Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2019

Đang nỗ lực “giải cứu” thủy điện bị ngập trong nước

0:00/0:00

Dân trí Con đường độc đạo dẫn vào Nhà máy thủy điện Đắk Sin 1 (xã Đắk Sin, huyện Đắk R’lấp, tỉnh Đắk Nông) bị sạt lở nên các phương tiện không thể tiếp cận hiện trường. Hiện tại, công nhân của nhà máy thủy điện này vẫn đang nỗ lực khắc phục sự cố nước tràn vào bên trong nhà máy. 
>>Thêm một thủy điện gặp sự cố, phải xả lũ khẩn cấp để tránh vỡ đập 
>>Nước ngập nhà máy thuỷ điện, nhiều công nhân may mắn thoát chết

Đến trưa ngày 10/8, ông Đinh Xuân Nhơn, Giám đốc Nhà máy thủy điện Đắk Sin 1 cho biết, gần 3 ngày qua, cán bộ và công nhân của nhà máy vẫn đang nỗ nực khắc phục sự cố nước lũ tràn vào nhà máy. Hiện nhà máy vẫn đang bị cô lập hoàn toàn vì 5km đường độc đạo dẫn vào Nhà máy bị sạt lở, ách tắc nghiêm trọng.
Volume 90%
Play
 
Nước lũ đổ về nhà máy thủy điện Đắk Sin gây vỡ đường ống áp lực (Video: Ngô Tấm)
Vào lúc 15h ngày 9/8, Công ty thủy điện Đăk Sin 1 đã đóng được cửa nhận nước, dùng bao cát lấp thêm vào cửa nhận nước để hạn chế tối đa nước xuống nhà máy. Nhà máy cũng đã cấp được điện đến các vị trí trọng yếu, phục vụ cho việc giải cứu nhà máy khỏi “thảm họa nước lũ cuốn trôi”.
Volume 90%
Play
 
Nỗ lực “giải cứu” thủy điện Đắk Sin ngập trong nước
“Hiện tại, chúng tôi đã đưa được 80% lượng nước qua đường ống áp lực, chúng tôi đang nỗ lực đưa 20% nước còn lại chảy qua đây. Tuy nhiên nhà máy vẫn đang bị ngập, phải dùng nhiều biện pháp để hút nước từ bên trong ra. Sau khi nước rút, chắc chắn thiệt hại rất lớn vì máy móc bị ngâm trong nước nhiều ngày”, ông Nhơn trao đổi với PV Dân trí qua điện thoại.
Đang nỗ lực “giải cứu” thủy điện bị ngập trong nước - 1
Nhấn để phóng to ảnh
Gần 5km đường độc đạo dẫn vào Nhà máy thủy điện Đắk Sin bị sạt lở
Theo đó, từ ngày 7/8, trên địa bàn xã Đăk Sin (huyện Đắk R’lấp, tỉnh Đắk Nông) xuất hiện những cơn mưa lớn, lượng mưa 200mm, có nơi lên đến gần 700mm.
Do ảnh hưởng mưa bão làm núi lở nhiều vị trí dọc theo tuyến công trình thủy điện Đắk Sin1 kèm theo cây cối, đất đá vùi lấp làm hư hỏng nặng đến nhà Van, tuyến đường ống áp lực, nhà máy và đường giao thông. Khiến đường giao thông bị cô lập nhiều vị trí.
Đang nỗ lực “giải cứu” thủy điện bị ngập trong nước - 2
Nhấn để phóng to ảnh
Lượng lớn đất đá đã tràn xuống đường, khiến việc tiếp cận hiện trường gặp khó
Trước tình trạng trên Nhà máy thủy điện Đắk Sin 1 đã chủ động dùng máy, đóng ngắt tất cả các thiết bị điện và kịp thời đưa toàn bộ các thiết bị điện và toàn bộ ca trực vận hành ra khỏi nhà máy, các vị trí nguy hiểm.
Đang nỗ lực “giải cứu” thủy điện bị ngập trong nước - 3
Nhấn để phóng to ảnh
Nước vẫn tiếp tục đổ về nhà máy thủy điện Đắk Sin 1
Trong khi đó, theo thông tin từ ông Lê Viết Thuận, Chánh Văn phòng Ban Chỉ huy Phòng chống thiên tai và tìm kiếm cứu nạn tỉnh Đắk Nông cho biết, mực nước tại Hồ thủy điện Đắk Kar (nằm trên địa bàn hai tỉnh Đắk Nông và Bình Phước) đã giảm do xả nước liên tục. Tuy nhiên, sự cố kẹt van của thủy điện này vẫn chưa khắc phục được, vẫn tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn vỡ đập.
Đang nỗ lực “giải cứu” thủy điện bị ngập trong nước - 4
Nhấn để phóng to ảnh
Trong khi đó, sự cố kẹt van tại Thủy điện Đắk Kar vẫn chưa được khắc phục
Trước đó Dân trí đã đưa tin, do mưa lớn làm cho một số triền núi bị sạt lở nghiêm trọng, làm dịch chuyển ống áp lực gây mất liên kết toàn bộ nước từ đường ống đổ vào nhà máy gây hư hỏng nặng. Phần nhà máy bị ngập nước toàn bộ tua pin, máy phát và các thiết bị điện khác trên tuyến năng lượng làm nước tràn vào nhà máy.
Cũng theo báo cáo này, rất may sau khi sự cố xảy ra, các công nhân của ca vận hành đã kịp thoát khỏi khu vực làm việc nên không bị thiệt hại về người. Sự việc được ngăn chặn kịp thời nên nhà máy không bị nước cuốn trôi.
Đang nỗ lực “giải cứu” thủy điện bị ngập trong nước - 5
Nhấn để phóng to ảnh
Thủy điện Đắk Sin vẫn đnag xả lũ khẩn cấp để đảm bảo an toàn
Toàn tỉnh Đắk Nông có 237 công trình đập, hồ chứa và 25 đập dâng thủy lợi và trên 20 hồ chứa thủy lợi. Trong những ngày qua, mưa lớn đã làm cho mực nước trên các hồ chứa tăng cao, tiềm ấn những nguy cơ mất an toàn. Một số công trình thủy điện nhỏ đang có các nguy cơ mất an toàn do ảnh hưởng của mưa lũ. 
Dương Phong - Ngô Tấm

