Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

Những tháng năm cuồng nộ – Chương 1

bia_nhung_thang_nam_cuong_no

Lời mở đầu
Một nơi không ngày tháng 
Tôi chỉ là một công dân hạng hai cầm bút chứ không phải là nhà văn. Lại càng không phải là nhà văn có thương hiệu cho dù là cấp xã hay cấp nhà nước. Tôi viết trước hết cho các con tôi vì chúng rất mù mờ không hiểu cha ông chúng đã sống và đã chết như thế nào trong suốt hơn nửa thế kỷ giông bão vừa qua.
Tôi có người bạn bảo bây giờ viết như Kinh Kha buồn. Nghĩa là biết chẳng tới đâu mà vẫn phải cầm lấy bút như cây chủy thủ. Tôi nghĩ còn hơn Kinh Kha buồn vì sông Dịch bây giờ chẳng những lạnh mà hoang vắng đến rợn người. Chẳng có một tân khách nào dám tiễn đưa. Cái đất Tần ấy lúc này đang ngút trời gươm đao bất trắc.
Từ lúc nạn đói năm Ất dậu đến nay có bao nhiêu triệu công dân hạng hai Việt Nam đã chết? Hai triệu? Năm triệu? Hay mười triệu? Chết vì đói, vì thủ tiêu, vì đấu tố, vì tố cộng, vì Mậu thân, vì cải tạo, vì vượt biên… Cho dù ở bên nào họ cũng chỉ là những nông dân nghèo, cả đời khát khao mảnh vườn thửa ruộng. Chính vì vậy mà họ bị lừa phỉnh, bị lợi dụng, bị sai khiến. Cho đến bây giờ những kẻ sống sót cũng không còn là những nông dân thuần Việt như xưa.
Cái làng An Định không có trên bản đồ Việt Nam nhưng nhất định là có trong tâm tưởng của nhiều người. Và số phận của họ cũng trôi nổi như nhân vật bị thả trôi sông. Con sông ấy là con sông lịch sử.
Cũng như nhân vật chính trong truyện vừa mới sinh đã bị đem thả trôi sông, tôi thả tác phẩm của mình lên mạng. Sống chết thế nào là số phận của nó. Dù sao tôi cũng xin được cảm ơn.
Trân trọng,
K. Đ.
1.
Người đã sinh ra tôi nhưng không dám nhận tôi là con chắc vẫn muốn cho tôi được sống. Bởi vì, mặc dù thả tôi xuống sông, nhưng bà vẫn cẩn thận đặt tôi vào lòng một chiếc nắp bầu có trét dầu rái và đắp lên ngực tôi một chiếc yếm mà mãi sau này tôi vẫn còn nghe phảng phất mùi mồ hôi.
Dòng sông đưa tôi đi vô tình như bao lần đưa những xác súc vật mà người ta vẫn thường ném xuống. Nếu hôm đó không có một người đang đãi cát tìm hến và không có một cơn gió nhẹ bất chợt thổi qua đưa cái nắp bầu tấp vào chân bà thì không biết số phận của tôi trôi nổi đến bờ bãi nào và liệu tôi còn có đủ cơ may để mà sống sót ở đời hay không!

