Tin xấu từ Sài Gòn. Nếu Trung Quốc minh bạch ngay từ đầu thì có lẽ đã có cơ hội khống chế dịch. Giờ có muốn quay trở lại năm 2019 cũng không được.
Quản Dật là một chuyên gia virus học lão làng ở Hồng Kông, đại dịch SARS chính ông góp phần cô lập và nhận diện virus, các loại virus cúm gia cầm trải qua trăm trận chưa hề nao núng.
Lần này Quản Dật đến Vũ Hán ngày 21.1 để tìm hiểu. Chỉ sau một ngày quan sát cách xử lý của chính quyền ông nhận thấy Vũ Hán vỡ trận, đành bỏ chạy khỏi thành phố ngay trong ngày 22.1.
Trả lời phỏng vấn tờ Tài Tân sáng nay, Quản Dật nói ông cảm thấy bất lực, chưa lần nào thấy sợ như lần này. Theo ông Quản, thời kỳ vàng để khống chế bệnh dịch đã trôi qua, nhiều người mang mầm bệnh đã rời Vũ Hán. Vì thế, cách ly Vũ Hán hiện không còn hiệu quả.
Ông Quản ước tính quy mô của dịch mới sẽ gấp 10 lần SARS.
Vua Trần Nhân Tông (陳仁 宗; 1258 – 1308), tên thật là Trần Khâm (陳 昑) là vị vua thứ ba của nhà Trần (sau vua cha Trần Thánh Tông và trước Trần Anh Tông) trong lịch sử Việt Nam. Ông ở ngôi 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Ông là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu đà Hoàng giác Điếu ngự. Ông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Bản di chúc của vua Trần Nhân Tông vẫn còn truyền đạt đến ngày nay là một tấm gương soi sáng cho muôn đời nước Việt.
Sau khi nhường ngôi cho con trai là Trần Anh Tông, ông xuất gia tu hành tại cung Vũ Lâm, Ninh Bình, sau đó rời đến Yên Tử (Quảng Ninh) tu hành và thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy đạo hiệu là Điều Ngự Giác Hoàng (hay Trúc Lâm đầu đà).
Ông là tổ thứ nhất của dòng Thiền Việt Nam này. Về sau ông được gọi cung kính là “Phật Hoàng” nhờ những việc này.
Ông qua đời ngày 3 tháng 11 âm lịch năm 1308, được an táng ở lăng Quy Đức, phủ Long Hưng, xá lỵ cất ở bảo tháp am Ngọa Vân; miếu hiệu là Nhân Tông, tên thụy là Pháp Thiên Sùng Đạo Ứng Thế Hóa Dân Long Từ Hiển Hiệu Thánh Văn Thần Võ Nguyên Minh Duệ Hiếu Hoàng Đế.
Ông đã để lại bản di chúc dặn dò con cháu, cũng là lời dặn dò cho muôn đời hậu thế nước Việt, gần ngàn năm qua vẫn còn nguyên chân giá trị!
“Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo”
Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường làm một nẻo.
Cho nên cái hoạ lâu đời của ta là hoạ nước Tàu.
Chớ coi thường chuyện vụn vặt nảy ra trên biên ải.
Các việc trên, khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn.
Tức là họ không tôn trọng biên giới qui ước.
Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp.
Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta.
Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích.
Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn:
“Một tấc đất của Tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác “.
Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu”.
Bản di chúc của vua Trần Nhân Tông
LỜI DI CHÚC CỦA TIỀN NHÂN : VUA TRẦN NHÂN TÔNG (1258-1309)
Các Người chớ quên ! Nghe lời Ta dạy Chính nước lớn Làm những điều bậy bạ TRÁI ĐẠO LÀM NGƯỜI Bất nghĩa bất nhân Ỷ nước lớn Tự cho mình cái quyền ăn nói ! Nói một đường làm một nẻo ! Vô luân ! Chớ xem thường chuyện nhỏ ngoài biên ải. Chuyện vụn vặt thành lớn chuyện: NGOẠI XÂM ! Họa Trung Hoa ! Tự lâu đời truyền kiếp ! Kiếm cớ này bày chuyện nọ ! TÀ MA ! Không tôn trọng biên cương theo quy ước Tranh chấp hoài ! Không thôn tính được ta Chúng gậm nhấm Sơn Hà và Hải Đảo Chớ xem thường chuyện vụn vặt Chí Nguy ! Gặm nhấm dần
Giang Sơn ta nhỏ lại Tổ ĐẠI BÀNG thành cái tổ chim di Các việc trên khiến Ta đây nghĩ tới Canh cánh bên lòng “ ĐẠI SỰ QUỐC GIA “! Chúng kiếm cớ xua quân qua ĐẠI VIỆT Biến nước ta thành quận huyện Trung Hoa !
VẬY NÊN ! CÁC NGƯỜI PHẢI NHỚ LỜI TA DẶN KHÔNG ĐỂ MẤT MỘT TẤC ĐẤT CỦA TIỀN NHÂN ĐỂ LẠI HÃY ĐỀ PHÒNG QUÂN ĐẠI HÁN TRUNG HOA ! LỜI NHẮN NHỦ CŨNG LÀ LỜI DI CHÚC CHO MUÔN ĐỜI CON CHÁU NƯỚC NAM TA.
