Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2018

Những Điều Sỉ Nhục Và Căm Giận


 thơ Lưu Quang Vũ
***
Một đất nước luôn có kẻ dẫn đường
Cho người ngoài kéo đến xâm lăng
Cho những cuộc chiến tranh
Đẩy con em ra trận.
Những điều sỉ nhục và căm giận
Một xứ sở
Nhà tù lớn hơn trường học
Một dân tộc có nhiều gái điếm nhất thế giới
Có những cái đinh để đóng vào ngón tay
Có những người Việt Nam
Biết mổ bụng ăn gan người Việt.
Một đất nước
Đến bây giờ vẫn đói
Không có nhà để ở
Không đủ áo để mặc
Ốm không có thuốc
Vẫn còn những người run rẩy xin ăn.
Nỗi sỉ nhục buốt lòng
Khi thấy mẹ ta bảy mươi tuổi lưng còng
Phải làm việc mệt nhoài dưới nắng
Khi thấy lũ em ngày càng hư hỏng
Khi người mình yêu
Nói vào mặt mình những lời ti tiện
Khi bao điều tưởng thiêng liêng trong sạch
Bỗng trở nên ngu xuẩn đê hèn.
Khinh mọi người và tự khinh mình
Như chính tay ta đã gây ra mọi việc
Và tất cả không cách nào cứu vãn.
Nỗi sỉ nhục ngập tràn trái đất
Khi lẽ phải luôn thuộc về kẻ mạnh
Những nền văn minh chạy theo dục vọng
Những guồng máy xấu xa chà đạp con người.
Đi suốt một ngày
Giữa rác rưởi và chết chóc
Luôn thấy bị ném bùn lên mặt
Nói làm sao được nữa những lời yêu.
Nghĩ về cha, con sẽ chẳng tự hào
Nỗi tủi nhục làm cha nghẹn thở
Nỗi tức giận làm mặt cha méo mó
Trong hận thù không thể có niềm vui.
Nhưng không thể sống yên, không thể được nữa rồi
Nỗi tủi nhục đen sì mỗi cành cây
Nỗi tủi nhục của đứa trẻ chạy trốn
Nỗi tủi nhục trên mỗi bậc thang lười biếng
Trong cốc nước đưa lên môi lạnh ngắt
Trên mỗi dòng tin mỗi ống quần là phẳng
Mỗi chiếc hôn ướt át thì thầm
Mỗi nấm mồ bị vùi dập lãng quên
Trên bàn tay đưa ra trên mỗi bức tường
Nỗi tủi nhục tội lỗi, nỗi tủi nhục kinh hoàng
Trên vệt máu bầm đen trên nụ cười thỏa mãn.
Cha chẳng có gì để lại cho con
Ngoài một cửa sổ trống trơn
Ngoài một tấm lòng tủi nhục và căm giận
Ngoài kỷ niệm về những năm tàn khốc
Cho một ngày con được sống thương yêu.


Di cảo 1972-1975



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chênh lệch gần 200 tỷ đồng: Tất Thành Cang sẽ bị khởi tố hình sự?


Vụ mua bán 30 ha đất Nhà Bè giữa Công ty Tân Thuận (vốn 100% của Thành ủy TP.HCM) và Công ty Cổ phần Quốc Cường Gia Lai tiếp tục có diễn biến bất lợi cho Phó bí thư thường trực thành ủy TP.HCM Tất Thành Cang – nhân vật được dư luận xem là “đệ ruột” của cựu bí thư thành ủy Lê Thanh Hải và đang trực tiếp “nhúng chàm” vụ mua bán này. Tất Thành Cang bị một số dư luận nghi ngờ đã “nhúng chàm” và “ăn chia” trong vụ bán 30 ha đất trên. Theo tính toán sơ bộ của báo chí, con số thất thoát trong vụ mua bán trên lên đến 2.400 tỷ đồng.Tất nhiên, con số này muốn đứng vững và “quy án” cần phải có cơ sở qua hoạt động kiểm tra và điều tra.

Trong trường hợp tồi tệ nhất, Tất Thành Cang (trái) có thể bị khởi tố điều tra hình sự và sẽ phải đối mặt với song sắt nhà tù như Đinh La Thăng (phải) đã từng.



Sau khi Bí thư Thành uỷ TP HCM Nguyễn Thiện Nhân yêu cầu “Uỷ ban Kiểm tra Thành uỷ lập tức kiểm tra các dấu hiệu vi phạm pháp luật và quy định của Thành uỷ về quản lý các doanh nghiệp thuộc sở hữu của Thành uỷ trong việc chuyển nhượng hơn 320.000 m2 ha đất tại Phước Kiển (huyện Nhà Bè)”, làm rõ nội dung, tính chất, mức độ, hậu quả và trách nhiệm của các cá nhân, tập thể có liên quan và báo cáo Ban Thường vụ Thành uỷ trước ngày 8/5/2018, Đài Tiếng Nói Việt Nam (VOV) đã giật tít “Dự án Khu dân cư Phước Kiển (Nhà Bè) có dấu hiệu vi phạm pháp luật”.

Theo cách nhìn của VOV, “Chuyển nhượng khu đất có giá trị lớn không thông qua Ban thường vụ thành ủy, không đấu giá quyền sử dụng đất là có dấu hiệu vi phạm pháp luật”.

VOV cũng là một kênh báo đảng chủ chốt đang nhiệt tình cổ vũ công cuộc “chống tham nhũng” của Nguyễn Phú Trọng. Chính đài này là cơ quan truyền thông đã xưng tụng Nguyễn Phú Trọng là “Người đốt lò vĩ đại”.

