Xứ Đoài mây trắng bay..

Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Xứ Đoài mây trắng bay..

Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

Nguyễn Hoàng Đức : Truyện Kiều là thứ hàng nhái, và đám nhà quê bâu xâu


Bác Đức đã nói rất rõ rằng: "Thơ và Truyện Kiều là phát sinh trong đám mù chữ và ít học". Bác cũng đã nói: "Truyện Kiều là chiếc cọc tre để đám ốc vặn lạc hậu bu vào hát hợp ca. Nhưng tiếc thay làm gì biết hòa âm mà hát bè?!".

Chỉ là chép từ bên Fb của bác Nguyễn Hoàng Đức về bên này thôi.

Chép dần dần.


---


.

3.
Paul Nguyễn Hoàng Đức
14 giờ · 
TRẢ LỜI ANH KIM SA TRUNG VỀ TRUYỆN KIỀU
Paul Nguyễn Hoàng Đức

- Anh Kim Sa Trung là người đầu tiên viết bài phản biện tôi dài hơn 300 chữ. Đó là điều tôi tôn trọng và cám ơn anh. Sau đây, tôi cũng xin phản biện anh. Bài viết của anh nói chung rất giầu cảm tính và thông tin, quanh co biện hộ cho Nguyễn Du tài cán bậc nhất nhân loại… Anh KST viết đại ý: văn hiến là thứ nhân loại có thể dùng chung… Tôi xin nói thế này: ngày nay thế giới thực hiện việc cấp bằng sở hữu bản quyền. Tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du thời mông muội được bỏ lơ, còn bây giờ chắc chắn nó không được chấp nhận là “tác phẩm sáng tác” thậm chí còn bị phạt vì lấy nguyên cốt truyện và nhiều câu thơ Đường. Chúng ta là những con người của thời văn minh, chúng ta nhất định phải sống theo tiêu chí văn minh. Chứ không thể dùng những lời biện hộ vòng vo để chui lọt tác phẩm của mình!
- Nhà thơ Nguyễn Thế Duyên viết rằng: để bình giá tác phẩm văn thơ chúng ta nên có tinh thần yêu nước, yêu quê hương dân tộc. Tôi xin tặng anh một câu thế này “Vô sỉ bất thành nhân!”
- Nhà thơ Ba Nguyên chỉ comment, nhưng ý rất hay: Ở Trung Quốc người ta còn đạp bằng Khổng Tử, chứ Nguyễn Du ở Việt Nam thì đã là cái gì mà không dám phản biện?
Cám ơn tất cả các bạn đã bình thiện chí những bài viết của tôi về Truyện Kiều!
Paul Đức 02/12/2018
Sau đây xin các bạn đọc bài của anh Kim Sa Trung!
NGUYỄN DU và TRUYỆN KIỀU
( Trao đổi cùng Nguyễn Hoàng Đúc)
Có thể nói trong tất cả những điều "Thượng Đế" ban phát cho loài người thì việc ban phát nhân tài luôn được coi là ban phát bủn xỉn nhất. Lớn và đông dân như Trung Quốc điểm lại cả hơn nghìn năm nay cũng chưa có nổi một người thứ hai có thể so sánh với Đương Thái Tôn(Lý Thế Dân) hay sự sàng lọc thường xuyên với sự sáng suốt của hàng trăm triệu con người văn minh dân chủ của Hoa Kỳ mấy trăm năm vẫn không tìm nổi một vị Tổng Thống có thể đặt ngang hàng cùng A. Lincol... tần xuất xuất hiện của họ chúng ta không thể đoán định được. Gơt của người Đức, Đôt của ngưòi Nga, Homer của người Hy Lạp, Vangoc của Hà Lan... có lẽ còn rất lâu( nếu không muốn nói là không bao giờ) mới có thể xuất hiện lại. 
Tôi vẫn nghĩ một dân tộc nhỏ bé như Việt Nam ta lại có thể xuất hiện một Trần Hưng Đạo,một Nguyễn Trãi hay một Nguyễn Du thì quả là chúng ta đã quá nhiều hạnh phúc. Bởi các đấng bậc cỡ như vậy họ đến với chúng ta giống như để thực hiện một sứ mệnh riêng biệt và lặng lẽ rồi ra đi cũng chẳng ồn ào nhưng những di sản của họ thì còn lại đời đời giành cho chúng ta thụ hưởng. Chúng ta cần trân trọng và biết ơn họ giống như lòng biết ơn và kính trọng ân sủng của Thượng Đế đã ban phát họ cho ta.
Quay trở lại Nguyễn Du và Truyện Kiều. Cách đây 30 năm Nguyễn Huy Thiệp (NHT) đã đưa ra những nhận xét tương tự như NHĐ khi trong truyện Phẩm Tiết NHT gọi TK là sản phẩm bị "cưỡng hiếp văn hóa" hay xấc xược hơn như trong Vàng Lửa NHT "đặt" vào miệng Vua Gia Long để xúc phạm ND:"... Trẫm có biết, bố nó là N, anh nó là K...". Tôi đã theo dõi và thấy có vẻ như NHT ngay sau đó đã nhận ra sự thái quá của mình nên dừng lại. Rõ thật măy mắn cho anh. Đến bây giờ lại là NHĐ thô bạo hơn, đa ngôn hơn và đáng tiếc là các lập luận lại hời hợt thiếu tư duy hơn, nông nổi võ đoán hơn thì quả thật tôi không thể không lên tiếng. Mà cũng là vì tôi luôn hy vọng vào NHĐ, luôn tin rằng anh ta là "một trong những trí thức hiếm hoi hiện nay có đủ những phẩm chất của một người tiên phong khai phóng". Tuy vậy việc nào ra việc ấy. 
Cần phải nói thẳng : từ khi có Truyện Kiều thì mọi người VN kể cả từ những người cùng hay gần thời với ND tới nay, dù ở quốc nội hay hải ngoại, đã là người biết và nói tiếng Việt đều mặc nhiên coi đó là kiệt tác số 1. Vài lời chê bai lẻ tẻ của các cụ như Ngô Đức Kế, Trần Quý Cáp... chẳng qua cũng chỉ xuất phát từ chỗ những người khen TK hết lời lại là những người bị các cụ " ghét" do trái lập trường quan điểm về chính trị với các cụ như Cụ Phạm Quỳnh hay Trương Vĩnh Ký... mà thôi. Ngay cả cái lý bị chê cũng rất yếu ớt:" là dâm thư", tục tĩu. Nhưng thử hỏi khi viết về việc Mã Giám Sinh chiếm đoạt Kiều thì:" tiếc cho một đóa trà mi/ con ong đã tỏ đường đi lối về" thì liệu có ai viết về điều tục lại có thể thanh, nhã đến vậy không? Làm gì có chuyện " dâm".Chừng ấy thôi cũng đủ thấy thật ra ngay cả những lời chê đầy chung chung cũng là lối nói lấy được. 
Trả lời Nguyễn Hoàng Đức :
