Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

THỜI SỰ THƠ



THƠ CÓ BIẾT?

Phải yêu thơ như thế nào người ta mới làm thơ vào lúc này
Ngoài trời nóng hơn bốn mươi độ
Trong nhà tuốc năng quạt bỏng giãy không muốn quay
Đường điện năm trăm ki lô vôn vào nam có thể bất cứ lúc nào bị đứt
Và không rõ vì sao anh cu Nhất bị “ đi” rồi?.

Phải yêu thơ như thế nào khi chỉ còn đồng tiền rất mỏng
Mái tôn nhà vừa bị mưa đá thủng vài nơi
Chạy xe như rùa trên các con đường hỏng
Không biết anh họ Tôn đứng chỗ nào với ma trắc cầm tay?

Phải yêu thơ như thế nào chiều nay vợ hờn, con dỗi?
Mình là thằng đàn ông vô tích sự đến nhường này!
Người ta thì vinh thân, phì gia, lâu đài, biệt thự..
Xế hộp vài hôm đã chán, đã đổi đời..

Phải yêu thơ như thể nào anh mới làm thơ được!
Uẩn khúc chân mây, nơi cuối biển lưng trời
Cơn lốc giữ bất thình lình đến lúc nào không hẹn!
Kẻ tri âm bấy lâu, nay đã đổi nét mày..

Phải yêu thơ  thế nào, khi đến cả cọng rau bình thường cũng độc
Nước sông bây giờ không là nước sông..
Gạo biến đổi ren, thịt nuôi tăng trọng
Có lẽ khí trời cũng phải mua như hàng hóa, chuyện thường!

Phải yêu em như thế nào anh mới làm thơ được?
Và yêu thơ  cực nhọc đến thế nào?
Thiên hạ nhầm khi nói về ngày tận thế
Anh chỉ cho rằng có thể đây, tận cùng nỗi đau!

Phải yêu lắm anh mới làm thơ được
Đến bây giờ anh chẳng hiểu vì sao?
Tháng năm vẫn vô tình như sông về biển
Thơ cũng lặng im
Thơ có biết thơ đau?




Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trích đăng TT của Hồng Giang


