Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2020

HỘI NHÀ BÁO NGỬA TAY ĐI XIN, KHÔNG CẦN BIẾT NGƯỜI CHO ĐANG NHƯ THẾ NÀO.

*Cách quản lý con người của các chế độ chuyên chế là cứ phải để cho chúng nó đói thì chúng mới nghe lời. Nhà báo, đại tá công an Nguyễn Như Phong, cựu TBT báo Time Petro, đã tổng kết bằng một câu chua xót: “Làm báo quốc doanh là như con chó ấy”. Khi đám nhà báo đã phải ngửa tay xin Chính phủ tiền thì Chính phủ bảo viết gì chúng chẳng phải viết. Cho nên không trách được người dân cả nước có hiểu biết một chút thì ai cũng chửi báo chí quốc doanh là một bọn đĩ bút, chuyên nghề viết báo bưng bô...

HỘI NHÀ BÁO NGỬA TAY ĐI XIN, KHÔNG CẦN BIẾT NGƯỜI CHO ĐANG NHƯ THẾ NÀO.



Hội nhà báo vừa tỏ ra có trách nhiệm với hội viên bằng cách...đi xin. Giá như mọi thứ hội, Việt Nam hiện có cả rừng hội, số lượng hội đông như quân Nguyên, làm theo cách của hội nhà báo thì đội ngũ đi xin tràn ngập ngoài đường, lệnh cách ly của chính phủ coi như vỡ trận.
Giá như các loại hội đồng loạt đi xin theo cái cách của hội nhà báo, chính phủ không còn thời gian làm việc, kể cả chỉ huy chống dịch cũng phải gác lại, phải làm thêm ngoài giờ may ra chính phủ mới có thể đáp ứng được nhu cầu của đội quân đi xin đang sắp hàng dài vô tận.
Đi xin, hành vi thấp hèn, rơi vào bước đường cùng người ta mới nuốt nhục ngửa tay xin miếng ăn. Hay ho gì đứng ở đầu đường, xó chợ, tay gậy, tay bị kiếm miếng ăn cho qua ngày. Đó là kiểu đi xin theo cách...truyền thống.
Thời nay, trong hàng loạt’’sáng tạo’’làm hư hỏng xã hội, có cái kiểu đi xin hiện đại, xin theo kiểu bất chấp đạo lý, xin theo kiểu đứng trên đầu người nghèo. Xin chức. Xin dự án. Xin bằng cấp. Xin(được)cơ cấu. Xin(vào)cấp ủy. Xin tha tội cho con, cho cháu...Nếu thế giới tổ chức cuộc thi giỏi xin, huy chương vàng khó thoát khỏi tay’’thí sinh’’Việt Nam.
Việc làm của hội nhà báo(ngửa tay đi xin)là không lạ, không lạ so với’’phong trào’’đi xin hiện thời ở Việt Nam, không lạ so với’’nghề đi xin’’của một số hội viên thuộc cái hội này.
Không lạ về hành vi đi xin, nhưng việc hội nhà báo ngửa tay xin chính phủ, nhất là thời điểm này, bộc lộ’’siêu lạ’’ở khía cạnh khác, kể cả hiểu biết xã hội và quan điểm chính trị.
Hội nhà báo sốt sắng ngửa tay xin chính phủ, chứng tỏ cái hội này không biết chính phủ đang như thế nào. Người đi xin ăn đầu đường, xó chợ chỉ xin người giàu hơn họ, họ không xin những người cùng cảnh ngộ, càng không xin những ai nghèo hơn họ. Hội nhà báo, khi đóng vai người đi xin, không làm được cái tối thiểu mà người ăn xin luôn tuân thủ.
Chính phủ, đối tượng đi xin của hội nhà báo, đang như thế nào về’’sức khỏe’’kinh tế. Việt Nam đang là nước nghèo, làm chưa đủ ăn. Bội chi, bội chi, và bội chi. Chính phủ đang là con nợ,nợ trong nước, nợ nước ngoài, nợ chồng lên nợ. Nợ phát sinh đương thời’’di căn’’cho thế hệ kế tiếp.
Hội nhà báo không biết hay cố tình không biết chính phủ đang như thế nào, về thực lực kinh tế. Kể cả hai, không biết hoặc cố tình không biết, đều không và không thể chấp nhận. Làm báo là làm chính trị, tuyên ngôn của báo chí quốc doanh, phớt lờ chính phủ đang như thế nào, vẫn ngửa tay xin bằng được, làm như thế là chính trị kiểu gì, chính trị hay phản chính trị.
Là một nước làm chưa đủ ăn, đang vật lộn với đại dịch do bọn Tàu gây ra, thu một chi hai, càng trở nên lao đao. Lẽ ra phải hỗ trợ chính phủ, hội nhà báo làm ngược lại, tìm cách móc túi chính phủ, làm cho con nợ chính phủ thêm phần gầy nhom. Làm chính trị mà thế à, xin chia buồn với lĩnh vực chính trị theo đúng nghĩa khoa học. Cái gì cũng có chính và tà, kể cả chính trị.
Hội nhà báo, nơi bến đỗ của một số quan làm báo. Người ngoài, ngoại đạo nghề báo, có thể không biết, họ không cần phải biết, quan làm báo là như thế nào. Người trong cuộc, cùng một chăn, không lạ lẫm gì những ai được trét che cái danh quan làm báo, kể cả đạo đức và chuyên môn nhiệp vụ.
Hùng hục ngửa tay xin chính phủ mà không biết’’gia tài’’chính phủ đang như thế nào, nhất là trong lúc cả nước lao đao vì dịch bệnh, chỉ riêng việc đó, quá đủ nhận diện hội nhà báo là thế nào.
Trong lúc đang tang gia bối rối, việc to việc nhỏ rối bời, thế mà người đi ăn xin vẫn tay gậy, tay bị thập thò trước cổng. Chính phủ đang rơi vào tình cảnh bi đát như thế.
Bá Tân.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TRẦM TÍCH CỦA HOÀNG TRẦN CƯƠNG(*), HUYỀN THOẠI VỀ MỘT NGƯỜI MẸ



Tôi từng được nghe trường ca này từ khi nó... đang ra đời, nghe ở quán nước chè, nghe trong tiệc rượu, nghe trên căn hộ 24 m2 lơ lửng tít tầng 5 khu tập thể Thành Công, nơi nhà thơ cùng một đại gia đình sống cái thời tuyệt đỉnh hàn vi cực kì nhếch nhác, đáng quên đáng nhớ... của thế hệ những kiếp phù sinh như chúng tôi. Từng chương, từng chương cứ thế được thoát ra từ cái giọng đọc như chiết từng con chữ của nhà thơ. Thế rồi nó được đăng trên báo Văn Nghệ, được trao giải nhất (cuộc thi thơ năm 89-90), thế rồi có nhiều người viết về nó, mà toàn những tên tuổi cái thế trong làng văn chương, thế rồi nó được xuất bản, rồi tái bản...
