn thật, nhưng xin được giấu tên, một nhà văn viết về cuộc sống trong một ngõ nhỏ ở Hà Nội. Sau khi tập truyện ngắn của ông in ra, có người hàng xóm đọc và tin đồn lan ra, rằng nhà văn “nói xấu” những cư dân nơi mình cư trú. Thậm chí có người “đứng đắn” đến “góp ý” với nhà văn. Ở một tỉnh phía Bắc, còn có một vụ kiện. Nguyên đơn nói nhà văn “bêu riếu” chuyện gia đình họ, dù trong truyện ngắn kia không hề giống tên, địa chỉ… Tòa án đã phải hòa giải, và vụ việc chỉ dừng lại khi bị đơn nhà văn xin lỗi phía nguyên đơn rằng “vô ý”…
Người đọc Việt Nam thì “thật thà” như nói trên, còn khá nhiều người viết ở Việt Nam thì lại muốn làm “người tốt.” Cộng thêm với lá bùa “văn dĩ tải đạo,” kết quả là rất nhiều những tác phẩm làng nhàng, rao giảng, minh họa cho cái được gọi là “đạo đức” ra đời.
Một điều nữa cũng cần nói, đó là một số người viết ở Việt Nam trốn vào thể loại huyền ảo chỉ vì họ ngộ nhận rằng khi viết theo kiểu đó thì muốn viết gì cũng được, bất chấp logic nội tại cần có của tác phẩm.
Về phía người viết thì như vậy, còn độc giả Việt Nam có hợp tạng với Murakami hay không? Nói chung thủ pháp hiện thực huyền ảo thu hút người đọc Việt hơn các thủ pháp khác hay không? Tôi không thể trả lời được những câu hỏi này. Tôi chỉ biết văn chương Việt đang thiếu đi hiện thực, sau cái gọi là “hiện thực xã hội chủ nghĩa” tan vỡ (nhưng vẫn để lại nhiều di chứng).
Với việc “Alice Munro thố lộ bà đã bị băn khoăn/phiền não khi đọc D.H. Lawrence lần đầu tiên trong đời. Bà thường bị xáo động bởi cách các nhà văn đàn ông định nghĩa khái niệm tình dục của phụ nữ,” tôi cho rằng ở đây là vấn đề giới. Nói rõ hơn, đây là khoảng cách không bao giờ có thể lấp đầy trong việc thấu hiểu giữa đàn ông và đàn bà. Và dù là nhà văn lớn thì khoảng cách này cũng chỉ ngắn lại đôi chút. Một người đàn ông làm cách nào có thể hiểu rõ cảm giác tình dục của phụ nữ, cũng như phụ nữ làm sao để hiểu vấn đề tương tự ở đàn ông? Hơn nữa, là các vấn đề mật thiết đến tình dục, như là tình yêu và vô số các trạng thái tinh thần – tâm lý liên quan? Vấn đề khác biệt trong cấu tạo cơ thể, hoạt động của các hoóc môn (nội tiết tố) cũng rất quyết định. Nói một cách giản dị, liệu có thể cảm nhận được điều gì thực sự, khi ta chỉ có những thứ “của ta,” mà không bao giờ có được thứ “của họ?”
Tôi thực sự băn khoăn khi cố hiểu Alice Munro đã nghĩ gì khi bà nói: “làm sao tôi có thể thành một người viết khi tôi là đối tượng [tình dục] của các nhà văn khác.” Có thể bà đã quá nhạy cảm, thậm chí mặc cảm, khi tự chất vấn như vậy? Có thể vấn đề giới tính trong văn chương và giới tính khi là một người đàn bà) là rất quan trọng với bà? Dù sao mặc lòng, các nhà văn lớn, khi viết về tình dục, điều khả tín chính là phần họ viết về giới tính mà họ thuộc về, thông qua kinh nghiệm cá nhân.
Đề tài tình dục trong văn học Việt Nam ở hải ngoại và trong nước càng lúc càng nở rộ. Ở hải ngoại, do không chịu nhiều cấm kỵ nên đề tài này được đề cập phong phú và nhiều sắc thái hơn. Theo quan sát của tôi, khi nhà văn nữ mô tả tình dục thì nhiều người (cả trong và ngoài nước) có phần bạo liệt hơn nhà văn nam. Chi phối điều này có thể là ẩn ức cá nhân và giới, là đấu tranh nữ quyền. Và không loại trừ, đây cũng là một cách để được chú ý. Vì một nhà văn nữ (Việt) dám xông vào những đề tài cấm kỵ thì luôn gây ra dư luận, khen chê đủ mọi chiều kích, đôi khi ra ngoài văn chương rất xa.
Ở Việt Nam, mấy năm trước đây có hiện tượng “Bóng đè” của Đỗ Hoàng Diệu. Về tác giả này, tôi có viết một bài, nếu quý vị quan tâm, xin đọc tại http://vanchuongviet.org/index.php?comp=tacpham&action=detail&id=4802
Về chủ đề sự “ảm đạm” trong truyện của Alice Munro, cá nhân tôi thấy cuộc sống qua văn chương của bà là chân thực. Có cái “bi” toát ra dưới từng câu chữ của bà, nhưng chẳng phải cuộc sống vốn là vậy sao? Raymond Carver thì khác, bên cạnh cái phân ly, rời rã của đời sống, ông vẫn dành lại một nụ cười kín đáo, nhuốm màu chua xót. Tôi cũng nhớ đến Milan Kundera… Nhưng Alice Munro thì khác, và có điều này không phải bởi bà là phụ nữ, bà là Alice Munro.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chơi cần hơn!


