Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Lời từ chối nhà tuyển dụng của cô gái trẻ gây xôn xao

Khi bạn cần một công việc nào đó, đừng để nhà tuyển dụng nhìn nhận rằng họ đang “bố thí” cho bạn. Hãy để họ biết rằng bạn ở đây để giúp họ. Điều đó chỉ có được khi bạn được tôn trọng, và sự tôn trọng chỉ đến khi bạn biết cái gì đúng cái gì sai để đấu tranh cho nó.

“Tôi đang là một phóng viên. Công việc hàng ngày của tôi là phỏng vấn, thu thập tài liệu, chạy deadline, viết bài chỉnh chu nộp biên tập viên.
Đến nay cũng đã hơn 4 năm tôi “ăn dầm nằm dề” với nghiệp viết.
Giống như mắc bệnh nghề nghiệp, mỗi khi thấy bất cứ cơ hội nào có thể giúp tôi viết cứng tay hơn hoặc hứa hẹn học hỏi nhiều điều, tôi đều tìm đến để cộng tác thêm.
tuyển dụng, truyền thông, bức xúc, sự cẩu thả
Ảnh minh hoạ
Cách đây một tuần, tôi đọc được một tin tuyển dụng của một công ty truyền thông cho vị trí liên quan đến mảng phóng sự.
Tôi hứng thú, tôi cảm thấy vui, tôi chủ động liên hệ với suy nghĩ: “À, mảng phóng sự, mình có thể học hỏi được nhiều đây!.
Sau đó, tôi đã gửi một email khá nhã nhặn nhưng cũng không kém phần rõ ràng bởi nghề báo không cho phép tôi cẩu thả, viết một câu không đơn thuần như văn nói và ngay cả khi bạn viết một email bạn cũng cần phải tôn trọng người đọc.
Nguyên văn tôi viết như sau:
"Dear anh/chị công ty truyền thông...
Mình tên Thảo N, hiện là phóng viên của báo….
Vô tình mình đọc được thông tin tuyển dụng nhân viên truyền thông của công ty trên mạng xã hội, mảng công việc liên quan mật thiết đến báo chí, mình quyết định gửi CV ứng tuyển.
Mình đã làm trong ngành báo tính đến nay hơn 4 năm kinh nghiệm và xác định chỉ làm báo mà thôi. Khi đọc được mẩu tin tuyển người của quý công ty, nhận thấy đây có thể là cơ hội để phát triển công việc ở mảng phóng sự, mình vô cùng hứng thú.
Đính kèm email là CV bằng tiếng Việt của mình, anh/chị vui lòng tham khảo thêm nhé. Xin cảm ơn và hy vọng được hợp tác."
Nhưng sau khi khi tôi nhận được phản hồi từ nhà tuyển dung thì cảm hứng làm việc của tôi bỗng tắt ngúm.
Bức thư của nhà tuyển dụng trả lời như sau:
"Chào bạn thảo công ty mình ở Hà Nội, Bạn ở Sài Gòn có thể ứng tuyển vị trí cộng tác viên trong đó mình đang cần xây dựng 1 đội ngủ tại sài gòn
Mình sẻ có 1 cuộc điện thoại trao đổi phỏng vấn trực tiếp qua điện thoại
Thân!"
Dĩ nhiên, dưới con mắt của một người xem trọng câu chữ, tôi nhìn nhận bức mail trên là sự cẩu thả và xem thường người khác. Lỗi chính tả, câu cú loạn xạ, viết hoa viết thường tứ tung và kêu sai tên người gửi.
Bạn có thể bận, nhưng 5 phút để viết một email lịch sự không khó. Và nếu bạn không làm được điều đó, tôi cũng có quyền đòi lại sự tôn trọng của mình.
Tôi lịch sự viết lại với nội dung từ chối cuộc phỏng vấn cũng như cơ hội cộng tác, đồng thời cho biết mình cảm thấy không được tôn trọng đúng mực nên sau này người viết hãy chú trọng lỗi chính tả và danh xưng hơn. Tôi bị “quật” lại bởi email dài hai dòng với nội dung là “chúng tôi không thiếu người để tuyển dụng, nên đối với người như bạn sẽ không có lần sau đâu”.
Đọc tới đây, tôi chỉ cảm thấy phì cười. Cười vì sự đòi hỏi của tôi cho sự tôn trọng tối thiểu đang quá khó, cười vì may quá tôi không phải kiểu thất nghiệp đi xin việc mà chỉ đang kiếm cơ hội học hỏi thêm và cười vì nhà tuyển dụng xem những người tìm đến họ là hàng lô hàng tá, “không người này thì kẻ khác”.
Trước cười, sau tôi lại buồn. Tôi nghĩ đến những bạn cộng tác viên yêu thích nghề báo, yêu viết lách đang phải cật lực tìm kiếm công việc cho mình.
Tôi tự hỏi bao nhiêu trong số đó sẽ phản ứng đòi cho mình cái quyền được tôn trọng và bao nhiêu trong số đó chấp nhận cho qua?.
Tôi cho rằng khi cần một công việc đi chăng nữa, đừng để nhà tuyển dụng nhìn nhận rằng họ đang “bố thí” cho bạn. Hãy để họ biết rằng bạn ở đây để giúp họ. Điều đó chỉ có được khi bạn được tôn trọng, và sự tôn trọng chỉ đến khi bạn biết cái gì đúng cái gì sai để đấu tranh cho nó.
Chuyện tôi kể cũng tới đây thôi, nhưng nó gợi trong tôi một góc nhìn khá mới về cách giao tiếp. Chỉ vài dòng chữ cũng khiến người khác cảm thấy ra sao, chỉ vài dòng chữ thôi cũng là cách bạn đang truyền đi thông điệp của mình. Và trớ trêu thay, dân báo chí nhạy với dòng chữ gấp bội phần”.
Ngay khi câu chuyện bức xúc trên được chia sẻ, rất nhiều người đã tỏ ra khá đồng tình với ý kiến của người viết. Đa số họ cho rằng: Khi nhà tuyển muốn tuyển được người tài thì trước hết họ cần thể hiện được cái tầm và sự chín chắn trong giao tiếp của mình trước đã.
Hạnh Thuý ghi


Phần nhận xét hiển thị trên trang

THÔNG TIN MỘT NGÀY

Hải Thanh là nhà thơ, hiện đang giữ chức Tổng biên tập tờ Văn nghệ Vĩnh Phúc. Tôi mới đi Ấn Độ với anh và vì thế mà không nhầm anh với Lãng Thanh, cũng ở Vĩnh Phú, một tài thơ mệnh yểu. Hải Thanh này thì không cường tráng nhưng dẻo dai.  Trông loẻo khoẻo nhưng té ra trên cái đầu có cặp kính cận ngơ ngơ ngác ấy căng chứa những suy nghĩ, mà cái bài anh vừa gửi tôi tối qua là một ví dụ. Trong một ngày, anh nhận ra biết bao thông tin, đọc cứ mang mang...





Ngày rất dài

                          - “Ngày vui ngắn chẳng tày gang”
                             - “Ba thu dọn lại một ngày dài ghê”
                                                                                   (Nguyễn Du)
… Lại nghe một hồi chuông báo động của nhà truyền thông. Rằng: Một bộ phận không nhỏ học sinh, sinh viên suy thoái/ xuống cấp về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống… Bây giờ xuất hiện lắm “nhà”, nhà nào cũng có chuông, và hình như những tiếng chuông kia đều cùng hãng sản xuất. Trên đường đến cơ quan làm việc, một ý nghĩ thoảng qua: Nghĩ ngợi làm gì thêm mệt óc!

Một buổi sáng râm ran, tự nhủ “nghĩ ngợi làm gì thêm mệt óc”. Nhưng như người tu chưa đến đạo, cố không nói câu gì, không nhìn thấy gì, nhưng những âm thanh khêu gợi vẫn cứ lọt vào tai. Này đây: Thủ tướng Hàn Quốc Chung Hong-won tuyên bố đệ đơn xin từ chức vì vụ chìm phà Sewol khiến cho hơn 300 người chết và mất tích. Tuyên bố của ông Chung làm cho nhiều người ngạc nhiên vì sự việc chìm phà đâu nằm trong tầm kiểm soát của ông, nhưng ông tự nhận đó là trách nhiệm của mình và sẵn sàng hy sinh sự nghiệp chính trị để chứng tỏ: Chính phủ Hàn Quốc là một chính phủ có trách nhiệm về sự an sinh của người dân. 

Anh bạn cùng phòng đưa ra một lời bình sắc lẹm: Theo như phản ánh của truyền thông xứ ta, hầu như ngày nào cũng xảy ra sự cố ở nhiều lĩnh vực khác nhau, nào là tai nạn giao thông, tai biến y khoa, nào gẫy cầu, cháy chợ… Nhưng hình như chẳng ai đứng ra nhận trách nhiệm hay giải trình trước công chúng. Sự im lặng đáng sợ ấy đã làm cho cảm xúc của người Việt bị chai lỳ hay xã hội đang trong hội chứng mệt mỏi cảm xúc...

Sao không? Một cuộc tranh cãi xảy ra - Ngay sau sự kiện ông Chung, đâu chỉ riêng xứ Hàn mới nhiều trách nhiệm; mà ở Việt Nam, Thủ tướng cũng “xin lỗi nhân dân” tại hội nghị với cộng đồng doanh nghiệp ngày 28-4-2014. Có người còn cho rằng, lời xin lỗi chân thành của Thủ tướng giống như một thông điệp gửi đến tất cả cán bộ, công chức của hệ thống hành chính nhà nước, bởi vì chân lý giản dị - biết nói lời cám ơn và xin lỗi - lại không hề đơn giản trong nền hành chính nước nhà. Đó là điều đáng buồn cho nền công vụ Việt Nam.

Trước khi có lời xin lỗi này, Thủ tướng quyết định rút đăng cai Asiad 18. Đó thực sự là trách nhiệm lớn lao của người đứng đầu Chính phủ với đất nước, với nhân dân, bỏ qua tất cả những lời mật ngọt, biện hộ cho sự háo danh, những bệnh thành tích, những cay cú ăn thua, trục lợi… của một số ít người.