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TRÍCH "QUAN TUẦN PHỦ BÁT PHỐ"

BÁT PHỐ HẢI PHÒNG (LẦN I)
Nguyễn Bảo Sinh
Kết quả hình ảnh cho ảnh Nguyễn Bảo Sinh
Không biết duyên cớ gì tôi được mời nhiều lần xuống dự giao lưu văn nghệ giữa Hà Nội và Hải Phòng tại khách sạn Mác-Xim, phố Lý Tử Trọng do Dương Tự Trọng – phó giám đốc Sở Công an Hải Phòng tổ chức. Dương Tự Trọng học Bách Khoa, người vuông vức, đầy cơ bắp, dáng dấp của một võ tướng, trông phảng phất giống Lã Bố, những tay giang hồ đất Cảng trông thấy đều kính, yêu, nể, sợ. Nhưng không ai ngờ Trọng lại rất thích làm thơ, quý yêu anh em văn nghệ sĩ. Những buổi giao lưu, kẻ sĩ Hải Phòng quý Trọng nên đến rất đầy đủ. Có lần, Trọng tiếp anh em văn nghệ sĩ say sưa từ sáng tới tối. Nguyễn Huy Thiệp thấy mệt quá không chịu đựng được đã nói một câu thẳng thắn, chân thực, đáng yêu làm mọi người sốc:
- Anh Trọng ơi, tôi đi từ Hà Nội lại ngồi giao lưu suốt ngày, xin phép anh ra Đồ Sơn hát karaoke thư giãn, sáng mai mới đủ sức giao lưu tiếp.
Trọng bảo:
- Karaoke ở Hải Phòng là hàng chợ, hàng xịn phải ngay tại trung tâm thành phố.
Thế là Trọng chiều Thiệp và Bát Phố, điều ngay một chiếc xe ô tô và hai cảnh sát bảo vệ, tùng rinh đưa đi hát karaoke. Tôi hốt hoảng bảo:
- Anh Trọng cứ để tôi tự đi, miễn quân anh không bắt phạt hành chính là phúc mười đời rồi.
Trọng nghiêm mặt bảo:
- Bác không hiểu cái đinh gì cả. Nếu bác tự đi hát karaoke bị bắt là một lẽ, nếu biết tôi sẽ cứu. Nhưng nay bác là khách của Dương Tự Trọng, đi hát karaoke bị bắt thì Trọng còn mặt mũi nào sống ở đất Cảng này nữa.
Tôi im bặt, mặt bẽn lẽn. Thế là lần đầu tiên trong đời và có lẽ cũng là lần cuối cùng tôi đi hát karaoke trên xe cảnh sát, có công an mang súng ngồi bảo vệ. Ngồi trên xe, rất nhiều lần tôi muốn bắt chuyện với đồng chí cảnh sát bảo vệ mà không biết nói gì. Mọi lần đi hát karaoke với bạn bè thường kể chuyện tiếu lâm, mắt cười hấp háy, lần này thì không khí lại trang nghiêm như đi dự phiên toà.
Tôi và Thiệp mỗi người được một phòng hát riêng, tiếp viên là sinh viên trường nhạc đẹp như cô tiên, nhưng mặt lạnh như kem. Tôi trông thấy cụt hứng ngay. Cô tiên ngồi cạnh tôi hoàn toàn vô cảm, làm gì mẫu số của cô thì làm, còn tử số thì cô say sưa bấm điện thoại, nhắn tin, nghe nhạc:
“Bướm làm tình, tay nhắn tin
Đó là phong cách tuổi teen bây giờ”
Tôi nhìn cô tiên vô duyên quá đành bảo cô thôi và xin mời cô về cho sớm chợ. Tuy có hơi tiếc vì cô trẻ đẹp quá. Cô tiên có lẽ cũng hơi ân hận. Cô bảo:
- Em và bạn do cấp trên điều đi chứ em không phải là tiếp viên nhà hàng.
Cô tiên lại hỏi tôi:
- Bạn của bác có già như bác không?
Tôi bảo:
- Cũng vầy vậy…
Cô tiên thở dài não ruột, than:
- Khổ cho con Nhím bạn em quá!
Thế là cô tiên hồn nhiên, mở toang cửa, chạy tót sang phòng karaoke của Thiệp gõ cửa dồn dập như cảnh sát đến kiểm tra:
- Nhím ơi! Nhanh lên! Tao thoát rồi…
Tôi vội vàng mặc lại quần áo nghiêm chỉnh, hé cửa ra nhìn, thấy hành lang không một bóng người. Sau này tôi mới hiểu, quán được lệnh bảo đảm an toàn cho nhận vật quan trọng đã đóng cửa không tiếp ai, các nhân viên cũng không được bén mảng lên, hai đồng chí công an bảo vệ ngồi gác ở dưới phòng lễ tân. Tôi và Thiệp ra về thấy buồn hẳn chứ không như mọi lần. Mà cũng không hiểu buồn về gì? Tôi và Thiệp xuống quầy lễ tân thanh toán tiền hát. Bà chủ giật phắt mình và lắc đầu quầy quậy:
- Bác Trọng đã nhờ là chúng em vinh dự lắm rồi.
Tôi và Thiệp cố nài nỉ để trả tiền. Bà chủ mặt tái xanh, sợ hãi:
- Nếu lấy tiền của bác thì chúng em chỉ còn có bán xới mà đi. Hai bác thương em, để con em có bát cơm rau, bác cứ vui vẻ về nói với bác Trọng là em đội ơn bác nhiều.
TRÍCH "QUAN TUẦN PHỦ BÁT PHỐ"

