Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2018

Khi người tiền sử xây đảo nhân tạo


https://baomai.blogspot.com/ 
Dubai có Đảo Palm Jumeirah; Bahrain có đảo Amwaj. Nhưng đảo nhân tạo khó có thể coi ý tưởng mới.

Hàng ngàn năm trước khi những quốc gia ngày nay bắt đầu xây dựng những hòn đảo nhân tạo, người tiền sử trên đảo British Isles đã làm điều tương tự.

Xây 'đảo' trên hồ

Được gọi là 'crannog' và được xây dựng trên những mặt hồ, một số những hòn đảo được bồi đắp này có từ 5.000 năm trước. Khác với những công trình tương tự ở vùng núi Alps của châu Âu - vốn được xây dựng trên đất liền mà nhiều thế kỷ sau mới bị ngập nước - các crannog luôn luôn được xây để làm đảo nhân tạo.

https://baomai.blogspot.com/

Được đỡ bằng những chiếc cột đóng vào đáy hồ, một số đảo nhân tạo này còn có những căn nhà tròn ở trên.

Kiểu được nhiều người biết đến là một căn nhà tròn trên bệ, chỉ có Scotland và Ireland. Ở Scotland, người ta xác nhận có đến 350 công trình kiểu này mặc dù con số thực sự có thể lớn hơn nhiều.

Mặc dù số lượng nhiều như vậy, nhưng các nhà khảo cổ cho rằng tìm thấy được một crannog giống như là phát hiện được kho báu vậy. Đó là vì đa số các căn nhà ở thời tiền sử giờ đây đã hoàn toàn chìm dưới nước, cho nên những cấu trúc này sẽ tồn tại tốt hơn nếu chúng được xây dựng trên mặt đất - đôi khi thậm chí vẫn còn giữ được lớp dương xỉ phủ trên nền.

"Điều đó rất thú vị," ông Nick Dixon, giám đốc và là nhà sáng lập Quỹ Khảo cổ Dưới nước Scotland, người dẫn đầu cuộc khai quật crannog Oakbank ở hồ Loch Tay ở Kenmore, Scotland, cùng với Barrie Andrian, nói. "Sau 2.500 năm giờ đây anh đang đứng trên nền nhà của một người trong thời kỳ Đồ Sắt, vẫn còn dương xỉ mà hoàn toàn có thể nhận ra được."

Được khởi động vào năm 1980, dự án khảo cổ Oakbank là dự án khảo cổ crannog dưới nước đầu tiên ở Scotland. Ngày nay, công việc chỉ mới đi được có nửa đường.

Công trình phức tạp

https://baomai.blogspot.com/

Một lý do khiến cho quá trình khai quật mất thời gian lâu như vậy là một vấn đề mà nhà khảo cổ nào cũng muốn có. Từ gỗ của crannog cho đến những chén bát bằng gỗ và loại hạt mà người xưa ăn, địa điểm khảo cổ ngày nay là một ụ các vật liệu cao 10 feet và, với khối lượng 35.000 feet khối mà tất cả đều phải được các thợ lặn khai quật.

https://baomai.blogspot.com/
Barrie Andrian và Nick Dixon tái dựng một căn nhà crannog cổ

"Ở dưới đó có rất nhiều thông tin, và khả năng viết lại về thời tiền sử và lịch sử là rất lớn," Andrian nói.

Oakbank không phải là hòn đảo nhân tạo duy nhất. Đó chỉ là một trong số 18 crannog đã được khảo sát chỉ tính riêng ở hồ Loch Tay.

Tuy nhiên hồ Loch Tay không hề là trường hợp cá biệt. Phía dưới mặt nước của nhiều hồ ở Scotland là tàn tích của cả chục crannog hay nhiều hơn thế - đa số chúng đều được xây trong cùng thời kỳ - vào khoảng thế kỷ thứ 5 hoặc thế kỷ thứ 2 trước Công nguyên.

Số lượng crannog là đặc biệt bởi vì xây dựng crannog không hề là việc dễ dàng. Dixon and Andrian biết điều này bởi vì chính họ đã làm thử. Họ đã tìm cách dựng lại hòn đảo crannog thời tiền sử duy nhất được tái hiện ở Trung tâm Crannog Scotland.

Nằm xa hơn hồ Loch Tay nơi có dự án khảo cổ Oakbank một chút, công trình xây dựng này của họ cố gắng tái hiện một cách chính xác nhất hòn đảo crannog ngày xưa bằng cách dựa trên những gì mà họ phát hiện trong quá trình khai quật. Ở những chỗ mà họ không tìm thấy dấu hiệu gì - chẳng hạn như phần mái - họ sẽ dựa vào những nguồn bên ngoài và thử nghiệm để xem làm như thế nào thì được.

Nơi trú ngụ thoải mái

Có một khác biệt chủ yếu so với công trình nguyên thủy: để cho du khách có thể lên thăm được, họ cho xây một chiếc cầu nhỏ dẫn từ đất liền ra đảo. Ngoài ra, Andrian và Dixon cố gắng trung thành với cấu trúc nguyên mẫu càng nhiều càng tốt.

https://baomai.blogspot.com/
Tuy nhiên, điều quan trọng cần phải lưu ý, như nhà nghiên cứu Graeme Cavers ở Hội khảo cổ AOC đã chỉ ra, là ngay cả khi họ tái dựng lại hoàn toàn chính xác hòn đảo thì nó chỉ cho thấy một crannog vào một thời điểm nhất định trong lịch sử.

Đa số các crannog, trong đó có Oakbank, được dùng lại rồi bỏ, rồi dùng lại vào lúc này lúc khác trong vòng 2.500 năm kế tiếp. Một minh chứng là Đảo Tu viện nằm đối diện với hòn đảo được tái dựng ở phía bên kia hồ Loch Tay - vốn được sử dụng làm tu viện vào thế kỷ 12 và ngày nay hoàn toàn bị bao phủ bởi rừng rậm.

Điều đặc biệt là các crannog đem đến chỗ ở rất thoải mái, dễ chịu.

Mặc dù bên ngoài chúng có vẻ nhỏ, nhưng bên trong lại rộng rãi. Andrian và Dixon ước lượng rằng có khoảng 20 người, nhiều khả năng là một đại gia đình, có thể đã sống trên hòn đảo nhân tạo với kích thước như thế.