3.
Sân đình làng tôi xưa kia vốn là sân đất. Cỏ gà rất mịn. Thứ cỏ không bao giờ mọc quá mắt cá chân, ấy là bố tôi sau này kể thế.
Năm đình nhận “sắc phong” của triều đình, các bô lão trong làng hô hào người làng quyên góp, sân đình bấy giờ  lát gạch lá nem. Loại gạch vuông, bốn cạnh bằng nhau, ở giữa có hình chữ triện. Gạch này làm bằng đất sét mãi đâu dưới phủ Hương Canh, lại nung bằng rơm nếp. Thấy bảo gạch đốt rất công phu, chứ không đốt bằng than hay bằng củi như ở nơi khác. Nhờ vậy buổi chiều sân gạch tỏa nhiệt rất nhanh. Chỉ tầm giờ “thân” trở đi, mát lắm. Xung quanh là bao lơn, tường hoa cao ngang đầu người.
Anh cu Tý con nhà bác Tỏm hay cõng tôi ra đây. Đặt tôi ngồi chơi ngay dưới chân những con voi, con ngựa bằng đá. Chơi như thế không sợ tôi bị bẩn áo quần, lại không sợ trâu bò thả rông của dân làng dẫm phải.
Ông thủ từ coi đình lại hiền, chỉ bảo:
- Đừng để em mày tè ra đấy. Nếu nó nhỡ phải dọn ngay đi đấy.
Miệng vâng dạ, anh cu một loáng đã chạy ra sau đình. Mấy đứa em của anh ấy đang thập thò sau gốc cây gạo đang mùa ra hoa. Chúng làm như thích thú mỗi khi có một bông hoa đỏ rực từ trên cành cây cao  rớt xuống, xoay tròn như cái chong chóng. Kỳ thực chúng đang đợi anh cu Tý mang cho chút gì. Hôm thì miếng cơm cháy, hôm mấy quả dưa chuột, hay đại loại thứ gì cho được vào mồm. Cu Tý bớt được từ khẩu  phần của mình, hay thó được ở trạn bát, hay đáy một cái thúng bỏ không nào đấy ở nhà tôi.
Lão Tùng, người làm công lâu năm mách mẹ tôi chuyện này. Mẹ tôi chỉ ừ hữ không nói gì. Của miếng chín, trẻ con đói lòng thậm chí có ăn vụng chút cũng chẳng sao, huống chi anh ấy chỉ nhặt những thứ đầu thừa đuôi thẹo?
Tôi khi ấy lên ba. Lên ba làm gì biết khái niệm lòng tham, ăn vụng hay ăn trộm là thế nào? Nên tôi chẳng quan tâm.
Tôi chỉ sợ anh ấy bỏ tôi lại một mình. Sân đình rộng thênh thang, một đứa trẻ như tôi tưởng tưởng ra nhiều nguy cơ lắm. Nhưng mà chuyện đó không xảy ra.
Anh ý chỉ chạy đi một loáng là trở lại. Ít phút sau, cả bầy bốn năm đứa em chạy vào. Thêm cả mấy đứa trong xóm, chúng chơi bạn với nhau. Đứa nào cũng thích làm ngựa, làm trâu cho tôi cưỡi.
Người ở quê có thể hèn từ bé. Tôi tý tẹo thế này, sao đứa nào cũng gọi tôi bằng “cậu”? Sau này tôi mới biết chúng gọi vậy để lấy lòng mẹ tôi. Thỉnh thoảng bà cho chúng cỗ tò he, cái bánh đa mật, hay vài cái kẹo bột.. Có việc gì sai, chúng nhanh nhảu đi làm ngay.
Có hôm, chúng còn tranh nhau cõng kiệu tôi, đến nỗi suýt nữa thì đánh nhau. Cụ thủ từ coi đình phải gọi cả bọn vào, bắt đứng khoanh tay. Cụ bảo đến đây mà tranh cãi nhau là cụ cấm cửa. Đứa nọ nhìn đứa kia, lấm lét như chó ăn vụng bột, tự dưng lại cười, thôi, làm lành luôn.
Tuổi ấu thơ của tôi quanh quẩn trên sân đình như thế. Làng tôi chả có ai là Thị Kính, hay Thị Màu để làng “ăn khoán”. Nên khu đình luôn yên tĩnh trang nghiêm. Chỉ trừ mấy ngày có hội cuối tháng giêng, hay ngày chợ gần tết. Khi ấy thì bát ngát người. Hàng xén bày sát đến cổng đình. Tường bao loan treo đầy tranh Đông Hồ, câu đối, hay các bức thư pháp.
Tôi vẫn chưa hiểu gì về ý nghĩa của những thứ này, vì lúc đấy chưa đi học, còn ngu. Chỉ thấy nhiều màu vẻ, đẹp mắt, thế thôi.
Nhưng, những hôm đó, anh Cu Tý vất vả với tôi lắm. Tôi đòi anh ấy cõng mình xem hết chỗ nọ đến chỗ kia, chả thích vào sân đình lê la nữa.
Nhưng mà anh ấy ranh ma, có nhiều đối sách mà tôi vẫn nhớ cho đến tận bây giờ, sau bảy mươi năm, như nó vừa mói xảy ra.
Thoạt đầu là trò chơi châu chấu hùm đối đầu. Những con châu chấu đực to bằng ngón tay cái của tôi khi đấy, xanh lè, cựa ở hai chân nhọn và rất sắc, đôi cánh dài màu xám phủ kín một phần lưng và bụng phía trên.
Cuộc đấu “ai thắng ai” của chúng là không khoan nhượng.
