Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2018

CÓ CHO VÀNG THÌ TRUNG QUỐC CŨNG KHÔNG DÁM TẤN CÔNG VIỆT NAM LÚC NÀY





Trần Đình Thu

Hôm qua hôm nay nhiều bạn inbox cho tôi lo lắng về tin đồn Trung quốc đang nắn gân Việt Nam, thậm chí có người lo lắng Trung quốc có thể tấn công Việt Nam bất ngờ. Cơ sở của nó là việc phát hiện quả ngư lôi trên biển cũng như thông tin Tập đoàn 75 Lục quân Trung Quốc vừa có cuộc diễn tập thực binh tại phía Đông tỉnh Vân Nam, nơi giáp giới các tỉnh Hà Giang, Lào Cai, Lai Châu, Điện Biên của Việt Nam nhằm mô phỏng tấn công một nước “láng giềng X”. Tập đoàn quân 75 được thành lập tháng 4/2017 trên cơ sở Tập đoàn quân 41 của Quân khu Quảng Châu và một phần Tập đoàn quân 14 của Quân khu Thành Đô – cả hai đơn vị này đều đã tham gia cuộc chiến biên giới Việt- Trung năm 1979.

Về các quả ngư lôi thì các cơ quan chức năng sẽ có câu trả lời cũng như việc tập trận, tuy nhiên căn cứ vào những diễn tiến của cuộc chiến Mỹ Trung thì tôi cho rằng việc Trung quốc nắn gân Việt Nam hay là muốn tấn công là hoàn toàn không có cơ sở.

Thứ nhất, cuộc chiến Mỹ Trung đang diễn ra, Trung quốc đang phải căng mình ra lo vấn đề nội bộ của họ, nên họ sẽ không còn tâm trí nào lo nắn gân các quốc gia láng giềng. Đó là logic thông thường.

Hai là, hai bên Mỹ Trung đang trong vòng đàm phán, tiến tới những thỏa thuận lớn lao với vận mệnh dân tộc Trung Hoa, họ không thể đơn phương hành động những việc khác để bị đánh giá là thiếu thiện chí với Mỹ. Bởi vì nắn gân Việt Nam chẳng qua là nắn gân Mỹ.

Ba là, cuộc chiến tranh lần này không phải là cuộc chiến tranh bình thường như muôn vàn cuộc chiến tranh khác trước đây mà nó là cuộc chiến tranh để đưa Trung quốc thành “nước tử tế”, nên sự cay cú của Ban lãnh đạo Trung quốc sẽ rất ít hoặc không có. Ngay như khi Bắc Hàn tiến tới bắt tay với Mỹ mà Trung quốc còn không can thiệp nói chi Việt Nam.

Đó là 3 cơ sở để tôi khẳng định Trung quốc không thể đang nắn gân hay có ý định tấn công Việt Nam. Hay nói cách khác có cho vàng thì Trung quốc cũng không dám tấn công Việt Nam vào lúc này.

Cũng hôm qua một người bạn khuyên tôi nên viết gì về quả ngư lôi nhưng tôi bảo không có gì quá quan trọng. Nhưng tôi thấy có vẻ nguy hiểm khi người dân cứ vây quanh quả ngư lôi, tôi lo tính an toàn về mặt chất nổ. 



7 nhận xét :
  1. Không phải ngư lôi đâu. "Vật thể lạ" ngoài hành tinh đấy. Quan chức quốc phòng ta bảo thế.
    Trả lời
  2. Thách kẹo cũng chẳng dám. Muộn rồi cưng ạ. Hiện nay, bất kỳ Tổng thống nào của Mỹ, một khi Việt Nam "hé miệng" một cái là ngay lập tức trở thành đồng minh ngay. Ngay Đài Loan, Tân Cương, Tây Tạng,...còn đã hoặc chuẩn bị là đồng minh, nói chi tới Việt Nam.
    Trả lời
  3. trung quốc tấn công Việt Nam? Đó là điều kiện để thoát trung nhanh nhất!
    Trả lời
  4. Ngoài nhận định rất logic của tác giả TĐT ; Tôi nghĩ VN ngày nay khác xưa nhiều rồi ; Thằng Tầu giả vờ hữu hảo thì ta cũng hữu hảo vậy thôi chứ quân đội ta cũng đã chuẩn bị lực lượng , sẵn sàng đáp trả trong mọi tình huống nếu quân Tầu động binh . Từ xưa tới nay , VN đâu có phải miếng mồi cho Tầu cộng dễ nuốt . Tầu cộng lòng dạ nham hiểm , nó tham vọng mở rộng bờ cõi toàn bộ vùng Đông Nam Á mà của ngõ để nó xâm lược chính là VN , người dân VN ta ai cũng biết cả . Trước họa xâm lăng thì cả nước ta sẵn sàng lên đường chống giặc .
    Trả lời
  5. Yên tâm đi bão bóng đá đi! Chẳng lẽ môi lại cắn vào răng?
    Trả lời
  6. VN vẫn sợ Trung cộng một vành, chả thế mà đã phải hủy 15 hoạt động giao lưu quốc phòng với HK trong năm 2019. Sợ thằng anh phật ý!
    Trả lời
  7. Đừng ngây thơ bạn ạ. Giữ nước phải bắt đầu từ lúc chưa nguy. Đừng bao giờ để đất nước mình trở thành món hàng mà các nước lớn mang ra đổi chác, mặc cả. Như đã từng xảy ra trong quá khứ.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