Xin nước thủy điện để đua thuyền

TT - Sau khi nhận được yêu cầu của địa phương, Công ty thủy điện Sông Tranh 2 đã xả nước để hạ du tổ chức lễ hội.
Nước sông Thu Bồn cạn bất thường, dân phải xin nước thủy điện để đua thuyền - Ảnh: Vũ Công Điền

Ngày 3-5, chủ tịch UBND huyện Hiệp Đức (Quảng Nam) Đào Bội Thuyên cho biết chính quyền đã có công văn gửi Công ty thủy điện Sông Tranh 2, đơn vị quản lý, vận hành Nhà máy thủy điện Sông Tranh 2, để xin nước cho người dân hạ du tổ chức đua thuyền truyền thống nhân dịp lễ 30-4 trên sông Thu Bồn.
Theo ông Thuyên, vì nước cạn nên việc đua thuyền phải chia làm nhiều đoạn trên một khúc sông và rất nhiều ghe đua bị mắc cạn.
Sau khi nhận được yêu cầu của địa phương, Công ty thủy điện Sông Tranh 2 đã xả nước để hạ du tổ chức lễ hội.
“Đang là thời điểm mùa kiệt, lượng nước về hồ 25-30 m³/giây nhưng chúng tôi phải xả 225 m³/giây để có nước cho bà con tổ chức đua thuyền” - ông Vũ Đức Toàn, giám đốc Công ty thủy điện Sông Tranh 2, nói.
TẤN VŨ


















Phần nhận xét hiển thị trên trang

VIẾT HAY KHÔNG VIẾT? ( TIẾP>HẾT)

Hình ảnh: Check out this list of the best islands in the Caribbean. What's your favorite island on the list? Which islands do you think should have made the list that didn't? http://ow.ly/wfHUo