Anh cu Tý kiếm ở đâu thứ cỏ có nhựa trắng như sữa bôi lên đầu của cả hai bên. Chờ cho lúc nhựa chuyển sang màu nâu xẫm là dí đầu cả hai bên vào nhau, giữ im một lúc. Thứ nhựa này khi đã chuyển màu như thế dính còn hơn cả keo “con voi” thế kỷ sau này người ta hay dùng để gắn nhựa hay kim loại vào với nhau.
Anh đặt cả hai xuống sân đình lát gạch lá nem như tôi đã kể. Hai bên lấy hết sức lao vào nhau. Càng mù quáng lại càng điên cuồng.
Khi đầu óc đã gần nhau rồi mà không dung nạp tư tưởng của nhau nữa thì thật kinh khủng. ( Thực ra châu chấu, dù là châu chấu hùm đi nữa thì làm đeck gì có tư tưởng ? Chẳng qua là tôi gán ghép như thế cho có vẻ nhân văn, nhân viếc một chút )
Cả hai lồng lộn không ai chịu ai, quăng quật cho đến lúc xác xơ đôi cánh, què gãy cho bằng hết cẳng chân. Từ miệng chúng ứa ra thứ nước màu xanh đậm. Đó là máu của loài côn trùng ăn cỏ, không đỏ như máu người. Cả hai giãy giụa một hồi rồi lăn ra chết.
Anh cu Tý khoái lắm.
Lúc bấy giờ tôi chưa ý thức được bản năng sâu thẳm từ trong con người anh. Cái bản năng sinh tồn, độc ác và thú tính. Tôi cứ há hốc mồm ra mà theo dõi cuộc đấu của những sinh linh bé bỏng và tội nghiệp. Chơi chán trò đó anh bảo “đồng đảng” trẻ ranh với mình đào hang bắt chuột. Trò này mới là trò chơi ghê gớm, kinh người.
Một đứa trong bọn kiếm đâu được lọ dầu hôi. ( nên nhớ vào thời đó thứ dầu thắp đèn này hiếm và quý lắm, làng tôi nhiều nhà chỉ thắp hà tiện buổi tối ăn cơm một lúc, xong phải tắt ngay kẻo tốn, thế mà tụi trẻ kiếm được. Thế mới tài! Mới biết khi người ta kể cả trẻ già, lớn bé, cố tình, việc gì cũng có thể làm được ).
Mỗi con chuột bị buộc một túm dẻ tẩm dầu, châm lửa mang ra ngoài bức tường bao phía ngoài đình thả. Không thể tả được khung cảnh lúc đó, chúng hoảng hốt như thế nào. Chúng cuống cuồng trèo lên cây gạo cao chót vót mang theo ngọn lửa sau đít. Đó là những con chuột ngu. Càng trèo cao như thế, lửa càng bám sát vào bụng vào lưng chúng bởi lửa bao giờ chả bốc lên, còn nước thì chảy xuống?  Chỉ một lúc sau, nóng không chịu được nữa các chú họ “thử” này lập tức lộn cổ xuống đất, máu ứa ra miệng. Một vài con khôn ngoan hơn chui vào bụi cây, có con may mắn nhờ đám lá ướt sương dập tắt lửa, thoát chết. Nhưng cũng có con chui phải bụi cây khô, lửa cháy đùng đùng, cái chết càng đến mau hơn.
Có một lần, một con chạy lọt qua được chỗ nứt khe tường, lao đầu vào trong đình. May mà hôm đó ông thủ từ đang quét sân, nếu không chẳng biết sự kiện sẽ đi đến đâu? Cháy đình là cái chắc.
Anh cu Tý và đám trẻ bị cấm cửa một thời gian, không được lai vãng đến sân đình. Anh
Cõng tôi ra phía bờ đê, cách xa đình một quãng khá dài. Ở đấy dân làng đang phụ giúp ông Tú Ất dựng trường.
Thấy người ta gọi ông bằng thầy, đám trẻ học đòi cũng gọi theo, mặc dù chưa đứa nào  học ông  được lấy một buổi.
**
Bác Tỏm toét mắt, làm cho nhà tôi từ hồi tôi chưa là cái trứng kia. Không ai biết gốc gác, cội nguồn của bác ý như thế nào? Một năm vỡ đê, ông nội tôi dẫn quan phủ đi kinh lý, bắt gặp mẹ bác ấy ngồi co ro ở đầu làng. Cái váy bà ấy mặc vá phải đến hàng trăm miếng. Đầu bà không vấn khăn, tóc như đám rơm mục che gần kín khuôn mặt. Thấy quan quân rầm rộ, bà hãi, lẩn tránh sau một bụi chuối. Ông nội tôi thoáng thấy e là có kẻ gian bảo một anh tuần đinh đi theo xem xem là ai, có động thái gì? Anh tuần: “ bẩm cụ, mẹ con ăn mày”. Ông nội tôi bảo: “ thày đưa mụ ấy về cho bát gạo, đừng để quan trên nhìn thấy. Vùng ta làm gì có người đói rách, ăn mày, ăn xin?”
Người này cui cúi, vâng dạ rồi đi.
( Thế mới biết, đối với cấp trên, kẻ dưới thường “làm láo báo cáo hay” như một lẽ dĩ nhiên có từ đời kiếp nào rồi. Chả đợi đến thời suy thoái đạo đức sau này mới xuất hiện).