Dành cho mấy bạn vẫn lầm tưởng tết Việt là do ảnh hưởng và du nhập từ Trung Quốc. Bài viết này khẳng định rằng : Nguồn gốc của Tết Nguyên Đán là xuất phát từ nước Việt ta
Tết Nguyên đán – Đó là điểm giao thời giữa năm cũ và năm mới, giữa một chu kỳ vận hành của đất trời, vạn vật cỏ cây.
Đó là khao khát sự trường tồn cuộc sống, sự hài hòa Thiên – Địa – Nhân, sự gắn kết trong cộng đồng, gia tộc và gia đình. Tết Nguyên đán còn là dịp để hướng về cội nguồn.
Nguồn gốc của Tết Nguyên Đán là xuất phát từ nước Việt ta
Chúng ta thường nhầm lẫn cho rằng, Tết Nguyên đán có nguồn gốc xuất phát từ Trung Quốc, thông qua quá trình đô hộ 1000 năm Bắc thuộc, nhân dân ta đã du nhập phong tục này của người Hoa Hạ (?!).
Từ đó, mà quên mất rằng, trước khi chịu sự đô hộ của phong kiến phương Bắc, người Việt ta đã có một nền văn minh sơ khai rực rỡ ở buổi đầu bình minh dựng nước.
Nhà nước Văn lang – Âu Lạc thời Hùng Vương, An Dương Vương đã hình thành nên những phong tục, tập quán của người Việt, trong đó có tục “ăn Tết” trong những ngày đầu năm mới.
Nguyên nghĩa của “Tết” chính là “Tiết”. Văn hóa Việt thuộc văn minh nông nghiệp lúa nước, do nhu cầu canh tác nông nghiệp đã “phân chia” thời gian trong một năm thành 24 tiết khác nhau (ứng với mỗi tiết này có một thời khắc gọi là “giao thời”).
Trong đó, tiết quan trọng nhất là tiết khởi đầu của một chu kỳ canh tác, gieo trồng – tức Tiết Nguyên đán, sau này được biết đến là Tết Nguyên đán.
Thông qua câu chuyện sự tích “Bánh chưng bánh dày” biểu trưng cho quan niệm “Trời tròn – Đất vuông” của cư dân người Việt làm nông nghiệp; đã chứng minh Tết Nguyên Đán có nguồn gốc từ Việt Nam chúng ta, trước cả thời Tam Hoàng Ngũ Đế bên Trung Hoa.
Khổng Tử – Nhà tư tưởng, nhà triết học, nhà giáo dục, nhà chính trị nổi tiếng người Trung Hoa, trong sách Kinh Lễ có viết: “Ta không biết Tết là gì, nghe đâu đó là tên của một ngày lễ hội lớn của bọn nguời Man, họ nhảy múa như điên, uống rượu và ăn chơi vào những ngày đó”.
Sách Giao Chỉ Chí cũng có đoạn viết “Bọn người Giao Quận thường tập trung lại từng phường hội nhảy múa hát ca, ăn uống chơi bời trong nhiều ngày để vui mừng một mùa cấy trồng mới,không những chỉ có dân làm nông mà tất cả người nhà của Quan lang, Chúa động cũng đều tham gia lễ hội này”
Điều đó càng khẳng định, Tết Nguyên đán có nguồn gốc từ Việt Nam, sau đó được người Hoa du nhập và phát triển như ngày nay.
Ý nghĩa dân tộc trong ngày Tết Việt Nam
Tết Nguyên Đán, theo nghĩa chữ Hán thì có thể hiểu “Tết” chính là “tiết”, “Nguyên Đán” có thể hiểu “Nguyên” có nghĩa là sự khởi đầu hay sơ khai và“Đán” là buổi sáng sớm.
Khác với người dân Trung Quốc Tết Nguyên đán bắt đầu từ ngày 8 tháng 12 âm lịch đến ngày 15 tháng giêng âm lịch; thì người Việt Nam Tết Nguyên đán hàng năm thường kéo dài trong khoảng 7 đến 8 ngày cuối năm cũ và 7 ngày đầu năm mới (23 tháng Chạp đến hết ngày 7 tháng Giêng).
Người Việt Nam có tục hằng năm mỗi khi Tết đến, dù làm bất cứ nghề gì, ở bất cứ nơi đâu đều mong được trở về sum họp dưới mái ấm gia đình trong 3 ngày Tết, được khấn vái trước bàn thờ tổ tiên, thăm lại ngôi nhà thờ, ngôi mộ, giếng nước, mảnh sân nhà,… được sống lại với những kỷ niệm đầy ắp yêu thương của tuổi thơ yêu dấu.
“Về quê ăn Tết”, đó không phải là một khái niệm thông thường đi hay về, mà là một cuộc hành hương về với cội nguồn, nơi chôn rau cắt rốn.
Tết cũng là ngày đoàn tụ với cả những người đã mất. Từ bữa cơm tối đêm 30, trước giao thừa, các gia đình đã thắp hương mời hương linh ông bà và tổ tiên và những người thân đã qua đời về ăn cơm, vui Tết với con cháu (cúng gia tiên).
Trên bàn thờ gia tiên những mâm ngũ quả, mâm cỗ với nhiều món ngon…thể hiện tấm lòng của con, cháu kính dâng lên những người đã khuất.
Tết là ngày đầu tiên trong năm mới, mọi người có cơ hội ngồi ôn lại việc cũ và “làm mới” mọi việc.
