Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2018

Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Michelle Giuda


https://baomai.blogspot.com/ 
"Tôi là người Mỹ nhưng đồng thời nguồn gốc Việt là một phần văn hóa kế thừa mạnh mẽ trong tôi", Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Michelle Giuda chia sẻ.

Vào một buổi sáng cuối tuần trong thời tiết lạnh buốt đầu tháng 2, nhiệt độ ngoài trời ở thủ đô Washington D.C. dưới -1 độ C, Bộ Ngoại giao Mỹ đón tân trợ lý ngoại trưởng phụ trách các vấn đề công chúng trong một buổi lễ nhậm chức diễn ra ngoài trời ở công viên quốc gia. Ngày 3/2 đánh dấu việc Michelle Selesky Giuda, 33 tuổi, trở thành quan chức gốc Việt cao cấp nhất trong chính quyền của Tổng thống Mỹ Donald Trump.

https://baomai.blogspot.com/ 
Michelle S. Giuda tuyên thệ nhậm chức Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ về các vấn đề công chúng tại Công viên Quốc gia, thủ đô Washington, D.C. ngày 3/2. 

"Tôi chọn công viên quốc gia bởi vì gia đình tôi đến từ Việt Nam, mẹ tôi là người Việt Nam, còn cha tôi là cựu quân nhân trong chiến tranh Mỹ - Việt Nam. Địa điểm lịch sử này có ý nghĩa với tôi và gia đình", Trợ lý Ngoại trưởng Giuda nói với VnExpress trong buổi phỏng vấn độc quyền. "Đó là một thời khắc trọng đại để tôi nhìn nhận xuất thân của mình và cảm thấy biết ơn về lịch sử của gia đình".

Giuda nhớ lại bà ngoại và mẹ rời Việt Nam chỉ vài ngày trước khi chính quyền miền Nam sụp đổ tháng 4/1975. "Hồi đó bà và mẹ tôi sống cách Hà Nội không xa", cô chia sẻ. "Đối với mẹ tôi, đó là một bước ngoặt lớn trong đời. Bà thường kể cho tôi nghe bà muốn bắt đầu cuộc sống mới trên đất Mỹ ra sao. Đó là một hành trình lao động cật lực với những giờ làm việc dài đằng đẵng và thật nhiều quyết tâm".

Giuda lớn lên theo những câu chuyện bà và mẹ kể về quê ngoại. "Văn hóa Việt Nam hiện diện hàng ngày trong cuộc sống của tôi từ thời thơ ấu". Mỗi mảnh ký ức về quê hương đều chạm đến trái tim Giuda như hình ảnh bà ngoại ngồi giặt quần áo ven con sông sau nhà hay hình ảnh mẹ mặc áo dài đến trường, lúi húi trong bếp nấu ăn cho cả gia đình từ khi còn rất nhỏ. 10 năm trước, sau khi tốt nghiệp cao học, cô gái trẻ lần đầu tiên tới Việt Nam. "Chuyến đi giúp tôi cảm nhận sâu sắc hơn về nơi bà và mẹ sinh ra".

https://baomai.blogspot.com/ 

Quá trình nhận thức về bản thân với Giuda là một hành trình khám phá. Trước câu hỏi về "khía cạnh Việt Nam" trong con người mình, cô dường như vừa muốn khẳng định mình là người Việt Nam vừa muốn nói mình không hẳn là người Việt Nam. "Tôi là người Mỹ nhưng đồng thời nguồn gốc Việt là một phần văn hóa kế thừa mạnh mẽ trong tôi", Giuda ngừng lại, đợi câu hỏi tiếp theo.

Chuyến đi kéo dài 4 ngày tới Việt Nam là lần thứ ba Giuda trở về quê ngoại "để nói về những lĩnh vực mà Việt Nam và Mỹ chia sẻ: an ninh, kinh tế và thịnh vượng" cũng như cách thức giúp hai nước đạt được "những lợi ích chung, ước mơ chung và giá trị chung".

"Chào các anh, các chị", câu đầu tiên Giuda nói với khán giả ở Trung tâm văn hóa Mỹ ở Hà Nội, khiến đám đông gần 100 người ồ lên trong sự ngạc nhiên. Một người đàn ông ngoài 50 tuổi phấn khích đứng hẳn lên, giơ hai cánh tay qua đầu và vỗ không dứt. Chỉ một câu chào bằng tiếng Việt, nữ quan chức ngoại giao Mỹ đã ngay lập tức tạo ra sự kết nối với người đối diện. 

https://baomai.blogspot.com/ 

Cảm ơn sự lãnh đạo của Tổng thống

"Cảm ơn sự lãnh đạo của Tổng thống. Cảm ơn vì Tổng thống đã trao cơ hội và tôi có thể làm gì để giúp ông". Đó là những gì Giuda muốn nói khi gặp Tổng thống Donald Trump. Trên cương vị của mình, Giuda mong muốn kể những câu chuyện về nước Mỹ, về những giá trị mà nước Mỹ và người dân Mỹ đứng lên bảo vệ - tự do, giải phóng cá nhân, phẩm giá con người. 

Lớn lên gần hai thành phố Garden Grove và Westminster với khu Little Sài Gòn nổi tiếng của quận Cam, bang California, nơi tập trung đông người Việt Nam nhất ở Mỹ, Giuda tiếp xúc nhiều với văn hóa Việt Nam qua ẩm thực, lễ hội và chịu ảnh hưởng của "một cộng đồng gắn kết mạnh mẽ".

https://baomai.blogspot.com/ 

Làn sóng người Việt Nam di cư tới Mỹ bắt đầu sau khi Đạo luật trợ giúp người tỵ nạn và di dân Đông Dương do cố tổng thống Gerald Ford ký vào năm 1975. Bất chấp nhiều ý kiến phản đối, vị tổng thống thuộc đảng Cộng hòa đã cho phép hàng trăm nghìn người Việt Nam đến Mỹ theo một quy chế đặc biệt, đạo luật cũng quy định việc phân bổ ngân sách nhằm hỗ trợ tài chính và tái định cư người tị nạn.

Chính nhờ mối liên hệ lịch sử này, người Việt Nam tại Mỹ có xu hướng ủng hộ các chính trị gia đảng Cộng hòa hơn Dân chủ. "Suốt một thời gian dài, trong nhóm những cử tri gốc Á, cộng đồng người Mỹ gốc Việt là những cử tri ủng hộ đảng Cộng hòa mạnh mẽ nhất", theo ông Taeku Lee, giáo sư khoa học chính trị và luật tại đại học University California kiêm thành viên thực hiện báo cáo quốc gia về người Mỹ gốc châu Á năm 2016 nói với tạp chí FiveThirtyEight.

 

Báo cáo thực hiện sau cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016 cho thấy trong khi người Mỹ gốc Hàn và Ấn nghiêng về quan điểm cấp tiến, người Mỹ gốc Việt và Hoa giữ quan điểm bảo thủ. Số lượng các cử tri Cộng hòa gốc Á ở quận Cam đăng ký đi bầu cũng vượt trội so với số lượng cử tri đảng Dân chủ.

"Tôi luôn quan tâm sâu sắc đến các vấn đề chính trị", Giuda chia sẻ chính đam mê chính trị đã dẫn lối cho cô trên con đường sự nghiệp trở thành một chiến lược gia truyền thông. Cơ hội đầu tiên đến khi nhóm truyền thông của chính trị gia Cộng hòa Newt Gingrich, người từng giữ chức Chủ tịch Hạ viện Mỹ từ năm 1995 đến 1999 dưới thời cựu tổng thống Bill Clinton, thiếu người.

Trong 5 năm làm việc, Giuda thăng tiến từ chức quản lý báo chí lên đến phó thư ký quốc gia và giám đốc truyền thông chiến dịch tranh cử tổng thống năm 2012 của ông Gingrich.

https://baomai.blogspot.com/ 

"Tôi lớn lên nhìn thấy ông ấy trên truyền hình, dõi theo hoạt động chính trị của ông... Tôi luôn ngưỡng mộ cá nhân ông và những thành tựu của ông. Vì vậy khi chuyển đến Washington D.C học cao học, tôi biết mình muốn làm việc cho Newt Gingrich", Giuda nói về người sếp cũ. Chính trị gia Gingrich là một trong những ứng cử viên phó tổng thống Mỹ mà Trump từng cân nhắc trước khi ra tranh cử năm 2016. New York Times dẫn lời Tổng thống Trump miêu tả Newt Gingrich là "người xuất sắc".