Nhà có mái lợp rơm rạ. Dương xỉ làm thành một kiểu thảm sang trọng thời tiền sử. Lông thú được phủ trên những chiếc ghế thấp và một lò sưởi nằm ở giữa nhà cung cấp ánh sáng và sưởi ấm.

Nguyên vật liệu

https://baomai.blogspot.com/

Toàn bộ cấu trúc được tái dựng không sử dụng một mảnh kim loại nào cả, tức là không có dùng đinh sắt, ốc vít, bu lông hay dây cáp gì hết. Thay vào đó, tất cả đều được làm từ gỗ và các chất liệu hữu cơ.

https://baomai.blogspot.com/

Trong một ngày dễ chịu thì chúng ta ít cảm nhận được các lợi ích khác của crannog một cách hiển nhiên: nó có thiết kế lý tưởng cho khí hậu ở Scotland. Mái hình nón hoạt động theo nguyên tắc khí động lực và do công trình được xây bằng gỗ, toàn bộ khu định cư có thể chuyển động và uốn cong, một đặc tính đặc biệt quan trọng ở một khu vực có sức gió lên đến 100 dặm một giờ và sóng đập mạnh từ mặt hồ.

Xây dựng nơi trú ngụ kiểu này đòi hỏi trình độ tay nghề cao. Ngoài ra nó cũng cần rất nhiều vật liệu.


https://baomai.blogspot.com/

Việc tái dựng một crannog cần phải có đủ cây thẳng đứng để làm 168 cây cột gỗ đóng vào lòng hồ, đó là chưa nói tới toàn bộ cấu trúc ở trên.

"Chúng tôi đã nhận ra rất nhanh rằng tìm kiếm nguyên liệu là một vấn đề: tìm đâu ra nhiều cây thẳng và tốt như vậy? Nếu anh nhìn quanh, anh có thể thấy có rất nhiều cây gỗ trăn (alder) dáng thẳng," Dixon cho biết và chỉ vào khu rừng rậm bao quanh hồ. "Đó chính là thứ người xưa dùng. Do đó chúng tôi nhận ra rằng chúng tôi phải chặt những cái cây này xuống vào mùa đông và bắt đầu xây dựng vào mùa hè. Nếu hết gỗ, anh sẽ không muốn chặt cây vào mùa hè.

Và có bằng chứng chứng minh cho điều này ở những di chỉ khác."

Dùng để phòng vệ?

Không thể biết được người xưa đã mất bao nhiêu thời gian để xây dựng những crannog này. Một mặt, họ chặt cây bằng những chiếc rìu đồng vốn dễ bị cùn. Mặc khác, họ phải luyện tay nghề từ khi còn nhỏ.

Dẫu sao thì điều đó cũng không quan trọng. "Điều mà chúng ta cần phải nhớ là toàn bộ cách suy nghĩ của họ cách xa chúng ta đến chừng nào, chủ yếu là họ không xem đồng hồ; họ xem thời tiết," Dixon nói. "Không ai đến và nói, 'Ồ, đã 10 giờ rồi. Nhưng có lẽ họ đã mất rất nhiều thời gian."

https://baomai.blogspot.com/

Điều này dẫn đến câu hỏi chính: tại sao họ phải trải qua hết thảy những gian nan như vậy ngay từ lúc đầu? Với số lượng và sự đa dạng của các crannog, các nhà nghiên cứu cho rằng không có câu trả lời duy nhất.

Nhưng do tất cả các crannog này đều tách rời với đất liền, thường là có một cánh cổng, hay một dạng hàng rào nào đó, ở một đầu - hầu hết các nhà nghiên cứu đều cho rằng chúng xây dựng với mục đích phòng thủ ngay cả khi chúng hiếm khi được dùng trong chiến đấu thật sự.
Dấu hiệu cho thấy các hòn đảo nhân tạo này không hoàn toàn được sử dụng cho mục đích quân sự là vị trí dễ dàng nhìn thấy của chúng.

"Không có ai trốn ở đây cả," Dixon giải thích. "Nếu anh đi thêm 10 dặm ở trên đường về phía trên hồ, anh sẽ nhìn xuống và thấy nó trong một ngày nắng đẹp. Do đó không có ai trốn cả. Họ muốn nói là: "Tụi tao sống ở đây này. Muốn đến và đánh nhau không?"

Do điều kiện khí hậu?

https://baomai.blogspot.com/

Nếu như thế thì các crannog có thể giống như các pháo đài bí ẩn trên núi ở xứ Wales vốn được xây dựng vào khoảng cùng thời điểm. Có lẽ chúng được xây dựng một phần là để trở thành cứ điểm vững chắc trong trường hợp bị tấn công nhưng đồng thời cũng là để trông giống như là chúng là thành trì vững chắc nếu bị tấn công. Nói cách khác, mục đích của chúng là để gây ấn tượng.

Nếu điều đó là chính xác thì nó đặt ra câu hỏi tại sao người xưa lại bắt đầu chú tâm nhiều đến vấn đề phòng thủ vào thời điểm đó như vậy.

Ở hồ Loch Tay, trong số 13 crannog đã được kiểm tra niên đại bằng cách xác định carbon phóng xạ, có chín được xây vào cùng thời điểm với Oakbank.

Bốn hòn đảo khác dường như được xây vào khoảng 2.400 và 1.800 năm trước. Cả hai thời điểm này đều là đỉnh điểm của các sự kiện: một cái là vào giữa thiên niên kỷ thứ nhất trước Công nguyên, còn thời điểm thứ hai là gần về cuối thiên niên kỷ. Chúng thể hiện một xu hướng trên khắp xứ Scotland.

Một phần là vì chúng được xây dựng với cùng lý do khiến các pháo đài trên núi ở xứ Wales xuất hiện bùng nổ vào cùng thời điểm: khí hậu trở nên khó chịu hơn trước.

Vào khoảng năm 536 trước Công nguyên, có một thảm họa được ghi lại rõ ràng trong sử sách - nhiều khả năng là do một nếu không phải là hai đợt phun trào núi lửa gây ra, hoặc có lẽ là một loạt vụ va chạm của sao chổi. Thảm họa này đã bao phủ Bắc bán cầu trong khói mù. Nó khiến cho mùa màng thất bát và khiến tiết trời trở nên lạnh hơn và ẩm hơn. Sau một đợt phun trào núi lửa nữa vào khoảng năm 210 trước Công nguyên, một màn khói bụi khác lại bao phủ khiến cho khí hậu lại trở nên tồi tệ.