Cô Sáu nói, lúc đầu tao hoảng hồn tưởng là ma da định bỏ chạy lên bờ, nhưng nhìn kỹ thấy cái mặt mày tím ngắt, tao vội vàng mang cái nắp bầu chạy thẳng vào lều. Tao giựt đại một tấm tranh đốt lửa để sưởi ấm cho mày. May quá, nhà có con chó mới đẻ, tao nhét thử cái vú nó vào miệng mày, trời ơi, mày bú ngon lành!
Như vậy, cô Sáu nói tiếp, con chó đó cũng như mẹ của mày. Ừ thì là mẹ của tôi, hay đúng hơn nó coi tôi như một trong bầy con của nó. Ngoài việc phải nằm phơi bụng ra cho tôi bú, nó còn dọn sạch cả cứt đái do tôi thải ra. Nó thường đưa cái lưỡi dài liếm láp khắp mặt mũi mình mẩy tôi. Nhờ vậy tôi trùi trũi lớn lên, không bị ghẻ chóc đầy mình như những đứa con nhà nghèo khác.
Cái ngã ba sông vắng lặng và buồn hiu bỗng trở nên ồn ào khi tôi được đồn thổi là chó đẻ ra người hay tệ hơn là người lấy chó đẻ ra tôi! Không ngày nào là không có người đến xem và mặc dù chẳng ai dám tới gần vì con chó cái canh giữ tôi quá cẩn thận, nhưng khi ra về ai cũng bảo đích thị chính con chó ấy đã đẻ ra tôi.
Khi cô Sáu đem tôi xuống chùa Thiên An xin “bán” cho Phật để lũ ma da ở ngã ba sông không dìm chết tôi, người khắp nơi kéo đến xem còn đông hơn cả đi lễ rằm tháng bảy. Mặc cho con chó nhe hàm răng trắng nhỡn ra gầm gừ hăm doạ, người ta vẫn cứ vạch đít tôi ra xem có cái đuôi như đuôi chó hay không. Người ta còn kéo cả chim vừa cười vừa bảo là giống hệt c… chó!
Cho dù tôi có do người hay chó đẻ ra, ngài hoà thượng vẫn xem tôi là một sinh linh bé bỏng cần được Đức Phật chở che, nên ngài đã nhẹ nhàng bọc quanh tôi một tấm vải màu vàng, vừa niệm Phật vừa luồn tôi vào giữa bụng một cái đại hồng chung, bảo đệ tử nện đúng mười hai chày đến nỗi lúc nào tôi cũng nghe như có tiếng chuông ngân nga ở trong đầu!
Vì đã vắt hết sữa cho tôi bú nên con chó teo tóp không còn đủ sức đẻ đái gì nữa. Nó thành bạn suốt ngày chơi đùa với tôi. Nó thường rít lên những tiếng ư ử, sủa hắc hắc rồi vụt chạy cho tôi đuổi theo. Khi đuổi kịp, nó liền nằm lăn ra đất để cho tôi nằm đè lên. Nó rối rít đưa cái lưỡi liếm khắp mặt tôi như thể tôi vừa đi đâu xa mới về. Chơi chán, tôi và nó cùng nằm lăn ra ngủ. Khi cô Sáu đem tôi xuống sông tắm rửa, nó vẫn chưa thôi cái cơn đùa giỡn. Nó bơi tít sang bờ bên kia đứng chóc mỏ lên mà sủa. Rồi nó lại lộn qua đuổi theo cô Sáu, chạy quắn quít khắp nhà. Cô Sáu phải nện một cán chổi vào lưng, nó mới chịu nằm yên.
Một hôm, tôi và nó cùng chơi và cùng ngủ cạnh nhau như thế, thằng thủ ngữ Đực chuyên ăn trộm chó, đã lén quẳng dây thòng lọng vào cổ nó, lôi đi. Khi cô Sáu tôi tìm được thằng khốn nạn thì “người mẹ” tội nghiệp của tôi chỉ còn lại cái đầu đang bị nó gặm nham nhở!
Cô Sáu, người đã cứu vớt tôi khỏi cái chết của một đứa bé vừa mới sinh đã bị đem thả trôi sông, người đã nuôi nấng dạy bảo nhiều khi đánh mắng tôi, người mà tôi thiết tha muốn gọi mẹ nhưng cô vẫn không cho. Cô nói, tao chưa có chồng sao lại có con được. Mày cứ gọi tao bằng cô, khi nào tìm được người đã đẻ ra mày thì hãy gọi mẹ. Đâu phải bạ ai cũng gọi là mẹ được.
Nhưng biết đến bao giờ! Cứ như lời cô phỏng đoán thì mẹ tôi phải là người ở thôn An Đông chứ không ở đâu xa lạ. Nếu ở xa thì khi vớt được cái nắp bầu lên, là tôi đã chết cóng từ lâu rồi. Và cũng bởi vì chỉ có ở An Đông chuyên nghề làm cốm mới có những chiếc nắp bầu trét dầu rái để tránh nước mưa và giữ cốm cho dòn. Tôi đã đi khắp An Đông, chui vào các lò cốm, để mặc cho người ta đùa cợt sờ nắn, nhưng vẫn không biết ai là người đã đẻ ra mình. Mà dẫu cho có ai đó thì cũng không chắc đã đủ can đảm để nói với tôi rằng, ta chính là mẹ của con để cho tôi đựơc sung sướng gục đầu vào lòng mà khóc gọi Mẹ !
Tuy cô Sáu không cho tôi gọi mẹ, nhưng lòng tôi lúc nào cũng thầm gọi cô là Mẹ. Mẹ Sáu, Mẹ Sáu ơi ! Tôi gọi thế khi tôi ốm đau, khi tôi tuyệt vọng. Người cô thấp nhỏ, đen, một con mắt gần như bị chột vì một cành tre đâm phải. Tôi không biết cô bao nhiêu tuổi, nhưng trông cái dáng người khô đét như trái mướp khô, miệng lúc nào cũng nhai trầu bỏm bẻm, cô đúng là bà ngoại và tôi là đứa cháu nhỏ.
Nhà cô, thực ra là cái chòi rách của cô, nằm ở địa đầu thôn Trung Lương. Đó là một doi đất mà những cơn lụt mỗi năm tràn qua đã cuốn hết đất màu, chỉ còn trơ lại cát gọi là đồng cây Sanh. Gọi là đồng nhưng chẳng có một cọng lúa hay cây bắp nào, chỉ lơ thơ một vài cây sậy lúc nào cũng nghiêng ngả trong gió như những người say rượu. Vào mùa nắng, những cơn gió nam đuổi bắt nhau trên bãi, tung cát lên cao, uốn lượn một hồi rồi trút cả xuống thôn Trung Lương. Cát trên mái nhà, trong buồng ngủ, trong mâm cơm, cát nhiều đến nỗi cả một xóm đầu thôn phải bỏ đi nơi khác, chỉ còn lại mỗi một chùa Thiên An phơi mình ra chịu trận.
Đồng cây Sanh mỗi năm một phình to ra và cái ngã ba sông càng ngày càng hoang vắng hơn. Khi mùa mưa tới, chỉ trong một vài ngày là cả cánh đồng mênh mông như biển. Cô cháu tôi phải đem nhau vào trú trong mả Thập Miên. Đây là những ngôi mộ cổ nằm san sát bên nhau như những con trâu được ai đó lùa lên gò để tránh lụt. Cô cháu tôi mỗi người chui vào một nhà mồ thấp lè tè, che gió bằng một tấm tranh rồi nằm cuộn tròn trong đó suốt đêm như một con cuốn chiếu. Bên ngoài, gió rít lên the thé, sục sạo từng ngôi mộ như đang lùng kiếm lũ quỷ không đầu cũng đang lẫn trốn đâu đó.
Cô Sáu nói, mấy mươi năm trước dân các làng nổi lên làm giặc. Họ là những người đàn ông trong tay chỉ có mỗi một cây rựa nên gọi là giặc Rựa. Họ cắt phăng búi tó, rùng rùng kéo nhau lên phủ xin giảm xâu giảm thuế. Quan phủ hoảng sợ phải đóng cửa thành. Họ liền tràn vào các vùng phụ cận, gặp ai để búi tó là đè ra cắt phập. Họ tung hoành đến cả tháng. Mãi đến khi quan công sứ cho lính Pháp hợp cùng với lính tập vây bắt suốt mấy ngày mới dẹp được yên. Bọn họ bị triều đình khép tội làm giặc và những ai ở ba làng An Định, An Đông và Trung Lương đều bị đem chém ở đồng cây Sanh. Đầu của họ bị đem bêu trên những cái cọc cắm ven đường, còn xác thì đem chôn ở bãi cát. Chỉ một mùa lụt là bao nhiêu cái xác không đầu đều bị nước cuốn trôi, xương trắng lăn lóc khắp cả cánh đồng, vung vãi tận các khu vườn ở thôn Trung Lương. Hoà thượng chùa Thiên An cho các sư sãi đi thu nhặt, gom thành một đống lớn hoả thiêu rồi lập đàn giải oan.
Mặc dù nhà chùa đã tụng kinh siêu độ đến bảy ngày, nhưng nỗi oan to lớn quá nên những con ma không đầu không thể nào siêu thoát được. Chúng biến thành quỷ cứ rền rĩ khóc than mãi. Trời nắng chúng quay cuồng thành cơn gió trốt, trời mưa chúng biến thành những đám ma trơi lập loè. Một đôi khi chúng biến thành người cùng đi với khách bộ hành, cũng hỏi han chuyện trò, đến khi nhìn mặt mới biết là không có đầu!
Nhưng, vẫn theo lời cô Sáu, những con ma đã biến thành quỷ ấy tuy đáng sợ thật, nhưng những con quỷ sống mới đáng sợ hơn. Đó là những bọn ăn mày chúa. Chúng tụ tập thành bầy đến vài mươi đứa tôn một thằng lên làm chúa. Ngoài việc ăn mặc lôi thôi rách rưới đã đành, chúng còn bó vào chân nào đầu tôm ruột cá để ruồi nhặng bám theo vo ve như đàn sáo. Thằng chúa nằm nghễu nghệnh trên một cái võng rách để cho hai thằng mù khiêng đi xiên xẹo, hai bên lại có hai cái lọng bằng nón cời do hai thằng thọt cầm. Việc đầu tiên khi vào được nhà ai là chúng tìm cách chọc cho chó cắn. Chỉ cần một con chó hung hăng ngu dại nào đó đớp một phát vào một đứa trong bọn là y như rằng bọn chúng trúng lớn. Cả lũ tức thì nằm lăn ra đất, vật vã kêu gào như đang bị ai thiến. Chúng nằm đó suốt ngày, hết khạc nhổ đến ỉa đái cho đến khi chủ nhà chịu hết xiết, phải đem gạo thịt tiền bạc ra van xin hết lời chúng mới chịu đi cho!
Vì vậy, khi nghe tụi ăn mày chúa kéo tới đầu làng, nhà nào cũng vội vàng nhốt chó, đóng chặt cửa như trốn giặc. Những nhà giàu phải đem gạo tiền ra tống tiễn để chúng đi qua làng khác. Cả đám hương lý cũng phải xén bớt quỹ làng, ngọt ngào năn nỉ nếu không chúng tới nằm vạ trước đình làm ô uế đến cả thánh thần. Ngã ba sông là nơi chúng ưa thích dừng chân. Từ đây, chúng đi tới các làng ven sông mà không bỏ sót một làng nào. Chiều tối chúng kéo nhau về bãi cát tháo bỏ những thứ dơ dáy hôi hám, tắm táp kỳ cọ rồi tươi tỉnh ăn uống no say. Chẳng đứa nào câm. Cũng chẳng thằng nào chột, con nào què. Đứa nào cũng mạnh khoẻ béo tốt. Thằng ăn mày chúa lại có cả vợ hầu, cơm rượu xong lại rửng mỡ rúc rích suốt đêm. Có lần chúng đem gạo thịt tới cho cô Sáu nhưng cô không thèm nhận. Cô bảo thà chết đói chứ không bao giờ đụng vào của bất nhân.
Cô Sáu kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện như thế, nhưng không hề nói cho tôi biết một chút gì về gốc gác của cô. Cô bảo, tao cũng là đồ trôi sông lạc chợ như mày, có hơn gì đâu mà nói. Ngay cả tên cô nghe cũng rất lạ đời, đàn bà ai lại đặt tên Chơi. Nhưng cô cười bảo tao ham chơi quá, người ta chửi mãi lâu ngày thành tên.
Nói vậy chứ cô là người rất chăm làm. Sống bằng nghề đi mót, đánh tranh giũ rạ thì chơi thế nào được. Có điều cô làm những việc tẳn mẳn buồn bã ấy một cách rất nhẹ nhàng vui vẻ, làm mà cứ như chơi vậy.
Thường thì bọn đi mót vừa đông vừa gian không thua gì bọn ăn mày chúa. Họ lấy cớ đi mót để rút trộm lúa, bẻ trộm bắp, nên chủ ruộng nào cũng đem theo một cây roi dài để thả sức mà quất lên lưng lên nón. Cô Sáu tôi không muốn bị đánh như đánh chó. Đợi cho lúa được bó xong gánh hết về nhà và cả bọn cướp cạn kia bỏ đi, cô cháu tôi mới xuống ruộng gom hết những hạt thóc rơi trước khi lũ vịt chạy đồng kéo tới. Chúng tôi cũng quét cả lúa rụng trên đường đi mặc dù có lẫn cả đất và phân trâu bò. Nhưng có hề gì, sau đó cô tôi đem hết ra sông đãi, chỉ trong chốc lát là có cả một mớ lúa vàng. Mót như thế thì chẳng ai thèm tranh với cô cháu tôi ngoài một vài con chim sẻ chim cu thỉnh thoảng sà xuống đớp vài hạt. Mùa mưa nước ngập đồng thì chúng tôi lại kiếm khá hơn vì bọn đi mót giả bộ kia không chịu được ướt át lạnh lẽo. Chúng tôi nhiều khi được thợ gặt chừa lại cho cả một vạt lúa ngập trong bùn.
Những lúc không có gì để mót, cô tôi đi giũ rạ đánh tranh để người ta lợp nhà. Cô tỉ mẩn dùng liềm gạt những hạt thóc còn sót lại trong rạ trước khi giũ cho rơm bung ra, chỉ để lại những cọng rạ thẳng và cứng. Sau đó cô dùng những chiếc hom tre và với cách thức trong nghề, cô đan thành những tấm tranh rất đẹp. Tiền công cho mỗi một tấm tranh chẳng được bao nhiêu nhưng cô được rất nhiều lúa, tuy gạo có mùi dầu hơi nhưng vẫn đủ ăn quanh năm.
Sau mỗi mùa lụt, cái bãi cát ở ngã ba sông rất nhiều hến. Cô đem một cái rổ thưa cứ việc xúc đầy cát rồi để nước cuốn đi chỉ chừa lại những con hến vừa ngọt vừa béo mà ai cũng thích. Chính trong một lần như thế cô đã cứu sống tôi.
Cô Sáu tôi như thế đó, rất nghèo hèn cơ cực, nhưng ngoài con chó cái một thời vừa là mẹ vừa là bạn của tôi, thì chính cô là người đàn bà từ tâm mà phước đức lắm tôi mới gặp được trong đời.
Mời đọc tiếp: Chương [2]
Khuất Đẩu