Hồi bấy giờ nghe anh (tác giả Hoàng Trần Cương) đọc thơ, tôi cũng ti toe “tác” thử vài bài, nhớ có lần anh bảo: “thơ chú mày lẩy bẩy như Cao Biền dậy non”. Hôm nay giở “Trầm tích” của anh ra đọc lại, mới hiểu lời nhận xét xưa sao mà đúng thế, đúng chẳng riêng gì với tôi. Biết mình càng già càng trở nên yếu bóng vía, tôi đã phải vận hết mười hai thành công lực cho đỡ bàng hoàng, rợn người trước những hình ảnh, âm điệu vạm vỡ, quyết liệt như dao chém đá của bản trường ca. Vậy mà mỗi lần cũng không dám đọc quá một chương...
Và mặc dù đã có nhiều người viết về nó, mà lại toàn những bậc văn chương thần thông quảng đại như học giả Hoàng Ngọc Hiến, thi sĩ Bằng Việt, thi sĩ Nguyễn Thụy Kha, v.v... trong khi bản thân mình tài mỏng phận hèn, thì tôi vẫn cứ nhắm mắt liều mạng viết ra đây mấy dòng quê kệch, có khi chạm đến “trầm tích”, có khi nói chuyện đâu đâu... Dẫu có bị ai đó mắng là theo đóm ăn tàn, dẫu chẳng giúp vui gì thêm cho thiên hạ xin cũng cam lòng.
Ấy là từ cuối những năm 70 của thế kỉ trước, khi đó chúng tôi (tôi và Hoàng Trần Đồng, em trai út của anh) đang là sinh viên. Đồng có kể cho tôi nghe về người anh tên Hoàng Trần Cương đang ở trong quân đội. Nhà có năm anh chị em, anh Cương là anh thứ 2. Thế rồi đùng một cái, anh rời quân ngũ trở lại giảng đường đại học. Trường anh lại cách trường tôi có đúng một ga xe lửa. Thỉnh thoảng anh vẫn lên thăm chúng tôi. Đang triền miên nhai bo bo, thèm và đói rã họng, có anh tới là chúng tôi có cớ để vay tiền ai đó ra chợ mua một con vịt cỏ về làm tiết canh. Mấy anh em dúi vào một xó đồi chén thù chén tạc. Bấy giờ chưa thấy anh đọc thơ. Nhưng tôi biết anh đã có truyện ngắn đăng báo Văn nghệ. Anh là nhà văn. Chúng tôi thấy anh “oách” lắm. Chúng tôi tự hào về điều đó lắm. Và anh “oách” thật chứ chả phải chuyện đùa. Cái phong cách thoáng nhìn thật dữ dằn của anh, cặp lông mày rậm, sắc và đen nhánh như hai thỏi than chì, cái giọng nặng sệt tiếng Nghệ dứt khoát, gọn chắc như những nhát dao làm chúng tôi có cảm tưởng nội lực, chân khí của anh căng tràn, luôn muốn phát tiết ra ngoài, đến nỗi át cả những người xung quanh.
Cũng trong những năm đó, lần đầu tiên tôi được gặp người Mẹ ấy. Một góc quả đồi nằm sát đường quốc lộ cách Bắc Ninh 18 cây số thuộc huyện Quế Võ. Xóm ấy gọi là xóm Tròn. Từ con đường mòn dưới chân đồi nhìn lên, căn nhà giản dị xây gần đỉnh đồi quét vôi trắng xóa, đầy những vết dơi đậu như những vệt bàn tay con nít. Lưng chừng đồi còn một nếp nhà nhỏ ẩn mình dưới cái tán của một cây thị xum xuê, đó là phòng ngủ của anh, trong nhà chứa đầy sách. Bà Mẹ sống ở vạt đồi đó hầu như một mình, trông coi mảnh vườn, cây thị, lui tới xóm giềng, chợ búa, lên xuống cái giếng nước trong veo tận dưới chân đồi. Với chiếc quần nái đen, chiếc áo nhung đen, đầu vấn chiếc khăn vuông cũng màu đen để lòa xoà ra hai bên thái dương những sợi tóc bạc, với nụ cười đỏ quyết trầu làm sáng bừng gương mặt, người Mẹ hiện ra trước mắt tôi, tuyệt đẹp như một Bà Tiên trong truyện cổ tích. Những chiều thứ bảy hiếm hoi được đoàn tụ đông đủ, Cha từ Hà Nội về, các con từ bốn phương quây lại... là niềm hạnh phúc vô bờ của người Mẹ ấy. Một cặp mắt tinh anh, một dáng đi nhanh nhẹn thoắt chỗ nọ, thoắt chỗ kia lo cơm nước cho các con, tượng đài sống động ấy như một kiệt tác của thời gian, không hề quan tâm đến tuổi già của mình. Trong bữa cơm gia đình, tôi bỗng thấy Hoàng Trần Cương to lớn, dữ dằn giờ ngồi nép bên góc chiếu như một chú bé con. “Cương chỉ được cái hoắng, các con hỉ” - giọng người Mẹ đến bây giờ vẫn còn văng vẳng bên tai tôi. Rồi Mẹ cười, cả nhà cùng cười. Lúc ấy, tôi nhìn thấy tác giả của “Trầm tích” trong tương lai cũng toét miệng cười bẽn lẽn. Cái cười nom thật dễ thương, hiền khô trong vòng linh quang của người Mẹ. Tôi chợt cảm thấy có gì đó đang được dung dưỡng trong anh...
Hơn chục năm sau những kí ức ấy, vào một buổi chiều thu Hà Nội, trong một quán nước chè tùm hụp ngay đầu hồi nhà B4, khu tập thể Thành Công, bất ngờ chúng tôi nghe giọng anh cất lên: “Mẹ tôi đẻ rơi tôi bên cối giã gạo...” Câu đầu tiên của “Trầm tích” đã thoát ra ngoài cuộc đời như thế đấy. Hình ảnh Mẹ mở đầu bản trường ca, và sau này, mãi sau này khi được nghe đến câu cuối cùng, tôi mới biết câu kết thúc ấy cũng gọi lên hình ảnh người Mẹ. Song ngay lúc nghe câu đầu tiên ấy, chính tôi cũng lập tức nghĩ về người Mẹ đó. Và vỉa quặng bắt đầu tuôn trào:
“Tôi lấm láp đáp mình vào đất
Gió Lào mặc cho tôi chiếc áo mầu nâu...”