( Còn nữa..)





Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tỉnh táo hay bố láo?


Đĩ & Chính trị

Đàn ông, khi gặp nhau thì thường tán láo có 2 việc:

- Gái
- Chính trị.

Và thật ngạc nhiên là cả 2 cái trên đều tạo ra trong đàn ông những xúc cảm giống hệt nhau. Vì thế, có một anh zai nào đó đã so sánh chính trị là một con đĩ hẳn cũng phải là sâu sắc và chua cay lắm.

Phải vậy.

Gái đĩ người ta thèm, người ta đến , người ta vồ vập, người ta cắn xé thoả thuê rồi cuối cùng ngưòi ta vứt tiền vào bạn, nhổ toẹt khinh bỉ chính hắn và con đĩ mà hắn ngủ cùng.

Chính trị, ngưòi ta thèm, người ta đến, ngưòi ta lao vào, vồ vập và cắn xé nhau thoả thuê và cuối cùng người ta nhận ra thật kinh tởm và cuối cùng ngưòi ta bỏ và khinh bỉ nguời khác và khinh bỉ chính bản thân mình.

Làm chính trị, bạn có thể có quyền lực, có quyền sinh quyền sát. Nhưng cái quyền lực đó mặc dù mạnh mẽ nhưng nhất thời và không trường tồn. Cái danh mà bạn nhận được đơn giản chỉ là những lời nịnh hót kiss ass. Cái đó không phải là thực danh. Sự tôn trọng mà bạn dành đưọc không phải là sự tôn trọng phục kính từ đáy lòng. Nó là sự giả dối. Khi bạn còn, người ta tung hộ bạn. Khi bạn ra đi, ngưòi ta quên phắt bạn và đến tung hộ kẻ vốn là kình địch với bạn. Đời là thế, đen bạc.

Như vậy, cái danh mà bạn nhận đưọc không phải thực danh.
Cái tôn trọng mà bạn nhận đưọc chỉ là sự giả dối.
Người ta khen bạn cuời với bạn nhưng chửi bạn ở sau lưng.
Sau khi bạn ra đi, họ chửi bạn, họ réo tên bạn ra để xỉa xói.
Khi bạn đến một nơi nào đó, hàng nghìn, hàng vạn ngưòi sẽ biểu tình chống lại bạn và trong đám đông cuồng nộ đó, có kẻ sẵn sàng thủ tiêu bạn bằng một phát súng lạnh lùng định mệnh.

Sau phát súng đó, bạn sẽ ngã xuống, bạn sẽ thấy tối sầm lại rồi bay lên nhẹ nhõm hết đớn đau. Trong cao cao bay bay đó, bạn nhìn xuống kẻ khóc rú lên vì sợ hãi, kẻ cường vang sung sưóng vì bạn đã ra đi, kẻ không nói gì chỉ nhỏ lệ. Còn bạn, chỉ còn mình bạn với nỗi cô đơn tột cùng ...

Chính trị là một cuộc chơi mà bạn phải trả giá bằng tất cả những gì bạn có: tính mạng, danh dự, nhân phẩm, sức khoẻ, tiền bạc và hạnh phúc gia đình. Quyền lực không cho bạn sự tự do. Trái lại, nó trói buộc bạn vào hệ thống do bạn làm chủ. Bạn trở thành nô lệ cho chính hệ thống do bạn làm chủ.

Vậy tai sao? Đàn ông (và bây giò là đàn bà nữa) lại lao đầu vào đàn bà và chính trị. Thực tế đó là một điều khó hiểu nhât thế giới. Phải chăng bản năng con người luôn muốn lao vào những điều đau khổ và gian trá? Phải chăng bản năng của chúng ta là lao vào những con đưòng hiểm nguy trắc trở, một bên là vực thẳm một bên là vách núi dựng đứng. Chỉ một bước sẩy chân, chúng ta sẽ rơi xuống, hoặc bay vọt lên...với mây trời trắng toát một mầu tang thương.

