Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

Trong giấc mơ của ta ( thơ DT ):



Trong giấc mơ của ta,
vào buổi chiều ấy người đàn bà đeo gông mang hoa ra đứng ở bờ sông.
Người đàn bà nói rằng ta không hề hiện hữu.

Ta nói khi mặt trời đen đúa chưa vui tươi trở lại thì hoa rồi cũng sẽ héo trên gông cùm.

Khi leo lên và chạm phải giới hạn,
ta rơi xuống rồi nằm ngửa ra và nhìn vào điểm giới hạn đó.

Ngoài hành lang người ta nói:
Sủa đi.
Ta gầm gừ.

Mặt trăng không tròn như em tưởng.
Mặt trời thật ra có những lỗ đen khổng lồ trên thân thể bệnh hoạn của nó.

Em không biết nhưng ta biết trong ngày và tháng có những cái mụt nhọt hôi thối. Ta yêu quý sự chờ đợi.
Và rồi ngày tháng khiến ta đâm ra ngờ vực chính bản thân mình.

Vào một buổi chiều nào đấy,
em vắt chiếc áo trên vai,
em lang thang trên những thảo nguyên rộng lớn.
Có thể gió sẽ luồn qua tóc em,
rồi cuộn vào vành tai của em và phát ra những tiếng kêu nhẹ nhàng.
Nhẹ nhàng như những vần thơ trong cuốn sách có bìa màu xanh trên vai em.
Ta đã nói ngàn lần rồi, những cuốn sách có bìa màu xanh là những cuốn sách tuyệt diệu nhất thế gian.
Em yêu những tiếng sáo vọng đến từ xa đó.
Khi ấy lồng ngực em, chính giữa lồng ngực em tràn ngập gió, gió thơm mùi cỏ cháy, gió hôn lên tóc em.
Em cảm thấy cuộc đời tự do. Rồi em nói: Chàng ơi, em được tự do.
Ngay giữa lúc ấy ta là tính từ và ta đã đã trườn được qua những song sắt ấy để lang thang cùng em.
Khi chạm phải những vì sao, em và ta đã rơi xuống trên nền gạch lạnh.

Ta yêu những phút giây mơ tưởng huyễn hoặc ấy cùng em.
Có ai nói với em rằng trong đêm tối ta thường leo lên bằng cách cắm những móng tay của mình vào tường.
Ta leo lên mãi cho tới khi đầu ta đụng phải điểm giới hạn của nhà lao.
Trong nỗi tuyệt vọng vô biên ta thốt lên: Tự do là tất cả.
Ta biết không bao giờ ta được như thế.
Chẳng bao giờ ta là chủ ngữ đâu em.

Và trong một giấc mơ nữa của ta, người thợ cày dắt trâu lang thang trên phố. Những dấu chân đầy máu của người thợ cày rải hoa xuống xuống phân trâu. Người thợ cày nhìn ta đứng trên hè phố rồi nói với ta về những thửa ruộng vừa bị giết, về những đồng lúa đang bị cưỡng dâm. Khi người thợ cày bước tới và sờ vào mắt ta rồi nói ta không có thực thì đó cũng là lúc ta chảy thành máu.

Ngoài hành lang những đôi mắt trần truồng ấy như muốn lột sạch da ta.
Họ nói: Sủa đi.
Ta lại gầm gừ.

Ta yêu đôi mắt ấy của em,
em cuộn tròn trong lòng ta và gối đầu lên những vòng xích chai lì khủng khiếp. Em nói với ta về những bình minh và về những thảo nguyên nối liền với gió.
Đôi khi em nói với ta về tiếng hót của một con chim, về tiếng nhạc trong căn phòng cắm đầy hoa nào đó. Ta nói với em rằng em hãy ngủ đi.

Rồi khi em ngủ ta lại đu mình trên những song sắt ấy.
Ta gửi mùi máu khô của ta.
Ta nhìn dọc dãy hành lang kéo dài vô tận.
Những bức tường vô tận.

