Sau khi em trai bị bắt, tài sản của tỷ phú giàu nhất VN Phạm Nhật Vượng giảm sút ghê gớm. 18-4-2019, phiên thứ 4 liên tục (kể từ ngày em trại bị bắt) cổ phiếu VIC giảm giá với tổng mức giảm thảm hại. Sáng nay mã này giảm thêm 2.000 đồng tương ứng 1,8% còn 108.000 đồng/cổ phiếu.
Với mức sụt giảm này, vốn hoá thị trường của Vingroup đã bị “bốc hơi” tới 22.341,35 tỷ đồng còn giá trị tài sản của Chủ tịch Vingroup là ông Phạm Nhật Vượng cũng bị sụt mất 13.056 tỷ đồng chỉ sau ít ngày. Như vậy tài sản của ông PNV đã giảm là 560 triệu USD theo thời giá 23.200 ăn 1 USD.
Bản quyền hình ảnhVALERY SHARIFULIN\TASS VIA GETTY IMAGESImage captionNghề báo ở Việt Nam đang chịu nhiều thách thức trong lúc lượng người mua báo giấy ngày càng giảm
Một cựu tổng biên tập bình luận với BBC rằng việc quy hoạch báo chí "được thực hiện bằng quan điểm coi báo chí là công cụ tuyên truyền của Đảng" trong lúc một thư ký tòa soạn bày tỏ quan ngại động thái này "thu hẹp quyền ngôn luận của người dân".
Làng báo Việt Nam đang xôn xao với chuyện Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa ký quyết định phê duyệt Quy hoạch phát triển và quản lý báo chí toàn quốc đến năm 2025.
Theo đó, đến hết năm 2020, tại TP.Hồ Chí Minh và Hà Nội, mỗi thành phố có tối đa có 5 cơ quan báo in, đến năm 2025 "hoàn thành việc sắp xếp theo đúng quy hoạch".
Bộ trưởng Thông tin-Truyền Thông Nguyễn Mạnh Hùng được báo Sài Gòn Giải Phóng dẫn lời: "Thủ tướng yêu cầu báo chí phải là tấm gương phản ánh xã hội, định hướng dư luận, tạo niềm tin trong công chúng; không khai thác quá đà các tin xấu độc, làm xói mòn niềm tin xã hội. Đây là trách nhiệm của Bộ Thông tin-Truyền Thông, mà cụ thể là của các đơn vị quản lý báo chí như Cục Báo chí, Cục Phát thanh truyền hình và thông tin điện tử."
"Nhà nước sẽ tập trung đầu tư ngân sách cho một số cơ quan báo chí chủ lực, trên cơ sở đặt hàng báo chí, để thực hiện các nhiệm vụ chính trị, thông tin, tuyên truyền thiết yếu."
'Công cụ tuyên truyền'
Nhà báo Tâm Chánh, cựu tổng biên tập báo Sài Gòn Tiếp Thị, nói với BBC hôm 9/4: "Theo tôi, thực chất đây là một bản kế hoạch cắt giảm các cơ quan báo chí. Phần lớn các cơ quan báo chí trong nước được cấp ngân sách để làm báo."
"Chỉ một số ít các cơ quan báo chí hoạt động theo phương thức thị trường, tự bảo đảm ngân sách hoạt động, có tích lũy."
"Điều bất công là chính sách quản lý của nhà nước với các cơ quan báo chí chẳng những không xác lập được chuẩn mực đánh giá công bằng giữa những các cơ quan báo chí được nuôi hay tự sống, thì chính trong quy hoạch này số phận những tờ báo lớn theo nghĩa uy tín thị trường và quy mô thương mại của nó có thể không còn, nhất là các tờ báo ở TP.Hồ Chí Minh như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Kinh Tế Sài Gòn, Phụ Nữ..."
"Thu dọn những tờ báo tự sống được bằng tiền của người mua thì ý nghĩa của quy hoạch là gì? Tôi không nghĩ đơn giản đó là tinh gọn bộ máy, cắt giảm ngân sách."
"Tôi muốn lưu ý rằng TP.Hồ Chí Minh có hẳn một nền công nghiệp báo chí lâu đời, ngay cả trong những năm tháng bao cấp vẫn tồn tại thị trường báo chí. Có lẽ trong cả nước chỉ có Sài Gòn là một thị trường báo chí gần như hoàn chỉnh, cả sản xuất và tiêu thụ."
"Vậy thì nhà nước muốn sắp xếp cái gì? Dường như nhà nước không ngần ngại coi truyền thông đại chúng không phải là thị trường."
"Quy hoạch báo chí được thực hiện bằng quan điểm coi báo chí là công cụ tuyên truyền của Đảng. Công cụ ấy có lúc hình như Đảng thấy sảy tay, cũng bị lợi ích nhóm chi phối. Lần này không chỉ tiếp tục lãnh đạo, trong nhiều trường hợp quy định luôn nội dung đưa tin, thì quy hoạch này giao cho Đảng trách nhiệm chủ báo, mà là chủ của một hệ thống báo lớn và giàu."
"Trong nền chính trị một đảng, dư luận xã hội là một công cụ sắc bén của quyền lực. Chính vì vậy trong thực tế, vị trí phụ trách báo chí là một nhân vật có tầm cỡ và có ảnh hưởng trong Đảng. Người đứng đầu Đảng hẳn nhiên không thể bỏ trống mặt trận dư luận này."
"Người đứng đầu chính phủ cũng tìm sự ảnh hưởng đặc biệt với công luận. Nắm giữ dư luận xã hội là một huyết mạch quyền lực của Đảng. Lần này Đảng nắm chặt công cụ đó."
"Có lẽ hiểu được ý chí ấy nên các cơ quan báo chí chọn cách "tranh thủ" vận động, góp ý riêng để tìm được lợi ích cao nhất cho tờ báo của họ. Được tí nào hay tí ấy, còn lại cam chịu như một định mệnh. Vì phải nói một cách thẳng thắn rằng, lĩnh vực báo chí là lĩnh vực quản lý mà các quy phạm của Đảng được sử dụng như một quy phạm pháp luật."
"Nhưng đó là nền báo chí công cụ của Đảng. Báo chí còn đảm đương trách nhiệm bảo đảm quyền tự do thông tin, tự do ngôn luận cho nhân dân. Cơ quan báo chí, tổng biên tập, và nhà báo chịu trách nhiệm luật định về việc này."
"Đó là chưa kể việc ra báo, một chuẩn mực thể hiện quyền tự do báo chí được diễn dịch thành quyền cấp phép của Nhà nước có thể là một cách biến các quyền tự do thành quyền treo trong hệ thống pháp luật."