Phải chăng đàn bà và chính trị có những tố chất khiến chúng ta đam mê u muội. Vậy đó là cái gì ?

Và liệu rằng những liều thuốc độc ngọt ngào và êm ái đó sẽ đưọc bao thằng đàn ông đưa lên bờ môi tham lam của hắn rồi nuốt ực trôi vào mõm để sẵn sàng cho một định mệnh tởm nôn?

Liệu rằng có một cách thức nào đó, một con đưòng nào đó, có một hệ thống nào đó mà việc bạn yêu một con đàn bà hoặc khi bạn làm chính trị thì bạn sẽ không phải trả giá những điều trên hay không? Phải chăng sự trả giá là một qui luật của thiên cơ mà chúng ta không vượt thoát?

Người, xin ngưòi hãy chỉ lối đưa đuờng cho nhân loại tối tăm.


@lảm nhảm của Nâu phò trên tnxm.net.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

Cảnh báo sớm


Trương Duy Nhất đã chuẩn bị sẵn chỗ dựa lập luận để tránh cho mình khỏi trở thành nạn nhân của bộ máy trấn áp một cách vô ích. Bài trả lời một nhân vật Tom Cat nào đó của ông là tổng kết của những lập luận này, không ai có thể bảo vệ ông xuất sắc hơn. Ông trình bày mình như một tiếng nói độc lập chứ không đối lập, một nhà báo tự do chứ không li khai, một người phát ngôn chính kiến riêng chứ không bất đồng chính kiến, phản biện chứ không phản động, phản đối chứ không chống đối. Ông không treo biển “Kính Đảng, trọng chế độ, yêu Bác Hồ” [i], không trưng hình Đại tướng Võ Nguyên Giáp, không đồng tình với mọi biểu hiện chống cộng cực đoan, không đi biểu tình, chưa bao giờ kí tên vào một bản tuyên bố hay kiến nghị, và bất chấp những tấn công và đe dọa từ nhiều phía vẫn không rời góc nhìn KHÁC của mình. Trong nhiều năm trời, ông đi ở ranh giới giữa an toàn và mạo hiểm mà tỉ lệ có thể là 51 % nghiêng về an toàn.

PTH

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trích đoạn TT của Hồng Giang

