Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 22 tháng 4, 2019

Giáo sư Nguyễn Lân Dũng nói gì về Pháp Luân Công


Hiện nay thật dễ dàng bắt gặp mọi người tập Pháp Luân Công ở các công viên Việt Nam, vậy hiệu quả thực sự của môn này thế nào? Trên thế giới có nhiều người học Pháp Luân Công không? Chúng ta hãy cùng xem câu trả lời của giáo sư Nguyễn Lân Dũng.
Phap Luan Cong 01Ảnh: Bài tập thứ 5 của Pháp Luân Công.
Câu hỏi được một độc giả gửi cho giáo sư:
Tôi nghe nhiều người nói tập Pháp Luân Đại Pháp (Pháp Luân Công) rất tốt cho sức khỏe. Vậy xin Giáo sư giải thích Pháp Luân Đại Pháp là gì và có đúng là tốt cho sức khỏe thật không ạ? Nếu tốt sao y học không phổ biến rộng rãi cho mọi người biết?
Nguyễn Xuân Khoát (xuankhoatdn@gmail.com)
landung1
(Ảnh: Giáo sư Nguyễn Lân Dũng là khách mời quen thuộc trên truyền hình)
Câu trả lời của giáo sư Nguyễn Lân Dũng về Pháp Luân Công:
Pháp Luân Công, hay còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp, là một hệ thống “tu dưỡng cơ thể và tinh thần” được ông Lý Hồng Chí giới thiệu cho công chúng năm 1992. Pháp Luân Công có 5 bài tập khí công nhẹ nhàng (bốn bài động công tư thế đứng và một bài tĩnh công toạ thiền). Các bài học Pháp Luân Công được viết trong quyển sách “Chuyển Pháp Luân” và hướng dẫn thực hành trong cuốn “Đại Viên Mãn Pháp”.
(Video: hình ảnh bài công Pháp nhẹ nhàng của Pháp Luân Công)
Với sự phát triển nhanh chóng, năm 1999 số học viên Pháp Luân Công có lúc đã lên đến trên 70 triệu học viên, theo ước tính của Chính phủ Trung Quốc. Một cuộc nghiên cứu qui mô được thực hiện vào tháng 10/1998 bởi đoàn chuyên viên y tế tại Bắc Kinh.
 Bài trắc nghiệm được phân phát trên 200 địa điểm tại 5 quận tại Bắc Kinh. Kết quả dựa trên 12.731 bài trắc nghiệm cho thấy có đến 99,1% người tập đang trên đường phục hồi sức khỏe, trong số này có 58,5% hoàn toàn được bình phục bởi tập Pháp Luân Công, 80,3% được cải tiến về sức khỏe cơ thể và 96,5% được cải tiến về sức khỏe tâm thần.
Phap Luan Cong canh satẢnh: Cảnh sát Mexico thực hành các bài tập của Pháp Luân Công
Cuộc nghiên cứu cho biết những người tập Pháp Luân Công có được sự cải thiện lớn đối với sức khỏe. Hiện nay, Pháp Luân Đại Pháp đã được truyền rộng tại 114 quốc gia và vùng lãnh thổ và hơn 100 triệu người đã được hưởng lợi ích từ việc tập Pháp Luân Công. Các cuốn sách của Pháp Luân Đại Pháp đã được dịch ra trên 30 thứ ngôn ngữ và phổ biến khắp thế giới.
Vì nhiều lý do, Pháp Luân Công bị cấm phổ biến ở Trung Quốc từ tháng 7/1999. Pháp Luân Công là một môn khí công của Trung Quốc nhưng lại bị ngăn cấm ở Trung Quốc. Pháp Luân Công chưa phát triển nhiều ở Việt Nam, tuy nhiên đã có những lớp học tự nguyện vào buổi sáng tại một số công viên ở Hà Nội và TP Hồ Chí Minh.
Bài viết gốc của giáo sư trên báo Nông Nghiệp tại: https://nongnghiep.vn/tim-hieu-ve-phap-luan-cong-post89670.html
2014-5-15-minghui-falun-gong-newyork-515exercises-03_orig
Ảnh: người dân Phương Tây học Pháp Luân Công do lợi ích thần kỳ về sức khỏe và tinh thần.

Nguoi Viet Nam học Phap Luan Cong
Ảnh: bài công Pháp số 5 của Pháp Luân Đại Pháp
>> Đọc thêm: Giải đáp một số hiểu lầm về Pháp Luân Công

Chia sẻ của bạn Trang – Thành phố Bắc Ninh – SĐT 0372 647 475
Bạn Nguyễn Thu Trang: Từ cơ thể suy nhược tôi đã khỏe mạnh và tràn ngập niềm vui.
Khi mới bắt đầu tìm hiểu và tập Pháp Luân Công trên mạng, bạn tôi có bảo tôi “đừng tập môn này, môn này bị đàn áp ở Trung Quốc đấy”, tôi mơ hồ không biết thông tin thế nào. Tôi tập thử đã thấy thân thể nhẹ nhàng, đầu không đau như trước.
🌸Tôi tìm hiểu được: Pháp Luân Công bị đàn áp ở Trung Quốc có 3 nguyên nhân:
🌸 1. Lòng ghen ghét: trong 7 năm: 1992 – 1999 số người tham gia luyện tập đã là 100 triệu người, trong khi đó số Đảng viên (Trung Quốc) chỉ có 60 triệu người (tức lớn hơn nhiều số Đảng viên Trung Quốc), trong số Đảng viên này có 20 triệu người là học viên Pháp Luân Công. Điều này mang lại nỗi ghen ghét cho nhà lãnh đạo ở Trung Quốc lúc đó là Giang Trạch Dân.
🌸 2. Sự đố kỵ: Người ta ca ngợi Pháp Luân Công cùng Sư Phụ là Lý Hồng Chí giúp cải thiện sức khỏe mà chẳng có ai ca ngợi chức Tổng Bí Thư của ông ta, đã khiến sự đố kỵ trong Giang Trạch Dân dâng cao.
🌸 3. Mâu thuẫn về ý thức tư tưởng: những người học Pháp Luân Công sống theo Chân – Thiện – Nhẫn, sống hòa ái từ bi, không làm điều xấu còn ĐCSTQ không tin có Thần Phật, dùng bạo lực để cai trị dân, việc gì cũng dám làm.
Nguyễn Thu Trang – Thành phố Bắc Ninh – SĐT 0372 647 475


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những câu chuyện tử vong ly kỳ cho thấy số mệnh đã tận thì khó thoát


Con người có vô vàn những kiểu chết khác nhau, hầu hết mọi người đều chết vì bệnh tật, một số người chết vì tai nạn, một số khác lại chết vì hoả hoạn, và một vài người lại chết vì những sự cố ly kỳ.

