Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2018

Trò con nít trong thế giới hiện đại:

Báo Mỹ: Quan chức Trung Quốc vỗ tay vang dội khi APEC không ra được tuyên bố chung
Thi Anh 21/11/2018 Liên quan tới APEC 2018, cây viết Josh Rogin của Washington Post đã có bài phân tích về lối hành xử gây bất ngờ của Trung Quốc tại diễn đàn đa phương này. Dưới đây là phần lược dịch bài viết. Bài viết không thể hiện quan điểm của tòa soạn...  Chỉ 5 phút sau khi ông Pence bắt đầu phát biểu, mạng internet ở trung tâm báo chí bị sập với hầu hết các phóng viên. Điều đó đồng nghĩa với việc họ không thể nghe hoặc đưa tin theo thời gian thực. Ngay khi ông Pence kết thúc bài nói của mình, mạng internet ở trung tâm báo chí được phục hồi một cách bí ẩn. Các quan chức Mỹ nói với tôi rằng - mặc dù họ không chắc là do Trung Quốc và sự việc đang được điều tra.
Các quan chức Trung Quốc cản trở trong các phiên thảo luận, độc thoại dài dòng dù biết thời gian có hạn và các nhà lãnh đạo thế giới còn phải lên máy bay về nước.


"Ngoại giao thịnh nộ"

Lần đầu tiên trong lịch sử 20 năm, hội nghị Hợp tác Kinh tế châu Á - Thái Bình Dương kết thúc mà 21 thành viên không thể đi tới nhất trí về một tuyên bố chung do vấp phải sự phản đối của một thành viên - Trung Quốc.

Khi hội nghị thất bại, trước sự bất mãn của các quan chức ngoại giao khác, người Trung Quốc lại nổ những tràng pháo tay vang dội.

Nhưng đó chỉ là sự cố cuối cùng trong suốt 1 tuần lễ với hàng loạt màn kịch kỳ quặc mà phái đoàn Trung Quốc đã dàn dựng để tìm cách phô trương thanh thế và gây sức ép buộc nước chủ nhà, cũng như các thành viên khác chấp nhận yêu cầu của mình.

"Điều này đang trở thành lệ thường trong các quan hệ chính thức của Trung Quốc: Ngoại giao thịnh nộ", một quan chức cấp cao của Mỹ có liên quan tới các cuộc đàm phán nói với tôi.

Chiến thuật của Trung Quốc bao gồm gây hấn với truyền thông quốc tế, lao vào các tòa nhà chính phủ nước sở tại khi chưa được mời, bao phủ thủ đô Port Moresby với các biểu ngữ ủng hộ Bắc Kinh và thậm chí có thể còn tấn công mạng để cản trở thông điệp của Phó Tổng thống Mỹ Mike Pence.

Chiến thuật của Trung Quốc

Tôi tháp tùng ông Pence, và hội nghị APEC là chặng dừng chân cuối cùng trong chuyến công du châu Á của ông. Điểm dừng Papua New Guinea kiểu như một màn đối đầu giữa ông Pence và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, người đã tới Port Moresby trước đó vài ngày để tiến hành chuyến thăm chính thức.

Nỗ lực của Trung Quốc có thể nhìn thấy ở khắp mọi nơi. Phái đoàn Trung Quốc đã treo cờ Trung Quốc ở khắp các nẻo đường của thủ đô Port Moresby để phục vụ cho chuyến thăm cấp nhà nước của ông Tập.



Cờ Trung Quốc được treo trước chuyến thăm của ông Tập Cận Bình tới PNG. Ảnh: Reuters

Quan chức Mỹ cho hay, chính quyền PNG đã yêu cầu gỡ xuống trước khi hội nghị APEC diễn ra. Quan chức Trung Quốc cuối cùng cũng chấp thuận nhưng họ thay thế bằng những lá cờ đỏ, tương tự như màu nền cờ Trung Quốc.

Một tấm biểu ngữ khổng lồ chạy dọc con đường lớn ca ngợi sáng kiến kinh tế Vành đai - Con đường của Trung Quốc "không chỉ là con đường của sự hợp tác và một tình huống có lợi cho đôi bên mà còn là con đường của hy vọng và hòa bình!".

Trong bài phát biểu tại APEC, ông Pence đã gọi đó là "vành đai siết chặt" và "con đường một chiều".

Động thái hăm dọa đầu tiên của Trung Quốc là cấm tất cả các hãng truyền thông nước ngoài tới cuộc gặp của ông Tập với các lãnh đạo của 8 nước Thái Bình Dương.

Nhiều nhà báo từ khắp các khu vực đã tới để tham dự sự kiện và được chính phủ PNG ủy quyền đưa tin. Tuy nhiên các quan chức Trung Quốc đã ngăn không cho họ vào tòa nhà và chỉ có truyền thông nhà nước Trung Quốc mới được phép tác nghiệp.

Một quan chức Mỹ đã gọi đó là "pha phản lưới nhà" bởi các phóng viên sau đó chỉ có thể viết về hành vi của Trung Quốc.

Từ đó mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Hôm 17/11, ông Tập và ông Pence là 2 diễn giả chính thức cuối cùng trong phần thảo luận công khai của hội nghị. Họ thực hiện bài phát biểu của mình trên một con tàu du lịch thả neo bên bờ biển trong khi phần lớn phóng viên đứng trên bờ, tại Trung tâm Truyền thông Quốc tế.


Phó Tổng thống Mỹ Mike Pence phát biểu tại APEC 2018. Ảnh: Reuters

Tuy nhiên, chỉ 5 phút sau khi ông Pence bắt đầu phát biểu, mạng internet ở trung tâm báo chí bị sập với hầu hết các phóng viên. Điều đó đồng nghĩa với việc họ không thể nghe hoặc đưa tin theo thời gian thực.

Ngay khi ông Pence kết thúc bài nói của mình, mạng internet ở trung tâm báo chí được phục hồi một cách bí ẩn. Các quan chức Mỹ nói với tôi rằng - mặc dù họ không chắc là do Trung Quốc và sự việc đang được điều tra.


"Có vấn đề gì về mạng internet với diễn giả trước ông Pence không?" - một quan chức cấp cao khác của Mỹ hỏi tôi. (Không). Và ai là người phát biểu trước đó? (Ông Tập).

Thế rồi mọi chuyện thậm chí còn trở nên kỳ quặc hơn khi các nước thành viên thảo luận về tuyên bố chung của hội nghị. Không hài lòng với những gì thể hiện trong cuộc đàm phán, quan chức Trung Quốc yêu cầu gặp Bộ trưởng Ngoại giao PNG. Ông này từ chối vì không muốn vi phạm tính trung lập của PNG ở cương vị nước chủ trì.

Tuy nhiên, quan chức Trung Quốc không chấp nhận. Họ tới Bộ Ngoại giao PNG và lao vào văn phòng của ông, yêu cầu ông phải gặp họ. Bộ trưởng Ngoại giao PNG đã gọi cảnh sát để đưa người Trung Quốc ra khỏi tòa nhà. Tất cả những chính khách tôi có dịp trao đổi tại PNG đều rất bất ngờ trước hành động của Trung Quốc. Nhưng đó vẫn chưa phải là kết thúc.


Hơn 300 nhân viên an ninh tấn công tòa nhà Quốc hội Papua New Guinea đòi tiền bảo vệ APEC

Các cuộc đàm phán tiếp tục kéo dài sang ngày 18/11 và phái đoàn Trung Quốc tiếp tục có những hành vi kỳ quặc.

Theo giới chức Mỹ, các quan chức Trung Quốc đã tác động tới các cuộc gặp của những nhóm nước nhỏ hơn bên lề hội nghị. Trong những phiên chính thức, quan chức Trung Quốc la lối về chuyện các nước "âm mưu" chống lại trung Quốc. Không ai khác trong phòng to tiếng cả, quan chức Mỹ cho hay.

Ngoại trừ Trung Quốc, các thành viên còn lại đều đồng ý với tuyên bố chung. Về cơ bản, phái đoàn Trung Quốc phản đối vì 1 câu trong dự thảo: "Chúng tôi nhất trí chống lại chủ nghĩa bảo hộ bao gồm tất cả những biện pháp mậu dịch không công bằng". Họ cho rằng câu này là nhằm vào Trung Quốc.

Các quan chức Trung Quốc cản trở trong các phiên thảo luận, độc thoại dài dòng dù biết thời gian có hạn và các nhà lãnh đạo thế giới còn phải lên máy bay về nước. Khi hết thời gian và vì thế hội nghị đã chính thức thất bại, phái đoàn Trung Quốc trong một căn phòng gần nơi diễn ra phiên đàm phán chính đã nổ một tràng pháo tay vang dội, quan chức Mỹ cho hay.

