Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

CHUYỆN BÂY GIỜ




Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh tư lự


Bây giờ thì anh không có cách nào quay trở lại
sửa những dấu buồn con đường đã đi
như định mệnh kiếp nhân sinh ngắn ngủi
chỉ một hướng thôi
không thể quay về
Dầu thắng, dầu thua cũng đâu đáng kể
chẳng ai mong mang cay đắng đi cùng
vài con chữ nghèo
ruổi rong dâu bể
hèn hay sang..câu chuyện quá thường!
Dưới chân đèo nước vẫn sôi cuồn cuộn
người vẫn đi
đá lở
chuyện vô thường
Ta bỏ lại sau lưng không hối tiếc
và lại cười
thế sự buồn thương..
Giờ chẳng thể gặp người xưa để đắm say mộng mị
Dù phố vẫn đông
chợ chưa bỏ phiên nào
chưa ngã ngũ: "Nhất nông nhì sĩ"
Đời xôn xao
chưa cạn giấc chiêm bao!
lặng lẽ mình ta
lên rừng xuống biển
viết bao trang ngớ ngẩn buồn cười?
Còn đủ sức nhớ về kỷ niệm?
Viết lên lá cây này,
thả theo dòng trôi?


Phần nhận xét hiển thị trên trang

cái đẹp chính là cuộc sống..


Là người cầm bút, ai lại không mong muốn viết về những vấn đề lớn, nóng bỏng của đất nước, nhưng có phải ai cũng có điều kiện nắm bắt và theo đuổi được hết mọi ngõ ngách của đời sống đâu. Nhưng nếu người viết mang trong mình tâm thế thời đại, thì dù họ viết về bất cứ điều gì, cả cỏ cây hoa lá hay thân phận riêng tư, người đọc vẫn nhận ra hình bóng của đời sống xã hội
Lê Khánh Mai
sống là vấn đề không mới nhưng cũng không bao giờ cũ. Hướng đến đời sống, gắn bó, khám phá, phát hiện đời sống là nhu cầu tự thân, là khát vọng và động lực sáng tạo của nhà văn. Mặt khác, đời sống luôn vận động, biến đổi không ngừng làm nảy sinh cái mới, đặt ra những thách thức mới cho con người, xã hội và người cầm bút.
Nhà văn vốn rất nhạy cảm với những vấn đề xã hội, với những hướng đi, thể chế, những khổ đau, hạnh phúc của con người. Và như một xu thế tự nhiên nhà văn bao giờ cũng hoà vào dòng chảy cuộc sống, chịu sự va đập, nhận diện, chiếm lĩnh cuộc sống về mặt thẩm mỹ, tự ý thức về trách nhiệm xã hội của mình trong hoạt động sáng tạo văn chương. Nhưng cũng chính cuộc sống là trục quay khổng lồ, hối hả và không lặp lại nên mối quan hệ giữa nhà văn và đời sống cần được nhận chân lại.
Nhìn lại hôm qua, thế kỷ XX với những biến động lớn lao, chiến tranh tàn khốc, thế kỷ tìm kiếm chân lý và những câu trả lời cho thân phận con người. Nhà thơ E. Vinokurov viết:
Thế kỷ hai mươi ai phiêu bạt trên đường
Giữa lửa cháy có khi nào sực nghĩ
Làm thú vật, làm thánh thần cũng dễ
Chỉ có làm người khó biết bao nhiêu!
Chiến tranh- một hiện thực lớn tác động đến từng quốc gia, dân tộc, từng số phận con người. Và nó cũng là cuộc thanh lọc vĩ đại, tạo ra cái thước đo, mà ở đó những giá trị đích thực có cơ hội được khẳng định. Khát vọng giải phóng dân tộc, khát vọng chiến thắng và thành quả của cuộc chiến tranh nhân dân đã in dấu ấn những vẻ đẹp mang tính lý tưởng bao trùm lên nền văn học hôm qua.
Nhưng hôm nay đã khác. Sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước đã hoàn thành. Con người phải đối diện với hiện thực mới, bộn bề , phức tạp, đa dạng, không tập trung, tinh vi, khó nắm bắt. Sự nghiệp đổi mới, công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, nền kinh tế thị trường, sự kiện Việt Nam gia nhập WTO đang dần khẳng định vị trí Việt Nam trên trường quốc tế. Nhưng đi cùng nó là sự lên ngôi của những giá trị vật chất và sự hạ thấp vai trò của những giá trị tinh thần.
Thực tế đó đòi hỏi nhà văn nhận thức về đời sống hôm nay không chỉ bằng tấm lòng, sự nhạy cảm của người nghệ sĩ mà phải bằng cả sự tỉnh táo của tư duy. Thực tế đó cũng tự nhiên khiến ngòi bút nhà văn hướng vào đời sống một cách âm thầm, ráo riết, gian nan và cả đau đớn. Cái khó mà nhà văn hôm nay phải đối mặt là tính lý tưởng, tính thiêng mà họ tâm huyết tạo dựng trong văn chương không còn thiết thực và hấp dẫn như trước nữa. Điều đó có nghĩa rằng tiêu chí về thành tựu, về đỉnh cao văn chương hôm nay phải khác hôm qua. Vậy là bắt đầu những tìm kiếm mới, đầy ngộ nhận, vấp váp, thất bại, đầy hệ luỵ và đớn đau sinh thành.
Đời sống mãi là kho tàng vô giá, là chất liệu văn chương không bao giờ vơi cạn. Nhà văn dù thuộc tầng lớp nào, trong họ cũng có hai con người: con người sáng tạo và con người xã hội. Hai con người này khi phân thân, khi hoà nhập, bổ sung làm phong phú cho nhau. Năng lực quan sát, cảm nhận tư duy, chiêm nghiệm phản biện đời sống và tư tưởng nghệ thuật là những yếu tố quan trọng quyết định sự thành công của tác phẩm, và là căn cứ để nhìn nhận chân tài nhà văn.
Đời sống trong văn chương là đời sống đã được chưng cất, tinh lọc, như thể qua giọt sương nhìn thấy cả mặt trời (ý thơ Trần Mạnh Hảo). Và nó luôn được nhìn bằng con mắt mới. Nhà văn có thể bị ám ảnh bởi những dư chấn của quá khứ, nhưng khi sáng tạo, quá khứ ấy phải được soi rọi bằng cái nhìn mới, bằng tấm lòng của con người hôm nay và cả dự cảm tương lai.
Vấn đề không phải là phản ánh cái gì của đời sống xã hội mà là hiệu quả nghệ thuật từ cá tính sáng tạo của nhà văn. Camilo Jose Cela, nhà văn Tây Ban Nha nói : “Văn học dùng để làm gì? Chắc chắn không phải để làm lại thế giới. Không nên quên rằng văn học là một bộ môn nghệ thuật. Phải nói lên sự vật một cách nghệ thuật, có thế thôi. Đối với một dân tộc, văn học là tất cả. Nó đảm bảo cho một dân tộc trường tồn…”
Nhà văn có thể khai thác bản thân mình, đi đến tận cùng cái tôi nhưng không thể tách rời thế giới chung quanh và ảo tưởng cái tôi là tất cả, là vô tận. Khóc cười cho riêng mình là việc của con người bình thường nhưng nhà văn thì phải khóc cười cho cuộc đời. Bàn về chủ thể và khách thể trong sáng tạo nghệ thuật., V. Gớt-tơ quan niệm: “Khi nào ( nhà thơ) chỉ biểu hiện một số cảm giác riêng tư của mình, anh ta còn chưa phải là nhà thơ, nhưng khi anh ta vừa hiểu thấu thế giới xung quanh và học được cách mô tả nó, anh ta sẽ trở thành một nhà thơ”.
Cô đơn và nhập cuộc là hai trạng thái tinh thần luôn giằng co, “tranh chấp” trong con người nhà văn. Nhà văn cần rất nhiều cô đơn, cần giú mình trong cõi lặng để “siêu thoát” và thăng hoa, nhưng đó là khi cuộc sống đã đầy ắp, nhà văn đã bước vào “công đoạn” thai nghén và sáng tạo. Nếu nghèo nàn vốn sống thì càng cô đơn càng trống rỗng. Hoà nhập cuộc sống không có nghĩa là lẫn vào đám đông đánh mất mình. Hoà nhập cuộc sống với ý thức khám phá, phát hiện và thấu hiểu thì cuộc sống sẽ làm đầy, làm mới chính bản thân nhà văn, tạo nên nội lực mới, tránh đi những lối mòn hay lặp lại mình, lặp lại người khác trong quá trình sáng tạo.
Nghề văn hạnh phúc vì lao động tự do, khi sáng tạo nhà văn được quyền sống với riêng mình, không ai can thiệp vào cõi riêng, nhưng nhà văn sáng tạo theo quy luật của cái đẹp. Mà cái đẹp chính là cuộc sống, ở trong cuộc sống. Vì thế ngay cả trong những khoảnh khắc thật sự tự do nhà văn vẫn không thể thoát ly đời sống. Hiện thực đa dạng hôm nay vừa tạo điều kiện thuận lợi vừa là thách thức đối với nhà văn. Trong quá trình dân chủ hoá, phát triển đất nước, bên cạnh việc sáng tạo cái đẹp, văn học rất cần tiếng nói phản biện, xã hội, phản biện mạnh mẽ, quyết liệt như bản chất của đời sống vốn mâu thuẫn và đa chiều. Ước vọng lớn nhất của mọi nền văn học là làm sao nói lên được một cách bản chất nhất tâm thế của con người thời đại mình.
Tôi muốn nói thêm rằng: nhà văn làm ra tác phẩm, đó chưa phải là khâu cuối cùng. Nhà văn hôm nay còn phải dõi theo đứa con tinh thần xem nó đi vào đời sống như thế nào. Cần phải cởi bỏ ý nghĩ cho rằng nếu tác phẩm hay sẽ được bạn đọc đón nhận nồng nhiệt. Điều đó đúng với hôm qua, khi chưa có sự cạnh tranh khốc liệt giữa văn hoá đọc với văn hoá nghe nhìn, chưa có sự bùng nổ thông tin, chưa có văn hoá mạng và thị hiếu thẩm mỹ của công chúng chưa đa kênh như hôm nay. Người đọc là nguồn động viên, người đem đến cho nhà văn sinh lực tinh thần và vật chất để tái sản xuất, vì thế nhà văn cũng cần tác động tích cực, góp phần đưa tác phẩm của mình đến với bạn đọc.
Nghề văn giờ đây đã trở nên nhọc nhằn hơn, nhưng sẽ thật hạnh phúc khi, sau bao nhiêu vật vã, nhà văn đã để lại cho đời những trang viết tươi ròng sự sống.
LKM