1/. Nói TK là dựa theo cốt truyện KVKT của TTTN chỉ là lối nói của những người hời hợt cảm tính. Tất cả những người có điều kiện tiếp xúc được nguyên bản cách trực tiếp, thậm chí gián tiếp( như tôi) đều dễ dàng thấy ngay là KVKT của TTTN thật sự chỉ là thứ tác phẩm mang tính ghi chép tự sự quá tầm thường, xếp cho là "hạng ba" trong một nền văn học có bề dày cỡ TQ đã là rất khó hiểu. Sòng phẳng phải xếp hạng bét, có cũng được mà không có cũng đươc. Cái may, cái duyên của KVKT lại chính là nó được gặp bậc thiên tài văn học ND, được ông để mắt tới, dùng làm phương tiện thể hiện tư tưởng của ông ( trong TK). Thế là từ một ghi chép tầm phào thoắt một cái sáng lòa được nâng lên hàng " thuyết". Tôi nhắc lại TK ( ban đầu ND đặt là Đoạn Trường Tân Thanh) là một tác phẩm xuyên suốt từ đầu đến cuối tất cả tinh thần, tư tưởng cốt lõi của Phật Giáo, đôi chỗ xen lẫn Đạo Giáo. Từ tài mệnh, luân hồi,quả báo thiện phúc, từ bi hỷ xả... và được thể hiện bằng thứ ngôn ngữ cô đọng mang triết lý nhân sinh dày đặc trong khi nguyên bản KVKT của TTTN chỉ là những ghi chép kể lể vô hồn cỡ cầm bút như tôi (nói không ngoa) cũng không bao giờ có thể cho ra mắt những tác phẩm quá tầm thường như vậy. Do vậy chỉ có thể nói chính ND đã sử dụng KVKT của TTTN làm phương tiên, làm nguồn cảm hứng để sáng tạo lên một kiệt tác văn học bằng Tiếng Việt chứ không một ai kể cả những người táo gan nhất dám lu loa điều ND đã chuyển ngữ KVKT thành TK. Mà cũng phải thành thật mà nói rằng nếu không có TK của ND chắc chắn chẳng mấy ai lục lại KVKT của TTTN. Nó sẽ mãi mãi chỉ là thứ tàng thư bụi phủ.
2/. Tôi không biết cái gọi là " hội thảo" của cái gọi là " hội Nhà Văn Trung Quốc" thế nào nhưng tôi nói điều này bạn NHĐ cứ tin đi thế giới người đọc không bao giờ kém cỏi đến mức họ để cho người viết dắt mũi. Họ là số đông, nhiều đẳng cấp phán xét mổ xẻ ở nhiều góc nhìn nhận thức. Vài cái anh gọi là hội nhà văn quê hương AQ không thể lừa họ được đâu. Thế giới hiện nay chỉ biết đến và khâm phục ND với TK mà chẳng ai để ý đến KVKT và TTTN mặc dù chính ND chứ không phải ai khác luôn thừa nhận rằng viết lại từ một cuốn sách ngẫu nhiên ông có được cái câu chuyện từ năm "Gia Tĩnh Triều Minh" bằng thứ" lời quê chắp nhặt dông dài " Tiếng Việt. Tôi cứ nghĩ có lẽ vì TK đã được thế giới người đọc đề cao, hâm mộ( cũng đúng mức thôi) đã chọc tức và khơi dậy lòng "ố nhân thắng kỷ" của đám người cầm bút thiếu tài thừa kiêu ngạo của đất nước tỷ dân để họ dở trò thấp hèn bày đặt hội thảo mà thôi. Nhưng thói đời, với các phẩm giá đích thực thì dìm tức chính là nâng vậy. Chẳng qua cũng chỉ là háo danh, tự sướng. Là thủ dâm văn hóa hóa thôi để ý đến những thứ ấy làm gì?
3/. Với các điển tích, điển cố hay các câu thơ đường được dịch và sử dụng trong TK thực ra chỉ là thể hiện của sự giao lưu hay hòa đồng , quảng bá văn hóa, là tập quán thường có của hai người hàng xóm từng dùng chung kinh sách văn tự. Đó là điều bình thường, tự nhiên, dễ hiểu. Đã là văn hiến thì đều là của chung toàn nhân loại làm gì có chuyện anh A hay anh B dùng thì tốt còn anh C hay anh D dùng lại là xấu, là thuổng, là đạo. Lập luận như vậy có đáng được để cho ta chấp nhận hay không tôi tin rằng NHĐ sẽ tự nhìn thấy điều này nếu anh tĩnh tâm và sòng phẳng. Đấy là chưa nói đến việc ND lại thể hiện tài hoa ở mức phi thường trong mọi trường hợp dịch hay sử dụng. Kiểu như" cỏ non xanh rợn chân trời/ cành lê trắng điểm một vài bông hoa" hay" hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" chẳng hạn. Chuyển ngữ mà giữ được nguyên nghĩa gốc lại hay hơn, uyển chuyển thi vị hơn cả gốc thì còn gì bằng. Thôi thì cứ từ ta suy ra người một chút. Nếu là tôi được ai dịch ( một câu thôi) hay trích (một chữ thôi), nhắc đến tên thôi đã đủ để tôi lâng lâng trong cái cảm giác mình được để mắt tới, được quảng bá tên tuổi. Nhất là người nhắc đến tôi lại có chút danh tiếng nữa thì ôi thôi thật là hạnh phúc ngập tràn. Tiếp thu, chọn lọc, nâng cao trong tri thức là việc không chỉ "nên" mà là việc "cần" làm, đáng để ghi công. Khổng Tử san định Kinh Thi, soạn văn ngôn kinh dịch rồi được gọi là Thánh Thi ,Thánh Dịch. Trình Di đề truyện, giảng kinh dịch được nho gia ghép tên thành cửa Khổng sân Trình. Vậy dịch thơ đường như ND trong TK( tuy chỉ chừng chục câu) nhưng toàn là tuyệt bút, gọi là Thánh Thơ Đường cũng đáng sao lại đòi chê bai dè bỉu.
4/. Tôi không hiểu tại sao, căn cứ vào đâu NHĐ cho rằng chỉ có thể thơ song thất lục bát mới làm lên trường thi có sức biểu cảm mạnh rồi gán cho người Việt mà đại diện là văn hào ND thuổng của người tàu về biến tướng èo uột vì thể chất yếu đuối thành thơ lục bát. Có lẽ NHĐ chưa từng đọc ND, đọc TK một cách nghiêm túc chăng? Nếu chưa, xin mời anh đọc lại ND trên hai bản: 1/ tất nhiên là TK. 2/ Văn Tế Thập Loại Chúng Sinh. Và nếu có thể hơn, đọc thêm một vài tác phẩm trước cả ND trong nền văn học nước nhà như Cung Oán Ngâm Khúc( Nguyễn Gia Thiều) hay Chinh Phụ Ngâm( Đoàn Thị Điểm)... tôi tin rằng anh sẽ nhận ra ngay mình tùy tiện võ đoán thế nào.
( còn nữa)
https://www.facebook.com/paulnguyenhoangduc/posts/2166269553630186