Thi Anh
(So Ha)
http://soha.vn/ngoai-giao-thinh-no-va-man-kich-gay-han-ky-quac-ma-trung-quoc-dan-dung-tai-apec-2018-20181121190800642.htm
3 kết luận

Có 3 kết luận chúng ta có thể rút ra từ màn bi hài kịch của Trung Quốc.

Thứ nhất, họ đang hành xử một cách ép buộc và trơ trẽn. Điều này đặc biệt đúng với những quốc gia Ấn Độ - Thái Bình Dương nhỏ bé - như Papua New Guinea - mà họ đang đổ vào những dự án phát triển và chất lên khoản nợ khổng lồ.

Thứ hai, bản chất hoang tưởng và nhạy cảm thái quá trong phần lớn hành vi của Trung Quốc là chỉ dấu rõ ràng cho thấy Bắc Kinh đang cảm thấy bị đe dọa bởi Mỹ và đồng minh.

Cuối cùng, thực tế rằng Bắc Kinh đang cư xử theo cái cách khiến các nước khác xa lánh - điều rõ ràng đang đi ngược lại lợi ích của Trung Quốc - cho thấy hành động của Trung Quốc được kiểm soát từ trên xuống. Thậm chí kể cả khi phái đoàn Trung Quốc thấy chiến thuật của mình mang lại kết quả ngược với mong đợi thì họ cũng không có quyền thay đổi. 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vậy mà thấy Sài Gòn cứ bé ở trong tim.

Sài Gòn nhiều người tánh kỳ lắm, vừa “dân chơi” vừa nhiệt tình quá đáng hà, đến đi chợ cũng giá cả chả rõ ràng, “Con cho nhiêu cho” thì lấy gì cô chú lời đây. Tánh kỳ vậy đó nên có người bảo “Nói bé vậy thôi mà có bé đâu. Chục cái quận, biết bao cái hẻm. Mỗi lần đi tìm quán là muốn ná thở. Vậy mà thấy Sài Gòn cứ bé ở trong tim.”
Đừng tiếp xúc với người Sài Gòn, “tánh kì” lắm, thương hoài hổng hay!. (Ảnh từ 5giay)
Trong một bài viết có tựa đề “Sài Gòn tánh kỳ” trên một trang Fanpage của Sài Gòn, người Sài Gòn lại có dịp tự hào về những điều quá đỗi thân thương gắn chặt với cuộc sống nơi đây. Nghe qua thì có vẻ như cái đất này kỳ lạ lắm, con người sống nơi đây cũng lạ kỳ và khác biệt lắm. Nhưng đó chính là cái kỳ lạ, cái “tánh kỳ” khiến ta yêu cái chốn này nhiều thêm, khiến những người chưa từng được hít thở không khí ở đây, chưa được trải nghiệm cái bản tính “kỳ cục” của Sài Gòn thèm thuồng được một lần đến đây.
Một dạo, tôi quen một bà chị làm hướng dẫn viên du lịch người xứ nẫu Bình Định tên Hoa, chị nói :
“Lần đầu chị vô Sài Gòn thấy nhiều cái kỳ lắm em, như ở quê chị không ai ăn cơm tấm buổi sáng hết. Người ta ăn hủ tíu, bánh canh này kia à”.
“Vậy giờ chị ăn được chưa?”
“Rồi em, tuần nào không ăn không chịu được. Chắc riết chị lây tánh kỳ của người Sài Gòn quá”.
Dân xứ khác vô đây còn thấy người ở đây tánh kỳ thì đúng là quá thể mà.
Với kinh nghiệm làm trai Sài Gòn hai mươi mấy năm, thì tui thấy đất này đúng là tánh kỳ thiệt:
Xứ gì mà chạy xe không gạt chống chân cho cá tánh mà chạy chưa hết 4 cái ngã tư không dưới chục người chạy theo (con/anh/em/bạn ơi gạt chống chân) là sao?
Đi chưa hết một vòng chợ đã có thêm không biết bao nhiêu là người thân rồi (mua cho dì mớ hành, mua dùm ngoại miếng tàu hũ đi con…).
Sài Gòn "tánh kỳ" nhưng lại cố tình gây thương nhớ...
Ngại nhất là buôn bán giá cả không rõ ràng gì hết trơn. (Ảnh từ trithucvn)
Ngại nhất là buôn bán giá cả không rõ ràng gì hết trơn cứ: “Con cho nhiêu cho”.  Thiệt, nghe câu đó xong tự thấy mình mới là người được cho đó.
Nhớ hồi mới được đạp xe đi học (đâu tầm lớp 6-7) cũng máu me đạp lên quận 1 chơi mà ngặt nỗi không biết đường về, hồi đó còn ngu chưa biết tánh kỳ của dân Sài Gòn nên lần lữa mãi mới dám hỏi một chú: “Chú ơi cho con hỏi đường nào về quận 12 chú.” – “Ờ , quận 12 hả. Chạy theo chú nè.” Chạy theo từ quận 3 xuống tới Gò Vấp, lúc “Con biết đường rồi, con cám ơn chú.” thì chú đó mới qua đường chạy hướng ngược lại đi mất tiêu. Ta nói người Sài Gòn tánh kỳ thiệt!
Còn nữa ở đất này đi đâu cũng sẽ nghe câu “cà phê mậy, chiều đi cà phê, tối cà phê, mai cà phê” coi bộ thức uống duy nhất ở đây là cà phê không bằng. Ấy vậy mà vô quán bạn thấy toàn kêu sinh tố, sữa tươi, đá chanh không hà. Đi cà phê như mật hiệu chung của dân Sài Gòn vậy đó, như lời cổ động tuyên truyền hội họp, bởi vậy mới sinh ra nguyên cái quảng trường chuyên dụng hội họp là “Cà phê bệt”.
Có thể bạn không để ý chứ Sài Gòn đáng được gọi là “dân chơi” lắm. Thấy mấy thùng trà đá miễn phí không? Không phải tất cả đều là của những người giàu có cả đâu. Trong số đó có những cái là của những dì bán nước, ngoại bán vé số, chú chạy xe ôm, những người được xếp vào mức thu nhập thấp của xã hội. Họ dám bỏ một phần thu nhập ra để giúp đỡ người khác hàng ngày mà không cần ai biết. “Dân chơi” vậy đó.
Cái tánh kỳ của Sài Gòn nó hay lắm, nó tạo nên những chương trình ý nghĩa: Mùa hè xanh, Tiếp sức mùa thi, Ước mơ của Thuý, Quán cơm 2k… như những cánh én bay đi từ mảnh đất này báo mùa xuân cho mọi miền.
Sài Gòn này bé xíu mà người thì đông quá chừng vậy nên mệt lắm. Mỗi khi tan tầm nhích từng chút một tận hưởng đặc sản của Sài Gòn: kẹt xe. Khỏi phải nói trình độ lái xe của dân ở đây vô cùng đặc sắc, hay đến nỗi ra đường toàn thấy du khách chụp cảnh tượng kẹt xe với niềm thích thú, hay xem việc băng qua đường là môn mạo hiểm đường phố vậy! Ủa, mà kẹt xe có gì liên quan tới tánh kỳ? Có chứ, bạn có thấy cảnh chú xe ôm chấp nhận bỏ cuốc chạy để đứng ra điều tiết giao thông chưa, hay cảnh các cô chú thím không quen biết chỉ đường chạy vô hẻm nhỏ để thoát khỏi chỗ kẹt. Việc đó không đủ gọi là kỳ sao.
Sài Gòn này bé xíu mà người thì đông quá chừng vậy nên mệt lắm. Mỗi khi tan tầm nhích từng chút một tận hưởng đặc sản của Sài Gòn: kẹt xe. (Ảnh từ trithucvn)
Ngoài những điều thú vị trên Sài Gòn còn nổi tiếng với nhiều thứ không hay ho lắm, như những đặc khu nổi tiếng đâm chém (Xóm chiếu quận 4, Mả lạng quận 1, Khu nhà kho quận 8) – những vụ cướp giật, chặt tay – thanh niên đi bão, tham gia cúp lư hương với tốc độ bàn thờ hằng đêm – khoảng cách giàu nghèo ngày càng xa.
Không phải ngẫu nhiên mà ai sống làm việc ở đất này một thời gian đều hãnh diện khi nhận mình là người Sài Gòn. Và Sài Gòn cũng chẳng bận tâm về việc bạn quê ở đâu mà vô đây nhận vậy đâu – Sài Gòn tánh kỳ mà.
Từng đó điều đã đủ để bạn yêu Sài Gòn chưa? Những điều nhỏ xinh thế thôi nhưng lại cứ nhắc người ta nhớ mãi về một Sài Gòn thân thương từ giọng nói, ngọt ngào với nhau, từ những hành động nhỏ nhất, có đi đâu cũng thấy đây là nhà… Nói như lời bình luận của một cư dân mạng thì: “Nói bé vậy thôi mà có bé đâu. Chục cái quận, biết bao cái hẻm. Mỗi lần đi tìm quán là muốn ná thở. Vậy mà thấy Sài Gòn cứ bé ở trong tim.
Theo Trithucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bản chất của CNXH đặc sắc Trung Quốc là gì?