Năm 2014 đánh dấu nấc thang sự nghiệp tiếp theo của Giuda. Cô nhậm chức phó chủ tịch cấp cao của tập đoàn hàng đầu về truyền thông và quan hệ công chúng Weber Shandwick tại thành phố New York, phụ trách chiến lược truyền thông cho các doanh nghiệp ở 81 quốc gia. Năm 2016, cô được xướng tên là một trong 50 doanh nhân Mỹ gốc châu Á xuất chúng.

https://baomai.blogspot.com/ 

Tháng 1/2018, Tổng thống Trump bổ nhiệm Giuda giữ chức Trợ lý Ngoại trưởng phụ trách các vấn đề công chúng. "Khi được bổ nhiệm, tôi thấy đây là cơ hội hiếm có và tuyệt vời để sử dụng kỹ năng mà tôi học hỏi được từ truyền thông chính trị và truyền thông doanh nghiệp để giúp Tổng thống Trump phụng sự đất nước và người dân Mỹ", Giuda nói. 

Trưởng thành từ thể thao

https://baomai.blogspot.com/ 

Với chiều cao trên 1m7, Giuda nổi bật trong đám đông với bộ váy đơn giản màu trắng ngà. Cô đi lại nhanh nhẹn trên đôi giày đế thấp. Khi nói chuyện, đôi tay cô luôn chuyển động và cánh tay mở một cách tự nhiên về phía người đối diện. Giữ nét mặt tươi dù không cười nhiều, cô tạo cảm giác thân thiện vừa đủ. 

Là quan chức gốc Việt cấp cao nhất trong chính quyền của Mỹ hiện nay, Giuda trở thành hình mẫu thành công đối với nhiều phụ nữ. "Tôi học được một bài học rằng thành công lớn là sự tích lũy của nhiều thành công nhỏ. Cũng giống như thể dục dụng cụ, một động tác phức tạp là tập hợp của một chuỗi những động tác nhỏ được thực hiện chính xác và tuần tự", Giuda nhớ lại quãng thời gian chơi thể thao chuyên nghiệp đã giúp thay đổi nhận thức của cô về tiềm năng của bản thân. Thời sinh viên, Giuda từng vô địch giải các trường đại học Mỹ và là đội trưởng đội thể dục dụng cụ nữ của trường đại học California, Los Angeles.

Bất chấp hai lần bị từ chối vào đội tuyển thể dục dụng cụ trường và chưa bao giờ thi đấu ở cấp quốc gia, Giuda vươn lên lãnh đạo một đội tuyển gồm nhiều vận động viên Olympics. Đa số vận động viên Mỹ tham gia Thế vận hội Olympics đều đang ngồi trên giảng đường đại học. Tại Olympic Rio ở Brazil năm 2016, gần 80% trong số 558 vận động viên Mỹ từng thi đấu ở các giải thể thao sinh viên đại học.

https://baomai.blogspot.com/ 

Bí quyết của cô sinh viên Giuda là hành động và suy nghĩ như một nhà vô địch. Cô kể hồi năm thứ hai đại học, trong một lần nói chuyện với huấn luyện viên, Giuda thú nhận luôn cảm thấy tự ti trước bề dày thành tích của các đồng đội. "Họ mới là các vận động viên hàng đầu, họ giỏi hơn tôi", cô thổ lộ. "Và huấn luyện viên nói tâm lý của tôi chính là vấn đề". 

Sau ngày hôm đó, Giuda lột xác. Dù trong phòng tập hay ngoài phòng tập, lúc ngủ cũng như lúc ăn, cô luôn nghĩ và hành động như thể mình là một nhà vô địch. "Mọi thứ tôi làm trong 24 giờ đều góp phần giúp tôi trở thành vận động viên hàng đầu. Và tôi luôn áp dụng cách tư duy như vậy xuyên suốt sự nghiệp sau này".

Giuda cũng khích lệ những phụ nữ trẻ còn rụt rè dấn bước trong công việc. "Là phụ nữ đôi khi chúng ta cảm thấy không tự tin nhưng hãy tự tin lên", cô nói tự tin không có nghĩa là lớn tiếng khoa trương, tự tin là khi bạn tin vào năng lực của mình, tin rằng bạn đã chuẩn bị tốt và làm hết sức có thể. "Dù ở vị trí nào, bạn tin mình đang tạo ra giá trị", cô nói.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đây là những “vũ khí” mà Tổng thống Mỹ nắm trong tay trong cuộc chiến thương mại với Trung Quốc


Đây là những "vũ khí" mà Tổng thống Mỹ nắm trong tay trong cuộc chiến thương mại với Trung Quốc
So với các đời Tổng thống trước thường dùng WTO, ông Trump lại sử dụng một kho vũ khí rất khác và có tác động tức thì hơn nhiều, mà phần lớn trong số này được sử dụng với lý do an ninh quốc gia.
Tổng thống Mỹ Donald Trump đã từng nói rằng ông đang thực hiện sứ mệnh bảo vệ việc làm cho người Mỹ, cắt giảm thâm hụt thương mại với Trung Quốc và đáp trả lại cái mà ông gọi là hàng chục năm các doanh nghiệp Trung Quốc "đánh cắp" các tài sản sở hữu trí tuệ của nước Mỹ.
Công cụ thương mại mà các đời tổng thống trước đây thường sử dụng là đệ đơn lên Cơ quan giải quyết tranh chấp của Tổ chức Thương mại Quốc tế (WTO), nơi mà phải mất 3-4 năm thì các tranh chấp mới được giải quyết ổn thỏa. Đến lượt mình, Tổng thống Trump lại dùng đến một kho vũ khí rất khác và có tác động tức thì hơn nhiều, mà phần lớn trong số này được sử dụng với lý do an ninh quốc gia.
Mục 232 Đạo luật Thương mại mở rộng năm 1962 (Trade Expansion Act)
Mục này cho phép Tổng thống điều chỉnh lượng hàng nhập khẩu mà không cần quốc hội bỏ phiếu thông qua nếu Bộ Thương mại tìm thấy bằng chứng cho thấy hàng nhập khẩu đe dọa an ninh quốc gia. Sau khi Bộ trưởng Thương mại Wilbur Ross, vốn trước đây là một nhà đầu tư có máu mặt trong ngành thép, tuyên bố rằng ngành thép của Mỹ đang đối mặt với một mối đe dọa như vậy, Tổng thống Trump đã đánh thuế 25% đối với các mặt hàng thép và 10% đối với các mặt hàng nhôm nhập khẩu.
Luật pháp của nước Mỹ không định nghĩa thế nào là "an ninh quốc gia", vì vậy Tổng thống Trump khá tự do khi quyết định một mối đe dọa nào đó. Washington cũng cho biết đang điều tra các mối đe dọa đối với an ninh quốc gia đến từ mặt hàng ô tô nhập khẩu.
Mục 301 Đạo luật Thương mại năm 1974
Điều luật này cho phép Đại diện thương mại Mỹ, một thành viên của Văn phòng điều hành của phủ Tổng thống Mỹ, xác định và trả đũa những hành vi thương mại không công bằng của các nước khác.
Năm 2017, Tổng thống Trump đã yêu cầu Đại diện Thương mại Mỹ Robert Lighthizer mở một cuộc điều tra theo mục 301 để xem liệu Trung Quốc có đang gây tổn hại cho sự phát triển công nghệ, đổi mới và quyền sở hữu trí tuệ của nước Mỹ hay không. Kết quả cuộc điều tra đánh giá này đã dẫn đến quyết định đánh thuế đối với lượng hàng nhập khẩu từ Trung Quốc trị giá 34 tỷ USD mà Washington vừa tuyên bố có hiệu lực từ ngày 6/7.
CFIUS, Ủy ban đầu tư nước ngoài tại Mỹ
Cơ quan này, đứng đầu là Bộ trưởng Tài chính Mỹ, sẽ đánh giá các thương vụ, trong đó các doanh nghiệp nước ngoài đề nghị mua lại các doanh nghiệp Mỹ để quyết định xem liệu các thương vụ này có đe dọa đến an ninh quốc gia hay không.
Dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Trump, CFIUS đã chặn đứng nhiều thương vụ các doanh nghiệp Trung Quốc muốn "thâu tóm" các công ty công nghệ của Mỹ. Lệnh cấm của ông Trump đối với thương vụ Broadcom mua lại Qualcomm với giá 117 tỷ USD, mà nếu được thông qua sẽ trở thành thương vụ lớn nhất trong lịch sử của ngành công nghệ, cũng được đưa ra dựa trên những khuyến nghị từ CFIUS.
Quốc hội Mỹ đang làm việc để thông qua điều luật cho phép mở rộng phạm vi các loại hình giao dịch được đánh giá bởi CFIUS để giải quyết những lo ngại về an ninh, bao gồm mua cổ phần thiểu số, thành lập công ty liên doanh và các thương vụ mua tài sản gần các căn cứ quân sự của Mỹ.
Mục 214 Đạo luật Truyền thông năm 1934
Cơ quan Thông tin và truyền thông quốc gia Mỹ (NTIA) trực thuộc Bộ Thương mại Mỹ đã khuyến cáo Ủy ban Truyền thông liên bang Mỹ (FCC) nên bác đơn xin cung cấp các dịch vụ viễn thông giữa Mỹ và các nước khác mà China Mobile đã nộp hồi năm 2011.
NTIA cho rằng sự góp mặt của China Mobile tại thị trường Mỹ sẽ "tạo ra những nguy cơ không thể chấp nhận được về hành pháp và an ninh quốc gia". NTIA đã yêu cầu FCC bác đơn của China Mobile theo mục 214, điều luật điều chỉnh sự gia nhập của các nhà mạng nước ngoài vào thị trường truyền thông Mỹ. Theo NTIA, Chính phủ Trung Quốc có thể sử dụng các liên kết do China Mobile thiết lập để thực hiện hành vi gián điệp kinh tế và "đánh cắp" các tài sản sở hữu trí tuệ.
Đề xuất quy định về trợ cấp của FCC
FCC, cơ quan quản lý hoạt động truyền thông giữa các bang của Mỹ, đã đưa ra đề xuất ngăn chặn các doanh nghiệp nhận trợ cấp chi khoản tiền này với "các nhà cung cấp gây lo ngại về an ninh quốc gia". Các nhà cung cấp được nói đến ở đây hẳn là bao gồm các công ty Huawei và ZTE của Trung Quốc. Huawei đã phản đối đề xuất này, và các nhà mạng lớn của Mỹ, dẫn đầu là AT&T và Verizon cũng đã đề nghị FCC "chậm rãi" và tham vấn các cơ quan an ninh. Sau khi đưa ra đề xuất nói trên hồi tháng Tư, FCC đã tiếp nhận các ý kiến đóng góp và đã không vội lên kế hoạch cho một đợt bỏ phiếu thứ hai vốn cần thiết để có thể đưa đề xuất nói trên thành chính sách.
Lệnh cấm xuất khẩu
Bộ Thương Mại Mỹ đã cấm ZTE mua công nghệ của nước Mỹ trong bảy năm vì đã vi phạm các lệnh cấm vận đối với Iran và Triều Tiên, qua đó gần như làm thui chột khả năng hoạt động kinh doanh của công ty này. Tổng thống Trump xem trường hợp trừng phạt này như một "lá bài" để thương lượng trong các cuộc đàm phán với Trung Quốc.
Trong một động thái thể hiện sự ủng hộ đối với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, Washington hồi tháng Sáu đã đạt được một thỏa tuận cho phép ZTE tiếp tục hoạt động kinh doanh sau khi công ty này chấp nhận nộp khoản tiền phạt cao kỷ lục và có những điều chỉnh trong đội ngũ điều hành. Tuy nhiên, việc dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm đối với ZTE vẫn còn đang bỏ ngỏ.
Theo Trí thức trẻ/Bloomberg
Phần nhận xét hiển thị trên trang