Rồi em bị sốt.
Ta không có khăn lạnh để chườm lên trán em như những ngày tháng thênh thang đã vụt qua.
Trong cơn mê man em nói với ta về những con đường đây hoa long não, về những con quạ chao liệng trên những vết thương sâu hoắm trên đầu của em. Em bíu chặt vào ta.
Ta ôm trọn em vào lòng và rỉ vào tai em những câu chuyện về những ông vua cha và những ông vua con bạc ác ấy.
Rồi trong đêm em nói: Em muốn tự do.
Ngay giữa lúc ấy ta là bổ ngữ.

Có thật hay không khi trên tường phòng giam ta nhìn thấy những vì sao lấp lánh? Khi ta sờ vào những tinh tú thì cát bay xuống rơi vào mắt ta.

Gót giày đinh lại nện trên nền đá.
Sủa đi. Họ nói
Ta lại gầm gừ.

Rồi ánh sáng tràn vào. Mắt em như hai viên ngọc sáng xanh trong đêm tối. Họ mở cửa để rắc thêm vôi vào những vết lở loét trên da thịt ta. Ngay giữa lúc ấy em phóng ra khỏi bàn tay của ta và lách mình qua khe cửa hẹp. Em phóng đi dọc theo dãy hành lang âm u. Ta nghe được tiếng gió lùa vào lớp lông vàng óng và mềm mại của em. Đừng bỏ ta ở lại một mình.

Ôi, con mèo của ta.

Khi em bỏ đi thì ta chẳng còn là gì cả.
Ta trở thành những ký tự vô nghĩa chết thối nơi âm u này.

Rồi ta sẽ lại trò chuyện với vôi đang sôi trên những vết lở loét của ta. Em biết không, trong mơ vẫn có những con đường thênh thang ấy.

Hãy nhìn lên đi. Khi em trườn qua được mớ thép gai đó thì em hãy nhìn lên đi. Trên đầu em trăng đang thổ huyết.

Và ở bên bờ sông người đàn bà đeo gông đã chết.
Những chiếc lá khô rơi xuống trên thân thể người đàn bà đi tìm tự do.
Những chiếc lá khô thì thầm về những huyền thoại ở những thảo nguyên rộng lớn đó.

Trên hè phố người thợ cày chết đứng dưới nắng khô.
Con trâu ấy đã lết đi về phía ánh sáng.
Bỏ lại những dấu chân đầu máu.
Và máu đã nở hoa tự do dưới mặt trời đen.

Đêm nay ta nhớ em và ta đã sủa. Ta nhớ ánh trăng, ta sủa những tràng dài, ta sủa giữa đêm khuya, ta sủa như tiếng sấm rơi xuống trong lòng biển lạnh.

Ta sủa.
Ta sủa những trang dài
Em ơi ngay giờ đây ta đang sủa.

Tự do đang sủa em ơi…


Phần nhận xét hiển thị trên trang

BAO GIỜ TỚI



Không ai mong những câu chuyện buồn
nhưng ngứa thì gãi
đói thì phải ăn
khoai lang củ cải,
món ngon bây giờ thấy đâu?

Tất cả làm như vô tình
nhưng trong lòng đau
Khi kẻ khốn, lời khốn nhởn nhơ ca hát
Cuộc đời tự bào giờ trở thành canh bạc
Dù không muốn chơi
 cũng thành trắng tay!

Ai đi tìm mỗi ngày “một niềm vui”?
Ta ít gặp giữa đời bụi bặm
Cố giữ đường xa bàn tay khỏi lấm
Sao dính hoài chỗ trơn và tanh?

Không ai mong “câu chuyện của mình”!
Nỗi buồn bão hòa,
 thấm từng sợi tóc
những bánh xe xì hơi
cố cùng lên dốc
bao giờ thì tới nơi??




Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bôi mãi vẫn không trơn!




