Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2019

Thuyết Thiên Mệnh tạo sự mờ ảo về chủ quyền và lãnh thổ


Nhà ThươngBản quyền hình ảnhLIU JIN
Image captionVăn minh Trung Hoa: voi bằng đồng từ thời nhà Thương (thế kỷ 13-11 trước Công nguyên) trưng bài tại Pháp
Thương chiến Mỹ - Trung và 'biểu tình đường phố' ở Hong Kong dễ làm người ta quên đi một cuộc chiến đã từ lâu, từ vài nghìn năm trước.
Đó là trận Mục Dã (Battle of Muye) vào năm 1046 trước Công nguyên), khi Chu Vũ Vương đánh thắng vua Trụ của nhà Thương.
Nhưng trước cuộc chiến này, người tiền nhiệm của Chu Vũ Vương là Văn Vương đã có chiến dịch tuyên truyền chống lại Thương.
Ông vua này nghĩ ra thuyết Thiên Mệnh (天命 -Tianming), dùng khái niệm Thiên (Trời), thay thế Thượng Đế, vị thần của nhà Thương.
Trời mang tính triết lý trừu tượng hơn, ảo hơn một ông Thượng Đế nhân cách hóa nào đó.
Chiến thắng của Vũ Vương được nhà Chu coi là bằng chứng rằng Mệnh Trời đã về tay họ để lên thay nhà Thương nắm ngôi Hoàng đế.
Không chỉ dừng ở đó, thuyết Mệnh Trời (Mandate of Heaven) đã thống trị tư tưởng chính trị và quan hệ quốc tế của Trung Hoa từ nhà Chu đến nay.
Nó gồm bốn phần cơ bản và mỗi điểm là một nguyên tắc của logic quyền lực:
  1. Trời trao cho vị quân vương quyền lực (tính chính danh)
  2. Trời chỉ có một nên Đất chỉ có một thiên tử (tính duy nhất);
  3. Vua sống đạo đức thuận mệnh trời thì được cầm quyền (tính luân lý);
  4. Quyền làm vua không giới hạn vào một triều đại (tính liên tục).
Phải nói rằng thuyết Thiên Mệnh là một tư tưởng cách mạng, đưa nhà Chu vượt lên các cuộc tranh giành, chém giết man rợ giữa các bộ lạc và dòng tộc thời đó.
Nó đã tạo sự bền vững cho các triều đại Trung Hoa qua nhiều nghìn năm.
Thiên Mệnh khác thuyết về 'ân sủng thần tính' (divine blessing) châu Âu dùng trong kỷ nguyên Thiên Chúa Giáo để củng cố quyền lực cho vua chúa.
Vì thuyết về quyền lực đến từ thần 'divine rights' ở châu Âu còn dựa trên tín điều của tôn giáo.
Không được giáo hoàng của Công giáo La Mã, hoặc các giáo chủ Tin Lành, Phúc Âm sau này như ở Anh và các nước Bắc Âu ban phước thì vua chưa thành vua.
Phe 'thần quyền' châu Âu nhân danh Chúa Trời ban 'ân sủng' từ đấng tối cao cho 'phe cầm quyền' trong lễ lên ngôi.
Còn với Thiên Mệnh, tự hoàng đế Trung Hoa đã là 'con trời', nhận mệnh cầm quyền trực tiếp từ trên ban xuống, không cần trung gian.
Thế quyền và thần quyền là một, và tập trung vào một người.
Thờ Hoàng ĐếBản quyền hình ảnhVCG
Image captionCa múa ở tỉnh Hà Nam trong lễ thờ cúng Hoàng Đế (Yellow Emperor) của thần thoại Trung Quốc mà sau người ta coi là tổ tiên của Hán tộc
Nhưng thuyết Thiên Mệnh ngay từ đầu đã mắc bệnh nói dối.
Khi nhà Chu mới chỉ làm vua, chưa làm đế, thì họ cũng chẳng có gì hơn Thương, mà Thương xét ra cũng chỉ là một trong rất nhiều lực lượng.
Lãnh thổ Thương và Chu kiểm soát nằm ở lưu vực Hoàng Hà, bên cạnh còn có nhiều bộ tộc khác.
Văn minh Trung Hoa thời Thương, Chu cũng chưa lan tới vùng hạ lưu Dương Tử, nơi đã có các vua chúa địa phương khác nắm quyền.
Nhận mình làm chủ toàn bộ Thiên Hạ, "phần dưới bầu trời" quả là tham, ai cũng thấy.
Vì thế, để phù hợp với nguyên tắc số 2 và 3 (xem ở trên), nhà Chu đã tạo ra huyền thoại về nhà Hạ, cho rằng Hạ đã cầm quyền cả nghìn năm trước nhà Thương.
Nhờ kịch bản này, việc chuyển quyền từ Hạ sang Thương rồi Chu mới hợp lý, mang tính liền lạc và duy nhất.
Tóm lại, việc soạn ra thuyết Thiên Mệnh ngay từ đầu đã vấp phải hai vấn đề: vẽ lại lịch sử và lãnh thổ mơ hồ.
Lãnh thổ là Thiên Hạ, không giới hạn ở biên giới nào, có thể bao phủ toàn bộ 'gầm trời', cái mà các vua Trung Quốc chưa bao giờ kiểm soát được.
Nhà NguyênBản quyền hình ảnhBETTMANN
Image captionTranh vẽ chiến thuyền nhà Nguyên đi sang Ấn Độ Dương
Phải đến nhà Thanh họ mới chinh phục Tân Cương, Tây Tạng.

