Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Diễn văn của SÂU BỌ LẬP!

Nguyễn Quang Lập - Hãy nói dối tốt hơn nữa


Chuyen phiem voi ong chu chieu ruou Que choa
Quang Lập
Diễn văn của bọ Lập chào mừng Ngày nói dối toàn thế giới.
Thưa các đồng chí và các bạn!
Hôm nay, trong không khí phấn khởi tự hào chào mừng ngày nói dối toàn thế giới, tôi xin gửi tới các đồng chí và các bạn lời chúc mừng nồng nhiệt nhất, thân thương nhất.
Thưa các đồng chí và các bạn.
Trải qua một chặng đường đấu tranh gian khổ với bè lũ nói thật chúng ta đã thu được nhiều thắng lợi to lớn. Nhờ có nói dối mà vợ không làm gì được chồng, cấp dưới không làm gì được cấp trên, phụ huynh không làm gì được cô thầy, bố mẹ không làm gì đựơc con cái.
Nhờ có nói dối chúng ta có được hàng ngàn dự án bánh vẽ, giải thưởng ma, tiến sĩ giấy, công trình dổm. Nhờ có nói dối mà nhân dân tin tưởng, bạn bè quốc tế nể trọng, cho vay ngày càng nhiều đòi nợ ngày càng khó. Thử hỏi cứ nói thật làm thật thì chúng ta có bao nhiêu thắng lợi rực rỡ, bao nhiêu thành công lớn lao, bao nhiêu công trình vì đại. Và lấy đâu ra sự đồng thuận hả các đồng chí, lấy đâu ra?
Có người nói muốn giàu có vững mạnh cần phải nói thật, sai, nếu nói thật thì làm sao có ổn định, không ổn định làm sao nói đến giàu có vững mạnh? Nói dối là để chứng minh chính sự thật là dối trá, là ác ý, là vô cùng nham hiểm. Chúng ta phải kiên quyết bài trừ sự thật bởi vì chỉ có sự thật mới cản trở con đường tiến lên thế giới đồ đồng. (Không phải thế giới đại đồng, các đồng chí phiên dịch sai, đại đồng là cái đinh gì, nó chính là thế giới đồ đồng).
Gần đây có nhà thơ nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo hô hào cần có một ngày nói thật, sai. Đồng chí Tạo không nắm được thông tin, không hiểu được tình hình đất nước nên đã phát ngôn bừa bãi.
Nếu đồng chí Tạo không nói dối làm sao quần chúng say mê nhạc đồng chí được. Đồng chí Tạo viết: quá nửa đời phiêu bạt, ta lại về úp mặt vào sông quê, sai, đồng chí Tạo lười tắm, úp mặt vào sông quê bao giờ. Nhưng nói dối thế mới hay, mới sáng tạo. Nếu đồng chí Tạo nói đồng chí úp mặt vào cái ấy thì có hay nữa không, quần chúng còn say mê đồng chí nữa không.
Cho nên không nên nghe bè lũ nói thật lung lạc mà đề xuất linh tinh. Một phút nói thật cũng không, nói thật thì lợi hay hại… lợi hay hại hả các đồng chí.
Vì thế, tôi đánh giá rất cao lực lượng đánh máy nước nhà. Các đồng chí đã chịu thương chịu khó, đồng cam cộng khó, trên dưới một lòng, đứng mũi chịu sào đưa nói dối nước nhà đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Từ nay cậu đánh máy là biểu tượng hào hùng đầy sức sáng taọ của nói dối nước nhà, đưa nói dối nước nhà lên một tầm cao mới.
Thưa các đồng chí và các bạn
Chúng ta không thể tồn tại nếu chúng ta không được nói dối, không biết nói dối. Nhân ngày lễ trọng đại này, tôi kêu gọi các đồng chí hãy phát huy tinh thần tiến công, chủ động sáng tạo, đánh bại mọi âm mưu thâm độc của bè lũ nói thật, đánh bại từng bước, đánh đổ từng bộ phận, tiến lên dành thắng lợi hoàn toàn.
Láu hơn nữa, trơ hơn nữa, lì lợm hơn nữa đó là khẩu hiệu nói dối của chúng ta.
Chúc các đồng chí sức khoẻ và an tâm sống chung với lũ.

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Văn chương và nỗi buồn!


