Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2020

Kon Tum: Nhà rông hơn 1,7 tỉ đồng bị sét đánh cháy rụi

Trong mưa giông, một tia sét đánh trúng ngôi nhà rông văn hóa thiêu rụi hoàn toàn ngôi nhà cùng nhiều hình ảnh tư liệu, hiện vật chiến tranh.
Tối 6.4, ông Cao Trung Tin, Chủ tịch UBND huyện Đăk Tô (Kon Tum) xác nhận, khu nhà rông văn hóa lớn của huyện nằm tại khu vực quảng trường đã bị cháy rụi hoàn toàn.
Kon Tum: Nhà rông hơn 1,7 tỉ đồng bị sét đánh cháy rụi - ảnh 1
Ngôi nhà rông văn hóa bị sét đánh cháy rụi hoàn toàn
Ảnh: Đức Nhật 
Theo đó, vào khoảng 18 giờ 30 cùng ngày, trên địa bàn huyện Đăk Tô có mưa kèm sấm sét. Trong lúc này, một tia sét đánh trúng ngôi nhà rông văn hóa tại khu vực quảng trường huyện Đăk Tô khiến ngọn lửa bốc lên. Chỉ trong ít phút, ngọn lửa đã bao trùm toàn bộ ngôi nhà.
Mặc dù chính quyền địa phương đã huy động lực lượng cảnh sát phòng cháy chữa cháy tiến hành chữa cháy nhưng do vật liệu dựng nhà rông hoàn toàn bằng gỗ, tre, nứa, tranh… nên ngôi nhà đã bị ngọn lửa thiêu rụi hoàn toàn cùng với nhiều hình ảnh tư liệu, hiện vật chiến tranh.
“Nhà rông của huyện được dựng theo kiểu truyền thống với các vật liệu hoàn toàn là gỗ, tre, nứa, tranh nên ngọn lửa nhanh chóng bao trùm và thiêu rụi hoàn toàn. Bên trong có trưng bày rất nhiều hiện vật là tranh, ảnh, các hiện vật súng đạn thời chiến tranh… nay không thể giữ lại được nữa. Rất xót xa và thật tiếc những hiện vật quý báu đó”, ông Tin cho biết.
Nhà rông văn hóa huyện Đăk Tô được khánh thành và đưa vào sử dụng vào năm 2017, đây là công trình chào mừng kỷ niệm 45 năm chiến thắng Đăk Tô - Tân Cảnh và đón nhận Bằng di tích quốc gia đặc biệt. Công trình được Ủy ban nhân dân huyện đầu tư từ nguồn vốn cân đối ngân sách huyện và các nguồn vốn khác với tổng vốn đầu tư 1,7 tỉ đồng. Khu nhà rông được xây dựng trên tổng diện tích sàn 170 m2; xây dựng theo nguyên mẫu truyền thống của đồng bào Xê Đăng.

TIN LIÊN QUAN


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tôn Thất Tùng – người thầy thuốc làm rạng danh nền y học Việt Nam