Đây cũng là dịp mọi người làm mới lại về phần tình cảm và tinh thần để mối liên hệ với người thân được gắn bó hơn, tinh thần thoải mái, tươi vui hơn…
Tôi đang định viết một truyện cực ngắn có nhan đề: cái chết của một nhà văn.
Nhân vật chính là một ông nhà văn có nhiều thứ bế tắc trong đời quá cho nên mỗi khi viết thì ông trút hết mọi ẩn ức đen tối vào những con chữ. Mỗi lần viết xong như vậy, ông thấy nhẹ cả người cứ như chưa từng có điều gì là không thông suốt trong đời ông hết cả. Thế rồi một đêm, ông mơ ba giấc mơ liền nhau. Giấc mơ đầu, ông thấy mình nằm chết trên đỉnh một ngọn núi và có cả một bầy quạ mà nhìn từ xa như một khối khói đen ngòm đang bay tới rỉa từng thớ thịt mình ra. Ở giấc mơ thứ hai, ông mơ thấy mình chết và bị vùi xác xuống đất, rồi sau đó có một đàn kiến đen nhung nhúc tới rỉa rói xác thịt ông. Trong giấc mơ cuối cùng, ông thấy mình bị một nhóm người treo xác lên trên cành cây rồi thi nhau bắn vào ông những mũi tên nhọn hoắt đen sì. Sau khi tỉnh dậy, ông cười phá lên vì thấy mình vẫn sống và xác thịt còn nguyên vẹn. Thế rồi ông ngồi vào bàn, chậm rãi viết lại những giấc mơ kia thành một truyện cực ngắn.
Truyện chỉ có vậy, nhưng cuối cùng thì có lẽ, nó sẽ không bao giờ được tôi viết ra.
Ảo giác
Đang ngồi trong phòng đọc sách bỗng nhiên hắn thấy những con chữ bay lên trần nhà rồi hoá thành một dải hơi nước mỏng như sương mù. Tiếp đó là cuốn sách và chiếc giá sách cũng bay hơi lên rồi hoá thành một phiến mây đen phủ kín một góc phòng. Vài giây sau, tới lượt toàn bộ đồ nội thất cũng bị bay hơi: bàn ghế, tủ treo quần áo, chiếc giường gỗ. Sau cùng, cả căn phòng cũng bắt đầu bay hơi; ban đầu là trần nhà rồi sau đó là bốn bức tường và nền nhà. Hơi nước được tạo thành từ đồ đạc và căn phòng ngưng tụ lại trên đầu hắn thành một đám mây đen lớn và những hạt mưa bắt đầu rớt xuống từ đó. Những hạt mưa rơi xuống không hề làm hắn bị ướt.
Mưa cứ đổ xuống như trút rồi tự động bám dính vào nhau để tạo hình căn phòng và những đồ đạc như trước khi bị bay hơi. Khi cơn mưa tạnh hẳn, một làn hơi nước mỏng len lỏi vào cuốn sách trên tay hắn, trả lại những con chữ đen trên trang giấy trắng.
Gấp cuốn sách lại, hắn lắc mạnh đầu rồi tự tát nhẹ lên má, sau đó khởi sự giở ra trang sách vừa đọc. Trên trang giấy là một đoản văn về mưa.
Vẫn là trong văn mạch liên quan đến Hội Tam Điểm, khởi đầu, tác giả Trần Thu Dung đưa vấn đề Hội Tam Điểm và Cao Đài, đã xuất bản thành sách ở Việt Nam từ nhiều năm trước.
Về sách ấy, với tư cách người đọc, Giao Blog đã nêu một số điểm kì lạ, ví dụ đọc ở đây (tháng 4 năm 2014) hay ở đây (tháng 2 năm 2018). Tín đồ của đạo Cao Đài cũng đã có ý kiến ở đây (tháng 7 năm 2015).
Còn ở góc nhìn khác, thì có bài điểm sách của cây bút Phạm Trọng Chánh, đọc lại ở đây.
Dưới là tin một cuốn sách khác về Hội Tam Điểm của bà Trần Thu Dung vừa bị tạm ngưng phát hành.
TTO - Cuốn sách ‘Sự hiện diện của thành viên Tam Điểm tại Việt Nam’ của TS Trần Thu Dung do Omega Việt Nam phát hành nhận chỉ đạo từ Nhà xuất bản Hội Nhà văn - nơi xuất bản cuốn sách, yêu cầu ngưng phát hành để chỉnh sửa.
Cuốn sách Sự hiện diện của thành viên Tam Điểm tại Việt Nam’của TS Trần Thu Dung phải tạm ngưng phát hành để chỉnh sửa - Ảnh: Omega Việt Nam
Đây là cuốn sách thứ hai của Công ty cổ phần sách Omega Việt Nam, cũng về chủ đề lịch sử, bị chính nhà xuất bản yêu cầu tạm ngưng phát hành để chính sửa sau khi đã in ấn xong, chỉ trong vòng ít ngày giáp Tết Canh Tý 2020, và là cuốn sách thứ 3 trong vòng 1 tháng qua của công ty này bị yêu cầu tạm ngưng phát hành.