Ông Tập Cận BìnhBản  ảnhGETTY IMAGES
Tư tưởng của lãnh đạo Trung Quốc, Chủ tịch Tập Cận Bình đã được đưa vào Hiến pháp Trung Quốc và Điều lệ Đảng sửa đổi của Đảng Cộng sản nước này.
Chủ nghĩa xã hội dân tộc, điều mà Trung Quốc đề cao hiện nay, chưa bao giờ có trong lý luận và được thừa nhận trong lịch sử của chính phong trào cộng sản và công nhân quốc tế, theo một nhà nghiên cứu Trung Quốc học từ Đại học Quốc gia Hà Nội.
Trong thực tế chính trị, tất cả những hiện tượng lý luận mang màu sắc dân tộc, khi mà hệ thống xã hội chủ nghĩa còn tồn tại, thì đều nhất loạt 'bị phê bình, bị tẩy chay', Giáo sư Trần Ngọc Vương nói với nói với BBC Tiếng Việt bên lề một Hội thảo Tư tại thủ đô Warsaw của Ba Lan mùa Hè này.
Trước hết nhà nghiên cứu chia sẻ và phân tích những đặc điểm của điều được cho là chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc, hay 'chủ nghĩa xã hội dân tộc' theo góc nhìn của ông:
"Tôi quan tâm đến vấn đề này bởi vì từ góc độ lí luận trong lịch sử của phong trào cộng sản công nhân quốc tế thì chưa bao giờ cái phong trào này chấp nhận khái niệm gọi là Chủ nghĩa Xã hội Dân tộc. Mà Chủ nghĩa Xã hội về mặt hướng đích, thì nó phải mang tính chất toàn nhân loại và không phân biệt quốc gia dân tộc về mặt lí thuyết, nó chỉ phân biệt về mặt giai cấp thôi chứ không phân biệt về mặt dân tộc. Đấy là đặc điểm thứ nhất.
"Đặc điểm thứ hai là trong thực tế chính trị, thì tất cả những hiện tượng, các lãnh đạo của các quốc gia mà định xây dựng một thứ lí luận mang một màu sắc dân tộc, khi mà hệ thống Xã hội Chủ nghĩa còn tồn tại thì đều nhất loạt bị phê bình, bị tẩy chay. Và cao hơn nữa là bị trục xuất ra khỏi hệ thống, không thừa nhận. Thí dụ như là hiện tượng thường được mệnh danh là 'Chủ nghĩa xét lại' của các đảng phương Tây một thời kì, hoặc là của Nam Tư chẳng hạn, thì là vì tính chất của Chủ nghĩa Xã hội Dân tộc. Vả lại hiện tượng thứ hai cực kì quan trọng, mang ‎ ý nghĩa quyết định để cho người ta biến nó thành một thứ kẻ thù về mặt lí luận, đó là sự tồn tại của đảng chính trị của nước Đức Phát-xít mà tên chính thức của nó là ''National Socialist Party'' mà dịch theo nghĩa không dùng uyển ngũ ăn gian chữ nghĩa, thì phải dịch cho đúng là ''Đảng Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa'' chứ không phải là Quốc Xã như người ta vẫn dùng cái từ bóng bẩy để lấp liếm đi và nó làm mờ cái nội dung thực đi.
"Bởi vì sao mà người ta lại sợ Chủ nghĩa Xã hội Dân tộc? Tôi không thảo luận chuyện là Chủ nghĩa Xã hội Dân tộc về mặt lí thuyết là đúng hay không đúng và có đáng tồn tại không. Đấy là vấn đề lớn hơn, phức tạp hơn và đòi hỏi rất nhiều công sức hơn. Nhưng mà nếu đã là anh đã tự coi là Chủ nghĩa Xã hội, thì anh phải lặp lại những luận điểm cơ bản, cũng như là tuân thủ một số nguyên tắc về kiến tạo xã hội như là các lí thuyết ấy đã từng có trong lịch sử, thì nó mới gọi là Chủ nghĩa Dân tộc còn nếu không, anh xây dựng một cái khác thì cứ nói trắng ra đấy là cái khác, chứ không có cái gọi là Chủ nghĩa Xã hội Dân tộc. Đấy là phải nói dứt khoát là như thế.
Trung Quốc hình ảnhGETTY IMAGES
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại phiên bế mạc kỳ họp Quốc hội nước này hôm 20/3/2018
"Liên Xô và các nước khác đã từng là nạn nhân của tuyên truyền chống đối khi mà bổ sung lí luận rồi thay đổi một số luận điểm cơ bản nào đó về Chủ nghĩa Xã hội, không phải là những luận điểm cốt tử nhất, nhưng mà cũng biến đổi đi, thì bị Trung Quốc phê phán và gọi là 'Chủ nghĩa xét lại', thì chúng ta đều biết những hiện tượng ấy trong lịch sử. Sau khi hệ thống Xã hội Chủ nghĩa thế giới sụp đổ và không còn sự tồn tại của cái gọi là Quốc tế Cộng sản nữa, thì một thời kì dài là khủng hoảng về mặt lí luận trong các nước còn lại theo phe Xã hội Chủ nghĩa, khủng hoảng về mặt lí luận, và Trung Quốc sau một thời gian dài đi tìm kiếm thì mạnh dạn và ngày nay khẳng định công khai rằng họ sẽ xây dựng một thứ Xã hội Chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc."
Đặc sắc là gì?
Khi được hỏi có thể nhận xét gì về 'đặc sắc' trong Chủ nghĩa Xã hội mang màu sắc Trung Quốc, Giáo sư Trần Ngọc Vương nêu quan điểm:
Chuyên đề về Chủ nghĩa Cộng sản
"Theo ‎ý tôi cái đặc sắc Trung Quốc ấy, trước hết là Chủ nghĩa Xã hội của người Trung Quốc và dành cho người Trung Quốc. Cái tôn chỉ của nó là như thế. Mà nếu là Chủ nghĩa Xã hội của người Trung Quốc thì họ cũng đã nói rồi, công khai là sử dụng lại tất cả những thành phần tư tưởng trong quá khứ. Nếu mà có, dù nhiều, dù ít, dù các sắc thái có thể phức tạp, khác nhau, nhưng mà họ cố gắng tận dụng lại cái lí luận mà Trung Quốc đã tạo ra từ thời cổ đại.
"Chẳng hạn có thể nói về hai học thuyết mà họ đang sử dụng hiện nay. Đó là một là Tư tưởng Đại đồng trong lễ kí của Nho Giáo, mô tả về một cái xã hội mà Phong vị Uyển chuyển thời thái cổ, Vua thì sáng, Tôi thì hiền, đất nước thì hòa mục, dân thì đồng thuận, rồi trật tự thì ổn định, Hòa cốc Phong đăng, dùng cái Đức của người cầm quyền để mà cảm hóa nhân dân, rồi thì xã hội không có những tệ nạn. Tất cả là như thế, v.v... Và một cái xã hội từ trên xuống dưới thấm nhuần và thống nhất thì gọi đó là Xã hội Đại đồng.
Trung Quốc hình ảnhGETTY IMAGES
Chủ tịch Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Khắc Cường tái cử vào các chức vụ này ở nhiệm kỳ thứ hai.
"Tuy nhiên trong quá khứ, rất nhiều nhà lí luận của chính Đảng Cộng sản của Trung Quốc và những đảng khác đều mặc định rằng đó là một cái Chủ nghĩa Xã hội không tưởng và đồng thời là không phân biệt rõ lắm."
Phạm vi thế nào?
Bình luận về thế nào là phạm vi của xã hội đó, nhà nghiên cứu Trung Quốc học đang giảng dạy và nghiên cứu ở Đại học Quốc gia Hà Nội, nói:
"Nhưng mà ở trong Kinh Thư kết hợp với lí luận của Kinh Thư về cái gọi là cách tổ chức mô hình xã hội nhà nước của các triều đại cổ đại và cách hình dung của họ, thì họ chia cái Thiên hạ nói theo cái nghĩa của thời bấy giờ là dưới trời mà họ biết, cái ở dưới trời nhưng mà họ biết.
"Thế thì cái lí luận ấy lại chia thế giới thành năm phạm vi, là năm vòng tròn đồng tâm mà sống trong vòng tròn nào thì hưởng một cái quy chế, tạm gọi là như vậy theo ngôn ngữ hiện đại, là khác nhau. Năm vòng tròn đó lần lượt là 'Điện, Hầu, Yêu, Tuy, Khoang'.
"Người ta diễn dải thế này: Điện là nơi cư trú của những dòng họ lớn và thường là Hoàng tộc rồi những Hiển tộc, rồi các ông quan lớn nhỏ, các thứ này nọ, người thân của họ. Cái vùng đấy là dân thuần hậu tốt đẹp v.v... đủ thứ, đấy là Điện. Thứ hai là các dòng họ nhỏ hơn nhưng cũng có đồng minh, có các công trạng, rồi thì cũng có những cái ưu đãi nhất định, và họ cũng có trình độ văn hóa cao hơn hẳn so với đại đa số dân chúng khác. Vùng đất ấy cũng như loại cư dân trong phạm vi ấy ấy gọi là Hầu.
"Loại thứ ba thì họ chịu được, nhận được những ơn mưa móc của triều đại kia, của người cầm quyền kia, rồi họ cũng có nghĩa vụ bổn phận, rồi họ vâng phục, hiền lành ngoan ngoãn. Họ là những người dân có giáo hóa, không phải giáo hóa nhất thiết là biết chữ, nhưng là biết đạo lí để mà sống và phục tùng trong cái chế độ như vậy.
Trung Quốc hình ảnhGETTY IMAGES
Trẻ em Nga tại Viện Khổng tử ở Vladivostok
"Thứ tư là Tuy là đối tượng mà có khuyên bảo, có vỗ về, nhưng thỉnh thoảng vẫn là bị trừng phạt, vì họ có những trình độ phát triển, nếu hình dung như vậy, là chưa tới cái ngưỡng cần thiết cho nên họ có thể sẽ phạm tội và vì thế họ sẽ bị trừng phạt về tội. Họ cũng được những ân huệ của triều đình, nhưng mức độ sẽ nhỏ hơn.
