Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

MẬT GẤU "THUỐC ĐỘC" NGUY HIỂM

                                                                       (Quang Anh - Kiev sưu tầm)

1. Muôn nẻo nạn nhân của mật gấu
   
Trong quãng đời làm bác sĩ của mình, BS Nguyễn Xuân Hướng, Chủ tịch hội Đông y vẫn không thể nào quên một bệnh nhân, vốn là đồng nghiệp ở Bệnh viện y học cổ truyền (Phố Nguyễn Bỉnh Khiêm, Hà Nội).  Con của bác sĩ này nuôi gấu và tặng cho bố 1 cc mật gấu để uống.

Nhưng sau khi uống xong rượu pha với mật gấu, ông bác sĩ bỗng nhiên đen thui như Bao Công, đen đến tận móng tay, móng chân... Cả nhà rồng rắn đi khắp nơi chữa bệnh nhưng đều không khỏi. Sau khi được BS Nguyễn Xuân Hướng chữa bệnh, mặc dù da dẻ hồng hào trở lại nhưng bệnh nhân đặc biệt này đã phải "từ biệt" cả bộ móng tay móng chân.
Theo các chuyên gia, mật gấu hoàn toàn không có tác dụng chữa bệnh nếu uống vào. Thậm chí đó là thuốc độc khiến bạn bị suy gan, suy thận.
Bệnh nhân thứ hai, phải bỏ mạng vì uống mật gấu với hi vọng tăng cường năng lực đàn ông, chính là một giám đốc sở ở Quảng Ninh. Mặc dù đã được các bác sĩ cấp cứu nhưng bệnh nhân này đã tử vong vì bị suy gan, suy thận do uống quá nhiều rượu pha mật gấu.
Thêm một nạn nhân tử vong vì việc tin mật gấu giúp khoẻ mạnh hơn, đó là một phụ nữ vốn là cán bộ trong một cơ quan nhà nước. BS Hướng cho biết: "Tôi được cử đến khám cho chị thì thấy chị còn khoẻ mạnh và bảo chúng tôi cho mấy thang thuốc uống cho khoẻ.  Nhưng tuần sau chúng tôi đến thấy chị bị phù, da trắng bệch, nằm mệt mỏi trên võng.  Tôi bắt mạch xong và hỏi: Tại sao tuần trước vẫn khoẻ mạnh mà bây giờ chị lại ra nông nỗi này. Chị trả lời là không biết.
Tôi bảo với y tá chăm sóc là khi nào thấy chị vô niệu thì hãy báo chúng tôi để đi cấp cứu ngay, nhưng lúc đó chị y tá bảo từ sáng tới giờ chị đã không thấy chị ấy đi tiểu được nữa. Ngay lập tức chúng tôi đưa chị đi cấp cứu tại viện 108. Bác sĩ hỏi mãi thì chị mới nói là chị uống một tí mật gấu bằng hạt gạo, nhưng mật gấu của chị là loại rất tốt. Thế là chúng tôi hiểu chị đã bị suy thận suy gan vì mật gấu. Ngày hôm sau thì chị mất".     
Ngoài ra, cũng có những người bị ảnh hưởng chức năng sinh lý, đứng trước nguy cơ vô sinh vì suy giảm chất lượng tinh trùng sau khi dùng hàng loạt các bài thuốc bổ dương, trong đó có mật gấu. Các bác sĩ Đông y cho rằng, đó là hiện tượng "cực dương sinh ra cực âm", dùng quá nhiều kiểu bài thuốc bổ dương gây ra liệt dương.
                          

2. Mật gấu nóng và cực độc
Hầu hết các bác sĩ đều tỏ ra bức xúc khi thấy nhiều đàn ông vẫn thản nhiên uống những bài thuốc truyền miệng giúp khoẻ chuyện ấy từ mật gấu. Vì đây là một quan niệm hết sức sai lầm.
BS Hướng khẳng định: "Mật gấu rất nóng và độc. Gấu ăn hàng yến thịt sống mà vẫn tiêu hoá được, trong khi con người không ăn được thịt sống, dù chỉ là một miếng cỏn con. Hay gấu uống được hàng lít mật ong, trong khi con người không thể làm được điều đó. Đó là nhờ mật con gấu tiêu hoá tốt. Còn con người, nếu uống mật gấu vào, sẽ bị phá tế bào gan và thận, gây suy gan suy thận dẫn tới tử vong".
BS đông y Vũ Quốc Trung lý giải thêm: "Mật gấu làm tan huyết, làm cho các mạch máu lưu thông mạnh.  Người ta thường dùng mật gấu để xoa bóp những vết thương sau khi ngã xe, tụ máu... Còn nếu uống vào, mật gấu sẽ làm cho máu lưu thông nhanh, khiến vỡ các mạch máu, gây ra chảy máu dạ dày, bục dạ dày và tử vong. Có người còn bị sung huyết khắp nơi vì vỡ các mạch máu, phù nề toàn thân. Và chắc chắn là đông y không hề có tài liệu nói mật gấu tốt cho chuyện ấy".   
Là người được cấp bằng sáng chế độc quyền về phương pháp lấy mật không cần giết gấu, PGS Đỗ Khắc Hiếu, nguyên Trưởng bộ môn công nghệ tế bào động vật, Viện Công nghệ sinh học đã từng khẳng định, chỉ có mật gấu ngựa chữa được xơ gan vì có chứa axit ursodeoxycholic (UDC).
Nhưng trong thị trường hiện nay, chủ yếu là mật gấu chó, thứ mà gần như không có UDC mà chỉ có axit chenodeoxycholic (CDC). Ngược lại với UDC, CDC không có tác dụng chữa xơ gan mà lại gây viêm gan vì vi khuẩn trong đường ruột sẽ ăn CDC và sản sinh ra axit lithocholic - tác nhân gây viêm gan.  Điều này dẫn tới phần lớn người bệnh sẽ bị xơ gan nếu uống nhiều mật gấu chó.
                                 

3. Bất cứ mật của động vật nào cũng nguy hiểm.
Rất nhiều người còn uống mật vịt để chữa sỏi thận, sỏi gan, uống mật cá trắm để giúp khoẻ chuyện ấy mà không biết rằng nguy hiểm đang rình rập mình. Ông Hiếu từng cho biết, mật vịt có thể giúp khỏi sỏi gan nhưng sau đó có người đã phải chết vì bị viêm gan có nguyên nhân từ mật vịt.
Riêng quan điểm nuốt mật cá trắm để khoẻ chuyện ấy đã cướp đi sinh mạng của không ít đàn ông. BS Hướng cho biết, ông từng biết một đại uý hăm hở về thăm vợ. Vợ nấu canh chua cá trắm cho chồng ăn, thấy chồng về liền đưa mật cá trắm cho chồng nuốt. Trưa nuốt mật, chiều anh này bí đái, vào viện các bác sĩ đã phải chạy thận nhân tạo nhưng đã không qua khỏi vì suy gan suy thận.
Mới đây, khoa chống độc Bệnh viện Bạch Mai cũng phải vất vả cấp cứu cho bệnh nhân tên Thành (29 tuổi, Khâm Thiên, Đống Đa, Hà Nội) vì đã nuốt sống bộ mật của con cá trắm nặng hơn 3 kg.
Sau 1h nuốt mật cá trắm, anh Thành đã bị nôn, đau bụng, đi tiểu ít.  Khi vào viện, anh đã bị tổn thương gan nặng, suy thận, đau dạ dày. Sau hơn một tuần điều trị, các chức năng thận đang được phụ hồi, chỉ số thận đang tốt lên nhưng anh vẫn phải nằm viện để theo dõi tình trạng suy gan, suy thận.
Bác sĩ Nguyễn Trung Nguyên, thuộc Trung tâm chống độc khuyến cáo, người dân không nên nghe theo các bài thuốc truyền miệng rằng uống mật cá có lợi cho sức khỏe vì chưa có bất cứ tài liệu nào chứng minh mật cá là tốt, trong khi nhiều người đã bị ngộ độc nặng do nuốt mật cá trắm.
BS Hướng khẳng định: "Tất cả các con vật, mật đều độc và không hợp với con người. Con người nấu chín thức ăn mới ăn được, nên mật của con người khác. Mật của con vịt cũng độc với người, vì vịt ăn cua sống, ăn sỏi vào vẫn tiêu hoá được. Nhưng người thì làm sao ăn được những thứ đó ? Do vậy, việc ăn mật các loại khác đều rất nguy hiểm cho con người".