TQ dùng VN để ‘đỡ đạn’ trong cuộc chiến thương mại với Mỹ?



Phụ nữ Trung Quốc mang vác hàng hóa từ cửa khẩu Móng Cái sang Trung Quốc. 


Khánh An
9-7-2018

Nếu mô hình hợp tác kinh tế qua biên giới theo ý tưởng của Trung Quốc được xúc tiến thành công tại Việt Nam, quốc gia Đông Nam Á này có thể trở thành một điểm “trú ẩn” cho nguồn hàng hóa Trung Quốc bị ảnh hưởng bởi chính sách thuế quan mới của Mỹ trong cuộc chiến thương mại đang thành hình giữa hai cường quốc. 


Khu hợp tác kinh tế qua biên giới, thường được gọi tắt là “khu hợp tác kinh tế”, là một ý tưởng do Trung Quốc đưa ra và đang đàm phán với nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam. Mô hình này được mô tả là “hai nước một khu, tự do thương mại, vận hành khép kín”. Theo đó, khu vực hợp tác kinh tế sẽ có các phân khu theo chức năng như khu chế tạo, gia công, kho bãi, thông quan hàng hóa, trung tâm thương mại…, và hai chính phủ sẽ cùng phối hợp quản lý, khai thác và chia lợi nhuận.

Từ năm 2007, Hà Nội và Bắc Kinh bắt đầu xúc tiến mô hình khu hợp tác kinh tế qua biên giới tại các tỉnh như Quảng Ninh, Lạng Sơn, Cao Bằng, Lào Cai… nhưng cho đến nay vẫn chưa hoàn thành quá trình đàm phán để bắt đầu xây dựng.

Trong chuyến thăm Việt Nam vào tháng 11 năm ngoái của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, hai bên đã ký Bản ghi nhớ đồng ý đẩy nhanh tiến độ đàm phán thỏa thuận khung cho việc xây dựng các khu vực hợp tác kinh tế này.

Trước tình hình cuộc chiến thương mại đang bắt đầu thành hình, khi Washington hôm cuối tuần rồi “nổ phát súng đầu tiên” bằng việc đánh thuế 25% lên hàng hóa của Trung Quốc trị giá 34 tỷ USD, khiến Bắc Kinh tuyên bố sẽ đáp trả, một số chuyên gia quốc tế dự đoán Việt Nam sẽ trở thành một nơi “trú ẩn” giúp cho hàng hóa Trung Quốc “đỡ đạn” trước đòn đánh thuế quan nặng nề của Mỹ khi đi vào thị trường Hoa Kỳ.

Chuyên gia Murray Hiebert của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (CSIS) ở Washington, Mỹ, nhận định với VOA rằng khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra.

Ông phân tích: “Chúng ta đã thấy điều đó rồi đấy thôi. Khi Việt Nam tham gia vào Hiệp định Thương mại Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), Trung Quốc thấy rằng Việt Nam sẽ tiếp cận được dễ dàng hơn vào thị trường Mỹ nên đã tìm cách sản xuất hàng hóa tại Việt Nam để hưởng lợi từ TPP”.

Mặc dù vậy, theo chuyên gia của CSIS, trong bối cảnh tranh chấp thương mại, Hoa Kỳ chắc chắn sẽ “để mắt kỹ hơn” đến luồng hàng hóa Trung Quốc thông qua một nước thứ ba như Việt Nam để vào Mỹ nên đây không phải là một lối thoát dễ dàng.


Theo tường thuật của tờ Hoa Nam Buổi Sáng (SCMP), hiện các quan chức của tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, đang nhắm đến 7 khu vực biên mậu với Việt Nam để đưa các nhà xuất khẩu từ Trung Quốc đến lắp ráp sản phẩm tại đây và dán nhãn “made in Vietnam”.

Một trong những khu vực này là thị xã Bằng Tường, thuộc thành phố cấp địa khu Sùng Tả của Trung Quốc. Phó thị trưởng của thành phố này, Lu Hui, bày tỏ với SCMP rằng rất muốn tạo ra một khu hợp tác với Việt Nam với “nguồn vật liệu, vốn và nhân công tự do”, và các sản phẩm được sản xuất trong khu vực này có thể được lựa chọn dán nhãn “made in Vietnam” hay “made in China”.

Trong khi đó, Bí thư Đảng Cộng sản ở Bằng Tường nói thẳng rằng tranh chấp thương mại với Washington khiến cho các nhà xuất khẩu Trung Quốc “gặp khó khăn” khi đưa sản phẩm “made in China” trực tiếp sang Mỹ, nên một số sẽ được vận chuyển thông qua các nước thành viên ASEAN.

Quan chức đứng đầu Đảng Cộng sản ở Bằng Tường đề nghị những khu vực biên giới Trung Quốc với Việt Nam như Bằng Tường nên “xúc tiến tích cực hơn” để biến “thương mại vận chuyển” thành “gia công và sản xuất tại địa phương”, vẫn theo SCMP.

Theo các chuyên gia quốc tế, những cuộc biểu tình gần đây tại Việt Nam chống lại dự luật Đặc khu vì lo ngại “mất chủ quyền” về tay các nhà đầu tư Trung Quốc cũng sẽ là một trở ngại lớn cho việc xúc tiến kế hoạch khu hợp tác kinh tế qua biên giới Việt-Trung.