Một cuộc sinh thành thật là kì vĩ. Kì vĩ bởi chính sự lặng lẽ, lẻ loi của người Mẹ phút mang nặng đẻ đau. Chứng kiến giờ khắc ấy chỉ có Gió trời và Đất. Bởi vì ngay sau đó, anh tuyên ngôn về sự vắng mặt của người Cha. Một sự “vắng mặt” thuộc về thời đại, thời đại của những người Cha vắng mặt. Vì thế phải là giọng “tuyên ngôn”, chứ không thể là giọng kể lể. Đây là một trong những yếu tố nghệ thuật đã làm nên thành công của “Trầm tích”. Cả bản trường ca là một chuỗi hồi ức. Hồi ức, song chỉ có “tuyên ngôn”, mà không hề thấy kể lể. Và thế là “Trầm tích” được bắt đầu bằng chất sử thi:
“Cha đi vắng
Những người đàn ông miền Trung thường đi vắng
Vài năm tạt qua nhà một lần
Để lại đứa con
Để lại mùi rạ thơm trên mái nhà vừa dọi
Để lại những nỗi buồn không biết nói
Rồi biệt tăm”
Ba tiếng “rồi biệt tăm” để riêng một câu, đột ngột chặn đứng nhịp điệu lại, ngắt riêng khổ thơ mở đầu. Đó là một dấu lặng làm nên giọng “tuyên ngôn”, đồng thời cũng chấm dứt đoạn “tuyên ngôn” ấy. Đó cũng là dấu lặng dành cho tâm tưởng, dấu lặng của âm điệu thi ca. Tôi rợn người, bái phục trước cái dấu lặng ấy mà không dám cất tiếng. Một hồi sau:
“Hàng xóm nhặt tôi vào đặt lên chiếc chõng tre
Chiếc chõng tre đen bóng mồ hôi vẫn nép ở đầu hồi
Bà nội thường đem ra ngồi trông cháu
Buổi mẹ còn lóp ngóp ngoài sông...”
Đây là những câu đầu tiên trong chương 1 của trường ca có tên: “Nguồn Cội”. Từ mảnh đất gió Lào miền Trung ấy, “nguồn cội” rồi sẽ mở rộng ra thành Tổ Quốc:
“Núi sông cài răng lược
Ngược xuôi trải thành đất nước
Đất nước
Tượng hình xương cá
Đêm úp
Ngày đơm
Nhảy vật lên bờ
Thân gầy đét
Cong mình chống nắng
Lưng rộp phồng
Thâm cả trời đông...”
Ra đời trong lúc Mẹ đang mải giã gạo, bà đỡ là gió Lào, là Đất, là chiếc chõng tre đen bóng mồ hôi, là bà nội, là hàng xóm, là những câu chuyện cổ tích “Ngày xưa lúa tự bò về nhà / Hạt to như bắp chuối...”, là những “Câu ví dặm gầy nhom thì thào như người mới ốm...”, là “Cái chảo rang của đất đựng trời / Đông chưa tàn / Hạ đã rạn ban mai...”,v.v... Để bây giờ trào lên kí ức, ngập tràn những hình ảnh mặn chát, quyết liệt: “Gió bão thù chi với mảnh đất này / Nối đuôi nhau xếp hàng ngang đen sì ngoài biển...” - “Chỏng trơ nồi cơm ngày đói khát / Tảng cháy cạy đi rồi / Còn hằn vết móng tay...” Và những cảnh: “Chiều chiều mẹ ra sông mót cá...” và bà nội: “Lụi hụi dáng lưng còng lóng ngóng vịn cơn mưa...” Kí ức ùa về, quay cuồng đến nỗi không kịp xắp xếp cho đúng với trật tự thời gian. Ồ phải rồi, thời gian của tuồi thơ có bao giờ trật tự. Để đến tận chương 3 (“Cật tre”), lại quay lại cái “điềm” sinh thành kì vĩ ấy. Âm điệu đang dồn dập chợt lắng lại:
“Sợ con nít lằn lưng trên cái chõng đan bằng tre cật
Không biết ai đã luồn vào lưng tôi một tấm mo nang
Cái mo cau mẹ lượm được ở cuối vườn từ năm ngoái
Đem vào giấu trong buồng và lấy đá dằn lên
Tôi mát lạnh trong hơi của đá
Nhắm mắt ngủ ngon lành”
Chỉ lắng xuống ngần đó thôi, rồi nhịp điệu lại bắt đầu hối hả. Bởi đây là cái “điềm giời”, báo cho anh biết rằng người Mẹ đã và đang là huyền thoại:
“Bữa tôi chào đời trời rạch chớp xanh
Nước sông Lam đã trèo vào cổng
Treo vội con lên chạn
Mẹ xắn quần đi giằng lại cái sanh đồng sứt quai
Theo nước lũ nhoai ra ngoài ngõ
Rồi một tay chắn gió
Mẹ ngồi nhen lửa dưới mưa
Nuôi tôi giữa nước và trời...”
Xin hãy đọc chậm và nhỏ dần câu cuối của đoạn thơ này bằng cách ngắt nhịp 2 từ một: “Nuôi tôi | giữa nước | và trời...” Tả thực mà ấn tượng như huyền thoại, có lẽ chỉ có thi ca mới làm được như vậy. Chợt nhớ lại những năm nào, thỉnh thoảng người Mẹ già lại một mình bắt xe đò từ xóm Tròn - Quế Võ ra Hà Nội thăm Cha và các con. Vẫn nụ cười đỏ quyết trầu rạng ngời và cái dáng đi nhanh nhẹn ấy, Mẹ đi khắp Thủ Đô, tới các nhà bà con, họ hàng... Đi bộ bằng chính đôi chân tần tảo ngày xưa, không cần ai đưa đón, Mẹ không hề lạc lối, Mẹ không quên bất cứ ngõ ngách hiểm hóc nào của đất Kinh thành. Sẵn một trí thông minh hiếm có, một đôi mắt lồng lộng tinh anh, Mẹ nhìn chúng tôi như giễu cợt: “Đừng có hoắng – các con”. Người Mẹ ấy vui vì sự thành đạt của các con, có người giờ là nhà thơ, là kĩ sư, tiến sĩ, có người là nhà quản lý... song Mẹ vẫn luôn dặn các con mình như thế. “Đừng có hoắng”, chỉ ba từ giản dị đó thôi, vậy mà cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ tới, những mái đầu đã bước vào hoa râm chúng tôi vẫn không khỏi giật mình. Tôi bỗng hiểu tại sao ngồi trước Mẹ, anh luôn là một chú bé con. Người Mẹ chính là âm hưởng, là giọng tuyên ngôn của ngàn đời Trầm tích, nay hoá thân thành bản trường ca:
“Nồi khoai xéo
Bát ngô dăm
Độn ánh trăng vàng
Lăn mình trên cát
Lăn mình qua những tháng ngày giáp hạt
Đến bến bờ mộng tưởng xa xăm...”
