Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2018

Bài văn viết về bố đạt điểm 10 của cô bé lớp 5


Dùng phép so sánh với bố người khác, bé gái 11 tuổi ở Nghệ An đã làm nổi bật hình ảnh người bố đáng yêu.
Với đề bài Viết về người bố yêu thương của em, bé Nguyễn Phan Anh Thư, học sinh lớp 5 trường Tiểu học Hà Huy Tập 2 (TP Vinh, Nghệ An) đã giành được điểm 10. Bằng hơn 500 từ viết tay trên 3 trang giấy ô ly, bé Anh Thư đã lột tả được tình cảm chân thành của người bố đối với con gái và cũng là tình cảm của người con đối với bố...
Ai cũng bảo “người em yêu nhất là mẹ và người yêu mẹ nhất là em nhưng em cho rằng điều đó không đúng. Người em yêu nhất là bố và bố là người yêu em nhất. Bố em là Nguyễn Kế Hiếu, 42 tuổi.
Bố em có dáng người thấp, đậm với cái bụng to, khác bố nhà người ta bụng thon 6 múi. Bố nhà người ta đầu bóng vì vuốt keo, bố em đây đầu bóng vì lâu ngày chưa gội. Bố nhà người ta trán cao, hiểu biết rộng dài, bố em đây trán dô, siêu "lầy".
Bố nhà người ta mắt ánh lên sự nghiêm nghị, bố em đây mỗi khi làm sai là mắt láo liên như quạ vào chuồng lợn. Bố nhà người ta môi bặm lại nghiêm túc, bố em miệng chỉ có cười suốt ngày.
Bố nhà người ta tài giỏi, độc lập, vợ con nể phục, bố em đây bị vợ mắng suốt ngày để rồi tối đến rủ em lên giường ngủ sớm, nhưng thực ra là để hai bố con trùm chăn nói xấu mẹ. Bố nhà người ta được cấp dưới ngưỡng mộ, bố em đây làm tài xế xe ôm cho các cô, các bác. Bố em còn thua xa bố nhà người ta.
Nhưng bố em sẵn sàng ký vào bản tự kiểm điểm của em mà không mách mẹ; sẵn sàng che giấu khuyết điểm của em; sẵn sàng nghe cuộc gọi phê bình của cô; sẵn sàng thức đến 3, 4 giờ sáng đợi em làm xong bài và đi ngủ; sẵn sàng ngồi bên cùng em "cày" Toán khó mấy tiếng đồng hồ; sẵn sàng thức dậy sớm mỗi sáng để gọi em dậy, mặc dù bố còn thèm ngủ hơn em; sẵn sàng nhường em miếng trứng cá ngon lành mà bố rất thích; sẵn sàng cho em mượn iPad vào cuối tuần với lý do là "cho nó giải trí thêm chút"; sẵn sàng đánh xe đến lớp đón em, cho dù phải bỏ một buổi họp quan trọng; sẵn sàng đấu hài với em, tán chuyện linh tinh cùng em để "giúp nó giảm stress"…
Bố em rất khéo năn nỉ mẹ đừng đánh em, hoặc nhận tội thay để em không bị mẹ mắng. Mấy câu ấy thường chỉ là mấy câu như: "Khiếp sáng sớm đài đã hát dân ca, cải lương hay vọng cổ rồi à?", "Trời đánh còn tránh miếng ăn nhé!", "Ê, hình như có Giọng hát Việt rồi kìa!",… đủ để nhắc khéo mẹ và em thoát nạn.
Nói thế thôi nhưng đối với em, một người bố như thế là tất cả rồi. Bố chả bao giờ khiến em buồn hay khóc. Bố luôn là anh hùng giải cứu em khỏi những trận lôi đình của mẹ, giúp em yêu Toán như xưa, giúp em đi học đúng giờ…
Cảm ơn bố rất nhiều! Con chúc "Papa" luôn mạnh khỏe, sớm hết bệnh tiểu đường và sống lâu mãi với chúng con, "Papa" nhé!

Bé Nguyễn Phan Anh Thư thích làm văn và tập võ. Ảnh: NVCC
Đọc bài văn của học trò, cô giáo đã phê: "Cô thích lắm. Bài viết của em đã đưa cô gặp một ông bố (một con người) hội tụ mọi điều xấu và tốt có thể có. Điều mà cô ngưỡng mộ nhất ở ông ta là cái tình của người cha với con và cái tình của con đối với ông. Bài viết có tài trong sử dụng phép đối sánh (đối chiếu và so sánh) để làm bật lên hình ảnh người bố. Cách tổ chức đoạn, bố cục chặt chẽ. Điểm 10 nhé, trò yêu!".
Anh Nguyễn Kế Hiếu (42 tuổi, bố của bé Anh Thư) kể, trước khi cô giáo trả bài thì đã được con gái thông báo có bài viết về mình, song nghĩ đó chỉ là những bài tập về nhà thông thường như những lần con gái viết về mẹ hay ông bà...
"Tôi bất ngờ vì con gái rất am hiểu công việc và tình cảm của mình với con. Tất cả những điều con gái viết là những gì có thật trong cuộc sống gia đình hàng ngày. Đọc xong mà nước mắt đã rơi vì xúc động", anh Hiếu kể.

