Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2019

‘Cán bộ chiến lược’ thế này thì...

 Trân Văn

Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh vừa tổ chức bế giảng “Lớp Bồi dưỡng kiến thức mới cho cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” của đảng CSVN.
Cán bộ quy hoạch cấp chiến lược là những cá nhân được lựa chọn để làm Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) đảng CSVN trong giai đoạn từ 2021 đến 2026. Những cá nhân này cũng đã được lựa chọn để làm lãnh đạo các bộ, ngành, đoàn thể tầm quốc gia, hoặc lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền ở các tỉnh, thành phố.
Báo chí chính thức dẫn lời của ông Nguyễn Xuân Thắng, Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh (HV CTQG HCM), cho biết, năm nay, nơi này mới tổ chức hai lớp “bồi dưỡng kiến thức mới cho cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” của đảng CSVN cho 95 “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược”.
Điều đó có nghĩa là sẽ còn một số lớp nữa. Những lớp “bồi dưỡng kiến thức mới cho cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” của đảng CSVN dạy gì?
Ông Thắng bảo rằng, “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13 ” được học 44 chuyên đề về: Nền tảng tư tưởng – lý luận của đảng CSVN, Xây dựng đảng – hệ thống chính trị, Quốc phòng – An ninh – Đối ngoại, Kinh tế, Văn hóa – Xã hội – Môi trường, Kỹ năng lãnh đạo – quản lý. Sau đó được đưa đi thực tế tại sáu tỉnh trong… sáu ngày rồi làm đề án tốt nghiệp. Đề tài xoay quanh những vấn đề có tính thời sự, thiết thực đang cần phải giải quyết ở lĩnh vực, ở địa phương mà học viên đang phụ trách hoặc công tác. Cuối cùng, học viên phải bảo vệ “đề án tốt nghiệp” trước một hội đồng là các Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư BCH TƯ đảng CSVN và các nhà khoa học đầu ngành.
Ông Thắng khoe là 100% học viên của hai lớp “bồi dưỡng kiến thức mới cho cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” của đảng CSVN đạt loại “giỏi và xuất sắc”. Ông Phạm Minh Chính, Trưởng Ban Tổ chức của BCH TƯ đảng CSVN thì cho rằng, việc tổ chức thành công hai lớp này sẽ là “mẫu” cho công tác đào tạo cán bộ quản lý các cấp (1).
***
Không biết trong số 44 chuyên đề mà HV CTQG HCM dạy cho 95 học viên của hai lớp “bồi dưỡng kiến thức mới cho cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” của đảng CSVN có bao nhiêu chuyên đề liên quan tới Nền tảng tư tưởng – lý luận của đảng CSVN, Xây dựng đảng – hệ thống chính trị?
Kẻ viết bài này không dám lạm bàn về những chuyên đề kiểu đó, tuy nhiên những chuyên đề liên quan tới các lĩnh vực còn lại (Quốc phòng – An ninh – Đối ngoại, Kinh tế, Văn hóa – Xã hội – Môi trường, Kỹ năng lãnh đạo – quản lý) rõ ràng không phải là dễ dàng, đơn giản.
Ở đâu dưới gầm trời này cũng có rất nhiều người học hành, nghiên cứu cả đời về từng lĩnh vực cụ thể trong chuỗi đa lĩnh vực mà HV CTQG HCM tổ chức “bồi dưỡng” cho “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” nhưng có bao nhiêu người dám thừa nhận họ “giỏi” và bao nhiêu nơi dám khẳng định họ “xuất sắc” trong lĩnh vực ấy?
Chỉ “bồi dưỡng” trong hai tháng (từ 6 tháng 8 đến 28 tháng 10) mà khẳng định 95 “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược” là “giỏi và xuất sắc” cả về Quốc phòng – An ninh – Đối ngoại, Kinh tế lẫn về Văn hóa – Xã hội – Môi trường, Kỹ năng lãnh đạo – quản lý thì quả là đáng… ngỡ ngàng!
Chẳng lẽ “kiến thức mới” trong tất cả các lĩnh vực liên quan tới “quốc kế, dân sinh” có thể “đóng gói” và “chuyển giao” trong vòng hai tháng? Chưa kể cần xem xét nơi nào “đóng gói”, “chuyển giao” “kiến thức mới” và những cá nhân giữ vai trò thẩm định chất lượng của 95 “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” vừa được “bồi dưỡng”.
Chỉ nhìn ở góc độ… chính thức, từ trước đến nay, có “gương mặt” nào mà hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam ngưng tô vẽ, để cho… “mốc” rồi đem làm… “củi”, chưa… mài đũng quần trên ghế HV CTQG HCM? Có thể đặt niềm tin vào một cơ sở đào tạo mà tất cả những kẻ đã được xác định là “ăn tàn, phá hại” đều… từ đó mà ra?
Ngoài HV CTQG HCM, những ai tham gia thẩm định – xác định: Sau hai tháng được “bồi dưỡng”, 95 “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” trở thành “giỏi và xuất sắc” đa lĩnh vực? Đó là các Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư BCH TƯ đảng CSVN và các nhà khoa học đầu ngành!
Cứ nhìn hiện trạng quốc phòng – an ninh – đối ngoại, kinh tế, văn hóa – xã hội – môi trường của Việt Nam là có thấy hiểu biết và kỹ năng lãnh đạo – quản lý của các Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư BCH TƯ đảng CSVN như thế nào. Với hiểu biết và kỹ năng như thế, thẩm định – nhận định ai đó “giỏi và xuất sắc” có đáng… ngờ không?
Cần phải xét đến một đối tượng khác cũng tham gia thẩm định chất lượng của 95 “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” vừa được “bồi dưỡng”: “Các nhà khoa học đầu ngành”! Có nhà khoa học đúng nghĩa nào đủ tự tin và thiếu tự trọng đến mức công nhận ai đó chỉ cần “bồi dưỡng” trong hai tháng là trở thành “giỏi và xuất sắc” đa lĩnh vực? Còn nếu đó là “các nhà khoa học đầu ngành” về… chủ nghĩa cộng sản, về… xây dựng đảng, về… lịch sử đảng thì thôi… khỏi bàn để bàn sang chuyện khác!
***
Năm tới, các cơ sở đảng cấp thấp nhất, chẳng hạn từ thôn, ấp, mới tổ chức đại hội để lựa chọn đại biểu đi dự đại hội của đảng ở cấp cao hơn. Tại đại hội đảng cấp cao hơn (ví dụ phường, xã), các đại biểu sẽ vừa bầu lãnh đạo tổ chức đảng tương ứng (như Bí thư xã), vừa lựa chọn đại biểu tham dự đại hội đảng ở cấp cao hơn nữa… Cứ thế cho đến khi những đại biểu thay mặt đảng viên trong toàn quốc chọn xong các Ủy viên BCH TƯ, các thành viên Ban Bí thư, Ủy viên Bộ Chính trị, Tổng Bí thư mới của đảng CSVN.
Nói cách khác, năm 2021, phải sau vô số đại hội đảng, đảng CSVN mới có BCH TƯ mới và từ đó mới có các thành viên Ban Bí thư, Ủy viên Bộ Chính trị, Tổng Bí thư mới. Song đó là… lý thuyết! Trên thực tế, chưa cử, chưa bầu thì giới lãnh đạo đảng hiện nay đã lựa chọn và sắp đặt xong các cá nhân lãnh đạo đảng ở đủ mọi cấp.
Việc lựa chọn – sắp đặt như thế được gọi là… qui hoạch. Những cá nhân được lựa chọn – sắp đặt vào những vị trí cao nhất được gọi là… “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược”. Những “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược” cho BCH TƯ đảng khóa 13 để lãnh đạo đảng từ 2021 đến 2026 vừa hoặc sắp được… “bồi dưỡng”.
Nhìn một cách tổng quát, chẳng phải dân, ngay cả đảng viên cũng chỉ là con rối trong tay một số “đồng chí” của mình. Những quy hoạch nhân sự, lớp “bồi dưỡng kiến thức mới cho cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” chính là ví dụ minh họa: Các đại hội đảng là những vở kịch và dù muốn hay không, các đảng viên cũng phải diễn cho tròn vai.
Lẽ ra người Việt không cần bận tâm đến chuyện nội bộ đảng CSVN nếu họ không phải gánh chi phí cho vô số vở kịch như thế. Chưa kể họ phải gánh thêm cả chi phí cho việc bầu đại biểu hội đồng nhân dân các cấp, đại biểu quốc hội cho dù lãnh đạo các cơ quan dân cử, cơ quan công quyền cũng đã được… quy hoạch xong về nhân sự lãnh đạo.
Tuy chẳng có bao nhiêu người biết 95 “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” vừa được “bồi dưỡng kiến thức mới” gồm những ai nhưng xét cho đến cùng, chắc chắn không có “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” nào có thể được xem là vô can trước những vấn nạn ở địa phương họ lãnh đạo hoặc ngành họ công tác tạo ra.
95 “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” vừa được “bồi dưỡng kiến thức mới” và những “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” sắp được “bồi dưỡng kiến thức mới” sẽ tiếp tục thực hiện hoặc đề ra những “chủ trương lớn”, chỉ đạo soạn – thực hiện những dự án giống như những cá nhân lựa chọn – sắp đặt họ làm “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa 13” và nếu không có gì thay đổi, họ sẽ tiếp tục lựa chọn – sắp đặt chính mình hoặc những cá nhân khác làm “cán bộ quy hoạch cấp chiến lược khóa… 14,15, 16,…”.
Bội chi? Nợ nần gia tăng từ trăm ngàn lên cả triệu tỉ? Phúc lợi công cộng suy giảm? Đồng bào lầm than, oán thán?… Không phải là chuyện đáng bận tâm vì đó là những hậu quả mà đảng không phải chịu trách nhiệm, kể cả trách nhiệm vì lựa chọn – sắp đặt những cá nhân kiểu như Đinh La Thăng, Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn,…
Nếu dân chủ xã hội chủ nghĩa không ưu việt như thế, đảng ta sẽ không thèm dốc toàn lực để giữ quyền lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối, không… qui hoạch nhân sự như đang thấy!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh


Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh
Từng là một xã nghèo, quanh năm cuộc sống dựa vào nghề ngư nghiệp và nông nghiệp nhưng giờ đây xã Xuân Liên (huyện Nghi Xuân,Hà Tĩnh) đã trở thành một trong những xã giàu có nhất nhì huyện, sau khi hàng nghìn người đi theo “làn sóng” xuất khẩu lao động ở nước ngoài.
Xã nghèo rủ nhau đi xuất khẩu lao động
Huyện Nghi Xuân nói riêng và tỉnh Hà Tĩnh nói chung từ lâu nay vẫn được biết đến là một trong những “thủ phủ” về lĩnh vực đi xuất khẩu lao động ra nước ngoài.
Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh - Ảnh 1.
Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh - Ảnh 2.
Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh - Ảnh 3.
Hình ảnh xã Xuân Liên (Nghi Xuân, Hà Tĩnh).
Có đến hàng chục ngàn người dân ở tỉnh này hiện vẫn đang sinh sống và làm việc ở rất nhiều nước trên thế giới. Việc xuất khẩu lao động đã góp phần thay đổi cuộc sống, bộ mặt của nhiều địa phương.
Ở huyện Nghi Xuân hiện nay, có những xã giàu lên trông thấy nhờ xuất khẩu lao động, trong đó có thể kể đến xã Cương Gián, xã Xuân Liên, xã Cổ Đạm.
Xuân Liên hiện giờ, được ví như là một đại gia mới nổi ở huyện này, bởi sự lột xác về nhà cửa, chất lượng cuộc sống khiến nhiều người ao ước.
Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh - Ảnh 4.
Ông Cát chia sẻ với PV.
Trò chuyện với chúng tôi, ông Hoàng Văn Cát, Bí thư đảng ủy xã Xuân Liên vui vẻ nói rằng: “không có xuất khẩu lao động, không có một Xuân Liên như bây giờ”.
Vị lãnh đạo này kể, trước đây, 1730 hộ dân địa phương này sinh sống chủ yếu bằng nghề nghư nghiệp và nông nghiệp. Quanh năm đầu tắt mặt tối nhưng có những nhà cũng chẳng đủ ăn, lo cho con đi học.
Nghèo đói, nhiều con em trong xã đã cùng nhau vào miền Nam, làm việc trong các công ty nhưng cũng không khá hơn là bao. Sự chuyển mình của làng chài nghèo bắt đầu từ những năm 2000.
Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh - Ảnh 5.
Nhờ xuất khẩu lao động, Xuân Liên giàu lên trông thấy, nhiều năm qua nhiều ngôi nhà tiền tỷ đã mọc lên.
Thời điểm đó, người dân nhận thấy hàng xóm mình là xã Cương Gián giàu lên trông thấy nhờ xuất khẩu lao động nên cũng đã đi theo.
“Cứ như vậy đến hiện tại đã có trên 2000 người đang đi xuất khẩu các nước, trong đó chủ yếu là Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan…
Từ ngày đó đến nay, cuộc sống người dân cải thiện lên trông thấy, hiện tại có những gia đình đã thoát nghèo, làm giàu”, ông Cát chia sẻ.
Nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm
Dứt lời, ông Cát bước ra hành lang cơ quan chỉ cho chúng tôi những căn nhà, biệt thự mọc san sát nhau và nói đó là nhà từ tiền đi nước ngoài.
Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh - Ảnh 6.
Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh - Ảnh 7.
Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh - Ảnh 8.
Hình ảnh nhà cao tầng được xây dựng từ tiền đi xuất khẩu lao động ở Xuân Liên.
Ghi nhận của PV, hiện tại xã Xuân Liên có rất nhiều nhà giá trị hàng trăm triệu đến tiền tỷ mọc san sát nhau.
Đời sống người dân được nâng cao rõ rệt, đường sá, điện đường trường trạm được đổi mới khang trang, sạch sẽ.
Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh - Ảnh 9.
Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh - Ảnh 10.
Đường sá khang trang, sạch sẽ ở Xuân Liên.
Người dân nơi đây vẫn nói đùa rằng những căn nhà sang trọng này là nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản”, bởi đây là tiền từ người đang lao động ở hai nước này gửi về.
Không chỉ có xây nhà, nhiều người cho biết, có những người đi nước ngoài đã gần chục năm nay, đi cả vợ chồng, thâm chí có gia đình đi gần hết hiện đang gửi ngân hàng tiền tỷ.
“Quê chúng tôi xưa nghèo lắm, đến cơm cũng không có để ăn cho no bụng, may mà người dân họ theo nhau đi nước ngoài lao động, giờ mới thoát nghèo, sống khá giả được. Nhìn nhà cửa, đường sá trông chẳng khác gì thị trấn, thị xã”, người phụ nữ vui vẻ nói.
Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh - Ảnh 11.
Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh - Ảnh 12.
Chùm ảnh: Hàng loạt nhà “Hàn Quốc”, nhà “Nhật Bản” mọc lên như nấm ở xã nghèo Hà Tĩnh - Ảnh 13.
Hình ảnh một xã Xuân Liên giàu có, sầm uất sau những năm người dân nơi đây đi xuất khẩu lao động.
Ông Cát chia sẻ thêm, hiện tại hàng năm, địa phương này vẫn có rất nhiều người đi nước ngoài lao động, ở xã này cũng có một số trường hợp đi nước Anh, Đức nhưng mấy năm nay chưa thấy trở về.
Ông nói rằng, ở đây không đi nước ngoài thì dân chẳng biết làm gì để sống, đi nước ngoài cho họ rất nhiều thứ.
Song ông cũng thừa nhận rằng, phía sau sự giàu có, đi xuất khẩu lao động cũng đem tới những điều không tốt, những hệ lụy đáng buồn mà không ai muốn nhắc đến…
@ trithuctre


