Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2019

ĐỌC "BÁU VẬT CỦA ĐỜI" CỦA MẠC NGÔN


Inline imageInline image


1.

Cuốn tiểu thuyết của nhà văn Trung Quốc dày 860 trang chữ Việt kể cuộc đời một phụ nữ nhà quê Trung Hoa tên là Lỗ Toàn Nhi, năm 16 tuổi bỏ tục bó chân, lấy chồng là Thượng Quan Thọ Hỷ; chồng bất lực – không có khả năng truyền giống – mẹ chồng khát cháu trai nối dõi tông đường, Toàn Nhi lấy giống đàn ông thiên hạ, sinh cho nhà Thượng Quan một đàn con chín đứa, gồm tám gái, một trai. Trong số đó, Lai Đệ và Chiêu Đệ là giống của ông chú dượng chỉ biết đánh bạc, bắn chim. Vu Bàn và Lãnh Đệ của một anh chàng bán vịt dạo; Tưởng Đệ, của một thầy lang bán thuốc rong; Phán Đệ, của Lão Béo bán thịt chó; Niệm Đệ, giống hòa thượng Trí Thông chùa Thiên Tề; Cầu Đệ, giống của bốn tên lính thất trận; sau chót, cặp sinh đôi Ngọc Nữ và Kim Đồng, của mục sư Malôa.
"Mẹ nhận ra một chân lý nghiệt ngã: là đàn bà không lấy chồng không được, lấy chồng mà không sinh con không được, sinh con toàn con gái cũng không được. Muốn có địa vị trong gia đình, dứt khoát phải sinh con trai." (tr.783).
Nhưng Kim Đồng, đứa con trai duy nhất sau chuỗi sinh nở dằng dặc một đời người của Lỗ thị lại suốt đời bám vú mẹ trong khi các cô gái nhà Thượng Quan đều quyết liệt dấn thân vào đời. "Phong nhũ phì đồn" (mông to, vú nẩy ) trước hết là nói cái sự sinh ấy. Lỗ thị trước hết, là số phận người phụ nữ Trung Quốc trong một xã hội phong kiến coi rẻ giá trị, phẩm giá của người phụ nữ. Chuyện ăn nằm, thụ thai, và sinh nở của Lỗ thị trước hết, là sự tung hê, thách thức cái xã hội ấy. Chỉ nội mặt này – cứ tạm gọi là về phương diện phong tục, tập quán – Lỗ thị xứng đáng là một bà mẹ vĩ đại.
2.
Đàn con của Lỗ thị có đủ mọi thành phần xã hội, nói rộng ra, có đủ mọi giống người. Họ được bà mẹ vĩ đại sinh ra đúng vào lúc đất nước Trung Quốc cũng đang trong cơn quặn đau quặn đẻ. Giặc ngoại xâm, các thế lực chính trị thay nhau đến rồi đi, bao biến thiên, bao bi kịch xảy đến với vùng đất Cao Mật, với gia đình Thượng Quan. Mỗi đứa con chọn một con đường, một cách sống, và một cách chết trên con đường đời đầy gian truân khổ ải. Họ thậm chí còn xung khắc, thù ghét nhau theo sự chọn lựa chính kiến, lý tưởng, nhưng điểm tựa duy nhất, nguồn an ủi duy nhất của họ, là người mẹ Lỗ thị. Đất nước cũng vật vã thăng trầm như đời mẹ. Lỗ thị càng là một bà mẹ vĩ đại. Đó không còn là thân phận người phụ nữ nữa. Đó là thân phận đất nước Trung Hoa vĩ đại và đau thương. Đau thương và vĩ đại như cơn lốc tràn qua lục địa Trung Hoa mênh mông, xoáy quật thân phận một người phụ nữ như Lỗ thị đến chết vẫn chưa được yên.
Mở đầu truyện, người mẹ sinh Kim Đồng trong cơn ngất lịm. Kết thúc truyện, Kim Đồng thức chong đêm canh mộ mẹ, sợ "ông Chính Phủ" bắt đào lên dù chôn tại một bãi đất hoang. "Anh trông thấy phía sau mộ mẹ, nơi không bị giẵm nát, có rất nhiều hoa đang nở, những bông hoa mầu nhợt nhạt, chỉ một bông giữa là màu đỏ nhờ nhờ. Loại hoa này có mùi thơm. Anh bò lên mấy bước, giơ tay ngắt lấy bông hoa rồi đưa vào miệng. Cánh hoa rất giòn, như thịt tôm sống, nhưng khi nhai thì xộc lên mũi toàn một mùi máu. Vì sao hoa nở có máu? Vì trên mảnh đất này thấm đẫm máu người." (tr. 859).
3.
Xét trên phương diện văn học, Lỗ thị là một nhân vật ghê gớm – một phụ nữ tượng trưng của một đất nước ở cái khả năng thiên phú mà dù con người có chà đạp tiêu diệt đến đâu thì vẫn trường tồn, bởi vì nếu nó mất đi thì mất luôn cả sự sống. Đêm nằm bên mộ mẹ, ngước mắt nhìn lên trời sao, ngẫm về cả cuộc đời đau khổ chất chồng của mẹ mình, Kim Đồng chỉ thấy hiện ra những bầu vú. "Báu vật trên trời là mặt trời mặt trăng và những vì sao. Báu vật của đời là vú to mông nẩy!". Cả lịch sử của đất nước nhà văn tóm lại ở bốn chữ ấy: phong nhũ đồn phì. Mạc Ngôn, do đó, ở phương diện này, là một nhà văn ghê gớm.