Ông Vũ Trọng Đại, giám đốc Omega Việt Nam, cho biết ngày 18-1, đơn vị này nhận được điện thoại từ Nhà xuất bản Hội Nhà văn - đơn vị hợp tác với Omega Việt Nam xuất bản cuốn sách Sự hiện diện của thành viên Tam Điểm tại Việt Nam, yêu cầu chỉnh sửa trước khi phát hành, dù cuốn sách này đã có giấy phép xuất bản và đã được in xong cuối tháng 12-2019.
Ông Đại cho biết NXB Hội Nhà văn Việt Nam yêu cầu phải dẫn nguồn và chú thích thêm một số chỗ trong sách, sau khi thực hiện xong thì mới xem xét tiếp. Cuốn sách chưa có quyết định phát hành.
Trả lời Tuổi Trẻ Online về thông tin nhà xuất bản yêu cầu Omega Việt Nam tạm dừng phát hành cuốn sách này, ông Nguyễn Quang Thiều - giám đốc Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam - cho biết hiện nhà xuất bản này chưa có quyết định chính thức nào.
Trước đó, ngày 14-1, Omega Việt Nam cũng nhận văn bản của Nhà xuất bản Hà Nội yêu cầu tạm ngừng phát hành cuốn sách Phan Thanh Giản - Nhà ái quốc, người mở đường cho nước Việt Nam hiện đại: Những năm cuối đời (1862-1867) để chỉnh sửa bởi "một vài nội dung cần có sự nghiên cứu kỹ lưỡng để có thể chỉnh sửa cho phù hợp hơn".
Không giống cuốn Sự hiện diện của thành viên Tam Điểm tại Việt Nam chưa có quyết định phát hành, cuốn sách về Phan Thanh Giản đã có quyết định phát hành và đã được Omega Việt Nam cho ra mắt bạn đọc khoảng 1 tuần trước khi nhận được yêu cầu tạm dừng phát hành của chính nhà xuất bản.
Cách đây 1 tháng, cuốn Bàn về giáo dục Việt Nam trước và sau năm 1975 của Omega Việt Nam cũng nhận văn bản của Nhà xuất bản Hà Nội yêu cầu tạm ngừng phát hành để chỉnh sửa - Ảnh: Omega Việt Nam
Cách đây 1 tháng, ngày 20-12-2019, một cuốn sách khác của Omega Việt Nam cũng về chủ đề lịch sử là cuốn Bàn về giáo dục Việt Nam trước và sau năm 1975 cũng bị Nhà xuất bản Hà Nội - đơn vị liên kết xuất bản, in và phát hành cuốn sách này - gửi văn bản yêu cầu tạm ngừng phát hành cuốn sách để hai bên thống nhất và tổ chức chỉnh sửa.
Như vậy, chỉ trong vòng 1 tháng, có tới ba cuốn sách về chủ đề lịch sử của Omega Việt Nam liên tiếp phải nhận yêu cầu tạm ngừng phát hành để chỉnh sửa.
Ông Vũ Trọng Đại nói đây là "chuyện buồn". Tuy nhiên, ông cũng lạc quan và "đầy tin tưởng vào nhà xuất bản sẽ cùng Omega Việt Nam đưa các cuốn sách này được phát hành trở lại".
Chỉ trong vòng 1 tháng, liên tiếp 3 cuốn sách về chủ đề lịch sử của Omega Việt Nam bị yêu cầu tạm ngưng phát hành để chỉnh sửa - Ảnh: Omega Việt Nam
Cuốn sách Sự hiện diện của thành viên Tam Điểm tại Việt Nam đề cập chủ yếu đến Hội Tam Điểm Pháp, và một phần Hội Tam Điểm Mỹ, hai quốc gia có nhiều mối liên quan đến Việt Nam. Đặc biệt là Hội Tam Điểm Pháp bởi nước Pháp gắn chặt với quá trình cai trị thuộc địa Đông Dương, nhiều thành viên của Hội Tam Điểm lại là nòng cốt trong chính quyền thuộc địa Pháp - những người đóng vai trò nhất định trong sự bình định và khai hóa thuộc địa.
Nhiều trí thức qua Pháp loay hoay đi tìm con đường đòi độc lập cho Tổ quốc cũng đã tìm đến Hội Tam Điểm để tham gia như Nguyễn Thế Truyền, Tạ Thu Thâu, Nguyễn Ái Quốc, Trịnh Đình Thảo, Dương Văn Giáo...
Tác giả Trần Thu Dung là tiến sĩ văn sử Pháp, Đại học Tổng hợp Paris VII, nhà nghiên cứu văn hóa, nhà văn. Bà là chuyên gia nghiên cứu về Hội Tam Điểm và các vấn đề liên quan đến Đông Dương. Năm 2019, TS Trần Thu Dung cũng có một cuốn sách liên quan tới Hội Tam Điểm được NXB Đà Nẵng phát hành là cuốn Dấu ấn Tam Điểm trong văn hóa nghệ thuật.
Xin trả lời ngay là do lãnh đạo VCB, cụ thể là phó giám đốc chi nhánh VCB Ba Đình Lê Thu Hiền, chỉ điểm.