Người Mẹ ấy vừa cụ thể tảo tần như sông Lam, vừa đẹp như một câu hò ví dặm, vừa thực như cổ tích, lại vừa trừu tượng như những mệnh đề triết học. Dễ hiểu tại sao ngôn từ, hình ảnh khi nói về Mẹ lại phong phú, dạt dào đến thế. Những câu thơ đầy cảm động, thương nhớ, song tuyệt không vọng lên nỗi xa xót tầm thường:
“Khi sinh con
Mẹ là hạt thóc đã mọc mạ rồi
Vẫn sưởi ấm mùa đông bằng khoảng trống của hai vỏ trấu
Cái nón mê mẹ đội nửa đời người
Khi chóp thủng lại trùm lên vại nhút...”
Rõ ràng kể ra những nỗi chuân chuyên mà không hề cảm thấy giọng kể lể yếu đuối ở đây:
“Những đêm trời lạnh
Mẹ lúi húi xâu đèn hạt bưởi
Thổi nùn rơm phù phù cho lửa rạng lên
Soi mặt chữ để con ngồi học
Rồi vác vồ đợi trăng lên ra đập đất ngoài đồng
Sương lạnh xuống bạc sờn vai áo...”
Trong trùng điệp hình ảnh của “Trầm tích”, thật khó mà so sánh đoạn nào về Mẹ ấn tượng hơn đoạn nào. Vì thế không thể chọn để dẫn hết ra đây được. Cũng ám ảnh như những câu thơ tuyệt hay trong một bài thơ khác của anh (bài Chiều xuống) mà trong một bài viết khác tôi đã dẫn: “Gió thả về trời bầy lá vàng lêu lổng / Còn lại cây rơm đứng gác cánh đồng / Và bóng mẹ loay hoay tìm hơi cha trong chiều xuống...” Tuy nhiên cũng có câu hơi bị “làm dáng”, hoặc ẩn ý theo kiểu đánh đố của... trạng, ví dụ: “Mẹ chóng già vì con trẻ ngại trồng na” (chương 5, trang 31), ý nhà thơ muốn nói con trẻ ngại... “mở mắt” đây, có điều cầu kì, xa xôi kiểu ấy thì... mệt quá. May mà rất ít gặp những câu như thế.
Người Mẹ ấy hầu như không kể gì về đời mình. Song thần thái của Người, hào quang của Người tỏa ra xung quanh đã nói lên tất cả. Tôi biết những câu thơ về Mẹ của anh không thể nào thật hơn thế nữa. Rời quê hương gió Lào và cát trắng, địu các con theo Cha ra Hà Nội, người Mẹ đã không chọn Hà Nội làm chốn dừng chân. Ngôi nhà có cây thị ở cái xóm Tròn ấy dựa lưng vào quả đồi, nhìn thẳng ra cánh đồng bao la, xa xa là dòng sông, quán chợ, bến đò... là nơi Mẹ ở đó tiếp tục kiếp tảo tần... Nhớ có lần Mẹ bảo: “Quê Mẹ lắm bão, nhưng chỉ có những trận bão đến từ phía biển. Còn ở Hà Nội, bão có thể đến từ nhiều phía... các con hỉ, phải cẩn thận nghe chưa”. Có phải vì thế mà trong “trầm tích”, anh đã viết:
“Mẹ dặn con ra đường nhìn thẳng
Nhưng đừng quên ngoái lại phía sau...”
Và anh đã “ngộ” ra từ Người:
“Mẹ ơi
Sau những nhọc nhằn mê lú
Sau những trận đụng đầu nát ngấu với gió mưa
Phút bình yên con mới tỉnh ra
Thôi thì đành tính đường sống chung với lũ
Thôi thì đành nhịn nhường nhau mà dỡ rào mở lối...”
Cũng như những người thuộc thế hệ mình, anh đã trở thành một người lính đi qua cuộc chiến tranh. Nhưng ngay cả trong những ngày chinh chiến ấy, người Mẹ vẫn luôn là vị thần hộ mệnh của anh:
“Đêm Trường Sơn nhập nhoà pháo sáng
Con nháy mắt liên hồi
Chắc mẹ thầm nhắc gọi...”
Trong “Trầm tích” cũng có những đoạn viết về tình yêu như không thể thiếu được trong thơ anh. Thì có thi sĩ nào lại không từng “gục ngã” trước tình yêu nói như G.Bairơn: “Ôi tình yêu tình yêu kì diệu quá / Đánh gục hết đàn bà, đánh gục hết đàn ông...” Còn anh đã từng viết: “Anh soi mình trên gương mặt của em / Mắt em trong là lòng anh thanh thản...”, và ở trong “Trầm tích” này thì: “Em mát rượi như ngọn nguồn hoang dã / Anh khát thèm / Môi sém nửa vầng trăng”... Mãnh liệt đấy chứ? tưởng cũng chẳng kém G.Bairơn mấy tí, song đó không thuộc chủ đề của bài viết này. Ở đây tôi muốn nói đến một chương duy nhất không nhắc đến Mẹ trong suốt 19 chương của bản trường ca. Đó là chương 15 có tựa đề: “Cá Gỗ”, anh nói về tuổi học trò, về một sự tích của quê hương xứ Nghệ. Đọc suốt 14 chương với những nhịp điệu, hình ảnh vô cùng phong phú, lúc khoan, lúc nhặt, lúc thắt, lúc mở, lúc dồn dập, lúc chết lặng... tới chương này bỗng tuyền một giọng ngũ ngôn, một giọng ngũ ngôn đều đều kiểu: “Lớp Một ơi lớp Một / Gửi lời chào năm cũ / Nay giờ phút chia tay...” mà tất cả những ai từng học qua lớp Một thời ấy hẳn đều nhớ. Thực ra giọng ngũ ngôn này bắt đầu xuất hiện từ cuối chương 14. Thú thật, đối với riêng tôi, đây là một chương hơi lạc điệu, một chương hơi bị “đuối” của bản trường ca mà anh đặt vào đây có lẽ chỉ vì bố cục hoặc vì một lôgic nào đó... Thế mới biết “Trầm tích” không thể rời hình ảnh người Mẹ ra một phút nào được, cho đến phút cuối cùng (chương 19):
“Em gắng về
Đừng để mẹ già mong...”
