Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2019

TIỀN, TÌNH, QUYỀN và THỂ CHẾ


Khách quan mà nói, đối với những người bình thường, ai chả thích có nhiều TIỀN, có nhiều NGƯỜI ĐẸP yêu mình, Nam hay Nữ chắc cũng vậy. Còn QUYỀN thì chưa hẳn ai cũng hám. Thời xưa có nhiều người Tài - Đức được vời ra làm quan đã từ chối, hoặc đang làm quan thì xin cáo quan ...
Nay cũng có nhiều người có Phẩm chất, Năng lực đã không ra đua tranh vào chính trường mà chỉ say sưa làm công việc mình yêu thích...
Tại sao lại như vậy? Có lẽ vì TIỀN và TÌNH chủ yếu liên quan đến cá nhân; anh/chị ham Tiền, mê Tình thì anh/chị cứ dấn thân, miễn là đừng ảnh hưởng xấu đến người khác, đừng vi phạm pháp luật... Còn QUYỀN liên quan đến cộng đồng, xã hội, quốc gia. Dù chức nhỏ Chủ tịch xã/phường hay Thủ tướng, Tổng thống thì trách nhiệm trước người dân, trước xã hội, đất nước đều rất lớn. Chức càng to, quyền càng lớn thì trách nhiệm càng cao, càng chịu sự giám sát chặt chẽ hơn...
Vì vậy, nhiều người tự biết mình và hiểu đời đã khuyên: Nếu Anh/Chị hám tiền, mê tình ái thì hãy làm nghề tự do, đừng có Tham chính hay đi Tu; còn nếu đã có chí quyết Tham chính hay đi Tu thì đừng vì Tiền, vì Tình ái mà làm liều, nhất là chớ có lợi dụng Quyền để kiếm Tiền bất minh, làm Tình bất chính. Đạo lý và Luật pháp cổ, kim, Đông, Tây đều thế cả.
Chẳng hạn như, Donald Trump là một tỷ phú, doanh nhân thành đạt, nhà sản xuất chương trình truyền hình ..., nổi tiếng “lắm tài, nhiều tật”; Trump từng 2 lần ly hôn, 3 lần cưới vợ rất linh đình, còn bồ bịch thì không biết đâu mà kể. Nhưng...
Từ tháng 11/2016 Trump trúng cử đương kim Tổng thống Hoa Kỳ thứ 45, thì ông không dám lợi dụng chức tổng thống để kiếm Tiền, thậm chí ông không nhận lương Tổng thống. Ông nói: “Tôi nghĩ, theo luật, tôi phải nhận 1 USD, vì vậy tôi sẽ nhận 1 USD/năm". Gần đây ông nói với báo chí, từ khi làm Tổng thống, ông thiệt mất từ 2 đến 5 tỉ USD. Nhưng: "Dù mất 2 tỷ USD, 5 tỷ USD hay ít hơn, tôi cũng không quan tâm. Tôi đang làm việc này vì đất nước, vì người dân Mỹ"...
Và bây giờ Trump thấy nhiều người đẹp, dẫu có muốn, chắc cũng chỉ dám liếc qua, đố dám “tòm tem’, đố dám “giúp đỡ không trong sáng” em nào... Chẳng qua vì có đảng Dân chủ cạnh tranh, nhòm ngó, bới móc, phanh phu từng tí một; có hệ thống giám sát quyền lực và báo chí, mạng xã hội tự do quan sát từng lời nói, việc làm của Tổng thống và phê phán không thương tiếc. Gần 3 năm cầm quyền, đem lại bao nhiêu lợi ích cho nước Mỹ mà Trump đang bị Quốc hội đòi luận tội...
Vậy đó, khi đã làm quan chức phụng sự Đất nước và Nhân dân thì phải hy sinh nhiều lợi ích, ham muốn cá nhân khi những điều đó ảnh hưởng xấu đến uy tín người đương chức.
Còn ở Việt Nam ta thì hầu như ngược lại: Từ nghèo khó, leo lên làm quan mới có QUYỀN; có quyền mới lợi dụng nó để kiếm ra TIỀN; và có Quyền cộng với nhiều Tiền, mới có cơ hội ăn chơi, mới “đa” TÌNH...
Chỉ một vụ Mobifone mua AVG, ông Nguyễn Bắc Son, lúc làm Bộ Trưởng TTTT đẵ cuỗm 3 triệu usd, còn ông Trương Minh Tuấn, cấp Phó cũng bỏ túi 200.000 usd... Vì vậy mới đẻ ra “Quy trình”: bỏ vốn chạy chức, chạy Quyền => Có Quyền ra sức thu hồi vốn và kiếm nhiều Tiền => Có Quyền + Nhiều Tiền mới Ăn Chơi...
Sư ở ta cũng theo cơ chế đó, nên Sư Đại đức Thích Thanh Toàn được bổ nhiệm Trụ trì tại chùa Nga Hoàng, xã Hợp Châu, huyện Tam Đảo, chỉ trong hơn 10 năm, với Quyền sai khiến hàng ngàn, vạn tín đồ; Tiền thu về hàng 100 tỉ đồng, nên nảy sinh Ăn Chơi trắng trợn. Khi bị lên án thì đòi ôm khối tài sản 300 tỉ đồng, để hoàn tục, hưởng đời hoan lạc...
Không chỉ ở TA mà nhìn sang bên TÀU cộng, lại càng như thế và kinh khủng hơn nhiều. Hóa ra chỉ tại cái “THẰNG THỂ CHẾ” làm cho xứ TA rơi vào vòng xoáy của Quyền, Tiền, Tình cứ quấn lấy nhau, lộn tùng phèo, chả biết gỡ ra đằng nào!
Thể chế tạo cho người có Quyền là có cơ hội kiếm Tiền bất minh, Tình bất chính, thì khó ai có Quyền mà lại giữ được mình không tha hóa.
Thế nên mới “Đề xuất đưa thông tin thân thế lãnh đạo Đảng, Nhà nước vào diện mật”; mà không chỉ cấp cao đâu, quan chức nào cũng muốn được “MẬT” cả! Bản kê khai tài sản của quan chức bao nhiêu năm sao không dám công khai? Những đứa con ngoài giá thú phải giấu giếm tội nghiệp, nhưng dân vẫn biết “nó là con đồng chí nào”!
Còn bao nhiêu chuyện mờ ám liên quan đến Quyền - Tiền - Tình do Thể chế tạo ra; bây giờ bác Trọng cứ ra sức “cách” những cái chức “ngày xưa” và cho vào “lò” hết “củi khô”, “củi tươi”, “củi gộc”, “củi cành”...nhưng biết bao giờ cho hết!?
07/11/2019
Mạc Văn Trang