nhận xét hiển thị trên trang

Sử Việt bốn lần nội chiến: Chính nghĩa, phi nghĩa…


Hình minh họa Trịnh Tùng giết Mạc Mậu Hợp- vietlist.us
Hình minh họa Trịnh Tùng giết Mạc Mậu Hợp- vietlist.us
Nguyễn Ngọc Lanh
Ngàn năm thân phận  
– Thân phận dân ta thời “ngàn năm Bắc Thuộc” được mô tả là “thê thảm”. Không sai, nhưng điều “hú vía” lớn nhất – nay nghĩ lại – là… suýt bị đồng hóa. Nếu giao thông thuận lợi như thời nay, liệu dân này có còn biết Hùng Vương là ai?. Thời xưa, việc đi lại muôn trùng cách trở khiến bộ máy cai trị do “thiên triều” cử sang chỉ đủ phủ tới cấp châu, huyện, mà rồi vẫn phải dùng cả người bản xứ mới đủ.
Thế là, nước tuy đã mất nhưng làng vẫn còn; tiếng nói và văn hóa vẫn không mất. Lại nữa, vì không dễ thay mới nhân sự, lệ “cha chết, con thay chức” sẽ dẫn tới hệ quả là, chỉ sau ít thế hệ, chính người Hán lại bị đồng hóa và tự gắn số phận mình với xứ sở này. Nhiều người còn trở thành lãnh tụ khởi nghĩa chống ách đô hộ. Nhiều trường hợp chỉ sau một đời đã tự ý Việt-hóa.
– Đến thế kỷ X, bên Tàu đại loạn, nhà Đường mất ngôi, Tĩnh Hải Quân (tên nước ta thuở ấy) trở thành vô chủ. Đây là cơ hội để họ Khúc liên tiếp 3 đời (905-930) nắm được chức Tiết Độ Sứ – chức cao nhất trong bộ máy cai trị, xưa nay chỉ dành cho người Hán.
Từ đây, mở ra thời kỳ tự chủ: báo hiệu việc lấy lại giang sơn không còn xa nữa.
Kỷ nguyên độc lập: Vẫn phải đổ máu để giữ gìn lãnh thổ
– Sau chiến thắng Bạch Đằng (938) là kỷ nguyên độc lập. Dẫu vậy, dân ta vẫn nhiều lần tốn máu xương trước họa xâm lăng. Nền độc lập vẫn có lần “ngàn cân treo sợi tóc”. Ví dụ, cuộc chống Nguyên ở thế kỷ XIII. Khi ấy, cương vực nước ta chỉ từ Hoan, Ái (Thanh-Nghệ) trở ra, số dân chỉ 5 triệu, mà 3 lần phải đương đầu với quân Nguyên, có lần tới 30 vạn hùng binh thiện chiến (từng chinh phục châu Âu). Thật khó hình dung tình cảnh khốn nguy của tổ tiên (1285) khi 2 đạo quân phía bắc tiến xuống như “chẻ tre” (sau 20 ngày đã chiếm Thăng Long); còn đạo quân từ Chiêm Thành như ngọn lao thọc vào sau lưng (chỉ 1 tháng đã phá vỡ mặt trận Thanh-Nghệ, chiếm Ninh Bình).
Nhưng nội chiến mới thật là “núi xương, sông máu”
– Ba lần chống giặc Nguyên tuy ác liệt, nhưng chưa lần nào lâu tới 4-5 tháng. Chiến tranh vệ quốc không có mục tiêu tận diệt quân thù, mà chỉ cần đuổi chúng ra khỏi cõi. Do vậy, ngoại xâm chưa gây thảm cảnh bằng nội chiến, khi hai phe đẩy muôn triệu dân vào nạn “nồi da nấu thịt”, “huynh đệ tương tàn”, kéo dài hàng chục năm. Thế là, những con người vốn không thù oán nhau, lại cùng “máu đỏ, da vàng”, cùng ngôn ngữ, phong tục… đã tàn sát nhau “một mất, một còn”. Tàn cuộc, phe thắng lên ngôi, dù đã giành được quyền viết Sử (gọi phe thua là “giặc”, ‘ngụy”) nhưng vẫn tiếp tục truy lùng phe thua, để tận diệt – đưa tới những lần đổi họ lớn mà lịch sử còn ghi lại.
– Sinh lực và của cải phung phí do nội chiến khó ai tính xuể. Cuộc nội chiến Mạc và Lê-Trịnh liên miên 60 năm, tàn phá, chết chóc vượt cả họa ngoại xâm. Có lần, chỉ một trận, phe này đã giết phe kia cả vạn người. Do vậy, gây nội chiến quả là tội to. Tội càng to nếu phe nào cầu cứu ngoại bang, để chúng nhân tiện cướp nước ta.
Một ví dụ về phung phí sinh mạng.
Sách Chính Biên, quyển XXIX viết về trận tấn công của phe Lê-Trịnh ra Thăng Long (1591):
Giặc Mạc đóng quân ở yên một chỗ không nhúc nhích. Tùng bèn chính mình đốc chiến, tướng sĩ phấn khởi đều thề quyết tâm diệt giặc để báo thù; ai nấy hăng hái đánh giặc, cả phá được địch. Quan quân thừa thắng ruổi dài, đuổi giặc đến Giang Cao chém được hơn vạn quắc….