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chúng ta không có nhiều giải pháp ứng phó (Bài đăng trên TBKTSG, 6/7/2018, bản gốc, tiêu đề do báo đặt lại)


http://www.thesaigontimes.vn/274697/chung-ta-khong-co-nhieu-giai-phap-ung-pho-.html

Mới chỉ vài tháng trước nền kinh tế toàn cầu vẫn còn đang trong trạng thái hưng phấn với tăng trưởng tiếp tục được cải thiện trên diện rộng. Nay thì vận mệnh của kinh tế thế giới đang bị đe dọa bởi một cuộc chiến tranh thương mại đang chờ ngày khai hỏa sau khi Mỹ tuyên bố sẽ đánh thuế nhiều chục tỷ USD lên hàng hóa Trung Quốc và cả các nước đồng minh của Mỹ, trong khi các nước này thì cũng nhanh chóng tuyên bố các biện pháp trả đũa cứng rắn, quyết ăn miếng trả miếng với Mỹ.

Ảnh hưởng toàn cầu

Tuy cuộc chiến chính thức vẫn còn trực chờ nhưng tác động lên nền thương mại thế giới thì đã lộ rõ, với lượng hàng hóa luân chuyển qua các cảng biển và sân bay trên toàn cầu đã chậm lại rõ rệt như được thể hiện qua các số liệu thông kê về lưu lượng và cước phí vận chuyển tàu thủy và máy bay. Các chuỗi cung ứng hoạt động trì trệ và bất an về thương mại gia tăng. Đây đó tại các nước xuất khẩu đơn đặt hàng đã bị cắt còn quyết định đầu tư thì bị trì hoãn. Thương mại và, vì thế, tăng trưởng toàn cầu sẽ bị ảnh hưởng.