Như các nhà nghiên cứu Mike Baillie và David Brown cùng các nhà khoa học khác đã chỉ ra, những sự kiện thảm họa này trùng hợp với sự gia tăng đáng kể việc xây dựng các hòn đảo nhân tạo ở cả Ireland và Scotland.

https://baomai.blogspot.com/

"Ở những vùng như thế này, thậm chí nhiệt độ chỉ cần thay đổi một vài độ cũng có nghĩa là con người phải di chuyển xuống từ những vùng đất cao hơn, nơi đá được cắt đẽo và và những vòng tròn bằng đá là bằng chứng cho thấy sự tồn tại của những tộc người cổ hơn," Dixon giải thích.

Chỉ riêng ở hồ Loch Tay, ông nói thêm, "Chúng tôi cho rằng khoảng 500 người đã di chuyển xuống phía hồ. Do áp lực về đất đai, họ đã trở nên chú tâm hơn đến việc phòng ngự. Và những crannog này là những khu định cư mang tính phòng vệ."



Amanda Ruggeri

https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tâm sự từ trại giam của sinh viên Việt sắp bị Mỹ trục xuất


https://baomai.blogspot.com/ 

Hơn 100 tin nhắn tưởng chừng “vô hại” gửi cho cô gái Mỹ đã đẩy một sinh viên Việt rơi vào vòng lao lý và trong cảnh sắp bị trục xuất khỏi Hoa Kỳ.

Từ trại giam của Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) ở Pennsylvania, vốn thực hiện các vụ bắt giữ di dân, anh Trần Thái Hưng, 27 tuổi, quê ở thành phố cảng Hải Phòng, anh sang Mỹ du học tự túc từ năm 2009 theo diện visa F1.

Tháng Tám năm ngoái, khi chỉ còn một năm là kết thúc khóa học thạc sĩ về tài chính, anh Hưng vướng vào một vụ anh cho là “vớ vẩn” và bị Đại học Wilmington ở tiểu bang Delaware cho thôi học. Nhưng mọi chuyện không dừng ở đó.

https://baomai.blogspot.com/

Theo lời kể của sinh viên này, do cuộc sống “cơm chẳng lành canh chẳng ngọt” với người vợ gốc Việt, anh nhắn tin trong nhiều tháng trời cho một cô gái người Mỹ dù cô nói đã có bạn trai.

Anh cho biết đã gửi hơn 150 tin nhắn, trong đó có nhiều tin “chỉ hỏi han sức khỏe” và nhắc cô gái “giữ ấm khi trời lạnh” vì cứ nghĩ nó sẽ “mưa dầm thấm lâu” và “vô hại như ở Việt Nam”.

https://baomai.blogspot.com/

Nhưng nữ sinh người Mỹ đã lên báo cảnh sát và nam sinh viên người Việt đã bị bắt và bị kết án tại tòa vì tội “quấy rối”.

“Em chưa bao giờ muốn hại ai nên em bị kết tội này rất oan uổng. Em muốn được ra ngoài để có cơ hội tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình vì em sang đây chỉ muốn có cuộc sống tốt đẹp cho mình và giúp gia đình, chứ chẳng ai muốn phạm tội vớ vẩn này và bị đuổi về cả”, anh Hưng nói.

https://baomai.blogspot.com/
Hàng nghìn người gốc Việt hiện trong diện bị trục xuất, theo ICE.

Theo ICE, sau khi anh Hưng “bị đuổi học”, tình trạng cư trú theo diện không di dân của anh cũng bị chấm dứt. Đại diện của cơ quan này cho biết rằng ngày 2/9/2017 lực lượng cưỡng chế thi hành của ICE đã bắt anh Hưng bên ngoài nơi làm việc ở Delaware vì “không tuân thủ các điều kiện cư trú không di dân”.

Hồi cuối tháng Hai năm nay, theo ICE, một thẩm phán về nhập cư đã yêu cầu đưa anh Hưng ra khỏi Mỹ và trở lại Việt Nam, và “vụ việc liên quan tới anh ta hiện vẫn đang được xem xét”.

Anh Hưng cho biết rằng anh muốn hợp pháp hóa tình trạng của mình để được ở lại Hoa Kỳ bằng việc xin tư cách thường trú nhân theo diện hôn thê với người vợ Mỹ gốc Việt nhưng anh nói rằng cô “không hợp tác” và coi anh như “đã chết rồi” sau khi anh dính vào vụ “quấy rối”.

https://baomai.blogspot.com/

Khi được hỏi liệu đây có phải là một vụ kết hôn giả để được ở lại Mỹ, anh Hưng bác bỏ và nói thêm rằng nếu giả thì đã xin lấy thẻ xanh, tức thẻ thường trú nhân, ngay sau khi làm đám cưới một năm trước đó.

Nam sinh viên người Việt cho biết đang “kháng án vụ quấy rối, nên phải mấy tháng nữa mới xong”. Anh nhiều lần thở dài khi nói về người thân ở Việt Nam cũng như tương lai của mình.

“Bố mẹ em rất là buồn. Sang đây, chả làm gì mà lại dính vào vụ này, xong lại dính vào tội vớ va vớ vẩn nữa. Bị đuổi về thì bố mẹ em rất buồn. Bố mẹ nào chả buồn”, anh Hưng nói.

https://baomai.blogspot.com/

Anh Hưng cho rằng tình trạng của mình một phần cũng là vì chính sách về di dân thắt chặt hơn của ông Trump.

​Sinh viên 27 tuổi cho rằng tình trạng của mình một phần cũng là vì chính sách về di dân thắt chặt hơn dưới thời kỳ nắm quyền của Tổng thống Trump.

Anh nói: “Chính sách của ông ấy cứng rắn nên nó cũng làm thay đổi thái độ của thẩm phán, của những nhân viên [ICE] ở đây, thiên về đuổi người nhập cư về nhiều hơn. Ông Trump là tổng thống, là nhánh hành pháp, nên nó ảnh hưởng”.