Trước đó, cơ quan Văn phòng thành ủy TP.HCM đã có báo cáo cho rằng “Việc chuyển nhượng dự án khu dân cư Phước Kiển cho Quốc Cường Gia Lai đã không được báo cáo cho tập thể Thường trực và tập thể Ban thường vụ Thành ủy TP.HCM”.

Cần chú ý cụm từ “tập thể Thường trực và tập thể Ban thường vụ Thành ủy TP.HCM”.


Thông thường, các văn bản hành chính đảng chỉ ghi ngắn gọn “Thường trực Thành ủy TP.HCM” hoặc “Ban thường vụ Thành ủy TP.HCM” mà không có từ “tập thể”.

Cũng thông thường, nếu Công ty Tân Tuận tự quyết định việc bán 30 ha đất Nhà Bè cho Quốc Cường Gia Lai, văn bản của Văn phòng thành ủy hoàn toàn có thể nêu “Việc chuyển nhượng dự án khu dân cư Phước Kiển cho Quốc Cường Gia Lai đã không được báo cáo cho Thường trực Thành ủy TP.HCM”.

Vậy vì sao lại có từ “tập thể” một cách bất thường trong văn bản báo cáo của Văn phòng thành ủy TP.HCM?

Đối nghĩa của “tập thể” là “cá nhân”.

Phải chăng đã có một quan chức lãnh đạo nào đó của Thành ủy TP.HCM “ký lén” phê duyệt cho vụ mua bán 30 ha đất Nhà Bè theo đề nghị của Công ty Tân Thuận mà không thông báo cho các thành viên trong “Thường trực Thành ủy TP.HCM” – bao gồm bí thư và các phó bí thư, cũng không thông báo cho “Ban thường vụ Thành ủy TP.HCM”?

Hiểu cách khác, đó là một kiểu “ăn mảnh”?

Thái độ có vẻ dứt khoát của Bí thư thành ủy Nguyễn Thiện Nhân khi chỉ đạo kiểm tra và xử ý vụ việc mua bán 30 ha đất Nhà Bè cho thấy ông Nhân đã nắm rõ được văn bản của “Thường trực thành ủy” với tên người ký để phê duyệt vụ mua bán 30 ha đất Nhà Bè, và văn bản này là một bằng chứng không thể chối cãi.

Trong khi đó, ngày càng nhiều tờ báo khác của nhà nước đã đồng loạt vào cuộc. Một số tờ báo còn đặt thẳng vấn đề về “lãnh đạo nào của Thành ủy?”. Một vài tờ báo đã bắt đầu nêu tên Phó bí thư thường trực Tất Thành Cang như “người có liên quan”…
Mới đây, “cây bút tín hiệu” Huy Đức cũng đã ‘gọi tên” Tất Thành Cang như một quan chức phải chịu trách nhiệm về ký tá vụ mua bán 30 ha đất Nhà Bè “có dấu hiệu tham nhũng”.

Tất Thành Cang bị một số dư luận nghi ngờ đã “nhúng chàm” và “ăn chia” trong vụ bán 30 ha đất trên.

Theo tính toán sơ bộ của báo chí, con số thất thoát trong vụ mua bán trên lên đến 2.400 tỷ đồng. Tất nhiên, con số này muốn đứng vững và “quy án” cần phải có cơ sở qua hoạt động kiểm tra và điều tra.

Nhưng ngay trước mắt, đã có một cơ sở để củng cố cho mối nghi ngờ về tình trạng “móc ngoặc” có thể đã xảy ra: theo bà Nguyễn Thị Như Loan, Chủ tịch Quốc Cường Gia Lai, bà đã mua khu đất này với giá lên đến hơn 600 tỷ đồng chứ không phải 419 tỷ như thông tin ban đầu (theo hợp đồng của Công ty Tân Thuận).

Như vậy, đã có một giá trị chênh lệch đáng kể gần 200 tỷ đồng giữa hợp đồng và “ngoài đời”. Vì sao có số chênh đó, và số tiền chênh này “chui” vào túi ai?

Khả năng “kịch bản Đinh La Thăng” lặp lại là khá cao. Nếu Phó bí thư thường trực Tất Thành Cang đã ký vượt quyền và ký sai pháp luật đối với vụ “bán bèo” 30 ha đất Nhà Bè, mà khả năng này là cao, ông Cang rất có thể sẽ bị “bay chức” ngay trong tháng Năm năm 2018, sau khi Ủy ban Kiểm tra thành ủy có báo cáo cho Nguyễn Thiện Nhân và Trần Quốc Vượng.

Tròn một năm trước, cũng vào tháng Tư, Ủy viên bộ chính trị Bí thư thành ủy Đinh La Thăng đã bất ngờ “té giếng” khi phải nhận một bản kết luận kiểm tra của Ủy ban Kiểm tra trung ương – về những sai phạm “rất nghiêm trọng” vào thời ông Thăng còn là chủ tịch hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN).

Với Tất Thành Cang, trong trường hợp tồi tệ nhất, nhân vật này có thể bị khởi tố điều tra hình sự, cho dù hậu quả chưa phải là quá nghiêm trọng. Khi đó, Tất Thành Cang sẽ phải đối mặt với song sắt nhà tù như Đinh La Thăng đã từng.