Hà Nội những ngày đông cuối năm


1. Như đã hẹn định, tôi trở lại Hà Nội vào những ngày đông cuối năm. Cánh vũ tôi tự nhận thấy trong những chuyến thiên di của mình, Hà Nội vẫn là nơi tôi dừng lại nhiều hơn cả. Dù nơi đây, gió đã quăng quật tôi tới mức có thể, và đôi cánh tôi đã có lúc dã dời...
Cảm nhận cái lạnh sâu sắc nhất vào những ngày đông là cây bằng lăng trước của khách sạn nơi tôi ở đứng trân mình im phăng phắc, thân cây xám ngoét một vẻ xù xì cau có, những chiếc lá thôi xào xạc dường như cũng đóng băng trong sự tĩnh lặng. Những giọt nước đọng lại từ đêm qua nhễu nhợt rớt xuống một cách uể oải và trễ nại tới phát bực mình. Cái mạng nhện giăng trên đám lá thì trĩu xuống trùng trình bởi sương sớm vương vào, khi tôi đứng nhìn là thời khắc đã quá buổi sáng tới gần trưa mà giọt nước cũng chưa chịu bốc hơi tan biến.
Tôi không thích mùa đông, bởi sáng nay trời đổi mùa khiến tôi thấy mình quắt queo như cành cây khô giữa cái màn xanh biếc và lạnh lùng của lá. Đôi khi thiên nhiên cũng khắc nghiệt như con người, nhưng cũng chẳng tàn nhẫn cho bằng,
Ừ thôi, tìm cái khác đi của mùa đông Hà Nội. Tối đó tôi chui tọt vào một gian hầm mà một lúc nữa thôi nơi này sẽ có buổi trình diễn âm nhạc thính phòng. Vậy đấy, âm nhạc thính phòng, thứ âm nhạc trước nay tôi vẫn đánh giá là một loại nhạc bác học không phải để những loại tai như tôi nghe được vậy mà cuối cùng tôi vẫn nghe nó.
2. Đến sớm nhất rồi cũng thành ra muộn nhất. Chuyện đời đôi khi vẫn vậy, bởi có đủ lý do có thể biến những điều tưởng như đã mà thành ra không. Khán phòng - gọi khán phòng cho phù hợp với loại hình âm nhạc bác học này chứ thực ra thì tôi chưa biết gọi nơi tôi đang ngồi là gì nữa. Nó nửa giống như một quầy bar, nửa giống như một quán cafe và cũng gần giống như một phòng họp. Một tầng hầm hơi thấp, được thiết kế giản đơn và những chiếc ghế ngay lối vào giống như nơi ngồi thử đồ ở một cửa hiệu mua sắm. Chỉ có phần chính giữa là những chiếc ghế bọc da màu ghi xám được xếp một cách thẳng hàng ngay lối, đây là nơi đặc biệt dành cho khách mời, khách mời là những ai thì tôi cũng chịu bởi tôi cũng chẳng bận tâm cho lắm. Tôi đang vẩn vơ nghĩ với không gian này thì lát nữa âm nhạc sẽ rơi vào đâu?
3. Sẽ là thiếu sót vô cùng nếu tôi kể về đêm nhạc này mà chẳng hề nhắc tới cái bàn được trải khăn bên trên bày la liệt sách của Vi Thuỳ Linh. Cái bàn nằm ngay cửa ra vào vậy nên không thể không chú ý những Vili Tuỳ bút, Vili & Paris đang thản nhiên nằm thở đều đặn và ngước cặp mắt ngước nhìn từng người ra vào, có lẽ chúng cũng giống như người mẹ khai sinh ra chúng đang thẩm định ai mua, ai không mua trong số người qua lại.
Tôi biết đến thơ của Linh từ những năm 2000. Khi đó diễn đàn văn học nghệ thuật tràn ngập những lời bình xét, đánh giá về một “hiện tượng” mới mẻ mới xuất hiện trong làng thơ Việt Nam lúc bấy giờ. Khen có, chê có, mỉa mai có, tâng bốc có... Nhưng phải thú nhận nếu không có nhạc sĩ Ngọc Đại, không có ca sĩ Trần Thu Hà thì tôi sẽ không bao giờ biết tới những câu thơ “Ngày thì nhật thực/ Đêm thì nhật nguyệt/ Sông thành sa mạc/ Anh thành hư vô”; Hay “Em lầm lũi đến trước cửa nhà anh/ Nhặt xác nỗi buồn còn tươi nguyên/ Đốt lên thành lửa ném lên trời...” Và “Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi anh/ Bàn tay lã chã trầy xước nụ gai đớn đau...” còn nữa:  “Trên ngực anh em thở/ Thu đầy thu nghìn trùng...”; “Ta cứ viết như là ta đang sống/ Em nhớ anh vò nát cả biển rồi/ Biển đổ xanh lên những ngôi nhà cổ/ Em chênh vênh mái phố cuối cùng...”;
Bỗng  tôi nghe loáng  thoáng “...Con phe chữ!” – Tôi phải hỏi tới lần thứ hai Nữ hoàng bên cạnh tôi mới kể cho tôi nghe tại sao lại có sự ám thị khinh miệt trong câu nói đó. Thì ra nguyên nhân cũng bởi biết tôi thích thơ của Linh nên nàng Lidơ của tôi mới cùng Nữ hoàng rủ nhau ra phía ngoài cửa ra vào mua sách. Do không biết nàng thơ ViLi là ai trong vô số người đứng ngồi phía sau cái bàn đang bày bán những thoi thóp kia nên nàng Lidơ đã vô tư nói. “Cái H thích thơ của con bé Linh này, mua tặng nó một quyển làm kỷ niệm”. Thì ngay lập tức nàng thơ của chúng ta bật lên: “Linh đây, mua đi, mua đi. Hôm nay các chị mua ở đây là gặp may đấy nhé. Bình thường sách em bán đúng giá nhưng em quý các chị nên em giảm giá cho các chị một nửa...”. Vì là nghe kể nên tôi cũng không biết cách chào hàng và chào giá của Linh như trên đã khiến nàng Lidơ vốn dĩ không thích con người của nhà thơ này cảm thấy khó chịu. Tôi nghe xong chỉ cười nhưng trong lòng lại cảm thấy nhoi nhói.
Chương trình âm nhạc CEG số 9 bắt đầu khi những nhộn nhạo nơi cửa ra vào bắt đầu lắng xuống. Tâm điểm buổi biểu diễn ngày hôm nay đó là buổi trình diễn của những nghệ sĩ trẻ của hai nước Việt Nam và Hàn Quốc. Nếu so về bề dày thành tích thì phía Việt Nam nổi bật hơn cả, đặc biệt nghệ sĩ pianist Trang Trịnh. Trang Trịnh sinh năm 1986, tốt nghiệp thạc sỹ xuất sắc năm 2010, đoạt vô khối giải thưởng danh giá trong và ngoài nước, đặc biệt là Giải nhì tại Liszt Competition Hungary. Phía Hàn Quốc có Tenor Park Sung Min, ấn tượng buổi biểu diễn tối đó bởi Park Sung Min là khi anh chàng này cất giọng hát Hà Nội niềm tin và hi vọng tôi đã căng cả người khi anh chàng ngân những nốt cao với chất giọng rền, vang và sáng chưa từng có, dù anh chàng hát bằng tiếng Việt!