Khi được hỏi rằng nếu có cơ hội, anh muốn nói gì với nguyên thủ Mỹ, anh Hưng trả lời: “Đa số mọi người muốn đến Mỹ vì cuộc sống tốt đẹp hơn, không phải đến đây để quấy rối hay gây tội gì cả. Ai cũng chỉ muốn tốt cho gia đình mình thôi. Những người di dân tới đây, ông hãy cho người ta một cơ hội, vì có nhiều người đến đây một thời gian lâu rồi, có con cái, gia đình ở đây lâu rồi, không ai mong muốn bị cắt khỏi gia đình cả”.

https://baomai.blogspot.com/

Theo Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ, tới tháng 12 năm ngoái, có 8.600 người gốc Việt ở Mỹ trong diện có thể bị trục xuất, trong đó “7.821 người phạm tội hình sự”.

Tin cho hay, phần lớn những người này là thường trú nhân hợp pháp và chưa có quốc tịch Mỹ.

Mới đây, cựu đại sứ Mỹ tại Việt Nam Ted Osius nói rằng ông “từ chức” khi gần hết nhiệm kỳ hồi năm ngoái vì bất đồng với chính sách của Tổng thống Trump, sau khi “bị ép” về kế hoạch trục xuất người gốc Việt, nhất là những di dân tới Mỹ sau Chiến tranh Việt Nam, mà ông nói “không có tổ quốc để trở về”.

https://baomai.blogspot.com/ 

Trong khi đó, theo nhà ngoại giao này, phía Việt Nam lưỡng lự, không muốn nhận lại vì sợ họ "gây rối".




Viễn Đông

https://baomai.blogspot.com/


Phần nhận xét hiển thị trên trang

NGUYỄN AN BÌNH - Thơ

Tiếng sẻ nâu trong ngôi trường ký ức 

Thì ra trong ta vẫn còn có một tiếng chim
Kêu ríu rít trong lồng ngực 
Lạnh lẽo một ngày mùa thu u ám
Đôi lúc dập dồn học đòi lên tiếng
Phản kháng vật thể già nua không có phút bình yên
Phải chăng tiếng sóng gào thao thức của con tim
Hay tiếng sẻ nâu gọi nhau trong ngôi trường im vắng
Sau tàn lá non tơ màu mật ong vàng óng
Xám màu ngói thời gian
Ký ức chưa từng lãng quên
Ngày nào tình yêu chưa được gột rửa 
Nỗi ưu phiền ám khói 
Cơn mê sảng bồng bềnh suốt thời trai trẻ
Em vẫn là làn gió lướt nhẹ qua đời ta
Trộn lẫn tiếng thầy cô yêu thương quá đổi
Nồng thơm từng trang sách vở.
Mấy mươi năm phân rả thành bao nhánh nhớ
Trôi đi trôi đi mang theo chiếc áo học trò
Tinh khôi bỏ lại
Tiếng sẻ nâu ngơ ngác làm sao
Run rẩy bước qua mùa thu
Kéo theo một cơn bão cuối cùng
Có đôi mắt trong veo nhìn tình yêu mới lớn
Không có sự hoàn lưu nào trong ký ức muộn màng
Ngôi trường đã mất dấu
Bụi phấn nào có tội tình gì đâu
Bám theo ta làm gì để thời gian nhuốm bạc
Chiếc lá xoay vòng dùng dằng trước khi chạm đất
Đừng quên đã từng có ai 
Một thời bước qua đây ngẩn ngơ
Nghe tiếng sẻ nâu trên tàn phượng cũ
Năm tháng ùa về
Mong manh mong manh.


Sài Gòn mưa, anh và em

1-
Sài Gòn có những cơn mưa bất chợt đi qua
Bụi đường rác rưởi tự nhiên được cuốn sạch 
Xe trôi trên cầu vượt sủng ướt
Khúc cua tình cờ đầy bất trắc
Con đường đôi lúc biến thành sông
Nước mênh mông nước
(Tự dưng thấy lòng con người nhiều khi quá cạn
Tình yêu lại nở trên đất đai khô hạn)
Trong màn mưa bạc trắng
Wifi cũng sợ hải chập chờn đua nhau chạy trốn
Âm thanh nhạc chờ quen thuộc bỗng nhiên tắt ngún
Lòng cảm thấy nhớ cồn cào
Chẳng biết giờ nầy em đang ở đâu
Dưới hàng hiên tránh gió
Hay trong một quán cà phê nhỏ
Nghe tiếng hát một thời liêu trai
Nhẩn nha đếm những giọt mưa dài
Đang rùng mình chạy trên phố lạnh.

2- 
Sài Gòn có những cơn mưa dai dẳng
Dù đó chỉ là cơn mưa trái mùa phản phúc
Dự báo thời tiết còn phải chào thua
Huống chi anh và em làm sao đoán được
Bao giờ chúng mình sẽ buông rời tay nhau
Cuộc sống có bao điều nghịch lý
Dù lòng luôn nghĩ đến điều ngược lại
Cô đơn không làm cho ai mất thở
Cũng đủ làm con tim lạc nhịp
Sài gòn còn đang mưa
Có ai đó đội mưa tìm đến nhau – quay quắc
Phải chăng họ sợ tình yêu thất lạc 
Giọt mưa thảng thốt tràn xuống bờ môi
Chợt thèm nụ hôn nồng nàn một ngày mưa trở gió
Anh lại nhớ đến em
Giữa không gian tiếng dương cầm mưa dạo khúc
Sao ta lại ơ hờ đến thế - khi còn có thể
Phải vậy không – em – Sài Gòn của tôi?


