Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

Tin NÓNG: NGƯỜI DÂN ĐỒNG TÂM MÍT TINH LỚN KỶ NIỆM 1 NĂM BIẾN CỐ



14h00 ngày 15 tháng 4 năm 2018, người dân Đồng Tâm - Mỹ Đức - Hà Tây (cũ) nay thuộc Hà Nội đã tưng bừng kỷ niệm 1 năm ngày xảy ra biến cố tại quê hương mình. Khoảng gần 2000 người dân đã có mặt, dưới một rạp lớn, có kê bục, có sân khấu, có pa nô đàng hoàng. Hệ thống phát thanh đảm bảo tốt để truyền đi khắp xã hoạt động này. Cụ Kình có mặt, giản dị áo cộc tay màu ghi, ngồi trên xe lăn đến với buổi mít tinh rợp trời cờ đỏ sao vàng và các loại khẩu hiệu giữ đất giữ làng. 


Đó là ngày này năm trước, Cảnh sát Cơ động và các lực lượng khác của UBND Thành phố Hà Nội và huyện Mỹ Đức đã tràn vào làng Hoành xã Đồng Tâm để cưỡng chế đất đai mà chưa tiến hành bất cứ thủ tục pháp lý nào. Nhân dân xã Đồng Tâm, vạn người như một, dưới sự dẫn dắt tài tình và hết sức linh hoạt của Cụ ông Lê Đình Kình và Tổ Đồng Thuận, đã tổ chức bắt giữ và nhốt lại 38 nhân viên, cán bộ, chiến sĩ tham gia cuộc cưỡng chế trái luật này; trong số đó có Trung đoàn Phó trung đoàn CSCĐ Hà Nội, Phó chủ tịch huyện Mỹ Đức, Trưởng ban Tuyên giáo huyện. 

Sau gần 20 ngày giam giữ tại Nhà văn hóa thôn Hoành, được người dân chăm sóc chu đáo mọi mặt, ăn uống tắm giặt đều rất tốt, khiến 38 cán bộ và chiến sĩ hiểu rằng người dân ở đây đã nắm rất chắc pháp luật và quyền lợi chính đáng của mình. Hình ảnh Trung đoàn phó Trung đoàn cúi lạy người dân là một hình ảnh ấn tượng về sự tử tế. Sự kiện bắt giữ 38 cán bộ nhân viên công vụ là một sự kiện hy hữu, và được báo chí quốc tế và mạng xã hội gọi là Biến Cố Đồng Tâm. 

TRỰC TIẾP MÍT TINH TẠI ĐÂY: FB Công Lê.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2018

Hậu chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn - Phần 7

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hậu chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn - Phần 2

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lào: Nạn nhân tiếp theo của ‘ngoại giao bẫy nợ’ của TQ?