Thính phòng nhường sân cho văn chương. Tôi tự hỏi làm thế nào mà cô ấy có thể đưa văn chương sánh ngang những buổi trình diễn nghệ thuật điều mà trước nay chưa một nhà văn, nhà thơ nào làm được?
Ấy là khi người dẫn chương trình giới thiệu khách mời tới tham dự buổi biểu diễn hôm nay “... có nhà thơ, nhà văn trẻ Vi Thuỳ Linh. Chị vừa có buổi trình diễn thành công tại Nhà hát lớn Hà Nội với một chương trình mang tên “Bay cùng Vili”. Xin mời nhà thơ, nhà văn Vi Thuỳ Linh có đôi lời chia sẻ với các vị khách tới dự chương trình âm nhạc CEG số 9”. Và thế là thay cho những bản nhạc thánh thót buông từng giọt từng giọt thì một chất giọng khàn khàn và một dòng chảy ngôn ngữ ào ạt của Linh được nhả ra. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Linh, lần đầu tiên tôi nghe Linh và ngay lần đầu đấy tôi đã thấy thất vọng.
Linh trên sân khấu với gương mặt không trang điểm, mái tóc thả bù xù, chiếc áo len thả bên ngoài chiếc quần jean màu xanh lạt. Không biết có ai để ý Linh hay không hay đang mải nghe cô ấy nhả chữ. Còn tôi thì vừa nghe vừa ngắm. Bởi thế câu chữ của cô ấy trôi tuột ra ngoài, tôi chẳng thể nào mà hình dung nổi một nàng thơ đang đứng kia, nói những lời bay bướm kia để bao biện cho việc xuất hiện tại đây không được “tươm tất cho lắm. Tôi thà chấp nhận mình xấu để có mặt ở nơi đây trước giờ biểu diễn của các bạn mà không bị mất một phút, một giây âm nhạc nào...”. Linh nói xong, lại tất tả trở lại ngồi bán những cuốn sách của mình KingKong ngồi bên cạnh tôi thầm thì “Nhà văn có khác, nói hay thật chị nhỉ?”. Hay à, có hay không? Biết nhiều về Linh rồi nhưng hôm nay tôi mới được mục sở thị, bỗng nhiên thấy điều gì đó đang vơi đi.
4. Khác với một Linh xốc nổi, ồn ã. Nhạc sĩ Giáng Son ngồi yên lặng trong một góc khuất nơi khán phòng, ngay sát cạnh bên phải tôi. Vậy mà nếu KingKông không nhắc tôi, chắc hẳn tôi không nhận ra chị.  Suốt buổi chị không nói lời nào, thỉnh thoảng thấy chị nhắn tin cho ai đó, đôi lúc trao đổi với người bạn đi cùng cũng bên tay phải chị. Tôi thích thơ của Linh nhưng không làm quen với Linh dù nàng Lidơ cố lôi kéo tôi ra đó để gặp “thần tượng”. Tôi thích Giáng Son bởi những bản nhạc chị viết ra đẹp từ phần lời tới phần nhạc như “Cỏ và mưa”, như “Thu cạn”... Nhưng cả buổi tôi không nói với chị câu nào để nói về sự yêu mến của mình, sự hâm mộ của mình. Chỉ đến khi âm nhạc kết thúc, tôi đứng vậy ra về và quay ra chào chị. Đáp lại lời chào của tôi là sự ngỡ ngàng và nụ cười thật tươi tắn và rạng rỡ. Có lẽ chẳng bao giờ tôi quên nụ cười đó. Sự ngưỡng mộ, yêu mến giống như âm nhạc, chúng ta không cần dùng đến lời.
5. Chim Biển trên đường về chỉ vào cuốn sách tôi đang cầm trên tay và nói: “Em không hiểu chị đọc được gì từ thứ như thế này?” - Thứ như thế này  là cuốn “Vili tuỳ bút”. Với giá bìa là 309.000VND/25USD/20 Euros, nhưng đêm đó nó được bán với giá bằng một nửa giá ghi trên bìa bằng lời chào mời “Mua đi... mua đi... em quý chị lắm thì em mới bán với giá đó...”.
Con phe chữ! Tôi bị cái câu nói từ nàng Lidơ của tôi ám thị tới mức thấy cái mình cầm trên tay thật tầm thường quá mức. Tôi đọc được gì từ thứ như thế này? Câu hỏi của Chim Biển cũng khiến tôi nghĩ lại, ừ mình đọc được gì nhỉ? Khi cuộc gặp gỡ thoáng chốc đã khẳng định thêm đôi điều về Linh.
Mới đây thôi Linh còn tự hào với sản phẩm mới của mình, sự “lao động vị nghệ thuật suốt ba năm của tôi chẳng lẽ không bằng 10 bát phở buổi sáng” khi có người nói giá sách của Linh đắt gấp nhiều lần các cuốn cách đương đại khác. Mới đây thôi Linh đã có buổi trình diễn thơ ca trong một sân khấu sang trọng bậc nhất cả nước để thể hiện đẳng cấp của mình, vậy mà hôm nay Linh lại ngồi đó rao bán chúng ở một lối đi thiếu sáng bằng kinh nghiệm bán hàng của một con buôn... “mua đi... hôm nay có giảm giá”.
Linh đã giảm giá luôn cả giá trị bản thân mình mà Linh không hề biết.
6. Đêm Hà Nội lạnh vô cùng trong những ngày đông cuối năm. Tôi trở về trong sự hụt hẫng thấy rõ, nhưng nguồn cơn của sự hụt hẫng ngày đến từ đâu thì tôi chẳng thể diễn tả nổi. Rồi cũng ngay trong đêm đó ở một nơi cách tôi không xa một chiếc lá vàng nữa lại rụng. Tôi thấy trống trải quá, xót xa quá cho sự mất mát liên tiếp của người đã lấy mất đi niềm tin của tôi. Chiếc lá vàng trước là người thầy, chiếc là vàng sau là người thân thiết trong gia đình anh... Nếu là trước kia tôi đã ào đến như gió, nhưng giờ phút này tôi chỉ có đứng nhìn và thinh lặng. Nguyện cầu cho anh nhiều may mắn và hạnh phúc hơn trong những ngày đầu năm mới. Tôi sẽ lại thiên di trong gió để quên đi một mùa đông buốt giá.
Một năm mới an lành cho tất cả mọi người. Vẫn là yêu thương những gì yêu thương, và cả những gì không yêu thương cũng yêu thương nốt... cho mình được an nhiên.