Không thể rời bởi “Trầm tích” thuộc về quẻ “Khôn” (Mẹ), toàn bộ bản trường ca là một pho sử thi chép về người Mẹ. Một kiệt tác của người con dâng lên Mẹ. Song nếu không có sự vĩ đại của người Mẹ ấy, không có pho “trầm tích” sống ấy, sẽ không có trường ca “Trầm tích” hôm nay. Và “Trầm tích” dẫu ở quẻ thuần “Khôn”, song vẫn thấp thoáng đâu đó hồn vía của người Cha (Càn) trong từng câu chữ. Lẽ biện chứng của cuộc đời vốn vẫn thường ghê gớm như thế đấy. Và cũng như người Mẹ ấy, người Cha ngoài cuộc đời của anh cũng bao la một tình yêu thương, một đạo lý nhân sinh lồng lộng. Tôi đã bắt đầu nghe thấy những chương đầu tiên của một bản trường ca khác anh viết về người Cha...
Sài Gòn, cuối Đông năm Bính Tuất
(*) “Trầm tích” - Trường ca của Hoàng Trần Cương. Giải nhất cuộc thi thơ báo Văn Nghệ - Hội NVVN 1989-1990. Nhà XB Hội Nhà văn năm 1999.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CORONAVIRUS LÀM CHO BẠN ỐM (NẶNG HAY NHẸ) NHƯ THẾ NÀO? CÂU TRẢ LỜI CÓ THỂ NẰM TRONG CÁC GEN CỦA BẠN


How sick will the coronavirus make you? The answer may be in your genes
SCIENCE 27/03/2020
Tác giả: Jocelyn Kaiser
Tạm dịch nhanh từ tiếng Anh: Hai Nongv
COVID-19, gây ra bởi coronavirus đại dịch mới, có tính chọn lọc một cách lạ lùng và bi thảm. Chỉ một số người nhiễm (virus) thì mắc bệnh và mặc dù hầu hết những người nguy kịch là người già hoặc có các vấn đề phức tạp như bệnh tim, một số người chết vì căn bệnh này trước đây vẫn khỏe mạnh và thậm chí còn khá trẻ. Các nhà nghiên cứu hiện đang tăng tốc lùng sục hệ gen của các bệnh nhân nhằm tìm kiếm các biến thể DNA để giải thích sự bí ẩn này. Các khám phá này có thể được sử dụng để xác định những người có nguy cơ nhiều nhất mắc bệnh nghiêm trọng và những ai có thể được bảo vệ và các chúng cũng có thể hướng dẫn tìm kiếm phương pháp điều trị mới.
Các dự án bao gồm các nghiên cứu đang được tiến hành với DNA cho hàng ngàn người tham gia, một số hiện đang bị nhiễm coronavirus, cho đến những nỗ lực mới thu thập DNA từ các bệnh nhân COVID-19 ở những bị ảnh hưởng nặng nề như Ý. Mục tiêu là so sánh DNA của những người mắc bệnh COVID-19 (viết tắt của bệnh coronavirus 2019) nghiệm trọng, nhưng không có bệnh tiềm ẩn như bệnh tiểu đường, bệnh tim hoặc phổi với những người mắc bệnh nhẹ hoặc không mắc bệnh. Chúng tôi thấy có những khác biệt lớn trong các kết quả lâm sàng và ở khắp các nước. Bao nhiêu trong số đó được giải thích bởi sự mẫn cảm di truyền là một câu hỏi rất mở, nhà di truyền học Andrea Ganna thuộc Viện Y học Phân tử Helsinki (FIMM) của Đại học Helsinki, Phần Lan.
Rất khó để dự đoán những gì sẽ bộc lộ ra từ các cuộc săn tìm gen này, một số nhà nghiên cứu cho biết. Nhưng có những nghi vấn rõ ràng, chẳng hạn như gen mã hóa cho protein bề mặt tế bào - enzyme chuyển đổi angiotensin 2 (ACE2), mà coronavirus sử dụng để xâm nhập vào tế bào đường hô hấp. Các biến thể trong gen ACE2 làm thay đổi thụ thể có thể khiến virus xâm nhập vào tế bào khó khăn hơn hay dễ dàng hơn, nhà nghiên cứu miễn dịch Philip Murphy thuộc Viện Quốc gia về Dị ứng và Bệnh truyền nhiễm, (nơi) phòng thí nghiệm của ông đã xác định được một đột biến tương đối phổ biến ở một protein bề mặt khác của tế bào người, CCR5, làm cho một số người có khả năng kháng cao với vius HIV, cho biết.
Ganna đứng đầu một nỗ lực lớn để tập hợp các dữ liệu di truyền của các bệnh nhân COVID-19 trên khắp thế giới. Ý tưởng này "đã xuất hiện rất ngẫu nhiên", cách đây khoảng 2 tuần, khi "mọi người đang ngồi trước máy tính xem cuộc khủng hoảng này", Ganna, người cũng (là thành viên) liên kết với Viện Broad, một thế lực mạnh về hệ gen của Hoa Kỳ, cho biết.
Ông và Giám đốc FIMM Mark Daly đã nhanh chóng tạo ra một trang web cho dự án của họ là Sáng kiến di truyền (vật) chủ COVID-19 (The COVID-19 Host Genetics Initiative),và tìm đến các đồng nghiệp điều hành các nghiên cứu ngân hàng sinh học (biobank) lớn theo dõi hàng ngàn tình nguyện viên trong nhiều năm để tìm kiếm mối liên hệ giữa DNA và sức khỏe của họ. Ít nhất hàng chục biobank, chủ yếu ở châu Âu và Hoa Kỳ, đã bày tỏ sự quan tâm đóng góp dữ liệu COVID-19 từ những người tham gia đã đồng ý với điều này. Trong số đó có FinnGen, nơi có mẫu DNA và dữ liệu sức khỏe cho 5% trong số 5 triệu người dân Phần Lan và một ngân hàng sinh học với 50.000 người tham gia tại Trường ĐH Y Icahn ở Mount Sinai (Hoa Kỳ).
