Thứ Ba, 11 tháng 6, 2019
Bên Cầu Biên Giới - Khánh Ly
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Cụ Văn Cao đã từng làm công an mật?
PHẠM DUY nhìn từ phía con trai của VĂN CAO
Thụy Khuê đã trích dẫn hồi ký của nhạc sĩ Văn Cao về bài Tiến quân ca in trên tạp chí Sông Hương số 26 tháng 7&8 năm 1987 để gán cho Phạm Duy là người có công tham gia trực tiếp trong những ngày Cách mạng tháng Tám - điều mà chính Phạm Duy cũng không dám nghĩ đến! Cha tôi viết hồi ký ”Tại sao tôi viết Tiến quân ca?” vào ngày 7-7-1976 tại Hà Nội. Một nhân vật trong hồi ký mà cha tôi viết tắt nguyên là chữ “Ph.Đ”. Do lỗi đánh máy, Sông Hương in mất dấu thành “Ph.D”. Vì vậy mới có chuyện để nhà văn Thụy Khuê suy diễn thành Phạm Duy…
@ Người đời nói nhiều về tình bạn giữa nhạc sĩ Văn Cao và nhạc sĩ Phạm Duy. Có nhiều điều thiếu chính xác. Xin ông cho biết sự thật về mối quan hệ đó giữa Văn Cao và Phạm Duy?
Văn Thao: Mùa xuân năm 1944, Phạm Duy theo gánh hát cải lương Đức Huy Charlot Miều mới được thành lập và xuống Hải Phòng biểu diễn ra mắt lần đầu tiên. Trong gánh hát, lúc đầu Phạm Duy chỉ là một anh chàng chuyên làm những công việc tạp vụ: dọn phông màn, bán vé, xếp chỗ ngồi, vẽ quảng cáo… Sau một vài đêm diễn, phát hiện Phạm Duy có một giọng hát hay, ông chủ gánh hát bèn bổ sung tiết mục, cho Phạm Duy ra hát lấp chỗ trống trong thời gian thay cảnh. Lần đầu được đứng trên sân khấu, với phong cách cách lãng tử và một giọng ca bẩm sinh ấm áp, qua hai tác phẩm: Bản đàn xuân của Lê Thương, Con thuyền không bến của Đặng Thế Phong, Phạm Duy đã gây được ấn tượng trong lòng khán giả. Qua một số người bạn ở Hải Phòng, Phạm Duy biết tới những sáng tác của Văn Cao. Những ngày sau đó, bài hát Buồn tàn thu của Văn Cao đã được Phạm Duy biểu diễn và được khán giả Hải Phòng ghi nhận.
Phạm Duy gặp Văn Cao khi đó chỉ là một ca sĩ mới vào nghề, có một sáng tác đầu tay chưa được ai biết là bài Cô hái mơ (1942), phổ thơ Nguyễn Bính. Trong khi đó Văn Cao đã là một nhạc sĩ nổi tiếng Hải Phòng trong nhóm Đồng Vọng với hàng loạt ca khúc: Buồn tàn thu (1939), Thiên thai (1941), Trương Chi (1942), Suối mơ (1942), Thu cô liêu (1942), Bến xuân (1943), Cung đàn xưa (1943)… Cho nên không có chuyện “một vài bài hát… Văn Cao sáng tác cùng với Phạm Duy” như một số người đã đề cập.
Cuộc gặp gỡ lần đầu giữa Văn Cao với Phạm Duy mới được “dăm bữa, nửa tháng” chưa đủ để Văn Cao hiểu rõ về Phạm Duy. Tuy nhiên, Văn Cao đã nhìn thấy trước được “tiềm năng âm nhạc” trong con người Phạm Duy, vì thế ông đã động viên và khuyên “…mày nên đi vào sáng tác…”.
Còn Phạm Duy, trong hồi ký của mình, ông đã viết “…Trong thời gian ở Hải Phòng… tôi có cái may mắn gặp một người bạn. Người đó là Văn Cao”.
Sau gần hai tháng biểu diễn tại Hải Phòng, Phạm Duy tạm biệt Văn Cao cùng gánh hát Đức Huy tiếp tục cuộc hành trình từ Bắc vào Nam. Trong hành trang của mình, Phạm Duy đã có thêm một số tác phẩm của Văn Cao.
Sau hai năm gắn bó với gánh hát Đức Huy du ca khắp mọi miền đất nước, trung tuần tháng 6-1945, Phạm Duy rời bỏ gánh hát để trở thành ca sĩ tự do tại Sài Gòn. Cuối tháng 10-1945, Phạm Duy ra Hà Nội. Gặp lại Văn Cao, mới biết Văn Cao là tác giả của bài Tiến quân ca và một loạt ca khúc cách mạng khác như: Chiến sĩ Việt Nam, Công nhân Việt Nam, Không quân Việt Nam, Hải quân Việt Nam… Gặp Văn Cao và một số bạn bè cùng giới tại một số tụ điểm âm nhạc tại Hà Nội lúc đó, Phạm Duy đã là một ca sĩ thành danh và cũng đã có những sáng tác ban đầu được ghi nhận như: Chinh phụ ca, Cây đàn bỏ quên, Gươm tráng sĩ, Khối tình Trương Chi. Tuy nhiên với Văn Cao, Phạm Duy đã phải cảm phục thốt lên “Văn Cao thật là một con người tài hoa. Nhạc tình của nó hay, nhạc hùng của nó cũng hay không kém như: Chiến sĩ Việt Nam, Công nhân Việt Nam, Không quân Việt Nam…” (Hồi ký Phạm Duy, quyển 2, chương 4, 5).
Đầu năm 1946, Phạm Duy gia nhập đội quân Nam tiến vào chiến trường miền Nam, chiến đấu tại mặt trận Bà Rịa-Vũng Tàu. Cuối tháng 10-1946, Phạm Duy lại trở ra Hà Nội, lang thang và hát tại một số phòng trà. Ngày 19-12- 1946 (Toàn quốc kháng chiến), Văn Cao gặp Phạm Duy tại phố Huế, ông trao cho Phạm Duy một tấm giấy, giới thiệu Phạm Duy về công tác tại Đài phát thanh Tiếng nói Việt Nam tại chùa Trầm. Được “dăm bữa, nửa tháng”, Phạm Duy lại bỏ đài để gia nhập đoàn kịch Giải Phóng của họa sĩ Phạm Văn Đôn.
Đầu tháng 5-1947, đoàn kịch Giải Phóng lên đến Lao Kay, Phạm Duy gặp lại Văn Cao.