"Và cuối cùng là Khoang. Tức là cái dân mà xa xôi cách trở, không thấm nhuần giáo hóa, phong tục thì mông muội, ăn lông ở lỗ, rồi hung tợn, nhiều thói hư tật xấu, thì cái loại dân đấy bị coi như là ''ngoan dân''. Chữ ngày xưa 'ngoan dân' nghĩa là dân ương ngạnh và đó là loại dân không được triều đình quan tâm đầy đủ, và cũng như là có nhiều bổn phận nhất, nhiều nghĩa vụ nhất, nhưng mà lại ít được hưởng quyền lợi nhất.
"Với cách thực hành chính trị theo mô hình như vậy, thì các hoàng đế Trung Quốc xưa đã xây dựng chế độ xã hội hiện thực của họ theo kiểu trung tâm là Hoa, người Hán là Hoa. Hoa là tốt đẹp, rực rỡ, còn bốn xung quang là Di. Di là có Đông Di Bắc Địch, Nam Man Tây Nhung. Và những loại người đó làm nên một cái thuộc tính chung, đó là họ là dân phên dậu cho cái Trung Ương, cho cái trung tâm, thế nên mới gọi là phiên. Phiên nghĩa là phên dậu.
"Hoặc còn một từ gọi chung nữa là Tứ Di, là bốn phía Di, thì cũng là như vậy. Cái Di ấy thì còn được tính đến, còn cái nơi mà gọi là Hải Giác Tiên Nha, chân trời góc biển rồi cái dân Hạ Lùng mà họ không hiểu về phong tục tập quán, không liệt được vào đâu cả, thì những đối tượng ấy hoàn toàn nằm ngoài cái mô hình xã hội của họ. Đấy là cách hình dung và thực tế chính trị dựa trên cái lí thuyết ấy, để họ đã từng xây dựng cái đế chế của họ. Họ lấy lại những yếu tố có tính chất gọi là gạn đục khơi trong, gạn những những yếu tố mà có vẻ mang màu sắc xã hội chủ nghĩa thì họ khai thác những cái đó."
Phong kiếnkhông tưởng?
Theo nhà nghiên cứu này, lý luận mà Đảng Cộng sản Trung Quốc đang khai thác và sử dụng trong điều được cho là 'CNXH mang màu sắc Trung Quốc' thực ra là khai thác lý luận còn sót lại từ thời phong kiến cổ xưa và có thể mang màu sắc 'không tưởng', ông nói tiếp:
"Cái lí luận thứ hai mà họ khai thác trong những văn kiện hiện nay là lí luận của Mặc Tử. Tinh thần của Mặc Tử là tinh thần kiêm ái, ta biết rồi. Các nhà nghiên cứu đã từng gọi lí thuyết của Mặc Tử là Chủ nghĩa Cộng sản không tưởng, dành cho những tầng lớp dưới , thợ thủ công và thương nhân, rồi những người thấp kém. Vì thế cho nên là trong lí thuyết của nhà tư tưởng này có rất nhiều yếu tố mang màu sắc kiêm ái, mang màu sắc hòa đồng, mang màu sắc muốn xây dưng một lí tưởng công bằng, vì bản thân họ đại diện cho tầng lớp dưới, cho nên đòi công bằng cũng là có lí thôi.
Trung Quốc hình ảnhGETTY IMAGES
Trung Quốc đã mở hàng trăm Viện Khổng tử ở nhiều nơi trên thế giới
"Nhưng mà đấy là những cái không tưởng của Cộng sản Chủ nghĩa của Mặc Tử, và trong quá trình xây dựng nên các đế chế, các chế độ chuyên chế theo mô hình của Nho Giáo, thì Mặc Tử bị trục xuất ra khỏi phạm vi quan tâm. Tất cả tinh thần của học thuyết Mặc Gia là biến mất khỏi lịch sử. Từ thời Tần Hán, không còn một cái gì mà chỉ còn lại những yếu tố là có tính chất tri thức và kĩ thuật, rồi biện luận, phép Tam Biểu rồi lí luận Bạch Mã, Phi Mã, rồi Kiên Bạch Dị, ngựa trắng không phải là ngựa, v.v.
"Tất cả những thứ như vậy là những tản mát còn sót lại của tư tưởng Mặc Gia và Trung Quốc họ gọi đấy là Biệt Mặc. Thì cái Biệt Mặc không liên quan gì đến Chủ nghĩa Cộng Sản, Chủ nghĩa Xã hội, họ không khai thác được gì ở trong đó. Những cái lí thuyết gốc của Mặc Gia thì họ cũng cố gắng khai thác trở lại.
"Còn có một cái nữa mà họ có thể khai thác đó là tư tưởng Pháp Trị, bởi vì ta biết là Pháp Trị cũng đã từng xuất hiện với tư cách là hệ tư tưởng trong lịch sử chính trị Trung Quốc. Các nhà Pháp Trị đã từng có các thành công khá lớn thời nhà Tần hoặc ở những giai đoạn trước đó của một số nước như là nước Vệ, nước Sở, nước Ngụy, v.v nhưng mà tiêu biểu nhất là nước Tần, với mấy ông tể tướng khét tiếng như là Thương Ưởng, rồi như Lý Tư, v.v. Và một trong những người được nhắc đến nhiều vì cũng có kết hợp một phần đối với Nho, nhưng mà cơ bản với Pháp, đó là Quản Trọng. Đó là nhân vật được nhắc đến nhiều trong lịch sử, được đại chúng hóa.
"Tóm lại tư tưởng Pháp Trị là một tư tưởng chủ trương sử dụng pháp luật để tổ chức xây dựng xã hội, thế nhưng Pháp gia có quan điểm là luật pháp áp dụng phổ biến, nhưng phổ biến một cách có mức độ. Nghĩa là trừ đối tượng không chịu sự chế định của luật pháp là ông Hoàng đế, thì là người ra luật và người thực hiện luật và tất cả những đối tượng đó, là người mà đã làm Vua thì ban hành luật pháp, cai quản chế định và đặt ra luật pháp, nhưng mà họ lại, nói theo ngôn ngữ luật ph bây giờ, là không thuộc phạm vi chế định của luật pháp. Cho nên vẫn chừa chỗ cho một cái con người đó và họ chỉ yêu cầu thôi, yêu cầu là người làm Vua là phải sáng suốt và đức hạnh, chỉ thế thôi.
"Lí thuyết về mẫu người Hoàng đế Anh minh mà Nho gia gọi là Nội Thánh, Ngoại Vương, mẫu hình nhân cách lí tưởng ấy, trong tư cách anh tu tập, anh rèn luyện, anh tự quản, tự kiểm soát này kia, anh đến mức là bậc Thánh, còn anh thực hiện bổn phận xã hội của anh thì gọi là Vương. Thì Nội Thánh Ngoại Vương chính là mô hình nhân cách Hoàng đế, nhưng tất cả những mô hình ấy đã chứng minh qua 2.500 hay 3.000 năm lịch sử là không thể tồn tại được. Và trước đây đã bao nhiêu giấy mực chứng minh rằng đấy cũng chỉ là những không tưởng mà thôi."
Nhằm phục vụ ai?
Tiếp tục bình luận về bản chất của Chủ nghĩa Xã hội mang màu sắc Trung Quốc, nhà nghiên cứu Trần Ngọc Vương liên kết việc cường quốc đang nổi lên ở châu Á đã phục hồi các tư tưởng trong quá khứ lịch sử với những động thái truyền bá ra quốc tế của Đảng Cộng sản và nhà nước Trung Quốc hiện này, ông đặt câu hỏi chủ thuyết mới mà Trung Quốc đang xiển dương này có vấn đề gì không?
Trung Quốc hình ảnhBBC NEWS TIẾNG VIỆT
Giáo sư Trần Ngọc Vương (phải) nêu quan điểm về CNXH mang màu sắc Trung Quốc
"Thế nhưng bây giờ Trung Quốc muốn khai thác lại và muốn khẳng định giá trị văn hóa đặc sắc, rồi tinh thần văn hóa, sự tự tin văn hóa theo lí luận mới, thì họ lại lần lượt phục hồi những giá trị đó," Giáo sư Trần Ngọc Vương nói.
"Thời đại Cách mạng Văn hóa Vô sản thì chúng ta biết mười năm ấy, Khổng Tử là đối tượng phê phán một cách cùng cực và họ đã đưa Khổng Tử ra thành một cái chân dung biếm họa và tiêu hủy tất cả những gì họ gọi lại tàn dư thối tha của tư tưởng Phong kiến rồi, nhưng bây giờ những thuộc tính mà người ta vẫn gắn cho Khổng Tử thì một lần nữa lại sống lại và Khổng Tử lại được truyền bá.
"Chúng ta biết rằng có 600 đến 700 học viện trên thế giới truyền bá tư tưởng Khổng Tử là kết hợp truyền bá tư tưởng Trung Quốc và họ chủ trương rằng cái đó vì họ xây dựng chính những gì của đất nước họ, của những bậc mà họ tự coi là tổ tiên của họ, thì họ nói là đặc sắc của Trung Quốc thôi. Nhưng mà cái đó về mặt lí luận còn phải bàn cãi và tốn nhiều giấy mực.
"Và điều thứ hai là nó phục vụ cho ai? Phục vụ cho ông vua Trung Quốc, người cầm quyền Trung Quốc, rồi dân thượng lưu Trung Quốc, cứ từng bước như vậy. Rồi thì là những người có quan hệ thân tộc với những người cầm quyền, rồi dần dần mới đến đại chúng, có nghĩa trong cái thứ Chủ nghĩa Xã hội ấy không thể có bình đẳng đối với mọi con người được. Cho nên họ mới đặt ra hai giai đoạn.
"Giai đoạn thứ nhất gọi là xây dựng một xã hội Tiểu Khang, hài hòa tương đối, sung túc tương đối, cũng giống như ngày xưa người ta nói rằng là xây dựng Chủ nghĩa Xã hội với tư cách là bước đầu của chủ nghĩa cộng sản, thì nó thay lí luận về Chủ nghĩa Xã hội như là giai đoạn đầu của chủ nghĩa Cộng Sản bằng cái khái niệm là xã hội Tiểu Khang.
"Còn xã hội kia thì nó lại sống lại cái khái niệm là Đại Đồng hoặc Cộng Sản.
"Thế thì có diễn đạt như vậy thì mới thấy được cái Chủ nghĩa Xã hội ấy là của Trung Quốc và cho Trung Quốc và không dành cho người bên ngoài ở Trung Quốc," Giáo sư Trần Ngọc Vương bình luận với BBC Tiếng Việt từ quan điểm riêng.
BBC