2g 30 chiều ngày 20/1, tôi đưa Nguyễn Thúy Hạnh đến phòng giao dịch Tây Hồ thuộc chi nhánh VCB Ba Đình là nơi Nguyễn Thúy Hạnh mở tài khoản để hỏi văn bản chính thức về việc ngân hàng này đã phong tỏa tài khoản của Hạnh. Tiếp chúng tôi tại phòng riêng là bà trưởng phòng giao dịch. Tuy nhiên bà bào chúng tôi ngồi đợi, lãnh đạo VCB sẽ đến làm việc chứ bà không có thẩm quyền. Khi Nguyễn Thúy Hạnh tranh thủ chất vấn bà ta về trách nhiệm của VCB khi không nhanh chóng thông báo cho khách hàng biết tài khoản bị phong tỏa và mời chủ tài khoản đến lập biên bản về chuyện phong tỏa để khách hàng kịp thời thông báo cho đối tác không gởi tiền vào tài khoản đó nữa, thì bà ta cho biết đã thấy có thông báo đó ở cấp trên từ ngày 13/1 nhưng không biết đã gởi đi hay chưa. Bà cũng không trả lời câu hỏi của Nguyễn Thúy Hạnh là cấp trên nào sẽ đến làm việc với chúng tôi, vì bà cũng không biết. Chúng tôi phải ngồi chờ đến hơn 1 giờ, thì “cấp trên” mới xuất hiện. Đó là bà Lê Thu Hiền, phó giám đốc chi nhánh VCB Ba Đình có trụ sở cách xa phòng giao dịch không quá vài km. Bà này bước vào phòng là yêu cầu tôi phải ra khỏi phòng với lý do chỉ làm việc riêng với chủ tài khoản, bà cũng không cho phép Nguyễn Thúy Hạnh ghi hình và ghi âm lại buổi làm việc. Tui bước ra khỏi phòng VIP, đã thấy ngay một nhân viên công an mặc sắc phục đứng cạnh nhân viên bảo vệ tại phòng khách chờ mà trước đó ra vào nhiều lần tôi không hề thấy. Tôi cũng phát hiện ngay ra nhiêu nhân viên an ninh mặc thường phục, trong đó có người tôi quen mặt, trà trộn trong khách hàng chờ. Bà Hiền chỉ làm việc với Nguyễn Thúy Hạnh đúng 5 phút. Bà chính thức thông báo tài khoản Nguyễn Thúy Hạnh bị phong tỏa từ ngày 13/1 theo lệnh cơ quan chức năng, và từ chối trả lời câu hỏi cơ quan chức năng cụ thể là cơ quan nào. Bà cũng cho biết đã gởi thông báo đến địa chỉ chủ tài khoản từ ngày 13/1. Nguyễn Thúy Hạnh cho bà biết cho đến ngày 20/1 vẫn chưa thấy thông báo đó gởi về địa chỉ đăng ký của tài khoản. Tôi đưa Nguyễn Thúy Hạnh ra khỏi ngân hàng một đoạn và báo cho nàng biết có an ninh lảng vảng trong phòng giao dịch. Hạnh bảo quay lại giả vờ quên tên bà phó giám đốc để hỏi lại tên bà ta. Sau đó Hạnh quay ra xác nhận với tôi là đúng có an ninh theo dõi.
Chúng tôi đèo nhau ra về và chuẩn bị tinh thần sẽ bị an ninh bắt cóc dọc đường. Quả đúng như vậy, chúng tôi đi chưa xa phòng giao dịch VCB một km, thì thấy một xe gắn máy đèo hai nhân viên an ninh vượt qua và chặn xe chúng tôi lại. Sau đó vài xe gắn máy với nhiều nhân viên an ninh nữa ập đến ép chúng tôi vào lề đường và vây chặt chung quanh. Rồi một chiếc xe bảy chỗ đen xì từng bắt cóc Hạnh trong lần chúng tôi đi thắp hương liệt sĩ chiến tranh biên giới chống Tàu cộng xâm lược vào ngày 19/1 năm trước, tấp đến thắng kịt lại. Tôi và Hạnh cùng lúc phóng ra khỏi yên xe và bay đến phóng ra hàng loạt cú đá trời giáng vào mặt 10 nhân viên an ninh. Chúng ngã sấp xuống đường bất tỉnh. Chúng tôi lên xe phóng đi, nếu… nếu chúng tôi là ông bà Smith. Nhưng thực tế không diễn ra như vậy, vì chúng tôi không phải là Mr & Mrs Smith. Chúng tôi yên lặng dừng xe bước lên lề. Nhân viên an ninh tên Văn mà tôi và Hạnh quá thân thiết bước đến cười nói ngọt ngào như bao lần anh ta làm việc với tôi và Hạnh: Em xin đưa ra một đề nghị hơi vô lý và khiếm nhã, mà dù rất vô cùng khiếm nhã nhưng không thể không đưa ra, đó là mời hai anh chị lên xe về cơ quan làm việc. Tui làm bộ sừng sộ phản ứng: Tại sao lại làm việc? Về cơ quan nào? Tại sao bắt cóc người vô lý? Một nhân viên an ninh lạ mặt nói vào: Vì thấy hai anh chị mới vào làm việc với ngân hàng. Tôi và Hạnh đưa mắt nhìn nhau rồi Hạnh bước lên xe ô tô ngồi kẹp giữa hai nữ an ninh, trong đó có một cô xinh xinh hay ngồi canh trước căn hộ chúng tôi suốt 9 ngày qua. Văn lên ngồi sau xe tôi và nói, về số 3 Nguyễn Gia Thiều anh nhé. Tôi biết đó là cơ quan an ninh điều tra của bộ công an, nơi mà tôi với Nguyễn Thúy Hạnh ra vô khá nhiều lần. Nơi mà anh em XHDS Hà Nội thường hay bị bắt cóc về đây, nơi nhà báo Phạm Đoan Trang (Pham Doan Trang) bị bắt về hành hạ thừa sống thiếu chết để lại di chứng đến tận bây giờ, nơi mà tráng sĩ Dũng Trương khi cùng tôi đến đòi Nguyễn Thúy Hạnh đã bị bắt vào phòng hỏi cung đánh cho gần chết rồi mới lén cho taxi chở về vất đầu hẻm vào lúc 1 giờ khuya, nơi mà mới đây anh em đài Chấn Hưng Nước Việt củaLe Dung Vova bị bắt về hành hạ rồi tịch thu hết các phương tiện trị giá hàng chục triệu đồng đến nay vẫn chưa trả lại.....