Mạc Ngôn là ai? Đọc tiểu sử của ông, qua lời giới thiệu của bản Việt ngữ, chúng ta được biết, ông sinh năm 1935, hiện là sáng tác viên bậc một của Cục Chính Trị, Bộ Tổng Tham Mưu, Quân Đội Nhân Dân Trung Quốc, cuốn "Phong nhũ phì đồn", in năm 1995, và được trao giải thưởng cao nhất về truyện cùng trong năm.
Những chi tiết trên có gì đáng nói, với độc giả người Việt? Thứ nhất, Mạc Ngôn thuộc lớp nhà văn trẻ ở Trung Quốc. Tiếp đó, ông dám viết về cái hiện thực bề sau, bề sâu, của lịch sử hiện đại nước ông. Thứ nữa, cái viết của ông được chấp nhận, và đón nhận.
4.
Tác phẩm trên của Mạc Ngôn, xét về nghệ thuật viết tiểu thuyết, không hẳn là xuất sắc. Trong chừng mực nào đó, nó vẫn thuộc truyền thống của lối kể chuyện mang tính cổ truyền của Trung Quốc.
5.
Đọc Mạc Ngôn ở “Phong nhũ phì đồn” tôi nghĩ nhiều đến Lỗ Tấn. Có lẽ, bởi cả hai nhà văn Trung Quốc này, một đầu và một ở cuối thế kỷ 20, đã có sự gặp nhau trong suy nghĩ về đất nước mình. Nhân vật người điên của Lỗ Tấn thấy ai cũng muốn ăn thịt mình; nhân vật người không rời vú mẹ của Mạc Ngôn thấy bông hoa bốc mùi máu; hai hoàn cảnh lịch sử, hai chế độ chính trị khác nhau giữa hai thời kỳ sống của hai nhà văn. Nhưng có một cái không khác, đó là tình yêu nước, và trách nhiệm nhà văn của hai người, và không chỉ của riêng họ. Nhà văn, cũng như người phụ nữ vậy, phải có niềm vui và nỗi đau của sự mang thai và sinh nở những giá trị mới, nhận thức mới cho người đọc. Và xã hội phải có tinh thần làm bà đỡ mát tay cho những cuộc sinh nhọc nhằn và không ít nguy hiểm đó.



                                                          Phạm Xuân Nguyên

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Donald Trump tung hỏa mù với Iran



Một người dân Iran đọc nhật báo Omid Javan có đăng hình ảnh Tổng Thống Mỹ Donald Trump. (Hình: STR/AFP/Getty Images)

(Người Việt 17/05/2019) Ngày Thứ Sáu, 17 Tháng Năm, Tổng Thống Donald Trump gửi một thông điệp Twitter: “Với bao nhiêu tin giả và tin bịa đặt đang loan truyền, Iran không thể hiểu được chuyện gì đang diễn ra” (With all the Fake and Made Up News out there, Iran can have no idea what is actually going on!)

Ông Trump đã tiết lộ một bí quyết: Làm cho đối thủ không biết mình muốn gì. Ông Trump “tung hỏa mù” bằng lời nói cũng như hành động. Ông cho đưa hàng không mẫu hạm USS Abraham Lincoln và pháo đài bay B52 đến gần Iran, hai diệt lôi hạm qua eo biển Hormuz dẫn vào trong Vịnh Ba Tư. Nhưng ông Trump lại tuyên bố ông muốn nói chuyện với giới lãnh đạo Iran. Tại sao không? Ông đã từng chửi Kim Jong Un hết nước hết cái, rồi quay ra kết bạn!

Một phương pháp ông Trump hay sử dụng khiến đối thủ bối rối là cho các người thân cận tha hồ nói ý kiến của họ, họ có thể công khai nói trái ngược nhau hoặc chính ông nói ngược với họ. Cố Vấn An Ninh John R. Bolton đã từng viết một bài trên nhật báo New York Times, năm 2015, với tựa đề:“Muốn giải quyết vụ bom của Iran? Hãy đánh bom Iran!” Giờ, ông Bolton nhắc lại: “Phải thay đổi chế độ ở Iran.” Ngoại trưởng Mike Pompeo cũng nói như thể Mỹ sắp đánh nhau với Iran tới nơi.

Nhưng sau đó, khi cả thế giới lo ngại chiến tranh sắp xảy ra, ông Trump lại nói rằng ông hy vọng không có chiến tranh với Iran. Ông Trump lại mới gặp Tổng Thống Thụy Sĩ Ueli Maurer, một nước vẫn đóng vai trung gian giữa Mỹ và Iran suốt 40 năm nay; rồi có tin rằng ông Trump muốn nhờ ông Maurer mở đường liên lạc với Tehran.

Giới lãnh đạo Iran đã bị tung hỏa mù, chắc chẳng biết đường nào mà lần. Tổng Thống Iran Hassan Rouhani vốn là người “chủ hòa” lại càng bối rối hơn. Chính ông Rouhani đã thuyết phục các giáo sĩ cho phép ký thỏa ước năm 2015 với Mỹ và năm cường quốc, chịu ngưng chương trình bom nguyên tử để đổi lại sẽ được giao thương bình thường. Nhờ thỏa ước đó năm 2016 Iran lại bán được dầu lửa cho Âu Châu, hãng hàng không Iran đã thảo luận mua máy bay Boeing và Airbus.