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2019

Vì sao phương Tây hạn chế công quyền dùng công nghệ nhận dạng khuôn mặt?


Ở Trung Quốc, sự phát triển của công nghệ nhận dạng khuôn mặt nhiều khi được nhìn nhận là tiến bộ công nghệ đáng khích lệ, nhưng tại nhiều nước phương Tây thì xu thế nghi ngờ và hạn chế công nghệ này đang ngày càng gia tăng. Nguyên nhân vì sao?
nhận dạng khuôn mặt
Ở Trung Quốc, sự phát triển của công nghệ nhận dạng khuôn mặt nhiều khi được nhìn nhận là tiến bộ công nghệ đáng khích lệ, nhưng tại nhiều nước phương Tây thì xu thế nghi ngờ và hạn chế công nghệ này đang ngày càng gia tăng (Ảnh từ internet)
Công nghệ nhận dạng khuôn mặt của Trung Quốc đã được ứng dụng vào nhiều lĩnh vực, hiện nay thậm chí còn phát triển đến nhận dạng dáng đi, cảm xúc… khiến cả nước Trung Quốc không khác gì một nhà tù khổng lồ, mọi thường dân đều phải sống trong vòng giám sát. Vào cuối tháng 10, giới chức Bắc Kinh cũng cho biết họ có kế hoạch sử dụng công nghệ nhận dạng khuôn mặt trong hệ thống tàu điện ngầm: “Nghiên cứu xây dựng quy chuẩn phân loại nhân sự, hình thành cơ sở dữ liệu khuôn mặt tương ứng, dựa vào hệ thống nhận diện khuôn mặt để nhận dạng hành khách và chuyển thông tin cho nhân viên kiểm tra an ninh, nhân viên an ninh sẽ theo đó để thực hiện các biện pháp an ninh.”
Thông tin này đã kéo theo nhiều tranh luận. Một bài viết với tựa đề “Tại sao các nước phương Tây hạn chế sử dụng công nghệ nhận dạng khuôn mặt?” đã được nhiều người chia sẻ rộng rãi trên internet. Tác bài viết giải thích lý do tại sao các nước phương Tây (Âu Mỹ) hạn chế công nghệ nhận dạng khuôn mặt.
Nhận diện khuôn mặt: Người Trung Quốc tự hào, phương Tây luôn cảnh giác
Bài viết chỉ ra rằng công nghệ nhận dạng khuôn mặt là một trong những công nghệ mới phát triển nhanh nhất trong vài năm qua.
Ở Trung Quốc, sự phát triển của công nghệ nhận dạng khuôn mặt nhiều khi được người dân nhìn nhận là tiến bộ công nghệ đáng khích lệ, thậm chí còn khiến nhiều người tự hào và ca ngợi. Nhưng đối với phương Tây, xu thế nghi ngờ và hạn chế công nghệ này đang ngày càng gia tăng.
Vào tháng Năm năm nay, thành phố San Francisco (Mỹ) đã thông qua nghị quyết cấm các cơ quan công quyền như cảnh sát sử dụng công nghệ nhận dạng khuôn mặt.
Vào cuối tháng Tám, Thời báo Tài chính của Anh đưa tin, khối EU đang xem xét hạn chế nghiêm ngặt đối với công nghệ trí tuệ nhân tạo. Trong phương án kế hoạch quản lý giám sát này, nếu cơ quan công quyền hoặc công ty thương mại muốn sử dụng công nghệ trí tuệ nhân tạo, thì tất cả các công dân EU có liên quan đều có quyền biết: dữ liệu khuôn mặt của mình được sử dụng như thế nào.
Tại sao phương Tây cảnh giác công nghệ mới này?
1. Đối tượng hạn chế: Không phải cá nhân mà là quyền lực công và các công ty thương mại
Điều đầu tiên cần làm rõ là, trong lệnh cấm công nghệ nhận diện khuôn mặt tại nhiều nước phương Tây, không phải cấm các cá nhân sử dụng công nghệ này, càng không phải cấm phát triển công nghệ này. Nói cách khác, không thể hạn chế người mở khóa iPhone bằng nhận diện khuôn mặt.
Vấn đề mà các nước phương Tây chú ý hạn chế là việc áp dụng công nghệ nhận dạng khuôn mặt của các cơ quan công quyền (chính phủ, cảnh sát…) và các công ty thương mại. Tại sao vậy?
Một trong những logic quan trọng cần phải chú ý: khi người tiêu dùng sử dụng công nghệ nhận dạng khuôn mặt là do người ta dùng một cách tự nguyện, khi đó người dùng biết rằng khuôn mặt của họ đang được nhận diện; tuy nhiên, nếu công nghệ được sử dụng bởi cơ quan công quyền, như cảnh sát sử dụng công nghệ này để giám sát ở những nơi công cộng, khi đó công chúng có thể không biết rằng khuôn mặt của họ đang được chụp ảnh, quét, phân tích, so sánh và đưa vào cơ sở dữ liệu; ngay cả khi biết thì cũng không thể tắt được hệ thống nhận diện khuôn mặt. Sự khác biệt này khiến phương Tây phổ biến cho rằng, việc sử dụng công nghệ nhận dạng khuôn mặt cho quyền lực công sẽ cần được quy định nghiêm ngặt cao hơn nhiều.
Tất nhiên, việc cơ quan công quyền sử dụng công nghệ nhận dạng khuôn mặt có thể mang lại nhiều lợi ích, chẳng hạn như tăng tỷ lệ phát hiện tội phạm và giảm tỷ lệ tội phạm. Một trường hợp thực tế: Vụ nổ súng quy mô lớn hồi tháng Sáu năm ngoái tại tòa báo The Capital Gazette có trụ sở tại Maryland, khiến 5 người thiệt mạng. Khi cảnh sát giải quyết vụ án này đã sử dụng công nghệ nhận dạng khuôn mặt để định vị nghi phạm.
Tuy nhiên, những lợi ích về an ninh công cộng này là không đủ để bù đắp những lo ngại về việc công quyền lạm dụng công nghệ này.