Tôi đi xe gắn máy nên đến trước ngồi chờ bên ngoài. 10 phút sau xe chở Nguyễn Thúy Hạnh mới về đến nơi. Nàng bị mời ngay vào phòng hỏi cung số 2 mà nay đã lịch sự đổi lại phòng làm việc để làm việc ngay. Trước khi vào, nàng cũng kịp quay ra đưa túi xách cho tui cầm và nói: Họ chỉ làm việc với em thôi, anh cứ về trước, khỏi chờ em. Làm sao ông già Smith lại bỏ Madame Smith lại một mình được, nhưng có muốn bỏ cũng không xong. Tay Văn luôn kèm sát bên tui nói: Em mời anh vào trong uống cà phê với em cho khỏi lạnh. Chúng tôi vào phòng hỏi cung số 2, nay là phòng làm việc, bên cạnh phòng của Thúy Hạnh. Cà phê được mang vào thật. Tôi tấn công ngay: Mấy em cần gì anh nói nhanh, anh thành thật khai báo hết. Văn nói: Cà phê nói chuyện cho vui chứ chẳng có gì hết. Đúng vậy, sợ tui buồn chán, thỉnh thoảng Văn lại gọi vài người khác vào nói chuyện với tui cho vui, và hay nhất là cuối buổi, Văn còn gọi cô an ninh xinh xinh hay canh nhà tôi vào rồi bỏ hết ra ngoài, để lại cô một mình với tôi trong căn phòng kín nhỏ chưa đến 2 mét vuông. Tiếc quá, tui lại không mang theo vài tờ 200 nghìn. Trong khi đó, phòng bên cạnh, bốn đến năm nhân viên ra vào làm việc với đối tượng Nguyễn Thúy Hạnh có vẻ như căng thẳng lắm. Tui lo thầm trong bụng, chuyến này mỗi khi đi chụp chim về không còn ai lo cơm nước cho mình rồi. Thế nhưng, sau ba giờ bị làm việc căng thẳng, bà Nguyễn Thúy Hạnh bước ra khỏi phòng bà rồi mở cửa phòng tôi, đang lúc chỉ mình tôi và cô an ninh xinh đang làm việc với nhau, tươi cười nói: Về thôi anh.
Trên đường về Hạnh nói an ninh chủ yếu làm việc về tài khoản phúng điếu cụ Kình. Hạnh bảo, nàng khai tuốt tuồn tuột chẳng giấu điều gì. An ninh bảo Hạnh là người tốt bị Trịnh Bá Phương lợi dụng, lợi dụng uy tín của Hạnh, không nhờ uy tín của Hạnh thì cũng không nhận được số tiền lớn như vậy chỉ sau hai ngày. Hạnh nói đó là do hoàn cảnh quá thương tâm và bi đát của cụ Kình mà mọi người đóng góp nhiều. Hạnh xác nhận mình tự nguyện đưa tài khoản ra chứ không đổ thừa do cháu Phương nhờ vả. An ninh hỏi nếu bỏ phong tỏa thì Hạnh lấy số tiền ấy chuyển cho Phương phải không, Hạnh bảo sẽ đưa trực tiếp cho cụ bà Kình, sau khi gia đình bà cụ và Đồng Tâm trở lại cuộc sống bình thường, hết bị bao vây cô lập, chứ không chuyển qua Phương vì Phương đang trong hoàn cảnh nguy hiểm “đứng đầu sóng gió” như các anh đe dọa. An ninh hỏi lấy xe chở tiền lên Đồng Tâm hay sao, Hạnh bảo tui chờ bà cụ Kình mở tài khoản rồi chuyển trực tiếp vào tài khoản cụ, đúng theo nguyện vọng của những người gởi phúng điếu. Hạnh cho biết không khí làm việc thân thiện, nhẹ nhàng. Có lập biên bản nhưng an ninh cũng biết trước là Hạnh sẽ không ký nên cũng không nài nỉ. Tuy nhiên toàn bộ buổi làm việc đều có ghi hình lại. Hạnh suy đoán, qua buổi làm việc, có nhiều dấu hiệu cho thấy bộ công an sẽ sớm bỏ lệnh phong tỏa. Điều đó hợp đạo lý và đúng với pháp luật, thiết tưởng bộ công an nên làm nhanh.
