Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2019

Lời thú nhận của Albert Einstein:



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tại sao Việt Nam không trở thành một tỉnh của Trung Quốc? | Nhà báo Phan...

Tại sao Việt Nam không trở thành một tỉnh của Trung Quốc? | Nhà báo Phan... Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khi nào Trung Quốc tấn công Việt Nam? | Nhà báo Phan Đăng

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một tổn thất cho văn hóa và văn học VN..


Hay tin muộn quá. Thương tiếc vô vàn. Một tổn thất cho văn hóa và văn học VN.
'Vẫy gọi nhau làm người", tôi thích cuốn này nhất của Anh. Nồng nhiệt, say đắm, dấn thân, sang trọng. Người trong nước đã được đọc đâu, vì có cho in đâu mà đọc? Anh cũng là những Việt kiều ở Pháp vì yêu nước nên kiến nghị nhà nước VN phải thế nọ thế kia, thế là bị dọa đừng có về nghen, sẽ bị làm phiền. Thế là mấy chục năm anh không về, sau này có được khều, cũng không muốn về và...đã không thể về nữa rồi.
Bìa sách tôi post cùng ở đây là tập truyện Anh dịch cho 14 tác giả in ở Pháp 1997: Ng Huy Thiệp, Ng Q Thân, Ng Thị Ấm, Tạ Duy Anh, Tr Trung Chính, Đỗ Phước Tiến, Xuân Đài, Dương Thanh Vũ, Tr Thùy Mai, D Thu Hương, Lại Văn Long, Nguyễn Bản, Bảo Ninh, Trần Vũ.
Anh cũng là người dịch sang tiếng Pháp và in ở Paris 16 đầu sách khác của nhiều tác giả VN quan trọng.
Một nén nhang từ xa cho Anh, bạn quý của chúng tôi. Gặp anh Thân và lại đùa nhau trên ấy rồi, anh nhỉ? Yêu anh nhiều lắm.
(Bài viết về NQT và tôi đã in vào Di cảo nă 2017)
Nguyễn Quang Thân
nhà văn trung thực với chữ nghĩa của mình
Phan Huy Đường
Tôi biết Nguyễn Quang Thân qua tiểu thuyết Ngoài khơi miền đất hứa. Đọc nó, tôi xúc động, sững sờ. Ở Việt Nam "xã hội chủ nghĩa" mà có tác giả hành văn dựng truyện mới lạ, hiện đại đến thế ! Lúc ấy anh Minh đang thèm dịch văn chương Việt Nam sang tiếng Pháp. Tôi bảo: thèm dịch văn thì cứ dịch, nhưng không dịch thử chơi chơi một truyện ngắn xem sao, mà dịch hẳn một tiểu thuyết với mục đích xuất bản, nếu đồng ý, tôi giới thiệu.Thế là anh Minh lao vào dịch Ngoài khơi miền đất hứa.
Kể cũng liều: anh Minh còn trẻ, chưa hề viết văn, dịch văn. Nhưng biết làm sao giờ? Tôi muốn thành lập một bộ sách văn chương Việt Nam ở một nhà xuất bản Pháp. Để độc giả Pháp, khi cần, biết tìm văn chương Việt Nam ở đâu. Bộ sách ấy sẽ làm bàn đạp cho văn chương Việt Nam đi vào văn học Pháp, nhà văn vào trước mở đường cho nhà văn tới sau. Chuyện ấy, một mình tôi không thể làm được. Ngoài Kim Lefevre, tôi không quen ai có thể hợp tác. Đành "đào tạo" dịch giả trẻ.
Thử nghiệm đầu tiên với một cậu sinh viên rất mê dịch văn và đầy tin tưởng ở mình, tôi vỡ mặt. Nhưng chưa nản chí. Anh Minh dịch xong chương nào, gửi cho tôi bản thảo, hỏi OK?. Tôi yên tâm: đừng lo người nhạy cảm văn chương. Đó là điều cơ bản, không ai dạy ai được, không ai học ai được. Mọi chuyện còn lại, học được hết. Quả nhiên, tác phẩm mới vừa xuất bản, liền được tuyển dự một giải văn chương của đài Radio France International và vào chung kết.