Liên minh Tự do Dân sự Mỹ (ACLU) tích cực nhất ủng hộ hạn chế sử dụng công nghệ này, luật sư Matt Cagle của ACLU cho rằng “Công nghệ này mang lại cho Chính phủ quyền lực vô biên trong việc theo dõi cuộc sống hàng ngày của mọi người. Quyền lực lớn như vậy là không tương thích với chế độ dân chủ lành mạnh.”
Luật sư Cagle cũng nhấn mạnh rằng hiện giờ chúng ta không biết công nghệ mới này được các Chính phủ và các công ty sử dụng trong phạm vi lớn như thế nào, bởi vì họ luôn giữ bí mật vấn đề này, còn công chúng thì hoàn toàn mù mịt, đây là vấn đề rất nguy hiểm.
Nói đơn giản, giới làm luật phương Tây hạn chế các cơ quan công quyền sử dụng công nghệ nhận dạng khuôn mặt, mục đích để ngăn chặn trước hệ quả tình trạng nhà nước giám sát (surveillance state) kiểu cưỡng bức.
Một đất nước như vậy thường được gọi là quốc gia “kiểu Orwell” (Orwellian), dựa theo tiểu thuyết kinh điển “1984” của nhà văn Orwell. Trong tiểu thuyết này, tên đại ca tùy tiện theo dõi cuộc sống của mọi người thông qua màn hình điện, ủng hộ chế độ toàn trị khủng bố.
Để ngăn chặn tình trạng khủng khiếp này trở thành hiện thực, nhiều nước phương Tây sẵn sàng thỏa hiệp ở một mức độ nhất định, theo đó không cần nhận diện khuôn mặt để theo đuổi vấn đề cải thiện tỷ lệ phát hiện tội phạm.
So với cơ quan công quyền, các công ty thương mại dường như không có quyền lực chính trị kiểu Orwell, tại sao họ phải bị hạn chế?
Lý do là vì, nếu không hạn chế đối với các công ty thương mại, họ có thể thu thập dữ liệu khuôn mặt trên quy mô lớn vì mục tiêu lợi ích thương mại, tiêu biểu như có thể bán và lạm dụng dữ liệu đó mà không cần sự cho phép của chính người tiêu dùng.
Nhiều người cho rằng dữ liệu khuôn mặt là dữ liệu sinh trắc học (biometric data) nhạy cảm nhất trong thông tin cá nhân, hậu quả gây ra do việc bị lạm dụng là rất nghiêm trọng, cần được bảo vệ hạn chế đến mức tối đa.
2. Lỗi của công nghệ nhận dạng khuôn mặt
Ngoài ra, còn có một lý do rất quan trọng khiến nhiều quốc gia và đô thị phương Tây hạn chế đối với công nghệ nhận dạng khuôn mặt: bản thân công nghệ này vẫn chưa hoàn thiện, còn rất nhiều lỗi, sẽ gây ra tình trạng phân biệt đối xử với những người khác nhau.
Vào tháng Tư năm nay, một sinh viên đại học Mỹ 18 tuổi đã kiện công ty Apple, cáo buộc Apple sử dụng công nghệ nhận dạng khuôn mặt trong cửa hàng đã xác định nhầm cậu ta là một tên trộm, làm cậu ta bị cảnh sát trát hầu tòa, sau đó bị cảnh sát bắt giữ, khiến cậu bị tổn thất tinh thần nghiêm trọng. Sinh viên đại học yêu cầu Apple bồi thường 1 tỷ USD (Đô la Mỹ).
Công ty Apple đã phủ nhận các cáo buộc. Bất kể phán quyết của vụ án này như thế nào, vấn đề ở đây cho chúng ta biết rõ rằng: công nghệ nhận dạng khuôn mặt hiện nay thực sự có thể gây ra “những trường hợp oan sai”.
Vào tháng Một năm nay, ACLU đã kiểm tra hệ thống nhận dạng khuôn mặt Rekognition do hãng Amazon phát triển, cho hệ thống này nhận dạng hình ảnh của các nghị sĩ Mỹ. Kết quả, hệ thống đã xác định tới 28 nghị sĩ là tội phạm.
Phát triển trí tuệ nhân tạo trên nền tảng luân lý
Do những lý do trên, nhiều quốc gia và đô thị phương Tây đã áp đặt các hạn chế nghiêm ngặt đối với việc áp dụng công nghệ nhận dạng khuôn mặt.
Cùng với thông qua các biện pháp hạn chế, thành phố San Francisco (Mỹ) cũng thông qua một quy định khác có nội dung rộng hơn. Theo quy định mới này, nếu cơ quan công quyền thành phố San Francisco muốn mua công nghệ giám sát thì phải nộp đơn xin phê duyệt trước. Những công nghệ giám sát này bao gồm máy quét biển số tự động, máy bay không người lái có camera…
Nhận dạng dáng đi
Trí thông minh nhân tạo nhận dạng dáng đi (Ảnh: MONOPOLY919 /ShutterStock)
Công nghệ nhận dạng khuôn mặt có khả năng chọc vào điểm nhạy cảm của văn hóa Mỹ, đó là chú trọng quyền tự do cá nhân, nỗi sợ hãi tình trạng chính phủ lạm quyền. Do đó nước Mỹ đặc biệt phản ứng nhanh về lập pháp đối với nhận dạng khuôn mặt.
Đối với EU, chính sách hạn chế công nghệ nhận dạng khuôn mặt là một phần của kế hoạch quản lý giám sát rộng lớn hơn. Kế hoạch này có thể được gọi là “Luật trí tuệ nhân tạo dựa trên nền tảng luân lý” (ethically based laws governing AI).
Tất nhiên, mục đích của EU về phát triển quản lý giám sát không phải là áp chế công nghệ mới, mà là hy vọng công nghệ mới có thể mang lại lợi ích cho xã hội nhiều nhất có thể, chứ không phải nhằm gây ra tác dụng phụ.
Trong quan điểm của giới lập pháp EU, những hạn chế đối với công nghệ trí tuệ nhân tạo thực sự có thể nâng cao tin tưởng và chấp nhận của công chúng đối với công nghệ này, nhờ đó có lợi cho phát triển lành mạnh và ứng dụng đúng đắn loại công nghệ này.
Huệ Anh / Trithucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đừng chọc giận lòng yêu nước của người Việt !