MINH DIỆN
Thế là thằng Kỳ cháu tôi đã dẹp cái công ty TNHH của nó rồi. Động tác cuối cùng là tháo tấm bảng tên công ty bằng mê ca, gói vào giấy báo, nhét xuống gầm bàn. Các thứ tải sản có giá trị nó đã phải bán lấy tiền trả nợ. Tôi hỏi Kỳ:
- Thế anh em nhân viên thỉ giải quyết ra sao?
Kỳ nói, giọng buồn xo:
- Cũng như cháu, đi làm mướn, bác ạ! Nghe Kỳ nói giật cục, và nhìn khuôn mặt rầu rĩ thất vọng của nó, thấy đắng lòng. Ai ngờ phú quý giật lùi như vậy?
Hơn chục năm trước, Kỳ tốt nghiệp xuất sắc Trường đại học giao thông thành phố Hồ Chí Minh. Ra trường, Kỳ làm việc cho doanh nghiệp nhà nước. Gần chục năm lăn lộn ở nhiều công trình xây dựng cầu đường miền Đông, miền Tây , Kỳ đã khá già dặn về kỹ thuật cũng như chỉ huy thi công, đồng thời tích lũy được một ít kinh nghiệm làm ăn của các doanh nghiệp. Như con chim đủ lông cánh, Kỳ quyết định thành lập công ty riêng, làm chủ, làm giàu , thoát kiếp làm thuê .
Công ty TNHH xây dựng cầu đường của Kỳ ra đời, vốn pháp định vài trăm triệu đồng. Bố mẹ Kỳ ở quê phải bán mấy sào đất vườn,vay mượn thêm hùn với tiền nó tiết kiệm được .
Bấy giờ đầu tư công xây dựng cơ sở hạ tầng ào ạt, vốn nhà nước tuôn ra như nước, các chủ đầu tư ôm nhiều dự án lớn. Dự án mẹ đẻ dự án con. Doanh nghiệp nhỏ và vừa mọc lên như nấm.
Với mối quan hệ sẵn có, Kỳ nhận được nhiều hợp đồng thi công những công trình vốn đầu tư ít, hoặc làm B , B phết cho những công ty lớn. Ngày ấy việc chung chi cho bên A, cũng như các nơi khác, mà người ta dùng danh từ một cách sống động là “Bôi trơn” vừa phải, vì nhiều dự án, nên làm ăn có lãi. Bình quân mỗi công trình sau khi hoàn thành, trừ hết các khoản chi phí, Kỳ kiếm được khoảng 8% .
Thừa thắng xông lên, Kỳ phấn khởi nâng cấp công ty , mua thêm thiết bị chuyên dùng, như máy ủi, máy xúc, xe lăn. Tích lũy được đồng nào dồn hết vào vẫn không đủ, phải vay thêm. Vay tiền ngân hàng khó như bắc thang leo lên trời, phải có tài sản thế chấp, phải chứng minh hiệu quả kinh doanh, đã thế, lại chỉ cho vay ngắn hạn, và lãi xuất thỏa thuận lên tới hơn 2% tháng chưa tính các khoản hoa hồng . Kỳ đành nhắm mắt vay ngoài, lãi suất 3% tháng. Kỳ tính làm ăn lớn hơn, theo đà phát triển ổn định , giá trị thặng dư sẽ tăng lũy tiến , nên dù phải chi thêm khoản lãi suất nóng kia cũng chấp nhận được.