Nhận xét: 1) Trong nội chiến, các bên gọi nhau là “giặc”, cần “diệt” để “báo thù”. Hết nội chiến, phe thua còn bị trả thù nhiều thế hệ. Ví dụ, họ Mạc phải đổi thành các họ khác để khỏi bị tận diệt.
2) “Quắc”: là cái tai bên trái của “giặc Mạc” bị giết, được quân của “vua Lê” cắt ra, nộp, để “báo công”. Thời ấy, dân số khoảng 10 triệu; chỉ một trận đã thu được vạn “quắc”, tính ra tương đương với giết 90.000 thanh niên thời nay. Chưa kể số quân phe Lê-Trịnh chết trận (hẳn cũng không ít). Chưa tính số dân tử nạn. Số thương tích, tàn phế còn nhiều gấp bội. Không ai thèm biết số phận biết bao phụ nữ góa bụa và biết bao con gái không còn cơ hội lấy chồng. 
Không chỉ 4 lần nội chiến. Mà hơn thế
– Nhỏ như nước ta, mà trải tới 4 cuộc nội chiến, quả là bất hạnh. Nhưng đó mới là những lần nội chiến lớn, hàng triệu người dân bị lôi cuốn vào cuộc tàn sát nhau, kéo dài hàng chục năm. Còn phải kể vài chục cuộc nội chiến nhỏ, hoặc “không nhỏ” nữa. Có cuộc chỉ vài tháng, có cuộc tới 5 năm. Ví dụ, cuộc “làm loạn” của Trần Cảo. Trong 5 năm, nhiều đại tướng của triều đình bị thua, bị giết. Nhiều lần kinh thành bị uy hiếp, có lần đành chịu mất Thăng Long. Trần Cảo lập triều đình, xưng vua… cuối đời còn “truyền ngôi”… Như vậy, đây là cuộc nội chiến “không nhỏ”. Sự kiện xảy ra đã 500 năm, trong đó suốt 450 năm (tức 9/10 thời gian), sách thời xưa viết Trần Cảo là “giặc”; còn 1/10 thời gian (gần đây), sách thời nay lại viết: Ông là tướng “khởi nghĩa”. Chính nghĩa-phi nghĩa đã hoán đổi theo thời gian?
 Chính nghĩa và phi nghĩa trong nội chiến
– Trong chiến tranh giữ nước, dễ thấy đâu là cướp nước, bán nước, yêu nước; đâu là chính nghĩa, phi nghĩa. Còn trong nội chiến, sự phân định không dễ – không những do quan điểm thay đổi (ví dụ, trường hợp Trần Cảo khời nghĩa), mà ngay cả khi nhìn sự kiện dưới cùng một quan điểm. Ví dụ, cuộc nổi dậy của các vị Đinh ĐiềnNguyễn Bặc và Phạm Hạp chống sự tư thông và lộng quyền của quan Thập đạo Lê Hoàn lăm le cướp ngôi ấu chúa. Hậu thế còn thảo luận Lê Hoàn có “cướp ngôi” hay không, chứ 3 vị trên có lẽ đã nhìn quá rõ, với con mắt của người trực tiếp quan sát.
– Tuy nhiên, trong hầu hết trường hợp, mỗi phe trong nội chiến chỉ vì quyền lợi riêng. Nhưng để lôi kéo giới tinh hoa và đông đảo quần chúng – nhất là để thanh minh với Lịch Sử – phe nào cũng tự nhận mình chính nghĩa và gọi phe kia là “giặc” và “ngụy”, nhất là sau khi giành chiến thắng (và giành cả quyền viết Sử). Không lạ, sử sách triều Lê gọi triều Mạc là “ngụy”, triều Nguyễn cũng gọi Tây Sơn như vậy. Nếu Tây Sơn thắng (và giành quyền viết Sử). Triều Nguyễn chẳng muốn ai cướp ngôi, nên cũng tán thành với quan điểm sử thời Lê (coi Mạc là giặc).
Khái niệm “yêu nước” trong nội chiến
Gây nội chiến, khiến “huynh đệ tương tàn” là tội lớn với dân tộc. Bởi vậy, cả 2 phe đều tìm mọi cách chứng minh phe kia gây chiến, phe mình tự vệ. Nếu không chối được (ví dụ họ Trịnh từ Đàng Ngoài chủ động đem đại quân vượt ngàn dặm đánh Đàng Trong), thì phải chống chế là làm theo “lệnh vua”. Có lần, chúa Trịnh đích thân cầm quân, nhưng đem cả vua Lê (bù nhìn) theo, để có chiêu bài chính nghĩa. Khi Đàng Trong đủ mạnh, có lần tấn công lớn ra Nghệ An, thì danh nghĩa là “cứu vua” khỏi sự áp chế của họ Trịnh. Điều lạ, là mỗi bên đều nói đúng sự thật; nhưng phe nào “yêu nước” thì thật khó nói. Nho giáo coi “trung với vua” đồng nghĩa với “yêu nước” (trung quân = yêu nước”. Nhưng “trung” với vua bù nhìn, thậm chí “vua bán nước” (Lê Chiêu Thống) có là yêu nước?
 Phải dựng vua để được tiếng “chính thống”
Nho giáo vào nước ta từ thời Lý, cực thịnh ở thời Lê. Đạo Nho coi vua và Trời cùng huyết thống (vua là con Trời, thay Trời trị dân). Do vậy, chỉ con vua, họ vua mới đủ tư cách nối ngôi (cha truyền, con nối). Vua cũng là biểu tượng của Nước. Do vậy, trung với vua chính là yêu nước (!). Khi giặc vào cõi, việc đầu tiên là không để giặc bắt mất vua. Cướp ngôi là chống Trời, cũng chính là phản quốc.
– Khi nhà Trần đã “thối nát” cùng cực, nhà Hồ thay thế (1400), tưởng là phù hợp quy luật – như sử sách thời nay nhận định. Nhưng quan niệm nay chỉ xuất hiện rất muộn, đem áp đặt cho thời xưa. Cách nay 600 năm mọi người không nghĩ thế. Hồ Quý Ly vẫn bị coi là cướp ngôi. Do vậy, nhà Minh chỉ cần nêu chiêu bài “phục Trần, diệt Hồ”, là đủ để Hồ Quý Ly bị cô lập. Giặc Minh chiếm nước ta dễ dàng.
– Lê Lợi khởi nghĩa chống Minh, dù rất chính nghĩa; nhưng khi cần vẫn phải kiếm một vị tôn thất nhà Trần, dựng thành “vua”, để có nhãn hiệu chính thống. Quả nhiên, khi “vua” hết vai trò thì lập tức bị “phế” – kể cả giết bỏ.
– Mạc Đăng Dung muốn chiếm ngôi nhà Lê, trước hết cũng dựng vua (bù nhìn); rồi ép vị vua này viết “chiếu nhường ngôi” – để bố cáo khắp thiên hạ (1527), sau đó giết vua. Phe đối lập (chống Mạc) cũng làm y hệt; kể cả đoạn kết (giết bỏ vua).
Tóm lại, trong nội chiến “chính thống” là chiêu bài; mục đích riêng mới là số một. 
 Ý thức hệ trong nội chiến
– Phong kiến châu Á lấy Nho Giáo (đạo Nho) làm ý thức hệ. Dù cùng ý thức hệ, hai phe trong nội chiến vẫn tận diệt nhau. Bên ngoài, hai phe đều vận dụng lý thuyết đạo này để tự bênh vực hoặc lên án phe kia. Bên trong, mỗi phe đều coi lợi ích riêng là tối thượng. Đó là trong phạm vi một nước. Nhưng giữa vua ta với vua Tàu cũng không khác..
 – Hoàng đế Trung Hoa dựa vào sức mạnh coi thiên hạ (gồm An Nam) là riêng của “trẫm”. Như vậy, An Nam quốc vương – cùng ý thức hệ – phải tự coi là bề tôi của Hoàng Đế, được Hoàng Đế cho làm An Nam Quốc Vương bằng một đạo sắc phong. Tất nhiên, vua ta phải thể hiện lòng trung thành (ví dụ, nạp cống đúng kỳ). Nếu vua An Nam giữ đúng thân phận, sẽ có hai cái lợi: 1) Yên ổn làm vua nước nhỏ; không bị thiên triều can thiệp; 2) Được coi là chính danh, chính thống, vì có sắc phong. Nếu có ai cướp ngôi, hoàng đế sẽ cứu… Tuy nhiên, lịch sử đã cho thấy: Vua Lê Chiêu Thống dù quá đủ phận sự bề tôi, nhưng khi hoàng đế nhà Thanh đã công nhận vua mới (Quang Trung) thì vua cũ sẽ thành cỏ rác, lại còn mang tiếng xấu muôn đời. Bài học ngàn xưa: Chớ đặt ý thức hệ trên quyền lợi dân tộc.
– Tấm gương Mạc Ngọc Liễn. Sau 45 năm phục vụ triều Mạc, ông làm đến đại tướng, quận công – nghĩa là tuyệt đỉnh. Năm 1594, khi ông sắp mất, cũng là lúc nhà Mạc phải bỏ Thăng Long, lên Cao Bằng cố thủ (nhưng vẫn được nhà Minh ngầm ủng hộ); ông trối trăng lại, trong đó có một ý: “chớ nên mời người Minh vào nước ta… đó là tội không gì nặng bằng. Con cháu ông đã làm đúng như vậy. Té ra, phe “ngụy” cũng có những con người trung nghĩa. Điều này sẽ được bàn khi nói về nội chiến Lê-Mạc.