Biobank Vương quốc Anh, một trong ngân hàng sinh học lớn nhất thế giới với dữ liệu DNA cho 500.000 người tham gia, cũng có kế hoạch bổ sung các dữ liệu sức khỏe COVID-19 từ những người tham gia vào bộ dữ liệu của mình, dự án này đã đưa tin trên Tweeter trong tháng này. Và Công ty di truyền deCODE của Iceland, nơi đang giúp kiểm tra phần lớn dân số của đất nước này xem ai bị nhiễm coronavirus mới, đã nhận được sự cho phép của Chính phủ để bổ sung các dữ liệu này và bất kỳ triệu chứng COVID-19 nào sau đó vào cơ sở dữ liệu của Công ty, bao gồm dữ liệu về hệ gen và sức khoẻ của một nửa trong số 364.000 cư dân của Iceland, Giám đốc điều hành Kári Stefánsson cho biết. "Chúng tôi sẽ làm hết sức mình để góp phần tìm hiểu điều này", ông Gabriel Stefánsson nói.
Một nỗ lực khác để xác định các biến thể DNA (có tính) bảo vệ hay mẫn cảm là Dự án Hệ gen Cá nhân do Goerge Church, Đại học Harvard, đứng đầu, tuyển dụng những người sẵn sàng chia sẻ các dữ liệu hệ gen đầy đủ, các mẫu mô và sức khỏe của họ cho nghiên cứu. Đầu tháng này, dự án đã gửi phiếu điều tra (bộ câu hỏi) đến hàng ngàn người tham gia, hỏi về tình trạng COVID-19 của họ. Hơn 600 người tại Hoa Kỳ đã trả lời trong vòng 48 giờ. "Có vẻ như hầu hết mọi người đều muốn đóng góp", ông Church cho biết, nhóm của ông chưa phải là một bộ phận trong hợp tác của Ganna.
Các nhà nghiên cứu khác làm việc với sáng kiến Ganna, đang tuyển dụng bệnh nhân COVID-19 trực tiếp trong bệnh viện cho các nghiên cứu về hệ gen như vậy. Nhà di truyền học người Ý Alessandra Renieri của Đại học Siena hy vọng rằng ít nhất 11 bệnh viện trong cả nước sẽ chấp thuận đạo đức nghiên cứu cho nhóm của cô thu thập các mẫu DNA từ các bệnh nhân sẵn sàng. "Theo ý kiến của tôi, các khác biệt di truyền là yếu tố chìa khoá (then chốt) cho...sự mẫn cảm đối với bệnh viêm phổi cấp nghiêm trọng", Renieri cho biết.
Nhà nghiên cứu nhi khoa Jean-Laurent Casanova tại Đại học Rockefeller, người chuyên xác định các gen hiếm gặp có thể khiến những người trẻ khỏe mạnh dễ mắc một số bệnh nghiêm trọng, đang phác hoạ một mạng lưới các bác sĩ nhi khoa trên thế giới để tìm kiếm một số tương đối ít người trẻ tuổi có phát triển COVID -19 đủ nghiêm trọng để được nhận vào chăm sóc tích cực. "Chúng tôi chỉ nghiên cứu những bệnh nhân trước đây khỏe mạnh" và dưới 50 tuổi, vì bệnh COVID-19 nghiêm trọng của họ có nhiều khả năng có cơ sở di truyền, ông giải thích.
Ngoài các biến thể di truyền của thụ thể ACE2, các nhà khoa học muốn xem liệu sự khác biệt trong gen kháng nguyên bạch cầu người (HLA), có ảnh hưởng đến đáp ứng của hệ thống miễn dịch đối với virus và vi khuẩn, có tác động đến mức độ nghiêm trọng của bệnh hay không. Và một số nhà nghiên cứu muốn theo dõi phát hiện mà một nhóm nghiên cứu Trung Quốc đã báo cáo trong một bài báo trước in (preprint) rằng những người có nhóm máu O có thể được bảo vệ khỏi virus. "Chúng tôi đang cố gắng tìm hiểu xem những phát hiện đó có mạnh mẽ hay không", nhà nghiên cứu di truyền người của Đại học Stanford, ông Manuel Rivas, người đang đóng góp cho sáng kiến của Ganna, cho biết.
Sự lây lan thảm khốc của coronavirus sẽ sớm làm tăng số lượng bệnh nhân COVID-19 có sẵn cho các cuộc săn tìm gen này. Và điều đó có thể tăng tốc các phát hiện. Ganna hy vọng các gen mẫn cảm đầu tiên có thể được xác định trong vòng một vài tháng tới.
(Với bản tin của Elizabeth Pennisi)
SCIENCEMAG.ORG
Projects drawing on large biobanks and COVID-19 patients aim to find genetic differences that predict who will get seriously ill after an infection

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyên gia Mỹ đề xuất dùng tàu tư nhân chống lại Trung Quốc

Mỹ nên dùng các tàu tư nhân để chống lại các hành động gây hấn của Trung Quốc trên biển, theo bài viết của các chuyên gia quân sự đăng tải trên tạp chí của Viện Hải quân Mỹ.
Chuyên gia Mỹ cho rằng các tàu vận tải thương mại là điểm yếu của Trung Quốc /// Shutterstock
Chuyên gia Mỹ cho rằng các tàu vận tải thương mại là điểm yếu của Trung Quốc
Shutterstock
Hai bài viết có tiêu đề “Giải phóng tàu tư nhân!” và “Tàu tư nhân Mỹ là hợp pháp”, xuất bản trong nguyệt san Proceedings số tháng 4 của Viện Hải quân Mỹ (USNI), đề xuất chính phủ Mỹ cấp giấy phép, ủy quyền cho các tàu thuộc sở hữu tư nhân tấn công, bắt giữ hoặc tiêu diệt tàu thương mại của đối thủ.
Các tác giả của hai bài viết này là Mark Cancian, đại tá Thủy quân lục chiến Mỹ đã nghỉ hưu - cố vấn cao cấp tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS, Mỹ), và Brandon Schwartz, cựu giám đốc quan hệ truyền thông CSIS.
Hai tác giả lưu ý đội tàu thương mại Trung Quốc là điểm yếu và một cuộc tấn công nhắm vào chúng sẽ làm suy yếu toàn bộ nền kinh tế và đe dọa sự ổn định của Trung Quốc.
Chiến dịch dùng tàu tư nhân là “hợp pháp và có chi phí thấp”, giúp kiềm chế việc Trung Quốc tăng cường sức mạnh trên biển thay vì kích động dẫn đến chiến tranh, theo ông Cancian và Schwartz.