Dù chiến tranh thương mại chỉ là chiến thuật của ông Trump để ép buộc các đối tác thương mại phải nhượng bộ, cũng như ép các tập đoàn đa quốc gia chuyển cơ sở sản xuất về Mỹ, chứ không phải là ý đồ thực sự của ông Trump nhưng chừng nào chiến tranh thương mại được duy trì, chừng đó sẽ tiếp tục gây ra các tổn thất ngày càng lớn cho nền kinh tế toàn cầu do sự trả đũa, đối nghịch ngày càng leo thang khó bề kiểm soát. Do vậy, người ta đã đúc kết rằng chiến tranh thương mại không mang lại chiến thắng cho bất cứ quốc gia nào, kể cả nước phát động.

Cuộc chiến thương mại lại xảy ra đúng vào lúc thế giới có nhiều xáo trộn và thử thách lớn nên tác động của chúng càng ghê gớm hơn khi cộng hưởng với nhau. Mỹ tái lập cấm vận Iran đã đẩy giá dầu lên cao. EU thì đang suy yếu, với nền kinh tế Đức, nền kinh tế lớn nhất khu vực, đặc biệt dễ tổn thương. Trong khi đó, ngân hàng trung ương ở Mỹ và châu Âu thì lại đang thắt chặt chính sách tiền tệ làm tăng lãi suất và đẩy giá của USD lên những đỉnh cao mới. Những nền kinh tế mới nổi, đang phát triển tỏ ra sẽ là nạn nhân nặng nhất của những tác động này.

Tác động đến Việt Nam

Nếu chiến tranh thương mại nổ ra và leo thang trong nửa năm sau của năm nay, Việt Nam chắc chắn sẽ không nằm ngoài vòng ảnh hưởng và cần phải điều chỉnh dự đoán mức tăng trưởng kinh tế của Việt Nam một cách tương ứng trong những quý tới.

Xét cụ thể hơn, việc Mỹ áp thuế lên thép và nhôm của Trung Quốc dẫn đến một tác động gián tiếp là Việt Nam trở thành điểm tiêu thụ hoặc trung chuyển cho thép Trung Quốc giá rẻ trước đây đổ vào thị trường Mỹ và châu Âu. Với nhu cầu tiêu thụ thép hàng năm lên tới trên 20 triệu tấn, Việt Nam là một trong những thị trường tiêu thụ thép thép lớn nhất trong khu vực. Tuy năng lực sản xuất thép ở trong nước đã hoàn toàn đáp ứng thậm chí còn vượt xa mức này nhưng không thể phủ nhận tính cạnh tranh mạnh mẽ của thép Trung Quốc giá rẻ, bóp nghẹt thị phần của nhiều nhà sản xuất nội địa, buộc họ phải tìm đường xuất khẩu mà không hiếm khi phải dùng đến thủ thuật phá giá. Thép Trung Quốc còn mượn đường Việt Nam xuất sang châu Âu và Mỹ, làm cho các nhà sản xuất Việt Nam thêm một lần nữa bị vạ lây, phải chịu thuế chống bán phá giá ở mức không thể xuất khẩu được nữa.

Thương mại toàn cầu sụt giảm kèm với suy thoái trực tiếp ảnh hưởng không chỉ đến các ngành sản xuất để xuất khẩu như may mặc và lắp ráp mà còn cả các ngành dịch vụ xuất khẩu của Việt Nam như kho bãi và vận tải.

Một trong những “điểm sáng” hiếm hoi cho Việt Nam từ cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung là việc chuyển dòng thương mại từ Mỹ - Trung sang các nước đối tác khác như Việt Nam. Nhà nhập khẩu ở Mỹ, Trung Quốc sẽ tìm kiếm nguồn cung hàng hóa từ những nước không bị ảnh hưởng bởi việc tăng thuế nhập khẩu vào Mỹ và Trung Quốc. Nếu Việt Nam đáp ứng và đẩy mạnh được những mặt hàng là đối tượng chịu mức thuế trừng phạt ở Mỹ và Trung Quốc thì đây là một lợi ích không nhỏ.

Tuy nhiên, căn cứ vào các chủng loại hàng hóa có khả năng bị đánh thuế cao như máy móc, hóa phẩm, linh kiện máy bay, lốp cao su và thiết bị y tế thì những nước trong khu vực như Malaysia, Thái Lan và Singapore mới là những “ngư ông đắc lợi” hơn là Việt Nam.

Về nhập khẩu, khi có chiến tranh thương mại, nhu cầu cho các đơn hàng nhập khẩu từ Trung Quốc và Mỹ đối với các sản phẩm mà hai nước này áp thuế trừng phạt lên nhau (và lên các nước đối tác khác) sẽ bị ảnh hưởng mạnh, làm giảm giá cả của chúng, tiết kiệm cho các nước có nhu cầu nhập khẩu các mặt hàng này, trong đó có Việt Nam. Tuy nhiên, việc giảm giá nhập khẩu này chỉ mang lại lợi ích cho Việt Nam nếu các mặt hàng nhập khẩu này phục vụ cho việc sản xuất và tiêu thụ trong nước, ví dụ như đậu nành và phụ phẩm nhập khẩu để chế biến thức ăn gia súc trong nước. Nếu để phục vụ cho sản xuất và xuất khẩu ngược lại sang các nước là các bên trong cuộc chiến thương mại thì điều này chỉ có lợi khi các mặt hàng xuất khẩu này không bị áp thuế cao. Ví dụ minh họa cho việc này là một số doanh nghiệp thép Việt Nam nhập thép nguyên liệu Trung Quốc, gia công rồi xuất sang Mỹ và châu Âu nhưng lại bị áp thuế chống bán phá giá và gian lận thương mại.

Giảm thiểu tác động tiêu cực

Việt Nam không có nhiều giải pháp để ngăn chặn những tác động tiêu cực từ cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung, ngoại trừ việc phải tự đặt mình trong tư thế cực kỳ linh động và cố gắng tạo lập ra nhóm các đối tác chủ yếu để tăng cường giao thương với nhau tạo thêm năng lực thị trường, giảm thiểu nguy cơ gây chảy máu vốn và bất ổn tài chính, thay thế một phần cho thị trường Mỹ và Trung Quốc. Việt Nam cùng với các đối tác ASEAN và CPTPP cần và sẽ phải tích cực gắn kết hơn nữa, cam kết không áp dụng các giải pháp bảo hộ thương mại và đầu tư giữa các thành viên trong khuôn khổ các thỏa thuận đã ký kết.