"Theo tôi, nếu Luật Báo chí về sau được sửa để hiện thực hóá các quyền tự do thì tiến trình sắp xếp này sẽ có thể diễn ra cục diện báo do Đảng làm chủ sở hữu sẽ là hệ thống báo chí mạnh, nếu không nói là mạnh nhất. Nhà nước sẽ bán cho các doanh nghiệp, tập đoàn một số cơ quan báo chí có tiềm lực."
Trên thực tế, bài tính này đã từng được cân nhắc, tính toán nghiêm túc. Sự đầu tư vào thị trường truyền thông của các ông lớn đã diễn ra quanh co bằng chiêu bài hợp tác truyền thông và vụ án AVG nướng đến hai bộ trưởng, hai ông trùm hách nhất về quản lý báo chí, là một nhịp vấp vội vàng chứ không hẳn đã là một kết thúc."
"Trong một nền chính trị đơn nhất, công luận luôn là một công cụ chính yếu để biến hóa "nguồn vốn" chính sách thành thế, thành lực của quyền, của tiền."
"Tất nhiên bài ca 'con kiến kiện củ khoai' sẽ còn truyền nhau trong các đồng nghiệp báo chí để bắt đầu một thời kỳ phân rã không thể tránh khỏi trong các cơ quan báo chí."
"Cái mà rất nhiều lãnh đạo báo chí gọi bằng hai chữ 'đội ngũ' đầy tự hào cũng chẳng cách nào không tan vỡ khi sứ mạng luật định bảo đảm quyền tự do ngôn luận cho nhân dân đã được thực hiện bằng sự im lặng."
Bản quyền hình ảnhYE AUNG THU/AFP/GETTY IMAGESImage captionCó ý kiến báo chí ở Việt Nam "là công cụ tuyên truyền của Đảng"
'Chấn động lớn'
Cũng trong hôm 9/4, nhà báo Ngọc Vinh, là một trong các thư ký tòa soạn của báo Tuổi Trẻ, trả lời BBC: "Thực ra, theo như tôi hiểu, bản quy hoạch này đã có từ lâu và được giới báo chí đồn đại bàn tán nhiều trong thời gian qua, dù không công khai tỏ thái độ trên truyền thông."
"Từ tháng 9/2015, ông Nguyễn Bắc Son, lúc bấy giờ là bộ trưởng Thông tin và Truyền thông đã tổ chức một hội nghị để phổ biến đề án quy hoạch này. Ở hội nghị, ông Bắc Son có cho biết, đề án được nghiên cứu, thảo luận và hình thành từ 9 năm trước, tức từ năm 2006. Tính cho tới ngày Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ký duyệt và công bố, thì thâm niên của đề án này đã kéo dài được 13 năm."
"13 năm để soạn thảo và ban hành một đề án về báo chí, quả là dài. Thế nhưng ta phải hiểu đảng cầm quyền đã thận trọng như thế nào trước một đề án tác động đến toàn bộ nền báo chí Việt Nam như vậy. Chính ông Bắc Son khi ấy cũng thừa nhận "việc thực hiện quy hoạch báo chí là việc lớn, cấp bách, phức tạp, nhạy cảm, có ảnh hưởng, tác động đến nhiều địa phương, cơ quan, đơn vị, đối tượng... nên phải triển khai thận trọng, từng bước, theo lộ trình."
"Dù là "cấp bách" nhưng khoảng thời gian để "thận trọng" là 13 năm. So với lúc ông Bắc Son phổ biến đề án năm 2015 và bây giờ, khi đã ký duyệt, cơ bản đề án ko có thay đổi gì nhiều. Chỉ có một thay đổi lớn là ông bộ trưởng ngày ấy giờ đã trở thành tù nhân trong trại giam."
"Bản quy hoạch báo chí này đã tạo một chấn động lớn trong giới báo chí nước nhà, tạo ra những cuộc vận động ngầm lâu nay và khi nó được ký duyệt, các "cuộc chạy" lại khởi động. Dĩ nhiên lãnh đạo các tờ báo và các cơ quan chủ quan không ai muốn tờ báo của mình bị biến mất trên bản đồ báo chí nước nhà, nên việc "vận động" là đương nhiên, gấp rút, vì thời gian không còn nhiều. Chỉ sang năm thôi, số lượng các tờ báo tại TP.Hồ Chí Minh sẽ bị thu hẹp chỉ còn 1/3. Và đến năm 2025, địa phương này chỉ còn duy nhất một tờ báo được phép tồn tại."
"Bản quy hoạch báo chí của Việt Nam, rõ ràng là có một không hai trên thế giới hiện nay. Dù có trí tưởng tượng phong phú nhất, các nhà báo cũng chưa từng nghĩ đến một thực tế là Sài Gòn-TP.Hồ Chí Minh, thành phố lớn nhất và năng động nhất nước, nơi tập trung tinh thần dân chủ nhất nước, một ngày nào đó chỉ còn một tờ báo mà thôi. Rõ ràng, đề án mà chúng ta đang nói đến đã thu hẹp hoạt động của báo chí, và dĩ nhiên thu hẹp quyền ngôn luận của người dân."
Ông Ngọc Vinh phân tích:
"Tôi nghĩ Hà Nội ít bị ảnh hưởng hơn TP.Hồ Chí Minh vì số lượng đầu báo đáng đọc ở ngoài ấy ít hơn Sài Gòn. Báo Hà Nội đa số trực thuộc các tổ chức chính trị đầu não nên phần lớn được tồn tại như Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Công An Nhân Dân, Lao Động, các tờ báo của các bộ. Riêng hai tờ báo Thanh Niên và Tiền Phong cùng chung tổ chức Trung ương Đoàn sẽ tồn tại đến hết 2024 trước khi nhập lại thành một vào năm 2025."
