Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

KHÔNG CÓ NGÀY SINH NHẬT




Những đám mây lang thang trên bầu trời
hẳn đêm qua được thượng đế mời uống rượu
đi Karaoke có cái cầm tay
bây giờ bơ phờ và mệt..

Quên đi hôm nay là một ngày nóng nực
Nhiệt độ gần bốn mươi
Thành phố như một lò nung hỏng
Lọt ra than, bụi
và người..

Chả có gì để mời bạn thưởng lãm
hay hát hò về một ngày như thế này..
Nhà chúng ta có bao nhiêu người gắn máy lạnh?
hay luôn phải canh chừng
điện leo thang lên trời!

Chả có gì để cùng bàn bạc
Khi những sợi thần kinh dây nào cũng chùng
Chúng ta đã quen thờ ơ như quen đạm bạc
Sinh nhật là gì?
Đó là câu hỏi dành cho kẻ khác!

Lặng lẽ sống
Lặng lẽ yêu và đau
không than thở
Dù sao cũng còn những đám mây say xỉn
Lang thang trên bầu trời..
Không có ngày sinh nhật.






Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thơ không màu:



Dự án triết học


Khi con cu thấy đói 
Nó đói khác con người
Khi con cu mắc ói 
Nó cũng khác con người
Khi con cu làm việc 
Nó cũng khác con người
Khi con cu xuống lỗ 
Nó cũng khác con người
Khi con cu mất ngủ 
Nó cũng khác con người
Khi con cu phát ngôn 
Nó cũng khác con người
Khi con cu vô ngôn 
Nó có giống con người?

*Triết học là hỏi về hỏi. 



Chuyến xe dung dịch


Trên chuyến xe dung dịch, đám hoài bão trẻ thơ của tôi động cỡn váng vất, đối đầu với giấc mộng anh hùng, bằng máu người trưởng thành, để giành quyền điều khiển những thủ đoạn vào những chiều hướng vô vọng. Kết quả: tất cả đều thắng. 
  
Tôi bỏ rơi tôi chẳng mấy chốc, những bóng người lương thiện đảo qua một vòng, kêu tên tôi, rụt rè một cách quyết liệt, như những thân xác thành phố cựa mạnh vào sự cách biệt rụng rời của nhau. 
  
(Cặp mắt bị những ngọn sao băng áp đặt vào sự tăm tối ở giai đoạn tiền sử của lãng quên) 
  
Tôi bỏ rơi tôi trong vũng nước bị bỏ rơi bởi một chai nước bị bỏ rơi bởi một kẻ cắp bị bỏ rơi. Hắn lêu lổng trong sự rơi, ôm những giai điệu chối bỏ, để ăn mày sự khoan dung phấn khích ỉa ra từ cơn phấn khích. 
  
Và cuộc tình hòa tan những hương vị của đời người, tàn phế dư âm của những bận moi móc. Tôi bỏ rơi tôi giữa trận hành hình dang dở, trốn đi, trong bại liệt của nhận thức về một chuyến xe giở trò huyền thoại với hành khách đã dừng lại trên đỉnh ngọn đèo ám chỉ. Sau đó những sợi dây nhợ được vén ra khỏi sự tha thướt, và rồi, mê đồ của nơi giấu diếm sự hụt hẫng, và rồi, chôn lấp những dấu hiệu phân biệt cảm hứng và cảm thông trong một chơi vơi tột đích.

TK


Phần nhận xét hiển thị trên trang

mặt trống bịt da người



khi người ta giơ nắm đấm đánh vào lồng ngực ..
tiếng kêu vang 
tiếng trống bịt da người 
một trăm năm qua 
ruộng đồng 
gò bãi 
những tiếng trống rền 
từ lồng ngực dân tôi
người ta chẳng học được điều gì mới mẻ 
từ 4000 năm qua 
ngoài chiếc roi và nắm đấm 
nhắm thẳng vào mặt người 
hay người dân 
4000 năm qua vẫn là trâu ngựa?
có những con chim 
lấy máu mình dựng nên chiếc tổ 
nơi cuối cùng 
đàn con nôi rúc 
không lẽ người ta phải xẻ đôi lồng ngực 
chỗ trú ngụ cuối cùng của con tim 
không thể nhân danh ai 
để đánh lên tiếng trống bịt da người
“cứu cánh sẽ biện minh cho phương tiện”?! 
tôi muốn biết: 
các người đang đứng ở đâu? 
và sẽ dắt mọi người đi về đâu? 
ai là kẻ thù? 
không thể nuôi nhau bằng sự dối lừa 
và quên đi chuyện ăn cắp ý chí của chúng tôi
có lý tưởng nào cao hơn lý tưởng làm người? 
mọi thứ quyền lực 
mọi thứ âm mưu 
xin đừng nhân danh chúng tôi 
một trăm năm sống ngoài bãi bắn 
xin đừng gióng thêm 
tiếng trống bịt da người


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

CHO TÔI HỎI?