Nguồn: David Hutt, “Laos on a fast track to a China debt trap“, Asia Times, 28/03/2018.
Biên dịch: Anh Thư
Lào là một trong 8 quốc gia trên thế giới bị liệt vào “mối quan ngại đặc biệt” vì khủng hoảng nợ. Đây là nhận định được đưa ra trong báo cáo gần đây của Trung tâm Phát triển Toàn cầu (CGD), một cơ quan nghiên cứu về kinh tế có trụ sở ở Washington. Căn nguyên chính của mối quan ngại là các kế hoạch đầy tham vọng của quốc gia nhỏ bé này cho dự án đường sắt tốc độ cao trị giá 6,7 tỷ USD mà Trung Quốc đang muốn biến thành một phần của sáng kiến “Vành đai và Con đường”. Chi phí cho dự án này chiếm 1/4 giá trị GDP hiện nay của Lào. 1/3 trong số đó sẽ do công ty liên doanh Trung-Lào chi trả, trong đó, chính phủ Lào sẽ đóng góp khoảng 30%, tức khoảng 700 triệu USD. Thế nhưng, khoảng 480 triệu USD trong số đó lại là khoản vay từ Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc. Chỉ có khoảng 220 triệu USD còn lại là từ ngân sách Lào.
Báo cáo của CGD lưu ý: “Các điều khoản tài chính đối với nhiều yếu tố của dự án đường sắt này vẫn là bí mật”. Những điều khoản mập mờ về 6 tỷ USD còn lại đang gây ra mối quan ngại rằng Bắc Kinh có thể đòi hỏi những nhượng quyền sở hữu từ phía Lào trong trường hợp vỡ nợ. Trung Quốc lâu nay đã trói buộc nhiều nhượng quyền sở hữu đất đai trong dài hạn đối với các dự án canh tác nông nghiệp và các dự án thương mại khác nhằm thúc đẩy quá trình di cư nhanh chóng của người lao động và giới chủ Trung Quốc. Tuyến đường tàu cao tốc này, nhằm kết nối Trung Quốc với Lào sau đó đến khu vực Đông Nam Á lục địa thông qua Thái Lan, sẽ mở đường cho sự di cư nhanh chóng hơn của người Trung Quốc đến phía Nam.
Trong khi đó, tình hình tài chính của Lào chẳng khác nào “ngọn lửa trước gió”, với tổng mức nợ ước tính chiếm 67,8% GDP trong năm 2016 và theo CGD có thể tăng lên 70,3% vào cuối năm 2018. Trong khi đó, báo cáo của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) cho biết gần 65% nợ nước ngoài của Lào đến từ các chủ nợ mang tên Trung Quốc. Đầu năm 2017, IMF cảnh báo nợ nước ngoài của Lào vốn ở tình trạng “báo động” đã tăng từ “trung bình lên mức cao”. Bản thân Bắc Kinh cũng biết rõ về khả năng khó trả nợ của Lào khi Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc năm 2014 tuyên bố sẽ giảm nợ cho các dự án xây dựng cơ sở hạ tầng, ngoại trừ các dự án liên quan lĩnh vực kinh tế chiến lược như khai khoáng và thủy điện.
Cũng trong năm 2014 chứng kiến sự ra đời của ngân hàng liên doanh Lào-Trung. Lúc đó, tin tức đồn thổi về sự ra đời của ngân hàng liên doanh này là do “động cơ” của một số doanh nghiệp Trung Quốc đang hoạt động ở Lào nhưng lại “khát vốn” từ các ngân hàng của Trung Quốc. Chính sự khát vốn này cũng đã khiến các nhà đầu tư và phát triển cơ sở hạ tầng Trung Quốc trì hoãn các kế hoạch xây dựng đập thủy điện trên các phụ lưu sông Mekong. Điều này đã làm nẩy sinh các câu hỏi tương tự về khả năng tồn tại và phát triển thương mại cũng như những cơ sở hợp lý cho dự án tàu cao tốc nói trên, nhất là khi Thái Lan ngừng thi công đoạn đường chạy qua lãnh thổ của mình mà ban đầu nhằm kết nối biên giới Lào-Thái. Theo giới phân tích tài chính giám sát dự án này, nếu không có đoạn đường kết nối với Thái Lan và rộng hơn với Đông Nam Á, tính khả dụng về mặt kinh tế của dự án này đặt ra mối nghi ngờ.