Đoàn Bảo Châu - 


*Làn sóng phản đối diễn viên Thành Long sang Việt Nam với tư cách đại sứ của tổ chức Phẫu Thuật Nụ Cười tiếp tục lan rộng. * Lý do bởi Thành Long là người công khai ủng hộ đường lưỡi bò mà Trung Cộng trơ tráo vẽ ra, coi Biển Đông là ao nhà của chúng, bất chấp luật pháp quốc tế, bất chấp chủ quyền không thể chối cãi được của Việt Nam. Điều này cho thấy với người Việt Nam thì tài năng, độ nổi tiếng, quyền lực đến đâu thì cũng chỉ là một dạng giẻ rách đáng được di dưới chân, khi vào hùa với Trung Cộng trong âm mưu thôn tính, cướp bóc lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Yêu nước thương nòi thì phải biết xấu hổ khi thảm cảnh dối trá, khôn lỏi đã thành đại dịch


Một nhân cách như bác Trang Mac Văn đã U90 bậc hàm giáo sư, cả bề dày cống hiến, gương mẫu sao ai đã đủ tư cách chụp mũ là suy thoái rồi bày đặt dám lên mặt dạy trò khôn lỏi, hạng này, hạng kia như vậy?
Thử hỏi có ai muốn cả đời quần quật, có thể bị kỷ luật, mất bổng lộc, cơ hội làm ăn riêng cuối đời và gia thế bị ảnh hưởng, xáo trộn bởi những tiếng nói trung trực, hiểu biết của mình? Đừng lạm dụng quyền lực hay tiểu nhân úp chụp cái vòng kim cô của nô lệ ý thức hệ ngoại bang rồi nhân danh này nọ lên đầu lên cổ người cao tuổi mà thất lễ, thất đức vô cùng.
Muốn đổi mới phải biết lắng nghe những tiếng nói trung trực của những lão thành cách mạng chân chính, những bất đồng chính kiến để tìm gặp chân lý bởi khi gần đất xa trời, không mưu cầu động cơ vật chất cho mình và con cháu mình thì tiếng nói của họ đáng tin nhất, chứ đừng giống như cách đối xử với cụ tướng Trần Độ, tướng Nguyễn Trọng Vĩnh..
Yêu nước thương nòi thì phải biết xấu hổ khi thảm cảnh dối trá, khôn lỏi đã thành đại dịch. Từ lâu đã có phong trào sắp đến tuổi nghỉ hưu thì người cán bộ thi nhau ăn cắp giờ công để đi học đại học để đạt chuẩn nâng cấp, để mưu cầu kiếm chác đồng lương hưu cao hơn thực tế, bất chánh, bất hợp pháp nhưng " đúng quy trình ".. Cách làm ma mảnh đó có phải là đang cổ xúy thói nô tài, vong thân, kể cả quân đội còn mất sức chiến đấu, dễ bỏ mặc trận địa chứ đừng nói chi những người nắm quyền lực nhung nhúc nịnh thần, bổng lộc quay quanh mà không có tam quyền phân lập, tự do báo chí.. thì đến thánh cũng phải ngã chứ đừng nói chi là thêm chỉ thị 15..
Trong tất cả các mối quan hệ xã hội, quan hệ nhân sinh thì một chuẩn mực để chế ngự lòng tham như không nhận hối lộ, không tham nhũng chỉ có thể được giữ gìn khi đi kèm theo nó là những biện pháp thúc ước hữu hiệu. Chỉ có luật pháp mới có được điều kiện tích cực đó còn đạo đức bằng cam kết, bằng phê và tự phê bình sẽ không có hiệu quả thậm chí khinh nhờn, đó chỉ là hình thức, là môi trường cho lũ cơ hội, kẻ xu nịnh, dối trá lôi bè kết phái để tồn tại bằng tâng bốc lẫn nhau hoặc tiêu diệt nhau, chỉ tốn kém mà nuôi dưỡng giả dối, tạo lập phe cánh để mạnh được yếu thua, đè bẹp tất cả những cái mới, tốt đẹp phôi thai .. Không ai tự lấy đá ghè chân mình, chỉ có tam quyền phân lập, tự do báo chí, tự do ngôn luận.. nhằm để phát huy trách nhiệm công dân, tăng cường giám sát, kiểm tra một cách thiết thực, hiệu quả thì từ đó dù có muốn tham cũng không được, lỡ tham cũng không "hạ cánh an toàn" vì thế mà lòng " tham sân si " cũng được chế ngự, hạn chế ..
Ai cũng muốn tận tâm, tận hiến vì xã hội, cho Tổ quốc, vì tương lai sự nghiệp của mình và của con cháu cũng như của dân tộc Việt Nam mình. Nhưng để có thái độ sống và làm việc đó cho tất cả mọi người từ nhân dân đến chính quyền, từ người nông dân chân lấm tay bùn đến doanh nhân "chân giày mắt kính ", ai ai cũng hữu ích đóng góp cao nhất có thể ở vị trí của mình thì phải có một thể chế chính trị tự do dân chủ và tiến bộ để họ biết họ thật sự là chủ nhân của đất nước này chứ không phải sống tạm ở nhờ hay thậm chí chỉ là "o sin".., họ có quyền bầu chọn đảng cầm quyền, bầu chọn chính phủ và cũng có quyền phê phán thậm chí đuổi cổ thông qua lá phiếu hay trưng cầu dân ý. Và họ cũng được biết chắc chắn rằng mồ hôi nước mắt, sức lực, trí tuệ cống hiến của họ sẽ được nhà nước chăm sóc lại khi họ cần, con cháu họ cần như giáo dục có miễn phí không? chất lượng ra làm sao? Lúc bệnh tật, tai nạn, hưu trí nhà nước đối đãi thế nào? Họ đóng thuế thì phải biết rõ đồng thuế đó sử dụng việc gì, chính đáng không? Có được phép sử dụng xây dựng tượng đài, lễ hội tràn lan không? Nếu có bất công áp bức thì pháp luật bảo vệ đến đâu? v.v..
Được như vậy thì ai ai cũng an tâm làm việc và thỏa lòng phụng sự cống hiến hết mình theo khả năng và bản năng con người có được qua giáo dục, rèn luyện mà không cần tốn kém tiền của in khẩu hiệu và nuôi dư luận viên phản tác dụng vì bất tài, thất đức nhưng thích mạt sát, kiêu binh..
Chúng ta cần đòi hỏi bổn phận, nghĩa vụ của người có trách nhiệm, cần sự oi bức trước cơn giông của trọng trách gánh vác bổn phận với giang sơn, chứ không phải nơi để " cưỡi ngựa xem hoa " ngắm cảnh, ăn trên ngồi trốc rồi ve vuốt lẫn nhau bằng thành tích giả, nói một đàng làm một nẻo.. Sự oi bức ấy làm cho việc thực hiện quyền lực công cộng không còn an nhàn với những phát biểu chung chung có như không hoặc quanh co, lòng vòng mà cần hối thúc giải trình trách nhiệm của tổ chức do cá nhân đứng đầu đã nhận được sự uỷ nhiệm từ nhân dân mà thực thi bổn phận trọng trách khi nắm quyền lực..
Mọi lựa chọn chính sách phải được giải thích rõ ràng vì sao, vì ai và sẽ thực thi bởi ai, địa chỉ trách nhiệm, chi phí và tổn thất thế nào khi chọn cái này mà không lựa cái kia..?
Mạc Van Trang
CÓ THẬT ÔNG NÀY NÓI THẾ KHÔNG?
Nếu đúng vậy thì nguy hiểm vô cùng. 1 tỉnh có 150 TỔ CHỨC PHẢN ĐỘNG, 63 tỉnh thành có bao nhiêu Tổ chức Phản động? Vậy xem hầu hết DÂN là "PHẢN ĐỘNG" (thù địch), còn TRUNG CỘNG là Bạn? Thế thì ông này là gì?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cựu TT Liên Xô: Trước và trong khi Bức tường Berlin sụp đổ, 38 vạn lính Hồng quân ở Đông Đức đã được lệnh "án binh bất động"


Hồng Anh
Cựu TT Liên Xô: Trước và trong khi Bức tường Berlin sụp đổ, 38 vạn lính Hồng quân ở Đông Đức đã được lệnh "án binh bất động"
Cựu Tổng Bí thư, Tổng thống Liên Xô Mikhail Gorbachev. Ảnh: AFP

"Dù tình hình hiện tại nguy hiểm đến mấy, thì tôi vẫn tin là Chiến tranh Lạnh sẽ không tái diễn", nhà lãnh đạo cuối cùng của Liên Xô bình luận.

