Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2020

Ở NHÀ ĐỌC LINH TINH

VĨNH QUYỀN- NHỮNG THÚ THẬT



1. Thú thật quen Vĩnh Quyền từ 1982 nhưng tới 1998 tôi mới thật lòng yêu mến anh. Chỉ vì mặc cảm ông bọ nhà quê ít học gặp cái nhìn cố tình chiếu cố của ông mệ Huế có bộ não trác tuyệt.  Tôi không thích những người giỏi quá, vì với họ tôi là kẻ cực dốt. Vĩnh Quyền giỏi đến nỗi muốn biết gì là biết được cái đó, biết không còn cho ai biết thêm được gì.

Sau buổi chiều tháng 12 năm 1998 Vĩnh Quyền ngồi với tôi, Bảo Ninh, Phạm Xuân Nguyên nơi khách sạn nhà ga Đà Nẵng. Ngoài việc cho chúng tôi một bữa no về văn hoá cung đình, anh còn lo cho chúng tôi khách sạn 3 sao ăn ở thoải mái cả tuần. Khi đó tôi mới biết ông mệ Huế này yêu và trọng thật lòng mấy nhà văn quê bọ chúng tôi, tất nhiên trừ những thằng ngu và láu.


2. Thú thật tôi đã đã đọc tất cả các cuốn sách của Vĩnh Quyền, từ “Vầng trăng ban ngày”, “Mạch nước trong”, “Người tử tù không chết”… đến “Chiều hoang đứt gãy”, “Sói hoàng hôn”, “Màu da thượng đế”…. Trừ cuốn “Debris of Debris” (Mảnh vỡ của mảnh vỡ) chỉ đọc được cái bìa vì toàn tiếng Anh, và cuốn “Mạch nước trong” phải đọc kỹ vì biên tập, hầu hết sách Vĩnh Quyền tôi đều bỏ dở giữa chừng.



Không phải vì đó là những cuốn sách dở, chúng khá hay, thậm chí rất hay như cuốn “Trong vô tận”, nhưng đó là những cái hay tôi đã biết. Tôi chờ đợi ở Vĩnh Quyền những cái hay chưa biết, những cái hay chỉ mỗi Vĩnh Quyền có, chờ mãi. Cũng như Nguyễn Khắc Phục, những gì Vĩnh Quyền viết ra còn quá xa những gì anh đã nói ra. Tiếc quá là tiếc. Đôi chợt nghĩ, Bọ ma có bộ não của Vĩnh Quyền thì Bọ đã giật giải Nobel từ tám hoánh.

Văn Vĩnh Quyền có đủ cả, tầm vóc của tư tưởng,  sắc sảo của chữ nghĩa, vững chắc của bố cục, còn thiếu mỗi sự quyến rũ. Mọi thứ đều có thể có nhờ cố gắng trừ quyến rũ. Đấy là thứ trời cho, trời không cho có mà cố đằng giời.

3. Thú thật tôi đã từng tin Vĩnh Quyền thuộc típ mấy ông sĩ lười biếng, “dài lưng tốn vải ăn no lại nằm” giống Cao Duy Thảo và Thái Bá Lợi. Gọi điện cho anh lúc nào cũng nghe anh nói đang ăn, đang ngủ, đang nhậu…Kể cả khi anh viết cuốn “Debris of Debris” bằng tiếng Anh quần quật trong 7 năm tôi vẫn cho vì anh giỏi chứ chẳng phải siêng năng kiên trì gì sất. 

Một ngày đẹp giời thấy anh tung ra lên facebook những bức ảnh chim và voọc rừng Sơn Trà, mới ngả ngửa người, té ra Vĩnh Quyền là kẻ sĩ siêng năng kiên trì bậc nhất nước Nam. Viết 5,7 ngàn chữ không mất công hao hơi tốn sức như rình chụp cho được một bức ảnh ưa ý về động vật hoang dã. Ở đây còn phục cả Hồ Trung Tú, Huỳnh Ngọc Chênh nhưng hai ông này không bì được với Vĩnh Quyền về độ siêng năng kiên trì.

Không cần biết Vĩnh Quyền thức ngủ với rừng Sơn Trà ra sao, chỉ cần xem những bức ảnh của anh trên facebook, đặc biệt trong cuốn sách “Sơn Trà- Rừng trong phố biển” thì thấy ngay sự lao động kiên trì vô biên của Vĩnh Quyền, cùng với đó người ta còn đọc được khát vọng sáng tạo vô biên của anh.