4. ĐỪNG BAO GIỜ NGHĨ TỚI VIỆC DÙNG MẬT GẤU ĐỂ TRỊ BỆNH HOẶC ĐỂ BỒI BỔ CƠ THỂ, VÌ MẬT GẤU CHÍNH LÀ THUỐC ĐỘC!
HCD:
Chỉ có nước Trung Quốc là quốc gia tàn hại muôn loài. Cái văn hóa tầm bậy tạo cho con người lòng tin con gì hiếm hoi khó kiếm thì đại bổ nên thuốc, tạo ra huyền thoại đề cao cao tận mây xanh. Giết con cá chỉ lấy cái vi thôi, hay lấy cái bong bóng, nào mật gấu, nào cao hổ cốt, nào sừng tê giác.... Cái văn hóa quái gở tầm bậy đó nay cũng truyền vào Việt Nam và có biết bao nhiêu người Việt nhập tâm (khắc cốt) niềm tin tầm xàm đó để tàn hại tiếp muôn loài.
Xin nhắc quí bạn của tôi rằng cái gọi là vi cá trong mấy quán ăn Tàu không phải là vi cá đâu, mà là sợi plastic chế ra. Tại sao tôi dám nói như vậy, thưa rằng (thì là) nước Mỹ cấm vi cá lâu rồi. Tiệm nào nấu súp vi cá là sập tiệm ngay. Họ nấu "súp vi cá" bằng vi cá plastic đó.
Nhắc quí vị tu sĩ một chuyện mà có khi quí vị sơ ý. Nếu đệ tử đem dâng tổ yến để tẩm bổ thì quí vị đừng có chấp nhận, nếu quí vị "thọ yến" thì tôi e rằng chuyện ăn chay trường trở thành vô nghĩa. Ăn tổ yến còn hơn giết con chim yến ăn thịt nữa!

Sài gòn 2013

NẮNG


     Truyện ngắn Hồng Giang 
         
Tên nàng là Nắng. “Chói chang, gay gắt, ghét vòng vo, lấp lửng, nước đôi..thích trắng đen rõ ràng, thích “quân tử”..đậm chất đàn ông” như một vài kẻ vô tư nàng bảo vậy.

Lúc Tuân gặp nàng, ở bến bốc vác cạnh chiếc xe chở vật liệu, vừa xảy ra một việc.

Bạn cũ, người yêu một thủa, xa nhau mấy mươi năm, hắn không ngờ lại gặp nàng trong tình cảnh này.
Lúc ấy nàng đang đứng xây lưng lại phía đám đông, giọng cứng cỏi, dứt khoát:
- Cho chết! Đây không phải “gà”, thằng nào muốn ôm cũng được!
Phía sau nàng một gã đàn ôm đang gục đầu xuống giữa hai đầu gối, máu nhỏ từng giọt xuống đám cỏ ngay bên dưới hai bàn tay đang ôm mặt của gã. Những giọt máu đặc quánh không chịu tan ngay, bám cứng lấy ngọn cỏ như muốn níu giữ tang vật của vụ va chạm bất ngờ vừa xảy ra.
- Con này ác quá! Không thích đùa thì thôi, sao nỡ vung mạnh tay như thế?
Nàng định cãi lại câu gì đó, nhưng nhìn thấy vẻ thảm hại của nạn nhân mình lỡ tay, kịp ngưng lại.
Đám đông áo bảo hộ vội tản ra xung quanh chiếc xe tải vừa bốc hàng, tìm lá nhọ nồi hay thứ gì đó cầm máu cho gã kia.
Ai bảo gã tự nhiên tự lành nhón nhén đến phía sau lưng, ôm ngang người Nắng, miệng lại cứ bô bô:
 - Ai bảo cô nàng nặng những tám mươi cân. Đây chứng minh cho mà.. co..oi..
Gã chưa nói hết câu, hai tay nàng nắm lại, hai quả đấm vung ngược về phía sau, trúng cái phóc, gã đổ người ra phía sau, một lúc mới lổm ngổm ngồi lên được.

Đã mệt thì chớ, còn thích đùa.. Con này mỗi ngày vác hàng tấn trên vai, còn chưa hết sức hay sao mà còn ghẹo với chả đùa? Nàng lầm nhẩm như vậy khi cả đám bốc vác quây xung quanh “ánh mắt hình hinh viên đạn” cả bọn đang nhắm vào nàng.
Nắng thản nhiên như không, không một chút bối rối, e dè.. Nhưng trong thẳm sâu, nàng chợt thấy run.
Nàng ân hận hơn là sợ hãi. Đó là sự thực. Ai bảo gã sàm sỡ? Nàng có cái lý của nàng, muốn đi tới đâu thì đi, nàng không sợ. Nhưng Nắng áy náy.
Một kẻ không tên nào đó bảo: “Phải lập biên bản về tội hành hung đánh người gây thương tích”.
Một số khác xì xạc bàn luận. Cuối cùng tay trưởng nhóm kết luận:
- Đồng ý là cái nhà cô Nắng này có quá tay.. dưng mờ không phải ngẫu nhiên. “Bụt trên tòa gà nào mổ mắt” phải không các vị?  Tại anh tại ả, tại cả đôi bên. Theo tôi cô Nắng ngay bây giờ phải đưa anh ta vào viện, tiền thuốc men hết bao nhiêu, cô phải chịu trách nhiệm thanh toán. Lập biên bản bây giờ, ở đây chả có ai đủ chức trách. Toàn bọn áo dày, tay ngắn, không quen mặc váy với nhau, lấy ai đứng ra viết với chả lách bây giờ? – Cái câu “không váy” chả ai biết lão ngụ ý gì? Hay chỉ quen miệng, nói cho có vần vè, văn hoa? – May là trong hoàn cảnh này chả ai để ý đến câu chữ thừa của lão.
- Ừ có lẽ thế cũng đúng. Công an, tòa án chả ai có mặt. Chuyện này mình giải quyết nội bộ với nhau thôi. Có mang ra chỗ công đường, cũng chả ai xét xử ba cái lẻ tẻ này. Đổ máu cam, cầm được máu một lúc là khỏi, có gì to tát đâu? Ngày nào chả như ngày nào, giáp mặt với nhau? Kiện tụng để thù hằn cả đời à?
Bà mặt có cái sẹo ngang má do một lần ngã xe chấm dứt sự việc bằng câu nói đầy thuyết phục của mình. Tổ bốc vác phàm khi bà đã ra lời, ít ai dám cưỡng lại. “Đại tẩu tẩu” đã phán là như dao chém đá. Bà ta không chồng, không con, tướng đi như sư tử, giọng ồm ồm như báo, lôi thôi “đả” ngay. Cả tổ “bốc vếch” anh nào cũng gờm.

Cả đám tản ra, đi làm công việc đang dở. Chiếc xe tải ba chân còn quá nửa xi măng đang chình ĩnh trước mặt. Đứng đó mà cãi nhau. Tối về lại kêu mệt, ít tiền!

N ắng ngần ngừ, đột nhiên nàng đưa tay nắm lấy cổ áo gã đau mũi, kéo gã đứng dậy. Gã có ý vùng vằng muốn cưỡng lại, nàng cộc lốc:
- Thôi đi ông, sĩ làm cái đ. gì? Để tôi đưa vào trạm gần đây, không chảy hết máu bây giờ, có chết lại đổ tại số.. Gã không hiểu vì tức giận, hay vì xấu hổ, cố giãy tay ra.
Bất ngờ nàng xáp lại gần, bốc bổng gã như một bao xi măng, vác hẳn lên vai. Lúc bấy giờ gã mới thôi giãy giụa.
Nói dại nàng lỡ tay một cái là rơi, cắm đầu xuống mặt đường nhựa đang bốc khói vì nắng nóng dưới chân nàng chứ chả chơi!

Tuân vẫn chưa khỏi bàng hoàng. Hắn chưa hết sững sờ vì những gì mình vừa chứng kiến.
Có lẽ nào Nắng, người con gái dịu dàng, ít nói, hắn đắm đuối, ăn không ngon ngủ không yên vì nàng năm xưa, giờ trở nên cộc cằn, dữ tính.. thành ra thế này?
Không hiểu nổi..
Không chủ ý, Tuân lặng lẽ cho xe máy chạy chầm chậm, phía sau nàng một quãng mà không  lên tiếng. May mà xe đang thời kỳ “zốt đa”, vẫn rất êm, nàng không nghe thấy. Hoặc cũng có thể nàng nghe thấy, nhưng chưa biết đó là người quen, kẻ xa lạ, chỉ như người qua đường? Nắng không quay lại. Nếu biết là Tuân, chưa biết nàng sẽ xử trí ra sao, vào lúc này?
Đáng ra hắn có thể giúp nàng một tay, đạt thằng bỏ mẹ kia ngồi lên xe, đưa hắn vào trạm.. Hắn có thể chia sẻ chút đỉnh với Nắng giây phút này..Dẫu sao cũng từng “qua một chuyến đò, một ngày nên nghĩa”..