Kể từ khi đưa ra chiến lược đầy tham vọng “Vành đai, Con đường”, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã đưa chính sách “ngoại giao láng giềng” lên hàng thứ hai về mức độ quan trọng trong chính sách đối ngoại của nước này. Nhờ đó, ý tưởng về các khu hợp tác kinh tế qua biên giới đã giành được một sự ủng hộ chính trị mạnh mẽ và được cung cấp nguồn lực từ trung ương.

Ngoài Việt Nam, Trung Quốc còn xây dựng các khu hợp tác kinh tế với Myanmar, Lào, Kazakhstan, Nga. Tuy nhiên cho đến nay, chỉ có một khu hợp tác kinh tế với Kazahstan là hoàn thành và đi vào hoạt động.

Theo đánh giá của chuyên gia Hiebert, còn quá sớm để đưa ra kết luận cụ thể về tác động của cuộc chiến thương mại giữa Trung Quốc và Mỹ lên nền kinh tế Việt Nam. Tuy nhiên theo chuyên gia này, dù thế nào thì Việt Nam chắc chắn cũng sẽ bị ảnh hưởng trong cuộc chiến của hai cường quốc, nhưng “ở một mức độ không lớn”, vì Việt Nam không phải là một nhà cung cấp toàn cầu như Singapore, Malaysia… về các sản phẩm như linh kiện điện tử, vốn là mặt hàng chịu tác động nặng từ chính sách thuế quan mới của Mỹ.

Chuyên gia của CSIS nói thêm rằng không những vậy, Việt Nam có thể sẽ còn hưởng lợi nếu biết cách “xoay sở” thúc đẩy thương mại tự do với châu Âu, Nhật Bản và các nước ASEAN, bên cạnh những “lợi ích ngắn hạn” từ việc hàng hóa sản xuất tại Trung Quốc gặp trở ngại khi xuất khẩu. 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TS. NGUYỄN QUANG A NÓI VỚI AN NINH VN VỀ LUẬT AN NINH MẠNG



PHẢN ĐỐI LUẬT AN NINH MẠNG 

Nguyễn Quang A 
10 - 7- 2018 

Trong 5,5 giờ bị câu lưu tại Đồn Công An Nội Bài hôm 8-7-2018 (lần thứ 17 bị câu lưu trái pháp luật từ 23-3-2016), trừ khoảng 20 phút cuối cùng ra khi tay tự xưng là Vũ luôn tự hào và luôn nhấn mạnh là đảng viên ĐCS (cứ trong 2 câu thì hãnh diện nói mình là đảng viên ĐCS trong một câu), thì hơn 5 giờ tôi ngồi với anh KH (được cho là trung tá của A67 và đã thử thẩm vấn tôi khoảng 10 lần) và 2 bạn trẻ hơn câu chuyện nói chung là cởi mở. Ngay từ đầu, cũng như những lần khác, tôi đã nói rõ: các anh bắt tôi trái pháp luật, không tuân thủ các thủ tục của luật Việt Nam và vì thế tôi sẽ nói chuyện vui vẻ với các anh nhưng KHÔNG TRẢ LỜI bất kể câu hỏi nào mà tôi cho là có ý thẩm vấn và KHÔNG KÝ bất cứ văn bản nào do các anh tự viết ra.

Khi trung tá KH nói từ 1-1-2019, khi Luật An Ninh Mạng (LANM) có hiệu lực thì theo các điều của luật đó tôi có thể bị trừng trị nếu cứ tiếp tục phát ngôn trên mạng xã hội (MXH) như vừa qua. Tôi nói, từ nay đến đó tôi sẽ tiếp tục phản đối LANM, và sau đó vẫn tiếp tục phản đối và tẩy chay LANM (họ ghi hình và tôi yêu cầu họ để nguyên băng, không biên tập, cắt bớt và để các cho lãnh đạo cao nhất của Bộ Công An, Chính phủ và ĐCSVN có thể ghe rõ ý kiến của tôi và tôi sẵn sàng trao đổi với họ trong khung cảnh tôn trọng lẫn nhau, chứ không trong môi trường bị câu lưu như thế này. Bài viết này phản ánh nội dung của cuộc trao đổi 8-7-2018 tại đồn CA Nội Bài (có bổ sung các trích dẫn cho rõ hơn). Tôi phản đối LANM vì ít nhất 3 lý do:

1- LANM vi hiến, vi phạm các quyền con người được ghi rõ trong Hiến Pháp Việt Nam. Luật có những quy định mập mờ (nhất là các điều Đ.8.1.b và c; Đ.16.1., 2. và 3; Đ.17.1.d, đ) có thể hợp pháp hoá sự vi phạm nhân quyền và tạo điều kiện cho CA có thể bắt giữ bất kể ai họ muốn nếu người đó thực hiện các quyền hiến định của mình. Vi phạm hiến pháp, luật pháp quốc tế là một tội ác và việc tạo cơ hội, hợp pháp hoá sự vi phạm như vậy là không thể chấp nhận được. Tôi có nói rõ với họ là luật Việt Nam có quá nhiều điều mơ hồ như vậy để hợp pháp hoá sự vi hiến và vi phạm quyền con người (mà điển hình là các điều 79, 88 và 258 của bộ luật hình sự cũ mà nay vẫn giữ nguyên và khắt khe hơn với sự đánh số khác 109, 177 và 331) và như thế đối với giới bất đồng chính kiến LANM chỉ làm tăng các công cụ để “bịt miệng” dân và đàn áp những người có ý kiến khác ý kiến của ĐCSVN mà thôi, và như thế họ sẽ có khó khăn hơn nhưng chắc chắn họ sẽ không sợ các quy định thêm này. Nói cách khác việc huỷ hay sửa các điều như vậy là việc cần phải làm để chặn bàn tay vi phạm hiến pháp và nhân quyền từ phía các cơ quan chấp pháp.

2- Điều tôi lo hơn là LANM tạo cơ hội cho Công an (CA) sách nhiễu các doanh nghiệp, gây khó cho doanh nghiệp, cản trở sự phát triển kinh tế của đất nước. Rất nhiều hệ thống thông tin của doanh nghiệp thuộc loại Hệ thống Thông tin Quan trọng về An ninh Quốc gia (thí dụ, Đ.10.2.g. gồm Hệ thống thông tin quốc gia thuộc lĩnh vực năng lượng, tài chính, ngân hàng, viễn thông, giao thông vận tải, tài nguyên môi trường, hóa chất, y tế, văn hóa, báo chí.) Hệ thống thông tin của một doanh nghiệp, thí dụ cung cấp dịch vụ tài chính, ngân hàng [hay vận tải, hay nhà máy điện, …] có thể là một mắt xích của hệ thống thuộc loại này. Và với quyền lực tập trung cao độ chưa từng có của Bộ CA (được quy định thí dụ trong các Đ.11, Đ.12, Đ.13, Đ.14; Đ.16.8, 9.; Đ.17.4) sẽ hợp pháp hoá sự lạm dụng quyền lực, sự sách nhiễu doanh nghiệp. Nghiêm trọng hơn, Điều 24 còn cho phép BCA can thiệp vào các hoạt động chi tiết của hệ thống thông tin doanh nghiệp (kiểm tra, giám sát, từ phần cứng, phần mềm, thông tin lưu trữ và truyền tải trong hệ thống, theo Đ.24.2.a., b. và c.) KHÔNG THUỘC DANH MỤC HỆ THỐNG THÔNG TIN QUAN TRỌNG VỀ AN NINH QUỐC GIA. Điều 24 này hợp pháp hoá sự can thiệp của BCA vào hệ thống thông tin của TẤT CẢ các doanh nghiệp và tổ chức (chắc Nghị định sẽ phải loại các sứ quán, WB, ADB chẳng hạn ra khỏi việc có thể bị sách nhiễu này). Điều này vi phạm nguyên tắc cơ bản của luật: cơ quan nhà nước chỉ được làm những gì luật quy định và dân có thể làm mọi thứ trừ các thứ bị luật cấm và việc cấm không thủ mù mờ như Điều 8 của LANM. Việc trao quyền hạn vô biên cho BCA như vậy đặt ra câu hỏi: họ có đủ nguồn lực để thực thi luật này? Tôi khẳng định họ không có, ngay cả khi tăng thuế, tăng chi ngân sách cho họ, và như thế LANM chỉ tạo điều kiện, hợp pháp hoá sự can thiệp, sách nhiễu “có chọn lọc” các doanh nghiệp và tổ chức mà họ muốn và rất có thể các doanh nghiệp và tổ chức này sẽ phải “bôi trơn” và đấy là một hệ quả khó tránh khỏi của LANM. Các tổ chức và doanh nghiệp hãy tìm hiểu kỹ và lường trước những thách thức họ phải đối mặt với sự can thiệp được hợp pháp hoá của BCA và hãy lên tiếng đòi huỷ hay sửa luật này. Không mở miện ra các doanh nghiệp sẽ bị tổn thất khá nhiều trong tương lai. Các nhà soạn thảo LANM, các ông bà đại biểu quốc hội có bao giờ nghĩ đến các HẬU QUẢ KHÔNG LƯỜNG TRƯỚC của câu chữ, điều luật mà họ viết ra hay thông qua? (Tôi sẽ còn nêu 2 thí dụ về các Hậu quả không lường tai hại của chính sách về các tập đoàn kinh tế nhà nước và hệ thống ngân hàng và nhất là điểm 3. dưới đây mà tôi đã giải thích cho 3 người của A67 tại Nội bài ngày 8-7-2018)