Tôi gặp Nguyễn Quang Thân khi chàng được thành phố Bordeaux mời làm khách cư ngụ văn chưong (residence litteraire) trong một tháng. Lúc ấy tôi được mời tham dự với sinh hoạt văn chương văn hoá ở Bordeaux. Phòng tôi ngay cạnh căn hộ của chàng. Sáng sáng, tôi tới chàng uống trà. Chàng uống trà kiểu truyền thống, ấm đất nung màu nâu nhỏ xíu, nửa trà nửa nước. Chén trà chỉ một hớp là cạn, nhưng chàng nhâm nhi có thể nửa giờ chưa hết. Chỉ ở dịp này tôi mới được uống trà kiểu ấy.
Ngày ngày, hai đứa lang thang trong thành phố thi vị này. Lúc ấy, Unesco đã ghi danh Bordeaux là di sản của nhân loại. Bordeaux đang được cải tạo. Có những khu phố lộng lẫy hiện đại. Có những khu phố nghèo xác xơ, nhưng rất đẹp và, đặc biệt có sinh hoạt văn hoá văn nghệ cởi mở, dồn dập. Có một tiệm ăn trứ danh, bán một món ăn duy nhất : "L'Entrecote". Muốn ăn, chỉ có một cách: đến sớm sắp hàng vào cửa, tiệm không nhận giữ chỗ cho bất cứ ai. Và, thú vị hơn cả, có hai người bạn hợp tính hợp gu đi dạo, tán gẫu trời biển với nhau. Đặc biệt, chuyện gì đi nữa, nghiêm trọng đến mấy, như chuyện đấu đá giữa Tố Hữu và phe nhân văn đòi đổi mới chẳng hạn, qua mắt Nguyễn Quang Thân đều thấm vẻ hài hước.
Một lần, bước vào một phố cổ nhỏ, thấy phố mang tên L'Esprit des Lois (Tinh Thần Pháp Luật, tác phầm lừng danh của Montesquieu, nền tảng của thể chế tam phápn quyền đời nay), tôi buồn buồn nghĩ : ngày nào ở Hà Nội mới có một con đường mệnh danh Bình Ngô Đại Cáo ? Vài phút sau, trong một phố khác, khắc trên mặt đường, một câu văn của Montaigne. Tôi bùi ngùi. Đúng, Bordeaux có quyền tự hào là nôi của tư duy về pháp luật. Đúng, Bordeaux có quyền tự hào là quê hương của một trong những ngòi bút đã sáng tạo ra tiếng Pháp hiện đại mà Thân và tôi đang đứng.
Bữa đó, chẳng biết tán gẫu với nhau thế nào mà khiến chàng nói : Tôi là nhà văn coi như nếu tôi đã viết một câu văn tồi, thì toàn bộ tác phẩm của tôi đáng vứt vào sọt rác. Tôi hiểu liền, ớn ớn. Hay cũng tốt, dở chẳng sao, đúng thì mừng, sai thì nhận, có sao đâu. Nhưng, viết tồi thì không viết. Lạ thật, có lẽ chỉ riêng với chàng, câu nói ấy không khiến tôi bật cười. Tôi chỉ nghĩ : ông anh thức thách ở mức cao đấy. Từ đó, mỗi khi có dịp đọc hay đọc lại một tác phẩm của chàng, tôi chờ xem xem có câu văn tồi nào chăng. "Đành" công nhận: Nguyễn Quang Thân là nhà văn không có khả năng viết một câu văn tồi.
Tôi cũng viết lăng nhăng đủ thứ văn phong trong đủ thứ lĩnh vực, tiếng Việt, tiếng Pháp. Tôi cũng mong được như Nguyễn Quang Thân, sẽ không bao giờ viết một câu văn tồi hay đểu. Khó quá. Để xem sao.
P.H.Đ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Biển Đông : Việt Nam lên án Trung Quốc vi phạm chủ quyền tại hội nghị ASEAN


Trong hội nghị cấp cao ASEAN – Trung Quốc về việc thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông (SOM-DOC) lần thứ 18 tổ chức tại Đà Lạt hôm qua 15/10/2019, Việt Nam tố cáo Trung Quốc đã vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam, gây tác động tiêu cực cho an ninh khu vực.