Cũng như những cuốn sách văn của Vĩnh Quyền, những bức ảnh thiên nhiên Sơn Trà  cũng có đủ cả tư tưởng, bố cục và ngôn ngữ -  sắc sảo, vững chãi và đẹp. Chúng còn hơn những cuốn sách văn của anh là sự quyến rũ. Sự quyến rũ lịm người trời không cho trong văn nhưng đã cho trong ảnh của Vĩnh Quyền.



Sự quyến rũ của màu sắc. Màu vàng tươi rói của nắng trên lá và quả, cái màu vàng có thể ăn được ngon lành ấy chẳng phải nhờ máy Dương Minh Long và Lê Thanh Phong mua cho, chính là nhờ trực cảm về ánh sáng trời đã ban cho Vĩnh Quyền. Cùng với  những sợi sáng trắng mê hoặc, những đốm đỏ thảng thốt, màn sương blue tươi non mơ màng, và chiếc lá green xanh đến nỗi như đâm ra từ trang sách, màu vàng tươi rói ấy đã hút hồn những người mê nhiếp ảnh.


Đặc sắc nhất là những bức ảnh về thế giới Voọc Sơn Trà. Đó là những bức ảnh độc và lạ bậc nhất. Bố cục chắc như Sarah Cheng,  De Winne, màu sắc quyến rũ như Hans Strand và những bức ảnh chân dung các chú voọc vá chân nâu sống động và đời đến nỗi những tay máy chân dung số một hành tinh như Rehahn, Manny Librodo cũng phải thèm. Tôi không thèm nói ngoa.



Vì sao có thể so sánh tay máy nghiệp dư Vĩnh Quyền với các tay máy chuyên nghiệp hàng đầu thế giới? Xin thưa, vì đó là ý trời. Trời đã muốn Vĩnh Quyền chụp ảnh thiên nhiên và ngài đã giúp anh làm điều đó.

Sài Gòn ngày 03/02/2020
NQL














Phần nhận xét hiển thị trên trang

TỘI PHẠM ĐÓNG VAI KẺ TRƯỢNG NGHĨA


Nguyen Ngoc Chu



1. Vào thời điểm 9 h sáng ngày 24/3/2020 Chinese virus đẫ cướp đi 16 514 sinh mạng và lây nhiễm cho 378 848 bệnh nhân. Con số này sẽ còn tiếp tục tăng kinh khủng trong các ngày tới.
Là tội đồ mang đến đại họa cho toàn thế giới, ông Tập Cận Bình đã không biết che mặt ngồi trong phòng kín ăn năn hối lỗi, lại vác mặt rêu rao đóng vai kẻ cứu thế. Hôm 21/3/2020, Tập Cận Bình đã điện đàm với lãnh đạo Đức, Pháp, Tây Ban Nha, Serbia - đang là nạn nhân của Chinese virus với giọng giả nhân giả nghĩa.
Chẳng hạn, với Thủ tướng Đức, Tập nói:
"Nếu Đức có nhu cầu, Trung Quốc sẵn sàng hỗ trợ trong khả năng của chúng tôi", "Những cuộc khủng hoảng về sức khỏe cộng đồng là thách thức chung với nhân loại. Sự đoàn kết và hợp tác là những vũ khí mạnh nhất chống lại nó", “Chúng tôi sẵn sàng chia sẻ "thông tin và kinh nghiệm", sẵn lòng hợp tác với Berlin trong phát triển vaccine”.
Với Tổng thống Pháp thì:
"Trung Quốc sẵn sàng cùng Pháp thúc đẩy hợp tác quốc tế trong ngăn ngừa và kiểm soát dịch bệnh, đồng thời hỗ trợ vai trò cốt lõi của Liên Hợp Quốc và Tổ chức Y tế Thế giới trong việc hoàn thiện quản lý y tế công cộng toàn cầu". (Vnexpress, 23/3/2020).
Thật là mặt dày. Thật đểu giả. Mang đại họa đến cho nhà người ta, lại còn rêu rao nhân nghĩa.
2. Trong khi ông Tập giả vờ giúp Đức, thì mặc dù đang là nạn nhân với hơn 29 000 người nhiễm Chinese virus, Đức đã tiếp nhận bệnh nhân Chinese virus của Italia và Pháp đưa về Đức cứu chữa. Thủ hiến bang Saxony Michael Kretschmer cho biết:
"Chính phủ Italy từ vài ngày trước đề nghị chúng tôi giúp đỡ chăm sóc các bệnh nhân không được chữa trị trong nước. Sau khi tham vấn bác sĩ về năng lực của các bệnh viện trong bang, chúng tôi quyết định tiếp nhận 6 bệnh nhân Italy điều trị tại bệnh viện ở thành phố Dresden và Leipzig".
"Tại Italy, họ đang phải đưa ra quyết định hết sức khó khăn về đạo đức khi chọn 6 người để đưa lên máy bay chuyển sang Đức”(Vnexpress, 24/3/2020).
Trước đó, ba bang của Đức giáp giới với miền Đông nước Pháp cũng đã đồng ý tiếp nhận bệnh nhân Chinese virus từ Pháp để cứu chữa.
3. Thủ tướng Đức, Tổng thống Pháp, Nhà vua Tây Ban Nha chẳng ai mắc lừa ông Tập cả. Riêng Thủ tướng Serbia Vusic thì đang tin vào lời hứa của ông Tập:
"Trung Quốc và Serbia là đối tác chiến lược toàn diện. Tình hữu nghị bền chặt như sắt đá giữa hai quốc gia, cũng như người dân, sẽ tồn tại mãi mãi".
Những lời như trên của ông Tập thì người dân Việt Nam nghe đến đã phải rửa tai ngoảnh mặt. Ông Vusic mới nghe lần đầu nên tưởng là thật, lại chắc khó tránh khỏi cảm động. Ông Vusic không biết là lãnh đạo Trung Quốc đã nói với lãnh đạo Việt Nam hàng ngàn lần những lời đẹp hơn thế nữa, mà Trung Quốc vẫn mang quân xâm chiếm lãnh thổ Việt Nam, cả đất liền lẫn biển đảo.
Không có nước nào hợp tác với Trung Quốc mà không mắc bẫy đau điếng. Mất của, mất người, mất cả lãnh thổ. Nhiều nghị sĩ Italia bây giờ đã thức tỉnh. Ông Vusic hãy cảnh giác.
Nghĩ lại, trách sao được ông Vusic ở xa, chắc gì ông Vusic đã tin. Ở Việt Nam còn có khối kẻ ngủ mơ hơn ông Vusic.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