Các khoản vay từ Trung Quốc thường được đảm bảo bằng doanh thu từ những dự án đầu tư, đồng nghĩa với việc sẽ phải mất hàng chục năm sau Lào mới có thể thực sự thu được lợi nhuận để “bỏ túi” mình. Điều Viêng Chăn cần làm lúc này là quan ngại về khả năng các đại dự án, nhất là trong lĩnh vực thủy điện, không tạo ra lợi nhuận được kỳ vọng trong tương lai. Bởi trên thực tế, những quan ngại này đang hiện diện ngày một rõ nét. Đơn cử, hồi tháng 2/2018, Thái Lan cho biết đang đánh giá lại khả năng có mua điện sản xuất từ dự án đập thủy điện của Lào nữa hay không. Con đập này do Trung Quốc tài trợ và dự kiến sẽ hoàn thành vào năm 2019 hoặc 2020. Trước đó, Lào kỳ vọng sẽ bán đến 90% năng lượng điện sản xuất từ con đập này cho Thái Lan.
Trong bối cảnh các đại dự án ở Lào đều thuộc diện “đầu tư kín”, hiện không rõ chính phủ Lào đã “xoay” được chi phí xây dựng cho các đại dự án này hay chưa. Khi các ngân hàng lớn của Trung Quốc chỉ sẵn lòng cấp vốn phần lớn cho các dự án lớn về thủy điện và khai khoáng, Lào không có lựa chọn nào ngoài việc phải hút vốn mới cho các đại dự án này. Và vì vướng vào những khoản nợ hiện tại với Trung Quốc, Viêng Chăn không thể dễ dàng đi ngược lại những kỳ vọng và mong muốn của Bắc Kinh.
Lào đã từng rơi vào cảnh “lấy đất nhà” để trả nợ Trung Quốc. Đó là khi Viêng Chăn không thể trả khoản nợ 80 triệu USD cho Trung Quốc để xây sân vận động trong thời gian Lào là nước chủ nhà tổ chức Thế vận hội Đông Nam Á 2009. Kết quả là Lào đã “trả” cho công ty nhà thầu của Trung Quốc một mảnh đất rộng 300 hecta. Đến cuối năm 2016, Thủ tướng Lào Thongloun Sisoulith nói rằng ông không muốn những thỏa thuận nhượng đất kiểu này lặp lại một lần nữa vì không muốn ảnh hưởng cuộc sống của người dân địa phương. Thế nhưng, vẫn không rõ là chính quyền Viêng Chăn đã đưa ra bất kỳ luật lệ hoặc biện pháp nào để ngăn chặn vấn đề này hay chưa. Trong khi đó, nhiều ý kiến đồn thổi rằng dự án đường cao tốc đề cập ở trên với khoản vay 480 triệu USD từ ngân hàng xuất nhập khẩu Trung Quốc đã được đảm bảo thế chấp bằng 2 mỏ khoáng sản của Lào, ngoài lợi nhuận thu được sau khi dự án đi vào hoạt động.
Nếu dự án đường sắt cao tốc này không đem lại lợi ích kinh tế, người dân Lào sẽ phải gồng mình gánh nợ Trung Quốc. Đó là lý do vì sao một số nhà phân tích cho rằng Lào sắp trở thành một nạn nhân tiếp theo của ngoại giao “bẫy nợ” của Trung Quốc, một hiện tượng đã xảy ra ở các nước khác vốn bị buộc phải trả nợ Trung Quốc bằng cách gán nợ gây hại chủ quyền. Jean-Christophe Carret, Giám đốc Ngân hàng Thế giới tại Lào, khuyến nghị Lào cần “củng cố tài khóa” để tăng khả năng trả nợ. Thế nhưng, dự án đường cao tốc đã được triển khai và dường như không có đường lùi cho “con nợ Lào”.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nga cấp tốc huấn luyện phòng không Syria theo "phương pháp Việt Nam"?