‘Chuỗi đời bất tận’: Khi cái chết mới chỉ là khởi đầu

Nếu được sống thêm một lần nữa và vô số lần khác nữa, cuộc đời mà ta đang sống và đã sống, chúng ta sẽ làm gì để xứng đáng với cơ hội ấy?
Tuyết! Ngày Ursula chào đời, tuyết rơi nhiều đến mức trở thành một huyền thoại trong gia đình. Cô đã nghe câu chuyện này nhiều đến nỗi cô nghĩ là mình có thể nhớ được cảnh tượng đó.
“Chết tức là hết, sẽ chẳng còn gì ở lại”, Dylan Thomas từng viết như vậy. Nhưng với Ursula Todd, cái chết đối với cô chỉ là một khởi đầu mới.
Ngày 11 tháng 2 năm 1910, vào một đêm tuyết rơi lạnh giá, Ursula được sinh ra. Cô sống. Nhưng năm năm tuổi, cô bé lại bị trượt ngã trên mái nhà và bỏ mạng.
Ursula cứ sinh ra rồi chết đi, và lại sinh ra để được sống, cứ như vậy qua cuộc Chiến tranh Thế giới thứ Nhất, rồi Chiến tranh Thế giới thứ Hai, nhưng không cuộc đời nào của cô giống lần trước. Mỗi lần bóng tối phủ xuống, Ursula lại tái sinh trong vòng tuần hoàn mới và những con đường mà cô đã chọn trong kiếp trước. Chuỗi đời của Ursula dường như bất tận, cho đến một ngày, cô quyết định tự mình thay đổi thế giới…
‘Chuoi doi bat tan’: Khi cai chet moi chi la khoi dau hinh anh 1
2 tập tiểu thuyết Chuỗi đời bất tận của Kate Atkinson.
Chuỗi đời bất tận là tiểu thuyết thứ tư của nhà văn người Anh Kate Atkinson, đồng thời là cuốn sách đã đem về giải thưởng Costa Novel lần thứ hai trên tổng số ba lần đoạt giải của bà. Xoay quanh một chuỗi đời lặp đi lặp lại của Ursula Todd, Atkinson đã miêu tả lại nhiều khía cạnh của cuộc sống và biến nhân vật trung tâm của mình thành một chứng nhân lịch sử.
Ursula mang trong mình ký ức đồng quê xanh mát của nước Anh trong những tháng ngày rong chơi tại căn nhà Góc Cáo. Và rồi cô lại là nhân viên văn phòng chính phủ chán ghét thời kỳ chiến tranh giả tạo khi Anh, Pháp, Đức tuyên chiến với nhau nhưng chẳng có lấy một cuộc tấn công thực sự. Lúc cô lại là một công dân Đức, ngày ngày làm bạn với người tình của Hitle. Hoặc là thành viên đội cứu hộ giữa lòng thủ đô London hứng chịu bom đạn hàng giờ đồng hồ.
Nhưng xuyên suốt cuốn sách là câu hỏi ám ảnh tâm trí người đọc: Nếu được sống thêm một lần nữa và vô số lần khác nữa cuộc đời mà ta đang sống và đã sống, chúng ta sẽ làm gì để xứng đáng với cơ hội ấy?
Trong tiếng Latin có một thành ngữ rất nổi tiếng - Amor fati - Hãy yêu lấy vận mệnh của mình, cho dù có chuyện gì xảy ra. Urusla đã yêu thứ được gọi là vận mệnh ấy hàng trăm lần, dẫu vậy lần nào nó cũng phản bội cô ở phút chót.
Nhưng cô vẫn sống, vẫn tồn tại để làm lại cuộc đời mình. Giống như hình ảnh con rắn ngậm đuôi trong miệng, biểu tượng cho sự tuần hoàn của vũ trụ. Không có quá khứ hay hiện tại, chỉ có khoảnh khắc bây giờ mà thôi.
Khai thác một chủ đề không mới, nhưng cuốn sách Chuỗi đời bất tận của Kate Atkinson lại chứng tỏ cho người đọc thấy khả năng sáng tạo vô hạn của trí tưởng tượng: một tiểu thuyết gia có thể đưa chúng ta đi xa được đến đâu.
‘Chuoi doi bat tan’: Khi cai chet moi chi la khoi dau hinh anh 2
Nhà văn Kate Atkinson - tác giả lập kỷ lục ba lần thắng giải Costa Novel Award.
Giết chết một nhân vật, rồi mang cô ấy trở lại. Bắt đầu một cuộc chiến tranh và ngăn chặn nó. Thả bom London, phá hủy Berlin. Viết một sự kiện ở góc nhìn của một nhân vật, rồi lại viết lại nó từ các nhân vật khác, lặp đi lặp lại hàng chục lần. Thử cách này, theo cách nọ.
Kate Atkinson, sinh ngày 20/12/1951, là nhà văn nổi tiếng người Anh có các tác phẩm đoạt khá nhiều giải thưởng, và là người duy nhất đến nay ba lần đoạt giải Costa Novel Award, lần lượt cho các cuốn Behind the Scene at Museum (1995), Chuỗi đời bất tận (2013) và A God in Ruins (2015).
Bà đã được phong tước MBE năm 2011 vì những đóng góp trong nền văn học đương đại Anh. Hiện Atkinson sống tại Edinburgh gần các nhà văn nổi tiếng khác như JK Rowling, Ian Rankin và Alexander McCall Smith.
Thu Hoài / Zing

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những con “Mối chúa” đang ẩn mình?


Thiện Tùng 
Nếu tướng Công an Trương Giang Long nói đúng thì, trong giới lãnh đạo cấp cao Việt Nam, ngoài số thân Tàu, còn lại chỉ là những “sứ quân” nặng mang ý tưởng tham nhũng. Những năm tháng gần đây, trong chiến dịch “đốt lò” thiêu tham nhũng của Tổng Chủ Trọng, người ta phát hiện những con “Mối chúa” đang bất an, cố ẩn mình trong những vỏ bọc. Trước diễn cảnh tham nhũng bắt đầu tìm cách tử thủ, người ta có cảm giác, Tổng Chủ Trọng như đang rơi vào tình cảnh “lực bất tòng tâm”: Ngoài tuổi cao sức yếu, dầu có cố, Ông cũng không thể “đốt” hết “củi địch” chớ chưa nói “củi ta”, không khéo coi chừng bị “lửa táp”. Và có lẽ ông Trọng đang rơi vào cảnh “tấn thóai lưỡng nan”: nếu đốt hết “củi” lấy ai cầm quyền, không đốt dân sẽ nổi loạn, bất tuân dân sự - Thủ Thiêm là một dẫn chứng.

Trong Quân đội:
“Mối chúa” có thể là Phùng Quang Thanh, cựu Ủy viên Bộ Chính trị, cựu Bộ trưởng Quốc phòng đã bị vô hiệu hóa, đang cùng con là Phùng Quang Hải ẩn dật ở một nơi nào đó không rõ.
Trong Công an:
Thê thảm hơn Quân đội nhiều, “Mối chúa” dường như đã qua đời, đến giờ nầy, dàn đệ tử có đến 15 tướng đang thọ nạn. Theo báo Pháp Luật:
- 3 tướng đã vào tù: Cựu trung tướng Phan Hữu Tuấn / Cựu trung tướng Phan văn Vĩnh / Cựu thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa.
- 6 tướng bị kỷ luật: Trung tướng Bùi văn Thành / Thượng tướng Trần Việt Tân / Trung tướng Bùi Xuân Sơn / Trung tướng Nguyễn Công Sơn / Trung tướng Nguyễn văn Ba / Thiếu tướng Lê Đình Nhường.

- 6 tướng đang xem xét kỷ luật: Trung tướng Lê văn Minh / Thiếu tướng Nguyễn văn Mạ / Thiếu tướng Nguyễn Đức Thịnh / Trung tướng Nguyễn văn Chuyên / Trung tướng Ksor Nham / Trung tướng Vũ Thuật.

Kinh tế nói chung, vụ Vũng Áng Hà Tĩnh nói riêng:

Theo dư luận, dường như có đến 4 “Mối chúa” gồm 3 đương quyền và 1 đã nghỉ hưu – Võ Kim Cự và một số vị khác bị cách hết các chức vụ đã kinh qua chỉ là những “Mối con”, thuộc dạng tép rêu.