Năm 2018, ông Trump tuyên bố rút ra khỏi thỏa ước. Vụ mua máy bay chấm dứt. Các nước Anh, Đức, Pháp ở Âu Châu cùng với Nga và Trung Cộng vẫn tôn trọng chữ ký của họ; nhưng kinh tế Iran vẫn bị ảnh hưởng nặng nề. Số dầu lửa xuất cảng giảm một nửa, từ 2.5 triệu thùng mỗi ngày xuống dưới 1.3 triệu. Trước đây một đô la Mỹ đổi được 35,000 đồng Rial, bây giờ 150,000 đồng Rial mới đổi được $1. Lạm phát tăng lên đến 40% một năm.

Năm nay, Mỹ tạo thêm áp lực, ra lệnh các xí nghiệp nước khác, nhấn mạnh đến Âu Châu, nếu còn tiếp tục buôn bán, mua dầu của Iran thì sẽ không được giao thương với các công ty và ngân hàng Mỹ. Tất nhiên, các công ty Âu Châu không bao giờ bỏ thị trường Mỹ to lớn chỉ vì dính vào nền kinh tế Iran nhỏ bé. Tình trạng kinh tế Iran sẽ còn xuống dốc thê thảm, chỉ còn trông cậy Nga, Ấn Độ, Trung Cộng và cùng lắm là Ấn Độ.

Ông Hassan Rouhani bị đặt vào vị thế phải chống Mỹ, để làm vừa lòng giới bảo thủ trong nước. Các giáo sĩ có thể nói rằng Iran phải soi gương Kim Jong Un: Cứ làm bom nguyên tử đi, nước Mỹ sẽ phải nói chuyện một cách kính trọng!

Để tỏ thái độ, ông Rouhani báo cho năm nước còn lại trong thỏa hiệp 2015 rằng Iran sẽ tiếp tục tinh luyện uranium để tạo năng lượng nguyên tử mặc dù vẫn không tính làm bom. Theo thỏa ước 2015 thì Iran đã đóng cửa các nhà máy tinh luyện uranium và gửi 97% các nguyên liệu tốt sang Nga. Các giới hạn đó bảo đảm Iran không thể nào chế bom nguyên tử trong thời gian ngắn hơn một năm.

Trong tình trạng căng thẳng đó, ngày 5 Tháng Năm, ông Bolton tuyên bố hàng không mẫu hạm Abraham Lincoln đã được lệnh di chuyển tới vùng Trung Đông. Giới lãnh đạo Iran lo sợ, ông Hassan Rouhani phải có phản ứng, nếu không thì địa vị của chính ông lung lay.

Ngày hôm sau, tình báo Mỹ phát hiện Iran đang xếp hỏa tiễn lên nhiều chiếc thuyền nhỏ trong hải cảng. Họ lo rằng Iran có thể dùng những vũ khí này đánh vào các chiến hạm Mỹ, hoặc tấn công các tàu chở dầu, có thể làm tắc nghẽn eo biển Hormuz, con đường biển có nơi chỉ rộng hơn 3 cây số nhưng 30% dầu lửa thế giới di chuyển qua mỗi ngày.

Mặc dù không chế tạo các hỏa tiễn liên lục địa như Bắc Hàn nhưng Iran đã đạt nhiều tiến bộ với các hỏa tiễn tầm ngắn và dài, có thể bắn sang tới các nước Ả Rập và Israel. Hỏa tiễn bắn tới trung tâm ngân hàng ở Dubai có thể làm cả mạng lưới tài chính vùng Trung Đông ngưng hoạt động.

Ngày 7 Tháng Năm, Ngoại Trưởng Pompeo bất ngờ bay qua Baghdad và tuần sau đó ông ra lệnh đưa các nhân viên dân sự cùng gia đình ra khỏi nước Iraq.

Tin đó khiến người ta lo chiến tranh Mỹ Iran sắp xảy ra. Các nhóm dân quân theo giáo phái Shi A có thể tấn công người Mỹ, không những ở Iraq mà cả khắp vùng, từ Syria đến Lebanon, nơi họ rất mạnh.

Để tránh tai bay vạ gió, chính phủ Đức và Hòa Lan trong liên quân do Mỹ tổ chức từ năm 2003 đã rút khỏi Iraq. Tây Ban Nha ra lệnh một chiến thuyền đang hợp tác với quân Mỹ ở Vịnh Ba Tư rút về nước.

Trong khi tình hình căng thẳng đang lên cao thì Tổng Thống Trump dịu giọng. Ông nói với ông Pat Shanahan, bộ trưởng Quốc Phòng, rằng ông không ra lệnh đánh Iran!

Có nhiều lý do khiến ông Trump không muốn đánh. Trước hết, ông vẫn chủ trương không đưa quân ra nước ngoài mà còn muốn rút bớt về. Ông từng tuyên bố sẽ rút hết quân ra khỏi Syria, khiến các tướng lãnh phải can ông đừng bỏ trống Syria cho Nga và Iran thao túng. Thứ hai, ông Trump đã chống vụ Mỹ đánh Iraq năm 2003, cuộc hành quân thành công trong mấy ngày nhưng đến nay dù muốn vẫn không rút chân ra được.

Một lý do quan trọng không kém, là Israel, đồng minh quan trọng nhất của Mỹ ở Trung Đông, mặc dù coi Iran là đối thủ nguy hiểm nhất, sẽ không được lợi gì nếu Mỹ đánh Iran.