Còn nữa: Quyết tâm dập tắt dịch sởi càng sớm càng tốt - Đó là chỉ đạo của Thủ tướng trước những diễn biến phức tạp của dịch sởi. Chuyện thực ra cũng không có gì phải ầm ĩ, nhưng ai đó không những đã cố tình quên mà còn đi ngược lại những sự cố y tế trước đó. Những vụ việc về y đức, những nhầm lẫn chết người, … và cách xử sự, điều hành, phát ngôn của lãnh đạo ngành y để lòng dân càng thêm ngờ vực. Ngay trong Chương trình mục tiêu quốc gia y tế giai đoạn 2012 - 2015, do Bộ Y tế tham mưu, có nội dung: Năm 2012 chấm dứt bệnh sởi ở nước ta (!). Nhưng ra thực tế chỉ trong vòng 1 tháng dịch xảy ra đầu năm 2014 này thôi, cả trăm mạng người phải ra đi và cũng chưa biết khi nào thì chấm dứt thực sự.

Nhưng chuyện không dừng lại ở nỗi lo chuyên nghiệp đó. Trong thời gian chống dịch sởi, một trong những phương cách có thể cứu sống bệnh nhân bị sởi biến chứng là máy thở. Các bệnh viện đều kêu thiếu máy thở, và để khắc phục tình trạng này, 10 máy thở được xuất kho, nhưng thật là lạ, cả 10 máy đều không sử dụng được. Người có trách nhiệm giải thích nguyên nhân do máy cất kho lâu ngày nên hỏng một số bộ phận, nên phải có thời gian sửa chữa, bảo dưỡng, thay thế phụ tùng (!).

Trong cơn nước sôi lửa bỏng của những mạng người, lại nghĩ tới nhiều chuyện khác - về cái chết không chết ngay mà chết từ từ.

Người ta thường vẫn nói, chữa bệnh cứu người, dạy dỗ nên người là hai cái nghề cao quý, hướng thiện, rất đáng trân trọng. Nhưng chính ở đấy lại ẩn chứa nhiều yếu tố xa đạo đức nhất. Có thể đấy chỉ là nỗi ám ảnh về một dấu chấm đen trên tờ giấy trắng, nhưng không thể bắt con người không nghĩ suy.

Đấy là thông tin đề án 34 nghìn tỷ đồng đổi mới chương trình - SGK. Có nghĩa là ngành giáo dục lại tiếp tục một “trận đánh lớn”, chỉ tiếc rằng chưa đánh đã loạn, đến nỗi tư lệnh ngành phải nhận lỗi “sơ suất”,  để sau đó tự rút lui, gửi lại đằng sau dư âm “sống chết mặc bay, thầy không biết”.

Thực ra, Đề án đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục kia đã được trình Quốc hội vào tháng 5 - 2011, với mức kinh phí đề xuất 70 nghìn tỷ đồng. Vẫn Đề án đó, lần này quý Bộ giảm bớt 35 nghìn tỷ so với đề xuất trước. Thực chất cái gọi là đổi mới chỉ là bình mới rượu cũ. Xin dẫn ra đây một ví dụ về “sản phẩm”. Theo số liệu thống kê mới nhất của Bộ Giáo dục - Đào tạo, tính đến năm 2013, cả nước có 633 tiến sĩ là giảng viên các trường cao đẳng, 8.519 tiến sĩ là giảng viên các trường đại học. Nhưng theo thống kê của Bộ Khoa học - Công nghệ, cả nước có 24.300 tiến sĩ và 101.000 thạc sĩ. So với năm 1996, đội ngũ này tăng trung bình 11,6%/năm, trong đó tiến sĩ tăng 7%/năm, thạc sĩ tăng 14%/năm. Chưa hết, để minh họa cho tiến trình này, cách đây không lâu, trong “chiến lược cán bộ công chức” được công bố, Hà Nội đề ra mục tiêu phấn đấu đến năm 2020, 100% cán bộ khối chính quyền diện Thành ủy quản lý có trình độ tiến sĩ. Theo đó, 100% cán bộ diện UBND TP quản lý có trình độ trên đại học, trong đó một nửa cần đạt trình độ tiến sĩ, 100% cán bộ chủ chốt xã, phường, thị trấn có trình độ đại học, trong đó 50% trên đại học.

Vâng, cũng biết là phải biết như thế. Trước mắt thì tạm chia sẻ với 15.000 tiến sĩ còn đang “lang thang cơ nhỡ” ở nơi nao, và cũng chẳng nên nói thêm làm gì khi Việt Nam đã được xếp vào nước có nhiều tiến sĩ trong khu vực, chỉ có chút thắc mắc là nghiên cứu khoa học lại nằm trong nhóm thấp nhất Đông Nam Á mà thôi... 

Đến đây, tự nhiên có tiếng người văng vẳng: Không nên nhiều than phiền, hãy biết tìm niềm vui trong cuộc sống. Ai nói nghe quen quá. Ờ nhỉ, cuộc sống thiếu gì vui mà cứ ngơ ngẩn mãi với đồng chiều, cuống rạ…

Trước mặt sẵn cái máy tính, tin vẫn còn hôi hổi: Festival Huế lần thứ 8 đã thành công. Với hàng trăm chương trình biểu diễn, trình diễn suốt cả tuần lễ không hết; nhưng không hẳn thế, sự thành công phải kể đến việc đầu tư lớn hơn cho sự hoành tráng hơn, hiện đại hơn, và điều quan trọng là thu hút được lượng khách du lịch nhiều hơn các kỳ trước, bỏ lại đằng sau Con sông dùng dằng con sông không chảy/Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu…” (Thu Bồn).

Mới hết nửa ngày thôi. Vẫn buồn, nhưng không thể buồn hơn thế. Dắt xe máy ra về, lòng mang mang khó tả. Dừng lại trước cây xăng, lại bỗng giật mình.Bộ Tài chính quyết định cho các doanh nghiệp xăng dầu đầu mối được tăng giá bán theo phương án ngưng sử dụng trích Quỹ bình ổn xăng dầu... Nhìn biểu đồ giá xăng dầu, nhiên liệu từ đầu năm đến thời điểm này, thấy sự trồi sụt khó hiểu. Nhưng điều dễ nhận thấy là khả năng lỗ thực của xăng dầu gần như không có. Bởi vì khi giảm giá thì doanh nghiệp xăng dầu được hưởng Quỹ bình ổn, tăng giá sẽ không được sử dụng phần trích. Doanh nghiệp đầu mối hoàn toàn có thể yên tâm vì giá chỉ có tăng mà không mấy khi có giảm. Trong khi xăng dầu mang lại lợi nhuận không tính đếm được cho bất cứ cá nhân, đơn vị kinh doanh nào khéo léo… “lựa” luật, thì rất nhiều doanh nghiệp khác hoặc ngày càng thêm thua lỗ, hoặc bị phá sản, vì giá xăng đi ngược chiều với giá thế giới.

Xem ra điều ấy cũng chẳng sao, vì người tiêu dùng khổ mãi thành quen, nếu có sướng, chắc gì đã chịu nổi. Người ta kỳ vọng vào những điều lớn lao hơn. Ấy là lần đầu tiên Việt Nam góp mặt trong bản đồ cung ứng linh kiện của nhà sản xuất máy bay Airbus.

Theo thông tin được Tập đoàn Airbus công bố, nguyên nhân khiến Airbus lần đầu tiên chọn một công ty ở Việt Nam sản xuất linh kiện là chi phí rẻ, tác động tích cực đến giá thành. Linh kiện được sản xuất ở Việt Nam là những thanh xà dọc nằm bên trong và tấm che bên ngoài làm từ composite của thiết bị có tên Sharklet. Đây cũng là lần đầu tiên một linh kiện mang tính kỹ thuật quan trọng của máy bay được sản xuất tại Việt Nam. Tập đoàn còn cho biết: Với hơn 4.280 máy bay A320 chờ giao cho khách hàng trên toàn thế giới, gói sản xuất mới này sẽ đảm bảo nguồn công việc lâu dài cho (công ty Nikkiso) Việt Nam; đồng thời góp phần làm tăng trưởng thị trường hàng không và tạo điều kiện để Việt Nam phát triển ngành công nghiệp hàng không vũ trụ.

Chuyện động giời như thế mà sao cái đầu cứ mông lung trước những thông tin: Năm 2002, Chính phủ phê duyệt Chiến lược phát triển ngành cơ khí Việt Nam đến năm 2010, tầm nhìn 2020. Theo đó, đến 2010, ngành phải đáp ứng 40% -50% nhu cầu cơ khí cả nước, xuất khẩu đạt 30% giá trị sản lượng... Tuy nhiên, sau 10 năm, phần lớn các mục tiêu đề ra đều không đạt được. Theo Hội Cơ khí Việt Nam, đến 2012, khả năng đáp ứng nhu cầu trong nước của ngành cơ khí mới đạt 32,58%, xuất khẩu chưa nói đến. Trong khi đó, giá trị nhập khẩu của ngành này năm 2103 lên đến 24,8 tỷ USD, cao gấp 3 lần so với mức nhập khẩu năm 2006 (8,7 tỷ USD). Tính bình quân, mức nhập siêu của ngành cơ khí khoảng hơn 10 tỷ USD/năm. Giờ, nói đến công nghiệp không hàng, dạ thưa - không dám nữa đâu.

Cuối ngày. Mệt mỏi về quê. Chẳng nhẽ không nghĩ được cái gì nuôi thân xác. Vừa sờ đến cái tủ lạnh, lại tiếng Đài truyền thanh xóm khuyến cáo không nên cho trẻ uống sữa vì trên thị trường có nhiều loại sữa bị nhiễm khuẩn. Nghe thế, mấy bà già ôi dào: “Nhất cơm tẻ, nhì khẽ đi, tiền đâu mà vẽ chõ”.

Mấy bà mẹ trẻ lại nghĩ khác: “Sữa là nguồn dinh dưỡng rất tốt cho trẻ”. Nhưng...