Để có buổi làm việc như vậy, thường an ninh thân thiện mời Nguyễn Thúy Hạnh đi cà phê. Hạnh vài lần đi cà phê như vậy về quỹ 50k. Nhưng lần này an ninh đoán biết khó mời được Hạnh vì đã gây hấn với chúng tôi sau 9 ngày giam cầm trong nhà, hơn nữa sắp tết, nhà bao việc, không có thời giờ làm chuyện đó. Đúng vậy, tôi với Hạnh rất bận rộn, sau ngày 19/1. Hết bị giam, sáng ngày 20 tôi đưa Hạnh đi chợ sắm sửa tết và cúng rước ông bà. Rồi ngay sau đó, tôi đưa Hạnh giúp mang quà tết của nhà văn Trần Khải Thanh Thủy lên Hà Đông biếu dân oan. Ăn trưa qua loa xong chúng tôi vừa kịp chạy đến phòng giao dịch Tây Hồ của VCB làm việc rồi bị an ninh chặn đường bắt khi vừa ra khỏi ngân hàng như đã nói. Nếu VCB không chỉ điểm báo cho an ninh biết rồi câu giờ bằng cách bắt chúng tôi chờ hơn một tiếng đồng hồ để an ninh kịp bố trí lực lượng thì chiều hôm qua chúng tôi không bị cưỡng chế đi làm việc. Chuyện an ninh muốn làm việc với Hạnh thì trước sau gì cũng làm, nhưng không phải vào lúc chiều hôm qua, do chúng tôi không muốn thế. An ninh rất khó theo dõi việc đi lại của vợ chồng và kịp thời bố trí lực lượng đông đảo như ngày hôm qua để bắt giữ. Sau khi bỏ chặn trước cửa căn hộ chúng tôi, an ninh vẫn bố trí người bí mật theo dõi, nhưng họ ngồi dưới sảnh hoặc hầm để xe. Tuy nhiên, nếu không bị chặn ngay cửa thì vợ chồng chúng tôi có hàng trăm cách đi ra khỏi nhà mà an ninh không hề hay biết. Bằng chứng là hôm qua chúng tôi đi chợ về, rồi lên thăm dân oan ở Hà Đông là địa chỉ rất nhạy cảm nhưng vẫn không bị an ninh phát hiện và chặn bắt. Mãi đến khi chúng tôi ra khỏi ngân hàng thì mới bị bắt thì có phải là do lãnh đạo VCB đưa ra quyết định chỉ điềm chúng tôi khi chúng tôi đến làm việc với ngân hàng hay không? Qua sự việc này chúng tôi cực lực phản đối cách làm tay sai chỉ điểm của VCB đối với khách hàng của mình và tố cáo hành vi sai trái nghiêm trọng này của VCB ra trước công luận và đến toàn thể khách hàng của VCB.
Tổng thống Trump cùng Phó Thủ tướng Trung Quốc Lưu Hạc ký kết thỏa thuận thương mại giai đoạn một đúng như dự định. Tuy nhiên, điều mà ngoại giới quan tâm là sau khi ký kết, phía Trung Quốc chấp hành thỏa thuận này ở mức nào.
Sự khác biệt giữa ông Trump và ông Lưu Hạc không chỉ là ở cấp bậc khi ký tên vào trong cùng một văn bản thỏa thuận, theo quan niệm cấp bậc của Trung Quốc thì khó mà tưởng tượng được, nhưng ông Trump lại cười nói vui vẻ, còn có ý trưng ra văn bản đã ký xong. Điều này có ý nghĩa gì hay không? Đương nhiên là có.
Thứ nhất, hành động này cho thấy ông Trump vô cùng hài lòng với thỏa thuận. Cách nói của ông Trump là: Thỏa thuận là một bước đi có tính lịch sử, là hướng đến tương lai thương mại công bằng, đồng đẳng. Dù ông Tập Cận Bình có đến ký kết hay không, trong cái nhìn của ông Trump, bản thân thỏa thuận quan trọng hơn cách ký kết như thế nào, đây chính là định hướng kết quả mà ông Trump nói.
Thứ hai, ông Trump đích thân ký kết và mời rất nhiều người tới tham dự lễ ký kết, thực tế là tăng thêm ý nghĩa chấp hành chính thức thỏa thuận. Chính là để cho nhiều người đến chứng kiến thỏa thuận giữa hai nước với nhau. Đã ký kết thì phải chấp hành. Thực tế là phương pháp xác định cơ chế chế chấp hành thỏa thuận.
Thứ ba, ông Lưu Hạc lần này không dùng thân phận đặc sứ của ông Tập Cận Bình, có ý cho thấy đây là thỏa thuận chính thức của quốc gia với nhau, chứ không phải là thỏa thuận giữa cá nhân với nhau.
Ý nghĩa thực chất của việc ký kết thỏa thuận giữa Mỹ và Trung Quốc không chỉ có vậy.
Đầu tiên, giữa Mỹ và Trung Quốc lần đầu có một tiêu chuẩn đánh giá có thể cưỡng chế chấp hành, có ý nghĩa cột mốc, và được đưa ra dưới hình thức thỏa thuận. Hiện chưa rõ phía Trung Quốc sẽ chấp hành đến bước nào, nhưng có một tiêu chuẩn tham chiếu thì chắc chắn sẽ tốt hơn là không có. Điều rất quan trọng là, nếu xuất hiện dấu hiệu vi phạm thỏa thuận, và không thể giải quyết bằng thỏa thuận qua các cấp bậc, phía Mỹ có thể đơn phương trừng phạt. Đây là điều buộc ông Tập Cận Bình phải bám sát vào thương mại công bằng và tôn trọng thỏa thuận, và cũng là một cơ hội để Trung Quốc tiếp nối với quỹ đạo thế giới.