 Thuê đào ao, bổ củi
Thuê gồng gánh làm vườn
Thuê đấm lưng, quét dọn..
Thuê hò hát, thơ ca..

Cả đâm thuê, chém mướn
Đã lâu quen rồi mà
Nhưng có thứ thuê lạ:
Gần đây mới nở ra?

Cũng viên này, viên nọ
Suốt cả ngày la cà..
Chửi tục và nói láo
Hại người, bênh quỷ ma!

Hỏi các bạn có biết?
chúng là ai giữa đời
vì lẽ phải, sự thật?
Hay đồng tiền nắm xôi?



Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHO HỎI BÁC ĐÀO ?

Phạm Viết Đào



Bác Đào bác ý bảo:
“Moa không sợ bố con thằng nào!
nhà moa toàn đồ thật
ấm với vung bằng đất,
nhào nước mắt mồ hôi,
nặn những câu chuyện thật,
tình báo hay tình yêu
cứ thoải moái vô tư..
vì không có gì sợ mất..”

Phục bác ấy thật!
đứng trên lưỡi dao..
như đứng trên thành đồng,
như đứng trên mặt đất
như đứng trong vườn nhà mình,
không lăn tăn gì sất!

Mặt đất này những năm không bình thường..
Bất cứ lúc nào cũng có thể bão dông..
bất cứ lúc nào.. đổi cực
bất cứ lúc nào:
Cũng đau!

Hỏi:
Bác nói hư hay nói thiệt?
Hay bác cũng làm:

TÌNH BÁO?

TÌNH YÊU?




Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vàng và rác? Biết đâu mà lần?



BLOG TRANHUNG09 CÓ PHẢI LÀ “CHÂN GỖ” CỦA TÌNH BÁO HOA NAM



                              Phạm Viết Đào.


Cách đây không lâu, Blog Phamvietdaonv có nhận được một thư phản hồi của một blogger qua email cảnh báo: Hãy cẩn thận với Blogger Tranhung09, y là “chân gỗ “ của Tình báo Hoa Nam đấy?
Sở dĩ nhận được ý kiến phản hồi này là do trước đây Blog Phamvietdaonv sử dụng giao diện của 360 plus, ( Hiện nay vẫn đang sử dụng song hành với Blogspot), một lần nhận được ý kiến tư vấn của Tranhung09 khuyên Phamvietdaonv nên chuyển sang sử dụng Blogspot có giao diện bắt mắt hơn…Tranhung09 đã đặt đường link và chủ blog đã vào coi thử Tranhung09 và thấy bắt mắt, ưng ý liền…
Chủ blog liền bảo con trai, còn đang học lớp 11 thiết kế cho một trang theo blogspot và đã đưa được bài lên nhưng chưa sử dụng được hết tính năng kỹ thuật của trang này. Khi lên mạng, Tranhung09 đã góp ý nên chính sửa giao diện một số mục, nếu cần Tranhung09 sẽ giúp. Thế là blog Phamvietdaonv liền trao “tay hòm chìa khóa” blog của mình cho Tranhung09 nhờ thiết kế hộ…
Gửi mật khẩu đi khoảng nữa giờ thì chủ blog thấy áy náy liền xóa và vô hiệu luôn mật khẩu đã gửi cho Tranhung09; tự mình mày mò làm lấy những gì mình muốn…
Không ngờ một thời gian sau, blog Phamvietdaonv nhận được email cảnh báo của một blogger: Bác Đào hãy cẩn thận, cảnh giác với Tranhung09, y là “ chân gỗ “ của Tình báo Hoa Nam đấy ?! Blog Phamvietdaonv đã trả lời bogger kia rằng: Bạn yên chí đi, blog Phamvietdaonv, thậm chí cả email trao đổi thư từ và cả điện thoại cá nhân cũng chẳng có gì bí mật, không có bất cứ điều gì có khả năng đe dọa an ninh quốc gia và làm tổn hại để chủ nhân cả…Ai muốn nghe trộm hay mở chuyên án tìm chứng cứ phạm pháp thì cứ vô tư đi. Do đó ai muốn vào, muốn nghe trộm, muốn cài “rận rệp “ cũng chẳng làm sao cả…
Blogger kia đã hồi âm trở lại đại ý: Hoan nghênh chính sách “ không thành kế “ của blog Phamvietdaonv…
Tất cả những thông tin này sau đó Blog Phamvietdaonv cũng đã Forwad lại cho Tranhung09 với lời nhắn vui kiêm cảnh báo: Có người mách tôi, ông là “ chân gỗ “ của Tình báo Hoa Nam có đúng không ? Đối với Blog Phamvietdaonv thì hoàn toàn vô tư, “chân gỗ” hay “chân chì” hay chân… gì gì thì ngôi nhà của Blog Phamvietdaonv chỉ cài then mà không khóa; bởi vì trong đó chẳng có tài sản gì có thể trao đổi mua bán sinh lợi nhuận được !!!
Gần đây không rõ vì lý do gì mà Hà Minh Thành rất ít viết thư cho Blog Phamvietdaonv, bức thư mới nhất gửi vào hộp thư thì không thể nào đọc được; không biết vì lý do gì ? Phải chăng do Hà Minh Thành sử dụng phông chữ không phổ thông ?! Hay ai đấy vào gây nhiễu ?!
Kể lại chuyện vui này để chứng tỏ rằng: Blog Phamvietdaonv lên mạng chơi vô tư, chả sợ một thế lực thù địch nào tuốt; mặc dù gần đây các bác lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta vẫn luôn nhắc toàn dân nên coi chừng, cảnh giác với các thế lực thù địch, không để chúng tìm cách lôi kéo, chia rẽ Đảng, Chính phủ và nhân dân Việt Nam với Đảng và Chính phủ Trung Quốc ???
P.V.Đ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CÔNG BẰNG TRONG VẬT CHẤT, GIÁO DỤC VÀ DANH VỌNG