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

Người phi thường làm việc phi thường

Đào Trọng Cường là một người đặc biệt mà ta có thể nhìn thấy qua những thăng trầm của cuộc đời ông. Nhìn dáng người dong dỏng cao, ít ai biết rằng ông nặng tới gần tám chục ký, từng học Thiếu Lâm Bắc phái từ năm 7 tuổi và vẫn rèn luyện tới tận bây giờ. Đời ông bôn ba tới hơn 20 nghề, từ một tay trống có đẳng cấp của đất Hà thành, rồi nghệ sĩ đàn ghita có hạng, chuyển sang làm công nhân may, làm mì sợi, xàphòng, sửa chữa tủ lạnh, tivi, ôtô, đến đào đãi vàng thổ phỉ…

Đã không ít lần ông suýt bỏ mạng nơi rừng thiêng nước độc. Bệnh tật, đói ăn, sốt rét rừng, bị cướp gí súng vào gáy, kề dao vào cổ, thậm chí từng bị đánh gãy cả chân. Những năm cuối của thời bao cấp, Đào Trọng Cường đã đi Mercedes. Tuy nhiên, cơn lốc tín dụng năm 1989 đã cuốn trôi tất cả. Các chủ nợ đến xiết, thu hết gia sản. Thứ giá trị nhất trong nhà là chiếc đầu video mà ông mua tặng con gái cũng bị người ta tịch thu. Ký ức đau lòng ấy ám ảnh ông đến tận ngày nay, bởi vợ chồng, con cái khi đó phải sống nhờ thúng xôi của mẹ.

Hồi đào đãi đá quý, ông Cường để ý thấy người Thái Lan thường xuyên sang tận các mỏ đá ở Yên Bái để xem xét, rồi mua những viên đá mà theo sự đánh giá của giới khai thác, nó chẳng có giá trị gì. Người Thái mua hàng trăm tấn đá bỏ đi đó để làm gì? Câu hỏi ấy cứ vang lên trong đầu ông Cường. Sau nhiều năm làm “vàng tặc” rồi “đá tặc”, có được chút vốn trong tay, ông Cường mua vé máy bay sang tận Thái Lan để quyết tìm câu trả lời. Hóa ra, người Thái mua những khối đá ấy để làm tranh đá quý, mang lại thu nhập cao cho hàng ngàn lao động.

Thế rồi, hễ tích cóp được đồng nào, ông lại sang Thái Lan, đến các làng nghề chế tác tranh đá quý, gặp các nghệ nhân để học nghề. Tuy nhiên, các nghệ nhân Thái Lan đều từ chối truyền nghề. Thậm chí, biết ý định học lỏm nghề tranh đá quý, họ không cho ông vào thăm xưởng. Ông Cường bèn mua hàng loạt tranh đá quý về ngắm nghía, tìm hiểu. Ông đục những bức tranh này ra để xem người Thái dùng chất keo gì mà gắn chắc vĩnh viễn được những viên đá dù nhỏ li ti mà vẫn giữ nguyên màu sắc tự nhiên của đá? Sau gần 1.500 ngày đêm chong đèn đục đẽo, phân tích, lại gắn, lại phân tích… cuối cùng ông cũng biết được loại keo dính mà người Thái đã dùng.

Nhưng để làm được tranh đâu phải là chuyện đơn giản. Người thợ sửa chữa tivi, tủ lạnh, quạt điện, xe máy, ôtô... ngày nào, giờ bắt đầu công cuộc tự trang bị kiến thức hội họa, một quá trình còn gian khổ hơn mọi quá trình đã trải qua trong đời. Trong quá trình học hỏi người Thái, ông nảy ra sáng kiến, thay vì làm tranh kiểu “điểm ngọc”, ông đã làm ra những bức tranh toàn bằng đá quý. Vào năm 2002, tại khách sạn Melia Hà Nội, lần đầu tiên ở nước ta xuất hiện một triển lãm đặc biệt. Có tới 600 bức tranh làm từ đá quý trong suốt 6 năm trời được trưng bày, thu hút sự chú ý của hàng vạn người trong và ngoài nước tới thưởng lãm vẻ đẹp rực rỡ của chúng. Trước đó, tranh đá quý là một thứ xa lạ, thậm chí chưa từng được nói tới và xã hội rộng lớn cũng chưa từng biết đến chủ nhân của triển lãm ấy - một người nghệ nhân mang đậm phong cách nghệ sĩ - Đào Trọng Cường - là ai.

Tên tuổi Đào Trọng Cường nổi đình nổi đám kể từ ngày ông làm tranh chân dung tặng các nguyên thủ quốc gia tham dự hội nghị APEC năm 2006 tại Việt Nam. Qua những bức tranh đó, nghề làm tranh đá quý của Việt Nam- dù vừa mới ra đời- đã được thế giới biết đến. Đó là cách truyền bá hình ảnh đất nước ra thế giới cực kỳ sáng tạo. Từ đó, nghệ nhân Đào Trọng Cường nghiễm nhiên trở thành “báu vật sống” của dòng tranh đá quý trong nước. Với khát vọng và nghĩa cử cao đẹp, ông đã vinh dự được nhận danh hiệu Anh hùng Lao động và GS Vũ Khiêu đề tặng ông hai câu đối: “Dồn hết tinh hoa tâm trí lại/ Bừng lên châu ngọc nước non này”.

Ngày 18.10.2009, trước sự chứng kiến của hàng trăm người (trong đó có nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu), ông Đào Trọng Cường đã mở niêm phong khối ngọc bích lớn nhất thế giới với trọng lượng 35 tấn, cao 3m, rộng 2,3m, dày 2,4m được mua về từ Myanmar - quốc gia được mệnh danh là “vương quốc ngọc bích”. Ông kể, theo thông lệ hằng năm, Myanmar thường tổ chức hai cuộc đấu giá ngọc bích. Giữa năm 2006, trong một phiên đấu giá, ông Cường đã tiếp cận được với khối ngọc bích. Trong số 5.000 chuyên gia và doanh nhân tham dự hôm ấy, chỉ có hai người Việt Nam, trong đó có ông Cường. Trước lực lượng hùng hậu và áp đảo, khối đá quý đã thuộc về một thương gia Trung Quốc khi ra giá 1,5 triệu USD. Thất bại, ông Cường đứng tựa lưng vào khối ngọc, người bần thần như vừa mất đi một thứ gì đó vô cùng quý giá.

Ông nghĩ, mình sẽ không bao giờ được gặp lại khối ngọc khổng lồ đó nữa. Nhưng trong một lần đi mua dụng cụ máy móc đưa về nước phục vụ việc chế tác ngọc bích, ông may mắn gặp một nghệ nhân chuyên làm tượng ở Bình Châu (Trung Quốc). Sau khi hỏi tung tích viên ngọc, nghệ nhân này cho biết bạn ông ta là người đang sở hữu khối đá quý kể trên, ông Cường vui hơn bắt được vàng. Ông càng vui hơn khi vị nghệ nhân còn tiết lộ rằng bạn ông ta đang muốn bán lại khối ngọc đó. Ông vay tiền ngân hàng, bán cả ngôi biệt thự tại hồ Tây để có thể sở hữu khối ngọc bích trong mơ.

Sau khi đóng thuế cho Nhà nước 3 tỉ đồng, khối ngọc đã có mặt tại Việt Nam đúng ngày kỷ niệm 999 năm Thăng Long - Hà Nội. Ông nung nấu ý định chế tác bức tượng Phật lớn nhất thế giới từ khối đá quý khổng lồ này. Ông cùng các chuyên gia sang đất Phật Ấn Độ và Lumbini (Nepan) để tham khảo các pho tượng Phật - nơi được coi là nguyên mẫu của Đức Thích Ca Mâu Ni - tìm kiếm nhiều giải pháp trước khi đưa ra phương án cuối cùng về hình thái pho tượng Phật sẽ được tạc từ khối ngọc này.