Anh Thư (áo phông trắng) bên gia đình. Ảnh: NVCC
Là giám đốc một công ty về bảo hiểm có trụ sở tại Nghệ An, thi thoảng anh Hiếu dùng ôtô đưa đón cấp dưới đi làm. Vì vậy Anh Thư ví bố là tài xế xe ôm khiến người đọc không tinh dễ hiểu nhầm là bố làm nghề xe ôm.
Còn chuyện "bố mỗi khi làm sai là mắt láo liên như quạ vào chuồng lợn...", anh Hiếu giải thích có lúc bị vợ không hài lòng, như thi thoảng đi giao lưu với bạn bè vào bữa cơm tối nhưng không thông báo với vợ con khiến mọi người ở nhà phải đợi cơm. Đây chính là những lần mẹ "mắng bố" và được con gái chứng kiến...
Chị Phan Nguyệt Anh (mẹ bé Anh Thư) cho hay, con gái rất ham đọc truyện và có thể thức thâu đêm. Biết niềm đam mê của con, vợ chồng anh Hiếu đầu tư nhiều tiền để mua sách, cho con học thêm môn Văn. Ngoài ra, Anh Thư còn học võ, học đàn.
"Trước lúc thông báo với mẹ về kết quả bài văn thì con gái đã ra kèo rằng 'mẹ không được giận con khi đọc bài'. Tôi tự hào, cảm thấy bất ngờ về những điều mà con gái cảm nhận được trong cuộc sống", mẹ của bé Anh Thư nói.
***
Là người cho điểm 10 bài văn, cô Nguyễn Thị Lài (60 tuổi), giáo viên dạy Văn đã nghỉ hưu cho hay, đây là bài tập về nhà tại lớp dạy thêm của cô. Ngoài Anh Thư còn gần 20 bạn khác tham gia, song chỉ có một bài được 10.
"Bài văn của Anh Thư khác hẳn với bất kỳ bài văn mẫu nào có trong sách. Nó đem đến cảm xúc thực sự rung động về những tình cảm chân thành của một đứa trẻ nhìn về người cha", bà Lài nói.
Cái độc đáo, theo bà Lài, là ngay ở phần mở bài Anh Thư đã "đem bố ra để đặt cạnh mẹ, đem cái tình của người con ra đặt giữa bố và mẹ". Phần thân bài thì sử dụng phép đối sánh (đối chiếu và so sánh) để làm bật lên hình ảnh người bố. Còn phần kết thì mở ra một nét rất tươi sáng...
Cựu giáo viên đánh giá Anh Thư có năng khiếu về văn, học đều nhiều môn khác và rất có cá tính thể hiện qua việc đam mê võ.
Gần 40 năm công tác, đây là lần thứ hai nữ giáo viên cho điểm 10 môn Văn. Nhiều đồng nghiệp đánh giá, cô Lài chấm điểm rất chặt.

Nguyễn Hải

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vì thơ không của riêng ai - Cho nên mới có độc tài làm thơ!


https://baomai.blogspot.com/
Thơ của Stalin chứa đầy những sáo ngữ theo chủ nghĩa tự nhiên

Thơ là nghệ thuật của sự thanh tao, tức là đồng nghĩa với sự tinh tế và nhạy cảm.

Có vẻ ngược ngạo khi thơ cũng có thể được dùng để ca ngợi sự tàn bạo và là loại hình nghệ thuật được các nhà độc tài ưa thích.

Nhưng tự cổ chí kim, các nhà độc tài đều thích làm thơ - để tìm kiếm sự khuây khỏa, giãi bày tâm sự hay vinh quang.


Các tác phẩm của họ giúp chúng ta hiểu được về bản chất của quyền lực, sức hút muôn đời của thi ca và những hiểm họa của việc diễn đạt nghệ thuật.

Nero tự đại

Một hình mẫu nhà thơ - bạo chúa là Nero (37-68 Công nguyên), vị hoàng đế La Mã khoa trương, tự phụ, thích cảm thán về bản thân mà những luật lệ hèn mọn ông ban hành phản ánh thứ nghệ thuật kém cỏi của chính bản thân ông.