Chiến tranh Mỹ-Iran sẽ khiến các lực lượng thân Iran ở các nước bên cạnh mở các cuộc tấn công vào chính nước Israel. Vì cuộc nội chiến ở Syria, Iran đã có cơ hội gửi thêm vũ khi mới cho các lực lượng người theo phái Shi A trong khắp vùng. Hệ thống chống hỏa tiễn của Israel tối tân nhưng vẫn không ngăn được hết các phi đạn thô sơ của người Palestine bắn từ Giải Gaza. Hơn nữa, kinh nghiệm Iraq cho thấy Mỹ khó thành công với một cuộc chiến tranh mới trong vùng.

Nuôi được mối thù nghịch giữa hai giáo phái Shi A và Sun Ni vẫn là điều tốt nhất cho việc ngoại giao của Israel. Chính vì cần phải chống Iran, theo phái Shi A, cho nên nhiều quốc gia Ả Rập theo phái Sun Ni gần đây đã thân thiện với Israel hơn, họ càng ngày càng lơ là với người Palestine. Đối với Israel thì nếu Iran bị suy yếu về kinh tế mà chính quyền bất lực thì vẫn là điều tốt nhất.

Cuối cùng, Israel có thể chờ đợi tới khi cuộc phong tỏa kinh tế của Mỹ với Iran đạt kết quả, khiến Iran phải quay ra xin đàm phán. Khi giới lãnh đạo Iran thấy rằng các nước Âu Châu bỏ rơi mình và Nga và Trung Cộng không cứu nổi thì chắc họ sẽ phải xin hòa.

Ông Trump đã tỏ ý có thể nói chuyện với ông Ayatollah Ali Khamenei, lãnh tụ tối cao của Iran. Nhưng chắc ông không vội. Tình trạng căng thẳng với Iran sẽ có lợi cho ông Trump trong năm 2020. Vì khi nào có mối đe dọa chiến tranh thì dân Mỹ thường bỏ phiếu cho đảng Cộng Hòa! Để kéo dài tình trạng căng thẳng, ông Trump không nên tỏ thái độ dứt khoát. Cứ tiếp tục không chiến cũng không hòa và để cho các cố vấn tha hồ đe dọa lật đổ chế độ các giáo sĩ. Ông tung khói mù vào mắt các lãnh tụ Iran đồng thời cũng làm cho đảng Dân Chủ hoa mắt không biết đâu mà lần!

NGÔ NHÂN DỤNG

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khi giới tài phiệt sợ… giàu!


BM
“Hội nghị toàn cầu” diễn ra tuần qua tại thành phố Los Angeles nhằm cứu vãn chủ nghĩa tư bản với khẩu hiệu “Chia sẻ sự thịnh vượng” khiến người viết nhớ lại một phim Ấn Độ đã xem qua trên đài SBS cách đây nhiều năm, hiện đã quên tên.

Phim diễn tả bi kịch của một thanh niên trẻ, có học thức, có lương tâm và có tầm nhìn nhưng bị số phận đưa đẩy đến vai trò làm quân sư cho một ông trùm mafia. Phim cũng đầy những nhiều tình tiết éo le gay cấn, pha lẫn tình, tiền, máu, thuốc súng, ngục tù và nước mắt v.v… nhưng người viết chỉ nhắc lại một chi tiết liên quan đến nỗi lo của giới đại tài phiệt Mỹ hiện tại, thể hiện qua hội nghị nói trên.

BM
  
Sau nhiều sáng kiến hiệu quả, thu phục lòng tin và chính thức trở thành “quân sư” của ông trùm mafia, anh trí thức lỡ làng này mới đủ tư tin để gan đưa ra đề nghị trái ngược 180 độ với mệnh lệnh mới của ông trùm: thay vì tăng “thuế” bảo kê các thương gia trong vùng, đã đến lúc phải giảm bớt, mà là giảm thật nhiều.

Trước sự ngạc nhiên của ông trùm mafia, nhà cố vấn giải thích: Tổ chức giàu mạnh là nhờ vào cộng đồng thương gia, cộng đồng này có phồn thịnh thì tổ chức mới vững mạnh theo. Nếu vắt kiệt sức lực của cộng đồng này bằng cách tăng “thuế” thì hoặc họ sẽ bỏ nghề, không kinh doanh nữa, hoặc họ sẽ bỏ đi xứ khác làm ăn. Họ bỏ nghề thì tổ chức không còn cớ gì để bảo kê, mất luôn tiền thuế. Họ bỏ đi xứ khác làm ăn thì tiền “thuế” lẽ ra về tay mình sẽ vào tay các băng đảng đối nghịch, càng có hại. Nhưng nếu giảm “thuế” thì không chỉ khiến các thương gia gắn bó và trung thành với họ hơn mà còn thu hút các thương gia từ nơi khác kéo về đây làm ăn, giúp cộng đồng thương mại tại lãnh địa mình phồn thịnh hơn. Như vậy việc giảm thuế có thể khiến tổ chức bị sứt mẻ thu nhập trước mắt nhưng sẽ cao hơn trong tương lai không xa.

Tóm lại, có thể diễn nôm triết lý của nhà trí thức làm quân sư mafia như thế này: mình ăn cơm sườn, ít ra phải cho thiên hạ húp cháo cá; nếu buộc họ húp cháo trắng hay thậm chí sa vào tình cảnh không có cháo để mà húp, không khép có ngày mình tiêu luôn đĩa cơm sườn!