Thiền Lâm

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bộ Quốc phòng khởi tố hai đại tá trong vụ án 'Út Trọc'


28/4/2018 - Mở rộng điều tra sai phạm của ông Đinh Ngọc Hệ (Út Trọc) ở Tổng công ty đầu tư và phát triển Thái Sơn, hai đại tá quân đội bị khởi tố. Thông báo về vụ án liên quan ông Đinh Ngọc Hệ (tức Út Trọc, nguyên phó tổng giám đốc Tổng công ty Thái Sơn, Bộ Quốc phòng), ngày 28/4, Bộ Quốc phòng cho hay nhà chức trách đang khẩn trương điều tra để đưa vụ án ra xét xử trong thời gian sớm nhất.
Cục phó Tuyên huấn Bộ Quốc phòng Nguyễn Văn Đức thông tin về vụ Út trọc tại cuộc họp báo quý 1 năm 2018. Ảnh: HT. Theo Thông tấn quân sự, ngày 3/12/2017, ông Hệ bị Cơ quan Điều tra hình sự (Bộ Quốc phòng) khởi tố bị can, tạm giam về tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”, theo điều 281 Bộ luật Hình sự 1999.

Cơ quan điều tra còn phát hiện ông Hệ có hành vi mua bằng đại học giả, sử dụng bằng giả để khai trong hồ sơ đảng viên, hồ sơ cán bộ. Hành vi này bị cho rằng đủ yếu tố cấu thành tội “Sử dụng tài liệu giả của cơ quan, tổ chức”, quy định tại Điều 341 Bộ luật Hình sự năm 2015.

Cơ quan điều tra cũng khởi tố theo điều 281, cấm đi khỏi nơi cư trú với đại tá Bùi Văn Tiệp, nguyên sư đoàn trưởng Sư 367, Quân chủng Phòng không Không quân.

Theo Bộ Quốc phòng, cơ quan chức năng đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can với đại tá Phùng Danh Thắm, Tổng giám đốc Tổng công ty Thái Sơn, về tội “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”, theo điều 360 Bộ luật Hình sự năm 2015.


Mở rộng điều tra vụ án, cơ quan điều tra đã khởi tố, tạm giam ông Trần Xuân Sơn, người được ông Hệ thuê làm Giám đốc chi nhánh Công ty Cổ phần phát triển đầu tư Thái Sơn tại Bình Dương; ông Trần Văn Lâm là người được ông Hệ thuê làm Tổng giám đốc điều hành Công ty Cổ phần phát triển đầu tư Thái Sơn tại TP HCM.

Theo Bộ Quốc phòng, cả hai bị can trên đều bị khởi tố theo điều 281 với vai trò đồng phạm giúp sức cho ông Hệ.

"Quá trình điều tra, các cơ quan tố tụng của Bộ Quốc phòng thực hiện nghiêm các quy định của pháp luật, bảo đảm tiến độ, thời gian, kết luận rõ ràng và xử lý nghiêm các hành vi vi phạm, không có vùng cấm, bảo đảm sự nghiêm minh của pháp luật, khẳng định trách nhiệm của Quân đội trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng", Bộ Quốc phòng khẳng định.

Chiều 27/4, tại cuộc họp Thường trực Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cho biết Ban chỉ đạo đánh giá cao cơ quan chức năng của Bộ Quốc phòng đã khẩn trương khởi tố các đối tượng trong vụ án “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” xảy ra tại Công ty TNHH một thành viên Thái Sơn trực thuộc Bộ.

Để đưa vụ án này ra xét xử đúng thời hạn, Tổng bí thư yêu cầu các lực lượng khẩn trương, tăng cường phối hợp để điều tra, đồng thời mở rộng vụ án.

Trước đó chiều 29/3, tại cuộc họp báo quý I/2018, đại tá Nguyễn Văn Đức, Cục phó Tuyên huấn (Tổng cục Chính trị) cho biết, Bộ Quốc phòng đang trong quá trình điều tra vụ án liên quan đến ông Đinh Ngọc Hệ (còn gọi là Út Trọc), Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Phát triển đầu tư Thái Sơn (thuộc Bộ Quốc phòng).

"Đây là vụ án kinh tế. Bộ Quốc phòng khẳng định sẽ là cơ quan đi đầu trong việc xử lý tiêu cực nội bộ một cách kiên quyết nhất, không có sự du di. Khi có kết luận điều tra, chúng tôi sẽ thông tin cho báo chí", ông Đức nói.

Hoàng Thùy

https://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/bo-quoc-phong-khoi-to-hai-dai-ta-trong-vu-an-ut-troc-3742901.html


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chống cộng bằng tôn giáo? Ngủ mơ?