Văn Cao lên Lao Kay từ đầu năm 1947, phụ trách Đội điều tra Công an Liên khu X. Ông mở một quán ca nhạc, có tên là quán Biên Thùy bên kia cầu Cốc Lếu để làm vỏ bọc cho những hoạt động của mình. Tình hình Lao Kay lúc đó rất phức tạp, là một tỉnh biên giới với Trung Quốc, là địa bàn hoạt động của bọn phản động Quốc dân đảng, bọn thổ phỉ, bọn buôn lậu và còn là tỉnh lỵ tập trung đông dân tản cư từ khắp mọi miền của đất nước, vì vậy quán Biên Thùy trở thành một tụ điểm sinh hoạt văn hóa nơi biên ải. Với uy tín của mình Văn Cao đã thành lập được một ban nhạc, tập hợp nhiều nghệ sĩ, ca sĩ, nhạc sĩ có tên tuổi từ Hà Nội, Hải Phòng lên biểu diễn phục vụ khách hàng thâu đêm. Gặp Văn Cao tại quán Biên Thùy với một không gian âm nhạc ấm cúng, lãng mạn, Phạm Duy liền bỏ đoàn kịch Giải Phóng và rủ luôn cả ca sĩ Mai Khanh cùng nhạc sĩ Ngọc Bích ở lại với Văn Cao. Phạm Duy hát tại quán Biên Thùy của Văn Cao gần ba tháng thì lại cùng Ngọc Bích chia tay Văn Cao ra đi. Cuộc chia tay giữa hai người lần này không vui vẻ lắm vì trong thời gian này Phạm Duy “phải lòng” một cô gái nhảy xinh đẹp là nhân viên hoạt động trong đội điều tra của Văn Cao. Không chấp nhận được điều đó, Văn Cao tức giận, đuổi Phạm Duy đi. Trước khi dứt tình ra đi, Phạm Duy đã để lại cho người đẹp nơi biên ải một tình khúc nổi tiếng là bài Bên cầu biên giới (trong cuốn Phạm Duy còn đó nỗi buồn, Tạ Tỵ có viết về sự kiện này).
Có thể nói, gặp Văn Cao lần này, Phạm Duy không chỉ là ca sĩ mà còn là một nhạc sĩ đã thành danh. Văn Cao coi Phạm Duy là một người bạn đồng nghiệp. Hai người đã có thời gian để bàn bạc, trao đổi với nhau nhiều về nghệ thuật, hiểu rõ về nhau hơn, vì thế, ông đã thẳng thắn khuyên Phạm Duy: “Thế mạnh của mày là ở dân ca. Hãy khai thác và đưa chất liệu dân ca vào những sáng tác của mình. Tao tin mày sẽ thành công. Cần tìm cho mình một con đường, một phong cách riêng…”.
Sau cuộc gặp gỡ này, hàng loạt những ca khúc của Phạm Duy đã ra đời. Năm năm đi theo kháng chiến, với hơn 40 ca khúc, Phạm Duy đã trở thành một trong những nhạc sĩ nổi tiếng, có nhiều đóng góp trong giai đoạn đó. Có thể kể ra một số bài điển hình như: Nhạc tuổi xanh, Gánh lúa, Nương chiều, Bà mẹ quê, Phố buồn, Bà mẹ Gio Linh, Bên cầu biên giới, Tiếng đàn tôi, Quê nghèo, Về miền Trung…
Cuối năm 1949, tại Thanh Hóa, Phạm Duy lấy vợ là ca sĩ Thái Hằng, em nhạc sĩ Phạm Đình Viêm. Giữa năm 1950, vợ chồng Phạm Duy được triệu tập lên Việt Bắc dự Đại hội Văn nghệ. Phạm Duy gặp lại Văn Cao. Đây là cuộc gặp cuối cùng giữa hai người để rồi họ xa nhau mãi mãi…
Sau Đại hội Văn nghệ, Phạm Duy trở về Thanh Hóa. Ngày 1-5-1951, Phạm Duy cùng gia đình từ bỏ kháng chiến, “dinh tê” về Hà Nội, rồi vào Sài Gòn sinh sống.
Tuy mỗi người ở một phương trời khác nhau nhưng Phạm Duy luôn kính trọng Văn Cao, coi ông là một nhạc sĩ lớn có nhiều ảnh hưởng trong sự nghiệp sáng tác của mình. Phạm Duy là người có công truyền bá các nhạc phẩm của Văn Cao đến với công chúng trên mọi miền đất nước. Nhiều tác phẩm của Văn Cao được ông đem ra phân tích và ca ngợi. Đặc biệt với bài Trường ca sông Lô ông đã viết: “Trường ca sông Lô là một tác phẩm vĩ đại. Thằng bạn này vẫn là kẻ khai phá. Nó là cha đẻ của loại trường ca. Về hình thức, bài của nó chẳng thua gì bất cứ một tuyệt phẩm nào của loại nhạc cổ điển Tây phương”. Sau này ở miền Nam, trong một lần được mời sang Mỹ giảng dạy về Âm nhạc phương Đông, Phạm Duy đã phát biểu: “Tôi được vinh dự này, xin cảm ơn một người bạn và cũng là một người thầy của tôi là nhạc sĩ Văn Cao hiện đang sống ở miền Bắc Việt Nam”.
Đầu năm 2000, Phạm Duy về nước. Cha tôi không còn nữa. Gặp tôi, ông nói: “…Tao luôn ganh đua với bố mày. Bố mày có Thiên thai, tao cũng có Tiếng sáo Thiên thai. Bố mày có Trương Chi, tao cũng có Khối tình Trương Chi. Bố mày có Trường ca sông Lô, tao cũng có Tiếng hát sông Lô. Bố mày giỏi quá. Tao không thể bằng được”.
Cuộc gặp này khiến tôi hiểu ra một điều - không giống nhiều người khác, Phạm Duy không có tính đố kỵ.
Còn Văn Cao, đối với Phạm Duy ông đã từng khẳng định “Muốn nói gì thì nói, Phạm Duy vẫn là một nhạc sĩ lớn. Nó là người có công trong việc sử dụng các chất liệu dân ca đưa vào những sáng tác của mình một cách sáng tạo, mở ra một con đường cho các nhạc sĩ sau này đi theo. Không thể phủ định nó trong lịch sử của nền âm nhạc Việt Nam”.
@ Nghe nói chính nhạc sĩ Phạm Duy là người đã treo lá cờ đỏ sao vàng và hát bài Tiến quân ca trong cuộc mít tinh ngày 17-8-1945?
Văn Thao: Tôi khẳng định không có chuyện đó vì: Phạm Duy theo gánh hát Đức Huy rời Hải Phòng vào cuối mùa xuân năm 1944 để tiếp tục cuộc hành trình lưu diễn từ Bắc vào Nam. Theo hồi ký của Phạm Duy thì “…Vào đầu tháng 8-1945, ngay sau khi Nhật Bản đầu hàng, tôi nghe tin từ Hà Nội đưa vào: Một mặt trận chính trị mang cái tên là “Việt Nam Độc lập Đồng minh” đứng ra kêu gọi dân chúng làm cuộc tổng khởi nghĩa…”, “tới ngày 19-8-1945 có tin Cách mạng do Việt Minh lãnh đạo đã thành công ở miền Bắc…” (tập 2, chương 3). Như vậy có thể khẳng định, trong những ngày Cách mạng tháng Tám lịch sử, Phạm Duy không có mặt tại Hà Nội.
Vậy mà không hiểu vì sao, nhà văn Thụy Khuê (sống và làm việc tại Pháp) đã từng đọc rất kỹ cuốn Hồi ký Phạm Duy mà vẫn còn cố tình gán cho Phạm Duy là người đã “buông lá cờ đỏ sao vàng [trên bao lơn Nhà hát Lớn] và xuống cướp loa phóng thanh hát [bài Tiến quân ca]”.