**
 Người ta một giờ trước đã xịt cho nạn nhân một thứ thuốc giảm đau vào hai lỗ mũi. Gã không còn cảm giác nhức buốt như lúc mới vào. Máu đã cầm được, không cần phải nút bằng hai nùi bông nhỏ vào hai lỗ mũi. Nhưng nhà thuốc vẫn yêu cầu gã phải nằm yên, bất động thêm một hai tiếng nữa cho chắc ăn.
Thực ra, gã có thể đứng dậy, đi lại, thậm chí đi về luôn cũng được. Hắn đã không làm thế, mà lại úp mặt nằm quay mãi vào tường. Chừng như ăn vạ.. Phớt. Nắng làm như không để ý thấy cử chỉ ỏng eo này:
- Này tôi bảo..- Nắng lay gã.
Gã trợn tròn mắt nhìn, cau có, không nói gì – Gã còn giận.
- Tớ phải về, ở nhà có việc gấp. Đằng ấy chiều về sau. Chắc chả nặng gì nữa đâu. Bác sĩ nói rồi! Đây không thể chờ cùng về.  Để lại ít tiền, chiều đi xe ôm. Thừa thiếu tính sau..
Nắng soạn trong túi còn ít tiền lật chiếc gối gã đang nằm đặt cả xuống đấy, quay ra.
Lúc này Nắng mới để ý đến Tuân:
- Theo vào tận đây à? Nắng hỏi trống không.
Với người khác hỏi câu này có thể Tuân không trả lời. Đó là câu chẳng thể dành cho ai. Với Nắng lại khác. Xã giao thường tình, chẳng ý nghĩa gì. Hắn chỉ khẽ gật đầu.
- Chắc xe xi đã bốc xong hàng, đi rồi. Nhờ đằng ấy cho ra bến..
-  Để tôi đưa Nắng về luôn nhà. Cũng không vội gì đâu mà..

Tuân lấy làm lạ. Sau bấy nhiêu năm, Nắng không hề hỏi thăm lấy một câu? Những lời định nói, chuẩn bị từ lúc Nắng đang ở trong trạm y tế đành dừng lại. Hắn quay xe. Nắng bảo luôn:
- Đằng ấy thông cảm, tớ không quen ngồi đằng sau. Nếu giúp nhau để tớ tự cầm lái!
- Đi được không?
- Vô tư đi. Chuyện nhỏ như con thỏ mà..
Đường ổ voi, ổ gà liên chi hồ điệp. Xe vèo vèo, quanh co, rẽ phải, ngoặt trái, nuột, không hề va vấp.
Giọng cả quyết của Nắng khiến hắn chờn chợn. Hình đây là cô Nắng khác, không phải cô nắng ngày xưa?
Càng nghĩ, Tuân càng thấy thắc mắc khó hiểu. Điều gì đã tạo nên người đàn bà đang cầm lái lúc này?
Hắn nhớ những ngày đầu hai đứa. Khi hắn hỏi sao không lấy tên là Hồng, Đào, Mận, Na như các cô gái thường có tên như thế? Hay là Nấu là Nướng cũng được, sao lại có tên là “Nắng”? Nắng vẫn còn nhỏ nhẻ:
- Nhà em ngày trước làm bánh đa. Anh biết rồi đấy, làm bánh đa rất mong những ngày nắng. Bánh phơi mau được, lại trắng đẹp. Lỡ phải đợt mưa kéo dài bánh xấu, có khi còn bị mốc.. Rồi nàng kể tháng bảy năm mẹ đẻ nàng, mưa Ngâu kéo dài. Mẹ sinh ra em vất vả ra làm sao..
Ừ thì cũng chỉ là cái tên. Một ký hiệu để phân biệt người này với người kia. Ý nghĩa của mỗi cái tên chưa được chú trọng, chăm chút, lựa chọn như bây giờ. Thâm chí có nhà đông con, còn đặt theo số thứ tự hoặc những cái tên rất tục như “cu Dái”, “cái Hĩm” vv.. Những kiểu đặt tên như thế Tuân thấy nhiều, chả lạ lùng gì. Văn hóa ngày sơ khai, mông muội một thời mà. Chính vì thế người ta dễ cả tin, dễ ảo tưởng. Tin cả những thứ vớ vẩn thực ra không đáng tin!
Đâu có như bây giờ..
Ngồi sau, Tuân cứ nghĩ miên man, chả đâu vào đâu như thế. Hắn không để ý xe đã rẽ theo hướng khác, không phải con đường về thành phố. Lúc Tuân chợt nhận ra, sợ Nắng lầm đường, Nắng bảo:
- Nếu không vội, chờ “đây” một lát. Nếu vội cứ việc về trước, không sao.. Có tý việc phải vào chỗ này “một cái”, không thể về ngay. Thế nào?
- Thế nào gì nữa? Người ta mất công tìm, chờ từ sáng đến giờ. Chưa kịp nói câu gì, sao lại bảo về ngay?
- Thế cũng được. Cùng vào thì cùng vào!
Cổng dốc. Ngôi nhà hai tầng đua mái tôn che sân láng xi măng khá rộng. Người vòng trong vòng ngoài, kẻ quỳ, người ngồi quay mặt cả vào trong nhà, tay chắp trước ngực. Tuân chưa hiểu ở chỗ này đang xảy ra chuyện gì? Nhà có tang ma, hay “cúng mát nhà”. Đám cưới đám đám hỏi thì không phải rồi.
Tìm chỗ dựng xe. Nắng len vào ngồi ngay trước đám đám đông. Có bà xồn xồn ngồi bên cạnh ánh mắt gây sự, Nắng nhìn lại. Tuân chưa bao giờ bắt gặp ánh mắt đàn bà nào như thế. Bà kia vội cụp xuống, quay nhìn đi chỗ khác. Đúng là đôi mắt có khí lực đặc biệt!
Từ trong cửa “xuất” ra một người đàn bà chạc năm mươi. Nhìn bà ta rất khó đoán thân thế, thành phần nào? Hiện hành nghề gì? Đang thắc mắc thì người ấy vong vóng, deo dẻo:
- Hôm nay  hội đồng các qu.oa..an, cô không xem. Ai trả lễ thì cô nhận. Cô xem cho ngày khác..ác..
Đám đông nhao nhao:
- Lạy cô, cô thông cảm chúng con từ xa đến đây. Xa xôi cách trở. Chờ đến chủ nhật sau thì lỡ mất ạ!
- Cô đã nói rồi. Hôm nay không xem cho ai cả. Có phải việc người trần đâu mà năn nỉ?
Hai cô gái đứng gần Tuân nói nhỏ với nhau nhưng hắn vẫn nghe thấy từng lời:
- Cô đồng này chỉ xem ngày chủ nhật mỗi tuần thôi. Đợi đến chủ nhật sau, trường mình lại có đám cưới con hiệu phó, gay nhỉ?