Là một bác sĩ nổi tiếng ở Việt Nam và thế giới trong lĩnh vực gan và giải phẫu gan, suốt cuộc đời, Giáo sư Tôn Thất Tùng luôn gắn bó với bệnh viện và bệnh nhân. Làm việc không mệt mỏi cho đến tận cuối đời, ông đã để lại 123 công trình khoa học có giá trị.
Cha đẻ của “phương pháp Tôn Thất Tùng” trong phẫu thuật gan
GS Tôn Thất Tùng sinh ngày 10/5/1912 trong một gia đình quý tộc tại Thanh Hoá. Cha ông qua đời khi ông mới ba tháng tuổi. Mẹ ông đã đưa gia đình vào Huế và định cư ở đó. Từ chối làm quan, người thanh niên Tôn Thất Tùng đã ra Hà Nội học trường Bưởi (Chu Văn An ngày nay) và năm 1932 bắt đầu vào học Trường Đại học Y khoa Hà Nội với suy nghĩ đây là nghề “tự do”, không phụ thuộc vào quan lại hay chính quyền thực dân.
Thông minh xuất chúng, mới 27 – 28 tuổi, Tôn Thất Tùng đã có công trình được tặng huy chương bạc của Liên hiệp Pháp và huy chương bạc của Đại học Y Paris. Trước Cách mạng Tháng Tám, ông đã công bố 62 công trình trên các tạp chí y học Pháp ở Paris và ở Viễn Đông.
Ông là người đầu tiên nghiên cứu thành công phương pháp “cắt gan có kế hoạch” còn được gọi là “Phương pháp mổ gan khô” hay “Phương pháp Tôn Thất Tùng”. Phương pháp này cho phép cắt gan chỉ mất 4-8 phút trong khi, nếu theo phương pháp vẫn được coi là kinh điển mang tên vị giáo sư người Pháp Lortat-Jacob, thì phải mất 3-6 giờ. Sáng chế của Tôn Thất Tùng không phải là do sự “khéo tay”, thay đổi kỹ xảo vụn vặt, như có người lầm tưởng, mà chính là bắt nguồn từ những nghiên cứu cơ bản do anh sinh viên nội trú thuộc dòng dõi hoàng gia này thực hiện trong những năm 1935-1939.
Lần đầu tiên trong nền y học thế giới, Tôn Thất Tùng đã mô tả các mạch máu và ống mật trong gan sau khi phẫu tích hơn 200 lá gan người chết. Trên cơ sở đó ông đã viết và bảo vệ thành công luận án tốt nghiệp với nhan đề: “Cách phân chia mạch máu của gan”. Đây là một công trình thuộc về giải phẫu loài người chứ không phải riêng cho Việt Nam, nên ông đã hướng nghiên cứu của mình vào việc cắt gan, lĩnh vực mà cả thế giới chưa có ai dám đề cập. Bản luận án được đánh giá rất cao và trở thành tiền đề cho những công trình khoa học nổi tiếng của ông. Với bản luận án này, Tôn Thất Tùng đã được Trường Đại học Tổng hợp Paris tặng Huy chương bạc.
Năm 1939, khi Tôn Thất Tùng trở thành bác sĩ nội trú ở Bệnh viện Phủ Doãn (BV Việt-Đức ngày nay), sau nhiều lần cắt trên gan người chết, ông đề xuất với thầy hướng dẫn về phương pháp của mình. GS.Mayer-May tán thành nhưng còn e sợ. Một hôm có một bệnh nhân chuẩn đoán tưởng là ung thư dạ dày nhưng khi mổ lại phát hiện bị ung thư gan của thùy gan trái. Để thực hiện ca giải phẫu này, dưới sự hướng dẫn của BSTôn Thất Tùng, GS.Mayer-May đã tiến hành cắt bỏ thùy gan trái cho bệnh nhân. Đây là phương pháp cắt gan mới, bởi theo khảo cứu của Tôn Thất Tùng, từ năm 1938 trở về trước y học thế giới mới cắt gan 87 lần – một con số không đáng kể vì cắt gan “không kế hoạch”, nghĩa là cắt vu vơ, gặp mạch máu thì buộc lại.
Thấy bệnh nhân sống sót sau khi mổ, GS.Mayer-May bảo Tôn Thất Tùng: “Anh chép lại bệnh án trao cho tôi ngay. Chúng tôi sẽ gửi báo cáo này lên Viện Hàn lâm Phẫu thuật Paris”. Không ngờ, tại đây bản báo cáo bị công kích dữ dội, vì “ý tưởng của Tôn Thất Tùng quá mới”. Mãi đến năm 1952, tại Hội nghị Phẫu thuật quốc tế ở Copenhaghen – Đan Mạch phương pháp cắt gan của ông mới được thừa nhận.
Năm 1963, GS Tôn Thất Tùng cho công bố phương pháp cắt gan mới trên tờ “The Lancet” ở London, tờ tạp chí rất nổi tiếng trong ngành phẫu thuật thế giới. Công trình gây chấn động dư luận. Chỉ sau một tháng, hơn 100 nhà phẫu thuật từ Mỹ đến Australia gửi thư sang Hà Nội, xin ông tài liệu về Phương pháp cắt gan này. Phương pháp này cũng được đưa vào “Bách khoa thư Nội thương – Phẫu thuật” của Pháp, và được in trong “Chọn lọc các Tài liệu Sản khoa và Phẫu thuật” của Mỹ…
Năm 1977, Viện Hàn lâm Phẫu thuật Paris tặng GS Tôn Thất Tùng Huy chương vàng phẫu thuật quốc tế Lannelongue, giải thưởng cao quý nhất trong ngành phẫu thuật thế giới, 5 năm mới tặng 1 lần cho một nhà phẫu thuật xuất sắc tại thời điểm đó.
Đến năm 1979, GS Tôn Thất Tùng đã thực hiện khoảng trên 700 ca cắt gan lớn, nhỏ, bỏ xa một nhà phẫu thuật Singapore đứng sau ông cắt hơn 100 ca. Ngày nay, mổ gan khô đã trở thành một trong hai phương pháp cắt gan chính trên toàn thế giới.
Xây dựng một nền y học Việt Nam hiện đại
Sau Cách mạng tháng Tám 1945, GS Tôn Thất Tùng được giao nhiệm vụ chữa bệnh cho Chủ tịch Hồ Chí Minh. Cũng trong thời gian đó, ông đã viết cuốn sách tóm tắt kinh nghiệm nghiên cứu về giun với vấn đề “Viêm tụy cấp tính và phẫu thuật”. Đây là cuốn sách khoa học thuộc ngành Y được xuất bản đầu tiên tại nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Một thời gian sau, ông được cử làm Giám đốc bệnh viện Phủ Doãn và cùng với giáo sư Hồ Đắc Di, ông đã bắt tay xây dựng Trường Đại học Y Hà Nội. Sau khi Pháp nổ súng tái xâm lược Đông Dương, ông tham gia tổ chức cứu chữa thương bệnh binh, xây dựng các tuyến mổ xẻ như ở mặt trận Tây Nam Hà Nội cùng các bác sĩ Nguyễn Hữu Trí, Hoàng Đình Cầu… Trong thời kỳ chiến tranh ác liệt, ông vẫn tham gia tổ chức điều trị, phát triển ngành y tế, đồng thời với nghiên cứu khoa học, với đào tạo sinh viên, xây dựng nền tảng trường Y khoa Việt Nam, dù phải di chuyển nhiều lần, ở nhiều địa bàn như Vân Đình, Hà Đông (1946), Lăng Quán, Tuyên Quang (1947), Phù Ninh, Phú Thọ (1948), Đại Lục, Phú Thọ (1949), Chiêm Hóa, Tuyên Quang (1950)… Ông cũng được cử làm làm cố vấn phẫu thuật ngành quân y ở Bộ Quốc Phòng. Cũng trong thời gian này, cùng với Giáo sư Đặng Văn Ngữ, ông đã góp phần sản xuất Penicillin phục vụ thương bệnh binh trong điều kiện dã chiến. Năm 1947, ông được cử giữ chức Thứ trưởng Bộ Y tế và giữ chức vụ này cho tới năm 1961.
Từ năm 1954, ông làm Giám đốc bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, và giữ cương vị Chủ nhiệm Bộ môn Ngoại Đại học Y Dược Hà Nội. Ông đề cao việc tiếp thụ y học phương Tây để xây dựng và phát triển nền y học của Việt Nam, nghiên cứu bệnh tật và chữa trị cho người Việt Nam, đi đầu trong việc áp dụng các kỹ thuật phát triển ngành ngoại khoa Việt Nam.
Ngày 5-5-1958, GS Tôn Thất Tùng thực hiện thành công ca mổ tim đầu tiên và đến năm 1965 ca mổ tim bằng máy tim – phổi nhân tạo đã thành công như mong đợi. Ông cũng là người đặt nền móng cho việc nghiên cứu tác hại của chất độc hóa học dioxin đến con người và môi trường tại Việt Nam, phương pháp điều trị các vết thương do bom bi, phương pháp điều trị ung thư gan bằng phẫu thuật kết hợp dùng miễn dịch và rất nhiều công trình khoa học khác…
Ngoài ra, ông còn có công lao to lớn trong việc đào tạo một đội ngũ các thầy thuốc có y đức, giỏi chuyên môn, là tấm gương người thầy mẫu mực, trung thực, say mê khoa học, hết lòng yêu thương học trò…
Do công lao và những cống hiến to lớn đối với đất nước, GS Tôn Thất Tùng được Đảng và Nhà nước phong tặng Danh hiệu Anh hùng Lao động, Huân chương Hồ Chí Minh, Giải thưởng Hồ Chí Minh về khoa học và kỹ thuật và nhiều huân, huy chương khác…
Ngày 7-5-1982 ông qua đời tại Hà Nội. Hơn ba thập kỷ đã trôi qua, nhưng những cống hiến cho sự nghiệp bảo vệ sức khỏe cho nhân dân, cho nền y học Việt Nam và thế giới của GS Tôn Thất Tùng còn sống mãi. Không chỉ Huế và Hà Nội mà ở cả TP Hồ Chí Minh, Đà Nẵng hay Đồng Tháp đều có con đường mang tên ông.
Theo LINH QUANG / TTXVN
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Phố Thuốc Bắc – nơi lưu giữ những sắc màu Hà Nội xưa


