Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

Trung Quốc và Al-Qaeda!


Thế là đã rõ. Trong cuộn ghi âm 8 phút phát ngày 24-11-2013, thủ lĩnh Abdullah Mansour của nhóm Hồi giáo Turkestan Islamic Party (TIP) tự nhận họ đã gây ra cuộc tấn công tại Thiên An Môn ngày 28-10-2013; và đó chỉ là “đoạn dạo đầu”. Trong đoạn băng, Mansour nói rằng “các người đã lừa dối Đông Thổ (East Turkestan) trong 60 năm và bây giờ là lúc họ tỉnh ngộ”. Trước đó, Trung Quốc cáo buộc nhóm Phong trào Hồi giáo Đông Thổ (ETIM) là thủ phạm, trong khi nhóm này đã bị giải tán cách đây 10 năm sau khi thủ lĩnh của họ bị giết tại Pakistan. 

Nếu Duy Ngô Nhĩ là một sắc tộc thiểu số du mục nào đó thì Tân Cương đã được “bình định” từ lâu. Tuy nhiên, đụng đến Hồi giáo lại khác. Dính đến Hồi giáo thì khó có thể không làm “tổn thương” Al-Qaeda. Cần nhắc lại, cách đây 4 năm, ngày 7-10-2009, một thủ lĩnh cấp cao Al-Qaeda, Abu Yahya al-Libi, từng kêu gọi một cuộc thánh chiến toàn cầu chống Trung Quốc! 

Al-Qaeda từng có lúc chủ trương dùng Trung Quốc làm đối trọng chống Mỹ. Trên chuyên san Washington Quarterly (SUMMER 2011), Brian Fishman cho biết, thời Taliban cai trị Afghanistan, các nhóm Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ cũng lập trại tại nước này; nhưng họ, trong đó có ETIM, bị Taliban cấm gây rối Trung Quốc. Năm 1997, sau loạt đánh bom tại Bắc Kinh do Duy Ngô Nhĩ thực hiện, Osama Bin Laden đã lấp liếm “bán cái” cho CIA khi nói: “Mỹ muốn gây thù giữa Trung Quốc và Hồi giáo. Hồi giáo Tân Cương bị cáo buộc thực hiện các vụ đánh bom tại Bắc Kinh nhưng tôi nghĩ những vụ nổ này được CIA tài trợ. Nếu Afghanistan, Pakistan, Iran và Trung Quốc hợp nhất, Mỹ và Ấn Độ sẽ bị vô hiệu hóa”… Năm 2000, Trung Quốc là quốc gia không thuộc Hồi giáo đầu tiên có cuộc gặp cấp đại sứ với thủ lĩnh Taliban Mullah Omar! Trong cuộc gặp, Omar khẳng định với đại sứ Trung Quốc rằng y không muốn can thiệp nội bộ Trung Quốc và cũng không cho phép bất kỳ nhóm Hồi giáo nào làm như vậy.

Sách lược Al-Qaeda: sự trỗi dậy của Trung Quốc là xấu đối với Mỹ và cái gì xấu với Mỹ thì tốt cho họ. Sách lược Bắc Kinh: cái gì xấu cho Mỹ thì tốt cho Trung Quốc! 

Năm 2003, ETIM tan rã. Đầu năm 2008, TIP tuyên bố họ là nhóm kế tục. Họ bắt đầu tuyên truyền về sự đàn áp Hồi giáo Tân Cương. Họ thậm chí đe dọa khủng bố Thế vận hội Bắc Kinh 2008. Tháng 7-2008, họ tung ra một video tự nhận trách nhiệm loạt vụ đánh bom xe bus ở Thượng Hải và Vân Nam. 6 tháng sau, chiến dịch tuyên truyền chống Trung Quốc của TIP thậm chí được “đánh” qua Trung tâm thông tin al-Fajr – “cổng thông tin” chuyên phát những hiệu triệu thánh chiến của “Al-Qaeda trung ương”. Sau vụ trấn áp đổ máu do an ninh Trung Quốc hạ thủ tại Tân Cương vào tháng 7-2009, thủ lĩnh TIP, Abd-al- Haqq Turkistani, lại kêu gọi thánh chiến chống Trung Quốc trên toàn cầu. Tháng 7-2010, ba người Hồi giáo bị bắt tại Na Uy với cáo buộc âm mưu tấn công Tòa đại sứ Trung Quốc. Vụ việc cho thấy Hồi giáo toàn cầu đã có những phản ứng nhất định đối với kêu gọi của TIP…

Thập niên 1960, hàng chục ngàn người Duy Ngô Nhĩ trốn Tân Cương và tràn vào các nước Trung Á thuộc Liên Xô. Họ kêu gọi Moscow giúp nhưng Liên Xô chỉ ậm ừ vì lo rằng phong trào Hồi giáo cực đoan lan rộng Trung Á. Sau khi Liên Xô tan rã, Trung Quốc tiếp cận Trung Á bằng chiến lược kinh tế, đặc biệt qua công cụ “Tổ chức hợp tác Thượng Hải”, ra đời năm 1996 (ban đầu gồm Kazakhstan, Kyrgyzstan Tajikistan và Trung Quốc). Mặc cả như sau: để được giúp phát triển kinh tế (vốn tan hoang suốt những năm nằm trong quỹ đạo Liên Xô), các nước này phải gây sức ép chính trị lên các tổ chức Duy Ngô Nhĩ lưu vong. Theo cách gần tương tự, Bắc Kinh cũng khiến Trung Đông và châu Phi bỏ rơi “yếu tố Hồi giáo” trong quan hệ kinh tế với Trung Quốc. Chiến lược xây lá chắn chặn Hồi giáo còn được Bắc Kinh đặc biệt làm đậm tại Pakistan… 

Cho đến gần đây, Trung Quốc vẫn cho thấy họ có thể kiểm soát tình hình. Tuy nhiên, một khi chính thức bị đẩy vào thế trận trực diện với “Hồi giáo cực đoan”, chắc chắn sẽ có những cú thót tim chấn động toàn thân! Và cái gì xấu cho Trung Quốc thì tốt… không chỉ cho Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ! 

Theo FB Mạnh Kim
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Như một truyện ngắn:

Quyên Mán
1. Quyên xinh. Quyên lên xe buýt. Những cặp mắt đổ dồn về phía Quyên, hau háu. Quyên kiêu hãnh vênh mặt lên, bước tới ghế ngồi và kín đáo nhìn xuống bàn chân to bè của mình. Cô thoáng mỉm cười mỉa mai và lật đi lật lại hai bàn tay cũng to không kém.

Chiếc xe buýt đi qua một đoạn đường cong. Quyên khẽ nhổm người nhìn lên phía trước rồi thong thả đứng dậy để chuẩn bị xuống. Bỗng chiếc xe tăng tốc cua thật nhanh. Quyên vừa đứng dậy, không vịn vào đâu nên mất đà ngã đâm sầm vào thành xe. Cả xe ồ lên nhìn Quyên một cách thú vị. Không sao, chẳng đau đớn gì… Quyên thản nhiên đứng dậy và loay hoay với đôi guốc cao gót để giữ thăng bằng. Bỗng “rầm” thêm phát nữa, Quyên đập mặt vào cánh cửa xe buýt. Gã soát vé lắc đầu, mỉm cười.

Đến điểm, Quyên bước xuống đường với một tay ôm lấy mặt. Chiếc xe lao vút đi, Quyên choáng váng đứng lặng bên đường. Bên ngoài khu thể thao Mĩ Đình về trưa khá vắng vẻ. Quyên cố gắng nhìn quanh. Trước mặt cô chỉ có một người đàn ông chừng 35 tuổi với đứa con gái khoảng 5 tuổi đang ngồi trên xe máy như chờ đợi ai đó. Xung quanh Quyên, những người đi đường đang vội vã qua lại.


Quyên cảm thấy lành lạnh trong những kẽ ngón tay. Cô từ từ bỏ tay ra khỏi mặt và đưa mắt nhìn: Trong lòng bàn tay cô đầy máu. Máu đỏ tràn qua các kẽ tay và nhỏ xuống đường, tạo thành những giọt hình hoa thị. Quyên mờ mắt, lập cập bước lên vỉa hè. Hai bố con gã đàn ông nọ vẫn ngồi yên trên xe máy. Gã nhìn Quyên thương hại. Đứa trẻ thì tò mò giương mắt lên nhìn Quyên rồi sợ hãi gục đầu xuống tay lái. Gã đàn ông chép miệng rút cái khẩu trang từ trong túi ra và đưa cho Quyên.



- Cầm lấy mà lau máu đi.
Quyên lờ mờ nhìn thấy bàn tay gã đang chìa về phía mình. Quyên với tay lấy chiếc khẩu trang, lắp bắp cảm ơn rồi lau sạch máu trong tay và trên mũi. Nhưng máu vẫn chảy không ngừng. Quyên nhăn mặt, ngồi bệt xuống đất để thở và bưng chặt lấy mũi.
- Bị sao thế?
Gã đàn ông hỏi, không rời khỏi xe. Quyên mở mắt ra và ngước lên nhìn gã.
- Đập mặt vào xe buýt.
- Sao không bắt đền chúng nó?
Gã vừa làu bàu vừa rút ra một điếu thuốc lá, bẻ làm đôi rồi vẫy tay bảo Quyên.
- Lại đây, tôi cho điếu thuốc mà cầm máu.
Quyên gượng đứng dậy, đi sát lại chiếc xe của gã. Gã cắm hai nửa điếu thuốc vào hai lỗ mũi Quyên rồi nói như ra lệnh.
- Ngồi tạm xuống đất, ngửa mặt lên trời cho máu nó đỡ chảy. Mà sao điên thế, đập mặt vào xe buýt thì phải tóm lấy cái lão lái xe ẩu ấy chứ… Có sao không, có bị đau đầu không?
Quyên ngồi xuống, người bắt đầu run lên, nhưng vẫn lắc đầu tỏ ý không sao.