BM
  
Ý nghĩa này không khác câu chuyện ngụ ngôn “gà đẻ trứng vàng”: để đều đều lượm quả trứng vàng thì phải nuôi dưỡng sao để gà mạnh khỏe và mắn đẻ. Bóc lột nó đến mức kiệt quệ thì sẽ mất cả chì lẫn chài!

Đây hiện là nỗi lo của giới đại tài phiệt Mỹ. Họ mỗi ngày một giàu lên trong khi đại đa số chúng Mỹ ngày càng nghèo xuống. Mà đó không chỉ là tình trạng riêng của nước Mỹ mà là của chung chủ nghĩa tư bản trên toàn cầu.

Trên thực tế thì tình trạng bất bình đẳng trên thế giới hiện đã sa vào đến tình trạng “không còn gì để nói”. Đầu năm ngóai tố chức Oxfam công báo bản báo cáo cho thấy trong năm 2017 có 42 tỷ phú sở hữu khối tài sản bằng một nửa dân số thế giới.

BM
  
Theo báo cáo này tài sản của khoảng 3.7 tỷ người – tương đương phân nửa dân số thế giới – không hề gia tăng trong năm 2017. Thay vào đó, 82% tài sản toàn cầu được tạo ra trong năm 2017 thuộc về khoảng 1% những người giàu nhất.

BM
  
Báo cáo này cho biết nhiều tỷ phú chi nhiều tiền bạc cho mục đích gây ảnhhưởng với các chính phủ… Trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2018 tại Mỹ, nhiều tỷ phú bỏ ra không ít tiền để hậu thuẫn các ứng viên ưa thích. Trong đó, chỉ riêng tỷ phú Sheldon Adelson đã chi $ 113 triệu Mỹ kim cho các cuộc bầu cử liên bang.

Một số tỷ phú cũng cam kết dành phần lớn tài sản của họ cho hoạt động từ thiện tuy nhiên tài sản của họ lại đang tăng nhiều hơn so với số tiền cam kết hiến tặng. Năm 2010, tỷ phú Bill Gates có khối tài sản trị giá US$ 54 tỷ khi cam kết trên được công bố. Đến năm 2017 thì tài sản của ông là 90 tỷ Mỹ kim.

BM
  
Tình trạng này khiến không ít nhà đại tài phiệt cảm thấy bất an như anh chàng quân sư nói trên và cho rằng đã đến lúc họ cần “vừa vừa phải phải” với thiên hạ, mình ăn cơm sườn thì ít ra dân cũng phải được húp cháo cá. Dân chúng chỉ có cháo trắng cầm hơi thì đâu còn dư dả tiền bạc để mua hàng hay sử dụng các dịch vụ đã và đang làm giàu cho họ? Tệ hơn nữa là dân chúng sẽ bất mãn, tạo điều kiện cho những hình thức cách mạng có thể ảnh hưởng đến cơ cấu chính trị hằng bảo vệ quyền làm giàu của giới tài phiệt.

Những tài phiệt bất an

BM
  
Như đã nói, sự bất an này thể hiện trong khẩu hiệu “Driving Shared Prosperity” của hội nghị do viện nghiên cứu chính sách Milken Institute tổ chức. Hội nghị diễn ra tại khách sạn Beverly Hilton, quy tụ những nhà tài phiệt hàng đầu của nước Mỹ, có cả con gái cùng con rể của Tổng thống Donald Trump, Ivanka Trump và Jared Kushner. Đó là một hội nghị của dân nhà giàu, nơi mà trừ những khách mời ra, người ngoài đến dự phải trả giá vé ít nhất 15,000 Mỹ kim.

Sáng lập viên của viện này là nhà đại tài phiệt Michael Milken, cũng là một nhà đại từ thiện nổi danh dù từng bị điểm đem với án tù 22 tháng do giao dịch chứng khoán nội gián vào năm 1989. Trước đó, năm 1985 Milken đã lập ra giải thưởng giáo dục Milken Educator Awards cho những giáo viên có thành tích cao tại Mỹ, từ năm 1987 đến nay đã trao giải cho hơn 2,600 giáo viên, trong đó mỗi người được trao số tiền mặt 25,000 Mỹ kim, tổng cộng hơn $64 triệu Mỹ kim.

BM
  
Viện Milken ra đời năm 1982 với mục tiêu “giải quyết những vấn nạn của chủ nghĩa tư bản” và mỗi năm, cứ vào mùa xuân, lại tổ chức một Hội nghị Toàn cầu (Global Conference) mà diễn giả là những nhà kinh doanh hay học giả với các bài tham luận trên các đề tài kinh tế, thị trường, dân số và tài nguyên nhân sự. Tuần qua, trong lịch sử hơn 20 năm của mình, lần đầu tiên viện này đưa ra khẩu hiệu “Chia sẻ sự phồn thịnh” cho thấy giới tài phiệt đang cảm thấy bất an trước tình trạng công chúng Mỹ đang sa dần vào tình thế “húp cháo trắng cầm hơi”.

Có thể nào lấy bớt chút “thịt sườn” của nhà giàu thông qua việc đóng thuế để thảy vào nồi cháo trắng của công chúng hay không?

Tại hội nghị nói trên, giới tài phiệt cãi nhau quanh vấn đề này, thể hiện qua hai quan điểm của trái ngược của Ray Dailo và Kenneth C.Griffin.