Làm cá chết hàng loạt, Formosa cúi đầu 
xin lỗi, bồi thường 500 triệu USD

Trong hệ thống Ngân hàng
“Mối con” bị bắt lủ khủ còn “Mối chúa” đã chuyển ngành, đổi nghề, đang rút trong cái “Bình” kiên cố, định xóa dấu riêng trên mặt để phi tang.
Ở Sài Thành:
Dàn đệ tử đang lần lượt thọ nạn, “Mối chúa” đã nghỉ hưu, đang mất ăn mất ngủ, miệng méo xệch, cố đùm túm vợ con tìm cách thoát nạn.

..v.v…

Trước diễn cảnh tham nhũng bắt đầu tìm cách tử thủ, người ta có cảm giác, Tổng Chủ Trọng như đang rơi vào tình cảnh “lực bất tòng tâm”: Ngoài tuổi cao sức yếu, dầu có cố, Ông cũng không thể “đốt” hết “củi địch” chớ chưa nói “củi ta”, không khéo coi chừng bị “lửa táp”. 

Và có lẽ ông Trọng đang rơi vào cảnh “tấn thóai lưỡng nan”: nếu đốt hết “củi” lấy ai cầm quyền, không đốt dân sẽ nổi loạn, bất tuân dân sự - Thủ Thiêm là một dẫn chứng.

18/12/2018
https://danquyenvn.blogspot.com/2018/12/nhung-con-moi-chua-ang-minh.html#more


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tiểu thuyết gia bất đồng chính kiến nhận thấy sự tương đồng giữ Mao và Orwell


Mike Ives

Phạm Nguyên Trường dịch
Tháng trước, Ma Jian, một tiểu thuyết gia người Trung Quốc đang sống lưu vong ở London, bước lên sân khấu nhà hát Hồng Kông chật kín người và hỏi khán giả: “Ai đã đọc cuốn tiểu thuyết 1984?”
“Chỉ trong văn học, chúng ta mới có thể thể hiện đầy đủ tình trạng bất công của xã hội, những cực đoan trong bản chất của con người và những hi vọng của chúng ta về một tương lai tươi đẹp”, Ma Jian nói khi tham Liên hoan văn học quốc tế Hồng Kông.

Ma Jian, 65 tuổi, xuất hiện tại Liên hoan văn học quốc tế Hồng Kông hàng năm nhằm quảng bá choTrung Hoa mộng, một cuốn tiểu thuyết châm biếm của ông về chiến dịch tuyên truyền ở trong nước của Chủ tịch Tập Cận Bình. Ông nói với cử tọa rằng, tháng trước cuốn sách này được xuất bản bằng tiếng Anh (tháng 5 năm 2019, đối tác sẽ xuất bản tác phẩm này ở Mĩ). Tác phẩm này cho thấy tương lai phản-không-tưởng mà cuốn tiểu thuyết của George Orwell từng cảnh báo đã trở thành hiện thực ở Trung Quốc thời Tập Cận Bình.

“Tôi sẽ khắc cuốn sách này vào đá và mang nó đến trước mộ của Orwell”, ông nói, trước khi đọc một đoạn đã được ông chép lên chiếc iPhone của mình.

Trung Hoa mộng là câu chuyện ngụ ngôn chính trị sắc bén hơn những cuốn tiểu thuyết trước đó của Ma Jian. Giọng văn châm biếm sâu cay quan chức Trung Quốc, và ngôn ngữ dí dỏm làm người ta nhớ tới Gary Shteyngart và những đầu lĩnh chính của nước Nga trong tác phẩmAbsurdistan (tạm dịch Vùng đất phi lí), hay thậm chí là các nhà quí tộc tỉnh lẻ của nước Nga trongNhững linh hồn chết của Nikolai Gogol.

Tuy nhiên, ngay cả đối với Ma Jian - tác phẩm của ông bị cấm ở Trung Quốc đại lục - cuốn tiểu thuyết này có tính khiêu khích một cách đặc biệt, vì nó chứa đựng lời phê phán mà người dân bình thường ở Trung Quốc hiện nay ít khi dám nói công khai: Tình trạng kiểm duyệt và đàn áp mà Đảng Cộng sản, nằm dưới quyền kiểm soát của Tập [Cận Bình], tiến hành cũng chẳng khác gì trong thời Cách mạng Văn hóa.

“Mặc dù đã và đang sống lưu vong trong suốt hơn 30 năm qua, nhưng những đoạn miêu tả của Ma Jian về Trung Quốc trong các tác phẩm của ông không phải là bức tranh tĩnh vật”, Maura Cickyham - một nhà sử học chuyên về Trung Quốc hiện đại, có văn phòng ở Ann Arbor, Mich – người phỏng vấn Ma Jian trên sân khấu ở Liên hoan Văn hóa Hồng Kông nói như thế.

Trong Trung Hoa mộng, Ma Jian pha trộn thực tế với hư cấu để lí giải cách thức mà Tập Cận Bình và Đảng đang sử dụng bạo lực nhằm chống lại, và thậm chí tìm cách xóa bỏ kì ức tập thể về giai đoạn lịch sử gần đây của Trung Quốc, Maura Cickyham nói.
Bản dịch tiểu thuyết Trung Hoa Mộng của Ma Jian được xuất bản ở Anh và sang năm sẽ được xuất bản ở Mĩ.

Như thể nhấn mạnh thông điệp của cuốn tiểu thuyết, ngay sau đó Ma Jian không còn xuất hiện nữa. Ban tổ chức nói rằng họ không muốn “trở thành diễn đàn nhằm thúc đẩy lợi ích chính trị của bất kì cá nhân nào”. Nhiều người Hồng Kông coi đây là tín hiệu khác, cho thấy tự do đang suy giảm trong thành phố bán tự trị này của Trung Quốc.

Flora Drew, đối tác của Ma Jian, đồng thời là dịch giả lâu năm, viết trong một email rằng khi tiễn ông lên máy bay đi Hồng Kông, bà sợ rằng có thể sẽ không còn gặp lại nhau nữa. “Tôi có thể nói rằng ông ấy cũng nghĩ như vậy, mặc dù cả hai chúng tôi đều không nói gì”, bà nói.

Nhiều người khuyên ông đừng đi, họ bảo rằng lễ hội này không quá quan trọng. “Nhưng ông nói rằng chính vì nó không quan trọng nên ông cảm thấy nó quan trọng đối với ông, ông phải đi. Ông vẫn quyết tâm như xưa và không để các cán bộ kiểm duyệt giành chiến thắng”, Flora Drew nói.