Một người công an rất trẻ, chắc chỉ mới ngoài hai mươi tuổi đang phóng xe máy đi tới. Người công an dừng xe ở chỗ Quyên và vồn vã bước xuống xe, hất đầu hỏi người đàn ông.
- Anh làm gì chị ấy thế?
- Làm gì? Tôi thấy người ta bị nạn thì tôi giúp chứ làm gì? Anh không tin thì hỏi cô ta xem.
Người công an nghi hoặc nhìn gã rồi cúi xuống.
- Chị có sao không?
Quyên lắc đầu. Hình ảnh của người công an xoay tít mù trước mắt. Người công an đứng thẳng dậy và chống tay.

- Anh thấy người ta bị nạn sao không đưa đi bệnh viện.
- Tôi bận. Anh là công an, anh đưa đi đi.
Gã trả lời rồi thản nhiên đội cái mũ phớt lên đầu. Quyên nhìn người công an chờ đợi… Nhưng… anh ta đã không nói gì nữa, ngồi lên xe máy và phóng đi mất. Gã đàn ông cũng chỉnh lại tư thế ngồi cho đứa con và lẩm bẩm.
- Đi nào, đi đón mẹ nào.

Rồi gã cũng lao xe xuống đường. Quyên thất vọng cúi mặt xuống, lại nhìn bàn chân to bè của mình. Bàn chân của cô gái Mường từng lẫm chẫm quanh các mũi kim tiêm mà bọn nghịên ngập vứt lên vùng đất kinh tế mới. Quyên mỉm cười chua chát và cố đứng dậy. Mẹ kiếp, cô lẩm bẩm, đầu gối khuỵ xuống và cô đổ sầm xuống đường. Và chính lúc ấy thì Quân xuất hiện.

2. Đấy là câu chuyện của mấy năm trước, khi Quyên còn là một học viên tạo nguồn của trường đại học sân khấu điện ảnh. Khi tôi quen Quyên thì Quyên đã là sinh viên chính thức, mà lại đỗ vào ngành oai nhất trường: ngành biên kịch. Ai cũng bảo chuyện này thật lạ. Cả đời Quyên có lẽ không động đến cái bìa quyển sách chứ đừng nói đến việc mày mò học tập. Năm đầu tiên, Quyên thi vào diễn viên, trượt. Lớp học tạo nguồn chỉ là cái cớ để Quyên không phải về nhà mà trụ lại Hà Nội với mỗi tháng hai triệu tiền trợ cấp từ bố mẹ. 

Với chúng tôi, được tiêu mỗi tháng bảy tám trăm nghìn là sung sướng lắm rồi, nhưng Quyên lại được những hai triệu… “Như thế bõ bèn gì?”, Quyên thường nói. Bố Quyên chạy xe ôm, mẹ Quyên mở một quán nước nhỏ ven thị xã Hoà Bình, nhưng thực chất, bà là tay ôm đề có hạng. Quyên là người dân tộc Mường nhưng từ bé đã quen với những câu chửi tục, những kim tiêm, những hình ảnh gái lẳng lơ câu khách mà bố mẹ cô vẫn dắt mối hàng ngày. 

“Nó mất trinh từ năm tám tuổi, bị thằng xe ôm bạn bố nó thịt, mày tin không?” Giang Bớp hất đầu hỏi tôi khi chúng tôi đang ngồi với nhau và buôn chuyện về Quyên. Tôi lắc đầu. Tôi không biết về Quyên nhiều, nhưng tôi biết rõ Giang Bớp. Hai người họ ở cùng phòng, hay đi với nhau và hiểu rõ về nhau. Chính cái tên Quyên Mán cũng là do Giang Bớp đặt, rồi mọi người gọi mãi mà thành. “Quyên Mán, vì nó là người Mường. Mà mày nhìn xem, cái mặt xinh xinh của nó mang cái vẻ man man của núi rừng, dáng đi thì quỳnh quàng như đàn ông, lại đầu gấu như bọn giang hồ.” Giang Bớp giải thích như thế mỗi khi có ai đó hỏi về cái nicknam của Quyên. 

 “Thế sao lại gọi chị là Giang Bớp”, tôi hỏi. “Vì tao lẻo mép, và vì tao ba bớp”, Giang Bớp cười hì hì, cái mặt vuông chữ điền và cái miệng cũng vừa to vừa vuông. Tôi vắt tay lên trán suy nghĩ. Tôi là sinh viên ngoan, giỏi giang. Quyên là người không ai nghĩ rằng có thể học được thì lại đỗ vào ngành biên kịch. Giang Bớp ở giữa, ai cũng chơi được và là tổ trưởng tổ buôn của cả trường. Khi chúng tôi có bí mật nào đó, chúng tôi vẫn thường hay doạ nhau: Tớ sẽ không nói bí mật của cậu cho nhiều người đâu, chỉ nói với Giang Bớp thôi. Nghĩa là chỉ cần Giang Bớp biết, thì ngay ngày hôm sau cả trường đều biết bạn có bí mật gì…


3. Tôi vẫn đang kể câu chuyện của Quyên. Khi Quân đưa Quyên vào đến bệnh viện thì Quyên gần như đã kiệt sức vì mất máu. Khi cô nàng tỉnh lại, Quyên nhìn thấy Quân quen lắm mà không nhớ là mình đã gặp ở đâu. Quân cười toe: “Lạ lắm à? Anh học diễn viên trong trường, gặp em trong kí túc xá luôn. Em không biết anh đấy thôi”. Quyên à lên một tiếng. 

Quân đẹp trai thật, trông lại trắng trẻo như gã công tử bột. Rồi họ yêu nhau, và sinh viên chúng tôi suốt ngày méo mặt nghe kể chuyện tình yêu của họ. Ba tháng sau ngày Quyên ra viện, Giang Bớp dẫn Quyên đến bệnh viện phụ sản để bỏ đi một linh hồn chưa kịp hình hài. Hai lần sau, Quân và Quyên tự dẫn nhau đến các trung tâm tư nhân để giải quyết. Chúng tôi rùng mình. Giang Bớp phất tay bảo: “Nó không sao, gầy một tí lại càng xinh.”

Quả vậy, trông Quyên vẫn tươi rói và ngang ngược như thường. Tôi thường thấy lành lạnh sau gáy khi đứng đối diện với Quyên, với đôi mắt sắc sảo và man dại trên gương mặt trắng trẻo, gai góc của Quyên. “ Không sao đâu”, Giang Bớp vỗ vai tôi, “nó mất dạy với những đứa mất dạy, và sẽ tử tế với những người tử tế. Mày nói chuyện thử với nó thì biết à.” Tôi hơi ngập ngừng. Lân đầu tiên tôi nói chuyện với Quyên là khi tôi bị mất tiền. Tôi đang dò dẫm đi tìm thì gặp Quyên đi từ nhà tắm tập thể vào. Tôi hỏi: “Quyên có thấy tớ đánh rơi tiền trong nhà tắm không?” Quyên nhìn thẳng vào mắt tôi, nói rất khẽ: “Tớ không thấy, Vân Anh ạ” rồi đi qua. Tôi thở phào, quên mất chuyện rơi mấy đồng bạc. Tôi không nghĩ mình lại có thể dễ chịu đến thế sau khi nghe Quyên trả lời.

Lần thứ hai, khi thấy tôi đang mày mò ôm quyển truyện tranh, Quyên lân la đến cạnh và hỏi mượn rất tử tế: “Hay quá, Vân Anh còn cuốn nào không, cho Quyên mượn xem với. Quyên cũng thích đọc Đôrêmon lắm.” Tôi trả lời: “Trên giường trong phòng tớ ấy, cậu vào mà lấy.” Quyên cảm ơn tôi rồi đi thẳng vào phòng lấy cuốn truyện. Chị Linh phòng tôi gọi giật theo: “Mày vào không chào hỏi ai hả con kia?”. Quyên im lặng cầm cuốn truyện đi ra. Linh lẩm bẩm: “Đồ mất dạy”. Quyên quay phắt lại, trừng mắt lên và giáng bốp cuốn truyện vào mặt chị Linh. Hai người lao vào đánh nhau túi bụi, cả kí túc xá kéo nhau đến xem rầm rộ, bảo vệ lên lập biên bản cảnh cáo… Sau lần ấy tôi cứ áy náy mãi, nghĩ chỉ vì cuốn truyện dở hơi của mình mà họ đánh nhau.

Sự thật thì không phải vậy. Giang Bớp giải thích: Quyên nó cũng ghét con Linh lếu láo từ lâu rồi, đánh là phải. Đến thằng Quân mà còn choảng nhau với nó luôn nữa là… Chúng tôi há miệng ngồi nghe. 