rainbow-1Những câu chuyện tử vong ly kỳ cho thấy số mệnh đã tận thì khó thoát. (Ảnh: Internet)
Có người chết vì tuyết lở hoặc núi lở, vậy mà anh chàng Willy Mouffy ở bang Georgia nước Mỹ lại chết vì “đậu phộng lở”. Năm 1993, khi Mouffy đang làm việc tại một công xưởng chế biến đậu phộng, đã gặp một sự cố ngoài ý muốn, hàng tấn đậu phộng như tuyết lở đã đổ ập lên người, chôn vùi anh ta vào trong, Mouffy không còn cơ hội để sống sót.
Nhảy dù là một việc vô cùng nguy hiểm, thế nhưng cái chết của huấn luyện viên nhảy dù Ewan Mc Gill tại bang North California thật sự khiến mọi người không còn gì để nói, lúc anh ta nhảy khỏi máy bay mới phát hiện mình quên không đeo dù!
Được biết, Ewan McGill là một huấn luyện viên nhảy dù có kinh nghiệm. Năm 1988 Mc Gill đã dẫn theo một tốp học sinh học nhảy dù ngồi trên máy bay ở độ cao 3.000m, anh ta muốn chụp ảnh toàn cảnh tốp học sinh nhảy dù từ trên cao. Nhưng điều khiến mọi người nằm mơ cũng không thể ngờ được là, Mc Gill lúc nhảy khỏi máy bay, dù vẫn nhớ mang theo máy ảnh, nhưng lại quên mất đeo dù. Một người kinh nghiệm đầy mình như MC Gill đã bị rơi chết như vậy.
Jack, một người đàn ông 59 tuổi tại Bang California đã gặp sự cố trong hồ bơi khiến người ta phải ngỡ ngàng. Khi hồ bơi bắt đầu xả nước, đúng lúc ông ta đang ngồi trên lỗ thoát nước, một sức hút cực lớn lên đến 136kg trên mỗi inch đều đổ dồn lên cơ thể Jack, ông ta không còn cơ hội đứng dậy để tháo chạy. Kết quả là chết ngay tại chỗ trong hồ bơi.
Nhà tổ chức tang lễ người pháp Malik Buijd cả đời tiếp xúc với quan tài, nhưng có nằm mơ ông cũng không ngờ rằng mình lại chết vì chúng. Năm 1982, khi Marlik đang ở trong xưởng sản xuất quan tài của mình, bất cẩn va vào một chồng quan tài cao ngất ngưởng, khiến một vài chiếc quan tài đè vào người khiến ông bị đè chết tại chỗ. Cuối cùng, Marlik được an táng vào một trong những chiếc quan tài đã đè chết mình.
Tom, thủ môn của Ghana thường xuyên chơi bóng và làm quen với khung thành, nhưng nào ngờ cuối cùng anh lại chết dưới khung thành. Khi Tom tham gia một trận thi đấu bóng đá, không ngờ thanh xà ngang của khung thành rơi xuống, đập mạnh vào đầu khiến Tom chết ngay tại chỗ. Đội bóng của Tom cáo buộc đội bóng đối phương đã sử dụng ma thuật nên mới dẫn đến cái chết của Tom.
Chết vì băng vệ sinh quả thật là một kiểu chết mới nghe lần đầu, nhưng lại xảy ra với Mark Gleason, một người mắc chứng ngáy lâu năm ở Hampshire, Anh. Gleason mắc chứng ngáy đã lâu, nên mọi người trong gia đình không tài nào ngủ được khi nghe tiếng ngáy của ông mỗi đêm. Để giảm bớt tiếng ngáy của mình, một đêm trước khi đi ngủ, Gleason đã nhét hai chiếc Tampon vào lỗ mũi, kết quả là đêm đó ông ta tắc thở, ra đi trong giấc mộng.
Ray Walshbrook, một chàng trai 26 tuổi người Anh đã chết vì máy sấy vải công nghiệp. Năm 1996, Walshbrook đã bò vào trong một chiếc máy sấy vải công nghiệp, mục đích là để gỡ tấm vải lanh đang bị kẹt trong đó, không hiểu sao cửa máy sấy bị đóng lại, và máy bắt đầu vận hành, Walshbrook bị quay trong lò sấy ở nhiệt độ 110 độ C khoảng 20 phút rồi chết. Sau đó công ty mà Walshbrook làm việc đã bị buộc tội đã không huấn luyện an toàn cho Walshbrook theo đúng tiêu chuẩn, nhưng hai năm sau, khi bồi thẩm đoàn điều tra lại đã cho rằng Walshbrook không thể mạo hiểm leo vào trong máy sấy khi chưa ngắt nút nguồn, có thể người khác đã kích hoạt máy sấy, và có lẽ Walshbrook đã bị mưu hại phi pháp.
Mỗi năm trên thế giới đều có người chết vì máy bay rơi, Roger Worth một người đàn ông ở bang Arizona, Mỹ cũng chết bởi va chạm máy bay, tuy nhiên điều đáng nói là chiếc máy bay đâm chết anh ta chính là mô hình máy bay điều khiển từ xa của anh ta! Năm 2001, Roger điều khiển mô hình máy bay nặng gần 3kg bay dưới ánh nắng mặt trời, vì ánh nắng quá chói mắt, Roger không biết mô hình máy bay đã bay đi đến đâu, kết quả là mô hình máy bay bay với tốc độ 40 dặm một giờ đã xảy ra sự cố, đâm sầm vào đầu anh ta, Roger chết ngay tại chỗ trong vụ tai nạn hàng không hi hữu này.
Ba người đàn ông Sudan cũng chết trong một vụ tai nạn hàng không đặc biệt, nhưng họ bị đè chết bởi một sọt đồ ăn từ trên trời rơi xuống. Lúc đó, phi công của không quân Bỉ đang tham gia vào hoạt động cứu trợ nhân đạo ở Sudan, họ thả một lượng lớn thức ăn từ không trung xuống, không ngờ rằng một sọt thức ăn vô tình lại rơi trúng đầu ba người đàn ông Sudan, khiến bọn họ chết ngay tại chỗ.
Những thứ từ trên trời rơi xuống không chỉ dừng lại ở đó, nếu bạn đến Iran du lịch, nhất định phải dè chừng những con diều hâu đang bay trên trời, bởi vì hai khách du lịch lái xe mui trần ngắm cảnh trên sa mạc Iran đã bị một con rắn hổ mang từ trên trời rơi xuống cắn chết! Thì ra, đầu tiên con rắn hổ mang này bị một con diều hâu quắp đi, nhưng khi con diều hâu này bay lượn trên bầu trời, vô tình nới lỏng móng vuốt, rắn hổ mang bị rơi xuống, lại rơi đúng vào chiếc xe mui trần của hai vị khách du lịch. Con rắn hổ mang vốn chịu sự giày vò và sợ hãi cuống cuồng tìm nơi để trút giận, lập tức há miệng cắn mỗi vị du khách một nhát, khiến họ trúng độc chết tại chỗ.
Frette, một cậu bé 18 tuổi đến từ một trang trại ở Bỉ, có nằm mơ cũng không ngờ rằng mình sẽ bị giết bởi một máy bay chiến đấu MiG không người lái của Nga. Được biết, phi công của chiếc máy bay chiến đấu này vốn đang điều khiển máy bay bay trên địa phận Ba Lan, nhưng chiếc máy bay chiến đấu này bị hỏng, phi công đã nhảy ra khỏi máy bay thông qua hệ thống thoát hiểm, nhưng không ngờ chiếc máy bay chiến đấu này lại dựa vào chế độ điều khiển tự động bay với vận tốc 560 dặm, sau đó hết nhiên liệu nên bị rơi xuống trang trại của gia đình Frette, vừa vặn đâm chết cậu hé.
Năm 1975, Michael Mitchell một người đàn ông 50 tuổi ở Anh, chỉ vì cười ngặt nghẽo khi xem một chương trình truyền hình hài kịch, dẫn đến một cơn suy tim đột ngột. Điều bất ngờ hơn là thay vì đổ lỗi cho BBC, người vợ góa của Alex đã viết thư cho các ngôi sao trong chương trình truyền hình hài kịch, cám ơn họ vì đã để chồng bà vẫn vui vẻ hạnh phúc vào những giây phút cuối đời.