Theo công thức, sữa cho trẻ em dưới 6 tuổi có nồng độ đạm trong khoảng 10-17%, nhưng quy định mới của Bộ Y tế lại yêu cầu nồng độ đạm phải đạt 34%. Bởi vậy, hàng loạt sữa công thức bỗng dưng thành “thực phẩm dinh dưỡng bổ sung” và thoát khỏi danh sách phải kiểm soát giá. Lạ lùng thay, Bộ Tài chính đổ lỗi cho Bộ Y tế, còn đại diện Bộ Y tế thì vẫn quả quyết rằng mọi sự phải theo “quy chuẩn”. Sự việc đến nỗi Thủ tướng Chính phủ phải yêu cầu hai Bộ báo cáo về thông tin mặt hàng sữa vào danh mục thực phẩm bổ sung làm cho giá sữa tăng cao (!).

Lạ một điều là, chính sách thuế nhập khẩu ổn định, mà giá sữa có năm tăng 5-7 lần. Và sau mỗi đợt kiểm tra, kết quả cho thấy như một lẽ hiển nhiên: Giá sữa tăng là hợp lý.

Mặc dù trên thế giới, nhiều quốc gia sau những mất mát về thể lực giống nòi đã xây dựng và thực thi “quyền uống sữa” cho trẻ em, trong khi đó, 25% trẻ em Việt Nam dưới 5 tuổi suy dinh dưỡng (Theo công bố của Unicef) thì nhất định không. Và khi cuộc tranh luận vì sao giá sữa tăng vẫn chưa có hồi kết, sự thiệt thòi luôn thuộc về các bà mẹ và em bé - và hơn thế, nó còn liên can đến tương lai của giống nòi. 

Ấy vậy mà, mới đây, theo lời Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần sữa Việt Nam (Vinamilk), từ nhà máy sản xuất sữa bột tại New Zealand, dự kiến đến tháng 6 - 2014, Vinamilk sẽ đưa dây chuyền sản xuất sữa nước tại đây vào hoạt động. Kế hoạch những năm tới không chỉ ở Mỹ, mà Vinamilk sẽ còn phát triển ra một số thị trường châu Âu, đặc biệt là những nơi chuyên nghiệp về chăn nuôi bò sữa (!).

Không có uống thì nghĩ đến cái ăn. Không chỉ tính 6,7 triệu tấn gạo xuất khẩu năm 2013 mà từ lâu, Việt Nam đã thực sự trở thành vương quốc lúa gạo. Chỉ có điều, gạo xuất khẩu hàng năm đứng nhất nhì thế giới mà nhà nông vẫn cứ nghèo. Chủ trương để người làm ra hạt gạo có lãi 30% bao năm vẫn cứ xa vời. Đấy là chưa kể không ít miền quê vẫn thiếu gạo, đói cơm mỗi khi giáp hạt…

Đó là câu chuyện “cái bẫy trung bình” mà nước Việt, hoặc thoát khỏi, hoặc sẽ mãi rơi vào không lối thoát, trước cơ hội và thách thức hội nhập kinh tế thế giới. Cho tới nay, với mức thu nhập trung bình 1.960 USD (2013), Việt Nam đang đứng ở đâu, khi mà “luật chơi” của Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) cùng lúc đưa ra cho chúng ta những viễn cảnh chói mắt, nhưng cũng đầy khắc nghiệt? Không thể viển vông - Câu trả lời ở chính sự nỗ lực và bản lĩnh vươn lên bằng trí tuệ, tài năng sáng tạo và năng suất lao động toàn xã hội, để trở thành quốc gia phát triển bền vững!

Đấy là thông tin của một ngày. Một ngày sao dài thế. Một năm thì lại ngắn không ngờ. Vẫn còn rượu Tết mà đã hết tháng Tư. Rờ lại mình, tự nhớ câu thơ của Thiền sư Mãn Giác: “Sự trục nhãn tiền quá/ Lão tùng đầu thượng lai - Trước mắt việc đi mãi/ Trên đầu già đến rồi”. Tôi, chính là tôi “nửa ngày đi” không nuôi đủ “nửa ngày nằm” nên vẫn đói. Đói, nên không thể nào ngủ yên được trước miên man thao thiết của một ngày.

                                                            Ngày 1.5.2014
                                                             HẢI THANH

Hải Thanh đang "Phụ" Dili mua trái cây tại chợ Ấn Độ
Blogger Văn Công Hùng
Phần nhận xét hiển thị trên trang

DẠY LÀM NGƯỜI Ở NHẬT BẢN

Trẻ con Nhật được dạy cảm ơn cha mẹ, thầy cô... những người đã phải lao động để mang đến cho mình một bữa ăn ngon miệng.

Sở dĩ nước Nhật được cả thế giới khâm phục vì sự phát triển kinh tế thần kỳ chỉ trong một thời gian ngắn, nhưng với những ai đã từng sống hay nghiên cứu về Nhật Bản đều nhận ra rằng, sự khâm phục đó phải xuất phát từ cách người Nhật giáo dục đạo đức con người.
Trẻ em Nhật được giáo dục về đạo đức không chỉ từ nhà trường mà còn bởi xã hội. Tất cả các môn học đều có nhiệm vụ giáo dục đạo đức chứ không chỉ có những môn tương tự như môn Giáo dục công dân. Học sinh từ khi học mẫu giáo đã được rèn luyện thực hành đạo đức ngay trong các hoạt động hàng ngày như cách nói cảm ơn cha mẹ, tự nguyện giúp đỡ và phục vụ các bạn xung quanh, vệ sinh trường lớp…
Khi trẻ lớn hơn bắt đầu bước vào hệ thống giáo dục phổ cập từ lớp 1 đến lớp 9, các em sẽ được học và thực hành các bài học đạo đức với một chương trình được phân ra làm 4 nhóm liên hệ từ gần đến xa, từ dễ đến khó. Nhóm 1 là liên quan đến bản thân, nhóm 2 là liên quan đến người khác, nhóm 3 liên quan đến tập thể, xã hội và nhóm 4 là liên hệ với thế giới tự nhiên. Học sinh ở các độ tuổi khác nhau sẽ học đủ cả 4 nhóm này nhưng với mức độ khác nhau. Ví dụ như với nhóm liên quan đến bản thân, học sinh lớp 1- 2 sẽ được học về “sự cần cù, chăm chỉ” thì học sinh lớp 7-9 sẽ được học về “yêu quý sự thật”.
Trẻ con Nhật được làm quen với môi trường và học cách chăm sóc vật nuôi từ khi còn còn học tiểu học.
Việc rèn luyện đạo đức cho trẻ tại Nhật Bản sẽ diễn ra ngay trong các hoạt động hàng ngày chứ không chỉ nằm trong sách vở. Tất cả các trường từ thành thị đến nông thôn, (từ cấp I đến cấp III) đều bắt buộc học sinh phải làm vệ sinh lớp học và những nơi công cộng trong trường. Việc làm này không những tạo ra một môi trường và bầu không khí học tập tốt mà còn giáo dục nhiều mặt như giá trị lao động, kỹ năng lao động, tinh thần hợp tác, đoàn kết trong lao động, tinh thần trách nhiệm, tính kỷ luật …
Từ khi là học sinh tiểu học, trẻ đã được nuôi dưỡng, chăm sóc vật nuôi, cây trồng hàng ngày, quanh năm, ngay cả ngày hè nhằm gắn chặt với môn khoa học, làm quen với thiên nhiên, sinh vật quanh môi trường sống, dần dần hình thành lòng yêu sinh vật, yêu thiên nhiên, yêu quý cuộc sống.
Ngoài ra, những hoạt động trong nhà trường cũng được đặc biệt chú trọng để hoàn thiện chương trình giáo dục đạo đức cho trẻ. Trẻ bắt buộc phải tham gia vào các câu lạc bộ từ cấp II để học cách hoạt động nhóm, thông quá đó rèn cho trẻ tinh thần tập thể, thúc đẩy trẻ phát triển, khám phá bản thân và khám phá cuộc sống. Những hoạt động này còn giúp trẻ tạo được mối quan hệ gắn bó với bạn bè và thầy cô, rèn luyện được kỹ năng giao tiếp, ứng xử… Trong quá trình hoạt động sẽ phát sinh nhiều tình huống để trẻ thực hành ngay trong nhà trường, thầy cô qua đó sẽ nắm được tính cách của trẻ để kịp thời động viên hoặc uốn nắn.
Trẻ bắt buộc phải tham gia vào các câu lạc bộ từ cấp II để học cách hoạt động nhóm, thông quá đó rèn cho trẻ tinh thần tập thể.
Chương trình giáo dục đạo đức của Nhật xác định đúng mục đích là rèn luyện cho học sinh chứ không phải để lấy điểm lên lớp. Người Nhật cũng không tham lam ôm đồm nhiều kiến thức mà chỉ chọn ra những điều cơ bản thiết thực nhất để dạy cho con trẻ, để trẻ có được căn bản vững chắc mà phát triển còn hơn dạy cho chúng những điều to lớn viển vông.
Hệ quả của phương pháp giáo dục toàn diện này đã được chứng minh bằng ý thức của cả một cộng đồng người Nhật và ngay cả trên văn bản. Chỉ tại Nhật người ta mới tìm thấy cuốn “Cẩm nang hành động cho toàn dân”, gồm hơn 200 điều, ghi rõ việc cần làm, việc cấm làm, nếu vi phạm sẽ bị phạt nặng. Ví dụ: "Thấy bất kỳ nơi nào vòi nước chảy không người dùng, đóng vòi ngay; gặp quạt, gặp ánh sáng điện không người dùng, phải tắt điện ngay".
Giáo dục đạo đức ở Nhật Bản đạt hiệu quả cao vì đã kết hợp chặt chẽ giữa gia đình, trường học và xã hội. Vì dụ đề tài "Bảo vệ môi trường sống xung quanh" được gia đình giáo dục con em rất chi tiết, thực hành đầy đủ. Đến trường, học sinh từ cấp 1 đến cấp 3 hằng ngày đều phải làm vệ sinh sạch sẽ trường lớp và những nơi công cộng trong trường suốt hơn 10 năm. Ngoài xã hội, đường xá, chợ búa luôn sạch đẹp, có nhiều thùng rác để gần nhau, dân chúng tự phân loại rác khi bỏ vào thùng.
Được giáo dục kỹ như thế nên mỗi người Nhật có thói quen hành vi đạo đức rất tốt. Ví dụ: Anh Oshima Mituteru, 34 tuổi sang Việt Nam làm việc ở Khu phố 6, quận 3, Tp.HCM, sáng nào anh cũng đi nhặt rác quanh những con đường nơi anh làm việc. Có người hỏi "Tại sao anh làm thế?', anh trả lời với lòng chân thành: "Thay đổi nhỏ môi trường cũng đem đến cho tôi cảm giác hạnh phúc".