Các nhà viết sử của Nero, Tacitus và Suetonius, cho rằng thành Rome đã bị thơ cũng như những chính sách của Nero giày xéo.

https://baomai.blogspot.com/

Sự chế nhạo là một hình thức trả thù để thỏa lòng bằng cách phê phán, nhưng những lời mô tả như thế của các sử gia cũng đặt ra một vấn đề nhức nhối: liệu tội ác của kẻ chuyên chế có thể được giảm nhẹ nếu như tác phẩm của ông ta được xem là có giá trị; và ngược lại, liệu chúng ta có đánh giá một cách công bằng đối với chất lượng thơ của một kẻ chuyên chế hay không?

Như học giả Ulrich Gotter chỉ ra trong cuốn sách mới được xuất bản "Các nhà độc tài làm thơ" thì so với các hoàng đế-nhà thơ như Caesar và Augustus, thời kỳ mà Nero cai trị lại "đáng ngạc nhiên là không hề có đổ máu".

Tuy nhiên, bất chấp việc ông ta không có tham vọng quân sự, các hành động thù hận của Nero đều được ghi lại đậm nét, và hình ảnh ăn sâu trong đầu chúng ta về ông là hình ảnh một nhà chuyên chế thảm hại mặc trang phục sân khấu bi thảm, cất tiếng ca tụng việc chiếm được thành Troy trong khi kinh thành của ông ta bị đốt cháy ra tro.

Suetonius dẫn lại lời của Nero là "vô cùng vui sướng trước vẻ đẹp của ngọn lửa".

https://baomai.blogspot.com/

Nero say sưa trong các màn trình diễn: Tại Rome ông khai trương Neronia, một lễ hội đầy trau chuốt mang âm hưởng Hellenic gồm ba phần là âm nhạc, diễn thuyết và đọc thơ.

Và trong một chuyến đi vòng quanh Hy Lạp, ông đã tham dự cuộc thi sáng tác thơ, thi hát và chơi đàn lia, bên cạnh việc thi đấu trên chiến xa. (Tại Olympia, ông bị hất khỏi cỗ chiến xa 10 ngựa kéo, ấy vậy mà vẫn được trao giải chiến thắng, bởi các vị giám khảo bợ đỡ, hèn nhát).

Nero nói rằng tượng của những người chiến thắng trước đó cần phải bị dỡ khỏi bệ, và ông ta trở về thành Rome mang theo 1.808 giải thưởng.

Chân dung của nhà thơ này như là một kẻ tự cao tự đại, thích nhào nặn thế giới theo trí tưởng tượng hoang tưởng của ông ta đã là nguồn cảm hứng cho nhà văn đạt giải Nobel Henryk Sienkiewicz với cuốn tiểu thuyết "Quo Vadis" vào năm 1896.

https://baomai.blogspot.com/

Nero thậm chí còn tự đạo diễn màn trình diễn cuối cùng của đời mình: hành động tự sát vụng về của ông. Ông đã tập và diễn câu nói vĩnh biệt: qualis artifex pereo (Ta chết là một nghệ sĩ tài ba đã chết).

Mussolini ủy mị

Gần hai ngàn năm sau, một nhóm các nhà thơ Ý đã dự báo chủ nghĩa phát xít với việc ca ngợi cảnh hoang tàn theo kiểu của Nero.

https://baomai.blogspot.com/

"Hãy để nghệ thuật thăng hoa dẫu cho thế giới có hủy diệt" là một trong các khẩu hiệu của các nhà theo thuyết Vị lai Ý do nhà thơ Filippo Tommaso Marinetti, người tôn sùng chiến tranh như là 'giải pháp duy nhất để cứu thế giới', sáng lập.

Marinetti đã tìm cách công nghiệp hóa và quân sự hóa ngôn ngữ với dạng 'thơ cụ thể' (hay 'thơ hình khối) do một kẻ sáng tạo hung hăng sáng tác với việc bắt đầu bằng cách 'tàn phá cú pháp một cách không thương tiếc'.

https://baomai.blogspot.com/

Những nhà chủ thuyết Vị lai này bị ảnh hưởng bởi nhà thơ-chiến binh Gabriele D'Annunzio - một nhân vật được tôn sùng, người đã sáng lập phong trào 'độc tài trong thơ ca' ngắn ngủi vào năm 1919 vốn là nguồn cảm hứng thúc đẩy Mussolini giành lấy quyền lực ba năm sau đó.

Mặc dù tự nhận là rất hâm mộ ý tưởng của D'Annunzio về sự 'hợp nhất huyền bí' giữa thơ và người, thơ của chính Mussolini có xu hướng cam chịu một cách ủy mị.