Thứ hai, ở đây vẫn có một cơ hội rất quan trọng đối với ông Tập Cận Bình và Trung Quốc, chính là thỏa thuận yêu cầu quy định pháp luật của Trung Quốc phải phù hợp và tuân thủ luật pháp quốc tế. Ví dụ, phụ lục điều 15 chương 3 quy định, Trung Quốc cần phải căn cứ vào quy định của WTO công bố các quy định liên quan đến luật pháp, điều luật, chính sách và quy định dự án ở trong nước. Mỹ có thể thách thức biện pháp bảo vệ trong nước của Trung Quốc vi phạm quy định của WTO mà không bị hạn chế. Điều này buộc Trung Quốc phải dựa sát vào luật quốc tế. Đây là một cơ hội. Nhưng những điều này buộc phải từ bỏ Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) trước thì mới làm được.
Thứ ba, thỏa thuận 96 trang phân thành 8 chương, hầu như đều có thể thấy quy định Trung Quốc phải làm thế nào, Trung Quốc xác nhận ra sao. Có thể hiểu rằng, ông Trump và Mỹ đang giúp đỡ ông Tập Cận Bình sửa chữa lại sai lầm mà ĐCSTQ và phe Giang Trạch Dân để lại một cách rất cụ thể. Trong đó rất nhiều là những cải cách mà ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường dự định làm từ rất lâu. Ví dụ như, thỏa thuận giai đoạn hai sẽ liên quan đến vấn đề quan trọng là xóa bỏ việc nhà nước trợ cấp doanh nghiệp, bao gồm ngăn chặn nhà nước trợ cấp doanh nghiệp hoạt động không hiệu quả. Những điều này thực tế là họa hại mà ĐCSTQ và phe Giang Trạch Dân để lại cho ông Tập Cận Bình, quẳng gánh nặng cho ông Tập. Nhưng, những điều này rõ ràng cũng là cho ông Tập Cận Bình một cơ hội cải cách.
Thứ tư, có liên quan đến mối quan hệ Tập Cận Bình ký kết thỏa thuận thành công hay thất bại và vấn đề liên quan đến sinh tồn. Lần này, toàn bộ quá trình thỏa thuận có thể thành công, một phương diện là áp lực từ bên ngoài của ông Trump, một phương diện là kết quả của đội ngũ của ông Tập Cận Bình mạnh mẽ áp chế phe Giang, loại bỏ can nhiễu từ phe Giang. Ông Tập Cận Bình đã tiếp thu được bài học phá rối thỏa thuận từ phe Giang hồi tháng 5 năm ngoái. Lần ký kết thỏa thuận này nếu thất bại, phe Giang sẽ giá họa cho Tập, bức ép Tập phải hạ đài, do đó trước tiên Tập phải dẹp yên việc phá rối của phe Giang.
Ông Tập đã chọn hàng loạt thủ đoạn khác thường như: thể hiện quyền lực trong quân đội (thăng cấp 170 tướng lĩnh); khiến toàn bộ Ủy viên Bộ Chính trị lần lượt biểu đạt thái độ; dùng “lãnh tụ nhân dân”, tức là dùng danh nghĩa nhân dân để áp chế cách nói bôi nhọ được gọi là “chủ nghĩa yêu nước” , “hiệp ước bất bình đẳng”, v.v, của phe Giang Trạch Dân; lại ví dụ như việc sa thải Chủ nhiệm Văn phòng Liên lạc Trung ương tại Hồng Kông là ông Vương Chí Dân thuộc phe Giang; 2 ngày trước khi ký kết thỏa thuận, tức ngày 13/1, tại Hội nghị toàn thể lần thứ 4 Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương đã phát đi tín hiệu “đả hổ”.
Sự thực cho thấy, các biện pháp đánh phe Giang của ông Tập Cận Bình đã có hiệu quả ngăn chặn thỏa thuận bị phá rối. Đương nhiên ông Trump cũng là thông qua phương thức hợp tác này để làm bước trải đường cho ông Tập đánh phe Giang và giải thể ĐCSTQ.
Cuối cùng, thỏa thuận Mỹ – Trung có thể thực hiện được hay không, điều này quyết định ở lực độ ông Tập Cận Bình đánh phe Giang và thoát khỏi ý thức bảo vệ đảng ở mức nào. Tại Trung Quốc, quyết định quan trọng nhất và then chốt nhất đều là quyết định chính trị. Nhu cầu đối với hàng hóa Mỹ của người Trung Quốc vẫn tồn tại, biến động chính sách, phân phối kim ngạch thương mại và tiền, bao gồm cải cách kết cấu, chỉ cần lực độ đánh phe Giang của ông Tập Cận Bình đủ lớn, đều có thể giải quyết vấn đề. Đối với ông Tập Cận Bình mà nói, vấn đề tương đối nhỏ thì có thể dùng tiền để giải quyết, còn quan trọng vẫn là thuận thiên ý và dân ý, duy trì xu thế đánh phe Giang, nhảy khỏi con thuyền chìm ĐCSTQ, chắc chắn sẽ “hữu kinh vô hiểm”, bước ra khỏi cục diện khó khăn.