LỤC BÁT VÀ NHỮNG VẦN THƠ ĐAU


Bão Vũ


Phạm Xuân Trường, “một tay chơi lục bát có hạng” như có nhà văn nói, thuộc số những nhà thơ khá thành công ở loại thơ này. Khi bắt đầu đọc một bài thơ lục bát của Phạm Xuân Trường thì ta có thể yên tâm đọc hết bài mà không sợ gặp phải sự trúc trắc đâu đó về vần, luật. Đối với nhiều nhà thơ khác, tuy cũng thuộc hàng danh tiếng, nhưng tôi luôn nơm nớp sợ bị như thế, nên mới ướm đọc vài câu đầu thấy không gợi được điều gì thú vị thì vội bỏ ngay; không phải vì coi thường mà vì sợ sẽ gặp phải những lỗi về vần luật, là điều tối kỵ, là sự xúc phạm thơ lục bát và người đọc. Điều quan trọng nữa mà một người lành nghề lục bát đều hiểu là cách biểu đạt trong một bài thơ thuộc thể loại này phải khác hơn so với một bài thơ theo vần luật khác hay thơ tự do.



Bài thơ đầu tiên có tên Làm vua của Phạm Xuân Trường đã đoạt giải báoGiáo dục và Thời đại có thể đại diện cho thơ Phạm Xuân Trường. Bài ngắn, chỉ đọc một lần là có thể nhớ được ngay: Rủ nhau vô Huế làm vua/ Ngai vàng cũ hóa trò đùa hôm nay/ Tôn nghiêm rẻ đến thế này/ Thì ta chân đất điếu cày lên ngôi/ Vàng son ờ cũng thế thôi/ Chia tay Huế ngổn ngang trời mưa… mưa… Âm điệu và ý nghĩa của bài thơ lắng đọng da diết, khiến ta thấm thía nỗi buồn cho sự hưng vong thiên cổ.