"TP.Hồ Chí Minh là nơi sẽ chịu ảnh hưởng nặng nề nhất từ đề án quy hoạch báo chí. Tại đây, khoảng trên dưới 15 tờ báo sẽ tranh nhau 5 suất tồn tại từ 2020 đến 2025. Trong số này, dĩ nhiên Báo Sài Gòn Giải Phóng sẽ là hạt nhân và chiếm một suất vì là " tiếng nói của Đảng bộ TP.Hồ Chí Minh". Bốn tờ còn lại sẽ là những tờ báo có lượng bạn đọc đáng kể và có ảnh hưởng đến công chúng, có thể sẽ là Tuổi Trẻ, Người Lao Động, Pháp Luật, Phụ Nữ hay tờ nào khác…"
"5 suất tồn tại kể trên đến năm 2025 chỉ còn một suất. Chúng sẽ nhập với nhau hay có bốn tờ báo trong số 5 tờ vừa kể sẽ biến mất? Câu hỏi này rất thú vị với các nhà báo thích dự đoán ở Việt Nam. Có người mạnh miệng cho rằng chỉ còn tờ Sài Gòn Giải Phóng là tồn tại, còn bốn tờ kia sẽ núp bóng Sài Gòn Giải Phóng để trở thành phụ bản của nó, dù tên gọi và đối tượng, cương lĩnh phục vụ của tờ báo cũ sẽ giữ nguyên. Nói cách khác là bình mới rượu cũ…"
Bản quyền hình ảnhINFONETImage captionBộ trưởng Thông tin-Truyền Thông Nguyễn Mạnh Hùng Nhà nước "sẽ tập trung đầu tư ngân sách cho một số cơ quan báo chí chủ lực"
'Răm rắp thực hiện'
Nhà báo Ngọc Vinh bình luận thêm với BBC:
"Ước tính, việc quy hoạch báo chí có thể đẩy 4.000 nhà báo có thẻ và khoảng 6.000 nhân viên hành chính trị sự ra đường vì mất việc làm. Tuy nhiên, điều 1 của bản "Quy hoạch phát triển và quản lý báo chí toàn quốc đến 2025" tiếp tục khẳng định một thực tế như lâu nay: "Báo chí là phương tiện thông tin, công cụ tuyên truyền, vũ khí tư tưởng quan trọng của Đảng và Nhà nước, diễn đàn của nhân dân, đặt dưới sự lãnh đạo trực tiếp, toàn diện của Đảng, sự quản lý của Nhà nước".
"Như thế thì dễ hiểu, sẽ không có một phản ứng hay sự chống đối nào xảy ra cả. Lãnh đạo các tờ báo sẽ răm rắp thực hiện vì không ông nào muốn bị mất ghế. Lâu nay, dù biết về bản quy hoạch nhưng chẳng có tờ báo nào dám lên tiếng phê phán hay góp ý kế hoạch đó, ngoại trừ vài tiếng nói lẻ tẻ của một ít nhà báo trên mạng xã hội."
"Nếu có, thì họ chỉ tận dụng vài kẽ hở nào đó của bản quy hoạch, để "chạy thuốc" nhằm tìm kiếm một chút ưu thế cho tờ báo của mình trong quá trình tồn tại, chẳng hạn như, thay vì bị khai tử, hãy cho tôi cơ hội được tồn tại dù là dưới hình thức phụ bản cho tờ báo khác…"
"Theo tôi, rất khó mà có thay đổi gì trong tình hình hiện nay vì báo chí là một thế lực quan trọng có thể thay đổi một chế độ hay một quốc gia. Các tuyên bố của các lãnh đạo cho thấy, Đảng và Nhà nước phải nắm chắc công cụ báo chí, không để nó bị tư nhân hóa dưới bất kỳ hình thức nào và họ chưa sẵn sàng nới lõng tự do cho báo chí.
"Dĩ nhiên những người làm báo ở Việt Nam luôn muốn được tự do làm báo, được tự do thể hiện chính kiến quan điểm của mình. Họ càng được tự do bày tỏ và biểu đạt sự thật thì báo chí càng có lợi và dân chúng cũng có lợi, xã hội cũng có lợi. Vì bị hạn chế và kiểm soát khá ngặt nghèo nên giờ đây báo chí, nhất là báo in giảm độc giả nhanh chóng."
"Và đó là cơ hội của mạng xã hội. Những vị lãnh đạo báo chí cũng từng lên tiếng khẳng định thực tế này và kêu gọi báo chí không được để mạng xã hội vượt mặt. Thế nhưng, điều kiện cần để báo chí có thể cạnh tranh sòng phẳng với mạng xã hội là quyền tự do biểu đạt chứ không phải là bản quy hoạch báo chí mà ta đang chứng kiến."
"Từ những yếu tố đó, tôi muốn nói rằng việc kiềm hãm sức mạnh vô biên của báo chí chỉ có hại chứ không có lợi cho đất nước."
"Sở dĩ tôi chọn nghề làm báo vì từng đọc một câu nói, được cho là của một tổng thống Mỹ. Ông ấy nói rằng, nếu buộc phải chọn một giữa tổng thống và báo chí thì ông ấy sẽ chọn báo chí. Tôi nghĩ, nước Mỹ được hùng mạnh như ngày hôm nay là nhờ những người cầm quyền có tư tưởng như vậy. Tôi ước mong sao, một ngày nào đó, tại Việt nam cũng sẽ có một lãnh tụ, một nguyên thủ dám nói và dám thực hiện những điều như thế."
2019-04-16 - Báo Tuổi trẻ ngày 22/12/2018 thì dẫn lời ông Wei Xiang Qian, đại diện Tập đoàn Sunwah (Liêu Ninh, Trung Quốc), khoe đang có lượng khách hàng 3 triệu người thuộc nhóm có khả năng chi tiêu lớn, do vậy muốn bán được hàng cho nhóm này thì doanh nghiệp Việt Nam phải sản xuất được nông sản, thực phẩm chất lượng cao. Quê thật, trước giờ toàn chằm hăm chê Tàu, hóa ra sự thực lại là bị Tàu chê. Mong rằng câu nói của tay Tàu kể trên sẽ kích thích được lòng tự ái dân tộc của các doanh nghiệp và nhà vườn để làm ra nông sản nào cũng tốt và sạch. Nhất là không còn cái chiêu vuốt ve nhau “cây này trồng riêng cho nhà ăn đó, sạch lắm” nữa.
Những người phụ nữ xếp vải ở một
cửa hàng tại Lục Ngạn, Bắc Giang AFP
Tôi về miền Tây chơi. Vô vườn, thấy đang thu hoạch chôm chôm đẹp quá, xin chụp hình thì chủ vườn không cho, nói vườn trái cây đang trúng mà có người lạ chụp hình thì mùa tới cách gì cũng thất (trúng mùa rớt giá hoặc trúng giá nhưng vườn ít trái, trái xấu, bịnh..v.v). Tôi ham cái vườn chôm chôm trái đỏ tươi, vàng cam trĩu trịt trên cành quá, mà đành chịu. Vậy mà mấy bữa sau đi ngang, thấy chính cái vườn đó người ta đốn sạch trơn chôm chôm từ lúc nào. Những thân cây đường kính cả gần hai gang tay đã được cưa từng khúc đều đặn chất lên xe tải. Cả hecta chôm chôm trụi lủi. Chủ vườn nhận ra tôi, xẻn lẻn kể phải đốn để trồng sầu riêng, sầu riêng giờ đang ngon, chớ chôm chôm hết ăn rồi. Điệp khúc trồng-đốn
Lòng tiếc tiếc, tôi về lần mò báo đọc thì ra thông tin này: “Theo kết quả thống kê đến cuối năm 2017, trên địa bàn huyện Chợ Lách diện tích sầu riêng đã tăng 93 ha so năm 2016; diện tích chôm chôm giảm 68 ha và đang có xu hướng giảm mạnh trong thời gian tới” (Thông tin của KS Lê Văn Đơn-Phòng Nông nghiệp và phát triển nông thôn huyện Chợ Lách, đăng trên trang chủ của Sở Khoa học và Công nghệ tỉnh Bến Tre ngày 1/11/2018).