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bài phát biểu của Phó Tổng thống Mỹ và thông điệp với Trung Quốc: Đã lùi xa giấc mơ soán ngôi Mỹ


Một năm sau bài phát biểu tại Viện Hudson vào ngày 4/10/2018, thấy gì về Chính sách của Mỹ với Trung Quốc và định hướng quan hệ hai bên sắp tới?
Ngày 24/10/2019, Phó Tổng thống Mỹ Mike Pence đã có bài phát biểu được trông đợi về chính sách của Mỹ đối với Trung Quốc tại Trung tâm Wilson.
Sau một năm dồn dập các sự kiện, cả về song phương, khu vực, nội tình trong và ngoài nước Mỹ, Phó Tổng thống Pence đã có một phát biểu với thông điệp nhiều chiều. Trong khi tiếp tục phê phán Trung Quốc vi phạm trên các lĩnh vực, điểm lại tình hình một năm qua và tái khẳng định nước Mỹ kiên định Chiến lược An ninh Quốc gia và chiến lược về Trung Quốc của Tổng thống Trump, Phó Tổng thống Pence khẳng định thông điệp với Trung Quốc: Đã lùi xa giấc mơ soán ngôi Mỹ.
Tái khẳng định chính sách của Trump đối với Trung Quốc
Trong bài phát biểu của mình hôm 24/10, Phó Tổng thống Pence đầu tiên nhấn mạnh thông điệp bao trùm bằng việc tái khẳng định chiến lược của Tổng thống Trump về cạnh tranh chiến lược với Trung Quốc, đồng thời cập nhật bao quát những diễn biến đã xảy ra trong năm qua liên quan đến hai nước.
Theo đó, ông Pence khẳng định: Trước hết, nước Mỹ không chấp nhận một Trung Quốc đã và tiếp tục trục lợi và lạm dụng, có những hành vi không công bằng (unfair), gây phương hại cho lợi ích của Mỹ. Nhắc lại Chiến lược An ninh Quốc gia năm 2017, ngay từ đầu bài phát biểu, Phó Tổng thống Mỹ tái khẳng định: “Giờ đây nước Mỹ thừa nhận coi Trung Quốc là một đối thủ chiến lược”.
Thứ hai, Tổng thống Trump khác với những người tiền nhiệm, đó là không chấp nhận im lặng để Trung Quốc trục lợi, mà sẵn sàng đối diện thẳng thắn với những sai phạm của Trung Quốc – Chính sách của Mỹ giờ đây đã thay đổi và khác trước.
Thứ ba, đây là chính sách lâu dài dựa trên lợi ích và giá trị của nước Mỹ.
Thứ tư, Trung Quốc muốn quan hệ tốt với Mỹ, phải dựa trên nguyên tắc: công bằng, bình đẳng, có đi có lại.
Đó chính là thông điệp bao trùm: Trung Quốc là đối thủ chiến lược và Trung Quốc đang phải đứng trước một nước Mỹ rất khác, một nước Mỹ sẵn sàng đối diện và hành động trước những hành vi gian lận, lạm dụng của Trung Quốc, nếu Trung Quốc không thay đổi. Trong năm qua, các chính sách của Tổng thống Trump đã chứng tỏ hiệu quả và phát huy tác dụng, theo đó: Đã lùi xa giấc mơ Trung Quốc soán ngôi Mỹ.
Điểm lớn thứ hai, nhìn lại một năm qua, Phó Tổng thống Pence nhận định rất thẳng thắn: Trung Quốc đã không hề có bất kỳ một bước tiến hay động thái nào đáng kể trong cải thiện quan hệ kinh tế-thương mại giữa 2 nước trong năm qua; trong khi, về nhiều vấn đề khác mà Mỹ quan tâm, thì Trung Quốc lại hành xử mang tính quyết đoán và gây bất ổn nhiều hơn, từ gian lận thương mại, đến việc tạo bẫy nợ, gây sức ép với các nước, quân sự hoá, gây phương hại đến an ninh hàng hải cũng như quyền thăm dò dầu khí của các nước trên vùng biển của mình. So với bài năm ngoái, Phó Tổng thống Pence nêu đậm và thêm những điểm mới sau:
Về kinh tế thương mại: Trong khi chưa khắc phục các hành vi lạm dụng và bất công bằng, về thương mại hay công nghệ, lật lại thỏa thuận đã đạt tháng 5 buộc đàm phán 2 bên trở về vạch xuất phát, Trung Quốc còn gia tăng ép buộc các công ty Mỹ, vì lợi ích kinh tế, chấp nhận hoặc làm ngơ trước các quan điểm chính trị của Trung Quốc trái với các giá trị của Mỹ hay buộc họ phải chuyển giao kỹ thuật vi phạm quyền sở hữu trí tuệ.
Lần đầu tiên, Phó Tổng thống Mỹ chỉ trích mạnh và đích danh hai công ty Mỹ là Nike và NBA, trước lợi ích và sức ép của Trung Quốc mà xâm phạm quyền tự do bày tỏ ý kiến liên quan đến biểu tình ở Hồng Kông: “NBA hành động như một công ty con thuộc sở hữu toàn phần” của Trung Quốc. Phó Tổng thống Mỹ cũng cáo buộc Trung Quốc gây áp lực với các hãng phim, học giả, giáo viên, sinh viên Đại học để chấp nhận quan điểm chính trị của Trung Quốc, và qua đó tác động, can thiệp vào nội trị của Mỹ.
Về tình hình Trung Quốc, lần đầu tiên, Phó Tổng thống Mỹ nêu rất đậm về một loạt những vấn đề nội trị của Trung Quốc: từ vi phạm tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền, dân thiểu số (Tân Cương, Hồi giáo, Duy Ngô Nhĩ), xây dựng Nhà nước kiểm soát người dân thông qua công nghệ theo dõi và nhận diện. Một mặt tái khẳng định chính sách về Đài Loan, phát biểu lần đầu nêu mạnh về Hồng Kông, khẳng định “được truyền cảm hứng” và “đứng về phía người biểu tình” khi họ thực hiện biểu tình một cách hoà bình, gắn vấn đề Hồng Kông với đàm phán thương mại. Có thể nói đây là một phát biểu mạnh nhất không chỉ thời Trump mà cả số với các chính quyền trước đây, liên quan cả những vấn đề nội trị, chính sách Một Trung Quốc, hay một nước hai chế độ của Trung Quốc.
Trên thực tế, Trump cũng là Tổng thống đầu tiên ra sắc lệnh về Hồng Kông, với những biện pháp trừng phạt đối với cả các quan chức, tổ chức của Trung Quốc bị cáo buộc chịu trách nhiệm về việc “làm suy yếu tự do cơ bản tại Hồng Kông”.