Trong 7 tập thơ đã xuất bản của Phạm Xuân Trường phần lớn là thơ lục bát:Cỏ cháy - 2002, Ở trọ hồn làng - 2007, Bến chuồn chuồn - 2010, Ấn tượng trong tôi - 2010, Thần dược - 2015, Dị thảo và Kỳ hồ - 2019 đã đem đến sự thú vị cho người đọc, như tôi được biết qua những cuộc tiếp xúc với bạn bè văn chương. Có những bài thơ lục bát của Phạm Xuân Trường được giải thưởng. Riêng tập thơ Cỏ cháy đoạt giải của Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam.
Có thể thấy Phạm Xuân Trường đã bỏ công tạo ra một thứ ca dao, dân ca như cách làm của những tác giả lục bát danh tiếng. Đó là những bài thơ đậm chất quê cổ điển bày tỏ tâm sự, những khao khát của người bình dân có liên quan tới thời cuộc.
Máu đào một giọt chia hai/ Đứa đi quân dịch, đứa ngoài chiến khu/ Trời còn nín được cơn mưa/ Má sao nén được giọt thưa giọt dầy/ Mộ chồng một nén nhang gầy/ Con hai nấm đất bên này, bên kia/ Thắng thua ngủ dưới mộ bia/ Vô danh kia nữa thì chia cho đều… (Chiều nghĩa trang). Những câu: một giọt chia hai - nín cơn mưa - giọt thưa giọt dầy - chia cho đều… nghe gần với ca dao cổ.
Đã từng có những cuộc tranh cãi về nguồn gốc thơ lục bát. Số đông cho rằng lục bát là thơ riêng của người Việt Nam. Có người khẳng định lục bát thuộc về dân tộc Chăm. Thậm chí, có người chỉ ra rằng nhiều dân tộc trong vùng Đông Nam Á cũng có thơ lục bát… Phạm Xuân Trường cho rằng những điều ấy không quá quan trọng; chỉ biết rằng thơ lục bát đã tồn tại trên đất Việt từ lâu, người Việt Nam nào cũng biết đến thơ lục bát. Cũng với Phạm Xuân Trường, thơ lục bát vốn là của người bình dân mang ý nghĩa đẹp về con người và thiên nhiên, là phương tiện tốt nhất để nói về số phận, nguyện vọng của người dân. Bao đời nay dân chúng đã dùng thơ lục bát, để giãi bày, để ca tụng, phản kháng, đả kích… các hiện tượng của xã hội theo tâm trạng và hoàn cảnh của mình.
Trong thơ lục bát, điều nhà thơ cần nói sẽ không giống như với bài thơ theo vần luật khác hay thơ tự do. Những bài thơ lục bát thành công trong đó thường có tình ý, cách thức của những câu ca dao, dân ca cổ. Đó là sự vơ vẩn, ỡm ờ, lúng liếng, hoặc bâng khuâng, nghẹn ngào, hờn giận, trách móc, như một đặc tính của thể loại thơ này. Lục bát của Phạm Xuân Trường luôn chất chứa những đau đớn, ngậm ngùi thương cảm và cả sự giận dữ, khiến cho những vần thơ như phong dao, dân ca ấy không chỉ véo von tình tứ mà còn nhức nhối về kiếp người, về nỗi đời. Những bài thơ dù dài, ngắn, với đề tài nào cũng ít thấy những câu thơ vui, nhất là khi anh nói về những người dân thường, đã được nhiều người thuộc, ngâm ngợi thích thú, bởi những câu thơ như nói hộ những ấm ức trong lòng mình.
…Bàn cờ phận tốt mong manhThấp cao cỏ chả tranh giành với ai/ Khi vui phải biết đứng ngoài/ Đến khi máu đổ chẳng ai trước mình… (Cỏ hát). Và: …Ngổn ngang trên cánh đồng người/ Mẹ ngồi cời những nụ cười thành than (Đốt mã) - …Mẹ là khuyết con đang rằm/ Con ban mai nắng mẹ thăm thẳm chiều (Lòng mẹ) - …Bao nhiêu sẹo ở thân cành/ Gió ơi còn hát biếc xanh làm gì (Giếng chùa)…
Tôi đã chứng kiến sự tán thưởng thân thiện từ những người đã đọc thơ Phạm Xuân Trường. Họ bày tỏ cảm khoái với những vần câu thơ lục bát trước những nghịch lý, bất công.