Tham vọng thơ phú của ông ta có một sự giả tạo có mức độ: nhà viết tiểu sử Mussolini là Richard Bosworth cho biết rằng ông ta để tác phẩm của những nhà thơ nổi tiếng "mở ra ở trên bàn làm việc của ông ấy để khiến người khác để ý" khi có khách quý nước ngoài đến thăm.

Những bài thơ sau này của ông ta thể hiện sự cô lập - không hề giống như lý tưởng của ông ta thời trẻ khi đi theo con đường chủ nghĩa xã hội. Khi đó, ông sáng tác những vầng thơ than khóc cho sự sụp đổ của chủ nghĩa Jacobin ("chiếc rìu thấm máu dân nghèo") và khao khát sự tiên tri cách mạng ("Trong đôi mắt khép lại lóe lên nguồn Ý tưởng/ Viễn cảnh về một thế giới về sau").

Điều tất yếu là các nhà độc tài đã chuyển sự bất đắc chí trong nghệ thuật của họ sang chính trị.

Hitler, mặc dầu tự cho là thích "sức mạnh thần kỳ của lời nói" thay vì "sự tuôn chảy dạt dào tình cảm của thi sĩ", từng tưởng tượng mình là một kẻ bohemian phóng khoáng ở thành Vienna.

https://baomai.blogspot.com/

Goebbels, người biến nghệ thuật tuyên truyền trở thành hoàn hảo, đã viết một cuốn tiểu thuyết với tính chất biểu cảm trong khi Pol Pot, người học hành ở Paris, là một người ái mộ thơ theo trường phái Biểu tượng của Verlaine.

Stalin màu mè


Chủ nghĩa Marx ở nước Nga đã cho ra đời một làn sóng của phong trào thẩm mỹ cấp tiến trong khi nhà thơ-nhà chuyên chế của Liên bang Xô Viết lại làm thơ theo phong cách bảo thủ đến ngạc nhiên.

Stalin thời còn trẻ làm thơ bằng ngôn ngữ Georgia - ngôn ngữ bị cấm ở trường dòng Chính thống giáo nơi ông ta theo học - và các tác phẩm của ông dùng lại những mô típ lãng mạn của một nhà thơ nổi loạn của và của Thời Hoàng kim đã mất.

Thơ của Stalin có nét đặc trưng là sự mô phỏng khéo léo, thiếu sự tự trào và 'lòng nhiệt huyết thái quá', theo nhận định của nhà phê bình Evgeny Dobrenko.

Với sự tao nhã hoa lá cành gần tới mức kệch cỡm, thơ của Stalin chứa đầy những sáo ngữ theo chủ nghĩa tự nhiên: "Dưới nền trời xanh tiếng sơn ca hót véo von trong bụi cây" còn tâm hồn thì bị "khu rừng âm u của bóng đêm" giày xéo.

Đây là những câu thơ chân thành tha thiết nếu không bị vướng một cách thô thiển vào chính trị:

https://baomai.blogspot.com/

Trong bài thơ 'Over This Land' (1895), một nghệ sĩ đem đến cho quần chúng âm nhạc đầy dự cảm:
https://baomai.blogspot.com/ 

Nhưng nhà tiên tri đó lại không được quần chúng mà ông đang cố gắng giải thoát nhìn nhận:

https://baomai.blogspot.com/

Trong một bài thơ sau đó, Stalin một lần nữa xuất hiện với vai trò là một ca sĩ mà "lệ tuôn rơi trước thảm cảnh của nông dân" khi ông, với sự tiên tri, "dựng lên tượng đài ghi danh mình…trong lòng mỗi người dân Georgia".

Được xuất bản mà không đề tên, những câu thơ của Stalin được đăng trong những tạp chí văn học uy tín và được tuyển chọn như là điển hình của văn học cổ điển Georgia.

Thật ra, ngay cả những nhà viết tiểu sử Stalin chỉ trích ông nhiều nhất cũng dành lời khen cho thơ ông: Simon Sebag-Montefiore viết rằng "vẻ đẹp của thơ Stalin nằm trong nhịp điệu và cách dùng từ ", vốn khó mà truyền đạt sang ngôn ngữ khác, trong khi Robert Service cho rằng những tác phẩm của ông có một "sự trong sáng về ngôn ngữ mà mọi người đều thừa nhận".

https://baomai.blogspot.com/

Vẻ đẹp đầy hoa lá và khí thế hào hùng đó lại xuất hiện trong tinh thần cổ vũ chủ nghĩa xã hội hiện thực của Stalin, trái ngược với những người đi tiên phong thử nghiệm chủ nghĩa hiện đại.

Người thừa kế tinh thần của Stalin, Yuri Andropov, đã kết hợp sự quan liêu với tính lãng mạn. Là người đứng đầu KGB, ông khủng bố giới bất đồng chính kiến và đè bẹp phong trào nổi dậy ở Hungary trong lúc viết thơ tình tặng vợ.