Các bản sao của Thiên Mệnh

Thế nhưng tính mập mờ này không phải là đặc thù của tư duy chính trị Trung Hoa.
Đông Nam Á từng có các nước liên thuộc kiểu Mandala, chấp nhận tương quan xê dịch giữa các trung tâm quyền lực, coi nhẹ biên giới cứng.
Từ thời Trung Cổ, các bản sao của Thiên Mệnh được áp dụng ở Nhật Bản, Triều Tiên và Việt Nam.
Nhật Bản là kiêu nhất, coi vua của họ là Thiên Hoàng, dòng dõi thần linh.
Sau khi triều Đường ở Trung Quốc bị diệt thì Nhật gọi Trung Quốc là "ngoại triều", và tự nhận là "nội triều", hàm ý hậu duệ của mọi tinh túy từ nhà Đường.
Người Việt Nam tự nhận là Nam, đối lập với Trung Hoa là Bắc Triều, và coi vua nước Nam cũng là thiên tử.
Triều Tiên khiêm tốn nhất, chỉ nhận là "tiểu Trung Hoa", chia sẻ nhãn quan vũ trụ Thiên Mệnh.

Luôn sợ bị lật đổ

Về mặt tích cực, thuyết Thiên Mệnh cho phép lật đổ vua chúa 'trái mệnh trời', tức công nhận các vụ giết vua.
Điều này tạo tính chính danh cho nhà Chu khi diệt vua Trụ.
Nhưng nó cũng khiến vua Trung Hoa luôn sợ bị lật đổ, nhất là sau khi Mạnh Tử nói 'dân vi quý'.
Chưa kể vì không có một bên thứ hai, như Giáo hội La Mã ở châu Âu thời xưa, làm trọng tài, thế nào là "vua sống đúng mệnh trời", người ta phải mê tín.
Đầu tiên là mê tín về bản thân.
Những rối loạn xã hội - chuyện bình thường của vận động loài người -và các thiên tai đều bị giải thích là điềm xấu, là dấu hiệu vua "mất tín nhiệm của Trời".
Điều này khiến Trung Hoa khá giống Đế quốc La Mã đa thần trước kỷ nguyên Ki Tô giáo.
Sau khi Hoàng đế Nero giết mẹ đẻ, Tacitus viết:
"Chim oan mang tin dữ đã đáp lên mái cung đình, nhà đổ vì động đất, người yếu bị đám đông cuồng nộ dẫm đạp."
Thêm một trận hỏa hoạn to, thành Rome nổi loạn, Nero bị trục xuất khỏi cung điện và tự sát chết.
Nói như vậy để thấy tất cả sự phẫn nộ đến từ nhân dân trước hành vi sai trái của vua chúa thì Âu và Á đều giống nhau. Các điềm nọ, điềm kia chỉ là phần thêm vào.
Một hậu quả nữa của bệnh Thiên Mệnh là tính kiêu ngạo, chỉ cho mình là đúng.
Thay đổi triều đại là chuyện bình thường ở mọi nước, nhưng tại các xứ tin vào Thiên Mệnh, vua mới luôn tìm cách bôi nhọ ông vua cũ, gọi họ là "tà, nguỵ".
Chuyện này không xảy ra ở châu Âu, vì người ta quan niệm đa số chính trị gia ai cũng như ai mà thôi, cũng phải tính toán, sát phạt, dối trá.