Dẫu là chôn xuống vật lên/ Ngàn năm cỏ vẫn vững bền sinh đôi/ …Cầm bằng hai chữ hư danh/ Thảo dân và cỏ ta thành một đôi/ Thản nhiên xanh một kiếp đời/ Bao dung cỏ hát giữa trời vô danh… (Cỏ hát) …Kìa ai nửa tỉnh nửa mê/ Trắng tay còn một câu thề chặt đôi/ Đất đai giờ đã lên ngôi/ Tình người đồng kẽm buông xuôi giữa đời… (Chôn dọc).
Và sự cảm thông với những tấm lòng nhân hậu một thời, trước bạc bẽo của người đời: … Ngủ đi rơm rạ mùa thu/ À ơi sương giá ngày mù như đêm/ Ngủ đi giun đất yếu mềm/ Thôi đừng quặn nữa đau thêm lòng này/ …Rạ rơm ơi chớ giận hờn/ Nén đau cối gạo mo cơm chấm vừng/ Bây chừ qua ngõ dửng dưng/ Ai cần mặn muối cay gừng nhà quê… (Ngủ đi)
Nỗi đau của người mẹ tử sĩ đâu có thể xoa dịu bằng những bài thơ tán tụng vô cảm, cùng khuôn mẫu giả tạo. Về điều này, Phạm Xuân Trường có một câu thơ rớm máu, theo thể song thất lục bát: …Con chết thật, mẹ thì sống giả/ Biết làm sao gửi được xuống mồ/ Ai đem vàng mã vào thơ/ Để thêm lần nữa dưới mồ kêu đau… (Quán trọ)
Phạm Xuân Trường còn có tài làm tranh gò đồng. Anh đã kỳ công khắc họa tới gần 100 bức chân dung những văn nghệ sĩ mà mình yêu kính. Sau khi trưng bày ở các phòng triển lãm, anh đem về treo kín tường nhà, ngày ngày anh trò truyện với những chân dung ấy: … Rượu trong như nước mắt người/ Hai tay nâng chén con mời vĩ nhân/ Nguyên Hồng, Phùng Quán, Nguyễn Tuân/ Trần Dần, Lê Đạt, Huyền Trân, Lê Bầu… (Nhà tôi thành bảo tàng đêm)
Hòa Vang, một người nhiệt huyết. Nhưng từ thơ Phạm Xuân Trường, tôi đã thấy văn tài yểu mệnh này còn có những nỗi ngậm ngùi:… Vơi đi nắng lửa từng ngày/ “Vẹn nguyên trong dở dang” này phần em/ Người đi về phía không tên/ Tầm xuân hoa rụng trước thềm như mưa… (Bút gươm trao lại), (Vẹn nguyên trong dở dang là tên một truyện ngắn của Hòa Vang). Tôi lặng người khi đọc Phạm Xuân Trường viết về Nguyễn Bính: …Sống tha phương, chết tha hương/ Bốn phen cải cát nắm xương giang hồ/…Sống thì mắc nợ phù hoa/ Chết về với đất làm ma thất tình… (Viếng mộ Nguyễn Bính)
Thơ Phạm Xuân Trường thể hiện sự yêu ghét quyết liệt, như con người thực của anh. Trong bài Dở hơi, bức chân dung tự họa, anh viết: …Thật lòng ghét thật lòng yêu/ Thơ thì gàn dở nói điều xót xa/ Vơ vào toàn chuyện người ta/ Để mà khóc mướn để mà thương vay…
Có thể có người cho rằng thơ lục bát đã quá cũ kỹ vì tính gò ghép vần luật, hạn chế sự biểu đạt, và vì vậy thể thơ này khó còn chỗ trong nền thơ đương đại. Nghe có vẻ hữu lý, nhưng, nếu vẫn còn những câu lục bát làm cho người đọc khóc, cười, khoái hoạt và giận dữ thì nghĩa là thể thơ này vẫn còn sức sống mạnh mẽ. Xin hãy thử lắng hồn mình nghe Phạm Xuân Trường khóc những người bạn lính đã chết trận, không về dự buổi họp lớp cũ của những ông bà già ngày nay, vẫn “mày tao” thân thiết với nhau như ngày xưa. Bài thơ Họp lớp như lời khấn vọng các vong hồn tử sĩ:… Thương cho những đứa không về/ Lời nguyền đã cởi, câu thề đã buông/ Người ta bán đất mở đường/ Biết đâu sỏi đá lẫn xương chúng mày/ Khởi công rượu đỏ trên tay/ Phải chăng là máu chúng mày đấy thôi/ Quá giang những chuyến đò người/ Về đây góp một tiếng cười rồi đi…
Nguồn Văn nghệ số 13/2020