Nhưng người tính không bằng trời ! Cơn bão suy thoái kinh tế thế giới bỗng nổi lên và Việt Nam không còn là ốc đảo ,vì đã hòa nhập khá sâu . Có điều khi dông bão trên thế giới đã tan, thì bầu trời Việt Nam vẫn xám xịt! Hết cấu trúc , lại tái cấu trúc, “con rồng” vẫn quẫy đạp vô vọng trong vũng lầy !
Tăng trưởng thụt lùi , lạm phát rồi thiểu phát , vốn ODA giảm, đầu tư công teo lại, bất động sản đóng băng , hàng tồn , nợ xấu phát sinh, nền kinh tế Việt Nam như chiếc xe mất thắng lao xuống vực. Lợi dụng đục nước béo cò , các nhóm lợi ich tác oai tác quái bóp chết doanh nghiệp !
Kỳ kể:
-Trước một chủ đầu tư có vài dự án, giờ một dự án vài chủ đầu tư! Mật ít ruồi nhiều , giành giựt nhau trầy da tróc vẩy! Đầu tiên phải góp tiền chạy dự án. Con đường chạy dự án quanh co, lắt léo, vất vả gian nan như thày trò Đường Tăng đi lấy kinh. Hết cửa dưới lên cửa trên, hết cửa trước luồn cửa sau bằng những lối đi lắt léo . Mỗi cửa một phép riêng, cửa nào cũng phải bôi trơn mới lọt ! Chủ đầu tư bổ đầu doanh nghiệp góp tiền chạy dự án. Chạy được , chia theo tỷ lệ góp vốn .
Kỳ nói với tôi:
- Bác đừng tin chuyện đấu thầu đấu thiếc! Cái trò quân xanh quân đỏ ấy chỉ để che mắt thế gian. Dự án chia chác đâu vào đấy từ khi chưa được cấp phép, như cái bánh được chia ngay từ khi chưa luộc!
Phải góp tiền chạy dự án, nhưng khi chạy được lại phải chung chi cho chủ đầu tư. Khoản lại quả này rất đậm, có nơi lên tới 10% tổng giá trị phần công trình mình “trúng thầu”. Đã vậy các ông chủ dự án thời nay lại “nắm chặt đằng chuôi”, bắt chung chi trọn gói một lần. Một công ty trúng gói thầu công trình trị giá 100 tỷ, thì đợt một được giải ngân tối đa 30 tỷ. Trước kia, doanh nghiệp lại quả cho chủ đầu tư theo tỷ lệ số tiền được giải ngân đó, còn lại các lần giải ngân sau lại quả tiếp. Bây giờ phải chi trọn gói tiền lại quả toàn bộ gói thầu ngay lần giải ngân đầu tiên. Có trường hợp tiền tạm ứng vừa đủ chi phí bôi trơn, không còn vốn thi công công trình.
Tôi hỏi:
- Sao mấy ông chủ đầu tư cạn tàu ráo máng thế nhỉ?
Kỳ mỉa mai:
- Mấy cha sợ bị mất chức nửa chừng !
Thì ra các quan chức ấy sợ rủi ro, không kịp thu hổi vốn bỏ ra mua cái ghế của mình, nên phải chụp giật thật nhanh. Chả trách có những công trình khởi công rồi đắp chiếu để đó , bởi vốn thi công nhà nước cấp chỉ đủ “bôi trơn” các cửa quan tham.
Kỳ cho tôi biết thêm:
 - Tiền chạy dự án và tiền lại quả chủ đầu tư chiếm trên dưới 15% giá trị công trình, nhưng vẫn chưa thoát nợ. Từ lúc bổ nhát cuốc đầu tiên đến khi nghiệm thu còn bao nhiêu khoản chi khác. Từ cô nhân viên văn phòng đến các trưởng phó ban cơ quan chủ quản , rồi ngành dọc, ngành ngang đều nhòm ngó miếng bánh mà doanh nghiệp đã phải mua giá đắt. Họ đã để mắt tới mà mình lơ đi là có chuyện! Cứ phải ngoan ngoãn cúi đầu bôi trơn tiếp, ít thì phong bì vài ba triệu, nhiều một hai ngàn đô , rải khắp mới yên !
Không kìm nổi sự ấm ức, kỳ nói tiếp:
- Có thằng cầm phong bao rồi còn vòi vĩnh thứ khác! Xuống máy bay là kêu mình ra đón, đưa đến nhà hàng đặc sản . Hết tăng một đòi tăng hai tăng ba , đi khách sạn năm sao với gái chân dài ! Mỗi lần như vậy chục triệu ! Doanh nghiệp è cổ thanh toán!
Kỳ cay đắng kết luận:
- Một gói thầu lợi nhuận chỉ khoảng 20%, mà chi phí bôi trơn từ A đến Z đã hết hơn 15% rồi thì lấy đâu ra trả lãi ngân hàng, và hàng trăm thứ bà dằn khác? Phải tính toán ăn bớt ăn xén vật tư là chuyện đương nhiên. Doanh nghiệp còng lưng làm cho quan chức ăn, tội vạ doanh nghiệp gánh! Bác bảo như vậy có bất công không?
Đúng là bất công rồi! Nhưng sao sự bất công lại có thể tồn tại ở một chế độ “ngàn lần tốt đẹp hơn chế độ tư bản”? Đó là điều chưa ai giải thích được.
Nhưng có những điều còn trớ trêu hơn cả chuyện bất công, ấy là sự lẫn lộn trắng đen thật giả. Giữa thời điểm hơn 350.000 doanh nghiệp , chiếm hơn 50% tổng số doanh nghiệp cả nước bị phá sản mà, mà theo số liệu của Tổng cục thống kê, tỷ lệ thất nghiệp năm 2012 có 1,99%, giảm 0,28% so với năm 2011. Một doanh nghiệp nhỏ cũng thu hút 10 lao động, 350.000 doanh nghiệp phá sản, ít nhất 3.500.000 người mất việc làm, vậy mà ngành lao động thương binh xã hội vẫn khẳng định bảo đảm chỉ tiêu đề ra 1,6 triệu việc làm!
Về vấn đề “Bôi trơn”. Trong khi đối thoại với doanh nghiệp tại thành phố Hồ Chí Minh, ông Nguyễn Văn Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục thuế , thừa nhận rằng các doanh nghiệp đã phải “bôi trơn”, thì ông Nguyễn Thế Hùng, Giám đốc Sở xây dựng Hà Nội, khẳng định không có chuyện đó. Còn ông Vũ Văn Hậu , Giám đốc Sở tài nguyên môi trường Hà Nội, lại nói nước đôi và đổ lỗi cho doanh nghiệp, khi trao đổi với phóng viên báo Vn Economy : “ Nếu điều đó có thực thì chính doanh nghiệp sai sót. Bởi lẽ , doanh nghiệp hơn ai hết phải nắm được khả năng tài chính của mình, song đã biết mà cố lao vào thì tức là lỗi của doanh nghiệp, họ phải trách mình trước tiên, chứ không phải đi trách nhà nước” .
Có lẽ ông ông Vũ Văn Hậu nói đúng. Các doanh nghiệp nhỏ, điều kiện tài chính mỏng cánh chuồn , không biết lượng sức mình lao , vào cuộc cạnh tranh khốc liệt ấy chết là phải! Đó cũng là nhận xét xác đáng của Bí thư thành ủy Hà Nội , ông Phạm Quang Nghị : “ Trong mười người tham gia một dự án, chỉ có một người người trúng thầu, chín người còn lại “bôi” nhưng không trơn thì phẫn nộ!”.