13/04/2018 ANTD.VN - Hiện tại mặc dù Moskva đã triển khai các tổ hợp tên lửa phòng không tầm xa S-400 Triumf, nhưng chúng sẽ chưa thể khai hỏa nếu bom đạn Mỹ không rơi vào vị trí quân Nga, nếu vậy Syria cần một cách thức khác để đưa Triumf tham chiến.


Lực lượng phòng không Syria đang có trong biên chế các tổ hợp tên lửa đất đối không lỗi thời được sản xuất từ thời Liên Xô như: S-75, S-125, Kvadrat, Buk, cùng với số ít hệ thống S-200VE hay Pantsir-S1.

Tuy nhiên khả năng hệ thống phòng không Syria đánh chặn được các mục tiêu bay tầm thấp (như tên lửa hành trình Tomahawk) bị nhận xét là rất hạn chế.

Do vậy Syria rất cần có thêm sự hỗ trợ từ phía người Nga để đủ sức đối đầu với trận oanh kích quy mô lớn mà Mỹ cùng với liên quân Anh, Pháp tiến hành đã tới rất gần.

Nhưng nếu như căn cứ quân sự Nga trên đất Syria chưa bị tấn công trực tiếp thì gần như chắc chắn họ vẫn sẽ án binh bất động, dẫn tới kết cục theo dự báo là rất thảm khốc dành cho Quân đội Syria.


Quân đội Syria được cho là sẽ phải tìm mọi cách để lôi kéo các tổ hợp S-400 của Nga vào trận đánh, ngoài tính năng ưu việt của chúng thì còn có tác dụng làm liên quân chùn chân.


Trong khi chính quyền Tổng thống Bashar al-Assad đang loay hoay tìm giải phải cho vấn đề trên thì chuyên gia quân sự người Nga - Tổng biên tập tạp chí Quốc phòng ông Igor Korotchenko đã đưa ra một phương án rất đáng quan tâm.


Theo vị chuyên gia này thì "Phương pháp Việt Nam" có thể phù hợp. Ai cũng biết rằng trong giai đoạn chiến tranh, áp lực chủ yếu lên Không quân Mỹ được đặt trên vai lực lượng phòng không địa phương, với sự hỗ trợ của các kỹ thuật viên cũng như chuyên gia quân sự Liên Xô.

Ông Korotchenko nhận định, không gì ngăn cản chúng ta huấn luyện quân đội Syria sử dụng các hệ thống phòng không hiện đại, sau đó chuyển giao những khí tài này để nước chủ nhà biên chế tạm thời.


Như vậy, người Syria có thể tự bảo vệ các công trình chiến lược quan trọng của mình mà không cần sự tham gia của các sĩ quan Nga", ông Korotchenko nói.


Nếu đề nghị trên trở thành hiện thực thì rõ ràng S-400 đã có thể khai hỏa mà không dẫn tới một cuộc đối đầu trực tiếp giữa các lực lượng vũ trang của Mỹ và Nga.


Tên lửa S-400 nếu được phóng lên trong tình huống đó thì danh nghĩa vẫn sẽ là do Quân đội Syria sử dụng nhằm mục đích tự vệ để chống cuộc tập kích đường không từ phía đối phương.

Mỹ cũng như các đồng minh dĩ nhiên sẽ hiểu ra vấn đề, tuy nhiên họ chẳng thế trả đũa vào người Nga được vì không phải binh lính Nga trực tiếp điều khiển tên lửa bắn vào máy bay đang hoạt động.


Vấn đề hiện nay đó là Nga có sẵn sàng làm theo đề nghị trên hay không, vì khi tạm thời bàn giao cho Quân đội chính phủ Syria một số tổ hợp phòng không hiện đại thì lại tạo ra khoảng trống trong việc bảo vệ căn cứ quân sự.

Ngoài ra chưa có gì bảo đảm rằng chỉ trong một thời gian ngắn huấn luyện sử dụng vũ khí thì lính Syria đã vận hành thành thạo. Nếu để xảy ra sự cố hay bị tiêu diệt thì đây sẽ trở thành vết đen khó tẩy xóa trong lịch sử S-400.

http://anninhthudo.vn/quan-su/nga-cap-toc-huan-luyen-phong-khong-syria-theo-phuong-phap-viet-nam/764088.antd#p-1

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hệ lụy khi du lịch VN phát triển ‘nóng’