Về sáng kiến Vành đai – Con đường: Phó Tổng thống Pence khẳng định rõ, nó không chỉ thuần túy về mục đích thương mại, mà qua đó, Trung Quốc tìm cách đặt chân về chính trị và căn cứ quân sự. Thực tế là Trung Quốc đã treo cờ của mình ở các hải cảng từ Sri Lanka đến Pakistan đến Hy Lạp, có tin cho biết hệ thống căn cứ quân sự của Trung Quốc trải từ Mỹ Latinh qua Bắc Phi đến Nam Á – và điều này là mối đe dọa lớn với nước Mỹ hơn chứ không chỉ còn là vấn đề thương mại.
Điểm lớn thứ ba là về khu vực châu Á, nhất là về an ninh hàng hải và vấn đề Biển Đông, được đề cập mạnh, đậm nét và cập nhật những hành vi sai phạm trên biển vừa qua của Trung Quốc.
Phó Tổng thống Mỹ chỉ trích Trung Quốc trong năm qua gia tăng các hành động quân sự hóa, gây sức ép với các nước láng giềng; Trung Quốc đã phản lại lời hứa không tôn tạo nhưng thực tế đã vừa cả tôn tạo, vừa quân sự hóa, đưa tên lửa biến các đảo ở Biển Đông thành các căn cứ quân sự.
Đặc biệt, Phó Tổng thống Mỹ chỉ trích việc Trung Quốc sử dụng lực lượngcảnh sát biển để đe dọa và ngăn cản Việt Nam khoan thăm dò trên chính vùng biển của Việt Nam (Vietnam’s own shore). Đồng thời, phê phán Trung Quốc sử dụng cái gọi là lực lượng dân quân để đe dọa các nước có tranh chấp chủ quyền, trong đó có Malaysia, Philippines. Đây là lần đầu tiên ở cấp Phó Tổng thống, phía Mỹ đã nêu đậm quyền của Việt Nam về khai thác tài nguyên trong vùng biển của mình (vừa qua, về Tư Chính, Mỹ có nhiều tuyên bố ở cấp Bộ Ngoại giao, Bộ Quốc phòng), cũng như chỉ trích Trung Quốc dùng chiến lược “vùng xám” để lấn ép các nước khu vực.
Về con đường phía trước: Chiều hướng quan hệ ra sao, lựa chọn sẽ tuỳ thuộc vào vào chính Trung Quốc
Đây chính là điểm lớn thứ ba của bài phát biểu: Mỹ sẵn sàng mở cánh cửa quan hệ nếu Trung Quốc thay đổi, còn không, Mỹ sẽ tiếp tục kiên định chiến lược của mình.
Nước Mỹ coi trọng các giá trị dân chủ, tự do, kinh tế thị trường, chính sách của Mỹ tiếp tục dựa trên các giá trị Mỹ và lợi ích Mỹ, để từ đó, tái cấu trúc một cách căn bản quan hệ Mỹ – Trung Quốc dựa trên môi trường cạnh tranh công bằng, bình đẳng, cùng tôn trọng lẫn nhau.
Để đạt quan hệ kiinh tế-thương mại công bằng, bình đẳng, chính quyền Trump đã áp đặt các loại thuế, chính là để Trung Quốc phải thay đổi các hành vi vi phạm.
Bài phát biểu của Phó Tổng thống Mỹ và thông điệp với Trung Quốc: Đã lùi xa giấc mơ soán ngôi Mỹ - Ảnh 1.
Phó Tổng thống Mỹ khẳng định, năm qua đã cho thấy chính sách Trung Quốc của Trump là đúng và đã phát huy tác dụng. Nước Mỹ phát triển gia tăng, trong khi Trung Quốc ngày càng gặp khó khăn và khoảng cách về kinh tế lùi xa hơn so với Mỹ. Khác với thời điểm đầu nhiệm kỳ, người ta dường như cho rằng Trung Quốc đã ngấp nghé soán ngôi số 1 của Mỹ về kinh tế, thậm chí chỉ còn tính bằng vài ba năm, thì nay viễn cảnh đó đã càng xa rời.
Nhưng cũng trong năm qua, chính Tổng thống Trump đã vẫn luôn để ngỏ cánh cửa, bằng câu nói “Trung Quốc cần một thỏa thuận” và Mỹ trông đợi sẽ đạt được thỏa thuận thương mại giai đoạn một.
Để kết luận, Phó Tổng thống Pence nhấn mạnh: Nước Mỹ sẽ không lùi bước – nhưng cũng không nhằm kiềm chế, đối đầu hay ‘chia tay’ Trung Quốc – Nước Mỹ muốn quan hệ xây dựng với Trung Quốc, nhưng đó phải là dựa trên nguyên tắc công bằng, tôn trọng lẫn nhau và có đi có lại.
Dù khác biệt, cạnh tranh nhau và Mỹ mạnh, nhưng Mỹ vẫn sẽ tranh thủ hợp tác với Trung Quốc, trong đó có các vấn đề như Triều Tiên, Vùng Vịnh.
Cánh cửa quan hệ mở rộng và lựa chọn là do Trung Quốc, Trung Quốc sẽ có lợi khi từ bỏ các hành vi gian lận, lạm dụng, thiếu công bằng của mình, khi đó Trung Quốc sẽ lại được hưởng lợi như trước đây, thời Đặng Tiểu Bình coi trọng cải cách và mở cửa trước đây.
Bài phát biểu của Phó Tổng thống Pence không chỉ nhìn lại và quan hệ Mỹ – Trung Quốc một năm qua và tái khẳng định chính sách đã có, mà còn cập nhật quan điểm về hầu hết các vấn đề có liên quan và định hướng quan hệ hai nước trong thời gian tới.
Có thể thấy, chính sách chung của chính quyền Trump là tiếp tục chính sách cạnh tranh chiến lược với Trung Quốc, để buộc Trung Quốc phải điều chỉnh. Cuộc chiến thương mại là tuyến đầu, song Trump vẫn nắm quyền chủ động giữ nhịp cuộc đấu, có thể mở rộng sang các lĩnh vực khác, tuỳ từng thời điểm. Tuy nhiên, hai bên kể cả Mỹ, cạnh tranh, dù gay gắt nhưng là để giành ưu thế, không nhằm triệt tiêu nhau. Do vậy, cuộc đấu sẽ còn kéo dài, có lúc căng, nhưng hai bên từng lúc cũng tìm cách đạt các thoả thuận nhỏ.
Về tính thời điểm, bài phát biểu diễn ra ngay trước khi Phó Thủ tướng Lưu Hạc sang Mỹ để tiếp tục đàm phán cũng tác động để tạo sức ép với Trung Quốc đi vào thỏa thuận.
Tuy Trung Quốc muốn làm dịu cuộc đấu để tập trung phát triển, nhưng Trung Quốc sẽ không chấp nhận mọi thứ Mỹ muốn. Như vậy, quan hệ hai bên sẽ còn nhiều phức tạp và sẽ còn cả các diễn biến kịch tính, kể cả trong quá trình trước mắt, chuẩn bị và tiến tới cuộc gặp cấp cao bên lề APEC vào tháng 11 (nay đã bị hoãn lại).
Rõ ràng, xu hướng chung hai bên sẽ vẫn là cạnh tranh chiến lược, với nhiều bất ổn và rủi ro, giữa hai cường quốc số một và số hai thế giới, nhất là trong bối cảnh hai bên đều đứng trước nhiều áp lực và vấn đề nội bộ. Thế giới và khu vực sẽ tiếp tục chịu những tác động phức tạp của mối quan hệ quan trọng nhất này.
Theo Đại sứ Phạm Quang Vinh – Xử lý ảnh: Đỗ Linh
Trí thức trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những giai thoại lạ về cụ Nguyễn Khuyến