Nói với em..


http://upload.tarad.com/images2/4d/46/4d46cb80b3e4c163c7dbf8c227defe79.gif


Nếu lại kể những câu chuyện buồn..
Anh thành người có lỗi
Nhất là vào một ngày xuân mới
Anh đâu muốn làm hỏng niềm vui của em?

Thành phố vẫn như mọi ngày, đèn sáng thâu đêm
Thâu đêm những lời rì rầm to nhỏ
Có cảm giác mọi người đêm đầu năm không ngủ?
Không ngủ niềm vui? Hay không ngủ vì nỗi buồn?

Năm tháng này có lẽ đã khác hơn
Không ai có thể làm ta buồn, hay ta vui theo ý họ
Kẻng không gõ báo trước giờ thức ngủ
Một cái gì rất riêng đã đến thế giới này..

Thế giới còn nhiều lắm những quắt quay
“Nghe nói vậy, nhưng mà không phải vậy”
Nhưng hạnh phúc lần đầu tiên ta thấy:
Là “Độc lập, tự do” chân chất của riêng mình!

Anh đã lâu quên chuyện viết thơ tình..
Ngày đầu năm cả gan viết lời ước hẹn
Nếu tin nhau anh mời
em hãy đến
Dẫu xuân này còn lắm gian truân

Nhưng đã qua rồi
Không dễ nói thiệt hơn
Mùa xuân đâu có ưa những lời giả dối?
Dù là hoa lài, hoa hồng, hay hoa đào tươi mới
Em mong hoa nào?
Anh sẽ tặng em!