Bất ngờ hơn, là thông tin này:
“Nhà vườn ở Ngũ Hiệp, Cai Lậy, Tiền Giang có đến 1.100 ha sầu riêng đang vào vụ thu hoạch rộ. Sáng sớm, nhà nào cũng đem sầu riêng ra trước nhà chờ thương lái tranh bán. Sầu riêng đang được thương lái mua với giá rất thấp: 2.000đồng/kg” (tin đăng trên trang của Trung tâm thông tin phát triển nông nghiệp nông thôn, thuộc Viện Chính sách và chiến lược phát triển nông nghiệp nông thôn, vào ngày 9/5/2018).
Hóa ra bãi bể nương dâu không chỉ là để tả cảnh vật dời đổi. Tôi nghĩ nó áp dụng vô vòng lặp đốn-trồng-trồng-đốn của nông dân Việt Nam mới chuẩn.
Hóa ra cách đây đúng 10 năm, những vườn sầu riêng đang là ao ước của nông dân miền Tây đã từng bị triệt hạ để trồng… chôm chôm.
Hình minh hoạ. Một người bán dưa hấu ở Hà Nội hôm 5/2/2016 AFP
Hóa ra, trước khi có giá bán rẻ nhất chừng 50.000 đ-70.000 đ/ký cắt tại vườn như bây giờ, lên Sài Gòn thì trung bình 150.000 đ/ký, và bạn biết đó, trái sầu riêng vỏ dày, nên trung bình một trái loại ăn được phải cỡ 4 ký-là 600.000 đ/trái, chắc nhiều nhất được 10 múi. Thì đã có lúc loại trái mắc tiền này chỉ có 2.000 đ-3.000 đ/ký, rẻ hơn cả dưa leo.
Rồi giờ, nông dân ra sức đốn chôm chôm để tái trồng sầu riêng. Nhiều người tính toán chừng 5 năm nữa mới có thu hoạch từ sầu riêng, còn giờ giữ chôm chôm cầm chừng để có tiền sống và mua giống sầu riêng. Cây sầu riêng khó tánh, mỗi cây phải trồng trên một ụ đất cao để khỏi ứ nước, và làm cỏ, bón phân, xịt thuốc thường xuyên hơn chôm chôm nên trong 5 năm chỉ có chi ra mà chưa thu vô được đồng nào.
Liệu sau 10 năm nữa-tức là khi những vườn sầu riêng mới lên ụ năm nay vừa thu hoạch được 5 năm, có lặp lại một vòng sầu riêng rớt giá, chôm chôm tăng, và nông dân lại đua nhau đốn sầu trồng chôm nữa không? Tôi không biết. Và những cơ quan phụ trách nông nghiệp của Việt Nam chắc cũng chẳng biết hơn tôi.
Cây này trồng riêng cho cháu nội ăn nên không xịt thuốc - nghe dễ thương nhưng có gì sai sai
Về nhà vườn này là để đón gió, chớ mùa trái cây rộ thì còn phải chờ chừng hai tháng nữa. Được cái bạn tôi làm vựa trái cây và là dân gốc tại miệt trái cây Chợ Lách-Bến Tre, nên dẫn vô vườn ai cũng hồ hởi mời ăn trái cây (trừ vụ chụp hình). Đặc biệt ai cũng có câu mời giống nhau: Trái này là nhà trồng ăn (cho cháu ngoại, cho cháu nội, cho mấy đứa nhỏ trên thành phố) nên hổng xịt thuốc à nghen, trái sạch đó.
Ủa vậy cái gọi là thời gian cách ly sau xịt thuốc, mà thứ thuốc bảo vệ thực vật nào cũng ghi rõ trên nhãn, nó có còn giá trị gì chăng? Rồi nếu nhà vườn hái trái cây liền sau khi xịt thuốc mà không chờ đủ thời gian cách ly, thì nó đâu có đảm bảo trái sẽ ngon hơn, hơn vậy còn tiềm ẩn rủi ro nếu bị người tiêu dùng tẩy chay, sao họ lại không chờ? Mà ai cũng biết trái cây bán rộng rãi là loại trái xịt thuốc, nghĩa là không “sạch” theo quan điểm của họ, thì tại sao người ta vẫn ăn hà rầm vậy? Nên tôi nghĩ cái quan niệm chừa mấy cây lại để nhà ăn cho “sạch” không xịt thuốc, nghe giống như họ đang quý mình lắm, nhưng nó có gì sai sai. Chúng ta sợ sự lạm dụng thuốc bảo vệ thực vật, chứ thời này với 7,6 tỷ người trên trái đất, mà khư khư cách mạng một cọng rơm thì chắc cả thế giới chết đói trước khi chết vì “ăn bẩn”. Và tiến bộ khoa học nữa, các nhà sinh vật học miệt mài tìm gene lặn gene trội, thu hẹp hàng thế kỷ phát triển hoang dã của cây trồng để có trái đẹp, năng suất, ngọt, ngon, kháng bệnh hơn, những loại thuốc bảo vệ thực vật an toàn hơn…, họ hóa ra đều là bọn tổ sư nói dóc hết ư?
Và với tư duy như vậy, mà nhiều người (tính theo chỉ số to mồm trên mạng) vẫn ra rả gào thét ối trái cây (rau, thịt heo, thịt gà, hoa, thực phẩm bất kỳ) Trung Quốc đó, nó toàn tẩm thuốc độc để đánh bại sức sống dân ta.
Hình minh hoạ. Hình chụp hôm 24/7/2013: một nông dân đang chăm vườn thanh long ở Thanh Hoá AFP
Nhiều nông dân cũng hồn nhiên nói hàng này xuất qua Trung Quốc bao nhiêu nó cũng ăn hết, nên chẳng cần tốn công theo Global Gap làm gì.