Xã hội ba đào, chao đảo, nổi nênh, khủng hoảng, suy thoái..  có thừa lý do để người ta chen chân tìm đến những nơi như thế này.
Nhưng không đâu như ở đây. Tam đồng tứ phủ, ngày nào chẳng “nổi đồng”, chả “tiếp lễ”, sao phải cứ chủ nhật?
Hắn hỏi, hai cô trả lời. Thì ra “cô đồng” vẫn là cô giáo, vẫn đang phải đứng lớp.  Chỉ chủ nhật cô mới có  thì giờ dâng hương, tiến lễ, ngồi đồng, “triệu vong”. Không thể làm vào ngày khác, vi phạm giờ “hành chính” của nhà trường! Mặc dù chả có chủ nhật hiệu trưởng hiệu phó không đến đây. Mồng một ngày rằm tháng nào cô giáo, kiêm “Cô đồng”  không mấy tháng không thắp hương ban thờ trong phòng ban giám hiệu, cầu cho tam tòa, tứ phủ độ trì cho  trường hanh thông, ngày càng phát đạt công cuộc “Trồng người”. Có đoàn kiểm tra nào y như rằng cô biết trước, báo cho trường chuẩn bị, nghinh rước!
Không biết Nắng của Tuân tới đây có việc gì mà phải nhanh chóng, khẩn trương, tranh thủ nhanh đến đây như vậy?
Càng ngạc nhiên hơn khi hắn thấy Nắng bưng trên tay một khay lễ vật, đủ “mâm ngũ quả”, vàng nhang, kèm theo mấy tờ năm trăm ngàn còn rất mới. Không biết nàng chuẩn bị nó từ lúc nào? Mang sẵn từ trong cái túi bằng vải dù mang theo trên mình sao? Có lẽ vậy. Cô đồng mập đón lễ, đặt lên ban thờ, bắt đầu làm lễ.
Nắng ngồi phía sau vái theo lia lịa. Được một lúc đồng nhập, mặt cô đồng tái dại, mắt trợn trừng như sắp nhảy ra khỏi hốc mắt, quát:
- Nhà họ Bùi kia! Ta biết nhà người dâng lễ nhưng bụng chưa tin. Ngươi không nhớ hồi đi làm ăn xa nhà, vợ chồng người đã phạm phải ngôi mộ của người ta. Đã làm hố xí trên ngôi mộ này, nên bị vong đó oán. Con ngươi mới phát bệnh, vong đó mới hành, lấy hết vía của con ngươi đi, vì thế mà sinh bệnh…Vậy mà nhà ngươi không tin! Bệnh của con ngươi hơn  chục năm rồi. Có khỏi cũng khỏi dần dần chứ, khỏi ngay làm sao được? Nhưng mà cô thôi. Cô đại xá cho. Cô không chấp. Nhưng từ nay về phải thành tâm.
- Dạ cô thương, cô bỏ qua cho. Chúng con người trần mắt thịt, thật không phải.Xin cô giúp trừ tà ma, lấy lại vía cho cháu, vợ chồng con đợi ơn cô!
Tuân nhận ra nét mặt thuần khiết, có phần nhút nhát, đần độn trên khuôn mặt Nắng. Hai bên thái dương nàng lấm tấm mồ hôi, làm cho các sợi tóc mai dính bết lại.
- Hôm nay hội đồng các quan. Tam tòa, tứ phủ đang triệu về đây. Cô chỉ nhận lễ, không thể cầu cho con được. Nhà họ Bùi cứ về, có gì cô sẽ giúp sau nhá!
Cô đưa lại cho Nắng một ít hoa quả và trả lại toàn bộ số tiền. Tuân chưa thấy cô đồng nào lại chê hoặc không nhận tiền. Đây là lần đầu hắn thấy cử chỉ này. Hắn ghé tai hỏi nhỏ một chị đứng tuổi, ngồi vòng ngoài. Chị này bảo:
- Chả cứ người này. Với ai cô cũng chỉ giúp hộ không lấy tiền bao giờ, chỉ nhận bánh kẹo, hoa quả để đặt ban thờ. Cũng có thể cô còn vướng chân dạy học. Lỡ nhận tiền, chuyện đến tai phòng giáo dục, mất nghề như chơi.. Có lẽ chỉ sau này về hưu rồi mới nhận chăng?
Chị ta hỏi lại một câu như thế, hắn chịu. Không có câu trả lời. Biết đâu được với người ta? Với lại lúc này Tuân quan tâm chuyện khác. Việc cô đồng nhận hay không nhận tiền lúc này chả có ý nghĩa gì với hắn!
***
Thằng con mười sáu tuổi, tướng đồ sộ như hộ pháp,chân ngắn, mông to. Nó mang trên cổ ngắn ngủn của mình bộ mặt “phì đồn” như mặt nạ bằng giấy bị sũng nước. Mũi thì tẹt, trán lại ngắn không cân xứng với cái bản to của khuôn mặt chút nào. Chỉ có đôi mắt lộ ra bên trong khe mắt hẹp hai con người bé tý, rất tinh quái. Đúng là thằng “mắt ma”. Người gan như Tuân cũng không dám nhìn lâu vào đôi mắt ấy. Có cái gì đó lạnh lẽo, không thật người qua ánh nhìn của nó.
Thằng bé bị nhốt trong gian buồng hẹp y hệt kiểu “xà lim bộ”. Có lẽ kiểu thiết kế này bố nó học được những ngày ở trại cải tạo về. Chỉ có duy nhất cái cửa sổ rộng bằng hai quyển vở có chấn song sắt to bằng ngón tay cái. Những chấn song này cái nào cũng đen bóng bởi vết tay người. Trừ khi nó ngủ, hầu như lúc nào còn thức, nó cũng bám vào mấy chấn song này để ngóng ra bên ngoài.
Thấy  Nắng về, từ ngoài ngõ, thằng bé đã phát hiện ra, kêu lên ngọng ngịu: “Mẹ.. ẹ nó.. óng ti về..ề”.
Chữ Nắng nó đọc chệch ra thành “nóng”. Với mẹ nó thì chẳng sao. Nắng nghe quen rồi. Nhưng Tuân biết ngay là nó không bình thường như những thằng trai tuổi nó.

Cô đồng bảo chịu lễ hơn một tuần bệnh nó sẽ thuyên giảm. Cô còn nói: “ Thực ra nó chẳng có bệnh gì cả. Chỉ do lỗi lầm của người lớn nó phải chịu vạ. Bảy vía giờ chỉ còn hai. Hai vía này cũng vất vưởng lúc đậu, lúc không. Nếu để lâu sẽ bị yếu dần, nó phải chịu đời sống “thực vật”. Ăn đâu nằm đấy chứ không phải chuyện chơi..”
Lễ đã dâng rồi, vậy mà bệnh nó vẫn như cũ. Mới trưa hôm qua, nó lại bị cơn co giật còn lâu hơn những hôm trước”.
Nắng kể như để giải thích cho Tuân rõ vì sao lúc ở trong điện “thầy” phán như thế. Hắn toan nói con nàng bị động kinh, căn bệnh bắt nguồn từ bệnh từ trong tim phát ra, ảnh hưởng đến thần kinh, chứ chẳng có ma tà nào bắt bóng bắt vía cả. Nhưng trong tâm trạng này nói ra điều ấy liệu Nắng có chịu nghe. Với tính cách gay gắt như vừa rồi, liệu nàng có giữ được bình tĩnh?
Chén trà chưa kịp nguội. có một người chầm chập, chân nghe nặng bước vào. Nắng giới thiệu hai người với nhau. Ánh mắt gườm gườm của người kia dịu xuống. Mà không cần Nắng giới thiệu, Tuân cũng biết y là ai rồi. Vẻ mặt dáng người hao hao giống thằng con “mắt ma” của nàng. Nhất là đôi mắt rắn, đuôi mắt dài và hẹp. Kiểu người hay tự thị, đa nghi. Phần nhiều những kiểu đàn ông hạn chế IQ như đấy đều mang sẵn đức tính này.
Có thể kiến thức xã hội khó xâm nhập được vào bên trong cái đầu hình “quả đất”, lu lu tròn, thường tính đa nghi luôn được mài sắc, tinh vi thêm mỗi ngày. Bổ sung cho hiểu biết vốn đã quá “nghèo nàn lạc hậu”!
Đầu Đất nghe vợ giới thiệu Tuân Làm nhà báo ở dưới Hà Nội lên, hồi học phổ thông cùng với mình, y nhếch mép cười:
“ A thì ra ông là nhà báo? Đến chơi nhà, có vấn đề gì không?”. Tuân cười: “ Nâu” vấn đề, chỉ là đến chơi thăm nhà vì lâu bạn bè mới gặp nhau..” Y lại cắt ngang:” Nâu với chóng dề..Ông phức tạp bỏ mẹ. Cứ tiếng Việt mà nói, “nâu” ccmg? ( cái con mẹ gì ). Một câu rất sấc! Tuân vừa tự ái, vừa buồn cười. Y vưỡn biết đấy là câu tiếng Anh, Tuân quen mồm lỡ nói, nhưng lại nhầm kiểu nói ngọng, “nâu” thành “ lâu!
Chưa hết, y tiếp luôn: “Nhà văn nói láo, nhà báo nói điêu” xin lỗi ông đấy là mồm thiên hạ! Chứ tôi thì tôi không nghĩ thế. Các ông chỉ hèn chứ không điêu. Xã hội mà không có các ông tất loạn. Bao nhiêu vụ việc từ trước đến giờ, toàn bọn nhà báo các ông phanh phui, tìm ra, chứ công an, tòa án có tìm ra được vụ éo nào đâu?”.  “Nó vừa khen mình, vừa chửi mình”, Tuân biết thế, cố kiềm chế.
Đã đến đây rồi, chả nhẽ vì câu nói nghịch tai mà đứng lên?
Sự kiên trì của Tuân quả nhiên có kết quả.
Đầu Đất sau lúc giương vây không có tác dụng, bắt đầu thấp giọng. Y thể hiện  ngay y quyền của mình:
 “ Mẹ nó ra ngay đầu ngõ, xem có món gì tốt mua về một ít. Chả nhẽ khách đến, để nhìn người ta chuyện xuông thế này à? “
Một tay bợm nhậu? Hàng ngày khó thỏa thuận với vợ! Nhưng đây là cơ hội vàng. Chả có cô vợ nào cự nự với chồng trước mặt khách vào lúc như thế này.
Kinh nghiệm đi “ thực tế lấy tư liệu” mách bảo Tuân điều này.
Tuân không muốn vì mình, Nắng chịu thêm một khó chịu, định xách xe đi ngay.
Chồng đầu đất dứt quyết rồi. “Ông đã vào đây, đi thế éo nào được?”. Giằng co. Từ chối. Cuối cùng Tuân đành ở lại.
Nắng đi được một lúc. Đầu Đất bắt đầu thổ lộ:




( Còn nữa..)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Về tiểu thuyết "Đại Gia"

imagesThiên Sơn đàng hoàng đưa vào sách cái gọi là “Học viện điếm”, nơi một cô điếm non 17-18, được “huấn luyện” để phục vụ các quan ông, giữa giờ “giải lao” lại nói chuyện “lương tâm” với một “đĩ đực” được đào tạo để săn các “quan bà”
Trong “Đại gia”, một nhân vật được Thiên Sơn đặt tên là Lê Đức. Lê Đức đại ý là một “con voi”, có thể một chữ ký ban phát cả dự án 5 triệu ha đất làm thay đổi một góc thủ đô đổi mới. Một con voi phát biểu chỉ đạo trong phiên họp Hội đồng tiền tệ quốc gia. Một con voi nửa đêm có thể gọi điện thẳng cho Lãnh đạo cơ quan điều tra yêu cầu “lo ổn thỏa” cho thằng con phạm mỗi tội kê súng vào đầu con một quan chức tầm cỡ khác – và nhả đạn, tất nhiên.
Hình như nhìn trong Chính phủ, không có quá 3 Lê Đức có những thẩm quyền, và đặc quyền như thế.
(Mở ngoặc nói thêm, nhạo sự bẩn thỉu của người ta bằng một cái tên có chữ Đức, xem ra, là một cách thức sáng tạo lười biếng và thiếu sáng tạo nhất).
Ấy thế mà Lê Đức con voi ấy ký cho Dự án Hà Vọng để hốt cú chót. Và thật kinh ngạc, rồi đem giao cả “cú chót” đó cho một cô điếm để sau này khỏi “trắng tay”, để về sau cùng cô trăng thanh gió mát yên hưởng tuổi già. Quyết định niềm tin này được Lê Đức, lão luyện trên chính trường và tình trường đưa ra sau một “ý nghĩ lóe lên trong đầu”, sau một pha chửi bới um tùm kịch tính của “quan bà” và mới chỉ sau cú f thứ hai với cô điếm Quỳnh, sau 200 trang sách.
Trao cho “con voi” Lê Đức một niềm tin vào cô gái điếm, dẫu từng là Á hậu, từng là MC truyền hình có tiếng, thực ra, Thiên Sơn đang viết chuyện hài, kiểu “chết vì ghẻ là cái chết buồn tẻ”.
Trần đời có một. Quan chức có thể không tin nhân dân đồng bào, như người chủ không tin vào trí tuệ con bò, dù vẫn “bóp nặn sữa” của nó. Quan chức có thể căm ghét “quan bà”, loại đàn bà béo múp như quan, ô mai xấu nằm cuối lọ, chỉ còn mỗi tác dụng “ăn, chửi và dạng háng đếm tiến”. Quan chức lại càng không thể tin đồng chí, đồng đội, nhìn đâu cũng chỉ thấy chúng là “bộ phận không nhỏ”, trừ mình ra, đang mỉm cười dấu dao sau lưng. Niềm tin là từ không có trong từ điểm chính trị. Ấy thế mà bảo quan chức cỡ Lê Đạt đặt niềm tin, đặt của cải, đặt tương lai, có bảo hiểm bằng tiền tỷ Obama, vào một cô gái điếm, thì… xin cảm ơn Thiên Sơn. Anh đã xuất sắc tuyên dương công đức của Thần Bạch Mi, khiến lương tri chỉ còn sót lại nơi cái hố đen giữa hai chân các cô gái điếm. Tất nhiên, các ông chủ nhà băng Thụy Sĩ sẽ không thích điều này.
Đại gia bị cấm là đúng cmnr.
Hay quan chức cũng có niềm tin ngây thơ như Thiên Sơn, là bằng 2 cuốn hơn ngàn trang viết có thể giúp người đọc nhận ra “những vận động sai lạc, lệch hướng đã đưa con người đến đau khổ như thế nào”, hay “cùng nhau đi đến nhận thức cũng như hành động  chung, nhằm mang lại những gì tươi sáng hơn cho tương lai”.
Chả có mẹ gì cái gọi là giá trị nhận thức trước những câu văn, từ ngữ, chi tiết, lời thoại ấu con mẹ nó trĩ.
Ấu trĩ như để những kẻ buôn vua như Tấn Đạt tự nhận mình là “chăn voi”. (Từ “chăn voi”, xin lỗi Thiên Sơn nó ngô nghê và quê, anh việc quái gì mà phải sáng tạo trong khi dân gian đã có sẵn hai chữ “buôn vua”).
Ấu trĩ như một “thằng nhân viên” tin tưởng vào lương tri của lãnh đạo, lên giọng nói thẳng vào mặt sếp: “Hầu hết những thằng chức tước ấy, đều là bọn ngu cả. Suốt một thời người ta đôn lên những kẻ thất học, những kẻ thủ đoạn, những kẻ ươn hèn, hẹp hỏi. Và lạ nữa. cả đội ngũ như vậy lại đều giỏi ở một điểm là bòn rút tiền công quỹ và tất cả đều giàu. Những thằng ngu có quyền chức, bây giờ lại còn giàu nữa thì khủng khiếp thế nào”. (Và sau đó sếp, chắc nghĩ “nó trừ mình ra”, cật vấn lương tâm, trách nhiệm. Há há).
Thiên Sơn ấu trĩ. Không phải ở việc cái đéo gì là công tác cán bộ ở ta không có chuyện chạy chọt, không có những bọn ngu, mà vì anh quăng vào đó mấy quả bom đạo đức, lương tri, dằn vặt.
Ấu trĩ như việc Thiên Sơn đàng hoàng đưa vào sách cái gọi là “Học viện điếm”, nơi một cô điếm non 17-18, được “huấn luyện” để phục vụ các quan ông, giữa giờ “giải lao” lại nói chuyện “lương tâm” với một “đĩ đực” được đào tạo để săn các “quan bà”.
Ấu trĩ cả ở việc Thiên Sơn dùng quá nhiều Obama, chỉ để chứng minh quan chức ăn chơi xa xỉ. Cỡ quan chức mà phải móc túi 10 ngàn Obama cho điếm thì hoặc là anh chả hiểu mẹ gì về quan chức, hoặc anh đang dìm hàng một cách bất công đám quân quan đệ tử xếp hàng như thời bao cấp chỉ để được trả tiền.
Ấu trĩ vì Thiên Sơn nhìn đâu cũng thấy điếm. Nhìn điếm nào cũng có lương tâm. Tóm lại, ấu trĩ vì anh mang đem niềm tin hay lương tâm của giới quan chức, cưỡng từ đoạt lý, nhét vào hạ môn cô gái điếm.
Phi thực tế như thế, ấu trĩ như vậy, Đại gia bị cấm là đúng cmnr.
Đ. T