Thụy Khuê đã trích dẫn hồi ký của nhạc sĩ Văn Cao về bài Tiến quân ca in trên tạp chí Sông Hương số 26 tháng 7&8 năm 1987 để gán cho Phạm Duy là người có công tham gia trực tiếp trong những ngày Cách mạng tháng Tám - điều mà chính Phạm Duy cũng không dám nghĩ đến! Cha tôi viết hồi ký ”Tại sao tôi viết Tiến quân ca?” vào ngày 7-7-1976 tại Hà Nội. Một nhân vật trong hồi ký mà cha tôi viết tắt nguyên là chữ “Ph.Đ”. Do lỗi đánh máy, Sông Hương in mất dấu thành “Ph.D”. Vì vậy mới có chuyện để nhà văn Thụy Khuê suy diễn thành Phạm Duy…
Ông đã viết: “Lá cờ đỏ sao vàng được thả từ bao lơn Nhà hát Lớn xuống. Bài Tiến quân ca đã nổ như một trái bom. Nước mắt tôi trào ra. Chung quanh tôi, hàng ngàn giọng hát cất lên vang theo những đoạn sôi nổi. Ở những cánh tay áo mọi người, những băng cờ đỏ sao vàng đã thay những băng vàng của chính phủ Trần Trọng Kim. Trong một lúc, những tờ bướm in bài Tiến quân ca được phát cho từng người trong hàng ngũ các công chức dự mít tinh. Tôi đứng lẫn vào đám đông quần chúng trước cửa Nhà hát Lớn. Tôi đã nghe giọng hát quen thuộc của bạn tôi, anh Ph.Đ. qua loa phóng thanh. Anh là người đã buông lá cờ đỏ sao vàng trên kia và xuống cướp loa phóng thanh hát. Con người trầm lặng ấy đã có sức hấp dẫn hàng vạn quần chúng ngày hôm đó, cũng là người hát trước quần chúng lần đầu tiên, và cũng là một lần duy nhất”…
Thụy Khuê ở nước ngoài, đã tiếp xúc Phạm Duy nhiều lần, từng gặp gỡ nhiều những nhân vật có tên tuổi trong và ngoài nước để phỏng vấn… Đó là công việc cần thiết của một nhà văn cho những sáng tác. Nghiên cứu tư liệu phục vụ cho những trang viết của mình, đặc biệt là những tư liệu liên quan tới những nhân vật nổi tiếng có gắn với những sự kiện lịch sử của dân tộc thì cần thiết phải có một cái tâm trong sáng, trung thực, khách quan và thận trọng trong từng trang viết. Một nhà văn “nổi tiếng” như Thụy Khuê chẳng nhẽ lại không hiểu?
“Ph.Đ” là Phạm Đức - người làng Kim Liên, Hà Nội. Một làng nghề có truyền thống cắt tóc. Gia đình Phạm Đức có một tiệm cắt tóc tại Hải Phòng. Phạm Đức người bé nhỏ, điềm đạm, có nước da ngăm đen nên bạn bè thường gọi là Đức đen. Phạm Đức yêu âm nhạc, biết đánh đàn piano. Sau này ông thường lên thăm cha tôi tại 108 Yết Kiêu, bao giờ cũng có quà cho anh em tôi. Những lúc cha tôi vắng nhà, lại thấy ông ngồi vào cây đàn của cha tôi đánh một cách say sưa. Văn Cao, Phạm Đức, Doãn Tòng, Đỗ Hữu Ích, Chương Đức Chính, Tín híp, Trần Liễn… chơi thân với nhau từ khi còn học tiểu học (sau này thêm Nguyễn Đình Thi). Đây cũng là những người được ông Vũ Quý, một cán bộ cách mạng hoạt động bí mật tại Hải Phòng, giác ngộ, đưa vào tổ chức Thanh niên Cứu quốc từ năm 1942. Về sau, những người bạn này đều tham gia vào đội Danh dự Việt Minh (đội trừ gian) do Văn Cao phụ trách.
Kể lại cho tôi nghe sự kiện này, tôi thấy giọng cha tôi nghèn nghẹn: “…Bố bất ngờ nhất là việc bác Đức đen nhảy xuống cướp loa phóng thanh, hát vang bài Tiến quân ca. Và hàng vạn quần chúng nhân dân cùng đồng thanh hát ầm vang cả quảng trường. Nước mắt bố trào ra… Vậy mà, sau này vẫn có người nhận mình là người treo cờ hôm đó”. Cha tôi lặng đi. Chén rượu trên tay run rẩy…
@ Nhạc sĩ Văn Cao đã nhận xét về thái độ chính trị của Phạm Duy “Ai cũng có điểm dừng, chỉ có Phạm Duy là không có giới hạn” ý nói về những bài ca, những phát ngôn của Phạm Duy (ở Sài Gòn và ngoại quốc). Ông có nhận xét gì về những nhận xét đó của cha mình?
Văn Thao: Cha tôi đã nhận xét đúng về Phạm Duy. Về một khía cạnh nào đó mà tôi được biết, nhận xét này của ông còn có phần nương nhẹ đối với Phạm Duy.
@ Cụ Văn Cao ủng hộ cho việc Phạm Duy về nước. Ông có bình luận gì về việc đó?
Văn Thao: Từ những năm đầu của thập kỷ 1990, đã có tin đồn về việc Phạm Duy xin về nước, đến năm 1994 thì thấy bà Thái Hằng (vợ Phạm Duy) về và đến thăm cha tôi. Khi đó gia đình tôi mới biết tin Phạm Duy xin về nước là chính xác. Sau đó ít lâu, một cán bộ cấp cao bên ngành an ninh đã đến gặp cha tôi hỏi ý kiến. Cha tôi nói “Phạm Duy là một nhạc sĩ có tên tuổi, có nhiều đóng góp cho nền âm nhạc nước ta. Không thể phủ nhận được những tác phẩm của ông ta trong nửa đầu của cuộc kháng chiến. Nó là thằng bạn cũ của tôi. Tôi hiểu nó. Giờ đây Phạm Duy đã gần 80 tuổi rồi, còn làm gì được nữa đâu…”.
Việc cha tôi ủng hộ cho Phạm Duy về nước là đúng.
Nguồn: Hồn Việt
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Công đoàn
1. Qua vụ hàng trăm cán bộ, giảng viên, công nhân viên, kể cả Phó hiệu trưởng, Trường đại học Tôn Đức Thắng ký kiến nghị gửi lên những cấp cao nhất của bộ máy cai trị, tố Tổng liên đoàn Lao động VN (gọi tắt là công đoàn) ăn bám, sống tầm gửi, ký sinh, vòi tiền công sức mồ hôi nước mắt của người lao động, có thể thấy những tổ chức chính trị xã hội xứ này ngoài việc chỉ làm nhiệm vụ trang trí, hình thức, vô tích sự, tốn kém ngân sách, thì còn rất tệ hại, chứa nhiều ung nhọt.
Nó mang danh bảo vệ quyền lợi cho người lao động nhưng thực chất chỉ bảo vệ đảng, làm theo chỉ đạo của đảng. Khi người lao động gặp việc gì đó cần nó bảo vệ thì nó làm ngơ, im lặng, quay lưng, thậm chí còn đối lập với chính đối tượng mà nó nhân danh bảo vệ.
Xuân thu nhị kỳ, chỉ thấy họp và đánh chén, tâng bốc khen nhau.
Ông sếp cũ của tôi, một nhà đầu tư từ Hồng Kông, có lần bảo ông ạ, ở Hồng Kông tôi rất ngại công đoàn, tôi mà vi phạm điều gì thì chết với họ, nhưng ở nước ông, tôi chả ngại công đoàn bởi tôi nói gì thì họ nghe vậy. Vì vậy, khi các bố yêu cầu thành lập công đoàn là tôi OK ngay. Không có công đoàn, làm sao tôi trị nổi đám người lao động như các ông suốt ngày đòi tăng lương giảm giờ làm.