 THƠ Nguyễn Đăng Thường:
Để mừng Xuân 2013 và chúc lành mọi nhà và mọi người.
NĐT
Obama Chavez Nguyễn Ve Chai
- và ai nữa và ai nữa -
toàn là những khuôn mặt dễ thương không hà
của những năm đã qua
và có thể còn trong nhiều năm sắp tới nữa đa
khiến tôi bỗng dưng có những ý nghĩ
rất ư là giản dị:
Hy Vọng & Đổi Mới
- nhưng hy vọng cái gì
và đổi mới cái gì?
Một nước Mỹ chia rẽ tột cùng giàu nghèo chẳng còn là siêu cường?
Một Venezuela xã hội chủ nghĩa độc đảng độc tài kiểu sô-viết năm xưa?
Một Việt Nam Hà Nội tờ rời đút túi sau để dân Tàu chùi... miệng dưới?
Vân vân và etcetera...
Cứu cánh biện minh cho phương tiện?
Tiền bạc thay thế cho tình người?
Giả trá bạo lực cướp phá cưỡng chế đàn áp thẳng tay không cần che đậy?
Hàng hóa thức ăn thuốc men đồ chơi độc hại made in China?
Nòi giống Việt mà lai Hàn lai Khựa?
Vân vân và etcetera...
Etcetera và... vân vân... vân vân...
Vẫy tay vĩnh biệt năm cũ trong tiếng gió thét mưa gào
trên cái quảng trường
vì chính trị nghiêm túc nên sẽ dẹp tượng
anh hùng thế chiến thứ hai đã tiêu diệt phát xít bạo tàn
với trước mắt mình hình ảnh mường tượng
các blogger
Đ. C, T. P. T., N. H. V.
- và ai nữa và ai nữa -
đang thản nhiên ngồi tù
tôi thử tưởng tượng ra
một cái thế giới mới vắng bóng tư bản tỉ phú tài phiệt của đế quốc USA
một cái thế giới tương lai sáng chói với những công an tướng tá
lãnh tụ doanh nhân đại gia
những đỉnh cao trí tuệ
của Hồi Giáo và của Đại Hán
bắt tôi lại phải mỉm cười
vui khóc.

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Thơ Nguyễn Quý



Râu tôi mọc hoang mang. Tiễn năm cũ về trời.

Nguyễn Quý 寫於 2012年12月31日17:45 ·
Phương trời tôi nói với phương trời ngày lông tơ dài ra như tổ quạ không lề lối.
Chúng tổ chức hội họp.
Tôi đậy lại buồn phiền năm cũ rồi vứt đi.
Một bầy phi lí đi ngang qua buổi chiều. Rét buốt không mở miệng một câu nào.
Chúng ngập tràn thành phố.
Chiều cuối năm, mẹ tôi ra đồng. Ruộng nương bát ngát lạnh.
Vườn hoang vắng cỏ mọc. Lưng chừng heo may đi.
Những ngón tay tôi. Chúng ngủ gật mơ màng.
Cuống họng tôi. Ho hen từ đầu mùa.
Lưng tôi. Cái chứng thiếu canxi của tuổi già.
Tôi phớt lờ thời gian, mặc chúng đến vắng vẻ hay vội vàng và tôi im lặng.
Đôi mắt tôi thiếu tình. Nó hư vô bất chợt.
Phương trời này hoàng hôn cứ quay về dù lòng mình chẳng muốn.
Chúng đi qua phố phường rồi mất hút. Trái núi thật cô đơn.
Tây Nguyên thật rỡn đực. Thiếu nữ bay lên trời còn tôi và bóng tối.
Bóng tốii chẳng nói gì. Căn phòng thật khô hạn. Bàn phím thành thổn thức.
Tôi đậy lại tim tôi.
Mây phương nào trôi qua. Bóng lẻ con đường lẻ. Người lẻ bàn chân lẻ. Phố lẻ mưu sinh lẻ. Tình lẻ bàn tay lẻ. 
Tôi lẻ.
Và suy tư.
Những vần thơ đứt gãy giữa chiều. Chúng gấp khúc và nén chặt.
Tôi bị một cuộc trộm. Chúng cắp thời gian đi.
Dự báo một trận buồn. Râu tôi mọc hoang mang.
Tiễn năm cũ về trời.
讚好 ·  · 分享

Ăn mày cũng phải học kinh tế



Đọc bài này trên blog của chị Trang Hạ thấy hay, copy về cho mọi người cùng đọc:
Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi’s ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.
- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.
- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi’s ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
-
…???
- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.
Ông ta lấy giọng nói tiếp:
- Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao?
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.
Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
- Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.
- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!
- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
Quá chuẩn!
- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
Tôi buột miệng:
- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?
(Trang Hạ dịch

Inrasara: Mười năm Tien Ve



Tiền Vệ — thức thời, dứt khoát và bền bỉ
Bước vào thế kỉ mới, khi văn chương mạng tiếng Việt cấp tập xuất hiện, dù tạp chí Việt vẫn còn sức công phá, Ban Biên tập của tạp chí luôn được chờ đợi này chuyển hệ ngay từ giấy sang mạng. Tienve.org ra đời. Nhưng không nhập nhằng như vài tạp chí khác, giấy chính mạng phụ hay ngược lại, Tiền Vệ đã rất dứt khoát: mạng. Và, không như vài mạng khác — bởi nhiều nguyên do khác nhau — nửa đường đứt gánh, Tiền Vệ sống khoẻ & mạnh suốt 10 năm thăng trầm cuộc thế, cuộc chữ và cuộc người.