Là một trong những biện pháp bù đắp cho giảm sút tăng trưởng kinh tế gây ra bởi chiến tranh thương mại, các nước bị thiệt hại thường đưa ra các gói kích cầu như xây dựng hạ tầng cơ sở. Ví dụ điển hình là Philippines đang xúc tiến một chương trình phát triển hạ tầng đầy tham vọng mang tên “Build, Build, Build” (Xây dựng, Xây dựng, Xây dựng) trị giá tới 180 tỷ USD nhằm mở rộng hệ thống đường bộ, đường sắt và sân bay già nua của họ. Nguồn vốn phần lớn dựa vào tài trợ từ Trung Quốc và Nhật.

Tuy nhiên, mặt trái của biện pháp trên là nếu lãi suất tăng nhanh hơn mức dự tính do việc thắt chặt lãi suất ở các nền kinh tế lớn trên thế giới, các nước theo đuổi biện pháp kích cầu kiểu này sẽ mắc kẹt trong bẫy nợ. Đây là bài học để Việt Nam cần cẩn trọng với những đề xuất nhân danh suy thoái để thực thi những gói kích cầu quá sức dựa chủ yếu vào vốn vay nước ngoài mà đã ít nhiều phạm phải trong những năm trước đây.

Bên cạnh các biện pháp kích cầu do Chính phủ thực hiện, các nước cũng thường đối phó bằng cách thực thi chính sách tiền tệ nới lỏng để hạ lãi suất và phá giá bản tệ để hỗ trợ nền kinh tế bản địa mà ví dụ mới đây nhất là Trung Quốc. Việt Nam có lẽ cũng sẽ chọn giải pháp này khi thấy rõ những tác động từ bên ngoài ập đến.

Tuy vậy, cũng như chiến tranh thương mại, chiến tranh tiền tệ cũng sẽ không mang lại chiến thắng cho bất cứ ai, trong khi nới lỏng tiền tệ sẽ phải đối mặt với rủi ro là dòng tín dụng lại đổ vào các thị trường tài sản mà không đổ vào nền kinh tế thực. Trong bối cảnh này, Việt Nam cần hướng nguồn lực vào phát triển thị trường nội địa và khu vực để duy trì động lực tăng trưởng.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cựu Chủ tịch Gia Lai bị dân úp tô phở lên đầu


Nhà báo Trương Châu Hữu Danh trong một chia sẻ cho biết, ông Phạm Thế Dũng - cựu Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai, khi ông đi ăn phở buổi sáng bên hông Cung Thiếu nhi, 'thằng dân cầm nguyên bát phở chậm rãi đến bên cụ, sau khi xác nhận đúng là cụ thì thằng dân ụp luôn bát phở lên đầu cụ.'


Ông Phạm Thế Dũng - cựu Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai
Ông cựu Chủ tịch tỉnh vô liêm sỉ
Nhà ông Phạm Thế Dũng ở Tăng Bạt Hổ kín như nhà tù và nhiều lần bị dân phá, lại thêm chuyện khi ông cựu Chủ tịch tập thể dục ở công viên thì bị vài 'thằng dân' ném đất và đá vào người kèm theo chửi thề. Hay câu chuyện, 'thằng dân' còn mang máu chó lên mộ mẹ ông Dũng ở nghĩa trang TP Pleiku viết văn tế sống cắm lên mộ. Thế nên chuyện ông Dũng có nhà ở Gia Lai nhưng ít khi ở, mà ở Sài Gòn nhiều hơn ở quê nhà là vậy.

'Thằng dân' nói thẳng ra không có quyền gì đánh ông cựu Chủ tịch hết, nhưng bởi khi còn tại chức, ông quan Dũng chỉ lo 'vơ vét' của cải bằng quyền lực chiếc ghế mà bỏ việc chăm lo đời sống nhân dân, nên dân ghét. Và hầu như phố núi Gia Lai,... ai cũng ghét ông cả.

Ông Phạm Thế Dũng từng bị Ủy ban Kiểm tra trung ương kỷ luật vì vi phạm trong giao đất, cho thuê đất không đấu giá, bổ nhiệm người thân không đủ tiêu chuẩn... Nhiều người coi 'kỷ luật' là vết nhơ trong đường công danh, nhưng đó là khi họ còn phấn đấu, chứ vơ vét xong và làm chuyến hoàng hôn nhiệm kỳ như kiểu ông Phạm Thế Dũng thì kỷ luật chỉ như muỗi đốt đồng. Chính vì vậy, mà ông Dũng đã buông ra câu nói hời hợt và vô liêm sỉ: Tôi về hưu rồi, xử sao thì xử.

Phá là thế, nhưng ông Dũng lại được những hai nhiệm kỳ với 10 năm tròn (2005- 2015). Vào 1 thập niên đủ khiến cho Gia Lai 'ngộp thở' với hàng loạt dự án nghìn tỷ như Tượng đài Bác Hồ và các dân tộc Tây Nguyên (1.000 tỷ đồng), nâng cấp mở rộng sân bay Pleiku (gần 1.000 tỷ đồng). Thậm chí, ngay cả dự án mua sắm sách, vở và đồ dùng học tập cho trẻ em và học sinh dân tộc thiểu số thuộc hộ nghèo, cận nghèo cũng được ông nhón tay quyền lực vào để 'thông thầu' cho vợ.

Nhắc đến Gia Lai mà quên nhắc đến rừng là một thiếu sót lớn. Có thể nói, 10 năm trước ai làm Chủ tịch Kon Tum - Gia Lai - Đắk Lắk - Đắk Nông là những người góp công lớn nhất để dọn dẹp sạch sẽ nguồn rừng bạt ngàn của vùng đất đỏ bazan này. Riêng ông Dũng, ông có công lao chuyển đổi rừng quý sang rừng khai thác phổ thông; rừng nghèo thành vùng trồng cao su.

