Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

Tư liệu cũ:

ĐỒI THÔNG HAI MỘ




Truyện thơ: TÙNG GIANG
ĐỒI THÔNG HAI MỘ là một truyện thơ đã thất truyền . Hiện trong tất cả các thư viện đều không còn lưu trữ. Bản này là bản truyền miệng. Được ghi lại theo trí nhớ của một cụ bà, còn thiếu một đoạn nhỏ. Văn bản có thể còn nhiều chỗ sai sót. Tuy nhiên cũng là rất quý khi sưu tầm được ngần này. SÔNG LỤC xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc!



001 Anh Đinh Lăng giờ đây đâu nhỉ?
Anh của em yêu quí nhất đời
Anh đi mù mịt xa khơi
Phượng hoàng tung cánh phương trời mải bay

005 Nỗi niềm em anh hay chăng nhỉ
Vẫn chờ anh bóng lẻ phòng không
Xa trông mây nước mịt mùng
Lệ sầu thấm ố chăn hồng đêm đông

009 Chí ngang dọc non sông nghĩa vụ
Nợ cao dày vũ trụ tang bồng
Tuy chưa pháo nổ rượu nồng
Tuy chưa chăn gối vợ chồng như ai

013 Nhưng một buổi sớm mai em nhớ
Một sớm thu mưa gió âm thầm
Đồi thông gắn bó sắt cầm
Đồi thông tiễn biệt lệ đầm áo xanh

017 Ngồi bên anh em anh kết nguyện
Nghĩa trăm năm giữ vẹn lời thề
Chờ anh cho đến ngày về
Em chờ anh đợi không hề đổi thay

021 Mười bảy xuân dù hay dù dở
Trông vào anh muôn thuở cậy nhờ
Xa anh em chẳng còn ngờ
Xa em anh chẳng hững hờ đơn sai

025 Anh bốn bể tương lai hứa hẹn
Em ở nhà giữ vẹn hồn trinh
Núi cao đồng rộng chứng minh
Em nguyền chỉ có một anh là chồng


029 Một là có hai không là chết
Chết còn hơn chịu ép tình duyên
Tình duyên không bởi uy quyền
Tình duyên đâu phải bạc tiền bán mua

033 Kìa tình sử một vua thoái vị
Bỏ ngai vàng vì bị ép duyên
Bỏ ngai vàng giữ lời nguyền
Cùng người thôn nữ vui miền thôn trang

037 Công sinh dưỡng coi ngang trời bể
Đạo làm con cần để trên đầu
Kể chi khanh tướng công hầu
Kể chi bần bách sang giàu thường dân

041 Lời giáo huấn tu thân xử thế
Điều thiệt hơn lí lẽ ở đời
Đạo con đâu dám sai lời
Bất nhân bất hiếu có trời nào thương

045 Đã theo đòi văn chương đèn sách
Em đã hay nhân cách cương thường
Tam tòng tứ đức phải tường
Công dung ngôn hạnh mọi đường vẹn phân

049 Khốn nổi việc hôn nhân quan trọng
Cả một đời hy vọng chứa chan
Nỡ nào ép uổng tơ loan
Nỡ nào thắt buột hờn oan cho đành

053 Mới lọt lòng đã thành phu phụ
Tuổi sơ sinh cư sự biết gì
Lớn lên tuân lệnh vu qui
Quyền cha mẹ định em đi lấy chồng

057 Ôi lá thắm chỉ hồng đâu thế
Một lời em không thể kêu xin
Người mà em quí em tin
Mối manh đủ lễ bao phen chẳng thành

061 Người mà từ dáng hình hạnh kiểm
Không điểm nào là điểm em ưa
Lại là phải kính phải thờ
Kết duyên chồng vợ thảm chưa hở trời

065 Trước em đã bao người duyên ấy
Đã bao duyên trông thấy mà thương
Nhịp cầu tan vỡ đoạn trường
Trống xuôi kèn ngược mọi điều dở dang

069 Đinh Lăng anh Đinh Lăng đi mãi
Chín thu rồi bao nỗi đầy vơi
Ngoài song vẫn lệ ngâu rơi
Trong rèm vẫn lệ một người chờ anh

073 Đã hai lần vấn danh nài ép
Đã hai lần liều chết quyên sinh
Để hồn bay bổng theo anh
Để tim khỏi rạn máu tình rẽ ngang

077 Để nhà thấy hoa tang đầy cửa
Để tiệc hoa tan vỡ tiệc hoa
Để bướm gần khỏi vào ra
Hoa này riêng của bướm xa chưa về

081 Anh Đinh Lăng say mê đâu đó
Lời thư xưa còn nhớ hay quên
Hay anh say thú thiên nhiên
Say mê non nước lạc miền thiên thai

085 Cùng tiên nữ thơ ngây xuân mộng
Khúc nghê thường rung động ca vang
Hay anh say bạc đắm vàng
Non vàng bể bạc sẵn sàng đế vương

089 Say bể bạc uyên ương ríu rít
Đắm non vàng khắng kiếp tơ duyên
Hay anh mê bả uy quyền
Thuận buồm đài các xuôi thuyền phong lưu

093 Bên người ngọc đủ mưu thần thế
Nhờ duyên may đủ kế cầu vinh
Mãi vui quên chí bình sinh
Quên nhà quên nước cốt mình ấm no

097 Hư vinh đó càng to càng nhục
Vinh làm chi nát mục thân danh
Bao lời hải thệ sơn minh
Bao lời hứa hẹn tử sinh quên rồi

101 Bao mộng đẹp của đồi thông cũ
Đã vì anh tan vỡ chẳng thành
Than ôi ! Anh nỡ vô tình
Vui chung anh hưởng hận mình em mang

105 Người ta để tang, tang có hạn
Còn em đeo hận,hận không bờ
Uyên chia Nhạn lẻ bơ vơ
Thân em chiếc bóng đợi chờ khoảng không

109 Nếu anh cùng non sông còn sống
Máu hiên ngang dòng giống phi thường
Tình xưa em đó anh thương
Phương trời dừng gót cố hương tìm về

113 Tìm đồi thông xưa kia hẹn ước
Tìm gốc thông ngày trước hẹn hò
Tìm người chung một chuyến đò
Sông sâu bể cả dặn dò có nhau

117 Tìm người biết vàng thau phân biệt
Biết tôn thờ hào kiệt anh hùng
Tìm người tín nghĩa thủy chung
Gan vàng dạ sắt nấu nung không sờn

121 Tìm người vì duyên hờn phận tủi
Kiếp hoa rơi ngắn ngủi đành cam
Hỡi anh tráng sĩ áo lam
Anh đi đi mãi, mải ham những gì

125 Anh ra đi em vì thủ tín
Chờ anh về, chờ chín thu trường
Ngày thường nuốt lệ là thường
Đợi chờ nào quản dặm trường xa xôi

129 Nghe oanh hót lứa đôi khắng khít
Nhìn bướm bay quấn quýt yêu đương
Lòng càng sôi nỗi vấn vương
Ngày nào đất độ trời thương anh về

133 Ôi mộng đẹp gối kề chăn ấm
Sao lại riêng ngăn cấm đôi ta
Thế rồi sau chín thu qua
Vẫn không yên sống để mà nhớ thương

137 Thế rồi luôn tai ương liên tiếp
Chờ đến cùng tận kiếp hoa rơi
Thế là đành, thế là thôi
Người về chưa thấy hoa rơi đã tàn

141 Đinh Lăng anh muôn vàn thê thảm
Về đi thôi can đảm quay về
Về tìm chốn cũ xưa kia
Viếng mồ người cũ gợi chia chút tình

145 Đồi thông trước một mình một mộ
Gốc thông xưa sương lộ điêu linh
Nằm ôm vẹn một hồn trinh
Nằm ôm một mối hận tình ngàn thu

149 Trước mộ bạc ô hô lên tiếng
Ngày Đinh Lăng về viếng hồn oan
Để cho hồn đỡ oán than
Để tình đỡ hận tiêu tan não nùng

153 Trước mộ bạc anh không giấu giếm
Chín thu ròng im tiếng vì đâu
Chân tơ kẽ tóc tình đầu
Nỗi niềm kể hết cho nhau hả lòng

157 Rồi anh lại ngựa lồng đường cũ
Bụi khói sương tung gió mịt mù
Đồi thông gió thổi vi vu
Hồn em theo gió âm u lạnh lùng

161 Nếu anh phải anh hùng nam tử
Trót lỡ lầm bỏ dở bình sinh
Trót lầm lấy nhục làm vinh
Mồ em làm đích để anh cải hồi

165 Anh nhớ lại những lời thư trước
Hai ta thề vì nước quên mình
Em về nặng gánh nợ tình
Anh đi hồ hải tung hoành hiên ngang

169 Anh đi luyện chí gan bền bỉ
Em về chờ tri kỉ thành danh
Ngày xanh mòn mỏi tuổi xanh
Bóng anh mơ bóng mộng quanh bên mình

173 Sầu thương mà lệ tình chan chứa
Lệ đầy vơi ngóng gió chờ mây
Tin anh biền biệt nào hay
Anh còn hay đã quá say thật rồI

177 Nếu thát vì giống nòi sở ước
Vì giang san tổ quốc vinh quang
Thì em thát chẳng hờn oan
Tuyền đài với cả hân hoan anh chờ

181 Nếu trái lại lời xưa anh bỏ
Bỏ lời xưa xem nhẹ tình xưa
Thì ôi thôi! Sống bằng thừa
Nước non trốn nợ tình lừa dối nhau

185 Thác nhường ấy trước sau xá kệ
Sống như kia sống để làm chi
Túi cơm giá áo khác gì
Sống loài vô giác vô tri uổng đời

189 Cùng cây cỏ để rồi mục nát
Cùng thời gian tan tác tuổi xanh
Cùng phường vong quốc an thân
Cùng phường vô đạo bất nhân bội tình

193 Anh Đinh Lăng bóng hình bốn bể
Thấu lời em, em kể em than
Lời em gửi gió mây ngàn
Gửi ạnh gửi cả muôn vàn sầu thương

197 Trên đây mối tơ vương vò rối
Gánh chung tình tắt lối nghẽn đường
Vườn xuân giông tố phủ phàng
Hoa xuân đương độ cánh tàn nhị rơi

201 Trên đầu thuyền tình bơi ngược sóng
Giữa bể tình trông ngóng bến xưa
Bến tình xa lắc xa lơ
Bể tình thuyền đắm bến chưa gặp thuyền

205 Trên đây gương thề nguyền hẹn ước
Giữ lời thề sau trước không phai
Thân dù đá nát vàng phai
Lòng son dạ sắt không thay đổi lòng

209 Trên đây huyết thư Dung để lại
Nhờ đưa Lăng, Dung đợi lỡ rồi
Đêm tân hôn, nàng biệt đời
Liễu thân tử tiết giữ lời nguyền xưa

213 Vì thu trước ngày mưa ảm đạm
Dung xa Lăng, xa bạn tâm đồng
Một đời Lăng đã là chồng
Chồng xa là cả hận lòng chia li

217 Nhưng lòng muốn chàng đi vì nước
Chí riêng chàng sở ước từ lâu
Giang san Tổ Quốc làm đầu
Nhà tan nước mất còn đâu thân mình

221 Tình lưu luyến hận tình nhi nữ
Cảnh chia li lệ ứa sầu vương
Chàng đi chí cả bốn phương
Nàng về ôm mộng đau thương đợi chờ

225 Tháng ngày qua tằm tơ khung cửi
Tháng ngày qua vọng gửi người xa
Người xa người đợi ở ta
Xa người ta đợi người xa ta chờ

229 Chín thu rồi sống chờ đau khổ
Ba lần rồi ngăn trở ép duyên
Lần nào lòng cũng không quên
Nỗi riêng cầu khẩn lượng trên thấu trời

233 Nhưng cổ tục của đời chuyên chế
Không cho nàng tự ý yêu Lăng
Ép duyên gắn phận khăng khăng
Quyền trên định liệu nên chăng tự quyền

237 Lần cuối Dung quá phiền quá tủi
Sức người tàn bọt nổi mây tan
Ích gì ngậm thở ngùi than
Lượng trên hẹp lượng kêu vang cũng thừa

241 Phương kế gì mưu cơ nào nữa
Ngoài chết ra khó giữ toàn danh
Thôi thì sống nhục chết vinh
Chết đi trọn nghĩa trọn trinh trọn đời

245 Ngày cưới Dung rợp trời náo nhiệt
Nhạc hòa ca yến tiệc hòa ca
Dung tuơi Dung đẹp như hoa
Dung về nhà mới thướt tha diễm kiều

249 Phòng tân hôn mỹ miều lộng lẫy
Nhớ đến Lăng đầy rẫy sầu thương
Nhớ người ngàn dặm trùng dương
Nhớ người xây mộng uyên ương tan rồi

253 Nhớ người ruột rối bời trăm mối
Đương cùng rồI xử đối ra sao
Thấu chăng bể rộng trời cao
Trọn niềm thủ tín đợi bao lâu rồi

257 Thôi đành thôi tái hồi kiếp khác
Kiếp này thôi hồn thác thanh tao
Núi Hoàng rừng Cấm sông Thao
Chứng minh phận bạc má đào tuổi thơ