2.
Cái đêm ông Tú Ất đến chơi nhà, Bên Giang Hạ bắt được toán cướp cũng là đêm tôi ra đời. Bố tôi bận việc với đám tuần phiên, mãi đến khuya mới về.
Ông nội tôi chong đèn tiếp chuyện với ông Tú trên nhà trên. Hai người đang luận về nhân tình thế thái. Ông nội tôi hiền, ít nói, chủ yếu Người ngồi nghe ông Tú nói về chiến cuộc bên Nga bên Đức đã bắt đầu. Nét phân vân lộ rõ trên khuôn mặt ông Tú. Có lẽ ông đang cân nhắc lựa lời nói câu chuyện của mình. Kể cũng phải. Đại sự quốc gia còn phải đắn đo, huống chi đại sự của cả hoàn cầu? Đấy đâu phải là câu chuyện dễ nói vào thời buổi này?
Nhà dưới lợp lá gồi, không lợp ngói mũi hài như nhà trên. Mẹ tôi nằm trên giường sải quạt đóng theo lối cổ. Ánh đèn tọa đăng đặt trên bàn soi tỏ mớ tóc đẫm mồ hôi của bà. Tôi còn trong bụng mẹ chưa ra. Thế kỷ sau người ta mới chứng minh được là trẻ con cảm nhận được thế giới ngay từ tháng thứ bảy, khi còn trong bụng mẹ. Chứ thời bấy giờ, ai cũng nghĩ là một đứa trẻ là chưa biết gì, huống hồ nó chưa được mẹ sinh ra!
Thực ra thì tôi biết hết. Tôi nghe thấy mẹ tôi rên rỉ, có lúc kêu lên nhè nhẹ. Chắc mẹ đang đau đớn mà vẫn phải cố ghìm nén, không muốn người nhà lo lắng. Có ai đẻ mà không đau? Sự xuất hiện của một con người trong thế giới nhiều khổ ải này làm sao mà lại không đau đớn được cơ chứ?
Tôi nghe rõ tiếng bà bá, chị gái mẹ tôi an ủi, khích lệ mẹ tôi. Còn mẹ tôi một tay cứ túm chặt lấy tay bà chị. Bá tôi phải bảo:
- Dì cứ nghỉ một lúc.Chốc nữa lấy hơi mà rặn. Bây giờ mình như người vượt cạn phải cố mới được. Nào buông tôi ra để tôi xem mớ lá thơm đã bỏ vào nồi chưa?
Chưa cần xông ngay, nhưng có nồi nước lá lau mình khi sinh nở sau này sẽ tránh được bệnh phong hàn. Nhiều bà mẹ sinh con không biết điều này, lau rửa nước lạnh, sau này cứ hễ mùa rét về là hay nhức buốt chân tay. Bá tôi biết rõ điều này nên bà rất chu đáo. Chỉ có tôi khi đó là chả biết gì. Nói ra có vẻ mâu thuẫn, nhưng mà không sai. Tôi mới chỉ biết cảm nhận, chứ đâu thấu hiểu việc đời? Con người ta dù muốn hay không, có trải nghiệm mới thành kinh nghiệm, mới thành khôn ngoan.
Chính vì ý thức non nớt như thế, đáng lẽ chui ra bụng mẹ đằng đầu thì tôi lại ra đằng chân. Bố khỉ, thế mới dở chứ!
Mẹ tôi lịm đi, gần như không thở được. Bá tôi xoay hết cách mà tôi vẫn đẻ ngược. Có lẽ đó là điềm khác biết với các chị, các anh tôi. Cái sinh linh bé bỏng ngỗ ngược chủ quan mà nghĩ rằng chân bao giờ cũng phải “đi” trước. Hai cái tay như hai cái ngạnh của tôi làm mẹ tôi suýt mất mạng.
Vào những năm cuối thập niên ba mươi của thế kỷ trước người ta đinh ninh là khi người mẹ sinh con cũng có nghĩa bà ta đã một chân trong mồ!
May phúc nhà còn ấm. Bá tôi reo lên: “ ra rồi”. Mẹ tôi ngất. Tôi tím ngắt, không khóc một tiếng nào. Ai đó phát một cái rất mạnh vào mông tôi, đau, rát vô cùng. Tôi khóc ré lên. Mọi người ồn ào “ tốt rồi, khóc được là tốt rồi”!
Bà nội tôi sai người đặt tôi vào cái xảo, bưng ra ngõ đặt tôi nằm ngay bên bờ ao, lối vào nhà. Lúc đó tôi không hiểu tại sao lại làm như thế. Rất có thể tôi bị mèo hoặc chó lôi đi. Bọn chúng chưa thể phân biệt được tôi là một con người hay đơn giản hơn chỉ là cục thịt. Cũng có thể một con rắn, một đàn kiến bò qua.. Những giống vật này thời bấy giờ chưa hiếm như sau này. Hoặc bẩm sinh tôi đã là kẻ hiếu động, chỉ cần tôi giãy nhẹ một cái là cái xảo lăn xuống ao. Đấy là tôi quan sát và nghĩ thế. Thực ra bà nội tôi núp sau rặng hương ngải, canh chừng, chuyện đó sẽ không thể và không bao giờ xảy ra..
Bá tôi lau tay, sửa lại váy yếm đi vòng ra sau nhà, đến, như chưa hề biết gì. Bà bỗng kêu to:
- Bắt được thằng cu nhà ai đây rồi, chú dì mang về nuôi đi thôi!
Chỉ chờ có thế, người trong nhà chạy ra, đèn đuốc sáng rực một vùng. Bá tôi ẵm tôi đi trước, bà nội tôi và người nhà đi sau, cười nói hơn cả bắt được vàng. Mẹ tôi tất nhiên là vẫn nằm dưới nhà ngang, chưa thể đi được.
Tôi đói cồn cào, bởi từ kiếp nảo kiếp nào tôi đã được cái gì vào bụng đâu?
Đáng lẽ mang tôi đến chỗ mẹ tôi, bà bá lại mang lên nhà trên. Ý chừng để bố tôi coi mặt. Thời đó đàn ông đàn ang còn hay giữ ý. Chuyện đẻ đái không ai tỏ ra quan tâm trước mặt người khác để lấy lòng vợ hoặc gia đình nhà vợ như bây giờ. Nhưng bố tôi thì khác. Ông đưa tay đón lấy tôi, lẩm nhẩm:
- Thằng này khá đấy nhỉ. Nhưng sao nó lại có đường gân ngay giữa trán thế này?
Ông Tú lúc bấy giờ đứng đấy, bảo:
- Không sao, tướng này là quý tướng, không phải người thường. Sau này nó không làm quan mới là chuyện lạ!
Cả nhà xôn xao, rì rầm. Còn tôi sau này tôi nghĩ câu nói này của ông Tú Ất sai. Mà cũng có thể là ông nói đúng, nếu như thời cuộc không nghiêng ngửa sau gần chục năm nữa. Năm người chết đói đầy đường. Mã tà, ma cô, tây, Nhật, Việt Minh đủ cả..
Người già luôn thiết thực, bà nội tôi vội đón lấy tôi đưa xuống nhà ngang. Mẹ tôi đã hồi tỉnh. Mẹ đặt tôi nằm gối lên đầu cánh tay mẹ.Sữa mẹ thực là ngon!