Sự 'ăn tàn phá hoại' qua 2 nhiệm kỳ của ông Dũng đã để lại một di chứng mà báo Tiền Phong ngày 30.09.2017 đã phải đặt dấu hỏi: Ai khắc phục nổi?
Dân 'thế thiên hành đạo'
Khi pháp luật của chính quyền và kỷ luật của đảng không được nghiêm, thì nghiễm nhiên người dân sẽ 'thế thiên hành đạo', bởi 'dân ghét các ông chủ tịch, các ông ủy viên vì cái tật ngông nghênh cậy thế cậy quyền' như ông cụ khai sinh ra nhà nước CHXHCN Việt nam từng lên tiếng phê phán.

Người ta bảo làm quan ở Việt nam nếu luồn cúi thì cần phải mặt dày, và mặt dày thì cần phải tập chui rúc. Trong thời đại công nghệ phẳng với mạng xã hội Facebook 30 triệu người dùng, những hành vi - phát ngôn 'trái dân, hại nước' đều bị bóc mẽ. Từ những vị ĐBQH song tịch đến những anh quan phụ mẫu đương quyền - cậy chức rao giảng ngày đêm 'đạo đức cách mạng'.

Lòng dân là thứ quan trọng, nhưng có vẻ các vị quan ở Việt nam chưa bao giờ để ý tới, họ chỉ vơ vét và lên chuyến bay sang nước ngoài. Và vì quan chức mặt dầy nằm trong thể chế, nên cả thể chế vì thế trở thành một đối tượng đáng tổng xỉ vả trong mắt dân. Nói nôm na, cả thể chế sẽ có lúc bị dân úp tô phở lên đầu như cách 'thằng dân' úp tô phở lên đầu ông cựu Chủ tịch tỉnh Gia Lai vậy.

Ánh Liên
(VNTB)



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tham vọng cường quốc trên biển của Trung Quốc và ba đặc khu Việt Nam


Âm mưu độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc dễ dàng thành sự thật nếu Việt Nam thành lập 3 đặc khu ở những vị trí xung yếu là Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc, vì họ sẽ nhảy vào án ngữ những nơi này. Kinh nghiệm nhãn tiền khi Trung Quốc nhảy vào đặc khu ở thành phố cảng Sihanoukville của Campuchia, đặc khu ở vùng Tam giác Vàng ở bắc Lào, biến các nơi này như một thành phố Trung Quốc, thậm chí như ở đặc khu Tam giác Vàng là chỉnh đồng hồ theo giờ Bắc Kinh, nói tiếng Quan thoại, thanh toán bằng Nhân dân tệ. 

Tàu sân bay Liaoning của Trung Quốc được tạp chí Quwa đăng tải
Tháng 7/2017, Trung Quốc đã khai trương căn cứ hải quân đầu tiên ở Djibouti, một quốc gia có vị trí chiến lược ở vùng Sừng châu Phi và đưa quân tới đồn trú ở căn cứ này. Đây được coi là dấu hiệu bành trướng quân sự của Trung Quốc với tham vọng sớm trở thành một cường quốc trên biển và siêu cường trên thế giới. 

Sách Trắng của Bộ Quốc phòng Trung Quốc năm 2015 đã nhấn mạnh: „Phải từ bỏ giả thiết truyền thống rằng đất liền quan trọng hơn biển và tăng cường ưu tiên cho các hoạt động trên biển để bảo vệ quyền và lợi ích hàng hải“. Vì vậy phải thiết lập cấu trúc hải quân hiện đại và tìm ra chiến lược để trở thành „cường quốc biển“.

Nhằm theo đuổi tham vọng này, Trung Quốc đang cấp tốc chế tạo các hàng không mẫu hạm để thu hẹp khoảng cách với Mỹ. Hiện nay, Trung Quốc mới có một chiếc hàng không mẫu hạm trong khi Mỹ đã có 10 chiếc. Chiếc hàng không mẫu hạm „Liaoning“ của Trung Quốc vốn được mang tên „Varyag“ để chế tạo cho hải quân Liên Xô, nhưng sau khi kết thúc Chiến tranh Lạnh đã bị bỏ dở và năm 1998, Trung Quốc đã mua lại của Ucraina với giá bèo bọt chiếc hàng không mẫu hạm đã được lắp ráp tới 70%. Mặc dù việc mua thông qua một doanh nghiệp tư nhân ở Hongkong, nói rằng mua về để làm sòng bạc nổi, nhưng Trung Quốc lại trang bị thêm thành một chiếc hàng không mẫu hạm hiện đại, đồng thời học mót được công nghệ chế tạo hàng không mẫu hạm.

Sau khi nắm được công nghệ, Trung Quốc đang chuẩn bị cho hạ thủy chiếc hàng không mẫu hạm thứ hai, mới được gọi là Typ 001A. Theo các nhà quan sát phương tây, đây là một cột mốc trong phát triển lực lượng hải quân Trung Quốc. Theo các phương tiện truyền thông, chiếc Typ 001A này lớn hơn chiếc „Liaoning“, dài 315m rộng 75m ở vị trí tiếp xúc với trọng lượng choán nước là 70.000 tấn, tốc độ cao nhất là 31 hải lý (khoảng 57 km giờ). 

Nghe nói, chiếc hàng không mẫu hạm thứ hai này sẽ được đặt tên là „Shandong“ có chỗ đỗ cho nhiều máy bay chiến đấu J-15 và máy bay trực thăng do thám, hiện đại hơn nhiều so với chiếc „Liaoning“, đồng thời là chiếc đầu tiên do Trung Quốc tự chế tạo hoàn toàn trong thời gian có 5 năm. Các chuyên gia cho rằng chiếc „Shandong“ có thể đưa vào sử dụng khoảng năm 2020.


Máy bay chiến đấu J-15 của Trung Quốc trên hàng không mẫu hạm Liêu Ninh tại Biển Đông

Chỉ bốn năm sau, dự kiến chiếc hàng không mẫu hạm thứ ba Typ 002 sẽ lại được đưa vào hoạt động. Chiếc Typ 002 đang được chế tạo tại Nhà máy đóng tàu Jiangnan ở Thượng Hải, nghe nói sẽ hiện đại hơn so với hai chiếc hiện có.

Theo Bộ Quốc phòng Mỹ, hiện nay hải quân Trung Quốc có 215.000 binh sĩ với 75 tàu chiến lớn, hơn 60 tàu ngầm, 65 tàu đổ bộ hạng nặng và vừa, 65 tàu rải thủy lôi cũng như 230 tàu tuần tiễu. Thêm vào đó là 160 tàu vận tải.