Một hòn đảo không có người ở thuộc quần đảo 
Trường Sa, Biển Đông. Ảnh chụp ngày 21/04/2017.
Tuổi Trẻ và VnExpress dẫn lời thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Quốc Dũng, nhấn mạnh « những diễn biến phức tạp » trên Biển Đông đã cho thấy sự cấp thiết cần có Bộ quy tắc ứng xử ASEAN-Trung Quốc (COC) để ngăn ngừa những hành động tương tự trong tương lai. Theo ông, các hành vi của Trung Quốc gây bất lợi cho cuộc đàm phán về COC.

Thứ trưởng Nguyễn Quốc Dũng cũng khẳng định lập trường của Việt Nam về Biển Đông phù hợp với luật pháp quốc tế và Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) 1982, mà cả Việt Nam và Trung Quốc đều là thành viên.

Tuyên bố trên được đưa ra trước các quan chức cấp cao của 9 nước ASEAN và Trung Quốc. Tuy không giữ vai trò chủ tọa (Trung Quốc và Philippines đồng chủ trì hội nghị), nhưng đoàn Việt Nam thẳng thừng tố cáo các hành vi đơn phương của Trung Quốc tại vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam. Như vậy đã Hà Nội bắt đầu mạnh dạn hơn, sau khi phó thủ tướng Phạm Bình Minh trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc hôm 28/9 đã bày tỏ lo ngại về việc vi phạm chủ quyền của Việt Nam tại Biển Đông, nhưng không nêu đích danh Trung Quốc.

Từ đầu tháng 7/2019, Bắc Kinh đã đưa tàu Hải Dương Địa Chất 8 (Haiyang Dizhi 8) cùng với các tàu hải cảnh xâm nhập bãi Tư Chính thuộc vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa của Việt Nam, hoàn toàn không phải là vùng tranh chấp.

Nhóm tàu này vẫn liên tục hoạt động bất chấp các phản đối của Việt Nam. Trên thực địa hôm nay, theo trang Đại sự ký Biển Đông, tàu Hải Dương Địa Chất 8 đã vào cách đất liền Việt Nam chỉ có 70 hải lý, và khi một tàu cảnh sát biển Việt Nam ngăn chận, đã bị hai tàu hải cảnh Trung Quốc áp sát đe dọa.

(RFI)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thông tin thêm về tướng Lê mã Lương.