Có hôm, những cái đầu thập thò ở các cửa phòng và nhìn ra cầu thang. Quyên mặc chiếc áo hai dây mỏng dính, chiếc quần đùi sát bẹn, mái tóc rối bù đang đứng chống tay gào lên như điên: “Thằng chó, mày dám nói tao như thế à?” Quân cũng không vừa, nhảy xổ đến trước mặt Quyên: “Mày oan lắm à? Con đĩ, mày ngủ với nhiều thằng như thế chỉ để lấy mấy bộ quần áo rẻ tiền thôi sao?” Quyên gầm gừ, tát thẳng vào mặt Quân: “Kệ tao. Tao ngủ với chúng nó còn có quần lót mà mặc, ngủ với mày, mày có xía cho tao cái gì không?” Quân lồng lộn lên và đi về phòng. Quyên bước loạng quạng, nằm bổ ra giường và khóc. Những cái đầu ở các cửa phòng vội và rụt vào… 

Họ giận nhau được hai ngày. Đến ngày thứ ba thì Quân mò sang làm lành trước. Quyên nằm quay mặt vào trong. Quân tò tò ngồi bên cạnh, ân cần: “Thôi mà. Cho anh xem vở em, xem em học hành thế nào nào?”. Quyên cười tủm tỉm: “Không phải xem, anh có phải là bố em đâu. Đến ông bà già em còn chưa bao giờ kiểm tra vở của em đâu đấy”. Quân làm bộ nài nỉ: “Anh muốn xem cho biết chứ, dẫu gì anh cũng là người yêu của em mà.” Quyên bướng bỉnh lắc đầu: Đã bảo không là không. Lời qua tiếng lại… Rồi nửa tiếng đồng hồ sau, Quân lại hầm hầm bỏ về phòng, Quyên lại lăn ra khóc. 

“Có chuyện Quyên ngủ với nhiều thằng thật không?”, tôi hỏi. “Có chứ, thằng Quân cũng cả tá con nữa là… Mà con Quyên dạo này bị cắt lương rồi, bố mẹ nó quên việc có nó trên đời rồi… nó kiếm mấy bộ đồ mới là điều dễ hiểu… Nhưng tao thấy nó cũng ngu lắm, xinh đẹp, lại trình độ đại học như nó thì chỉ cần khéo léo một chút, kiếm đâu chả được một đại gia… Thế mà phải tội nó lúc nào cũng tục tĩu bậy bạ, bồ nào nó ngửi nổi, chỉ ngủ được với những thằng rẻ tiền thôi”. 

Tôi so vai, trùm chăn lại và thở mạnh. “Thế Quân và Quyên yêu nhau kiểu gì hả chị?”. Giang Bớp thản nhiên: “Mày biết mà, chúng nó dù sao cũng yêu nhau lắm. Có lần giận nhau, thằng Quân ốm, con Quyên vẫn chăm đến gầy rạc người đi. Mà bọn con trai nó tâm lí lắm, chỉ cần con Quyên vào phòng là chúng nó rút hết, thằng Quân không khoẻ mới lạ. Được như chúng nó, khối đứa thèm không được đâu em ạ. Chúng nó sống thật, bóc trần mình ra trước mọi người mà không giả dối gì. Lắm đứa còn be bét hơn nó, nhưng bên ngoài vẫn hay tỏ ra thiên thần là tao chúa ghét.” Tôi gật đầu, thấy Giang Bớp nói đúng quá.

Rồi Quyên có thai lần nữa, chẳng biết con ai nhưng Quyên đi lấy chồng. Không phải lấy Quân. Chồng của Quyên là con trai một của một gia đình buôn bán khá giả ở thị xã Sơn La. Vậy là đang học năm thứ ba thì Quyên bỏ học. Quyên đi phát thiếp mời với cái bụng bầu năm tháng và bộ mặt lạnh tanh như không. Quân phát điên lên. Ngày Quyên sinh con, Quân uống rượu say, ngồi với chúng tôi và đục ngầu đôi mắt. “Nó là con anh, con anh đấy, thằng bé ấy là con anh, anh sẽ lên tận Sơn La anh bắt nó về.” Quân lèm bèm sau khi tu gần hết năm chai rượu. Giang Bớp cười khẩy: “Mày có mà đón, bây giờ đằng sằng thằng Hoàng là bố nó thì thằng Hoàng được. Vàng rơi nhà ai nhà ấy hưởng, mà trộm vía, thằng bé xinh và ngoan như cục bột ấy”. Quân lừ mắt: Em là cục bột, nó cũng là cục bột, vậy thì nó phải là con em rồi. Chúng tôi ngán ngẩm đứng dậy ra về. Tự nhiên, tôi thấy tiêng tiếc cho Quân và Quyên.

Hoàng - Chồng Quyên là người học ít, trình độ lớp 9 và đi buôn với bố mẹ. Anh ta béo, cục mịch và quen thất bại khi đi buôn một mình mà không có bố mẹ đi kèm. Chính trong những lần đi buôn ấy, anh ta đã đến với Quyên và lại mang cho Quyên mấy bộ đồ. 

Khi Quyên mang thai, Hoàng cũng không khó khăn gì khi nhận nó là con của mình. Bố mẹ Hoàng thì hơi chua chát, chật vật mãi mới chịu cưới xin cho. Mẹ Quyên thì khỏi nói, vui mừng hết sức: Con này nó đĩ từ trong trứng rồi, vớ được thằng Hoàng khác gì mèo mù ăn cá rán. 

Chúng tôi không ai nói gì, và cũng không biết Quyên nghĩ gì. Chỉ biết, khi thằng bé được hơn một tháng tuổi, thì số lần Quyên và Hoàng đánh nhau cũng bằng số ngày họ sống chúng với nhau. Bố mẹ Hoàng khinh Quyên ra mặt. Và, đúng khi thằng bé con đươc một tháng 10 ngày thì Quyên bỏ về Hoà Bình. “Mà không phải đi xe ô tô đâu nhé, nó sợ say xăng nên bắt xe ôm đi luôn từ Sơn La về Hoà Bình mới máu chứ”, Giang Bớp hoa chân múa tay kể. 

Rồi cái miệng vuông vức của Giang Bớp cũng đến tai Quân, Quân gọi điện cho Quyên ngay lập tức. Vậy là về Hoà Bình được một ngày, Quyên lại bắt xe ôm và đưa con xuống Hà Nội để gặp Quân. Quân hí hửng ôm lấy thằng bé và hôn chùn chụt vào mặt nó. Của đáng mừng, thằng bé giống Quân như đúc. “Rồi tối hôm đó chúng nó đi hát karaoke mày ạ, thằng bé mới hơn một tháng ngồi giương mắt lên trong phòng hát. Nhưng chuyện này còn thú vị hơn cơ, Quân và Quyên dắt nhau vào nhà nghỉ. Bố mẹ cứ việc chiến, thằng nhóc nằm cạnh cứ hoa chân múa tay rối rít.” Chúng tôi lăn bò ra cười.



4. Nửa năm sau đó, chúng tôi đều đã ra trường. Tôi gặp lại Giang Bớp trong một chiều rất bụi bặm. “Em biết tin gì chưa? Ngày kia Quân và Quyên cưới nhau đấy”. Tôi tự nhiên sáng mắt lên: “Thật hả chị? Vậy là nó li dị được với ông Hoàng rồi à?” Giang Bớp cười phớ lớ: “Được chứ sao không, vừa mới bỏ xong tháng trước. Chuyện hay lắm. Khi ra toà, thằng Hoàng đòi con Quyên bồi thường.” Tôi trố mắt: “Bồi thường gì?”. “Bồi thường vì đã lấy con Quyên, thế mới ngố. Thằng Hoàng bảo với quan toà: Tôi đã lấy phải một con điếm, nên tôi phải được bồi thường. Toà đang không biết nói sao thì con Quyên đã đứng dậy: “Thưa toà, tôi có là con đĩ tôi mới lấy nó”. 

Giang Bớp vừa kể vừa đưa ra cho tôi một tấp thiệp cưới. “Rồi sao hả chị”, tôi vẫn tò mò. Giang Bớp lắc đầu: Thì đến thế là hết chứ ai nói được gì nữa. Thôi, ngày kia có đến được thì đến với nó cho vui nhé. “Yêu như thế mới là yêu chứ” – Tôi kết luận và thầm ước ao một điều gì đó. Và hôm qua, khi tôi đứng trước cổng hãng phim truyện thì thấy gia đình Quyên dắt tay nhau đi qua. Thằng bé lẫm chẫm đi giữa bố mẹ, trắng trẻo và dễ thương. Tôi không muốn gọi, mà chỉ đứng lặng lẽ nhìn theo họ cho đến khi học đi khuất.

Nguyễn Hoàng Vân Anh.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Phân thân hay dấn thân?


Người ta dễ dàng làm ảnh “phân thân” trong photosshop nhờ mẹo chụp ảnh đặt góc quay và model di chuyển các vị trí khác nhau cho cùng một góc máy. Theo tôi được biết, sự phân thân, thường gọi nhiều hơn, phổ biến hơn là “sự nhị hoá nhân cách”, được thấy nhiều nhất không phải ở tuổi thơ, mà nhiều nhất ở người lớn. Ở một số người, đó là một khuyết tật nhân cách. 
Ông Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Bộ KH&ĐT
Con người có nhiều loại phân thân. Phân thân nhân cách là một bệnh tật thương tâm, không phải một sự sa đoạ nhân cách đến hư hỏng. Những sự sai lầm về nhân cách có nhiều mức độ từ nhẹ đến nặng, như: suy giảm nhân cách, sa sút nhân cách, bán rẻ nhân cách. Về sai lầm nhân cách, do tội lỗi chứ không phải do khuyết tật.