Mới đây, hãng thông tấn Reuters (Anh) đã nhận được một số bình luận của cựu Tổng thống - nhà lãnh đạo cuối cùng của Liên Xô - Mikhail Gorbachev trước thềm sự kiện kỷ niệm 30 năm Bức tường Berlin sụp đổ. Trong đó, ông Gorbachev đã khuyên Nga và phương Tây không nên "lặp lại lịch sử", cho dù đó là bức tường vô hình hay hữu hình.
Đêm ngày 9/11/1989, rạng sáng ngày 10/11/1989, Bức tường Berlin chính thức sụp đổ, cùng với đó là dòng người từ Đông Berlin ồ ạt tràn sang Tây Berlin.
Hiện đã 88 tuổi, ông Gorbachev từng có vai trò then chốt trong những sự kiện dẫn đến sự sụp đổ của Bức tường Berlin. Trước khi trở thành Tổng thống đầu tiên và cuối cùng của Liên bang Xô viết, ông Gorbachev trên cương vị Tổng Bí thưLiên Xô cũng đã từng có công đặt dấu chấm hết cho cuộc Chiến tranh Lạnh giữa Mỹ và Liên Xô.
Năm xưa, ông Gorbachev đã yêu cầu Hồng quân Liên Xô rút khỏi các quốc gia Trung và Đông Âu, cùng tuyên bố sẽ không can thiệp vào chuyện nội bộ của Cộng hòa Dân chủ Đức (và ông Gorbachev đã thật sự làm điều đó khi đảm bảo lực lượng Hồng quân Liên Xô đồn trú tại Đông Đức án binh bất động, và sau đó ông đã đồng thuận với việc nước Đức tái thống nhất).
Bên cạnh đó, Reuters cho biết ông Gorbachev còn bày tỏ quan ngại trước quan hệ căng thẳng của phương Tây và phương Đông, đặc biệt là tình trạng thiếu sự trao đổi, thảo luận giữa Washington và Moskva về vũ khí hạt nhân.
Nhà lãnh đạo cuối cùng của Liên Xô đã lên án Washington - cựu thù của Moskva trong cuộc Chiến tranh Lạnh - vì đã đơn phương rút khỏi Hiệp ước Lực lượng Hạt nhân Tầm trung INF, thỏa thuận kiểm soát vũ khí đã đảm bảo cho thế giới an toàn trong suốt nhiều năm qua. Ông cho rằng quyết định rút Mỹ khỏi thỏa thuận INF của Tổng thống Donald Trump không phải là điều "một con người tầm cỡ" sẽ làm.
Cựu TT Liên Xô: Trước và trong khi Bức tường Berlin sụp đổ, 38 vạn lính Hồng quân ở Đông Đức đã được lệnh án binh bất động - Ảnh 2.
Trong một cuộc phỏng vấn với đài BBC (Anh), ông Gorbachev đã cảnh báo rằng thế giới đang đứng trước mối hiểm họa khổng lồ vì sự phát triển của vũ khí hạt nhân. Ảnh: BBC
Theo Reuters, dù chỉ trích các chính sách đối ngoại của Mỹ, nhưng ông Gorbachev vẫn bày tỏ hy vọng rằng Mỹ và phương Tây sẽ không lặp lại lịch sử như Bức tường Berlin - nghĩa là dựng lên một bức tường (vô hình hoặc hữu hình) nhằm phân cách những khác biệt giữa Đông và Tây.
"'Bức tường' nào cũng chỉ là cách trốn tránh tạm thời khỏi những vấn đề trong thực tại và không giải quyết chúng, đó là lý do tôi phản đối mọi 'bức tường'. Tất nhiên tôi cũng phản đối những thứ tương tự như đường phân cách hay 'Bức màn sắt' ở châu Âu", ông Gorbachev nói với Reuters.
"Dù tình hình hiện tại nguy hiểm đến mấy, thì tôi vẫn tin là Chiến tranh Lạnh sẽ không tái diễn. Giữa Nga và phương Tây không có xung đột về tư tưởng, và hai bên còn có những liên kết về kinh tế, tự do di chuyển, liên lạc và hội tụ văn hóa. Do đó tôi tin là chúng ta sẽ tránh được cuộc Chiến tranh Lạnh nổ ra", cựu Tổng thống Liên Xô khẳng định.
Tình hình năm 1989 ở Đông Đức đã "chuyển biến quá nhanh chóng"
Trên cương vị là lãnh đạo Liên Xô từ năm 1985-1991, ông Gorbachev từng đi đến nhiều nơi và thậm chí sở hữu một căn biệt thự tại Đức, nơi ông thi thoảng lui tới để nghỉ dưỡng.
Tuy nhiên, cựu Tổng thống Liên Xô cho biết ông vẫn sinh sống chủ yếu tại Nga, và vẫn quan tâm tới những điều người Nga nghĩ về ông - dù ông được nhiều người phương Tây ủng hộ hơn ở quê nhà. Tại Nga, một số người vẫn cho rằng kế hoạch cải tổ chính trị, kinh tế của ông Gorbachev đã dẫn đến tình trạng khủng hoảng kinh tế và sau này là việc Liên Xô tan rã.
Hiện nay những lời khuyên của ông Gorbachev vẫn được coi trọng, vì ông là người có nhiều kinh nghiệm trong việc xử lý quan hệ ngoại giao với Washington và chấm dứt cuộc Chiến tranh Lạnh.
Nói về chuỗi sự kiện Bức tường Berlin sụp đổ và nước Đức tái thống nhất, vị cựu lãnh đạo Liên Xô cho biết tình hình năm 1989 ở Đông Đức đã chuyển biến quá nhanh chóng, khiến ông và nhiều lãnh đạo khác trên thế giới vô cùng bất ngờ.
Bên cạnh đó, ông Gorbachev cũng tin rằng mình xứng đáng được công nhận vì đã góp phần giúp nước Đức tái thống nhất mà không hề có đổ máu.
"Khi đó, tại CHDC Đức có đến 380.000 lính Hồng quân Liên Xô đang đồn trú. Họ đã được lệnh án binh bất động trong căn cứ của mình. Một quá trình vô cùng phức tạp đã diễn ra mà không hề có đổ máu. Tôi nghĩ mình xứng đáng được công nhận vì điều đó", ông Gorbachev nói.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

"khi nào Việt Nam khởi kiện Trung Quốc” về vấn đề Biển Đông?