Nơi bình yên để trái tim quay về 

1-
Có một nơi nào bình yên dành cho kẻ yêu nhau
Cất giữ kỷ niệm dấu yêu của những ngày xưa cũ
Tiếng dế ủ sương trong vườn từ lâu mõi mòn mất ngủ
Chỉ còn vài chiếc lá trên mặt đất thắp thỏm nằm yên
Không còn nghe tiếng tanh tách-chú cào cào huyên thuyên
Ngẫu hứng gọi bạn tình trong từng đêm trăng vỡ
Đâu đây có tiếng đàn mơ hồ thoát ra từ khung cửa số
Hình như là giai điệu dịu dàng của khúc hátThiên Thai
Hạnh phúc giống sợi tơ vàng mỏng manh nhạt phai
Theo năm tháng hạt mưa đời cuốn trôi ngang trái
Nếp gấp thời gian chưa từng hẹn ngày quay lại
Tôi mãi đi tìm giọt nước mắt lặn dưới đáy biển sâu.
2-
Có một nơi nào tia nắng ban mai sẽ lại bắt đầu
Đánh thức trái tim hồng thời thanh xuân đập cùng nhịp thở
Đánh thức lời chim đỗ quyên hòa trong ngọn gió
Ám ảnh tôi bốn mùa khi hương tóc bay xa
Còn ai chờ đóa quỳnh hương nửa đêm nở hoa
Để hiểu cuộc tình không chỉ toàn màu trinh trắng
Hay chỉ dối lừa nhau trượt dài theo từng dốc nắng
Sợ có một ngày tay chúng mình lại rời bỏ nhau
Nỗi nhớ cuộn đi những thước phim đã vội mất màu
Vai áo sờn mỗi sớm mai khi ta vừa thức giấc
Đã thấy hạt bụi rơi xuống đời mình bay mất
Biết nơi nào bình yên cho tình yêu có chốn quay về.
NGUYỄN AN BÌNH

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đại tiệc Thánh Mẫu Liễu Hạnh mùng 3 tháng 3 năm Mậu Tuất 2018, ở Phủ Giầy (Nam Định)


Ở Phủ Giầy đã diễn ra lễ khai hội. Ngày hôm nay - mùng 3 tháng 3 âm lịch.

Hai ngôi phủ trung tâm của Phủ Giầy là Phủ Tiên Hương và Phủ Vân Cát, thì mỗi bên đều đưa các hướng dẫn khẳng định vị trí Phủ Chính của mình. Bên Tiên Hương là "Phủ Chính Tiên Hương", bên Vân Cát cũng là "Phủ Chính Vân Cát". Đại khái như sau (ảnh được chụp ngày hôm qua và hôm nay, mùng 2 và mùng 3 tháng 3, tức 17/4 và 18/4/2018).

Bên Vân Cát:




Bên Tiên Hương:




Dưới là tư liệu ngày khai hội.

---

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyện con giai, con gái


Tôi có 3 đứa con, nhưng buồn thay, toàn là con gái! Còn cái nhà hàng xóm - cách nhà tôi mỗi cái dậu mồng tơi - cũng có 3 đứa, mà lại toàn con trai. Thật mỉa mai!
Biết tôi không có con trai, tôi buồn là vậy, thế mà cái lão hàng xóm vô tâm thi thoảng lại trêu ngươi, cho 3 thằng con lão xếp hàng đái vào dậu mồng tơi, chĩa thẳng chim sang nhà tôi. 
Image result for toàn là con gái!
Chúng đái vào dậu mồng tơi mà như đang đái vào lòng tôi vậy: xót xa vô cùng! Hình ảnh cái "dậu mồng tơi xanh rờn" đã trở nên quá đỗi quen thuộc trong thơ, trong nhạc, nhưng cái dậu mồng tơi giữa nhà tôi và nhà hàng xóm đó thì là "dậu mồng tơi đen sì" do bị tưới quá nhiều đạm, phốt pho, kali và khoáng chất đậm đặc.

Có con trai đúng là sướng thật! Những ngày lễ tết, bố con trở thành bạn nhậu, nâng chén cà kê - chứ con gái, chúng nó cắm đầu hùng hục ăn, vừa ăn vừa lèo bèo: "Bố uống ít thôi! Ăn cơm, ăn thịt đi!". Có con trai cũng rất tiện: đi tắm quên quần sịp, gọi con trai nó mang cho, rồi mở toang cửa nhà tắm, tồng ngồng, hiên ngang đón lấy - chứ con gái thì phải nép sát vào tường, cửa hé tin hin, thò vài đầu ngón tay ra ngoài, rụt rè nhón lấy. Có con trai cũng yên tâm: trộm cướp vào nhà, mấy bố con nhảy ra đánh hội đồng - chứ con gái, vừa một mình mình kháng cự, vừa lo nếu mình gục, con gái mình sẽ bị chúng nó hiếp dâm...

Nói vậy thôi, chứ tôi và con gái cũng có một thứ có thể dùng chung, ấy là cái dao cạo râu. Hôm trước, tìm cái dao cạo râu mãi không thấy đâu, tôi cáu, quát um lên, thì đứa con gái lớn chạy từ trong buồng ra, cầm cái dao cạo trên tay, bảo: "Con trả bố đây!". Tôi nhìn chiếc dao cạo vẫn còn vương mấy sợi lông đen sì, quăn tít thì nhăn mặt hỏi: "Mày vừa cạo cái gì đấy?". "Dạ! Con cạo lông nách thôi mà!". "Đúng là lông nách chứ?". "Dạ đúng! Con thề!". Là bố con, chẳng lẽ nó thề mình lại không tin, nhưng quả thực, tôi chưa bao giờ cạo râu mà thấy lòng hoang mang như thế...

Nhà toàn đàn bà con gái, nên cái dây phơi, dài từ đầu đến cuối sân, lúc nào cũng lủng lẳng toàn xì-líp với coóc-sê, hồng đỏ xanh vàng, đủ cả! Nhiều khi vội đi, không để ý, bị xì-líp nó đập vào mặt, coóc-sê nó quấn quanh đầu. Rồi những khi rầu rầu, bên ấm trà tầu, nhìn cái mớ xì-líp coóc-sê ấy phất phơ theo gió hiu hiu, hệt như những chiếc lá bàng già nua lay lắt trên những cành khô gầy guộc khẳng khiu trong buổi chiều đông giá rét... Buồn chẳng để đâu cho hết...

Chiều nay, tôi qua bên nhà lão hàng xóm chơi, tiện thể xin đoạn dây thép, về gia cố lại cái dây phơi (chắc treo nhiều xì-líp quá nên nó chuẩn bị đứt đến nơi). Vào nhà, tôi thấy lão hàng xóm một mình nằm rầu rĩ trên giường, mặt quay vào tường, rên hừ hừ, nghe rất đáng thương! Tôi hỏi sao thế, lão bảo bị cảm cúm mấy hôm nay, vợ lại vắng nhà, chả ai mua thuốc, nấu cháo cho ăn, nên mệt lả...