2.
CHỈ YÊU TRUYỆN KIỀU MÀ KHÔNG BIẾT SUY LÝ CỨNG DÂN TỘC VIỆT MÃI MÃI YẾU HÈN 

(Bài kết )

Paul Nguyễn Hoàng Đức
1- Ngôn ngữ thơ không bao giờ biến thành văn bản của Hiến pháp. Mà không có hiến pháp không thể có quốc gia. Ngôn ngữ Lập hiến cũng như pháp luật bao giờ cũng bằng văn xuôi. Nếu chỉ yêu thơ, tức lới lơ đọc vui vầy, thì không bao giờ một ngôi làng hay nhiều ngôi làng tập hợp lại cùng những lệ làng rời rạc, trở thành thành quốc gia cả?! Vì vậy không có hiến pháp bằng văn xuôi thì chúng ta chỉ là đám thiểu năng bán khai mọi rợ trong rừng rú?!
Các câu danh ngôn, châm ngôn hay thánh ngôn cũng không bao giờ bằng thơ, vì chúng có mặt như “mệnh lệnh cách” để mọi người thực hiện nên không thể ẻo lả như thơ!
Càng có học, càng biết đọc chữ, thì con người càng cầm sách đọc mà xa rời thứ thơ mù chữ thuộc lòng!
Một dân tộc không có tư duy cứng, lý luận thì không bao giờ thành cường quốc, trái lại chỉ là thứ dặt dẹo lả lơi, sống bằng cảm xúc hưởng thụ vần vèo ít học của nô tài. Chính Tổng bí thư Lê Duẩn cũng ý thức được về điều này khi ông muốn trở thành lãnh tụ của lý thuyết với cuốn “Dưới lá cờ…” và ông mời triết gia Trần Đức Thảo đến để hỏi về lập luận phần cứng. Lịch sử của Trung Hoa mới cũng chỉ ló rạng khi Tôn Trung Sơn viết “Chủ nghĩa Tam dân” bằng văn xuôi. Vì thế, khi bàn về Truyện Kiều của Nguyễn Du, không phải chúng ta chê ông, mà là chê một thói quen dễ dãi cảm xúc sụt sùi của thứ quê mùa vô học, không bao giờ muốn tiến bộ để đưa đất nước thành cường quốc. Vì thế mà đám hà hít xiển dương Truyện Kiều là tinh hoa chói lọi vài thế kỷ… chắc chắn cũng là những hạng người bất tài lạc hậu nhất (riêng về thơ, tôi xin thách tất cả bọn họ, còn lý luận về thơ, chỉ trong ba ngày tôi đã xảy họ ra khỏi sàng).
Nước Việt chỉ có vài áng văn xuôi như “Hịch Tướng sĩ”, tiểu thuyết vừa “Hoàng Lê nhất thống chí”, nhà thơ Tản Đà đã đi tiên phong trong lĩnh vực văn xuôi khi bắt tay vào viết những mẩu ngắn. Chúng ta ca ngợi Truyện Kiều, nó là áng văn rất hay, nhưng đó là thói quen khi còn mù chữ. Giờ chúng ta có nhiệm vụ phải tạo ra truyền thống mới là biết đọc những văn bản cứng bằng chữ?!
2- Lười biếng: Người Tàu và người Việt theo đuôi rất thích Nhàn, có câu danh ngôn: Sống trăm năm, được nửa tháng thanh nhàn là tiên. Lãnh Tụ Tôn Trung Sơn phân tích, người Tàu xưa rất thích Nhàn, nên mới để móng tay dài để khoe mình Nhàn (người Việt cũng theo đuôi vậy). Nhàn là lẽ sống, mà xét cho cùng Nhàn cũng là Lười. Lười biếng và nhàn hạ cũng là lẽ sống tránh nắng tránh mưa của tiểu nông, đến độ theo triết gia Pháp, người nghiên cứu hàng đầu về Trung Quốc đã vạch ra: người Hoa sống nhạt để không để lộ mình là ai. Trong các loại hình nghệ thuật làm thơ là nhàn và lười nhất. Nếu tiểu thuyết viết trong vài năm thì thơ đoản ca viết trong một đêm, riêng Tào Thực ở Tàu viết bài thơ chỉ trong bảy bước chân… Vì quá nhàn và quá lười nên đa số dân ít chữ chỉ thích và chỉ có thể làm thơ?! Cho đến lúc này, dân yêu Truyện Kiều chưa có ai dám bỏ công và cả gan đếm xem Truyện Kiều có bao câu hay, mà chủ yếu còm mấy câu loanh quanh nhì nhằng. Đó hiển nhiên là sự lười biếng và hèn nhát kinh khủng.
3- Mới hôm qua, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Phó chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam vừa viết bài: chỉ riêng Hà Nội và khu vực lân cận đã có 600 câu lạc bộ thơ. Những CLB này đều muốn xin HNV chính thức ra mắt mà không được chấp nhận. Có một câu lạc bộ ở ngay Hà Đông yết bảng to tướng: “Câu lạc bộ thơ X, bên trên đề Hội Nhà Văn Việt Nam”. Điều đó chứng tỏ cái gì? Là: tham quyền, tham vào tổ chức lớn, ăn gian danh vọng của tổ chức. Thích làm thơ cần gì phải có hội hay câu lạc bộ? Than ôi vì ốm yếu quá mà cần đám đông! Xong lại ốm yếu quá nên cần danh xưng tổ chức nhà nước. Và vốn ít quá nên thường xuyên “đạo văn” kể cả những người danh tiếng bậc nhất cũng thuổng chỗ nọ chỗ kia, mà dân làng văn nói: nhiều khi cả nể quá nhưng đành im tiếng không muốn bóc mẽ.Vì có truyền thống ăn cắp nhiều nhất thế giới nghĩa đen, rồi đạo văn nghĩa bóng nên nhiều tác giả Việt rất bao dung cho việc đạo văn của người khác. Hoàng đế Napoleon nói: “Quá khoan dung với tội lỗi, là đồng tình với tội lỗi.”
Quốc gia ta ngày nay hèn yếu thế này, lý do chính thức về mặt tinh thần và văn hóa là vì chúng ta chỉ biết yêu thơ và lấy Truyện Kiều là khuôn vàng thước ngọc bất khả vượt qua. Tôi đồng ý rằng: Truyện Kiều có giá trị văn hóa cao trong nền văn thơ Việt nhưng tôi luôn chống lại, đó là một bóng mát xum xuê để đám tư duy âm lịch chủ yếu là ít học ẩn nấp cũng như đề cao coi đó như lá chắn cho mấy vần thơ lèo tèo lười biếng của mình. Cho đến lúc này, lời thách viết một tiểu luận 300 chữ của tôi vẫn là đỉnh Chô-mô-lung-ma so với đám hà hít câu vần?!
Paul Đức 01/12/2018
https://www.facebook.com/paulnguyenhoangduc/posts/2165720747018400



1.
Paul Nguyễn Hoàng Đức 

30 tháng 11 lúc 10:49 · 
THƠ VÀ TRUYỆN KIỀU PHÁT SINH TRONG GIỚI MÙ CHỮ VÀ ÍT HỌC
Paul Nguyễn Hoàng Đức
Trước hết tôi cũng là nhà thơ chuyên nghiệp với số lượng và chất lượng hàng đầu: 5 trường ca có nhân vật, một tập thơ lẻ, và hàng trăm bài tiểu luận về thơ (nếu bạn nào thấy không thỏa đáng thì xin đề cử và ứng cử ở Việt Nam có người hơn tôi?!)
Từ Tây chí Đông, thơ mở màn giành cho người mù chữ. Ở phương Tây, chữ nghĩa ngày xưa viết trên da thuộc, nghĩa là rất đắt, chỉ có vua chúa và nhà giầu nứt đố đổ vách đủ tiền mua sách bằng da. Ngay cả ngày nay, một cuốn sách bọc có hai trang bìa bằng da đã cực đắt. Vì sách bằng da đắt thế nên xuất hiện vô số những kẻ ngâm thơ rong… có tài như Homer thì ngâm trường ca như Iliad và Odyssey, còn đám bất tài thì như triết gia Aristote viết là bọn ngâm đoản ca ngoài chợ. Thơ đoản ca ngày đó bị khinh bị tuyết đối, chỉ hơn đám ăn mày. Giá trị văn hóa cao nhất là các vở bi kịch giành cho đàn ông, hài kịch giành cho đàn bà trẻ nhỏ, được nhà nước Hy Lạp phát vé mỗi tối, còn không bao giờ có sân khấu cho nhà thơ, nên đám đoản ca thường đứng chầu hẫu bên đường đến sân khấu hay sân vận động…
Người Tàu cũng cự kỳ khinh bỉ thơ đoản ca, nó được gọi là “tức cảnh sinh tình” – tức là tiện đâu làm đấy. Sách của Tàu là đất nung hay thẻ tre nói chung rất đắt và kỳ công, nên có những người đi kể chuyện rong các bộ Thủy Hử, Tam Quốc cho người mù chữ nghe. Còn câu đối là thứ đám mù chữ nghe xong gật gù phải xin chữ về treo trong nhà…
Truyện Kiều của Nguyễn Du cũng vậy, được phát sinh giữa vô vàn nông dân mù chữ, đến đầu thế kỷ 20, mà người Việt còn phải điểm chỉ dấu tay, đủ hiểu số mù chữ đông cỡ nào?! Nhà của người Việt thường giống như lều, một gian hai trái, kéo dài ra là 3 gian 2 trái, đến chùa lớn ở Hà Nội là trăm gian cũng chỉ là những gian nối kéo dài… Vì thế tính cấu trúc của người Việt cực kỳ yếu. Đấy là một logic về tất cả các mặt, xương cốt yếu, thì hệ thần kinh yếu, dẫn đến lý trí yếu, nên không thể sáng tác ra cốt truyện… Việc người Việt phải dùng đến tất cả các cốt truyện kinh điển của Tàu là một bằng chứng, như: Lưu Bình – Dương Lễ, Phạm Tải - Ngọc Hoa, Tống Trân – Cúc Hoa, Lục Vân Tiên… rồi Kim Vân Kiều Truyện của Thanh Tâm Tài Nhân…
Hình thức thơ chính là để dễ đọc dễ nhớ giành cho người mù chữ. Không có cốt truyện, lại có Truyện Kiều ngâm nga quả là liều thuốc quí hiếm cho mặc cảm mù chữ. Mặc cảm mù chữ là một mặc cảm lớn bậc nhất của lịch sử. Những người già tập thể dục ở Trung Quốc sáng tập thể dục dùng gậy vẽ chữ xuống đất, chính là mặc cảm mù chữ. Việc vua chúa Tàu dựng một bảng chữ to tướng sau ngai vàng cũng là mặc cảm khoe chữ. Còn phương ngôn hiện đại của bậc cha mẹ Tàu là: “Không học không thành người được!” chính là mặc cảm mù chữ.
Truyện Kiều hàng nhái của Nguyễn Du rõ ràng đã đóng vai bảo bối cho mặc cảm mù chữ, quê mùa vô học, vậy mà đọc vanh vách Truyện Kiều khiến người ta và con cháu lác mắt chẳng phải không có chữ mà vẫn giống người có học sao?!
Ngôn ngữ là trí tuệ! (đó là bất khả cãi). Tất cả những lời nói và viết đều bị người ta bẻ lại: điều đó có thật hay có lý không? Nhưng không ai đi vặn vẹo một nhà thơ về trí tuệ cả, điều đó có 2 lý do:
1- Thơ là lĩnh vực tưởng tượng, không nên tra xét trí tuệ.
2- Trí tuệ của loại đoản ca có được bao nhiêu mà vặn vẹo.
Người Việt gọi thơ và nhà thơ là: “thơ thẩn”, tức cũng muốn nói chấp gì đám ngớ ngẩn lẩn thẩn làm thơ.