Dalio hiện là người giàu thứ 79 trên thế giới với gia tài 18.4 tỷ Mỹ kim. Còn Griffin là người giàu thứ 115 với gia tài 11.7 tỷ Mỹ kim. Nếu Dailo đề cao việc tăng thuế thì Griffin một mực bác bỏ.

Nên mở rộng hầu bao

BM
  
Dailo là người sáng lập Bridgewater Associates, quỹ “hedge fund” lớn nhất thế giới. Cuối tháng Tư, Dailo đã nhận định trên trang LinkedIn cá nhân của mình về hiện trạng nước Mỹ, theo đó mô thức vận hành của nền kinh tế hiện tại này đang dẫn công dân của mình đi đến thất bại trong sân chơi toàn cầu.

Tỷ phú này cho biết ông đạt được “Giấc mơ Mỹ” khi từ một gia đình trung lưu tại quận Queens (New York) vươn lên thành người đứng đầu quỹ “hedge fund” lớn nhất thế giới là nhờ vào các trường công tốt cũng như chính sách tín dụng cho giới sinh viên. Hiện tại thì sự bình đẳng trong giáo dục và cơ hội mà ông từng may mắn được hưởng đã không còn nữa.

Theo ông thì trong khi hầu hết nghĩ rằng hiện tại Mỹ vẫn là quốc gia có cơ hội kinh tế lớn, thì tốc độ di chuyển của nền kinh tế này lại là một trong “những điều tệ hại nhất”:

BM
  
·        Thứ nhất: không có sự tăng trưởng về lương bổng nào trong thực tế. Đối với phần lớn người Mỹ kể từ năm 1980, nó chỉ đơn thuần là được điều chỉnh theo mức lạm phát.

·        Thứ hai, cách biệt giàu nghèo quá lớn, giống giai đoạn cuối những năm 1930, ngay trước cuộc Đại khủng hoảng kinh tế.

·        Thứ ba, hai phần ba số 60% dân Mỹ có thu nhập thấp nhất không có tiền tiết kiệm. Tình trạng kinh tế nhóm này đã có xu hướng đi xuống trong khoảng 40 năm.

·        Thứ tư, 17.5% trẻ em sống trong nghèo đói. Dù có một số ngoại lệ, hệ thống giáo dục công ở Mỹ là một trong những thứ tệ nhất trong thế giới phát triển.

Theo Dalio thì trong những năm trở lại đây nước Mỹ có nguy cơ lặp lại sai lầm kinh tế lớn nhất như đã từng xảy ra vào những năm 1930. Ông nhận định: “Ngoài những kết quả xấu về kinh tế, thì khoảng cách về thu nhập, của cải, và cơ hội đang dẫn đến sự chia rẽ chính trị sâu sắc cũng như đe dọa cấu trúc xã hội ở Mỹ”.

Dalio cho rằng giới lãnh đạo Mỹ nên tuyên bố tình trạng bất bình đẳng là tình trạng khẩn cấp quốc gia và phân phối lại các nguồn tài nguyên sao cho công bằng cho với đại đa số người Mỹ.

BM
  
Để phân phối lại tài nguyên thì dĩ nhiên là phải tăng thuế và Dailo đưa ra hai nguồn thu thuế chính: tăng thuế đối với cho giới nhà giàu và tăng thuế vào những kỹ nghệ gây ô nhiễm.

Ông cũng cho rằng các công ty cần phải liên kết mục tiêu kinh doanh với mục tiêu xã hội.

Trong khi đó thì chính quyền, cụ thể là Cục Dự trữ Liên bang, Quốc hội và Tòa Bạch ốc cần phải hợp hiệu quả trong việc đề ra ngân sách và thực hiện chính sách tiền tệ.

Không nhả thêm một đồng

BM
  
Phản bác quan điểm của Dailo, Griffin phát biểu trong cuộc phỏng vấn của truyền hình Bloomberg ngay tại hội nghị vào hôm thứ Ba (30.4.2019): “Hút máu nhà giàu không phải là giải pháp” (Soaking the rich doesn’t work).

Cũng trong cuộc hội thảo hôm thứ Ba, trả lời chất vấn của một cử tọa, Griffin cho rằng những trục trặc hiện tại của nước Mỹ là do giáo dục chứ không phải là do định chế tư bản chủ nghĩa. Griffincũng chỉ ra vụ khủng hoảng tại Venezuella như là hậu quả của dường lối xã hội chủ nghĩa, cho rằng giới trẻ Mỹ không bao giờ đi theo con đường này.

Trên thực tế, ông Griffin đã lập lờ đánh lận con đen với khái niệm “xã hội chủ nghĩa” mà chúng ta sẽ bàn tiếp ở phần dưới.

Mặt khác, chấp nhận những lời ông Griffin là đúng thì, thứ nhất, muốn hoàn thiện nền giáo dục tại Mỹ thì phải có tiền. Mà muốn có tiền thì phải đóng thuế, đặc biệt là đóng thuế nhà giàu vì dân nghèo Mỹ đã kiệt quệ.

Thế nhưng ông Griffin lại không muốn đóng thêm thuế.

Bản thân ông ta cũng đã là mục tiêu gây tranh cãi về việc đánh thuế nhà giàu.