261 Trời vừa tối gặp cơ hội tốt
Sẵn tiên đan nàng nuốt một liều
Giờ sau phách lạc hồn siêu
Tiệc hoa tan vỡ người kêu gọi rầm
265 Cây cỏ cũng âm thầm ủ rủ
Sầu thay người tình cũ thu xưa
Túi Dung đầy túi huyết thư
Lệ nhòa dòng máu hồn mơ não đời

269 Với song thân một lời tha thiết
Cho chôn nàng trọn tiếc trọn trinh
Đồi thông gò giữa cảnh xinh
Vọng tàn kỳ vọng an ninh cuối cùng

273 Đồi cao với bóng tùng che chở
Hương hồn nàng muôn thuở anh linh
Thôi đành cam tội công sinh
Để duyên khỏi ép để tình khỏi oan

277 Với chồng nàng, chàng Lăng, nàng nguyện
Với chồng nàng, nàng hẹn tử sinh
Huyết thư huyết lệ thanh minh
Đoạn trường khổ ải oai linh cõi trần

281 Nếu Lăng sống có lần trở lại
Nếu thôi về đành đợi kiếp sau
Kiếp này đã dỡ dang nhau
Kiếp sau ước vọng trân châu thỏa tình

285 Kiếp này đã gương bình tan vỡ
Kiếp sau cầu không lỡ phượng loan
Kiếp này nghiệp chướng tiền oan
Kiếp sau hưởng phúc đồng hoan vui vầy

289 Tiếng kêu sương chim đầy tuyệt vọng
Xé không gian réo giọng u sầu
Lệ người đẫm ngọc chìm châu
Cạn ròng cạn hét còn đâu khóc đời

293 Đã đến lúc xa trời gần đất
Đời chỉ còn kẻ khuất người xa
Tay buông mắt nhắm cho qua
Hồn thiêng sống mãi để mà chờ mong

297 Hồn thiêng sống mãi trong trắng mãi
Trên đồi thông trên bãi trường đời
Trên cao trên cánh chim trời
Tháng ngày theo dõi bóng người xa xăm

301 Chôn Dung chưa được năm tháng chẳn
Trên đường về Lăng vẫn đinh ninh
Gặp Dung thỏa nguyện ba sinh
Gặp Dung hải thệ sơn minh thỏa nguyền

305 Nhưng nhân định thắng thiên ít lắm
Lăng quay về tình đắm duyên tan
Huyết thư huyết lệ hòa tan
Bên mộ Lăng kể nỗi oan nát lòng

309 Mỵ Dung em Mỵ Dung thân ái
Đinh Lăng đây anh chậm mất rồi
Tìm em thôi đã mất người
Chốn này gặp gỡ đã mười năm xưa

313 Thế là cả giấc mơ tan vỡ
Thế là thôi tình lỡ mộng tan
Thế là trâm gãy gương tan
Đoạn trường cùng gánh suối oan cùng đò

317 Ngoài ngàn dặm anh chờ từng khắc
Trong buồng the em nhắc từng lời
Tơ lòng cùng lựa một giây
Nỉ non tha thiết một ngày gần nhau

321 Thì ôi đây nào đâu xa nữa
Gần nhau rồi đã dỡ dang chưa
Mộ em cỏ úa nằm trơ
Ôm mồ em khóc hòng chờ duyên sau

325 Mỵ Dung em vì đâu nên nỗi
Phải đâu vì tội lỗi đôi ta
Hồn em rừng thẳm non xa
Về đây nghe kể chuyện qua não lòng

329 Lời thề trước trọn vòng tình ái
Đâu dám sai dám trái lời thề
Đồi thông từ thuở chia li
Chín thu tuy vắng lòng ghi tạc lòng

333 Chí gan sắt nấu nung thành thép
Dạ đá vàng tha thiết nào phai
Ngàn trùng bôn tẩu nước ngoài
Gắng công mong chóng thành tài hồi hương

337 Để Lăng Dung uyên ương tương thác
Cùng hy sinh gánh vác sơn hà
Nợ gia đình nợ quốc gia
Bao nhiêu nợ nặng hai ta trả cùng

341 Nhi nữ tạo anh hùng là thế
Chí anh hùng là chí bốn phương
Ngờ đâu cuộc thế tan thương
Đồi thông nổi báo suối ngang lật thuyền

345 Em phẫn uất vì duyên thắt buột
Em liều thân để được toàn danh
Để sen trong ánh bùn tanh
Để gương duyên ép tan tành đời soi

349 Tinh duyên trôi, thôi trôi cả mộng
Mộng tan rồi hy vọng tan rồi
Tình ta thôi thế là thôi
Tình ta xa thẳm đôi nơi âm trần
353 Lần trí nhớ ân cần anh kể
Đoạn đường xưa chia lẻ đôi ta
Để em nhẹ gánh nghi ngờ
Ngỡ anh thay đổi hững hờ tình xưa

357 Anh ra đi ngày mưa thu đó
Một ngày thu anh nhớ suốt đời
Lệ em hòa lệ ngâu rơi
Lệ ngâu hòa với lệ người kiên trinh

361 Đã cùng nhau đinh ninh cặn kẽ
Xa nhau đây rồi sẽ gần nhau
Gần nhau cho đến bạc đầu
Gần nhau đến thác gần nhau hai mồ

365 Em về duyên lỡ chờ ôm mộng
Anh đi tin tưởng vọng cao xa
Em về tháng trọn ngày qua
Anh đi non nước bao la mịt mùng

369 Em về thêu chữ “đồng” trên gối
Anh đi tìm gỡ rối đường tơ
Em về vui sống trong mơ
Anh đi xây dựng vần thơ khải hoàn

373 Em về với muôn vàn tưởng vọng
Anh đi càng thận trọng thanh danh
Ngàn dâu xa cách non xanh
Ngàn dâu xa cách em anh vẫn gần

377 Bao lần lại bao lần lần nữa
Hai tâm hồn gạn chứa đau thương
Tình nhà nợ nước vấn vương
Trùng lai mong đợi bốn phương một nhà

381 Chí đã quyết gần xa nào quản
Tâm đã thờ căn bản không thay
Biết bao mộng đẹp ý hay
Ngờ đâu vĩnh biệt lại ngày thu xưa

385 Thân thui thủi nắng mưa dầu dải
Bỏ quê hương vườn trái mến yêu
Cha con sum họp sớm chiều
Anh em đoàn tụ mọi điều thiệt hay

389 Họ hàng chia sẻ cơn tai nạn
Bạn bè vui chén cạn càng vui
Thênh thang ngọn núi đỉnh đồi
Thỏa thuê suối mát lội bơi vẫy vùng

393 Không nô lệ chim lồng hót đậu
Không cúi luồn cá chậu tham mồi
Hoắt lê tự chủ ngọt bùi
Còn hơn mỹ vị sực mùi quốc vong

397 Đời thoáng đãng còn mong chi nữa
Bỏ ra đi sao nỡ an tâm
Nhưng lòng đầy những hận căm
Nước non u ám tối tăm mây sầu

401 Cùng cương quyết anh cầu em nguyện
Gác tình duyên thỏa nguyện non sông
Tương lai đắc thắng thành công
Tình ta vinh hiển non sông mạnh hùng

405 Nhưng chị Nguyệt bất công quá lắm
Bày trò chơi chỉ thắm tơ vàng
Bày ra những cảnh đau thương
Bày ra những cảnh lỡ làng tình duyên

409 Duyên chẳng hợp đảo điên làm hợp
Duyên chẳng ưa thắt buột làm ưa
Lỡ duyên em lỡ tuổi thơ
Lỡ duyên anh lỡ hết cơ hội đời

413 Anh vì em phương trời từ chối
Nàng Thiên Hương lẻ gối chờ duyên
Nhất vùng nổi tiếng nàng tiên
Phòng không lòng lạnh tây hiên một mình

417 Gặp anh nàng tỏ tình mật thiết
Quyết một niềm khắng khít mối tơ
Than ôi nghĩa cũ tình xưa
Mỵ Dung tim khắc bao giờ anh quên

421 Anh kể thực lòng Thiên Hương rõ
Mối tình duyên anh đã nặng lời
Với người ở tận phương trời
Người tuy xa cách ảnh người không xa

425 Mong Thiên Hương rộng tha lỗi đó
Và thôi đừng gắn bó cùng anh
Để anh trọn nghĩa vẹn tình
Đợi ngày kết quả thành danh trở về

429 Mắt Thiên Hương đầm đìa lệ ngọc
Miệng tươi hoa bổng khóc nghẹn ngào
Rồi cách đó bao lần sau
Gặp nhau vẫn thế gặp nhau càng buồn

433 Rồi một ngày vọng cuồng thất vọng
Nàng Thiên Hương xúc động vô ngần
Sẵn dao nàng kết liễu thân
Một tin kinh khủng xa gần xôn xao

437 Lí do gì vì đâu không rõ
Nhà cầm quyền tầm nã bắt anh
Đem anh xử trước tòa hình
Ghép anh vào tội nặng tình sát nhân

441 Đem đày anh chung thân cơ cực
Nỗi oan hồn áp bức kêu ai
Thảm thay đời ngục ngày dài
Anh hùng ứa lệ nhớ người tình xưa

445 Nhớ Mỵ Dung ngày mưa thu trước
Tiễn đưa nhau hẹn ước những gì
Giờ đây nào có hiểu chi
Vẫn yên chí đợi ngày kia anh về

449 Anh về đâu nữa quê hương cũ
Mà em chờ chờ lỡ tuổi xuân
Đời tù chôn hết đời mơ
Chôn theo hết cả đợi chờ ước mong

453 Thu sầu qua lại đông sầu tới
Chín thu ròng tê tái điêu linh
Tin đâu cải tổ hồi sinh
Là tin ân xá cho anh ra về

457 Mỵ Dung em anh mê hay tỉnh
Nổi mừng vui chung đỉnh nào tày
Sổ lồng chim thỏa chí bay
Đường về cố quốc mong ngay trùng phùng

461 Mong gặp Mỵ Dung cùng thề nguyện
Dưới đèn hoa kể chuyện chia li
Rồi cùng nhau cùng ra đi
Để anh làm trọn lời thề nước non

465 Để anh hùng lập tròn sự nghiệp
Để duyên em tha thiết đáng duyên
Thực là hy vọng vô biên
Thực là hy vọng đầy trên đường về

469 Nhưng thảm thay thảm thê thê thảm
Trước mồ em sống cả ngàn thương
Kể sao cho xiết đoạn trường
Vì ta khắng khít lỡ làng cả hai

473 Nhưng chết trong hơn ai sống đục
Chết vinh hơn sống nhục đời nhơ
Mỵ Dung duyên đáng phụng thờ
Còn duyên tái hợp nguyện chờ tái sinh

477 Hồn em thiêng theo anh từng bước
Mà chứng minh lời ước vì em
Mỵ Dung duyên đã khắc tim
Nguyện thề trọn kiếp không tìm duyên ai

481 Anh sống đây thân này hiến nước
Chết vinh quang sau trước một lần
Trọn đời vui sống độc thân
Mỵ Dung là vợ luôn gần bên anh

485 Đồi thông đây sơn minh thệ hải
Đồi thông đây ta gửi xác hồn
Giờ đây xác anh cùng chôn
Hai mồ hai xác một hồn một duyên
489 Em Mỵ Dung tạm yên vui nghỉ
Để anh đi cho phỉ chí trai
Đồi thông duyên nợ còn dài
Đồi thông còn mãi chuyện đời đôi ta

493 Đồi thông cảnh bao la thơ mộng
Đồi thông đồi kì vọng riêng ta
Riêng ta riêng một sơn hà
Suối trong nước réo thông già gió reo

497 Hồn ta tha hồ theo mây gió
Mà thảnh thơi khắp đó khắp đây
Ngàn thu hồn tỉnh duyên say
Đồi thông đây mộ những ngày tuổi xanh

501 Suối ơi suối gần quanh ta mãi
Tắm hồn ta sạch nỗi oan hồn
Lòng ta lòng suối ai hơn
Lòng cùng trinh bạch cô đơn cũng cùng

504 Đồi ơi đồi một vùng bát ngát
Nhạc thông reo réo rắt tơ lòng
Cho ta tiêu giải não nùng
Cho ta siêu thoát non bồng cảnh tiên

509 Núi ơi núi thiên nhiên hùng vĩ
Che chở ta bền bỉ trường thành
Tình ta vững với núi xanh
Núi xanh xanh mãi mộng tình dài lâu

513 Rừng ơi rừng xa đâu mà lạ
Với đồi thông rừng đã quen lâu
Thâm ô huyền bí nhiệm mầu
Tình duyên ta lỡ ta cầu rừng thiêng

517 Em Mỵ Dung tạm yên vui nghỉ
Để anh đi cho phỉ chí trai
Trên đường nhiệm vụ chông gai
Trên đường tranh đấu tương lai giống nòi

521 Trên đường quốc nạn đòi ưu thắng
Trên đường đầy cay đắng gian lao
Trên đường chính nghĩa tối cao
Trên đường bờ cõi giữ sao vẹn tuyền