Thiên Mệnh không còn phù hợp

Vấn nạn Thiên Mệnh chỉ hết cho đến khi người ta nghĩ ra một ông Trời khác là cử tri.
Chính trị ngày nay khá đơn giản, chẳng ai quan tâm đến Trời.
Nếu được cử tri bầu lên thì cứ việc cầm quyền, còn bị rút lá phiếu thì về nghỉ.
Cách luân chuyển quyền lực này không có gì huyền bí, nhưng cũng đỡ nguy hiểm cho nhà lãnh đạo vì thua phiếu thì về nhà, không bị ai giết cả.
Các anh hùng của Thế Chiến 2 như Winston Churchill, Charles de Gaulle đều bị lá phiếu cử tri cho về nhà nghỉ một cách yên ấm.
Nguyên tắc số 3 -tính luân lý của quyền lực - và nỗi sợ 'trái mệnh trời thì bị giết' đã không còn là vấn đề của thế giới ngày nay.
Còn nguyên tắc 1 - tìm chính danh từ ông Trời - cũng đã được các nhà khoa học châu Âu và Trung Quốc giải thích.
Giang Hiểu Nguyên viết trong "Thiên Học Chân Nguyên" về nguồn gốc thiên văn học (astronomy) của tư tưởng Thiên Mệnh.
Nhà Chu hóa ra đã đem các thành tựu của thiên văn học, việc tìm ra lịch nông nghiệp, định hình các mùa thời ấy để lập thuyết chính danh của tân triều đại.
TQBản quyền hình ảnhUNIVERSALIMAGESGROUP
Image captionThế giới quan Trung Hoa bị Phương Tây tấn công trực diện vào thời nhà Thanh. Tạp chí Puck của Mỹ vẽ hình Nữ thần Văn minh (Civilisalion) chỉ mặt Hoàng đế Trung Hoa, bảo phải giết ngay Rồng phản loạn. Tranh vào giai đoạn Thái Bình Thiên Quốc nổi dậy chống Thanh vào Thế kỷ 19
Một số học giả Trung Quốc cũng tin rằng Chu dùng hiện tượng sao chổi Halley xuất hiện năm 1057 trước Công nguyên để "nhận cho mình" Mệnh Trời.
Nhưng giới nghiên cứu Phương Tây đã tính lại rằng Halley Comet xuất hiện sau đó, không hề gần sự kiện Chu thắng Thương ở trận Mục Dã.
Tóm lại, như Peter Berger đánh giá thì đây là thể thức vũ trụ hóa quyền lực vua chúa (cosmization of the institution of kingship).
Những chuyện tương tự đã xảy ra với văn minh của người Maya, Ai Cập, các bộ tộc châu Phi, nên Mệnh Trời không có gì là độc đáo của Trung Quốc.
Chỉ có điều là nó vẫn còn sang cả thời hiện đại và tiếp tục tác động đến tư duy chính trị Trung Quốc.
Về lãnh thổ, Trung Quốc luôn viện dẫn lại lịch sử hàng nghìn năm để cho rằng họ đã làm chủ các vùng biển xa.
Dù các sách cổ Trung Quốc nhắc đến Nam Hải và việc tiến cống "ngọc trai" của các nhóm "Nam man", các chi tiết đó không có gì chính xác về việc xác định chủ quyền như quan niệm hiện đại.
Chưa kể, Khổng Tử từng nói 'thiên hạ vi công' (thiên hạ là của chung) và tinh thần này được Hugo Grocius nêu trong 'Mare Liberum' (The Freedom of the Seas, 1609), xác định rằng biển, đại dương là của tất cả mọi người.
Để biên giới trên biển, trên bộ 'co giãn' tùy sức mạnh quyền lực không phù hợp với các công ước hiện đại.
Mặt khác, tâm lý Thiên Mệnh khiến Trung Quốc rất khó khăn trong việc chấp nhận các quan hệ đa quốc gia (multi-state relations) một cách bình đẳng.
Chưa kể, tham vọng phải thu tất cả về cùng một gầm trời chỉ đang tạo ra vấn đề cho Trung Quốc ở Hong Kong và Đài Loan.
Raymond Dawson trong cuốn "The Chinese Experience" chỉ ra rằng tuy nhận là Con Trời, trên thực tế, hoàng đế Trung Hoa cũng...là người, chịu ràng buộc của mọi vấn đề thể chế, hệ thống quan lại.
Điều này khiến ông vua Trung Hoa rất nhiều khi chỉ dám "đe doạ ra tay" mà không dám làm, theo Dawson.
Vì bại trận có thể bị thiên hạ diễn giải là 'điềm xấu', khiến tính chính danh của vua tiêu biến và ông ta nhanh chóng bị lật đổ.
Thương chiến vì thế vẫn dùng dằng, cuộc đấu tranh giữa các quan niệm địa chính trị Mới và Cũ cũng chưa dứt.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2019