Trong Thầ̀n khúc, ở cổng địa ngục có dòng chữ: “Xin bỏ lại sự sợ hãi trước khi bước qua đây, trong này không có chỗ cho lòng̣ khiếp đảm”. Ngược hẳn với người dấn thân, là người vô trách nhiệm, với nhiều biển̉ hiện, nhiều mức độ tuỳ từng loại người và từng người, như trùm chăn, ở ẩn, thoái thác, đùn đẩy, lẩn tránh nhiệm, nghĩ một đằng nói một nẻo, v.v.

Người dấn thân, chính khách, trí thức, thợ thuyền, dân cày, v.v. là người làm việc và chịu hoàn toàn trách nhiệm về việc làm của mình. Trước cửa cuộc đời, nên có dòng chữ thường thấy ở cổng một cơ quan, một công trường, một đơn vị quân đội: “Không có trách nhiệm, xin miễn vào”. Ở đời này, không chịu dấn thân, không dám dấn thân là vô trách nhiệm.

Trên mạng xã hội có nhiều bài viết phản ánh về hoạt động của Quốc hội như kiểu “vỗ tay” theo hướng đã được chỉ tay! Một số hình ảnh đại biểu ngủ gật chứng tỏ khá mệt mỏi. Tuy nhiên, vẫn có những vị đại biểu Quốc hội không chấp nhận phân thân, vẫn dũng cảm nói lên tiếng lòng của dân, thể hiện bản lĩnh và dấn thân của mình, thật đáng nể và kính trọng.

Cho rằng dự thảo Luật Đất đai còn rất nhiều nội dung cần phải trao đổi, cần phải điều chỉnh và với thời gian từ nay đến cuối kỳ họp còn rất ít, đại biểu Phạm Xuân Thường đề nghị Quốc hội nghiên cứu có thể hoãn lại chưa thông qua tại kỳ họp này mà để sang kỳ họp thứ 7, v.v. Dư luận cho rằng đây là trường hợp đặc biệt dám dấn thân phát biểu chính kiến của mình. Điều này chính xác. Tuy nhiên, tôi muốn giải thích để đại biểu Phạm Xuân Thường rõ hơn là đất đai ở nông thôn có hai phần. Thứ nhất, đất thổ cư của gia đình. Đất này rõ ràng là đất sở hữu cá nhân do đó việc sử dụng và bán đi hay không là hoàn toàn thuộc cá nhân. Thứ hai, đất thuộc quyền của hợp tác xã ở làng/xã hiện nay đã trót thành đất của tập thể (dù trước kia là đất cá nhân nhưng đã bị tịch thu từ lâu nên không thể truy nguồn gốc). Đất này là sở hữu tư nhân thuộc tập thể xã viên. Việc sử dụng chúng, hoặc bán đi là quyền của tập thể xã viên quyết định. Xã viên nào muốn rút khỏi có thể bán lại cho tập thể. Tập thể có thể quyết định bán hay cho thuê cho nhà nước hay doanh nghiệp tư nhân dùng trong hoạt động không phải làm nông nghiệp. Vậy thì không nên áp trò sở hữu toàn dân ở đây, rồi áp đặt thời hạn quyền sử dụng ở đây.

Dư luận cũng rất quan tâm bài phát biểu của Bộ trưởng Bộ Kế hoạch & Đầu tư Bùi Quang Vinh tại buổi thảo luận tổ ở Quốc hội. 


Bộ trưởg Bùi Quang Vinh thay vì phân thân để né tránh đối diện với sự thật thì đã dũng cảm dấn thân. Trong lãnh đạo của Việt Nam hiện nay còn quá ít các vị Bộ trưởng như vậy. Trung Quốc sở dĩ làm được những việc cải cách lớn vì họ có ý thức và bản lĩnh của Đại Hán và là dân tộc thực dụng. Chúng ta mang trong mình ba căn bệnh: bệnh Sô viết quan liêu bao cấp, bệnh tiểu nông và bệnh tha hoá khi tham gia thị trường nhưng không cải cách thể chế chính trị. Nói là ta học Tàu nhưng có lẽ cậu học trò nhiễm đến ba căn bệnh trọng nêu trên thì kết quả ra sao cũng dễ hiểu.

Trên mạng đưa thông tin ông Bùi Quang Vinh thẳng thắn phân tích về “Luật Ngân sách và Nghị quyết của Trung ương đối với đầu tư phát triển” và “cảnh báo, đất nước này vỡ nợ do xây dựng cơ bản tràn lan, còn Bộ Giao thông thì lúc nào cũng nợ. Ngân sách đang thâm hụt một cách nghiêm trọng, chưa từng có.

Trước đây, tổng chi đầu tư phát triển trong vòng 05 năm trước, 2006-2010 bình quân là khoảng 35-37%, thậm chí năm đầu 40%, có những năm lên tới 42% so với GDP. Ví dụ GDP năm nay của chúng ta là 4,2 triệu tỷ, thì tổng đầu tư toàn xã hội vào cỡ 1,7-1,8 triệu tỷ. Nhưng nó cứ tụt dần, tụt dần. Nó tụt cái chi đầu tư của nhà nước thì còn có lý chứ tụt tổng chi đầu tư toàn xã hội là có vấn đề vì đất nước ta đang phát triển. Có nhiều người mang cái này ra so sánh với Pháp, với Đức, bảo là ở họ bố trí có mấy phần trăm, rất ít, sao VN nhiều thế.”

Ông Bùi Quang Vinh cho rằng “Đức, Pháp họ bảo là sao các ngài lại so sánh thế được nhỉ, chúng tôi đã có mấy nghìn năm xây dựng rồi, cách đây hàng trăm năm chúng tôi đã có cơ sở vật chất tốt hơn VN hiện nay, đường cao tốc, quốc lộ, đường ngang ngõ xóm của chúng tôi xong từ bao giở bao giờ, nên chúng tôi không phải làm thêm gì nữa. Tức là người ta đã đầu tư hoàn chỉnh rồi, không cần đầu tư thêm về hạ tầng nữa.”

Và phân tích: “Tại sao chúng ta hôm nay phát hành trái phiếu, là bởi vì trái phiếu thì sẽ không phải in thêm tiền, không phải gây lạm phát trực tiếp. Tức là chúng ta có tiền nhưng không phải in thêm tiền. Nó vẫn là đồng tiền đang lưu hành trong chúng ta, khi Chính phủ phát hành trái phiếu thì nhân dân mua, doanh nghiệp mua, ngân hàng mua.

Tiền của ngân hàng là tiền dân gửi tiết kiệm, đáng lẽ mang ra đầu tư cho sản xuất, thì ông ấy dành một phần mua trái phiếu Chính phủ. Nhưng tất nhiên nó cũng có tác động gián tiếp đến giá cả, giá cả có thể tăng lên. Trái phiếu này chỉ dành để nâng cao hiệu quả đầu tư và góp phần tăng trưởng. Bởi vì 1.400 công trình đang dở dang của các bộ, ngành, địa phương, là đường quốc lộ, thủy lợi đang dở dang chỉ còn thiếu một ít thôi, bây giờ nếu không cho nữa thì tất cả khoản tiền đổ vào trước đó sẽ vứt đi.

…Chúng ta cần thay đổi thể chế để quyền đi đôi với trách nhiệm. Không làm được thì từ chức, không từ chức thì tôi gạch tên ông. Phải thế mới được. Còn bây giờ thì tốt xấu lẫn lộn, thành tích cũng chẳng biết của ông nào, sai cũng chẳng biết của ông nào. Nhiều thứ lộn xộn, mệt mỏi lắm, nên tôi nói các đồng chí là nếu chúng ta không đổi mới thì chúng sẽ chết thôi, chúng ta sẽ củ mài ăn xuống thôi.

Người ta cứ kể câu chuyện rằng vứt một thằng VN xuống hố thì nó lên được, nhưng vứt ba thằng xuống thì chúng nó chết hết vì chúng kéo nhau xuống, còn bỏ 3 thằng Trung Quốc xuống thì cả 3 chúng nó đều lên được. Người VN chỉ cá nhân, không làm việc được cùng nhau. Nếu thế thì chỉ có chết.”

Ông Bùi Quang Vinh là Bộ trưởng đầu tiên biết phân tích và nói thẳng về việc các địa phương tranh nhau lên dự án đầu tư và coi Trung ương là cái lò cung cấp tiền. Không kế hoạch, không thẩm định dự án và chắc cũng không cần kiểm tra chất lượng từng giai đoạn cho đến khi kết thúc. Cứ thế mà làm rồi chia nhau quyền lợi. Có lẽ đây là mấu chốt tại sao Trung Quốc dù có tham nhũng nhưng đầu tư hiệu quả hơn xa Việt Nam.

Tuy nhiên, ngẫm suy bài phát biểu của ông Bùi Quang Vinh, trao đổi với người bạn đồng tâm, chúng tôi có chung nhận xét, vẫn có thể nhặt ra những “hạt sạn” cần nói lại cho rõ. Lý luận rằng phải có đầu tư cao hơn các nước phát triển vì mình thiếu hạ tầng cơ sở thì cần phải xem lại là hơn bao nhiêu mới hợp lý. Các nước phương Tây phát triển cao như Đức, Mỹ đầu tư trung bình là 18% GDP tính từ 2000 đến 2011 và hiện nay còn thấp hơn.