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cảnh sát Anh tìm ra 5 người Việt sống như nô lệ trong hoàn cảnh khổ sở, tù túng tại một vườn ươm cây ở nước Anh


Một trong số 5 người này chia sẻ rằng mình đến Vương quốc Anh bằng cách trốn sau xe tải vào năm 2014. Được biết, trước đó có 8 người từng được giải cứu khỏi trang trại này trong cuộc tìm kiếm của đội cảnh sát đặc nhiệm vào tháng 9/2018.

Một người đàn ông 51 tuổi trong số 5 người Việt khai với các sĩ quan cảnh sát rằng ông đến nước Anh trong một chiếc xe tải vào năm 2014 nhưng không hề có giấy tờ hợp lệ nào. Người này bị bắt vì nghi ngờ vi phạm luật nhập cư nhưng sau đó được tại ngoại để đến một trung tâm di trú.


Cảnh sát đến kiểm tra một vườn ươm cây nơi phát hiện 5 người đàn ông Việt Nam.
Điều kiện sống tồi tàn của 5 người Việt tại đây.
Trung sĩ Emma Hilson, người dẫn đầu chuyến thăm, cho biết: “Mục đích của chuyến thăm này là để kiểm tra những người dễ bị tổn thương sống trong cộng đồng của chúng tôi và đảm bảo họ được bảo vệ khỏi mọi hình thức bóc lột. Mặc dù chúng tôi không tìm thấy ai thực sự làm việc tại vườn ươm cây này nhưng điều kiện sống của những người ở đó không thể chấp nhận được”.

Tại đây, các cảnh sát đã tìm thấy hai chiếc xe tải nhỏ, nơi 5 người đàn ông chen chúc nhau để ngủ nghỉ và vệ sinh cá nhân. Ngoài ra còn có các dụng cụ, thiết bị giặt giũ và nấu ăn, cũng như động vật “bị nhốt trong điều kiện tồi tệ”.

“Thường có quan niệm sai lầm rằng chế độ nô lệ là chuyện của quá khứ rồi, nhưng thật đáng buồn, đó là một chuyện có thật và đang xảy ra”, trung sĩ Hilson nói thêm.


Khu vực nấu ăn được tìm thấy trong vườn ươm.
 
Sân phơi quần áo tạm bợ, nhếch nhác.
 
Theo Helino

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Góp ý với các nhà báo (phóng viên, biên tập viên): Đối tượng


Mươi năm trở lại đây, trên mặt báo (cả báo in và báo điện tử), trên tivi, sóng phát thanh, và nhất là từ mồm và văn bản của công an, từ “đối tượng” xuất hiện với tần suất dày đặc.

Điều rất dễ thấy, với sự tung hứng của công an và phóng viên, từ “đối tượng” gần như chỉ dùng khi nói về những người xấu, kẻ xấu, chẳng hạn bọn cướp giật, đám buôn ma túy, những kẻ gây án giết người, bọn đua xe lạng lách, bọn buôn người, đám bị truy nã, v.v.. Dưới mắt và trong suy nghĩ của nhà báo và công an, cứ nói tới đối tượng thì cầm chắc đó là kẻ xấu.

Dẫn tới tình trạng chữ nghĩa oái oăm ấy, trước hết là công an. Chả biết vị sếp ngành nào đưa ra từ ấy trong chỉ đạo, trong văn bản, từ đó hầu hết văn bản điều tra đều dùng từ “đối tượng” chỉ bọn tội phạm.

Mấy phóng viên nội chính (trong giới báo chí mấy “nhà” này khiếp lắm, tự coi mình như thứ đẳng cấp, ra cái điều tao chơi được cả với công an, với viện kiểm sát, tòa án) do mối quan hệ, được công an cung cấp tài liệu, thế là chả cần suy xét, cứ về văng thiên địa, theo nguồn tin riêng, theo tin độc quyền, đối tượng A như thế này, đối tượng X như thế kia, cũng chả cần biết công an dùng từ ngữ, chữ nghĩa như thế có đúng hay không. 

Đó là một điều. Còn điều khác nữa là mấy anh chị nhà báo mặc nhiên coi đối tượng chỉ là cá nhân, con người cụ thể, chứ không phải nó vốn để chỉ hạng người, nhóm người, loại người. Chả nói đâu xa, trên báo Thanh Niên số ra ngày 6.4.2020 (bản điện tử) có cái tít rõ to “62.000 tỉ đồng hỗ trợ cho khoảng 20 triệu đối tượng gặp khó do dịch COVID-19”. Cứ đúng theo cách diễn đạt ấy thì đối tượng tức là con người cụ thể, ông A bà B, chứ không phải tầng lớp người, loại người. Một nước mà có tới 20 triệu đối tượng thì khiếp quá, còn đông gấp vạn lần thành phần của mặt trận tổ quốc.

Vậy đối tượng là gì? Từ này có gốc từ Hán Việt hàm nhiều nghĩa, chỉ xin lấy ra nghĩa liên quan tới từ “đối tượng”. “Đối” là đáp lại, trả lại. Hai bên hát hoặc nói trao qua đổi lại thì gọi đối đáp. Đối xử là cách cư xử để đáp lại ai đó. Đáp lại bằng cách chống thì gọi là phản đối. Đưa ra cách đáp lại nào đó gọi là đối phó. Phó là cấp cho, giao cho. Bà Huyện Thanh Quan có câu thơ “Phó cho con Nguyễn Thị Đào/Nước trong leo lẻo cắm sào đợi ai”, cho phép (phó) thị Đào đi lấy chồng.