525 Hồn em tựa cung đàn theo gió
Bên mình anh nhắc nhở không quên
Bên mình khích lệ tiến lên
Sống sao đáng sống ở trên cõi đời

529 Bên mình an ủi lời êm đẹp
Để sống vui tắt dẹp sầu thương
Tình duyên đành kiếp đoạn trường
Báo đền nợ nước đạo thường dám sai

533 Thỏa chí nguyện hai vai nặng gánh
Với sơn hà tỏa ánh vinh quang
Đồi thông kỷ niệm vẻ vang
Đồi thông ghi dấu những trang sử hùng

537 Hồn em thiêng sống cùng non nước
Đợi hồn anh vẹn ước trọn thề
Sau ngày thỏa nguyện quay về
Hai mồ hai xác đề huề chôn đây

541 Với vũ trụ cỏ cây không thẹn
Với sơn hà trọn vẹn con chung
Ô hô tín nữ Mỵ Dung
Khôn thiêng chứng giám soi thông đáy lòng

545 Của người quyết trọn vòng tình ái
Của người thề hăng hái hiên ngang
Ra đi vì một cô nàng
Ra đi vì mối duyên vàng đôi ta

549 Ra đi vì xót xa nòi giống
Ra đi vì lẻ sống công bình
Ra đi vì nước quên mình
Ra đi vì một mối tình đôi ta

553 Lăng lại đi mười ba thu chẳn
Xa mồ Dung lệ đẫm tim vàng
Nhưng nam nhi chí bồng tang
Nợ tình nhẹ nợ giang san nặng nhiều

557 Thất vọng tình không liều nản chí
Thất vọng tình không phí tuổi xanh
Để người tình chết chết vinh
Để người tình sống sống danh anh hùng

561 Anh hùng dũng cảm vùng sơn cước
Quyết hy sinh hiến nước vì tình
Mưa tên bão đạn không kinh
Sa trường máu lửa tử sinh coi thường

565 Diệt xâm lăng qui hàng cởi giáp
Đem vinh quang đền đáp non sông
Mạng coi nhẹ tựa lông hồng
Thân liều da ngực bọc cùng càng vinh

569 Hồn quốc sĩ coi khinh tàn bạo
Khoác nhung y chính đạo xông pha
Phất cờ rống trống hò loa
Trông gương tiên tổ trải qua bao đời

573 Vì xót giống thương nòi yêu nước
Không khoanh tay lùi bước chịu hàng
Chiến bào sương tuyết ố hoen
Ngũ bào khói đạn phủ đen một màu

577 Cầu hòa bình không cầu chinh chiến
Nhưng can trường khinh tiến địch quân
Thân dù vì quốc vong thân
Cũng cam cũng hả còn ân hận gì

581 Vinh dự thay ai bì chiến thắng
Thắng bại thường ngọt đắng cũng thường
Đấu tranh anh dũng quật cường
Hận dầy khát máu lên đường tiến đi

585 Đem chiến công chép ghi chiến sử
Đem tài năng thách thử tài năng
Nơi quan ải nhất Đinh Lăng
Chiến công rực rỡ vẻ vang đã nhiều

589 Văn y sỹ đủ điều thao lược
Võ mưu cơ cứu quốc giải nguy
Từ anh binh sỹ nhỏ ti
Thăng hàm Trưởng Vệ chỉ huy oai hùng

593 Lần cuối Trưởng Vệ Lăng ra trận
Chí tưng bừng nước vận phục hưng
Khải hoàn toàn thắng tưng bừng
Đường về cỏ đón hoa mừng tung hô

597 Sau bao lần cỏ khô hoa héo
Sau bao lần dày xéo lầm than
Bởi quân xâm lược bạo tàn
Túi tham không đáy lan tràn không thương

601 Chia mà trị bất lương vơ vét
Gây giống nòi thù ghét lẫn nhau
Mồi ngon cá dễ mắc câu
Cỏ thơm cám dỗ loài trâu kiếp bò

605 Nước càng đục Vạc Cò càng béo
Tài dối lừa càng khéo càng khôn
Biết bao tử sĩ mồ chôn
Sơn cùng bỏ xác cò thôn lẻ đàn

609 Hận vong quốc muôn vàn uất hận
Thác còn chưa hả giận hết căm
Với người quyền vị không ham
Không ham ảo mộng không ham hư quyền

613 Không tối mắt vì tiền bán nước
Không dày mồ đón rước lấy voi
Không hại giống không phản nòi
Noi gương oanh liệt tranh đòi trị dân

617 Noi gương đó Đinh Lăng quyết chí
Góp máu xương công lí phụng thờ
Góp phần đắp cõi xây bờ
Kì đài độc lập dựng cờ Việt nam

621 Mười ba thu đã căm hả dạ
Đuổi xâm lăng Cú Quạ tan đàn
Tam quân ca khúc khải hoàn
Thoát li đàn áp trăm ngàn bất công

625 Thuyết tà đạo quyết không tồn tại
Thỏa ích mình hãm hại bao người
Mưu mô xảo quyệt dối đời
Thừa cơ lên bỗng hết thời ngã đau

629 Với chính nghĩa trước sau phải thắng
Thắng vinh quang chính đáng vững bền
Đinh Lăng ân báo nghĩa đền
Trên đường thắng lợi thỏa nguyền ước mơ

633 Ác thay nạn bất ngờ hèn nhác
Nỡ đan tay mưu sát anh tài
Bất ngờ một mũi tên bay
Ngựa lồng chồm thét lăn quay xuống đường

637 Quân cứu thương tìm phương cứu chữa
Gan anh hùng tan vỡ tang thương
Thảm thay nghịêp chướng tình trường
Hùm thiêng sa bẫy hết phương tung hoành

641 Trong Ngũ Lân có tình bè bạn
Nguyện vinh hoa vận hạn cùng nhau
Giữ sao tín nghĩa làm đầu
Gương xưa Quảng Bảo một bầu nhiệt tâm

645 Hương lan đầy sân thơm nức
Tiếng chim hoà đua sức hót vang
Gươm kia chẳng chống ngang đường
Xe kia nghiêng bánh vội vàng hỏi han

649 Đàn mấy khúc cao sang lưu thuỷ
Đèn năm canh tri kỉ sử kinh
Mấy câu đồng khí đồng thanh
Người tuy bốn bể vẫn quanh một nhà

653 Áo dẫu rách đậm đà càng mến
Giường dù treo tưởng đến xa xôi
Nhớ khi tay dắt thảnh thơi
Hưu an cùng núi cá bơi cùng đàn

657 Lòng tha thiết không cần lợi lộc
Vận Đinh Ninh, Phạt Mộc thường ngâm
Giao du đã gọi đồng tâm
Sang hèn chẳng kể thăng trầm có nhau

661 Lời cựu ước bạc đầu vẫn giữ
Bần cố tri sinh tử một lòng
Trăm năm tạc một chữ đồng
Gương trong chẳng chút bụi hồng mờ phai

665 Than ôi! Lang Lân hai bạn ngọc
Chốn biên cương ngang dọc tòng chinh
Cùng nhau huyết thệ bội minh
Biệt li có đất tử sinh có trời

669 Trong quân ngũ nguyện lời đồng chí
Tình kết giao thề ví Lưu Dương
Bao phen gối đất nằm sương
Ngọt bùi chia sẻ đau thương đã cùng

673 Thế mà nỡ thay lòng đổi dạ
Vì mối tình gây họa cho nhau
Rắp tâm cầm thú mưu sâu
Lỗi quên tình bạn tham cầu ái ân

677 Phường tục tử uổng thân bảy thước
Đời nam nhi lạc bước lầm đường
Còn đâu sự nghiệp phi thường
Ô danh bất nghĩa bất lương để đời

681 Trước tử thần thôi đành vĩnh biệt
Trưởng vệ Lăng tha thiết yêu cầu
Đồi thông xác được chôn sâu
Mỵ Dung mồ sẵn gần nhau hai mồ

685 Hồn trinh nữ đợi chờ nợ nước
Chí chinh phu nguyện ước từ lâu
Còn hung phạm chớ tìm đâu
Kì lân Xuất Đội mưu sâu vô loài

689 Mưu hại ta vì hai lí lẽ
Dễ đoạt quyền lại dễ cầu duyên
Con Châu Uý: Cầm Bích Liên
Kì Lân cầu khẩn bao phen chẳng thành

693 Với ta nàng cố tình nài ép
Ta một niềm thề chết chẳng sai
Mỵ Dung là vợ ta rồi
Đời ta còn sống trọn đời độc thân

697 Không tin ta không phân lẽ phải
Cầm Bích Liên không đổi ý riêng
Đáp lời xuất đổi công nhiên
Đinh Lăng nàng quí là duyên tự Trời

701 Sắt đá đâu giữ lời được mãi
Tháng ngày trôi lòng phải trôi theo
Mộng tình gửi mộng cao siêu
Bích Liên xây cả thành yêu đợi chờ

705 Tai hại nhỉ, Liên chờ ảo mộng
Lân yêu nàng thất vọng vì ta
Bể tình nổi trận phong ba
Chất cao họa thảm oan ta một mình

709 Thôi vĩnh biệt sự tình có thế
Cho ta về an nghỉ đồi thông
Mỵ Dung tháng đợi ngày mong
Nợ tình nợ nước trả xong ta mừng

713 Cả biên cương núi rừng cây cỏ
Cả biên cương bao phủ màu tang
Đồi thông ngàn dặm quan san
Hồn theo Quốc táng vinh quang quay về

717 Về đồi thông xưa kia hẹn ước
Về gốc thông ngày trước hẹn hò
Về người chung một chuyến đò
Sông sâu bể cả dặn dò có nhau
...
(thiếu 1 đoạn…
Lô Kỳ Lân thân hình tiều tụy,
Giam cầm lâu vì bị tình nghi"...
….)
721 Đầy mối ngờ Kì Lân thủ phạm
Khéo gian ngoan đổi hoạn làm vinh
Trọng lời hấp hối họ Đinh
Bích Liên thề quyết xung phong phục thù

725 Anh Đinh Lăng vân du linh ứng
Anh vì em kiến chứng hộ trì
Cho em làm trọn lời thề
Đưa quân phản bội hồn về theo anh

729 Dưới địa ngục anh phanh thây xác
Trên đường đời tội ác treo gương
Lừa thầy phản bạn gian ngoan
Hại người chiếm hưởng vinh quang của người

733 Lưới trần thoát lưới trời không thoát
Kiếp luân hồi thiện ác chí công
Hướng về hai mộ đồi thông
Em cầu phù hộ cho công em thành

737 Duyên em lỡ, em đành chịu lỡ
Hận tuyền đài em gỡ thay anh
Bạo tàn phản bội đáng khinh
Mưu sâu lừa lọc hiển vinh được nào

741 Xuân đã về hoa đào hớn hở
Cùng trăm hoa đua nở khoe tươi
Bích Liên xuân sắc tuyệt vời
Quyết đem xuân mộng trị đời bất nhân

745 Thay thái độ nàng ân cần tiếp
Xuất Đội Lân tha thiết cầu duyên
Cầu sao quả được như nguyền
Lân Liên tài sắc hưởng quyền kết giao

749 Từ đó luôn cùng nhau hộ diện
Để yêu đương để hẹn để thề
Để xây mộng đẹp Phu Thê
Để tin sự thật hoài nghi không còn

753 Truớc mỹ kế căm hờn đầy rẫy
Lồ Kì Lân sa bẫy hết đời
Xưa nay kể đã bao người
Vua hiền tướng mạnh uổng đời tài ba

757 Gớm cho sắc thu ba quá lắm
Sóng nước đâu mà đắm đuối người
Gớm cho duyên ép duyên ôi
Sóng xuôi thuyền ngược lứa đôi lỡ làng

761 Gây bao cảnh bẻ bàng tan tác
Gây bao trò thâm ác u mê
Bao trò hiểm độc gớm ghê
Bao trò oan nghiệt đến tê tái lòng

765 Một buổi sáng xuân phong đầm ấm
Chàng với nàng đằm thắm yêu đương
Song song đôi ngựa lên đường
Nhạc vàng đủng đỉnh lỏng cuơng chơi dừng

769 Bên thác Bạc tạm ngừng xuống ngựa
Ngắm trời mây ngồi tựa sườn non
Cùng chàng tỏ rõ tấm son
Bích Liên thỏ thẻ nỉ non giải bày

773 Kìa đôi chim ngọn cây khăng khít
Ngọn cây cao ríu rít cùng ca
Dọc ngang một dải sơn hà
Ngàn cây chào hỏi ngàn hoa đón mời

777 Đôi ta với chim trời nào khác
Ta cùng vui theo nhạc tuổi xanh
Bên bờ suối nước rung rinh
Ta vui mộng đẹp đời xinh lâu dài

781 Lòng em cả một trời xuân mới
Đời em là một chuỗi ngày vui
Tưng bừng muôn dải xuân tươi
Gần anh em cảm thấy đời thần tiên

785 Gần anh em muốn quên chuyện cũ
Đã từ lâu ấp ủ lòng son
Nhưng sao lòng cứ tủi buồn
Để lòng bão bể mưa nguồn vẩn vơ

789 Vui duyên mới chuyện xưa muốn bỏ
Bới tro tàn lửa đỏ còn đâu
Gớm cho dạ thế hiểm sâu
Thị phi đặt để những câu lạ lùng

793 Lăng đâu phải anh hùng mã thượng
Đáng để em vụng tưởng thầm mơ
Nói càng thêm xấu thêm dơ
Người đâu dở dáo tráo trơ uổng đời