Nhật Bản đầu tư cao hơn ở mức 21% GDP vì Nhật muốn kích cầu thoát khỏi tình trạng trì trệ hơn 20 năm nay, mà vẫn không thành công. Các nước Đông Nam Á như Philippines, Thái Lan, Malaisia, Indonesia cùng thời gian trên đầu tư khoảng 27% GDP, Singapore thì khoảng 26%. Và Việt Nam khoảng gần chục năm nay, đầu tư xấp xỉ 40%, nhưng tốc độ phát triển lại quá thấp!? Lỗi tại ai? Hỏi tức là trả lời.

Chúng tôi nghĩ trong tình trạng không kiểm soát được chất lượng, thì không nên đầu tư quá nhiều làm gì, vì chỉ tạo cơ hội làm đầy túi quan chức. Cảng tỷ đô Lạch Huyện – cầu Tân Vũ đắt ngất ngưởng, lại tác hại lớn đến môi trường chỉ là một ví dụ minh chứng.

Khi nghe ông Bùi Quang Vinh nói về thu ngân sách, tôi lại nhớ đến trên website của Ủy ban Kinh tế xã hội: http://ecna.gov.vn/Pages/Index.aspx. Chúng tôi thấy có lẽ đây là lần đầu tiên Quốc hội có một bản báo cáo kinh tế, ít nhất là bản được công khai. Không những thế, đây là bản báo cáo có nghiên cứu và phân tích thực địa, có giá trị hơn nhiều bản báo cáo của Chính phủ mà thực chất chỉ là khẩu hiệu.

Chương về Ngân sách giải thích đúng điều mà TS Vũ Quang Việt đã phân tích trước đây, tức là ngân sách kết toán luôn luôn lớn hơn ngân sách dự toán (tức là ngân sách Quốc hội thông qua) rất nhiều.

Bản báo cáo Quốc hội giải thích là cách làm ngân sách là ở tỉnh thì đợi xã huyện làm ngân sách rồi cộng lại, trung ương lại đợi các tỉnh rồi cộng lại. Ngoài ra trung ương lại đợi các bộ rồi cộng lại (?). Dự toán ngân sách như thế là bài tính cộng đơn giản, nếu chưa nhận được thì dự toán rồi cộng chẳng giống ai. Do đó, mà dự toán của Chính phủ to tướng chẳng có gì lạ!

Khi dự toán được lên, tiền không biết đâu ra, và chi vào đâu, cho nên mới nảy sinh chi bừa bãi, chi nhiều mà không thể hoàn thành công trình, còn công trình không được đánh giá thì tất nhiên không thể có chất lượng.

Nhóm nghiên cứu kinh tế Ủy ban kinh tế Quốc hội đã làm được việc đáng khích lệ đã giúp vẽ ra được bức tranh trên là một đóng góp lớn cho Ủy ban Kinh tế Quốc hội. Mong rằng sẽ có Ủy ban kiểm soát chi tiêu của Quốc hội để thẩm tra chi tiết chi tiêu của Chính phủ và các doanh nghiệp quốc doanh. Ủy ban này cần thiết lập một cánh tay chuyên nghiệp và độc lập nhằm phục vụ kiểm toán các hoạt động chi tiêu của Chính phủ kể cả của Quốc hội.

Ông Bùi Quang Vinh và nhiều vị đại biểu Quốc hội cho rằng phát hành trái phiếu để đầu tư, tức là không in tiền nên không gây lạm phát? Nói như thế là nhầm lẫn, không hiểu gì về cách tạo tiền. Ngân hàng Trung ương tạo tiền bằng cách mua lại/mua mới trái phiếu trên thị trường, tức là tung tiền ra. 

Điều này Ngân hàng Trung ương đang làm để tạo thêm thanh khoản và đưa lãi suất xuống gần zero. Điều này, Ngân hàng Trung ương Mỹ tự quyết định. Tuy nhiên, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam không độc lập cho nên Chính phủ có thể bắt họ mua trái phiếu, tức là đẩy tiền ra. Với chính sách độc lập, họ có toàn quyền không chịu mua, không tung tiền ra thì mới có thể kiểm soát được lạm phát.

Nếu Ngân hàng Nhà nước độc lập, việc phát hành trái phiếu để có tiền đầu tư cho hạ tầng cơ sở là nguyên tắc đúng đắn thay vì mượn tín dụng ngân hàng (vì phải trả lãi cao), nhưng điều này không kiểm soát được thì lại trở thành mạo hiểm. Bài học nhãn tiền là nhiều tỉnh ở Trung Quốc đang gặp khó khăn trả nợ và nhiều thành phố ở Mỹ đã phải tuyên bố phá sản, người mua đương nhiên phải chịu mất. Ở Việt Nam có thể như thế không? Nếu không, ai sẽ trả nợ trái phiếu khi thành phố phá sản ở Việt Nam? V.v.

Quốc hội sắp đến thời đoạn bấm nút thông qua sửa đổi Hiến pháp và Luật Đất đai, những người hiểu biết đều thấy còn rất nhiều vấn đề bất cập. Cử tri cả nước dõi theo và tri ân các vị đại biểu Quốc hội thực sự biết vượt lên chính mình, dấn thân phản ánh nguyện vọng và ý chí của nhân dân vì sự phát triển vững bền của đất nước.