Ma Jian nói với các phóng viên ở Hồng Kông rằng mặc dù ông không nghĩ văn học, tự nó, có thể chống lại được sức mạnh chính trị, ông vẫn coi việc mời ông tham gia lễ hội là chiến thắng chống lại tự-kiểm-duyệt và vinh danh quyền năng chữa lành của tiểu thuyết. “Chỉ trong văn học, chúng ta mới có thể thể hiện đầy đủ tình trạng bất công của xã hội, những cực đoan trong bản chất của con người và những hi vọng của chúng ta về một tương lai tươi đẹp”, ông nói.

Trong cuộc phỏng vấn được thực hiện vào ngày hôm sau, Ma Jian chỉ ra một sự phi lí. Khi sống ở Hồng Kông trong những năm trước khi thành phố này trở về với Trung Quốc, năm 1997, các nhà văn địa phương thường nói với ông rằng chính trị đại lục không có chỗ đứng trong văn chương ở thành phố này, ở đây phải là thứ văn chương mà họ cho rằng phải tinh tế hơn và dịu dàng hơn. Nhưng đó là những năm trước khi quyền tự do ở thành phố này bị xói mòn. Thỏa thuận “một quốc gia, hai hệ thống” ở đây được cho là sẽ mang lại cho thành phố quyền tự trị cao, ít nhất là đến năm 2047.

Hiện nay, cũng như văn hóa Tây Tạng, “quyền tự chủ của văn chương và ngôn ngữ Hồng Kông đang biến mất. Có thể kéo dài 10 đến 20 năm, nhưng quá trình đã bắt đầu”, ông nói như thế khi bàn về cà phê Espresso và nhạc Jazz trong một quán rượu mờ tối của khách sạn.

Ma Jian sinh năm 1953, ở thành phố duyên hải Thanh Đảo, miền Đông Trung Quốc, bốn năm sau khi Cộng sản Trung Quốc giành được chính quyền. Ban đầu ông làm công nhân và diễn viên trong đoàn ca kịch tuyên truyền, rồi đến Bắc Kinh, cuối những năm 1970, và trở thành họa sĩ và phóng viên ảnh.
Quyền tự chủ của văn chương và ngôn ngữ Hồng Kông đang biến mất. Có thể kéo dài 10 đến 20 năm, nhưng quá trình đã bắt đầu”, Ma Jian, tiểu thuyết gia người Trung Quốc đang sống lưu vong nói.

Sự nghiệp văn chương của ông bắt đầu khi ông tiến hành chuyến đi qua khắp mọi miền của Trung Quốc trong vòng 3 năm, và sau đó đưa những trải nghiệm của mình vào tác phẩm Stick Out Your Tongue, ghi lại hành trình của một người Trung Quốc lang bạt qua Tây Tạng. Ma Jian nói rằng chính phủ đã cấm tác phẩm này ông ngay sau khi cuốn sách vừa được xuất bản, và sau đó cấm ông bén mảng tới đại lục.

Nơi tổ chức Lễ hội, Trung tâm Di sản và Nghệ thuật Tai Kwun, cuối cùng, sau khi bị phản đối công khai, đã rút lại quyết định. Nhưng trước khi Ma Jian tới đây, chuyến đi của ông đã trở thành minh chứng về cuộc đấu tranh đòi tự do thể hiện ở Trung Quốc, cũng như trắc nghiệm về việc ông có được bảm đảm an toàn ở cựu địa này của Anh hay không. (Năm 2015, mấy người bán sách ở Hồng Kông, có bán những cuốn sách chính trị bị cấm đã biến mất và sau đó bị giam giữ ở Trung Quốc.)

Trung Hoa mộng có thể là thăng hoa tinh khiết nhất từ tài năng của Ma Jian trong cuộc thăm dò những góc khuất tăm tối nhất của đất nước này và phơi bày điều mà ông coi là sa đọa về đạo đức của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Cuốn tiểu thuyết mỏng này đã vạch ra sự đổ vỡ về tinh thần của Ma Daode, một quan chức tỉnh tham nhũng lố bịch - những khi ông ta không bận sắp xếp các cuộc hẹn hò với nhân tình nhân ngãi – đang tìm cách thiết kế “Thiết bị Trung Hoa mộng”, giúp chính phủ ngày càng độc đoán của Tập [Cận Bình] xóa bỏ kí ức của quần chúng nhân dân về quá khứ hậu-cách mạng của đất nước này.

Nhưng dự án này đã thất bại, chủ yếu là do việc đàn áp và kiểm duyệt mà Ma Daode, một quan chức vụng về, tiến hành đã thường xuyên kích hoạt những hồi tưởng về bạo lực mà anh ta từng chịu đựng - và tham gia vào - khi còn là thanh niên trong thời kì Cách mạng Văn hóa

“Tại sao trong những năm đó tôi không bị chôn vùi cùng với các đồng chí của mình?”, Ma Daode tự hỏi khi đi ngang qua mộ của các nạn nhân thời Mao. Ngay cả việc tới nhà thổ tên là Hộp đêm Hồng Vệ binh cũng không giúp anh ta thanh thản. Tất cả các cô gái điếm ở đó đều mặc quân phục, đầu óc anh ta không còn ham muốn nữa mà đã chuyển sang một bức tranh đầy đau đớn: Khuôn mặt đau khổ của người cha, ông đã tự tử sau khi bị các quan chức thời Mao đánh đập.

Nhưng ngay cả khi Trung Hoa mộng vẽ ra bức chân dung đầy miệt thị về giới quan chức Trung Quốc, thì những dằn vặt lương tâm của Ma Daode cũng làm cho người ta nghĩ rằng ngay cả những người tham gia vào hệ thống đầy rẫy tham nhũng và áp bức này cũng có khả năng được cứu rỗi. Ma Jian cho biết ông đã xây dựng nhân vật theo hình mẫu Winston Smith, nhân vật chính trong tác phẩm 1984 của Orwell, người đã chiến đấu nhằm phục hồi cảm giác về lịch sử, ngay cả khi chính phủ độc tài tìm cách tạo ra một thực tế mới.

“Trong mỗi nhà độc tài đều có một chút đạo đức”, ông vừa nói vừa nhoài người qua mặt bàn và ấn ngón tay cái và ngón trỏ vào nhau để nhấn mạnh ý mình. “Thậm chí Stalin, Hitler hay Mao Trạch Đông: Không phải trong suốt cuộc đời, họ lúc nào cũng là quỉ sứ”.

Tuy nhiên, vì các tác phẩm của ông Ma Jian đã bị cấm ở Trung Quốc đại lục ngay từ khi ông bước chân vào nghiệp văn học, thông điệp của ông không thể tới được với độc giả ở đó - ít nhất là trong khi Tập [Cận Bình] – theo những thay đổi hiến pháp vừa diễn ra trong năm nay - có thể là tổng thống cho đến chết, vẫn còn nắm quyền. Flora Drew nói rằng cuốn tiểu thuyết mới của ông không có bán ngay cả ở Hồng Kông.