797 Em tưởng Lăng thực thời đáng bực
Có ngờ đâu Lăng thực gian ngoan
Buộc em đã quá mê man
Yêu chàng chàng bỏ dở dang một đời

801 Duyên em nợ cậy người mưu sát
Hại được Lăng khao khát hả lòng
Mặc dầu việc đó em không
Nhưng ai hạ thủ quả công không vừa

805 Lăng tận số đời thừa đáng kiếp
Sống độc cơ uy hiếp độc tài
Sống vui trên khổ của người
Người càng đau khổ ta cười sướng thêm

809 Nếu anh không rộng quên chuyện đó
Đời ta đâu còn có hôm nay
Mộng vàng ta hưởng ai xây
Quên người xây mộng em đầy não tâm

813 Em mong mỏi trả ân hiệp sĩ
Và xin thề giấu kỹ Kỳ danh
Không hề tiết lộ ẩn tình
Tìm người hiệp sĩ cậy anh em chờ

817 Xuất Đội Lân còn ngờ chi nữa
Bên nàng tiên rực rỡ sắc hương
Mộng cuồng tràn ngập tơ vương
Nghĩ gì biến chuyển sầu thương nợ trần

821 An ủi Liên ân cần tự đắc
Cơ hội may nắm chắc trong tay
Em Liên ta hẵy vui say
Say non say nước say mây say trời

825 Say cho thỏa mộng đời ao ước
Cho bỏ công sao chép đèo bòng
Ngoài ra em chớ bận lòng
Kim chìm đáy biển cũng không khó tìm

829 Huống chi việc nhỏ nhen hiệp sĩ
Phải cầu mong rầu rĩ kém tươi
Em buồn anh hát với ai
Vui đi ta hưởng cuộc đời thần tiên

833 Chàng hiệp sĩ tự nhiên khắc có
Em muốn tìm không khó có ngay
Hiệp sĩ đó chinh là anh đây
Chính anh xây mộng mộng xây đã thành

837 Rồi Lân kể công trình kế hoạch
Và mưu sâu rành mạch hại Lăng
Hại Lăng tình thắng chức thăng
Chiếm Liên chiếm đủ cao sang thỏa tình

841 Quân mật sai hiện hình trước mặt
Trong bụi lau ghi nhặt từng lời
Xích tay Lân hết kêu trời
Lưới trời mầu nhiệm người đời phải tin

845 Mộng hoàn lương xây trên trần tục
Mỗi hành vi trong đục của người
Đều qua gạn lọc lưới trời
Đục trôi bể thảm trong hồi suối tiên

849 Nhờ từ tâm của Liên tha thiết
Tòa rộng tha tội chết cho Lân
Tử hình đổi án chung thân
Đảo tù đày đoạ ăn năn kiếp tàn

853 Đời nham hiểm sống càng bêu nhục
Sống ô danh ô trọc kiếp đời
Ô hô Xuất Đội Lân ơi!
Tài ngươi cao cả hạnh ngươi thấp hèn

857 Gạn nước đục thắng phèn lắng đục
Tội sát nhân tù ngục đầy thân
Để người tội lỗi ăn năn
Ác tâm hoán cải thiện căn sau này

861 Bích Liên từ sau ngày đặt bẫy
Bắt Kỳ Lân Đầy rẫy bất lương
Mê tình đảo ngược cương thường
Mê tình lạc lối lầm đường uổng thân

865 Liên chán nản bất nhân sự thế
Liên chán chường bải bể nương dâu
Loài người khát máu lẫn nhau
Loài người điên đảo mưu sâu lọc lừa

869 Vết thương lòng bao giờ hàn gắn
Vết thương tình duyên đắm tình trôi
Chết tình hạnh phúc chết rồi
Tình trôi trôi cả mộng đời đẹp tươi

873 Vì một Liên hai người mang lụy
Người thác oan người bị ngục hình
Nghĩ duyên mình tủi phận mình
Mộng duyên thôi lỡ mộng tình thôi tan

877 Duyên đã lỡ tiền oan nghiệp chướng
Liên tìm phương thoát vướng ân tình
Áo tu ấp ủ hồn trinh
Tháng ngày cửa Phật kệ kinh nguyện cầu

881 Bao tư trang vàng châu ngọc báu
Dâng tĩnh am mong thấu lòng thành
Phòng khi tai nạn thảm tình
Tế bần gọi chút tạm lành vết thương

885 Nghĩ đến Lăng tơ vương tình cũ
Tội tơ vương mong rũ tội xưa
Năm trăm nén bạc của tư
Đồi thông viếng mộ Liên đưa nhờ làng

889 Xây hai mộ toàn bằng đá trắng
Dựng miếu thờ xứng đáng tôn nghiêm
Ngàn thu non nước thiên nhiên
Nước non lưu luyến khí thiêng anh hùng

893 Trước hai mộ trời đông giá lạnh
Cả lạnh lùng hiu quạnh lẻ loi
Nghẹn ngào khó nói nên lời
Bích Liên sư nữ sụt sùi khóc Lăng

897 Ơi sông núi suối rừng cây cỏ
Thấu lòng ta chứng tỏ cho ta
Lòng ta trong trắng ngọc ngà
Lòng ta khát vọng thiết tha một người

901 Ôi đất thiêng ôi trời cao thẳm
Tình éo le thê thảm đáng chưa
Hí trường diễn tự ngày xưa
Tài hoa đa lụy bao giờ mới thôi

905 Đinh Lăng anh lặn ngòi ngoi nước
Em Liên về quì trước mộ anh
Và mồ chị Dung tối linh
Hai mộ với một hy sinh một lòng

909 Em xây mộng anh hùng phu trướng
Thờ một chồng xứng đáng tòng quân
Một chồng xứng đáng vĩ nhân
Vì nhà vì nước hiến thân đến cùng

913 Ngán thay người anh hùng em đợi
Em gặp rồi em toại chí mong
Bao Đông nuốt lệ trời trong
Trời trong đến phút cuối cùng mộng tan

917 Ngờ đâu trong tâm gan đau khổ
Lăng thờ Dung không bỏ nguyện xưa
Mỵ Dung duyên đáng phụng thờ
Còn duyên tái hợp nguyện chờ tái sinh

921 Hồn em thiêng theo anh từng bước
Và chứng minh lời ước vì em
Mỵ Dung duyên đã khắc tim
Nguyện thề trọn kiếp không tìm duyên ai

925 Thời gian trôi không sai lời hứa
Anh một niềm tưởng nhớ người xưa
Thơ ngây em đã không ngờ
Bể tình dông tố bến bờ hiểm sâu

929 Chị Dung em vì đâu oan thát
Phải chăng vì chị khác cả hai
Hôn nhân chọn ít ở đời
Chọn nơi tiền bạc chọn đời hư vinh

933 Duyên lừa lọc coi khinh tình nghĩa
Duyên đổi thay xá kể cười chê
Ép duyên tình ép thảm thê
Ép duyên em chị cùng chia thảm tình

937 Lời hứa trước tựa hình với bóng
Không như ai vội chóng coi khinh
Suối trong đồi rộng chứng minh
Em nguyền chỉ có một anh là chồng

941 Một là có hay không là chết
Chết còn hơn chịu ép tình duyên
Tình duyên không bởi uy quyền
Tình duyên đâu phải bạc tiền bán mua

945 Đinh Lăng anh vốn xưa lượng cả
Tha tội em, em quả thơ ngây
Yêu anh em đắm em say
Em say em đắm bàn tay anh hùng

949 Bàn tay sắt non sông phụng sự
Bàn tay hùng chống cự bất công
Bàn tay bác ái khoan hồng
Bàn tay của một người chồng hiên ngang

953 Đinh Lăng anh Đinh Lăng tôn quí
Anh vì em nghiệp thế dở dang
Tim em nặng khối sầu than
Tình em lỡ chuyến đò ngang phủ phàng

957 Tim em cả bẻ bàng khô cạn
Tình em đành nắng rạn mưa dầu
Hồn anh hồn chị em cầu
Thỏa tình ước vọng gần nhau hai mồ

961 Hai mồ đá miếu thờ em tặng
Để ngàn năm cùng rặng núi Hoàng
Cùng sông Thao cùng đồi Vàng
Suối Ngang ba trại ngày càng hiển vinh

965 Ôi! Cuộc thế nhân sinh ba vạn
Sáu ngàn ngày thời hạn là bao
Trăm năm còn có gì đâu
Hơn nhau danh để về lâu về dài

969 Trai tín nghĩa anh tài trung liệt
Gái thuận hiền tiết liệt hiếu trinh
Thật là rạng vẻ Quách Đinh
Hai hồn hai họ thác vinh lắm rồi

973 Song thần miếu đời đời còn mãi
Để cứu người dầu dãi sầu thương
Cứu người oan trái tình trường
Cứu người thất vọng trên đường ép duyên

977 Cứu em buổi hoa niên xây mộng
Mộng chưa thành tuyệt vọng đã thành
Lại là tuyệt vọng ái tình
Thì thôi mộng đẹp tan tành gió mây

981 Đời sống gửi gang tay ngắn ngủi
Cửa từ bi em gửi xác hồn
Từ tâm sống những ngày còn
Từ tâm tu luyện mong tròn kiếp sau

985 Cầu Lăng Dung thanh cao an giấc
Trăm ngàn năm người mất danh còn
Trăm ngàn năm bia đá dù mòn
Đồi thông hai mộ sống hồn Lăng Dung

989 Cả sầu đông của một đông
Cả đường tình lụy ở lòng một ai
Cả rừng cả cỏ cả cây
Cả non cả nước cả mây cả trời

993 Hình như đói cảm cho người
Mây đen cuốn gió cảnh đời nhuộm tan
Hồn người sư nữ bàng hoàng
Trong mơ vẳng tiếng nhạc vàng ngựa xưa

997 Bóng chàng tráng sĩ nàng mơ
Bóng nàng trinh nữ nàng chờ thâm tâm
Đạp mây rẽ gió về trần
Gọi nàng tiếng gọi như gần như xa

1001 Trông lên hai vẻ mặt hoa
Với bàn tay ngọc thiết tha gọi nàng
Trong cơn xúc động bàng hoàng
Bích Liên cảm kích lời vàng Lăng Dung

1005 Cầu cho đắc đạo thành công
Luân hồi giải thoát khỏi vong tình duyên
Bàn đào chén ngọc Quỳnh Tiên
Quỳnh Tiên chén ngọc phải thêm có nàng

1009 Bao nhiêu oan trái lỡ làng
Đền bù đức cả Thiên Hoàng chí công
Hồn ta nguyện với núi sông
Oán nàng xoá bỏ ân không quên nàng

1013 Chân tu theo dõi dặm trường
Gặp nàng để gặp trên đường Thiên Cung


Trích đoạn bài của Người Gom Lá..

Kinh Dịch của Việt Nam
Có một số điểm tương đồng giữa Trần Ngọc Thêm (cuốn ‘Cơ sở văn hóa Việt Nam’) và Thế Trung…, nhân tiện, mình xin trích một đoạn (đã được sửa vài lỗi chính tả):
Mỗi một dân tộc có một nền văn hóa đặc trưng riêng biệt. Dân tộc Việt Nam có một nền văn hóa triết lý cao siêu ngay từ khi chưa có chữ viết: Hà Đồ mà người Trung Hoa cho là vua Phục Hi đi chơi sông Hà (sông Hoàng Hà), thấy con long mã (con vật tưởng tượng mình ngựa đầu rồng) nổi lên, trên lưng có bức đồ. Phục Hi theo đó mà làm ra Hà Đồ. Thực ra Hà Đồ là một hệ thống gồm các nhóm chấm đen và chấm trắng sắp xếp theo một hình thức nhất định liên hệ với bốn phương Đông, Tây, Nam, Bắc và Trung tâm. Những nhóm chấm-vạch ấy là những ký hiệu biểu thị số 1 đến số 10 ở thời kỳ chưa có chữ viết. Những chấm đen đi với số chẳn và đại diện cho cực Âm. Chấm trắng đi với số lẽ và đại diện cho cực Dương. Cực Âm và cực Dương thuộc về lý thuyết Âm Dương của Việt tộc. Hà Đồ xuất hiện trước năm 2353 TCN, năm mà cổ sử Tàu ghi lại chữ khoa đẩu của dân tộc Việt lần đầu tiên. Chính Khổng An Quốc, cháu 12 đời của Khổng Tử đã ghi lại trong bài tựa cuốn Thượng Thư (Kinh Thư) như sau: “…thời Lỗ Công Vương, thích sửa sang cung thất, Vương cho phá nhà cũ của Khổng Tử để mở rộng thêm. Trong tường nhà tìm thấy Thư, phần Ngu, Hạ, Thương, Chu cùng Tả Truyện, Luận Ngữ, Hiếu Kinh đều viết bằng chữ khoa đẩu cổ văn do ông cha chúng ta cất giấu. Vương lại lên nhà thờ đức Khổng Tử nghe được tiếng vàng, đá, tơ, trúc bèn không cho phá nhà nữa, đem toàn bộ sách trả lại cho họ Khổng. Lối chữ khoa đẩu bỏ từ lâu, người đương thời không ai đọc được nữa, phải lấy sách nghe được ở Phục Sinh khảo luận văn nghĩa, định những chỗ đọc được, dùng lối chữ lệ cổ viết sang thẻ tre, nhiều hơn sách của Phục Sinh hai mươi lăm thiên…” (Khổng Tử: Kinh Thư - Bản dịch của Trần Lê Sáng và Phạm Kỳ Nam - tr. 228-229). Lời ghi chú của Khổng An Quốc chứng minh : 1- Khổng Tử là thừa kế cái văn hóa của dân Bách Việt 2- chữ Việt cổ (chữ khoa đẩu) đã được dùng biên soạn trong các sách còn gọi là “Thiên Thư” (sách Trời). Chính các nhà trí thức Tàu gọi sách viết bằng chữ khoa đẩu một cách kính cẩn là “thiên thư” vì các sách đó không do dân tộc Tàu làm ra và là nguồn gốc của văn hóa thời đó. Người Tàu nhận lịch sử của họ bắt đầu từ nhà Thương (1600-1122 TCN). Hà Đồ xuất hiện ít nhất trước năm 2353 TCN tức là 753 năm trước khi người Tàu đánh chiếm lưu vực sông Hoàng Hà.. Vậy Hà đồ không thuộc văn hóa Tàu. Hơn nữa, các nhà khảo cổ quốc tế và sử gia Trung quốc khám phá rằng Phục Hi là nhân vật thần thoại được đưa vào sử Tàu vào đời nhà Hán mãi sau này (206 TCN - 220). 