Nhà thơ người Uzbekistan Hamid Ismailov kể một giai thoại về Andropov: một trong những người viết diễn văn của ông gửi ông tấm card chúc mừng sinh nhật trong đó nói đùa rằng quyền lực làm tha hóa con người, và Andropov viết lại với những vần thơ lạnh gáy, dịch xuôi thì có nghĩa thế này:

https://baomai.blogspot.com/

Một nhà độc tài khác tự thừa nhận theo chủ nghĩa Stalin, nhà lập quốc của Bắc Hàn Kim Nhật Thành, được cho là tác giả của những vở kịch cách mạng và các tác phẩm lý luận, nổi bật nhất là 'học thuyết hạt giống' vốn mô tả ông ta như là cha đẻ của sáng tạo nghệ thuật.

https://baomai.blogspot.com/
Các vở kịch cách mạng và các tác phẩm lý luận ở Bắc Hàn được cho do Kim Nhật Thành sáng tác

Vào năm 1992, Kim đã viết một bài thơ cho con trai Kim Jong-il, sau được công bố rộng rãi:
https://baomai.blogspot.com/

Kim Nhật Thành, người cha lập quốc, được chào đón như là 'Mặt trời của đất nước' giống như cái cách mà Mao Trạch Đông được ca tụng là 'Mặt trời Hồng trong tim mỗi chúng ta'.

Mao chính là hiện thân của lý tưởng 'bút và gươm' của nhà trị quốc - dựa trên ý tưởng 'văn võ song toàn'. Mao tìm cách làm sao cho quan niệm phong kiến này trở nên phù hợp trong khi để mình vượt lên trên nó.

Ông ta đã viết trong một bài thơ vào năm 1936 rằng từ trước đến nay ít có hoàng đế để lại di sản thơ ca, mà giờ đây 'những con người thật sự vĩ đại/ Chỉ có trong thời đại này'.

Thơ của Mao chính thống về hình thức và cổ điển trong chủ đề, một kiểu làm thơ truyền thống mà ông ta lẽ ra phải khinh miệt.

Bất chấp mệnh lệnh do chính ông ta đưa ra là Phá Tứ Cựu (xóa bỏ văn hóa cũ, phong tục cũ, tập quán cũ, ý tưởng cũ), Mao làm thơ theo lối cổ, ngay cả khi lối làm thơ đó bị lên án là trưởng giả và lỗi thời.

"Tôi lo sợ những sai lầm đó lan rộng có thể khiến giới trẻ lầm lạc," Mao thổ lộ với biên tập một tờ tạp chí, thế nhưng ông vẫn chiều theo sở thích của mình ngay cả khi ông ấy cấm người khác làm theo.

Mao đắm mình vào ngôn ngữ và chứng tỏ sự thuần thục trong việc sử dụng hình ảnh ("núi trùng điệp xanh biêng biếc/ Ráng chiều đỏ rực máu một màu") và các chủ đề cổ điển ("thế gian vật đổi sao dời, bãi biển hóa thành nương dâu") và có khi lại trào lộng ("hy sinh gian khổ càng khiến bền lòng chặt dạ") và tuyên truyền ("Con gái Trung Hoa chí khí ngất trời/ Yêu chiến đấu nào phải đâu nhung gấm").

https://baomai.blogspot.com/
Mao rất thích làm thơ theo lối cổ tuy bản thân ông thì ra lệnh Phá Tứ Cựu (xóa bỏ bốn điều cổ hủ, lạc hậu)

Những tác phẩm của Mao chứng tỏ rằng nghệ thuật thanh thoát không có nghĩa là tác giả sẽ đưa ra những chính sách mềm mại.

Vào năm 1966, Hồng vệ binh bổ sung vào quyển Mao tuyển của họ 25 bài thơ do Mao sáng tác vốn dẫn đến sự say mê thơ theo lối cổ ở những người quyết tâm phá bỏ 'những tàn dư phong kiến'.

Câu thơ cuối cùng mà Mao từng viết, một năm trước khi phát động cuộc Đại Cách Mạng Văn hóa, là điềm báo cho những hỗn loạn sắp tới: "Hãy nhìn kia: Thế giới đã đảo lộn"
Bằng chứng buộc tội

Những tác phẩm thơ cũng được dùng làm bằng chứng buộc tội tại Tòa Hình sự Quốc tế khi Radovan Karadžić, 'Tên đồ tể của Bosnia' bị kết tội diệt chủng.

Một phim tài liệu hồi năm 1992 đã ghi lại cuộc gặp giữa Karadžić và nhà thơ Nga theo chủ nghĩa dân tộc Eduard Limonov, trong đó Karadžić đọc một bài thơ dự báo về bạo lực và Limonov bắn một loạt đạn vào thung lũng phía dưới.