CÔNG BẰNG TRONG VẬT CHẤT, GIÁO DỤC VÀ DANH VỌNG

Nguyễn Hoàng Đức

Không có cân bằng, tất cả thế giới sẽ sụp đổ. Triết gia Socrate ví, một con thuyền nếu lệch mạn thì sẽ úp đổ, suy rộng ra mọi thứ ở đời đều vậy, một con chim bị chặt một bên cánh không thể bay lên, một chiếc máy bay giống như chiếc diều cánh không cân sẽ bổ nhào. Triết gia Hegel cũng nói nếu chiếc cột không được dựng thẳng để tạo cân bằng với các vì kèo thì tòa nhà sẽ đổ.

Cân bằng là nguyên lý tồn tại của vũ trụ, nhưng cũng là đạo đức cao quí nhất của con người. Triết gia Platon và Aristote nhận thức: Văn học là cao đẹp nhất vì nó diễn tả được khát vọng bên trong sự cao đẹp của tâm hồn là công bằng. Chúa Jesus khi nhập thể làm người đã tuyên xưng “Ta đến để làm chứng cho sự thật”.Làm chứng nghĩa là gì? Nghĩa là đúng sai rõ ràng để kiến tạo sự công bằng. Trước khi thở hơi cuối cùng, Chúa Jesus cũng bảo: “Thầy để lại bình an cho anh em”. Bình an là gì? Bình an là cái tự thân trong đó phải chứa công bằng. Người Việt nói “Cha nói oan, quan nói hiếp, chồng có nghiệp nói thừa”, có nghĩa là từ quan hệ trong nhà ra đến xã hội, người ta nếu không thực hiện công bằng với nhau thì tất cả mọi tình cảm đều đổ vỡ.

Chúng ta bàn đến công bằng, tức là bàn đến vấn đề cốt lõi nhất của lịch sử loài người. Có thể nói, tất cả các cuộc chiến tranh, bạo loạn, tương tàn, thịt nát xương tan từ xưa đến nay đều là do mất công bằng. các cuộc chiến tranh giữa chủ và tớ, giải phóng nô lệ, rồi giải phóng phụ nữ, giải phóng đất đai bị chiếm… đều do bị đối xử bất công.