Phố Thuốc Bắc từng là trung tâm mua bán dược phẩm của Hà Nội xưa. Không có các đình, đền chùa cổ kính, nhưng phố lại có một địa điểm nổi tiếng là nhà số 87…
Phố Thuốc Bắc là con phố dài khoảng 330 m, kéo dài từ phố Hàng Mã đến phố Hàng Thiếc ở trung tâm khu phố cổ Hà Nội. Phần lớn phố này xưa là đất thôn Đông Thành, đoạn cuối (mạn Hàng Bồ) là thôn Nhân Nội, thuộc tổng Tiền Túc (sau đổi là tổng Thuận Mỹ), huyện Thọ Xương.
Tên gọi phố Thuốc Bắc bắt nguồn từ việc đoạn giữa phố từ nhiều thế kỷ trước đã nổi tiếng với các hiệu thuốc Đông y Trung Hoa, mà người dân quen gọi là thuốc Bắc để phân biệt với thuốc Nam – sử dụng nguyên liệu chủ yếu là cây thuốc bản địa Việt Nam.
Người bán thuốc ở khu vực này phần đông gốc từ làng Đa Ngưu, làng chuyên nghề buôn thuốc Bắc, ra Hà Nội làm ăn. Các cửa hiệu thường có quan hệ họ hàng hoặc làng xóm nên nếu không có đủ thuốc trong đơn của khách thì vẫn thường lấy lẫn của nhau mà bán, không cần nhiều vốn.
Hiệu thuốc thời xưa cũng khá đơn giản: Những thúng mẹt đựng các vị thuốc sống được bày ngay xuống mặt đất từ trong nhà ra đến ngưỡng cửa; thuốc để nguyên cả cành, cả rễ chưa cắt, củ chưa thái, những gói giấy bọc những hạt nhỏ, mùi các vị thuốc bốc ra thơm lừng cả phố…
Một điều cần lưu ý là phố Thuốc Bắc xưa chỉ tương ứng với một đoạn ngắn của phố Thuốc Bắc bây giờ – đoạn từ ngã tư Hàng Vải đến ngã ba Hàng Bút.
Vào thời thuộc địa, chính quyền đã gộp các đoạn phố gồm Thuốc Bắc (cũ), Hàng Bút (cũ), Hàng Vải Thâm, Hàng Áo và Hàng Khóa thành một phố thẳng dài, đặt tên là tue des Médicaments (phố Hàng Thuốc). Từ năm 1945, phố chính thức mang tên Việt là Thuốc Bắc.
Trong giai đoạn Toàn quốc kháng chiến 1946-1947, phố Thuốc Bắc là một mặt trận kiên cường, anh dũng của quân dân thủ đô. Cùng với phố Hàng Vải, Hàng Bút, phố Thuốc Bắc hợp lại thành khu Đông Thành thuộc Liên khu I.
Vào đêm 16/1/1947, tự vệ khu Đông Thành đã chiến đấu anh dũng, kiên cường, bắn rơi chiếc máy bay địch đầu tiên bằng súng trường tại chính khu phố Hàng Vải, Hàng Bút và Thuốc Bắc này.
Ngày nay, Thuốc Bắc vẫn là phố buôn bán tấp nập. Kiến trúc trên phố là sự pha trộn của các kiểu cũ và mới, trong đó có một số ngôi nhà mang phong cách phương Tây, xây trong nửa đầu thế kỷ 20.
Nghề buôn bán thuốc Bắc của phố hầu như không còn mà đã dời sang phố Lãn Ông ở cạnh đó. Mặt hàng đặc trưng trên phố Thuốc Bắc hiện tại là đồ kim loại như khóa, dụng cụ cơ khí, két bạc, inox gia dụng…
Không có các đình, đền chùa cổ kính, nhưng phố Thuốc Bắc lại có một địa điểm nổi tiếng là nhà số 87. Trong con hẻm của khu nhà này có một căn hộ nhỏ, là nơi cố họa sĩ Bùi Xuân Phái nhiều thập niên miệt mài vẽ tranh “phố Phái” – dòng tranh gắn liền với những ký ức về phố cổ Hà Nội…
Một số hình ảnh khác về phố Thuốc Bắc:
Theo KIẾN THỨC

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Từ đại dịch, Việt Nam – Trung Quốc ‘nhìn rõ nhau hơn’?