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tướng Vĩnh ‘đưa cả tổ ong vào’ còn tướng Hóa nói có ‘não bé tham vọng to’


by anle20
Sau phiên tòa tại Tòa án nhân dân tỉnh Phú Thọ xử vụ án đường dây đánh bạc nghìn tỷ và hai tướng công an Phan Văn Vĩnh và Nguyễn Thanh Hóa, dư luận Việt Nam chú ý đến nhiều câu nói ấn tượng của hai bị cáo này.
Hơn 90 bị cáo đã bị đưa ra xét xử, và đến ngày hôm nay, phiên xét xử đã diễn ra hơn 10 ngày, để lại nhiều lời khai ấn tượng cho dư luận, và giới quan sát vốn đang theo dõi kỹ lưỡng phiên tòa.
Nuôi ong tay áo
Trong phiên tòa xét xử hôm 23/11, Cựu Tổng cục trưởng Phan Văn Vĩnh nhận sai lầm khi xây dựng hệ thống phòng thủ quốc gia.
"... tôi đã đưa con ong vào trong tay áo, đưa cả một đàn ong, cả tổ ong vào tay áo mình. Tôi đã chủ quan, trách nhiệm đó thuộc về mình", ông Vĩnh cho rằng nếu ông Hóa chỉ đạo sát sao, bóc dỡ, xử lý nghiêm trước pháp luật thì hậu quả cũng không xảy ra.
"Tôi thành tâm xin nhận khuyết điểm trước Đảng, trước nhân dân", ông Vĩnh nói, theo báo Zing.
Bộ não nhỏ nhưng ước mơ lớn
"Tạo hóa cho tôi bộ não quá bé nhưng lại cho ước mơ quá lớn trên nền nhận thức bé nhỏ để rồi vi phạm pháp luật, gây ảnh hưởng, liên lụy tới nhiều người.
"Bây giờ đối với cuộc đời tôi đã mất tất cả, chỉ còn trái tim trung thành với Đảng," bị cáo Nguyễn Thanh Hóa trần tình về bối cảnh phạm tội sáng 23/11.
Cho xin lại 100 triệu
Trong phiên tòa sáng 23/11, một luật sư đề nghị HĐXX xem xét xin lại số tiền gia đình bị cáo Nguyễn Thanh Hóa nộp dư.
Theo luật sư, bị cáo Lưu Thị Hồng, Tổng giám đốc Công ty Công nghệ cao (CNC) khai đưa cho C50 600 triệu, nhưng vợ bị cáo Nguyện Thanh Hóa lại nộp lại… tận 700 triệu.
Dù trước đó Nguyễn Văn Dương khai đã cho C50 700 triệu, và Nguyễn Thanh Hóa thừa nhận đã nhận hỗ trợ 700 triệu từ CNC, chi đều cho các cán bộ chiến sĩ.
Vậy lấy tiền gì mua cây cảnh?
"Bị cáo không lấy lương mua đồng hồ mà lấy tiền mua cây cảnh mua đồng hồ," Phan Văn Vĩnh giải thích về việc sở hữu chiếc đồng hồ Rolex trị giá 7000 USD (162 triệu) mà Nguyễn Văn Dương khai biếu tặng ông.
Ông Vĩnh nói ông đã trồng cây cảnh hơn 30 năm nay, có cây trị giá khoảng 10 tỷ. Ông nói lấy tiền bán cây cảnh và trả Dương 1,1 tỷ cho chiếc đồng hồ mà ông đã để quên trong nhà vệ sinh lúc rửa tay.
Luật sư xin đọc thơ
Trong phiên tòa xét xử hôm 20/11, trong phần trình bày về quá trình công tác 45 năm của bị cáo Phan Văn Vĩnh, Luật sư Lê Hồng Khanh bào chữa cho ông Vĩnh xin phép được đọc thơ.
Theo báo Vietnamnet, ông Khanh đã tìm hiểu về quê hương Nam Định của bị cáo Vĩnh. Ông Khanh xin phép đọc 4 câu thơ mà người dân viết.
Nhưng bị chủ tọa cắt ngang không để luật sư kịp đọc, vì tòa đang ở phần xét hỏi, thẩm vấn.
Trần Đại Quang
 hình ảnhHOANG DINH NAM/GETTY IMAGES
Bộ Công an Trần Đại Quang khi còn tại chức đã có bút phê về công ty CNC rằng "chú ý không trùng chức năng của Cục An ninh mạng"
Cục trưởng C50 không biết dùng 'máy tính'
Trong phiên xét xử chiều 22/11, luật sư của bị cáo Nguyễn Thanh Hóa đưa ra bối cảnh rằng ông Hóa được bổ nhiệm làm cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao (C50) khi đang là phó cục trưởng Cục cảnh sát kinh tế và chức vụ (C45).
"Ông Hóa giữ chức vụ cục trưởng nhưng không có hiểu biết gì về mạng máy tính, mạng viễn thông, mạng Internet, thiết bị số. Thậm chí ông Hóa cũng không biết sử dụng máy vi tính, do đó phải vừa làm vừa đào tạo," luật sư Đỗ Ngọc Quang nói.
Ông Quang lập luận rằng đó là lý do C50 cần lập công ty bình phong để giúp đỡ đấu tranh tội phạm mạng.
Người giới thiệu CNC cho C50 là ai?
Trước những lời khai của ông Hóa khẳng định CNC không phải bình phong của C50, hôm 21/11, Nguyễn Văn Dương liên tục nhắc lại rằng người giới thiệu CNC làm công ty bình phong cho C50 là cố thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ.
Cục trưởng C50 nhờ Dương xin xe vi phạm
Về mối quan hệ với Nguyễn Văn Dương, Chủ tịch HĐTV CNC, Cục trưởng C50 Nguyễn Thanh Hóa khai quen Dương khi đi lễ hội.
"Khi đó, tôi đi lễ hội và xe của bạn tôi bị bắt vì đỗ sai. Có người nói chỉ anh Nguyễn Văn Dương quen thân với Giám đốc công an tỉnh mới xin được. Đúng sau đó, tôi xin được xe và mới trở về được. Sau đó tôi biết Nguyễn Văn Dương," bị cáo Hóa nói.
Đã trình Bộ trưởng Trần Đại Quang
Và cuối cùng, đáng chú ý nhất trong phiên tòa hôm 19/11, ông Phan Văn Vĩnh khai đã có văn bản trình Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang hôm 17/3/2016 về lộ trình phát triển Công ty CNC là công ty nghiệp vụ.
Đến ngày 25/3, ông Quang có bút phê rằng "chú ý không trùng chức năng của Cục An ninh mạng", theo các báo Việt Nam.
Và Thứ trưởng Bộ Công an Lê Quý Vương phê hôm 29/3/2016 rằng "Tổng cục Cảnh sát thực hiện ý kiến của Bộ trưởng".
"Sau đó, theo ý kiến chỉ đạo này, Tổng cục Cảnh sát thực hiện. Ngày 20/5/2016, Cục trưởng C50 là anh Nguyễn Thanh Hóa có tờ trình bị cáo với văn bản 1155. Như vậy, bị cáo khi đó là đang thực hiện theo ý kiến của Bộ trưởng Bộ Công an," bị cáo Vĩnh khai trước tòa hôm 19/11.
Về các bị cáo khác
Hiện dư luận Việt Nam vẫn tiếp tục bàn thảo về lời khai của các bị cáo khác.
Câu hỏi là ai làm "bình phong cho ai" cũng được nêu ra.
Bị cáo Phan Văn Vĩnh thì muốn nói rằng phần sai trái thuộc về bên ngoài và lỗi của ông ta là "đưa họ vào".
Nhưng theo báo Dân Trí, bị cáo Phan Sào Nam được luật sư của mình là Hoàng Văn Hướng bào chữa rằng ông Nam đã tin tưởng vào công ty CNC và ông Nguyễn Văn Dương.
Theo ông Dương, thì "CNC là công ty bình phong của Bộ Công an".
"Phan Sào Nam còn được biết Văn phòng của CNC đặt tại số 10 Hồ Giám Hà Nội, đây đã từng là cơ quan của cảnh sát. Thỉnh thoảng trong một số lần gặp gỡ, Nguyễn Văn Dương dùng xe ô tô có biển xanh của Bộ Công an."
"Chúng tôi vi phạm pháp luật nhưng tương đối tự hào với thành quả khoa học đã làm được trong giai đoạn này," bị cáo Phan Sào Nam nói trước tòa.
Ông Nam cho biết một trong những lý do phát triển game bài là vì "kỳ vọng sẽ đi đầu trong lĩnh vực này".
Điều dư luận Việt Nam và các nhà bình luận ghi nhận là chiến dịch nhằm "khôi phục niềm tin" vào Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhắm vào Bộ Công an.
Tương tự nhp các hiến dịch "bàn tay sạch" ở nước ngoài, TBT và Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đưa ra chiến dịch "đốt lò" còn để sắp xếp lại Bộ Công an nhằm để bộ máy "tinh gọn, hoạt động hiệu lực, hiệu quả".
Xem thêm về chống tham nhũng:
Đồ họa của BBC soạn trong tháng 10/2018 nhắc đến vụ án hai tướng Phan Văn Vĩnh và Nguyễn Thanh Hóa khi hai ông chưa bị tuyên án:
Chống tham nhũng
Image captionCác vụ án nổi bật trong công cuộc chống tham nhũng của TBT Trọng thời gian qua
BBC