Tổ sư của Hội Đức Thánh Chúa Trời. Nguồn Youtube.
Chu Mộng Long: Tà giáo nhân danh tôn giáo tuyên truyền lôi kéo nhiều người tham gia, trong đó đặc biệt là thanh thiếu niên, là một hoạt động nguy hiểm cần ngăn chặn kịp thời. Không thể thỏa hiệp vì bất cứ động cơ nào!
Đây là vấn đề văn hóa – giáo dục đang thành mối an nguy của toàn dân tộc, không thể không lên tiếng.
Các bạn theo Thiên Chúa giáo hãy lên tiếng chống tà giáo là cách tốt nhất bảo vệ chính giáo của các bạn. Chúa nhân từ ở trong tim các bạn. Nếu có Chúa nào đó xui khiến bạn làm điều ác thì đó không phải là Chúa lòng lành của các bạn!
Hội Thánh Đức Chúa Trời đang lan tràn ở nhiều tỉnh thành là chuyện có thật. Gốc của tôn giáo mới này có thể không làm điều xằng bậy, nhưng một nhóm người nhân danh Hội này tuyên truyền lôi kéo hàng ngàn người mê tín dị đoan làm điều xằng bậy (đập phá ban thờ tổ tiên, xúi giục thanh niên bỏ học, bỏ bạn, khuyến khích phụ nữ phá thai…) là có thật.
Nhân danh thánh thần làm chuyện xằng bậy không chỉ xảy ra ở Hội này mà từng xảy ra ở các tôn giáo được xem là chính giáo như Đạo Mẫu, Thiên Chúa giáo, Phật giáo, Hồi giáo… Ở đâu dân còn tham lam và u mê, ở đó tà giáo có cơ hội mọc ra và phát triển mạnh mẽ.
Các tổ sư của các tôn giáo luôn chủ trương diệt tham, sân ở con người, nhưng họ không thể ngờ hết chính tôn giáo lại bị lợi dụng biến thành thuốc phiện để đầu độc và kích thích tham, sân ở con người nhanh nhất.
Chẳng phải tín ngưỡng Đạo Mẫu đã bị mấy tên đồng bóng làm biến thái thành mua danh, cầu danh, cầu quan, cầu lộc sao?
Chẳng phải Thiên Chúa giáo đã từng hoành hành ở Châu Âu thời trung cổ với những Tòa dị giáo tàn sát bao nhiêu người dân Do Thái và các nhà khoa học sao?
Chẳng phải Hồi giáo ngay khi mới ra đời đã tuyên chiến với Do Thái giáo, Thiên Chúa giáo và xung đột cho đến bây giờ với những giáo phái cực đoan khủng bố sao?
Chẳng phải Phật giáo gần đây đã bị chính trị hóa, đồng bóng hóa một cách trơ tráo đến mức Phật đường trở thành nơi làm tiền và cũng là nơi tiêu thụ tiền của tham nhũng sao?
Tôi khẳng định, trừ một số ít những tín đồ ngoan đạo, đa số người Việt vì u mê và tham lam mà chạy theo tôn giáo. Họ tham sống, tham danh, tham tiền với niềm tin đồng bóng rằng nhờ có Chúa, nhờ có Thánh, nhờ có Phật,… mà sẽ được sống bất tử, giàu sang, danh vọng… Gốc tôn giáo nào cũng khuyến thiện nhưng chính số đông u mê và tham lam theo đạo đã biến chính giáo thành tà giáo.
Một số người đánh tráo vấn đề sang tự do tín ngưỡng để chống cộng, bằng cách vu cho nhà nước dựng phim giả, truyền thông xuyên tạc, vô tình hay hữu ý tiếp tay bảo vệ cho cái Hội nhân danh Chúa Trời. Họ nghĩ nhà nước ngu đến mức tạo cái Hội đó để đàn áp Thiên Chúa giáo, trong khi nhà nước chưa ngu đến mức chạm vào Vatican. Cũng lạ, trí thức mà cũng lù mù về lịch sử tôn giáo. Sao cứ phải Chúa Trời là liên quan đến đạo Thiên Chúa, trong khi Chúa Trời có mặt ở rất nhiều các tôn giáo đối lập như Thiên Chúa giáo, Hồi giáo, Tin lành và rất nhiều tôn giáo bản địa khác trên thế giới. Mà tại sao nhà nước phải tự tạo ra một tôn giáo với những hành động cực đoan gây rối loạn xã hội, thậm chí có nguy cơ bạo động, trong khi nhà nước luôn muốn duy trì sự ổn định để thống trị?
Thật lạ là khi nói nhà nước trưng clip, hình ảnh có tính chất “đóng phim” để bôi nhọ Hội Đức Thánh Chúa Trời mà không ai chứng minh được clip, hình ảnh ấy là giả. Mà sao nhà nước giỏi đóng phim dài tập với cả ngàn người tham gia mà không ai phát hiện và vạch trần cho công luận biết?
Xem ra, nếu không ngủ mơ thì việc người ta phản đối công an giải tán cái Hội này là vì họ muốn mượn một tôn giáo nào đó để chống cộng. Dùng tôn giáo để chống cộng thì khác nào bọn phong kiến phương Tây từng dùng Thiên Chúa giáo để chống người Do Thái, bọn khủng bố Trung Đông dùng Hồi giáo cuồng tín để chống phương Tây?
Tôi cho rằng, nếu có một âm mưu nào đó trong vụ truyền giáo nào ắt không thể là âm mưu của nhà nước.  Đó chỉ có thể là âm mưu của thế lực chống cộng cực đoan, mượn tôn giáo làm chính trị, gây hỗn loạn xã hội để đục nước béo cò. Tôi cũng không loại trừ âm mưu của nhà cầm quyền Bắc Kinh trong kế hoạch đầu độc toàn diện dân ta từ thực phẩm, môi trường tự nhiên lẫn văn hóa, tôn giáo.
Tôi là người theo Phật đạo và tôn trọng các tín ngưỡng khác nhau. Nhưng tôi cũng kiên quyết bài trừ mọi thứ tôn giáo dùng bùa mê thuốc lú đầu độc con người, sai khiến con người làm điều hiểm ác. Lấy lý do bảo vệ Thiên Chúa giáo hay Tin lành, thậm chí lấy lý do chống cộng, vô tình hay hữu ý người ta đã bảo vệ cho các loại tà giáo, trong đó có cái Hội nhân danh Chúa Trời kia, đang đầu độc con người, làm cho người Việt đã u mê và tham lam càng u mê và tham lam hơn.
Đơn giản là cái Hội nhân danh Chúa Trời kia thấy có chỗ chống lưng mà sẽ càng làm càn hơn, kể cả đến lúc xui khiến những con chiên ngáo đá vác bom đi khủng bố!
Dùng tôn giáo để “làm cách mạng” là lợi dụng sự u mê và tham lam để chống lại loài người tiến bộ. Tôi khẳng định cách làm đó đang nuôi dưỡng một nguy cơ bùng phát bạo lực rất nguy hiểm tại Việt Nam.
————
P/S: Làm ơn đọc kỹ rồi hãy ném đá. Tôi không tranh luận với những ông bà cực đoan, cuồng tín hoặc lợi dụng sự ngu dân để chống cộng và sẽ hủy kết bạn ngay lập tức!
——————–
Thông tin tương đối đầy đủ về Hội Thánh Đức Chúa Trời:


nhận xét hiển thị trên trang

HS Thành Chương "tâm tư":




Thành ChươngNăm 1967 Tôi đã từ chối đi học ở Đức để nhập ngũ.