Triết lý Âm Dương của Việt tộc đã có trước khi họ có chữ viết cho nên nó được tóm tắt trong ba câu ngắn gọn: Âm Dương (2) sinh Tam Tài (3), Tam Tài sinh Ngũ Hành (5), Ngũ Hành vận chuyển vô lường (2-3-5). Hà Đồ liên hệ chặt chẽ với Ngũ hành vì Ngũ hành gồm có Đông, Tây, Nam, Bắc và Trung tâm nơi con người đứng. Nó khác với thuyết Âm Dương (Yin Yang) của Tàu là “Lưỡng Nghi (2) sinh Tứ Tượng (4), Tứ Tượng sinh Bát Quái (8), Bát Quái vận chuyển vô lường (2-4-8)”. Danh từ “Yin Yang” không phải ngôn ngữ của Tàu. Nó được vay mượn của dân bản địa vùng Nam Á. Trước khi mượn danh từ, lẽ dĩ nhiên họ đã "mượn" tư tưởng của thuyết Âm Dương rồi. “Yang” là “dương” nghĩa là “Trời, Thần”. “Yang” là chữ “giành” trong tiếng Mường và là danh từ thông dụng trong hàng loạt ngôn ngữ Tây Nguyên (ví dụ như “yang Sri” là thần lúa, “yang Dak” là thần nước). Chữ “Yin” (âm) chỉ “Mẹ” của các ngôn ngữ Đông Nam Á (Yana là Mẹ trong tiếng Chàm cổ; ở Huế có đền thờ Thiên lana là Mẹ Trời; Ina là Mẹ trong tiếng Giarai; và Inang là Mẹ trong tiếng Indonesia). Bát quái không có liên hệ gì với Hà Đồ và Ngũ hành cả vì Bát quái không có trung tâm cho con người. Người Tàu cũng cho là Phục Hi làm ra Bát Quái. Như ta đã biết Phục Hi là nhân vật thần thoại. Không ai biết Bát Quái Tiên Thiên xuất hiện lúc nào cả. Nhưng ta biết Bát Quái Hậu Thiên do Chu Văn Vương sửa đổi Bát Quái Tiên Thiên vào năm 1144 TCN khi bị vua Trụ nhà Ân cầm tù ở ngục Dữa Lý. 

Lý thuyết Âm Dương phát sinh từ nhóm dân sinh sống bằng nông nghiệp. Người nông dân có một mơ ước căn bản là tồn tại và phát triển. Vậy tồn tại và phát triển cần sự sinh sản của con người và hoa màu. Yếu tố chính của sự sinh sản của con người là Cha và Mẹ hay Nam và Nữ. Cha hay Namlà Dương. Mẹ hay Nữ là Âm. Sự sinh sản của hoa màu là do Trời và Đất. Người Việt thường nói “Trời sinh Đất dưỡng” là vậy. Trời là Dương, Đất là Âm. Con người là một thành phần trong Tam Tài. Người là âm so với Trời, nhưng dương so với Đất. Sự hợp nhất của hai cặp “Cha Mẹ” và “Trời Đất” chính là quan niệm căn bản đưa đến triết lý Âm Dương. Triết lý âm dương thể hiện cái quân bình năng động giữa hai thái cực khác nhau như nam nữ, sáng tối, nóng lạnh, chẳn lẽ, phải trái... Vậy ta thấy rõ triết lý âm dương phản ảnh sự hòa hợp trong nền văn hóa tư duy tổng hợp và biện chứng trọng tĩnh của nền văn hóa nông nghiệp. Theo một nhà trí thức chưa bị ô nhiễm bởi văn hóa ngoại bang thì thuyết Âm Dương phát xuất từ quan niệm cổ xưa của tổ tiên Việt tộc. Truyền khẩu cho rằng vào thuở nguyên sơ chỉ có một khối mênh mông thủy khí vô hình vô dạng, vô màu vô sắc trong đó hai thành tố Âm và Dương vận chuyển biến khối thủy khí thành nước, lửa, kim loại, gỗ và đất. Năm thành tố này không phải là những thành tố bất động như Tây Phương lầm tưởng mà chúng luôn vận chuyển trực tiếp hay gián tiếp cho nhau sinh ra Tam tài (Trời-Người-Đất) và vũ trụ. Đó là quan niệm cấu trúc vũ trụ của dân Bách Việt... (Theo The Trung -  Trung tâm Nghiên cứu Lý học Đông phương).

 

Sao không nói?



Bao giờ người Việt Nam có Nô Ben văn học?

Có mấy vị đang leo lẻo trên đài “tàng hình”.Chuyên mục là “Nghĩ mở rộng và nói toạc móng heo”. Nhưng xem ra chủ đề vẫn mãi mãi là chủ đề. Người nói chả dám mở rộng biên độ toang hoác được bao nhiêu. Vẫn lanh quanh chuyện nọ xọ chuyện kia. Đổ lỗi cho nền kinh tế ốm nhách, nhà văn cũng như tất thảy mọi người tất tưởi lo cái ăn cái mặc. Cái sự “tiểu nhược” phổ tổng quát cho mọi chuyện trên trời, dưới đất..
 Rồi thì thiếu sự nghiêm túc, cố gắng, chuyên tâm trong sáng tác. Người ta dẫn ra các tấm gương, từ cụ K trong nước, ông Lép bên Nga “ngố” bản thảo hàng ngàn trang mà viết đi viết lại cả trăm lần.( Có phải cứ viết lắm là hay cả đâu? Mà các ông này nào có được giải Nô Ben bao giờ, ví mới chả von!).
Mấy ông mấy bà thày đời dẫn cả chuyện Vũ Trọng Phụng phải nằm sấp trên cái khăn bông để viết, không ngồi thẳng lên được vì chứng ho lao, thổ huyết..”Người viết bây giờ còn viết theo cảm tính, chưa đủ nội hàm, chưa có một cái phông văn hóa. Bản thảo mới chỉ mang tính khái niệm sơ lược chưa có tính nọ, tính kia.. “So với văn chương thế giới còn một trời một vực”. Cái nhà chị Đ chả giấu diếm nói huỵch toẹt luôn rằng thì “có một thằng tây sang ta học tiếng Việt. Nó bảo tầm của văn chương Việt còn ở mức thấp”.. Các vị ấy đi đến kết luận: Có nhiều nguyên nhân, nhưng có một nguyên nhân quan trọng: “Cơm áo không đùa với khách thơ”! Khốn nạn, điều này ai chẳng biết? Người ta nói câu này từ thời cụ Tản Đà còn tất tả ngược xuôi vừa viết vừa kiếm sống rồi. Có phải đến bây giờ mới ngộ ra đâu?
Nhưng phải nói thật là thời ấy nhiều cuốn sách còn đáng đọc. Những người như cụ K, Ông NB, TV là những tay chơi thực thụ, văn hóa đầy mình. Nói và viết được đến mấy thứ tiếng, họ chịu học và chịu đọc vô cùng. Không như thói lười và ngại đọc của nhau như bây giờ. Thật là buồn cười khi có ban giám khảo văn chương lại không đọc hết tác phẩm dự giải mà chỉ chấm theo cái tên? Quan trọng hơn các cụ còn biết thế giới hồi ấy có bao nhiêu trào lưu tư tưởng? Có những triết lý, những triết gia, nhà tư tưởng nào? Hê Ghen, Sartre là ai? Kan hay KapKa, Ca Muy thực ra là người như thế nào? Có đúng đấy là mấy tay phản động không?
Đã là nói thẳng nói thật, sao không nói mẹ nó ra là thiếu và yếu một nền tảng tự do tư tưởng?
Nước mình mấy ngàn năm văn hiến thì cũng có mấy ngàn năm lệ thuộc. Ngay từ trong trứng mầm mống tư tưởng, tự do tư tưởng đã bị ngoại bang triệt nọc đi rồi. Đến khi làm chủ mình vẫn còn thói quen trông cậy vào người khác. Ngay cả đến sách vở, chữ viết nguồn cội cũng chả giữ được. Phải nói thật rằng người mình chả có tư tưởng mẹ gì! Toàn là vay mượn tư tưởng triết lý của người khác mang về làm cẩm nang của mình. Hết nho giáo, đạo giáo lại đến các thứ không tưởng viển vông. Người Việt cơ bản là nghĩ theo cảm tính, theo kinh nghiểm của nền văn minh trồng trọt. Lành hiền, cả tin và có phần nhút nhát.
Bảo nước nhỏ không có tư tưởng lớn, không có nền văn hóa lớn là rất chủ quan và sai lầm. Bằng chứng là chúa Giê Su và cụ Kac Mac từng là người Do Thái, con dân của một dân tộc không lấy gì làm lớn nhưng đã làm thế giới nghiêng ngửa hàng bao nhiêu năm? Nhưng đấy là một dân tộc thông minh, ý chí tự do hơn hẳn các dân tộc khác. Một quốc gia từng bị chà đi xát lại tan nát, tứ tán tám phương, bốn hướng nhưng có tư tưởng người ta vẫn cứ phục quốc, có được quốc gia riêng cho mình!
Có tư tưởng hay không cái quyết định lại ở tâm hồn, tính cách và số phận dân tộc. Không yêu quý, đề cao, kính trọng biết lựa chọn thì làm sao có được tư tưởng, nhất lại là tư tưởng tiến bộ khoa học, trách nào chả vướng bận cơn mê hoảng, lú lẫn?
Đã từng có những vị như Trần Đức Thảo nhà triết gia của nước Việt. Nhưng thử hỏi số phận ông ấy ra sao? Mấy người biết đến? Ảnh hưởng đến tinh thần dân tộc được đến đâu? Rồi còn bao vị khác, hoàn cảnh cũng không sáng sủa may mắn gì.
 Không hẳn là người Việt không có tư tưởng. Do nhận thức, do thói quen, do hoàn cảnh đã đành. Tự mình làm tổn thương đến mình, đó là lỗi không thể bỏ qua, xuê xoa được. Đã ít, lại không được tôn vinh, thậm chí làm khó vì sự đố kị, hoài nghi.. Đó là thiệt thòi lớn cho nhiều thế hệ.
Nguyên nhân quan trọng nhất chính là ở chỗ này. Không những kính tế, chính trị chậm tiến bộ, thậm chí thụt lùi, mà văn chương chưa thể mở mày mở mặt ra ngoài thế giới.
**
Đừng nghĩ có ăn có mặc đầy đủ mà viết văn hay. Từng có khối ông bà thủa hàn vi, thất nghiệp, đói cơm rách áo tác phẩm viết ra ngời ngợi, được công chúng ghi nhận. Nhưng lúc được cất nhắc lên làm quan văn nghệ rồi, nghề viết cũng tịt luôn. Suốt ngày bận bịu hội họp tiệc tùng. Tung hứng đâm chóng mày chóng mặt còn đâu thời gian để ngẫm nghĩ đau đáu tình người tình đời phổ vào trang viết, lấy đâu ra văn hay?
Nói đến tầm văn chương ở mức trung bình đã khó. Nói Nô Ben văn học bây giờ thật viển vông!
Bao giờ chúng ta thành thực với nhau về tất cả mọi câu chuyện mới cũ, để có thể có ý kiến xác thực. Vẫn còn “cái này, cái nọ” ý tứ không dám nói thì đừng nên bàn.
Bao giờ nhà văn Việt đủ khí phách, đủ can đảm, đủ nội hàm tư tưởng, đủ tầm vóc văn hóa, lúc đó “đỉnh cao” sẽ được nhìn thấy.
Việc trước mắt của mỗi người hãy bắt đầu sửa soạn lại, thay đổi chính mình, Quyết liệt đến chừng nào để có được thành công ban đầu dù còn rất xa với Nô Ben văn học.
Đã đành tài năng là ngọn lửa thần Poromete, không phải ai muốn cũng có được. Không có tài mà làm văn chương thì đó là bi kịch.
Mình đồng ý với các vị ở điểm này.
Nhưng làm sao biết ai tài hay không tài? Tài năng đến từ đâu? Vẫn là câu hỏi từ vô thức chưa có định nghĩa rõ ràng, chưa có câu trả lời.
Văn chương không có tư tưởng, không mang tính triết lý nhân sinh, xa rời đời sống, mô phỏng giả mạo thì chỉ là cái bóng của xác chết, không có ý niệm gì.
Sao các anh các chị không nói toạc ra?