Sau khi năm 2013, người đứng đầu Đảng và Nhà nước Trung Quốc Tập Cận Bình công bố sáng kiến „Một vành đai, một con đường“, một dự án cơ sở hạ tầng khổng lồ có thể liên quan tới 68 quốc gia trên thế giới, Trung Quốc đã dùng nguồn dự trữ ngoại tệ khổng lồ để củng cố sự hiện diện của mình ở những vị trí quan trọng về mặt chiến lược trên thế giới.

Một trong những dự án lớn mà Trung Quốc theo đuổi là kênh đào Kra. Từ lâu, Thái Lan đã có ý định xây dựng kênh đào Kra để nối Thái Bình Dương với Ấn Độ Dương, tránh cho tàu phải đi qua eo biển Malacca có nhiều cướp biển và rút ngắn hải trình được 2-3 ngày. Trung Quốc đã sốt sắng ngỏ ý muốn xây dựng kênh đào Kra, mặc dù chi phí dự kiến lên tới 28 tỉ USD và thêm 22 tỉ USD nữa để phát triển một đặc khu kinh tế nối liền với kênh đào này. Việc Trung Quốc một mình muốn cấp kinh phí cho dự án này đã gây lo ngại vì nó sẽ có tác động mạnh tới tương quan lực lượng địa chính trị ở khu vực này. Vì vậy, người ta mong chờ có thêm đối tác tham gia xây dựng kênh đào Kra như Mỹ, Nhật Bản, Ấn Độ hoặc các nước ASEAN. Tuy nhiên, ngoài Trung Quốc, chưa có nước nào tỏ ra sốt sắng.

Tại Sri Lanca, do rơi vào bẫy nợ của Trung Quốc, Sri Lanca đã phải cho Trung Quốc thuê hải cảng Hambantota, cảng nước sâu duy nhất của Sri Lanca với thời hạn 99 năm. Trung Quốc hiện nay đang đầu tư xây dựng cảng này thành đầu mối giao thương hàng hải toàn cầu. Người dân Sri Lanca đã tổ chức nhiều cuộc biểu tình phản đối việc cho thuê cảng tới 99 năm, vì lo sợ Trung Quốc sẽ biến nó thành hải cảng quân sự và đưa tàu ngầm tới đây để khống chế các nước láng giềng như Ấn Độ. Nhằm đối phó với ý đồ của Trung Quốc, Ấn Độ đã tăng cường hợp tác vói Mỹ, củng cố mối quan hệ chiến lược với Úc và Nhật Bản.

Tham vọng trở thành cường quốc biển của Trung Quốc bị cản trở vì các vị trí địa chính trị: Tại biển Hoa Đông, đường ra đại dương của họ bị án ngữ bởi Hàn Quốc và Nhật Bản, hai cường quốc khu vực không dễ dàng lấn át.

Vì vậy, Trung Quốc sẽ tìm cách không chế vùng biển Hoa Nam mà Việt Nam gọi là Biển Đông để thực hiện Giấc mộng Trung Hoa của họ. Việc Trung Quốc tuyên bố đường „lưỡi bò“ ở Biển Đông là của họ, không từ một thủ đoạn tuyên truyền nào, dù là trơ trẽn như in bản đồ đường chín đoạn lên hộ chiếu, xua du khách Trung Quốc mặc áo in bản đồ đường chín đoạn vào Việt Nam, dùng hướng dẫn viên du lịch xuyên tạc lịch sử, địa lý Việt Nam … cũng như thành lập cái gọi là thành phố Tam Sa, đưa dàn khoan HD 981 vào thềm lục địa Việt Nam, đánh lạc hướng để san lấp các đảo chìm thành đảo nổi, xây dựng thành các căn cứ quân sự, đưa máy bay, tên lửa ra những đảo này, tạo ra sự đã rồi để củng cố vị thế của họ trên Biển Đông với mưu toan sẽ độc chiếm Biển Đông, khống chế vùng biển giao thương quan trọng trên thế giới.


Trung Quốc khai trương Tổng lãnh sự quán tại Đà Nẵng hôm 13.10.2017 nhằm gia tăng ảnh hưởng của nước này tại Việt Nam

Âm mưu độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc dễ dàng thành sự thật nếu Việt Nam thành lập 3 đặc khu ở những vị trí xung yếu là Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc, vì họ sẽ nhảy vào án ngữ những nơi này. Kinh nghiệm nhãn tiền khi Trung Quốc nhảy vào đặc khu ở thành phố cảng Sihanoukville của Campuchia, đặc khu ở vùng Tam giác Vàng ở bắc Lào, biến các nơi này như một thành phố Trung Quốc, thậm chí như ở đặc khu Tam giác Vàng là chỉnh đồng hồ theo giờ Bắc Kinh, nói tiếng Quan thoại, thanh toán bằng Nhân dân tệ. 

Khi họ đã nhảy vào ba đặc khu này, đưa công nhân của họ vào làm việc, nếu xảy ra xung đột giữa dân địa phương và người Hoa, thậm chí họ có thể chủ động khiêu khích gây xung đột để lấy cớ đưa tàu chiến tới để „cứu công dân của họ“ và án ngữ các vị trí xung yếu của Việt Nam thì lúc đó Việt Nam không thể thoát ra khỏi các vòi bạch tuộc bẩn thỉu của họ.

Cho tới nay, Việt Nam đã có 325 khu công nghiệp, 18 khu kinh tế ven biển, 26 khu kinh tế cửa khẩu, 3 khu công nghệ cao. Toàn bộ các loại khu này đã được hưởng những ưu đãi tài chính theo các mức độ khác nhau, đã thu hút tốt đầu tư nước ngoài, tạo ra công ăn việc làm.

Vậy thì ba đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc có thể ưu đãi gì hơn để thu hút đầu tư nước ngoài, ngoài việc giao cho họ những quyền tự do tới mức như khu tự trị để các nhà đầu tư Trung Quốc có thể biến ba đặc khu này thành lãnh thổ Trung Quốc trên đất Việt Nam, giống như họ đã làm với Sihanoukville và đặc khu Tam giác Vàng!