Mới đây, ngày 30-05-2013 , Phó chủ nhiệm Uỷ ban kinh tế của Quốc hội Nguyễn Đức Kiên đưa ra một số liệu khá cụ thể, năm 2011 có 28% doanh nghiệp phải bôi trơn, nhưng năm 2012 đã lên tới 41% doanh nghiệp phải đút lót phong bì cho các cơ quan chính phủ để bôi trơn. Ông nhấn mạnh : “Phải có phong bì bôi trơn thì công việc mới đạt!”
Khái niệm “Bôi trơn” đã trở thành quen thuộc và đã vang lên ở nghị trường Quốc hội. Khái niệm đó là kết kinh của một nền kinh tế lấy doanh nghiệp nhà nước làm chủ đạo, phân biệt đối sử như trong một gia đình có con đẻ con nuôi, không tạo nên sự cạnh tranh công bằng,mà mang nặng tính áp đặt, cửa quyền. Nó chẳng những tạo ra “đục nước béo cỏ” dung dưỡng quan tham, mà còn kéo nền kinh tế Việt Nam đi trệch quy luật phát triển kinh tế thị trường, xa lạ với nền kinh tế của khu vực và thế giới.
Ngày 05-06-2013, Thủ tướng Nhật Bản tuyên bố , sẽ làm tăng thêm mức thu nhập của người dân nước ông 15.000 đôla trong vòng mười năm tới. Hiện tại GDP bình quân đầu người ở Nhật là 53.150.000 đôla, mười năm sau sẽ là 68.150.000 đôla. Biện pháp ông Shinzo Abe đề ra là, mở rộng đầu tư trong nước và nước ngoài, ưu tiên tối đa phát triển doanh nghiệp tư nhân . Ông Shinza Abe nói : “ Tất cả ưu tiên , từ nguồn vốn đến khoa học kỹ thuật, đặt biệt là sự hết mình của các quan chức chính phủ lo cho các doanh nghiệp tư nhân phát triển và làm ăn phát đạt hơn!”
Hình như có một sự tương đồng nào đó, khi ngày 06-06-2013, tại Diễn đàn kinh tế Thế giới về Đông Á (WEF Đông Á) tổ chức tại Naypyidaw, Myan ma, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã khẳng định: “Việt Nam xây dựng nền kinh tế thị trường năng động, cạnh tranh, nơi mà tất cả các thành phần kinh tế đều có thể phát huy được tốt khả năng của mình, đồng thời luôn chủ động, tích cực đưa nến kinh tế hội nhập sâu rộng vào nến kinh tế khu vực và thế giới!”.
Xứ ta vốn vậy, nói rất hay. Lạc quan rất trào lộng, tình hình lúc nào cũng thấy phơi phới. Nhất là tại các diễn đàn quốc tế và tung lên báo, đài. Nhưng, để “các thành phần kinh tế đều có thể phát huy được tốt khả năng của mình…” chắc không phải chuyện dễ. Điều này, Thủ tướng nắm chắc nhất, hiểu thấu hết.
Niềm hy vọng mới đã và đang được nhen lên. Cầu mong đây là một cơ hội đề dep cái nạn “bôi trơn” và các doanh nghiệp Việt Nam hồi sinh?
M.D 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