Công đoàn xứ này, có cũng như không, thậm chí không có còn hơn.
2. Vụ công đoàn và trường đại học Tôn Đức Thắng đấu nhau, lời qua tiếng lại, rồi chưa biết mèo nào cắn mỉu nào. Công đoàn lợi dụng mình là tổ chức chính trị xã hội hạng nhất (giống như hai thầy Min Đơ và Min Toa là cảnh binh hạng nhất trong tiểu thuyết Số Đỏ của cụ Vũ Trọng Phụng vậy) ra hết tuyên bố này tới phát ngôn khác, tổ chức họp báo, thông tin cả vú lấp miệng em, khăng khăng rằng mình không đòi thế này, không ép thế nọ. Thế nếu trường TĐT tung các văn bản, giấy tờ tang chứng vật chứng ra thì liệu họ có gận cổ tiếp nữa không.
Xưa nay, trong thể chế này, tất cả, từ đứa dân thường tới cơ quan đoàn thể, đều phải ngoan ngoãn, cung cúc nem nép nghe nhời cấp trên, nhất là trung ương, nay tự dưng có đứa dám chống, nên họ sợ gây hiệu ứng, họ dẹp cho bằng được.
Rất buồn cười, tay chủ tịch tổng liên đoàn Bùi Văn Cường dám nói một cách rất cửa quyền hách dịch rằng "Tổng LĐLĐ VN sẽ không 'đôi co' nói đi nói lại nữa. Tổng LĐLĐ VN sẽ có báo cáo gửi Bộ Chính trị, Ban bí thư để xin ý kiến và khi đó đúng sai, trắng đen thế nào sẽ rõ" (trịch báo Tuổi Trẻ). Giời ạ, đúng sai trên đời mà chỉ cần đơn giản thế thì có khác gì phát xít, độc tài.
Lại một tay nữa, anh oắt có tên Ngọ Duy Hiểu, vốn ngoi lên từ đoàn (chả hiểu sao một anh hỉ mũi chưa sạch mà người ta đôn lên cơ cấu làm đến phó chủ tịch tổng liên đoàn-công đoàn, mà dân cán bộ đoàn vốn thế nào, ai cũng biết rồi), hăng hái kiểu hồng vệ binh thế này "Quan điểm chúng tôi là không nói đi nói lại. Tuy nhiên sau khi có ý kiến của cấp trên rằng cần phải nói để ổn định tình hình, dư luận xã hội, nhất là trong giới sinh viên của trường. Đặc biệt đã có các trang mạng, tổ chức phản động lợi dụng việc này để nói xấu nên cấp trên yêu cầu chúng tôi phải lên tiếng", mới bé tí đã thở ra hơi sặc mùi lãnh tụ và cảnh sát. Tay này còn hàm hồ nói tổng liên đoàn đã đầu tư cả nghìn tỉ đồng cho trường, nhất là cấp hơn 100 hecta đất để xây dựng cơ sở vật chất. Vớ vẩn, đất nào của y, đất là tài sản, tài nguyên của nhà nước, của đất nước, chứ đất nào của công đoàn mà cũng đòi kể công.
Tốt nhất, Ban giám hiệu cái trường Tôn Đức Thắng kia tung ra hết những chứng cứ cần thiết để làm rõ trắng đen. Không được họp báo, không nắm được báo chí quốc doanh như người ta, đâu có nghĩa là cứ ngoan ngoãn đưa tay cho họ trói.
Nó mang danh bảo vệ quyền lợi cho người lao động nhưng thực chất chỉ bảo vệ đảng, làm theo chỉ đạo của đảng. Khi người lao động gặp việc gì đó cần nó bảo vệ thì nó làm ngơ, im lặng, quay lưng, thậm chí còn đối lập với chính đối tượng mà nó nhân danh bảo vệ.
Xuân thu nhị kỳ, chỉ thấy họp và đánh chén, tâng bốc khen nhau.
Ông sếp cũ của tôi, một nhà đầu tư từ Hồng Kông, có lần bảo ông ạ, ở Hồng Kông tôi rất ngại công đoàn, tôi mà vi phạm điều gì thì chết với họ, nhưng ở nước ông, tôi chả ngại công đoàn bởi tôi nói gì thì họ nghe vậy. Vì vậy, khi các bố yêu cầu thành lập công đoàn là tôi OK ngay. Không có công đoàn, làm sao tôi trị nổi đám người lao động như các ông suốt ngày đòi tăng lương giảm giờ làm.
Công đoàn xứ này, có cũng như không, thậm chí không có còn hơn.
2. Vụ công đoàn và trường đại học Tôn Đức Thắng đấu nhau, lời qua tiếng lại, rồi chưa biết mèo nào cắn mỉu nào. Công đoàn lợi dụng mình là tổ chức chính trị xã hội hạng nhất (giống như hai thầy Min Đơ và Min Toa là cảnh binh hạng nhất trong tiểu thuyết Số Đỏ của cụ Vũ Trọng Phụng vậy) ra hết tuyên bố này tới phát ngôn khác, tổ chức họp báo, thông tin cả vú lấp miệng em, khăng khăng rằng mình không đòi thế này, không ép thế nọ. Thế nếu trường TĐT tung các văn bản, giấy tờ tang chứng vật chứng ra thì liệu họ có gận cổ tiếp nữa không.
Xưa nay, trong thể chế này, tất cả, từ đứa dân thường tới cơ quan đoàn thể, đều phải ngoan ngoãn, cung cúc nem nép nghe nhời cấp trên, nhất là trung ương, nay tự dưng có đứa dám chống, nên họ sợ gây hiệu ứng, họ dẹp cho bằng được.
Rất buồn cười, tay chủ tịch tổng liên đoàn Bùi Văn Cường dám nói một cách rất cửa quyền hách dịch rằng "Tổng LĐLĐ VN sẽ không 'đôi co' nói đi nói lại nữa. Tổng LĐLĐ VN sẽ có báo cáo gửi Bộ Chính trị, Ban bí thư để xin ý kiến và khi đó đúng sai, trắng đen thế nào sẽ rõ" (trịch báo Tuổi Trẻ). Giời ạ, đúng sai trên đời mà chỉ cần đơn giản thế thì có khác gì phát xít, độc tài.
Lại một tay nữa, anh oắt có tên Ngọ Duy Hiểu, vốn ngoi lên từ đoàn (chả hiểu sao một anh hỉ mũi chưa sạch mà người ta đôn lên cơ cấu làm đến phó chủ tịch tổng liên đoàn-công đoàn, mà dân cán bộ đoàn vốn thế nào, ai cũng biết rồi), hăng hái kiểu hồng vệ binh thế này "Quan điểm chúng tôi là không nói đi nói lại. Tuy nhiên sau khi có ý kiến của cấp trên rằng cần phải nói để ổn định tình hình, dư luận xã hội, nhất là trong giới sinh viên của trường. Đặc biệt đã có các trang mạng, tổ chức phản động lợi dụng việc này để nói xấu nên cấp trên yêu cầu chúng tôi phải lên tiếng", mới bé tí đã thở ra hơi sặc mùi lãnh tụ và cảnh sát. Tay này còn hàm hồ nói tổng liên đoàn đã đầu tư cả nghìn tỉ đồng cho trường, nhất là cấp hơn 100 hecta đất để xây dựng cơ sở vật chất. Vớ vẩn, đất nào của y, đất là tài sản, tài nguyên của nhà nước, của đất nước, chứ đất nào của công đoàn mà cũng đòi kể công.