Tuệ Tâm, theo secret Tinhhoa


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những cô gái biến mất

Những cô gái Việt giá 6 vạn tệ ( Phần 2 )
Tư tưởng "cần kiểm soát dân số" được trình bày rộng rãi tại Trung Quốc lần đầu vào tháng 7/1955, bởi một nhà kinh tế tên Mã Dần Sơ, ủy viên Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân. Ông này, sau các nghiên cứu, cho rằng tốc độ tăng dân số của Trung Quốc đang tăng quá nhanh so với tốc độ tăng vốn.
Hai năm sau, Mã lần đầu trình bày Lý thuyết dân số mới tại Đại hội Đại biểu Nhân dân toàn quốc, với kết luận rằng sự gia tăng dân số với tốc độ cao sẽ không có lợi cho sự phát triển của Trung Quốc. Vị này chủ trương rằng nhà nước cần phải kiểm soát sinh sản của người dân.
Bài phát biểu được Nhân dân Nhật báo đăng tải đã tạo nên một sự náo động. Lý thuyết của Mã Dần Sơ bị chỉ trích nặng nề khi không phù hợp với truyền thống của người Trung Hoa.
Nhưng rồi quyết tâm phát triển kinh tế đã chiến thắng mọi quan niệm.
Ước lượng chênh lệch giới tại Trung Quốc. Nguồn: Washington Post.
Sau ngày Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thành lập năm 1949, ổn định xã hội cùng tiến bộ y tế khiến tỷ lệ tử vong giảm mạnh, tỷ lệ sinh tăng tạo nên một cuộc bùng nổ dân số.
Trong vòng ba mươi năm, dân số nước Trung Quốc mới đã tăng gần gấp đôi, từ 500 triệu lên 969 triệu người vào năm 1978. Trung Quốc khi đó đối mặt với tình trạng thiếu hụt lương thực và nhà ở. GDP đầu người thời gian này chỉ đạt 250 USD một năm.
Cuộc bùng nổ dân số đã khiến các nhà lãnh đạo Trung Quốc bắt đầu đưa ra biện pháp chính thức để kiểm soát sinh đẻ và kế hoạch hóa gia đình. Trong thập kỷ 70, để hãm đà tăng, chính quyền kêu gọi người dân sinh "muộn, hi, thiểu". Muộn nghĩa là nam nữ kết hôn sau tuổi 25; hi là khoảng cách giữa các lần sinh nở dài hơn; và thiểu khuyến nghị các cặp vợ chồng dừng lại ở hai con.
Nhưng những gì Trung Quốc phải đối mặt những năm sau này, với sai lầm của công cuộc Đại nhảy vọt,  khiến lý thuyết về kiểm soát dân số của Mã Dần Sơ bắt đầu được nhìn nhận lại
"Chỉ trích lầm một người, dân số tăng nhầm 300 triệu", trở thành câu nói tổng kết của người Trung Quốc về vụ việc này.
Tháng 1 năm 1979, trang nhất Nhân dân Nhật báo đưa tin về hội nghị của Văn phòng sinh đẻ kế hoạch toàn quốc, đề xướng "Mỗi cặp vợ chồng tốt nhất sinh một con, nhiều nhất hai con".
Giữa tháng 12 năm ấy, Phó thủ tướng Trần Mộ Hoa tuyên bố: "Giờ chúng ta đề ra ‘tốt nhất một con’, bỏ ‘nhiều nhất hai con’ đi. Đây là yêu cầu chiến lược trong quá trình phát triển dân số của nước ta". Sau này, bà Trần Mộ Hoa được giao phụ trách Ủy ban Kế hoạch hóa gia đình và sức khỏe quốc gia.
Tháng 9 năm 1980, Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc thống nhất "Chỉ sinh một con". Ngày 25 tháng 9 năm 1980, Trung ương Trung Quốc ban hành thư chỉ đạo có nội dung "Để khống chế dân số dưới 1,2 tỷ cho tới cuối thế kỷ 20, Quốc vụ viện kêu gọi toàn quốc, đề xướng mỗi cặp vợ chồng chỉ sinh một con".
Chính sách được Trung Quốc đưa vào Hiến pháp 1982. Điều 25 quy định "Nhà nước ban hành sinh đẻ kế hoạch nhằm làm cho sự tăng dân số hài hòa với kế hoạch phát triển kinh tế và xã hội". Và Điều 49 có nội dung "Cả vợ và chồng đều có nghĩa vụ thực hiện sinh đẻ kế hoạch". Sinh đẻ theo kế hoạch đã trở thành một loại trách nhiệm công dân phải thực hiện với đất nước của mình. Từ đó đến nay, Trung Quốc bốn lần sửa đổi Hiến pháp, song những điều trên vẫn giữ nguyên.
Miên chào đời một ngày đầu hè năm 2000, khi thung lũng mận tam hoa trên cao nguyên Bắc Hà sắp vào mùa. Theo phong tục của người Mông đen, ba ngày sau, cô bé được làm lễ đặt tên. Ông Giàng A Tờ thắp hương báo cáo tổ tiên đã sinh được con gái đầu lòng. Ông mổ lợn, làm hai mâm cơm mời anh em đến nhà ăn cỗ.
Cùng năm ấy, Trung Quốc cán mốc thiên niên kỷ với đúng mục tiêu đề ra, khi kìm hãm được dân số ở mức 1,26 tỷ người; thu nhập bình quân gần 1.000 USD và tăng trưởng dân số hạ xuống còn 0,8%.
Nhưng ở bên kia biên giới, nhiều người Trung Quốc không thể mổ lợn ăn cỗ khi có con gái. Hai tác giả Valerie M. Hudson và Andrea M. den Boer chỉ ra, từ năm 1995 tới giữa thập niên 2000, mỗi năm Trung Quốc "biến mất" khoảng một triệu bé gái. Vì lựa chọn giới tính thai nhi và vứt bỏ con gái.
Các nhà nghiên cứu xã hội học gọi các trẻ em gái đáng ra phải xuất hiện theo tỷ lệ sinh thông thường, nhưng không thể ra đời vì tâm lý trọng nam khinh nữ là "missing girls" – những cô gái biến mất.
Biểu ngữ "Mỗi gia đình chỉ sinh một con là tốt".
Chính sách kéo dài bốn thập niên đã giảm được 400 triệu đứa trẻ ra đời. Một tỷ lệ lớn trong số đó là con gái. Nhiều gia đình Trung Quốc đã quyết định: đứa con duy nhất mà họ được cho phép sinh trong suốt cuộc đời, nên là con trai.
Những người chống lại Chính sách một con bị trừng phạt bằng chủ nghĩa lý lịch. "Chúng tôi như một đội du kích sinh quá con, trốn tránh khắp nơi. Các con đi học, thầy cô chẳng bao giờ thấy mặt bố của học sinh. Tên thật của cha cũng buộc phải giấu. Mỗi khi ra ngoài, chúng tôi phải đi cách nhau 200 mét", đạo diễn Trương Nghệ Mưu giãi bày trên Xinhua, cuối năm 2013 về việc vi phạm chính sách. Ông với người vợ Trần Đình có ba đứa con, hai trai, một gái.
Chính quyền tỉnh Giang Tô thống kê có 425 đứa trẻ mồ côi, phần lớn là bé gái, bị bỏ rơi trong năm đầu tiên thực hiện chính sách. Ở Quảng Tây, 80% những đứa trẻ bị mang ra chợ đen bán là con gái.
"Qua siêu âm, nếu phát hiện mang thai con gái, không ít người sẽ bỏ thai, thậm chí giết con ngay khi mới chào đời", theo Sohu.
Theo thống kê đến cuối năm 2017, nam giới ở tất cả các tỉnh của Trung Quốc đều nhiều hơn nữ giới. Số liệu Cục Thống kê quốc gia Trung Quốc công bố đầu năm nay, tính riêng ở Trung Quốc đại lục, nam giới nhiều hơn nữ giới 31,6 triệu người. Chỉ tính những người sinh sau năm 2000, tỷ lệ đã là 118 bé trai trên 100 bé gái.
"Những con số này khiến nam nhân nước ta như ngồi trên đống lửa", tờ Sohu bình luận.
"Những cô gái biến mất" vì kế hoạch hóa gia đình tại Trung Quốc những thập kỷ trước được thay thế một phần bởi những cô gái biến mất khỏi các bản làng Việt Nam.