- Ông ốm mà vợ ông còn đi đâu? - Tôi hỏi bằng giọng đầy bức xúc.
- Vợ lên Hà Nội, chuộc xe cho thằng cả!
- Nó lại cắm à? Mới tuần trước thấy vợ ông lên chuộc rồi mà?
- Tuần trước là nó cắm để bắt trận Ngoại hạng Anh, tuần này, nó cắm để bắt trận C1!
- Thế bao giờ vợ ông về?
- Vợ tôi định về hôm nay, nhưng nghĩ đã là thứ 5 rồi, hai ba hôm nữa lại là cuối tuần, lại có giải Ngoại hạng Anh, nên ở lại luôn, đỡ mất công đi đi về về!

Tôi thở dài, nhìn quanh, rồi hỏi thế thằng con thứ hai nhà lão đâu, thì lão ngán ngẩm lắc đầu, bảo rằng thằng hai vừa về cạy tủ, vơ hết tiền của lão mang đi đá phò. Lão tiếc tiền lao tới, ôm chặt nó lại, nào ngờ, nó hất tay lão ra, túm lấy cổ áo lão, rồi giơ nắm đấm lên dọa. Lão điên tiết quá, quát to: "A! Thằng này láo! Mày định đánh cả bố mày hả? Đây! Bố đứng im đây! Mày có giỏi thì đánh đi!". Kể đến đó, lão dừng lại, nhăn nhó véo một miếng bông gòn, chấm chấm lên cái môi còn đương rướm máu, sưng vều, tím bầm như dái chó...
- Thế thằng út nhà ông đâu?
- Nó đi cùng thằng hai rồi!
- Thằng út mới tí tuổi đầu, sao đã chơi được phò mà đi cùng?
- Nó đi theo xem thôi!

Đúng lúc này, có tiếng xe máy rú ga inh ỏi ngoài ngõ. Tôi hốt hoảng ngó cổ ra, thì thấy phải đến chín mười gã cởi trần, xăm trổ, ngồi trên bốn năm cái xe máy hùng hổ phóng vào: đứa vác dao, người cầm gậy, kẻ khiêng quan tài... Chúng vứt xe giữa sân, quẳng cái quan tài ngay trước cửa kêu cái "rầm", rồi quát tháo ầm ầm: 

- Thằng con trai mày vay tiền của tao, giờ nó trốn biệt rồi! Mày giấu nó ở đâu, đưa ra đây mau, không tao chém chết cả nhà! Tôi hoảng quá, mặt mũi tái nhợt, tay chân rụng rời. Thế nhưng lão hàng xóm thì chả có biểu hiện gì cả. Lão bình thản đi ra, đứng trước mặt bọn chúng, chắp tay trước ngực, rồi quỳ thụp xuống cạnh cái quan tài, giọng bi ai:
- Trăm sự nhờ các anh! Em cũng đang muốn tìm thằng con em để chém chết bà nó đi đây, mà tìm hoài không thấy! Giờ có các anh tìm và chém nó giúp em thì tốt quá rồi! Em xin đa tạ! Chém nó xong em cũng sẽ tự tử luôn! Đang lo không có tiền mua quan tài thì các anh lại mang đến cho! Đội ơn các anh quá!

Nói rồi, lão hàng xóm nhảy luôn vào quan tài, nằm duỗi dài. Mấy thằng cởi trần xăm trổ ngơ ngác nhìn nhau, rồi chúng lao tới chỗ quan tài, ra sức lôi lão hàng xóm ra. Nhưng lão hàng xóm chơi lầy, cứ bám chặt, nằm lì ở đó. Thấy thế, thằng cầm đầu của lũ xăm trổ mới tiến tới, chắp tay trước ngực, rồi quỳ thụp xuống cạnh cái quan tài, giọng bi ai:
- Em xin anh! Anh làm ơn ra ngoài giúp để bọn em còn vác quan tài đi nhà khác, kẻo tối không xong việc thì về đại ca bọn em chém chết ạ!

Khi ấy, lão hàng xóm mới chịu lồm cồm bò ra. Mấy thằng xăm trổ vừa nãy hung hăng là thế, giờ ngoan ngoãn, cum cúp như mèo, lầm lũi bỏ đi. Ấy vậy mà lũ đó vừa đi được một lúc thì đã lại nghe tiếng xe máy rú ga ngoài ngõ, tôi lại hốt hoảng quay ra: may quá, không phải bọn chúng, mà là hai thằng con trai lão hàng xóm vừa đi đá phò về. Tuy vậy, vẻ mặt hai đứa nó cũng hung hăng không kém lũ xăm trổ vừa rồi. Chúng vứt cái xe đổ cái "rầm" ngoài sân, hùng hổ chạy vào nhà. Thật kỳ lạ, lúc này, tôi lại rất bình thản, còn lão hàng xóm thì đâm ra cuống cuồng, hoảng loạn. Tôi hỏi sao vậy, lão bảo: "Bọn xăm trổ chỉ dọa thôi! Còn hai thằng này, chúng nó làm thật đấy!".

Quả đúng vậy! Lão hàng xóm vừa nói dứt lời thì hai thằng con lão đã xông tới, đè nghiến lão xuống giường, thằng ghì chân, thằng ấn cổ...
- Ông già! Biết điều thì nôn tiền ra!
- Mày vừa cạy tủ lấy hết rồi! Ở đâu nữa mà nôn?
- Ông tưởng tôi ngu à? Trong tủ đó chỉ là vài đồng lẻ thôi! Tôi biết ông còn tiền! Mau nôn ra!
Lão hàng xóm bị ấn cổ thì hình như khó thở, mặt lão tím bầm. Rồi bất ngờ lão vùng lên, hất ngửa hai thằng con ra, cắm đầu chạy thẳng. Hai thằng con lão sau tích tắc ngỡ ngàng thì cũng lập tức chồm dậy, tiện tay vơ luôn cái gậy, hùng hục đuổi theo...