“Đối với độc giả Trung Quốc”, Ma Jian nói, “tôi là người đã chết rồi”.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Năng suất thấp, VN chưa thành rồng đã kiệt sức


Đọc bài này mình có mấy nhận xét, trong đó có 2 điểm chính: 1) TS Cung quả quyết tiềm năng GDP của Việt Nam có thể đạt 8% hoặc cao hơn nữa. Tôi thì nghĩ VN hết hơi rồi, kiệt sức rồi. Trước đây thì đúng, nhưng bây giờ văn hóa xã hội suy đồi, tài nguyên bán và phá hết sạch, nợ nước ngoài và nợ công đầm đìa, thế giới xúm vào bóc lột, chủ quyền quốc gia không biết còn hay đã mất, đất chật người đông, người dân chỉ thích ăn chơi nhảy múa, chẳng muốn làm gì vì được giáo dục theo tinh thần tất cả đã có Đảng và Nhà nước lo... Do đó đừng bao giờ mơ tưởng tới thời tăng trưởng hoàng kim khi ông Đỗ Mười làm Tổng bí thư và ông Võ Văn Kiệt làm Thủ tướng nữa. 2) Các vị TS đều đặt ra điều kiện tiên quyết là lãnh đạo cấp cao nhất phải có ý chí vươn lên, phải thay đổi, phải có cách nhìn mới... Vậy thì hóa ra các vị bảo cụ Tổng Chủ, cụ Phúc hay cụ Ngân không có ý chí vươn lên, bảo thủ lạc hậu à, trong khi các vị này đi đâu cũng chê, yêu cầu cấp dưới phải có ý chí vươn lên, phải thay đổi, phải có cách nhìn mới... và phải thành đầu tầu, trung tâm... 3) Thời mới đi làm (1983-1989), mình hay ngồi nói chuyện với GS Viện sĩ nổi tiếng Đào Thế Tuấn (con nhà giáo, nhà từ điển nổi tiếng Đào Duy Anh, người được từ điển Larousse gọi là nhà bách khoa toàn thư của thời hiện đại), bác Tuấn buồn rầu về tình cảnh đất nước nên chán làm khoa học nông nghiệp, muốn tham gia làm chính sách vĩ mô vì theo bác trên có thay đổi thì dưới mới thay đổi. Hồi đó bọn mình làm ở Trung tâm phân tích hệ thống do GS toán học lừng danh Hoàng Tụy làm giám đốc. Bác Tuấn thấy vậy đã sáng lập bộ môn Hệ thống nông nghiệp (1989) để phối hợp với bọn mình. Tiếc rằng sau đó bọn mình lần lượt bỏ cơ quan đi học nước ngoài trong khi vì tính ngay thẳng nên bác Tuấn bị giới quan chức chính trị đẩy ra ngoài. Rồi cứ thế, các thập kỷ 1990, 2000 lặng lẽ trôi qua, thỉnh thoảng bác lại ghé cơ quan thăm mình với những tâm sự buồn. Năm 2011, nghe tin bác mất, mình mất mấy ngày nghĩ về bác. Cứ nghĩ cuộc đời mình sẽ khác bác, không ngờ lại cũng như nhau: Lúc trẻ đầy mơ ước và hăng hái; trung niên không biết nghiên cứu khoa học để làm gì, để cho ai vì chẳng ai quan tâm sử dụng cả; về già thì lang thang kiếm thêm tiền nuôi gia đình và làm được điều gì có ích cho xã hội thì làm. Phải chăng đây cũng là số phận của phần đông người Việt, những người không có quyền gì, không có giá trị gì trong 1 xã hội mà "tất cả đã có Đảng và Nhà nước lo".
Tăng năng suất của Việt Nam: "Vấn đề là có làm hay không"
Mặc dù có nhiều năm hợp tác kinh tế chặt chẽ, Việt Nam đã không áp dụng bất kỳ công cụ năng suất nào của Nhật Bản đầy đủ hoặc thậm chí một phần... Nhấn mạnh rằng để tăng GDP một cách bền vững thì phải tăng năng suất, Viện trưởng CIEM Nguyễn Đình Cung cho biết là ông rất phân vân về hệ thống động lực để tạo ra chất lượng của nguồn cung. Ông Cung cũng nhấn mạnh rằng tiềm năng GDP của Việt Nam có thể đạt 8% hoặc cao hơn nữa. "Nhiều người bảo không làm được nhưng tôi nghĩ chúng ta làm được", ông Cung quả quyết. "Hàn Quốc, Nhật Bản làm được rồi, ta muốn bắt kịp thiên hạ, vươn lên hàng đầu thì không có cách nào phải tăng năng suất, nếu đặt mục tiêu như thế thì sẽ tìm kiếm lý do tại sao không làm được sau đó sẽ tính đến công cụ là gì và ai làm. Nếu có thông điệp mạnh mẽ từ lãnh đạo đến người lao động thì sẽ làm được, không có gì không làm được, tôi vẫn nghĩ thế, vấn đề là có làm hay không mà thôi", ông Cung nói tiếp.
Các chuyên gia trap đổi tại hội thảo khoa học "nâng cao năng 
lực cạnh tranh của nền kinh tế thông qua năng suất quốc gia".
NGUYÊN VŨ 21/12/2018 Muốn bắt kịp thiên hạ thì không có cách nào khác là phải tăng năng suất lao động, và Việt Nam chắc chắn làm được điều này, vấn đề là có làm hay không thôi, TS. Nguyễn Đình Cung nói tại hội thảo khoa học "nâng cao năng lực cạnh tranh của nền kinh tế thông qua năng suất quốc gia". Hội thảo vừa được Phòng Thương mại và công nghiệp Việt Nam (VVCI) tổ chức chiều 20/12.

Trước phần thảo luận có sự tham gia của Viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương (CIEM) Nguyễn Đình Cung, hội thảo đã nghe Chủ tịch VCCI Vũ Tiến Lộc giới thiệu tóm tắt về kết quả nghiên cứu về năng lực cạnh tranh của nền kinh tế, một đề tài trong khuôn khổ chương trình khoa học và công nghệ trọng điểm cấp quốc gia giai đoạn 2016 -2020.

Ông Lộc cho biết đề tài được thực hiện với sự hợp tác của nhiều viện nghiên cứu, trong đó có Viện nghiên cứu chính sách quốc gia Nhật Bản, một trong những quốc gia có năng suất cao nhất thế giới.

Hội thảo cũng nghe phần trình bày rất sâu của Giáo sư, TS.Kenichi Ohno, Viện nghiên cứu chính sách quốc gia Nhật Bản về "Chính sách năng suất của Nhật Bản: Bài học cho Việt Nam".

Những thông tin chung cho thấy năng suất lao động của Việt Nam hiện nay vẫn rất thấp so với các nước trong khu vực.