Đầu năm nay Griffin tậu một penthouse có diện tích khoảng 2230 mét vuông tại khu Mahatan của New York với giá 238 triệu Mỹ kim. Vấn đề đáng nói là trước khi xây dựng penthouse này chủ đất đã đuổi hàng chục gia đình trung lưu khỏi chung cư và sự việc này đã làm dấy lên một cuộc tranh luận mới về phân biệt giai cấp giàu nghèo trong xã hội Mỹ, nơi tầng lớp thượng lưu có thể lấy bất cứ thứ gì họ muốn.

BM
  
Một vấn đề nữa là việc đóng thuế: vì Griffin có nhà chính tại Chicago, lẽ ra thuế nhà đất phải đóng phải được tính như là “pieds-a-terre”, tức chung cư phụ ở thành phố để thỉnh thoảng ghé đến vốn nặng hơn. Tuy nhiên căn nhà này được tính là biệt thự chỉ đóng thuế một lần nên nhẹ tiền hơn rất nhiều.

Trong những năm qua nhà tài phiệt này đã phô trương tài sản của mình bằng cách vung tiền cho tác phẩm nghệ thuật, từ thiện, bất động sản cao cấp, với penthouse 60 triệu Mỹ kim ở Miami, biệt thự 122 triệu Mỹ kim ở London. Tính ra, Griffin đã tiêu khoảng 700 triệu Mỹ kim cho bất động sản và chừng đó tiên cho các tác phẩm nghệ thuật, thí dụ năm 2016 đã bỏ ra 500 triệu Mỹ kim để tậu hai tác phẩm vẽ của Jackson Pollock và Willem de Kooning, là một trong những thương vụ nghệ thuật lớn nhất thế gới.

BM
  
Cách vung tiền này đang bị nhiều chỉ trích như là đổ dầu vào lửa trước tình trạng bất bình đẵng.

Đổ dầu vào lửa… bất mãn

Sau phát biểu của Griffin, trong cuộc hội thảo vào tối thứ Tư của hội nghị trên, Dalio lo lắng cảnh cáo: “Nếu chúng ta không đồng ý (đóng thêm thuế), chúng ta sẽ phải đối mặt với một hình thức cách mạng để hủy bỏ chủ nghĩa tư bản để theo đổi đường lối cực đoan đối nghịch. Nếu chúng ta có một dân số với một chênh lệc giàu nghèo khỏng lộ và một tình trạng suy thoái kinh tế, hầu như sẽ có xung đột.”

Cũng có mặt tại hội nghị hôm thứ Ba, nhà tài phiệt Alan Schwartz, giám đốc hãng đầu tư Guggenheim Partners, nhận định “Nếu quý vị nhìn về cánh hữu và cánh tả, điều thực sự xảy ra là một đấu tranh giai cấp”.

BM
  
Đồng nghiệp của nhà đầu tư này, Scott Minerd, giám đốc đặc trách đầu tư của công ty, nhấn mạnh rằng sự phân hóa giàu nghèo đang vỗ béo chủ nghĩa dân túy, là điều đã giúp ông Trump trở thành tổng thống.

Những nhà tài phiệt như thế đa số tập trung tại New York, thành phố được xem là trung tâm tài chính của nước Mỹ. Cũng chính tại thành phố này, Thị trưởng Bill de Blasio là người hơn ai hết lăn xả và cuộc chiến đòi thêm tiền thuế từ giới nhà giàu.

Với chủ trương “chống nhà giàu” nêu chính trị gia này đã là mục tiêu tẩy chay, vận động không bỏ phiếu từ giới nhà giàu. Tuy nhiên bất chấp các nỗ lực của giới nhà giàu, ông này đã đạt chiến thắng lẫy lừng vào năm 2013 và tái đắc cử vào năm 2017, cho thấy công chúng tại đây đang rất hậm hực với giới nhà giàu.

Đầu năm nay ông thị trưởng này tiếp tục kêu gọi thực hiện đánh thuế nhà giàu qua các thương vụ chuyển nhượng bất động sản cao cấp: mua nhà có giá trên 1 triệu Mỹ kim sẽ phải trả thêm 1% thuế. Khoản thuế này theo Thị trưởng Blasio là nhằm tái phân phối lợi ích trong xã hội, qua đó gia tăng ngân sách đầu tư nhà ở cho thành phần bình dân.

BM
  
Hiện vấn đề phân hóa giàu nghèo và khủng hoảng nhà ở là một vấn đề nan giải tại New York khi rất nhiều cư dân rơi vào tình trạng vô gia cư hoặc phải ngủ trong xe do không đủ tiền thuê nhà. Trong khi đó thì thành phố không đủ tiền để xây chung cư mới lẫn việc sửa chữa, bảo trì những căn nhà cũ có giá cho thuê rẻ.

Với chủ trương chống bất bình đẳng thu nhập, ông Blasio kịch liệt chỉ trích chương trình cắt giảm thuế người giàu của Tổng thống Donald Trump: “Quý vị hãy nhìn vào những khoản chi khổng lồ này. Liệu bạn có cho rằng những cá nhân giàu có này không thể trả thêm tiền thuế? Vậy mà họ đang được Tổng thống Trump giảm thuế, giới nhà giàu đã sống trong cảnh nhung lụa và có cả một hệ thống thuế ưu đãi cho họ. Chương trình giảm thuế của ông Trump giờ đây chỉ khiến tình trạng này mở rộng hơn”.

Thậm chí chính tài phiệt Griffin nói trên cũng từng nghi vấn về chương trình cắt giảm thuế của Tổng thống Trump năm 2017, cho rằng chúng quá mạnh so với mức cần thiết để kích thích nền kinh tế.