Tôi đã viết đơn tình nguyện bằng máu xin được vào chiến trường sẵn sàng hy sinh, chiến đấu cho lý tưởng Cộng Sản cao đẹp và sự nghiệp Chống Mỹ Cứu Nước vĩ đại !


1975 Giải phóng Miền Nam ! Tôi chuyển nghành về báo Văn Nghệ.


... 43 năm đã trôi qua ... Một cái 30-4 nữa lại đến ! Những ngày này luôn có một đám. 


Không chỉ ăn mày dĩ vãng giờ chúng Ăn Cướp cả qúa khứ và dĩ vãng để mưu cầu danh lợi! 

Xin gác cái quá khứ hào hùng ấy lại ! 


Sống cho hiện tại và hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn ! 


Xưa những tấm huân chương , huy chương này là niềm vinh dự tự hào !


Nay thấy chúng thật vớ vẩn , vô nghĩa ! 


Đắn đo chẳng biết nên giữ hay vứt chúng đi đây ???


 Chẳng biết nên giữ hay nên vứt chúng đi đây?
Thành Chương (ngoài cùng bên trái) tại đường 9, bên cứ điểm Đầu Mầu - Quảng Trị 1971-1972.
  Bài & Ảnh + Chú thích ảnh: Họa sĩ Thành Chương


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bài xiên tạc của Trần Trung Đạo:

Trần Trung Đạo - Mao và « Mặt trận Giải phóng Miền Nam »


Mao tiếp bà Nguyễn Thị Bình năm 1963.
Trong suốt cuộc chiến tranh Việt Nam, quan điểm chính trị và quân sự của Mao Trạch Đông thay đổi nhiều lần. Từ một Mao chủ hòa sau hiệp định Geneva, trở thành một Mao chủ chiến trong giai đoạn đầu của cuộc chiến vào thập niên 1960, và lần nữa trở về với Mao chủ hòa sau Thông Cáo Chung Thượng Hải ngày 27 tháng Hai 1972.

Mao và lý luận “chiến tranh giải phóng dân tộc”

Phát xuất từ quan điểm cố hữu “lấy nông thôn bao vây thành thị” và cũng vì không đủ khả năng để trực tiếp đương đầu với Mỹ, Mao chủ trương gây khó khăn cho Mỹ, kẻ thù chính của Trung Cộng trong giai đoạn từ 1949 đến 1972, qua hình thức chiến tranh cách mạng tại bất cứ quốc gia nào Mỹ đang có quyền lợi hay có thể tạo ảnh hưởng.

Trong dịp tiếp phái đoàn báo chí Chilê ngày 23 tháng Sáu 1964, Mao tuyên bố: “Chúng tôi chống chiến tranh, nhưng chúng tôi ủng hộ các cuộc chiến chống chủ nghĩa đế quốc do các dân tộc bị áp bức phát động.” Từ Phi Châu, Nam Mỹ, và Á Châu, Mao tích cực yểm trợ võ khí và cơ sở lý luận cho các phong trào được gọi là “giải phóng dân tộc”, chống “đế quốc thực dân.” Các phong trào Maoist lan rộng khắp nơi, từ Nepal bên rặng Hy Mã Lạp Sơn ở Á Châu cho đến tận những cánh đồng ở Ecuador, Nam Mỹ.

Trong mắt Mao, ba “anh hùng” được xem là những lãnh tụ tiêu biểu của phong trào “giải phóng dân tộc” là Hồ Chí Minh tại Á Châu, Fidel Castro tại Nam Mỹ, và Ben Bella tại Phi Châu. Trong số ba “anh hùng” đó, Hồ Chí Minh và đảng CSVN vì lý do ý thức hệ và địa lý chính trị, được Mao quan tâm nhất và bằng mọi giá phải nắm chặt trong tay.

Vào cuối thập niên 1960, hầu hết các nước thuộc địa đã được trao trả quyền độc lập hoàn toàn hay độc lập trong khuôn khổ thịnh vượng chung.

Hai trong số ba nước tiên phong gồm Algeria và Cuba nghiêng về phía Liên Xô, Mao chỉ còn lại một đàn em trung thành duy nhất ở Á Châu là CS Bắc Việt. Mao tìm mọi cách để kiểm soát CSVN về mọi mặt từ giáo dục tuyên truyền, đường lối cho đến kinh tế, văn hóa, xã hội.

Mao và quan điểm về chiến tranh Việt Nam

- Sau hiệp định Geneva 1954 đến 1964: Trung Cộng là nguồn cung cấp duy nhất cho CS Bắc Việt, không chỉ từ chén cơm manh áo mà cả lý luận tư tưởng. Nói chung đời sống từ vật chất đến tinh thần của đảng CSVN lệ thuộc sâu xa vào đảng CSTQ.

Khắp miền Bắc, từ công sở đến gia đình, hình ảnh của Mao được đặt trên mức linh thiêng. Hồ Chí Minh đã thi hành một cách nghiêm chỉnh hầu hết các mệnh lệnh đầy tai họa từ Mao và các chính sách phi nhân này đã dẫn đến cái chết oan uổng của nhiều trăm ngàn người dân Việt Nam vô tội qua các chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất.