"Nhật ký của một công chức"


Dưới đây là "Nhật ký của một công chức". Nhặt trên Net.

"7 giờ sáng: Mình mở mắt tỉnh giấc vì những tiếng léo nhéo vọng qua cửa sổ. Tiếng gì ấy nhỉ? À, trẻ con đi học. Ôi, tại sao đi học sớm thế mà bao nhiêu năm qua chúng nó không chết? “Thuở còn thơ sáu giờ sáng đến trường”. Nghĩ lại thấy khiếp thật. Rõ ràng mình chỉ là công chức quèn, không thể thành kẻ đánh thức toàn nhân loại vì muốn vậy phải dậy trước họ. Ngủ thêm chút nữa. Mặc kệ. Đời đằng nào cũng có quá nhiều đau khổ rồi. Nằm trên giường suy nghĩ: thế nào là tình yêu? Thế nào là cuộc sống? Thế nào là đồng lương?

7 giờ 30: Uể oải xỏ dép xuống giường. Lảo đảo đi xuống bếp. Cái gì trên bàn thế kia? Mì xào? Đúng, lại mì xào. Mình rên lên, ngã vật xuống ghế. Mình đọc báo mạng, thấy gần đây có những bà vợ giết chồng bằng cách đốt. Vợ mình dã man hơn, giết chồng bằng mì xào. Chả lẽ cuộc đời không còn gì để xào nữa hay sao? Ngồi xuống ăn, nước mắt cứ chực tuôn ra. Nhai sợi mì như nhai cơm. “Ai bảo chăn trâu là khổ?”, làm công chức khổ hơn nhiều. Đang nhai thì thằng con vào, nhắc sắp đến ngày đóng học phí. Khỏi phải nhắc, ta đang điên lên đây. Phải đập phá một cái gì, phải bóp nát cái gì. A, quả chuối đây rồi. Bóp ngay!

8 giờ: Thắng bộ đi làm. Cũng comple, cũng cà vạt như ai. Chỉ có cái bụng toàn mì xào rau là bí mật. Trời, hình như sắp mưa. Nhưng mình không mang ô. Chớ đứa nào dám nói sáng vác ô đi tối vác về.

Dắt xe ra khỏi cửa, phóng từ từ đến công ty. Đi đâu mà vội. Dù trời đất đổi thay thì công ty vẫn muôn đời còn đó. Ơ, đằng trước có một em áo hồng. Mình lao lên, huýt sáo. Đời vẫn có niềm vui. Em liếc sang cười. Mặt xinh nhưng răng... to quá.