..
Phan Trí Đỉnh
Theo hẹn, đến nhà Lương – người bạn mà từ thủa thanh niên mình đã ngưỡng mộ, gần đây bị thằng Kiền, thằng Tuấn gọi là Lương chột.
Vào nhà ngồi chém như ngoài quán, chém bay đầu mấy thằng Việt gian bám đít tầu. Giật mình chợt nhớ trên yutube nói nhà Lương bị theo dõi gắt gao, bị ném đồ bẩn bị ... bla bla, mình hỏi có ... không ?
Lương cười tươi bảo: ông cũng tin bọn DLV à. Nhà tôi bình thường, thế mới biết bọn địch bây giờ lắm mưu nhiều kế. Chúng đang chia rẽ ta đấy ông ạ.
Cùng Lương ôn lại những ngày ở chiến trường Trị Thiên, Lương có mặt từ 1966 đến 1973.
Cùng Lương ôn lại những ngày chiến tranh biên giới 1979Trung quốc đánh ta, Lương có mặt – khi ấy thằng Thường Vạn Toàn bộ trưởng quốc phòng Trung quốc bây giờ mới là sư đoàn phó chỉ huy tàn sát nhân dân ta ở Đồng Đăng – Lạng sơn.
Nói về những lời của Lương đang gây xôn xao dư luận, Lương hỏi ý ông thế nào?
Mình nói: TÔI ỦNG HỘ ÔNG, SÁT CÁNH CÙNG ÔNG ĐẤU TRANH. ĐÃ BAO GIỜ CÁC TƯỚNG BỊ GỤC NGÃ NHIỀU NHƯ BÂY GIỜ CHƯA, MÀ LẠI GỤC VÌ TIỀN MỚI ĐAU CHO BỘ ĐỘI CỤ HỒ CHỨ. SỐ TƯỚNG BỊ LOẠI KHỎI VÒNG CHIẾN ĐẤU ĐÓ, CÓ MỘT ĐIỂM CHUNG LÀ ĐÃ BÔI TRO TRÁT TRẤU VÀO DANH DỰ QUÂN NHÂN ĐỂ KIẾM THẬT NHIỀU TIỀN.
CHÚNG TA ĐÁNH THẮNG MẤY CUỘC CHIẾN TRANH CHÔNG XÂM LƯỢC NHƯNG SỐ TƯỚNG HY SINH CHỈ ĐẾM TRÊN ĐẦU NGÓN TAY. NAY HÒA BÌNH RỒI TƯỚNG BỊ HẠ BỆ NHƯ NGẢ RẠ.
Hai là mình kể chuyện học sỹ quan của mình cho Lương nghe, những thằng học dốt kỹ năng chiến đấu là lại cho xuống học để trở thành sỹ quan chính trị. Nên nhìn bọn chính trị là dân quân sự rất ghét, nhất là khi về đơn vị là cứ săm soi mấy thằng quân sự giỏi giang.
Mình nói chuyện của mình chứ không nhằm vào chú bộ trưởng xuất thân từ sỹ quan chính trị. Vạch kế hoạch tác chiến, xem bản đồ, lên phương án tác chiến mình cho rằng sẽ phọt phẹt hơn dân quân sự là cái chắc. Quan võ thì ghét quan văn dài quần, thời nào cũng thế thôi. Nhưng cũng đừng chê quá thậm tệ, người ta tự ái nhất là những người ủy mị...
Hai thằng ngập trong niềm vui, nhất là khi Lương nói thật lòng là đã nói nhiều nhưng không thấu trời xanh, không biết lần này xông lên trong cuộc đấu tranh, biết có lay chuyển được gì không – dù Lương có thể gặp những tổn hại. Ngẫm lại Lương Một Mắt còn hơn mấy thằng sáng mắt nói càn.
Ra về, chụp ảnh chung với Lương để nhắc rằng hôm nay chúng ta cùng tuyên chiến không đội trời chung với nội xâm, ngoại xâm.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhạc Sĩ Thăng Long – Một Thời Long Đong Sửa Dù Dạo Trên Phố Sài Gòn