Cấm “Đại gia” là đúng cmnr

daigiaVới chi tiết con gái một quan chức tầm cỡ phải bán trinh để có tiền ăn chơi, không phải là cường điệu mà tác giả Thiên Sơn cho thấy anh chả hiểu mẹ gì về thực tế xã hội.
Chào anh- cô nhân viên (Khách sạn Eden) nói- Ở đây có một nguyên tắc, để bí mật danh tính và thân thể của các vị khách, chúng tôi sẽ cho bịt mắt của cô gái bán trinh. Đèn phòng sẽ giảm ánh sáng đến mức hai người không nhìn rõ mặt nhau và chúng tôi đề nghị trong quá trình quan hệ, hai người hạn chế trò chuyền để đề phòng nhận ra tiếng nói của vị khách…
…Người con gái bán trinh được dẫn vào phòng, cái cảm giác điên cuồng bùng cháy, cái bản năng dã thú trỗi dậy. Trong yên lặng lạ lung, bàn tay ông mân mê khắp người cô gái. Một cảm giác căng mẩy, mon mởn, tươi tắn làm ông nôn nao nhớ về cái cơ thể run bắn lên của vợ ông trong cái đêm tân hôn giờ đã thành xa lắc trong ký ức.
…Sự hưng phấn như những đợt sóng cuộn lên, ông bắt đầu đi vào cô gái. Người con gái oặn mình, rên rỉ và ông càng lúc càng tiến vào cô với tốc độ cao hơn. Khi sự điên cuồng đã lên tột đỉnh, khi khoái cảm đã làm con người bất chấp tất cả, người con gái bắt đầu đưa tay lên giật phắt mảnh băng đen trên mắt…
Cô bé rú lên một tiếng kinh dị. Một luồng điện chạy qua óc, một niềm kinh hãi hoang sơ, một mỗi đau đớn lạ thường khiến cô như trở nên mất trí….

Trần Anh cuối cùng cũng thoát khỏi cái cảm giác mụ mị trong do chìm đắm trong khoái lạc, để nhận ra một điều oan nghiệt khủng khiếp đang đến với mình. Vừa mặc lại quần áo, ông vừa lẩm bẩm “Yến Nhi, sao con lai có mặt ở đây?”Đây là một đoạn trong phần 1 “Tam giác ngầm” của tiểu thuyết “Đại gia”. Bạn đừng để ý đến ngôn từ của cô nhân viên khách sạn Eden, thứ lời lẽ chính luận khô như ngói người ta chỉ dùng trong.,,nhà trường. Lại càng không nên để ý tới những từ ngữ mà tác giả dùng để mô tả cú phá trinh, nói thế nào nhỉ, Lê Kiều Như nhỡ đọc được chắc cười rớt răng.
Đoạn văn trên không phải dâm thư khiến Đại gia bị cấm, theo kiểu Sợi Xích. Bởi nếu bảo đây là “dâm thư”, thì quả thực đã xúc phạm nặng nề đến… dâm thư, dù hạng có lever tầm thế giới như Rừng Na Uy của Murakami Haruki, hay “đẳng cấp bãi rác” như Sợi Xích của Lê Kiều Như.
Yến Nhi là ai. Là một đứa “mặt mày non choẹt…tầm mười lăm, mười sáu, ngực đụn cao, da non, mắt nhỏ và dài, môi đỏ, ăn mặc sexy, hở rốn và đùi. Từ nhiều tháng nay, nó thi thoảng lại bỏ nhà đi theo bạn vào các động lắc, ăn uống, hút hít, và làm tình với nhau theo nhóm”.
Yến Nhi là cô gái bán trinh, dù là trinh giả.
Và quan trọng nhất, Yến Nhi là con gái Trần Anh.
Thế nào nhỉ. Mô típ kinh điển là cha “chơi” nhầm con gái.
Trần Anh là ai?
Trần Anh không phải là đại gia chân đất, mới bán đất ôm tải tiền đi mua hoa hậu, Nam Mê Kông chẳng hạn. Trần Anh cũng không phải là giám đốc công ty thoát nước lương gấp mười mấy lần thủ tướng.
Trần Anh, trong tiểu thuyết Đại gia, thuộc về giới quan chức, chính trị gia có thể một tay khuynh loát chính sách tài chính quốc gia, quyền nghiêng trời, tiền đông như quân Nguyên.
Nào, bây giờ bạn thử nghĩ xem, con gái một quan chức đông tiền, nhiều quyền như thế mà phải bán trinh, dù giả, để lấy tiền ăn chơi, thì có phải là tác giả của Đại gia đang xúc phạm đến các cô Cave Đồ Sơn lắm không!
Con quan hoặc có thể trở thành giám đốc ngân hàng, thành Chủ tịch HĐQT doanh nghiệp nhà nước, thành thứ bộ trưởng, thành ủy viên dự khuyết…Cái này, trên thế giới đầy, trong cái gọi là truyền thống gia đình. Cái này ở Việt Nam cũng khối, đã được đúc kết trong thành ngữ dân gian cái gì “Con vua, con sãi”. Và hình như phải thành ông nọ bà kia thì mới là con quan.
Con quan cũng có thể thành chủ khách sạn, thành mafia chính trị, thậm chí thành “Đại ca họ Nghiên” (nặng)…Hậu quả của việc “lăn tăn băn khoăn vì quá nhiều tiền”. Nhưng thành gì thì thành, con quan không bao giờ thành anh lái xe ôm đầu đường, lại càng không thể xin lỗi, em chỉ là…
Trong công văn 2896, Cục Xuất bản có nói đến một sự “cường điệu quá mức”.
Với chi tiết con gái một quan chức tầm cỡ phải bán trinh để có tiền ăn chơi, không phải là cường điệu mà tác giả Thiên Sơn cho thấy anh chả hiểu mẹ gì về thực tế xã hội. Cấm là đúng cmnr.
Còn tam giác ngầm ư?
Rất nhiều Obama, toàn quyển, quyển.
Rất nhiều âm mưu, thanh lọc.
Còn “gái” thì bình quân ba chục trang thì có 3 cú f. Quan chức nhà ta hóa ra cũng khỏe.
Nhưng bảo “Qua tác phẩm, người đọc thấy một “tam giác ngầm” mà ở đó quyền lực, tiền bạc và gái gú câu kết với nhau để bòn rút của cải xã hội, làm mục rỗng đạo đức xã hội”, thực ra cũng là oan cho Thiên Sơn.
Tam giác ngầm, trong “tam giác ngầm”, nếu có, thì đó chỉ là tam giác dưới đũng quần.
Note: Đây chỉ là một trong 7 lý do để thấy rằng nên cấm “Đại gia”. Và đây cũng là một trong 7 lý do để khẳng định chẳng có gì mà phải cấm. Bởi văn mà cũng phải phán ánh đúng hiện thực xã hội không cường điệu thì nên cấm tiệt văn để chỉ cần đọc sử.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

End of Ramadan rush-hour in Bangladesh - no comment

Phần nhận xét hiển thị trên trang

“Nhà thơ thần” Hoàng Quang Thuận, Thiền viện Trúc Lâm Yên Tử, các nhà nghiên cứu đã bị Đại học Kỷ lục Thế giới lừa?



T.K.L 

Mấy ngày qua, báo chí trong nước đưa tin sự kiện trường Đại học Kỷ lục Thế giới trao tặng “bằng tôn vinh giá trị nội dung kỷ lục” cho cuốn sách Thi vân Yên Tử của “nhà thơ thần” Hoàng Quang Thuận, tại Thiền viện Trúc Lâm Yên Tử.

Nghe tên trường “Đại học Kỷ lục Thế giới” hơi lạ, nên mình quyết tìm hiểu xem trường này ở đâu và các hoạt động của nó như thế nào. Search tìm trên mạng khá lâu, nhưng không thấy có bài báo bằng tiếng Anh nào ở nước ngoài nói về trường này, chỉ có vài bài nói về trường này đều có nguồn gốc từ các trang web ở Việt Nam. 
Mình đã tìm được website của trường tại đây: http://worldrecordsuniversity.co.uk/
Vào website trường thì thấy có link của 75 nước, từ Âu sang Á, từ Đông sang Tây, nhưng bấm vào tất cả các link đó, đều dẫn tới một trang duy nhất là “about us”, tức là thông tin của trường. Đọc nội dung trang này thì thấy thông tin rất mơ hồ, không phải trường đại học gì cả. Thông tin trong trang này ghi “trường Đại học Kỷ lục Thế giới là một trường đại học tự quản, được thành lập bởi sự kết nối giữa các cuốn sách kỷ lục khắp thế giới”. Và những cuốn sách kỷ lục mà họ đã kết nối gồm tên của 6 nhóm sách kỷ lục, trong đó có Việt Nam: Asia Book of Records, Vietnam Book of Records, Indo-China Book of Records, India Book of Records, Nepal Book of Records and International Council of Holistic Health.