NGHIÊN CỨU TQ:

Cuộc khủng hoảng sắp tới của chế độ độc đảng Trung Quốc


Nguồn: Minxin Pei, “The Coming Crisis of China’s One-Party Regime”, Project Syndicate, 20/09/2019.
Biên dịch: Phan Nguyên
Vào ngày 1 tháng 10 năm nay, để đánh dấu 70 năm ngày quốc khánh nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Chủ tịch Tập Cận Bình sẽ có bài phát biểu nhằm ca ngợi thành tích của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) kể từ năm 1949. Nhưng bất chấp sự tự tin và lạc quan rõ ràng của ông Tập, các thành viên trên dưới của  Đảng ngày càng lo lắng cho triển vọng tương lai của chế độ – với những lý do chính đáng.
Vào năm 2012, khi Tập lên nắm quyền lãnh đạo ĐCSTQ, ông đã hứa rằng Đảng sẽ cố gắng mang lại những thành công vĩ đại trước thềm hai lễ kỷ niệm một trăm năm sắp tới, đó là ngày thành lập ĐCSTQ vào năm 1921 và ngày quốc khánh nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa vào năm 1949. Nhưng một sự suy giảm kinh tế dai dẳng và căng thẳng gia tăng với Hoa Kỳ có thể sẽ làm xáo trộn tâm trạng của ĐCSTQ trong lễ kỷ niệm năm 2021. Và chế độ độc đảng thậm chí có thể không tồn tại được cho đến năm 2049.
Mặc dù về mặt kỹ thuật không có giới hạn thời gian đối với một chế độ độc tài, nhưng ĐCSTQ đang đến gần với giới hạn tuổi thọ dành cho cho chế độ độc đảng. Đảng Cách mạng Thể chế Mexico từng nắm giữ quyền lực trong 71 năm (1929-2000); Đảng Cộng sản Liên Xô cầm quyền trong 74 năm (1917-1991); và Quốc Dân Đảng ở Đài Loan nắm quyền trong 73 năm (từ 1927 đến 1949 ở đại lục và từ 1949 đến 2000 tại Đài Loan). Chế độ Bắc Triều Tiên, một triều đại gia đình trị kiểu Stalinist đã cai trị 71 năm, hiện là đối thủ cạnh tranh đương thời của ĐCSTQ.
Nhưng các mẫu hình lịch sử không phải là lý do duy nhất khiến ĐCSTQ phải lo lắng. Các điều kiện cho phép chế độ phục hồi sau các thảm họa tự gây ra của chủ nghĩa Mao và trở nên thịnh vượng trong bốn thập niên qua phần lớn đã được thay thế bởi một môi trường ít thuận lợi hơn – và một số khía cạnh đã trở nên nhiều thù địch hơn.
Mối đe dọa lớn nhất đối với sự tồn tại lâu dài của Đảng nằm ở cuộc chiến tranh lạnh đang diễn ra với Mỹ. Trong phần lớn thời kỳ hậu Mao, các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã giấu mình trên trường quốc tế, cố gắng tránh xung đột trong khi xây dựng sức mạnh trong nước. Nhưng đến năm 2010, Trung Quốc đã trở thành một cường quốc kinh tế, theo đuổi chính sách đối ngoại ngày càng phô trương cơ bắp. Điều này đã làm bất an Hoa Kỳ, nước đã bắt đầu dần dần chuyển từ chính sách can dự sang chính sách đối đầu vốn đã rõ ràng hiện nay.