Sau khi người Trung Quốc xây khách sạn sát sân bay nước mặn tại Đà Nẵng, họ chỉ đón tiếp khách du lịch người Trung Quốc. Còn các cá nhân người Việt vào đây thì nhân viên đều đưa ra lý do hết phòng.( Zing.vn)

Vũ Văn
ThoiBao

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Kịch bản cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung


Trung Quốc hết tiền, các đối tác là các nước nghèo đói, tham nhũng cũng sẽ bỏ mà đi vì những dự án do Trung Quốc đầu tư dở dang sẽ chết non ở tuổi vị thành niên vì chủ đầu tư Trung Quốc hết tiền. Mỹ, EU và các đồng minh khác của Mỹ sẽ thay Trung Quốc tiếp quản và hoàn thiện, khai thác để bù đắp vào thiệt hại do cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung gây ra.

Chứng khóa Trung Quốc đỏ rực trong những ngày này
Mỹ nã phát súng đầu tiên trong cuộc chiến thương mại với Trung Quốc. Kịch bản chiến trường có thể được hình dung như sau:
1. Mỹ nã đạn nặng 34 tỷ USD, Trung Quốc đáp lại 34 tỷ USD;
2. Mỹ nạp tiếp đạn nặng 24 tỷ USD, Trung Quốc đáp lại 24 tỷ USD.

Kết thúc trận mở màn, hai bên tạm "hưu chiến", Mỹ khui Champagne ăn mừng chiến thắng, Trung Quốc cũng mở Mao Đài lấy sức. Xã hội Mỹ vẫn bình thường như mọi ngày bình thường, Đại lục cuốn cuồng, hoảng loạn vì chứng khoán sập sàn, bong bóng bất động sản nổ dây chuyền, nợ công và nợ doanh nghiệp "trăm hoa đua nở”.

Mỹ tiếp tục nã loạt đạn 40 tỷ USD, nâng tổng trọng lượng ba lần bắn phá lên 100 tỷ USD, phía Trung Quốc cũng gồng mình chống trả để "lấy uy" trước năm châu.

Mỹ tiếp tục nạp đạn nặng 100 tỷ USD bắn về phía Trung Quốc, nâng tổng số lượng các loạt đạn đã bắn lên 200 tỷ USD. Phía Trung Quốc bắt đầu loạng choạng vì lượng hàng hóa mà Trung Quốc nhập khẩu từ Mỹ năm 2017 chỉ đạt 170 tỷ USD, trong khi đó Trung Quốc xuất sang Mỹ tới 480 tỷ USD. Điều này cho thấy phía Trung Quốc đã hết đạn để bắn trong khi Mỹ còn tới: 480 tỷ USD - 170 tỷ USD - 200 tỷ USD đã bắn = $110 tỷ USD.

Để chống trả lại cơ số đạn của Mỹ chưa bắn nặng tới 310 tỷ USD. Hoặc Trung Quốc kéo cờ trắng đầu hàng, hoặc sẽ liều lĩnh chui theo cửa thoát hiểm để thoát thân đó là sử dụng của "để dành" được tích cóp sau nhiều năm làm ăn gian dối, đó là "trái phiếu kho bạc Mỹ" mà Trung Quốc đang nắm giữ với giá trị gần 1170 USD.

Nếu như vào những năm trước đây, sức khỏe của nền kinh tế Mỹ không được tốt, tỷ lệ thất nghiệp cao thì vũ khí "bán tháo trái phiếu Mỹ" sẽ làm cho Mỹ và cả Trung Quốc rơi vào cảnh "lưỡng bại câu thương". Thời điểm này kinh tế Mỹ cực kỳ vững vàng cùng đà tăng trưởng tốt, công ăn việc làm của công dân Mỹ được xem như cao nhất trong vòng 20 năm trở lại. Đặc biệt, với ban cố vấn là những bậc thầy về kinh tế, Trump đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho kịch bản "bán tháo cổ phiếu Mỹ" mà Trung Quốc bị ép vào đường cùng sẽ liều chết tung ra.

Trước khi phát pháo công thành, Trump đã làm cho giới đầu tư cổ phiếu ở thị trường chứng khoán Trung Quốc cũng như Việt Nam "rời sàn" tìm nơi trú ẩn an toàn. Nơi trú ẩn an toàn trong lúc này chính là cổ phiếu kho bạc Mỹ, bởi các đối tác của Mỹ là EU, Nhật, Hàn cũng bị Trump buộc "cân bằng thương mại" với mục tiêu "bao vây đánh Trung" thì trái phiếu của họ cũng kém hấp dẫn hơn so với trái phiếu Mỹ. Đây là lý do tại sao giới đầu tư cổ phiếu thế giới ồ ạt tháo chạy khỏi sàn chứng khoán của Trung Quốc và Việt Nam, dẫn đến sập sàn. Bởi họ sẽ rút tiền ra khỏi Trung Quốc và Việt Nam vừa để bảo toàn vốn, vừa để sẵn sàng mua ngay trái phiếu kho bạc Mỹ do Trung Quốc túng quẫn bán ra.

Khi trái phiếu Mỹ vẫn không giảm giá, thì giá trị đồng USD cũng không giảm giá vì lãi suất trên đồng USD không giảm. Khi ấy, Mỹ không thiệt hại gì, Trung Quốc cũng không thiệt hại nhiều khi bán tháo trái phiếu Mỹ mà họ đang nắm giữ, nhưng cái thiệt lớn nhất cho Trung Quốc lúc này là "mất hết sự lợi hại truyền thống" đó là nước nắm giữ nhiều nhất trái phiếu kho bạc Mỹ, một lợi thế mà các đời tổng thống trước đã phải lo sợ hơn cả vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn. Giờ đây, vũ khí trái phiếu Mỹ đã không còn trong tay Trung Quốc vì nó được dân Mỹ mua lại và các nhà đầu tư của các nước không phải là Trung Quốc mua lại.

Mất đi ngôi vị nước nắm nhiều trái phiếu kho bạc Mỹ, Trung Quốc sẽ mềm nhũng ra như con Chi Chi, chỉ cần Mỹ xô nhẹ thêm một cái nữa đó là đủ để Trung Quốc chạy đua mua sắm vũ khí để hù dọa các nước thấp cổ, bé họng.