Tốt nhất, Ban giám hiệu cái trường Tôn Đức Thắng kia tung ra hết những chứng cứ cần thiết để làm rõ trắng đen. Không được họp báo, không nắm được báo chí quốc doanh như người ta, đâu có nghĩa là cứ ngoan ngoãn đưa tay cho họ trói.
Nguyễn Thông
Phần nhận xét hiển thị trên trang
DẪN ĐỘ VỀ TRUNG QUỐC LÀ MẤT TÍCH!
Nguyễn Ngọc Chu
Người Hoa Hong Kong còn sợ hãi mất tích trước người Hoa cộng sản Trung Quốc, thì còn cửa nào sống sót cho các “đồng chí Việt Nam”?
1. 100 năm nền dân chủ phương Tây đã ngấm vào trí não, ăn vào da thịt của người Hong Kong, không dễ để một vài thập kỷ cai trị của chế độ độc tài toàn trị Bắc kinh có thể hủy diệt, dẫu đó là gông cùm, súng đạn.
2. Tên cáo già Đặng Tiểu Bình đã biết lợi thế vô địch của nền dân chủ, mà từ nó đẻ ra một nền kinh tế thị trường lành mạnh, tất cả hai thứ đó cộng lại đã làm cho Hong Kong giàu có thịnh vượng mà trước khi trở về nền cai trị của Bắc Kinh, Singapore đã phải cạnh tranh vất vả. Vì thế, Đặng Tiểu Bình đã dựng lên con tì hưu Thâm Khuyến để hứng nguồn tài chính và công nghệ từ Hongkong, không cho chảy ra ngoài Trung Quốc cộng sản.
3. Tên cáo già Đặng Tiểu Bình cũng đủ lọc lõi để cho tồn tại chính sách “Một quốc gia hai chế độ” nhằm giữ lại tài chính, chất xám, và công nghệ Hong Kong không di tản ra nước ngoài. Cũng là mô hình để Bắc Kinh cộng sản học hỏi. Và còn nữa là giữ lại Macao cũng trở về với Bắc Kinh hai năm muộn hơn – vào năm 1999. Cho nên Đặng Tiểu Bình chưa thò bàn tay toàn trị vào Hong Kong mà giữ nguyên thể chế bán tự trị Hong Kong.
4. Thế nhưng các hậu duệ của Đặng Tiểu Bình, đại diện hiện thời là “Tần thủy hoàng đế” Tập cận Bình cho rằng đã học hết bài của Hong Kong, lại sợ nền dân chủ vốn là động lực khắc tinh của chế độ toàn trị, nên bắt đầu “vắt chanh bỏ vỏ” - từng bước xiết chặt nền toàn trị lên Hong Kong.
5. Hơn một triệu người Hong Kong, trong đó rất đông sinh viên và luật sư, sáng Chủ Nhật 09/6/2019 đã đổ ra đường để phản đối đạo luật “Dẫn độ” về Bắc Kinh của chế độ toàn trị. “Dẫn độ” về Bắc Kinh là xử ngoài luật pháp Hong Kong - là chiêu thức thủ tiêu mọi sự chống đối.
6. “Dẫn độ về Trung Quốc là mất tích”! Đó là câu khẩu hiệu người Hoa Hong Kong cảnh báo khi rơi vào tay người Hoa cộng sản Trung Quốc. Nó phản ánh sự ghê tởm vô pháp của chế độ cộng sản Trung Quốc.
7. Người Hoa Hong Kong còn sợ hãi mất tích trước người Hoa cộng sản Trung Quốc, thì còn cửa nào sống sót cho các “đồng chí Việt Nam”?
8. Tiến lên Hong Kong! Cả nhân loại tiến bộ bên cạnh các bạn. Các chế độc tài sớm muộn đều sẽ bị loài người đào thải.
Người Hoa Hong Kong còn sợ hãi mất tích trước người Hoa cộng sản Trung Quốc, thì còn cửa nào sống sót cho các “đồng chí Việt Nam”?
1. 100 năm nền dân chủ phương Tây đã ngấm vào trí não, ăn vào da thịt của người Hong Kong, không dễ để một vài thập kỷ cai trị của chế độ độc tài toàn trị Bắc kinh có thể hủy diệt, dẫu đó là gông cùm, súng đạn.
2. Tên cáo già Đặng Tiểu Bình đã biết lợi thế vô địch của nền dân chủ, mà từ nó đẻ ra một nền kinh tế thị trường lành mạnh, tất cả hai thứ đó cộng lại đã làm cho Hong Kong giàu có thịnh vượng mà trước khi trở về nền cai trị của Bắc Kinh, Singapore đã phải cạnh tranh vất vả. Vì thế, Đặng Tiểu Bình đã dựng lên con tì hưu Thâm Khuyến để hứng nguồn tài chính và công nghệ từ Hongkong, không cho chảy ra ngoài Trung Quốc cộng sản.
3. Tên cáo già Đặng Tiểu Bình cũng đủ lọc lõi để cho tồn tại chính sách “Một quốc gia hai chế độ” nhằm giữ lại tài chính, chất xám, và công nghệ Hong Kong không di tản ra nước ngoài. Cũng là mô hình để Bắc Kinh cộng sản học hỏi. Và còn nữa là giữ lại Macao cũng trở về với Bắc Kinh hai năm muộn hơn – vào năm 1999. Cho nên Đặng Tiểu Bình chưa thò bàn tay toàn trị vào Hong Kong mà giữ nguyên thể chế bán tự trị Hong Kong.
4. Thế nhưng các hậu duệ của Đặng Tiểu Bình, đại diện hiện thời là “Tần thủy hoàng đế” Tập cận Bình cho rằng đã học hết bài của Hong Kong, lại sợ nền dân chủ vốn là động lực khắc tinh của chế độ toàn trị, nên bắt đầu “vắt chanh bỏ vỏ” - từng bước xiết chặt nền toàn trị lên Hong Kong.
5. Hơn một triệu người Hong Kong, trong đó rất đông sinh viên và luật sư, sáng Chủ Nhật 09/6/2019 đã đổ ra đường để phản đối đạo luật “Dẫn độ” về Bắc Kinh của chế độ toàn trị. “Dẫn độ” về Bắc Kinh là xử ngoài luật pháp Hong Kong - là chiêu thức thủ tiêu mọi sự chống đối.
6. “Dẫn độ về Trung Quốc là mất tích”! Đó là câu khẩu hiệu người Hoa Hong Kong cảnh báo khi rơi vào tay người Hoa cộng sản Trung Quốc. Nó phản ánh sự ghê tởm vô pháp của chế độ cộng sản Trung Quốc.
7. Người Hoa Hong Kong còn sợ hãi mất tích trước người Hoa cộng sản Trung Quốc, thì còn cửa nào sống sót cho các “đồng chí Việt Nam”?