(Theo Trí Thức Trẻ)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thơ Đoàn Minh Châu

Thơ Đoàn Minh Châu
unnamed
Đoàn Minh Châu sinh năm 1984 tại Quảng Nam, học quan hệ quốc tế tại Hà Nội, sống và làm việc tại Đà Nẵng.  Thơ cô thường xuất hiện trên một số tạp chí và website văn học nghệ thuật như: Hợp Lưu, Tiền Vệ, Da Màu… và tập trung chủ yếu trong hai tập thơ cá nhân: M – N & Z (2008); Có Thể (2012) được ấn hành bởi nhà xuất bản Minh Châu – một nhà xuất bản độc lập do cô chủ trương. 

 Tượng hình kín

anh sóng sánh chao nghiêng những cái nhìn
em không dứt được
em cũng không gỡ nổi
tuổi xanh mềm rạo rực cứ quấn quít chân anh
và những ý nghĩ
thơm thơm mùi tóc anh xoã ngợp

giờ làm việc
căn phòng nhỏ giọt tên anh
em giấu vào đâu được gương mặt anh quanh quẩn tìm một góc nhỏ ủ anh thật kín
nỗi nhớ cứ nôn nao sóng

câu chuyện hôm qua
không có em trong đó
và ban tối, em đã chui vào bức tranh tung toé những khát vọng dang dở
tìm anh
giấc mơ tượng hình.


Phố đổi thay

Thật ra, ta chẳng đợi điều gì
Một ngày trống lạ
mưa chợt tạnh
ngày ráo hoảnh trước cơn bão sắp tới
có lẽ những đổi thay cần báo trước
bằng gió bằng lá bay bằng màu nước sông Hàn sáng nay đã chuyển màu đỏ sẫm

Ly café và góc ngồi một mình không ngại sự soi mói
bão cứ chập chờn trước mắt
cơn đau nhức nhối vờn quanh đầu
thành phố rũ áo sương
sáng nay
ta quên mặc áo ấm

Lẽ nào những ước vọng không xác định nổi
cũng nhiều như những thất vọng nhỏ nhặt về những điều vụn vặt
bao quanh bởi núi và sông Hàn đục ngầu mùa lũ
những ý nghĩ bé lại
những thân quen và yêu thương bỗng trở nên lạ lẫm
từ sự hững hờ nhói ngực
trì nặng trong đầu
cơn bão nào có thể thổi tan

Mùa này
phố đổi thay nhiều quá

 Đi

Mất phương hướng trong những ngày tháng bảy
nắng lộng trên đầu
phố nhão dưới chân
có người đã rất xa xôi

đi
như chảy
như mỗi bước rữa tan vào đất
tự trói mình bằng tình yêu xứ sở
cứ đòi cựa quẫy nơi nào
vô lý lạ

những ước mơ thiếu thốn hình hài
gối lên nhau thành chuyến phiêu lưu bất tận
điểm xuất phát từ những điều lạ lẫm
từ hơi thở lạc lõng
từ nghĩ suy rời rã
những chán chường ủ mục dấu chân

xứ sở riêng lẻ tâm hồn
riêng ngóng trông quen lạ
có người đi xa đợi ngày trở lại
em gom tất cả ngày hạ năm nay làm món quà dành sẵn
ấm mùa sau người về

Phần nhận xét hiển thị trên trang

đừng trách người dân coi nhà văn là loài hèn nhát.

Võ Thị Hảo

(1) Trong giới văn học và xuất bản ở Mỹ hiện nay, tuy trong thời đại internet và social media, truyện ngắn không được đánh giá trị cao như truyện dài. Những nhà văn trẻ thường bắt đầu với truyện ngắn như một cách “học nghề,” nhưng sau đó bước chân vào truyện dài như một lẽ dĩ nhiên. Alice Munro, Raymond Carver, Lydia Davis và Lorrie Moore được coi là ngoại lệ, vì đây là những nhà văn nổi tiếng với những cải cách trong thể truyện ngắn. Hiện số mệnh truyện ngắn trong giới văn học Việt trong và ngoài nước như sao? Truyện ngắn có được giới độc giả Việt đánh giá cao hơn truyện dài không? Tại sao?
Tôi nghĩ rằng truyện ngắn mãi còn duyên dù ở VN hay ở nhiều nước trên thế giới. Truyện ngắn gọn nhẹ về hình hài nhưng lại có thể dồn nén một dung tích lớn sự đời, giúp cho người đọc không phải mất nhiều thời gian, nhất là trong thời có quá nhiều thứ quyến rũ người ta ruồng rẫy chữ như hiện nay.
Ở VN, độc giả không đánh giá truyện ngắn cao hơn truyện dài. Mỗi loại có một tài tình riêng. Nhưng để xem sự dài hơi và độ lớn của một tác giả, người đọc và giới phê bình đỏi hỏi tác giả ấy phải thử thách không chỉ qua truyện ngắn mà còn phải bằng tiểu thuyết. Rất nhiều tác giả truyện ngắn đã “ngã ngựa” khi sang thể loại tiểu thuyết vì trong “cuộc chạy đường dài” người viết mới bộc lộ sự “hụt hơi” về vốn văn hóa và tài năng.
(2) Chúng ta có Cung Tích Biền, Trần thị Ngh., Lê thị Huệ, Nguyễn Thụy Long, Nguyễn Xuân Hoàng, Sơn Nam, Bình Nguyên Lộc, Trần Vũ, Nguyễn thị Thảo An, Phạm thị Hoài, Nguyễn Ngọc Tư, Linh Đinh, Lâm Chương (có thể coi Lâm Chương như một nhà văn viết novella – thể truyện giữa “ngắn” và “dài”), McAmmond Nguyễn thị Tú, Lê Minh Hà, Lê Minh Phong, v.v… là những nhà văn đặc sắc ở thể truyện ngắn. Yếu tố nào là yếu tố chung của các nhà văn viết truyện ngắn đã tạo ra sự chú ý từ độc giả? Ngoài ra, yếu tố nào là đã tạo cho họ vị trí cá biệt trên văn đàn? Những yếu tố này có phải cũng là những yếu tố định nghĩa cho sự sinh tồn của truyện ngắn?
Lạ, độc, đa nghĩa, dồn nén nhiều nội dung và tư tưởng trên một tiết diện nhỏ. Theo tôi một truyện ngắn hay không thể thiểu những yếu tố này và đó cũng là những yếu tố định nghĩa cho sự sinh tồn của truyên ngắn.
(3) Có cần nên có ranh giới giữa truyện ngắn và truyện dài? “Ngắn” và “dài” nên là bao nhiêu trang? Một truyện ngắn có thể mô tả một thời gian dài tương đương như truyện dài (10, 20, 50 năm), hay phải ngắn hơn? Nên chú ý việc Alice Munro đã “phá giới” về yếu tố thời gian, không gian, và quan điểm cá nhân của các nhân vật. Trong các truyện “Axis,” The Bear Comes Over the Mountain,” và “Runaway,” Alice Munro cho độc giả trải nghiệm một quãng thời gian dài trong đời sống của các nhân vật chính. Bà không áp dụng một quan điểm (point of view) nhất định trong cách kể truyện, mà di chuyển từ cái nhìn của từng nhân vật, bất kể đàn ông hay đàn bà, làm ta nghĩ đến phim Rashomon của Kurosawa. Trong bối cảnh văn học Việt Nam, đã có nhà văn nào “phá giới” giữa quy luật truyện ngắn và truyện dài chưa? Tại sao chúng ta chưa chịu phá giới thường xuyên hơn?
Một truyện ngắn cũng bình đẳng như bất kỳ thể loại văn học nghệ thuật nào khác, hoàn toàn có thể chơi đủ trò: phi thời gian, phi tuyến tính, và đủ loại chủ nghĩa trong văn học, âm nhạc, điện ảnh và mỹ thuật. Vấn đề là tất cả những trò đó chỉ được thể hiện trên nền tảng ngôn ngữ và phụ thuộc tài nghệ của người viết mà thôi.
(4) Trong một cuộc phỏng vấn với tạp chí The Paris Review, Alice Munro nói rằng “[Hồi còn trẻ] tôi đã mê đọc Eudora Welty, Flannery O’Connor, Katherine Ann Porter, Carson McCullers. Tôi nghĩ nhà văn đàn bà có khả năng viết về những điều quái dị, hoặc những chuyện bên lề …. Còn tiểu thuyết vĩ đại trong giòng chính về hiện thực là giang sơn của đàn ông.” (“I loved Eudora Welty, Flannery O’Connor, Katherine Ann Porter, Carson McCullers. There was a feeling that women could write about the freakish, the marginal…. [But] the mainstream …. big novel about real life was men’s territory,” http://www.theparisreview.org/interviews/1791/the-art-of-fiction-no-137-alice-munro.) Hiện tượng “nhà văn đàn bà viết về những điều quái dị hoặc chuyện bên lề” và đàn ông “viết về những đề tài vĩ đại” có phản ảnh bối cảnh văn học Việt Nam của ngày hôm nay hay không? Hay hiện tượng này đã được đảo ngược, với một số nhà văn đàn ông Việt viết theo thể magic realism như một cách theo mốt, nhằm tránh bị kiểm duyệt, hoặc do nỗi “cô đơn” trong một thực tại nghiệt ngã của những biến cố xã hội và lịch sử mà Gabriel García Marquez đã đề cập trong diễn văn nhận giải văn chương Nobel năm 1982 của ông?
Theo lịch sử phụ hệ trải dài, do đặc thù cuộc sống của hai giới, đàn ông có rất nhiều lợi thế để tham gia trực tiếp vào các sự kiện, biến cố lớn, những bi kịch cung đình, những câu chuyện chi phối diện mạo thời đại, nên hiện thực văn học đã để lại thực tế chênh lệch lớn về tác phẩm “vĩ đại” giữa người viết nam và nữ như trên đã nói. Không thể là một nhà văn lớn nếu không quan tâm đến những vấn đề lớn của thời đại, mà điều này, thường phụ nữ ít quan tâm hơn nam giới. Sự chênh lệch này theo tôi sẽ còn kéo dài rất lâu, mặc dù càng ngày số phụ nữ viết về “những điều vĩ đại” càng tăng nhanh và vì thể giảm bớt độ chênh.
Đúng như bạn nhận xét, ở VN bây giờ, tôi thấy đa phần đàn ông viết văn tỏ ra quá khôn ngoan và né tránh để được yên thân, suy cho cùng cũng chỉ là lòng tham. Họ biết hết nhưng chỉ để “chém gió” ở quán chè chén hoặc quán bia vỉa hè. Thực ra né tránh như vậy cũng chẳng khác gì việc thấy người đang sắp chết đuối mà không cứu, đã thế còn nói dối rằng tôi không trông thấy không biết có người sắp chết đuối.
Việc hầu hết mọi người đều né tránh không đả động đến thưc tại mỗi ngày đang khiến cho cái ác không được nhận diện và ngăn chặn, người dân ngày thêm càng lầm than khốn khổ, oan khuất ngút trời. Trong hoàn cảnh ấy nhà văn đi vào gậm nhấm nỗi cô đơn hay sự kỳ quái, tình yêu tình dục đơn thuần để gây lạ nhằm nổi danh là quá ích kỷ, cũ mèm, đó chỉ là một cách điệu đàng vờ vịt. Như thế, đừng trách người dân coi nhà văn là loài hèn nhát.
(5) Liên hệ với câu hỏi (4) ở trên. Những điều “quái dị hoặc bên lề” ở vùng Ontario của Alice Munro có còn “quái dị” khi áp dụng vào bối cảnh văn chương Việt Nam hay không? Tại sao một số độc giả Việt Nam nghĩ rằng truyện của Alice Munro có phần “ảm đạm”? Định nghĩa “ảm đạm.” Hiện nay, ai là những nhà văn “ảm đạm” của Việt Nam?
Thực ra tôi chưa thấy nhà văn lớn nào mà không “ảm đạm,” nhất là những nhà văn đã đoạt giải Nobel. Những nhà văn lớn luôn viết về những bi kịch lớn nhất của con người ở mọi thời đại, tìm cách phát hiện nó, phản ánh nó và lý giải nó. Ở VN, những Dương Thu Hương, Phạm Thị Hoài, Bảo Ninh, Nguyễn Huy Thiệp lẽ nào không ảm đạm? Tôi làm sao có thể tránh khỏi ảm đạm, khi con đường của tôi chỉ chăm chăm theo đuổi những bi kịch của đất nước này?!
(6) Yếu tố địa lý – vùng Ontario ở miền Trung của Canada – là bối cảnh chính trong nhiều truyện ngắn của Alice Munro. Yếu tố không gian/địa lý có quan trọng trong truyện ngắn Việt Nam hay không? Tại sao (không hay có)?
Quan trọng hay không, theo tôi tùy cách viết của mỗi tác giả. Nhìn chung là quan trọng, vì chính yếu tố địa lý sẽ quyết định bối cảnh, chi tiết, phong tục, lịch sử và tính cách nhân vật.
(7) Trong cuộc phỏng vấn với Paris Review, Alice Munro cũng thố lộ bà đã bị băn khoăn/phiền não khi đọc D.H. Lawrence lần đầu tiên trong đời. Bà thường bị xáo động bởi cách các nhà văn đàn ông định nghĩa khái niệm tình dục của phụ nữ. (“I was terribly disturbed when I first read D. H. Lawrence. I was often disturbed by writers’ views of female sexuality. “) Bà tự chất vấn “làm sao tôi có thể thành một người viết khi tôi là đối tượng [tình dục] của các nhà văn khác” (“[H]ow I can be a writer when I’m the object of other writers?”). Ta nghĩ sao về những băn khoăn của Alice Munro nếu đối chiếu với đề tài tình dục trong văn học Việt Nam ở hải ngoại và trong nước? Nhà văn nữ viết truyện ngắn về đời sống phụ nữ Việt ở trong và ngoài nước hiện có còn bị coi là “đối tượng” của các cây bút đàn ông khác? Tại sao?
Nhiều đàn ông VN nhìn ngắm và bình luận, hoặc viết về phụ nữ với một sự kẻ cả, tục tĩu và thậm chí thể hiện điều đó một cách rất…khả ố. Điều này chắc chắn ảnh hưởng đến cái nhìn của họ về người viết nữ.
Nhưng cái nhìn của người khác không thể chi phối bản lĩnh của người viết nữ. Nhà văn nữ còn có thể dùng bùa phép nhào nặn ra đàn ông, nhúng họ vào phép màu, và tái tạo họ trong một thế giới khác. Đó là đặc quyền của nghề viết vậy.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHỈ CÒN 4 NGÀY LÀ HẾT THÁNG TƯ ( Trích TT của Thuận )