Tiền Vệ — cuốn hút đại bộ phận con người tiền vệ
Là nơi để “mọi người có thể gặp gỡ nhau trong nỗ lực tìm tòi và thử nghiệm để làm ra cái mới”, Tiền Vệ lôi cuốn nhiều thế hệ văn học tiền vệ đến với nó. Trong nước lẫn hải ngoại. Bất kể khác biệt về chính kiến. Họ đến, đi và ở lại. Đa phần là ở lại. Ở lại, hay đi rồi trở lại. Non 2.000 tác giả dự phần trong đó tác giả có lượng bài đóng góp trên con số 100 không phải là ít. Rồi khoảng 97.000 lượt người truy cập mỗi ngày, không chỉ là con số. Dù vẫn có số người ghé qua Tiền Vệ như là cách đánh bóng tên tuổi, rồi ra đi mãi mãi. Nhưng rồi, ai còn quan tâm đến cái mới, họ sẽ trở lại với Tiền Vệ. Với tư cách người viết, người nghiên cứu, người đọc.Tiền Vệ còn gợi tò mò cho cả người ghét cái mới, và nhất là nó gây thù oán cho những kẻ chống cái mới. Thế nào, họ cũng phải mở trang Tiền Vệ để xét nét, mỗi ngày. Nghĩa là, Tiền Vệ vẫn cứ có sức cuốn hút khó cưỡng.

Tiền Vệ — cuộc thử nghiệm nghệ thuật không ngưng nghỉ
Kiên trì trong ý hướng và chiến lược “nỗ lực tìm tòi và thử nghiệm để làm ra cái mới”, Tiền Vệ chấp nhận mọi thử nghiệm. Có thể khẳng định rằng, nhiều cuộc thử nghiệm mươi năm qua diễn ra trên/ xuất phát từ Tiền Vệ. Từ văn học đến hội hoạ, từ sân khấu đến nghệ thuật tạo hình. Sáng tác, nghiên cứu, dịch thuật hay trao đổi học thuật. Từ thế hệ mới cho đến tác giả cũ chuyển sang thử nghiệm “làm mới”, họ chọn Tiền Vệđể có mặt. Từ Tiền Vệ và trước Tiền Vệ, nhiều cây bút chính lưu buộc phải có những thay đổi [dù là ở hình thức] trong lối viết; họ cảm nghe mặc cảm tự ti bị ràng buộc, trước không khí tự do sáng tạo của Tiền Vệ. Họ sẽ còn phải hoang mang, chắc chắn thế!

Tiền Vệ — hậu hiện đại
Phi tâm hoá, từ đó giải lãnh thổ hoá [và nhiều giải... khác], Tiền Vệ gắn liền với hậu hiện đại. Hậu hiện đại từ tạp chí Việt cho đến Tiền Vệ. Theo thời gian và chuyển động của thời cuộc, hậu hiện đại có vài thay đổi nhất định — về thái độ đón nhận, về chín muồi tri thức, về thủ pháp... — nhưng tinh thần và thái độ hậu hiện đại luôn song hành với Tiền Vệ và đại đa số tác giả xuất hiện trên Tiền Vệ. Bài nghiên cứu học thuật về hậu hiện đại đầy khả tín, tiểu luận hậu hiện đại xuất sắc, lí lẽ biện minh sắc bén cho hậu hiện đại, và nhất là các tác giả hậu hiện đại tiêu biểu... đều có thể tìm thấy ở Tiền Vệ.

Tiền Vệ — không khoan nhượng
Sống cùng và thở hơi thở nóng bỏng của thời sự văn học, Tiền Vệ tham gia vào nhiều cuộc chiến. Và đã lâm trận là không nhân nhượng. Chiến với không ít quan chức Hội Nhà văn Việt Nam vừa nhí nhố vừa khệnh khạng (chuyên đề “Đại hội Nhà văn Việt Nam”), chiến với sự độc đoán về văn học hay áp chế tác giả văn học, chiến với sự hiểu lập lờ về hậu hiện đại, chiến với nạn đạo văn, chiến để khám phá “thảm hoạ dịch thuật” đang lộng hành thế giới chữ nghĩa trong nước. Xuất hiện từ năm 2008, mục “Đối thoại” đã đóng vai trò tiền tiêu ở các cuộc chiến đó. Quyết liệt và không khoan nhượng đúng chất Tiền Vệ, cho nên không ít ý kiến cho rằng Tiền Vệ chỉ giỏi đánh đấm, chống phá chứ không tạo nổi tên tuổi nhà văn. Nhầm to! Thế hệ trước “làm lại cuộc đời” đầy mới mẻ như: Hoàng Ngọc Biên, Nguyễn Đăng Thường, Lê Văn Tài...; người trong nước xuất hiện đĩnh đạc và sáng giá hơn như: Phan Đan, Nguyễn Viện, Trần Tiến Dũng...; rồi những khuôn mặt mới độc đáo với Hoàng Long, Lê Minh Phong... hay hiện tượng Lê Vĩnh Tài, Lưu Mêlan xuất hiện lồng lộng. Tất cả không là tác giả, thì còn kêu là gì!?