Những động thái quyết liệt gần đây của Trung Quốc trên Biển Đông trong thời điểm cả thế giới đang tập trung chống dịch Covid-19 đang tác động xấu lên mối quan hệ chiến lược vốn còn “rất ít niềm tin” giữa Việt Nam và Trung Quốc, một chuyên gia nghiên cứu nhận định với VOA, đồng thời dự báo rằng hành động “không hòa bình” có thể sẽ xảy ra trong một vài tuần tới nếu Bắc Kinh tiếp tục gây hấn.
Thông tin trái ngược
Mới nhất hôm 3/4, sau khi công bố thông tin về sự kiện Trung Quốc trao trả 8 ngư dân Việt Nam sau khi đâm chìm tàu cá của họ ở khu vực gần quần đảo Hoàng Sa, Bộ Ngoại giao Việt Nam cho biết “đã giao thiệp với đại diện Đại sứ quán Trung Quốc và trao công hàm phản đối, yêu cầu phía Trung Quốc điều tra làm rõ, xử lý nghiêm đối với nhân viên công vụ và tàu Hải cảnh” đã gây ra sự việc trên, và “không để tái diễn những hành động tương tự, đồng thời bồi thường thỏa đáng các thiệt hại cho ngư dân Việt Nam”.
Trước đó một ngày, truyền thông Việt Nam đưa tin tàu cá của ngư dân Trần Hồng Thọ (ở tỉnh Quảng Ngãi) đã bị tàu Trung Quốc đâm chìm và bắt đi toàn bộ 8 ngư dân. Tàu Trung Quốc sau đó còn tiếp tục truy đuổi và lai dắt 2 tàu cá đến “cứu hộ” của các ngư dân khác về đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa, nơi Việt Nam tuyên bố chủ quyền song trên thực tế do Bắc Kinh kiểm soát từ năm 1974.
“Hành động trên của tàu công vụ Trung Quốc đã xâm phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, gây thiệt hại về tài sản, đe dọa an toàn tính mạng và lợi ích hợp pháp của ngư dân Việt Nam, đi ngược lại nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai nước về việc đối xử nhân đạo với ngư dân và Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam – Trung Quốc”, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng nói trong cuộc họp báo ngày 3/4.
Đáp lại, khi được hỏi về sự kiện trên, Bộ Ngoại giao Trung Quốc trong cuộc họp báo cùng ngày, đưa ra một phiên bản thông tin hoàn toàn trái ngược.
Phát ngôn viên Hoa Xuân Oánh nói rằng tàu hải cảnh Trung Quốc đã bắt gặp tàu cá của Việt Nam đánh bắt bất hợp pháp trong khu vực quần đảo Tây Sa (tức Hoàng Sa) của Trung Quốc vào sáng 2/3 nên đã kêu gọi tàu này dời đi. Nhưng tàu cá Việt Nam không chịu dời đi và “bất ngờ quay ngoắt về phía tàu Trung Quốc” khiến cho tàu hải cảnh đâm vào tàu cá “dù đã cố hết sức để tránh”.
Người phát ngôn của Trung Quốc nói thêm rằng phía Trung Quốc sau đó lập tức cứu hộ 8 ngư dân Việt Nam và để cho họ trở về sau khi thực hiện các thủ tục điều tra và thu thập chứng cứ.
Trước đó một tuần, hôm 24/3, Trung Quốc công bố khánh thành hai “trạm nghiên cứu”, mà báo chí quốc tế gọi là các cơ sở quân sự mới, trên Đá Chữ Thập và Đá Subi ở Trường Sa, cũng là nơi Việt Nam tuyên bố chủ quyền, khiến Hà Nội phải lên tiếng yêu cầu Bắc Kinh “tôn trọng chủ quyền”.
Những sự việc liên tiếp trên xảy ra chỉ vài tháng sau một chuỗi đụng độ vào mùa hè năm ngoái khiến cho mối quan hệ Việt – Trung trở nên căng thẳng cực độ, xuất phát từ việc tàu hải cảnh Trung Quốc đi vào khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam ở bãi Tư Chính, gần quần đảo Trường Sa, và ngang nhiên hoạt động tại đây trong nhiều tháng với lý do “khảo sát địa chất”.
Qua nhiều chuỗi sự kiện, hành động, phản ứng và trao đổi qua lại giữa Hà Nội và Bắc Kinh, với những phiên bản thông tin trái ngược, cũng đã trở nên quen thuộc với giới quan sát và truyền thông quốc tế. Tờ International Business Times hôm 4/4 thậm chí còn đưa ra “khuôn mẫu” cho những sự kiện kiểu này, nói rằng “Ngư dân Việt Nam thì sẽ tường thuật câu chuyện cho giới hữu trách địa phương để trình lên các cấp trên. Còn phía Trung Quốc thì thường giữ im lặng. Và bởi vì Việt Nam không thể đọ được với Trung Quốc về mặt quân sự, nên vụ việc sẽ dần dần lắng xuống khi cả thế giới phải lo đối phó với dịch Covid-19”.
Việt Nam đã ‘lường trước’ và ‘chuẩn bị’?
Theo Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp, một nhà nghiên cứu an ninh và chính trị khu vực của Viện Nghiên cứu Đông Nam Á ISEAS- Yusof Ishak có trụ sở ở Singapore, tình hình ở Biển Đông hiện nay “rất khó khăn” cho phía Việt Nam, nhất là trong bối cảnh đang diễn ra đại dịch.
Theo tiết lộ của nhà nghiên cứu này, Trung Quốc không chỉ công khai khánh thành trạm nghiên cứu hay đâm chìm tàu cá ngư dân Việt, mà còn gây ra “một số chuyện nữa” mà sẽ “dần dần được nói ra”.
Tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên Trưởng Ban biên giới quốc gia Việt Nam, thì nhận định với VOA rằng việc Trung Quốc đâm chìm tàu cá của ngư dân Việt Nam là “câu chuyện không mới”, và Bắc Kinh thường sử dụng chiêu thức tung tin “vu khống” hay “đổ lỗi” cho phía Việt Nam trước khi thực hiện một hoạt động gây hấn hay xâm lấn trên Biển Đông.
Theo cả hai nhà nghiên cứu Việt Nam, những động thái quyết liệt của Trung Quốc gần đây cho thấy Bắc Kinh đang có “mưu toan rất lớn”, không chỉ ở Biển Đông mà cả trong khu vực, chẳng hạn như vấn đề Đài Loan.