(trích bài viết Trần Quốc Bảo trong tuần báo Thế Giới Nghệ Sĩ số 164 phát hành ngày 30 tháng 3 năm 2018)
Tháng 11 năm 1993, lần đầu tiên tôi về thăm lại Saigon. Những ngày đầu đó, bao nhiêu thì giờ, người viết dành hết cho gia đình và bè bạn. Mãi đến tháng 3 năm 1995, tôi mới có dịp hội ngộ những khuôn mặt nhạc sĩ Saigon trước 75 tại quán nhà số 26 đường Đồn Đất… Kể từ đó, địa điểm này là nơi gặp gỡ thường xuyên mọi người mỗi khi tôi về thăm quê nhà.
Lúc đầu, tổ chức họp mặt ngay phòng dưới, về sau số lượng nhạc sĩ đến mỗi lúc mỗi đông. Tuy mọi người chỉ nói chuyện thuần túy về văn nghệ, không có “chính chị, chính em”, nhưng chủ quán “Khánh Cô Nương (chị ruột ca sĩ Duy Thanh) cũng bắt đầu e dè công an dòm ngó, vì vậy những buổi họp mặt sau này cả nhóm quyết định kéo hết lên lầu dù trên ấy ngồi rất nóng. Buổi tiệc nào cũng có đầy đủ mọi người với Thanh Sơn, Châu Kỳ, Mặc Thế Nhân, Hoàng Trang, Ngọc Sơn, Khánh Băng, Đynh Trầm Ca, Hoài Nam, Hàn Châu, Quốc Dũng, Lê Hựu Hà, Dzoãn Bình, Tô Thanh Tùng, Bảo Thu, Y Vũ, Hồng Vân (Trần Quý), Đài Phương Trang, Vinh Sử… Lâu lâu có thêm danh hài Phi Thoàn, Tâm Anh, Lê Duyên, Nguyễn Hữu Thiết, Nguyễn Ánh 9, Phùng Trọng… Tổ chức trên lầu, tuy kín đáo, nhưng thương nhất là hình ảnh nhạc sĩ Trúc Phương. Ông bị bịnh suyển, ra vô nhà thương triền miên, mỗi khi có tiệc, Ông phải đi lên một cầu thang cao và hẹp, mặt tái xanh không còn chút máu. Nhạc sĩ Khánh Băng mắt bị lòa, đi đâu cũng có một người em tên Thịnh giúp chở, đôi khi Ông đi cùng với Tám Bến Tre một nhạc sĩ trẻ tài hoa và có lòng. Riêng có một người lúc nào cũng mồ hôi mồ kê đến trễ, đó là nhạc sĩ Thăng Long, nhân vật chính của bài viết kỳ này.
Tiệc họp mặt tháng 3 năm 1995 tại quán Đồn Đất. Từ trái: Ngọc Sơn, Trúc Phương, Mặc Thế Nhân, Thanh Sơn, Thăng Long (bị che).. Đài Phương Trang(áo xanh), 1 anh, Đynh Trầm Ca, Bảo Thu, Quốc Dũng, Hồng Vân (Trần Quý), Hoàng Trang
Mỗi khi Ông Thăng Long đến, người ông mồ hôi luôn đổ ra như tắm. Mười lần, đến trễ đủ mười. Hỏi ra, mới biết Ông có hẹn đi sửa dù dạo cho khách quen ở một nơi rất xa, phương tiện duy nhất là xe đạp. Nhiều buổi đạp xe ì ạch trên nửa tiếng đồng hồ mới tới nơi họ cần. Có ngày trời mưa nằm nhà, thế là đói… Vì thế dù có tiệc, Ông cũng phải lo kiếm cơm trước, không đi đúng hẹn kể như mất mối lần sau. Người viết hỏi Ông nghề này bây giờ còn nhiều khách không? Nhạc sĩ Thăng Long than thở, bây giờ kinh tế có vẻ khá hơn xưa, nhiều người hư dù mua ngay dù mới, khách càng ngày càng cạn… Nghề đánh giầy thì còn gặp dân sang, thỉnh thoảng được “bo”, chứ còn sửa dù cho dân nghèo, hôm nào không kỳ kèo giá là ngày ấy phước lớn.