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2018

Liệu có mạnh hơn không?


Người ta đang xôn xao về việc một tờ báo của nhà nước (mà xứ này báo nào chả của nhà nước), báo Thanh Niên, làm cuộc thanh lọc, củng cố đội ngũ theo hướng đảng hóa. Chả là nó (báo) thực hiện yêu cầu từ cấp trên, tất cả cán bộ “lãnh đạo” phụ trách phòng ban trở lên phải là đảng viên, phải có bằng cấp chứng chỉ về chính trị (tất nhiên là thứ chính trị theo quan điểm, đường lối của đảng). Không đạt được tiêu chuẩn bắt buộc đó, có tài thánh cũng phải trả ghế, về làm dân thường.

Thực ra, cán bộ phụ trách phòng ban của một cơ quan như tờ báo chẳng hạn chưa phải là cái đinh gì trong bộ máy cai trị ở xứ này. Gọi là lãnh đạo cho oai, có khi chỉ túm tóc được dăm bảy lính quèn dưới trướng, bản thân cũng làm quần quật chứ chẳng phải dạng chỉ tay 5 ngón gì. Ấy vậy nhưng hệ thống của đảng, có lẽ đã nhìn ra nguy cơ mất quyền lãnh đạo nên mò vào tận những tổ con con mấy mống như thế. Ở cái nơi rất cần những người có chuyên môn cao, bề dày kinh nghiệm, giỏi nghề chứ không cần phải vững lập trường để làm việc, thì người ta lại xử lý bằng biện pháp chuyên chính “thích là nhích”. Nhuộm đỏ cả hệ thống, còn nó có làm việc được không thì kệ, tính sau.

Khoan hãy nói, với cách thay máu kiểu vậy, rồi tờ báo có sống được hay không, nhưng tương lai của nó rất có thể sẽ thành một phiên bản của tờ Nhân Dân. Báo Nhân Dân thế nào, ai mà chẳng biết. Tôi thách những người mê đọc báo tìm được một nửa tờ Nhân Dân trên hàng nghìn sạp báo ở đường phố Sài Gòn đó. Lâu nay, tờ báo đảng này sống khỏe không phải bằng bạn đọc mà bằng tiền thuế của dân, nó cần chi ra sạp. Chỉ lo cho Thanh Niên, với một đội ngũ cầm trịch tinh dững đảng viên, lại tự hạch toán, tự thu chi, liệu thoi thóp được bao lâu. Một tờ báo suốt thời gian dài cùng với tờ Tuổi Trẻ thống trị thị trường báo chí, lượng phát hành từng lên tới nửa triệu bản/kỳ, khi thành Nhân Dân B, Nhân Dân phẩy, liệu có níu giữ được chút hồi quang. Mà chẳng phải chỉ tờ báo của Hội LHTN này, ngay cả đám Tuổi Trẻ, Lao Động, Tiền Phong, Người lao động…, rồi cũng phải đảng hóa, và cái tương lai xám xịt là điều khó tránh khỏi.

Ở xứ này, kể từ khi đảng đứng ra giành quyền lãnh đạo, xu hướng độc quyền cai trị ngày càng sâu đậm và công khai. Tự cho mình là nhất, tập trung tất cả tinh hoa, tài giỏi, đỉnh cao, đảng đã không thèm giấu diếm sự kiêu ngạo của mình. Không có đảng là hỏng. Thiếu đảng thì chỉ có thất bại. Từ cao xuống thấp, từ trong ra ngoài, từ xa tới gần, từ lớn xuống nhỏ, chỗ nào cũng phải có đảng để đảm bảo thắng lợi. Rồi mặc nhiên coi tất cả như đám tay sai, thiên lôi chỉ đâu đánh đấy, nếu không cầm tay chỉ việc, không lãnh đạo là không xong. Tất cả cuối cùng chỉ còn đảng, mặt trời chân lý, người tổ chức và thực hiện mọi thắng lợi. Không còn gì nữa ngoài đảng.