3- Điều tôi lo ngại nhất là LANM tạo ra những LỖI HỆ THỐNG ảnh hưởng NGHIÊM TRỌNG đến bản thân AN NINH QUỐC GIA mà luật này muốn bảo vệ. Sự trao độc quyền vô tiền khoáng hậu cho BCA (mà thực ra sẽ là Cục hay Tổng cục ANM) để thẩm định, kiểm tra, giám sát tất cả các hệ thống thông tin (bất luận thuộc danh mục Hệ thống Thông tin Quan trọng về An ninh Quốc gia hay không) trừ Hệ thống Thông tin Quốc Phòng và Cơ Yếu (từ phần cứng, phần mềm, tổ chức hệ thống, các thủ tục, thậm chí tổ chức nhân sự). Toàn bộ hệ thống thông tin của Việt Nam nằm dưới sự kiểm soát của BCA (trừ hệ thống thông tin quốc phòng và cơ yếu). Sự tập trung quá mức này LÀ LỖI HỆ THỐNG NGHIÊM TRỌNG NHẤT làm cho hệ thống tiềm ẩn đầy rủi ro về mọi mặt. Trong điểm 2. ở trên tôi đã nói đến các doanh nghiệp và các tổ chức nói chung, tại điểm này tôi chỉ nhắc đến bản thân bộ máy nhà nước và các doanh nghiệp dịch vụ công ích như điện, nước, giao thông, viễn thông, y tế,… mà thôi. Tôi khẳng định BCA KHÔNG ĐỦ năng lực để thực hiện các quyền mà họ đã đòi LANM ban cho họ (để thực thi các điều trong Chương II và Chương III của LANM). Đó là chưa nói đến rủi ro: ông cục trưởng đó bị mua chuộc và toàn bộ thông tin của chúng ta được cập nhật về cho nước nào đó một cách đều đặn mà chúng ta không lường trước [nếu xài thiết bị, phần mềm của các công ty của nhà nước đó, chứ không phải của các công ty tư nhân). BCA không đủ năng lực, hệ thống quá tập trung, không có cơ chế kiểm tra và giám sát lẫn nhau [phải kéo sự tham gia của các bộ ngành khác, nhất là Bộ Thông tin Truyền Thông, Bộ Khoa học Công nghệ vào] và hệ thống không thể quá tập trung như thế này vì chúng tiềm ẩn các rủi ro chết người đối với cả nước, cả dân tộc, và cả bộ máy nhà nước!

Khi tôi nói những điều trên cho 3 người A67 câu lưu tôi tại Nội Bào. Trung tá KH bảo bác yên tâm, người ta tính hết rồi. Tôi bảo tôi không thể yên tâm với tư cách một công dân và TÔI CẢNH BÁO gần 6 tháng trước khi LANM có hiệu lực. Tôi muốn lãnh đạo của các anh nghe, ghi lại lời cảnh báo của tôi. Vì tôi đã cảnh báo trước nhiều trường hợp và người ta chỉ nhận ra khi THIỆT HẠI đã không thể chối cãi. Tôi đã giải thích cho 3 nhân viên an ninh này về các hậu quả không lường trước (unintended consequences) của bất kể chính sách hay quyết định nào, bất chấp mục đích đúng đắn hay cao thượng của chính sách hay quyết định ấy (nói chi đến các chính sách và quyết định không trong sáng). Mọi chính sách đều có các hệ quả không lường trước được bởi vì không ai hay tổ chức nào đủ thông tin, đủ thông minh để đưa ra các chính sách hay quyết định hoàn hảo không có các hệ quả xấu (hay tốt) không lường trước được. Tôi đã nêu ra hai thí dụ để giải thích cho 3 nhân viên an ninh đó.

     A.Tập đoàn Kinh tế Nhà nước. Nghị quyết Hội nghị Trung ương 3 (khóa IX) của ĐCSVN có nêu: “Hình thành một số tập đoàn kinh tế mạnh trên cơ sở các tổng công ty nhà nước, có sự tham gia của các thành phần kinh tế, kinh doanh đa ngành, trong đó có ngành kinh doanh chính, chuyên môn hóa cao và giữ vai trò chi phối lớn trong nền kinh tế quốc dân, có quy mô rất lớn về vốn, hoạt động cả trong nước và ngoài nước, có trình độ công nghệ cao và quản lý hiện đại, đào tạo, nghiên cứu triển khai với sản xuất kinh doanh. Thí điểm hình thành tập đoàn kinh tế trong một số lĩnh vực có điều kiện, có thế mạnh, có khả năng phát triển để cạnh tranh và hội nhập kinh tế quốc tế có hiệu quả như: dầu khí, viễn thông, điện lực, xây dựng...” Chủ trương này được khẳng định lại trong văn kiện Đại Hội ĐCSVN tháng 4-2006. Lúc đó người ta vừa thành lập thí điểm một tập đoàn kinh tế nhà nước và chuẩn bị thành lập cái thứ hai. Đầu tháng 4-2006 tôi có bài viết “Thành lập các tập đoàn có vi phạm pháp luật không?” và được tờ Lao Động đăng ngày 3-4-2006 với tiêu đề “Có nên thành lập các tập đoàn kinh tế?” trong đó tôi cảnh báo đây là việc làm trái luật hiện hành, người ta muốn biến chúng thành các “quả đấm thép” và có nguy cơ biến chúng trở thành các “quả đấm giẻ” như các tổng công ty 90, 91 trước đó thuộc cơ chế Bộ Chủ quản (Bộ thực hành chức năng chủ sở hữu và quản lý). Bài này được Tuổi trẻ đăng lại và nay vẫn có thể truy cập được tại [1]. Tôi cảnh báo các tập đoàn kinh tế nhà nước gây ra sự phân biệt đối xử (chèn ép khu vực tư nhân, sử dụng phung phí nguồn lực hạn hẹp của quốc gia) và có thể gây nhiều rắc rối pháp lý. Sau đó, ở các hội thảo và bài báo tiếp theo tôi phân tích chắc chắn chủ trương thành lập các tập đoàn kinh tế nhà nước sẽ thất bại vì vài lý do chính như sau: a) mô hình này sao chép mô hình Keiretsu của Nhật Bản và Chaebol của Hàn quốc trong đầu và giữa thế kỷ trước. Hai mô hình này nay đã lỗi thời, và quan trọng nhất chúng là các công ty tư nhân chứ không phải các công ty nhà nước. Tôi phân tích mô hình tập đoàn hoạt động theo “cơ chế thủ tướng chủ quản” (từ do tôi phịa ra phỏng theo cơ chế Bộ chủ quản của các tổng công ty 90, 91 trước đó, một cơ chế tồi nên xoá bỏ, xem [3]). Nhưng cơ chế “thủ tướng chủ quản” còn tồi hơn cơ chế Bộ chủ quản rất nhiều do sự tập trung quyền lực vào tay một người, thủ tướng. Hậu quả không lường trước là các Chủ tịch, Tổng giám đốc tập đoàn không còn nghe, còn chịu sự giám sát nào đó của các bộ chuyên ngành khác (như của Bộ Công Thương, Tài Chính, Đầu tư mà trước kia dưới cơ chế Bộ chủ quản họ còn phải để ý). Đây là một lỗi hệ thống và tạo ra các phản khuyến khích chắc chắn dẫn đến nhiều tai hoạ. Rồi người ta cũng nhận ra và trên thực tế đã phải quay lại cơ chế bộ chủ quản khá tồi, nhưng vẫn hơn cơ chế thủ tướng chủ quản [4].  Những cảnh báo được nêu ra từ đầu 2006 rất tiếc đã trở thành hiện thực vào vài năm sau đó [xem [4]], các rắc rối pháp lý, thua lỗ đã xảy ra ở Vinashin (xem thí dụ bài Đười ươi giữ ống [5] cho thấy sự lúng túng của Chính phủ và Quốc hội trong việc giải quyết các rắc rối ở Vinashin).