CHƯƠNG IV

1.

Cả Tòng lẫn Diệu Tư không bao giờ biết rằng ngày hôm ấy, một ngày tháng Tư, 4 hàng nước mắt Ân lao ra đường. Đường Trần Hưng Đạo xe chạy 4 làn, 4 ông xe lam không kịp chửi thề, 4 anh xích-lô máy không kịp chửi thề, 4 chị hon-đa không kịp chửi thề, 4 đoàn người lốc nhốc xe đạp đằng sau cũng không ai kịp chửi thề.
4 tiếng sau, nàng tìm thấy Ân đầu quấn 4 vòng băng trắng, má khô 4 hàng lệ trắng, bất động dưới 4 tấm mền trắng của nhà thương Đồn Đất.
4 tiếng sau nữa, cán bộ y tế nhìn nàng lạnh lùng nhả 4 câu: Thai chết lưu, nhiễm khuẩn ối, rối loạn đông máu, tỷ lệ tử vong 3/4.
Nàng lắc đầu 4 cái. Thai nào? Ai chết? Cán bộ y tế lạnh lùng nhả 4 từ: Muốn chết vô tư. Tai nàng ù đi. Nàng hiểu vô tư là gì. Sau tháng Tư, đó là từ nàng được nghe mỗi ngày ít nhất 44 lần.
Nhưng nàng đâu biết trong bụng Ân là thai nhi đã bằng 4 xăng-ti-mét, bằng nàng trong bụng má ngày ba rời Sài Gòn ra miền Bắc. Cán bộ y tế bỏ đi 4 bước. Nàng chạy theo 4 bước. Nàng không thể để Ân chết. Nàng và Ân như chị em song sinh. Hơn cả chị em song sinh. Nàng và Ân như hình với bóng. Ân chết, nàng biết sống cùng ai? Cán bộ y tế nhún vai 4 cái. Nàng cầu xin 4 lần. Ân có tội tình gì. Nàng có tội tình gì. Nàng và Ân đã làm 4 tự kiểm điểm, đã nộp bí thư, phó bí thư và các tổ trưởng. 4 hàng nước mắt, nàng lảm nhảm.
Cán bộ y tế bỏ đi 4 bước. Nàng chạy theo 4 bước. Cán bộ y tế hất hàm. Nàng lảm nhảm tên ba, chức vụ, quê quán, ngày tập kết. 4 thứ lần đầu tiên nàng nói trong đời, vậy mà không sai, cứ như đã học thuộc lòng từ tháng Tư. Cán bộ y tế giật mình 4 cái. Cán bộ y tế cũng từng tập kết ra Bắc. Cán bộ y tế đã biết thế nào là sức mạnh của các đầy tớ nhân dân.