Đối tượng, theo nghĩa gốc, tức là để chỉ cái hiện tượng (tượng) phải tìm cách đối phó, xử lý (đối). Khi được dùng phổ biến trong tiếng Việt, đối tượng không còn là hiện tượng chung chung nữa mà để chỉ người, vật, hiện tượng khách quan trong đời sống. Nhưng là chỉ chung, số đông chứ không chỉ cá nhân, cái cụ thể. Ta thường dùng các cụm từ: đối tượng chính sách (chỉ những người trong xã hội cần được quan tâm bằng chế độ chính sách riêng), chẳng hạn các bà mẹ Việt Nam anh hùng là đối tượng chính sách (chỉ chung nhóm các mẹ chứ không nhằm vào bà mẹ cụ thể nào, không ai nói đối tượng mẹ Nguyễn Thị Thứ bao giờ); đối tượng đảng (chỉ tất cả những ai là người được đảng nhắm tới để phát triển, kết nạp), đối tượng nghiên cứu (chỉ người, vật, hoặc thứ gì đó để nghiên cứu), chẳng hạn loài linh trưởng, hiện tượng sấm chớp, hôn nhân của người đồng tính… Có đối tượng nữ, đối tượng nam, đối tượng già, đối tượng trẻ, đối tượng người thiểu số, đối tượng gây án, đối tượng bị tình nghi, v.v..

Như vậy, cứ khư khư gắn “đối tượng” vào kẻ xấu kẻ ác, vi phạm pháp luật đã là sai, mà xem đối tượng là con người cụ thể lại càng sai nữa. Không thể viết “đối tượng Nguyễn Thông đã bị phạt 200 nghìn đồng bởi không đeo khẩu trang. Khi bị phạt, đối tượng còn cãi và chỉ đưa ra 50 nghìn”. Trong những trường hợp tương tự, chỉ cần thay “đối tượng” bằng từ chỉ người, ví dụ ông, bà, anh, nó, tên…

Nguyễn Thông 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2020

Đừng đển với nhau bằng những ánh mắt xa lạ!