Nhà báo Võ Văn Tạo cho biết khi ngành du lịch VN nở rộ như hiện nay kéo theo lượng khách nước ngoài cũng tăng nhanh chóng, trong đó phần lớn là khách Trung Quốc. Theo ông, nhiều đoàn Trung Quốc ồn ào, thiếu lịch sự, và thậm chí ăn uống tục tĩu. Điều này gây ra hệ lụy: Những điều đó sẽ ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục của Việt Nam và trước mắt sẽ làm cho khách châu Âu, châu Mỹ sẽ rất phản ứng. Họ sẽ nói với nhau và tránh né không đến nữa. Như vậy sẽ gây thất thu cho ngành du lịch. Chính quyền cứ thấy đông khách là họ mừng. Tổng cục Du lịch cho biết gần nửa triệu khách Trung Quốc đến Việt Nam du lịch trong 3 tháng đầu năm 2018, chiếm lĩnh hầu như thị trường du lịch Việt Nam. Con số này tăng hơn 50% so với cùng kỳ năm ngoái.

Khách du lịch chật kín bãi biển Sầm Sơn 
(Thanh Hóa) trong dịp 30/4 - 1/5 năm 2017.
Một bài viết của tác giả Mai Hương đăng trên mạng báo The Jakarta Post ngày 29 tháng 3 với nhan đề “Vietnam eyes tourism reform” đã đề cập đến những hậu quả cũng như khó khăn Việt Nam phải đối mặt khi ngành du lịch phát triển quá nhanh trong những năm gần đây.

Theo tác giả bài viết, ngành du lịch của Việt Nam trong những năm gần đây đang bùng nổ và nhanh chóng trở thành động lực thúc đẩy tăng trưởng kinh tế. Tác giả đưa ra dẫn chứng cho thấy năm ngoái, gần 13 triệu khách nước ngoài đến Việt Nam, mang đến nguồn lợi nhuận lên tới hơn 500 tỷ đồng (tương đương 22 tỷ USD), tăng 30% so với năm 2015 và 20 % so với năm trước đó 2016.

Trong thập niên qua, số lượng du khách quốc tế đến Việt Nam đã tăng gấp ba lần trong khi doanh thu tăng 9 lần. Việt Nam đứng thứ 6 trong 10 điểm du lịch phát triển nhanh nhất trên thế giới và được đánh giá là một trong những nước có thành tích phát triển du lịch tốt nhất ở châu Á vào năm 2017. Năm ngoái ngành công nghiệp không khói này đã đóng góp 7,5% vào GDP của quốc gia.

Vẫn theo tác giả Mai Hương, với những thành tựu ấn tượng như vậy, du lịch được xác định là một ngành kinh tế mũi nhọn của Việt Nam vào năm 2020, giúp thúc đẩy sự phát triển của các ngành khác như xây dựng, bất động sản, kinh doanh, giáo dục và việc làm.

Năm ngoái Bộ Chính trị đã đưa ra một nghị quyết về phát triển du lịch, theo đó đã ghi nhận ngành du lịch đóng vai trò chủ chốt trong nền kinh tế lớn của Việt Nam.

Trước đà phát triển nhanh chóng như vậy, chính phủ Hà Nội hy vọng sẽ đón từ 17-20 triệu lượt khách nước ngoài và 82 triệu lượt khách du lịch trong nước vào năm 2020. Doanh thu du lịch dự kiến ​​sẽ đạt 35 tỷ USD, đóng góp 10% vào GDP, đồng thời có thể tạo ra bốn triệu việc làm.

Theo tác giả, ngành du lịch Việt được dự báo sẽ tiếp tục duy trì được tốc độ phát triển mạnh mẽ trong vài năm tới nhờ chính sách hỗ trợ của Chính phủ, sự quyết tâm của chính quyền các tỉnh thành và sự phát triển năng động của cả doanh nghiệp và cộng đồng.


Thách thức đầu tiên là sự quá tải của khách du lịch tại các điểm du lịch. Điều này sẽ tác động đến tài nguyên và môi trường ở điểm du lịch đó.