8 giờ 30: Đến cơ quan. Leo lên phòng, mở cửa ra chả thấy ma nào. Biết ngay. Đành bưng bộ ấm chén hôm qua đi rửa. Pha trà uống. Nhăn mặt. Trà công cộng có bao giờ ngon.

Anh em lục tục kéo vào. Hỏi nhau ầm ĩ. Đêm qua “Bát xa” và “Rê an” ai thắng? Phải tìm cho ra kẻ thắng để trưa nay bắt nó khao.

Có tiếng chuông reo. Mở điện thoại ra. Anh đấy à? Cà phê không? Quán đầu đường. Cà phê thì cà phê. Việt Nam nằm trong top đầu sản xuất cà phê thế giới, không uống thì dẫn đầu làm gì?

9 giờ: Ra quán ngồi. Thấy toàn “gương mặt thân quen”. Không phải Mỹ Linh, không phải Phương Thanh mà toàn trưởng, phó phòng. Tươi cười thông báo cho nhau: hôm nay sếp đi họp. Thế thì chúng ta cũng họp. Sợ gì.

Anh em khoái cái quán này vì nó gần cơ quan, khỏi phải gửi xe. Đời công chức ít vận động nên cần đi bộ nhiều. Thêm em bưng nước rất xinh, này em, có muốn làm nhân viên tạp vụ không? Cũng bưng nước thôi mà.

Bà con trò chuyện râm ran. Tình hình Trung Đông. Tình hình Ấn Độ. Tình hình Triều Tiên. Tình hình cơ quan chả ai đả động vì ai cũng hiểu quá rõ. Buồn và êm đềm. Nghèo và nhẹ nhõm. Chậm chạp mà thanh thản.

10 giờ: Kéo nhau về cơ quan. Ai nấy ngồi vào bàn, xem lại công việc hôm qua. Hôm qua thì xem lại công việc hôm kia. Lúc nào chả bận.

Chợt một cậu chạy ào vào thông báo: hôm nay thứ sáu, có quán mới khai trương giảm một nửa. Cả phòng kéo nhau đi giảm 1 nửa...

1 giờ chiều: Về công ty. Pha trà uống. Kẻ khen rượu ngon. Kẻ chê thịt mèo nhạt. Riêng mình thấy rẻ là ok rồi...

1 giờ 30: Uống trà xong. Đóng các cửa phòng. Nằm trên bàn. Lại suy nghĩ về tình yêu và cuộc sống. Thiếp đi...

2 giờ 30: Choàng tỉnh dậy. Lại ngồi vào bàn. Xem lại những thứ đã làm buổi sáng. Lại pha trà uống cho tỉnh ngủ.

4 giờ: Chuẩn bị ra về. Thêm một ngày lao động bền bỉ. Chuông điện thoại reo. Anh em gọi ra quán Bảy Mập. Dê ở đó khá lắm. Nào đi. Dân chơi nào sợ mưa rơi".



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vì sao nai có sừng?




Hai vợ chồng đi chơi thảo cầm viên.
Khi đi ngang chuồng cọp, hướng dẫn viên nói:
” Thưa quý vị, cọp là một loài thú mạnh mẽ, chúng có thể quan hệ trong 45 phút “.
Cô vợ liền quay qua chồng :
- Anh thấy chưa, 45 phút đó !
Đến chuồng sư tử, hướng dẫn viên nói tiếp :
- Sư tử thì cũng khỏe không kém, chúng giao phối khoảng trên 30 phút .
Cô vợ nhéo chồng :
- Đó…trên 30 phút lận !
Ngang chuồng nai, hướng dẫn viên nói:
- Còn nai thì chỉ có 5 phút thôi .
Người chồng liền ngó sang vợ :
- Em thấy chưa, có 5 phút thôi!
Cô vợ liền nạt lớn :
- Vậy nên nai mới mọc sừng!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

GHEN


GHEN
Thơ: Nguyệt Vũ

Đã biết là em ghen
Sao anh đa tình thế
Nụ cười anh quyến rũ
Đâu dành riêng cho em

Đã biết là em ghen
Sao anh tài hoa thế
Si mê bao nhiêu kẻ
Đâu mình em ngẩn ngơ

Người đàn bà làm thơ
Giữa yêu ghen giằng xé
Gối bao đêm đẫm lệ
Ghen cả trong giấc mơ