Tô Văn Trường


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ôi nước Việt


Nhân chuyến đi công tác, dự hội thảo ở Đài Loan. Sau khi kết thúc hội nghị, tranh thủ một vài ngày còn lại ở hòn đảo này, người viết có đi tham quan một vài  nơi.
Hôm nay, thử đi ra biển Đạm Thủy, nơi địa đầu của Đài Bắc, thủ phủ của Đài  Loan. Vài nhận xét chung thì biển ở đây không có đẹp, nước không có xanh và cát  không có trắng mịn như biển Việt Nam nhưng người ta làm quy hoạch rất tốt và  không khí rất trong lành.
Đi lang thang một mình trên khu du lịch, cảm thấy xa lạ và lạc lõng ở hòn đảo  này. Bên cạnh người bản xứ còn có rất nhiều du khách nước ngoài, những sinh viên  du học tại xứ này, người nước ngoài tới công tác, lao động, làm việc và đặc biệt  là có thể nghe thấy tiếng Việt Nam ở khắp nơi. Vì hôm nay là ngày cuối tuần cho  nên có rất nhiều thanh niên trẻ tuổi Việt Nam qua đây làm công nhân xuất khẩu  lao động tranh thủ thời gian nghỉ đi chơi. Họ thường đi theo đôi theo cặp, họ ngồi ăn thịt, uống bia trên bãi cỏ, họ cười đùa nói chuyện, ôm hôn nhau và chụp ảnh, rất vô tư và đôi khi tự nhiên thái quá tới mức không cần biết thái độ của  người dân bản xứ lẫn những người xung quanh ở xứ sở này.
Theo số liệu đọc được ở trên mạng internet thì ở Đài Loan có hơn 80.000 thanh  niên (trai gái) Việt Nam sang xuất khẩu lao động, gần 100.000 cô dâu Việt Nam  kết hôn với người Đài Loan và hơn 160,000 đứa con lai Việt Đài và một con số không hề nhỏ, nhưng khá khiêm tốn so với hai nhóm trên là gần 4000 sinh viên du  học. Đây gần như là một cộng đồng người nước ngoài lớn nhất tại Đài Loan nhưng  dường như giữa những nhóm này không có nhiều sự tương tác, liên hệ, tương trợ và  bản thân họ cũng không nhận được nhiều sự giúp đỡ từ cơ quan hữu trách Việt Nam  tại Đài Loan.
1472071_368484833288309_679175316_n
Đang cô đơn lạc lõng thì nhìn thấy một nhóm ba người công nhân Việt đang ngồi ăn uống trên thảm cỏ, một trai và hai gái, họ rất trẻ, chỉ ở trong độ tuổi 20.  Thử ngồi gần lại và bắt chuyện với họ nhã nhặn và lịch sự:
“Các bạn từ Việt Nam qua đây phải không?”
Họ cũng lịch sự và thân thiện đáp lại:
“Vâng ! Anh ngồi đây ăn với chúng em!” Rồi đưa một xiên thịt nướng ra mời.  Trong lòng cảm thấy rất vui, ấm áp và cảm động, một chút thân thiện vì dù sao  cũng được gặp đồng bào Việt Nam của mình ở cái xứ sở này.
Thế rồi qua câu chuyện, họ trở nên thân thiện, rất tin cậy và chia sẻ rất  nhiều điều. Đa phần những người bạn trẻ này sinh tại những vùng quê nghèo ở Việt  Nam: Nghệ An, Hưng Yên, Thái Nguyên, vv … Họ không có điều kiện học hành nhiều  hay khi còn đi học rất chểnh mảng nên phải nghỉ học sớm, chưa tốt nghiệp Phổ Thông Trung Học, cũng đã đi làm thuê nhiều nơi nhưng thu nhập không đủ sống và  giúp đỡ gia đình nên lo lót tiền bạc, nộp cho các công ty Môi giới Xuất Khẩu Lao Động để qua Đài Loan làm việc trong các công ty, nhà xưởng theo hợp đồng với chủ thuê, những mong có một khoản vốn để giành để về giúp đỡ gia đình và làm ăn. Số tiền mà họ phải nộp cho môi giới để được sang Đài Loan tương đối lớn, từ 6000 – 8000 USD một suất đi lao động, đa phần họ không thể có số tiền này ở Việt Nam mà  phải vay mượn hay bán nhà cửa ruộng vườn. Khi qua tới Đài Loan, họ bị chủ thuê  lao động và công ty môi giới giữ giấy tờ, hộ chiếu và hợp đồng thì soạn bằng cái  chữ tượng hình mà họ không tài nào hiểu nổi (tiếng Trung), và mức lương tối  thiểu mà họ được trả theo quy định của Luật lao động tại Đài Loan là rất thấp,  chỉ quãng 600 USD, họ phải làm thêm giờ, tăng ca rất nhiều mới có thêm thu nhập,  nhưng cũng bị chủ thuê cắt xén, thêm bớt và bóc lột rất thậm tệ. Thu nhập của họ thật sự không bõ bèn gì với sức lao động hao phí mà họ đã bỏ ra. Một em gái  tháng sau là phải về Việt Nam sau khi hết hợp đồng lao động, ở đây làm việc tới  6 năm rồi, cho biết rằng: lần này về em chỉ để giành được có hơn 1000 USD, chỉ  đủ mua quà cho gia đình. Trời ơi !
Tâm sự với những bạn trẻ này, hỏi vì sao không ở nhà cố gắng làm ăn: làm nông  nghiệp chẳng hạn? Ở những nước phát triển như Nhật, Úc, nông nghiệp rất phát  triển và nông dân rất giàu cỏ. Tất nhiên để đời sống người nông dân sung túc hơn  thì cần có khoa học, kĩ thuật và giáo dục, để định hướng cho người nông dân làm ăn và gia tăng giá trị nông sản … nhưng điều kiện để phát triển nông nghiệp của  Việt Nam rất tốt, tốt hơn cả Đài Loan và khuyên các em sau khi hết thời gian lao động, trở về Việt Nam nên quay về làm nông nghiệp, rồi cuộc sống cũng sẽ khấm  khá hơn. Họ nói rằng: ở quê em bây giờ cũng không ai làm ruộng nữa. Được  biết, ở nông thôn Việt Nam ngày nay, người nông dân cũng không muốn làm ruộng  nữa, họ mong nhà nước thu hồi đất rồi có tiền đền bù, xây được cái nhà to, mua  sắm xe cộ, vật dụng rồi còn lại một khoản tiền thì gửi vào ngân hàng hay đưa con  cái đi lao động xuất khẩu ở Hàn Quốc, Đài Loan, Nhật Bản, Nga hay Trung Đông, vv … Vậy là đủ. Vốn hiểu biết chút ít về kinh tế, hiểu về sự trượt giá và sự lãng  phí nguồn vốn, nhân lực ở Việt Nam mà cảm thấy xót xa.
Như những người bạn, người viết đi cùng ba em đi thuyền máy ra bán đảo chơi,  nơi đó hình như tên là Bắc Đẩu. Dưới đây là một vài tấm hình chụp cho các em,  những nam thanh nữ tú, rất dễ mến, hiền lành và chất phác.
524734_368485816621544_2113979781_n 1424407_368484926621633_306467207_n 1452165_368485796621546_821684829_n 1458702_368485666621559_1190344369_n 1459812_368484993288293_1907005006_n 1461015_368485159954943_1002415482_n 1461239_368485056621620_1097126867_n 1463874_368485589954900_873272519_n
Không thể cầm nổi nước mắt. Chính đất nước nghèo đói, lạc hậu và số phận  nghiệt ngã đã đẩy các em phải xa xứ theo cái cách như thế này.
Giá như đất nước giàu có, tốt đẹp hơn,  họ và rất nhiều người như họ có điều kiện được chăm lo y tế, giáo dục, được đầu  tư tăng cường cái vốn con người (human capital) cho bản thân thì họ sẽ làm được  nhiều việc hơn, đóng góp được cho Việt Nam nhiều hơn chứ không phải qua xứ người  cho chủ thuê bản xứ bóc lột, vv … và ngày hôm nay thân phận người Việt ở trên  khắp thế giới này đang bị coi thường, khinh rẻ … và hộ chiếu của Việt Nam xin  visa đi đâu cũng khó khăn. Bây giờ khắp nơi trên thế giới này, đâu đâu có người  Việt cũng thấy tệ nạn: buôn lậu, trồng cần sa, buôn bán cả người … . Vì  sao đất nước Việt Nam ngày hôm nay lại bi thảm đến như vậy  ?
Chúng ta thường tự hào là con Hồng cháu  Lạc, là 4000 năm văn hiến đậm đà bản sắc dân tộc, truyền thống bất khuất chống  ngoại xâm … chúng ta tự hào là đánh thắng bốn đế quốc to trên thế giới này , là  nước duy nhất trên thế giới thắng được Mỹ. Nhưng sau gần 40 năm, người chiến  thắng vẫn lẹt đẹt cầm đèn đỏ trên hầu như tất cả các lĩnh vưc: kinh tế, giáo  dục, y tế, văn hóa … lẫn những giá trị phổ quát của nhân loại như Tự do, dân chủ và nhân quyền bị chà đạp. Trúng cử vào Ủy ban Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc có  làm cho tình hình tốt đẹp hơn được không … khi mà chính chúng ta đang buôn bán đồng bào của mình ? Xuất khẩu lao động không phải là một hình thức buôn người  thì là cái gì ?
‘Khi nào những thanh niên Việt Nam còn  phải xếp hàng chờ đi xuất khẩu lao động và phụ nữ Việt Nam phải chờ thi tuyển để lấy chồng ngoại quốc, những sinh viên giỏi của Việt Nam phải bỏ đi du học và tìm  cách ở lại làm việc không về nữa .....
Tất cả người Việt trên toàn thế giới này, những ai còn tự hào về dòng giống  Việt Nam của mình và thấy mình còn mắc nợ, có trách nhiệm với dân tộc cần phải  thức tỉnh, cần phải làm một cái gì đó để làm thay đổi đất nước.
Trong thể ký 20, Việt Nam đã mất quá nhiều. Những thế hệ trước đã lãng phí mồ hôi, xương máu và nhân mạng cho những cuộc chiến ý thức hệ tàn khốc, huynh đệ tương tàn … và ngày nay Việt Nam là một trong những nước bị chia rẽ, phân tán  nhiều nhất trên thế giới này. Cho đến hôm nay, người Việt Nam chúng ta trên khắp  thế giới vẫn còn đang vướng vào những tranh cãi, hiềm khích và thù hận, vẫn chưa  có sự đồng lòng, cùng nhìn về một hướng cho tương lai của dân tộc. Để rồi chính  những thế hệ sau vốn vô tội lại phải chịu đựng đau khổ vì những điều hèn kém mà  chúng ta gây ra.
Một giáo sư Việt kiều đã từng nói với sinh viên một câu cay đắng: “Ở Việt Nam  mình, người lớn toàn làm bậy để đám nhỏ phải khổ, đi tha phương cầu thực”
Hỡi người Việt yêu nước trên toàn thế giới này ! Những ai còn tâm huyết, nặng  lòng và trăn trở với dân tộc thì hãy cùng nhau ngồi lại, làm hết khả năng có  thể, hay với 200% khả năng của mình để cứu lấy tương lai của nước Việt Nam và  con cháu Lạc Hồng. Chúng ta quyết không thể để những thế hệ tương lai và con  cháu đời sau phải qua xứ người làm cu li lao động, đi thi tuyển đi lấy chồng  ngoại hay đau đớn hơn là bị bán vào nhà điếm, động mại dâm. Đó  là nỗi Nhục mà kẻ gây tội lỗi lớn nhất chính là chúng ta, những kẻ may may mắn được học hành, có tri thức và cơ hội hơn rất nhiều đồng bào của mình, vì căn  bệnh vô cảm của chúng ta !
Đâu rồi:
Việt Nam gấm hoa ?
Đâu rồi:
Tổ Quốc – Danh Dự – Trách  Nhiệm?


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Chùm truyện cực ngắn của Hoàng Ngọc Trúc Hoàng Ngọc Trúc


 1 - SIÊU BÃO LẠI CHUYỂN HƯỚNG

         Thấy anh vẻ buồn buồn, chị mạnh dạn hỏi:
          - Mấy ngày trước, khi có tin siêu bão Haiyan đổ bộ vào tỉnh mình, mặc dầu ngày đêm đội mưa gió xuống cơ sở xung yếu vận động bà con triển khai chống bão vất vả, cực nhọc, song lúc nào anh cũng vui vẻ, lạc quan. Thậm chí thi thoảng anh còn đùa vui được cả với vợ con nữa.
          Nay siêu bão chuyển hướng không vào tỉnh mình, đáng lẽ ở vị trí trưởng ban phòng chống lụt bão của tỉnh anh phải phấn khởi chứ sao lại buồn như mất sổ gạo thời bao cấp vậy? Hay ở cơ quan có chuyện gì mắc míu phải không? Anh nói:
          - Không có chuyện gì đâu mà lý do khiến anh buồn chính là siêu bão không đổ bộ vào tỉnh mình. Thế là bao nhiêu công sức chuẩn bị dự kiến thiệt hại do siêu bão gây ra để báo cáo cấp trên bây giờ phải nằm chết dí trong cặp mất rồi. Giá nó chỉ lướt qua tỉnh mình “hỏi thăm” chút xíu thôi thì ít nhiều cũng bõ được cái công chuẩn bị của anh.
          Một câu nói đầy nghịch lý và khó hiểu, song thấy anh buồn chị cũng không dám hỏi thêm điều gì nữa.