Cướp ngôi khéo léo, tránh được nội chiến, còn được đời sau khen
– Có những cơ sở để nhận định rằng Thập Đạo tướng quân Lê Hoàn đã cướp ngôi nhà Đinh với sự thông đồng của vợ vua (980). Lực lượng trung thành đã chống lại ông, nhưng nhanh chóng bị đàn áp tàn khốc. Ngay năm sau, giặc Tống xâm lược (981) bị ông đánh tan. Nhờ chiến công này, hậu thế vẫn ca ngợi ông.
Dẫu sao, vẫn có ý kiến: a) Sử sách đã nói rõ: giặc Tống xâm lược nhân cơ hội vua Đinh bị giết hại.; b) Nếu vua Đinh vẫn ở ngôi, gặp giặc Tống sang, vua vẫn thắng giặc bằng tài thao lược và sự lão luyện của các tướng (từng dẹp loạn 12 sứ quân), trong đó gồm cả Lê Hoàn, Đinh Liễn…
– Có cơ sở nghi ngờ Lý Công Uẩn đã cướp ngôi nhà Hậu Lê. Chiếu Dời Đô ra đời vì họ Lý tự thấy không thể yên ổn ở Hoa Lư – nơi hậu duệ Lê còn nhiều, còn mạnh.
Tuy nhiên, lịch sử vẫn công nhận sự nghiệp triều Lý lớn hơn cái tội cướp ngôi (nếu có).