8. Tiến lên Hong Kong! Cả nhân loại tiến bộ bên cạnh các bạn. Các chế độc tài sớm muộn đều sẽ bị loài người đào thải.
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Mối nguy cho hàng xuất khẩu Việt Nam:
Hàng Trung Quốc đang chịu áp lực lớn từ cuộc chiến thuế quan với
Một Thế giới
11/06/2019 10:21
Tờ USA Today vừa có bài viết cảnh báo hiện tượng hàng Trung Quốc đội lốt Việt Nam để lách thuế. Không chỉ USA Today mà Reuters, Bloomberg, Daily Mail... ngày hôm qua cũng có các bài viết nói về vấn đề hàng Trung Quốc đội lốt Việt Nam tìm cách xâm nhập thị trường Mỹ, EU... Chỉ có điều USA Today là tờ đi sâu hơn cả.
Theo USA Today, hải quan Việt Nam cho biết một số công ty Trung Quốc đang cố tình dán nhãn sai cho sản phẩm của mình là "made in Viet Nam" để tránh thuế quan của Mỹ và đã yêu cầu các văn phòng kiểm tra mạnh hơn giấy chứng nhận xuất xứ của sản phẩm. Đồng thời cho biết thủ đoạn của một số công ty Trung Quốc là đầu tiên, xuất khẩu sản phẩm sang Việt Nam, rồi sau đó thay đổi nhãn mác trên bao bì trước khi xuất khẩu hàng hóa sang Mỹ, Nhật Bản hoặc châu Âu.
USA Today viết bà Hoàng Thị Thủy, một quan chức của Cục Hải quan Việt Nam (chính xác là Trưởng phòng Giám sát quản lý C/O và sở hữu trí tuệ, Cục Giám sát quản lý, Tổng cục Hải quan), xác nhận trên truyền thông Việt Nam rằng “hàng chục” sản phẩm bị phát hiện và các hàng hóa như dệt may, thủy sản, nông sản, thép, nhôm, và các sản phẩm gỗ chế biến dễ bị lừa đảo nhất.
Trên thực tế, bà Thủy có trả lời về hiện tượng hàng đội lốt này trên báo chí. Thời báo tài chínhcủa Bộ Tài chính viết: “Theo bà Thủy, đến nay cơ quan hải quan đã phát hiện, xử lý hàng chục vụ gian lận C/O, chuyển tải hàng hóa bất hợp pháp. Trường hợp điển hình như: Năm 2017, Cục Hải quan TP. Hải Phòng phát hiện Công ty TNHH XNK INTERWYSE đã nhập khẩu mặt hàng theo khai báo là “củ loa, sạc điện thoại mới, C/O Trung Quốc” có xuất trình C/O mẫu E nhưng khi kiểm tra thực tế thì trên hộp đựng sản phẩm hàng hóa và trên hàng hóa thể hiện chữ đúc chìm “Made in Vietnam”.
Trong những năm gần đây, một số đoàn điều tra về gian lận xuất xứ hàng hóa như cơ quan phòng chống gian lận thương mại của châu Âu (OLAF) và một số quốc gia như Đức, Thổ Nhĩ Kỳ, Mỹ, Canada… đã thực hiện công tác điều tra, xác minh C/O hàng hóa tại một số DN Việt Nam và các cơ quan hữu quan. Đó là các mặt hàng thép, xe tay nâng, pin năng lượng mặt trời, tôm, đinh ốc vít, lốp xe, bật lửa, đồ gỗ… Sau quá trình điều tra, một số mặt hàng của Việt Nam đã bị áp dụng thuế chống bán phá giá, thuế chống trợ cấp ở mức rất cao như thép cuộn cán nguội, thép cuộn không gỉ, thép mạ kẽm, nhôm ép, đồ gỗ…
Điển hình, Hải quan Mỹ phát hiện, Công ty FINEWOOD Việt Nam có hành vi nhập khẩu mặt hàng gỗ dán từ Trung Quốc, sau đó đưa về nhà xưởng để thay đổi nhãn mác và xuất khẩu sang Mỹ với xuất xứ Việt Nam. DN có hành vi làm giả C/O do Việt Nam cấp nhưng thực tế hàng hóa không được nhập khẩu vào Việt Nam hoặc hàng hóa đã thực xuất khẩu ra khỏi lãnh thổ Việt Nam (làm giả C/O từ bên ngoài lãnh thổ Việt Nam)”.
Cách trả lời trên cho thấy việc hàng Trung Quốc đội lốt hàng Việt Nam đã có từ khá lâu trước đây chứ không phải chỉ xuất hiện sau khi Mỹ - Trung thương chiến. Chỉ có điều, sau khi Mỹ đánh mạnh thuế lên hàng hóa Trung Quốc thì báo chí Mỹ bắt đầu để ý sát sao hơn việc hàng hóa Trung Quốc đội lốt.
Trên Thời báo tài chính, bà Thủy cũng thừa nhận cuộc chiến tranh thương mại Mỹ - Trung có tác động rất lớn đến tình hình phát triển kinh tế của Việt Nam. Dự báo sẽ có khả năng hàng hóa từ các nước bị áp thuế suất cao sẽ tìm cách chuyển tải bất hợp pháp vào Việt Nam sau đó xuất khẩu vào thị trường Mỹ, châu Âu, Nhật Bản…
Trang báo của Bộ Tài chính cũng khẳng định: “Trước thực tế này, Tổng cục Hải quan chỉ đạo các cục hải quan tỉnh, thành phố tăng cường công tác kiểm tra, xác định C/O, nhãn mác hàng hóa. Đối với hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc, công chức hải quan thực hiện kiểm tra cụ thể tên hàng, mã số HS, xuất xứ hàng hóa, nhãn hàng hóa; đảm bảo phải phù hợp với tên hàng, mã số HS, xuất xứ hàng hóa trong bộ hồ sơ lô hàng nhập khẩu, giấy chứng nhận xuất xứ hàng hóa”.
Trong phần chất vấn tại Kỳ họp thứ 7 Quốc hội khóa XIV, nhiều đại biểu Quốc hội cũng đặt câu hỏi về vấn đề hàng hóa không rõ nguồn gốc, sản xuất bên ngoài nhưng lấy nhãn hiệu Việt Nam đang gây bức xúc.
Theo VGP News, trả lời đại biểu về xử lý hàng hóa không rõ nguồn gốc, có một số loai hàng hóa sản xuất ở nước ngoài lấy nhãn hiệu Việt Nam, Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh cho biết, vừa qua, báo chí phản ánh nhiều và lực lượng chức năng cũng phát hiện, bắt giữ nhiều loại hàng hóa có xuất xứ từ nước ngoài.
Các đối tượng nhập giả mạo nhãn hiệu của Việt Nam, của nước ngoài, dán sẵn tem, nhãn mác ở nước ngoài, sau đó thông qua nhiều hình thức khác nhau để thẩm lậu vào trong nước. Cơ quan chức năng đã bắt giữ nhiều vụ việc.
Cho đến nay, các hiện tượng, hành vi này đã ảnh hưởng đến thương hiệu, doanh nghiệp Việt Nam, quyền lợi người tiêu dùng, thậm chí có nguy cơ khiến hàng hóa trong nước bị xem xét khi xuất khẩu vào một số thị trường nước ngoài vì không rõ nguồn gốc, xuất xứ, ảnh hưởng đến hoạt động xuất nhập khẩu, nền kinh tế nước ta.