Được chiêm bái và đảnh lễ tượng Phật tạo ra từ một loại ngọc quý hiếm là một duyên lành khó có được với bất kỳ ai trong cuộc đời này. Đức Phật đã từng đề cập tới điều này trong kinh Thủ Ấn Tăng Tín Lực rằng: “Chỉ một phút giây ngắn ngủi chiêm ngưỡng Phật tượng, hành giả ấy đã được vô lượng công đức rồi, huống chi người ấy được đối trước Phật tượng mà lễ bái, cúng dường, thì công đức còn nhiều hơn gấp bội”. Số lượng Phật ngọc trên thế giới không nhiều, chỉ có một vài tượng ở một số điểm hành hương. Danh tiếng nhất là Phật ngọc ở chùa Shwedagon ở Miến Điện (Myanmar), Phật ngọc lục bảo ở Thái Lan và Phật ngọc ở chùa Phật Ngọc, Thượng Hải. Phật ngọc được chạm khắc từ khối ngọc bích jadeite của ông Đào Trọng Cường nhất định cũng sẽ tràn đầy ý nghĩa như các tượng Phật ngọc nói trên.

Sau khi hoàn thành, dự kiến tượng Đức Phật tổ Thích Ca Mâu Ni sẽ nặng khoảng 16 tấn, cao 3m, có chiều ngang 2m và chiều dày 1m; bệ đế nặng tới 9 tấn, cao 60cm, mỗi chiều 2,1m, trở thành pho tượng đức Phật bằng ngọc bích jadeite lớn nhất, một kỳ quan tầm cỡ thế giới.
Ánh sáng bí ẩn pho tượng Phật ngọc lớn nhất thế giới - Ảnh 1
Vòng sáng bí ẩn xuất hiện trên đỉnh bức tượng Phật.
Những ánh sáng bí ẩn

Ông Đào Trọng Cường kể rằng, từ ngày đưa khối ngọc vào chế tác tượng Phật, dù pho tượng mới hoàn thành 40% khối lượng công việc, nhưng nhiều hiện tượng lạ thường đã xảy ra. Ông cân nhắc việc công bố video clip này, bởi "miệng thế gian vốn chẳng lành lặn gì, khéo người ta hiếu kỳ kéo đến xúm đông xúm đỏ thì quá mệt, không có lợi cho công việc".

Ông nhớ lại, khoảng đầu tháng 10.2011, khi siêu bão Nalgae mạnh cấp 15, sức gió giật tới 240km/h chuẩn bị tiến vào biển Đông, tối hôm ấy cả gia đình đang ăn cơm, nghe bản tin thời sự thông báo xong, vợ ông lo lắng: "Như thế này thì thiên tai chồng lên thiên tai, mai anh xuống cầu xin đức Phật đi". Sáng hôm sau, ông Cường mua hoa quả thật tươi, đi cùng một vài người bạn tới trước khối ngọc quý cầu xin bão chuyển hướng, giảm cường độ. Nóng lắm, không khí trong xưởng chế tác như đổ lửa, mồ hôi như tắm. Khấn lúc non trưa, không ngờ đến 3h chiều đã nghe thông báo bão tan đi thành một cơn áp thấp nhiệt đới.

Khoảng đầu năm 2012, khi mực nước sông Hồng xuống rất thấp khiến ruộng đồng nứt nẻ, ông Cường lại thắp hương khấn vái trước tượng Phật. 3 ngày sau thì khí hậu thay đổi hẳn, mưa mát nhiều ngày. Bản thân ông Cường cũng không thể nào lý giải được những hiện tượng lạ lùng đó. Là những sự trùng hợp ngẫu nhiên chăng; hay là kết quả của lòng thành kính?

Nhưng lạ lùng hơn cả là sự kiện diễn ra vào ngày 3.2.2012, tức khi vừa mới qua Tết âm lịch Nhâm Thìn được ít ngày, cũng là ngày đầu tiên công nhân chế tác ngọc của ông Cường trở lại xưởng làm việc. Đột nhiên ông Cường phát hiện thấy một điều hết sức lạ lùng: Có những bóng sáng tròn bay chập chờn một cách rất khó lý giải quanh khối ngọc, xuất hiện trên màn hình camera an ninh. Ông Cường gọi hết mọi người xung quanh đến chứng kiến. Lúc đó, kho vẫn niêm phong, nên ông phải cho mở cửa ra xem có bóng đèn chiếu hay ánh sáng gì đó gây nên khúc xạ hay không. Nhưng hôm ấy mưa phùn, trời tối, ánh sáng yếu, kiểm tra khắp quanh kho không thấy có gì lạ.

Ông Cường kể lại: “Khắp người tôi nổi hết gai ốc”. Ông Cường thay hoa quả cũ để từ trước tết lên bàn thờ Phật, tiến hành lễ bái. Đứng trước khối ngọc thì không thấy gì, nhưng camera trên cao vẫn ghi lại được những ánh sáng lạ lùng ấy. Được một lát thì những ánh sáng tròn đó bay lên và không xuất hiện trở lại. Từ ngày ấy đến bây giờ, hiện tượng kỳ lạ này không xuất hiện trở lại, chỉ duy nhất thêm một lần khác vào ngày Phật đản, cho dù hệ thống camera an ninh vẫn như cũ, nhưng lần sau diễn ra ngắn hơn, chỉ trong vòng vài phút.

Ông Cường tự lý giải, hình như đó là sự xuất hiện của các chư thiên bên khối ngọc quý sắp tạc thành hình tượng Phật (?!). Chúng tôi không đủ năng lực để giải thích hiện tượng này, xin chờ đợi ý kiến của các nhà nghiên cứu, các nhà khoa học.
Theo Lao động

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà văn Garcia Marquez qua đời:

Nhà văn Garcia Marquez qua đời ở tuổi 87, tại nhà riêng ở Mexico City, Mexico, một người thân của gia đình xác nhận với AP. Garcia Marquez ra đi trong vòng tay vợ và các thành viên khác trong gia đình.
Nguyên nhân cái chết chưa được công bố nhưng Garcia Marquez gặp nhiều vấn đề về sức khỏe thời gian gần đây. Ông mới ra viện cách đây hơn một tuần sau khi phải vào viện chữa trị các vấn đề về phổi và nhiễm trùng đường tiết niệu. Trước đó, ông còn được cho là mắc chứng mất trí nhớ.
Vĩnh biệt tác giả 'Trăm năm cô đơn' - Ảnh 1

Nhà văn Garcia Marquez.

Sự ra đi của Garcia Marquez để lại khoảng trống lớn trong làng văn chương thế giới. Tác giả Trăm năm cô đơn là một trong những nhà văn vĩ đại nhất thế kỷ 20, bậc thầy của dòng văn học hiện thực huyền ảo. Tiểu thuyết, truyện ngắn của ông đã mang đến cho người đọc cái nhìn về đời sống của người Mỹ Latin với đủ các vấn đề đam mê, mê tín, bạo lực, bất bình đẳng...
Tiểu thuyết Trăm năm cô đơn xuất bản năm 1967 của ông đã bán được hơn 50 triệu bản, với hơn 25 ngôn ngữ trên thế giới. Garcia Marquez cũng để lại nhiều tác phẩm có sức ảnh hưởng lớn gồm: Tình yêu thời thổ tả, Mùa thu của vị trưởng lão, Tướng quân giữa mê hồn trận, Ký sự về một cái chết được báo trước…
Gabriel Jose Garcia Marquez sinh năm 1927 tại Aracataca, một thị trấn thuộc miền Bắc Colombia. Trước khi trở thành nhà văn, ông là một nhà báo nổi tiếng, hoạt động tại nhiều quốc gia như Colombia, Thuỵ Sĩ, Pháp, CuBa... Khoảng giữa những năm 1960, Marquez bắt đầu viết những tác phẩm văn học lớn của đời mình. Ông đã viết miệt mài cho tới đầu những năm 2000 và chỉ ngừng bút khi sức khoẻ không cho phép.
Nhà văn nhận giải Nobel Văn học năm 1982.
Theo VnExpress

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tầng Trệt Thiên Đường (Bản Tiếng Anh: Mặt Trời)


Bùi Hoàng Vi
 (Tác giả translate 2002 words Truyện Short  PHÒNG bon giương , in required of Nguyễn Hưng Quốc & Hoàng Ngọc Tuấn to them used in Tuyển Tập Văn Học Đông Nam Á làm Dennis Haskell chủ editor which Đại Học Western Australia (Úc) project . comments publish into the time score then Theo Quốc, anh and Tuấn Phú Trạch Introduction bitmap Văn học VN Đường Đại as decimal author làm they choose Lua, including bảy Thọ - Chánh, Hao, Linh, ... (in order bảng chữ cái) , and ba văn -. Hoài, Thiệp, Vị Also according Quốc, Dennis after read text translate the giving much for any ngờ quality Thơ Văn Đường Đại of VN, but ong sort into classes best first in the number of national . gia Đông Nam Á now Song, Sorry, with the PN nuoc Đông Timor new been Thành Lập, Project say above Đội questions plugin, should have not a pending review until ... "tháng Mười" - hay "never" - If you Hồ Văn no message again.)