Chiều 7.11, tại cuộc họp báo thường kỳ, Phó phát ngôn Bộ Ngoại giao Ngô Toàn Thắng đã trả lời câu hỏi "khi nào Việt Nam khởi kiện Trung Quốc” về vấn đề Biển Đông?
Phó phát ngôn Bộ Ngoại giao Ngô Toàn Thắng /// Ảnh BNG
Phó phát ngôn Bộ Ngoại giao Ngô Toàn Thắng
Ảnh BNG
Cụ thể, tại buổi họp báo, đại diện của hãng tin Reuters đã đặt câu hỏi: Khi nào Việt Nam sẽ bắt đầu khởi kiện Trung Quốc (về những hành vi của nước này trên Biển Đông)? Việt Nam đã có những chuẩn bị gì liên quan đến vụ kiện này?
Trả lời câu hỏi này, Phó phát ngôn Bộ Ngoại giao Ngô Toàn Thắng cho biết, Việt Nam chủ trương sẵn sàng giải quyết các bất đồng bằng mọi biện pháp hoà bình thông qua các tiến trình ngoại giao và pháp lý phù hợp với luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên Hiệp Quốc về luật Biển năm 1982 (UNCLOS 1982).

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NSƯT Ngọc Thoa: Người đàn bà hiền hậu nhất màn ảnh Việt