Nguyên nhân, theo Phó Thủ tướng, do hàng hóa Việt Nam ngày càng nâng cao chất lượng, tạo sự tin dùng của các thị trường bên ngoài, nên một số đối tượng lợi dụng nhãn hiệu hàng hóa Việt Nam để xuất khẩu hàng kém chất lượng.
A.T
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Tập Cận Bình rất sợ gặp Trump tại G20 ở Osaka
Mặc dù được ông Trump "mở lời" sẽ gặp Tập tại Osaka vào cuối tháng này bên lề G20 và phía Tàu cộng cũng vừa tuyên bố sẽ mở cửa đàm phán thương mại với Mỹ trở lại nhưng việc Tập Cận Bình có dám gặp riêng với ông Trump hay không thì Tàu cộng chưa xác nhận.
Theo tâm lý học thì tâm trạng, tinh thần của Tập Cận Bình giờ đây như con gà què rót độ, kỵ vẩy trước Linh Kê Donald Trump. Bởi Linh Kê Donald Trump đang hừng hực khí thế thì gà què Tập Cận Bình gặp chỉ càng tăng thêm chỉ số quê độ, kỵ vẩy mà thôi.
Còn nhớ vào cuối năm ngoái, để được hội kiến với Linh Kê Donald Trump bên lề G20 tại Argentina, Tập Cận Bình đã phải ra sức thuyết phục bộ chánh trị Tàu cộng phát đi thông điệp "kinh tế của Tàu cộng đang bị tổn thương nghiêm chỉnh bởi trade war", một sự phá lệ vô tiền khoáng hậu với thể chế độc tài đảng trị bởi bản chất của cộng sản là sống bằng khẩu hiệu, hung hăng nhờ vào việc lên dây cót tinh thần.
Tuy nhiên trong bối cảnh khi đó, việc được hội kiến với ông Trump là một liều thuốc an thần bởi vì Tập Cận Bình có thể tranh thủ cuộc hội kiến kia để cò kè, kéo dài thêm thời gian "suy nghĩ lại". Quả đúng như vậy, sau bữa ăn tối tại Buenos Aires, được ông Trump ban bố ân hạn 90 ngày hưu chiến, Tập Cận Bình mừng như chết hụt. Cầm cái giấy ân hạn 90 ngày của ông Trump, Tập triệu tập quần thần và tiếp tục lên dây cót tinh thần. Cả đám quần thần không ngớt hô vang "chủ tịch Tập vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta".
Nhưng vòng quay dây cót tinh thần chưa được tròn tua thì vòng đàm phán thương mại thứ 11 bị sụp đổ tan tành, bên kia bờ Đại Tây Dương Linh Kê Donald Trump cất cao tiếng gáy nặng 25% × 250 tỉ USD. Thảm họa này đã dội gáo nước lạnh vào mặt đám quần thần của Tập, một sự lừa đảo trắng trợn mà Tập đã dành cho quần thần bi phơi bày, từ đỉnh cao hy vọng, đám quần thần rớt phịch xuống đất như người leo cột mỡ tuột cột.
Để cả vú lắp miệng em, Tập Cận Bình chơi trò gà què gáy nồ, từ việc ra lịnh cho truyền thống của Tàu cộng tung đủ trò hù con nít cho đến việc Tập về lại chiến khu xưa nơi Mao Trạch Đông phát động cuộc "Vạn lý Trường Chinh" rồi đến việc Tập thân chinh đến mỏ đất hiếm, kể cả việc đi Nga rủ rê Putin và phóng hỏa tiễn, hăm dọa các tập đoàn công nghệ nước ngoài,... Tất cả những hành động này đều tựu trung lại là Tập muốn xoa dịu sự bất tín nhiệm của quần thần, của nhân dân Tàu cộng bởi nếu không thì uy vũ của Tập sẽ chạm đáy vì kết quả hội ngộ ông Trump tại Buenos Aires thực tế là thảm họa nhưng Tập đã phải đánh đổi bằng việc ép bộ chính trị phá lệ để Tập gặp ông Trump rồi sau đó lại tiếp tục lừa đảo bằng việc hứa hẹn hão trước quần thần và lên dây cót tinh thần đồng đảng.
Như ông Abraham Lincoln đã nói "Bạn có thể đánh lừa tất cả mọi người vào một số số thời điểm và đánh lừa một số người suốt đời.
Tuy nhiên, bạn không thể lừa dối tất cả mọi người trong mọi lúc". Lần này nếu gặp ông Trump tại Osaka thì Tập biết nói gì và sau khi về nước Tập sẽ nói gì? Để tiếp tục cò kè, kéo dài thời gian với ông Trump thì không thể và giả sử nếu được ông Trump cho thêm một lần ân hạn nữa để Tàu cộng tự sửa mình thì những hành động "lên gân" vừa rồi của Tập sẽ giải thích thế nào cho thần dân, đồng đảng đây ?
Gặp ông Trump tại G20 lần này vốn dĩ sẽ không giải quyết được vấn đề gì nhưng gặp rồi thì trở về nhà Tập phải nói sao, phải làm gì đó mới là điều rất khó cho Tập. Vì vậy cho nên trước tiếng gáy thách thức của Linh Kê Donald Trump, gà què Tập vẫn chưa có giải pháp nào lưỡng toàn kỳ mỹ. Bởi lên tiếng sẽ gặp ông Trump thì Tập biết nói gì khi hạnh ngộ mà không lên tiếng sẽ gặp ông Trump thì đã công khai quyết chiến tới cùng với ông Trump. Khổng Minh có tái thế cũng không giúp được Tập thoát khỏi tình huống "chim kẹt phéc mơ tuya" này. Thật thảm thương cho hoàng đế Tập lúc sa cơ bởi nạn Donald Trump.
Tran Hung
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Ngân sách tăng thu 50% mà vẫn không đủ chi tiêu
5 năm gần đây, thu ngân sách liên tục tăng với nhiều con số tích cực. Thế nhưng chi ngân sách vẫn không ngừng tăng lên khiến cho tình trạng “thu không bù nổi chi” vẫn tiếp diễn. Kiểm toán Nhà nước cũng tỏ băn khoăn với con số thu ngân sách tăng mạnh.
Thu ngân sách tăng cao trong 5 năm gần đây.
5 năm, thu ngân sách tăng 572 nghìn tỷ đồngBáo cáo bổ sung tình hình ngân sách 2018, dự toán 2019 của Chính phủ trình Quốc hội cho thấy, thu ngân sách năm 2018 đạt trên 1,4 triệu tỷ đồng. Con số này tăng tới hơn 100 nghìn tỷ đồng (+8%) so dự toán Quốc hội giao. Nhìn chuỗi thời gian 5 năm gần đây cho thấy, thu ngân sách liên tục tăng mạnh. Nếu như năm 2013, thu ngân sách mới chỉ đạt con số hơn 828 nghìn tỷ đồng thì 5 năm sau, kết quả thu ngân sách đã vượt xa con số triệu tỷ đồng như đã nói ở trên. Như vậy, sau 5 năm, thu ngân sách đã tăng thêm 572 nghìn tỷ đồng.
Nhìn số thu trên, đó là tích cực. Nhưng đi sâu phân tích thì thấy, cơ cấu nguồn thu chưa thực sự đáp ứng mong đợi. Số thu tăng chủ yếu nhờ tăng thu tiền sử dụng đất, tiền thuê đất, thu từ cổ tức được chia cho phần vốn nhà nước của các công ty cổ phần có vốn góp của nhà nước.