     Trệt. Trong nhà. Không có đồ nội thất khác hơn là một tủ sách vào tường, bàn bên cạnh tủ sách, và hai chiếc ghế tại bàn làm việc.
     Chỉ có hai con, có cánh đang rơi xuống và bẩn thỉu trông như đã không được dù chỉ một lần sử dụng để bay. Một trong số họ, với mông lớn và rộng thùng thình, được đứng trên ngón chân trên một đầu của bàn làm việc, dán tai vào chiếc đài bán dẫn thực hiện ở dưới địa ngục, ẩn trên đầu tủ sách, dường như được lắng nghe chăm chú, nhưng, theo thời gian , quay xung quanh khuôn mặt xanh xao của cô với đôi mắt mệt mỏi, thở dài; khác - ngồi tại bàn làm việc, uốn cong đầu, viết một cái gì đó liên tục mà không cần dừng lại. Các dòng chữ của ông đang tràn sàn, làm cho nó bốn inch ngập nước, và lan rộng nhanh chóng để cống ngoài trời. Bầu không khí ngột ngạt, một mùi hơi của chuột, gián, và rác thối, ...
     Tôi cầu xin bạn . Thường trực một lặp đi lặp lại, giọng nói của cô là buồn. gì đã bạn đã viết như thế không?
     Khác cho không trả lời, dường như đang được khá hấp thụ.
     Ồ không! Giọng cô âm thanh thậm chí còn buồn hơn. Nó không thể được như vậy. Tôi không thể tin được.
     Tha thứ? Giọng nói trả lời là không quan tâm.
     Tôi không thể tin được!
     Nhưng tôi tin rằng những gì?
     Nó không thể được như vậy vui vẻ. Nó đã được coi là rất không hài lòng ở dưới đó!
     Một trong những văn bản ngẩng đầu lên, cuối cùng, vẫn đang tìm kiếm khá thờ ơ, mặc dù. Chiếc đài bán dẫn đang phát ra các âm thanh của chín kênh của VOH, Tiếng nói của địa ngục, từng người một.

*

     Ông ngẩng đầu lên, cuối cùng, khi cô bắt đầu chuyển các nút radio, tìm kiếm Channel One, VOHell. Một bản giao hưởng được chơi bởi các hậu môn. Ông dừng lại bằng văn bản, nhưng với ý định không nghe, chỉ để có một cái nhìn không chú ý bên phải; ở đó, một phần của vôi màu xám vừa bỏ ra khỏi bức tường bẩn, mà trên đó có rất nhiều từ như Diệu, tình yêu, Rai, ... viết nguệch ngoạc một cách vụng về trong phấn và than, xung quanh một bản phác thảo, thậm chí vụng về hơn thực hiện, của một bức chân dung của Thiên Chúa, với một cái nhìn đó là tại cùng một thời gian đáng kính và suspectable, và một vầng hào quang màu bẩn. Có, hào quang!
     Bản giao hưởng dừng lại. Chương trình được tiếp tục với giọng chuyên nghiệp: ... Sau đây là những tin tức mới nhất. Chỉ gần đây, chúng tôi đã nhận được hơn mười hai con với đôi cánh. Một trong số họ báo cáo rằng họ đã bỏ chạy khỏi bóng tối của một số Thiên thời trung cổ, một số quốc gia không đồng đều buồn. Tất cả đều kiệt sức. Một số trong số họ đã chết. Bây giờ có tìm thấy không có biện pháp nào có thể giúp những người khác để vui lên một chút. Chúng tôi xin cúi đầu kính cẩn trước mặt mọi người. Chúng tôi tôn trọng bất kỳ nỗi buồn của thiên đường, ... Ông ngáp.
     Âm thanh gãi từ nút radio. Cô được điều chỉnh để kênh Hai. Một bài luận được một nửa đọc: ... Rõ ràng, nhiệm vụ nhưng trung thành nhất nhẫn tâm nhất của ý thức là phản bội, sau khi tất cả, và khá không may, đó là phương tiện duy nhất của sự thật tiết kiệm , ... Anh vẫn không cảm thấy như nghe ở tất cả. Đôi tai của mình đang chú ý đến những âm thanh vang vọng từ một số tầng trên, trong tòa nhà - một số tranh cãi, gay gắt cằn nhằn tiếng nói, một số la hét, và sau đó một số tiếng kêu khô, ... Đôi mắt anh đang nhìn ra ngoài cửa sổ. Ra khỏi đó, một cơn gió là thực hiện một đám mây bụi và tăng xoáy. Bầu trời u ám. Có một cơn lốc xoáy màu xám vẫn đình chỉ một nơi nào đó, anh ta biết.
     Kênh Ba. Một số tin tức về những khám phá khoa học mới nhất ... Một thí nghiệm vừa được thực hiện thành công trên ... đôi mắt nhìn chằm chằm của ông được cố định vào cửa sổ trong khi ông đang cố gắng để tưởng tượng một cái gì đó nghiêm trọng - một phòng thí nghiệm, ví dụ, với các ống nghiệm và áo trắng, ... ông cố gắng cho đến khi anh cảm thấy đau đầu và, cuối cùng, lắc đầu. Ah, một lần nữa ông nhận ra rất sớm mà không có hình ảnh nghiêm trọng có thể tồn tại trong lĩnh vực ý thức của mình. Tuy nhiên, đó là tất cả rồi, cuối cùng nói. Những điều đó, không có vấn đề nghiêm trọng mà họ có thể được, không có gì để làm với anh ta, ngồi đây, trong một sự hỗn loạn ngột ngạt một chút mùi chuột, gián, và rác thối!
     Các bộ chỉnh radio âm thanh tiếp tục gãi của nó. Nó đang được chuyển nhiệt tình, một lần nữa. Channel Four. Các Timeless Sreeeeaming thoại . Ông đặt bút xuống. Đó là từ mà ông thực sự không muốn nghe.Thời gian!
     Kênh Five. Những tin tức không giờ. Đó là thời gian một lần nữa! Đó là những gì? Không phải là nó khái niệm gắn liền với mỗi múi giờ, mà một số đàn đuôi-con bằng lòng với và thay phiên nhau gặm nhấm? Do đó, ông không thể chia sẻ với họ. Ở đây, nơi cư trú, buổi sáng hay đêm, nắng trên hoặc vào những ngày mưa, trong hơi nóng hoặc trong mùa nóng, đèn chỉ trên trần mà luôn luôn là trên, giống như một con mắt màu vàng ốm yếu, treo theo chiều dọc và không bao giờ tắt , và, màu vàng kinh niên ốm yếu của mình, ám ảnh ánh sáng, ông không thể nói thời gian được. Thời gian của mình ở đây là vô lượng, vô hạn, hoặc xoắn và cô đặc, một cách nào đó, mà ông không thể mô tả bằng một ngôn ngữ thế gian và không hoàn hảo; nó nên có kinh nghiệm và giải thích bằng phương tiện của một số mặt hoàn toàn siêu việt, mà là khá ngoài tầm với của cả hai ý thức và trí tưởng tượng của mình. Ah, thời gian! Từ rất lâu, ông đã dừng lại là ý thức của nó.
     Các bản tin bất ngờ kéo anh trở lại với các đài phát thanh: ... Có tin đồn rằng, ở tầng trệt thiên đường, từ nỗi buồn giả của mình, một cánh phúc là để cho câu của mình áp đảo và làm cho lũ lụt tất cả các hệ thống thoát nước ...
     Cô quay lại, với giọng trách móc cô.
     Họ đang nói về bạn . Đôi mắt cô dường như wearier.
     Ông lắng nghe, nhìn khá buồn.
     Số Họ nhầm lẫn. Nỗi buồn của tôi là có thật.
     Và ông bị treo đầu, dường như là rất buồn, nhìn vào dòng chữ được đổ không ngừng. Làm thế nào họ có thể hiểu những gì ông đang làm gì ở đây? Oh, quên nó; ông không nên quan tâm. Khi ông đang viết, ông một mình là đối trọng của thế giới, bản thân ông phát triển thành một thế giới riêng của mình ...
     Kênh Sáu. Tiếng ồn ọp ẹp của một chiếc giường. Hơi thở hổn hển trộn lẫn với các phần mềm, khuyến khích rít, ...
     Tôi nghe nói rằng cô-quỷ dưới đó rất đẹp, không biết có đúng? giọng nói ảm đạm của cô giống như âm thanh rên rỉ.
     Không phải ở tất cả . Ông lầm bầm, đầu vẫn còn treo. Nó được chứng minh rằng những con cái có một cái đuôi ở dưới đó phải ngồi hàng giờ trước gương, sơn lại và một lần nữa các đường viền của các lỗ trên khuôn mặt của họ với các mỹ phẩm của phụ chất lượng tốt . Họ phải xấu xí .
     Nhưng cô vẫn dường như không được dịu dần. Ngón tay run rẩy đi vào tra tấn các bộ chỉnh radio.
     Kênh Bảy. Những âm thanh của kính phong nha. Tiếng cười. Khen ngợi. Một vui vẻ làm cho bữa tiệc. Vâng! Nào! Chúc mừng! Vào ngày kỷ niệm cái chết của 1991 ... Ông không thể giúp đỡ, một lần nữa, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong khoảng cách, vào cuối quá tầm mắt của mình, qua một cánh đồng hoang vắng không có cây, có một gò đất lớn được đặt tên là Các lăng mộ của Thiên Chúa. Đối với ông, ông chưa bao giờ gọi nó là như vậy. Nó là như vậy gây khó chịu cho tim để nhìn thấy nó ngày hôm nay, đầy đủ các bản vá lỗi của cỏ dại màu vàng bẩn. Ông luôn luôn nghĩ rằng nó là vụ phải được gắn cờ với tấm đá cẩm thạch lạnh, nghỉ ngơi trong hòa bình và yên tĩnh, dưới bóng râm dày đặc của cây thường xanh ...
     Kênh Tám. Salvos nghẹn tiếng cười.