Tiền Vệ — thở hơi thở thời cuộc đất nước
Dẫu không là trang mạng chuyên về vấn đề chính trị xã hội, Tiền Vệ chưa một lần rời bỏ thời cuộc Việt Nam. Ở đây, hậu hiện đại còn hiện thực hơn chủ nghĩa hiện thực. Mươi năm qua, đâu là sự kiện tác động lớn và toàn diện nhất đến tâm thức người Việt Nam khắp thế giới? — Không gì khác, chính Sự kiện Hoàng Sa - Trường Sa. Kì đầu năm 2007, khi nhà văn trong nước hoàn toàn im lặng, Tiền Vệ đã mở ngay chuyên đề“Viết cho Hoàng Sa - Trường Sa” thu hút cả trăm tác giả hậu hiện đại [và không là hậu hiện đại] vào cuộc. Sang kì hai, năm 2011, khác hẳn nhà văn chính thống — khi được phép — chỉ làm thơ viết văn “chống” Trung Quốc, Tiền Vệ ngược lại, qua mục “Đối thoại”, và bằng chiêu thức mới, đăng các bài viết ngắn phơi bày hiện thực lồ lộ giữa đường phố Sài Gòn và Hà Nội mỗi cuối tuần.

Tiền Vệ — thúc đẩy ý thức tự do và dân chủ
Qua đó, Tiền Vệ trực tiếp đánh thức ý thức trách nhiệm công dân của nghệ sĩ sáng tạo. Để rồi, từ các sáng tác của nghệ sĩ, thúc đẩy ý thức tự do và dân chủ của cộng đồng. Không phải không lí do, khi đại đa số tác giả ngoài lề, ngoài luồng hay bị chối từ ở trong nước, các tác giả không muốn tác phẩm mình phải chịu bị kiểm duyệt — nếu không chọn hình thức in photocopy — đều chọn Tiền Vệ để kí thác tác phẩm. Cả các tác giả “chính lưu” có sáng tác khó đăng, khó in trong nước, cũng tìm đến địa chỉ Tiền Vệ. Có thể khẳng định, 10 năm tồn tại, Tiền Vệ đã góp phần quan trọng làm thay đổi khuôn mặt văn học tiếng Việt đương đại, để hướng về một nền văn học tự do, và triển khai tối đa tinh thần tự do theo đúng nghĩa cao cả và nguyên ủy nhất của từ này.

Tiền Vệ — kho chứa tư liệu, nhưng không là tư liệu khô cứng mà, mãi mãi mang tinh thần tiền vệ
Vô hình trung, Tiền Vệ trở thành kho tư liệu ở bề khác của nền văn học Việt Nam đương đại, cũng là kho tư liệu về dòng văn học phản kháng lại sự áp chế của tư tưởng toàn trị đương thời. Thế nhưng đó không phải là kho tư liệu chết, mà Tiền Vệ luôn biết “làm mới” mình. Bằng phương thức mới, khuôn mặt mới, khám phá các thủ pháp sáng tác mới. Tại sao? — Đơn giản, Tiền Vệ xuất hiện và tồn tại tạo niềm tin cho kẻ sáng tạo, nhất là những người mới vào cuộc. Họ tự do viết, tự do thể hiện tư tưởng mình, mà không còn hồi hộp trông về cổng số 9 Nguyễn Đình Chiểu. Nhà nghiên cứu văn học muốn nhìn toàn cảnh văn học đương đại Việt Nam không chỉ giới hạn ở phía chính thống, mà là — và nhất là — cần có cái nhìn khác về phía phi chính thống, ở đó Tiền Vệ có vị trí đặc biệt quan trọng.

Tiền Vệ & tôi
Lên đường với Tiền Vệ ngay buổi ban đầu, tôi đã cùng Tiền Vệ đi suốt hành trình 10 năm. Thơ, phê bình không thể đăng bất kì báo nào trong nước, tôi đăng ở Tiền Vệ (tập thơ Ở nơi ấy [thơ thời cuộc], tập tiểu luận phê bình: Thơ Việt, từ hiện đại đến hậu hiện đại). Tiểu luận bị thiến, bị cắt trong nước, tôi gửi toàn văn cho Tiền Vệ. Tranh luận học thuật không đất sống, tôi kí thác cho Tiền Vệ. Tôi nhập cuộc vào thời sự nóng của đất nước cùng Tiền Vệ (bài thơ “Ở nơi ấy, hảo hảo hảo” ở chuyên đề “Viết cho Hoàng Sa - Trường Sa”); không ít lần tôi thuyết về Tiền Vệ trên các diễn đàn. Có thể nói nửa sau cuộc văn chương chưa lấy gì làm dài của tôi gắn chặt với Tiền Vệ. Không thể không nói tiếng “cảm ơn Tiền Vệ”!

Tiền Vệ — mãi sống!
Xin mượn lời Hoàng Ngọc-Tuấn trả lời phỏng vấn ABC Radio Australia, ngày 1-12-2012 làm lời tạm kết bài kiểm kê này: “Tiền Vệ của là một phần của cuộc sống, cho nên nó luôn phải thay đổi. Thay đổi quan trọng nhất là nó không chỉ kêu gọi sự đổi mới, mà cần phải làm cho sự đổi mới, vốn ban đầu có thể gây “shock”, trở nên bình thường, sau đó lại tiếp tục tìm kiếm những cái mới khác”.
Do đó, Tiền Vệ mãi sống, sống bằng tinh thần tiền vệ!