Lúc mua Đòa về, người chồng vừa tròn 30 tuổi. Trong ngôi làng chuyên trồng lúa ở vùng nông thôn tỉnh Quảng Đông, những cô gái trong làng lên thành phố kiếm việc, lấy chồng, bỏ lại ngôi làng "độc thân" với gần trăm người đàn ông chưa tìm được vợ. Quảng Đông là tỉnh mất cân bằng giới tính nhất Trung Quốc, khi số chênh lệch giữa nam và nữ là 5,56 triệu người.
Gần một năm sống ở nhà chồng, Đòa gặp hơn chục cô gái bị bắt cóc, bán làm vợ như mình. Mỗi lần trong thôn có một cô mới mua về, người đàn ông mà chồng cô gọi là "shū shū" (chú), lại đến nhờ Đòa làm "phiên dịch", hỏi xem cô gái kia ở đâu, nhà như thế nào. Có tháng, Đòa gặp 3 người, nhiều nhất là Điện Biên.
Người chú của chồng Đòa trên 50 tuổi, từng mất một đời vợ. Thông qua người mối lái, ông mua được một cô dâu Việt Nam. Dần dà, người ấy trở thành ông mối trong làng. Mỗi khi người buôn có "hàng" sẽ chụp ảnh gửi cho ông. Người đàn ông cầm điện thoại cho đám con trai trong làng xem. Ai thích thì ông dẫn đi xem mặt. Ông chính là người cho chồng Đòa xem ảnh của cô, được gửi từ "đại lý".
Trong các giao dịch buôn người, theo công an Trung Quốc, cách để các môi giới tìm được khách hàng, hầu hết đều thông qua truyền miệng. Ai đó ở trong làng đã mua một cô dâu Việt Nam, và những người có nhu cầu sẽ đi hỏi thăm.
"Làng ấy đông con trai chưa vợ, toàn 40 tuổi trở xuống. Có những người mới ngoài 20 cũng thích lấy vợ Việt Nam. Họ nghe nói con gái Việt Nam hiền hành, biết chăm gia đình", Đòa kể.
Tờ Tân Hoa Xã nhận định tình trạng bất bình đẳng giới khiến nhiều đàn ông Trung Quốc phải tìm kiếm vợ nước ngoài. Tại nước này, nàng dâu Việt được truyền miệng là "chăm chỉ, thật thà, tính cách truyền thống", vì thế được không ít nam giới, đặc biệt ở vùng nông thôn ao ước. Một lý do khác khiến "trai thừa" Trung Quốc tìm kiếm nàng dâu Việt là chi phí thấp, thường chỉ vài chục nghìn tệ. "Đối với những người ở nông thôn, đây là con số chấp nhận được".
Lúc đặt chân sang đất Trung Quốc, Miên bị giam bốn ngày trong một ngôi nhà. Cô không biết mình đang ở đâu. "Đi ôtô mất hai ngày, có lẽ là khá sâu trong đất Trung Quốc". Miên nghĩ đời mình thế là hết. Cô không chịu ăn cơm liền bị vả, túm tóc, hoặc lấy dao kẹp cổ. Người phụ nữ trong ngôi nhà đó khuyên cô nên chấp nhận lấy chồng. Nếu không gật đầu, còn bị bán xa hơn nữa.
"Để không bị hành hạ thì tốt nhất nên nghe lời họ. Thế là em đã đi lấy chồng", cuối cùng, Miên đầu hàng.
Miên đi máy bay. Cô cũng không biết vì sao mình không có giấy tờ gì vẫn vào được máy bay. Cô xuống máy bay thì chồng và bố mẹ chồng đã đợi sẵn.
"Chồng bảo thật sự bên Trung Quốc không có con gái nên nó mới lấy em thôi. Nó cũng không có ý đồ gì hãm hại em", Miên thuật lại lời chồng lần đầu gặp gỡ. Anh ta ra điều kiện, cô sinh được một hoặc hai đứa con thì cho về Việt Nam thăm bố mẹ. Nếu cô muốn, anh ta sẽ xin làm giấy tờ đầy đủ, để cuộc hôn nhân này trở thành hợp pháp.
Số liệu tại Hội nghị thường niên về hợp tác phòng chống mua bán người giữa hai nước Việt – Trung mới đây công bố, từ 2015 – 2017, có hơn 12.500 trường hợp phụ nữ Việt Nam kết hôn với đàn ông Trung Quốc.
"Khoảng 90% trong số trên là nạn nhân bị lừa bán, chứ không phải tự nguyện kết hôn ngay từ đầu", thượng tá Nguyễn Minh Thắng, Trưởng phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Lào Cai khẳng định.
Ông Thắng phân tích, nhiều nạn nhân bị bán vào sâu trong nội địa Trung Quốc làm vợ, sinh con. Bị hại không biết kẻ đã bán mình là ai để tố cáo, qua thời gian dài thì chấp nhận ở lại. Họ tìm cách trở về Việt Nam, rồi xin xác nhận giấy tờ bằng cách khai báo đi làm ăn xa, nhập hộ khẩu để hợp thức hóa cuộc hôn nhân.
Đòa từ chối tổ chức đám cưới với người chồng gấp đôi tuổi. "14 tuổi, em không muốn trải qua một đời chồng như thế". Mỗi lần dắt vợ đi chơi, anh ta giới thiệu với họ hàng đây là cô dâu mới. Hoặc sẽ ở nhà canh, sợ cô bỏ trốn. Anh ta không bắt ép vợ, thậm chí là ngủ chung. Ở với nhau nửa năm, người chồng bắt đầu nói lời yêu. Nhưng Đòa vẫn nghĩ cách trở về.
Một sáng mùa hè, công an Trung Quốc tìm đến nhà người chú của chồng Đòa. Ông bị dẫn lên đồn hỏi chuyện. Đến sáng hôm sau, công an tìm đến nhà một cô dâu trong xóm, dẫn đi. Cả làng biết chuyện. Người chồng nhìn nét mặt vợ, cũng trở nên cảnh giác. Đi đâu anh ta cũng dắt Đòa theo. Có lần cô đòi về, chồng liền dặn sang nhà anh trai ở tạm, tránh gặp khi công an đến nhà tìm.
Nhưng rồi người vợ, với ý nghĩ "phải về Việt Nam" thôi thúc, đã tìm được đồn công an gần nhất trên trấn để trình báo. Họ dẫn cô lên đến công an tỉnh để liên hệ về Việt Nam và thông báo luôn cho nhà chồng lên làm việc.
"Anh biết là em thông minh. Bây giờ em trốn được về Việt Nam, nhưng bọn anh sẽ tìm được bắt em về", anh rể của chồng buông lời đe dọa qua điện thoại của phòng cách ly. Qua tấm kính cửa, Đòa nhìn thấy người chồng khóc, liên tục ra dấu cho vợ nghe điện thoại. Nhưng cô từ chối.
Đòa được trao trả về Việt Nam tháng 7 năm 2017 qua Cửa khẩu quốc tế Lào Cai. Trên chuyến xe trở về cùng Đòa còn hai cô dâu nữa.
Tháng 8 năm 2017, Tòa án nhân dân tỉnh Yên Bái mở phiên xét xử lưu động anh em Cư Seo Quang, Cư Seo Đồng và Sùng Seo Vảng về tội Mua bán người. Anh em Quang, Đồng đều nhận mức án 7 năm tù, riêng Vảng 9 năm.
Cư Seo Quang lĩnh án khi còn gần một tháng nữa mới tròn 18 tuổi. Nhưng thanh niên này, trước khi lọt lưới công an đã kịp gây ra bảy vụ án, ba vụ mua bán người và bốn vụ mua bán trẻ em, lừa bán 9 cô gái sang Trung Quốc.
Khi bị truy nã, các đối tượng trong đường dây này đã trốn sang Trung Quốc. Thào Seo Chúng gia nhập băng nhóm người Việt, sống trong một căn nhà thuê ở Hà Khẩu. Nhóm này chuyên liên lạc với người trong nước, mua lại các nạn nhân bị lừa bán, rồi chuyển sâu vào nội địa Trung Quốc bán làm gái mại dâm hoặc làm vợ. Chúng bị công an Trung Quốc tiêu diệt trong một cuộc vây bắt tháng 3/2017, khi cố dùng súng chống trả.
Ngày Quang bị xét xử, Chang đang ngồi lắp ráp thiết bị điện tử trong nhà máy ở Thái Nguyên. Hai tháng sau khi bị bán, cô trốn được về nước và làm đơn tố cáo. Mẹ Chang không cho con gái mình đi học tiếp. Chị sợ con bé bị lừa bán thêm một lần. Cô gái chiều lòng mẹ, đi làm công nhân. Giàng Thị Dung, sau cuộc giải cứu trở về cũng đã nghỉ học. Những cô gái không thể quay trở về theo đúng nghĩa.