Nội chiến do khác nhau ý thức hệ
Chỉ xảy ra ở thời hiện đại, khi có nhiều chủ thuyết (kể cả chống nhau) cùng xuất hiện, mà hai phe trong một nước lại theo đuổi những chủ thuyết đối kháng nhau. Điều này thấy rõ trongnội chiến Nga (1917-1922) hoặc nội chiến Trung Quốc (1946-1949). Nội chiến do khác biệt ý thức hệ bao giờ cũng có sự dính dáng của ngoại bang (tìm kiếm sự giúp đỡ của các cường quốc); bởi vì, thực chất ý thức hệ đối kháng ở nước nông nghiệp (Nga, Trung, Triều) đều được du nhập từ bên ngoài. Nội chiến Triều Tiên lại càng rõ vai trò ngoại bang. Quân ngoại bang (Mỹ, Trung) “xía vào” cuộc chiến này còn đông đúc hơn cả quân bản xứ. Có người bảo chiến tranh ý thức hệ mới thật là tàn bạo. Nhưng đó không phải nội dung của bài này.

Chung và riêng
Ở trên, trình bày một số tính chất chung của các cuộc nội chiến ở nước ta. Tuy nhiên, mỗi cuộc lại có những tính chất riêng. Bài học lịch sử sẽ càng cụ thể, thiết thực, nếu làm rõ những khác biệt của chúng:
– Nội chiến thời 12 sứ quân – 20 năm;
– Nội chiến Nam-Bắc triều – 59 năm
– Nội chiến Trịnh-Nguyễn – 160 năm
– Nội chiến Nguyễn Ánh-Tây Sơn – 15 năm


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chính quyền Trump: Thảm họa nhân quyền Trung Quốc là 'vết nhơ thế kỷ

Hoa Kỳ sẽ vẫn ủng hộ tự do tín ngưỡng cho dù các cuộc đàm phán thương mại với Trung Quốc diễn ra như thế nào, Phó Tổng thống Hoa Kỳ Mike Pence tuyên bố, theo Nikkei.
Nước Mỹ đã "lên tiếng chống lại cuộc đàn áp tín ngưỡng ở Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, và chúng tôi lại làm như vậy hôm nay", Phó Tổng thống Mỹ Mike Pence cho biết hôm thứ Năm (18/7) tại Hội nghị cấp bộ trưởng về Thúc đẩy Tự do Tôn giáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ở Washington.
"Tại Tân Cương, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã bỏ tù hơn một triệu người Hồi giáo Trung Quốc, bao gồm cả người Duy Ngô Nhĩ, trong các trại giam, nơi họ chịu đựng sự tẩy não suốt ngày đêm", ông Pence nói. Ông cũng lên án "sự áp bức" đối với Phật giáo Tây Tạng và "sự đàn áp" đối với những người theo Cơ Đốc giáo đang gia tăng nhanh chóng tại Trung Quốc.
"Hoa Kỳ đang tham gia vào các cuộc đàm phán và thảo luận về mối quan hệ thương mại của chúng tôi với Trung Quốc, và những điều đó sẽ tiếp tục", ông Pence nói. "Nhưng với bất cứ điều gì xảy ra trong các cuộc đàm phán của chúng tôi với Bắc Kinh, bạn có thể yên tâm rằng người dân Mỹ sẽ đoàn kết với người dân của tất cả các tín ngưỡng ở Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa".
Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Trump đặc biệt ủng hộ tự do tín ngưỡng trên toàn thế giới. Hôm 17/7, ông Trump đã có cuộc trò chuyện với 27 nạn nhân của các cuộc đàn áp tín ngưỡng tại 17 quốc gia trên thế giới.
Một người phụ nữ Duy Ngô Nhĩ đến từ Trung Quốc nói với ông Trump rằng cha cô bị giam giữ đã hơn 5 năm với bản án chung thân.
Một nạn nhân khác từ Trung Quốc là Tiến sỹ Trương Ngọc Hoa (Dr. Yuhua Zhang), người từng bị giam cầm và tra tấn ở Trung Quốc chỉ vì tập Pháp Luân Công, môn khí công theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫnđược nhiều người yêu chuộng tại Mỹ và các quốc gia khác.
Trong cuộc đối thoại trực tiếp với Tổng thống Trump, bà Hoa đã đề cập đến tình trạng mổ cướp nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công đang diễn ra ở Trung Quốc, mà chồng bà có nguy cơ trở thành nạn nhân. Bà đề nghị chính quyền Tổng thống Trump có hành động trừng phạt những vi phạm nhân quyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc.
Theo đánh giá của Nikkei, trong bối cảnh cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ sắp diễn ra vào năm 2020, ông Trump có thể sẽ gia tăng áp lực đối với Trung Quốc, với hy vọng đạt được những nhượng bộ thương mại. 
Cũng hôm 17/7, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo đã lên tiếng chống lại Trung Quốc, gọi các trại giam tại Tân Cương là "một trong những cuộc khủng hoảng nhân quyền tồi tệ nhất của thời đại chúng ta" và "vết nhơ của thế kỷ".
Trung Quốc đang cố gắng chống lại những lời chỉ trích về tình trạng nhân quyền ở nước này. Theo Nikkei, ông Tập không muốn gây căng thẳng sắc tộc trước lễ kỷ niệm 70 năm Quốc khánh Trung Quốc vào ngày 1/10. Ông đã tổ chức một cuộc hội thảo để thảo luận về việc hỗ trợ cho khu vực Tân Cương trong tuần này, và đây có thể là chính sách "củ cà rốt" của ông Tập để giữ cho khu vực Tân Cương ổn định.