Karadžić nói rằng ông ta đã biết trước sẽ có chiến tranh nhiều năm trước đó, và bài thơ Sarajevo vào năm 1971 của ông ta có những dòng sau đây:

https://baomai.blogspot.com/

Luật pháp quốc tế đòi hỏi phải xác định ý định phạm tội của bị cáo. Karadžić là nhân vật chủ chốt trong cái mà Slavoj Žižek gọi là 'trạng thái tình cảm thơ ca-quân sự' tôn sùng việc dùng văn thơ bắn phá vào tình cảm dân tộc chủ nghĩa, nhất là bài thơ sử thi The Mountain Wreath (1847) của Petar Petrović-Njegoš mà trong đó máu đổ của người Hồi giáo được xem là hành động khai sinh ra nhà nước Serbia.

Cuộc đột kích vào khu nhà mà Osama bin Laden ẩn trốn vào năm 2011 đã khiến truyền thông bình luận về tủ sách của ông ta, nhưng chỉ tập trung vào sự thiếu vắng tiểu thuyết mà không nhắc đến lòng yêu thơ của ông.

Hồi năm 2010, bin Laden đã viết cho một phụ tá những chi tiết về một âm mưu đầy tham vọng trước khi kèm theo một yêu cầu: "Nếu có người anh em nào ở cùng cậu mà biết về nhịp thơ thì hãy cho tôi biết, và nếu cậu có quyển sách nào bàn về khoa học làm thơ cổ điển thì hãy gửi cho tôi xem."

Bin Laden nằm trong số những nhà thơ thánh chiến được ca ngợi nhất và đó một phần là do tài năng làm thơ cổ điển trôi chảy của ông ta.

https://baomai.blogspot.com/
Bin Laden nằm trong số những nhà thơ thánh chiến được ca tụng nhiều nhất

Sứ quân của Bin Laden ở Iraq, Abu Musab Al-Zarqawi, được mọi người biết đến đồng thời là 'đồ tể' và 'người khóc nhiều' - cho thấy mối liên hệ giữa sự tàn bạo và mẫn cảm, khao khát song song về quyền lực và lòng thương.

Thủ lĩnh hiện tại của Al-Qaeda, Ayman al-Zawahiri, cũng làm thơ, và caliph (tức Quốc vương) tự xưng của cái gọi là Nhà nước Hồi giáo, Abu Bakr al-Baghdadi, viết luận văn tiến sĩ về một bài thơ tôn giáo.

Một nhà độc tài từng viết thơ và có kết cục cay đắng là Saddam Hussein. Bài thơ trong tù 2013 của ông được sáng tác bằng tiếng mẹ đẻ khá xuất sắc:

https://baomai.blogspot.com/

Saddam, người vốn thích chụp hình bên khẩu AK, đã thể hiện sự bất khuất của mình qua những con chữ: "Nơi đây chúng ta ưỡn ngực trước bầy sói".

Thú vị là người chế tạo ra khẩu AK, Mikhail Kalashnikov, cũng thích trở thành nhà thơ. Như WH Auden viết trên mộ chí của Hitler, "thơ ông viết rất dễ hiểu".



Benjamin Ramm

https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đình chỉ hàng loạt hải quan trong nghi án ăn tiền bôi trơn




L.Bằng



















VNN - Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình yêu cầu làm rõ nghi án cán bộ hải quan nhận tiền “bôi trơn” khi làm thủ tục hải quan. Cùng ngày, Tổng cục Hải quan lệnh cho Cục Hải quan Hải Phòng đình chỉ cán bộ để điều tra sai phạm nếu có.

Văn phòng Chính phủ vừa phát đi thông báo về chỉ đạo của Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ Trương Hoà Bình, Trưởng Ban chỉ đạo 389 quốc gia về việc xác minh, xử lý nghiêm cán bộ Hải quan Hải Phòng có hành vi tiêu cực, được báo chí phản ánh.

Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ Trương Hoà Bình, Trưởng Ban chỉ đạo 389 quốc gia có ý kiến chỉ đạo: Bộ Tài chính chỉ đạo Tổng cục Hải quan khẩn trương xác minh, làm rõ nội dung báo Lao động phản ánh về vụ việc tiêu cực nêu trên, xử lý nghiêm các cá nhân có vi phạm và trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan, đơn vị để xảy ra tiêu cực (nếu có), báo cáo kết quả lên Thủ tướng Chính phủ trước ngày 25/4/2018.

Cùng ngày, Tổng cục Hải quan cũng phát đi thông tin về sự việc này.