Họ sẽ nghĩ gì, có còn khinh thường thị trường Trung Quốc nữa không khi biết cho tới nay Việt Nam mới chỉ 8 loại trái cây được phép xuất khẩu vào Trung Quốc (thanh long, xoài, chôm chôm, mít, chuối, vải, nhãn và dưa hấu). Rồi, chỉ hai tháng nữa thôi thì các lô hàng nông sản của VN vào thị trường Trung Quốc phải có chứng nhận an toàn vệ sinh thực phẩm, phải truy xuất được nguồn gốc, phải có vùng nguyên liệu và nhãn mác thê ghi rõ các thông tin nói trên. Riêng dưa hấu, nhãn mác phải dán trên từng quả, các loại khác dán trên thùng đựng.
Dân Trung Quốc chê nông sản Việt Nam chất lượng thấp
Ngoài ra, ngay từ đầu tháng 5 tới, xe chở trái cây dùng rơm rạ hoặc các loại thực vật để lót, bảo quản cũng sẽ không được nhập khẩu vào Trung Quốc. Tất cả các vật dụng bằng gỗ, kể cả bao bì máy móc đều phải có giấy chứng nhận khử trùng. Doanh nghiệp xuất khẩu trái cây sang Trung Quốc sẽ phải thay đổi việc dùng rơm rạ để lót như trước đây.
Vậy thị trường Trung Quốc có dễ tính không, bạn đọc tự trả lời.
Trở lại chuyến đi vườn ăn trái cây, xin nói ngay là ngoài việc không được chụp hình và đâu đâu cũng được mời “cây này trồng riêng để nhà ăn đó”, còn một điều thú vị khác với dân du lịch ba lô nghèo như tôi, là chỉ đi loanh quanh (rất nhỏ hẹp chừng vài dặm vuông) đã được nếm đủ loại trái cây. Từ vườn này sang vườn sát cạnh bên, hay ngay trong một vườn đã được ăn vài ba thứ trái. Anh Hai có vườn cam sành và bưởi da xanh kế bên ông Năm trồng toàn sầu riêng Ri 6. Bên tay trái vườn ông Năm, bà Bảy vẫn để nguyên chôm chôm còn chú Sáu chơi toàn chanh không hột…
Mỗi khu vườn nhỏ nhất một, hai công ( một công=1.000 m2), phổ biến 3-5 công, lớn nhất vài ba mẫu (một mẫu =10 công, 10.000 m2), mỗi chủ vườn là ông vua của một giang san thực sự. Họ hoàn toàn tự quyết định trồng cây gì, vào mùa nào, tưới bón, xịt thuốc ra sao.. cho tới bán cho ai, bán lúc nào, giá bao nhiêu. Cũng chỉ bẻ trái cây bán tươi vậy thôi, công nghệ chế biến sau thu hoạch (như làm mứt, sấy khô, đóng hộp, ép..) chưa phát triển. Vùng chuyên canh trái cây chưa được hình thành rõ nét với những quy hoạch bài bản về diện tích, giống, chăm sóc và thu hoạch trên diện rộng để bán cho các doanh nghiệp lớn, hướng tới xuất khẩu.
Vì vậy, hầu như không mấy năm không thấy hết loại trái cây này tới nông sản kia dội chợ, cũng một phần do thói quen làm ăn manh mún, nhỏ lẻ mà ra.
Ông Trần Văn Nhật, Giám đốc kinh doanh của Công ty TNHH Eurofins Sắc Ký Hải Đăng (TP.Hồ Chí Minh), chuyên về kiểm nghiệm thực phẩm và quan trắc môi trường nói: “Nếu nông dân không thực hiện ngay việc chuẩn hóa về chất lượng cũng như truy xuất nguồn gốc cho trái cây thì ngay cả thị trường được cho là “dễ dãi” như Trung Quốc, trái cây Việt Nam cũng sẽ không đủ điều kiện xuất khẩu vào như trước nữa”.
Báo Tuổi trẻ ngày 22/12/2018 thì dẫn lời ông Wei Xiang Qian, đại diện Tập đoàn Sunwah (Liêu Ninh, Trung Quốc), nói nông sản Việt Nam rất thơm ngon, có nhiều tiềm năng xuất sang Trung Quốc. Ông Xing Jun, đại diện Tập đoàn phân phối và tiêu thụ nông sản tỉnh Liêu Ninh, cũng khen sầu riêng, nhãn, xoài, thanh long, cá tra... được người Trung Quốc rất ưa chuộng, trong đó có Liêu Ninh.
Nhưng, hai “tay Tàu” cũng nhắc khéo. Ông Wei Xiang Qian khoe đang có lượng khách hàng 3 triệu người thuộc nhóm có khả năng chi tiêu lớn, do vậy muốn bán được hàng cho nhóm này thì doanh nghiệp Việt Nam phải sản xuất được nông sản, thực phẩm chất lượng cao.
Quê thật, trước giờ toàn chằm hăm chê Tàu, hóa ra sự thực lại là bị Tàu chê. Mong rằng câu nói của hai tay Tàu kể trên sẽ kích thích được lòng tự ái dân tộc của các doanh nghiệp và nhà vườn để làm ra nông sản nào cũng tốt và sạch. Nhất là không còn cái chiêu vuốt ve nhau “cây này trồng riêng cho nhà ăn đó, sạch lắm” nữa.
Tre Tham khảo: http://vneconomy.vn/xuat-khau-sang-trung-quoc-ngay-cang-kho-20190304093411452.htm
Ông Nguyễn Phú Trọng (thứ 3 từ trái) đến thăm công ty cổ phần Gỗ MDF VRG Kiên Giang trong khu công nghiệp Thạnh Lộc, Châu Thành, chiều ngày 13/4/2019. Nguồn: Báo Thanh Niên
Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng đang chờ đón Thủ tướng Hà Lan vào ngày 9/4/2019. Từ 14/4 cho đến 18/4/2019 người ta không thấy ông Trọng Xuất hiện. AFP
Kính Hòa RFA
Tin tức “không chính thống” trong những ngày giữa tháng tư vô cùng bận rộn về sức khỏe của Chủ tịch nước, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Người ta nói ông bị ốm nặng.
Báo chí nhà nước im lặng.
Các trang Facebook, Blog thân với nhà nước nói ông không bị gì cả.
Một số nhà quan sát trung dung nói ông Trọng đang có vấn đề sức khỏe.
Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông Trọng, vì bất cứ lý do nào không còn cầm quyền nữa?
Việc đầu tiên người ta nghĩ tới trong trường hợp ông Nguyễn Phú Trọng không thể đảm đương công việc của ông nữa, là chuyến đi Trung Quốc của ông vào cuối tháng tư 2019, và sau đó là chuyến đi Hoa Kỳ, theo lời mời của Tổng thống Mỹ Donald Trump hồi đầu năm nay.