Với khả năng quân sự, công nghệ, hiệu quả kinh tế vượt trội cùng mạng lưới liên minh (vẫn mạnh mẽ bất chấp sự lãnh đạo mang tính phá hoại của Tổng thống Donald Trump), Mỹ có nhiều khả năng thắng thế trong cuộc chiến tranh lạnh Trung-Mỹ hơn so với Trung Quốc. Mặc dù chiến thắng của Mỹ có thể sẽ rất tốn kém, nhưng nhiều khả năng Mỹ sẽ định đoạt được số phận của ĐCSTQ.
ĐCSTQ cũng phải đối mặt với những thách thức kinh tế lớn. Cái gọi là phép màu của Trung Quốc được thúc đẩy bởi một lực lượng lao động lớn và trẻ, đô thị hóa nhanh chóng, đầu tư cơ sở hạ tầng quy mô lớn, tự do hóa thị trường và toàn cầu hóa – tất cả các yếu tố này đã suy giảm hoặc biến mất.
Những cải cách rốt ráo – đặc biệt là trong việc tư nhân hóa các doanh nghiệp nhà nước không hiệu quả và chấm dứt các chính sách thương mại tân trọng thương – có thể duy trì đà tăng trưởng. Nhưng, dù hô hào cải cách thị trường hơn nữa, nhưng ĐCSTQ miễn cưỡng thực hiện chúng, thay vào đó lại bám vào các chính sách có lợi cho các doanh nghiệp nhà nước và gây hại cho các doanh nghiệp tư nhân. Do khu vực nhà nước đóng vai trò nền tảng kinh tế cho chế độ độc đảng, nên triển vọng các lãnh đạo ĐCSTQ sẽ đột nhiên ủng hộ cải cách kinh tế triệt để là mờ mịt.
Xu hướng chính trị trong nước cũng đáng lo ngại tương tự. Dưới thời ông Tập, ĐCSTQ đã từ bỏ chủ nghĩa thực dụng, sự linh hoạt về ý thức hệ và lãnh đạo tập thể vốn đã rất hiệu quả trong quá khứ. Với sự áp dụng chủ nghĩa tân Mao của Đảng – bao gồm tuân thủ nghiêm ngặt ý thức hệ, kỷ luật tổ chức cứng nhắc và chế độ cai trị một người dựa trên việc gieo rắc nỗi sợ hãi – rủi ro của những sai lầm chính sách thảm khốc đang gia tăng.
Chắc chắn là ĐCSTQ sẽ không chịu sụp đổ mà không nỗ lực đấu tranh chống lại điều đó. Khi sự kiểm soát quyền lực suy yếu dần, có lẽ Đảng sẽ cố gắng khơi dậy chủ nghĩa dân tộc trong số những người ủng hộ, đồng thời tăng cường đàn áp những người chống đối.
Nhưng chiến lược này không thể cứu vãn nổi chế độ độc đảng của Trung Quốc. Mặc dù chủ nghĩa dân tộc có thể tăng cường sự ủng hộ dành cho ĐCSTQ trong ngắn hạn, năng lượng của nó cuối cùng sẽ tiêu tan, đặc biệt là nếu Đảng không thể tiếp tục cải thiện mức sống cho người dân. Và một chế độ phụ thuộc vào cưỡng ép và bạo lực sẽ phải trả giá đắt vì hoạt động kinh tế sẽ bị kìm nén, sự kháng cự của người dân gia tăng, chi phí an ninh leo thang, đi kèm với sự cô lập quốc tế.
Đây không phải là bức tranh đáng phấn khởi mà ông Tập sẽ trình bày cho người dân Trung Quốc vào ngày 1 tháng 10 tới. Nhưng không có liều lượng dân tộc chủ nghĩa nào có thể thay đổi được thực tế rằng sự tan rã của chế độ ĐCSTQ hiện đang đến gần hơn bao giờ hết kể từ khi kết thúc thời đại của Mao.
Minxin Pei là giáo sư ngành quản trị chính quyền của Đại học Claremont McKenna và là tác giả cuốn China’s Crony Capitalism.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ai đang đầu độc con người Việt Nam, hủy hoại thế hệ trẻ Việt Nam?