Trong thực tế, người nhà quê mù chữ nhiều nhất và cũng mang tính xấu nhiều nhất. Khổng Tử nói: “Hương nguyện đức chi tặc giã” – tức nhà quê là hại đức. Người Tầu thường xuyên mắng nhà quê rằng: “Đồ quê mùa cục súc, bỉ ổi, thô lỗ…” Hình ảnh quê mùa bản năng, tham lam, xấu tính chính là Trư Bát Giới đã được văn học Trung Quốc dựng lên…
Người Việt cũng giống các chuyên gia thế giới đánh giá rằng: “Nhà giầu nhà quê không bằng ngồi lê thành thị!” Tại sao? Vì chỉ có mật độ của thành thị mới có thể tiếp cận nền văn minh.
Nước ta xưa nay vẫn là tam nông. Tiểu nông là đông nhất, cũng đóng góp nhiều người mù chữ nhất. Từ đó cũng đóng góp nhiều người làm thơ và yêu thơ nhất, những thứ hát xẩm xoan chẳng từ lục bát ra là gì?! Con số nhà thơ chính thức chỉ xếp sau con số nông dân?! Số này cũng lạc hậu và thải ra nhiều tính xấu cho xã hội nhất như ích kỷ, đố kỵ, hiệu ứng bày đàn, đạo văn, mới đây trong cuộc thi thơ tại Đồng bằng sông Cửu Long phát hiện hơn 40% đạo văn, chuyện số này ca tụng việc đạo cốt Tàu của Nguyễn Du chẳng qua cũng có phần biện hộ cho tính ăn cắp nhiều nhất thế giới của người Việt mà thôi?!
Đã là tiểu nông mù chữ vô văn hóa thì xấu xa đủ trò, bời vì họ cũng là những nô tài không thể có danh dự và bổn phận lớn?! Trước hết họ thường xó máy hèn hạ nhũn như con chi chi, sau lại gàn dở láo khét để phản thùng tư chất nô tài, chẳng hạn họ đã từng khoe cái gì cũng nhât thế giới như: Kinh Dịch là của Việt Nam, người Hoa từ Việt Nam phát triển ra, Việt Nam là nhân lõi của thế giới vì Việt Nam giỏi nông nghiệp nhất mà thế giới mở màn bằng nông nghiệp, khoe thế khác gì con ếch bảo: vì tôi không có đuôi, nên tôi là ông tổ của loài người?!
Việc bàn về Nguyễn Du, đòi hỏi phải có chuyên môn, nhưng nhiều thứ ruồi muỗi kém cỏi thuộc giới mù chữ và ít học lại cho rằng: đây là bữa tiệc sơn hào hải vị về danh vọng, nên lê la đến để cầu tí danh thừa. Việc có một cô mẫu giáo đòi chỉ bảo cho tôi, và những anh chàng bảo tôi không có luận điểm gì, vì mọi thứ tôi tự nói ra… thật là thiểu năng hết chỗ nói, tôi không nói cái của tôi thì sỏi đá nói à?! Đó cũng là cái xấu của thói tiểu nông nô tài…
Ở Việt Nam, đi qua bất kể làng nào, để gặp một kỹ sư thiên khó vạn nan, nhưng để gặp mươi anh hát xẩm hát xoan là có ngay, đó là thơ nghiệp dư nhà quê đấy. Điều đó chứng tỏ giới làm thơ, yêu thơ, hà hít thơ, chầu rìa quanh thơ kiếm tí danh thừa, kể cả lê la vào cung điện nhà quê hàng chế của Truyện Kiều là những người ít học và thiểu năng bậc nhất. Điều này thì nhà phê bình Hoài Thanh đã nói từ đầu thế kỷ 20: cái học kiểu Tàu chỉ biến con người thành những cái máy đúc hàng vạn bài thơ dở.
Còn tôi xin nói thật, tôi nhìn đám học kiểu Tàu, âm lịch, ăn nói lằng nhằng nước đôi, rồi thơ phú đoản câu… tôi đều thấy họ có vẻ âm u, cố chấp, đần đần… Bây giờ tôi muốn xin thách đấu thơ với Nguyễn Du cả bài ngắn lẫn thơ dài, có vị nào dám chính thức đứng ra làm trọng tài không? Thực ra điều này tôi cũng chẳng dũng cảm gì: hồi Thơ Mới, đã có người thách đấu, nhưng đám âm lịch Tàu học im như thóc đâu có dám thò mặt ra?!
Paul Đức 30/11/2018
https://www.facebook.com/paulnguyenhoangduc/posts/2164985233758618
.


Phần nhận xét hiển thị trên trang
Người đăng: Unknown vào lúc 01:05 Không có nhận xét nào:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thấy gì từ hội thảo quốc tế về chính sách tài chính phát triển đặc khu kinh tế?


Nguyễn Trang Nhung 

2018-12-01 Hội thảo cho thấy tính hồ đồ khi một trong các diễn giả của nó, ông Tiến, đã mạnh miệng phát biểu rằng “Chúng ta ở đây không ai băn khoăn chuyện có cần phát triển các đặc khu kinh tế hay không. Chắc chắn là có. Tôi nghĩ rằng 100% chúng ta, mỗi cá nhân chúng ta ngồi đây không đặt ra câu hỏi là có cần phát triển các đặc khu kinh tế hay không, bởi vì điều đấy là cần thiết, cần thiết trong bối cảnh hiện nay, trong bối cảnh của Việt Nam và phù hợp với xu hướng chung của thế giới. Câu hỏi chỉ là làm thế nào, chứ không phải là có làm hay không.”