Giá như người ta đã nghe các chuyên gia thì nền kinh tế Việt Nam đã đỡ đánh mất một thập niên. Ý định thành lập các tập đoàn kinh tế là tốt, song không để cho chúng tự hình thành như được cảnh báo trong [1] và không để ý đến các hệ quả không lường trước (nhưng được các chuyên gia cảnh báo) đã khiến cho nền kinh tế bị méo mó (kể cả việc chuyển sang nâng đỡ các tập đoàn tư nhân cũng vậy [6], nền kinh tế phát triển chậm so với tiềm năng. Không ai đúng 100%, không ai giỏi đến mức ra các quyết định và chính sách hoàn hảo, phải nghe phản biện là vì thế. Rất tiếc chủ trương xây dựng các tập đoàn kinh tế nhà nước mạnh đã hoàn toàn thất bại do chính sách và chủ trương của ĐCSVN.

     B. HỆ THỐNG NGÂN HÀNG, là thí dụ thứ hai mà tôi nêu ra cho 3 nhân viên an ninh hôm 8-7-2018 về các hệ quả không lường trước và lỗi hệ thống do chủ trương cho tăng số ngân hàng thương mại đô thị và Nghị định 141/2006/NĐ-CP bắt các ngân hàng tăng vốn đăng ký nhanh như “thánh Gióng”. Trong [7] tôi đã cảnh báo chủ trương của nhà nước để “nâng cấp, thành lập mới ồ ạt” các ngân hàng đô thị LÀ SAI và việc cho phép thành lập hàng trăm công ty chứng khoán tiềm ẩn các rủi ro ‘kinh hoàng’ cho hệ thống tài chính ngân hàng! Năm 2002 chỉ có 20 ngân hàng thương mại cổ phần đô thị, nhưng đến 5-2008 đã có 35 ngân hàng tư nhân (trong đó có 12 ngân hàng nông thôn chỉ hoạt động ở phạm vi tỉnh với vốn đăng ký 10 tỷ đồng được nâng cấp lên ngân hàng đô thị có phạm vi hoạt động toàn quốc với vốn tối thiểu 70 tỷ đồng; và 3 ngân hàng cổ phần mới được thành lập). Tôi đã cảnh báo “Đáng báo động là số ngân hàng mới tăng nhanh… và còn đáng lo ngại hơn là nhiều tập đoàn đua nhau bỏ vốn vào các ngân hàng mới này. Do bành trướng về mạng lưới, về quy mô, về nhân sự đã đẩy chi phí nhân công của các ngân hàng lên khá cao, nhân lực chưa được đào tạo bài bản, thiếu kinh nghiệm, khả năng quản trị không theo kịp sự phát triển về quy mô, cạnh tranh gay gắt, nhiều ngân hàng đã cho vay chứng khoán và bất động sản góp phần tạo ra bong bóng, tăng tín dụng quá nhanh gây ra lạm phát. Tất cả những việc này ẩn chứa những rủi ro không nhỏ.

Rồi về Nghị định 141/2006/NĐ-CP bắt các ngân hàng làm “thánh Gióng” với mục đích rất đúng, rất tốt: tăng vốn của ngân hàng cho phù hợp với quy mô phát triển và giảm rủi ro hoạt động. Chỉ có điều người ta KHÔNG ĐỂ Ý đến các hậu quả chưa lường trước mà các chuyên gia, trong đó có tôi, đã cảnh báo. Trong [8] tôi đã cảnh báo “Không thể bắt hệ thống ngân hàng thương mại Việt Nam làm tháng Gióng” bởi vì theo Nghị định trên “vào cuối năm 2008 vốn pháp định của các tổ chức tín dụng phải tăng lên mức: 5.000 tỷ đồng đối với Ngân hàng Chính sách, Ngân hàng Phát triển; 3.000 tỷ đối với các ngân hàng thương mại nhà nước, ngân hàng đầu tư; và 1.000 tỷ với các ngân hàng thương mại cổ phần, ngân hàng liên doanh, ngân hàng 100% vốn nước ngoài, ngân hàng hợp tác và quỹ tín dụng trung ương; vào cuối năm 2010, các tổ chức có vốn pháp định 1.000 tỷ phải tăng lên mức 3.000 tỷ đồng.” … 

Hãy cứ coi sự tăng 30 lần rải ra suốt 5 năm, từ 2003 khi bắt đầu nâng cấp các ngân hàng nông thôn lên ngân hàng đô thị và cho lập các ngân hàng mới, đến 2008. Tăng 30 lần trong 5 năm tương ứng với tốc độ tăng trưởng 187%/năm. Đây là tốc độ tăng trưởng chóng mặt kinh khủng, dễ dẫn đến đổ vỡ. Do vốn đăng ký tăng, quy mô hoạt động tăng nên tổng tín dụng của hệ thống ngân hàng cũng tăng lên kinh khủng trong thời gian đó: Tổng tín dụng năm 1998 bằng khoảng 20% GDP, đã tăng lên trên 70% GDP vào năm 2006 rồi lên 90% GDP năm 2008 và 113,5% GDP vào cuối 2010. Mức tăng trưởng tín dụng chóng mặt. Trình độ quản lý của bản thân các ngân hàng thương mại, của các cơ quan nhà nước không thể theo kịp với mức tăng trưởng như vậy!  Cũng giống như một thiếu niên có thể mang được 30kg, sau 5 năm thành thanh niên có thể mang vác 50-60kg chứ không thể gánh 150kg, chứ đừng nói 900kg!  Và đấy hẳn là một trong những nguyên nhân chính của sự rắc rối trong hệ thống ngân hàng thương mại Việt Nam hiện nay. Không những thế, việc tăng vốn rất có thể (nếu không nói là chắc chắn) cũng dựa vào vốn vay. Nếu đúng thế thì vốn thật thấp hơn vốn đăng ký. Việc này làm tăng rủi ro hệ thống một cách đáng kể. Ngân hàng có vốn 1 thì có thể huy động đến 10 hay thậm chí 15 để hoạt động, tỷ lệ 10 hay 15, đại loại là tỷ lệ đòn bẩy. Nếu vốn thật không phải 1 (mà giả sử chỉ là 0,7) thì tỷ lệ đòn bẩy sẽ cao hơn nhiều (tăng 1,43 lần nếu vốn chỉ là 0,7) và như thế quy mô hoạt động, tổng tài sản và tổng tín dụng cũng tăng lên với mức tương ứng, khiến cho rủi ro tăng cao.  Nếu một số cổ đông lớn, những người điều hành lại lạm dụng quyền lực để dàn xếp cho mình và những người thân cận với mình để vay lòng vòng nhằm tăng vốn, sẽ càng làm tăng sự ‘tập trung’ quyền lực vào tay một số người mà dư luận thường gọi là các ‘đại gia’, thì nguy cơ thâu tóm quyền lực và lạm dụng và rủi ro càng tăng cao.”

Giá người ta đã nghe những lời cảnh báo như vậy thì đã không có việc sở hữu chéo và các vụ đại án Oceanbank, Ngân hàng Xây dựng, vụ Trầm Bê, vụ Đinh La Thăng và bao người đã tránh được sự tù tội và hệ thống ngân hàng đã không bị tan hoang khiến ngân hàng nhà nước phải mua nhiều ngân hàng với giá 0 đồng (thực ra là ngân sách phải bù cho số vốn âm rất lớn của chúng). Một chủ trương có vẻ rất đúng, nhưng không hiểu các hệ quả không lường trước có thể dẫn đến tai hoạ như thế nào. Nguyên nhân từ chí ít 2006 và hậu quả sau 12 năm vẫn chưa giải quyết xong.

Tôi đã dùng 2 thí dụ trên về Tập đoàn Kinh tế Nhà nước và Ngân hàng để minh hoạ cho 3 nhân viên an ninh hiểu vì sao tôi PHẢN ĐỐI và SẼ TIẾP TỤC PHẢN ĐỐI Luật An Ninh Mạng vì những phân tích sơ bộ của tôi về những sai lầm của bản thân luật này cũng như lỗi hệ thống và các hậu quả chưa lường trước được của LANM.

Rất tiếc nhân viên an ninh mang tên Vũ đã không dự được “vài giờ huấn luyện” bất đắc dĩ của tôi tại đồn công an Nội Bài ngày 8-7-2018, nên hắn luôn thô bạo, vu cáo, thậm chí chửi bới tôi, bảo tôi là phản động, bợ đỡ bọn nước ngoài và các thế lực phản động nước ngoài, hèn hạ như chuột và hắn phải đeo găng tay để tóm và xử tôi cũng như đe doạ “nhân dân” sẽ trị tôi. Cả cho cậu nữa, Vũ, hãy xem lại băng ghi hình và đọc bài này may ra hiểu được chút gì đó. 