“Trong bối cảnh toàn thể thế giới đang lao đao vì đại dịch, mà xuất phát từ Trung Quốc, tôi nghĩ họ đang tính toán những bước phiêu lưu mới”, TS. Trần Công Trục nói với VOA.
Tuy nhiên, hai nhà nghiên cứu trên cho rằng Việt Nam đã “lường trước” và “chuẩn bị kỹ” cho những tình huống xấu có thể xảy ra sắp tới.
“Việt Nam sẽ ứng xử lại bằng hành động chứ họ không nói nhiều nữa đâu”, TS. Hà Hoàng Hợp nói, trong khi TS. Trần Công Trục cho rằng “Việt Nam sẽ có những biện pháp đấu tranh mạnh mẽ, kể cả trên phương diện pháp lý, truyền thông chính trị lẫn trên thực tế”.
Trong vụ việc lần này, có thể thấy phản ứng công khai của phía Việt Nam gần như diễn ra ngay lập tức, khác hẳn với những lần khác trong quá khứ, mà gần đây nhất là vụ bãi Tư Chính với khoảng một tuần sau, hoặc kín đáo và chậm chạp hơn nữa trong những vụ việc xa hơn.
Chỉ “ngoại giao”
Một sự trùng hợp là sự kiện Trung Quốc trao trả 8 ngư dân lại được truyền thông Việt Nam đưa tin trong cùng một ngày (3/4) với sự kiện Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc điện đàm với Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường để “bàn cách hợp tác chống dịch Covid-19”.
Trang thông tin chính thức của chính phủ Việt Nam nói trong cuộc điện đàm, ông Phúc còn ca ngợi “thành quả to lớn” mà Trung Quốc đã đạt được trong việc chống dịch Covid-19, dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Tập Cận Bình, Thủ tướng Lý Khắc Cường và Quốc vụ viện Trung Quốc. Ông Phúc cũng cảm ơn sự hỗ trợ của Bắc Kinh qua hình thức chia sẻ kinh nghiệm và một số địa phương đã hỗ trợ vật tư y tế cho Việt Nam.
Mặc dù trên bình diện thông tin, hai sự kiện trên là hoàn toàn tách biệt, nhưng theo nhận định của TS. Hà Hoàng Hợp, chúng thực chất “có liên quan với nhau”.
Ông giải thích: “Về mặt hợp tác, vì hai nước có ‘hợp tác đối tác chiến lược’, trên nền tảng hai nước đều là thành viên của Liên Hiệp Quốc thì phải có những hợp tác giúp nhau chống dịch bệnh, thiên tai. Trên cơ sở đó, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường gọi điện cho Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và chắc là có thỏa thuận với nhau gì đó về chuyện bên Trung Quốc sẽ gửi một số vật tư y tế để giúp Việt Nam chống dịch này. Từ trước tới giờ là không có. Kể từ khi bùng phát dịch thì chưa thấy có gì cả, bây giờ thì lại có. Theo tôi biết thì thủ tướng Việt Nam có nêu chuyện Biển Đông nhưng không thấy báo chí nêu”.
Theo TS. Hà Hoàng Hợp, những lời ca ngợi của thủ tướng Việt Nam về thành tựu của Trung Quốc trong việc phòng chống dịch Covid-19 thời gian qua chỉ “hoàn toàn là ngoại giao”.
“Vì ở Việt Nam giờ chả ai tin người Trung Quốc”, TS. Hà Hoàng Hợp khẳng định.
Theo ông, những vấn đề liên quan đến đại dịch Covid-19 như khi nào dịch thuyên giảm, chấm dứt hay sẽ bùng phát trở lại là những câu hỏi mà không ai hiện giờ có thể trả lời.
“Thế thì khi người Trung Quốc họ nói rằng họ ngớt dịch, rồi hết dịch, từ đó họ làm chuyện nọ chuyện kia… thì khen họ chả mất gì cả nên ông [thủ tướng] cứ khen thôi”.
Thêm vào đó, theo nhà nghiên cứu này, nếu Trung Quốc thực sự hết dịch thì “Việt Nam cũng được nhờ” và chuyện “mừng cho anh cũng có nghĩa là mừng cho tôi”.
“Vì nếu Trung Quốc không hết dịch thì nó lại lây sang Việt Nam. Đợt vừa rồi, 16 người đầu tiên là từ Trung Quốc, từ Vũ Hán sang”, TS. Hà Hoàng Hợp nói thêm.
Quan hệ Việt – Trung đã thay đổi?
Theo lời TS. Hà Hoàng Hợp – mà ông khẳng định không phải là “suy đoán” – thì trong câu chuyện “ngoại giao” giữa hai nguyên thủ quốc gia còn kèm theo một nội dung từ phía Việt Nam.
“Đó là dù thế nào thì dù, Trung Quốc không nên lấy chuyện chống được dịch để gây ra những chuyện lớn ở Biển Đông. Đấy là thông điệp mà tôi chắc là thủ tướng Việt Nam đã nói với ông kia [thủ tướng Trung Quốc]”.
Nhà nghiên cứu của Viện ISEAS khẳng định mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc hiện giờ “đã thay đổi”, và ngôn ngữ “ngoại giao” trao đổi giữa hai bên đôi khi không nói lên thực chất của mối quan hệ, mà chỉ là “nói với nhau vậy thôi”.
“Bây giờ quan hệ Việt Nam – Trung Quốc thay đổi nhiều rồi, việc nào phải ra việc đấy thôi. Nhân vụ đại dịch này thì người ta nhìn rõ nhau hơn”, TS. Hà Hoàng Hợp nhận định.
Nhà nghiên cứu này khẳng định Việt Nam giờ chỉ xem Trung Quốc là quốc gia “đối tác”, và vì đối tác này luôn sẵn sàng “gây sự” bất cứ lúc nào nên “không tin được nhau” và “niềm tin chiến lược bây giờ còn rất ít”.
“Trong khi đó, niềm tin đối với Mỹ thì ngày càng tăng, nhưng tăng đến mức trở thành đồng minh với nhau thì chưa thấy”, TS. Hà Hoàng Hợp bình luận thêm.
Theo dự đoán của ông, nếu Trung Quốc tiếp tục lấn tới trong hoạt động nhằm khẳng định yêu sách chủ quyền ở Biển Đông, thì những động thái “không hòa bình” có thể sẽ diễn ra trên thực tế trong vài tuần sắp tới.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nước mắt rơi rất chậm