Người đàn bà làm thơ
Ghen như con hổ cái
Gầm gừ như man dại
Canh ánh mắt nụ cười

Chỉ vì yêu anh thôi…


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bài trên trang nhà văn Thùy Linh:



BẢN ĐỒ TRUNG QUỐC QUA CÁC THỜI KỲ

http://dongson1.info/




Cách đây mấy năm, mình đi du lịch Trung Quốc. Trên đường đi, anh hướng dẫn viên người bản địa, nói tiếng Việt như ranh kể chuyện vui... Người Trung Quốc cho rằng đất nước họ hình con kê (gà). Nếu mất Tây Tạng thì con kê đó gầy như suy dinh dưỡng, nghèo đói là cái chắc. Xem ra toàn bộ cổ cánh và phần hậu màu mỡ đều là khu tự trị. Nào là Nội Mông, Hồi Ninh Hạ, Tây Tạng, Tân Cương...đã giúp có được Trung Quốc ngày nay. Tự trị Quảng Tây như quả trứng vàng dưới bụng no căng...Hihi...Lại lời người xưa, vùng ấy, mấy lị Quảng Đông, Vân Nam, Phúc Kiến hình như cùng với nước Việt làm thành cái đùi gà thơm phức, béo ngậy. Lí giải tại sao mấy nơi này hay có bạo loạn, xích mích khiến Bắc Kinh đau đầu. Sẽ còn bất ổn dài dài vì đó là đất đi cướp khi con người đã biết đến văn minh, hòa hiếu. Mình chả biết gì phong thủy nên không hiểu suy luận của người xưa về việc này? Gà suy dinh dưỡng thì biết thế nào rồi đấy...Nhìn tấm bản đồ TQ qua các thời kì thì thấy con gà đó được thay đổi da thịt từng thời kì cho đến lúc này thì đang có nguy cơ béo phì...Bệnh béo phì (theo y học hiện nay) còn khó chữa hơn cả suy dinh dưỡng. Thế mới khổ...
Nước Việt mình khác gì cái chân gà. Thêm Laos, Thailand, Camphuchia nữa thì con gà này có chân to quái dị luôn. Chả thế mà Mao chủ tịch muốn lấy hết mấy nước đó. Nhưng đến giờ con gà này vẫn không có chân. Thảo nào cứ hay bị nghiêng ngửa, chao đảo? Thảo nào mà chinh chiến liên miên để mong gà mọc chân? Vậy mà có kẻ có quyền, có lực lại rắp tâm tự chặt chân dâng cho con gà đó. Phàm dùng chân khác thì lắp kiểu gì cũng không thể liền được, chỉ như đứng trên nạng. Chưa biết chừng đứng chả xong còn bị sụp bẹp tan thây...
Ngay trước mặt con gà có một cái ao lớn đầy nước và thức ăn. Lúc này gà đã ăn gần hết thóc dự trữ nó có, trong khi ao các nhà hàng xóm lại chứa tuyền những thức ăn ngon từ đáy ao lên đến mặt nước ngay trước mỏ gà, mà bảo gà nhịn không mổ, không uống nước sao được? Khổ thế...Mà phàm là gà thì có dạy dỗ, nói chuyện được không? Hay có bậc cao tăng, minh sư nào tụng kinh, giảng pháp trước khi giúp gà hóa kiếp làm người nhỉ?

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/c/cf/B%E1%BA%A3n_%C4%91%E1%BB%93_h%C3%A0nh_ch%C3%ADnh_Trung_Qu%E1%BB%91c.png

Bản đồ Trung Quốc ngày nay.

PS: Có lần mình nghe ai nói, ở đảo Hải Nam vẫn còn làng người Việt lâu đời...Giá mà được đến đó tìm hiểu? Biết đâu có người đủ tài viết một tiểu thuyết nổi tiếng như "Cội rễ" nhỉ? Phải chăng nhóm người Việt đó là cư dân đầu tiên của hòn đảo này??? 


Phần nhận xét hiển thị trên trang