2 – THẨM MĨ VIỆN

Bạn đến rủ đi thẩm mĩ viện. Chị bảo:
          - Ông xã mình nghiêm khắc và rất khó tính. Làm việc gì dù nhỏ cũng phải trao đổi với ông ấy không thì rách việc lắm.
          Bạn nói:
          - Sợ gì, ông ấy công tác về biết cậu đi thẩm mĩ chắc cũng bỏ qua thôi (vì chuyện đã rồi). Vả lại sau thẩm mĩ cậu đẹp như một nàng tiên ai nỡ phàn nàn quở trách gì, có khi còn tự hào và sướng rơn nữa là đằng khác.
          Đắn đo mãi, cuối cùng chị vẫn phải phôn hỏi ý kiến anh. Anh nói:
          - Tạo hóa đã sắp đặt cho mình những thứ gì trên cơ thể thì cứ để nguyên xi như vậy, không được động vào.
          Anh không nhất trí, nên chị đành ngậm ngùi khước từ lời mời thiện chí của bạn.
          Đi công tác về, cơm chiều xong, anh chị vào phòng nghỉ sớm hơn mọi khi. Sau vài câu chuyện dông dài, anh từ từ đặt tay vào “vùng kín” trên cơ thể chị. Chị cầm tay anh vất ra. Hai lần như vậy, anh đều gặp sự phản ứng mãnh liệt ấy của chị. Anh ngạc nhiên hỏi:
          - Anh công tác vắng nhà có mấy ngày mà thấy em đã thay đổi nhiều quá. Chị bảo:
          - Nói lời phải giữ lấy lời. Anh bảo:
          - Không hiểu em nói gì sất.
          Chị với chiếc túi xách ở đầu giường, mở khóa lấy chiếc điện thoại di động rồi nói:
          - Không hiểu à? Bây giờ anh nghe đây rồi sẽ hiểu nhé. Chị bật máy, một giọng nói dõng dạc phát ra:
          - Tạo hóa đã sắp đặt cho mình những gì trên cơ thể thì cứ để nguyên xi như vậy, không được động vào.
          Anh nghe xong chị còn hỏi: “Có nhận ra tiếng của ai nói đó không?”

3 – HỌA VÔ ĐƠN CHÍ

          Cụ Khiên 97 tuổi kể:
          - Gần một thế kỷ nay, cụ chưa hề được thấy ở cái làng Vực này có một đám tang nào to như đám tang cụ Mẫn (bố anh Cần cục trưởng) mất giữa năm Giáp Ngọ vừa rồi. Xe to nhỏ các loại của người về viếng đậu kín sân nhà văn hóa xã. Vòng hoa đỏ rực xếp liền nhau suốt từ đường cái vào tới nhà dài hơn 200 mét. Hàng trăm người ở cơ quan anh Cần về viếng. Viếng xong họ còn thuê khách sạn ở thị trấn nghỉ lại để sáng hôm sau dự lễ truy điệu và đưa tang. Xong việc, chính người từ trong nhà cụ Mẫn nói ra: “Phòng bì nhiều vô kể, có cái ngàn đô la Mỹ”.
          Dân trong làng còn nói:
          - Sau này, ông Cần dù là cục trưởng to đùng như thế nhưng khi mất chưa hẳn đám tang đã to được bằng ông bố. Không ngờ “họa vô đơn chí”, câu nói vô tình ấy lại trở thành hiện thực. Ông bố mất chưa đầy trăm ngày thì ông con cục trưởng ra đi sau cơn đau tim đột ngột. Thi hài ông Cần, gia đình cũng đưa về nghĩa trang quê nhà để hai cha con được nằm cạnh nhau. Và, đúng như nhận định của dân làng: Đám tang ông Cần nhỏ hơn đám tang cụ Mẫn rất nhiều. Người làng Vực đến chia buồn và đưa đám thì vẫn đông như đám tang ông bố, song cơ quan ông Cần chỉ thưa thoáng vài chục người về viếng. Viếng xong họ lại lên xe đi luôn.
          Cụ Khiên thở dài nói:
          - Đời trớ trêu thật. Đám tang của anh con trai cục trưởng 53 tuổi đương nhiệm lại tẻ nhạt không bằng một góc đám tang của ông bố ngoài 80 tuổi, suốt đời làm nghề chăn vịt ở quê nhà.
 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Số phận độc tài

BVB blog 25.11.13

            Cả thế giới đã từng chấn động trước  thông tin cựu lãnh đạo Lybia- M. Gaddafi, người được mệnh danh “vua của các vị  vua” bị bắt sống, bị chết thê thảm và bị kéo lê ngay trên chính thị trấn quê  hương Sirte, giữa sự hỗn loạn của giao tranh, một bên là quân nổi dậy, và một  bên là đám tàn quân trung thành.
Gaddafi thời hoàng kim. Ảnh:  Wiki.
Một con người suốt 42 năm cai trị độc đoán,  khét máu và “đồng bóng” đã tàn sát 20 vạn người dân lương thiện, 52 ngàn tù  nhân, và 6 tháng qua, giết 20 ngàn người dân nổi dậy. Ra lệnh giết đồng bào,  đồng loại không ghê tay, vậy mà khi bị nòng súng chĩa thẳng vào đầu đã van xin  hoảng sợ: “Xin đừng bắn”. Nhưng ông ta cũng đã không thoát khỏi cái chết.
Kinh khủng và cũng thật hiếm có, hàng trăm  người Libya đã xếp hàng, mặt bịt khẩu trang chờ xem thi thể vấy máu của  M.Gaddafi được đặt trong một máy giữ lạnh, vốn để trữ thịt, tại một trung tâm  mua sắm. Đó là sự chờ đợi suốt 42 năm nhọc nhằn, khổ ải của họ.
Sinh ra trong sự hoan hỉ của ruột thịt, họ  hàng. Chết đi trong sự hoan hỉ, mừng vui của đồng bào mình. Có gì bi thảm hơn  thế cho số phận một quân vương?
Số phận những  nhân vật lịch sử
M.Gaddafi không phải người đầu tiên.
Trước đó, vào ngày 30/12/2006, cả thế giới chấn  động và căng thẳng chứng kiến số phận của cựu tổng thống Iraq- S. Hussein. Bị  bắt khi đang ẩn náu trong một chiếc hầm tại Ad Dawr, cách phía nam Baghdad  khoảng 30km, sau 250 ngày chạy trốn, cuối cùng S. Hussein cũng phải bước lên giá  treo cổ.
Con người hùng một thời lẫy lừng, có gương mặt  rất đàn ông, với bộ ria mép cũng mang vẻ “đầy quyền lực” như chủ nó, khi đó, gầy  gò trong chiếc sơ mi trắng, tay cầm chặt cuốn kinh Koran. Nhưng Chúa Trời cũng  đã không cứu thoát được S. Hussein trước tội ác chống lại loài người.
Saddam Hussein. Ảnh:  Wiki
Chỉ ngay trong thập kỳ đầu tiên của thế kỷ 21,  nhân loại đã chứng kiến hai bậc quân vương- S. Hussein, và M. Gaddafi, từ ngai  vàng bước lên giá treo cổ, hoặc chết thảm, hệt những câu chuyện lịch sử cổ đại,  hay cổ tích “ngày xửa, ngày xưa…”. Còn những ai ai nữa tiếp theo?
Nhìn ngược thời gian, chợt nhận ra, đã có không  ít nhân vật lịch sử có chung một số phận như S. Hussein, M. Gaddafi cho dù sự  kết thúc có thể rất khác biệt, tùy tính cách, hoàn cảnh và cả số phận.
Đó là Adolf Hitler, mà tên tuổi luôn gắn liền  với một khái niệm khiến cả nhân loại ghê sợ – phát xít. Tháng 4/1945, biết rõ  “ngày tàn của bạo chúa” đến gần, trùm phát xít A. Hitler chuẩn bị rất kỹ cho cái  chết của mình. Hệt như khi tính toán kỹ càng để ra lệnh lùa sáu triệu người dân  Do Thái vô tội vào các lò thiêu. Kỹ càng đến mức- trước đó chỉ hai ngày, ông ta  kết hôn với Eva Braun, người bạn gái, người đàn bà trung thành và tận tụy. Và kỹ  càng cho cả cái chết, khi tiêm thử thuốc độc cho một con chó.
Từng sống sót qua vô vàn những vụ ám sát, nhưng  cuối cùng A. Hitler phải tự bắn vào đầu mình bằng khẩu súng ngắn Walther. Từng  thiếu hàng triệu người dân Do Thái vô tội, nhưng cho đến những năm tháng này,  ông ta vẫn bị cả nhân loại “thiêu” trong sự căm phẫn và kinh tởm vì man rợ tột  cùng.
Đó là Benito Mussolini, Thủ tướng của chế độ  độc tài và phát xít Ý (Italia), thân hữu và là đồng minh của A.Hitler. Khi  A.Hitler tự sát cùng vợ (ngày 30/4/1945), trước đó hai ngày, 28/4/1945, B.  Mussolini cùng nhân tình Clara Petacci toan bỏ trốn sang Thụy Sĩ nhưng bị quân  cộng sản kháng chiến Ý bắt, và bị bắn tại làng Giulino di Mezzegra, cùng Clara  Petacci và những người tùy tùng.