NSƯT Ngọc Thoa là gương mặt quen thuộc với khán giả, bà thường vào vai “người bà hiền hậu” trong những bộ phim truyền hình. Hình ảnh bà mẹ hiền hậu, tảo tần trên màn ảnh Việt. Hiện nay đã gần 80 tuổi nhưng bà vẫn muốn tham gia cống hiến cho nghệ thuật.
Tuổi tác dường như chưa bao giờ là rào cản với nghệ thuật
Cống hiến cho nghệ thuật cả nửa thế kỉ nhưng đến khi về già bà vẫn nhận lời đóng phim khi thấy phù hợp. Niềm vui với lớn nhất với bà là khi đọc được một kịch bản hay, và có chút tiếc nỗi khi phải bỏ lỡ một vai diễn tâm đắc. Lòng đam mê bất tận với nghề đã in sâu trong tâm trí bà từ hồi mới chập chững bước vào nghề khi tuổi đời mới đôi mươi.
Cuộc sống của bà hạnh phúc rất bình dị. Tất cả đều là những gì đơn giản nhất trong cuộc sống. Với bà cuộc sống ngoài đời tuy không vất vả như khi hóa thân vào phim nhưng để hóa thân đa dạng vào các nhân vật trong suốt hơn 50 năm diễn xuất thì tất cả chỉ nhờ một chữ "học”.
Gương mặt NSƯT Ngọc Thoa ghi dấu ấn với hình ảnh bà mẹ hiền hậu, tảo tần trên màn ảnh Việt.
Trên màn ảnh, bà luôn nhận được nhiều sự mến mộ của khán giả bởi gương mặt đôn hậu, hòa nhã và giọng nói trong veo, đức tính giản dị. Bà là một trong số hiếm hoi những nghệ sĩ đã bước vào tuổi thất thập nhưng vẫn nhận lời đóng. Với bà ở tuổi này không phải vì mưu sinh mới đóng phim mà trước hết là để vui, để được gặp bạn bè, đồng nghiệp. Sau nữa là để thấy mình còn có ích với xã hội. Và nhất là được gặp khán giả.
Cái duyên đến với phim ảnh cũng thật tình cờ
NSƯT Ngọc Thoa sinh ra ở Nam Định nhưng nghệ sĩ lại lớn lên tại Hải Phòng. Nhà hát kịch Việt Nam về Hải Phòng công diễn vở kịch "Luba" - vở diễn với sự dàn dựng của nghệ sĩ Liên Xô đã khiến Ngọc Thoa thích thú và quyết tâm đi theo con đường nghệ thuật. Ngày đó Nhà hát Kịch Việt Nam tuyển diễn viên mới, Ngọc Thoa đã mạnh dạn đăng ký dự thi. Giám khảo cuộc thi năm ấy có NSND Đào Mộng Long và một số nghệ sĩ gạo cội khác. Thế hệ nghệ sĩ cùng thời với bà ngày ấy may mắn được sự giảng dạy của các nghệ sĩ tên tuổi như Bích Lân, Đình Quang, Nguyễn Đình Nghi…
Quen mặt trên sóng phim truyền hình là thế nhưng không nhiều khán giả biết NSƯT Ngọc Thoa xuất thân từ diễn viên kịch. Có thể nói NSƯT Ngọc Thoa là một nghệ sĩ may mắn ghi dấu ấn ở cả 3 lĩnh vực: sân khấu, phim truyện nhựa và phim truyền hình. Cả cuộc đời gắn bó với bộ môn nghệ thuật thứ 7. Duyên sân khấu đến với Ngọc Thoa từ sớm nhưng bà không gặp may nhưng chính bằng thực lực và sự cống hiến hết mình cho công việc, cho đến bây giờ bà vẫn được khán giả đón nhận.
Nhớ về những kỉ niệm những ngày đầu vào nghề khi được nhận vai chính. Kỉ niệm đáng nhớ đó là: Năm 1964, Nhà hát Kịch Việt Nam dựng vở "Người đứng gác dưới ánh đèn neon" dưới sự giúp đỡ của chuyên gia Trung Quốc, vai A Hương ban đầu được giao cho một nghệ sĩ khác nhưng sau đó, đạo diễn lại yêu cầu thay vai. Ngọc Thoa xung phong được đảm nhiệm vai này. Thời gian đó khi đoàn đang tập tại Hạ Long đúng vào thời điểm Mỹ ném bom xuống Vịnh Hạ Long nhưng điều đó vẫn không làm giảm tinh thần hăng say luyện tập của các nghệ sĩ. Vở diễn ra đời, gây tiếng vang lớn, khán giả ủng hộ rất nhiệt tình. Cho đến hàng chục năm sau đó vẫn có nhiều người nhận ra nhân vật bà đã đóng năm xưa. Được khán giả nhớ đến qua từng vai diễn đó là nỗi niềm hạnh phúc nhất của người nghệ sĩ không chỉ riêng bà.