Khi Miên mặc váy cưới, đứng khóc trong lễ đường ở Bắc Kinh, ông Giàng A Tờ đang lang thang ở mấy vùng nông thôn Vân Nam để tìm con gái. Ông cầm trên tay tấm chân dung con được in từ Facebook. Ông hỏi thăm những làng nào có nhiều trai "ế" nhất. Nhà nào có con trai mới lấy vợ Việt Nam là ông đến, gặp đồn công an nào ông cũng hỏi. Nhưng bặt vô âm tín. Ông đâu biết, con gái đã bị bán tới thủ đô Trung Quốc, cách nơi ông đang tìm hơn 3.000 cây số.
Người cha bán hết ba nương ngô, hai con trâu, vay thêm mấy chục triệu ngân hàng làm lộ phí. Qua hai tuần hết nhẵn túi, ông đành phải trở về. Người cha vừa vay thêm tính đi tiếp, thì nhận được tin con.
Những ngày làm vợ, Miên chỉ quanh quẩn trong ngôi nhà hai tầng với bố mẹ chồng. Người chồng đi làm nửa tháng mới về một lần. Sống trong căn nhà đó, Miên như người câm. Cô không biết nói ngôn ngữ của họ, cũng không hiểu họ nói gì.
Miên nghĩ đời còn dài, nên ngoan ngoãn sống, rồi năn nỉ chồng mua điện thoại dùng cho đỡ buồn. Cô tạo được Wechat, chồng về thì gỡ, chồng đi thì cài. Miên tìm được Wechat của bố. Ở Bắc Hà, các chú hay sang Trung Quốc làm thuê, và họ giữ liên lạc bằng cách đó. Cô chụp ảnh, gửi vị trí nơi mình đang sống cho ông.
Một tuần sau, công an Trung Quốc đến tận nhà đưa cô đi. Mẹ chồng chạy theo níu tay giữ lại. Bà hỏi cho bao nhiêu tiền thì cô chịu ở lại. Miên giật tay ra. "Các người kế hoạch hóa gia đình, sao hậu quả lại là con gái Việt Nam phải nhận?", cô hỏi. Người công an phiên dịch lại câu ấy, mẹ chồng buông tay để Miên đi.
Miên gặp lại người yêu trong tù. Bán Miên xong, Ao cũng bỏ trốn. Một tháng sau, Ao đầu thú. Nghe tin cô trở về, bố mẹ Ao đến nhà tìm. Họ bảo đi thăm con trai và muốn cô đi cùng. Miên chần chừ, rồi cũng quyết định đi. "Em chỉ muốn gặp để hỏi vì sao nó lại làm như thế".
"Anh không có ý định bán em. Không ai ngu đến mức bán người yêu lại tổ chức sinh nhật cho em", Ao quỳ xuống khi nhìn thấy người yêu cũ.
"Mày không yêu tao sao, mà lại bán tao?".
"Anh xin lỗi. Anh bị mấy thằng bạn lừa, anh thật sự không muốn bán em".
Ao lãnh một cái tát từ Miên, nhưng không chống cự. Cô gái bước khỏi phòng thăm gặp với gương mặt đầy nước mắt. Người con trai ấy là mối tình đầu của Miên.
Năm Miên 15 tuổi, trai bản đến rủ đi chơi nhưng cô đều lắc đầu. Miên muốn đi học. Con gái trong bản này chỉ học đến lớp 9 rồi đi lấy chồng. Miên trở thành cô gái đầu tiên của bản xuống Mường Khương học cấp 3. Người trong bản khen cô giỏi, các em gái đều muốn được như Miên.
Ao hơn Miên một tuổi, học khoá trên, cùng trường. Đôi trai gái yêu nhau hai năm, cả hai nhà đều biết. Miên đã về nhà người yêu chơi nhiều lần.
Trở về từ trại giam, Miên mới bỏ cái sim điện thoại hay dùng để nói chuyện với người yêu cũ. Cô trốn biệt trong nhà, không gặp ai. "Mình tự trách mình lúc ấy còn quá trẻ đi, không hiểu tình yêu là sự lừa dối, mù quáng để bị lừa. Nhưng bố bảo "Vì con yêu sai người thôi".
Miên và Đòa, bây giờ sống cùng các cô gái trở về trong Ngôi nhà nhân ái, dưới sự bảo trợ của một quỹ phòng chống buôn người tại Việt Nam. Các cô gái vẫn đến trường, học may vá. Miên đang học lớp 12 và mong muốn thi vào đại học Dược. Những cô gái may mắn trở về từ bên kia biên giới, đã chọn cách ở lại ngôi nhà này, học cách quên quá khứ.
Miên ít khi về Bắc Hà, dù rất nhớ cao nguyên đầy hoa mận trắng mùa xuân. Cô sợ gặp người trong bản, nghe những lời phân biệt "con gái chưa đi Trung" và "con gái đã đi Trung". Họ coi những người đã đi Trung là "đồ thừa" và cấm con gái chơi với Miên.
"Lúc em về, làng xóm thương bố mẹ, bảo nếu mày chết đi thì nhà mày đã không mất nhiều tiền như thế. Nương bán hết rồi, giờ lấy gì mà ăn? Mấy đứa con gái trong thôn muốn đi học, nhưng bố mẹ chúng bảo cứ nhìn mình đi. Đi rồi cũng sẽ có kết cục như nó", nhiều đêm Miên khó ngủ, dằn vặt vì "mình ảnh hưởng đến con gái trong bản quá lớn". Cô muốn nói "mọi thứ không như thế đâu", nhưng không biết làm cách nào để giải thích.
Năm 2015, Bắc Kinh chuyển từ chính sách một con sang chính sách hai con. Nhưng có thể phải mất hàng thập kỷ nữa mới có thể nhìn thấy kết quả gia tăng số lượng phụ nữ trong độ tuổi kết hôn. Và khi đó, các nước láng giềng, trong đó có Việt Nam vẫn là nơi được tội phạm nhòm ngó để phục vụ hàng chục triệu "trai thừa" nước này.
Khung cảnh khúc suối cạn tại Nà Lốc, nơi các cô gái bị đưa qua.
Miên và Đòa không thể trở về làng bản. Nhưng họ vẫn may mắn hơn nhiều người phụ nữ khác không thể trở về Việt Nam.
Căn nhà gỗ của Giàng A Phồng nằm cách nhà Lù Thị Chang một đồi cỏ gianh. Bao quanh là những thửa ruộng bậc thang mới cấy. Đứng từ sân nhà A Phồng có thể nhìn thấy Quốc lộ 32 . Con đường chạy qua bản Đề Sủa, qua thị trấn Than Uyên, theo Quốc lộ 4D, qua Sa Pa về thành phố Lào Cai. Hai năm qua, đã có 7 người từ bản này bị bán theo con đường ấy sang bên kia biên giới, trong đó có vợ Phồng.
Anh Phồng nhận được một cuộc gọi từ đầu số +86 vào chiều 26 Tết, khi đang chở con gái đi chợ Than Uyên mua váy mới. Nhìn thấy dãy số dài, anh biết cuộc gọi từ Trung Quốc nên vội tấp xe vào lề đường nghe máy.
"Em đây, anh sống thế nào?", đầu dây bên kia vang tiếng chị Chơ.
"Anh đang đưa con Cáy đi mua quần áo". Sau đó là hàng loạt câu hỏi ở đâu, làm gì.
"Em không quay về được, anh cố nuôi con. Sau này em tìm được lối thì em về. Em tắt máy đây, chồng mới sắp về rồi".
Cái Cáy ngồi sau yên xe, đòi nói chuyện với mẹ. Nhưng không kịp. Bên kia đã tắt máy. Từ ngày mẹ ra đi, con bé chưa có thêm cái váy mới nào. Váy cũ mặc ba năm đã rách, bố với anh trai không biết khâu. Cái Su, cái Tẩn ở ngõ dưới vẫn được mẹ dệt váy cho.
Chị Chơ đi theo một người đàn ông sống gần cửa khẩu Lào Cai. "Người đó hay tới bản này chơi, rủ nó đi cửa khẩu tìm việc cho".
Ba năm, người đàn ông mất vợ chỉ đi nương, lấy củi một mình. Gian nhà gỗ không sắm thêm gì mới. Cái máy khâu vợ hay dùng may vá, thi thoảng người chồng vẫn mang ra lau cho mới. Nhưng không có kim may, cò giật chỉ cũng đã han.
Sau cuộc gọi kia, anh Phồng biết mình đã mất hẳn vợ. "Nó đã là vợ người ta, như con lợn đã bị nhốt trong chuồng rồi, làm sao mà về với mình được nữa".
Bài: Hoàng Phương, Huệ Nguyễn
Đồ họa: Tiến Thành
* Tên các nạn nhân trong bài đã được thay đổi.
Theo VNExpress