Triết gia Aristote bàn, có ba loại công bằng chính:

1- Công bằng về vật chất

2- Công bằng về giáo dục

3- Công bằng về danh vọng

- Về vật chất, như người Việt nói “ghen vợ ghen chồng không nồng bằng ghen ăn”. Cái ăn, cái mặc, cái ở, cái đi lại hay tất cả những gì thuộc vật chất đóng vai là tiện nghi cho thân xác, nếu không được đối xử công bằng, thì sẽ dẫn đến giành giật đâm chém. Vì thế các chuyên gia rất chú trọng đến tỉ lệ chênh lệch giầu nghèo ở các quốc gia. Tỉ lệ này quá cao sẽ dẫn đến bất ổn, biến loạn về chính trị. Bài học đó ở các nước châu Phi mới đây là minh chứng rất rõ ràng, một mình tổng thống Gaddafi còn nhiều tỉ đô la hơn cả nước cộng lại.

- Ở đời thường, kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, người lớn bắt nạt trẻ em, người trẻ bắt nạt người già, đàn ông bắt nạt đàn bà, nhưng còn một thứ bắt nạt khác đó là: người khôn bắt nạt kẻ dại. Nếu người ta không bình đẳng về giầu nghèo thì sẽ có cảnh người giầu ăn hiếp người nghèo, nhưng nếu người ta không bình đẳng về giáo dục thì sẽ diễn ra: người khôn lấn lướt người dại. Vì thế sau bình đẳng về vật chất con người phải được bình đẳng về giáo dục.

- Nhưng Aristote cho rằng: bình đẳng về danh vọng mới là thứ khó nhất. Danh vọng là gì? Người dốt đâu có yên phận, mà khi thuộc dạng con ông cháu cha, hay con cháu các cụ cả, hoặc có mấy chữ “Ệ” ( hậu duệ, quan hệ, tiền tệ ) họ lại leo lên lãnh đạo cả người khôn ngoan hơn mình. Rồi tác phẩm dở lại lĩnh giải cao… Đó là những bất bình đẳng về danh vọng, nó chênh lệch hơn bất bình đẳng về vật chất và giáo dục cả vạn lần.

Danh vọng là gì? Ta cứ tạm gọi là “vua biết mặt, chúa biết tên”. Cao Cầu chỉ có tài lêu lổng đá cầu hầu vua mà leo lên cả chức tể tướng nước Tầu. Tại sao? Vì vua chỉ quan tâm đến thú vui đá cầu nên mới biết mặt Cao Cầu và cho y lên làm tể tướng. Còn những người tài giỏi nổi tiếng khác thì sao? Vua không quan tâm đến lĩnh vực đó làm sao nhìn ra họ. Nước ta rất nhiều người chỉ có thể làm thơ nhì nhằng mấy bài đóng lại thành một cuốn sách không có gáy, nhưng lại rất nổi tiếng lại còn thăng quan tiến chức vù vù. Tại sao? Vì họ sẵn báo chí văn nghệ của nhà nước đấy, cứ thế mà phơi sản phẩm để vua biết mặt chúa biết tên, hay dở gì thì cũng chỉ có sản phẩm của họ được trưng bày, được xếp hàng, và được trao giải thưởng. Còn người khác ấy à, không được bày bán thì có hay mấy cũng xếp xó. Khi Việt Nam vào WTO, một số báo cáo của quốc tế và trong nước phát hiện rằng: một kỹ sư trong quốc doanh được ưu tiên gấp bảy lần một kỹ sư bên ngoài. Có nghĩa là xếp trong mậu dịch được ưu tiên gấp 700% người hành nghề tự do. Nhưng chỉ có 700 % thôi sao? Vụ ụ nổi chỉ là sắt phế liệu người ta đã báo giá hơn cả nghìn lần, cũng như những mét vuông đất nông nhiệp sau khi nhảy nhót trong giấy tờ dự án cũng chênh giá cả nghìn lần, như vậy thì không thể có ưu tiên bảy lần, mà hàng trăm lần. Trời ơi, ở đời như người Việt nói “thua thầy một vạn không bằng thua bạn một ly”. Chỉ một ly ở đời đã phân ra nhà quán quân và á hậu, vậy thì mấy anh nhà thơ, nhà văn mậu dịch được ưu tiên hơn người khác đến cả trăm lần, thử hỏi tài cán lệch nhau bao nhiêu?