- 1964 đến 1965: Cuối năm 1964, Hồ Chí Minh chủ trương cân bằng ảnh hưởng giữa Liên Xô và Trung Cộng mong nhận được viện trợ của cả hai, để theo đuổi mục tiêu CS hóa toàn cõi Việt Nam. Điều này làm Mao lo lắng. Mao sai Đặng Tiểu Bình, lúc đó là Tổng Bí Thư đảng CSTQ, bí mật thăm Hà Nội và hứa viện trợ Hà Nội một tỉ yuan nếu Hà Nội từ chối viện trợ của Liên Xô.

Ngoài ra, Mao cũng cứng rắn chống lại mọi sáng kiến chấm dứt chiến tranh Việt Nam bằng phương tiện đàm phán. Mao nói thẳng với Kosygin, Chủ tịch Hội Đồng Bộ Trưởng Liên Xô, trong chuyến viếng thăm Bắc Kinh ngày 11 tháng Hai 1965,“Liên Xô không được dùng Việt Nam để mặc cả với Mỹ.” Mao cũng từ chối đề nghị của Liên Xô về một phiên họp thượng đỉnh giữa ba đảng CS để thảo luận về đường lối chiến tranh Việt Nam. Mao xem đảng CSVN chẳng khác gì một xứ bộ của đảng CSTQ.

- 1965 đến 1972: Khi chiến tranh Việt Nam gia tăng cường độ, Lê Duẩn, trưởng phái đoàn đại diện đảng CSVN, trong chuyến viếng thăm Trung Cộng tháng Tư 1965, đã chính thức yêu cầu Mao gởi quân sang Việt Nam. Đáp lại lời thỉnh cầu của Lê Duẩn, Mao gia tăng hàng loạt viện trợ quân sự cho CS Bắc Việt. Tháng Sáu 1965, các sư đoàn Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc tiến vào miền Bắc Việt Nam. Đến tháng Ba 1968, tổng số quân Trung Cộng có mặt tại miền Bắc là 320 ngàn quân với tất cả phương tiện yểm trợ và trang bị vũ khí đầy đủ.

Các cuộc dội bom ồ ạt của Mỹ lên miền Bắc gây tổn hại trầm trọng trong mọi lãnh vực kinh tế, quốc phòng của CS Bắc Việt. Cùng lúc đó, Liên Xô, các nước CS Đông Âu, và đồng minh của Mỹ Tây Âu khuyến khích CS Bắc Việt và Mỹ ngồi vào bàn hội nghị để tìm cách giải quyết chiến tranh Việt Nam. CS Bắc Việt đồng ý.

Chủ trương của CS Bắc Việt lúc đó là vừa đánh vừa đàm để tận dụng mọi cơ hội có lợi nhất cho mục đích tối hậu CS hóa Việt Nam và đồng thời dùng bàn hội nghị để mặc cả Mỹ giảm mức độ ném bom. Ngoài ra, Hồ Chí Minh lo ngại Mỹ sẽ tăng cường thêm 100 ngàn quân tại miền Nam như y đã trao đổi với Mao vào tháng Sáu 1965.

Mao thì khác. Mao chống đối phương pháp thương thuyết và chủ trương kéo dài chiến tranh càng lâu càng tốt. Chủ trương kéo dài chiến tranh của Mao phát xuất từ ba lý do: (1) Mao muốn tiếp tục làm tiêu hao năng lực của Mỹ, (2) chứng tỏ vai trò của Mao trong “thế giới thứ ba”, (3) dùng chiêu bài “chống đế quốc xâm lược” để củng cố vai trò cai trị của Mao tại lục địa Trung Quốc.

- Thông Cáo Chung Thượng Hải 1972 đến 30-4-1975: Quan hệ giữa Trung Cộng và Liên Xô ngày càng xấu và khó có cơ hội hòa giải giữa hai nước CS hàng đầu. Chỉ riêng năm 1969, đã có tới 400 vụ đụng độ dọc biên giới.

Đáp lại ý định rút lui khỏi Việt Nam của TT Richard Nixon, Mao nghĩ đã đến lúc phải bắt tay với Mỹ để tránh bị bao vây cả hai mặt bằng hai kẻ thù mạnh nhất nhì trên thế giới. Sau chuyến viếng thăm Trung Cộng của TT Richard Nixon cuối tháng Hai 1972, tới phiên Mao cổ võ cho một giải pháp hòa bình mà trước đó không lâu ông ta đã chống lại.

Mao và “Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam”

“Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam”: Hôm nay cả thế giới đều biết những tổ chức được gọi là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam” hay “Chính phủ Lâm thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam” đều chỉ là các bộ phận thuộc đảng bộ Miền Nam do Trung Ương Cục Miền Nam, tên mới của Xứ ủy Nam Kỳ thuộc đảng Lao Động (đảng Cộng sản).

Tổ chức gọi là “Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam” (MTDTGPMNVN) hay thường được gọi tắt là “Mặt trận Giải phóng Miền Nam” được thành lập ngày 20 tháng 12, 1960 với mục đích: “Đoàn kết toàn dân, kiên quyết đấu tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược và gây chiến, đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm, tay sai đế quốc Mỹ; thành lập một chính quyền liên minh dân tộc dân chủ rộng rãi ở miền Nam, thực hiện độc lập dân tộc, tự do, dân chủ, cải thiện dân sinh, giữ vững hòa bình, thi hành chính sách trung lập, tiến tới hòa bình thống nhất Tổ quốc, tích cực góp phần bảo vệ hòa bình ở Đông Dương, Đông Nam Á và thế giới."