Trung Quốc có thể vượt Mỹ giành ngôi vị số 1? Đừng ảo tưởng!


Lời cảnh báo của cựu Bộ trưởng Thương mại Trung Quốc Trần Đức Minh về việc Bắc Kinh không nên nghĩ rằng mình sẽ vượt Mỹ để trở thành cường quốc đứng đầu thế giới là hồi chuông cảnh tỉnh cho những ai còn ảo tưởng về vị trí của Trung Quốc trên trường quốc tế trong khi phớt lờ những thách thức phía trước. "Đừng hiển nhiên cho rằng Trung Quốc là số hai và nghĩ là chúng ta rồi sẽ trở thành số một, không sớm thì muộn", ông Trần phát biểu trong một diễn đàn do Trung tâm về Trung Quốc và Toàn cầu hóa (Bắc Kinh) tổ chức mới đây.


Cựu Bộ trưởng Thương mại Trung Quốc Trần Đức Minh. Ảnh: SCMP
Quan niệm rằng Trung Quốc là cường quốc đứng thứ hai, đang trên đường vươn lên ngôi vị thứ nhất vốn dựa trên hai nhận định: Thứ nhất là mức độ tăng trưởng xuất sắc giúp Trung Quốc vượt qua một số đối thủ chính sẽ tiếp tục được duy trì và thứ hai là chỉ số GDP hay kích thước của nền kinh tế tương đương với sức mạnh quốc gia. Chúng ta hãy cùng xem xét những nhận định này.

Xu hướng thực sự của GDP Trung Quốc

Trước hết là quan điểm về tình hình tăng trưởng của Trung Quốc.

Năm ngoái, GDP chính thức của Trung Quốc là khoảng 90 nghìn tỉ nhân dân tệ (tương đương 13 nghìn tỉ USD). Theo tỷ giá hối đoái chính thức vào cuối 2018 thì 6,88 nhân dân tệ tương đương với 1 USD. Như vậy, GDP của Trung Quốc ở vào khoảng 2/3 so với Mỹ (20,89 nghìn tỉ USD).

Dựa trên những khác biệt về tỉ lệ tăng trưởng giữa 2 nước trong vòng 2 thập kỷ qua, một số nhà kinh tế học dự đoán GDP của Trung Quốc sẽ vượt Mỹ vào khoảng năm 2030.

Dựa trên tỷ giá hối đoái 6 nhân dân tệ đổi 1 USD, Trung Quốc có thể vượt lên trước vào 2025, còn nếu ở mức 7,8 nhân dân tệ đổi 1 USD thì Trung Quốc có thể phải đợi tới năm 2031 để bước lên ngôi vị đứng đầu.

Nguyên nhân là bởi tỷ lệ tăng trưởng thường niên đối với nền kinh tế Mỹ trong vòng 1 thập kỷ qua chỉ lơ lửng ở khoảng 3%, so với mức cao gấp 2-3 lần của Trung Quốc.

Nhưng tất cả những tính toán đó đều phụ thuộc vào điều kiện sơ đồ tăng trưởng đáng ghen tị của Trung Quốc giữ được chiều hướng hiện tại - một điều chưa chắc chắn ở thời điểm này.


Một xưởng sản xuất ở tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc. Ảnh: Xinhua

Thực ra, động lực tăng trưởng của nền kinh tế thứ hai thế giới đang giảm đều kể từ khi đạt đỉnh vào năm 2007 (14,23%). Tỷ lệ này đã chậm lại, giảm xuống 10,62% vào năm 2010, 7,29% vào 2014 và 6,6% vào 2018.

Đáng chú ý là triển vọng còn có vẻ ảm đạm hơn trong thời gian gần đây so với bất cứ thời điểm nào. Xu hướng giảm đang tăng tốc theo từng quý kể từ đầu 2018. Trong quý I của năm này, tỷ lệ tăng trưởng là 6,8%, quý II là 6,7%, quý III là 6,5% và quý IV là 6,4%.

Mặc dù mức tăng trưởng đang được duy trì ở 6,4% - một tỷ lệ tốt hơn kỳ vọng - trong quý đầu 2019 nhờ các chính sách nới lỏng tiền tệ và kích thích tài chính nhưng đây vẫn là mức thấp nhất kể từ năm 1992, khi Bắc Kinh bắt đầu công bố dữ liệu GDP theo quý.

Trong những năm tới, khi Trung Quốc chuyển sang mô hình tăng trưởng mới dựa trên tiêu dùng, nền kinh tế của nước này nhiều khả năng sẽ còn chậm lại.

Những nghi ngại về việc liệu nền kinh tế Trung Quốc có thể ngừng xu hướng giảm hiện thời hay không khiến người ta không chắc chắn về thời điểm Trung Quốc có thể bắt kịp Mỹ.

Họ cũng đưa ra một kịch bản khác, khi tỷ lệ tăng trưởng của Trung Quốc rơi xuống mức tương đương với Mỹ - ở mức này thì Bắc Kinh sẽ không bao giờ đuổi kịp Washington, chứ đừng nói tới chuyện vượt mặt.

Quy mô nền kinh tế tương đương quyền lực quốc gia?

Tiếp đó, chúng ta sẽ xem xét nhận định thứ hai về việc đặt quy mô nền kinh tế ngang hàng với quyền lực quốc gia. Kể cả khi GDP của Trung Quốc vượt Mỹ thì điều đó cũng không đồng nghĩa với việc Trung Quốc sẽ trở nên mạnh về kinh tế và giàu có như Mỹ.

GDP là thước đo hoạt động kinh tế của một đất nước nhưng nó không phải là thước đo chính xác mức độ cải thiện trong đời sống con người và không lột tả hoàn toàn bản chất về sức mạnh của quốc gia.

Trong trường hợp của Trung Quốc, tăng trưởng GDP gắn chặt với bong bóng tài sản, đầu cơ và đầu tư vốn theo định hướng nhà nước. Việc này đã dẫn tới tình trạng dư thừa và nợ xấu, tạo ra cái mà các nhà kinh tế học gọi là "GDP xấu".

Một thước đo khác có ý nghĩa hơn để tính toán mức độ phát triển, năng suất và mức độ tinh vi của xã hội, chưa kể tới sự giàu có của công dân, là GDP bình quân đầu người. Năm 2018, GDP bình quân đầu người của Trung Quốc là 64.500 nhân dân tệ (khoảng 9.400 USD) trong khi con số này ở Mỹ là 53.712 USD.

Thậm chí, thu nhập bình quân đầu người của Trung Quốc còn chẳng vượt qua nổi mức trung bình của thế giới năm 2018 (11.570 USD) và ở dưới dấu mốc 10.000 USD (dấu mốc phân tách giữa các nền kinh tế thu nhập trung và thu nhập thấp).

Sự khác biệt giữa GDP và GDP bình quân đầu người lý giải vì sao phải tới tận khi kết thúc Thế chiến II, Mỹ mới có thể vượt qua Anh để trở thành quốc gia đứng đầu thế giới mặc dù xét về GDP thì Washington đã vượt London từ những năm 1860.

Sức mạnh của một quốc gia không chỉ được tính bởi quy mô của nền kinh tế, mà còn ở năng suất, mức độ tinh vi, công nghệ, kỹ năng quản lý; còn ở sức mạnh ngoại giao, quân sự; còn ở cái được gọi là "quyền lực mềm" - những tiến triển trong lĩnh vực khoa học, giáo dục, văn hóa, nghệ thuật.

Xét trên phần lớn các thước đo này thì Trung Quốc vẫn tụt lại phía sau so với hầu hết các nước phát triển ở phương Tây. Và đó là lý do vì sao ông Trần Đức Minh cảnh báo rằng, quy mô nền kinh tế của Trung Quốc không cho nước này quyền "thống trị" thế giới.