Tôi luôn nhớ hình ảnh Ông ngồi trong bàn tiệc khác hẳn nhiều người. Các nhạc sĩ mỗi người mỗi nét. Châu Kỳ có rượu vào là lớn tiếng. Các anh Thanh Sơn, Mặc Thế Nhân, Bảo Thu ra ngoài nhiều, biết rõ nhiều điều, nên kể bất cứ chuyện gì, người ngồi nghe say sưa thưởng thức. Ngọc Sơn, tác giả Hoang Vu, 100 Phần Trăm, nói chuyện luôn từ tốn nhẹ nhàng. Quốc Dũng, Hoàng Trang.. ít nói mà đôi mắt luôn cười. Chỉ có nhạc sĩ Thăng Long, ngồi thật yên lặng, đôi mắt buồn xa xăm vương đầy u uẩn. Hình như đã lâu lắm rồi, Ông mới có dịp gặp lại những người đồng nghiệp cũ, những người đã sinh hoạt cùng với Ông những ngày một thời vang bóng… Có lẽ trong phút giây đó, biết bao kỷ niệm xưa ùa về như giông bão, và vì thế chăng, đôi mắt Ông cả buổi rưng rưng giữa lúc tiệc vui đang ồn ào náo nhiệt.
Ảnh lưu niệm Nhạc sĩ Thăng Long (phải) và Trần Quốc Bảo trước cửa quán 26 Đồn Đất chụp tháng 3 năm 1995.
Tháng 9 năm 1995, ca sĩ Bích Ly của ban CBC và Diamond Bích Ngọc nhờ người viết chuyển giao mỗi người 50 đô biếu nhạc sĩ Thăng Long. Nhân dịp tôi có chuyến về thăm quê hương, nhủ thầm trong lòng sẽ tự tìm đến nhà Ông để thăm. Loay hoay công việc ở Saigon, quay đi quay lại đã đến ngày về lại Mỹ. Ngày lên xe tìm nhà nhạc sĩ Thăng Long cũng là lúc chỉ còn vài tiếng nữa là phải ra phi trường Tân Sơn Nhất về lại Hoa Kỳ. Cầm trên tay địa chỉ 91/33 Đinh Tiên Hoàng, phường 3, Quận Bình Thạnh, tôi và nhạc sĩ Trần Thái Học không nghĩ là mình sẽ qua mấy chục cái “sẹt” (sur) để vào được tới cửa nhà Ông.
Đi tìm nhà, nhằm mùa mưa, nên khi đến cái hẻm thứ ba thì nước đã ngập lên hơn mắt cá chân. Nhờ những người hàng xóm tốt bụng chỉ dẫn, chúng tôi rồi cũng tìm ra được nơi Ông cư ngụ. Lách vào cái ngõ hẹp cuối cùng chỉ vừa vặn cho một người đi, chúng tôi nhìn thấy được nơi ông ở. Đó là một gian phòng ọp ẹp chật chội, còn đúng vài bước chân nữa là tới một rạch nước dơ đầy bùn hôi đen ngòm. Hôm đó là 11 giờ sáng, hàng xóm bảo Ông đi sửa dù dạo ngoài đường chưa về. Tôi nói với Trần Thái Học ráng chờ Ông thêm 1 tiếng nữa xem sao… Từ ngoài nhìn vào cửa sổ nhà, gian phòng nghèo nàn chỉ có vỏn vẹn một tủ thờ, một tủ đứng, một giường ngủ, một bàn ăn và vài cái ghế, một đồng hồ treo tường, một cây guitar máng trên vách… Hình như tất cả những món đó cùng với chiếc xe đạp Ông đi là toàn bộ gia tài có được của một nhạc sĩ nổi tiếng Việt Nam.
Nơi Ông ở chỉ có vỏn vẹn một tủ thờ, một tủ đứng, một giường ngủ, một bàn ăn và vài cái ghế, một đồng hồ treo tường, một cây guitar máng trên vách… Hình như tất cả những món đó cùng với chiếc xe đạp Ông đi là toàn bộ gia tài có được của một nhạc sĩ nổi tiếng Việt Nam.
May sao, chờ khoảng 45 phút, Ông từ đâu đạp xe về nhà. Nhìn thấy hai chúng tôi, Ông không tin vào mắt của mình vì từ lâu chỗ ở của Ông Ông nào có ai bước đến. Bình thường Ông đi đến tối mới về nhưng hôm nay đem đồ nghề bị thiếu phải quay về nhà rồi lại đạp xe đi tiếp kẻo khách chờ. Tôi và Học chỉ kịp chụp cho Ông vài bức ảnh sau khi giao lại 100$, tổng cộng số tiền của ca sĩ Bích Ly và Diamond Bích Ngọc gửi biếu Ông. Và tấm hình bìa số này là bức ảnh chúng tôi đã chụp nhạc sĩ Thăng Long trong ngày hôm đó, ngày 30 tháng 9 năm 1995.