Nguyễn Trọng
Lính già 22/12
Rồi sẽ đến lúc những người đánh Pháp
Chẳng còn ai trên mặt đất này
Rồi sẽ đến lúc lớp quân đánh Mỹ
Cũng ra đi như dĩ vãng vội vàng…
Chỉ để lại đất nước tôi rất nhiều nấm mộ
Những tên xóm làng là tên những nghĩa trang
Rồi đến lúc những tượng đài rêu cũ kĩ
Chúng tôi ở sau những nhang khói ngày một ngày rằm
Những nấm mồ trinh những nấm mồ vô danh
Những hương hồn lang thang trong rừng rú
Nắm xương tàn trên biên cương sương phủ
Những tấm thân tức tưởi phía cuối trời
Và xương thây chìm nổi ngoài khơi
Nhang với khói làm sao mà đến được
Rồi sẽ đến lúc 22 tháng 12 người ta không còn khóc
Tên tháng tên năm ai nhớ để làm gì
NHững ngày tháng thành những đề thi
Con cháu lơ ngơ dòng chữ vô tri có máu
Những ngày đây chúng tôi tìm về với nhau tìm một thời lửa máu
Những ngày xa đã vào nhạc vào thơ
Ơi 22 tháng mười hai ơi
Những cuộc mít tinh đánh bóng tên người trần đang sống
Những hồn hoang âm phủ vẫn lạnh lùng
Chúng tôi gặp nhau không nói chuyện chiến tranh
Chỉ nói về cháu con và yêu những ngày chúng tôi đã sống
Rồi sẽ đến ngày Nghĩa trang cũng dần vắng lặng
Ước gì đây? ai thích thú tượng đài
Những người lính già gặp nhau tháng mười hai
Nước mắt rơi rất chậm
18/12/2014