Vịnh Hạ Long nơi có sân bay Vân Đồn
Sáng ngày 29/11, hội thảo quốc tế "Chính sách tài chính phát triển đặc khu kinh tế: Kinh nghiệm quốc tế và bài học cho Việt Nam" do Trường Bồi dưỡng Cán bộ Tài chính (thuộc Bộ Tài chính) tổ chức đã diễn ra tại khách sạn Ramana, Quận 3, TP. Hồ Chí Minh. Hội thảo có sự góp mặt của các chuyên gia từ các Bộ, ngành có liên quan của Việt Nam và Trung Quốc cùng các cá nhân, tổ chức khác. Nội dung chính của hội thảo bao gồm 4 tham luận của 2 diễn giả từ Việt Nam và 2 diễn giả từ Trung Quốc:

1. “Thực trạng phát triển đặc khu kinh tế ở Việt Nam và hàm ý chính sách”, PGS. TS. Đào Ngọc Tiến, Viện Kinh tế và Thương mại Quốc tế, Đại học Ngoại thương

2. “Mô hình phát triển và các chính sách tài chính cho phát triển các đặc khu kinh tế của Trung Quốc”, TS. Trương Ngọc Đán, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Khoa học Tài chính Trung Quốc

3. “Chính sách tín dụng đối với đặc khu kinh tế”, TS. Phạm Ngọc Đỉnh, Nghiên cứu viên cao cấp (hạng 1) Viện Khoa học Xã hội Vùng Nam bộ thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam

4. “Cơ chế thuế ưu đãi của Trung Quốc nhằm thu hút nhà đầu tư nước ngoài đối với các đặc khu kinh tế”, TS. Liu Zuo, Phó Chủ tịch Hiệp hội Nghiên cứu Luật Tài chính và Thuế, Hiệp hội Luật Trung Quốc, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Thuế, Tổng cục Thuế Trung Quốc.


Hội thảo "Chính sách tài chính đối với đặc khu kinh tế" (tên rút gọn) Blog Nguyễn Trang Nhung

Nhìn chung, hội thảo với các tham luận kể trên thiếu các yếu tố cần thiết để thực sự đạt được mục tiêu như nó tuyên bố là chia sẻ kinh nghiệm quốc tế và rút ra bài học cho Việt Nam. Cụ thể là:

Nó không đủ tính bao quát như tên gọi của nó (về “kinh nghiệm quốc tế”) khi chủ yếu đưa ra kinh nghiệm từ các đặc khu kinh tế của Trung Quốc và các khu kinh tế hiện có của Việt Nam.

Nó không đủ tính khách quan như nên có khi chủ yếu xem xét kinh nghiệm thành công mặc dù các nghiên cứu về các đặc khu kinh tế trên thế giới cho thấy tỷ lệ thành công không hơn tỷ lệ thất bại.

Nó cho thấy tính hồ đồ khi một trong các diễn giả của nó, ông Tiến, đã mạnh miệng phát biểu rằng “Chúng ta ở đây không ai băn khoăn chuyện có cần phát triển các đặc khu kinh tế hay không. Chắc chắn là có. Tôi nghĩ rằng 100% chúng ta, mỗi cá nhân chúng ta ngồi đây không đặt ra câu hỏi là có cần phát triển các đặc khu kinh tế hay không, bởi vì điều đấy là cần thiết, cần thiết trong bối cảnh hiện nay, trong bối cảnh của Việt Nam và phù hợp với xu hướng chung của thế giới. Câu hỏi chỉ là làm thế nào, chứ không phải là có làm hay không.”

Nó cho thấy tính mơ hồ khi ngay một chuyên gia như ông Tiến không chỉ ra được một bộ tiêu chí cụ thể để xác định sự thành công hay thất bại của các đặc khu kinh tế trong tương lai (nếu có). 


Trả lời câu hỏi của người viết về một bộ tiêu chí như vậy, sau khi kể đến mục tiêu tăng trưởng và mối liên kết của các đặc khu kinh tế với các vùng lân cận, ông Tiến nói thêm rằng để có một bộ tiêu chí thì “có lẽ chúng ta còn phải có một vài hội thảo tiếp theo, còn bây giờ không thể trả lời được câu hỏi là đánh giá sự thành công bằng những tiêu chí nào”.

Và, cho dù hội thảo có mục tiêu thực sự là gì, nó đã tái khẳng định ý chí thực hiện dự án đặc khu kinh tế của chính phủ, khi thể hiện rằng công tác chuẩn bị cho dự án vẫn đang được xúc tiến.


Phần nhận xét hiển thị trên trang
Người đăng: Unknown vào lúc 00:59 Không có nhận xét nào:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

A Phòng và… tượng đài





Phạm Lưu Vũ
3-12-2018

Tần Thủy hoàng đế chết trong lúc đang xây dựng cung A Phòng. Tần Nhị thế lên ngôi, vẫn tiếp tục cho xây dựng cung A Phòng, mặc dù việc đó góp phần làm nản lòng dân và kiệt quệ nước Tần…

Lý luận của Tần Nhị thế hết sức đơn giản và… khốn nạn như sau: “Nếu bãi bỏ việc đó (xây dựng cung A Phòng), thì khác nào chứng tỏ cái sai của tiên đế (trỏ Tần Thủy hoàng)…”

Ông Tố Hữu sau khi làm một kẻ đao phủ về văn hóa, hoàn thành việc bức hại hàng loạt nhân tài của đất nước, bóng đen lù lù khủng khiếp một thời của ông, khiến nhiều đời sau còn phải rùng mình, và lịch sử chắc chắn sẽ nguyền rủa, thì ông lại chuyển sang làm một khủng đại gian thần, tiêu diệt những quy luật phát triển của nền kinh tế, khiến cho đất nước lao đao, đẩy bao nhiêu số phận vào kiếp sống khốn cùng…

Ông chết, gia đình ông buộc phải trả lại nhà công vụ ở Phan Đình Phùng (nơi có “cây táo ông Lành”). Nhà nước hóa giá rẻ như cho không gia đình ông một tòa biệt thự khác ở phố Hồ Xuân Hương. Gia đình ông cho hãng dầu Mobi thuê với giá 8.000 USD/tháng. Bà vợ ông chuyển về ở với con ở Thành Công.

Và từ chỗ ở này, bà già tham lam vô sỉ ấy cố đòi cho được một cái nhà khác, theo tiêu chuẩn tương đương thứ trưởng của bà (phó ban tuyên ráo TW), mà gào lên rằng ông không có chỗ để lập một cái bàn thờ cho tử tế…

Căn biệt thự ở HXH, cái gia đình đáng khinh bỉ ấy đã bán cho Phạm Nhật Vũ, em trai Vượng Vin, đút túi hàng ngàn cây vàng.

Và bây giờ người ta lại xây tượng đài, “khu lưu niệm”… về Tố Hữu. Bản chất của “lý sự” thì cũng tương tự như Tần Nhị thế ngày trước mà thôi. “Nếu không làm việc đó (xây dựng khu lưu niệm…), thì khác nào chứng tỏ Tố Hữu… là một kẻ tội đồ?

Trên đây chỉ là một trong vô vàn… ví dụ mà thôi. 
Người đăng: Unknown vào lúc 00:46 Không có nhận xét nào:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

NÓNG: Nghi án phó phường đội bắn chết nữ phó chủ tịch HĐND phường rồi tự tử



Bùi Văn Hiếu, phó Ban Chỉ huy quân sự phường Đoàn Kết.



Người lao động
03/12/2018 09:49 

(NLĐO) – Phó Ban Chỉ huy quân sự phường Đoàn Kết, thị xã Ayun Pa, tỉnh Gia Lai đã dùng súng bắn chết một nữ phó chủ tịch HĐND phường này rồi tự tử. 