Inrasara
Sài Gòn, cuối năm 2012


Như chưa hề có gì xảy ra
Đoàn thể thao Việt Nam vừa giật thêm huy chương
Vừa giật thêm vài ưỡn ngực ngạo nghễ
Thế giới như đặt dưới chân huy chương vàng môn billard Đông Nam Á
Cờ xí với khẩu hiệu
Như thể chưa hề có chuyện gì đang xảy ra
Chúng ta có đầy đủ bằng chứng và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa
Không thể chối cãi
 
Tuần lễ văn hoá Cà phê Sài Gòn cứ đông nghịt
Chơi tới bến đi em, chẳng có có gì xảy ra, ở nơi ấy
Dzô dzô                                DZÔ
Ta đã làm cú rút ngoạn mục vượt mặt Indo với Mã
Hồ Xuân Hương đẹp và Đà Lạt thơ
Cuộc thi Hoa hậu các Dân tộc Việt Nam diễn ra đúng ngày giờ
Dzô dzô                                DZÔ
Chiều qua tuyển Việt Nam thua nát nhưng sáng nay
Toàn dân nghiêm chỉnh chấp hành đội mũ
Bảo hiểm hộp sọ nhát gan chứa đầy toan tính ươn hèn mong kéo dài kiếp sống khiếp hãi
 
Như chưa hề có chuyện gì sắp xảy ra
Hà Nội se lạnh và Phan Rang khô rát
Đại hội vừa hạ quyết tâm phấn đấu để có nhiều tác phẩm tốt hơn
Như chưa bao giờ tình hữu nghị Việt–Trung tốt đẹp hơn
Hoàng Sa & Trường Sa
Nam Quan Hà Giang Tam Sa
Đạn nổ nhịp ba       hảo… hảo… hảo…               chưa chết
Một nhà thơ tuyên dứt khoát phải có thơ ta giữa 100 bài thơ hay nhất
Thế kỉ và một nhà văn khác
Dự án cho Nobel văn chương nước Việt
7.560 hecta đất nông nghiệp được thu hồi cho dự án sân golf
Hàng vạn hộ nông dân Long An bổ sung số liệu cho dự án xoá đói giảm nghèo chục năm tới
 
Nam Quan Hà Giang Tam Sa
Như chưa hề có chuyện gì đã xảy ra
Tiền phong Thanh niên Tuổi trẻ
VTV1 VTV2 VTV3
Đạn nổ nhịp ba                  vắng ngắt
Ngàn chữ kí vạn chữ kí triệu chữ kí vừa tung lên trời mù mịt
Hảo hảo hảo
Mầy đã nghe lời ai xúi giục                   tao bảo
Đuổi thẳng cổ chúng ra khỏi trường
Camera dây thép gai và máy ảnh kĩ thuật số
Họa sĩ trịnh cung vừa ném cây cọ ra ngoài cửa sổ
nhà văn nhà báo nhà thơ và cả nhà chưa là nhà xuống đường hô khẩu hiệu tranh hậu siêu thực vẽ lưng áo thận văn nhiên bỏ thơ làm cư dân mạng tuấn idol anh chịu chơi bão blog mịt mù quốc bùi minh thư tuyệt mệnh chai nước lavie tiếp viện ném nữa đi em lynh bacardi tự quyền nữ nhi không thường tình chống nạnh như huy số dzách xắn tay áo hoàng hưng yêu nước không bị áp đặt hương hồ hồng thu lan cứ chĩa máy vào tụi tao đi ôi quý ngài trí thức hay không trí thức và ôi quý siêu sao thơ văn 8X tung bụi mù văn đàn an nam lủi đâu hết trọi rồi hay đang cà phê đắng rung đùi tọa sơn quan hổ đấu
Người đi xe giữa đường tò mò nhìn đám biểu tình
Như có điều gì đó vừa xảy ra đang xảy ra sắp xảy ra
Lễ tang nhà thơ lớn Phạm Tiến Duật vừa qua và Đời sống tinh thần người Sài Gòn sắp tới
Càphê Văn học của Hội đồng Anh và Ba kịch bản có thể xảy ra
Ngày 16
Ngày mai
Ngày mai
Que sera sera
Ai biết chuyện gì xảy ra, ở nơi ấy.
 
15/12/2007
 
(Trích từ tập Ở nơi ấy [thơ thời cuộc] — chưa in)
 

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Thơ từ năm cũ của tôi.

ĐỌC LẠI “Mùa lá rụng trong vườn”

Mặt nạ rơi sau lưng
trước mặt
Em nghoảnh nhìn không thấy bão giông
Bão tan lâu rồi
mải mê ký ức
Em đâu hay
Bão nổi trong lòng?

Chúng ta đi qua những vườn hoa ám muội
Câu dối gian rơi vãi trên đường?
Hóa ra chỉ là lời mật ngọt
Chiết ra từ những cây khô sao cám dỗ say cuồng?

Hoa thẳm đấy
Thực ra cỏ rả..
Mọc trên đường đi
che khuất lối vào
Tòa lâu đài lỡ xây trên cát?
Ta nhận ra mình
Sau mỗi giấc mơ đau

Có cách nào cầm vết thương âm ỉ?
Bước trên lối mòn
mặt nạ rụng rơi
Mùa lá rụng,
mặt nạ nhiều hơn lá
Làm sao đến thiên đàng

Hỡi những linh hồn thích bay?