Bí thư Trung Ương Cục đầu tiên là Nguyễn Văn Linh, Ủy viên Bộ chính trị đảng Lao Động Việt Nam. Tháng 10 năm 1964, nhu cầu quân sự gia tăng, Nguyễn Chí Thanh được điều vào Nam làm Bí thư Trung ương Cục kiêm Bí thư Quân ủy Miền. Từ 1967 đến 1975, Trung ương Cục miền Nam đặt dưới sự kiểm soát của Phạm Hùng, Ủy viên Bộ chính trị kiêm Chính ủy các lực lượng vũ trang miền Nam.

Đầu năm 1961, “Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam” được Trung Ương Cục Miền Nam thành lập. Dù chỉ trên danh nghĩa, “quân giải phóng” này lẽ ra phải trực thuôc“MTDTGPMNVN”. Tuy nhiên, chỉ thị của Tổng Quân ủy CSVN tháng 1 năm 1961 nhấn mạnh: "Quân giải phóng miền Nam Việt Nam là một bộ phận của Quân đội nhân dân Việt Nam, do Đảng sáng lập và xây dựng, giáo dục và lãnh đạo.”

Đáp ứng nhu cầu tạo thế đối trọng với chính phủ VNCH, ngày 8 tháng 6, 1969, Trung Ương Cục thành lập thêm một tổ chức mới gọi là “Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam” do Huỳnh Tấn Phát, đảng viên CS từ thời 1945, làm Chủ tịch và Nguyễn Thị Bình làm Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao.

Nhân dịp đánh dấu 40 năm Hiệp định Paris 1973, các cơ quan tuyên truyền của đảng ca ngợi bà Bình là "nhà ngoại giao sáng tạo linh hoạt.” Điều đó không đúng. Về nguyên tắc lãnh đạo, vai trò của “Chính phủ Lâm thời” trong đó có “Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao Nguyễn Thị Bình” chỉ là mặt nổi đối ngoại, tất cả lời ăn tiếng nói của bà đều được chỉ thị từ đảng ủy bên trong, đứng đầu là Lê Đức Thọ. Chắc bà Bình cũng phải thừa nhận, dưới sự cai trị của đảng CS, mọi "sáng tạo linh hoạt" cá nhân là những điều cấm kỵ.

Dù sao, trước 1975, nhờ che đậy dưới mục đích rất nhân bản và lương thiện “dân tộc dân chủ rộng rãi ở miền Nam, thực hiện độc lập dân tộc, tự do, dân chủ, cải thiện dân sinh, giữ vững hoà bình, thi hành chính sách trung lập,” “MTDTGPMNVN” đã thu hút khá đông “trí thức” miền Nam về phía họ và nhanh chóng làm suy yếu cơ chế chính trị dân chủ còn rất non trẻ ở miền Nam.

- Mao ve vãn hàng ngũ lãnh đạo “Mặt trận Giải phóng Miền Nam Việt Nam”: Không ai hiểu con bằng cha mẹ, tác giả của sách vở mà CSVN dùng là của Mao và đường lối CSVN dùng cũng là của Mao đã từng áp dụng tại Trung Quốc như trường hợp Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc, gọi tắt là Chính Hiệp sau 1949. Chủ tịch của các Hiệp Chính này không ai khác hơn là những lãnh đạo tối cao của đảng. Mao Trạch Đông, chủ tịch khóa I (1949 - 1954), Chu Ân Lai, khóa II, III, IV (1954 - 1976), Đặng Tiểu Bình, khóa V (1978 -1983) Đặng Dĩnh Siêu, khóa VI (1983 - 1988), Lý Tiên Niệm, khóa VII (1988 - 1992) v.v…

Qua kinh nghiệm tại Trung Quốc, Mao biết dù sao vẫn còn tồn tại một thành phần ngây thơ trong hàng ngũ“MTDTGPMNVN” nên sau Thông Cáo Chung Thượng Hải, Mao tìm cách khai thác và ve vãn hàng ngũ này. Điều Mao dự đoán không sai nhưng không đủ thế và lực để tạo ra ảnh hưởng lớn. Sau 1975 các thành phần ngây thơ này tập trung dưới hình thức Câu Lạc Bộ Kháng Chiến Cũ và nhiều người trong số họ đã bị bắt.

Mao tiếp Nguyễn Thị Bình tại Bắc Kinh ngày 29 tháng Hai 1972 và nói với bà Bình “Chúng ta thuộc vào một gia đình. Bắc Việt, Nam Việt, Đông Dương, Triều Tiên cùng một gia đình và chúng ta ủng hộ lẫn nhau. Nếu các bạn thành công tại hội nghị Paris, không chỉ Nam Việt mà Bắc Việt cũng đạt đến mức bình thường hóa với Mỹ ở mức độ nào đó.”

Tháng 11.1973, Nguyễn Hữu Thọ và phái đoàn MTDTGPMNVN thăm Bắc Kinh. Phái đoàn của y được Mao tiếp đón nồng nhiệt và hứa các khoản viện trợ không hoàn trả. Các thành viên trong phái đoàn MTDTGPMNVN ngạc nhiên trước cách đối xử khác biệt của Mao.

Trương Như Tảng, Bộ trưởng Bộ Tư Pháp của “Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam”, kể lại trong vài ngày đầu thăm viếng Bắc Kinh, giới cầm quyền tại Bắc Kinh tưởng Trương Như Tảng là người của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa nên tỏ ra lạnh nhạt, nhưng khi biết y là thành phần của phái đoàn Nguyễn Hữu Thọ, họ đã trở nên niềm nở.