Còn lại mỗi mình, tôi chán quá, lững thững đi về. Vừa tới nhà, tôi đã nghe tiếng ai đó thều thào gọi tôi vọng ra từ gian buồng. Tôi lò dò bước vào: thì ra là lão hàng xóm, lão đã may mắn cắt đuôi được hai thằng con, trốn vào trong đó, nằm bẹp dí chỗ góc buồng, như một con chó...
Tôi vội vàng bế lão lên giường. Mấy ngày ốm mệt, không ăn uống gì, bị đấm sưng mồm, lại vừa vẫy vùng, chạy thục mạng, nên có lẽ sức lão đã kiệt. Đứa con gái lớn nhà tôi, thấy quần áo lão bẩn, hôi hám quá, thì lột trần lão ra, lấy đồ của tôi cho lão mặc, rồi đem mớ quần áo bẩn của lão ra giếng giặt; đứa con gái thứ hai chạy đi mua dầu thoa cho lão; đứa út xuống bếp bắc nồi, nấu vội cho lão bát cháo cầm hơi...

Đón bát cháo từ tay con bé út, lão run rẩy đưa lên miệng, húp soàn soạt một hơi hết sạch. Từ khóe mắt lão chảy ra hai hàng lệ long lanh. Tôi hỏi: "Sao thế? Cháo cay quá à?, thì lão lắc đầu, bảo: "Không, cháo ngon! Chưa bao giờ được ăn bát cháo nào ngon như thế!". 
Tôi nghe vậy thì mỉm cười, thong thả bước ra sân, gió nhè nhẹ, nắng lung linh, khiến những chiếc xì-líp, coóc-sê trên dây phơi như ánh lên, phấp phới, dập dình theo gió rung rinh...

Chưa bao giờ thấy mớ xì-líp, coóc-sê nào đáng yêu như thế!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vì sao Việt Nam công khai xử vụ ‘gián điệp Trung Quốc’?


PHẠM CHÍ DŨNG 

VOA - Ngày 16/4/2018, Việt Nam bất ngờ đưa một cán bộ Bộ Công an Việt Nam ra tòa xét xử về hành vi làm gián điệp cho Trung Quốc, cùng lúc “bật đèn xanh”, hoặc còn hơn thế là được “mở van” để hệ thống báo chí quốc doanh được đăng khá chi tiết về vụ án này.

Vì sao chính quyền tự “vạch áo cho người xem lưng” như thế? “Minh bạch hóa” theo tiêu chí quốc tế chăng?

Nhưng đến tận giờ đây vẫn chưa có thuyết minh nào có giá trị cho thấy đảng cầm quyền ở Việt Nam muốn vận động theo quỹ đạo minh bạch hóa - xét trên bình diện chung ở nhiều lĩnh vực, chẳng hạn về ngân sách - túi tiền của chế độ, đặc biệt là ngân sách cho lực lượng vũ trang, hay còn hơn hẳn thế là nhiều vấn đề thuộc loại “nhạy cảm chính trị” mà đã từ lâu được tống vào danh mục độ “MẬT”, “TỐI MẬT” VÀ “TUYỆT MẬT”.

Gián điệp và công tác chống gián điệp là một trong những lĩnh vực được chế độ xem là bí mật nhất. Đó là nguyên do hết sức dễ hiểu vì sao trong rất nhiều năm qua đã quá hiếm vụ xét xử công khai và thông tin cho báo chí về gián điệp Trung Quốc. Trong khi đó, đã lan truyền nhiều đồn đoán và tin tức vỉa hè ở Hà Nội và những tỉnh thành gần biên giới phía Bắc về thực trạng “gián điệp Trung Quốc đông như rươi” và “công an đã bắt đến hàng trăm gián điệp Trung Quốc”, đã xử án nhưng là “xử kín” mà báo chí và công luận không thể biết được, hoặc có biết cũng không thể đưa tin công khai.

Chỉ đến đầu năm 2017, một quan chức cấp cao của Bộ Công an Việt Nam là Thiếu tướng Trương Giang Long - Phó tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị kiêm giám đốc Học viện chính trị công an nhân dân - mới nói một cách mập mờ về tình trạng gián điệp Trung Quốc kéo theo nhiều quan chức Việt Nam liên đới đang nằm ngay trong bộ máy đảng và chính quyền Việt Nam. Tuy nhiên, thông tin này cũng chỉ được giới hạn trong một cuộc nói chuyện nội bộ mà không biết vô tình hay hữu ý, video về cuộc nói chuyện của tướng Long đã được tiết lộ trên mạng xã hội.

Cũng có một chứng thực hiếm hoi khác về “gián điệp Trung Quốc”: vào ngày 30/9/2015, Tòa án Nhân dân Hà Nội đã bất ngờ đưa nhà báo Hà Huy Hoàng ra xử án về tội làm gián điệp cho Trung Quốc.

Nhìn lại vụ xử Hà Huy Hoàng

Hà Huy Hoàng, 55 tuổi, từng là phóng viên báo Thế giới và Việt Nam thuộc Bộ Ngoại giao, bị xử vì tội gián điệp theo Điều 80 Bộ Luật hình sự và đã bị án 6 năm tù vì cung cấp thông tin cho tình báo Trung Quốc.

Nhưng ngay sau phiên tòa xử Hà Huy Hoàng, các bản tin trên Tuổi Trẻ, Vnexpress và một số tờ báo nhà nước khác về vụ xử án nhà báo Hà Huy Hoàng đã bị gỡ chỉ sau vài giờ đăng tải trên mạng. Hiện tượng này khiến dư luận và giới quan sát chính trị phải nghi ngờ về một động thái lẩn khuất và hết sức bất thường liên quan đến phiên tòa này.

Ở Việt Nam, rất thường là các báo không thể tự gỡ bài, trừ phi chịu một áp lực đủ lớn từ phía cơ quan cấp trên. Vậy cơ quan cấp trên nào có thể chỉ đạo cho báo chí phải gỡ tin về phiên tòa xử Hà Huy Hoàng?

Tựu trung, vẫn là Bộ thông tin truyền thông, và cao hơn thế là Ban tuyên giáo trung ương.

Nhưng vì cớ gì mà một phiên tòa được tuyên truyền là “tổ chức công khai” lại bị giới tuyên giáo ngăn cản thông tin?

Dường như tại Hà Nội khi đó đã diễn ra một cuộc xung đột về tư tưởng giữa những người muốn công khai vụ án gián điệp Trung Quốc, với phe phái không muốn làm Bắc Kinh phật lòng.