Wesite này còn cho biết, đây là trường đại học duy nhất trao tặng bằng tiến sĩ danh dự cho những người giữ kỷ lục của cộng đồng. Bất cứ người nào đang giữ sách được cho là kỷ lục cũng có thể làm hồ sơ nộp cho họ, kèm theo lệ phí $1.000 để họ xem xét, nếu đủ điều kiện thì sẽ trao tặng bằng tiến sĩ danh dự cho người giữ sách đó. Người nào được trao tặng bằng tiến sĩ danh dự, có thể sử dụng cụm từ “tiến sĩ” trước cái tên của mình vì đã được trường này công nhận.

Ngoài ra, website này còn quảng cáo chương trình đào tạo tiến sĩ Khoa học Tự nhiên và Tiến sĩ Y khoa, qua chương trình đào tạo từ xa. Các ứng viên theo học sẽ có bằng tiến sĩ cho một khóa học qua mạng kéo dài… 6 tháng. Những người có thể tham gia học chương trình tiến sĩ là những người đã tốt nghiệp bất kỳ khóa học nào (Eligibility: Graduation degree in any stream), không cần phải có cử nhân hay hay thạc sĩ gì cả:http://worldrecordsuniversity.co.uk/intl/phd-in-nature-science-and-medicine/

Thấy chuyện có được danh hiệu tiến sĩ và bằng tiến sĩ quá dễ dàng, nên mình nghi ngờ và cố tìm kiếm thêm thông tin của trường này. Vào trang “liên lạc” ghi trên website của trường thì thấy có ghi 2 địa chỉ: ở Anh và Mỹ. Địa chỉ ở Mỹ là: 3050 Fite Cir, Suite 211, Rancho Cordova, California, 95827:http://worldrecordsuniversity.co.uk/intl/contact-us/

Nhưng kiểm tra lại thì thấy địa chỉ này là “địa chỉ ma” vì ở Mỹ không có địa chỉ nào như thế trong TP Rancho Cordova. Ở TP Rancho Cordova không có mã bưu điện (zip code) 95827. TP Rancho Cordova chỉ có 3 mã bưu điện là: 95670, 95741, 95742.

Tìm thêm thì thấy mã 95827 nằm trong TP Sacramento, thủ phủ bang California. Nghĩ rằng website của trường ghi lộn tên thành phố, nên mình thử tìm địa chỉ này ở TP Sacramento: 3050 Fite Circle Suite 211 Sacramento, CA 95827, thì thấy đây là văn phòng của công ty địa ốc 5th Avenue Real Estate Services, không phải của trường ĐH Kỷ lục Thế giới: http://hoamanagement.com/association-management-company/5th-avenue-real-estate-services/

Có quá nhiều dữ kiện để mình nghi ngờ rằng trường Đại học Kỷ lục Thế giới là một “trường đại học lừa”. Nếu đúng như vậy, cuốn sách Thi vân Yên Tử của “nhà thơ thần” Hoàng Quang Thuận đã được trao “bằng tôn vinh giá trị nội dung kỷ lục” hôm 22/9 chỉ là bằng ảo và các cựu lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam đã đến dự buổi lễ hôm đó như ông Trương Quang Được, cựu Phó Chủ tịch Quốc hội, ông Phạm Gia Khiêm, cựu Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao cùng lãnh đạo các bộ, ngành, đơn vị Trung ương đã đến dự buổi lễ tại Thiền viện Trúc Lâm Yên Tử, đều bị trường ĐH Kỷ lục Quốc tế lừa.

Nếu trường Đại học Kỷ lục Thế giới là “trường đại học lừa”, thì những người đã từng được trường này trao bằng tiến sĩ danh dự hôm 21/9 tại Khách sạn Rex, Sài Gòn, đã nhận được những bằng ảo: nhà sử học Nguyễn Khắc Thuần, võ sư Phạm Đình Phong, nhà soạn nhạc Lê Văn Tuấn, nhà sáng chế Hoàng Đức Thảo, nhà nhiếp ảnh Võ Văn Tường, đạo diễn NSƯT Nguyễn Văn Lượng.

PS: Mình đang liên lạc với trường ĐH Cornell ở Mỹ để hỏi thêm thông tin về trường ĐH Kỷ lục Thế giới, vì thấy có một chỗ trong website của ĐHKLTG nhắc tới trường ĐH Cornell. Do bây giờ là cuối tuần nên trường Cornell đã đóng cửa, khi nào có thêm thông tin, sẽ cho bà con biết.

---------

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

điểm sách

 
Giấc mộng - người thầy của đời sống Về tiểu thuyết "Chuyện cõi Trời- cõi Âm" của Hoàng Xuân Họa
Nguyễn Anh Tuấn

     

Một người bạn làm thơ nhỏ tai tôi: "Này, hình như lão Hoàng Xuân Họa cũng viết cả tiểu thuyết đấy!" Tôi không tin, bèn hỏi ông trong một cuộc giao lưu của Bích câu thi quán. Ông gãi đầu gãi tai vẻ cả thẹn, từ chối khéo, nhưng chắc là thấy rõ sự chân thành của tôi, ông mới thập thò đưa tôi đọc bản thảo tiểu thuyết đầu tay trước khi đưa nhà xuất bản để xin giấy phép in- cái giấy phép mà theo ông kể thì đáng lẽ phải có từ năm 2006, năm ông viết xong "Chuyện cõi Trời- cõi Âm"! Ấn tượng về bản thảo này mạnh đến độ khiến tôi, một kẻ tay trái với văn chương có đủ sự liều mạng cần thiết để có thể viết được mấy dòng này đặng mong được tri âm dù chỉ chút ít với người viết...

     Thú thực là, trước mấy trăm trang bản thảo đánh máy trang đôi khổ A4 (mà tác giả đã sắp trước cho nhà in), tôi rất e ngại, và hoảng sợ nữa... Không hiểu ông bạn lớn tuổi đáng yêu của mình đánh vật với anh "lực sĩ tiểu thuyết" ra sao đây? Bởi nếu đọc thơ Hoàng Xuân Họa, một giọng thơ vừa thủ thỉ vừa rình lúc người ta không chú ý liền bất ngờ xiên vào những triết lý tưởng vu vơ song thâm thúy, và khi tiếp xúc với ông, trong dáng vẻ một nhà giáo về hưu cù lần hoặc một ông tuyên huấn nhạt nhẽo, thì không ai có thể nghĩ rằng: ông cũng là một cây bút văn xuôi khá "đáo để"!