Tàu tư nhân được chính phủ giao nhiệm vụ như một tàu chiến đã có từ giữa thế kỷ 16 cho đến thế kỷ 18, nhưng bị xem là trái pháp luật sau khi các hiệp ước quốc tế khác nhau được ký kết trong thế kỷ 19 và 20, theo tờ South China Morning Postngày 10.4.
Tuy nhiên, các tác giả cho rằng chính phủ Mỹ chưa chính thức ký kết bất kỳ hiệp ước nào nói trên, đồng thời lưu ý hiến pháp Mỹ đã trao quyền cho Quốc hội cấp giấy phép cho tàu tư nhân. “Mỹ chưa ban hành bất kỳ giấy phép ủy quyền bắt giữ nào cho tàu tư nhân kể từ năm 1907 vì lý do chiến lược, chính sách lúc bấy giờ, chứ không phải xem đây là điều bất hợp pháp”, theo bài viết.
Bên cạnh đó, hai bài viết không nêu rõ liệu những tàu thương mại chở hàng hóa trị giá hàng nghìn tỉ USD sang Mỹ có nên được miễn trừ khỏi các cuộc tấn công từ các tàu tư nhân hay không. Tuy nhiên, Mỹ có thể sẽ không miễn trừ giữa lúc sự phân ly kinh tế giữa nước này và Trung Quốc đang manh nha vì cuộc thương chiến từ năm 2018.
Nhà bình luận quân sự Hồng Kông, ông Tống Trung Bình đánh giá các chính trị gia bảo thủ và cực hữu Mỹ cổ súy sự phân ly kinh tế và điều này có thể dẫn đến nguy cơ đối đầu, thậm chí là xung đột. “Khi người Mỹ đã quyết định hành động cứng rắn chống lại cái gọi là đối thủ hoặc kẻ thù thì họ sẽ không hạn chế hay loại trừ bất kỳ biện pháp nào”, ông Tống nói.
Nghị sĩ đảng Cộng hòa Ron Paul từng đề xuất sử dụng tàu tư nhân chống lại trùm khủng bố al-Qaeda Osama bin Laden và cướp biển Somalia vào năm 2007 và 2009, nhưng không được phê chuẩn.
Chuyên gia Mỹ đề xuất dùng tàu tư nhân chống lại Trung Quốc - ảnh 1
Chuyên gia Mỹ lập luận rằng việc tàu tư nhân được chính phủ cấp phép tấn công tàu thương mại của đối thủ là hợp pháp
Reuters
Một số chuyên gia nhận định ý tưởng và cách giải thích của chuyên gia Cancian và Schwartz là không đúng với luật pháp quốc tế.
Tiến sĩ Collin Koh, chuyên gia quốc phòng thuộc Trường Nghiên cứu quốc tế S.Rajaratnam tại Đại học Công nghệ Nanyang (Singapore), cho rằng đó là một ý tưởng sai lầm về mặt chính trị.
“Chiến dịch dùng tàu tư nhân là một hành động khiêu khích, sẽ kích ngòi sự trả đũa từ Trung Quốc. Bên cạnh đó, theo Hiến chương Liên Hiệp Quốc, hành động này thậm chí có thể được xem là sử dụng vũ lực dẫn đến việc Mỹ bị cả cộng đồng quốc tế lên án”, theo ông Koh.
Ông Koh cho biết thêm các nhà hoạch định chính sách hiện tại của Mỹ khó có thể xem xét nghiêm túc đề xuất như vậy; và những bài viết như thế này thể hiện sự ủng hộ lập trường chính sách cứng rắn hơn đối với Trung Quốc.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những bệnh viện dã chiến được xây cực nhanh trên thế giới


Hàng loạt quốc gia trên thế giới đang nỗ lực xây dựng các bệnh viện dã chiến để chống dịch Covid-19.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 1 1.jpg
Một góc của bệnh viện dã chiến được dựng lên tại Trạm y tế Javits New York thuộc Trung tâm Hội nghị Jacob K. Javits ở Manhattan (New York, Mỹ).
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 2 2.jpg
Các giường bệnh bên trong một nhà thờ ở New York, Mỹ.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 3 3.jpg
Khu vực bên trong Trung tâm Hội nghị Ernest N. Morial ở New Orleans, Louisiana (Mỹ).
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 4 4.jpg
Một bệnh viện dã chiến đang được xây dựng tại khu liên hợp thể thao Ibirapuera ở Sao Paulo, Brazil.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 5 5.jpg
Một trong những trung tâm thương mại lớn nhất ở Tehran, Iran cũng trở thành nơi điều trị Covid-19.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 6 6.jpg
Một bệnh viện dã chiến đang được xây dựng ở ngoại ô thành phố Moscow, Nga.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 7 7.jpg
Trung tâm hội nghị ở Detroit, Michigan (Mỹ) cũng được trưng dụng làm bệnh viện.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 8 8.jpg
Trung tâm tổ chức sự kiện CenturyLink Field đã biến thành một bệnh viện dã chiến cho bệnh nhân không nhiễm virus corona ở Seattle, Washington (Mỹ).
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 9 9.jpg
Bên trong một phòng bệnh mới dựng tại công viên thành phố New York, Mỹ.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 10 10.jpg
Tàu USNS Mercy cập cảng Los Angeles để hỗ trợ các cơ sở y tế ở San Pedro, California (Mỹ) hôm 27/3.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 11 11.jpg
Lực lượng vũ trang Thụy Điển xây dựng một bệnh viện dã chiến bên trong trung tâm triển lãm Stockholmsmassan ở Stockholm.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 12 12.jpg
Một trạm y tế liên bang với 125 giường bệnh cho người nhiễm Covid-19 được dựng lên nhằm giảm áp lực cho các bệnh viện ở Indio, California (Mỹ).
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 13 13.jpg
Nhân viên Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đi thăm một cơ sở dã chiến được thiết lập tại cửa khẩu biên giới Rafah, phía nam dải Gaza.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 14 14.jpg
Quân đội Serbia lắp đặt các giường bệnh bên trong hội trường của trung tâm hội chợ Belgrade để chữa trị cho các đối tượng có triệu chứng nhẹ của Covid-19.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 15 15.jpg
Máy thở tại kho quản lý khẩn cấp thành phố New York (Mỹ) được vận chuyển đến quận Brooklyn.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 16 16.jpg
Một phòng cấp cứu tạm thời nằm trong bệnh viện thuộc đại học ở Warsaw, Ba Lan.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 17 17.jpg
Toàn cảnh bệnh viện dã chiến đang được chuẩn bị tại bệnh viện Ostra Sjukhuset ở Gothenburg, Thụy Điển.