Quá căm giận kẻ độc tài, những người dân Ý giẫm  đạp, đấm đá, làm tan nát thi thể đã đầm đìa máu của ông ta. Và họ treo trên  những chiếc móc thịt. Kẻ phát xít đã phải trả giá bằng những đòn thù kiểu… phát  xít, mà người ta không chút ân hận, day dứt lương tâm. Âu đó cũng là cái giá  khủng khiếp phải trả cho sự độc tài và vô nhân tính.
Đó là Ion Antonescu, từng là lãnh đạo thời  chiến của Romania và bị đổ trách nhiệm cho cái chết của 400.000 người. Cuối  cùng, năm 1946 ông ta bị khởi tố về tội ác chiến tranh, tội ác chống lại hoà  bình và mưu phản. Bị xử bắn trên chính cánh đồng, mảnh đất đã nuôi dưỡng ông ta  bằng hạt lúa mì mọng sữa, nhưng ông ta đã trả cho đời bằng sự tàn nhẫn sát sinh.  Để nhận lại, cuối cùng, là những phát súng bắn thẳng cũng lạnh lùng không kém  của những người lính. Lúc đó là ngày 1/6/1946.
Benito Mussolini. Ảnh:  Wiki
Đó là Rafael Trujillo, nhà độc tài của Cộng hoà  Dominican. Trujillo, thường được gọi là El Jefe (Ông chủ). R. Trujillo đã cai  trị đúng tính cách Ông chủ, tạo ra một chế độ tàn bạo nhất trong suốt 30 năm  (1930 -1961), với tra tấn và giết chóc.
R. Trujillo bị tố cáo về hành vi diệt chủng,  khi năm 1937, ra lệnh sát hại 20 nghìn người dân Haiti làm việc tại các đồn điền  trồng mía ở hai bên bờ sông Thảm Sát (Massacre). Tổng cộng đã có hơn 50.000  người thiệt mạng trong thời kỳ R. Trujillo cai trị.
Và rồi đến lượt R. Trujillo bị diệt, vào đêm  30/5/1961, hệt cảnh tượng trong một bộ phim cao bồi Mỹ, khi ông ta đang trên  đường từ thủ đô tới San Cristobal, nơi cô bồ trẻ đang chờ, theo đúng triết lý  nhân sinh: Có ân báo ân, có oán báo oán!
Và đó là Nicolae Ceausescu, Tổng Thư ký Đảng  Lao động Romania, sau này là Đảng CS Romania- từ năm 1965 đến năm 1989. Cái chết  của vợ chồng N. Ceausescu đã làm chấn động cả thế giới những năm tháng đó.
Chiến trường Libya. Ảnh:  internet
N. Ceauşescu đạt tới đỉnh cao của sự độc tài,  gắn với một đời sống gia đình cực kỳ xa hoa. Tự trao cho mình các danh hiệu  “Conducător” (lãnh tụ) và “Geniul din Carpaţi” (Thiên tài của người Carpathian),  đưa vợ mình là Elena cùng các thành viên trong gia đình vào các chức vụ trong  chính phủ, ông ta không nghĩ rằng một kết cục khác đang chờ đợi phía  trước.
Tháng 12/ 1989, Chính phủ ông N. Ceausescu bị  lật đổ bởi một cuộc đảo chính quân sự. Hai vợ chồng N. Ceausescu đã bị toà án  quân sự xử tử hình, chỉ sau 90 phút xét xử, vì các tội làm giàu trái phép, diệt  chủng và bị hành quyết tại chính nơi lẩn trốn của họ. Đó là ngày 25/12/1989,  đúng ngày Chúa Phục sinh. Cũng là ngày N. Ceauşescu xuống địa ngục.
Từ chỗ “tuyệt  vời” đến chỗ lố bịch
Số phận của những nhân vật lịch sử trong quá  khứ, nay lại gặp số phận những nhân vật lịch sử trong hiện tại. Chen chúc gặp  nhau dưới địa ngục, những nhà độc tài, những trùm phát xít ấy nói với nhau điều  gì nhỉ?
Như M. Gaddafi, 27 tuổi đã bước lên ngai vàng  trị vì, được tung hô như một vị anh hùng, để 42 năm sau, chết thê thảm trên con  đường đầy cát bụi, trộn lẫn máu của ông ta và thuốc súng của phiến quân.
Liệu M. Gaddafi và họ- những nhân vật lịch sử  tàn bạo- có ngộ ra một điều- sự độc tài, tham lam và thù hằn dân chủ cũng đồng  thời là con đường dẫn đến kết thúc của họ một cách nhanh nhất? Nhưng chắc chắn  sẽ có nhiều nhân vật, quân vương của các quốc gia độc đoán, độc tài run sợ, khi  soi vào số phận của M.Gaddafi, của S. Hussein.
Sống ngự trên vàng bạc, ngọc ngà xa hoa. Chết  lăn lóc trên mặt đường, thể xác trụi trần.
Sống có thể được muôn nghìn lời tung hô. Nhưng  chết đi cũng vẫn nhận được muôn nghìn lời nguyền rủa. Sự nguyền rủa, đau đớn  thay, có khi còn đến sớm hơn, khi họ vẫn ngự trị, tại vị và chưa kịp nằm xuống.  Đó là vinh hạnh và bất hạnh của họ, của các bậc quân vương, tùy tài năng, đức  độ, phẩm cách.
Quyền lực là đỉnh cao tham vọng của con người.  Nhưng quyền lực cũng là nơi tha hóa con người, đẩy con người vào bi kịch thê  thảm. Đó là hai mặt của một cái ghế- quyền lực.
Nó có khoảng cách của 42 năm trị vì, như với  M.Gaddafi, hay 24 năm như với S. Hussein. Nhưng có khi nó rất mong manh- chỉ là  đường kính tính bằng xăng ti mét của một sợi dây thòng lọng. Hay một tiếng  “đoàng” cụt lủn, lạnh tanh vang lên

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những người muốn trường sinh bất lão!

Dùng trẻ em và máu của thanh niên để kéo dài tuổi thọ
Chủ tịch Kim Il Sung (Kim Nhật Thành)


kimjongil-trieutien

Nhà sáng lập Triều Tiên muốn sống đến 120 tuổi

Cố Chủ tịch Kim Il-sung của Triều Tiên đã ra lệnh cho các bác sĩ tìm mọi cách để mình có thể sống được đến 120 tuổi.
Ngày 19/11, tờ Telegraph của Anh dẫn lời một bác sĩ riêng của cố Chủ tịch Triều Tiên Kim Il-sung, người sáng lập đất nước Triều Tiên, cho biết nhà lãnh đạo này đã từng ra lệnh cho các bác sĩ của mình tìm cách làm cho ông sống đến 120 tuổi.
Năm 1979, bác sĩ Kim So-yeon được bổ nhiệm làm Giám đốc Viện Nghiên cứu đặc biệt do ông Kim Il-sung ra lệnh thành lập trước đó 2 năm để giúp ông đạt được mục tiêu sống trường thọ này. Sau một thời gian nghiên cứu, vị bác sĩ này bỏ sang Hàn Quốc vào năm 1992. Ông Kim Il-sung qua đời vào tháng 7/1994, hưởng thọ 82 tuổi.
Người dân Bình Nhưỡng cúi đầu trước tượng đài của ông Kim Il-sung và Kim Jong-il
Những tiết lộ của bác sĩ Kim So-yeon được đưa ra trong một cuốn sách vừa được xuất bản kể về quãng thời gian hơn 30 năm vị bác sĩ này nghiên cứu một phương pháp trường thọ cho nhà lãnh đạo Kim Il-sung.
Bác sĩ Kim cho biết ông Kim Il-sung đã nảy ra ý tưởng kéo dài tuổi thọ của mình khi ông bước sang tuổi 65, sau đó ông ra lệnh cho các chuyên gia y tế hàng đầu của Triều Tiên nghiên cứu tìm hiểu để đạt được mục tiêu đó.
Sau khi nhận được mệnh lệnh này, đội ngũ bác sĩ và chuyên gia y tế Triều Tiên đã nghiên cứu hơn 1750 loại thảo dược khác nhau được ghi nhận trong các loại sách đông y, sau đó lựa chọn những loại thảo dược triển vọng nhất để trồng và thử nghiệm.
Tuy nhiên phương pháp kéo dài tuổi thọ đầu tiên được các bác sĩ này đề xuất là tìm cách làm cho ông Kim Il-sung cười nhiều hơn.
Bác sĩ Kim cho biết: “Chúng tôi đã mời một diễn viên hài nổi tiếng tới diễn hài và cho các em bé 5-6 tuổi làm những điều ngộ nghĩnh trước mặt ông Kim.”
Người dân Bình Nhưỡng cúi đầu trước tượng đài của ông Kim Il-sung và Kim Jong-il
Bất cứ diễn viên nào có khả năng làm cho Chủ tịch Kim cười 5 lần một ngày sẽ được trao tặng danh hiệu “diễn viên xuất sắc”.
Tuy nhiên tất cả các phương thuốc mà họ dày công nghiên cứu và pha chế cho Chủ tịch Kim đều có tác dụng rất hạn chế, vì trong khi ông ra lệnh cho họ tìm ra phương thuốc trường sinh kỳ diệu thì ông lại không quan tâm đến sức khỏe của chính mình.
Bác sĩ Kim cho biết từ khi 78 tuổi, Chủ tịch Kim Il-sung đã yêu cầu truyền máu của những thanh niên trẻ khỏe cho mình.
Tuy nhiên vị bác sĩ này cho rằng những liệu pháp điều trị “quá độ” đã gây ra những tác dụng phụ và có thể là nguyên nhân khiến sức khỏe của ông Kim Il-sung trở nên tồi tệ hơn. Nhà lãnh đạo này đã đột ngột qua đời sau một cơn đau tim cấp trước khi được đưa vào bệnh viện ở Bình Nhưỡng.
THEO KHÁM PHÁ

Phần nhận xét hiển thị trên trang