Nhà văn PHẠM ĐÌNH TRỌNG mới có thống kế đáng chú ý về những vụ người Trung Quốc phạm tội trên lãnh thổ Việt Nam, báo Thanh nien lại có bài bổ sung thêm một loại hành vi phá hoại kinh tế của tội phạm người Trung Quốc.
Cần phát động phong trào toàn dân bảo vệ an ninh Tổ Quốc phát hiện và tố giác tội phạm người Trung Quốc ở Việt Nam.
". Ngày 20.3.2019 lực lượng công an Việt Nam ra quân cắt đứt đường dây vận chuyển ma túy do người Trung Hoa cầm đầu, thu tại nhà kho ở quận Bình Tân, Sài Gòn 300 kg ma túy, bắt 11 người, có 8 người Trung Hoa.
Ngày 19.4.2019, công an Khánh Hòa bắt 40 người Trung Hoa dùng công nghệ cao lừa đảo chiếm đoạt tài sản của người dân Việt Nam.
Ngày 8.7.2019, công an Khánh Hòa bắt bốn người Trung Hoa giết chết một đồng bọn tàn bạo như xã hội đen thanh toán nhau ngay tại trung tâm thương mại Nha Trang trước rất đông khách bốn phương ở thành phố du lịch lớn nhất Việt Nam, gây khiếp đảm, bất an cho khách du lịch từ khắp thế giới tìm đến.
Ngày 27.7.2019 cơ quan bảo vệ pháp luật Việt Nam phải huy động lực lượng lớn công an bộ, công an thành phố Hải Phòng bố ráp khu đô thị Our City ở thành phố Hải Phòng, hốt sòng bạc lớn chiếm cả một khu đô thị do người Trung Hoa vừa là chủ sòng bạc vừa là con bạc, bắt 395 người đều mang hộ chiếu màu nâu của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.
Ngày 6.8.2019 lực lượng công an của Cục Cảnh sát điều tra tội phạm ma túy, bộ Công an và công an Kon Tum đột nhập nơi người Trung Hoa thuê nhà xưởng lập xưởng sản xuất ma túy trong làng nghề ở thị trấn Đắk Hà, Kon Tum, thu 13 tấn nguyên liệu điều chế ma túy, 15 máy sản xuất ma túy. Trong 14 người bị bắt có 9 người Trung Hoa là chủ xưởng và người trực tiếp sản xuất ma túy.
Trong chuyên án triệt phá hệ thống xưởng sản xuất ma túy của người Trung Hoa trên đất Việt Nam, cùng ngày 6.8.2019, một cơ sở sản xuất ma túy khác của người Trung Hoa tại thành phố Quy Nhơn, Bình Định cũng bị lực lượng công an bộ và công an tỉnh Bình Định phanh phui. Trong kho của cơ sở này có tới 286 phuy, mỗi phuy 200 lít hóa chất; hơn 400 bao quá khổ, mỗi bao 200 kg bột nguyên liệu điều chế ma túy, cùng nhiều máy móc, thiết bị, dụng cụ chế biến ma túy đá. Đây cũng là tổng kho nguyên liệu của nhiều cơ sở sản xuất ma túy của người Trung Hoa ở nhiều tỉnh thành Việt Nam.
Hàng trăm tấn trang thiết bị và nguyên liệu sản xuất ma túy đá đó đều được chở bằng ô tô tải lớn từ Trung Hoa lừng lững qua trót lọt cửa khẩu quốc gia, qua dễ dàng hàng chục trạm kiểm soát cố định và di động của cảnh sát giao thông, của quản lí thị trường, của thanh tra giao thông trên hơn ngàn cây số đường bộ Việt Nam. Với số lượng lớn nguyên liệu và dây chuyền công nghiệp, hàng tháng sẽ có hàng tấn sản phẩm ma túy đá tuồn vào xã hội Việt Nam, đầu độc con người Việt Nam, hủy hoại thế hệ trẻ Việt Nam.
Ngày 11.8.2019 công an Sơn La bắt ba người Trung Hoa đang trên đường chạy trốn sang Lào sau khi giết chết tài xế taxi người Việt Nam và cướp xe."
— cùng với Hưng Lê Văn và 65 người khác.
Giới thiệu về trang web này
THANHNIEN.VN|BỞI BÁO THANH NIÊN
Sau khi nhập cảnh vào Việt Nam với mục đích du lịch, nhóm người Trung Quốc đã thuê nguyên khách sạn và sử dụng máy tính, điện thoại kết nối mạng để thao túng chứng khoán.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hành vi gây ra những thảm họa nhân đạo.:

TQ phát triển vũ khí sóng âm đặc biệt nguy hiểm để giải tán đám đông


Trong thời điểm mà vấn nạn cảnh sát Hồng Kông lạm dụng vũ lực đối với người biểu tình đang gây chú ý và lo ngại trên toàn cầu thì lại có thông tin chính quyền Bắc Kinh phát triển vũ khí sóng âm cầm tay đầu tiên trên thế giới, có thể dùng để đối phó người dân biểu tình và bạo loạn. Loại vũ khí này hiện đã được đưa vào sản xuất hàng loạt.

Chinese police block off a street corner in front of a military truck next to Tiananmen Square ahead of an overnight rehearsal of a military parade to mark Communist China's 70th anniversary, in Beijing on September 7, 2019. - The parade on October 1 is expected to showcase some of the most advanced weaponry of the Chinese army, in an attempt to drum up patriotic fervour. (Photo by GREG BAKER / AFP)        (Photo credit should read GREG BAKER/AFP/Getty Images)
Buổi tập dợt duyệt binh trên đường phố Bắc Kinh chuẩn bị cho Lễ duyệt binh kỷ niệm ngày ĐCSTQ xây dựng chính quyền 1/10. (Ảnh: GREG BAKER/AFP/Getty Images)
Theo SCMP Hồng Kông, hình dáng bề ngoài loại vũ khí này tương tự súng trường, có báng súng, cò súng và nòng súng, chủ yếu sử dụng sóng âm tần số thấp để phân tán đám đông. Thông tin từ giới khoa học cho biết, loại vũ khí này làm cho cơ thể người đặc biệt khó chịu; do sóng âm tác động  vào màng nhĩ, nhãn cầu, dạ dày, gan và não.
Vũ khí sóng âm là vũ khí dùng âm thanh để tác động hoặc tiêu diệt mục tiêu. Vũ khí dùng công cụ kích âm để bắn ra sóng âm cực lớn, có thể khiến người bị tác động chịu thương vong hoặc mất sức chiến đấu.
Các nghiên cứu bắt đầu vào những năm 1940 cho thấy sóng âm thanh tần số thấp có thể gây chóng mặt, nhức đầu, nôn mửa, ruột co thắt, mất khả năng tự chủ, tổn thương nội tạng và tim, dĩ nhiên mức độ phụ thuộc vào cường độ âm thanh và độ phơi nhiễm của cơ thể người.
Khi một người trong điều kiện không có bất kỳ phương tiện bảo hộ nào mà ở trong môi trường sóng âm từ 120 decibel trở lên thì người đó có thể cảm thấy khó chịu hoặc bị thương tổn thính giác, còn khi trong môi trường âm lượng tăng lên trên 150 decibel thì có thể gây vỡ màng nhĩ, mất thính giác và thậm chí rối loạn tâm thần. Nghiên cứu cho thấy, sóng hạ âm không dễ bị suy giảm, khó bị mất hiệu quả vì môi trường nước và không khí, bước sóng của sóng thứ âm thường dài, do đó có thể nhiễu xạ qua chướng ngại vật tương tự sóng điện từ, phạm vi sát thương rất lớn, nhưng khó kiểm soát phương hướng. Sóng thứ âm công suất cao có thể gây cộng hưởng mạnh trong nội tạng cơ thể, gây buồn nôn, đau đầu, khó thở và thậm chí vỡ mạch máu và làm trọng thương các cơ quan nội tạng.
Vũ khí sóng âm thường có kích thước lớn và phải được lắp đặt trên xe, vì nó đòi hỏi nguồn cung cấp năng lượng lớn và ổn định.