- Mao và chủ trương hai nước CS Việt Nam: Chiều ngày 11 tháng 8, 1975, Đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc Daniel P. Moynihan, hai lần đưa tay phủ quyết đơn xin gia nhập Liên Hiệp Quốc của cả Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa lẫn Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam sau khi đơn gia nhập của Nam Hàn bị bác bỏ tuần trước đó.

Với CSVN, việc hai CS Việt Nam cùng tham gia vào LHQ chỉ là một chiến thuật đối ngoại về mặt nhà nước, nhằm “hợp thức hóa” việc cưỡng chiếm miền Nam của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và gia tăng áp lực buộc Hoa Kỳ phải viện trợ để“tái thiết Việt Nam.” Về mặt đảng, chỉ một đảng CSVN mà thôi.

Mao biết khuynh hướng thân Liên Xô trong giới cầm quyền CSVN và hy vọng CSVN tại miền Nam hay gốc miền Nam sẽ có một khuynh hướng khác. Những ve vãn của Mao đối với MTDTGPMNVN cũng chỉ là hành động “còn nước còn tát.”

Bắt được ý định đó, Hoa Kỳ đưa ra một “giải pháp trọn gói”tức cả bốn nước Đông Nam Á gồm Bắc Hàn, Nam Hàn, Bắc Việt, Nam Việt cùng vào LHQ. Trung Cộng không chấp nhận. Mao, vào thời gian đó, sức khỏe yếu dần, nhưng đã đóng vai trò quyết định trong “giải pháp trọn gói” của Mỹ.

Mao, khi ủng hộ chủ trương hai Việt Nam không phải phát xuất từ lòng thương xót Việt Nam Cộng Hòa hay người dân miền Nam mà chỉ muốn tiếp tục chi phối chính trị Việt Nam qua vai trò của Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam. Tuy nhiên để trả giá cho chính sách đó bằng việc chấp nhận Nam Hàn vào LHQ, Mao cho rằng không tương xứng. Vì Mao không đồng ý“giải pháp trọn gói” tức cả bốn nước cùng vào LHQ nên chiều ngày 11 tháng 8, 1975, Đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc Daniel P. Moynihan Mỹ phủ quyết CS Bắc Việt và CS Nam Việt.

Tìm hiểu quan điểm của Mao qua các giai đoạn của cuộc chiến để thấy phía sau những khẩu hiệu tuyên truyền đường mật, dã tâm của Mao vẫn là khống chế Việt Nam bằng mọi cách.

Tập Cận Bình hãnh diện là truyền nhân của Mao, do đó, đọc lại Mao để có thể đo lường những bước đi tới của họ Tập. Ngoài các đặc điểm kế thừa từ Mao, Tập Cận Bình còn đi xa hơn khi tham vọng bành trướng cả Á Châu. CSVN ngày nay không còn chọn lựa nào khác hơn là quy phục Trung Cộng để tiếp tục tồn tại và duy trì quyền cai trị đất nước.

Chọn lựa duy nhất của các tầng lớp người Việt Nam yêu nước hiện nay là đóng góp hết sức mình vào cuộc vận động dân chủ tại Việt Nam. Dân chủ hóa Việt Nam là phương cách “thoát Trung” đúng đắn và phù hợp với sự phát triển văn minh thời đại nhất. Mục tiêu đầu tiên trong tiến trình dân chủ hóa là tháo gỡ cho được cơ chế chính trị xã hội độc tài CS hiện nay.


TRẦN TRUNG ĐẠO 06/04/2018

Tham khảo:
– Discussion between Mao Zedong and Nguyen Thi Binh. (1972, December 29).http://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/113114-
– Foot, R., Gaddis, J., Hurrell, A. (2003). Order and Justice in International Relations. Oxford Scholarship Online.
– Kuisong, Y. (2002). Changes in Mao Zedong’s Attitude toward the Indochina War, 1949-1973. Woodrow Wilson International Center for Scholars.
– Zhai, Q. (2002). China & The Vietnam Wars, 1950-1975. University of North Carolina Press.
– Ladley, E. (2007) Balancing Act: How Nixon Went to China and Remained a Conservative. iUniverse Inc.
– Trương Quảng Hoa. Hồi kí cố vấn Trung Quốc. Diendan.org.
Jian, C. (1995). China's Involvement in the Vietnam War, 1964-69. The China Quar

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những lời thắm thiết dành cho nhau của Tổng thống Hàn Quốc và “đồng chí Kim”


Những lời thắm thiết dành cho nhau của Tổng thống Hàn Quốc và "đồng chí Kim"
Tại thượng đỉnh liên Triều, lãnh đạo hai nước đã có những cử chỉ, phát ngôn nồng ấm. Trong bài phát biểu được dịch sang tiếng Anh đăng trên CNN, ông Moon còn gọi ông Kim là "đồng chí".
Những lời thắm thiết dành cho nhau của Tổng thống Hàn Quốc và đồng chí Kim - Ảnh 1.
Những lời thắm thiết dành cho nhau của Tổng thống Hàn Quốc và đồng chí Kim - Ảnh 2.
Những lời thắm thiết dành cho nhau của Tổng thống Hàn Quốc và đồng chí Kim - Ảnh 3.
Những lời thắm thiết dành cho nhau của Tổng thống Hàn Quốc và đồng chí Kim - Ảnh 4.
Những lời thắm thiết dành cho nhau của Tổng thống Hàn Quốc và đồng chí Kim - Ảnh 5.
Những lời thắm thiết dành cho nhau của Tổng thống Hàn Quốc và đồng chí Kim - Ảnh 6.

Phần nhận xét hiển thị trên trang