Tính theo PPP 2011, năng suất lao động của Việt Nam năm 2016 đạt 9.894 USD, chỉ bằng 7,0% mức năng suất của Singapore; 17,6% của Malaysia; 36,5% của Thái Lan; 42,3% của Indonesia và bằng 56,7% của Philippines. Và chênh lệch về năng suất lao động giữa Việt Nam với các nước vẫn tiếp tục gia tăng.

Các tác giả của nghiên cứu chỉ ra rằng, trong bối cảnh Việt Nam đã trở thành một nước có thu nhập trung bình thấp, những lợi thế cạnh tranh truyền thống dựa trên giá lao động rẻ và chi phí nguyên liệu thấp đang dần biến mất thì vấn đề năng suất thấp sẽ là một cản trở lớn đối với việc thu hút đầu tư và hội nhập quốc tế và sẽ khiến Việt Nam rơi vào bẫy thu nhập trung bình.

Do vậy, năng suất cần phải trở thành động lực chính thúc đẩy năng lực cạnh tranh và phát triển kinh tế của Việt Nam.

Giáo sư Kenichi Ohno nhấn mạnh, để vượt qua bẫy thu nhập trung bình và đạt thu nhập cao trong tương lai, Việt Nam nên hướng tới tăng trưởng năng suất lao động bền vững từ 7-8%.

Tuy nhiên, vị chuyên gia Nhật Bản cũng đưa ra thông tin như là một câu hỏi lớn cho vấn đề năng suất của Việt Nam.

Đó là, mặc dù có nhiều năm hợp tác kinh tế chặt chẽ, Việt Nam đã không áp dụng bất kỳ công cụ năng suất nào của Nhật Bản đầy đủ hoặc thậm chí một phần.

Theo vị chuyên gia Nhật Bản này thì phong trào năng suất quốc gia nên được thực hiện trong ít nhất vài năm với các mục tiêu rõ ràng. Đảng, Chính phủ và cộng đồng doanh nghiệp nên làm việc cùng nhau.

Nhấn mạnh rằng để tăng GDP một cách bền vững thì phải tăng năng suất, tức là phải cải thiện phần cung của nền kinh tế, song Viện trưởng CIEM Nguyễn Đình Cung cho biết là ông rất phân vân về hệ thống động lực để tạo ra chất lượng của nguồn cung.

Ông Cung cũng nhấn mạnh rằng tiềm năng GDP của Việt Nam có thể đạt 8% hoặc cao hơn nữa. "Nhiều người bảo không làm được nhưng tôi nghĩ chúng ta làm được", ông Cung quả quyết.

"Hàn Quốc, Nhật Bản làm được rồi, ta muốn bắt kịp thiên hạ, vươn lên hàng đầu thì không có cách nào phải tăng năng suất, nếu đặt mục tiêu như thế thì sẽ tìm kiếm lý do tại sao không làm được sau đó sẽ tính đến công cụ là gì và ai làm. Nếu có thông điệp mạnh mẽ từ lãnh đạo đến người lao động thì sẽ làm được, không có gì không làm được, tôi vẫn nghĩ thế, vấn đề là có làm hay không mà thôi", ông Cung nói tiếp.

Tuy nhiên, theo Viện trưởng CIEM thì ý chí vươn lên phải xuất phát từ những cơ quan lãnh đạo cao nhất, dù bây giờ đã muộn nhưng muộn còn hơn không.

"Đặt mục tiêu đủ cao để buộc phải tìm cách làm khác, tư duy khác", nhấn mạnh quan điểm này, vị Viện trưởng CIEM cũng bày tỏ hy vọng là kỳ Đại hội Đảng tới vấn đề nói trên cần được thảo luận thật sâu rộng để tìm cách vượt qua thách thức từ năng suất thấp.

Nếu lãnh đạo cấp cao và lãnh đạo khu vực công mà thay đổi thì mới có cách nhìn mới cho năng suất quốc gia, TS Nguyễn Đức Thành, Viện trưởng Viện Nghiên cứu kinh tế và chính sách đồng tình.

Ở Việt Nam thì những người làm ra giá trị thực đôi khi không được trân trọng, thử nhìn vào lực lượng trẻ xem có mấy ai say mê nghiên cứu cơ bản, hay chỉ thích làm việc trung gian, chỉ chỏ, những công việc có thể thu lợi rất nhanh, Viện trưởng Viện Năng suất Việt Nam, ông Nguyễn Anh Tuấn bình luận.

Vị này cũng nêu ra một khó khăn là muốn tăng năng suất thì nhiều nơi phải thuê chuyên gia, nhưng nhà nước lại khống chế mức thù lao rất thấp, mà tìm được những người thực sự giúp doanh nghiệp tăng năng suất lại rất khó.

Vẫn trở lại vấn đề có muốn làm hay không, TS Nguyễn Đình Cung cho biết là ông đã đi thực tế nhiều doanh nghiệp, qua đó kiến nghị cơ quan nhà nước nên đứng ra tổng kết trong phạm vi từ 2.000- 5000 doanh nghiệp xem tại sao trong bối cảnh hiện tại họ vẫn áp dụng công cụ tăng năng suất, cách tăng của họ là gì, từ đó nhân rộng ra thành chính sách chung. Thế nhưng kiến nghị của ông đã nêu ba, bốn năm rồi mà Bộ Khoa học và công nghệ cũng chẳng làm.

http://vneconomy.vn/tang-nang-suat-cua-viet-nam-van-de-la-co-lam-hay-khong-20181221092728315.htm

Giáo sưViện sĩ Đào Thế Tuấn (1931-2011); nhà nghiên cứu đầu ngành về nông nghiệp, nông thôn Việt Nam; là một trong 50 cán bộ đầu tiên được cử đi đào tạo về nông nghiệp và đã bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ tại Liên Xô cũ. Ông là con trai cả của cụ Đào Duy Anh, một trong số ít nhân vật Việt Nam được ghi tên vàobộ từ điển Larousse với tư cách là một nhà bách khoa toàn thư của thời hiện đại.[1]

Đào Thế Tuấn sinh ngày 4 tháng 7 năm 1931 tại Thành phố Huế, nguyên quán ở Khúc Thủy, Thanh OaiHà Tây cũ (nay là Hà Nội); sinh ra và lớn lên trong một gia đình trí thức nổi tiếng cả về trí tuệ và tinh thần yêu nước;

Mẹ là cụ bà Trần Như Mân một nhà giáo và hoạt động xã hội, Cha là cụ Đào Duy Anh, nhà sử học, địa lý, nhà từ điển học, nhà nghiên cứu văn hóa, tôn giáo, văn học dân gian nổi tiếng của Việt Nam được từ điển Larousse gọi là nhà bách khoa toàn thư của thời hiện đại.[2]

Ông tham gia Việt Minh từ rất sớm, vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 6 tháng 5 năm 1949 và chuyển chính thức ngày 9 tháng 10 năm 1949.

Năm 1953, học đại học tại Trường Đại học Nông nghiệp Tasken, Liên Xô. Cuối năm 1958 báo cáo tốt nghiệp của ông được trình bày thẳng để lấy bằng tiến sĩ nông học.