- PGS.TS Phạm Trung Lương
Tuy nhiên, tác giả Mai Hương nhận định rằng tốc độ phát triển nhanh như vậy khiến VN phải đối mặt với nhiều thách thức, đòi hỏi quá trình tái cấu trúc ngành du lịch, nếu không VN có thể thất bại bởi chính sự phát triển quá mức này.

RFA nêu vấn đề này với PGS.TS Phạm Trung Lương, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển du lịch, thuộc Tổng cục Du lịch Việt Nam. Ông Phạm Trung Lương cho biết phát triển du lịch mang lại rất nhiều lợi ích cho nền kinh tế của Việt Nam bấy lâu nay, nhưng nếu không được quản lý tốt, ngành này có thể mang lại rất nhiều hệ lụy:

Thách thức đầu tiên là sự quá tải của khách du lịch tại các điểm du lịch. Điều này sẽ tác động đến tài nguyên và môi trường ở điểm du lịch đó. Bên cạnh đó sự phát triển nhanh của các điểm du lịch cũng kéo theo nhiều vấn đề về xã hội như trộm cắp, ăn xin ăn mày,… Ngoài ra, nó còn ảnh hưởng đến đời sống của người dân bản địa ở đó bởi vì một điểm du lịch bao giờ cũng đi kèm theo chuyện giá cả tăng cao nên đời sống của người anh bị tác động.

Tình trạng quá tải ở các điểm du lịch nổi tiếng ở Việt Nam đặc biệt trong các dịp lễ, bấy lâu nay đã trở thành một vấn đề chưa có giải pháp hiệu quả từ cơ quan chức năng. Tình trạng này gây ra những hậu quả như cơ sở vật chất tại điểm đến xuống cấp nhanh chóng, rác thải bừa bãi, chặt chém giá cả, làm mất hình ảnh của một khu du lịch.

Ông Nguyễn Quý Phương, Cục trưởng Cục Quản lý Du lịch thuộc Tổng cục Du lịch Việt Nam cho biết số lượng khách đến Việt Nam tăng nhanh trong thời gian ngắn đang đặt ra nhiều áp lực lớn về cơ sở hạ tầng giao thông, nguồn nhân lực và năng lực quản lý điểm đến.

Ông Phương cho rằng những thiếu hụt về mặt cơ sở hạ tầng, đặc biệt là các sân bay quá tải sẽ khiến du khách mất nhiều thời gian do phải chờ đợi lâu trong khi thiếu nguồn nhân lực và năng lực quản lý các điểm đến sẽ ảnh hưởng đến chất lượng dịch vụ.

Trên thực tế, các sân bay ở các thành phố lớn như Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Huế và Đà Nẵng đang phải đối mặt với tình trạng quá tải.

Một nửa số người nước ngoài năm ngoái vào Việt Nam qua sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất. Sân bay này có sức chứa tối đa là 25 triệu hành khách mỗi năm, nhưng năm 2016 đã có đến 32 triệu lượt người đi qua.

Theo Chỉ số Năng lực Cạnh tranh Du lịch năm 2017 của Diễn đàn Kinh tế Thế giới, cơ sở hạ tầng dịch vụ du lịch của Việt Nam xếp thứ 113 trên tổng số 136 nền kinh tế.

PGS.TS Phạm Trung Lương đưa ra một số điều cơ bản nhất để giúp khắc phục những hệ lụy khi ngành du lịch VN phát triển quá nhanh chóng:

Không chỉ ở Việt Nam mà ở nhiều nước trên thế giới cũng vậy, điều đầu tiên là phải nâng cao năng lực quản lý của điểm đến. Quản lý ở đây không có nghĩa là mình đi soi mói, bắt bẻ này kia mà là hướng dẫn các cơ quan, doanh nghiệp phát triển theo nguyên tắc để đảm bảo sự phát triển bền vững và quản lý khách du lịch theo sức chứa của điểm đến. Ví dụ điểm này chỉ chứa được khoảng 100 khách thôi thì mình luôn luôn phải quản lý chứ không phải cứ chạy theo lợi ích về vật chất rồi tăng lên đến 1 ngàn hay 1 triệu khách.