Những bài thơ của thời ngu ngốc và lắm thánh thần, cứ ghi lại cho bõ ghét!


Một điều ước ( Nếu như tôi được ước một điều )

Category: , Tag:
05/21/2009 10:08 pm
Ước gì bạn đến với tôi
Một trưa không gió , sườn đồi nắng nung
Cánh đồng không đậu mùa trăng
Lem nhem gốc rạ vị đăng đắng buồn !

Ước hôm bạn đến mưa tuôn
Lở lang sông núi , rụng muôn cánh diều
Cánh chim mỏi giữa trời cao
Lưa thưa hoa rụng , nao nao lòng sầu !

Ước gì bạn nói không sao
Thương nhau ta đến với nhau đủ rồi
Dù ai hớn hở tiền tài
Công danh là bả bao đời bạn ơi !

Ước gì bạn đến với tôi
Cạn đêm say đắm một thời trắng trong
Đã đành sắc sắc - không không
Mà sao ta đợi ta mong cả đời !

Có khi như đậu trên tay
Có khi vụt mất , chưa hay bao giờ ?
Ước gì bạn đến trong mơ
Để tôi sống lại khắc , giờ không quên

Cho qua mọi nỗi ưu phiền
Tương giao là cách làm nên thâm tình !
TD at 05/27/2009 08:36 am comment
Ước gì ......
Thường Dân núi Tản at 05/27/2009 10:33 am reply
Sao bạn không nói hết câu ?
RÙA GIÀ at 05/26/2009 11:46 am comment
Nếu cho anh được ước  Chỉ ước một mà thôi  Em về vui bên ấy  Xóa hẳn hình bóng tôi  Để đêm về trọn vẹn  Chỉ người ấy mà thôi  
Thường Dân núi Tản at 05/26/2009 12:00 pm reply
Lòng anh thật thanh thản Bởi biết lo cho người Những bạn bầu thương mến Tình nồng mãi anh ơi  !
Jasmin at 05/25/2009 06:45 pm comment
Qua thawmanh..Thấy bài này vẫn thích.Tuần mới vui anh nhé.
Thường Dân núi Tản at 05/25/2009 08:22 pm reply
Cám ơn jasmin đã dành cho sự quan tâm ! Chúc em thành công trong cuộc sống và có thêm nhiều niềm vui !
Nhà Quê at 05/25/2009 04:44 pm comment
Sang thăm nhà anh xem có bài mới nào chưa để........em còn bóc tem! Nhưng vẫn chưa có bài mới nào hết hehehe. CHúc anh tuần mới vui và cuối ngày thoải mái anh nhé!
Kế toán quê (KTQ) at 05/25/2009 10:36 am comment
Bài thơ hay thật, khá cảm xúc và chân thật! Thế mới là thơ chứ lỵ, chào!
Thường Dân núi Tản at 05/25/2009 04:21 pm reply
Mấy bữa nay tôi mắc bận  công chuyện , không thăm hỏi các bạn thường xuyên được , mong được mọi người thông cảm . Chuyện riêng của bạn chắc giờ ổn cả rồi chứ ? Chúc bạn có thêm những thành công mới !
Hong Nhung at 05/25/2009 09:47 am comment
Bài thơ thật ý nghĩa. Chúc anh ngày đầu tuần với nhiều dự định và kế hoạch đều thực hiện tốt đẹp.
Thường Dân núi Tản at 05/25/2009 04:17 pm reply
Chúc cô giáo vui , khỏe chuẩn bị đón một kỳ nghỉ hè thật ý nghĩa !
nvphap74 at 05/24/2009 11:38 am comment
(Empty)
Thường Dân núi Tản at 05/25/2009 04:15 pm reply
Cám ơn bạn đã sang thăm !
at 05/24/2009 08:42 am comment
chúc chú cuối tuần vui vẻ ạ
Thường Dân núi Tản at 05/24/2009 09:40 am reply
Chào Lem cô bạn nhỏ ơi ! Chúc Lem  thành đạt yêu đời đó nghe !
Minh Thu at 05/23/2009 05:16 pm comment
Cánh đồng không đậu mùa trăng Lem nhem gốc rạ vị đăng đắng buồn ! hay rồi nhưng mình nói luôn ước trai hay gái giải buồn bạn ơi? Ước gì bạn đến với tôi Cạn đêm say đắm một thời trắng trong những điều bạn ước thật lòng đâu cần vàng bạc thấy lòng thanh tao Cánh chim mỏi giữa trời cao Lưa thưa hoa rụng , nao nao lòng sầu ! chúc bạn ngày nghỉ an lành.
Thường Dân núi Tản at 05/23/2009 11:25 pm reply
Nếu được bạn gái thì vui Là trai thì phải trai tài đó anh ! Không vui , bởi lỗi tại mình Có đâu dám trách trời xanh vô tình ? Chúc nhạc sĩ an lành và hạnh phúc !
Luu Van Chuong at 05/23/2009 01:06 pm comment
Ở đời người chồng (hoặc vợ) thường rất ghét vợ (hoặc chồng của mình có bạn tâm giao (đồng sàng có thể tha nhưng đồng tâm thì không bao giờ...), vì vậy con người ta thường khao khát và kiếm tìm bạn tâm giao.......tìm không được đôi khi trở thành mơ ước, khắc khoải, thôi thúc không nguôi......Tặng bạn bài thơ "tâm giao với xuân của Tản Đà" : GẶP XUÂN Gặp xuân ta giữ xuân chơi Câu thơ chén rượu là nơi đi về Hết xuân cạn chén xuân về Ngàn thu nét mực thơ đề vẫn xuân Xuân ơi xuân hỡi Vắng xuân lâu ta vẫn đợi chờ mong Trải bao nhiêu ngày tháng hạ thu đông Ròng rã nỗi nhớ nhung xuân có biết Khứ tuế xuân quy sầu cửu biệt Kim niên xuân đáo khánh tương phùng Gặp ta nay xuân chớ lạ lùng Tóc có khác nhưng lòng ta chẳng khác Nhớ từ thuở biết xuân bốn chín năm về trước Vẫn rượu thơ non nước thú làm vui Đến xuân nay ta tuổi đã năm mươi Tính trăm tuổi đời người ta có nửa Còn sau nữa lại bao nhiêu xuân nữa Mặc trời cho ta chửa hỏi làm chi Sẵn rượu đào xuân uống với ta đi Chỗ quen biết kể gì ai chủ khách Thiên cổ vị văn song Lý Bạch Nhất niên hà đắc lưỡng Đông quân Dẫu trăm năm gặp gỡ đủ trăm lần Thơ với rượu cùng xuân ta cứ thế Ngoài trăm tuổi vắng ta trong trần thế Xuân nhớ ta chưa dễ biết đâu tìm Cùng nhau nay hãy uống thêm... TẢN ĐÀ
Thường Dân núi Tản at 05/23/2009 11:21 pm reply
" Thảnh thơi thơ túi Rượu bầu Mặc ai danh vọng công hầu bôn ba Trưa trà tối Rượu ngâm nga Biết ai là bạn để ta vui cùng ? " Chúc bạn luôn gặp những điều thật vừa lòng !
Michel at 05/22/2009 06:11 pm comment
 Bài thơ "Ước " của h_gtq hay lắm.  Chúc buổi chiều vui vẻ nhé!
Thường Dân núi Tản at 05/23/2009 11:17 pm reply
Em mắc công chuyện mấy bữa nay , qua nhà anh thấy anh câu được nhiều cá ngon , bữa nào làm bữa nhậu anh nha !
Jasmin at 05/22/2009 02:49 pm comment
Một điều ước thật chân tình anh ạ:
Thường Dân núi Tản at 05/23/2009 11:15 pm reply
Cám ơn em , vui và hạnh phúc nha !
at 05/22/2009 02:13 pm comment
Ước gì bạn đến với tôi Một trưa không gió , sườn đồi nắng nung Cánh đồng không đậu mùa trăng Lem nhem gốc rạ vị đăng đắng buồn ! chú ơi có tên cháu trong này chú ạ 
Thường Dân núi Tản at 05/23/2009 11:14 pm reply
Chúc Lem vui khoẻ và thành công !
Nhà Quê at 05/22/2009 09:52 am comment
Sống đời lắm nỗi ước mong Mơ hoa, mến nguyệt trắng trong bạn hiền Ước sao đời sẽ là tiên Ươm mầm vui thú điền viên cả đời .............................. Ước nhiều, nhiều lắm người ơi Nhưng mà.......mơ ước xa vời hôm nay Cuộc đời bể khổ vẫn say Dù cho sóng gió dập vùi lòng ta...... Thảnh thơi ngày mới hát ca Bản tình ca muôn thuở lòng say cả đời! hehehe Ngày mới vui nhé anh!
Thường Dân núi Tản at 05/23/2009 10:59 pm reply
Bận chút công việc ,chưa trả lời bạn , xin lỗi nha ! Chúc Nhà quê quên những muộn phiền , bực bội  , vui lên " Thảnh thơi ngày mới hát ca " Đến gần hạnh phúc mỗi ngày !
Nhà Quê at 05/22/2009 09:48 am comment
(Empty)

Thơ quê mùa viết từ năm cũ!

Quê người đất bãi

Category: , Tag:
05/18/2009 08:25 pm
Anh có một miền quê để suốt đời yêu dấu
Như mọi quê người hiền hậu màu xanh
Với những con người sống lo toan đủ kiểu
Khúc đê cong , con mương nhỏ soi mình !

Người đất bãi lấm lem từ tấm bé
Ghét thói kênh cao , hợm hĩnh , cạn lòng
Phù sa sông Hồng ngấm trong sữa mẹ
Áo ngắn đến trường sách mở sáng từng trang

Người bến sông con sông dữ dội
Không ưa điều phù phiếm xa hoa
Mấy bận sửa nhà mấy lần san bãi
Vẫn không phai vị ngọt mía quê nhà !

Ôi con đê cong chạy vòng qua năm tháng
Đưa anh đi tới chốn thị thành
Nơi những bon chen đủ màu đủ vẻ
Vẫn giữ vẹn tình người đất bãi quê anh !

Cuộc phù du qua bao miền trôi dạt
Áo mặc , cơm ăn , bao cảnh , bao nghề
Bao mặn nồng , trái ngang , chua chát
Vẫn bên lòng sau trước một đam mê !

Quê bãi ơi hôm nay về thăm lại
Mái đình cong , cây gạo đỏ hoa cười
Qua xứ Đoài sông Hồng tươi trẻ mãi
Thêm một lần thắp lửa ấm  trong tôi !