Một chi tiết đáng lưu ý là vụ xử án nhà báo Hà Huy Hoàng được thực hiện vào ngày 30/9/2015, tức chỉ vài ngày sau khi Tập Cận Bình tuyên bố ở Washington “Trường Sa, Hoàng Sa là của… Trung Quốc”.

Động thái chính quyền Việt Nam quyết định xét xử công khai vụ án gián điệp liên quan đến tình báo Trung Quốc xảy ra trong bối cảnh quan hệ Mỹ - Trung có dấu hiệu căng thẳng trở lại và nhiều lãnh đạo Việt Nam, đặc biệt là Tổng bí thư Trọng vừa công du Hoa Kỳ vào tháng Bảy năm 2015.

Đương nhiên, một phiên tòa xử án gián điệp Trung Quốc, dù bị cáo là người Việt Nam, vẫn là cú đánh trực tiếp vào thể diện của chính quyền Trung Nam Hải và giới tình báo Hoa Nam.

Tuy vậy, hơn một tháng sau đó, Tập Cận Bình đã đến Hà Nội và mọi chuyện trở lại bầu không khí ve vãn lả lơi lẫn nhau như chưa từng có biến cố nào xảy ra.

Vì sao xử gián điệp vào thời điểm này?

3 năm sau vụ xử nhà báo Hà Huy Hoàng là vụ xử án cán bộ công an Nguyễn Hoàng Dương diễn ra vào ngày 16/4/2018, cũng về hành vi “làm gián điệp cho Trung Quốc”.

Có một điểm tương đồng rất quan trọng giữa hai vụ xử Hà Huy Hoàng năm 2015 và vụ xử Nguyễn Hoàng Dương năm 2018: không chỉ quan hệ Mỹ - Trung, mà cả quan hệ Việt - Trung đều có gam màu nóng.

Điểm khác biệt lớn giữa hai vụ xử trên là vụ xử Hà Huy Hoàng xảy ra khoảng hơn một tháng trước khi Tập Cận Bình đến Việt Nam vào tháng Mười Một năm 2015, còn vụ xử Nguyễn Hoàng Dương diễn ra 5 tháng sau khi Tập Cận Bình gặp Nguyễn Phú Trọng ở Hà Nội vào tháng Mười Một năm 2017. Nhưng sau đó đã quá rõ là cuộc gặp thứ hai đã chẳng giải quyết được bất đồng nào, ngoài một mớ văn kiện chỉ để phô trương trên mặt báo.

Giờ đây, quan hệ Việt - Trung đã mang gam màu nóng đến mức có thể bùng nổ xung đột quân sự ở cấp chiến thuật hoặc chiến dịch, trên biển và có thể cả trên đất liền.

Trước sức ép liên tục gia tăng của Trung Quốc, sau lần đầu tiên âm thầm “giương cờ trắng” của chính thể Việt Nam tại Bãi Tư Chính vào tháng Bảy năm 2017 mà đã khiến Repsol - một công ty Tây Ban Nha liên doanh với PetroVietnam - phải rút giàn khoan thăm dò dầu khí khỏi khu vực này mà không dám thốt lên lời bi phẫn nào, Hà Nội lại phải nhận cái tát nảy đom đóm thứ hai và phải “giương cờ trắng” lần thứ hai cũng tại mỏ dầu khí Cá Rồng Đỏ tại Bãi Tư Chính vào tháng Ba năm 2018.

Không những thế, ngay cả mỏ dầu khí Cá Voi Xanh ở ngoài khơi Quảng Nam, Quảng Ngãi với trữ lượng khổng lồ và đang hứa hẹn có thể mang lại cho ngân sách đang cạn kiệt của Việt Nam đến 20 tỷ USD, cũng bị Trung Quốc gây sức ép đòi phải “cùng hợp tác khai thác”, nếu không sẽ bị “ăn không được thì đạp đổ”.

Chính Vương Nghị - Ngoại trưởng Trung Quốc và là một gương mặt “ngáo ộp” khá thường hiện ra ở Hà Nội ngay sau những mầm mống xung đột về tranh ăn dầu khí giữa Việt Nam và Trung Quốc, đã tuyên bố tối hậu thư “cùng hợp tác khai thác” ngạo mạn và thách thức đến thế.

Tình thế của chính thể độc đảng Việt Nam đang trở nên cô đơn tuyệt đối trên trường quốc tế. Dù đang thủ đến một tá “đối tác chiến lược” trong túi, nhưng Việt Nam lại bị “đối tác chiến lược quan trọng nhất” là chính thể độc đảng Trung Quốc nhảy xổ vào nhà mình đòi chia phần.

Đó cũng là nguồn cơn để vào tháng Tư năm 2018, đảng cầm quyền ở Việt Nam lần đầu tiên phải chỉ đạo cho Quốc hội bàn về “quyền được nổ súng” trong Luật cảnh sát biển Việt Nam, cho dù lực lượng cảnh sát biển này đã được hình thành từ vài chục năm qua nhưng lại bị nhiều người dân cho là “hoàn toàn không biết bắn súng” trước cảnh tàu hải giám Trung Quốc liên tiếp tấn công hung hãn và bắn giết ngư dân Việt.

Trong tình cảnh mất ăn lẫn mất ngủ, cô đơn tuyệt đối như thế, hẳn là chính thể Việt Nam đang tái hiện một vài tiểu xảo mang ý nghĩa như “biện pháp trả đũa” đối với “bạn vàng”.

Nguyễn Hoàng Dương chỉ là một trong số rất nhiều công an rơi xuống địa ngục tha hóa về lối sống. Nhưng trong vụ xử án Dương, nên chú ý đến chi tiết mà báo chí nhà nước được đăng công khai: Nguyễn Hoàng Dương đã bán tin mật của ngành công an Việt Nam cho Đại sứ quán Trung Quốc tại Campuchia.

Cuộc “chiến tranh dầu khí” giữa “hai đảng anh em” cũng bởi thế vừa được tô điểm thêm một sắc tố: hoạt động gián điệp và công tác phản gián.

Theo logic đó và nếu tương lai “cùng hợp tác khai thác dầu khí” không thành trong thời gian gian tới, có lẽ cả Việt Nam lẫn Trung Quốc sẽ lôi gián điệp của nhau ra xét xử công khai cùng án tù giam không hề thương xót.

Bài viết liên quan:

Phần nhận xét hiển thị trên trang