Theo thông tin ban đầu, khoảng 7 giờ ngày 3-12, một người đàn ông đã mang theo súng vào khuôn viên trụ sở UBND phường Đoàn Kết, thị xã Ayun Pa, tỉnh Gia Lai khống chế, bắn chết một nữ cán bộ tại chỗ sau đó tự tử.

Rất đông người dân đứng theo dõi vụ việc - Ảnh: CTV

Được biết, hung thủ tên Bùi Văn Hiếu, phó Ban Chỉ huy quân sự phường Đoàn Kết. Nữ cán bộ tử vong là bà Kpah Ven, Phó Chủ tịch HĐND phường Đoàn Kết.

Sau đó, ông Hiếu đã dùng súng tự tử. Hiện ông Hiếu đang được đưa đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh Gia Lai để cấp cứu.

Tại hiện trường, lực lượng công an đang tiến hành phong tỏa để tiến hành điều tra vụ việc. Rất đông người dân tò mò tập trung theo dõi vụ việc.

Thượng tá Trần Trọng Sơn, Trưởng Phòng Cảnh sát Hình sự, Công an tỉnh Gia Lai, cho biết đang trên đường tới hiện trường để điều tra vụ việc. 

Ông Nguyễn Văn Lộc, Chủ tịch UBND thị xã Ayun Pa, xác nhận có sự việc này và ông đang họp khẩn để giải quyết vụ việc.

10 giờ 5 phút: Một nguồn tin Báo Người Lao Động cho hay trước khi nổ phát súng trí mạng sát hại phó chủ tịch HĐND phường Đoàn Kết, ông Hiếu đã vác súng đến buổi lễ chào cờ đầu tháng của cán bộ phường này rồi nổ nhiều loạt đạn chỉ thiên. 

Trong quá trình nhiều người chạy tán loạn, bà Kpah Ven không chạy kịp nên bị ông Hiếu bắt giữ. Mặc dù nhiều người đã khuyên can nhưng ông Hiếu vẫn nổ súng sát hại rồi tự tử. Nguồn tin này cho hay ông Hiếu được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.

10 giờ 40 phút: Thượng tá Trần Ngọc Anh, Chánh văn phòng Công an tỉnh Gia Lai, cho biết công an đã thu giữ hai khẩu súng quân dụng tại hiện trường. Các đơn vị nghiệp vụ phối hợp với địa phương khám nghiệm hiện trường để điều tra nguyên nhân. Được biết, trong đó 1 khẩu là súng AK và 1 khẩu là K54.

Nguồn tin Báo Người Lao Động cho hay ông Hiếu sinh năm 1988. Hiện đã có gia đình. Bước đầu cơ quan chức năng đã xác định ông Hiếu đã bắn tổng cộng 6 phát đạn.

Báo Người Lao Động sẽ tiếp tục thông tin sự việc nghiêm trọng nói trên. 

Chí Phong 
_____________
Trịnh Bá Tư


 1-12-2018 công an viên ở Hồ Chí Minh bị nam 9X dùng gậy đánh chết.

 
2-12-2018 thượng úy công an chết trong xe ô tô.

3-12-2018 phó chỉ huy ban quân sự phường đem súng vào trụ sở 
bắn chết phó chủ tịch ủy ban nhân dân phường.
 Quả báo là có thật.


Phần nhận xét hiển thị trên trang
Người đăng: Unknown vào lúc 00:39 Không có nhận xét nào:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018

Đóng cửa ăn mày!

CHUYỆN NHÀ ÔNG TỐ HỮU, BÂY GIỜ MỚI KỂ

Bà Vũ Thị Thanh, vợ ông Tố Hữu (người mặc áo đen, đứng giữa hàng đầu) 
cùng con cháu và bè bạn. Ảnh: Báo Đại đoàn Kết.

Chuyện bây giờ mới kể

Quốc Phong
2-12-2018

Nước mình nghèo đến nỗi như thế này cũng từ những chính sách chế độ thiếu nhất quán.

Vào năm nào đó tôi cũng quên rồi, chỉ biết khi đó nhà ông Tố Hữu ở phố Hồ Xuân Hương được hoá giá rẻ như cho sau khi họ trả nhà công vụ ở Phan Đình Phùng, HN. Báo Tiền phong đã có bài phàn nàn về một cố ủy viên Bộ chính trị , nhà thơ lớn Tỗ Hữu không có chỗ để lập bàn thờ. Mới nghe, ai cũng mủi lòng thương cảm với ông. Nhiều người tỏ ra bất bình với Đảng và nhà nước sao lại đối xử phũ với một bậc lão thành như vây. 

Do bị áp lực của dư luận, Ban Tư tưởng Văn hoá buộc phải công bố sự thật của một nhân vật nổi tiếng , đáng trân trọng nhưng người thân của ông thì đã làm hại thanh danh ông tại một buổi giao ban báo chí định kỳ mà tôi có dự và được Trưởng ban Tư tưởng Văn hoá ngày đó là nhà báo Hữu Thọ được phép của cấp trên ” nói lại cho rõ”.

Số là sau khi gia đình ông Tố Hữu chuyển về phố Hồ Xuân Hương, gia đình nhà thơ đã cho một hãng dầu nhờn nước ngoài thuê, lấy mỗi tháng tới 8 ngàn đô la. Vì thế, bà Thanh, nguyên Phó ban Tuyên giáo Trung ương Đảng, vợ cố nhà thơ Tố Hữu phải về nhà con ở tại phường Thành Công ở nhờ để tiếp tục xin thêm chế độ nhà theo tiêu chuẩn ngang thứ trưởng riêng bà . Vì có chật nên bàn thờ không được đàng hoàng như nhà biệt thự nếu ở phố Hồ Xuân Hương mà gia định được mua rẻ. Lỗi này đâu phải do Đảng không chăm sóc chu đáo ? Báo Tiền phong bữa đó bị hớ to.

Từ ngôi biệt thự ở Hồ Xuân Hương, sau này gia đình bán cho ông Phạm Nhật Vũ Cty AVG, nghe đâu cả chục ngàn cây vàng. Điều này thì tôi ko nắm được mà nay đọc bài sau đây mới biết. 

Từ chuyện gia đình ông Tố Hữu, tôi thấy buồn cho gia đình các quan chức , họ không hiểu rằng, tiền nhiều bao nhiêu cũng không đổi được thanh danh vốn người thân của họ được cả xã hội một thời trân trọng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang
Người đăng: Unknown vào lúc 16:28 Không có nhận xét nào:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

THÊM MỘT BÍ ẨN ĐẰNG SAU VIỆC TỔNG BIÊN TẬP BÁO ĐẠI ĐOÀN KẾT LÝ TIẾN DŨNG BỊ MẤT CHỨC






Hoàng Hải Vân
2-12-2018

Lý Tiến Dũng là một nhà báo chính trực. Một tổng biên tập chính trực như anh hồi đó không có nhiều. Lý do anh bị mất chưc Tổng biên tập ngày nay chúng ta được biết là anh cho đăng bức thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp phản đối việc phá bỏ di sản lịch sử là Hội trường Ba Đình để xây tòa nhà Quốc hội mới. Việc cấm đăng kiến nghị của Đại tướng về tòa nhà Quốc hội cũng như về chủ trương mở rộng Hà Nội theo tôi đoán là do sự chỉ đạo của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh, thông qua người “gác cổng” báo chí khi ấy là ông Hồng Vinh, Phó ban Tuyên giáo Trung ương. Tôi đoán vậy vì những người khác chắc “không đủ tuổi” để chỉ đạo chuyện tày đình này. Bất chấp lệnh cấm, anh Lý Tiến Dũng đã dũng cảm đăng bức thư của Đại tướng, đồng thời gửi thư cho các vị lãnh đạo Đảng vạch trần sự chụp mũ vô nguyên tắc của ông Hồng Vinh đối với anh và báo Đại đoàn kết. Hậu quả là anh đã bị mất chức Tổng Biên tập.