Một làng nọ bị hỏa hoạn cháy mất cả đình làng. Khi dựng lại đình, kỳ mục làng đến xin cụ Tam Nguyên mấy chữ về treo để trấn thần hỏa vì người ta tin rằng cụ là một vị thần sống…
Mộ cụ Nguyễn Khuyến ở làng Vị Hạ.
Cụ Nguyễn Khuyến quê ở làng Vị Hạ, nay thuộc xã Trung Lương, Bình Lục, Hà Nam. Cụ là người nuôi chí học hành để giúp dân giúp nước và đã đạt đến vinh dự cao nhất trong nghiệp thi cử khi đỗ đầu cả ba kỳ thi (Hương, Hội, Đình). Tuy nhiên, đỗ đạt rồi ra làm quan cụ mới thấy chán ngán thế sự khi thực dân Pháp thì đang lấn chiếm dần dần đất nước còn triều đình Huế thì hèn nhát cam chịu.
Bởi thế làm quan đúng 10 năm, cụ cáo quan về quê nhà dạy học, ngâm thơ. Sống vui vầy giữa xóm làng, cụ nhiều lần viết đại tự, cho câu đối bà con lối xóm. Điều đó là chuyện bình thường đối với một người khoa danh như cụ. Tuy nhiên, điều đặc biệt là mỗi lần cho chữ, cho câu đối của cụ là một giai thoại kỳ thú.
Tài vẽ bùa “trấn yểm”
Cuốn sách Nguyễn Khuyến và giai thoại do Hội văn học nghệ thuật Hà Nam Ninh ấn hành năm 1987 do Bùi Văn Cường sưu tầm và biên soạn kể rằng: Một làng nọ bị hỏa hoạn cháy mất cả đình làng. Khi dựng lại đình, kỳ mục làng đến xin cụ Tam Nguyên mấy chữ về treo để trấn thần hỏa vì người ta tin rằng cụ là một vị thần sống và do vậy chữ cụ có thể cảm động được cả thần linh.
Nghe những người đến xin chữ nói rõ sự tình, cụ liền lấy cây bút đại tự viết lên lụa điều một chữ “Nhất” rất lớn có hai đầu phình ra, giữa thót lại. Cụ dặn đem về treo ngược lên giữa cửa đình. Chẳng ai hiểu ý nghĩa ra sao nhưng người ta không dám hỏi mà cứ y lời đêm về treo lên.
Lâu lâu sau, không thấy xảy ra hỏa hoạn nữa, người ta tin là do sự mầu nhiệm của đạo bùa của cụ Tam Nguyên nên làng bèn biện lễ và cử quan viên đến tạ ơn cụ. Hôm ấy có người đánh bạo hỏi cụ ý nghĩa của chữ “Nhất” trên đạo bùa.
Nghe vậy cụ hỏi lại: “các ông thấy chữ “Nhất” ấy có giống cái chày không?”. Đám người kia bảo rất giống. Lúc ấy cụ mới cười rồi thủng thỉnh bảo: “Cái chày mà treo đứng là “chày đứng”. Chày đứng là đừng cháy. Có thế thôi!”.
Bán chữ cho quan tham
Từ khi cụ Tam Nguyên cáo lão về quê sinh sống, dân quanh vùng vì kính ngưỡng học vấn, chữ nghĩa của cụ nên thường đến xin cụ cho câu đối. Trong những đối tượng xin câu đối, xin hoành phi có người có lòng thành thực nhưng cũng không ít kẻ xin vì thói hãnh tiến. Cụ vốn căm ghét bọn quan lại sống dựa vào Tây nên nhiều phen cụ đã sử dụng vốn chữ nghĩa của mình để chửi đám này khi chúng đến xin câu đối.
Sách Nguyễn Khuyến và giai thoại có chép giai thoại về việc cụ dùng phép chiết tự để mắng tên tri huyện Thanh Liêm khi y đến xin cụ một bức hoành phi.
Vốn dĩ viên quan này vừa tham lại vừa kiệt nhưng lại thích làm sang. Để tỏ ra mình cũng là tay biết chơi chữ nghĩa, nhân một lần có việc quan đi qua làng, hắn rẽ vào nhà cụ Nguyễn Khuyến xin cụ viết cho mấy chữ để về treo nơi công đường.
Đã biết rõ bản chất hắn, cụ không úp mở nói ngay: “Được, chữ thì có nhưng đắt đấy! mỗi chữ mười quan. Thầy cần mấy chữ, cứ việc tính tiền ra mà lấy”. Viên tri huyện nghe thì giật mình nhưng chót ngỏ lời rồi không thể chạy làng mà hoành phi thì không thể xin một chữ. Cuối cùng y đành cay đắng xin hai chữ. Cụ hẹn mai cho người mang đủ tiền đến lấy.
Viên quan về nhà thuật lại chuyện cho vợ nghe, mụ vợ giãy nảy lên: “Thôi chết! Chỗ nào chứ chỗ cụ Tam Nguyên, ông làm thế chỉ tổ lòi tính keo kiệt ra, người ta khinh cho. Này nhé, hoành phi 2 chữ là ít nhất, người ta cũng thường xin thế. Nhưng đằng này khác: cụ đã ngã giá trước mà mình chỉ xin có hai chữ, có phải rõ ra mình bủn xỉn, tiếc tiền không?”.
Nghe vợ nói viên quan vỡ lẽ là mình dại nên lại bấm bụng sai người mang 40 quan xuống xin cụ cho hẳn 4 chữ. Dù rất xót của nhưng viên quan cũng được nở nang mày mặt vì cụ cho 4 chữ rất hay là “Thiên lý lương nhân” tạm dịch là “nghìn dặm người tốt”.
Nghĩ đến thân phận mình làm quan phụ mẫu, hoành phi như thế nghĩa là có tiếng tốt được người ta đồn xa đến nghìn dặm nên vợ chồng tri huyện rất mừng bèn chọn gỗ tốt thuê thợ khắc ngay.
Ít lâu sau có một anh học trò lỡ lời thế nào đấy bị quan sai lính nọc ra đánh giữa công đường. Anh học trò bị đánh xong hậm hực quay ra vừa đi vừa ngoái cổ lại nhìn bức đại tự lẩm bẩm: “Hèn gì mà cụ Tam Nguyên chẳng chửi cho! Đáng kiếp”.
Quan nghe thấy chột dạ mới gọi anh ta lại hỏi nghĩa là làm sao. Nhưng anh học trò chỉ nói: “Cụ Tam Nguyên chửi quan mà quan không biết”. Quan phải nài nỉ mấy lần, sau phải cho anh ta một ít tiền làm lộ phí anh ta mới giảng cho.
Thì ra “Thiên lý lương nhân” có thâm ý chửi quan là “Trọng thực” tức là tham ăn. Bởi vì chữ Thiên đặt trên chữ Lý thành chữ Trọng, chữ Nhân đặt trên chữ Lương là chữ Thực.
Câu đối vô tiền khoáng hậu
Lại có anh làm nghề coi chợ vừa mua được chức phó lý lại dựng được ngôi nhà mới vừa gần chợ lại vừa gần sông. Chuẩn bị đến ngày tân gia, anh này đến xin cụ Tam Nguyên đôi câu đối. Vốn biết dăm ba chữ Hán, anh ta xin cụ cho câu đối bằng chữ Hán.
Nhưng khi về nhà khoe vợ thì vợ lại trách sao không xin cho câu đối chữ nôm cho dễ hiểu. Rồi chẳng đợi chồng thỏa thuận, chị vợ chạy ngay đến nhà cụ Tam Nguyên thưa lại là xin câu đối nôm. Thấy chuyện ngộ nghĩnh, cụ làm bộ khó khăn nói: “Lôi thôi nhỉ! Anh thích chữ, chị thích nôm, khó chiều quá! Thôi thì thế này là vừa cả lòng anh, lòng ả”. Nói rồi cụ kêu lấy giấy bút ghi:
Nhất cận thị, nhị cận giang, thử địa tịch tằng xưng tị ốc
Giàu ở làng, sang ở nước, nhờ trời nay đã vểnh râu tôm
Cái hay của câu đối là ở đầu mỗi câu có một câu tục ngữ và dù là một vế chữ Hán một vế chữ Nôm nhưng lại đối nhau chan chát: Làng với Thị, Giang với Nước. Hay nhất là mấy chữ cuối của hai vế: Xưng tị ốc (nghĩa là xưa từng thịnh vượng) với vểnh râu tôm vừa nói được nỗi mừng lại vừa tả được sự hãnh diện của vợ chồng anh coi chợ.
Theo KIẾN THỨC
Phần nhận xét hiển thị trên trang