Trên đây là phần lược dịch bài phân tích của cây viết Cary Huang về thực trạng nền kinh tế Trung Quốc, đồng thời so sánh với quan niệm cho rằng nước này sắp đuổi kịp Mỹ và soán ngôi vị quốc gia quyền lực nhất thế giới. Bài viết đăng tải trên SCMP.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nước Mỹ nhân đạo vô cùng. Nhưng. Nước Mỹ cũng tàn nhẫn vô cùng


Sống ở Mỹ hơn 20 năm thành đạt sắp bị trục xuất về Việt Nam
Một người Việt Nam sống ở hơn 20 năm đến Mỹ, đã làm cha hai đứa con kháu khỉnh 5 tuổi và 2 tuổi, còn người vợ đang làm việc cho một ngân hàng, chồng là quản lý của một công ty tại Irvine với mức lương $82,000 một năm, đùng một cái lại sắp bị trục xuất về Việt Nam, trong khi đó đang chuẩn bị mở một công ty cho riêng mình vào tuần tới đây, như vậy cuộc sống có thể gọi là “thành đạt”. Đúng là nước Mỹ nhân đạo vô cùng, mà cũng tàn nhẫn vô cùng.


Anh L. Hồ, người sắp bị trục xuất về Việt Nam, 
cùng vợ và hai con. (Hình: Gia đình cung cấp)
Anh chết lặng. Vợ anh bàng hoàng. Hai đứa con anh còn quá nhỏ để hiểu chuyện gì đã xảy ra, ngoài câu hỏi được lặp đi lặp lại “Sao ba không về chở con đi học bơi, học võ, đi ăn?”. Anh là L. Hồ, một trong khoảng 8,000 người gốc Việt có thể bị trục xuất theo chính sách di trú cứng rắn của chính quyền Donald Trump, nhắm vào di dân có thẻ xanh nhưng chưa là công dân và từng vi phạm luật pháp Mỹ.

Anh bị giữ lại khi lên trình diện tại Cơ Quan Cảnh Sát Di Trú ICE (Immigration and Customs Enforcement) hôm cuối Tháng Ba với thông báo: đã có giấy tờ trục xuất anh về Việt Nam, nơi anh rời khỏi từ năm 13 tuổi.

Nơi tạm giam người bị trục xuất

Nơi anh L. đang bị giam giữ chờ ngày trục xuất là một trung tâm của ICE nằm ở Adelanto, thuộc San Bernardino County, miền Nam California, cách Little Saigon khoảng 90 dặm.

Dù gọi là nơi “tạm giữ” nhưng cách thức tổ chức sinh hoạt cho những người bị tạm giữ nơi đây cũng không khác nhà tù là mấy. Người bị tạm giữ vẫn phải mặc đồng phục tù nhân, vẫn bị quản lý giờ giấc ăn ngủ với thời khóa biểu khá bất thường: ăn sáng lúc 4 giờ, ăn trưa lúc 10 giờ sáng và ăn tối lúc 4 giờ chiều. Được gọi điện thoại về nhà thoải mái, nhưng cứ 1 phút phải trả 7 cent. Mỗi tuần được “đi chợ” một lần bằng cách nhân viên trại tạm giam đưa cho nguyên tờ “list,” muốn mua gì để dành ăn uống khi đói, hay vật dụng cá nhân để xài thì đánh dấu vô, dĩ nhiên cũng với giá đắt hơn bên ngoài rất nhiều.


Một trong những nơi tạm giữ người chờ bị trục xuất ra khỏi Mỹ. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Thân nhân vào thăm cũng phải theo quy định khắt khe của nơi đây về trang phục, như không được mặc quần short, không mặc áo hở vai, hở ngực, những chiếc áo vừa chấm lưng quần cũng bị cấm. Những chiếc áo thun bó chẽn cũng không được. Quần jean với những lỗ rách thời trang cũng bị mời ra. Dĩ nhiên, tất cả điện thoại, túi xách, tiền bạc… đều phải để bên ngoài. Chỉ đi vào tay không sau khi qua kiểm tra an ninh kỹ lưỡng, bắt buộc phải moi móc hết những gì có trong túi áo túi quần ra.

Quy định nơi này mỗi tuần có ba ngày được thăm viếng. Vào ngày thăm viếng, người đang bị tạm giam chỉ được một lượt người tới thăm nói chuyện trong vòng 1 giờ đồng hồ, và một lượt như vậy tối đa là ba người. Tuy nhiên, có những gia đình có đông con nhỏ, đứa nào cũng muốn được gặp mẹ, gặp cha. Thế nên, nhân viên làm việc nơi đây đã hành xử đầy tình người bằng cách cho họ đi thành hai lượt, mỗi lượt 30 phút.

Phòng chờ vào thăm người sắp bị trục xuất khỏi Mỹ khác hẳn phòng chờ nơi những nhà tù bình thường ở chỗ: có rất nhiều con nít, có đứa còn ẵm ngửa, có đứa mới lẫm đẫm biết đi, có đứa đã vào tuổi “teenage.” Đó là những đứa bé trong phút chốc bị bứt lìa khỏi vòng tay của mẹ, của cha, những đứa bé bỗng dưng trở thành “mồ côi” cha hoặc mẹ trong tức tưởi.

Và, những cái ôm chầm không muốn rời, những giọt nước mắt lập tức tuôn xuống ngay khi gặp người thân trong bộ quần áo màu cam của nhà tù sau nhiều tiếng ngồi chờ đợi là điều đầu tiên ai cũng có thể nhìn thấy khi chứng kiến cảnh thăm viếng diễn ra nơi đây.

Bị trục xuất sau 10 năm trả xong bản án cho một lỗi lầm nhỏ thời tuổi trẻ

L. có vẻ mặt sáng sủa, và nụ cười ấm áp, chân thành, dễ gây thiện cảm với người lần đầu gặp gỡ.

“Tôi bị giữ lại đây từ ngày 29 Tháng Ba, sau khi đi trình diện ở cơ quan di trú hôm 29 Tháng Ba. Đây là việc tôi phải làm từ 10 năm nay, kể từ khi hoàn thành bản án của mình vào năm 2009,” L. bắt đầu câu chuyện.

L. sang Mỹ năm 1998, lúc 13 tuổi, cùng cha và mẹ kế. “Ba mẹ cũng phải lo hòa nhập cuộc sống, tôi cũng vậy, ai cũng phải vậy mà. Ba tôi có quốc tịch khi tôi đã 18 tuổi, nên tôi không được hưởng theo, mà khi đó còn trẻ quá, đâu biết cần phải làm gì, đâu ai hướng dẫn cho mình biết cần phải lo giấy tờ như thế nào,” L. nói.

Năm 19 tuổi, khi đang học Đại Học Riverside, L. đã phạm tội vì muốn giúp bạn.

“Một người bạn bị đụng xe, cần tiền để lo nhiều thứ. Để giúp bạn, tôi đã làm trung gian cho người mua và người bán ‘thuốc lắc,’ nhưng bị cảnh sát chìm bắt, kêu án 70 tháng tù vào năm 2004,” L. nhớ lại.

Theo lời L. sau gần 5 năm ở tù, L. được thả ra vì “hạnh kiểm tốt” vào Tháng Tám, 2009.

Tuy nhiên, như phần lớn người phạm pháp khi chưa có quốc tịch Mỹ, L. bị cơ quan Di Trú ICE đưa vào trại giam của cơ quan này ở New Mexico ngay khi trả xong bản án của mình.

“Tôi nhận được lệnh trục xuất cuối cùng của tòa án vào Tháng Chín, 2009. Tuy nhiên, có thể do không có giấy tờ từ phía Việt Nam, và do có sự giúp đỡ của gia đình, bạn bè, nên Cơ Quan Di Trú ICE đã thả tôi ra vào Tháng Mười Hai, 2009, với yêu cầu mỗi năm phải đi trình diện,” L. tiếp tục kể về hoàn cảnh của mình.