Không thể để LANM gây tai hoạ như chủ trương tập đoàn kinh tế nhà nước và chủ trương phát triển ngân hàng và Nghị định 141/2006/NĐ-CP, bởi vì tai hoạ chỉ xảy ra sau 5,7 hay 10 năm và lúc đó thì đã QUÁ MUỘN!
_________________

TÀI LIỆU TRÍCH DẪN

[1] Có nên thành lập các tập đoàn kinh tế, Lao Động 3-4-2006

[2] Nghe các tập đoàn nói, Lao Động, 4-5-2008

[3] Cơ chế Thủ tướng chủ quản, Bee, 2-11-2010

[4] Trở lại cơ chế Bộ chủ quản? Dân Việt,  6-10-2012

[5] Đười ươi giữ ống, Bee, 16-8-2011

[6] FLC và vấn nạn tập đoàn kinh tế tư nhân, Dân Việt, 2-3-2016

[7] Khu vực ngân hàng tài chính, Bee, 28-5-2008

[8] Nên giảm vốn đăng ký của các ngân hàng, Lao Động Cuối tuần, 20-9-2012

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc: 90% đảng viên không tin vào đảng?


Trí Đạt, 02/07/2018 • Mới đây, truyền thông Trung Quốc công bố báo cáo cho biết, tính đến cuối năm 2017, tổng số đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) lên đến 89,564 triệu người, tỉ lệ bao phủ của các chi bộ đảng ở tầng cơ sở là trên 99%. Tuy nhiên có người ở trong thể chế của ĐCSTQ chỉ ra, 90% đảng viên ĐCSTQ không tin vào đảng.

Diễu hành ủng hộ dân chủ, phản đối việc Trung 
Quốc gia tăng kiểm soát tại Hồng Kông ngày 1/7/2018
Ngày 30/6, Tân Hoa Xã công bố “Thông cáo Thống kê trong đảng của ĐCSTQ năm 2017”, theo đó, tổng số đảng viên ĐCSTQ là 89,564 triệu người. Số đảng viên có trình độ giáo dục bậc cao đẳng đại học trở lên là 43,286 triệu người; số đảng viên nữ là 23,888 triệu người; số đảng viên là người dân tộc thiểu số là 6,51 triệu người.

Đối với bộ phận chi bộ đảng cấp cơ sở, tỉ lệ bao phủ lên đến hơn 99%.

Về chi bộ đảng trong doanh nghiệp, toàn quốc có 185.000 doanh nghiệp nhà nước thành lập chi bộ đảng, chiếm 91,2% tổng số doanh nghiệp nhà nước; 1,877 triệu doanh nghiệp phi nhà nước đã thành lập chi bộ đảng, chiếm 73,1% doanh nghiệp phi nhà nước.

Số liệu từ thông cáo này chứng minh, dường như 100% công dân Trung Quốc có tham gia vào tổ chức đảng. Tuy nhiên thái độ của người dân về vấn đề tham gia vào đảng lại hoàn toàn trái ngược.

Một cựu công chức tại Đại lục họ Tống chia sẻ với báo Epoch Times, trên thực tế, trên 90% đảng viên đã không còn tin tưởng vào các tổ chức đảng. Sở dĩ ngoài miệng họ nói là theo đảng, hoàn toàn là vì nhu cầu lợi ích.


“Bởi vì ĐCSTQ là đảng chấp chính tại Trung Quốc, họ chỉ có dựa vào ĐCSTQ thì mới có được lợi ích tương ứng”. Ông chỉ ra, thực tế, nội tâm các đảng viên đều có tín ngưỡng của tự mình, “ví dụ có người tín ngưỡng vào kim tiền, có người tín ngưỡng vào danh lợi”.
Ông Tống nói, một số quan chức thậm chí còn lén lút đến chùa thắp hương bái phật, hoặc là để cho người khác thay họ làm các hoạt động về phương diện này, “thực tế nội bộ ĐCSTQ tương đối phổ biến hiện tượng này, giữa họ với nhau cũng đàm luận, tuy nhiên sẽ không nói ở những trường hợp công khai.
Mã Hiểu Minh – Cựu phóng viên thâm niên trong nghề của Đài truyền hình Thiểm Tây chỉ ra, đảng viên dưới thể chế của ĐCSTQ, sự hủ bại, sa đọa, biển thủ, cướp đoạt, lừa dối người dân, “những việc làm của họ đã chứng minh, ngay cả bản thân họ cũng không tin vào những lý luận mà họ để mê hoặc, lừa dối dân chúng”.
Cựu quan chức Viện kiểm sát tỉnh An Huy Thẩm Lương Khánh từng chỉ ra, ý thức hình thái của ĐCSTQ đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn sót lại cái vỏ rỗng mà thôi.
Năm ngoái, Tạp chí Tranh Minh của Hồng Kông số ra tháng 10 từng có bài tiết lộ, cơ quan đảng, chính phủ, quân đội của ĐCSTQ và các cơ quan liên quan đều đối mặt với nguy cơ vong đảng.
Tài liệu cơ mật nội bộ ĐCSTQ cho thấy, ĐCSTQ đối mặt với nguy cơ sụp đổ trên 5 phương diện. Thứ nhất, tư tưởng chính trị, tổ chức và đội ngũ kiến thiết  ĐCSTQ để lộ ra những ẩn hoạn, nguy cơ đã đến lằn ranh; thứ hai, quyền hạn chức trách và quản trị của các cơ quan đảng, chính phủ, quân đội rơi vào trạng thái trì trệ trong thời gian dài; thứ ba, các cơ quan đảng, chính phủ, quân đội xuất hiện hiện tượng hủ bại tham nhũng sa đọa; thứ tư, các cơ quan đảng, chính phủ, quân đội cho đến quan chức và các tổ chức xã hội dân sự rơi vào cục diện căng thẳng, thậm chí đối lập; thứ năm, sự phân hóa giàu nghèo rõ rệt, làm gia tăng mâu thuẫn và đối lập, trực tiếp ảnh hưởng lay động đến sự ổn định và phát triển cục diện chính trị.
Trí Đạt
https://trithucvn.net/trung-quoc/trung-quoc-90-dang-vien-khong-tin-vao-dang.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bamboo Airways chính thức được Chính phủ phê duyệt đầu tư


Tú Mỹ, 10/07/2018 • Thủ tướng Chính phủ vừa có quyết định chính thức cho phép thành lập Hãng hàng không Bamboo Airways tại Cảng hàng không Phù Cát, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định. Truyền thông Mỹ khá “sốc” trước quyết định táo bạo của ông chủ hãng hàng không Bamboo Airways Trịnh Văn Quyết. Tờ Washington Post trích lời các chuyên gia cho biết FLC Group “đang gánh chịu rủi ro đáng kể bằng cách tham gia vào lĩnh vực hàng không” và “việc đặt một đơn đặt hàng trị giá lớn như vậy mà không kiểm tra thị trường trước được xem là rất bất thường.”
Hãng hàng không của ông chủ Tập đoàn FLC – 
Trịnh Văn Quyết đã được phê duyệt đầu tư.
Nhà đầu tư thực hiện dự án là Công ty TNHH Hàng không Tre Việt (Bamboo Airways) với dự án Vận tải hàng không Tre Việt, mà đứng sau là ông chủ Tập đoàn FLC – Trịnh Văn Quyết.

Bamboo Airways có tổng vốn đầu tư 700 tỷ đồng, quy mô đầu tư đến năm 2023 là 10 tàu bay loại A320/A321 hoặc B737. Tiến độ góp vốn và huy động vốn là 100% vốn chủ sở hữu với thời gian hoạt động của dự án là 50 năm kể từ ngày quyết định chủ trương đầu tư dự án có hiệu lực.

Trước đó, Tập đoàn FLC và Bamboo Airways đã hoàn thành việc đặt cọc mua 20 máy bay Boeing 787-9 Dreamliner của Tập đoàn Boeing (Mỹ), dự kiến sẽ bàn giao trong giai đoạn tháng 4/2020 đến hết 2021. Thương vụ có giá trị niêm yết lên đến 5,6 tỷ USD.

Truyền thông Mỹ khá “sốc” trước quyết định táo bạo của ông chủ hãng hàng không Bamboo Airways Trịnh Văn Quyết.