Con đường có gần 100 'hố bom' ở ven Sài Gòn


Dài hơn 2 km, đường Nữ Dân Công (huyện Bình Chánh) dày đặc các "ao nước", khiến việc đi lại và buôn bán của người dân gặp nhiều khó khăn.
Con đường có gần 100 'hố bom' ở ven Sài Gòn
Theo người dân sống hai bên đường Nữ Dân Công (tên cũ là Dân Công Hỏa Tuyến, xã Vĩnh Lộc A, huyện Bình Chánh, TP HCM), nhiều năm nay, dù trời nắng hay mưa, mặt đường này vẫn lầy lội, với gần 100 hố nối tiếp nhau. Mỗi hố dài hơn một mét, rộng 4 mét, choán gần hết mặt đường buộc xe cộ phải chạy qua hoặc men theo mép đường để tránh bị ngã.
"Đây là con đường lầy lội nhất hành tinh. Các xe qua đây phải chạy chậm như bò, người dân té gãy tay, gãy chân đưa đi cấp cứu liên tục", ông Thái Văn Tòng, người dân sống ven đường, nói.
Con đường có gần 100 'hố bom' ở ven Sài Gòn
Ông Trần Văn Hùng bị ngã, người dính đầy bùn đất khi đi qua một "vũng sình".
"Hồi xưa lội rừng, lội suối còn không cực bằng đi qua con đường đau khổ này. Nếu tôi té chết hay bị thương thì ai bồi thường hay gia đình tôi lại khổ?", ông Hùng nói.
Con đường có gần 100 'hố bom' ở ven Sài Gòn
Lo sợ trơn trượt, sụp hố, một người bán hàng phải nhờ người dân sống ven đường đẩy xe giúp.
Con đường có gần 100 'hố bom' ở ven Sài Gòn
Các hộ kinh doanh hai bên đường này nói "sắp phá sản vì buôn bán ế ẩm". "Không có khách đã đành, xe cộ qua lại bắn hết bùn nước vào các mặt hàng trưng bày", anh Long, chuyên sửa đồ điện tử, cho biết.
Con đường có gần 100 'hố bom' ở ven Sài Gòn
"Một ngày tôi phải rửa xe 20 lần, vì mỗi khi ra đường về là nó như con trâu, bùn đất bám đầy", ông Trung nói, vừa phụt nước rửa xe.
Con đường có gần 100 'hố bom' ở ven Sài Gòn
Theo người dân, nguyên nhân khiến mặt đường xuống cấp trầm trọng là do hàng trăm xe ben, xe tải đi vào các công trình xây dựng mỗi ngày. Mỗi lần các xe tải nặng đi qua, bùn đất bắn lên, khiến các hố càng lan rộng. 
Con đường có gần 100 'hố bom' ở ven Sài Gòn
Người dân phải thường xuyên thuê máy cày chở cát và xà bần về lấp các hố để đi lại.
Ông Trần Phú Lữ, Chủ tịch UBND huyện Bình Chánh cho biết, dự án nâng cấp và xây dựng hệ thống thoát nước tuyến đường này dự kiến khởi công cuối năm nay, và đưa vào sử dụng năm 2020.
Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng huyện Bình Chánh được chỉ đạo liên hệ, đôn đốc Sở Giao thông Vận tải và Sở Xây dựng thẩm định, phê duyệt thiết kế bản vẽ thi công để sớm khởi công công trình; đồng thời, đề nghị Tổng Công ty cấp nước Sài Gòn di dời đường ống để đẩy nhanh tiến độ thi công.
Ngoài ra, thời gian tới, lực lượng chức năng sẽ tăng cường tuần tra, xử lý các xe chở hàng quá tải, quá khổ đi vào các tuyến đường cấm.
Con đường có gần 100 'hố bom' ở ven Sài Gòn
Vị trí tuyến đường Nữ Dân Công. Ảnh: Khánh Hoàng.
Hữu Khoa

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TÂN ĐẾ QUỐC THỰC DÂN TRUNG QUỐC TRONG QUAN HỆ VỚI VIỆT NAM




“CHỦ NGHĨA ĐẾ QUỐC là chính sách mở rộng quyền lực và tầm ảnh hưởng của một quốc gia thông qua hoạt động thuộc địa hóa bằng vũ lực hoặc các phương thức khác…” (Wikipedia Bách khoa toàn thư mở). Trong lịch sử Việt Nam hiện đại có 2 Đế quốc to đã từng thống trị là 80 năm Pháp thuộc và 20 năm can thiệp Mỹ vào Miền Nam Việt Nam. Thời kỳ Pháp thuộc do Đế quốc Pháp cai trị gọi là Chế độ thực dân cũ. Thời kỳ can thiệp Mỹ là Chế độ thực dân kiểu mới. Lần lượt bằng cuộc kháng chiến 9 năm và cuộc kháng chiến 20 năm, chúng ta đã đánh đuổi được 2 Đế quốc to, giành lại nền độc lập dân tộc.