NSƯT Ngọc Thoa ghi dấu ấn qua từng bộ phim. Bà đã từng chinh phục trái tim khán giả qua các bộ phim: Mẹ chồng tôi, Canh bạc, Thương nhớ đồng quê, Chơi vơi, Tết này ai đến xông nhà, Người cầu may, Mây trắng bay về, Chỉ là giấc mơ, Người đàn bà tóc trắng, Hai phía chân trời…
Hạnh phúc tuổi già bên con cháu
Niềm hạnh phúc tuổi già khi được làm những điều mình thích và hạnh phúc bên con cháu. Mặc dù người chồng đã khuất núi cũng gần 20 năm qua. Tuy nhiên không lúc nào bà không quên những kỉ niệm gắn bó với chồng. Được biết, Ngọc Thoa là người nặng lòng với kỷ niệm. Bà gìn giữ mọi kỷ vật về chồng một cách ngăn nắp, không muốn thay đổi hay làm xáo trộn. Dù sống cùng con cháu nhưng hàng tuần bà vẫn về thăm nhà cũ vài ba lần nơi mà đầy ắp kỉ niệm không bao giờ quên.
Tuổi già, người nào cũng mong được ở gần bên con cháu, gia đình sum vầy, quây quần. Hiện tại cuộc sống của NSƯT Ngọc cũng vậy. Mỗi khi không có lịch quay, nghệ sĩ giữ thói quen dậy sớm. Bà thức giấc vào 4h30, ra ngoài tản bộ rồi về gấp quần áo cho con, chu toàn bữa sáng. Nửa ngày, Ngọc Thoa lại bắt xe sang phố Hoa Lư (Hà Nội) và gặp gỡ bạn bè, âu đó cũng là thú vui tuổi già.
Bà sống cùng với vợ chồng con gái, vốn tính sẵn tính tiết kiệm, căn cơ của người già nên không muốn con thuê người ở. Bà cũng không thích có người lạ trong nhà và muốn lấy công việc làm nguồn vui, tránh trầm cảm. Hàng ngày, bà tự đi chợ, nấu nướng. Tranh thủ khoảng đất trống sau nhà, nữ nghệ sĩ điểm vào đó vài khóm rau, cây vối nhỏ, rồi thi thoảng tỉa tót cây cảnh kiếm thêm niềm vui.
Kỷ niệm về chồng không bao giờ quên
Nghệ sĩ Ngọc Thoa kể, chồng bà tốt đến mức có người đồng nghiệp sống cùng khu tập thể mấy chục năm, một ngày nọ mới vô tình phát hiện bà đang sống cùng mẹ đẻ chứ không phải mẹ chồng. Mỗi khi nhắc về người chồng quá cố, bà rất đau buồn “Trời ban cho tôi người bạn đời hết sức tốt. Thời gian đầu ông ấy mất, tôi chỉ muốn chết. Nhưng vì thương con mà cố sống”. Nỗi đau mất chồng xảy đến tròn 20 năm nhưng lời tâm sự nghẹn ngào, khó nên câu. Dẫu mất chồng sớm nhưng cuộc đời bà cũng có nhiều may mắn khác: "Cuộc đời tôi có nhiều may mắn. May mắn nhất là có một người chồng hết sức tốt. Ông ấy thông cảm cho mình, giúp mình yên tâm làm nghệ thuật. Cả cuộc đời sống cùng ông ấy, mình có mấy khi chăm lo được cho ông ấy đâu. Cứ triền miên đi diễn. Nhưng lạ là ông ấy không bao giờ phàn nàn”.
Kỉ niệm buồn lại ùa về khi mỗi lần nhắc đến chồng, ngày phát hiện chồng mắc bệnh, Ngọc Thoa như chết lặng. Biết thời gian sống của NSƯT Dương Viết Bát chồng bà chỉ còn tính bằng tháng, bà bỏ toàn bộ lịch quay, vai diễn để ở nhà chuyên tâm săn sóc chồng. Những tháng cuối đời, ông động viên, giục vợ nhanh chóng trở lại công việc khi biết đạo diễn Đỗ Thanh Hải chọn cho bà vai diễn trong Của để dành. Ngọc Thoa mắng chồng: ‘Anh buồn cười nhỉ, làm sao em phải đi". Đến giờ nghĩ lại, bà thấy bản thân quyết định đúng vì chỉ ba tháng sau, NSƯT Dương Viết Bát qua đời.
NSƯT Ngọc Thoa có sở thích đọc sách từ thời trẻ, đến giờ vẫn không bỏ. Có lẽ vì thế mà dù ở tuổi gần 80 nhưng bà vẫn kèm các cháu học bài. Với bà cuộc sống hiện tại là hạnh phúc. Niềm vui lớn nhất tuổi già là thấy gia đình các con ấm êm, thuận hòa, cháu ngoan ngoãn. Đặc biệt cho dù tuổi tác là bao thì bà vẫn muốn cống hiến cho nghệ thuật.
Trúc Chi t/h (ĐSPL)
Phần nhận xét hiển thị trên trang