Nhà Quê at 05/21/2009 11:56 am comment
Một nỗi niềm boăn khoăn trăn trở với xứ sở quê nhà! Anh làm thơ hay lắm! Chúc anh buổi trưa ngon miệng nhé!
Thường Dân núi Tản at 05/21/2009 07:05 pm reply
Cám ơn Nhà quê nha ! Rất vui được bạn tới thăm . Tình cảm quê hương xứ sở ai cũng vậy thôi , không dễ gì mà quên được , cho dù quê mẹ nghèo khó đến thế nào chăng nữa ,có để lại trong ta những kỷ niệm không vui , ta vẫn yêu thương nó suốt cuộc đời phải không bạn ? Rất mừng vì Nq vui tươi trở lại . Chúc những ngày mới an lành và hạnh phúc !
at 05/20/2009 07:16 pm comment
chúc chú G tối vui ạ
Thường Dân núi Tản at 05/21/2009 11:59 am reply
Cảm ơn Lém đã tặng hoa tươi . Chúc những ngày hè vui vẻ  !
Tháng Tư at 05/20/2009 02:54 pm comment
Lâu quá rồi cháu mới ghé thăm bác, đọc thơ lúc nào cũng thấy xúc động, quê hương với ai cũng là chùm khế ngọt bác nhỉ?
Thường Dân núi Tản at 05/21/2009 07:15 am reply
Đúng như vậy Thangtu ạ ! Tôi xa quê đã nhiều năm ,nhưng tình cảm lúc nào cũng vậy . Cảm ơn Thang tu đã đọc và góp ý . Chúc vui vẻ và hạnh phúc nha !
Kế toán quê (KTQ) at 05/20/2009 09:05 am comment
Có những bài thơ dài Đọc mãi mà vẫn hay Quê hương ... chừ vẫn thế Ôm vào lòng ... cứ say!
Thường Dân núi Tản at 05/21/2009 07:12 am reply
Bạn đã ổn định công việc chưa ? Cố gắng nha ! Bạn viết văn xuôi được đấy , mong đọc những truyện mới của bạn !
TD at 05/19/2009 02:22 pm comment
Quê bãi ơi hôm nay về thăm lại Mái đình cong , cây gạo đỏ hoa cười Qua xứ Đoài sông Hồng tươi trẻ mãi Thêm một lần thắp lửa ấm  trong tôi ! ___________________ Câu thơ rất hay HG ah!
Thường Dân núi Tản at 05/21/2009 07:02 am reply
Cảm ơn TD đã chia sẻ . Chúc TD thành công những dự định mới!
Người Nghĩa Hiệp at 05/19/2009 01:16 pm comment
Bạn viết về quê hương hay quá! Chúc bạn có nhiều sáng tác mới!!! Quê bạn mình chưa từng được đến nhưng đọc những vần thơ của bạn mình cũng nao lòng!!!
Thường Dân núi Tản at 05/21/2009 07:01 am reply
Cám ơn anh đã động viên , khích lệ . Chúc anh khỏe vui nhiều tác phẩm mới . Hẹn gặp lại !
Lưu Tèo at 05/19/2009 11:57 am comment
" Khúc đê cong , con mương nhỏ soi mình " thật là sinh động. Rất chi là hay cho câu này. Người đất bãi lấm lem từ tấm bé : Rất đúng, câu chữ ít nhưng đã nói lên toàn cảnh của người đất bãi. Ghét thói kênh cao , hợm hĩnh , cạn lòng : Hay, hay. Liệt kê rất tốt, lại không hoàn toàn bị lệch vần. Phù sa sông Hồng ngấm trong sữa mẹ Áo ngắn đến trường sách mở sáng từng trang : Áo ngắn là do nghèo không có áo mới, nhưng sách mở từng trang cho thấy con em đất bãi cần cù lắm. Ng ười bến sông con sông dữ dội Không ưa điều phù phiếm xa hoa : Lại thêm một cái quý nữa ở người đất bãi. Vẫn giữ vẹn tình người đất bãi quê anh : cháu thích câu này Cuộc phù du qua bao miền trôi dạt Áo mặc , cơm ăn , bao cảnh , bao nghề Bao mặn nồng , trái ngang , chua chát : Cháu không hiểu câu này cho lắm Vẫn bên lòng sau trước một đam mê Hôm nay cháu sang bình lại bài này cho chú nhưng cũng không được kỹ lắm. Chúc chú luôn vui
Thường Dân núi Tản at 05/21/2009 06:55 am reply
Cám ơn Lưu Tèo đã đọc , góp ý chân xác và cụ thể . Vì bận việc đột xuất ,hôm nay mới trả lời được , thông cảm nha! Chúc lưu Tèo vui khỏe và thành công trong cuộc sống !
Hong Nhung at 05/19/2009 11:46 am comment
Anh khiến em phải nhìn lại về quê hương mình. Cám ơn anh vì bài thơ quê hương xúc động này nhé. Chúc anh 1 ngày bình yên.
Thường Dân núi Tản at 05/21/2009 06:59 am reply
Tình cảm quê hương ai cũng vậy , dù ta nhìn nhận nó như thế nào . Chúc HHTY những ngày cuối năm học vui vẻ , thuận lợi trong công việc làm thầy của mình !
Lưu Tèo at 05/18/2009 09:58 pm comment
Bài thơ về quê hương hay quá chú ạ. Cháu sang thăm chú, tuy chưa đọc kỹ nhưng thấy hay. Hẹn chú hôm sau cháu sẽ bình luận kỹ hơn. Chúc chú tuần mới vui vẻ chú nhé
Thường Dân núi Tản at 05/19/2009 07:07 am reply
Cám ơn Lưu Tèo đã đọc , chú chờ đọc lời phê bình của Lưu Tèo ! Chúc Lưu Tèo luôn vui và thành công những dự định mới !

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Tin Văn

Nhà văn và giải thưởng

2013-01-19
Sau sự kiện nghệ sĩ Kim Chi từ chối có chữ ký của Thủ tướng xuất hiện trên bằng khen trong nhà đến lượt hai nhà văn Y Ban và Phạm Ngọc Cảnh Nam cùng từ chối không nhận bằng khen đối với tác phẩm của họ do Hội Nhà Văn Việt Nam cấp.
Riêng nhà văn Y Ban là một thành viên trong hội đồng giám khảo, chị đã tỏ ra bất bình trước những điều sai quấy mà chị cho là không xứng đáng đối với một nhà văn chân chính khi chấm giải văn chương nhưng lại không đọc tác phẩm mình chấm.
Mặc Lâm có cuộc phỏng vấn nhà văn Y Ban để làm rõ thêm vụ việc này.

Từ chức

y-ban-200.jpg
Nhà văn Y Ban. Photo courtesy of Tạp chí của Hội Nhà Văn VN.
Mặc Lâm: Trong thời gian chị ngồi ghế giám khảo chị nhận thấy Ban Giám Khảo đã thực hành đúng chức năng của họ hay không? Và những cách giải quyết hay quyết định giải thưởng theo chị có công bằng, đúng theo tinh thần, chủ trương của hội Hội Nhà Văn Việt Nam hay không, thưa chị?
Nhà văn Y Ban: Tôi ngồi ở Hội Đồng Văn Xuôi và chúng tôi trong Ban Sơ khảo, tức là hàng năm chúng tôi sẽ phải đọc, ví dụ như giải năm nay thì chúng tôi đã đọc khoảng một trăm tác phẩm của các nhà văn và các nhà xuất bản người ta gửi đến để dự giải.
Hội đồng chúng tôi gồm có 9 người, và chúng tôi chia nhau đọc. Nếu theo thông lệ trước khi bỏ một lá phiếu thì 9 vị giám khảo đó phải đọc hết cả một trăm cuốn sách đó. Thế nhưng thực chất khi ngồi đấy ngay cả bản thân tôi thì tôi cũng phải nhận rằng tôi không đọc đủ được gần một trăm cuốn đó. Tôi phải thú nhận một điều như thế.
Chúng tôi đã không đủ thời gian để đọc được hết cho nên đã chia nhóm ra để cùng đọc và sau đó chúng tôi thảo luận. Đấy là cách làm của hội đồng văn xuôi chúng tôi. Chính vì thế mà tôi nghĩ rằng tôi đã không làm đầy đủ được cái chức trách của một người gọi là “cầm cân nẩy mực”, cái chức trách buộc tôi phải đọc - nếu tôi đã nhận cái nhiệm vụ đó thì nó buộc tôi phải đọc - dù tôi có kiêm nhiệm đến đâu thì tôi cũng phải đọc.
vì bản thân tôi tôi thấy rằng mình không đủ trách nhiệm đối với người cầm bút tức là những người đã gửi tác phẩm đến cho chúng tôi, cho nên tôi đã không còn ngồi ở cái ghế hội đồng nữa.
Nhà văn Y Ban
Nhưng tôi đã không làm được đầy đủ cái công việc đó. Đấy, cho nên tôi đã từ bỏ, tôi đã xin thôi không làm nữa. Đó cũng nhân việc tôi phản đối Ban Giám khảo mà người ta chấm giải thì nó như một giọt nước tràn ly, vì bản thân tôi tôi thấy rằng mình không đủ trách nhiệm đối với người cầm bút tức là những người đã gửi tác phẩm đến cho chúng tôi, cho nên tôi đã không còn ngồi ở cái ghế hội đồng nữa.
Mặc Lâm: Ngoại trừ không có thời gian để đọc toàn bộ tác phẩm được giao trước khi chấm giải, xin chị cho biết còn những quy định hay thái độ tiêu cực nào khác hay không?
Nhà văn Y Ban: Vâng, trong quá trình ấy chúng tôi cũng thấy một điều rất bất cập là các quy định không rõ ràng, cho nên chính bản thân tác giả, tuy là người chấm giải cũng được gửi tác phẩm tới dự giải hàng năm.
Thế cho nên ở đây từ người mới viết, hoặc là người lần đầu tiên viết, cho tới những người đã viết từ lâu cùng tới tấp gửi bản thảo đến, nếu mà họ đủ tự tin, họ không biết mình là ai, họ cứ gửi bản thảo đến. Cho nên thực ra trong một trăm cuốn đấy thì rất nhiều cuốn yếu, có thể nói là đến ¾ trong đó yếu, dưới mức trung bình.
Nếu tôi nói điều này thì có vẻ rất mâu thuẫn, là tại sao sách được in ra mà lại dưới trung bình? Ở đây nó liên quan đến vấn đề in ấn. Tác giả tự bỏ tiền ra và họ chỉ cần xin giấy phép. Cho nên những tác phẩm nào cứ “thường thường bậc trung” nhất, trung bình non nhất thì dễ được cấp phép nhất. Đấy là vấn đề chúng ta phải đề cập đến việc một tác phẩm văn học xuất hiện trên thị trường Việt Nam.