Từ năm 1958 đến năm 1995, công tác giảng dạy và nghiên cứu khoa học tại Học viện Nông Lâm; tiếp đến là Viện Khoa học Nông nghiệp Việt Nam, được phân công làm Phó Viện trưởng rồi Viện trưởng Viện Khoa học Kỹ thuật Nông nghiệp Việt Nam. Tham gia và là Chủ tịch Hội Khoa học Phát triển Nông thôn Việt Nam; Ông là người sáng lập bộ môn Hệ thống nông nghiệp (1989). Ông là tác giả của nhiều công trình nghiên cứu khoa học có giá trị, nhiều bài viết được các báo, tạp chí trong và ngoài nước xuất bản.[3]

Ông qua đời lúc 11h 30 ngày 19 tháng 1 năm 2011 tại Bệnh viện Hữu nghị Hà Nội.

DaoTheTuan.jpg

Thực trạng Nông dân Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

  1. Thu nhập còn quá thấp;
  2. Giá đất nông nghiệp thấp (tài sản duy nhất của nông dân định giá quá thấp và không được bảo vệ);
  3. Ít được hưởng phúc lợi xã hội nhất so với các tầng lớp khác, nhất là về giáo dục, y tế;
  4. Sống trong điều kiện môi trường càng ngày càng ô nhiễm;
  5. Đã nghèo lại luôn bị nạn hàng giả, hàng kém chất lượng hoành hành;
  6. Thương mại không công bằng, người dân luôn bị ép giá;
  7. Thiếu các phương tiện, công cụ để giảm, thoát nghèo, như cơ sở hạ tầng nông thôn còn yếu kém, khó tiếp cận vốn, lao động trẻ khỏe xa rời nông nghiệp.[4]

Quản lý nhà nước[sửa | sửa mã nguồn]

Ruộng đất và lao động[sửa | sửa mã nguồn]

Tam nông[sửa | sửa mã nguồn]


ĐÁNH GIÁ[SỬA | SỬA MÃ NGUỒN]

PHONG TẶNG[SỬA | SỬA MÃ NGUỒN]

  • Huân chương Công trạng nông nghiệp và Huân chương cành cọ Hàn lâm của Pháp (1991);
  • Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học Nông nghiệp Liên Xô (1985);
  • Giải thưởng quốc tế René Dumont dành cho các nhà nông học các nước đang phát triển (2003);
  • Giải thưởng Hồ Chí Minh cho Công trình "Công nghệ sản xuất lúa ở ĐB sông Hồng";[6]
  • Anh hùng Lao động (9/2000);
  • Huân chương Bắc đẩu bội tinh (Tháng 7/2009, Chính phủ Pháp trao tặng);
  • Huân chương Hồ Chí Minh (2002).

https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%C3%A0o_Th%E1%BA%BF_Tu%E1%BA%A5n


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bùng nổ tranh chấp chung cư, dân xã hội đen xuất hiện


24/12/2018 -Tranh chấp chung cư tiếp tục căng thẳng trong năm 2018. Vấn đề này không chỉ xảy ra với chung cư mới bàn giao, mà thậm chí tranh chấp kéo dài nhiều năm vẫn chưa xử lý dứt điểm. Được biết, trong cuộc họp Hội nghị nhà chung cư ngày 13/5, 173 hộ dân tại chung cư Khang Gia Tân Hương đã biểu quyết 100% thống nhất: Đề nghị UBND TP.HCM chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra, khởi tố hình sự chủ đầu tư là Công ty Khang Gia, nếu công ty này cố tình chiếm dụng không bàn giao kinh phí bảo trì chung cư. Khách hàng vây Sở Xây dựng TP.HCM để cầu cứu: Ngày 27/11, gần 500 khách hàng mua căn hộ tại dự án nhà ở xã hội 35 Hồ Ngọc Lãm (quận Bình Tân, TP.HCM), đã mang băng rôn kéo tới trụ sở Sở Xây dựng TP.HCM, yêu cầu cơ quan chức năng vào cuộc xử lý việc chủ đầu tư và đơn vị liên kết phát triển dự án chậm bàn giao nhà.

Căng băng rôn cầu cứu, dân Topaz City bị tấn công
Báo cáo mới đây của Hiệp hội Bất động sản TP.HCM cho biết, tranh chấp xảy ra tại khoảng 100 chung cư, trong tổng số gần 1.000 chung cư tại thành phố. Có 34 vụ tranh chấp đang được Sở Xây dựng kiểm tra, xử lý. Trong đó, có những vụ tranh chấp gay gắt, kéo dài như tại Chung cư Khang Gia (quận Tân Phú), Chung cư 584 (quận Tân Phú), Chung cư Bảy Hiền (quận Tân Bình)... Cũng theo Hiệp hội, tranh chấp chủ yếu xoay quanh các vấn đề như: Thành lập Ban Quản trị chung cư; Bàn giao và quản lý, sử dụng Quỹ bảo trì chung cư; Chất lượng xây dựng chung cư; Tranh chấp phần sở hữu chung - sở hữu riêng, chỗ để xe; Chậm bàn giao căn hộ; Chậm làm "sổ đỏ" cho người mua căn hộ...

Cùng VietNamNet điểm lại những vụ tranh chấp nóng nhất TP.HCM trong năm qua.

Căng băng rôn cầu cứu, dân Topaz City bị tấn công

Chiều 3/11, cư dân khu chung cư Topaz City (đường Cao Lỗ, phường 4, quận 8) tập trung trong khuôn viên khu chung cư để yêu cầu chủ đầu tư ra đối thoại. Bất ngờ, một nhóm người được cho là xã hội đen xuất hiện. Trong đó, có nhiều phụ nữ bịt khẩu trang kín mặt, xông vào giật các băng rôn, biểu ngữ, dùng vòi nước, dép và gạch đá tấn công cư dân.


Được biết, chung cư Topaz City bắt đầu được bàn giao từ tháng 3/2017. Thời gian qua, cư dân ở đây phản ánh nhiều vấn đề còn tồn tại như: Hệ thống PCCC thường xuyên báo cháy giả nhưng không được xử lý, hạ tầng khu chung cư chưa hoàn thiện; chủ đầu tư chưa có động thái hay thông báo liên quan đến việc cấp chứng nhận chủ quyền cho cư dân; hội nghị nhà chung cư lần đầu để bầu ra ban quản trị vẫn chưa được tổ chức và đang có nhiều bất đồng giữa chủ đầu tư và cư dân trong việc lấy ý kiến thành lập ban quản trị...