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Luật sư Mỹ kiện Trung cộng bồi thường 20,000 tỷ USD vì virus Vũ Hán

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ngồi nhà kể chuyện:

CUỘC GỌI LÚC NỬA ĐÊM
Truyện ngắn của Doãn Hồng Giang

 Bố cục và cỡ cảnh trong quay phim điện ảnh. | Trung tâm đào tạo ...
( Ảnh chỉ có tính minh họa chôm của bác gu gồ )

Đêm hôm trước, lúc gần sáng, có cuộc điện thoại. Tiếng một cô gái lạ từ đầu dây bên kia:
- Em xin lỗi vì đã gọi cho anh vào giờ này. Vì gấp không để đến sớm mai được, sợ anh lỡ vì việc khác
Gã càu nhàu:
- Lỡ gọi rồi, có gì cứ nói..
Lúc đó tầm ba giờ sáng. Người ta chỉ gọi khi có việc khẩn cấp. Lại là người lạ. Không biết cô ta gọi có việc gì?
Nói đi, nói về một hồi, rồi gã cũng hiểu ra mục đích, ý muốn của cô ta. Một việc có thể gọi là kỳ dị, chưa xảy ra bao giờ.
Gã lồm ngồm ngồi dậy. Tháng ba âm trời còn rét ngọt. Bên ngoài sáng trăng suông mờ mờ mịt mịt, cảnh vật không nom rõ cái gì ra cái gì. Vào những đêm trước, lúc này gã đang say giấc. Công việc cắt dán, dựng hình, làm phim buộc gã thường xuyên ngủ muộn. Vào lúc cả khu dân cư chìm sau trong giấc ngủ, xung quanh im ắng, làm như mọi người đột nhiên biến mất, gã mới lên giường. Chỉ còn tiếng vợ gã ngáy ò ò như mọi đêm. Phải công nhận vợ gã đẹp, chỉ mỗi tội ngáy hơi to. Lâu ngày gã đã quen và chả chú ý mấy nữa.
Gã lấy túi đồ, lôi cục nạp pin cho chiếc máy. May mà cô ta gọi đến. Để đến mai mới nạp điện chắc chắn là không kịp.
Xem lại mấy cuộn băng, kiểm tra chế độ làm việc của máy. Ổn. Gã lại giường ngủ tiếp. Vợ gã vẫn không hay biết gì. Có lẽ cả ngày trên lớp, cô nàng đã mệt nhoài vì đám học trò. Nàng đang nói mơ, mắng mỏ đứa trò nào đấy.
Quá giấc, gã trằn trọc mãi không ngủ lại được. Lại bật dậy pha ấm trà. Lần đầu tiên trong đời, gã phát hiện ra uống trà một mình giữa đêm khuya như này có cái thú là lạ rất khó miêu tả.
**
Nàng mặc áo xanh cổ vịt, váy hồng, trên đầu hai bên thắt nơ đỏ. Mặt thoa phấn, lông mày kẻ đậm, mi nối, trông nàng giông giống diễn viên rạp xiếc. Vẻ hài hài của nàng, chút nữa thì gã bật cười. Qua màn giới thiệu, nàng bảo:
- Em muốn quay một cơlip kỷ niệm để mang đi xa. Có khi lần này về Việt Nam là lần cuối..
- Cô muốn cảnh quay chung với gia đình, bạn bè hay là anbum cá nhân?
- Không. Em muốn cảnh quay đám cưới, nhân vật chính em là cô dâu! Có cảnh hội hôn, quan viên hai họ, đưa đón dâu như mọi đám cưới người ta.
- Ở đâu, sao không báo trước?
- Ngay ở đây. Mãi sáng hôm qua em mới nảy ra ý định này. Đánh bạo hỏi thử xem, anh có thực hiện được không? Bây giờ đang mùa cưới, nhờ anh liên hệ với đám nào đó giúp em mượn đám của họ, lồng cảnh giúp em có được không?
- Cô muốn quay cảnh nào, ban đêm ban ngày cũng được. Nhưng lồng ghép vào đám cưới khác e không được đâu. Không đám cưới nào người ta chịu cho mình xen vào mượn khung cảnh cưới xin của họ..
Cô ta có vẻ thất vọng, ngồi tư lự một lúc, rồi nói:
- Chính vì thế em mới nhờ đến anh. Có người mách chỉ có anh mới có thể giúp được việc này. Thợ ảnh, quay Camera không thiếu. Nhưng làm việc này được người ta bảo chỉ có anh, nên em mới đến đây. Bao nhiêu tiền em cũng chi mà!
Thực kỳ lạ. Gã đã làm cho không nhớ bao nhiêu đám, chưa có lần nào như lần này. Quay một đám cưới hiện tại cô dâu không có hôn trường, không quan viên hai họ, không khách mời và không luôn cả chú dể! Có mà tài thánh cũng không thể làm nên chuyện này huống hồ gã chỉ là tay phó nháy hạng xoàng, ở xứ đồng rừng này. Thật là một đơn hàng éo le, quá rắc rối, khó thực hiện.
Không biết cô ả vì lẽ gì mà cố thiết, năn nỉ gã bằng được cơ chứ? Vừa lúc có “Sơn ba tong” ghé đưa trả gã chiếc đồng hồ mà gã nhờ y chữa. Chả hiểu lý do gì mà dân thị trấn này gọi y bằng cái tên như thế? Quay lại chỗ “cô dâu đợi chờ”, gã bảo:
- Có cách rồi. Nếu cô đồng ý thì Sơn nó nhận đóng thế, nhưng “cát xê” tương đối cao.
Nàng hỏi cát xê là gì? Gã nói là tiền thù lao, kiểu như người ta trả cho ca sĩ hay diễn viên ấy. Nàng phẩy tay, không thành vấn đề. Rồi rút từ trong cái ví bằng da cá sấu  ra ba tờ bạc xanh. (Bằng nửa tháng lương của vợ hắn làm nghề gõ đầu trẻ). Cử chỉ ấy làm Sơn lúng túng. Y chưa bao giờ thấy ai chi tiền bạo tay đến thế cho một công việc chả tốn nhiều công sức như việc này. Kịch bản được được phác thảo. Dù gì nó cũng là một cuốn phim, kiểu ngôn tình. Thống nhất giữa hai bên, cả bọn kéo nhau vào hàng ăn điểm tâm. Từ sớm đến giờ gã chưa kịp bỏ miếng nào vào bụng.
Quán đồng rừng, món nhắm chẳng có gì nhiều ngoài chân gà và thịt lợn. Sơn bảo chân gà là môn người Tàu ủ thuốc không nên ăn. Nàng gọi đĩa lòng và cái lưỡi lợn. Ăn uống là chuyện nhỏ, chỉ sơ sơ như thế. Nàng dùng bát phở một loáng đã xong. Gã chưa thấy đàn bà con gái có ai ăn nhanh như thế. Còn lại hai người. Sơn kể gã mới biết là nàng với y quen nhau. Không những quen mà còn biết về nàng khá rõ. Chả thế mà nghe qua lời yêu cầu khi nãy y đã bằng lòng ngay. Y không sợ là nếu vợ y nhìn thấy cảnh sắp quay sẽ phản ứng như thế nào?
Thì ra hai người cùng làng, cùng ở Khuôn Sải cách đây cả chục cây số. Nàng từng là hoa khôi của bản, đã có một đời chồng. Đột nhiên mấy năm trước bỏ nhà đi đâu biệt tăm. Sơn ba tong có lần về thì được nghe kể: Vợ chồng nàng bàn nhau cho nàng sang Đài Loan làm ăn một thời gian kiếm tiền về trả nợ ngân hàng. Anh chồng bản tính hiền lành. Ngoài cái vẻ đẹp trai ra, chả được tích sự gì. Ra ở riêng mấy năm mà không có tiền làm nổi ngôi nhà, tạo nổi con trâu. Một trận hắn ốm nàng phải vay tiền trăm chữa chạy.. Năm sau nàng về bắt gặp trong nhà có người đàn bà khác. Đàn ông mà. Mấy ai giữ được khi vợ vắng nhà? Sáng hôm sau nàng lẳng lặng xách túi ra đi, khi anh chồng còn chưa tỉnh giấc.
Sơn bảo:
- Trần đời, em chưa thấy thằng chồng nào ngu như thằng thằng này. Nhà nó nghèo không có cả tiền để làm đám cưới. Con bé đã phải theo không về nhà nó. Làm thằng đàn ông bất tài phải cho vợ đi làm thuê nước người.. Vợ gửi tiền về cứ như của bắt được, ăn tiêu phá mả mới nên nỗi..
Đang dở câu chuyện thì nàng về. Tay xách theo một túi lớn đựng đồ. Theo sau còn một cô gái ăn mặc bizit, tay xách một túi nhỏ, nhìn qua là biết đựng đồ trang điểm cô dâu. Cô ta là chủ cửa hàng cho thuê váy áo và trang điểm gần đấy. Thực ra công việc này có thể làm luôn ở chỗ cô. Ngặt vì còn “chú dể” đang ở đây, nên cô mới xách đồ sang theo.