Trước đây chúng ta thường chỉ nghĩ, Đế quốc là phải gắn với chế độ Tư bản. Ông Lenine từng có luận điểm nổi tiếng, “Chủ nghĩa Đế quốc là giai đoạn tột cùng của Chủ nghĩa Tư bản”. Nhưng đến nay lại xuất hiện một loại hình CHỦ NGHĨA ĐỀ QUỐC THỰC DÂN KIỂU MỚI, không nhất thiết phải là nước Tư bản chủ nghĩa, nó có thể đội lốt một chế độ có tên là Chủ nghĩa xã hội, nhưng mọi hành xử thì rất Đế quốc, Thực dân, luôn tìm cách bắt nạt các nước nhỏ phải chịu ảnh hưởng về quyền lực của nó. Đó là Đế quốc Trung Hoa thời hiện đại. Tôi không phải là người đầu tiên nêu ra khái niệm này. Gần đây cũng đã có người nói đến “Đế quốc Trung cộng”…

Trung Hoa vốn là nước láng giềng phương Bắc, trong lịch sử Phong kiến đã từng hàng nghìn năm đô hộ Dân tộc Việt Nam. Cái máu đế quốc của Chính quyền Trung Hoa trong các thời đại dường như chưa bao giờ ngớt thèm thuồng mảnh đất nhỏ bé và hấp dẫn phía Nam.

Đặc điểm chung của Đế quốc là thực hiện “chính sách mở rộng quyền lực và tầm ảnh hưởng” đối với thuộc địa, nhưng trong điều kiện thế giới hiện đại, việc cướp trắng lãnh thổ như kiểu cũ là hơi khó, chỉ có thể ‘gặm nhấm’ biên giới, biển đảo, áp đặt tham vọng lên lãnh hải quốc tế và các nước có chủ quyền, bất chấp pháp luật quốc tế. Đế quốc thực dân kiểu mới ngày nay đã biến thái hình thức xâm lược chủ yêu bằng “SỨC MẠNH MỀM”. Đó là dùng Kinh tế, Chính trị, Ngoại giao, Văn hóa, Xã hội… để lừa gạt đối phương. Tác giả Lê Tất Điều rất đúng trong một bài viết đăng trên trang Đồng hương Kon Tum năm 2018: “Thực dân xưa phải dùng quân đội để cướp đất tạo thuộc địa. Thực dân mới dùng tiền để chiếm đóng những nước nghèo, yếu, đang lệ thuộc hay phải nhờ vả mình”.

Từ giữa thế kỷ XX, khi chế độ XHCN du nhập vào Việt Nam và Trung Quốc, đã trở thành điều kiện thuận lợi cho Trung Quốc muốn ăn tươi nuốt sống Việt Nam bằng cách lợi dụng “cùng chung ý thức hệ”. Chính điều này đã tạo cho Trung Quốc thực hiện âm mưu “Đế quốc Thực dân kiểu mới” đối với Việt Nam và ra sức tấn công bằng sức mạnh mềm.

Khi dùng Sức mạnh mềm thì phải làm sao cho đối phương càng gần gũi, thân thiết thì càng thuận lợi. Giống như người ta bắt một con chó bán cho lái buôn làm thịt thì phải nhử nó bằng món ăn ngon, rồi vuốt ve, ra vẻ yêu chiều để lựa dần cái thòng lọng vào cổ con chó. Khi con vật ham ăn, mất cảnh giác, đớp vào đĩa thức ăn thì người ta bất ngờ giật cái thòng lọng! Con chó chỉ kịp ẳng một tiếng là đã nằm gọn trong tay anh lái chó. Tương lai nó thế nào thì mọi người đều biết.

Các mối quan hệ về Chính trị, Kinh tế, Ngoại giao, Văn hóa… càng gần gũi, thân mật thì Đế quốc Thực dân kiểu mới càng dễ “bóp chết” đối phương, đưa đối phương vào SỰ LỆ THUỘC NGỌT NGÀO, mất tự chủ, mất độc lập lúc nào không hay. Bẩy mươi năm qua, đã có quá nhiều dẫn chứng lịch sử chứng minh cho hành động này của Trung Quốc đối với Việt Nam, có lẽ người viết stt này không cần phải nêu cụ thể bởi là người Việt Nam ai cũng hiểu.

Hiện nay, ảnh hưởng sức mạnh mềm của Trung Quốc đối với Việt Nam là rất lớn. Chưa cần nói đến Chính trị, Ngoại giao, Văn hóa, Xã hội mà chỉ cần nhìn thoáng qua trong lĩnh vực Kinh tế thì chúng ta cũng đã đủ rùng mình. Có quá nhiều dự án kinh tế của Trung Quốc đã và đang được thực hiện ở Việt Nam, nhưng hầu như không có dự án nào có hiệu quả. Trái lại nhiều dự án nghìn tỷ gây ra đủ các hệ lụy về kinh tế, xã hội và môi trường thì khó mà liệt kê. Điển hình như Formosa, như đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông… Rất may, “Luật ba đặc khu…” thì QH đã kịp dừng. Bây giờ nếu Đường cao tốc Bắc Nam, Việt Nam nhận vay tiền của Nhà đầu tư Trung Quốc và cho Trung Quốc thắng thầu là Đế quốc Trung Hoa có thể nói gần như thành công cuộc xâm lược, bởi ít nhất là Việt Nam không thể gỡ được bấy nợ, chỉ còn cách phụ thuộc ngày cáng sâu và gán lãnh thổ.

Tôi tán thành quan điểm của Đảng CSVN về quan hệ ngoại giao đa phương hóa, làm bạn với tất cả các nước, không phân biệt chế độ chính trị, trên cơ sở đôi bên cùng có lợi. Do đó, đề nghị Đảng, Nhà nước ta cần phải cảnh giác cao độ với những âm mưu của Tân Đế quốc Thực dân, đó là nhà cầm quyền Trung Quốc. Còn tất nhiên, với nhân dân Trung Hoa, chúng ta luôn đoàn kết, không bao giờ mang tư tưởng hận thù.

Phần nhận xét hiển thị trên trang