Ngày 14/11, Văn phòng Chính phủ đã có Công văn truyền đạt ý kiến chỉ đạo của Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình, liên quan đến thông tin báo chí phản ánh, về vụ lùm xùm vừa xảy ra tại chung cư Topaz City. Theo đó, Phó Thủ tướng chỉ đạo UBND TP.HCM chỉ đạo các cơ quan chức năng xem xét nội dung phản ánh của báo chí, liên quan đến chung cư Topaz City, để có biện pháp xử lý theo quy định của pháp luật.

Nạn nhân tố chủ đầu tư La Bonita bán trùng căn hộ

Sáng 19/11, nhiều khách hàng mua căn hộ tại chung cư La Bonita (đường D2, quận Bình Thạnh, TP.HCM) đã kéo đến tòa nhà này, để căng băng rôn tố cáo chủ đầu tư là Công ty TNHH Bất động sản Nam Thị (Công ty Nam Thị) có dấu hiệu lừa đảo. Họ yêu cầu Công ty Nam Thị phải trả nhà, trả tiền và đền bù thiệt hại và những người làm sai phải bị xử lý…

Theo những khách hàng này, Công ty Nam Thị và bà Vũ Bảo Trinh đã tự ý bán trùng căn hộ tại chung cư La Bonita cho nhiều người. Theo thống kê của các nạn nhân, hiện đã có 24 căn hộ và tầng thương mại bị bán trùng cho nhiều người. Một số người dân còn bị các ngân hàng tố cáo với công an, do lúc mua đã thế chấp căn hộ để vay vốn, nay mất khả năng chi trả và nhà không được bàn giao.

Sau một hồi khách hàng “bao vây” chung cư, bà Trinh - người bị các khách hàng tố cáo, cũng xuất hiện. Cuộc tranh cãi giữa khách hàng và bà Trinh diễn ra một lúc thì lực lượng công an đã phải có mặt để giữ trật tự và yêu cầu hai bên đối thoại.

Trước đó, vào ngày 13/11, hàng chục khách hàng cũng đã kéo đến chung cư La Bonita, yêu cầu chủ đầu tư làm việc với họ về vấn đề trên, nhưng 2 bên không đi đến kết quả thống nhất. Trong lúc vụ việc chưa được giải quyết dứt điểm thì cổ đông cũ Công ty Nam Thị đã chuyển nhượng 100% cổ phần cho Công ty Angel Homes. Điều này khiến khách hàng lo ngại việc đòi quyền lợi, tài sản của họ tại La Bonita càng khó khăn hơn.


Nạn nhân tố chủ đầu tư La Bonita bán trùng căn hộ

Cư dân đề nghị khởi tố chủ đầu tư Khang Gia Tân Hương

Chung cư Khang Gia Tân Hương được đưa vào vận hành từ tháng 5/2014. Tuy nhiên, trong suốt quá trình thi công, Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển Địa ốc Khang Gia, chủ đầu tư dự án, có nhiều vi phạm như: Tăng diện tích tầng hầm; tự ý chia nhỏ diện tích căn hộ; xây dựng lấn chiếm khu vực công cộng như phòng sinh hoạt cộng đồng; chuyển nhượng căn hộ trái pháp luật…

Được biết, trong cuộc họp Hội nghị nhà chung cư ngày 13/5, 173 hộ dân tại chung cư Khang Gia Tân Hương đã biểu quyết 100% thống nhất: Đề nghị UBND TP.HCM chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra, khởi tố hình sự chủ đầu tư là Công ty Khang Gia, nếu công ty này cố tình chiếm dụng không bàn giao kinh phí bảo trì chung cư.

Mới đây, Công ty Khang Gia, có văn bản gửi Ban quản trị chung cư Khang Gia Tân Hương, với nội dung thừa nhận đã chậm trễ trong việc thanh toán tiền 2% phí bảo trì chung cư này, với số tiền khoảng 5,8 tỷ đồng. Do khó khăn nên Công ty Khang Gia xin thanh toán theo theo hình thức trả góp mỗi tháng 300 triệu đồng. Việc thanh toán bắt đầu từ cuối tháng 11/2018, cho tới khi thanh toán hết số tiền nêu trên.

Tuy nhiên Ban quản trị chung cư Khang Gia Tân Hương đã yêu cầu Công ty Khang Gia thanh toán khoản tiền trên trong 1 lần. Đồng thời, Ban quản trị chung cư Khang Gia Tân Hương cũng yêu cầu Công ty Khang Gia cung cấp bảng kê chi tiết các khoản thu chi, liên quan tới phí bảo trì tại chung cư này.


Khách hàng mua căn hộ tại dự án nhà ở xã hội 35 Hồ Ngọc Lãm căng băng rôn đòi nhà

Khách hàng vây Sở Xây dựng TP.HCM để cầu cứu

Ngày 27/11, gần 500 khách hàng mua căn hộ tại dự án nhà ở xã hội 35 Hồ Ngọc Lãm (quận Bình Tân, TP.HCM), đã mang băng rôn kéo tới trụ sở Sở Xây dựng TP.HCM, yêu cầu cơ quan chức năng vào cuộc xử lý việc chủ đầu tư và đơn vị liên kết phát triển dự án chậm bàn giao nhà.

Dự án này do Quỹ Phát triển nhà ở TP.HCM (HOF) làm chủ đầu tư và Công ty CP TV-TM-DV Địa ốc Hoàng Quân (Công ty Hoàng Quân) là đơn vị liên kết phát triển. Theo hợp đồng ký với một số khách hàng, thời gian bàn giao căn hộ là vào quý 2 năm 2017. Tuy nhiên đến nay, các khách hàng vẫn chưa được nhận nhà.

Tại buổi làm việc sau khi khách hàng căng băng rôn, ông Nguyễn Văn Danh, Phó giám đốc Sở Xây dựng TP.HCM, đề nghị cư dân nêu rõ nguyện vọng, kiến nghị gửi qua hòm thư điện tử của Sở Xây dựng và HOF. Sở Xây dựng TP.HCM cũng giao Thanh tra Sở Xây dựng kiểm tra, làm rõ các nội dung mà người dân phản ánh để xử lý theo quy định.

Trong một động thái khác, HOF và Công ty Hoàng Quân cam kết sẽ cố gắng hoàn thành căn hộ để cư dân vào ở trước ngày 31/1/2019. Nếu 2 tháng sau đó vẫn chưa bàn giao căn hộ hoàn thiện thì Công ty Hoàng Quân sẽ phải chịu phạt 5% trên tổng giá bán căn hộ. Chậm nhất đến ngày 31/12/2018, Công ty Hoàng Quân sẽ thanh toán cho cư dân tiền hỗ trợ thuê nhà và tiền lãi phạt.

Ban Bất động sản

http://vietnamnet.vn/vn/bat-dong-san/du-an/bung-no-tranh-chap-chung-cu-dan-xa-hoi-den-xuat-hien-496278.html?fbclid=IwAR1uyFil41gzi3Nbi6BZnZQ2PjZkLorExqxa1GRoHe823Db0AW8umDwcYVw


Phần nhận xét hiển thị trên trang