Trong khi đó, số thu từ khu vực sản xuất lại chưa tương xứng. Mặc dù số doanh nghiệp thành lập mới liên tục đạt kỷ lục, chẳng hạn năm 2018 tăng tới 131 nghìn doanh nghiệp, nhưng cũng có tới 107 nghìn doanh nghiệp (bằng 81,4% doanh nghiệp thành lập mới) chấm dứt kinh doanh, giải thể, tạm ngừng kinh doanh.
Cho nên, báo cáo của Chính phủ đánh giá “thực chất năng lực sản xuất mới tăng thêm của nền kinh tế không lớn”.
Đồng thời, các doanh nghiệp mới thành lập (chủ yếu là các doanh nghiệp vừa và nhỏ, siêu nhỏ) được hưởng những chính sách ưu đãi thuế theo quy định của pháp luật, do đó đóng góp số thu cho ngân sách không nhiều. Bên cạnh đó, một số doanh nghiệp sản xuất lớn (như Công ty TNHH Samsung Electronics Việt Nam, Sam sung Thái Nguyên, Công ty thép Formosa... ) tăng trưởng tốt nhưng đang trong giai đoạn được hưởng chính sách ưu đãi, miễn giảm thuế thu nhập doanh nghiệp.
Trong số các doanh nghiệp hoạt động, số đơn vị có lãi chỉ chiếm khoảng 40% tổng số doanh nghiệp kê khai; số doanh nghiệp phát sinh thuế giá trị gia tăng dương chỉ chiếm khoảng 26% tổng số doanh nghiệp kê khai.
Khi kiểm toán quyết toán ngân sách nhà nước năm 2017, Kiểm toán Nhà nước cũng tỏ băn khoăn với con số thu ngân sách tăng mạnh.
Ví dụ như năm 2017, kết quả tăng thu chủ yếu cũng từ tiền sử dụng đất (61.713 tỷ đồng); lợi nhuận, cổ tức được chia cho phần vốn nhà nước đầu tư tại doanh nghiệp (15.201 tỷ đồng).
Kiểm toán Nhà nước cho rằng: Nếu loại trừ dầu thô, tiền sử dụng đất và xổ số kiến thiết thì thu nội địa chỉ đạt hơn 885 nghìn tỷ đồng, thấp hơn dự toán được giao (885.881 tỷ đồng/902.580 tỷ đồng). Còn nếu chỉ loại trừ dầu thô, thì thu nội địa đạt hơn 1,03 triệu tỷ đồng, cao hơn dự toán được giao gần 49 nghìn tỷ đồng.
Thảo luận tại tổ về quyết toán ngân sách 2017, một số ý kiến cho rằng: Thu ngân sách nhà nước chưa phản ánh được nỗ lực của nền kinh tế, khu vực tư nhân còn nhiều tiềm năng chưa được phát huy hết. Thu từ sản xuất kinh doanh thấp.
Cho nên, một số ý kiến đề nghị Chính phủ đánh giá chi tiết đối với từng nguồn thu là thu được theo thực tế hay do nộp trước khoản thu hay thu nợ thuế từ các năm chuyển sang. Năm 2017 là năm đầu của thời kỳ ổn định ngân sách nhà nước, điều chỉnh tiêu chí, định mức phân bổ chi đầu tư, chi thường xuyên nên giao số thu cao, các địa phương chủ yếu tăng thu về đất, ảnh hưởng đến thực hiện nhiệm vụ chi.
Chi ngân sách ra sao? Nhiều khoản chi ngân sách chưa đạt hiệu quả mong muốn.
Thu ngân sách tăng cao, chi ngân sách cũng tiếp tục tăng lên. Năm 2013 chi ngân sách là 1,08 triệu tỷ đồng, thì đến năm 2018 chi ngân sách đã tăng lên con số hơn 1,6 triệu tỷ đồng.
Có nghĩa chi ngân sách sau 5 năm đã tăng hơn 600 nghìn tỷ đồng so với năm 2013.
Đáng chú ý, mức chi ngân sách năm 2018 vẫn vượt hơn 93 nghìn tỷ đồng so với dự toán được Quốc hội giao.
Chính phủ cho rằng: Cơ cấu chi chuyển dịch tích cực, tỷ trọng chi đầu tư phát triển đạt 28,8% (mục tiêu là 25-26%), chi thường xuyên còn dưới 62% tổng chi ngân sách nhà nước (mục tiêu là dưới 64%).
Chính phủ cũng cho biết công tác thực hành tiết kiệm, chống lãng phí năm 2018 có chuyển biến tích cực, đạt được nhiều kết quả quan trọng. Chính phủ đã sớm ban hành chương trình thực hành tiết kiệm, chống lãng phí năm 2018.
Năm nào, Kiểm toán Nhà nước cũng chỉ ra nhiều bất cập, hạn chế trong việc chi tiêu ngân sách (xem thêm tại đây)
Còn khi thẩm tra về kết quả thực hành tiết kiệm, chống lãng phí năm 2018, Ủy ban Tài chính ngân sách của Quốc hội vẫn phải nhận xét việc cơ cấu lại ngân sách và kỷ luật thu chi ngân sách đã "có nhiều chuyển biến tích cực nhưng vẫn còn bất cập, hạn chế”.
Cụ thể, nợ đọng thuế tăng so với năm 2017. Việc chậm giải ngân kế hoạch vốn đầu tư vẫn chưa được khắc phục, đến 31/1/2019 chỉ đạt khoảng 75% kế hoạch vốn Quốc hội giao, đặc biệt vốn ngoài nước chỉ đạt khoảng 50%, nhiều địa phương giải ngân đạt thấp.
Một số bộ, ngành, địa phương phân bổ vốn cho dự án không đáp ứng nguyên tắc, tiêu chí; dàn trải, kéo dài thời gian thực hiện,...
Một số dự án quan trọng quốc gia đã được Quốc hội bố trí vốn nhưng triển khai chậm tiến độ, một số công trình phải điều chỉnh tổng mức đầu tư quá lớn, ảnh hưởng đến cân đối nguồn lực, hiệu quả đầu tư công.
Ngoài ra, có nhiều dự án giao thông quan trọng chậm đưa vào khai thác, sử dụng; có dự án chất lượng chưa bảo đảm, một số cây cầu bị thấm, dột (Cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi, tuyến đường sắt đô thị TP. Hà Nội). Kết quả thanh tra, kiểm tra của các bộ, ngành, địa phương cho thấy nhiều đơn vị sử dụng ngân sách nhà nước chi sai chế độ .
“Tại một số bộ, ngành, địa phương, lập, duyệt đoàn đi nước ngoài chưa đúng quy định, có trường hợp lãnh đạo đi công tác nước ngoài nhiều lần trong năm, một số đoàn ra nước ngoài với nội dung khảo sát, học tập kinh nghiệm nhưng chủ yếu là để tham quan, du lịch, giải quyết chế độ, chính sách cho cán bộ chuẩn bị về hưu, nghỉ công tác”, Ủy ban Tài chính ngân sách đánh giá.
Lương Bằng
https://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/tai-chinh/thu-ngan-sach-tang-572-nghin-ty-dong-van-khong-bu-noi-chi-540370.html?fbclid=IwAR36zzrPmZE8f239SC1ab93CLaXA-XDPrCmupc451kcqae8sX51KdHiEhDY
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