Tôi không có thù oán riêng gì với cái ông Hồng Vinh này, chỉ xin kể một chút liên quan. Hồi Báo Thanh niên tham gia vạch trần đường dây bảo kê cho Năm Cam, bài đầu tiên tôi viết là về sai phạm của một Ủy viên trung ương Đảng, khi báo lên khuôn đã bị “lộ”, bị ông Hồng Vinh gọi điện cho lãnh đạo Báo ra lệnh cấm đăng. Thanh Niên phải dừng lại, nhưng sau đó anh Nguyễn Công Khế và tôi bàn với nhau, rằng chúng ta vì dân vì nước thì chẳng sợ gì, khi chưa đăng thì bị cấm nhưng khi đã đăng rồi thì chưa chắc họ đã làm gì được mình, vì nếu kỷ luật mình thì họ sẽ mang tiếng bảo kê cho Năm Cam. Bởi vậy mà Thanh Niên sau đó vẫn cứ đăng, bất chấp lệnh cấm của ông Hồng Vinh. Sau khi vụ án Năm Cam được xét xử, anh Khế, tôi và nhóm phóng viên viết loạt bài về vụ Năm Cam được tặng Giải thưởng báo chí toàn quốc (giải khuyến khích), thấy ông Hồng Vinh là lãnh đạo Hội nhà báo, chắc là làm giám khảo hay là chỉ đạo giải thưởng này, nên chúng tôi quyết không đến nhận giải. Cũng may là các vị bảo kê cho Năm Cam đều bị tòa án kết tội, nếu không thì chúng tôi đã bị ông Hồng Vinh cho “tiêu đời” từ lúc ấy rồi.

Trở lại chuyện anh Lý Tiến Dũng. Anh cho đăng kiến nghị của Đại tướng Giáp bất chấp lệnh cấm, với tư cách là một đảng viên thì hành vi này chính là giữ uy tín cho Đảng và cho chế độ, vì một công thần khai quốc như tướng Giáp còn bị “bịt miệng” thì người dân còn ai tin vào những người lãnh đạo hậu bối nữa. Nhưng ngoài chuyện đó ra, có thể còn một chuyện bí ẩn có liên quan khác nữa mà sau này tôi không thể không nghĩ đến. Chuyện này có liên quan đến Vũ nhôm.

Ai cũng biết ngôi nhà 82 Trần Quốc Toản (Đà Nẵng) là một biệt thự lộng lẫy của Vũ nhôm. Nó nguyên là nhà công sản được TP. Đà Nẵng bán lại cho Báo Đại Đoàn Kết để làm Văn phòng đại diện, theo một quyết định của UBND thành phố ký ngày 19-1-2004. Chỉ mấy tháng sau, vào ngày 20-4, Văn phòng đại diện báo ĐĐK tại Đà Nẵng ký một hợp đồng nguyên tắc với Công ty xây dựng 79 của Vũ nhôm, thống nhất cho Công ty của Vũ nhôm nộp tiền để Báo ĐĐK mua lại ngôi nhà này, nhưng giao cho Công ty của Vũ nhôm xây dựng lại và đứng tên sở hữu nhà đất, báo chỉ được sử dụng một phần diện tích ở tầng trệt trong thời hạn 30 năm. Đến ngày 12-11-2004, Ban Biên tập Báo mới có văn bản chấp nhận hợp đồng này. Thực chất đây là thủ thuật của Vũ nhôm sử dụng báo ĐĐK để thâu tóm khu đất vàng kia với sự hậu thuẫn của ông Nguyễn Bá Thanh.

“Phi vụ” kia diễn ra trước khi anh Lý Tiến Dũng làm Tổng Biên tập. Khi làm Tổng Biên tập, anh Lý Tiến Dũng đã phát hiện ra sự tước đoạt vô thiên vô pháp này, nên đã đặt vấn đề minh bạch hóa để bảo vệ tài sản của nhà nước. Lập tức, anh đã bị đe dọa. Vũ nhôm từng tuyên bố, anh ta có thể làm người này còn chức và làm người kia mất chức. Vì chuyện này mà anh Dũng từng nói với một người bạn của tôi “Chúng nó dọa cách chức tao mày ạ”. Và như nhiều người đã biết, sau khi anh Lý Tiến Dũng mất chức, ông Đinh Đức Lập lên làm Tổng Biên tập, có lẽ do bị Vũ nhôm và quan thầy bên trên vừa mơn trớn mua chuộc vừa đe dọa, nên ông Lập đã ký văn bản giao tất khu nhà đất này cho Vũ nhôm, chỉ nhận “bồi thường” 1 tỷ đồng và cam kết không khiếu nại về quyền sử dụng quyền sở hữu ngôi nhà 82 Trần Quốc Toản nữa. Việc “giao quyền” kia diễn ra vào ngày 20-4- 2011. Trong thực tế, Vũ nhôm đã hoàn tất quyền sử dụng và quyền sở hữu cho mình trước khi có văn bản “giao quyền” nói trên. Ông Lập mà không sợ hãi mấy ông thần cấp trên của Vũ nhôm mới là chuyện lạ.

Còn anh Lý Tiến Dũng, tôi nghĩ chắc chắn là anh không sợ, nhưng vì anh không có thời gian. Giả sử như không có chuyện đăng kiến nghị của tướng Giáp và bức thư vạch mặt ông Hồng Vinh, thì với sự kiên quyết không thỏa hiệp với nhóm lợi ích kia, trước sau gì anh cũng bị Vũ nhôm và quan thầy bên trên “bứng” khỏi chức Tổng Biên tập. Chuyện này là do tôi suy đoán, chứ không có chứng cứ gì, chỉ có chứng cứ là Vũ nhôm có đủ thế lực để lợi dụng và tước đoạt tài sản của một tổ chức chính trị xã hội to đùng là Mặt trận Tổ Quốc Việt nam nhưng chẳng ai làm gì được anh ta.

HOÀNG HẢI VÂN

Phần nhận xét hiển thị trên trang
Người đăng: Unknown vào lúc 16:22 Không có nhận xét nào:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Tăng lương tới 150%, dân Venezuela lãnh… 11 USD/tháng





Hôm 29-11, Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro thông báo tăng lương tối thiểu lên 150%.
Tuyên bố trên được cho là phản ứng của nhà lãnh đạo Venezuela trước các biện pháp trừng phạt kinh tế của Mỹ, trong đó cô lập Caracas khỏi các thị trường tài chính.
Mặc dù có trữ lượng dầu mỏ lớn nhất thế giới nhưng Venezuela đang hứng chịu cuộc khủng hoảng kinh tế tồi tệ năm thứ năm liên tiếp.
Các nhà phê bình đổ lỗi cho chính quyền của ông Maduro, tình trạng tham nhũng và sự quản lý yếu kém của công ty dầu khí nhà nước PDVSA khiến đất nước gặp khó khăn.
Tăng lương tới 150%, dân Venezuela lãnh... 11 USD/tháng - Ảnh 1.
Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro. Ảnh: ACN
Trong khi đó, ông Maduro đổ lỗi cho Mỹ và các đối thủ muốn phá hoại đất nước mình, đồng thời khẳng định ông đang giúp đỡ người dân Venezuela bằng cách tăng lương tối thiểu để chống lạm phát. Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) cho biết lạm phát tại Venezuela có thể lên tới 1 triệu % trong năm nay.
Lần tăng lương này khiến tổng lương hàng tháng của hầu hết công nhân Venezuela là 4.500 bolivar, tương đương 11 USD (nếu quy đổi trên thị trường chợ đen).
Ông Maduro cho biết việc tăng lương là một sự điều chỉnh nằm trong kế hoạch phục hồi kinh tế được công bố cách đây hơn 3 tháng. Gần đây, nhà lãnh đạo này tiết lộ đồng tiền mới ra mắt hồi tháng 8 đã cắt giảm 5 con số 0 từ các đồng tiền trước đó do ngân hàng phát hành.
Ông Maduro giành chiến thắng nhiệm kỳ hai với tư cách tổng thống trong năm nay, tại nhiệm thêm 6 năm nữa. Tuy nhiên, Mỹ và nhiều quốc gia ở châu Âu và châu Mỹ-Latinh cho rằng cuộc bầu cử ở Venezuela không công bằng.
Người Lao động