Chuyện đảng đòi lãnh đạo tuyệt đối một tờ báo như báo Thanh Niên chỉ là chuyện nhỏ. Nói đâu xa, ngay quốc hội kia, được coi là cơ quan quyền lực cao nhất của quốc gia, từ khi ra đời tới nay, nó (quốc hội) có bao giờ thoát khỏi sự quản lý của đảng. Quốc hội thực chất chỉ là cơ quan, đại cơ quan, nhất nhất làm theo chỉ đạo của đảng. Nó chỉ có nhiệm vụ công khai những đường lối, quan điểm, chủ trương, quyết định của đảng, chứ có bao giờ làm đúng tinh thần của một cơ quan lập hiến, dân cử đâu. Trải nhiều đời chủ tịch quốc hội, từ ông Trường Chinh, Nguyễn Hữu Thọ, Lê Quang Đạo, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Văn An, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng, và bây giờ là bà Nguyễn Thị Kim Ngân, tôi chưa bao giờ cho rằng các vị ấy thực sự là chủ tịch quốc hội, mà chỉ là người đại diện cho đảng. Quốc hội chỉ mang tính tượng trưng ở xứ này. Nhất nhất mọi việc, đã có bí thư thứ nhất, sau này là tổng bí thư, quyết tất. Ai tin rằng quốc hội độc lập, có quyền tối thượng, cứ việc tin, chứ tôi không tin.

Ở xứ này, cứ mở miệng ra là người ta nói “dưới sự lãnh đạo của đảng và nhà nước”, “ơn đảng, ơn chính phủ”, đảng và nhà nước đã quan tâm thế này thế nọ… Sự mặc nhiên ấy đã tồn tại hơn 2/3 thế kỷ rồi, khác hẳn với thế giới dân chủ, văn minh. Nhiều lúc tự nghĩ, đảng thích lãnh đạo, thì cứ hóa thân vào nhà nước đi, làm tốt thì dân nước được nhờ, không tốt thì tự chỉnh đốn để tốt hơn, nếu không tốt nữa thì dân sẽ xem xét lại. Chứ đâu có cái thói cứ đứng trên, đứng ngoài, tạo nên một hệ thống phức tạp, bộ máy cồng kềnh, tốn kém. Đó là chưa nói hậu quả nhãn tiền, chỉ có mình ên đảng làm, tự dưng loại bỏ biết bao người hiền người tài không phải đảng viên ra khỏi bộ máy. Mà ngay cả trong ăn nói xưng hô, người dân cũng tiết kiệm được lời, chỉ cần ơn chính phủ, hoặc ơn nhà nước là xong, cần quái gì phải rườm rà ơn đảng.

Nguyễn Thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tổng bí thư Trọng nói về lý do kỷ luật GS Chu Hảo


Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng nói suy thoái chính trị 'còn nguy hiểm hơn suy thoái kinh tế' và phải kỷ luật vài người để 'cứu muôn người'. Thông điệp được ông Trọng đưa ra tại buổi tiếp xúc với cử tri ở Hà Nội nơi ông nhấn mạnh nỗ lực ổn định chính trị. Ông Trọng nói về quyết định khai trừ đảng với Giáo sư Chu Hảo như một ví dụ về "suy thoái, tự diễn biến, tự chuyển hóa".

Tổng bí thư Trọng phát biểu hôm 
24/11 khi tiếp xúc cử tri tại Hà Nội.
"Tự diễn biến, tự chuyển hóa trong mỗi con người, nó biến mình thành người khác lúc nào không biết, nó lái con đường của chúng ta đi vô cùng phức tạp. "Về cơ bản là rất tốt rồi nhưng không phải không có những người cậy mình có chút công lao để sinh ra kiêu ngạo, muốn nói gì thì nói, phán gì thì phán, nói trái Điều lệ, nói trái Cương lĩnh. "Đi tuyên truyền người khác vậy còn xứng là đảng viên nữa không, chưa nói là cán bộ," ông Trọng được truyền thông trong nước dẫn lời.

Tổng bí thư Trọng mô tả về nhu cầu "giáo dục, uốn nắn" những người suy thoái nhưng cũng phải "kỷ luật một vài người để cứu muôn người" và để "người khác đừng phạm vào nữa".

"Nếu cậy mình thế này thế nọ, là công thần rồi phê phán hết cả, phơi bày hết cả thì chế độ này sẽ ra sao? Chính trị suy thoái còn nguy hiểm hơn cả kinh tế.

"Vừa rồi phải khai trừ khỏi Đảng một vài trường hợp khác. Lúc đầu cũng kêu thế nọ thế kia, giờ có kêu gì được nữa không? Xử như vậy có đúng không?", Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng nói thêm.

Thông cáo báo chí của Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng hôm 15/11/2018 kết luận rằng ông Chu Hảo không chấp hành quy định của Đảng, "có hành vi chống đối" và "tự diễn biến" thể hiện qua những bài viết, phát ngôn...có biểu hiện rõ sự "suy thoái về tư tưởng chính trị".

Ngày 26/10/2018, bản thân GS Chu Hảo đã tuyên bố ông "từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam".

GS Chu Hảo từng là Giám đốc - Tổng biên tập Nhà xuất bản Tri thức, nguyên Ủy viên Ban cán sự Đảng, nguyên Thứ trưởng Khoa học và Công nghệ, nguyên thành viên Hội đồng Trung ương Liên hiệp các hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam.

Hôm 26/10, ông Chu Hảo viết thư "từ bỏ Đảng Cộng sản" sau khi Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đề nghị kỷ luật ông trước đó.

Ông Chu Hảo cầm cuốn sách "Dân chủ và Giáo dục' của tác giả John Dewey do Nhà xuất bản Tri thức phát hành

Thông báo của ông Hảo có đoạn:

"45 năm về trước, tôi cũng như nhiều bạn bè và đồng nghiệp cùng thế hệ, đã tự nguyện gia nhạp đảng Lao động Việt Nam (nay là đảng Cộng sản Việt Nam) với lý tưởng cao quý là đấu tranh vì Độc lập dân tộc, vì Dân chủ và Phát triển đất nước.

"Nhưng càng ngày tôi càng nhận thức rõ hơn rằng tổ chức chính trị mà mình tham gia không có tính chính danh, hoạt động không chính đáng, có nhiều khuất tất, ngày càng thoái hóa, đi ngược lại quyền lợi của dân tộc và xu thế tiến bộ của nhân loại.

GS Hảo nói kết luận của UBKTTW đề nghị kỷ luật ông trước đó là bản cáo trạng vô căn cứ và thâm độc nhằm không những đe dọa riêng ông mà cả những người đồng chí hướng.

"Tôi cực lực phản đối và không chấp nhận bản Kết luận này
," ông Hảo viết.

"Tôi tự nguyện từ bỏ đảng CSVN, ngay từ hôm nay, để tiếp tục đi theo con đường mình đã chọn: Góp phần nâng cao dân trí theo tinh thần Khai sáng của Phan Châu Trinh: Dân tộc, Dân chủ và Phát triển: chủ yếu thông qua các hoạt động văn hóa và giáo dục. Đề nghị Chi bộ, và các cấp ủy xóa tên tôi trong Danh sách Đảng viên".

Ủy ban Kiểm tra Trung ương gần đây nói khi làm Tổng Biên tập, Giám đốc Nhà xuất bản Tri thức, đã cho in nhiều sách "có nội dung sai phạm, trái quan điểm, chủ trương đường lối của Đảng".

Ủy ban này, thông qua một bài viết, cho rằng ông Chu Hảo đã tham gia ký vào các thư kiến nghị, thư ngỏ và có nhiều bài viết trên báo chí trong và ngoài nước, mạng xã hội.

Trong số này có thể nói tới "Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992" được nhà chức trách mô tả là "dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm" và "Thư gửi Bộ Chính trị giai đoạn Đại hội Đảng 12 có nội dung phê phán đường lối lãnh đạo của Đảng trong 30 năm qua.

Ông Chu Hảo được mô tả là sáng lập hay tham gia nhiều hội, nhóm, diễn đàn…trong đó có "Diễn đàn xã hội dân sự", bị nói là "nhằm góp phần chuyển đổi thể chế chính trị của nước ta một cách ôn hòa".

Đại diện Ủy ban Kiểm tra Trung ương nói ông Chu Hảo còn có "nhiều bài trả lời phỏng vấn trên các đài, báo nước ngoài có các nội dung sai trái (BBC, RFA, RFI)".

Phản ứng quốc tế

Khai trừ Đảng GS Chu Hảo là một trong số nội dung Ủy ban Kiểm tra (UBKT) Trung ương tuyên bố trong kỳ họp từ 12 đến 14/11/2018.