Đặng Phước
NHẮN VỚI NGUYỄN THỊ HƯƠNG!
Người mặc váy đen trong hình dưới đây tên là Nguyễn Thị Hương, học khóa 23 trường TCSPMN Đăk Lăk, Hệ 9+3 (1997 - 2000)
Sau khi tốt nghiệp ra trường, bẵng đi khoảng 3 năm, trong một lần cô ta đi cùng chồng đến xem biểu diễn văn nghệ ở trường TCSPMN, tôi hỏi thăm nghe cô nói mới biết cô không còn dạy trẻ mà đã chuyển công tác sang quân đội, hiện công tác tại Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Dak Lak ( không biết nay còn công tác đó không)
Hiện trang Facebook cá nhân cô ta lấy tên Nguyễn Hương, đã từng học Đại Học Vinh. Sơ lược qua vài hàng để quý anh chị em biết cô ta là ai, đã từng đào tạo qua trường lớp nào?
Cô ta là ai, học hành ở đâu không cần biết nhưng điều đáng lên án là cô ta đã bất chấp tất cả, cam tâm làm tay sai cho Trung cộng, phỉ báng, chà đạp danh dự nhân phẩm của những người lên tiếng bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.
Như chúng ta đều biết, Trung Cộng đã cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa vào ngày 19/01/ 1974, đánh chiếm một phần Trường Sa vào ngày 17/2/1988. Chưa hết, với âm mưu, thủ đoạn chiếm toàn bộ Biển Đông của nước ta, nhà cầm quyền Bắc Kinh đã ngang ngược vẽ đường lưỡi bò 9 đoạn nhằm công bố với thế giới đồng thời tuyên truyền rằng "hầu hết vùng Biển Đông là của Trung Quốc", đó là sự xuyên tạc một cách trắng trợn.
Nhà nước VN luôn giữ lập trường trước sau như một thường xuyên tuyên bố phản đối trên các phương tiện truyền thông và các hội thảo quốc tế, tuy nhiên điều đó vẫn chưa đủ mạnh để thay đổi nhận thức của Bắc Kinh( quí vị xem hình gạch chéo đường lưỡi bò của TQ do VTC thiết kế)
Trong những năm qua, Bắc Kinh luôn chủ động gây hấn trên Biển Đông bằng các hành động như cắt cáp tàu Bình Minh 02 vào tháng 05/2011, hạ đặt giàn khoan HD981 vào năm 2014; vào năm 2019, Bắc Kinh điều hàng chuc tàu hải giám vào sâu trong vùng biển nước ta quấy nhiễu giàn khoan Hakuryu của Nhật đang là đối tác khoan dầu với ta tại nơi này.
Hiện Bắc Kinh tăng cường quân sự hóa các đảo chiếm được của VN nhằm thực hiện âm mưu xâm lược lâu dài.
Ngoài các hoạt động nói trên, Bắc Kinh thường xuyên cho tàu Hải cảnh, hải giám, tàu quân sự ngụy trang thành tàu đánh cá đâm chìm, cướp ngư cụ, hải sản, nguy hiểm hơn là chúng ngang nhiên bắn giết, bắt bớ ngư dân Việt Nam tác nghiệp ngay trong vùng lãnh thổ chủ quyền nước ta. Cụ thể mới ngày 2/4/2020 chúng cho tàu hải giám đâm chìm tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi, bắt 8 người sau đó giả nhân giả nghĩa "bàn giao 08 ngư dân an toàn" cho 2 tàu cá VN mà trước đó chúng đã rượt đuổi và kéo về đảo Phú Lâm thuộc Hoàng Sa của VN. Chưa hết, bà Hoa Xuân Oánh - phát ngôn viên của Bộ ngoại giao TQ còn ngang ngược, trâng tráo, giọng lưỡi "vừa ăn cướp vừa la làng" nói: " Tàu VN chủ động đâm vào tàu Trung Quốc, yêu cầu phía VN phải giáo dục và kiểm soát các tàu đánh cá" - hiện chưa thấy phía VN có bình luận gì về phát ngôn này?
Như trên đã nói, mặc dù nhà nước VN ra sức "phản đối", "quan ngại" các hành vi của "tàu lạ", "tàu nước ngoài" mà tựu chung lại tất cả các vụ việc đều do Bắc Kinh chủ mưu gây hấn nhưng kẻ cướp không hề chùn bước, trách nhiệm của mỗi công dân chúng ta cần làm gì trong lúc tổ quốc lâm nguy? Theo tôi, mỗi công dân cần ra sức phản đối hành vi ăn cướp của nhà cầm quyền Bắc Kinh, đó là hành động đúng, chắc chắn phải được nhà nước ủng hộ vì không đi ngược lại quan điểm nhất quán bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của toàn thể nhân dân VN !
Thế mà, Nguyễn Thị Hương, trước đây học ngành TCSPMN, hiện đã tốt nghiệp ĐH Vinh nhưng tầm nhận thức không bằng một cháu bé tiểu học. Y thị gọi những người mặc áo có dòng chữ "Hoàng Sa, Trường Sa là của VN" và đeo khẩu trang "No-U" mang biểu tượng phản đối đường lưỡi bò phi pháp của Trung Cộng là "phản quốc", "đi ngược lại lợi ích của nhân dân" (?) Thử hỏi:
1/ Nguyễn Thị Hương hiện đang làm cho tổ chức nào mà dám ngang ngược phỉ báng những người phản đối lại hành vi xâm lược của Trung Quốc? Phải chăng y thị đang tiếp tay cho bọn tình báo Hoa Nam?
2/ Tôi không có tư thù cá nhân với cô Hương, tôi không hề vi phạm đạo đức, nếu những việc làm của những người như chúng tôi vi phạm pháp luật thì sẽ có các cơ quan chức năng làm việc, những kẻ như cô lấy tư cách gì để xúc phạm cá nhân những người đáng tuổi ông, cha chú của cô? Cô làm việc thất đức trái đạo lý như vậy liệu sau này con cô nó sẽ nghĩ gì về mẹ của nó?
3/ Phàm việc gì đã làm thì không sợ, đã sợ thì chớ làm, cô đi lập nhóm Zalo, Facebook để nói xấu sau lưng chúng tôi nhằm xuyên tạc, bôi nhọ cá nhân... hành vi đó hèn hạ vô cùng. Tại sao không để chế độ công khai cho nhiều người biết mà giấu giếm làm chi?
Nhân đây, tôi cũng nói cho một số thành viên trong nhóm SPMN-B23 được rõ những bài viết trên FB của tôi luôn luôn để chế độ công khai, nếu cần thì mọi người vào đó comment tranh luận để rõ trắng đen, đừng nên vào hùa với cô Hương lập nhóm nói xấu sau lưng như thế để rồi sau này có hối cũng không kịp!
Cuối cùng, tôi nhắn gửi với cô Nguyễn Thị Hương và một số cô giáo MN đã từng học khóa 23 rằng đừng vì danh lợi tầm thường mà đánh mất nhân phẩm tối thiểu của con người, nếu muốn tôi sẽ đối thoại một cách bình đẳng, sòng phẳng!
Trái đất thì tròn nên một ngày không xa, chúng ta lại gặp nhau, lúc ấy đừng đển với nhau bằng những ánh mắt xa lạ!
06/4/2020
Đặng Phước

Phần nhận xét hiển thị trên trang