Đối với chuyến đi Trung Quốc, Tiến sĩ Nguyễn Thành Trung, chuyên gia về quan hệ quốc tế ở Sài Gòn cho rằng sự vắng mặt của ông Trọng không thành vấn đề:
“Có thể vì tình hình sức khỏe nên Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sẽ đi thay Tổng bí thư, Chủ tịch nước. Đây chỉ là một trong những vấn đề đã được thể chế hóa giữa hai quốc gia, từ năm 1991 tới nay, có các chuyến viếng thăm qua lại giữa lãnh đạo hai nước. Trong năm nay chưa có. Nếu không có Chủ tịch nước thì có thể Thủ tướng hay Chủ tịch Quốc hội đi thay.”
Trả lời câu hỏi liệu có phải một chuyến đi Trung Quốc như vậy là để cân bằng với chuyến đi Mỹ sắp tới không, ông Trung nói điều đó chỉ đóng vai trò một phần thôi. Ngoài ra trong chuyến đi của nhà lãnh đạo Việt Nam nào đó sắp tới sang Trung Quốc cũng là để lắng nghe dự án Vành đai con đường của Trung Quốc, một đại dự án cơ sở hạ tầng vắt từ Á sang Âu, mà gần đây Bắc Kinh rất phấn khích khi có lời chấp nhận gia nhập của nước Ý từ liên minh châu Âu.
NẾU KHÔNG CÓ CHỦ TỊCH NƯỚC THÌ CÓ THỂ THỦ TƯỚNG HAY CHỦ TỊCH QUỐC HỘI ĐI (TRUNG QUỐC) THAY. -TIẾN SĨ NGUYỄN THÀNH TRUNG.
Ông Nguyễn Phú Trọng vốn cũng hay bị giới chỉ trích cho rằng ông thân với Trung Quốc, nhưng Giáo sư Ngô Vĩnh Long, thuộc khoa sử, Đại học Maine, Hoa Kỳ, thì cho rằng:
“Tôi nghĩ rằng với ông Trọng thì lúc này lúc kia, nhưng nếu công bình với ông ấy thì là ông ấy sợ, sợ rằng nếu mạnh tay với Trung Quốc thì Trung Quốc sẽ làm áp lực mạnh hơn lên Việt Nam.”
Giáo sư Ngô Vĩnh Long nói sự lo sợ đó của ông Trọng không chỉ xuất phát từ sức mạnh quân sự của Bắc Kinh, mà còn từ thực tế là Trung Quốc xâm nhập rất nhiều vào nhiều ngóc ngách của nền kinh tế Việt Nam.
Về chuyến đi Mỹ sắp tới của ông Trọng, Giáo sư Long nhận xét:
“Sợ rằng các nhóm trong nước thừa cơ ông Trọng bị bệnh không đảm nhiệm quyền lực nữa để thay đổi đường lối đối ngoại thì không tốt, mà đối ngoại chủ yếu là vấn đề an ninh, có quan hệ với Mỹ lúc này tốt hơn vì sự đe dọa của Trung Quốc.”
Vấn đề quan trọng thứ hai là liệu nếu ông Nguyễn Phú Trọng không còn cầm quyền nữa thì có một khoảng trống quyền lực hay không? Khi chiến dịch chống tham nhũng do ông dẫn đầu bị bỏ dở?
Chiến dịch chống tham nhũng đã và đang thực hiện trong hai năm qua gắn liền với tên tuổi ông Nguyễn Phú Trọng. Một mặt chiến dịch này đã đưa một số quan chức tham nhũng cấp cao vào tù, nhưng cũng bị chỉ trích là một cuộc đấu đá phe phái với nhau.
SỢ RẰNG CÁC NHÓM TRONG NƯỚC THỪA CƠ ÔNG TRỌNG BỊ BỆNH KHÔNG ĐẢM NHIỆM QUYỀN LỰC NỮA ĐỂ THAY ĐỔI ĐƯỜNG LỐI ĐỐI NGOẠI THÌ KHÔNG TỐT. -GIÁO SƯ NGÔ VĨNH LONG.
Giáo sư Ngô Vĩnh Long cho biết quan điểm của ông:
“Vâng sẽ có một chổ trống quyền lực, nhưng cũng tốt thôi, vì từ khi ông Trọng ông ấy thu tóm quyền lực, đốt lò này nọ, dẹp người này người kia, nhưng chỉ có vậy, trong khi còn nhiều chuyện khác phải làm, trong đó có chuyện bang giao với Trung Quốc ngày càng tệ mặc dù lời lẽ có cứng hơn trước.”
“Đốt lò” là từ ông Nguyễn Phú Trọng dùng để nói về chiến dịch chống tham nhũng của mình.
Một nhà quan sát khác là Thạc sĩ Hoàng Việt nhận định tình hình trong trường hợp ông Nguyễn Phú Trọng không còn cầm quyền:
“Nếu người đứng đầu mà bị bệnh thì sẽ có nhiều xáo trộn lắm, nhất là theo cái truyền thống chính trị Việt Nam.”
Ông Hoàng Việt nhấn mạnh rằng thời điểm hiện nay là quan trọng vì Đảng Cộng sản Việt Nam sắp họp Hội nghị trung ương, rồi Quốc hội cũng sẽ họp, thời gian họp Đại hội đảng toàn quốc cũng gần kề.
Nhưng ông Trần Quốc Thuận, nguyên Chánh văn phòng Quốc hôi Việt Nam, một mặt nói rằng ông không thể đưa ra ý kiến gì một khi cơ quan chức năng chưa đưa ra tin tức gì về sức khỏe của ông Nguyễn Phú Trọng, mặt khác ông cho rằng cơ cấu nắm quyền ở Việt Nam là một cơ cấu tập thể:
“Quyền lực cơ bản là tập trung ở Bộ chính trị. Điều hành hàng ngày là Ban Bí thư. Mà theo tôi được biết thì quyền lực tập trung vào tay bốn người, gọi là tứ trụ, nếu có chuyện gì thì người ta bàn bạc tập thể.”
Tứ trụ là khái niệm đưa ra lâu nay trong nền chính trị Việt Nam, đó là Tổng bí thư đảng, Chủ tịch nước, Thủ tướng, và Chủ tịch Quốc hội. Hiện nay chỉ còn có ba người từ khi ông Nguyễn Phú Trọng đảm nhiệm cả hai chức Tổng Bí thư và Chủ tịch nước.
Nếu như Chủ tịch nước vì vấn đề gì đó không làm việc nữa thì vị phó chủ tịch sẽ lên thay.
Nhưng về lâu về dài ai sẽ là người thay ông Nguyễn Phú Trọng?
Một Một nhà quan sát giấu tên đưa ra khả năng ông Phạm Minh Chính, hiện là trưởng ban tổ chức trung ương Đảng Cộng sản, nhưng Giáo sư Ngô Vĩnh Long nghĩ rằng nếu vị Bộ trưởng Quốc phòng đương nhiệm, Đại tướng Ngô Xuân Lịch, thay ông Trọng sẽ tốt nhất, vì hiện nay ông Ngô Xuân Lịch có những quan hệ tốt với Hoa Kỳ, một quan hệ rất cần thiết hiện nay để bảo đảm an ninh cho Việt Nam.
Sắp đưa đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông vào hoạt động. Các bạn nghĩ thế nào ? Có lẽ tôi phải tránh đi trên đường Nguyễn Trãi vì sợ bất ngờ toa tàu rơi xuống...
QUÁ KHỨ ĐEN TỐI CỦA NGÀNH ĐƯỜNG SẮT TRUNG QUỐC
Đường sắt Trung Quốc đã từng trải qua sự cố đáng tiếc vào ngày 23/7/2011 khi tàu Hexie (do Trung Quốc thiết kế và chế tạo) gây ra vụ tai nạn thảm khốc ở Ôn Châu (Chiết Giang) khiến cho 40 người thiệt mạng và ít nhất 192 người bị thương, trong đó có 12 người bị thương nặng. Sau vụ tai nạn thảm khốc hồi tháng 7, chính quyền đã quyết định giảm vận tốc tàu xuống 300 km/giờ và thực hiện nhiều biện pháp nhằm lấy lại lòng tin của người dân.Vụ tan nạn lich sử này chính là lời cảnh báo về việc phát triển nóng cũng như về độ an toàn của ngành đường sắt Trung Quốc.
Đoàn tàu D301 chạy hướng Bắc Kinh - Phúc Châu khi tới khu vực thuộc thị trấn Song Tự ở thành phố biển Ôn Châu, phía đông nam tỉnh Zhejiang (Chiết Giang), sát với địa giới tỉnh Fujian (Phúc Kiến) đã đâm vào phía sau tàu D3115. Hậu quả, 4 toa của tàu D301 bị văng khỏi cầu cạn, trong khi đó hai toa của tàu D3115 cũng bị trật khỏi đường ray. Sau khi điều tra vụ việc, cơ quan ĐT khẳng định nguyên nhân thực sự khiến đoàn tàu cao tốc gặp tai nạn thảm khốc là do sai lầm trong thiết kế và công tác quản lý lỏng lẻo.
Truyền thông quốc gia Trung Quốc dẫn lời ông Luo Lin, chỉ huy cuộc điều tra và cũng là giám đốc cơ quan an toàn lao động Trung Quốc: "Có các lỗi nghiêm trọng trong thiết kế hệ thống đã dẫn tới sự sai sót của thiết bị. Đây là một tai nạn lớn liên quan đến lỗi chủ quan và hoàn toàn có thể tránh được".
Chính quyền Trung Quốc sau đó bị cáo buộc là đã cố gắng ém nhẹm các báo cáo về nguyên nhân của vụ tai nạn. Ban tuyên huấn cấm các hãng truyền thông phái phóng viên đến hiện trường, không đưa tin thường xuyên về vụ tai nạn. Theo thông báo của cơ quan tuyên huấn Trung Quốc, các phương tiện truyền thông phải sử dụng thông tin do chính quyền cung cấp và không được phỏng vấn độc lập, không được sử dụng thông tin từ các trang blog.
Cục tư pháp Ôn Châu đã ra lệnh cho các luật sư ở Trung Quốc không được nhận vụ kiện nào cho các gia đình của các nạn nhân vụ tai nạn. Theo một tuyên bố do Hiệp hội Luật sư Ôn Châu, các luật sư đã được yêu cầu không nhận vụ kiện này với lý do "tai nạn là một vấn đề nhạy cảm chính liên quan đến ổn định xã hội".
Vụ tan nạn lich sử này chính là lời cảnh báo về việc phát triển nóng cũng như về độ an toàn của ngành đường sắt Trung Quốc.
Trước đó ,vào tháng 4/2008 cũng từng xảy ra một vụ tai nạn đường sắt kinh hoàng khi một chuyến tàu du lịch đi từ Bắc Kinh tới Thanh Đảo bị trật đường ray và đâm vào một đoàn tàu khác, khiến 72 người thiệt mạng và 416 người bị thương.
Ngày 23 tháng 7 năm 2011, hai tàu cao tốc đâm vào nhau ở quận Lộc Thành, Ôn Châu, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Một số toa xe của mỗi tàu bị trật đường ray. Các đoàn tàu đang trên tuyến đường sắt Ninh Ba - Thai Châu - Ôn Châu khi sự cố xảy ra[3]. Theo các phương tiện truyền thông nhà nước Trung Quốc, có 40 trường hợp tử vong, và ít nhất 192 người phải nhập viện, trong đó có 12 người bị thương nặng.
Nguyên nhân được xác định do tàu cao tốc D3115 đang đi từ thủ phủ Hàng Châu tới thành phố Ôn Châu thì bị sét đánh, mất điện phải dừng đột ngột trên đường ray Shuangyu. Đoàn tàu D301 chạy hướng Bắc Kinh - Phúc Châu khi tới đây đã đâm vào phía sau tàu D3115. Hậu quả, 4 toa của tàu D301 bị văng khỏi cầu cạn, trong khi đó hai toa của tàu D3115 cũng bị trật khỏi đường ray.
Bối cảnh
Chính phủ Trung Quốc đã đầu tư hàng tỷ đô la cho việc mở rộng nhanh chóng của mạng lưới đường sắt cao tốc trong những năm gần đây, bao gồm hơn 700 tỷ nhân dân tệ (109 tỷ USD) cho đường sắt tốc độ cao trong năm 2010[4]. Đường sắt cao tốc Trung Quốc hiện nay có tổng chiều dài hơn 8.538 km (5.305 dặm) mở rộng đến 13.000 km (8.100 dặm) vào năm 2012, và có kế hoạch tăng gấp đôi lên khoảng 16.000 km (9.900 dặm) vào năm 2020[4][5][6]. Theo BBC, vào năm 2012 Trung Quốc sẽ có đường sắt cao tốc dài hơn tổng cộng đường sắt cao tốc của các nước còn lại trên thế giới.