Quyết định khai trừ Đảng đối với GS Chu Hảo được đưa ra vài ngày sau khi một loạt trí thức Việt Nam và nước ngoài ký một bản kiến nghị phản đối cách chính quyền của Đảng CSVN đối xử ông.

'Thư bày tỏ quan ngại về các cáo buộc đối với Giáo sư Chu Hảo và Nhà Xuất bản Tri Thức' được gửi tới TBT, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, và các Đại sứ quán nước ngoài tại Hà Nội.

Hơn 80 người ký tên ở Việt Nam và nước ngoài nói họ là "học giả, các giáo sư và nhà nghiên cứu, những người đã dành phần lớn sự nghiệp và cuộc sống" cho việc nghiên cứu Việt Nam, và đến từ các trường đại học và viện nghiên cứu trên khắp thế giới".

Lá thư có đoạn viết:

"Chúng tôi viết lá thư này để bày tỏ sự không đồng và thất vọng sâu sắc của chúng tôi về những cáo buộc đối với Giáo sư Chu Hảo, Giám đốc Nhà xuất bản Tri Thức, bởi Ủy ban Kiểm tra Trung ương vào ngày 25 tháng 10 năm 2018, cũng như về các bình luận tiếp theo được đăng trên trang mạng của Ủy ban vào ngày 31 tháng 10."

Trong số các tên tuổi ký tên có những nhà nghiên cứu, giáo sư, tiến sỹ từ Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Hà Lan, Australia, Việt Nam.

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-46328534

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mở đầu bài viết về "Nhân thừa" với Khổng và Nho giáo


"Triết gia, nhà tư tưởng… có thể “định nghĩa” một cách nôm na là những người có trí tuệ của đám đông, biết cái “tâm” của đám đông. Đám đông to thì triết gia lớn, càng to càng lớn và ngược lại. Có khi chỉ ở trong phạm vi làng xã, có khi lan đến phủ huyện, vùng lãnh thổ… có cái biết của triết gia phủ sóng cả một nước, có cái biết trùm kín thiên hạ… nhưng dù lớn mấy thì cũng chỉ là một phần nhân loại, không bao giờ là tất cả. Biết cái thấy của một phần nhân loại (trí tuệ của đám đông) gọi là “phần thức”, đó là giới hạn trí tuệ của triết gia, nhà tư tưởng… Xưa nay vẫn vậy, trình độ đó gọi là “lập ngôn”. Biết tất cả cái thấy của toàn nhân loại, gồm cả ba đời quá khứ, hiện tại và vị lai mới gọi là “toàn thức”, từ trình độ này trở lên mới gọi là “lập đạo”. Từ “phần thức” đến “toàn thức” là một chặng đường rất dài xét về mặt tiến hóa trí tuệ, cho nên, từ “lập ngôn”, đến “lập đạo” cũng là một khoảng cách rất xa. “Toàn thức” là cứu cánh của một “chủng” loại đạo, gọi là “Nhân thừa”, cũng tức là đạo Nhân.
Xưa nay, hầu hết các tôn giáo (đạo) được lập ra đều nhằm mục đích giúp con người tránh né đường ác, hướng vào đường lành. Cụ thể cứu cánh của các “chủng” loại đạo gồm: làm Người gọi là “Nhân thừa”, thứ đến lên thiên đường (làm Trời) gọi là “Thiên thừa”, trên nữa là “Thanh Văn thừa”, “Duyên Giác thừa” và cuối cùng là “Bồ Tát thừa”. Tổng cộng có năm đường lành gọi là “ngũ thừa” (năm đường đạo lý). Ngũ thừa lấy thanh tịnh tâm làm phương tiện, lấy tiến hóa trí tuệ làm mục đích, lấy cứu cánh ở ngay trong luân hồi (Người, Trời) cũng thế mà ra khỏi luân hồi (Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ Tát) cũng thế. Ngũ thừa cầu đức (tuệ giác), chứ không cầu dục, và cầu đạo, chứ không cầu thọ… Cho nên ngũ thừa thuộc về chánh đạo, khác đi là tà đạo.
Khả năng trí tuệ của con người là vô cùng lớn, dù vẫn còn “chấp” vào cái “nghiệp” Người (Nhân) của mình. Sách “Hành trình về phương Đông” của B.T. Spalding đã viết về điều này và gọi những bậc đó là “siêu nhân loại”. Thực ra trí tuệ của họ vẫn nằm trong “nghiệp” Người, cho nên mới chỉ là “trùm kín nhân loại” (toàn thức) mà thôi, hoàn toàn chưa ra khỏi quyền năng trí tuệ của “Nhân loại”. Giáo lý của Pháp Luân công cũng dành một phần rất quan trọng nói về khả năng mở “thiên mục” nằm giữa hai chặng lông mày, khi đó “cái thấy” của con người có thể mở rộng ra hàng vạn dặm, không gì ngăn cách, vượt cả không gian lẫn thời gian… Cái món “thiên mục” ấy là hoàn toàn có thật và quả là kì diệu, nhưng Lý Hồng Chí vẫn còn nhầm ở chỗ này, thực ra đó không phải “thiên mục”, mà vẫn là “Nhân mục” đó thôi. Gọi “thiên mục” (mắt trời) là coi thường quyền năng của nghiệp “Nhân” (người). Hỏi nếu cái thấy (nhân mục) nó nằm ở đó, thế còn cái nghe (nhân thính), cái ngửi (nhân tị), cái nếm (nhân thiệt)… thì chúng nằm ở đâu? Đáp cũng ở chỗ đó cả. Một giác quan (căn) có thể thay thế cho tất cả các căn (giác quan) còn lại. Cho nên mở được nhân mục (cái thấy) là mở được tất cả những cái nghe (nhân thính), cái ngửi (nhân tị) cái nếm (nhân thiệt)…
Khả năng mở rộng các “căn” của con người còn thua xa một số loài côn trùng. Ví dụ một tổ ong khi còn đậu cả ở trong tổ, thì cái thấy của chúng chỉ gói gọn trong phạm vi đến con ong đậu ở ngoài cùng. Khi con ong ấy bay ra khỏi tổ, thì cái thấy của cả đàn ong cứ thế mở rộng ra, càng xa càng rộng mãi. Đó là cách truyền đạt thông tin tức thời, phi thời gian, không cần ngôn ngữ của loài ong, cũng không cần đến cái gọi là bay theo kiểu “vũ điệu” như khoa học lầm tưởng. Mỗi con ong không hề có cái “ngã” riêng, mà chung nhau một cái “ngã” chung là cả đàn của mình, cho nên chúng có khả năng kì diệu đó một cách tự nhiên, vốn có, vô thủy vô chung, không phải do rèn luyện (vô tu), cũng không phải do “đắc” được (vô chứng)… Tại sao con người rất khó đạt tới khả năng tương tự như vậy? bởi vì ai cũng chấp vào cái “ngã” (tôi, ta…) nhỏ bé của mình, nên “toàn thức” bị che đi, khiến cho mọi cái thấy, nghe, hay, biết… chỉ giới hạn ở xung quanh mình.
Cũng như “Thanh Văn thừa” là con đường đi đến giải thoát, “Bồ Tát thừa” là con đường đi đến giác ngộ, thì “Thiên thừa” là con đường đi đến thiên đường (làm Trời), và “Nhân thừa” là con đường đi đến “toàn thức” (làm Người). Nhân thừa tạo nghiệp Người, vẫn còn nguyên ngũ dục, cho nên chắc chắn sinh cõi người mà không thể lộn sang cõi khác. Nhưng “đắc” được cứu cánh của “Nhân thừa” (đắc đạo Nhân) thì không phải ai cũng làm được như vậy, bởi vì đó là “toàn thức”. Toàn thức là cái biết của “nghiệp” Người, chỉ theo kiểu Người, không giống bất kì loài nào, cũng không giống Thật tướng bởi vì nó vẫn là “vọng nghiệp”, là “huyễn hóa”… Nếu cái biết của mỗi cá thể là "độc thức" thì “toàn thức” là cái biết trùm nhân loại, suốt cả ba đời quá khứ, hiện tại và vị lai. Nói ra điều này khó mà tin được, nhưng đến cả “toàn giác”, tức là cái biết của Phật, của Thật tướng, con người còn có khả năng đạt tới (nhờ Phật tính), huống hồ chỉ là “toàn thức”, cái biết của Người. Muốn đạt được “toàn thức” thì phải ra khỏi cái tướng “Ngã” của riêng mình (ra khỏi “độc thức”), để nhập vào tướng “Nhân”, tức là nhập vào “toàn thức”"

Phần nhận xét hiển thị trên trang