*
    
     Cô vẫn tiếp tục quay lại và một lần nữa các nút radio, vô vọng, và cuối cùng, bật khóc.
     Ồ không!   Cô nghiêng phía trước của mình chống lại các tủ sách, vai cô run rẩy. Tôi không thể tin được!
     Nào! kiên nhẫn, ông nói, vô tình mò mẫm cho bút.
     Một lần nữa, anh cúi đầu xuống, viết đầy căng. Và lời nói của mình, một lần nữa, tràn sàn, lũ lụt, và lây lan nhanh chóng ở khắp mọi nơi, phần lớn xuống cống reeking của chuột, gián, và ..., chỉ là một phần nhỏ tăng và quay cuồng trong gió, lấp lánh trong đám mây bụi. Vẫn còn là một cơn lốc xoáy màu xám đình chỉ một nơi nào đó bên ngoài, ... Không khí thực sự ngột ngạt.
     Anh ước rằng cô sẽ điều chỉnh trong kênh Chín. Nhưng không có nhiều hy vọng. Cô sẽ không bao giờ lựa chọn để nghe kênh Chín, và cũng không bao giờ cô ấy sẽ biến tất cả chúng đi. Cô thà được tất cả các thời gian điều chỉnh trong và xảy ra như thế, nhiệt tình vẽ gãi âm thanh ra, như thể mãi mãi. Đó là tốt hơn, dù sao . , Cô nói. Tôi ghét kênh Chín . Vâng, anh ấy biết, có được phát ra chỉ là một sự im lặng vĩnh cửu đó. Nhưng, về phần mình, làm thế nào anh khao khát nó!
     Từ một số tầng trên trong tòa nhà có thể nghe thấy một giọng nói vang dội, mà bây giờ đã chết đuối trong gãi âm thanh cứng đầu của tuner. Treo tất cả! Làm bối rối nó! Bạn đang nghẹt thở một lần nữa! Đau khổ gì! Mọi người vẫn tiếp tục nuốt tấn của địa ngục để khéo léo, và bạn - luôn luôn nghẹt thở đến chết trên một hạt gạo chỉ. Thành thật mà nói, nếu tôi chỉ có thể biến mất dưới lòng đất để xấu hổ.
     Ông không muốn nghe gì cả, chỉ cần đi vào văn bản, âm thầm và pressingly. Nhưng. thật đáng buồn, làm thế nào anh có thể im lặng đôi tai của mình! Ở đó, và ông cũng nghe điều chỉnh mình vào kênh Bảy một lần nữa ...
    Tiếng ngáy của ai đó được âm thanh như sấm sét. Đã vui vẻ làm cho các bên hoàn thành? Ông lầm bầm ... Đột nhiên trong một thời gian vang lên một mảnh Adagio của ... N ° 14 trong C nhỏ sắc nét, bởi ... Channel Sáu, phải không? Ông là về để hỏi, nhưng tuner đã được bật. Có, nó phải được kênh Sáu. Họ đã ngừng làm điều đó; có còn lại chỉ là những âm thanh chảy máu âm nhạc, ánh trăng chảy máu. Một lần nữa, ông trông không tự nguyện ra ngoài cửa sổ, những đám mây trên các lĩnh vực đời đời; nó không giống như mùa xuân, mùa hè cũng không, cũng không phải mùa thu, cũng không ... Vâng, những đám mây. Những giấc mơ bất tử được họ nuôi? Nơi nào họ đến từ đâu? Anh đột nhiên cảm thấy như vậy giống như một người lạ. Rất nhiều.
     Kênh Five nắm bắt tâm trí của mình với giọng nói liên tục của nó, một lần nữa ... Chưa bao giờ có được và sẽ không bao giờ có được bất cứ ai, hoặc, khi nghe tin một vụ tự tử như thế - tự tử bằng thơ. Dòng chảy của câu đang tăng cao, do cm, và chắc chắn sẽ là trên cằm, miệng, mũi, và điều đó sẽ là một kết thúc cho tất cả rằng: sẽ có chỉ còn lại đôi mắt, mở rộng, từ từ chuyển động , và sau đó trống rỗng. Trong khi đó, dòng chảy sẽ ngừng tăng. Nó nên dùng nó một thời gian rất dài để rút hoàn toàn bằng cách cống, và sẽ bị bỏ lại chỉ một mình nhà thơ, nằm ​​thẳng xuống đất, đôi cánh của mình là tất cả nghiền nát ...
     Họ đang nói về bạn nữa . Giọng nói của cô có vẻ rất khô.
     Không . Anh ấy trông ngây xuống bàn làm việc, dừng lại bằng văn bản, nhưng chỉ viết nguệch ngoạc một cái gì đó với bút của mình. Họ không hiểu gì. Ở đây chúng tôi không biết những gì là cái chết. Khái niệm như vậy đã được xác định là không có ý nghĩa ở trên thiên đường.
     Ông vẫn còn viết nguệch ngoạc bằng bút. Tại sao họ lại nói dối như vậy? Ai đã từng biết bất cứ điều gì về nơi này của mình. Một tự tử bằng thơ? Những gì là một ý tưởng buồn cười! Đối với ông để soạn bài thơ!Trên thực tế, anh ta chỉ để cho những lời bứt phá như thế này, làm cho tầng bốn inch ngập nước, và không có gì khác hơn thế. Và, như cho anh ta, con của ông đã được bổ nhiệm không được kết thúc bao giờ hết.
     Nhưng, tôi cầu xin bạn. Làm những gì bạn tiếp tục viết như thế không?
     Tôi cầu xin bạn. Giọng anh nghe có vẻ rất khô, quá. Tôi không biết .Ah, có thể evernother câu trả lời có thể được như trung thực? Tương tự như vậy, có thể bao giờ bất cứ điều gì khác hơn so với cây bút này xấu xí cho anh ta để trải nghiệm tất cả các kích thước đáng gờm của Eternity?Quả thật, anh ta không biết.
     Ông thoáng thấy cô thắt chặt môi. Đương nhiên, đó không phải là lần đầu tiên ông đã được hỏi một câu hỏi như vậy. Oh, chúng ta hãy quên những chuyện vặt vãnh như vậy một lần anh ta, một mình, có thể là đối trọng của thế giới và, một mình, có khả năng phát triển thành một ...
     Có vẻ như là cô ấy là chính mình, cũng có thể quên. Trong nháy mắt, cô đã được tìm thấy nghe sang kênh khác, nhìn khá lạnh lẽo.
     Bốn kênh. Một chương trình của thơ ca. Nơi đã The Timeless Screeeaming thoại đã đi? Và, bây giờ là thơ. Một số bằng giọng nói đọc có một cái gì đó cầu khẩn của riêng mình, mà buộc ông phải tai vểnh của mình.
     ... Bạn đi ra ngoài để làn đường, ngồi xuống trên một khối đá và bắt đầu khóc trái tim của bạn. Bạn khóc đầu tiên cho chính mình và sau đó cho tất cả mọi thứ, có, tất cả mọi thứ trên thế giới: cho bầu trời và trái đất quá rộng lớn, cho những đám mây quá xanh, cho mặt trời - quá sáng, cho ruộng lúa - màu vàng quá, cho sông - quá đầy nước, cho người dân đi ngang qua: cho rằng người phụ nữ với quá mỏng vai, quá lớn vú, cho rằng người đàn ông với không chỉ quá khổ sở dáng đi, nhưng cũng quá dài dương vật, ... Ah, tất cả điều hiện tại là quá đẹp và quá đáng thương cho bạn phải chịu. Tuy nhiên, điều mà ngày càng trở nên khủng khiếp hơn là bạn vẫn không thể hiểu được lý do cho sự tồn tại của họ. Vì vậy, bạn đi và về khóc và cuối cùng tìm ra rằng đôi mắt của bạn là một mùa xuân tràn.
     Oh điều người nghèo! Những gì chưa biết sinh vật với một cái đuôi có thể chịu bất hạnh như vậy, mà như vậy là giống như là của riêng của mình? Mảnh thơ làm cho anh ta thực sự ghen tị mặc dù nó được bao gồm chỉ một vài câu. Vâng, không giống như nhiều kiệt tác khác, ông đã từng được biết đến, đó là nonsensically dài và hoàn hảo, nonsensically tốt bằng văn bản, thông minh và tuyệt vời, và không nhắc lại ở tất cả các ...
     Dù sao, thật đáng tiếc, thơ vẫn là không phải cái gì cô ấy là quan tâm Âm thanh gãi là kiên quyết nói nó ra một lần nữa. Các đài phát thanh đang được điều chỉnh lại kênh Ba ...
     Nó vẫn còn một số tin tức ngắn gọn về những khám phá khoa học mới nhất: ... đã xác nhận sự tồn tại của lỗ đen, ... Các câu hỏi về bản chất của lỗ đen, một mầu nhiệm vô lý của thực tại vật lý ... Một lần nữa, tất cả những điều cùng một lúc là nghiêm trọng và không có gì để làm với anh ta, ngồi đây, trong một sự hỗn loạn ngột ngạt, một mùi hơi của chuột, gián, và rác thối, dưới áp lực hai lần: một, được chì màu xám, một cơn lốc xoáy, đó là vẫn còn đình chỉ một nơi nào đó trên mạng, và các khác, là ốm yếu màu vàng, của ngọn đèn duy nhất trong phòng, mà chỉ là như một con mắt kinh niên ám ảnh, treo theo chiều dọc và không bao giờ tắt ...
     ... Nghiên cứu gần đây đã chỉ ra rằng, trong điều kiện thiên đường, chất lỏng từ mắt sẽ không chảy xuống má, nhưng sẽ ... Những lời đi trên chuông cực kỳ nghiêm túc trong khi anh ta không biết bất cứ điều gì để làm khác hơn ngáp, và âm thầm nhận ra rằng ông không bao giờ nhớ để che miệng của mình chỉ trong thời gian.
     Ngáp của anh kéo dài miễn là âm thanh gãi của nút radio và không thể dừng lại ngay cả khi, trên Channel Two, đã nghe quen thuộc, bài luận đặc biệt: ... Mặc dù năng lượng là luôn luôn được tiêu thụ dưới mọi hình thức, theo cách này hay cách khác, nó vẫn là bi thảm nhất để phát huy tối đa bản thân để xả nó cho ghi nhớ điều đó là không đúng sự thật, hoặc trao đổi nó cho niềm tin vào điều đó là không thực tế ... Có, và ngay cả khi ông, như thể của một số tự nhiên phản xạ, quay mắt đi, trong nháy mắt, ra ngoài cửa sổ, đối với các lăng mộ của Thiên Chúa, với một cái nhìn buồn.
     Tại thời điểm này, làm thế nào nhiều hơn nữa ông mong muốn có các đài phát thanh điều chỉnh để kênh Chín, để đắm mình hoàn toàn trong nó - Eternal Silence, đã thậm chí không một lần được nghe. Tuy nhiên, ông vẫn tiếp tục ngồi yên như thế, twiddling với bút của mình, lặng lẽ ngáp và lặng lẽ cúi đầu cuối cùng, viết và về, để cho lời nói của ông tràn và lan rộng ở khắp mọi nơi ... pressingly
     Oh, để cho anh ta giữ giải pháp duy nhất của mình như vậy, và anh sẽ mãi mãi trung thành với nó, mặc dù tất cả mọi thứ, mặc dù các đài phát thanh riêng của mình, đã được điều chỉnh bởi cô vội vã và ồn ào trở lại Channel One, nơi có vừa được hoàn thành cũng một số bản tin, một số bài tiểu luận, hay một số bài thơ, ông không phải là chắc chắn ... Sẽ có bạn còn lại một mình, nhưng đó sẽ là đủ để hoàn thành nhiệm vụ của bạn là nhân chứng của sự vô nghĩa bí ẩn và vĩnh cửu của sự tồn tại của thiên đàng ... Và, Tất nhiên, ngay cả những cách kết thúc như thế này, ông nói với chính mình, nên bỏ qua, quá.