"..Sự giàu lên của đa số “đại gia” lại làm nghèo đi đất nước.”



Các đại gia và nhóm lợi ích xem hệ thống chính quyền như “công cụ” làm lợi cho họ, điều đó gây thiệt hại cho cộng đồng, quốc gia.
Chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh cũng nhận định tin về các tỷ phú chưa hẳn tin tốt lành cho nền kinh tế: “Điều đáng ngại nhất là họ ăn chênh lệch giá, họ giàu lên một cách rất nhanh chóng mà họ không có sáng kiến, phát minh, không có đóng góp gì cho sự phát triển của lực lượng sản xuất cả.” “họ là sản phẩm của thể chế hiện hành, của chủ nghĩa tư bản hoang dã”, khác hẳn với Bill Gates hay Elon Musk.
Nếu như những tỷ phú Việt làm giàu theo cách thức của người Do Thái thì nền kinh tế Việt Nam sẽ vượt xa Mỹ.
Ông Phạm Tất Thắng, Cố vấn Cấp cao Viện Nghiên cứu Thương mại (Bộ Công Thương): “Sự tăng vọt về số người siêu giàu của Việt Nam lại tỷ lệ nghịch với sự tăng trưởng GDP của đất nước. Nhiều tỷ phú USD nhưng lại không có nhiều người giàu lên nhờ sản xuất hàng hóa có phẩm chất cao, tạo thêm việc làm đóng góp vào GDP hoặc tham gia vào phát triển bền vững. Chính điều này làm cho nợ công tăng cao”. Giới siêu giàu ngày càng đông, nợ công Việt Nam ngày càng lớn. “Điều này chứng tỏ sự giàu lên của đa số “đại gia” lại làm nghèo đi đất nước.”
---------------------------------------
Sự giàu lên của các đại gia làm “nghèo đi” đất nước
Gần đây nhiều bài viết trên mạng đã phần nào bóc trần bản chất của bộ phận thượng tầng doanh nhân Việt, đó là tư bản hoang dã làm giàu trên sự cướp đoạt đất đai của nhân dân. Đó là một tội ác mà thể chế không thể không có lỗi từ chính sách sở hữu đất đai nhà nước của nó.
Các tỉ phú Việt Nam
Đất đai là ổ tham nhũng lớn nhất Việt Nam khi nhà nước không có thiết chế kiểm soát và để thị trường bất động sản rơi vào tay các đại gia. Nó cũng là “quả bơm nợ” của nền kinh tế, vì tình trạng cho vay bất động sản quá nhiều làm cho các ngân hàng phải ôm những khoản nợ xấu lớn. Và “giới siêu giàu ngày càng đông – nợ công Việt Nam ngày càng lớn” đó là khẳng định của nhà nghiên cứu cao cấp tại Bộ Công Thương ông Phạm Tất Thắng.
Tỷ phú Việt Nam & Tỷ phú thế giới: “Hai thái cực” làm giàu
Người Do Thái sống rải rác tại nhiều quốc gia khác nhau, nhưng chỉ có Israel là quốc gia Do Thái duy nhất trên thế giới. Đất nước Israel tuy nhỏ, nhưng lại là cái nôi của vô số những công nghệ, phát minh mới nhất với chất lượng vô cùng vượt trội. Các tỷ phú thế giới hầu như là người Do Thái, riêng tại Mỹ tỷ phú là người Do Thái chiếm 48% trong tổng số các tỷ phú. Những vị tỷ phú này có những phát minh sáng chế phục vụ không chỉ cho quốc gia của họ mà còn phục vụ cho cả thế giới.
Điển hình như tỷ phú Bill Gates, có bản quyền có sáng chế và phần mềm Microsoft là một đóng góp rất quan trọng cho tiến bộ của xã hội. Còn Elon Musk, với ô tô Tesla và với nhiều dự án khác như SolarCity cũng có những đóng góp rất là quan trọng. Một nhân vật không thể không nhắc đến đó là tỷ phú Mark Zuckerberg với phát minh Facebook, đóng góp này đã giúp cho hàng tỷ người trên thế giới chia sẽ thông tin, gởi gắm thông điệp cho nhau 1 cách nhanh nhất. Đây là một sự đóng góp sáng tạo và có ý nghĩa quan trọng trong lĩnh vực công nghệ.
Năm 2016 được đánh giá là xuất hiện nhiều tỷ phú nhất ở VN. Trong danh sách 10 người giàu nhất sàn chứng khoán, mới được công bố có đến một nữa là tỷ phú bất động sản. Những vị tỷ phú này đã không làm giàu nhờ sản xuất và kinh doanh hợp pháp, mà dựa trên tham nhũng, trốn thuế và những hoạt động bất hợp pháp. Họ không đóng góp nhiều cho nền kinh tế, họ cũng không có đóng góp gì vào công nghệ, “họ không có bằng sáng chế, phát minh”, và năng lực cạnh tranh quốc tế của họ “rất hạn chế, thậm chí có thể gây bất ổn về lâu dài. Nếu như những tỷ phú Việt làm giàu theo cách thức của người Do Thái thì nền kinh tế Việt Nam sẽ vượt xa Mỹ.
Kinh tế gia Lê Đăng Doanh cũng cho rằng: “họ là sản phẩm của thể chế hiện hành, của chủ nghĩa tư bản hoang dã”, khác hẳn với Bill Gates hay Elon Musk.
Mừng hay lo về việc xuất hiện nhiều tỷ phú bất động sản Việt Nam
Theo báo cáo Thịnh vượng 2016 (Wealth Report) của Night Frank, hiện Việt Nam có hơn 12.000 tỷ phú đô la tăng hơn 350% trong 1 thập kỷ qua. Riêng trong năm 2015, Việt Nam có 168 người siêu giàu có tài sản từ 30 triệu USD trở lên. Giới siêu giàu ở Việt Nam được dự báo là sẽ tăng 140%, lên tới hơn 400 người trong thập niên tới.
Tuy nhiên, nhiều đại gia trong số này đã không làm giàu nhờ sản xuất và kinh doanh hợp pháp, mà dựa trên việc mua chính sách, quan hệ thân hữu, trốn thuế và những hoạt động bất hợp pháp. Điển hình như những đại gia: Trịnh Văn Quyết, Lê Phước Vũ, Dương Công Minh, Phạm Nhật Vượng, Vũ Văn Tiền, Vũ Quang Hội hay Lương Trí Thìn…
Chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh cũng nhận định tin về các tỷ phú chưa hẳn tin tốt lành cho nền kinh tế: “Điều đáng ngại nhất là họ ăn chênh lệch giá, họ giàu lên một cách rất nhanh chóng mà họ không có sáng kiến, phát minh, không có đóng góp gì cho sự phát triển của lực lượng sản xuất cả.”
Lách thuế cực kỳ gian xảo
Dự án Thép Cà Ná của ông chủ tập đoàn Hoa Sen đại gia Lê Phước Vũ đã minh chứng cho điều này. Ngành luyện Gang Thép là một ngành công nghiệp gây ô nhiễm, tổn hại nhiều tới hệ sinh thái và sức khỏe cộng đồng. Với một Formosa chưa tiên liệu được hậu quả môi trường khiến cả Miền Trung và nhân dân cả nước gánh chịu hậu quả nghiêm trọng.
Nay đến dự án thép Cà Ná tại tỉnh Ninh Thuận, mặc dù vấp phải sự phản đối quyết liệt của dư luận trong cả nước nhưng chính quyền nơi đây vẫn thông qua dự án và ưu ái rất nhiều. Ông Lê Phước Vũ từng lớn tiếng khẳng định: “Nếu dự án thép Hoa Sen Cà Ná gây ô nhiễm môi trường, sẽ đóng cửa nhà máy và giao toàn bộ tài sản cho Nhà nước; không xả thải một giọt nào ra biển”. Không hiểu ông Vũ căn cứ vào đâu mà tuyên bố mạnh miệng như thế? Trong khi máy móc ông sử dụng là của Trung Quốc, công nghệ làm thép thì lạc hậu không thua gì Formosa đang sử dụng.
Mới đây, tại dự án này ông Vũ đã tách biệt thành 3 công ty, với 3 pháp nhân khác nhau. Chỉ động thái nhỏ này thì ông Vũ thu về khoản tiền “khủng” từ việc cho thuê đất trong 70 năm của dự án lẽ ra phải đóng vào ngân sách nhà nước. Chưa gì ông Vũ đã “lồi đuôi cáo” liệu lời hứa của ông về việc bảo vệ môi trường có giá trị hay không?