Một đám hiếu kỳ không biết tự khi nào đang đứng xúm xít ngoài cửa dòm vào. Gã phải giục cô làm trang điểm cho “chú dể” nhanh nhanh tay lên.
Cả bọn theo “kịch bản” kéo nhau ra bến phà ngay chân đồi bên trên có ngôi chùa cổ. Chỗ ấy có bãi cát hẹp với nhiều tảng đá lô nhô lộ trên mặt sông, giống như “tiểu Hạ Long” thu hẹp. Bắt đầu những cảnh quay”kỷ niệm trước ngày cưới”. Cô Dâu ngả người vào lòng chú dể bên hòn đá có hình con voi.. Cảnh hai người hôn nhau, phía sau cảnh nền là sóng vỗ nhấp nhô..
Vừa lúc có tiếng ca nô hú còi, dắt phà từ bờ bên kia sang. Đúng là không hẹn mà gặp. Đó là một đám cưới đông chật người đang đứng trên phà. Con phà chạy chậm hẳn không như lúc thường chở khách. Dù là đi đường sông cũng phải “đi như rước dâu”, không thể vội. Cập bến, người theo đoàn lên trước, ba chiếc xe con bóng nhoáng lên sau.
Gã ra hiệu đôi “cô dâu chú dể” của mình tiến sát chiếc xe đi đầu. Anh tài xế trợn tròn mắt nhìn cả hai như sợ có sự nhầm lẫn nào chăng?
Gã vội vàng chạy lại dúi vào tay hắn tờ bạc to màu xanh, rồi thì thầm gì đấy. Anh tài trẻ gật đầu, làm bộ mở cửa xe mời “cô dâu chú dể” lên xe. Chỉ là động tác thế thôi chứ họ đâu cần lên xe làm gì? Cũng là lúc cặp cô dâu chú dể thực sự tiến lại. Họ bước lên xe, vào chỗ ngồi. Gã tiếp tục quay như đó là một liên đoạn tiếp theo. Đoàn  xe đón dâu chính thức từ từ chuyển bánh, một lúc sau khuất sau cổng chùa..
Đến lúc này gã mới thở phào trút đi gánh nặng, mồ hôi mồ kê nhuễ nhõa, lưng áo ướt như đi mưa về.
Thật là hú vía, may mà không xảy ra chuyện gì.  Đám cưới vùng này người ta kiêng nhiều thứ lắm, làm gì có chuyện dễ dãi cho hắn chen vào dù chỉ một “tiểu đoạn”?
Nàng bảo gã hỏi xem gần đây có đám cưới nào không? Nếu có mượn luôn người ta hôn trường một lúc, đủ để quay có cảnh bài trí, phông bạt, quan khách đông vui. Gã nói cái đó không cần. Gã là tay chuyên phục vụ cưới xin, các cảnh ấy trong ổ lưu máy tính của gã có đầy. Phần mềm làm phim gã mới mua có đủ ứng dụng cắt dán, lồng ghép theo yêu cầu. Nàng có vẻ chưa tin lắm, nhìn vẻ mặt ái ngại của gã, miễn cưỡng bằng lòng.
Đêm hôm ấy gã thức gần như trọn đêm để thực hiện cái cơlip vô đối này.
***
Ba năm sau. Tình cờ gã gặp lại nàng ngoài cổng chợ “Ba lá cờ hồng”, ngoài thành phố. Nếu nàng không hỏi, gã cũng không nhận ra. Nàng đổi khác đến không ngờ. Nàng lại đang đi cùng với anh “chồng” hờ ngày trước là Sơn ba tong!
Ngày mưa dầm, sương khói mù trời phủ lên thành phố. Chẳng hiểu sao tâm trạng lúc bấy giờ gã chợt nhớ lại trước lúc gặp nàng câu chuyện về Sơn. Cái anh chàng “Sơn ba tong” chả lấy gì đặc biệt mà đôi lúc lại hiện về trong tâm trí gã. Gã nhận ra một điều: Ở đời không có gì là ngẫu nhiên, nó luôn có mối liên hệ vô hình mà mắt thường, ý thức giản đơn không nhận ra.
Số là sau lúc nhập vai đóng bộ phim bất ngờ ấy với nàng ít ngày, gia đình chàng Sơn xảy ra xung đột. Cái tủ quầy hàng sửa chữa đồng hồ bị quăng ra đường. Đủ loại đồng hồ đeo tay, cơ có, điện tử có vung vãi khắp mặt đường. Rôi cả quần áo và chiếc xe máy Sim Sơn cũng chung số phận.
Không ai ngờ người vợ hiền lành, thùy mị, ít nói của Sơn lúc bấy giờ lại có cái có bộ dạng như vậy. Mới biết đàn bà khi ghen, nổi điên lên hung dữ như thế nào.
Khi ấy gã không có mặt. Gã đang làm chương trình cho một hội cựu binh ở cuối huyện. Mọi chuyện gã chỉ được nghe vợ gã kể lại. Giả dụ như gã có mặt khi ấy cũng chả giải quyết được gì. Có khi chỉ làm tình hình xấu thêm vì cuộc chơi dại. Người ta có thể đóng bất cứ vai gì cũng được nhưng chớ đóng vai, hoặc cho mượn vai làm vợ làm chồng.
Trong muôn kinh nghiệm ở đời khi lấy vợ lấy chồng, kinh nghiệm này là cay đắng nhất. Cuộc nhập vai hôm ấy Sơn chỉ coi như một chuyện đùa, không ngờ có kết cục tai hại như vậy.
Ai cũng nghĩ Sơn bỏ đi đâu đó ít ngày, khi nào câu chuyện nguội đi, rồi về. Nhưng mọi người đã lầm. Từ sau buổi ấy Sơn không về nữa
Giá như hôm ấy gã từ chối không nhận làm cái “bộ phim” đóng giả vợ chồng quái quỷ này thì gia đình Sơn đã không tan nát.
Vợ Sơn vốn trước đây rất thân mật với vợ chồng gã thì giờ đây thù ghét khinh thị ra mặt. Thị gặp gã ngoài đường không cả chào hỏi, thậm chí không thèm nhìn mặt. Nhưng mọi sự ở đời, giống như muôn ngàn sự vật rồi cũng trôi vào quên lãng. Chả còn mấy ai nhắc đến anh chàng “Sơn ba tong” với câu chuyện cưới xin giả mạo ngày nào nữa. Người ta cũng quên luôn cái cô nàng dở hơi đi làm mướn nước người về, có tí tiền về ăn chơi không phải lối. Đành rằng người ta thông cảm cho tình cảnh của cô ngày trước. Cô lấy chồng nghèo, chưa được một lần mặc áo cô dâu. Đến cả đăng ký cho hợp lý, hợp pháp cũng không.. Một anh chồng bất lực về mọi mặt. Không lo nổi cuộc sống cho vợ con, khi có điều kiện lại không biết giữ mình.
Cô nàng làm cơlip ấy để rửa mối hận này chăng?
Gã là kẻ có linh tính khá nhạy cảm. Sớm nay chạy xe ra đây vì một chuyện khác, chả liên quan gì đến câu chuyện ngày nào. Tình cờ gặp nhau.
Cả ba ghé vào một tiệm cả phê. Chỗ này trông ra con hồ đẹp nhất thành phố. Lúc này khách khứa không đông.
Gã định hỏi Sơn từ đó đến giờ đi những đâu? Còn nàng thì gã đã biết ngay hôm sau nàng sang Đài. Chưa kịp hỏi thì nàng đã kể cho gã nghe. Sang bên ấy nàng được người nhà tin cho biết cảnh ngộ của Sơn. Nàng tìm cách liên hệ, bảo hắn có muốn sang nàng sẽ giúp bày cách làm thủ tục? Xuất khẩu lao động cũng cần số tiền không nhỏ, nhưng với nàng bây giờ cái đó đã không thành vấn đề. Rồi chuyện gì phải xảy ra đã xảy ra.. 

Sơn nói hai người về nước kỳ này là ở hẳn, không đi nữa. Hai người đã mua được căn hộ mặt tiền ở thành phố này. Hắn sẽ mở lại nghề chữa đồng hồ và kiêm sửa luôn điện thoại..
Gã hỏi chắc cô chú bây giờ chả cần tôi làm phim nữa?
Cô nàng bảo: “ Bây giờ điện thoại thông minh, ai cũng có thể làm nhà quay phim. Nhưng để hòm hòm công việc, bọn em lại nhờ bác. Mà phải công nhận bác làm nghề mát tay thật..” Lời khen như chàm lửa vào mặt gã!
Gã nhớ lại cuộc gọi lúc nửa đêm năm nào. Từ đó đến nay đã xảy ra bao nhiêu chuyện buồn, vui trong đời. May mà cảnh quay hôm ấy còn có một kết thúc có hậu của hai trong ba con người có liên quan. Giả như..  
Gã không dám nghĩ tiếp nữa!
==========================




Phần nhận xét hiển thị trên trang