Tổng cục Hải quan nhấn mạnh: Với tinh thần không bao che cán bộ và xử lý kỷ luật nghiêm cán bộ có sai phạm, ngay khi có thông tin nêu trên, Tổng cục Hải quan có văn bản yêu cầu Cục Hải quan TP. Hải Phòng thực hiện quyết định tạm đình chỉ ngay các cán bộ công chức hải quan có liên quan, đồng thời làm rõ, xử lý, kỷ luật tập thể, cá nhân có sai phạm (nếu có).

Trên cơ sở chỉ đạo của Tổng cục Hải quan, Cục Hải quan TP. Hải Phòng đã cử Lãnh đạo Cục và Phòng Thanh tra - Kiểm tra trực tiếp xuống Chi cục Hải quan cửa khẩu Cảng Đình Vũ để kiểm tra, xác minh, đồng thời quyết định tạm đình chỉ công tác của các công chức có hình ảnh đăng tải trên báo để giải trình, xem xét xử lý.

Ngày 9/4, báo Lao động có bài điều tra “Nườm nượp cảnh kẹp tiền, đưa - nhận tại Hải quan Hải Phòng”, phản ánh tình trạng người dân, doanh nghiệp phải chi tiền “bôi trơn” cho cán bộ Hải quan Hải Phòng khi đến làm thủ tục thông quan hàng hoá xuất khẩu, nhập khẩu.

Bộ Tài chính lên tiếng

Ngày 9/4/2018, Bộ Tài chính đã có các văn bản gửi Tổng cục trưởng Tổng cục Thuế và Tổng cục trưởng Tổng cục Hải quan yêu cầu xử lý vấn đề báo đưa tin liên quan đến những sai phạm trong thực thi công vụ của cán bộ thuế, hải quan và những phản ánh liên quan đến những quy định gây khó khăn cho DN trong quá trình hoạt động.

Liên quan đến việc bắt giữ một cán bộ cục thuế tỉnh Quảng Ninh vòi vĩnh nhận tiền doanh nghiệp”, Bộ trưởng Bộ Tài chính yêu cầu Tổng cục Trưởng Tổng cục Thuế khẩn trương làm rõ và xử lý nghiêm các đơn vị, cá nhân đã có vi phạm, báo cáo Bộ trưởng Bộ Tài chính trước 9 giờ ngày 10/4. Đồng thời phối hợp với các cơ quan chức năng có liên quan để xử lý về mặt Đảng đối với các đơn vị, cá nhân có vi phạm.

Bộ Tài chính cũng chỉ đạo các đơn vị thuộc hệ thống Thuế thực hiện nghiêm túc công tác thanh tra, kiểm tra, kiểm soát nội bộ, phát hiện và xử lý kịp thời các hành vi vi phạm của cán bộ công chức, kiên quyết đưa ra khỏi ngành các công chức thoái hóa, biến chất, tiêu cực, vi phạm kỷ luật. Thực hiện nghiêm công tác luân phiên, luân chuyển, chuyển đổi vị trí công tác theo đúng Nghị quyết của Ban Cán sự Đảng Bộ Tài chính.

Về nghi vấn hải quan Hải Phòng nhận tiền “bôi trơn”, Bộ trưởng Bộ Tài chính yêu cầu Tổng cục trưởng Tổng cục Hải quan khẩn trương làm rõ nội dung bài báo nêu, xử lý nghiêm các đơn vị, cá nhân có vi phạm theo đúng quy định, báo cáo Bộ trưởng Bộ Tài chính trước 9 giờ ngày 10/4.

Bộ Tài chính yêu cầu chỉ đạo các đơn vị thuộc hệ thống Hải quan thực hiện nghiêm công tác thanh tra, kiểm tra, kiểm soát nội bộ, phát hiện kịp thời các hành vi vi phạm của cán bộ công chức, kiên quyết đưa ra khỏi ngành các công chức thoái hóa, biến chất, tiêu cực, vi phạm kỷ luật.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nguyễn Thanh Lưu Thơ:



Tự sự chiều

Con kiến
sảy chân lỗ trôn kim
sợi tóc tẽ làm tư
trên đôi tay thiếu phụ
Lũ ve sầu  mất ngủ
Cãi cọ đinh tai
Nắng đổ bong dài
Bên hiên chiều trống trải
Thời gian nghẽn lại
Trong nỗi ngao ngán đương thời

Tôi là ai
Con kiến loay hoay trong mẩu đời bất cẩn?
Hay lỗ trôn kim biếng lười bất nhẫn
thụ động biến mình thành cái bẫy
trói nhốt một cuộc đời

Tôi đã thực là tôi?
Hay chỉ là sợi tóc bị tẽ làm tư làm năm làm mười
Đóng những vai đời
Cho đến khi kiệt sức