Nhà khoa học chủ trì dự án này là Tạ Tú Quyên cho biết, thiết bị được cung cấp điện bởi khoang chứa đầy khí trơ, sau khi tăng nhiệt thì các hạt khí rung lên và phát ra âm thanh đơn điệu đầy nặng nề. Nhưng Tạ Tú Quyên từ chối tiết lộ tần số hoặc phạm vi hiệu quả của thiết bị, không muốn trả lời công dụng của vũ khí này.
Ngày 4/9, nhóm chuyên gia liên quan của Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc đã họp tại Bắc Kinh, đã đồng ý với thiết kế của nhóm nghiên cứu Tạ Tú Quyên và phê duyệt cho phép sản xuất hàng loạt, cũng đề xuất rằng vũ khí nên được đưa vào sử dụng càng sớm càng tốt.
Thông tin cũng chỉ ra, Chính phủ Trung Quốc đã khởi động Chương trình vũ khí Sóng âm vào năm 2017. Tuy nhiên, có dữ liệu được giải mật cho thấy, nghiên cứu của chính phủ Trung Quốc về vũ khí sóng âm đã bắt đầu ít nhất hơn một thập kỷ trước đó.
Trung tâm Tình báo Mặt đất Quốc gia Mỹ đã hoàn thành một báo cáo bí mật vào năm 2005 và cho giải mật vào năm 2011, báo cáo chỉ ra khi đó Chính phủ Trung Quốc đang tiến hành thí nghiệm trên động vật đối với vũ khí HPM và sóng điện từ, mục đích của các thí nghiệm này là “điều tra cơ thể con người chịu ảnh hưởng như thế nào khi tiếp túc dưới các phổ sóng cụ thể”.  
Báo cáo cho biết, trọng điểm nghiên cứu tập trung vào mức phổ sóng nhất định có thể gây tổn thương cho mắt, não và các cơ quan nội tạng của con người như thế nào. Con vật bị thử nghiệm “có tỷ lệ tử vong cao” vì hiệu ứng tăng dần của mà vũ khí có, các nhà khoa học Trung Quốc có thể áp dụng để phát triển “công nghệ tra tấn tù nhân”.
Cũng theo Báo cáo, các nhà khoa học tham gia thí nghiệm có mối quan hệ với quân đội ĐCSTQ, liên kết với Viện Y học phóng xạ của Viện Khoa học Quân y, còn Viện Khoa học Quân y và Đại học Công nghệ Quốc phòng cũng đã thực hiện nghiên cứu tương tự vào năm 2001.
Giới quan sát có nhận định cho rằng, bất kể chính quyền Bắc Kinh sử dụng những vũ khí sóng âm được sản xuất hàng loạt này để ổn định trong nước hay vận chuyển đến các nước chuyên chế nước ngoài, đều là hành vi gây ra những thảm họa nhân đạo.
Tuyết Mai / Trithucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tàu Hải Dương rút, VN hoãn hội thảo về Bãi Tư Chính


Lại Trần Mai
*Viện Nghiên cứu Chính sách, Pháp luật và Phát triển, giải thích "theo chỉ đạo của cơ quan chức năng", Viện được yêu cầu lùi thời gian tổ chức cuộc tọa đàm với chủ đề "Vùng biển Bãi Tư Chính và Luật pháp Quốc tế" cho đến sau ngày 05/10/2019. Theo tôi được biết, sự kiện hoãn này không liên quan đến việc Tàu Hải Dương Địa Chất 8 của Trung Quốc rút đi như tiêu đề dễ gây hiểu lầm của BBC, vì chỉ đạo của cơ quan chức năng được gửi đến Viện hôm 19/9 trong khi tàu TQ chỉ vừa mới rút hôm kia. Thực chất vấn đề là cụm từ "sau ngày 05/10/2019", tức là lãnh đạo VN không muốn làm mất mặt Tập...

Phần nhận xét hiển thị trên trang