Cũng theo TS Phạm Trung Lương, cần nâng cao nhận thức của khách du lịch về những việc họ được làm và không được làm, tránh ảnh hưởng đến tài nguyên thiên nhiên và đời sống xã hội của điểm đến trong đó bao gồm việc tôn trọng văn hóa của người bản xứ.

Lại chuyện khách Trung Quốc

Nhà báo Võ Văn Tạo ở Nha Trang, một người có thâm niên trong ngành du lịch cho biết khi ngành du lịch VN nở rộ như hiện nay kéo theo lượng khách nước ngoài cũng tăng nhanh chóng, trong đó phần lớn là khách Trung Quốc. Theo ông, nhiều đoàn Trung Quốc ồn ào, thiếu lịch sự, và thậm chí ăn uống tục tĩu. Điều này gây ra hệ lụy:

Những điều đó sẽ ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục của Việt Nam và trước mắt sẽ làm cho khách châu Âu, châu Mỹ sẽ rất phản ứng. Họ sẽ nói với nhau và tránh né không đến nữa. Như vậy sẽ gây thất thu cho ngành du lịch.

Chính quyền cứ thấy đông khách là họ mừng.

- Nhà báo Võ Văn Tạo
Tổng cục Du lịch cho biết gần nửa triệu khách Trung Quốc đến Việt Nam du lịch trong 3 tháng đầu năm 2018, chiếm lĩnh hầu như thị trường du lịch Việt Nam. Con số này tăng hơn 50% so với cùng kỳ năm ngoái.

Vấn nạn khách Trung Quốc tràn ngập gây nhiều tác hại cho ngành du lịch VN đã được truyền thông và cả người dân lên tiếng rất nhiều lần. Tuy nhiên cho đến nay khách du lịch từ quốc gia này tiếp tục tăng cao. RFA đã nhiều lần liên lạc với cơ quan chức năng về vấn đề này nhưng vì lý do nào đó họ đều né tránh trả lời. Một số hướng dẫn viên du lịch nói với chúng tôi đây là vấn đề nhạy cảm mà bản thân họ cũng e ngại khi lên tiếng.

Nhà báo Võ Văn Tạo nêu ra một trong những nguyên nhân vấn đề này chưa được giải quyết:

Chính quyền địa phương không quan tâm lắm. Những sở như Văn Hóa- Thể Thao- Du Lịch họ cũng không quan tâm lắm vì họ cứ thấy đông khách là họ mừng. Thực tế tôi biết mặc dù họ là quan chức nhưng họ cũng không hiểu biết về du lịch bao nhiêu đâu. Họ từ những ngành khác nhảy sang làm nên không có tầm nhìn.

Việt Nam đặt ra mục tiêu thu hút 16 triệu lượt khách du lịch quốc tế và 80 triệu lượt khách nội địa trong năm nay, tương đương doanh thu 620 ngàn tỷ đồng. Đây là mục tiêu được đánh giá hoàn toàn có thể thực hiện được. Tuy nhiên, những mặt trái của thành tựu này sẽ đặt ra nhiều thách thức cho cơ quan chức năng.



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một người tị nạn Việt Nam giành giải thưởng văn học hàng đầu Australia



image
Tác giả kiêm diễn viên Anh Ðỗ và vợ Suzanne


Một người đàn ông Việt Nam tới Australia tị nạn hơn 30 năm trước đã được tuyên dương tại lễ trao giải thưởng văn học danh giá nhấtAustralia. Anh Đỗ, tác giả văn học kiêm diễn viên hài kịch, đã đoạt ba giải thưởng cho cuốn sách mang tên ‘Người tị nạn hạnh phúc nhất’. Cuốn sách kể lại chuyến đào thoát đầy hiểm nguy trốn tránh cuộc chiến Việt Nam của một gia đình tị nạn vào cuối những năm 70. Thông tín viên VOA Phil Mercer tường thuật từ Sydney.

image

Bị cướp biển tấn công trong cuộc đào thoát khỏi sự đàn áp của chính quyền sau khi cuộc chiến Việt Nam kết thúc, Anh Đỗ và gia đình đã được một tàu thương mại của Đức cứu thoát và đưa tới một trại tị nạn ở Malaysia.

image

Những người chú bác của anh đã sát cánh, chiến đấu bên các binh sĩAustralia trong cuộc xung đột, khiến gia đình anh rõ ràng trở thành mục tiêu bị trả thù.