Họ rời khách sạn thì trời đã tối, khi cả hai đã mệt lả sau 4 lần làm tình không nhớ kéo dài bao lâu, và có cách nổi nhau 44 phút. Cô mặc chiếc váy trắng mỏng lộ rõ vòng eo mà cô từng mặc ở quán Le 44 V. Cô nói với hắn trong 44 tiếng đồng hồ hắn ở đây, cô sẽ chỉ mặc chiếc váy này mỗi khi ra ngoài. 4 tháng đóng phim ở Sài Gòn, cô đã cất hết quần áo xuống đáy va li và cô có cảm giác cô không còn là mình nữa. Ngày nào cô cũng phải xuất hiện 4 lần 44 phút trước ống kính, mặc một trong 44 bộ váy cổ rộng và sặc sỡ mà người phụ trách trang phục của đoàn phim đã chuẩn bị cho vai của cô. Ngày nào cô cũng phải tô son đỏ, đánh phấn trắng, búi tóc cao, bê 44 ly whisky 44° đến 44 cái bàn. Cô bảo chỉ có 4 động tác vậy thôi, mặc váy, đi đi lại lại và tưởng tượng mình làm hầu bàn trong một quán rượu Sài Gòn trước tháng Tư. 4 lần 44 phút quay phim để xuất hiện 44 giây trên màn ảnh vô tuyến Pháp. 44 giây trên màn ảnh vô tuyến Pháp dù sao cũng mang lại cho cô một số thù lao không nhỏ, không nhỏ hơn tiền công 4 ngày, mỗi ngày 4 vòng trung tâm Paris, dẫn 44 phụ nữ đồng hương giàu có đi shopping hàng hiệu. Hắn nắm chặt tay cô. Bàn tay cô hâm hấp hơi nóng. Hắn nhớ lại cảm giác choáng váng lúc nãy khi 4 cánh cửa kính của khách sạn mở ra và khí hậu nóng ẩm xộc vào thân thể hắn, tóc tai hắn, mặt mũi hắn, kẽ tay hắn, y hệt như lúc hắn bước ra khỏi máy bay sáng nay, 6 giờ 44 phút.
Nếu không có 4 tiếng chửi thề như gió rít bên tai thì có lẽ hắn đã đâm đầu vào một trong 44 chiếc xe máy đang bay vù vù trước mặt như 44 con cánh cam khổng lồ. Cô nhìn hắn và cô bật cười 4 tiếng, chiếc váy trắng mỏng chỉ trực bay khỏi thân thể mảnh khảnh của cô, nửa đùi cô lộ ra dưới ánh sáng đèn đường. Đèn đường Sài Gòn rất lạ, cứ 4 giây lại chuyển màu một lần từ vàng sậm sang vàng nhạt, tổng cộng 44 gam của màu vàng. 4 người đàn ông có vẻ đang đi về 4 phía nhưng cùng đột ngột dừng lại và ngó chằm chằm vào mặt cô 4 giây. Ông tứ tuần giật giọng: Con điếm khùng mầy! Cô không đáp lại 4 từ bất nhã đó, không nổi giận, thậm chí còn không quay về phía ông ta. Cô nháy mắt với hắn và cô lại bật cười 4 tiếng. Chiếc váy trắng lại tốc lên và nửa đùi của cô có thêm dịp nữa để gặp 4 trong 44 gam vàng của đèn đường Sài Gòn. Hắn nhìn cô chăm chú. Hắn chợt có ý nghĩ rằng cũng giống như hắn, cô chẳng liên quan gì đến cuộc sống ở đây, những con người này, Sài Gòn không phải là thành phố của cô. Rồi hắn lại tự nhủ hắn cũng chưa bao giờ nghe cô nhắc đến Hà Nội, đến bố mẹ cô hay bất kỳ người thân nào, những người mà căn cứ vào giọng nói của cô thì hắn nghĩ là rất có thể đang sinh sống ở Hà Nội. Phải chăng cô giữ trong lòng một bí mật khủng khiếp, hắn chợt nghĩ và hắn rùng mình 4 cái. Hắn nhớ đến những câu hỏi mà hơn 4 lần cô đã đặt cho hắn về „người con gái Sài Gòn“. Sự quan tâm quá mức của cô, hắn vẫn chưa hiểu lắm. Rồi hắn lại cố xua đi những ý nghĩ này bằng cách tự trả lời rằng cô chưa thể kể cho hắn chỉ vì cô chưa có dịp, vì hắn không hỏi, vì lần nào gặp nhau họ cũng phải tiết kiệm từng 4 giây một để thỏa mãn trước hết cơn thèm khát không sao tả nổi của cả hai. Hắn nắm chặt tay cô và nhận ra 4 vết chai quen thuộc. Hắn cố nghĩ đến món hào sống để có thể mỉm cười ít ra là 4 giây. Nhưng thay vì mỉm cười, hắn cảm thấy có thể ngã vật ra đường bởi mắt díp chặt mà 4 chi thì rã rời. Sức lực hắn đã rủ nhau trốn lại hết trong căn phòng khách sạn, sau hơn 4 lần làm tình không ngừng nghỉ. Cô cũng vậy, đã hơn 4 lần cô phải dừng lại giữ chiếc váy trắng để nó đừng tuột theo những bước chân xiêu vẹo của cô. Suốt đoạn đường sau đó, họ còn phải nắm chặt tay nhau để cùng chống trả 4 nghìn chiếc xe máy Trung Quốc bay vù vù trên đường phố Sài Gòn như 4 nghìn con cánh cam khổng lổ. Nhưng họ chẳng nói với nhau câu nào. Cả một đoạn đường 44 phút chẳng ai nói với ai câu nào.
Đó là một quán ăn rộng 4 trăm mét vuông nằm ngoài trời, ở cổng phía đông của chợ Bến Thành. Quán chỉ mở từ tối đến đêm, lúc các sập bán hàng đã đóng cửa và khách mua hàng đã về hết, để lại một khoảng trống 4 trăm mét vuông. Khi cô và hắn tới nơi thì 44 con người vẫn còn đang dựng sạp, bày bàn, quạt than, chặt thịt, lọc xương, lạng mỡ, thái bì, mổ cá, rửa tôm, buộc cua, khều ốc, xắt mực, chọn ngao, vo gạo, trần mì, cuốn nem, trộn gỏi, đập đá, pha rượu, mở bia, nhặt rau, cắt hành, bóc sả, giã tỏi, lựa ớt, lau ly, dọn chén, so đũa, xếp thìa… Huyên náo và chuyên cần như 44 con ong thợ. 4 khách hàng không may đến sớm 4 phút được yêu cầu đi tìm chỗ khác mà đứng đợi 44 phút.
Hắn nhìn cái tên Tư Thắm trên bảng hiệu được kết từ 4 cành trúc nhựa và hắn nhìn 4 tốp hầu bàn đồng phục áo bà ba cánh sen và guốc gỗ sơn đỏ. Hắn không thấy bị thu hút bởi các cô gái son phấn nặng nề và quyện đẫm mồ hôi, cả cái đề co hương đồng gió nội có vẻ quá đà này, nhưng hắn nghĩ Tư Thắm nói chung là hợp với nhu cầu exotic của du khách phương Tây. Nhưng quán đâu chỉ có du khách phương Tây.
4 chi của hắn rã rời và hắn bất lực chứng kiến những chiếc bàn đôi bị chiếm ngay trước mũi hắn. 4 chi của cô rã rời và hắn bất lực chứng kiến những chiếc bàn đôi bị chiếm ngay trước mũi cô. Các cặp đôi lườm nguýt nhau, cạnh khóe nhau, xô đẩy nhau để giành những chiếc bàn đôi đặt trong 4 góc nhà. 4 bàn dài kê song song ở bên phải lối đi thì bị 4 hướng dẫn viên du lịch không biết đã nấp sẵn ở đâu chạy ra ngồi ngay vào giữa, rồi huýt còi gọi 4 đoàn du khách ngoại quốc có lẽ đã trực sẵn bên ngoài. 44 người đàn ông tứ tuần bụng phệ mặc 44 chiếc quần lửng in 4 bông hoa đỏ và 4 cành lá cọ. 44 người đàn bà tứ tuần bụng phệ mặc 44 chiếc T shirt thùng thình màu nóng với 4 chữ „I love Sai Gon“ in ở chính giữa ngực. Tất cả đều toe toét và rám nắng như 44 cặp bánh mì nướng quá lửa. Tất cả đều ngồi ngả lưng ở mức thoải mái nhất có thể, trong những chiếc ghế tre có tay vịn, thở phì phò và khoe những chiếc vòng cổ được đơm từ 44 loại vỏ sò. 44 phút sau, tất cả đều có trước mặt một đĩa tú hụ giống nhau như đúc gồm 4 chiếc nem thịt lợn, 4 chiếc nem thịt gà, 4 chiếc nem thịt bò, 4 chiếc nem chay, 4 lát khoai tây chiên với dầu chiên nem, 4 lát khoai lang chiên với dầu chiên nem rồi chiên khoai tây, 4 thìa cơm trộn với dầu chiên nem rồi chiên khoai tây và chiên khoai lang, 4 lá rau xà lách kèm 4 cành húng bạc hà kiểu Chinatown Paris. Và tất cả cùng uống bia Sài Gòn với đá cục trong những chiếc ly vại bằng thủy tinh xanh xanh theo kiểu Hà Nội thời bao cấp. Hắn thử tìm xem trong số đó có ai là khách hàng bệnh nhân của hắn, nhưng hắn đã thất bại. Từ khi mở phòng khám, hơn 4 lần khách hàng bệnh nhân mang album du lịch đến khoe với hắn, họ biết hắn gốc Việt và họ nói họ có cảm tình với Đông Dương. Hắn đã xem những bức ảnh họ chụp ở vịnh Hạ Long, Hồ Hoàn Kiếm, Lăng Khải Định hay phố cổ Hội An, hắn nhận ra 4 địa điểm nổi tiếng đó một cách dễ dàng, hắn đã nhìn thấy chúng trên quảng cáo của 44 công ty du lịch, nhưng hắn hầu như không nhận ra họ, chưa lần nào hắn có thể tin chắc một trăm phần trăm cái người hớn hở bận quần lửng in 4 bông hoa đỏ và 4 cành lá cọ trong ảnh chính là khách hàng bệnh nhân đang ngồi trước mặt hắn, tuần vừa rồi 4 lần đến khám, lần thì nhức đầu, lần thì buốt đầu, lần thì xổ mũi, lần thì chảy nước mũi, hôm nay kêu đau xương sườn số 4. Bây giờ thì hắn hiểu người ta có thể thay đổi 44 lần khi đi du lịch đến một nơi không giống môi trường sống của mình.