Phản ứng của chính quyền
Hoạt động của tàu đã bị đình chỉ trong khi cơ sở hạ tầng bị hư hỏng đã được sửa chữa. Năm mươi tám tàu hỏa đã bị hủy bỏ vào ngày hôm sau (Chủ nhật)[7]. [23] Sheng Guangzu, Bộ trưởng Bộ Đường sắt, đã ra lệnh điều tra vụ tai nạn [20] Ông cũng xin lỗi về tai nạn khủng khiếp[8].
Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào và Thủ tướng Ôn Gia Bảo kêu gọi "tất cả những nỗ lực để giải cứu hành khách". Bộ trưởng Bộ Đường sắt, Sheng Guangzu, đã đến hiện trường tai nạn xảy ra vào buổi trưa chủ nhật[5].
Bộ Đường sắt thông báo rằng ba quan chức cao đường sắt xếp hạng đã được sa thải tối hôm đó. Họ được xác định là Long Jing, Cục Đường sắt Thượng Hải, Li Jia, bí thư đảng ủy và giám đốc, Phó Giám đốc Văn phòng, Ông Shengli[9][10]. Chính phủ Trung Quốc đã sa thải Bộ trưởng đường sắt Liu Zhijun trong tháng 2 năm 2011 do bị cáo buộc dùng trên 800 triệu nhân dân tệ lại quả kết nối với các hợp đồng mở rộng đường sắt tốc độ cao [4] Zhang Shuguang (张曙光), phó chánh kỹ sư Đường sắt của Trung Quốc, cũng bị bắt giữ trong tháng 2 năm 2011 và bị để có tích lũy được $ 2,8 tỷ đô trong tài khoản ở nước ngoài[11] Chính phủ Trung Quốc đã ra lệnh cho một chiến dịch an toàn dài 2 tháng trên toàn quốc vào ngày 26 tháng bảy, khi gia đình nạn nhân vụ tai nạn tàu yêu cầu câu trả lời nhiều hơn. Bộ trưởng Bộ Đường sắt, Sheng Guangzu, đã xin lỗi vì vụ va chạm và cho biết chiến dịch sẽ tập trung vào cải thiện mạng đường sắt cao tốc của Trung Quốc[12].
Cục tư pháp Ôn Châu ra lệnh cho các luật sư ở Trung Quốc không được nhận vụ kiện nào cho các gia đình gia đình của các nạn nhân vụ tai nạn. Theo một tuyên bố do Hiệp hội Luật sư Ôn Châu, các luật sư đã được cầu không nhận vụ kiện này "tai nạn là một vấn đề nhạy cảm chính liên quan đến ổn định xã hội". Cục Ôn Châu Tư pháp sau đó đã xin lỗi về tuyên bố này, nói rằng từ ngữ của nó đã được xây dựng bởi Hiệp hội Luật sư và đã không được phê chuẩn[13].
Các quan chức chính phủ đã không giải thích ngày 25 tháng 7 lý do tại sao tàu thứ hai dường như không cảnh báo của người tàn tật, trước khi tai nạn xảy ra[6][14].
Chỉ thị đối với giới truyền thông
Chính quyền Trung Quốc đã bị cáo buộc cố gắng ém nhẹm các báo cáo vào nguyên nhân của vụ tai nạn. Ban tuyên huấn cấm các hãng truyền thông phái phóng viên đến hiện trường, không đưa tin thường xuyên về vụ tai nạn. Theo thông báo của cơ quan tuyên huấn Trung Quốc, các phương tiện truyền thông phải sử dụng thông tin do chính quyền cung cấp và không được phỏng vấn độc lập, không được sử dụng thông tin từ các trang blog[15][16].
Trong khi đó, tờ Thời báo Hoàn Cầu đăng bài viết với tựa đề "Cơn giận dâng lên khi chính quyền im lặng" miêu tả nhiều người Trung Quốc nghi ngờ chính quyền che giấu thông tin về vụ tai nạn kinh hoàng này.
--------------
29/12/2011 (NLĐO) – Quốc vụ viện Trung Quốc hôm 28-12 đã đưa ra danh sách kỷ luật 54 cá nhân chịu trách nhiệm trong tai nạn tàu cao tốc tại Ôn Châu hồi tháng 7, khiến 40 người thiệt mạng và 177 người bị thương.
Bộ Đường sắt Trung Quốc bị chỉ trích tắc trách trong việc xử lý vụ việc, không cung cấp thông tin kịp thời và trấn an dư luận sau tai nạn.
Còn về vụ tai nạn, Quốc vụ viện Trung Quốc nhắc lại những kết luận của chính phủ đã đưa trước đó. Theo đó, hôm 23-7, tàu cao tốc đi từ thành phố Hàng Châu đến Phúc Châu bị sét đánh hỏng thiết bị tín hiệu và phải dừng lại trên đường ray. Một chuyến tàu khác từ Bắc Kinh đã đâm phải chuyến tàu này làm 4 toa tàu chệch đường ray và rơi khỏi cầu cạn.
Hiện trường tai nạn hồi tháng 7 (Ảnh: AP)
Quốc vụ viện ghi rõ: “Tập đoàn tín hiệu và liên lạc đường sắt Trung Quốc – đơn vị chịu trách nhiệm thiết kế tín hiệu – đã không hoàn thành nhiệm vụ, gây ra lỗi thiết kế nghiêm trọng ở thiết bị mà đơn vị này cung cấp”.
Còn các nhân viên có liên quan trong Cục đường sắt Thượng Hải thiếu sự đào tạo về bảo đảm an toàn và sau khi xảy ra tai nạn đã không làm tròn nhiệm vụ.
Tuy nhiên, báo cáo trên không đề cập đến số thương vong hay tiền bồi thường cho các nạn nhân nhưng khẳng định Bộ Đường sắt sẽ điều tra thêm các nhân viên, đồng thời sẽ kỷ luật 54 cá nhân có liên quan.
Cựu bộ trưởng đường sắt Lưu Chí Quân và cựu phó kỹ sư trưởng của bộ Trương Thự Quang, người có mối quan hệ thân tín với ông Lưu, cũng nằm trong số những người bị kỷ luật.
Ông Lưu bị sa thải hồi tháng 2 vì bị cáo buộc tham nhũng và nhận hối lộ 125 triệu USD trong những hợp đồng liên quan đến mạng lưới tàu cao tốc. Ông Trương cũng bị cách chức 1 tháng sau đó. Quốc vụ viện khẳng định cả 54 quan chức sẽ bị kỷ luật nghiêm, bị bãi nhiệm và cách chức trong đảng cầm quyền.
Sau vụ tai nạn thảm khốc hồi tháng 7, chính quyền đã quyết định giảm vận tốc tàu xuống 300 km/giờ và thực hiện nhiều biện pháp nhằm lấy lại lòng tin của người dân.