Sài Gòn , 02/1991

Bùi Hoàng Vi


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CÔNG BỐ LOGO CHÍNH THỨC CỦA QUỸ TÂY DU - GO WEST FOUDATION


Logo của Quỹ Tây Du - Go West Foundation được nhà thiết kế chuyên nghiệp Qách Anh làm chỉ trong một đêm sau khi đọc những gì tôi mong ước và đề nghị trên Facebook hôm thứ Bảy, 12/4/2014. Nó thể hiện cách điệu từ chữ G trong chữ Go thành trang sách + chữ W trong chữ West nảy mầm sống các thế hệ trẻ tương lai Việt.


Chào các bạn,

Đây là Logo chính thức của Quỹ Tây Du - GO WEST Foundation - chính thức được thể hiện trên mọi chất liệu và website mà tôi đã nhận lúc 2h sáng nay. Chúng tôi đã chính thức đăng ký nhãn hiệu độc quyền cho nó tại Hoa Kỳ.

Sự may mắn của Quỹ tây Du là việc chúng ta làm là việc nghĩa lớn. Nên bước đầu có sự ủng hộ của hầu hết tất cả các tầng lớp trí thức tinh hoa ở trong và ngoài nước. Cho nên, nếu chỉ tính riêng thiết kế logo không thôi, về việc đặt hàng tính tiền thì tốn kém không nhỏ, nhưng chúng ta đã đượcQuách Anh là một nhà thiết kế chuyên nghiệp làm tặng. Nó cho thấy người Việt mình không thiếu những con người tài năng và tốt bụng. Họ sẵn sàng làm việc vì nghĩa lớn vô vụ lợi.

Nếu các bạn so sánh ý nghĩa và hình ảnh Logo không thôi giữa của GWF và của tập đoàn lớn của nhà nước Việt Nam thì sẽ thấy ý nghĩa và mức độ nghệ thuật chênh lệch ở mức nào?

Chúng tôi cũng đã đăng đàng một trang Facebook cho Quỹ Tây Du - Go West Foundation - từ hôm qua 17/4/2014 từ một bạn trẻ có tấm lòng cho thế hệ tương lai.

Tôi rất hy vọng một tương lai tốt đẹp và trường tồn của Go West Foundation.

Hãy chúc cho thế hệ trẻ Việt Nam và nước Việt một tương lai tốt đẹp.

Tư gia, 6h29' ngày thứ Sáu, 18/4/2014

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Có những tấm lòng dành cho thế hệ trẻ, xin cám ơn

CẦN MỘT QUỸ TÂY DU CHO THẾ HỆ TRẺ VIỆT NAM

Hôm trước VTV đưa tin cả nước có khoảng 72.000 bạn trẻ đang thất nghiệp dù đã học xong cử nhân, thạc sĩ, đang làm hồ sơ trở lại học trung cấp để kiếm việc làm. Hôm nay báo chí đưa tin lại Thạc sĩ cử nhân ồ ạt học ... trung cấp. Nhưng đau dớn hơn là,tràn ngập người lao động Trung Hoa không phép ở nước Việt. Nên tôi phải viết bài này để các bạn trẻ có định hướng khi muốn vào đại học, cao đẳng hay trung cấp. Vì thời của tôi, là thời bao cấp, chế độ hộ khẩu, lý lịch nó cũng đã làm nhiều người khốn khổ vì công ăn việc làm. Thậm chí, có cả chuyện Hộ khẩu Sài Gòn như trong phim Mạc Tư Khoa không tin những giọt nước mắt - nói về những người bạn cùng trường đại học sau khi ra trường bằng mọi giá để có hộ khẩu Mạc Tư Khoa, chứ không chịu về tỉnh lẻ, nhưng bất hạnh. Ở Việt Nam thời của chúng tôi sau tốt nghiệp đại học cũng thế, bằng mọi giá để ở lại Sài Gòn thay đổi đời mình, song không thiếu những người sống một thời gian dài bất hạnh.