Kinh doanh thiếu đạo đức như thế, nếu xảy ra sự cố thì ông có khắc phục hậu quả hay không? Hay lại xin đi nước ngoài chữa bệnh? Nghịch lý thay, ông chủ Hoa Sen thì ngày càng giàu sụ nhờ “chiêu trò” lách tiền thuê đất, người dân nơi đây phải đối mặt thảm họa môi trường của Fomosa thứ 2 đang sắp xảy ra.
Ông chủ Hoa Sen thì ngày càng giàu sụ nhờ chiêu trò lách tiền thuê đất, người dân nơi đây phải đối mặt thảm họa môi trường của Fomosa thứ 2
Tham nhũng “chính sách”
Không những thế, những tỷ phú BĐS tạo mối quan hệ với giới quyền lực bằng cách chia sẻ địa tô như: chênh lệch giá đất, khai thác khoán sản, phá rừng. Họ và nhóm lợi ích xem hệ thống chính quyền như “công cụ” làm lợi cho họ, điều đó gây thiệt hại cho cộng đồng, quốc gia.
Điển hình vụ cao ốc 50 tầng tại Giảng Võ của các tập đoàn: Vingroup, T&T, và Tân Hoàng Minh. Được xem là ví dụ cho trường họp “tham nhũng chính sách”.
Trong khi báo chí trong nước gần như “lãng quên” vụ này thì Facebooker là Nguyễn Anh Tuấn nhà hoạt động xã hội Đà Nẵng đã đi tìm hiểu thông tin. Việc thâu tóm khu đất vàng với giá rẻ của các tập đoàn này là sự mất mát không gian công cộng mà còn làm thiệt hại cho nền kinh tế. Ban đầu khu đất vàng 50 Giảng Võ được quy hoạch làm triển lãm, không thu hút nhà đầu tư. Các tập đoàn Vingroup, T&T, và Tân Hoàng Minh mua với giá chỉ 21,5 triệu đồng/m2. Sau một thời gian chính quyền Hà Nội có chính sách quy hoạch xây chung cư cao cấp, và giá thị trường lúc này là khoản 200–300 triệu đồng/m2.
Như vậy để giành lấy khu đất này, họ đã tung tin giả, làm lũng đoạn thị trường, mua được chính sách làm lợi cho mình. Trong khi người dân phải bỏ ra chi phí rất cao để sở hữu nhà ở khu này.
Quan hệ thân hữu
Những doanh nghiệp bình thường khó mà có thể tiếp cận được chính sách quy hoạch đất đai. Mà chỉ những DN BĐS lớn có “quan hệ thân hữu” mới tiếp cận được. Họ khai thác triệt để mối quan hệ này bằng cách: Họ nhờ giới quan chức thu hồi đất giá thấp, rồi bán lại cho khách hàng giá cao gấp mấy trăm lần, nhờ vậy mà họ trở thành những triệu phú, tỷ phú rất nhanh trong lĩnh vực này.
Phạm Chi Lan nói: “Cái “được” của ngành bất động sản đi kèm cái “mất” của hàng ngàn người dân bị mất sinh kế, tạo nên nỗi bức xúc lớn cho xã hội.”
Vụ sân golf trong sân bay Tân Sơn Nhất của đại gia Dương Công Minh là minh chứng khác. Sân golf này chỉ phục vụ giải trí không đóng góp gì vào sản xuất, cũng như công nghệ, mà gây ra sự bất ổn cho nền kinh tế. Mặc cho máy bay không có chỗ đỗ, sân bay ùn tắc vì quá tải, sân golf của đại gia này vẫn nằm hiên ngang uy hiếp an toàn bay và tính mạng người dân thành phố. Bất chấp lời kêu gọi giao lại đất mở rộng sân bay của cử tri va người dân thành phố, nhưng sân golf của ông vẩn thản nhiên nằm đấy như đang thách thức dư luận và chính quyền sở tại. Trên thế giới xưa nay chưa có tiền lệ như thế này.
Sở dĩ, ông Minh bất chấp dư luận phản đối, bất tuân quy định pháp luật là do có sự hậu thuẫn từ phía quân đội. Nhóm lợi ích thật khổng lồ, nếu đất nước tồn tại những nhóm lợi ích như thế này, liệu nên kinh tế có phát triển hay không?
Gây bất ổn cho xã hội
Theo báo cáo của Bộ Tài Nguyên môi trường năm 2014 có tới 3.300 đơn thư tố cáo khiếu nại, tranh chấp đất đai chiếm hơn 97% trong tổng số đơn tố cáo. Năm 2015 có tới 64% khiếu nại tố cáo. Việc khiếu nại tranh chấp đất đai, chiếm tỷ lệ cao và có chiều hướng phức tạp, gây mất trật tự an toàn xã hội tạo ra dư luận tiêu cực trong xã hội và nhân dân. Điều này gây tốn kém tiền bạc, thời gian khi người dân phải khiếu kiện đòi quyền lợi chính đáng.
Cụ thể vụ dân khiếu nại tại dự án Khu đô thị du lịch sinh thái FLC Sầm Sơn tại thôn Hồng Thắng (xã Quảng Cư thị xã Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa của tập đoàn FLC – ông Trịnh Văn Quyết đền bù giá đất không thỏa đáng, giá đất rẻ như “mớ rau, con cá”. 28 hộ dân sẽ phải dời đi, dành 20ha đất cho FLC thực hiện dự án này tiền đền bù GPMB 1,2 triệu đồng/m2, mua đất làm nhà mới 2,5 triệu đồng/m2.
Không chỉ tàn phá rừng phòng hộ, FLC còn cướp đất dân, ngang nhiên ngăn đường, cấm biển không cho người dân đi lại và đánh bắt cá, đẩy người dân vào bước đường cùng. Quá bức xúc, Ông Ngô Hữu Dương (thôn Hồng Thắng, Quảng Cư) nói: “Chúng tôi đã chấp nhận nhường cho FLC rất nhiều, từ đồng ruộng, bãi tôm, bãi biển, rừng phòng hộ, nay chỉ còn cái nhà để ở FLC cũng muốn lấy nốt làm biệt thự. Sao chính quyền lại có thể đứng ra lấy đất của dân với giá rẻ mạt giao cho doanh nghiệp thế được?”.
Theo các thông báo của UBND thị xã Sầm Sơn, hộ gia đình ở vị trí 1 đường Thanh Niên sẽ được đền bù với giá 2,5 triệu đồng/m2; vị trí 2, 3 chỉ có từ 1,2-1,4 triệu đồng/m2. Thực tế, giá thị trường đang giao dịch ở khu vực này, vị trí 1 có giá từ 40 -50 triệu đồng/m2.
FLC không thể hung hăng ngang ngược nếu không có sự hậu thuẫn của chính quyền Thanh Hóa. Nghe đâu giữa Trịnh Văn Quyết và Bí thư Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến có mối “giao tình” thâm sâu, đến nỗi ông này còn chỉ đạo Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hoá chi tiền ngân sách thu hồi đất cho FLC của Quyết nhanh chóng lấy được đất. Lẽ ra việc đền bù GPMB là của doanh nghiệp và người dân, nhưng ông Chiến đã dùng quyền lực của mình để đẩy nhanh tiến độ. Liệu chăng đây là điển hình cho mối quan hệ thân hữu của giới kinh doanh? Có hay không những phong bì “lót tay” không hề nhỏ để ông Quyết sai khiến cả chính quyền Thanh Hóa?
Trong khi người dân nghèo Thanh Hóa đang rơi nước mắt thì ông Trịnh Văn Chiến – Bí thư tỉnh ủy – Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh Thanh Hóa và Chủ tịch Tập đoàn FLC Trịnh Văn Quyết vẫn tươi cười sau mỗi dự án được thi công.
Bị ép giá đền bù, người dân phải chịu cảnh mất nhà mất đất, vào khu tái định cư thì phải mua đất với giá cao. Phải chăng số tiền chêch lệch đó di vào túi của ông chủ FLC Trịnh Văn Quyết và nhóm lợi ích?
Để khép lại bài viết, xin trích dẫn khẳng định của ông Phạm Tất Thắng, Cố vấn Cấp cao Viện Nghiên cứu Thương mại (Bộ Công Thương): “Sự tăng vọt về số người siêu giàu của Việt Nam lại tỷ lệ nghịch với sự tăng trưởng GDP của đất nước. Nhiều tỷ phú USD nhưng lại không có nhiều người giàu lên nhờ sản xuất hàng hóa có phẩm chất cao, tạo thêm việc làm đóng góp vào GDP hoặc tham gia vào phát triển bền vững. Chính điều này làm cho nợ công tăng cao”.
Giới siêu giàu ngày càng đông, nợ công Việt Nam ngày càng lớn. “Điều này chứng tỏ sự giàu lên của đa số “đại gia” lại làm nghèo đi đất nước.” – ông Thắng kết luận.
Tường Vân
(BlueVN)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