Trung Quốc hết tiền, các đối tác là các nước nghèo đói, tham nhũng cũng sẽ bỏ mà đi vì những dự án do Trung Quốc đầu tư dở dang sẽ chết non ở tuổi vị thành niên vì chủ đầu tư Trung Quốc hết tiền. Mỹ, EU và các đồng minh khác của Mỹ sẽ thay Trung Quốc tiếp quản và hoàn thiện, khai thác để bù đắp vào thiệt hại do cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung gây ra.

Hổ báo, lưu manh không sợ dao găm, mã tấu mà chữ sợ hai chữ "đầu tiên", không có tiền có ghiền cũng chịu. Trump dùng vũ khí thương mại để hạ gục hổ giấy Trung Quốc là cách "lưỡng toàn kỳ mỹ" để khẳng định "nước Mỹ là trên hết".

Một lần nữa, khái niệm "kinh tế - chính trị" là "một cặp phạm trù" và "kinh tế quyết định chính trị" lại đúng khi nước Mỹ chọn tỷ phú già rơ lên làm tổng thống trong thời khắc Trung Quốc thổi bùng tư tưởng bá quyền qua khái niệm "made in China 2025" cùng với cuồng vọng "vành đai - con đường" với tham vọng "giấc mơ Trung Hoa" khi Tập cuồng ngôn tuyên bố "Trung Quốc sẽ là cường quốc kinh tế, quân sự vào năm 2050”.

Cu Sin (FB Cu Sin)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà xuất bản Mỹ mua bản quyền 'Gạc ma - Vòng tròn bất tử'




Bìa sách "Gạc Ma - Vòng tròn bất tử". 
.


VNE
 
Thứ hai, 9/7/2018, 10:54 (GMT+7)

Tác phẩm được chuyển ngữ sang tiếng Anh và dự kiến phát hành toàn cầu trong năm nay. Hôm 8/7, ông James G. Zumwalt - con trai Đô đốc Hải quân Mỹ Elmo Zumwalt Jr. - đại diện NXB Fortis, Florida (Mỹ) đến TP HCM trao đổi việc chuyển thể sách sang tiếng Anh. Toàn bộ tiền từ chuyển nhượng bản quyền Gạc Ma - Vòng tròn bất tử sẽ dùng để hỗ trợ gia đình của các cựu binh và liệt sĩ Gạc Ma. 

Phát hành sách tri ân liệt sĩ Gạc Ma
Nhạc sĩ rưng rưng hát ca khúc mới về Gạc Ma



Gạc Ma - Vòng trong bất tử gồm bốn chương. Chương một mang tên Tháng Ba bi tráng. Chương hai là Nén lặng những nỗi đau. Chương ba nói về Ký ức người lính Gạc Ma và cuộc đời hậu chiến. Chương cuối cùng có tên Sự thật lịch sử không thể lãng quên. Hiện, sau chín ngày phát hành 10.000 cuốn sách của đợt in đầu đã đến với độc giả trong nước. Ngày 10/7, Gạc Ma - Vòng tròn bất tử được tái bản 20.000 cuốn.

Ông Võ Văn Thưởng (phải) - Trưởng ban Tuyên Giáo Trung ương - mua một cuốn 
"Gạc ma - Vòng tròn bất tử" ở Đường sách TP HCM vào cuối tuần qua.

Cuốn sách đầu tiên về liệt sĩ Gạc Ma nhằm giúp bạn đọc hình dung rõ nét về diễn biến trận chiến Gạc Ma ngày 14/3/1988, cùng chia sẻ nỗi đau, sự mất mát không gì bù đắp của thân nhân những người lính. Những người thực hiện mong ấn phẩm là nén tâm hương của thế hệ hôm nay tưởng nhớ các chiến sĩ hải quân Việt Nam, những người con đã hy sinh thân mình bảo vệ chủ quyền biển đảo của dân tộc.

Năm 2014, công ty First News đã tổ chức bản thảo sách về sự kiện Gạc Ma. Sau bốn năm theo đuổi với 48 lần biên tập, chỉnh sửa, qua 14 nhà xuất bản, cuối cùng, sách được Nhà xuất bản Văn học cấp quyết định phát hành. Năm 2015, nhiều đơn vị phối hợp thực hiện cuộc đấu giá bức tranh cùng tên cuốn sách Gạc Ma - Vòng tròn bất tử do họa sĩ Bùi Lệ Trang vẽ.

Sáng 14/3/1988, khi bộ đội Việt Nam đang làm nhiệm vụ xây dựng chủ quyền trên cụm đảo chìm Gạc Ma - Len Đao - Cô Lin, Trung Quốc ngang ngược đưa tàu chiến đến ngăn cản.

Tại Gạc Ma, lính Trung Quốc có vũ trang cướp cờ, xả súng vào các chiến sĩ hải quân, bắn chìm tàu HQ 604. Tại Cô Lin, thuyền trưởng Vũ Huy Lễ cho tàu HQ 505 lao thẳng lên bãi, trở thành cột mốc sống bảo vệ chủ quyền. Tàu HQ 605 đang làm nhiệm vụ bảo vệ bãi đá Len Đao cũng bị tàu chiến Trung Quốc bắn cháy, chìm vào sáng 15/3/1988. 64 chiến sĩ hải quân Việt Nam hy sinh, chín người bị Trung Quốc bắt. Việt Nam giữ được Cô Lin, Len Đao. Còn Gạc Ma rơi vào tay quân xâm lược từ đó.

Tháng 4/1988, tổ thợ lặn của tàu Đại Lãnh qua khảo sát biết được tàu HQ 605 chìm ở độ sâu 40 m gần bãi đá Len Đao. Việc xác định vị trí của HQ 604 không thể tiến hành do bị quân Trung Quốc liên tục ngăn cản. Hàng chục năm sau, Trung Quốc vẫn không hợp tác để Việt Nam tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Trọng Trường
_____________

.
Tin liên quan:
Sách về Gạc Ma: 2 năm, qua 13 nhà xuất bản vẫn chưa được cấp phép
Đại gia bất động sản thắng đấu giá tranh 'Gạc Ma - Vòng tròn bất tử'
Người phụ nữ chi hơn một tỷ mua tranh 'Gạc Ma - Vòng tròn bất tử'
Gạc Ma - 30 năm một tượng đài1,137
nhận xét hiển thị trên trang