Người đăng: Unknown vào lúc 07:51 Không có nhận xét nào:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest
Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ
Đăng ký: Nhận xét (Atom)

Người theo dõi

Tìm kiếm Blog này

Translate

Tổng số lượt xem trang

Lưu trữ Blog

  • tháng 1 (1)
  • tháng 8 (3)
  • tháng 7 (3)
  • tháng 6 (19)
  • tháng 5 (106)
  • tháng 4 (247)
  • tháng 3 (197)
  • tháng 2 (172)
  • tháng 1 (193)
  • tháng 12 (280)
  • tháng 11 (204)
  • tháng 10 (208)
  • tháng 9 (169)
  • tháng 8 (241)
  • tháng 7 (215)
  • tháng 6 (226)
  • tháng 5 (256)
  • tháng 4 (218)
  • tháng 3 (246)
  • tháng 2 (205)
  • tháng 1 (276)
  • tháng 12 (307)
  • tháng 11 (238)
  • tháng 10 (102)
  • tháng 9 (206)
  • tháng 8 (232)
  • tháng 7 (260)
  • tháng 6 (380)
  • tháng 5 (480)
  • tháng 4 (578)
  • tháng 3 (506)
  • tháng 2 (335)
  • tháng 1 (391)
  • tháng 12 (476)
  • tháng 11 (532)
  • tháng 10 (513)
  • tháng 9 (446)
  • tháng 8 (424)
  • tháng 7 (574)
  • tháng 6 (383)
  • tháng 5 (450)
  • tháng 4 (379)
  • tháng 3 (387)
  • tháng 2 (463)
  • tháng 1 (504)
  • tháng 12 (346)
  • tháng 11 (167)
  • tháng 10 (317)
  • tháng 9 (398)
  • tháng 8 (446)
  • tháng 7 (464)
  • tháng 6 (366)
  • tháng 5 (255)
  • tháng 4 (371)
  • tháng 3 (400)
  • tháng 2 (241)
  • tháng 1 (364)
  • tháng 12 (417)
  • tháng 11 (285)
  • tháng 10 (398)
  • tháng 9 (316)
  • tháng 8 (330)
  • tháng 7 (333)
  • tháng 6 (278)
  • tháng 5 (255)
  • tháng 4 (365)
  • tháng 3 (366)
  • tháng 2 (175)
  • tháng 1 (209)
  • tháng 12 (231)
  • tháng 11 (247)
  • tháng 10 (224)
  • tháng 9 (313)
  • tháng 8 (315)
  • tháng 7 (377)
  • tháng 6 (522)
  • tháng 5 (469)
  • tháng 4 (282)
  • tháng 3 (205)
  • tháng 2 (306)
  • tháng 1 (284)
  • tháng 12 (447)
  • tháng 11 (370)
  • tháng 10 (253)
  • tháng 9 (172)
  • tháng 8 (228)
  • tháng 7 (290)
  • tháng 6 (159)
  • tháng 5 (140)
  • tháng 4 (128)
  • tháng 3 (65)
  • tháng 2 (41)
  • tháng 1 (73)
  • tháng 12 (46)
  • tháng 11 (1)
  • tháng 10 (1)
  • tháng 9 (1)
  • tháng 5 (5)

Trang

  • Trang chủ

Tin nhắn

Mọi người, mọi nơi và mọi lúc
Powered By Blogger

Xứ Đoài mây trắng bay..

Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Người theo dõi

Tìm kiếm Blog này

Lưu trữ Blog

  • ▼  2023 (1)
    • ▼  tháng 1 (1)
      • PhầĐã lâu mới tìm lạin nhận xét hiển thị trên trang
  • ►  2020 (940)
    • ►  tháng 8 (3)
    • ►  tháng 7 (3)
    • ►  tháng 6 (19)
    • ►  tháng 5 (106)
    • ►  tháng 4 (247)
    • ►  tháng 3 (197)
    • ►  tháng 2 (172)
    • ►  tháng 1 (193)
  • ►  2019 (2744)
    • ►  tháng 12 (280)
    • ►  tháng 11 (204)
    • ►  tháng 10 (208)
    • ►  tháng 9 (169)
    • ►  tháng 8 (241)
    • ►  tháng 7 (215)
    • ►  tháng 6 (226)
    • ►  tháng 5 (256)
    • ►  tháng 4 (218)
    • ►  tháng 3 (246)
    • ►  tháng 2 (205)
    • ►  tháng 1 (276)
  • ►  2018 (4015)
    • ►  tháng 12 (307)
    • ►  tháng 11 (238)
    • ►  tháng 10 (102)
    • ►  tháng 9 (206)
    • ►  tháng 8 (232)
    • ►  tháng 7 (260)
    • ►  tháng 6 (380)
    • ►  tháng 5 (480)
    • ►  tháng 4 (578)
    • ►  tháng 3 (506)
    • ►  tháng 2 (335)
    • ►  tháng 1 (391)
  • ►  2017 (5531)
    • ►  tháng 12 (476)
    • ►  tháng 11 (532)
    • ►  tháng 10 (513)
    • ►  tháng 9 (446)
    • ►  tháng 8 (424)
    • ►  tháng 7 (574)
    • ►  tháng 6 (383)
    • ►  tháng 5 (450)
    • ►  tháng 4 (379)
    • ►  tháng 3 (387)
    • ►  tháng 2 (463)
    • ►  tháng 1 (504)
  • ►  2016 (4135)
    • ►  tháng 12 (346)
    • ►  tháng 11 (167)
    • ►  tháng 10 (317)
    • ►  tháng 9 (398)
    • ►  tháng 8 (446)
    • ►  tháng 7 (464)
    • ►  tháng 6 (366)
    • ►  tháng 5 (255)
    • ►  tháng 4 (371)
    • ►  tháng 3 (400)
    • ►  tháng 2 (241)
    • ►  tháng 1 (364)
  • ►  2015 (3727)
    • ►  tháng 12 (417)
    • ►  tháng 11 (285)
    • ►  tháng 10 (398)
    • ►  tháng 9 (316)
    • ►  tháng 8 (330)
    • ►  tháng 7 (333)
    • ►  tháng 6 (278)
    • ►  tháng 5 (255)
    • ►  tháng 4 (365)
    • ►  tháng 3 (366)
    • ►  tháng 2 (175)
    • ►  tháng 1 (209)
  • ►  2014 (3775)
    • ►  tháng 12 (231)
    • ►  tháng 11 (247)
    • ►  tháng 10 (224)
    • ►  tháng 9 (313)
    • ►  tháng 8 (315)
    • ►  tháng 7 (377)
    • ►  tháng 6 (522)
    • ►  tháng 5 (469)
    • ►  tháng 4 (282)
    • ►  tháng 3 (205)
    • ►  tháng 2 (306)
    • ►  tháng 1 (284)
  • ►  2013 (2366)
    • ►  tháng 12 (447)
    • ►  tháng 11 (370)
    • ►  tháng 10 (253)
    • ►  tháng 9 (172)
    • ►  tháng 8 (228)
    • ►  tháng 7 (290)
    • ►  tháng 6 (159)
    • ►  tháng 5 (140)
    • ►  tháng 4 (128)
    • ►  tháng 3 (65)
    • ►  tháng 2 (41)
    • ►  tháng 1 (73)
  • ►  2012 (54)
    • ►  tháng 12 (46)
    • ►  tháng 11 (1)
    • ►  tháng 10 (1)
    • ►  tháng 9 (1)
    • ►  tháng 5 (5)

Wikipedia

Kết quả tìm kiếm

Chủ đề Cửa sổ hình ảnh. Được tạo bởi Blogger.