L. nói như tâm sự, “Nếu ngay thời điểm đó họ trục xuất tôi về Việt Nam, tôi nghĩ mình cũng ok, vì tôi không có gì trong tay, không có trách nhiệm với ai hết, tôi chỉ nghĩ đơn giản mình đã phạm tội, thì mình phải trả thôi.”

“Nhưng ở thời điểm này, mười mấy năm sau những sai lầm của thời tuổi trẻ, tôi bị bắt giữ để chờ trục xuất, tôi cảm thấy đau đớn quá, bởi vì tôi đã có một gia đình phải gánh vác, với trách nhiệm của một người chồng, người cha của hai đứa con còn quá nhỏ. Mỹ có luật một tội không phạt hai lần. Nhưng rõ ràng, tôi cảm giác họ đang bắt tôi tiếp tục hình phạt cho lỗi lầm tôi gây ra thời còn nhỏ. Tôi cảm thấy đau lắm,” L. nói với nụ cười gượng gạo cố che đi phần nào cảm xúc của mình.


Anh L. Hồ trong một lần đi phát mền, thực phẩm cho người vô gia cư ở Los Angeles. (Hình: Gia đình cung cấp)

Cố gắng làm lại cuộc đời bằng học vấn, bằng thái độ sống có trách nhiệm

L. cho biết, “Kể từ 10 năm qua, tôi chưa từng một lần phạm thêm một lỗi lầm nào, dù là nhỏ như giấy phạt lái xe chẳng hạn. Tôi đã cố gắng bằng hết sức mình để làm lại một cuộc đời khác, sống có trách nhiệm, có ích hơn.”

Theo lời L., trong thời gian bị giam giữ, L. đã kịp học để lấy được bằng AA về Quản Trị Kinh Doanh (Business Administration). Sau khi được tha, anh tiếp tục học để lấy bằng cử nhân ngành Quản Lý Thương Mại vào năm 2012. Cũng trong thời gian này, L. bắt đầu việc đi làm cho một hãng chuyên làm dụng cụ y tế trong suốt sáu năm.

“Khi mới vô tôi chỉ làm một nhân viên bán hàng, nhưng chỉ một thời gian ngắn, tôi được đưa lên làm quản lý sản xuất. Sau đó, tôi chuyển sang làm quản lý ‘logistic’ cho một công ty lớn chuyên về thiết bị gia dụng ở Irvine với mức lương $82,000 một năm, thêm ‘bonus’ nữa là gần $90,000. Tôi làm ở vị trí này suốt ba năm, cho đến ngày 29 Tháng Ba, khi tôi đi trình diện rồi bị giữ lại, tôi phải gọi điện thoại về cho ông chủ xin từ chức vì tình trạng của mình,” L. chia sẻ.

Trước đó, để phát triển thêm nghề nghiệp của mình, L. tiếp tục học là lấy bằng chứng nhận về “Project Management Professional” (Chuyên Gia Quản Lý Dự Án) vào năm 2017, và bằng “Green Belt Lean Six Sigma” vào năm 2018.

Gia đình bị chia cắt, tương lai bất định

Chị H., vợ của L., tâm sự, “Chúng tôi quen nhau từ năm 2010 và kết hôn năm 2013. Anh L. là người trụ cột của gia đình, người lo tài chánh cũng như phụ tôi chăm sóc hai con. Chuyện xảy ra tôi thực sự bị sốc. Trong phút chốc mọi thứ như đảo lộn hết. Tôi vừa làm mẹ, vừa làm cha, vừa phải đi làm full time.”

“Bình thường tôi đi làm ngày Thứ Bảy, anh L. ở nhà đưa con đi học bơi, học võ, chở nó đi ăn cơm tấm. Hai tuần nay nó hỏi, ‘Ba đâu, sao ba không chở con con?’ Tôi chở nó lên thăm ba nó, nó hỏi sao ba không về nhà với con, chỉ còn biết nói dối với nó là ba bận làm ở đây không về nhà được,” người phụ nữ thật gầy với đôi mắt buồn, cho biết.

Chị kể thêm, “Năm trước cả nhà đi Hawaii chơi. Thằng lớn mấy hổm rày lại nhắc là ba hứa năm nay sẽ cho con đi nữa mà sao ba không về dẫn con đi.” Câu hỏi của đứa con làm tê tái bất cứ người cha, người mẹ nào khi họ không có được quyền thực hiện điều đó bởi những điều luật nghiệt ngã.

Chị H. sang Mỹ từ nhỏ, đã có quốc tịch Mỹ, tuy nhiên, như chị cho biết, “Không thể nào làm giấy tờ để bảo lãnh anh L. được vì họ không cho.”

Anh L. nói thêm, “Năm ngoái tôi đã tốn $70,000 mướn luật sư lo về tình trạng di trú của tôi, nhưng không được. Tôi biết luật nào cũng có xét về mặt nhân đạo. Tôi biết một người cũng có hoàn cảnh giống tôi, hiện ở Florida. Tuy nhiên, anh được phía Việt Nam mời lên phỏng vấn liên quan đến chuyện trục xuất. Khi nghe nói anh có con nhỏ, họ đã gạt lại hồ sơ của anh để anh tiếp tục ở Mỹ, vì nếu phía Việt Nam không cấp giấy thông hành thì phía Mỹ không thể nào trục xuất được.”

“Còn tôi không nhận được bất kỳ thông báo nào trước để mình có sự thu xếp chuyện nhà cửa. Khi tôi lên trình diện, nhân viên Di Trú chỉ chìa cho tôi xem tờ giấy, mà tôi cũng không biết rõ là passport hay là visa của Việt Nam, vì họ không cho mình cầm, chỉ đưa coi thôi, trong đó có tên tuổi tôi và ghi thời hạn là từ Tháng Hai đến Tháng Tám, 2019. Tôi có xin bản copy nhưng đến giờ cũng chưa thấy họ gửi,” L. nói tiếp.


Một gia đình hạnh phúc trong phút chốc bị tan đàn vì lệnh trục xuất lạnh lùng. (Hình: Gia đình cung cấp)

Anh cho biết anh chưa có chuẩn bị hay kế hoạch gì cho vấn đề này, ngoài nỗi bận tâm cho vợ con.

“Buổi tối rất khó ngủ, vì cứ nhắm mắt là suy nghĩ đến những ngày tới. Đầu óc tôi cảm thấy rất căng thẳng. Vợ tôi sẽ phải lo tiền nhà, lo chăm sóc con như thế nào đây. Tôi cũng không biết họ sẽ đưa tôi đi đâu, chỉ nói là về Việt Nam. Tôi cũng không có họ hàng gì thân thiết ở đó. Ngày đi tôi chỉ mới 13 tuổi thôi,” anh bày tỏ nỗi lo lắng.

Chị H. cũng cho biết tinh thần chị rất căng thẳng. “Tôi cảm thấy cuộc đời không công bằng. Ai cũng có được một cơ hội để làm lại sau những sai lầm. Nhưng sao chồng tôi lại không có được cơ hội đó, trong khi anh là một người rất tốt, không chỉ lo cho gia đình, mỗi năm anh còn gửi tiền cho một tổ chức từ thiện ở Việt Nam để cho trẻ em nghèo được đi học, anh đi cung cấp mền, thức ăn cho người vô gia cư ở Los Angeles.”

Anh L. cho rằng đến giờ này anh cũng không biết lúc nào sẽ bị đưa đi, bởi vì, “Họ chỉ nói là từ cuối Tháng Tư này thì bất cứ lúc nào có vé máy bay là họ đưa về, kêu gia đình chuẩn bị hành lý mang vô đây sẵn.”

Một tiếng đồng hồ thăm viếng trôi qua trong tích tắc. Những giọt nước mắt lại rơi bởi cảnh phân ly. Những ánh mắt rười rượi của người thân lẫn người mặc áo cam lại cố nhìn nhau qua tấm kính khi cánh cửa phòng thăm đóng lại.

Nước Mỹ nhân đạo vô cùng. Nhưng. Nước Mỹ cũng tàn nhẫn vô cùng với những gì đang diễn ra cho các gia đình như L.


(Người Việt Online- Ngọc Lan)

Phần nhận xét hiển thị trên trang