      Suốt hai chục trang đầu, thông qua giấc mơ, người đọc đã "bị" tác giả cho uống thuốc mê sự nuối tiếc và nhục cảm chân thực về cái cuộc tình bất thành trong quá khứ của nhân vật xưng Tôi và cô gái tên Huệ giữa chiến hào, để làm đòn bẩy thôi thúc những ai đã trót đọc ông đến lúc ấy phải theo hai nhân vật "đi cùng trời cuối đất"- trong tác phẩm là xuống hết thập điện Diêm phủ và lên đến cả vùng thiên giới của Ngọc Hoàng, Vương Mẫu. Và tác giả đã không đánh lừa độc giả khi ông tuyên bố: "Nhưng đời luôn có những sự trớ trêu của nó, ta muốn thế này con tạo lại vần xoay ra thế khác để mua vui trên cõi tạo hoá, để hành hạ kiếp người." Sự trớ trêu của số phận, những chuyện mua vui mà khiến ta chảy máu mắt, những cuộc hành hạ kiếp người đến lạnh xương sống... những điều đó đã được chi tiết hóa, tiểu thuyết hóa một cách dày công và khá tương xứng với tầm vóc tư tưởng - xã hội mà một tác phẩm văn xuôi tự sự hiện đại cần phải đạt tới! Dường như toàn bộ quan sát trải nghiệm của một đời quân ngũ và những năm tháng lăn lộn qua thời bao cấp, thời mở cửa... cùng bao ẩn ức tâm lý đã được tác giả đào bới, nhào nặn, mài rũa để rồi tác phẩm sẽ cựa quậy những con người hoặc những hình nhân đủ dáng vẻ, trong nhiều tình huống bi hài, kiểu một thứ "Hội chợ phù hoa"! Cái hình thức mượn giấc mơ để dễ dàng "tiêu dao" tới một thế giới khác kỳ ảo nhằm thâm nhập sâu hơn, tự nhiên hơn, có sức thuyết phục hơn về hiện thực đời sống chẳng phải là điều mới mẻ gì trong văn học nghệ thuật Đông Tây- Kim Cổ. Những giấc mộng của Trang Chu, chín vòng Luyện ngục dưới Địa phủ của thi hào Ý Đăngtơ, v.v, đã cho người ta thấy "hư hư, thực thực, kỳ ảo, thú vị" (Nam Hoa kinh, chương Thiên hạ) và rốt cục soi thấy mình rõ hơn trong thực tại. Điều đáng ghi nhận là, Hoàng Xuân Họa đã áp dụng thủ pháp Parabol này như cuốn tiểu thuyết của ông bắt buộc phải có hình thức đó, và kết cục, ông đã  thuyết phục được người đọc tin vào những gì mình miêu tả, để có thể cùng độc giả khẳng định giống như nhân vật thái tử Ba Lan trong kiệt tác sân khấu "Đời là giấc mộng" của Canđêrông: "Một giấc mộng đã là thầy dậy của ta...". Người "thầy dậy" quý báu ấy- khi là nhận xét chua chát về thế gian ngẫm dưới Âm phủ: "Không biết người ta nhìn thấy năng lực, tài cán đến mức nào của một ông lão trên năm mươi tuổi chưa học hết cấp phổ thông trung học, đã hưởng lương hưu còn xông ra tranh việc làm của lớp trẻ đang có trong tay vài bằng đại học, để các cháu phải dấn thân sang tận xứ Malaysia quét đường, đẩy xe rác, làm Ôsin... Tre cứ không chịu già còn kẽ nào cho măng mọc? Các vị giáo sư từng dạy dỗ các em cứ tiếc ngẩn tiếc ngơ cái chất xám trí tuệ các thày mất bao công sức đào tạo bốn, năm năm trời bỏ phí bỏ hoài; phát buồn cho cái mớ đời nhố nhăng, nhỏ nhen đen bạc giữa cái thế kỷ gọi là văn minh này"; khi là một sự thật đau lòng về thói giả dối đang tràn ngập xã hội nhìn từ cõi Trời: "trách gì bao điều họ báo cáo về trời đều không thực cả; dân trần gian đang vất vả khổ sở, theo báo cáo của thần linh, thổ địa, ba vợ chồng nhà Táo Quân thì họ đang sung sướng lắm, nhờ giời họ béo tốt khoẻ mạnh lắm! Trong lúc họ đang lần ăn từng bữa, ăn độn khoai, sắn, ngô mảnh, bo bo cho thêm đầy dạ!"; khi là một sự đúc kết thâm trầm và uất hận qua lời người lính Lê dương: "Tao rất lạ là người Việt chúng mày nói thánh nói tướng như trạng Quỳnh nhưng suốt đời ăn xổi ở thì, tư duy ngắn cũn ngắn cỡn, thiếu hẳn phần nhìn xa trông rộng, thằng nào cũng vỗ ngực cho mình là tài, là giỏi, lại chẳng đem tài đem giỏi giúp cho người dân bớt nghèo khó, toàn bo bo cho riêng mình là tài, là giỏi?". Những bức xúc xã hội được thẩm thấu bởi một tâm hồn thi sĩ, một lương tri công dân trung thực, chúng lại được bộc bạch qua số phận lấm láp mồ hôi & máu, qua tình huống đời sống đầy kịch tính, qua chi tiết phũ phàng khắc họa đời sống & nhân vật, khiến sau khi gấp quyển sách lại tôi cảm thấy buồn hơn, đau hơn, xót hơn, và quan trọng hơn cả là thấm thía một điều: để cõi Trần, cõi Âm và cõi Trời khỏi biến thành những chốn ghê rợn của ma quỷ hoành hành, cuộc đời này với những con người cụ thể- trong đó có tôi, cần phải sống khác đi, tử tế hơn, nhân hậu hơn, có lý trí hơn...

      Phải chăng, đó cũng là lý do lớn nhất khiến ông bạn vong niên hiền lành vui tính của tôi cặm cụi khốn khổ cả hơn chục năm ròng để cho ra bằng được cuốn tiểu thuyết này? Và tôi có cơ sở để nghĩ rằng ông không phải tự ti xấu hổ khi bày tác phẩm của mình bên cạnh các đầu sách của những "đại gia tiểu thuyết" nước ta hiện giờ...



Nguyễn Anh Tuấn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NẮNG ( tiếp theo )

..Xã hội ba đào, chao đảo, nổi nênh, khủng hoảng, suy thoái.. thừa lý do để người ta chen chân tìm đến những nơi như thế này. Nhưng không đâu như ở đây. Tam đồng tứ phủ, ngày nào chẳng “nổi đồng”, chả “tiếp lễ”, sao phải cứ chủ nhật?
Hắn hỏi, hai cô trả lời. Thì ra “cô đồng” vẫn là cô giáo, vẫn đang phải đứng lớp.  Chỉ chủ nhật cô mới có  thì giờ dâng hương, tiến lễ, ngồi đồng, “triệu vong”. Không thể làm vào ngày khác, vi phạm giờ “hành chính” của nhà trường!
Không biết Nắng của Tuân tới đây có việc gì mà phải nhanh chóng, khẩn trương, tranh thủ nhanh đến đây như vậy?
Càng ngạc nhiên hơn khi hắn thấy Nắng bưng trên tay một khay lễ vật, đủ “ngũ quả”, vàng nhang, kèm theo mấy tờ năm trăm ngàn còn rất mới. Không biết nàng chuẩn bị nó từ lúc nào? Mang sẵn từ trong cái túi bằng vải dù mang theo trên mình sao? Có lẽ vậy. Cô đồng mập đón lễ, đặt lên ban thờ, bắt đầu làm lễ.
Nắng ngồi phía sau vái theo lia lịa. Được một lúc đồng nhập, mặt cô đồng tái dại, mắt trợn trừng như sắp nhảy ra khỏi hốc mắt, quát:
- Nhà họ Bùi kia! Ta biết nhà người dâng lễ nhưng bụng chưa tin. Ngươi không nhớ hồi đi làm ăn xa nhà, vợ chồng người đã phạm phải ngôi mộ của người ta. Đã làm hố xí trên ngôi mộ này, nên bị vong đó oán. Con ngươi mới phát bệnh, vong đó mới hành, lấy hết vía của con ngươi đi, vì thế mà sinh bệnh…Vậy mà nhà ngươi không tin! Bệnh của con ngươi hơn  chục năm rồi. Có khỏi cũng khỏi dần dần chứ, khỏi ngay làm sao được? Nhưng mà cô thôi. Cô đại xá cho. Cô không chấp. Nhưng từ nay về phải thành tâm.
- Dạ cô thương, cô bỏ qua cho. Chúng con người trần mắt thịt, thật không phải.Xin cô giúp trừ tà ma, lấy lại vía cho cháu, vợ chồng con đợi ơn cô!
Tuân nhận ra nét mặt thuần khiết, có phần nhút nhát, đần độn trên khuôn mặt Nắng. Hai bên thái dương nàng lấm tấm mồ hôi, làm cho các sợi tóc mai dính bết lại.
- Hôm nay hội đồng các quan. Tam tòa, tứ phủ đang triệu về đây. Cô chỉ nhận lễ, không thể cầu cho con được. Nhà họ Bùi cứ về, có gì cô sẽ giúp sau nhá!
Cô đưa lại cho Nắng một ít hoa quả và trả lại toàn bộ số tiền. Tuân chưa thấy cô đồng nào lại chê hoặc không nhận tiền. Đây là lần đầu hắn thấy cử chỉ này. Hắn ghé tai hỏi nhỏ một chị đứng tuổi, ngồi vòng ngoài. Chị này bảo:
- Chả cứ người này. Với ai cô cũng chỉ giúp hộ không lấy tiền bao giờ, chỉ nhận bánh kẹo, hoa quả để đặt ban thờ. Cũng có thể cô còn vướng chân dạy học. Lỡ nhận tiền, đến tai phòng giáo dục mất nghề như chơi.. Có lẽ chỉ sau này về hưu rồi mới nhận chăng?
Chị ta hỏi lại một câu như thế, hắn chịu. Không có câu trả lời. Biết đâu được với người ta? Với lại lúc này Tuân quan tâm chuyện khác. Việc cô đồng nhận hay không nhận tiền lúc này chả có ý nghĩa gì với hắn!
***



( Còn nữa..)

Phần nhận xét hiển thị trên trang