Cuối cùng họ được phép tái định cư ở Australia. Anh Đỗ lúc đó mới 2 tuổi khi gia đình anh bắt đầu một cuộc sống mới vào năm 1980.

image

Câu chuyện đó được thuật lại trong cuốn hồi ký ‘Người tị nạn hạnh phúc nhất’ và đã được vinh danh tại Giải thưởng Ngành công nghệ Sách Australia tại Melbourne, là nơi tác phẩm được chọn là Cuốn sách xuất sắc trong năm.

Anh Đỗ nói cuốn sách kể chi tiết về cuộc đào thoát đầy hiểm nguy khỏi Việt Nam.

Anh Ðỗ nói: “Nói chung, những người chú bác của tôi đã sát cánh chiến đấu cùng các binh sĩ Úc trong cuộc chiến Việt Nam. Vì thế, sau khi cuộc chiến kết thúc, gia đình tôi bị ngược đãi và lâm nguy. Một trong những người chú bác của tôi làm công binh, dò mìn sát thương cho Anzacs, tức các binh sĩ Australia, nên chúng tôi phải rời bỏ Việt Nam. Có 40 người chúng tôi trên một chiếc thuyền đánh cá dài 9 mét. Chúng tôi lênh đênh trên biển suốt 5 ngày liền trong một chuyến đi hết sức nguy hiểm. Chúng tôi đã bị cướp biển tấn công hai lần.”

image

Còn là một diễn viên hài kịch biểu diễn trên sân khấu, Anh Đỗ dự định chuyển thể cuốn ‘Người tị nạn hạnh phúc nhất’ thành phim.

Trong khoảng thời gian từ năm 1975 tới năm 1994, hơn 110.000 người tị nạn Việt Nam đã được phép định cư ở Australia. Hàng ngàn người khác cũng đã được cấp visa theo diện đoàn tụ gia đình. Cộng đồng người Australia gốc Việt thường hiện diện đông đảo tại các trường đại học cũng như trong nhiều ngành nghề, và được coi là một phần của câu chuyện thành công về xã hội đa văn hóa ởAustralia.

Tuy nhiên, anh Đỗ nói rằng, những năm qua, quê hương thứ hai của anh ngày càng tỏ ra ít muốn chào đón người tị nạn.

image

Anh Ðỗ nói tiếp: “Thái độ có lẽ đã hơi thay đổi. Tôi nghĩ Chiến tranh Việt Nam cùng với tất cả những hình ảnh thảm khốc về cuộc chiến được truyền tới các gia đình trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam đã khiến người Australia thông cảm hơn chút ít đối với những người tị nạn Việt Nam hơn là những người tị nạn đặt chân tới nước này ngày nay.”

image

Chính phủ Australia hàng năm cấp visa cho khoảng 13.000 người tị nạn, theo các hiệp ước quốc tế khác nhau. Tuần này, Canberra ký một thỏa thuận gây tranh cãi nhằm đưa hàng trăm người xin tị nạn tới Malaysia, và đổi lấy hơn 4.000 người tị nạn lâu dài.

image

Đây là một phần của kế hoạch nhằm chống nạn buôn người bị quy trách đã gây ra dòng người xin nhập cư trái phép tới các vùng lãnh hải xa xôi phía bắc của Australia bằng thuyền.

Phil Mercer
Sydney
 
Phần nhận xét hiển thị trên trang