Hôm cuối tháng 3/2014, thông tin truyền thông đưa tin Huyền Chip được học bổng Stanford. Đây là điều đáng để các bạn trẻ suy ngẫm về con đường tương lai của mình, mặc dù, học xong cử nhân ở Stanford chưa chắc đã có việc làm. Ví dụ như một số bạn trẻ Việt Nam mà tôi biết được đã từng được học bổng toàn phần ở các đại học danh giá ở Hoa Kỳ, nhưng khi về nước tìm việc vẫn khó khăn, và không đúng chuyên ngành mình học, phải ra mở doanh nghiệp tư nhân để vừa kiếm sống, vừa giúp cộng đồng trẻ Việt Nam vươn xa ra bầu trời mới, cao hơn, rộng hơn.

Cuối năm âm lịch 2013 tôi viết bài Essay là sự khác biệt. Đầu năm 2014 âm lịch tôi khai bút bàiHồ sơ học bổng đại học Hoa Kỳ phải như thế nào là tốt? Cùng một tuổi với con tôi, nhưng sau 6 năm cháu Huyền Chíp mới bước vào đại học Hoa Kỳ bằng học bổng toàn phần, trong khi đó, thế hệ này đã bắt đầu hoặc đi một nửa con đường của tấm bằng PhD.

Săn học bổng ở các trường của các quốc gia tiên tiến về giáo dục - đặc biệt là Hoa Kỳ - là phải tạo ra cho mình một sự khác biệt. Nói ra những điều trên để các bạn thấy rằng, có rất nhiều cơ hội để tìm học bổng Hoa Kỳ. Người xuất sắc thì đi thẳng một mạch lên đại học bằng học bổng đại học ở Hoa Kỳ. Kẻ kém hơn thì nên tìm ra sự khác biệt cho mình để Hoa Kỳ cho tiền ăn học. Sáu năm xách ba lô lên và đi của cháu Huyền Chíp, là cách mà cháu ấy đã tạo ra sự khác biệt cho mình với hàng trăm ngàn thí sinh khác khi làm hồ sơ xin học bổng, và nhập học ở các đại học của Hoa Kỳ. Nhưng cũng không thiếu các bạn trẻ đi trước Huyền Chíp, giờ chưa chắc đã có việc làm. Nó cho ta thấy rằng, đi trước chưa hẳn đã hay, nhưng đi sau mà đi chắc như Huyền Chíp thì tương lai không làm được chỗ này, thì cũng không thiếu chỗ khác để họ săn tìm.

Cùng lứa với tôi, có người ở lại Sài Gòn, có người về tỉnh lẻ. Giờ tổng kết lại thì tỷ lệ về tỉnh lẻ thành công hơn 90%, còn ở Sài Gòn thì thành công chưa đến 50%. Điều này cho thấy, đâu phải cứ ở đô thị lớn là sẽ tốt hơn. Vấn đề để được thành công thì, phải như ông bà mình bảo, nhất nghệ tinh nhất thân vinh vẫn là châm ngôn cho mọi thời đại....

Tôi có một ước ao cho thế hệ trẻ tương lai là, có một quỹ hỗ trợ học bổng Tây Du. Tại sao Việt kiều mỗi năm gửi về đất nước đến 11 tỷ Đô la Hoa Kỳ, mà không có một quỹ dành cho việc Tây du với thế hệ trẻ Việt tương lai? Tại sao cứ cho người Việt cá để ăn những 11 tỷ Đô La Hoa Kỳ hằng năm, mà Việt kiều trên khắp thế giới lại không cho họ cái cần câu? Cho họ cần câu là góp phần rất lớn việc canh tân bản thân, gia đình và cả chế độ chính trị xã hội Việt tốt hơn. Vì khi dân trí được mở mang, ắt dân khí sẽ mạnh lên, và buộc chính quyền phải sống tử tế với dân, chứ không phải tuần nào cũng nghe hung tin, ( Xin bác sĩ thông cảm vì đã cắt một số chữ  ở trang này)
Hôm đi đám ma thầy Đinh Đăng Định, một câu dặn dò rất nhân bản và đầy bao dung của thầy -"Không được giữ lòng thù hận..., vì chúng ta không phải là kẻ thù của nhau" - làm tôi phải nghĩ đến việc chúng ta phải cần làm một phong trào Tây du cho thế hệ tương lai.


Với 4 triệu Kiều Bào hải ngoại, chỉ cần mỗi người 1 năm bỏ ra 1 Đô la Hoa Kỳ, thì mỗi năm có 4 triệu để đủ chăm sóc ít nhất 200 bạn trẻ có khả năng lấy học bổng bán phần ở các đại học trên thế giới. Và với cái quỹ rất đơn giản này, thì các đứa con bơ vơ ....... có thể dễ dàng Tây du và có cuộc sống tương lai vững vàng, mà con của họ xứng đáng để được hưởng những gì chúng ta tri ân cho họ.

Với 90 triệu dân trong nước, có ít nhất 30% dân dư sức để 1 năm bỏ ra 1 USD, vì nó chỉ đáng một lần ăn sáng uống cà phê mà tốn kém hơn nhiều lần của số tiền này.

Nếu có được quỹ này, tôi xin tự nguyện làm cái việc hướng dẫn các cháu học tập, và làm hồ sơ xin học bổng đại học Hoa Kỳ cho các cháu. Khi các cháu được học bổng dù toàn phần, hay bán phần, và được visa du học ở Hoa Kỳ, thì con đường tiếp theo là quỹ này lo mặt tài chính còn lại cho các cháu.

Theo tôi, quỹ này phải được đặt ở Hoa Kỳ, do một tổ chứctài chính kiểm soát, và trả công cho tổ chức tài chính này. Tài khoản được đứng tên dưới một hội đồng gồm 3 người có quốc tịch Hoa Kỳ, có uy tín để khi 3 người này ký thì tổ chức tài chính kia sẽ chi ra. Các thí sinh được học bổng từ Việt Nam được một nhóm trí thức ở trong nước kiểm tra hồ sơ, và viết thư giới thiệu cho Hội đồng ở Hoa Kỳ. Thế thì mới mong nó không bị lạm dụng.

Những người được học bổng này phải được công khai danh tính, cụ thể rõ ràng. Sau khi thành tài phải biết chăm lo lại cái quỹ này bằng tấm lòng của một người được nó cưu mang mà thành.

5 năm nay, tôi một thân một mình lo khoảng gần 300 cháu đi với học bổng toàn phần có, bán phần có và hơn bán phần cũng có. Nhưng tôi chỉ giúp chọn trường, làm hồ sơ, chỉnh sửa essay, chứ tôi không thể giúp tiền bạc. Nên có nhiều cháu giỏi, xuất sắc nhận đến 75 - 80%, chỉ còn đóng có 5-8K/năm, mà nhà chúng không có đóng đành bỏ, mình đứt ruột để chúng học ở trong nước. Nếu có quỹ này thì chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều cho các cháu, và cho đất nước.

Nay tôi chỉ làm việc này như ngày xưa An Tiêm thả dưa, cứ 100 quả dưa An Tiêm cũng chỉ mong vài quả dưa tới đất liền. Nâng dân trí, chấn hưng dân khí và chăm lo hậu dân sinh là việc chúng ta cần tiếp bước ý tưởng này của cụ Phan Chu Trinh.

Tôi biết mình tài hèn, sức mọn, nên tôi chỉ có một ước mơ nho nhỏ này. Mong rằng những ai có tấm lòng với nước Việt và thế hệ trẻ tương lai hãy chung sức để lo việc này. Chúng ta hãy bàn nhau để thành lập cái quỹ này, tên của nó, và một hội đồng kiểm soát việc chi tiêu quỹ đúng với mục tiêu của nó một cách minh bạch, và công tâm, vô vụ lợi.

Asia Clinic, 16h08' ngày thứ Sáu, 11/4/2014


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trống không lòng ta

Trần Yên Hòa 

Bước xuống phố, chiều xanh và mây trắng
Mà lòng ta thì trơ tráo vô cùng
Ta trống rỗng như chưa từng được sống
Có và Không là một nỗi sầu chung
Em, linh vật của một thời đi học
Còn trong ta sót lại những điêu tàn
Ðành đổ vỡ theo mạch sầu khép lại
Ta bàng hoàng giữa chốn hỗn mang
Ta thất chí làm thân con ngựa hí
Suốt chặng đường mệt lả héo khô
Ta không biết những chặng đường ly biệt
Ðã đi đâu và sẽ trở về đâu?
Buổi chiều xanh mang một nỗi hoài tình
Ta huyễn hoặc đời ta mấy nỗi
Em, trang thơ chưa từng khép vội
Ta đọc mòn giữa cuộc điêu linh
Chiều xuống phố mênh mang dòng tưởng niệm
Như nhớ em - mà không phải - nhớ em
Thấy nỗi trống trơn vây quanh quấn chặt
Cuộc tình nào giấu kín phía sau, em?

nhận xét hiển thị trên trang