Trong khi 4 chiếc bàn dài bên phải lối đi bị chiếm gọn bởi 4 đoàn du khách ngoại quốc thì 4 chiếc bàn dài còn lại, 4 chiếc bàn bên trái lối đi, bị xâu xé bởi 4 nhóm người đồng hương của hắn. 4 nhóm khinh khỉnh nhìn nhau, nhổ nước bọt xuống đất, huých cùi chỏ vào mạng sườn của nhau. Hắn không hiểu lắm, ở Pháp hắn từng chứng kiến người ăn xin dùng vũ lực giành chỗ trong những địa điểm cung cấp đồ ăn bố thí. Nhưng ở quán Tư Thắm, khách hàng phải chi tiền, và không hề ít, mà cũng khổ sở chẳng kém. Quả thật là hắn không hiểu lắm. Hơn 4 lần, 4 nhân viên trật tự của quán phải chạy đến can thiệp. Kết quả của 44 phút quát tháo, thậm chí suýt ẩu đả, là 4 nhóm chen chúc nhau quanh 4 chiếc bàn. Tiếng ồn dù sao cũng khiến hắn tỉnh ngủ.
4 mặt bàn sau 44 phút đã phủ kín hải sản. Những con tôm hùm cháy xèo xèo trên than hoa 4 lớp lập lòe. Những con sò điệp bóng nhẫy, thơm lừng mùi sả rưới 4 loại nước sốt khác nhau. Những con cua bể 44 đốm vàng ra sức vùng vẫy trước khi bị ném vào nồi lẩu gồm nước dừa tươi và 44 gia vị. Những con ốc khổng lồ to bằng 4 vốc tay bốc khói nghi ngút bên cạnh những con bạch tuộc 44 vòi đỏ lự. Để quên cơn đói, hắn tự nhủ rằng trước mặt du khách ngoại quốc, các đồng hương của hắn có nhu cầu tỏ ra 44 lần sành điệu hơn với ẩm thực của mình, nhất định đoàn kết tẩy chay món nem rán quê mùa. Sau đó 4 giây, vẫn không quên nổi cơn đói, hắn lại tự hỏi phải chăng cuộc cạnh tranh giữa 4 nhóm đồng hương vẫn chưa thực sự kết thúc mà chỉ ngấm ngầm thay đổi hình thức. Sau đó 4 giây, cơn đói vẫn còn đó, thậm chí còn quằn quại hơn, hắn cố A.Q bằng cách ái ngại nhìn các em hầu bàn mặt sưng như bơm botox, những chiếc áo bà ba màu cánh sen sắp rách làm 4 mảnh vì bị khách hàng thi nhau gọi giật, 4 người này đòi bia Pháp, 4 người kia đòi bia Đức, 4 người khác đòi bia Bỉ, 4 người khác nữa đòi bia Hà Lan, 4 người khác nữa sau khi đã đòi cả 4 loại bia này thì đòi bia Nam Tư, Ba Tư, Mạc Tư Khoa, hay tất cả những nơi dính dáng đến số 4. Chỉ những chiếc điện thoại di động là hồn nhiên nhấp nháy, có lẽ đang cập nhật hình ảnh cho Facebook. Hắn tưởng tượng 4 giây sau, 4 nghìn facebooker cùng tin như đinh đóng cột rằng họ đang theo dõi 4 cuộc thi nấu ăn trực tuyến với chủ đề „Ơi biển Việt Nam, ơi sóng Việt Nam“, bài hát mà hắn được nghe trong tắc xi sáng nay, trên đường từ sân bay về khách sạn. 4 trăm facebooker đã share ngay trong 4 giây đầu. 4 trăm facebooker khác lại share lại của 4 trăm facebooker này trong 4 giây tiếp theo. 4 trăm facebooker khác nữa lại share lại của 4 trăm facebooker khác này trong 4 giây tiếp theo nữa. Cứ thế và cứ thế, tổng cộng 4 vạn lượt like đã được bấm trong vòng 4 phút. Trước khi đến Sài Gòn, hắn đã nghe nói Việt Nam nằm trong số 4 quốc gia đứng đầu thế giới về số lượng facebooker thích bấm nút like. Nhưng nói cho cùng thì bấm nút like, tại sao không? Hắn đã chán xem dân Pháp cãi nhau như mổ bò trên mạng về bất cứ cái gì : từ đám cưới đồng tính đến mũ bảo hiểm 44 ơ của đương kim tổng thống, từ động đất Phillipines đến mũ 444 bảng của công nương Kate, từ tai nạn máy bay Malaysia đến mũ 4 444 lông công của lady Gaga… Hắn đã chán xem người Pháp cãi nhau về những chiếc mũ và hơn 4 lần hắn có ý định lập một tài khoản ở mạng xã hội, để sau một ngày kê đơn thuốc xổ mũi và nhức đầu nhàm chán, hắn có thể thi bấm nút like cùng các đồng hương người Việt. Nhưng không phải lúc này. Nhất định không. Lúc này hắn đang rã rời 4 chi và đói quặn cả ruột.
Từ khi bước vào quán cho đến lúc này, hắn cứ đứng vật vờ ngay giữa lối đi. Và cô cũng thế, chiếc váy trắng mỏng của cô ủ rũ trên đôi chân xiêu vẹo của cô. Họ không biết phải làm gì để có thể chiếm được chỗ ở những chiếc bàn kia. Họ nhìn cảnh tượng xảy ra trước mặt và 4 lần quay sang nhìn nhau, nhưng không sao nhấc nổi chân. Họ nhận được 44 cú va đập từ những người qua lại, đôi khi khá mạnh, nhưng họ không sao nhấc nổi chân. Thực ra thì họ chẳng biết phải tham gia vào đám đông trước mặt như thế nào. Họ cảm thấy bất lực hoàn toàn. Và họ giương 4 mắt ra nhìn. Chẳng ai nói gì với ai.
44 phút sau khi cô và hắn bước chân vào thì quán Tư Thắm biến thành 4 cái chợ vỡ. 44 phút sau nữa, khi chuẩn bị cùng nhau ngã lăn ra đất vì đói và mệt và ù tai thì họ được 4 nhân viên trật tự thương tình hộ tống đến một trong 4 chiếc bàn của 4 nhóm đồng hương. Cô quay sang hôn 4 cái vào má hắn rồi cô nắm tay hắn bước đi, giữa 4 vòng tay bảo vệ của 4 nhân viên trật tự, như thể cô dâu nắm tay chú rể bước vào nhà thờ cùng 4 người bạn làm 4 nhân chứng (tình cờ thế nào hắn cũng mặc áo màu trắng còn 4 nhân viên bảo vệ thì đen tuyền từ đầu đến chân). Hắn bất ngờ. Hắn đỏ mặt khi nhớ lại bộ dạng hắn và vợ hắn hôm đăng ký kết hôn ở tòa thị chính năm ngoái, trong đồng phục quần tây tối màu và áo sơ mi cũng tối màu, cho cả nam lẫn nữ, mà vợ hắn hẳn đã sắm trong đợt đại hạ giá trước đó ở siêu thị Auchan. Hắn rùng mình 4 cái. Rồi hắn tự nhủ rằng lúc này thì hắn nên sung sướng và dù sao xung quanh hắn cũng không có bóng dáng chiếc nem rán nào. Thế là hắn mở miệng nở 4 nụ cười đờ đẫn. Nhưng chẳng ai trong quán buồn để ý đến 4 trạng thái vừa mới nối tiếp nhau phía sau 4 nụ hôn trên khuôn mặt của hắn. 4 nhóm người vẫn mê mải với cuộc cạnh tranh nội bộ. 4 mặt bàn bị hải sản phủ kín thêm lượt nữa và các em hầu bàn mặt xưng như bơm botox lần thứ tư.
Cô chỉ cho em hầu bàn 14 con hào sống trong quyển thực đơn của quán. Và cô nhìn hắn và cô thò một tay xuống gậm bàn. Và cô vuốt ve đùi hắn 4 lần bằng 4 ngón tay. Và 4 lần hắn cong người chặn cơn cương cứng. Hắn tạm quên tiếng ồn được 44 giây. Bất giác hắn nghĩ cô vuốt ve hắn cũng để quên đi tiếng ồn. Giờ đây, một khi đã ngồi vào bàn, hắn có cảm giác so với mệt và đói thì tiếng ồn còn đáng sợ hơn 4 lần. Trong quán ăn này, không ai có thể giữ được giọng nói bình thường của mình, mà nhất định phải nâng nó lên ít nhất là 4 trăm Hz. Các khách hàng quát gọi các em hầu bàn. Các em hầu bàn quát gọi các nhân viên nấu bếp. Các nhân viên nấu bếp quát gọi các phụ bếp. Các phụ bếp quát gọi các nhân viên dọn dẹp. Các nhân viên dọn dẹp quát gọi các em hầu bàn. Các em hầu bàn quát gọi các khách hàng. Các khách hàng quát gọi lẫn nhau và cãi nhau về đá bóng, cá cược, chứng khoán, giá vàng, bất động sản, bệnh tật, tai nạn, ngoại cảm, chùa chiền, bói toán, nhân quyền, biển đảo, thủ tướng, con gái thủ tướng, thứ trưởng công an, đàn bà thì về đàn ông, đàn ông thì về chân dài, ước lượng khoảng 44 chủ đề các loại. 4 đoàn du khách nước ngoài kiên nhẫn cho đến khi giải quyết xong những đĩa nem rán tú hụ, rồi cũng quát gọi nhau và cãi nhau, 4 ngôn ngữ hòa thêm cả tiếng Anh nữa, nhưng chủ đề có vẻ ít hơn rất nhiều, quanh đi quẩn lại vẫn là thất nghiệp, đắt đỏ, bảo hiểm y tế và kỳ nghỉ sắp tới, không biết có nên quay lại Đông Dương lần nữa hay chuyển sang Miến Điện, vừa thoát khỏi chế độ độc tài, còn sơ khai và rất exotic. 4 nhân viên trật tự quát tất cả những người còn lại, đến nỗi á khẩu và đành rút 4 chiếc còi ra thổi. Tiếng còi của họ 4 lần được hưởng ứng bởi tiếng còi của 4 hướng dẫn viên du lịch - theo qui định của công ty du lịch, cứ 44 phút một lần có trách nhiệm kiểm tra sĩ số của du khách trong đoàn.