Bữa ăn tạm gọi là “bữa căn cơ”. Thức ăn vừa đủ. Cá, bánh đa nướng, chút canh sườn. Được mỗi cái là nóng sốt. Món đãi khách của kẻ lõi, đời từng trải, biết hạn chế phí phạm tối đa.
Có nhiều cách để hiểu khi lão Đợi đưa bà em dâu một triệu đồng. Lão nói “Anh báo về, thím đã làm cơm, gọi là một chút, thím cầm cho anh vui lòng”. Bà em dâu cương quyết không cầm. Nói:”Bác về đây như về nhà, em có bán cơm đâu mà lấy cầm tiền của bác?”.
Thấy lạ. Như kiểu thanh toán sòng phẳng?
Lão Đợi cố ý làm thế, hay vợ chồng người em giữ kẽ?
Không hiểu.
Tốt với nhau thiếu gì cách? “Thanh toán” kiểu này hơi kỳ. Vợ chồng ông em vào hạng trung lưu. Có thiếu là thiếu biệt thự, xe tỷ chứ hẹp gì bữa ăn?
 Được cái không khí bữa cơm thân mật, vui.
Ăn ngon nhất là những khi như thế nên cái sự phân vân của tôi mất đi rất nhanh.

Chỗ quan trọng nhất của chuyến đi bây giờ mới tới.
Lão Đợi bảo “Anh đãi chú tắm bùn”. Mình vốn dân dã không cầu kì, nghe nói tắm bùn cũng không ham lắm. Với lại nghe đến “bùn” cứ thấy ghê ghê, sờ sợ thế quái nào ấy. Chả biết bùn sạch hay bùn bẩn, công năng như thế nào đối với sức khỏe, lại quá nhiều công đoạn rắc rối, nên tôi từ chối. Nể lão thì đi.
Chưa thấy ở đâu có điểm tắm nước nóng, tắm bùn kỳ lạ như chỗ này. Đây là cơ sở của ông bạn học thời trẻ của lão Đợi hồi cùng trường sư phạm. Ông ta là dạng hoàng thân quốc thích gì đó với ông tổng nay đã nghỉ.
Thấy nói đầu tư vào đây ngót trăm tỷ, đến giờ vẫn chưa hoàn thiện. Khu nhà nghỉ dưỡng xây trên đỉnh núi, đến giờ chưa hoàn thiện, đang đứng trước nguy cơ phá sản vì nợ đầu tư quá mức, hiệu quả thu lại không đáp ứng.
Ông chủ đi vắng, ( chắc là đi đâu đó kêu gọi đầu tư, bà vợ giấu không muốn tiết lộ ). Bà chủ thoạt đầu lại cứ tưởng người làm công, ăn mặc đơn giản như người làm thuê, có phần luộm thuộm. Được cái nhanh mồm miệng. lão Đợi nói nhỏ đủ cho tôi nghe: “Hoa khôi khu vực sáu tỉnh ngày trước đấy”.
Xe theo một lối nhỏ vòng veo lên cái sân tương đối rộng trên đỉnh. Trước mắt mình là tòa lâu đài đúng hơn là một nhà nghỉ dưỡng.
Khen cho con mắt tài hoa, óc thẩm mỹ của người thiết kế công trình.
Chủ nhân của nó nói với lão Đợi:” Trước khi xây chỗ này hai vợ chồng em đi thăm có đến hơn chục nước. Mua mấy bản thiết kế, sau mới chọn kiểu dáng như bác thấy. Có thể đúng như thế thật khi chúng tôi vào thăm nội thất. Gỗ làm trần và ốp tường giá cỡ vài ba triệu một mét vuông. Đá lát nền là sứ thủy tinh hoa văn mạ vàng mang từ bên Ý đại lợi sang. Bồn tắm bằng gỗ đặc biệt đặt mua mãi trong Nha Trang. Chỉ ở đó mới có cơ sở nhập loại thiết bị bền hơn tứ thiết trong nước. Từ cái ga trải giường cũng khác thường, chưa nói đến bàn tủ, thiết bị trong mỗi căn phòng.
Bà chủ nói: “Giá buồng một ngày một đêm dao động từ ba đến năm triệu”. Toàn bộ khu này cả thảy có hơn trăm buồng như vậy. Đặc biệt mỗi phòng lại bài trí một kiểu khác nhau, màu tường, di đô cũng mỗi phòng một vẻ. Các bức tranh trên tường do các họa sĩ thuê từ kinh đô lên chép theo tranh thời phục hưng của Ý, Pháp. Đặc biệt không có tranh Tàu. Mãi sau này tôi mới biết thêm một chi tiết nữa về gia chủ. Ông ta năm bảy chín từng giữ chốt trên biên giới, có lần suýt mất mạng. Có lẽ kỷ niệm này gây ấn tượng mạnh khiến ông mất hứng thú về tranh thủy mặc vốn nổi tiếng của người Trung Quốc chăng?
- Cái sai lầm chết người của ông chủ công ty nghỉ dưỡng này là ở chỗ nào chú biết không?
Tôi thành thực trả lời chưa rõ. Cái tầm “Vĩ” này quá lớn đối với tôi. Tôi chưa từng thấy cái đuôi bạch tuộc nào đẹp kỳ cái quái như cái đuôi này. Nhưng khi nhìn từ trên cao xuống các khu nhà bên dưới thì tôi hiểu. Phía xa xa là những làng mạc vẫn mang dáng dấp thế kỷ trước. Bên cạnh những ngôi nhà cao bốn năm tầng vẫn còn rất nhiều những căn nhà tạm bợ, khiêm tốn đến cay mắt. Những đám ruộng ảm đạm và những chú bò gầy dơ xương. Ngay trung tâm khu nghỉ dưỡng đường xá nham nhở, nhà cửa xây cất lộn xộn, màu mè chưa giấu được sự gắng gượng, hụt hơi.
Một cái gì khập khễnh vô duyên kiểu như con công đứng giữa bầy ngan. Ông chủ đã quá cao hứng mà xây dựng nên khu này. Từ đây về thành phố khá xa, không gần trung tâm đã đành, lại giao thông chưa phát triển. Nói theo nghị quyết là “Cơ sở hạ tầng còn khiếm khuyết”. Nó ngự ở một nơi chưa thực đắc địa vì tỉnh còn nghèo, dân trí không cao. Các thượng đế còn hiếm hoi đến chỗ này.
Bằng chứng là khi chúng tôi đến có duy nhất một đoàn hơn chục người của cơ quan nào đó đến mua vé, tắm ào cái rồi đi ngay. Không ai ngó ngàng tới các phòng Víp chúng tôi đi thăm quan vừa rồi.