DƯ ÂM TĂNG MINH PHỤNG



Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi và ngoài trời
Dọn nhà khai quật được tấm hình này. Đây là tôi phỏng vấn Bộ trưởng Công an Lê Minh Hương về vụ án Minh Phụng. Cuộc phỏng vấn không đăng báo được, vì ông Bộ trưởng nói ông chỉ nói quan điểm riêng của ông, không đưa lên báo. Quan điểm của ông là : Cái gì hình sự thì hình sự, cái gì dân sự phải dân sự, doanh nghiệp và người lao động cần được tạo điều kiện hoạt động bình thường.
Cũng trong ngày hôm ấy, tôi có dự tổ thảo luận tại Quốc hội, có ông Nông Đức Mạnh phát biểu, lúc này ông là Chủ tịch Quốc hội. Ông Mạnh cũng nói, cái gì hình sự thì hình sự, cái gì dân sự phải dân sự, cùng một quan điểm như ông Lê Minh Hương. Nhìn thấy tôi ghi lời ông, khi giải lao ra hành lang, ông bảo tôi không được đưa lời ông lên báo.
Đến bây giờ tôi vẫn không thể hiểu vì sao vụ án này lại “nhạy cảm” chính trị đến vậy.
Vụ án Minh Phụng gây chấn động một thời, đến giờ không thể nói là không còn dư âm. Dù theo luật hồi đó hay là bây giờ thì ông Tăng Minh Phụng cũng không đáng chết. Quyết tâm làm giàu nhanh dẫn đến phiêu lưu không dự lường được rủi ro do sự bất cập bất trắc từ luật pháp đã dẫn ông đến cái chết oan uổng. Giờ thì ai cũng biết, tổng tài sản của Minh Phụng nếu tính theo giá thị trường thì vượt xa tổng nợ mà Công ty này phải trả. Chính sách hai giá về đất đai và ý chí chính trị muốn triệt hạ “tư sản ngóc đầu dậy” trong kinh tế thị trường hồi ấy là nguyên nhân chính dẫn đến cái chết của ông.
Báo Thanh Niên muốn tìm cách gỡ nỗi oan để cứu Minh Phụng nhưng bất lực. Chính tôi được phân công đi phỏng vấn hoặc ghi lại phát biểu của các nhà lãnh đạo nói những tiếng nói công minh giảm nhẹ tội cho Minh Phụng, nhưng dù chỉ một chút công bằng cũng không làm sao có thể đăng báo.
Rất nhiều người lao động, rất nhiều người nghèo đã gửi đơn xin tha chết cho Minh Phụng, nhưng dù họ đông đến bao nhiêu cũng không làm thay đổi ý chí chính trị của một số nhà lãnh đạo cao nhất lúc bấy giờ.
HOÀNG HẢI VÂN


Phần nhận xét hiển thị trên trang

ÔNG NGÔ ĐÌNH DIỆM





Ngày này 56 năm trước, được sự hậu thuẫn bật đèn xanh của chính quyền Kennedy, anh em ông Ngô Đình Diệm – Ngô Đình Nhu bị quân đảo chính sát hại. Lịch sử sẽ còn đánh giá anh em ông và công tội của nền “đệ nhất cộng hòa” ở miền Nam Việt Nam.
Nếu như các nhà tình báo chiến lược của miền Bắc và của Quân Giải phóng đánh giá đối phương như những gì được tuyên truyền, thì miền Bắc và Quân Giải phóng khó có thể giành được chiến thắng. Tôi đã gặp các nhà tình báo chiến lược quan trọng nhất, từ Trần Quốc Hương, Phạm Xuân Ẩn đến Nguyễn Đức Trí và Đặng Trần Đức. Họ đã nói về đối phương đúng với tầm cỡ của đối phương. Cái tút ngắn này chỉ đề cập đến ông Ngô Đình Diệm.
Ông Trần Quốc Hương (Mười Hương) là trùm tình báo, là người chỉ huy ông Phạm Xuân Ẩn trong thời gian đầu. Ông đã bị chính quyền Ngô Đình Diệm bắt, trong khi bị giam giữ, ông Ngô Đình Nhu cùng ông Ngô Đình Cẩn đã gặp ông. Tôi hỏi ông có bị tra tấn dã man như báo chí nói không, ông bảo không. Vì gặp Ngô Đình Nhu mà sau này người ta đã gây rất nhiều khó đễ cho ông Mười Hương, chính ông Lê Đức Thọ phải bảo lãnh nên ông mới được lên tới chức Bí thư Trung ương Đảng. Câu chuyện này tôi đã viết đăng trên báo Thanh Niên. Ông nói, Ngô Đình Diệm là người yêu nước “theo cách của ông ấy”, rằng ông ấy vẫn muốn bên cạnh mình có những trí thức lớn yêu nước như ông Hoàng Minh Giám, Nguyễn Văn Huyên ... bên cạnh cụ Hồ. Bởi vậy mà ông Diệm ông Nhu rất tin tưởng nhà tình báo Phạm Ngọc Thảo, vốn là một chỉ huy quân đội Việt Minh. Phạm Ngọc Thảo đã “lật bài ngửa” nhân thân của mình khi “về” với chính quyền Ngô Đình Diệm.
Tướng Nguyễn Đức Trí (Sáu Trí) là trùm tình báo miền, là người chỉ huy trực tiếp ông Phạm Xuân Ẩn, có giao cho tôi bản hồi ký của ông, trong đó có đề cập đến trường hợp Phạm Ngọc Thảo. Theo ông Sáu Trí, khi được bổ nhiệm làm Tỉnh trưởng Bến Tre, Phạm Ngọc Thảo đã thả 2000 tù chính trị và tuyên bố rằng đây là chính sách thân dân của Ngô Tổng thống. Cơ quan an ninh VNCH đã báo lên ông Ngô Đình Diệm, kết luận Phạm Ngọc Thảo chính là “Việt cộng”. Ông Diệm không những không trách phạt ông Thảo mà còn tuyên bố rằng, ông Thảo làm rất tốt, các tỉnh phải học tập ông Thảo. Đây là tài liệu của cơ quan tình báo, không phải những lời “minh oan” gì cho ông Diệm.
Nhân ngày cáo chung của nền đệ nhất cộng hòa ở miền Nam, chỉ nói lại vài thông tin về ông Diệm dưới cái nhìn của các nhà tình báo chiến lược, không bình luận gì thêm.
HOÀNG HẢI VÂN
(Ông Ngô Đình Diệm, ảnh lấy từ Wikipedia)


Phần nhận xét hiển thị trên trang