Nhung benh vien da chien duoc xay cuc nhanh tren the gioi hinh anh 18 18.jpg
Bên trong trung tâm hội nghị IFema ở Madrid, Tây Ban Nha.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CÙNG MỘT GIUỘC





Tờ Nghiên cứu quốc tế hôm nay có bài “Tổ chức Y tế thế giới đã bị Trung Quốc thao túng như thế nào?”. Nhưng tôi cứ nói theo kiểu Việt Nam là “cùng một giuộc”.
Thực ra đây chính là sự MÓC NỐI kiểu “ông mất cái giò bà thò chai rượu”, nhằm mục đích HAI BÊN CÙNG LỢI.
Theo như nội dung bài báo thì nhận thấy: Phía “Tẫu phèng” LỢI DỤNG UY TÍN CHUYÊN MÔN của tổ chức y tế thế giới để PHÁT NGÔN ỦNG HỘ SỰ GIAN DỐI của họ trong Đại dịch Corona. Đổi lại, phía WHO, mà TGĐ là ông Tedros thì "TRẢ ƠN" Tẫu phèng đã ủng hộ trong cuộc tranh cử chức TGĐ WHO trước đây và đã đầu tư vào Ethiopia, cho vay hàng tỷ đô la, hồi ông này còn làm bộ trưởng y tế (2005) và bộ trưởng ngoại giao (2012) của Ethiopia. Ngoài ra còn khoản lót tay nào nữa không thì chưa rõ.
Tuy nhiên, sự móc ngoặc để hai bên cùng lợi này đã làm hại cả thế giới loài người bởi dịch Covid-19, khiến dịch lây nhanh khắp toàn cầu, làm cho đến nay hơn 1.6 triệu người bị nhiễm, gần trăm ngàn người tử vong và đảo lộn nền kinh tế thế giới, đảo lộn cuộc sống của hàng tỷ người trên toàn cầu…mà vẫn chưa thấy có dấu hiệu dừng lại.
Thì ra, cái “nhóm lợi ích” – ích kỷ hại nhân không chỉ sinh ra trong một quốc gia mà đã có dấu hiệu bị quốc tế hóa?
Ai muốn biết cụ thể hơn, xin mời xem bản gốc bài báo ở đây:
http://nghiencuuquocte.org/…/to-chuc-y-te-the-gioi-da-bi-…/…

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cố vấn Nhà Trắng: Hành vi của ĐCSTQ giống giết người cấp độ 1, cần xem xét khởi tố


Ngày 06/04, cố vấn thương mại của Nhà Trắng ông Peter Navarro cho biết, trong giai đoạn đầu bùng phát dịch bệnh, chính quyền Trung Quốc đã che giấu thông tin, còn tích trữ một lượng lớn vật tư phòng dịch, có ý đồ lũng đoạn thị trường quốc tế. Hành động này tương đương với hành vi giết người cấp độ 1.
Ông Navarro – cố vấn thương mại của Nhà Trắng đồng thời là điều phối viên cho chính sách kích hoạt Đạo luật Sản xuất Quốc phòng – đã tiết lộ trong một cuộc phỏng vấn với Fox News vào ngày 06/04 rằng, chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã giấu thế giới về dịch bệnh trong 5 đến 6 tuần.
Ông Navarro nói: “Chúng tôi biết rằng, ĐCSTQ đã biết về con virus này ngay từ giữa tháng 12. Chúng tôi cũng biết, trong 5 đến 6 tuần, họ đã giấu phần còn lại của thế giới về mối nguy hiểm này”.
Trong giai đoạn đầu bùng phát dịch bệnh, ĐCSTQ đã tích trữ một lượng lớn vật tư phòng dịch. Ông Navarro nói: “ĐCSTQ đã mua 2,2 tỷ khẩu trang từ ngày 24/01 đến cuối tháng 2″.
Ông còn nói rằng theo số liệu thống kê cho thấy ĐCSTQ đã sớm biết đến mối nguy hiểm này, nhưng họ đã không nói với các quốc gia khác, đồng thời lặng lẽ tích trữ thiết bị bảo hộ. Mỹ cần thảo luận về vấn đề này sau khi dịch bệnh kết thúc.
Tờ New York Post đưa tin vào ngày 05/04 rằng, các tổng giám đốc của công ty 3M và công ty Honeywell đã nói với quan chức Mỹ rằng vào đầu tháng 1, hai nhà máy đang sản xuất tại Trung Quốc của họ đã bị ĐCSTQ cấm xuất khẩu khẩu trang N95 và thiết bị bảo hộ khác đến các khu vực bên ngoài Trung Quốc.
Đồng thời, dữ liệu chính thức cho thấy trong thời gian đầu của đại dịch, ĐCSTQ còn có ý đồ lũng đoạn thị trường thế giới về thiết bị bảo hộ cá nhân.
Từ ngày 24/01 đến ngày 29/02, ĐCSTQ đã nhập khẩu 2,46 tỷ thiết bị bảo hộ cá nhân từ Châu Âu, Úc, Brazil và các nơi khác, trị giá khoảng 1,2 tỷ đô la Mỹ, bao gồm 2 tỷ khẩu trang và 25 triệu phụ kiện quần áo bảo hộ.
Hôm 05/04, bà Jenna Ellis – cố vấn pháp lý cao cấp cho nhóm vận động tranh cử của ông Trump – cho biết rằng, các hành động mưu tính trước của ĐCSTQ giống như tội ác giết người cấp độ một.
Bà Jenna Ellis và ông Donald Trump.
Bà Jenna Ellis và ông Donald Trump. (Ảnh: Twitter)
Bà nói rằng Hoa Kỳ đang xem xét đệ đơn kiện lên Tòa án Nhân quyền Châu Âu hoặc thông qua Liên Hợp Quốc để áp dụng các hành động pháp lý đối với ĐCSTQ.
Ellis đã tweet vào ngày 6/4: “ĐCSTQ đã lừa gạt thế giới thông qua COVID-19, và đang cố gắng lừa gạt Hoa Kỳ và các quốc gia khác một lần nữa thông qua việc tích trữ và kiếm lời từ các thiết bị bảo hộ cá nhân khi biết rằng dịch bệnh vẫn đang trong nguy cơ gia tăng. Họ phải chịu trách nhiệm”.
Theo Tinh Hoa


Phần nhận xét hiển thị trên trang