Có cuộc trao đổi riêng giữa lão Đợi và bà chủ công ty. Tôi đoán bà ta muốn sang tay cho lão cơ ngơi này.Lão ậm ờ thôi chứ không hứa hẹn điều gì. Nhưng tôi đoán lão sẽ không mua chỗ này kể cả bà chủ có chấp nhận bán lỗ để tháo vốn, trang trải nợ nần.
Đúng là người giàu vẫn có cái khổ, cái lo của người giàu. Người bên ngoài ai chả ước ao được giàu có, sang trọng như bà như chúng tôi vừa nhìn thấy tận mắt những thứ vừa rồi?
Không phải vô tình lão Đợi đưa tôi đến đây. Cũng không phải lão muốn tạo thanh thế thông qua sự giàu có của các đại gia bạn bè.
Lão muốn tạo cho tôi hình thành một phép so sánh. Vì sao mà lão thành công mà các người kia lại thất bại, hoặc đang dần đi đến thất bại?
Không cần phải suy nghĩ nhiều, cả tôi và bạn cũng thực dễ hiểu sự hơn hẳn vượt trội của tập đoàn đại gia nhà lão. Một mô hình “Gia đình Việt Nam giàu có nhờ chữ Đức mà nên” theo lời lão nói.
Không. Cái mô hình ấy từ lâu tôi vẫn rất muốn, vẫn hình dung mãi mà chưa ra. Năm thằng con trai, năm ông giám đốc, hai ông còn là tổng giám đốc. Anh em như chân với tay, đầm ấm và trọn mọi bề. Thực sự là không thể chê được. Dẫu có tâm địa ghen ghét của người nghèo đối với người giàu cũng không thể nghĩ méo, nghĩ lệch đi về họ được
Nhưng liệu có phải “Phú quý sinh lễ nghĩa” hay còn cái gì khác? Vì vốn tài nguyên cả một khu vực rộng lớn đang nằm trong tay các con lão hay nhờ phúc ấm tổ tiên??