Khi về lại Mỹ, tôi có tường thuật chuyện này trên tạp chí Thế Giới Nghệ Sĩ, Và ở đoạn kết, tôi nhớ mình đã viết: “Xin một mơ ước nhỏ, mọi người hãy cho nhau sự công bình. Sự công bình hoàn toàn khác với sự xin xỏ phiền hà. Nếu Trung Tâm băng nhạc, Video nào đã ít nhất có một lần xử dụng nhạc của họ, xin hãy tôn trọng công lao của người sáng tạo ra những ca khúc đó. Đoạn này có thể làm buồn lòng một số những thân hữu, ca nhạc sĩ, chủ trung tâm… những người đã và đang đăng quảng cáo trong tờ báo này, xin quý vị cảm thông cho tôi. Một lần nào đó, nếu bạn đích thân đối diện trước những đời sống khó khăn của các nhạc sĩ Thăng Long, Hoài Nam, Lê Thương, Dzoãn Bình, Khánh Băng… và mới nhất là Trúc Phương, Văn Cao, Hoài Linh… những nhạc sĩ đã nằm xuống trong tận cùng khốn khó thì các bạn sẽ thấy mình đã xử sự bất công với những người vừa nêu như thế nào?
Một lá thư thăm hỏi. Một chút quà tình nghĩa. Có thể không là gì lớn lao về ý nghĩa vật chất nhưng chắc chắn nó sẽ là những mặt trời ấm áp vô cùng cần thiết cho tinh thần và cho cả vườn hoa âm nhạc Việt Nam hiện nay”.
Ảnh chụp tháng 9 năm 1995 trước cửa quán nhậu Đồn Đất. Từ trái sang: Quốc Vượng (số 1 – con trai của nhạc sĩ Anh Phong và là anh ruột của guitar Quốc Phúc), Tô Thanh Tùng (số 2), Dzoãn Bình (số 3), Giao – chồng ca sĩ Yến Khoa tức Hoàng Châu (số 4), Thăng Long (số 5), Mặc Thế Nhân (6), Thanh Sơn (số 7), Hoàng Trang (số 8), Ngọc Sơn (số 9), Trần Quốc Bảo (số 10), Quốc Dũng (số 11), Tám Bến Tre (số 12), Đynh Trầm Ca (số 13). Trong ảnh còn thiếu nhiều người như Châu Kỳ, Phi Thoàn, Hàn Châu, Vinh Sử, Hồng Vân (Trần Quý), Bảo Thu, Đài Phương Trang, Hoài Nam..
Nhân ngày giỗ năm thứ mười (30/3/2008), xin viết bài này để tưởng nhớ đến nhạc sĩ Thăng Long, tác giả của nhiều bài hát quen thuộc như Quen nhau trên đường về, Mưa khuya, Nói với người tình… Tuần qua, bầu trời Cali cả năm không mưa bỗng đâu đổ cơn giông bão mây đen xám xịt mấy ngày… Trong lúc tiếng mưa buồn tênh nhỏ giọt, người viết chợt nghe đâu đó vọng lại những lời nhạc mà Ông đã viết trong ca khúc Mưa Khuya:
Mưa ơi! này mưa có phải mưa thương nhớ ai?
Có phải mưa than khóc ai?
Mang kiếp tha hương bao năm giang hồ.
Không biết bây giờ anh ở nơi đâu…
Nhớ về Ông, người nhạc sĩ với đôi mắt thật buồn. Đôi mắt rưng rưng thật nhiều u uẩn giữa buổi tiệc vui ồn ào 23 năm trước.


Từ trái sang: Khánh Băng, Thăng Long, Jimmy J.C Nguyễn, Ngọc Sơn, Thanh Sơn đang họp mặt để nhận quà Tết từ chương trình Chút Tình Trao Nhau. Ảnh chụp ngày 17 tháng 2 năm 1996 tại Hotel Hương Việt (Photo: Trần Quốc Bảo)
Nhạc sĩ Thăng Long và Trần Quốc Bảo chụp ảnh lưu niệm tại Hotel Hương Việt (Bình Thạnh) ngày 21 tháng 3 năm 1997

Phần nhận xét hiển thị trên trang