Tờ Washington Post trích lời các chuyên gia cho biết FLC Group “đang gánh chịu rủi ro đáng kể bằng cách tham gia vào lĩnh vực hàng không” và “việc đặt một đơn đặt hàng trị giá lớn như vậy mà không kiểm tra thị trường trước được xem là rất bất thường.”

Thông thường, một hãng hàng không sẽ mua vài chiếc máy bay trước và chờ đợi tín hiệu phản hồi từ thị trường để quyết định có nên đầu tư tiếp hay không. Nhưng động thái của Bamboo Airways được mô tả là “bỏ qua kế hoạch tài chính cơ bản cho một hãng hàng không”, tờ Washington Post viết.

Trong khi đó, các chuyên gia Việt Nam cũng cảnh báo về kế hoạch kinh doanh “bay nhanh và thắng nhanh” của FLC.

Tờ Intellasia dẫn lời một nhà phân tích nhận xét rằng ông Trịnh Văn Quyết đã “quá tự tin” về khả năng của FLC, trong khi thị trường hàng không là “đầy rẫy những cạm bẫy.”

Một nhà phân tích khác cho biết ông không chắc liệu thị trường Việt Nam có đủ lớn cho một hãng vận chuyển hàng không khác ngoài 3 hãng hiện tại là Vietnam Airlines, Jetstar Pacific và Vietjet. Ông nói rằng trong quá khứ, Air Mekong và Indochina Airlines chỉ tồn tại được vài năm trước khi buộc phải ngừng hoạt động. Trong khi đó, Vietjet cần đến 4 năm để chuẩn bị cho chuyến bay thương mại đầu tiên của mình.

Hai hãng hàng không lớn nhất Vietnam Airlines và Vietjet đang bao phủ gần như toàn bộ thị trường bay nội địa và mỗi hãng đại diện cho một mô hình kinh doanh. Nếu như Vietnam Airlines tập trung vào phân khúc cao với dịch vụ đầy đủ (FSC), thì Vietjet làm chủ thị phần hàng không giá rẻ (LCC).

Tú Mỹ

https://trithucvn.net/kinh-te/bamboo-airways-chinh-thuc-duoc-chinh-phu-phe-duyet-dau-tu.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ĐỊNH NGHĨA LẠI MADE IN CHINA

Vũ Kim Hạnh - Hôm thứ sáu 29/6, nói chuyện tại SURF 2018 Đà Nẵng, ông Đại sứ Israel nhấn mạnh, người Do Thái rất tò mò, tôi chúc các bạn thanh niên Việt Nam luôn tò mò. Và sau một thời gian tò mò với nhiều tài liệu, tôi xin cung cấp đôi điều của đề tài mà tôi đang rất tò mò: Made in China 2025.
Lâu nay, made in China là một tên gọi nhạy cảm. Thực phẩm ư? Không, không đáng tin. Người TQ cũng không tin luôn. Hàng công nghệ ư? Thường rẻ, nhanh cập nhật kiểu nhờ… sao chép. Nhiều năm qua, là công xưởng và cũng là trung tâm xuất khẩu của thế giới, người Trung Quốc chỉ được hưởng khoảng 5% giá bán một chiếc iPhone (từ 5 $ đến 10$ trên giá bán từ $500 đến $1000 mỗi chiếc).

Ông Tập Cận Bình không muốn vậy, ông muốn lật ngược nghĩa của mấy từ Made in China. TQ phải thống lĩnh kinh tế và công nghệ thế giới.

Theo Tân Hoa Xã công bố cuối năm 2017, Bộ Công nghiệp và Công nghệ thông tin (MIIT) Trung quốc công bố ưu tiên tài trợ nhiều nhất cho Internet of Things, thiết bị thông minh và thiết bị điện tử với 1,5 tỷ USD. Chính quyền địa phương trên toàn quốc cũng hỗ trợ mức tương tự còn Ngân hàng Phát triển Trung Quốc cung cấp các dịch vụ tài chính đa dạng để hỗ trợ các dự án lớn, với khoảng 300 tỷ ND tệ (45 tỷ USD) nữa.

KHÔNG CHỈ KHẨU CHIẾN, THỰC SỰ LÀ MỘT CUỘC CHIẾN.

Made in China 2025 thực sự đang là trung tâm của cuộc chiến thương mại giữa Hoa Kỳ, EU và Trung Quốc, nhưng trong nội bộ nước TQ, đang được cổ vũ mạnh mẽ, có lúc có dáng dấp của một loại chủ nghĩa dân tộc “thượng đẳng” của TQ. Made in China 2025 nhằm nâng cao chất lượng tất cả mọi sản phẩm mà TQ đã SX qua con đường tích hợp công nghệ số vào quy trình công nghệ và đưa các công ty TQ cạnh tranh thẳng với các công ty lớn của TG. Đây mới chỉ là cột mốc đầu tiên của một kế hoạch 3 bước, kết thúc năm 2049, khi đó, TQ dẫn đầu các cường quốc TG và thống trị kinh tế, công nghệ thế giới.

Các nước Âu Mỹ thì lại cho rằng Made in China 2025 có 3 yếu tố: ủng hộ chủ trương và hành vi trộm cắp sở hữu trí tuệ (IP); cưỡng chế hoặc gần như ép buộc chuyển giao công nghệ và bảo hộ rất cứng rắn thị trường TQ.Một báo cáo 200 trang mà Đại diện Thương mại Hoa Kỳ (USTR) đã công bố vào ngày 22 tháng 3/2018 về các kết quả của việc điều tra Hành vi, Chính sách và Thực tiễn của Trung Quốc liên quan đến Chuyển giao Công nghệ, Sở hữu Trí tuệ và Đổi mới theo Mục 301 của Đạo luật Thương mại HK năm 1904, đã cáo buộc một loạt các hành vi lạm dụng như ăn cắp bí mật thương mại, đặc biệt là các công nghệ cốt lõi, và phân tích thực chất việc hợp tác về công nghệ của TQ.

Ngày 30/6/2018, công ty nghiên cứu CB Insights cho biết, các khoản đầu tư của Trung Quốc vào các công ty công nghệ Mỹ đã tăng vọt từ 2,3 tỷ (2014) lên 9,9 tỷ USD vào năm 2015, năm bắt đầu kế hoạch Made in China 2025. Tính ra, trong 5 năm qua, các công ty Trung Quốc đã đầu tư 44 tỷ để thủ đắc công nghệ của Mỹ.

GIẢM TỐC VÀ ĐIỀU CHỈNH?

Và bây giờ, trước phản ứng của Mỹ và phương Tây, ngay trong nội bộ TQ cũng có những điều chỉnh. Trong 12 tháng qua, Bắc Kinh đã cho đăng 190 bài cổ động cho Made in China 2025. Nhưng trong ba tháng vừa rồi, con số tụt giảm dần, trong 30 ngày gần đây nhất chỉ còn một bài thôi.

Giáo Sư Trọng Vĩ (仲伟, Zhong Wei), trường Đại Học Sư Phạm Bắc Kinh, là một nhà giáo đã khuyên Trung Quốc không nên nói nhiều về Made in China 2025 nữa khi thực lực còn thua xa các nước Tây phương. Cũng tuần qua, tờ Khoa học-Kỹ thuật Nhật Báo đăng một loạt bài nêu rõ , hiện nay còn 29 lãnh vực kỹ thuật mà TQ còn kém các nước tiên tiến, và nêu ví dụ là chuyện công ty ZTE bị cấm không được mua các bộ phận làm ở Mỹ.

Ông Lưu Á Đông (Liu Yadong, 刘亚东), chủ bút tờ báo này đã đọc bài diễn văn ở Bắc Kinh hôm 28/6 nói rõ, dù Trung Quốc đã phát triển kỹ thuật đáng kể, song vẫn còn nhiều chướng ngại, chậm tiến. Thí dụ, ngành nghiên cứu khoa học thuần túy chưa phát triển; thiếu “tay nghề” trong nhiều ngành kỹ thuật vì thiếu kinh nghiệm…Ông cũng nêu một bài của Tân Hoa Xã đã đề cao bốn “sáng chế lớn” của TQ là xe lửa cao tốc, mua bán trên mạng, thanh toán tiền trên mạng, và xe đạp sử dụng chung (bike sharing) ở các thành phố, nhưng theo ông, bốn “sáng chế” này đều được tìm ra và sử dụng ở các nước khác trước đó rồi…

Xuống thang rồi lại leo thang, ta còn phải xem tuồng này rất dài. Quan trọng nhãn tiền với VN là cái “hậu” của việc họ đổi mới, họ chuyển chất thải, xà bần, công nghệ phế bỏ đi đâu…



Phần nhận xét hiển thị trên trang