BM
  
Chính những bất mãn này đã giúp Alexandria Ocasio-Cortez, một phụ nữ da màu tự diễn tả mình là “xã hội chủ nghĩa” đắc cử dân biểu. Và chính những bất mãn này giúp Thượng nghị sĩ Bernie Sanders, cũng là một người “xã hội chủ nghĩa”, vẫn còn tìm ra động lực và cử tri ủng hộ để tiếp tục ra tranh cử tổng thống vào năm 2020.

Và chính những điều này đã khiến Viện Milky khẩn cấp bàn cách “Hiện đại hóa chủ nghĩa tư bản” với khẩu hiệu “Chia sẻ sự thịnh vượng” như đã nói ở trên.

Chia sẻ sự thịnh vượng

  
Như đã nói ở trên, nhà tài phiệt Griffin đã đồng hóa những biện pháp đòi tăng tăng thuế với chủ nghĩa xã hội (socialism), nêu ra trường hợp Venezuela như là viễn cảnh mà giới trẻ Mỹ không bao giờ chấp nhận.

Trên thực tế, kết quả khảo sát của hãng Gallup vào tháng 8 năm 2018 cho thấy 51% giới trẻ ở Mỹ và 57% thành viên đảng Dân Chủ thích “chủ nghĩa xã hội”. Thực tế này đã từng thể hiện trong cuộc bầu cử tổng thống sơ bộ năm 2016: trong nội bộ đảng Dân chủ bà Hillary Clinton đã phải chật vật lắm mới thắng đối thủ theo “chủ nghĩa xã hội” Bernie Sanders, và sự ủng hộ cho ông này đến từ giới trẻ.

Sau đó, trong cuộc bầu cử bán phần quốc hội vào tháng Sáu năm 2018 hai ứng cử viên xã hội chủ nghĩa là Alexandria Ocasio-Cortez và Rashida Tlaib đã đắc cử vào Hạ viện Liên bang. Trước đó, vào tháng 11 năm 2017 ứng cử viên Lee J. Carter – một chuyên viên IT và là cựu binh sĩ thủy quân lục chiến Mỹ – đã đắc cử vào Hạ viện tiểu bang Virginia. Cả ba đều là đảng viên Dân Chủ và là thành viên của tổ chức “Democratic Socialists of Americ” (DSA).

  
Những đường lối mà DSA xiển dương hoàn toàn không phải là thứ “chủ nghĩa xã hội” từng tồn tại ở Việt Nam hay Venezuela mà là “san sẻ sự thịnh vượng”. Mặt khác, các nhà hoạt động DSA mạnh mẽ chống độc tài (như Bắc Hàn, Trung cộng, Venezuela) và không khoan nhượng những chính sách vi phạm nhân quyềm. Nhưng với đa số người Việt thì do cụm từ “xã hội chủ nghĩa” đã bị độc quyền sử dụng và diễn giải đã hơn nửa thế kỷ quả, hậu quả là cụm từ này luôn mang lại những kinh nghiệm đau thương và làm dấy lên nhiều ác cảm, bất kể nó đến từ đâu.

BM
  
Trên thực tế, ngay từ năm 1980, trước khi khối cộng sản sụp đổ, ông Michael E. Harrington – đồng sáng lập viên DSA cùng với Eugene V. Debs và Norman Thomas – đã từng bác bỏ hình thái chính trị Liên Xô, Trung cộng và Đông Âu, tuyên bố chủ trương theo đuổi “chủ nghĩa xã hội không cộng sản”.

Theo Harrington thì do quyền kiểm soát chính trị và kinh tế đều nằm trong tay người giàu nên cán cân chênh lệch giàu nghèo ngày càng nghiêng về phía người giàu và đó là gốc rễ của những vấn nạn xã hội trầm trọng. Nhưng theo ông thì để thay đổi xã hội một cách lành mạnh, nước Mỹ phải dứt khoát chối bỏ cái gọi là “đấu tranh giai cấp” mà Karl Marx đã đề xướng, thay vào đó nước Mỹ phải tái cấu trúc hệ thống các đảng chính trị và tiến hành cuộc chiến chống lại tình trạng bần cùng.

Ocasio-Cortez, một thành viên DSA vô danh tiểu tốt mới 28 tuổi thắng Dân biểu lão thành Joseph Crowley tại New York với những chủ trương mới mẻ: y tế miễn phí, đại học miễn phí, bảo đảm công ăn việc làm, phát triển nhiên liệu xanh, đánh thuế 70% những ai có thu nhập từ 10 triệu Mỹ kim trở lên.

BM
  
Trên thực tế thì những chính sách trên hoàn toàn bất khả thi với nước Mỹ, ít ra là trong tương lai gần. Tuy nhiên việc những đảng viên DSA như Ocasio-Cortez đắc cử vẫn có những yếu tố tích cực khi buộc các chính đảng và chính trị gia, thậm chí cả giới tài phiệt phải xét lại con đường làm giàu của mình. Bằng chứng là hội nghị “Chia sẽ sự thịnh vượng” vao tuần qua của giới tài phiệt Mỹ. Dù họ vẫn cãi nhau, chưa ai chịu ai, đó vẫn là tín hiệu tốt để giải quyết tình trạng cách biệt giàu nghèo ngày càng sâu thêm.



Phạm Đức Đồng Hùng


BM


Phần nhận xét hiển thị trên trang