Xứ tôi ở không có băng tuyết nên không có tảng băng nào tan ra vào đêm hôm ấy. Cũng không thấy cầu vồng xuất hiện. Mà giá như cầu vồng xuất hiện cũng chẳng ai thấy được nó vào đêm tối như thế này.
Tôi không thể và cũng không nên phét lác về ngày sinh tháng đẻ của mình có những sự kiện lạ lùng, nào là.. nào là.. toàn bố láo cả. Chứ việc bịa ra  đêm hôm đó có một ngôi sao rực rỡ xuất hiện trên bầu trời, bay đi bay lại qua vùng nhà tôi, hay trên núi Nghĩa Lĩnh chợt lóe lên tia sáng năm màu, báo điềm khác lạ ngày thường..đối với tôi việc đó không khó.

Nhưng để làm gì??

( Còn nữa )

Phần nhận xét hiển thị trên trang

RU KIỂU @.COM


Phóng viên đến chụp hình Nick trong ngày đầu tiên Nick đến TPHCM bị cản trở ngay từ vòng ngoài


Đúng là Văn hóa nõ nường
Những trò linh tinh phộc
Những trò xảo biện và những lời nói tục
Hơn bao giờ lên ngôi!
Đừng mặc áo trắng ra đường mùa này nóng nực
Mùa này chó hay phát dại và người phát điên
Tốt nhất rủ mấy em chân không quá ngắn
Lật giở trang “linh tinh phộc” ra mời
Đừng quá âu lo chuyện trên trời, dưới biển
Kẻ hay lo dễ mang vạ vào người,
Sống vô hại như thằng “anh cu Nick”
Tự dưng ẵm ba mươi sáu tỷ..
có ngày
Văn hóa nõ nường không cần lý giải!
kẻ nào biết chơi kẻ ấy mới tài
Ôi nước non một phen thú vị
Linh tinh phộc à,
linh tinh phộc ơi!



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Phát hiện sớm, hay cảnh báo sớm cũng rứa:


NGỤ NGÔN 15

THIÊN THỜI, ĐỊA LỢI, NHÂN KHÔNG HOÀ


Gieo lúa, nuôi lợn, trồng khoai
Phải cần mưa hoà, gió thuận
Buôn bán giữa chợ, giữa đời
Cũng cần con người nhã nhặn.

Nói chung các cụ tổng kết
Muốn thành đạt con người ta
Phải biết, và phải gặp được
Thiên thời, địa lợi, nhân hoà!

Nhưng với nghề văn thì khác
Văn anh có hay đến đâu
Tư tưởng có gì tiến bộ
Người đời biết đến: còn lâu!

Nhưng nếu số anh tốt số
Gặp thằng dở dở, ương ương
Chửi thật hay là chửi giả
Tầm thường bỗng hoá phi thường!

Cái thời dư luận nhộn nhạo
Văn chương, sân khấu, hát ca...
Thiên thời, địa lợi thì được
Nhưng mà nhân phải... bất hoà!

Phần nhận xét hiển thị trên trang