Đã hết giai thời để viết về con chó của lão Hạc, hay chai rượu của Chí Phèo/ Mỗi thời có công việc riêng của nó, chẳng nên lập lại.
Không phải ngẫu nhiên mà các tác phẩm hài hiện nay được truyền tải đủ mọi phương tiện thông tin nhiều đến thế. Thay vì cho những tác phẩm mang tính xã hội đang nóng, cần sâu sắc nhưng mà nhức buốt. Đó là cách an toàn, lại ăn khách nhất trong giai đoạn lịch sử chưa hết "Quá độ” này.
Viết cho đúng, cho đủ theo yêu cầu của lão Đợi thật không dễ,  thực lòng không mấy hứng thú. Viết theo tâm cảm và suy nghĩ của riêng mình chắc hẳn sẽ gai góc và khó tránh khỏi rắc rối. 
Chưa bao giờ công việc viết lách lại nhiều phức tộp, nguy hiểm như lúc này/
VIẾT HAY KHÔNG VIẾT?

Thằng chuếch thấy tôi buồn buồn, đột nhiên nó hỏi:
- Ông đang nghĩ gì thế, có điều gì làm ông không hài lòng sao?
- Không. Chả có gì. Chỉ là tự nhiên thấy hơi tức ngực, hơi đau đầu tý thôi – Tôi trả lời nó – Xe trên đường về - Nói thế chứ nói nói gì nữa đây?

*****



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đồ khốn chửi ĐỒ CON BÒ

VU HOANG SON???

Mình luôn phán rằng, xứ sở này cần một bàn tay sắt cai trị, ( nghi thằng này C.m quá ) may ra mới khá khẩm lên được.

Tiêu chí hàng đầu để đánh giá một xã hội văn minh là người dân phải tôn trọng luật pháp tối đa có thể. Theo đấy, cũng là tiêu chí để người khác bò.

Một xứ mà bộ máy truyền thông ra rả bênh vực một tiệm vàng buôn lậu, một con ăn cắp trong siêu thị, tôn vinh một thằng gây tai nạn cho cộng đồng...thì chắc chắn, vẫn nguyên thủy là loài bò.

Dân thế, sinh ra chính quyền thế. Đôi lứa quá xứng đôi. Chửi gì?

Vứt mịa nó bàn phím đi, hóa ra đời sống êm đềm và thú vị và, những điều đẹp đẽ phủ khắp nơi nơi.

Hai anh em một đại gia ở Hải Dương đã hiến gần 2ha đất và bỏ tiền xây (gần xong) một trung tâm bảo trợ cho người nghèo. 7 hộ nữa tình nguyện hiến thêm đất cho Trung tâm vuông vắn.

Một tiểu gia mời toàn đại gia đến ăn cưới, bất chấp dè bỉu thấy người sang bắt quàng làm họ. Hóa ra đấy là thuyết âm mưu, giờ chót cô dâu chú rể công bố số tiền mừng và cung tiến toàn bộ cho nhà chùa nuôi trẻ mồ côi. Nghe chừng, mụ bạn đồng niên cũng đang cùng âm mưu như thế vào ngày 17/5 này, lấy tiền ủng hộ một trường học tít tắp Hà Giang xa xôi. 

Một thiếu nữ đẹp như mơ và những tình cảm trong vắt, chớp nhoáng với nhiếp ảnh gia lừng danh trong một sáng thanh bình bên cây cầu xưa cũ.

Bữa cơm quê đúng nghĩa của nhà giồng được. Và những chiều thảnh thơi, một mình lang thang với trẻ con, với lúa, với trâu.

Được làm người!

Phần nhận xét hiển thị trên trang