Ưu tiên thế nào ư? Mới đây, người ta nhắc lại, cô gái phát thanh viên kia, bị tóm quả tang 2 lần ăn trộm ở nước ngoài, vậy mà khi về cô vẫn được giữ nguyên việc làm, và được bình an vô sự. Còn văn thơ quốc doanh. Thơ lèo tèo của mình và cánh hẩu thì cho “phơi” liền lên báo, còn người khác thì xếp xó làm hàng tồn kho đã. Muốn in thành tập ư? Của “chúng tôi” đóng dấu in liền xếp hàng đầu vào lĩnh giải, thành viên trong ban giám khảo cũng tham gia dự thi, vừa đá bóng vừa thổi còi, thử xem giải sẽ về tay ai? Của người khác ấy à, cứ ngồi vòng ngoài mà ngóng cổ, hãy kiên nhẫn mà đọc ca dao “để lâu cứt trâu hóa bùn”. Nhân nói chuyện về cứt, chúng tôi cũng xin nói thẳng tưng luôn, thơ của chúng tôi dẫu là cứt nhưng có dấu mậu dịch vẫn ẵm giải nhất, còn của mọi người là ngọc thì cũng vẫn xếp kho mốc meo.

Cũng bàn luôn về chuyện ăn cắp, không chỉ có bên truyền hình ăn cắp không sao, mà ngay tại đây, chúng tôi với vụ ăn cắp HQT còn được xí xóa và gửi đi đọ giải Nobel. Còn PĐ kia, thuổng nguyên xi một cái tên “chứng minh thư” của thiên tài thế giới vẫn ẵm giải như thường. Các ông kêu đi, định “ném đá” à, thử xem dân đen làm gì được cán bộ văn nghệ có quyền to chức lớn?

Cái đẹp nhất của cuộc đời là tinh thần công bằng như người Việt bảo “Được lòng ta xót xa lòng người”. Thì cái xấu xa nhất là bất công. Bất công có lẽ chỉ thua giết người, ăn cướp. Nhưng nếu để bất công lây lan thì chuyện giết người, ăn cướp cũng sẽ đến liền, và đã hiển hiện rồi, bất công đó đã dẫn đến việc đạo văn trắng trợn mà vẫn được giải. Người Việt nói “đi đêm lắm có ngày gặp ma”, việc giải thưởng bung bét vừa qua, cả người trong Hội Nhà Văn và người bên ngoài đều phản ứng tẩy chay. Chứng tỏ “cái kim trong bọc mãi cũng bị lòi ra”, sự bất công không thể tồn tại vững chãi trên đường sữa mãi được.

Chống lại bất công là sự nghiệp cao đẹp nhất và gian nan nhất của lịch sử làm người. Chúng ta hãy dấn bước để lọai trừ sự bất công, trước hết là hãy vạch mặt những kẻ đòi ăn mãi tem phiếu bất công, dù sao thì nhà nước cũng đã loại bỏ chế độ tem phiếu rồi, sau đó hãy công tâm xếp họ vào đúng vị trí bé mọn kéo bè cậy cánh của họ. Số đông là sức mạnh cơ bắp, đừng sợ vì có một phương ngôn: “Mình tôi với chân lý là đa số”. Việt Nam chủ yếu là các nhà thơ nông dân nghiệp dư co cụm muốn í ới mua vui và mua danh. Đám đông là sức mạnh của cơ bắp. Nhưng trên thế giới loài người vẫn nói “Trí tuệ là sức mạnh”. Đặc biệt trong thời cấp bằng sáng chế phát minh cho sáng tạo, một bằng phát minh cho một hãng điện tử chẳng hạn còn thu lại nhiều tiền hơn cả một dân tộc làm nghề cơ bắp. Cái đẹp nhất của văn chương là lẽ công bằng. Đó cũng là sức mạnh cao nhất của văn chương. Chỉ những người yếu mới đòi sáng tạo bằng co cụm ưu tiên cơ bắp. Tôi tin rằng khi nào có báo chí tư nhân, người ta được đăng những bài lựa chọn nào hay nhất, thì mấy anh mậu dịch sẽ phơi ra chỉ có một chút tài năng nhỏ như mấy mẩu tem phiếu giành cho cá ôi, thịt thối, nước mắm thiu.

Công bằng thật xứng đáng là đề tài để chúng ta bàn sâu và nhiều hơn nữa, mong được chia sẻ và trao đổi với mọi người. Chúng ta hãy tích cực tham gia để cho chiếc mặt nạ bất công phải rụng xuống. Xin cám ơn!


NHĐ 16/05/2013


Phần nhận xét hiển thị trên trang