Hay tôi là con ve sầu buồn bực
Nóng nảy kêu ran
Khan giọng suốt mùa hè vô vọng
Không lường trước gió mùa  lật lọng
sẽ khô xác vô danh trên những nhánh cây buồn

Tôi-bóng nắng cô đơn?
Lay lắt màu chiều trống rỗng
Tôi từ khước mọi tính từ ấm nóng
Bởi chẳng từng tin mình đủ sưởi ấm một mầm cây

Chiều tàn buông tay
Người thiếu phụ nhấc cái trôn kim
Phóng thích con kiến vô tâm tình cờ mắc kẹt
Rồi nàng xe sợi tóc
luồn nỗi buồn qua đáy kim trơ khấc
Khó cát giọng ve sầu

Chiều trở đêm sâu…




Mộng

Hãy treo tôi lên tít ngọn mây sầu
Rồi mưa sẽ rắc nghiêng
từ ngực trái
Trái tim tôi trống trải
Mấp máy vui buồn
Mấp máy mưa

Hãy dắt tôi về trước mảnh gương xưa
Chập chùng bong em
Khóc cười mộng mị
Trong chớp mắt tôi thành vô nghĩa lí
Nhận ra mình không em

Kí ức nhức màu đêm
Cho tôi thắp một ngọn đèn tạ từ cơn mộng cũ
Cho tôi kêu tên em như kêu câu niệm chú
Vừng ơi, mở ra

Em trở về hay ảo ảnh xưa xa
Tôi không chắc
Chỉ ngọn đèn le lói biết
Ánh sáng cô đơn chập chờn hối tiếc
Tôi đốt thiêu tôi khánh kiệt linh hồn

Tôi mất em
Rồi tôi mất chính tôi luôn
Kí ức nghẹn
Ngọn đèn vụt tắt

Hãy chôn tôi giữa mây chiều tím ngắt
Mưa sẽ rơi
Buốt chat giọng em cười…

Độc ẩm

Nàng nhấp một ngụm
Nỗi buồn tê dại khoé môi
Tôi nhấp một ngụm
Yêu đương mê mỏi rã rời
Nàng đi rồi sau một cơn say
sao bỏ quên đôi mắt
Đôi mắt đêm đêm nhìn tôi qua đáy cốc
sầu u
lạnh lùng
nhột nhạt
trói môi tôi vào những ngụm men nồng
Tôi nuốt mắt nàng
song sánh trôi qua cuống họng
Ánh mắt nàng chat ngốt
đốt thiêu
cồn cào
cấu xé
Nức nở ruột gan tôi
Nàng bỏ đi đâu
Nàng xa tận đâu rồi?
Hãy quay lại một lần
dẫu chỉ một lần duy nhất
Tôi sẽ gửi trả lại nàng đôi mắt
Tôi gửi trả nàng nỗi buồn chết giấc
Ly rượu cô đơn ngột ngạt hương tình


Nguyễn Thanh Lưu


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lộn tùng phèo


Xưa các cụ có câu "sinh con rồi mới sinh cha/sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông". Nó nói về chuyện trái ngược, nhố nhăng, chả ra làm sao.

Đang ồn ào chuyện có ý kiến đề nghị gộp, hợp nhất mấy đoàn thể chính trị xã hội lớn vào chung mặt trận tổ quốc. Đúng ra phải giải tán bỏ bớt đi, hoặc làm như thế từ lâu rồi. Nhưng xứ này các ông cai trị cứ thích làm theo ý mình, dù nhố nhăng vẫn cứ làm. Tao thích thế đấy, ai làm gì được tao. Làng Vũ đại này, đếch thằng nào bằng ông.

Lấy ví dụ: Đảng cũng chỉ là một đoàn thể, một tổ chức chính trị, chính trị xã hội, một thành viên của mặt trận tổ quốc, nhưng ông đảng mà quát một tiếng là ông mặt trận chạy mất dép. Ông ấy là con nhưng quyền bố, quyền cụ, quyền ông cố tổ, quyền trời, đố ai dám cãi. Mặt trận là cái đinh gì. Quốc hội còn chưa là gì với tao nhá, đừng có lôi thôi.

Ông đoàn thanh niên cũng vậy. Ông ấy là thành viên của Hội liên hiệp thanh niên VN, là con nhưng ngồi ghế bố, mắng bố sa sả, quát bố phải nghe. Thế thì giải tán mẹ nó cái hội đi, để đó làm bù nhìn làm gì.

Nói chung xứ ta nhiều thứ ngứa mắt, chả giống ai, chả theo quy luật gì, cũng như cứ lao xe chạy ngược đường cao tốc vậy. Gây tai nạn cong còn cố cãi tao không có lỗi. Cứ nói lấy được.

Nguyễn Thông


Phần nhận xét hiển thị trên trang