Hắn giật nảy mình 4 cái khi em hầu bàn bê đến 14 con hào sống. 14 con hào sống nằm im ắng trên đĩa tre tròn, bên cạnh là 4 cục mù tạt wasabi xanh nõn giả dối và 4 trái ớt hiểm thâm độc. Thân hào trắng đục, dày cộp và to gấp 4 lần những con hào hắn vẫn thấy ở Pháp vào dịp Giáng Sinh và giao thừa. Hắn quay sang nhìn cô. Cô nhìn hắn và cô nhún vai 4 lần. Cô không bật cười 4 tiếng mà cô nhún vai 4 lần và hắn có cảm giác cô bỗng nhiên bị câm. Rồi hắn lại nghĩ không phải chỉ lúc này mà ngay từ khi rời khách sạn ra ngoài đường cô đã có những hành động của người câm. Cô bị người đàn ông không quen tuôn cho 4 từ bất nhã mà không nói năng gì. Và cô thình lình trao cho hắn 4 nụ hôn trước mặt mọi người mà không nói năng gì. Và cô chỉ cho em hầu bàn 14 con hào sống trong thực đơn mà không nói năng gì. Và cô bất ngờ thò tay xuống gậm bàn vuốt ve đùi hắn 4 lần mà không nói năng gì. Và trước đó, trước đó, hơn 4 lần cô bật cười 4 tiếng chẳng hiểu tại sao. Và bây giờ cô nhún vai 4 cái thay vì trả lời hắn. Cuối cùng hắn nghĩ, hắn cũng vậy thôi, hắn cũng có mở miệng đâu. Lúc này và trong đoạn đường 44 phút đến đây và suốt thời gian đứng đợi, hắn có 4 trăm điều muốn nói với cô mà hắn cũng có mở miệng đâu. Hắn nhớ lại và hắn rùng mình 4 cái.
Đôi đũa trong tay hắn giơ lên rồi bất động 4 giây. Hắn định gắp con hào thứ 4 từ trái sang phải thì hắn chợt nhớ đến 4 bài viết đăng trong tạp chí y khoa mà hắn đọc hồi tháng Tư. Các nhà khoa học thế giới cảnh báo 4 nghìn độc hại ở mức cao nhất mà nền công nghệ thực phẩm Trung Quốc đang gây ra cho nhân loại, đặc biệt là với 4 nước láng giềng phía Nam nơi mỗi ki lô mét biên giới có 4 trăm nhân viên thuế quan thì cả 4 trăm đều đã bị mua chuộc bằng nhân dân tệ.
Hắn cố chấn tĩnh. Hắn cố thở ra hít vào 4 lần nhẹ nhàng. Hắn có cảm giác những người cùng bàn đang hướng mắt về phía hắn. Cuộc cạnh tranh nội bộ của 4 nhóm đồng hương hình như tạm dừng. Người ta đã cạnh tranh và người ta bắt đầu mệt. Và vì chẳng tìm thấy trong thực đơn Tư Thắm món đét-xe nào đủ sành điệu để trình bày với 4 đoàn du khách ngoại quốc, nên người ta cùng ngồi thở (có những khoảnh khắc hắn cảm giác nghe được ít ra là 44 tiếng phì phò một lúc), và người ta cùng bất chợt bắt gặp hắn đang cầm đũa. Hắn vô tình là người duy nhất cầm đũa trong lúc này. Hắn cũng vô tình là người duy nhất ăn hào sống tối nay. 14 con hào sống nằm im ắng trên đĩa tre tròn, bên cạnh là 4 cục mù tạt wasabi xanh nõn giả dối và 4 trái ớt hiểm thâm độc.
Nhìn đôi đũa của hắn lơ lửng trong không trung, cô lại nhún vai 4 cái và hắn lại càng có cảm giác cô đã bị câm. Cơn đói quặn bụng khiến hắn không nói không rằng cúi đầu nuốt chửng con hào đầu tiên, rồi con hào thứ hai, con hào thứ ba, con hào thứ tư, dưới cái nhìn tập thể của 4 nhóm đồng hương. Người ta chẳng ngần ngại nhìn thẳng vào mặt hắn, tay hắn, những con hào của hắn, những cái vỏ của những con hào mà hắn vừa ăn, cái đĩa của hắn, đôi đũa của hắn, 4 cục wasabi của hắn, 4 trái ớt hiểm của hắn, chiếc khăn lau miệng của hắn. Người ta đứng lên để nhìn hắn cho rõ. Người ta chạy đến gần, đổi chỗ cho nhau, chỉ chỏ cho nhau, quát tháo gọi nhau, để nhìn hắn cho rõ. Hắn là người duy nhất ăn hào tối nay. Chẳng ăn gì ngoài hào sống. Cũng chẳng uống bia Sài Gòn hay bia Hà Nội, bia Pháp hay bia Đức, bia Bỉ hay bia Hà Lan. Và cái áo hắn mặc trên người thì màu trắng, mỗi màu trắng, không 4 kẻ sọc cũng chẳng 4 kẻ ngang. Và tóc hắn thì xù ra 4 phía, không có gel cũng không có sáp. Và cặp mắt hắn thì trốn dưới tóc của hắn, không hiểu thông minh hay cù lần, ba sạo hay không ba sạo. Họ quay ra bàn luận với nhau. Hắn nuốt đến con hào thứ 14 lúc nào hắn cũng không hay. Cô dẫm 4 cái liền lên chân hắn dưới gậm bàn. Và cô đưa tay vuốt ve đùi hắn 4 lần liền bằng 4 ngón tay. Và hắn ngả nửa người ra ghế. Và hắn không nghĩ gì. Vào thời điểm đó, đầu óc hắn trống rỗng. 4 giây sau, hắn tự nhủ nếu trong 4 đoàn du khách nước ngoài cùng ngồi trong quán có 4 khách hàng bệnh nhân của hắn thì hắn tin là cả 4 khách hàng bệnh nhân này cũng sẽ không thể nhận ra hắn, không ai trong số họ có thể nhận ra người đang ăn hào sống duy nhất ở đây, trung tâm của cái nhìn tập thể tối nay là bác sĩ đa khoa vẫn khám bệnh cho họ, vẫn nghe tim bắt mạch cho họ, kê đơn thuốc nhức đầu sổ mũi cho họ. Hắn cảm thấy hắn cũng thay đổi 44 lần khi đến Sài Gòn. Hắn nghĩ thế và hắn ngả hẳn người ra ghế và hắn nhìn cô 4 giây liền. Cô cũng nhìn lại hắn 4 giây liền và cô nhún vai 4 lần. Hắn lại có cảm giác rằng cô đã bị câm. Hắn hoảng hốt và tạm quên đi cái nhìn tập thể của 4 nhóm đồng hương.
Bỗng nhiên hắn như thấy khoang bụng của hắn nhận được 14 cú huých vào 14 vị trí khác nhau, rồi thoảng bên tai hắn 14 tiếng nỉ non. Hắn rùng mình 4 cái và hắn nhớ tới 44 đêm trực khi hắn hãy còn là sinh viên Y khoa cùng 44 chuyện ma rợn tóc gáy được cho là đã xảy ra trong 4 bệnh viện lớn nhất của Paris, không hiểu lý do gì mà chuyện nào cũng có những tiếng nỉ non. Hắn ngó quanh. Những cặp mắt giương lên nhìn hắn từ 4 phía chẳng cặp mắt nào có vẻ là đang khóc lóc. Còn cô thì chắc là không rồi. Cô đang nhìn hắn chăm chú và cô nhún vai 4 lần. Khoang bụng hắn lại tiếp tục nhận được 14 cú huých vào 14 vị trí khác. 14 tiếng nỉ non to dần và biến thành 14 giọng nói, 14 giọng nói kể rằng chúng là 14 con hào mà hắn đã nuốt chửng lúc nãy ở quán Tư Thắm, rằng trước khi xếp chúng nó vào đĩa để mang ra phục vụ hắn, đầu bếp đã ra lệnh cho 4 phụ bếp tiêm vào thân thể chúng nó 4 chất kích thích quỉ quái made in China dành cho đàn ông, và chính vì 4 chất dơ dáy này mà chúng nó không được phép lên thiên đường, và chúng nó nhất quyết sẽ còn khóc lóc nỉ non 4 ngày, 4 đêm, thậm chí hơn cả thế, cho tới lúc hắn chấp nhận lôi chúng nó ra khỏi bụng và tẩy rửa thân thể chúng nó cho đến khi hết sạch 4 chất kích thích made in China. Hắn nghe và lưng hắn ướt đẫm 4 dòng mồ hôi lạnh và bụng hắn trương phềnh gấp 4 lần bụng cóc và đầu hắn đau như bị 4 búa bổ. Hắn rùng mình rồi hắn hét lên 4 tiếng rồi hắn cảm thấy ai đó vỗ vào vai hắn 4 cái rồi hắn vùng vẫy 4 chi rồi 4 giây sau hắn cũng mở được mắt. Cô đang nhìn hắn chăm chú, mắt cô mở to đến nỗi hắn nhìn thấy hắn trong đôi mắt của cô: tóc hắn bết 4 cụm trên trán, má hắn có 4 vết thâm, mắt hắn lờ đờ như người ốm 4 tuần, mũi hắn nở gấp 4 bình thường, miệng hắn nhệch ra tứ phía. Hắn chạy vội vào buồng tắm, dí sát mặt vào la va bô, từ miệng hắn mở to rõ cả 4 chiếc răng sâu mới trám tuôn ra 14 thân hào trắng đục và nhũn nhùn nhùn.
4 phút sau, khi hắn hoàn hồn, cô mới nói với hắn rằng hắn đã bị say bia Sài Gòn ở quán Tư Thắm, rằng ngay từ khi vừa ngồi vào bàn hắn đã được 4 nhóm đồng hương thi nhau chuốc bia, rằng nhóm nào cũng muốn kiểm tra bia lượng của Việt kiều, rằng cuối cùng cô đã phải gọi tắc xi để mang hắn quay trở về khách sạn, vì hắn không thể lê nổi thậm chí 4 bước chân. Hắn muốn nói với cô rằng hắn đã không động đến một giọt bia nào, rằng chẳng một ai trong số khách hàng đồng hương tối qua đã gọi bia Sài Gòn, rằng tất cả những triệu chứng lúc nãy chứng tỏ hắn đã bị ngộ độc hào sống, hắn là bác sĩ hắn không thể nhầm. Nhưng cuối cùng hắn lại thôi. Hắn không muốn mất 4 điểm trong mắt cô. Cô không hề biết rằng 14 con hào sống bổ béo mà cô muốn hắn thử, đã trôi tuột xuống ống dẫn nước thải của la va bô phòng cô rồi theo cống khách sạn ra sông Sài Gòn cách đây 4 phút.



Phần nhận xét hiển thị trên trang