Trò Chơi Hủy Diệt Cảm Xúc

tro-choi-huy-diet-cam-xuc-200.jpg
Bìa sách 'Trò Chơi Hủy Diệt Cảm Xúc'.
Mặc Lâm: Quay lại với câu chuyện của chị, mới đây chúng tôi thấy chị có cuốn “Trò Chơi Hủy Diệt Cảm Xúc” cũng đã tham gia giải thưởng năm nay. Chị có thể cho biết sơ lược về nội dung tác phẩm này.
Nhà văn Y Ban: Tác phẩm đó của tôi là cuốn tiểu thuyết thứ ba. “Trò Chơi Hủy Diệt Cảm Xúc” được tôi viết hoàn toàn mới. Tôi có thể khẳng định rằng tôi không biết xu hướng thế giới như thế nào. Tôi cũng có theo dõi và tôi có thể khẳng định rằng cuốn tiểu thuyết của tôi là một cuốn tiểu thuyết viết theo lối mới.
Nó không phải là chương hồi. Nó không có một nhân vật điển hình. Nó cũng không có từng cặp nhân vật đối lập mà ở đây tôi dùng cái lối “hủy”. Mỗi chương tiểu thuyết của tôi hầu như một truyện ngắn độc lập. Nếu chúng ta tách rời nó ra thì có thể coi như một truyện ngắn độc lập nhưng sau đó tôi kết cấu và đến chương cuối cùng thì mọi người biết rằng “À, đây là một cuốn tiểu thuyết”.
Chương đầu tiên là “Trò chơi” Câu chuyện có nội dung: Chúng tôi cần một người đàn bà trong một trò chơi Online có tên là “Trò chơi hủy diệt cảm xúc”. Chỉ cần viết thư cho một người đàn ông. Chúng tôi đưa địa chỉ một người đàn ông mà người này đã có một cuộc tình Online 5 năm với một người đàn bà đẹp như mơ. Chị cần phải viết và chị diễn tả lại cảm xúc này và đẩy nó tới tận cùng và kết cục là hủy diệt hoàn toàn cảm xúc đó.
Người đàn bà tên là Kim đã Online với một người đàn ông tên là Kát ở Ấn Độ. Với người đàn ông này, cô Kim có cảm giác như là một người tình trong mơ của cô ấy. Tất cả mọi vấn đề cô ấy có thể nói được với Kát, và Kát cũng đã nói với cô ấy tất cả mọi vấn đề. Tình yêu của họ đẹp như mơ, và họ cũng ghen tuông đủ mọi thứ. Cuối cùng kết thúc là Kim đã tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình.
Nhưng cái “game” nói cô phải chấm dứt với trò chơi này, cô phải viết một bức thư để hủy diệt và cô đã viết một bức thư hủy diệt. Nhưng sau khi cô viết xong bức thư đó cô không nhận được thư của Kát nữa thì cô có cảm giác là cô đã chết, không còn cảm xúc nào nữa.
Rồi cuối cùng trò chơi kết thúc, chúng tôi chúc mừng cô, cô đã chiến thắng trong trò chơi này. Một trăm ngàn đô la Mỹ đã thuộc về cô. Nhưng còn một điều vui hơn là chúng tôi làm ra trò chơi này ở năm mươi quốc gia và cô là người đàn bà chiến thắng tuyệt đối chỉ vì bức thư của cô hay vô cùng.
Kát là một con robot và chúng tôi đã mã hóa nó để nó chuyên viết thư cho những người đàn bà. Những bức thư của cô đã cực kỳ hay và đã trở thành dữ liệu cho Kát để Kát chuyên viết thư cho những người đàn bà Việt Nam. Vậy cô có đồng ý làm đại diện cho Kát ở Việt Nam hay không?
Google là một ông kễnh khổng lồ, trong tương lai Kát cũng sẽ là một ông kễnh khổng lồ. Đấy là một cách kích thích, một tiểu thuyết của tôi.
Mặc Lâm: Vâng. Nghe qua nội dung mà chị mới vừa diễn tả thì đúng là nó có một kết cấu rất hiện đại, nó cập nhật vấn đề đang xảy ra chung quanh chúng ta. Thưa chị, chị có thể cho biết thêm tác phẩm này khi tham gia giải thưởng năm nay có gì xảy ra với nó hay không? Và diễn tiến trong việc bình chọn nó như thế nào, chị có là một trong ban giám khảo chấm cho tác phẩm của mình không, thưa chị?
Nhà văn Y Ban: Thực ra là tôi ngồi trong hội đồng và tôi muốn nói vài điều ở ngoài lề: Đó là thế hệ chúng tôi là thế hệ gạch nối, tức là bây giờ ở Hội Nhà Văn nó có 4 thế hệ chứ không phải 5 thế hệ như trước, mà thế hệ chống Mỹ là lớp cha anh chúng tôi, còn thế hệ chống Pháp hình như các cụ đã mất hết rồi, chỉ còn vài người thôi, vậy thì thế hệ chống Mỹ là nhiều nhất.
Chúng tôi là thế hệ gạch nối. Chúng tôi sinh ra trong cuộc chiến tranh chứ không phải chúng tôi trải qua trong cuộc chiến tranh. Chúng tôi xuất hiện sau năm 1975 và chúng tôi nằm trong khu vực “Đổi Mới” sau đó là những bạn trẻ.
Chúng tôi chính là thế hệ gạch nối. Khi năm nay duyệt xét lại thì tôi đã giới thiệu 6 cuốn của những người thuộc thế hệ tôi, và tôi có nói với hội đồng rằng: “Tôi năn nỉ, tôi rất muốn các anh các chị hãy đọc thế hệ gạch nối của chúng tôi đi, mặc dù tên tuổi chúng tôi xuất hiện có thể là mọi người luôn nhắc đến Y Ban, Tạ Duy Anh, Võ Thị Xuân Hà, Nguyễn Thị Thu Huệ, Võ Thị Hảo… nhưng chưa chắc mọi người đã đọc họ. Và bây giờ tôi năn nỉ mọi người hãy đọc họ đi, và hãy nói với chúng tôi những điều rất tâm huyết để cho chúng tôi không ảo tưởng”.
Có người cười vào tôi và nói rằng “Năm mươi tuổi còn ảo tưởng gì!” – Không. Năm mươi tuổi chúng tôi vẫn ảo tưởng vì người viết luôn ảo tưởng, và chúng tôi muốn anh chị và các bậc cha chú hãy nói với chúng tôi là chúng tôi như thế nào.”
Đấy, chính đó là vấn đề mà tôi từ chối ban giám khảo này. Họ không dám đương đầu với cuốn tiểu thuyết của tôi.
Nhà văn Y Ban
Tôi đã giới thiệu 6 cuốn, trong đó tôi tự yêu mình cho nên tôi giới thiệu cuốn đầu tiên là “Trò chơi hủy diệt cảm xúc”. Tất nhiên là có người đã giới thiệu trước rồi; Hai, “Thành phố đi vắng” của Nguyễn Thị Thu Huệ; Ba là cuốn của nhà văn Tạ Duy Anh; Bốn là: “Dấu về gió xóa” tiểu thuyết của Hồ Anh Thái; Năm, một cuốn của chị Võ Thị Xuân Hà; Sáu là của chị Phong Điệp. Và cuối cùng sau khi mọi người họp lại về cuốn của anh Tạ Duy Anh thì nó ra không đúng thời điểm tức là chỉ chọn từ tháng 9 năm trước đến bây giờ. Cuốn của Tạ Duy Anh xuất bản từ trước nữa. Và một cuốn khác thì cũng xuất bản từ trước nữa nên loại ra.
Cuối cùng bỏ phiếu thì chỉ còn hai cuốn trong số mà tôi giới thiệu, đó là Nguyễn Thị Thu Huệ và cuốn của Y Ban là được chọn để bỏ phiếu. Nhưng vì tôi là một người có mặt trong hội đồng mà tham dự giải cho nên tôi không được ngồi bỏ phiếu, tôi đã đi ra ngoài. Cuối cùng mọi người bỏ phiếu qua Hội Đồng Văn Xuôi thì cuốn của tôi được 5/7 phiếu. Vì ở hai hội đồng chúng tôi đều có tham dự giải cho nên chúng tôi loại ra cho nên còn 7 người. Tôi được 5/7 phiếu, còn “Thành phố đi vắng” của chị Thu Huệ được 6/7 phiếu, và cuốn “Một thế kỷ bị mất” của anh Phạm Ngọc Cảnh Nam được 6/7 là một tiểu thuyết lịch sử. Và cuối cũng là đưa vào chung khảo.
Ở chung khảo phải nói thật là tôi không được dự chung khảo, và tôi chỉ được nghe lại là cuốn của tôi được bằng khen. Có 9 người ở trong Ban chung khảo thì 4 phiếu đoạt giải, 3 phiếu được bằng khen, và 2 phiếu bỏ phiếu trắng. Trong cuộc bỏ phiếu ấy chỉ là “được giải” hay “không được giải” đánh dấu vào và ghi chú, nhưng họ đã từ chối, họ không bỏ cho tôi “được giải” hay “không được giải” và cũng không ghi chú gì, tôi coi đó là phiếu trắng.
Đấy, chính đó là vấn đề mà tôi từ chối ban giám khảo này. Họ không dám đương đầu với cuốn tiểu thuyết của tôi.
Mặc Lâm: Chị có thể nói rõ hơn tại sao họ không dám đương đầu? Cái ý nghĩa thật sự nó là như thế nào?
Nhà văn Y Ban: Nếu anh đọc cái thư ngỏ của tôi thì trong đấy tôi đã nói rất rõ. Một người ở trong Ban Giám khảo thì phải đủ tâm, đủ tầm và đủ tài. Họ đối diện với tác phẩm chứ họ không thể đối diện với cái tên, mà ở đây thì tôi muốn nói là người ta đã không đọc. Người ta đã không chịu đối diện với tác phẩm, người ta không biết cái hay cái dở của tác phẩm mà người ta chỉ bỏ phiếu cho cái tên, cái tên mà người ta yêu quý.
Một cái tên cùng nhóm với họ thì họ bỏ cho, còn một cái tên cho dù là một nhà văn có nổi tiếng, có tiếng tăm thế nào thì họ cũng không cần biết. Đấy, họ tự cho phép họ có cái quyền như vậy cho nên tôi đã phản đối, tôi đã nói. Thực ra việc tôi nói như thế này cũng vô cùng đau lòng vì tôi đã cùng ngồi với họ cơ mà. Tôi ngồi cùng chiếu, cùng hội, cùng thuyền với họ, nhưng cuối cùng lại “vạch áo cho người xem lưng”. Nhưng tôi đã chọn, như tôi đã nói trong thư ngỏ là tôi đã chọn con đường rất dại. Đó là những điều tôi cần nói. Vậy thôi.

Làm Theo Lương Tâm

0000046029-Cd-KC-01bb-250
Nữ nghệ sĩ Kim Chi khi còn trẻ, hình do nghệ sĩ Kim Chi cung cấp.
Mặc Lâm: Thưa chị, xin hỏi chị một câu cuối cùng có liên quan đến bức thư ngỏ chị từ chối “bằng khen” và tuyên bố rút khỏi Hội Đồng Văn Xuôi của Hội Nhà Văn Việt Nam. Chị cũng biết vừa rồi xảy ra vụ nghệ sĩ Kim Chi đã từ chối chữ ký của thủ tướng, vậy liệu chị có sợ dư luận nói chị đang đi theo vết xe của chị Kim Chi hay không?
Nhà văn Y Ban: Dạ. Thực ra tôi không được biết chị Kim Chi là đã từ chối, tôi chưa được đọc. Mặc dù cách đây 2 năm tôi đã đăng một bài khi tôi đang làm ở báo Giáo Dục và Thời Đại. Tôi làm phóng viên, biên tập viên ở đó.
Tôi đã từng đăng bài viết “Tại sao đến bây giờ chị Kim Chi vẫn không được một danh hiệu nào cả mặc dù chị đã cống hiến cho đất nước từ những năm còn chiến tranh”, thế mà tôi chưa kịp biết chuyện chị rút ra gì đấy, cho nên có thể nếu tôi đọc được rồi thì tôi lại làm ngược lại chăng?
Chính vì vậy mà tôi đã làm như vậy, tôi làm theo lương tâm của tôi và trên hết tôi làm bằng sự tử tế vì tôi là một nhà văn.
Nhà văn Y Ban
Nhưng thực lòng ở đây tôi chỉ làm đúng với suy nghĩ, với lương tâm của mình. Tôi đã nói rằng vì là người cầm bút tôi phải trung thực với chính bản ngã của mình trước đã. Tôi không thể để một điều mà tôi ấm ức trong lòng bằng một sự giả dối. Tôi muốn sự minh bạch. Tôi muốn tất cả mọi điều cùng với ánh sáng mặt trời chứ nó không lẩn khuất trước một điều gì đấy. Chính vì vậy mà tôi đã làm như vậy, tôi làm theo lương tâm của tôi và trên hết tôi làm bằng sự tử tế vì tôi là một nhà văn.
Nhưng nếu gặp việc thì tôi cũng biết tôi sẽ phải đương đầu vì tôi đã nhận tôi là người dại rồi. Tôi tự nhận tôi là người đi trên con đường dại bởi vì tất cả những tác phẩm của tôi đều vô cùng chông chênh. Anh đọc anh cũng biết, hai tác phẩm bị tịch thu, giải thưởng bị rút. Mọi thứ thiếu điều dư luận họ đã đập tôi rất nhiều. Nếu tôi không có bản lĩnh thì chắc tôi phải bỏ bút từ lâu, hoặc là tôi đã không thể sống nổi. Nhưng tôi nghĩ rằng tôi đủ dũng cảm, tôi đủ tư chất, đủ tài năng để chịu đựng được tất cả những điều đấy.

Huỳnh Tấn mẫm là ai? Sao ông này hay đi biểu tình thế nhở???


Sau gần 40 năm, lãnh tụ sinh viên lẫy lừng Huỳnh Tấn Mẫm lại xuống đường. Sau gần 40 năm, trái tim ông lại thổn thức, lại hô lại hét lại hát trào nước mắt.
          Cùng với Hà Nội, sáng nay chủ nhật 9/12/2012, cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại TP Hồ Chí Minh đã diễn ra trước thềm Nhà hát lớn.
          Tất cả các nhân sĩ đầu tàu đều bị khống chế, ngăn cản, người bị dồn bắt vào đồn công an, người bị chốt chặn không cho ra khỏi nhà. Duy nhất Huỳnh Tấn Mẫm thoát được bủa vây. Chưa biết ông ra khỏi nhà từ bao giờ, bằng cách nào, hóa trang luồn lách ra sao. Chỉ biết rằng ông lẳng lặng tắt điện thoại để tránh việc dò sóng định vị và xuất hiện tại tiền sảnh Nhà hát lớn lúc 9 giờ kém.
          Huỳnh Tấn Mẫm là ai ?
          Bác sĩ Huỳnh Tấn Mẫm, Chủ tịch Tổng hội sinh viên Sài Gòn- Gia Định, đại biểu quốc hội khóa 6, một nhân vật lẫy lừng từng được coi là lãnh tụ, vị chủ soái của các phong trào xuống đường tranh đấu của sinh viên trước 1975.
          Cùng một số nhân sĩ trí thức khác như giáo sư Chu Hảo, dịch giả Bùi Văn Nam Sơn, dịch giả Đôn Phước, giáo sư Hoàng Dũng, nhà báo Thế Thanh… ông dẫn đầu đoàn người tràn lên. Và ông nói, ông diễn thuyết. Và ông hô khẩu hiệu. Và ông cất tiếng hát vang như gần 40 năm trước ông đã hát, đã lãnh đạo biết bao những thế hệ sinh viên Sài Gòn- Gia Định xuống đường. Những tiếng hát vang hòa theo lời ông “Nếu là chim tôi sẽ là loài bồ câu trắng/ Là người tôi sẽ chết cho quê hương…”, Dậy mà đi, dậy mà đi / Ai chiến thắng không hề chiến bại / Ai nên khôn không khốn một lần / Dậy mà đi, dậy mà đi Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi”…
          Sau gần 40 năm, Huỳnh Tấn Mẫm vẫn là linh hồn của cuộc biểu tình sáng nay. Cho dù cuộc biểu tình đã bị ngăn chặn quyết liệt, không diễn ra đúng như dự kiến. Cho dù nhiều nhân sĩ trí thức danh tiếng khác đã bị chặn ngăn. Cho dù cuộc biểu tình chỉ diễn ra vỏn vẹn có 10 phút. Nhưng 10 phút thôi, chỉ 10 phút cũng đã làm nên lịch sử.
          Gần 40 năm, vị lãnh tụ sinh viên lẫy lừng Huỳnh Tấn Mẫm lại xuống đường. Ông xuống đường vì sao?
          Vì sao sau gần 40 năm trái tim ông lại thổn thức, lại hô lại hét lại hát trào nước mắt đến vậy?
          Đây là một vài hình ảnh sinh viên Sài Gòn- Gia Định biểu tình trước 1975 và vị lãnh tụ sinh viên lẫy lừng Huỳnh Tấn Mẫm:
          Còn đây là một vài hình ảnh của vị “lãnh tụ sinh viên” Huỳnh Tấn Mẫm trong cuộc biểu tình sau gần 40 năm: