Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2018

Kim làm giống y chang đám cận thần đi theo mình hàng ngày!


Chuyện lạ ở thượng đỉnh Trung-Triều: Ông Kim chăm chú ghi chép, ông Tập mỉm cười gật đầu


Chuyện lạ ở thượng đỉnh Trung-Triều: Ông Kim chăm chú ghi chép, ông Tập mỉm cười gật đầu
Hành động vỗ nhẹ mu bàn tay của ông Tập khi bắt tay ông Kim cho thấy ông Tập mới là người chiếm ưu thế trong cuộc hội đàm giữa hai nước. Nguồn: AP/CCTV.

Nhiều người không thể ngờ rằng lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un "nói một lời, vạn người vỗ tay như sấm" lại có lúc khiêm tốn đến vậy.
Theo Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng (SCMP - Hồng Kông), trong chuyến thăm Bắc Kinh vừa qua của ông Kim Jong-un, thế giới đã được chứng kiến hình ảnh nhà lãnh đạo Triều Tiên rất "khác lạ" so với những điều truyền thông miêu tả trước đó.
Đoạn video về cuộc hội đàm cấp cao giữa lãnh đạo hai nước do Đài Truyền hình trung ương Trung Quốc (CCTV) đăng tải hôm thứ Tư vừa qua (29/3) đã cho thấy hình ảnh khiêm tốn khác lạ của lãnh đạo Triều Tiên: Ông Kim Jong-un rất nghiêm túc lắng nghe và cẩn thận ghi chép khi Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình phát biểu. Ngược lại, khi ông Kim phát biểu, ông Tập Cận Bình không ghi chép lại, mà chỉ mỉm cười và thi thoảng gật đầu.
Trong những cuộc thị sát hay hội đàm tại Triều Tiên, ông Kim luôn xuất hiện cùng rất nhiều quan chức tháp tùng. Điều đặc biệt là các quan chức này luôn mang theo bút viết và sổ tay để sẵn sàng ghi lại bất cứ chỉ thị nào từ lãnh đạo của mình.
Đây là truyền thống có từ thời cố Chủ tịch Triều Tiên Kim Il-sung, nhằm mục đích xây dựng hình ảnh tôn nghiêm của lãnh đạo nước này.
Chuyện lạ ở thượng đỉnh Trung-Triều: Ông Kim chăm chú ghi chép, ông Tập mỉm cười gật đầu - Ảnh 1.
Ông Kim chăm chú lắng nghe và ghi chép. Ảnh: CCTV.
Trước đây, mọi người chỉ biết đến ông Kim vì những phát ngôn "sốc" của ông, ví dụ như vụ khẩu chiến về nút bấm hạt nhân với Tổng thống Mỹ Donald Trump.
Bởi vậy, nhiều người đã ngạc nhiên khi bắt gặp hình ảnh ông Kim Jong-un khiêm tốn khác thường trong khi lắng nghe ông Tập Cận Bình phát biểu, đặc biệt đây lại là lần đầu tiên ông Kim thực hiện chuyến công du và xuất hiện trước báo giới nước ngoài.
Chuyện lạ ở thượng đỉnh Trung-Triều: Ông Kim chăm chú ghi chép, ông Tập mỉm cười gật đầu - Ảnh 2.
Chi tiết ông Kim nâng ly rượu thấp hơn so với ông Tập cũng thu hút sự chú ý của dư luận. Theo nghi thức ngoại giao yến tiệc Trung Quốc, hành động này cho thấy sự khiêm tốn và tôn trọng đối phương. Ảnh: KCNA.
Cơ quan truyền thông trung ương Triều Tiên (KCNA) mô tả cuộc hội đàm cấp cao giữa lãnh đạo hai nước là "thẳng thắn", và cho biết ông Kim đã bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc đến ông Tập Cận Bình và phu nhân Bành Lệ Viên vì sự tiếp đón nồng hậu của Trung Quốc.
Trong bức thông điệp riêng gửi tới Tổng thống Mỹ Donald Trump, ông Tập Cận Bình cũng khẳng định cuộc hội đàm cấp cao giữa Trung Quốc và Triều Tiên đã thành công tốt đẹp.
Tuy nhiên, kĩ năng ngoại giao của ông Kim sẽ tiếp tục được thử thách trong cuộc hội đàm tổ chức vào tháng 4 tới với Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in, và tiếp sau đó là hội đàm với Tổng thống Trump, dự kiến diễn ra trong tháng 5.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

LS TRẦN VŨ HẢI GỬI THƯ NGỎ KHẨN CẤP


Trần Vũ Hải Hà Nội, ngày 29/03/2018
THƯ NGỎ KHẨN CẤP
(đề nghị Bí thư Hải Phòng đối thoại với những cựu giáo chức trường Trần Phú,
tránh một vụ Đoàn Văn Vươn lặp lại giữa trung tâm Hải Phòng)
Kính gửi: Ông Lê Văn Thành – Bí thư thành ủy TP Hải Phòng, 
Chủ tịch Hội đồng nhân dân TP Hải Phòng.

Tôi là luật sư Trần Vũ Hải (địa chỉ: tầng 3, 87 Nguyễn Thái Học, quận Đống Đa, thành phố Hà Nội), nhận tư vấn, hỗ trợ pháp lý cho nhiều hộ dân cựu giáo chức tại phường Lương Khánh Thiện, quận Ngô Quyền, TP Hải Phòng (“Các hộ dân”) liên quan đến việc thu hồi đất và giải phóng mặt bằng để xây dựng khách sạn 5 sao tại địa chỉ 12 (cũ) Trần Phú, phường Lương Khánh Thiện, quận Ngô Quyền, TP Hải Phòng (“Dự án”).

Tôi và các hộ dân đã nhiều lần có Thư, kiến nghị gửi Ông (Đơn kiến nghị ngày 20/11/2017 và 21/12/2017, Đơn đề nghị đối thoại khẩn cấp, Công văn số 2812/2017/CV-VPLS ngày 28/12/2017, Thư khẩn cấp số 1501/2018/VPLS ngày 15/01/2018, Kiến nghị khẩn cấp số 1901/2018/VPLS ngày 19/01/2018, Thư Thông báo ngày 24/01/2018 của các hộ dân và Thư Thông báo số 0102/2018/VPLS ngày 01/02/2018) và tôi đã gọi điện thoại trực tiếp để đề nghị làm việc, đối thoại với Ông để làm rõ tính pháp lý của Dự án.

Chúng tôi ghi nhận Ông đã đề nghị ông Nguyễn Văn Tùng – Chủ tịch UBND thành phố Hải Phòng chủ trì buổi đối thoại vào hồi 17h ngày 17/01/2018.

Tuy nhiên trong buổi đối thoại này các hộ dân không đồng tình về cách giải thích của đại diện UBND thành phố về Dự án trên, hiện đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến quyền và lợi ích của họ, và họ cho rằng Ông phải chịu trách nhiệm chính về Dự án này và cần đối thoại trực tiếp với các hộ dân, luật sư vì:

(i) Ông là người trực tiếp ký văn bản số 50/HĐND-CTHĐND ngày 04/05/2017 về việc đồng ý bổ sung danh mục các công trình, dự án phải thu hồi đất trong năm 2017, trong đó có Dự án chỉnh trang đô thị tại số 12 (cũ) phố Trần Phú, phường Lương Khánh Thiện, quận Ngô Quyền. (Tại Nghị quyết số 149/NQ-HĐND ngày 13/12/2016 của Hội đồng nhân dân thành phố Hải Phòng được công bố, trong danh mục các công trình, dự án phải thu hồi đất trong năm 2017 không có Dự án này).

(ii) Theo trích dẫn tại Tờ trình số 05/TTr-SXD ngày 24/7/2017 của Sở xây dựng Hải Phòng, ngày 22/05/2017 Ban Thường vụ Thành ủy Hải Phòng có Thông báo số 135-TB/TU với nội dung: (i) Đồng ý chủ trương xây dựng khách sạn 5 sao tại khu đất số 12(cũ) Trân Phú, quận Ngô Quyền; và (ii) Giao UBND thành phố chỉ đạo các Sở, ngành, đơn vị liên quan, UBND quận Ngô Quyền thực hiện điều chỉnh quy hoạch, v.v… liên quan đến Dự án này; (iii) Giao UBND thành phố thực hiện các thủ tục đấu thầu lựa chọn nhà đầu tư. Thông báo 135-TB/TU mâu thuẫn với công văn số 50/HĐND-CTHĐND ngày 04/5/2017 của Thường trực HĐND TP Hải Phòng cũng do ông Lê Văn Thành ký. Thông báo 135-TB/TU của Ban Thường vụ Thành ủy nêu Dự án là “Xây dựng khách sạn 5 sao“, trong khi Công văn số 50/HĐND-CTHĐND của Thường trực HĐND TP nêu Dự án là "Chỉnh trang đô thị“.

Tại buổi đối thoại ngày 17/01/2018 với ông Nguyễn Văn Tùng – Chủ tịch UBND tỉnh cho biết đã ghi nhận những ý kiến của các hộ dân, luật sư và báo cáo ông Lê Văn Thành để giải quyết và sẽ có văn bản trả lời. Tuy nhiên đến nay các hộ dân vẫn chưa nhận được bất kỳ phản hồi chính thức nào từ Ông, dù họ đã nhiều lần đến văn phòng HĐND thành phố yêu cầu đối thoại với Ông.

Trong khi đó, diễn biến vụ việc này ngày càng phức tạp. Các cựu giáo chức đã có đơn tố cáo cá nhân Ông với tư các Bí thư thành ủy kiêm Chủ tịch HĐND thành phố Hải Phòng lên Tổng Bí thư. Còn chính quyền Hải Phòng tìm mọi cách thúc ép các cựu giáo chức rời khỏi nơi họ đã cư trú hợp pháp 30-60 năm nay, mới đây UBND quận Ngô Quyền đã ra quyết định cưỡng chế họ ra khỏi nơi cư trú trong 1,2 tuần tới. Theo các giáo chức và trực tiếp một luật sư của chúng tôi chứng kiến, nhiều đối tượng lạ mặt, có biểu hiện lưu manh, côn đồ, đầu gấu đe dọa đến cuộc sống, tinh thần của các cựu giáo chức cao tuổi, dọa cắt nước, cắt điện, triệt đường sinh hoạt của họ.

Nếu chính quyền thành phố Hải Phòng quyết liệt thực hiện việc cưỡng chế này, trong khi nhiều vấn đề về pháp lý và quyền lợi của người dân không được làm rõ, sẽ dẫn đến sự chống đối quyết liệt của họ. Không loại trừ một vụ Đoàn Văn Vươn thứ hai diễn ra giữa trung tâm thành phố Hải Phòng, gây ảnh hưởng xấu về mọi mặt cho thành phố Hải Phòng.

Cá nhân tôi, là một luật sư có kinh nghiệm để giải quyết những vấn đề này cho rằng cách tốt nhất để tránh một vụ Đoàn Văn Vươn thứ hai là đối thoại giữa người lãnh đạo cao nhất của thành phố với các cựu giáo chức trên với sự tham gia của luật sư, đông đảo các cơ quan truyền thông và các đại biểu quốc hội, đại biểu HĐND thành phố, đại diện Thanh tra Chính phủ.

Do vậy, tôi khẩn thiết đề nghị Ông bố trí đối thoại với các cựu giáo chức và các luật sư để làm rõ các nội dung sau:

1. Căn cứ điều khoản nào của văn bản pháp luật nào, nghị quyết 149/NQ-HĐND ngày 13/12/2016 (do Ông ký) tại Điều 2 khoản 3 lại giao cho thường trực HĐND xem xét, quyết định bổ sung danh mục các công trình, dự án phải thu hồi đất?

Trong khi, theo Luật tổ chức chính quyền địa phương 2015, không có quy định nào cho phép HĐND ủy quyền cho Thường trực HĐND cùng cấp ra quyết định thay HĐND về những nội dung thuộc thẩm quyền của HĐND.

2. Căn cứ điều khoản nào của văn bản pháp luật nào Ông có thẩm quyền ký công văn 50/HĐND-CTHĐND trong đó có bổ sung dự án tại địa chỉ 12 (cũ) Trần Phú, phường Lương Khánh Thiện, quận Ngô Quyền vào danh mục công trình, dự án phải thu hồi?

Trong khi theo Điều 104 Luật Tổ chức chính quyền địa phương 2015 quy định về nhiệm vụ quyền hạn của Thường trực HĐND, Thường trực HĐND chỉ có nhiệm vụ đôn đốc, kiểm tra UBND và các cơ quan nhà nước khác thực hiện các Nghị quyết của HĐND, không có quy định nào được thay mặt HĐND để quyết định các vấn đề thuộc thẩm quyền của HĐND.

3. Ông giải thích tại sao có sự mâu thuẫn giữa 02 văn bản: công văn 50/HĐND-CTHĐND do Ông ký về việc đồng ý bổ sung danh mục các công trình, dự án phải thu hồi đất trong năm 2017, trong đó có Dự án chỉnh trang đô thị tại số 12 (cũ) phố Trần Phú và Thông báo số 135-TB/TU của Ban Thường vụ thành ủy có nội dung đồng ý chủ trương xây dựng khách sạn 5 sao tại khu đất số 12(cũ) Trân Phú, quận Ngô Quyền ?

4. Ông đã từng giữ chức Chủ tịch UBND thành phố nên biết rõ trường chuyên Trần Phú đã được chuyển đến một cơ sở khác, sau khi ngân sách nhà nước đã chi ít nhất 350 tỷ đồng để xây dựng cơ sở hạ tầng. Mặt khác, địa điểm hàng chục gia đình cựu giáo chức đang ở tuy sát với trường Trần Phú cũ, nhưng độc lập với khuôn viên của trường này từ 50-60 năm trước. Ông cho biết quan điểm của Ông (với tư cách Bí thư, Chủ tịch HĐND thành phố) về việc UBND thành phố đã không đảm bảo lợi ích của Nhà nước lẫn của người dân, cụ thể không đấu giá theo Luật đất đai (có thể thu hàng nghìn tỷ đồng vừa hoàn trả tiền xây dựng trường Trần Phú tại địa điểm mới, và đền bù thỏa đáng cho người dân, trong khi vẫn thu thêm ít nhất 500 tỷ đồng cho ngân sách nhà nước) mà chỉ định một nhà đầu tư tư nhân được thuê đất hàng năm (chỉ nộp hơn 6 tỷ đồng cho ngân sách nhà nước và khoảng 29 tỷ tiền bồi thường cho các hộ dân cựu giáo chức).

5. Ngoài ra còn một số câu hỏi khác chúng tôi sẽ tập hợp lại và gửi Ông khi Ông đồng ý bố trí buổi đối thoại giữa Ông và các hộ dân, luật sư trước khi chính quyền quận Ngô Quyền tiến hành cưỡng chế đất của các cựu giáo chức.

Nếu Ông tổ chức đối thoại theo đúng đề nghị trên, dù kết quả tại buổi đối thoại có như thế nào, chúng tôi sẽ thuyết phục các hộ dân di rời khỏi khu vực cưỡng chế để tránh xảy ra những sự việc không đáng có, trên nguyên tắc Ông cam kết chịu trách nhiệm cá nhân về các quyết định, văn bản đã ký, và các hộ dân vẫn bảo lưu quyền khiếu nại, khởi kiện, kiến nghị, tố cáo liên quan đến vụ việc.

Chúng tôi lưu ý rằng, việc đối thoại với các hộ dân tại thời điểm này để tìm cách giải quyết, tháo gỡ vấn đề là trách nhiệm của chính Ông – người đứng đầu Đảng và chính quyền tại Hải Phòng trước những cử tri ở đây. Vì vậy chúng tôi hi vọng Ông sẽ sớm bố trí buổi đối thoại này trước khi việc cưỡng chế (mà chúng tôi khẳng định là trái pháp luật) được thực hiện tại 12 (cũ) Trần Phú, Quận Ngô Quyền, TP Hải Phòng.

Trân trọng cảm ơn.

Ký tên
Luật sư Trần Vũ Hải.

Nơi gửi:
- Như trên;
- Thanh tra Chính phủ;
- Các hộ dân cựu giáo chức;
- Lưu vp.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc “bắt nạt” các công ty dầu khí trên Biển Đông như thế nào?




Đến lúc này thì BP đã nhận ra rằng trò chơi đã hết và cuối tháng 11 năm 2008 họ thông báo cho PetroVietnam. BP muốn rút lui. Họ lặng lẽ trao lại phần sở hữu tại các Lô 5.2 và 5.3 cho PetroVietnam miễn phí và cũng bỏ qua luôn khoản 200 triệu đô họ đã đầu tư tại đây. Quyết định này buộc ConocoPhillips phải làm điều tương tự vào tháng 12 cùng năm. Bà Phó Oánh - Trung Quốc - đã có chiến thắng cuối cùng.

Trung Quốc “bắt nạt” các công ty dầu khí trên Biển Đông như thế nào?
Sự kiện chính phủ Việt Nam dừng dự án Cá Rồng Đỏ, một dự án dầu khí quan trọng ở biển Đông, do áp lực từ Trung Quốc đang làm nóng lại các tranh luận về tranh chấp biển Đông tại Việt Nam. Có thể điểm qua một số dữ kiện cơ bản của vụ việc:

Dự án mỏ khí Cá Rồng Đỏ là dự án mỏ sâu của Việt Nam nằm ngoài khơi biển Đông tại Lô số 07/03, thuộc Bể Nam Côn Sơn, cách bờ biển Vũng Tàu 440 km.

Mỏ này được cho là gồm 12 cụm giếng, và sẽ cung ứng 25.000-30.000 thùng dầu/ngày và 60 triệu m3 khí/ngày. Tổng giá trị hợp đồng của dự án này có thể lên đến 1,2 tỷ đô la.

Công ty dầu khí Repsol (Tây Ban Nha) và các đối tác đã đầu tư sẵn sàng cho việc khai thác dự án Cá Rồng Đỏ. Tuy nhiên theo tin tức trong ngành dầu khí mới đây, ngày 23/03/2018, Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PetroVietnam) đã yêu cầu Repsol ngừng khai thác.

Việc ngừng khai thác này có thể khiến cho Repsol và các đối tác thiệt hại khoảng 200 triệu đô la đã đầu tư.

Hiện chưa rõ ràng là Bộ Chính trị Việt Nam sẽ quyết định dừng hay chấm dứt hoàn toàn dự án này.

Thực sự, chuyện Trung Quốc dùng sức ép để ngăn cản việc khai thác dầu khí trên các vùng biển thuộc biển Đông vốn đang tranh chấp chủ quyền với Việt Nam và nhiều nước khác là chuyện đã diễn ra từ lâu.

Và Trung Quốc nhiều khi không cần gián tiếp ép Việt Nam buộc các công ty nước ngoài ngừng làm ăn.

Nếu bạn đọc đang tìm một tài liệu hay một cuốn sách giúp hiểu sâu rộng về những chiêu trò dùng sức ép như thế của Trung Quốc trên biển Đông, có thể tìm ngay đến cuốn “Biển Nam Trung Hoa: Tranh Giành Quyền Lực Ở Châu Á” của nhà báo, nhà nghiên cứu người AnhBill Hayton.


Nhà nghiên cứu Bill Hayton trong một buổi thuyết trình về tranh chấp biển Đông – Ảnh: Yale

Hayton tốt nghiệp Đại học Cambridge, và là một phóng viên quốc tế lâu năm của kênh tin tức BBC. Ông đặc biệt tập trung vào khu vực Đông Nam Á và đã viết hai cuốn sách nói riêng về chính trị Việt Nam.

Những gì ông đã viết và nhận xét đủ mức “gây tranh cãi” để chính quyền Việt Nam cấm ông nhập cảnh vào Việt Nam năm 2012.

Trong hơn 300 trang sách đầy ắp thông tin nghiên cứu của “Biển Nam Trung Hoa…”, người đọc bắt gặp một giọng văn báo chí vừa khá cuốn hút, vừa cung cấp các tường thuật chi tiết, hệ thống, và khá rõ ràng về cuộc tranh chấp chủ quyền biển Đông.

Tác giả nhìn cuộc tranh chấp một cách công tâm (không thiên vị bên nào) và bằng nhiều lăng kính: lịch sử, pháp luật, ngoại giao v.v.

Nhưng lăng kính thú vị nhất có lẽ là lăng kính “trinh thám doanh nghiệp” khá sống động mà bạn đọc sẽ được cùng Café Luật Khoa nhìn qua trong trích đoạn dưới đây.

Trích đoạn “Biển Nam Trung Hoa: Tranh Giành Quyền Lực Ở Châu Á” (The South China Sea: The Struggle for Power in Asia) – Nhà xuất bản Đại học Yale 2014 – Tác giả: Bill Hayton

Luật Khoa trích đoạn và dịch từ sách gốc bản tiếng Anh (cách dòng do người trích, hình minh họa không thuộc nội dung trong sách)

“… BP [British Petroleum – Dầu khí Anh Quốc] đã có mặt ở Việt Nam từ năm 1989 nhưng phải mất đến cả thập niên trước khi trở thành một trong những công ty quốc tế làm ra được tiền tại đây.

Năm 2006, khí đốt của BP được dùng để tạo ra một phần ba lượng điện năng của Việt Nam. Và còn nhiều khí đốt nữa sẽ được khai thác bởi vì công ty này lúc đó có quyền khai thác trên hai lô khác đang được thăm dò. BP đã “ngồi chờ” trên hai lô này hàng năm trời, chờ đợi thời điểm họ cảm thấy chắc rằng nền kinh tế Việt Nam sẽ đạt mức nhu cầu để đảm bảo phải mở rộng sản xuất điện, và theo đó là khí đốt.

Năm 2007, khi Việt Nam vừa trở thành thành viên Tổ chức Thương Mại Quốc tế (World Trade Organisation – WTO) và các nhà đầu tư tên tuổi bắt đầu đổ xô đến nước này, thì BP mới sẵn sàng để gắn bó lâu dài.

Tháng 3/2007, BP công bố kế hoạch phát triển hai mỏ khí trên Lô 5.2 rồi họ hoặc là nối chúng với ống dẫn sẵn có, hoặc là đã lắp ống dẫn mới. Một nhà máy điện khác được lên kế hoạch xây dựng trên bờ để biến khí đốt thành điện năng cho đất nước và thành tiền cho BP. Thời gian dự án không nói rõ nhưng đối tác của BP là PetroVietnam gợi mở rằng khí đốt sẽ có từ năm 2011.

Cũng trong khoảng năm 2007, Đại sứ Trung Quốc tại Australia, bà Fu Ying [Phó Oánh] đang lên những kế hoạch riêng của bà ta trong lúc chuẩn bị nhận một vị trí mới tại London.

Bà Phó từng có ít nhiều qua lại trong quá khứ với BP.

Năm 2000, khi BP công bố kế hoạch phát triển Lô 6.1, bà đang là giám đốc Phòng Châu Á Vụ của Bộ Ngoại giao Trung Quốc.

Theo một nguồn tin cao cấp bên trong BP, bà Phó đã nhiều lần bày tỏ rất mạnh mẽ cho lãnh đạo BP tại Bắc Kinh và Đông Nam Á biết đòi hỏi của Trung Quốc rằng BP phải dừng dự án này vì nó xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc.

Hồi năm 2000, Giám đốc điều hành BP là John Browne, một người dày dặn kinh nghiệm chiến trận tại các vùng “tiền phương”.

Ông Browne đơn giản phớt lờ các phản đối của bà Phó và dự án Lô 6.1 vẫn đã tiếp diễn.

Nhưng vào ngày 1 tháng 5 năm 2007, ông Browne từ chức tại BP sau một vụ bê bối cá nhân. Người thay thế ông ta là Tony Hayward.

Bà Phó Oánh tới London vào ngày 10 tháng 4 năm 2007. Cùng ngày, Bắc Kinh bắc đầu tỏ ra hiếu chiến trong một thế trận mới với BP.

Trả lời một câu hỏi “mớm bài” từ một phóng viên truyền hình quốc gia Trung Quốc, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Qin Gang [Tần Cương] tuyên bố, “Các động thái mới của Việt Nam là bất hợp pháp và vô căn cứ… không có lợi cho sự ổn định của khu vực biển Nam Trung Hoa.”

Lạ lùng là cái lô mà Bắc Kinh đang phàn nàn – Lô 5.2 – lại nằm sâu trong vùng biển Việt Nam hơn chính Lô 6.1 mà BP đang vận hành.

Không hề gì: đây là một cơ hội cho bà Phó Oánh trả thù.

Một trong những điều đầu tiên bà ta làm khi vừa mở valy hành lý ở London là đòi gặp lãnh đạo mới nhậm chức của BP, Tony Hayward.

BP biết khá rõ chuyện gì sẽ tới. Họ cho gọi các lãnh đạo cao cấp từ Việt Nam sang London để chuẩn bị bàn bạc. Các lãnh đạo BP tại Việt Nam trình bày lý lẽ mạnh mẽ cho việc BP phải tiếp tục dự án rồi để cho Hayward và nhóm của ông ta xử lý phần còn lại.

Tính tới năm 2007, BP là một trong những nhà đầu tư lớn nhất tại Trung Quốc. Danh mục đầu tư lên đến 4.2 triệu đô la Mỹ của BP tại Trung Quốc bao gồm các nhà máy hóa dầu, các cơ sở khai thác khí đốt xa bờ, 800 trạm xăng dầu và 30% cổ phần trong trạm tiếp nhận khí tự nhiên hóa lỏng đầu tiên của Trung Quốc, cùng nhiều hạng mục khác.

Bà Phó Oánh biết rõ những điều trên và vào ngày 18 tháng 5 năm 2007, bà ta dùng chúng trong các buổi họp mặt tại tổng hành dinh BP. Bà ta đưa ra các phản đối của mình dành cho hoạt động của BP trên các vùng biển đang tranh chấp, và sau đó, theo một nguồn tin bên trong BP, đã đưa ra hai cảnh báo chi tiết: đầu tiên, nếu BP tiến hành dự án Lô 5.2, nhà chức trách Trung Quốc sẽ xem xét lại các hợp đồng đang có với BP; thứ hai, Trung Quốc sẽ không đảm bảo an toàn cho nhân viên của BP làm việc trong các vùng tranh chấp.

Đó có vẻ là một lời đe dọa thẳng thừng dành cho cả công việc kinh doanh lẫn tính mạng các nhân viên tham gia dò tìm và sản xuất dầu khí của BP.

Không có kinh nghiệm làm việc với các chính thể “du côn” (roughhouse) như người tiền nhiệm của mình, Hayward đã sửng sốt. Ông ta thỏa thuận với bà Phó – BP sẽ tiếp tục hoạt động Lô 6.1 nhưng sẽ ngừng các hoạt động tại Lô 5.2.

Bà Phó đã trả thù thành công.


Phó Oánh – Tony Hayward: không phải một cuộc đấu tay đôi – Ảnh: asiamedia.lmu.edu, investigatemagazine.co.nz

Đó là mớ bòng bong mà Gretchen Watkins [giám đốc BP Việt Nam mới nhậm chức vào năm 2007] thừa hưởng khi bà ta tới Vũng Tàu hai tuần sau đó.

BP ký kết hợp đồng với PetroVietnam (đại diện cho chính quyền Việt Nam) trong khi công ty Mỹ ConocoPhillips thì tiến hành khảo sát và thăm dò trong Lô 5.2.

Nhìn từ các điện tín ngoại giao của Mỹ mà Wikileaks để lộ thì có vẻ là BP đã không hề cho các đối tác của họ biết thỏa thuận của Hayward với bà Phó Oánh cho tới ngày 8 tháng 6 năm 2007 khi BP hủy bỏ kế hoạch công tác trong năm 2007.

Cả ConocoPhillips và PetroVietnam đều không để cho BP thoát. Watkins tự thấy rằng bà ta hoàn toàn không có năng lực đối đầu với một cơn bão pháp lý và địa chính trị thế này.

Ngày 13 tháng 6 năm 2007, tin tức bắt đầu lộ ra ngoài rằng BP đã tạm dừng việc khảo sát địa chấn mà họ đã lên kế hoạch. Trong hai ngày sau đó, ngài Đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội là ông Michael Marine đã gặp cả ngài Đại sứ Anh và đại diện công ty ConocoPhillips.

Trong tường thuật về các buổi gặp này (do Wikileaks công bố), ConocoPhillips phàn nàn rằng PetroVietnam đang đòi hỏi họ phải hoàn thành hợp đồng công tác bất kể việc BP đã tạm dừng. Đại sứ Anh ông Robert Gordon thì nói với ông Marine rằng Anh quốc đang gửi một quan chức cấp cao Bộ Ngoại giao sang đàm phán với chính phủ Việt Nam.

Với việc BP phải lùi bước trước sức ép của Trung Quốc, ConocoPhillips không còn lựa chọn nào ngoài việc bước theo đuôi. Họ cũng có lợi ích kinh doanh tại Trung Quốc, cho dù nhỏ hơn, bao gồm mỏ khí đốt Xijiang phía Nam Hong Kong và nhà máy Peng Lai ở Vịnh Bột Hải.

Ngửi mùi chiến thắng, Bắc Kinh mở rộng chiến dịch.

Cũng trong tháng 6 năm 2007, Bộ Ngoại giao Trung Quốc phàn nàn với chính phủ Nhật Bản về các hoạt động của một tổ hợp bao gồm công ty dầu khí Idemitsu, Nippon Oil và Teikoku Oil vốn lúc đó đang lên kế hoạch thăm dò địa chất trong các Lô 5.1b và 5.1c (cạnh các lô của BP).

Theo một tường trình của Đại sứ Hoa Kỳ tại Tokyo cũng được để lộ từ Wikileaks, chính phủ Nhật Bản chọn phương án không làm gắt với Bắc Kinh và vào tháng 7 năm 2007, tổ hợp Nhật Bản tạm dừng các kế hoạch của họ.

Khoảng đầu tháng 8 năm 2007, các lãnh đạo công ty Chevron được triệu tập lên Đại sứ quán Trung Quốc ở thủ đô Washington và bị bảo phải dừng việc khai thác của công ty này tại Lô 122 ở Việt Nam. Thông điệp này được lập lại một cách còn mạnh mẽ hơn trong một buổi họp ở Bắc Kinh vào tuần tiếp theo sau đó.

Đòi hỏi này nhìn qua là thấy quá quắt. Lô 122 nằm ngay sát bờ biển Việt Nam và rõ ràng trên thềm lục địa nước này.

Tuy nhiên Chevron vừa mới ký một thỏa thuận lớn với [công ty dầu khí quốc doanh Trung Quốc] PetroChina để được nhượng quyền cung cấp khí đốt tại tỉnh Tứ Xuyên. Họ có rất nhiều thứ để mất. Chevron tạm dừng hoạt động tại Lô 122 ngay trong tháng 8 năm 2007.

Ngày 8 tháng 9 năm 2007, Lãnh sự quán Trung Quốc tại Houston gửi một lá thư cho một công ty dầu khí khác là Pogo yêu cầu họ dừng hoạt động ở Lô 124, nằm cách Lô 122 khoảng 50km về phía Nam.

Bà Phó Oánh rõ ràng là rất hài lòng với BP bởi vì vào ngày 31 tháng 8 năm 2007, bà ta đã có một chuyến thăm đặc biệt tới khu chế biến dầu khí trong bờ tên Wytch Farm của BP, nằm ở miền nam nước Anh. Tại đây, bà Phó đề xuất rằng ‘cả hai bên có thể trao đổi hợp tác nhiều hơn nữa’.

Khá khác lạ cho một chuyến thăm tỉnh lẻ, người tiếp bà Phó là ông John Hughes, giám đốc phụ trách Châu Á Thái Bình Dương của BP. Ông ta đặc biệt đề cập đến hy vọng của BP rằng họ sẽ ‘tiến hành hợp tác chiến lược với các công ty dầu khí lớn của Trung Quốc’.


Bản đồ các lô dầu khí của Việt Nam. Dự án Cá Rồng Đỏ nằm ở Lô 07/03 màu vàng – Ảnh: BBC

Nhưng Bắc Kinh vẫn chưa tha cho BP. Bước tiếp theo của Trunq Quốc là dùng công ty này để thao túng ép chính quyền Việt Nam phải nhường nhịn chủ quyền.

Theo một nguồn tin nội bộ cao cấp từ BP, chính phủ Trung Quốc đã ‘đề xuất’ rằng BP tạo điều kiện cho việc thương lượng giữa Tổng công ty Dầu khí Ngoài Khơi Trung Quốc (CNOOC) và PetroVietnam về việc hợp tác khai thác tại Lô 5.2 và Lô 5.3 bên cạnh.

Động cơ của CNOOC vừa là lợi nhuận vừa là chính trị: chủ tịch của CNOOC lúc đó là Fu Chengyu [Phó Thành Ngọc] là người có tham vọng lớn.

Tổng hành dinh CNOOC tại Bắc Kinh nằm ngay đối diện văn phòng thượng cấp của bà Phó Oánh, Bộ Ngoại giao, bên kia giao lộ đường Triều Dương Môn.

Trong các năm 2007 và 2008, phe trục Phó – Phó có vẻ như là hai mặt của cùng một thứ chính sách.

Đó thực ra đã là lần thứ hai CNOOC ép BP làm “bà mai” cho họ: đã có một lần trước vào năm 2003.

Hồi đó, BP giới thiệu CNOOC cho PetroVietnam rồi tránh sang một bên. PetroVietnam bèn lịch sự thảo luận chung chung với CNOOC trong vài tháng cho đến khi PetroVietnam nói rõ với CNOOC rằng CNOOC sẽ được hoan nghênh như là một đối tác kinh doanh, nhưng không đời nào CNOOC sẽ trở thành bên được quản lý chung các lô dầu khí vốn là của Việt Nam.

Khi CNOOC trở lại sân khấu vào năm 2007, ông Phó Thành Ngọc có một mục tiêu chi tiết: một phần chia chác trong các Lô 5.2 và 5.3.

Giống như thỏa thuận mà Randall Thompson [lãnh đạo công ty dầu khí Mỹ Crestone] đã từng đưa ra cho Trung Quốc 15 năm trước đó, thỏa thuận CNOOC muốn phải là một cuộc dàn xếp dưới vỏ bọc ‘hợp tác khai thác’ (joint development) vốn sẽ gián tiếp công nhận chủ quyền của Trung Quốc với các khoáng sản trong khu vực tranh chấp.

Lần này thì BP không được phép trốn tránh cuộc đàm phán. Họ sẽ bị sử dụng trên thực tế như một cánh tay của chính sách ngoại giao Trung Quốc.

Giới lãnh đạo BP tại London dưới quyền Tony Hayward có vẻ là đã mù tịt lịch sử và cơ cấu địa chính trị trong tình huống tại biển Nam Trung Hoa.

BP tiếp tục công việc trên cơ sở rằng đây sẽ chỉ là một liên doanh (joint venture) khác, rằng CNOOC có thể bán phần chia của họ bằng một thỏa thuận thương mại, và rằng các tranh chấp chủ quyền có thể được khoán hết cho các chính phủ xử lý riêng.

BP đã không hề nhận ra rằng họ đang nằm giữa một tranh chấp chủ quyền.


BP, người khổng lồ Anh “ngây thơ”? – Ảnh: curacaochronicle.com

Trong hơn một năm trời, Gretchen Watkins và các lãnh đạo BP khác bay ra bay vào giữa Hà Nội và Bắc Kinh để chuyển thông điệp qua lại giữa giới quan chức lãnh đạo ngành dầu khí của hai nước.

BP đề nghị sẽ phát triển các dự án trong các lĩnh vực mới hơn, các dự án vốn sẽ mang lại lợi ích qua lại cho cả hai bên, và họ đã cho rằng một thỏa thuận có thể đạt được.

BP thậm chí còn đổi tên chức vụ của Watkins sang thành Tổng giám đốc BP phụ trách Việt Nam, đồng thời phụ trách Thăm Dò và Sản Xuất tại khu vực Trung Quốc.

Không lạ gì khi chả có tiến triển nào.

Việt Nam không buông chủ quyền còn CNOOC thì không hứng thú với một thỏa thuận thương mại.

Nhưng phải vài tháng sau thì Hayward và nhóm của ông ta cuối cùng mới hiểu vấn đề. Lúc đó họ đang quan tâm đến các triển vọng lớn đang được mở ra ở Vịnh Mexico. Với họ, Đông Nam Á chỉ là một màn phụ.

Watkins và giám đốc khu vực của BP cố tìm cách thoát ra. Họ biết rằng họ không thể thực hiện được các trách nhiệm hợp đồng bao gồm việc hoàn thành thăm dò địa chấn trước khi hết năm 2008.

Đầu năm 2008, BP và ConocoPhillips lặng lẽ trao lại quyền điều hành (operatorship) trong Lô 5.2 và 5.3 cho PetroVietnam. Hai công ty nước ngoài này tiếp tục nắm một số quyền lợi liên quan đến hai Lô kia, nhưng dàn xếp mới cho phép họ tránh việc phải gửi tàu thuyền của mình đến các vùng biển tranh chấp.

Ngày 13 tháng 5 năm 2008, Watkins thông báo cho Đại sứ Hoa Kỳ mới được bổ nhiệm là ông Michael Michalak về các dàn xếp trên. Bà Watkins bảo ông Michalak rằng BP và ConocoPhillips không có kế hoạch thông báo cho chính phủ Trung Quốc về việc thay đổi bên chủ điều hành.

Hai tuần sau đó, chính trị gia quyền lực nhất Việt Nam, Tổng bí thư Đảng Cộng sản ông Nông Đức Mạnh thăm Bắc Kinh ba ngày.

Đi cùng ông Mạnh là chủ tịch PetroVietnam. Ông này đã có hội đàm riêng với chủ tịch Phó Thành Ngọc của CNOOC. Ông Phó sau đó thăm Hà Nội để bàn tiếp với PetroVietnam nhưng vẫn không có tiến triển.

Tháng 7 năm 2008 có tin tức lộ ra về việc PetroVietnam tiến hành khảo sát. Tuy nhiên Trung Quốc lúc đó đang quá chú tâm với Olympic Bắc Kinh sắp diễn ra nên đã không có động thái gì.

Bà Watkins thì đã chịu hết nổi.

Việc phát triển mỏ dầu khí bị ngưng trệ trong khi bà ta không có kỹ năng cần thiết cho việc thương lượng địa chính trị. Sự nghiệp của bà ta tại BP Việt Nam đang chẳng đi đâu cả. Thế nên tháng 7 năm 2008, Watkins đổi từ một chức vụ tầm trung trong một công ty khổng lồ sang một chức vụ lớn hơn tại một công ty tương đối tí hon. Watkins về làm Phó giám đốc Sản xuất Dầu khí Quốc tế của Marathon Oil, một công ty ít phải giải quyết các tranh chấp chủ quyền hơn.

Người kế nhiệm Watkins là một người Mỹ khác, Luke Keller, một cựu chủ tịch tại một công ty con của BP là Atlantic Richfield. Luke đã có nhiều năm kinh nghiệm tranh cãi với chính quyền bang Texas và với chính quyền nước Azerbaijan.

Đến lúc này thì BP đã nhận ra rằng trò chơi đã hết và cuối tháng 11 năm 2008 họ thông báo cho PetroVietnam. BP muốn rút lui. Họ lặng lẽ trao lại phần sở hữu tại các Lô 5.2 và 5.3 cho PetroVietnam miễn phí và cũng bỏ qua luôn khoản 200 triệu đô họ đã đầu tư tại đây.

Quyết định này buộc ConocoPhillips phải làm điều tương tự vào tháng 12 cùng năm.

Bà Phó Oánh đã có chiến thắng cuối cùng.


Một giàn khoan dầu trên biển – Ảnh: ibtimes.com

BP liệu có thể đã hành xử theo cách khác?

Kinh nghiệm của một công ty dầu khí khác – công ty dầu khí lớn nhất thế giới – gợi mở rằng họ có thể.

ExxonMobil cũng bị nhà chức trách Trung Quốc đe dọa – nhưng họ đã phớt lờ.

Qua nhiều năm, ExxonMonil không thành công bằng BP trong việc thâm nhập vào thị trường Trung Quốc. Khoản đầu tư đáng để ý nhất của họ là 22,5% cổ phần trong một dự án lọc và chế biến hóa dầu ở Phúc Kiến.

Lãnh sự Hoa Kỳ tại địa phương ghi chú rằng dự án này liên quan đến “các mối quan hệ và vốn chính trị tiềm năng có thể được trao cho chính quyền Trung Quốc” hơn là bất cứ đóng góp quan trọng nào của ExxonMobil.

Ngay cả vị trí dự án này, chỉ nằm ngay gần biển giáp Đài Loan, cũng đã được xem là một phương tiện giành lợi thế ngoại giao với Hoa Kỳ, trong trường hợp có một khủng hoảng khác diễn ra giữa Bắc Kinh và Đài Bắc.

ExxonMobil cũng có bài tẩy của họ. Trung Quốc đang khao khát tăng nguồn cung khí đốt tự nhiên của họ và ExxonMobil thì đang phát triển một dự án lớn ở phía đông bắc Trung Quốc, trên hòn đảo Sakhalin thuộc Nga.

Đối tác Nga của ExxonMobil là Gazprom muốn bán khí đốt trong nội địa trong khi ExxonMobil lại muốn xuất khẩu. Bắc Kinh không muốn đẩy Exxon đi đến chỗ quá xa lánh họ.

Cũng quan trọng, và hoàn toàn tương phản với các công ty dầu khí Anh hay Nhật Bản, chính là việc ExxonMobil có thể dựa vào chính phủ Mỹ để gây sức ép lên nhà chức trách Trung Quốc.

Tháng 1 năm 2008, một lãnh đạo công tác thăm dò mới bay sang Việt Nam: Russ Berkoben. Ông ta đã có 32 năm làm cho ExxonMobil, bao gồm một thời gian làm thăm dò ở Trung Quốc.

Không lâu sau đó, ExxonMobil ký một biên bản ghi nhớ (memorandum of understanding) với PetroVietnam để khai thác Lô 156 và 159.

Hai lô này là hai lô nằm xa bờ nhất mà Việt Nam từng cho thuê.

Góc Đông Nam của Lô 159 cách bờ biển Việt Nam đến 500km. Vậy là nằm ngày trong vùng biển tranh chấp.

ExxonMobil cũng có các thương lượng thực sự với chính quyền Việt Nam để thuê Lô 117, 118, và 119 ngoài khơi vùng biển miền Trung.

Ngày 20 tháng 7 năm 2008, phóng viên Greg Torode của tờ báo Bưu Điện Hoa Nam Buổi Sáng đóng tại Hong King đưa tin rằng các nhà ngoại giao Trung Quốc tại Washington đã cảnh báo ExxonMobil rằng triển vọng kinh doanh của họ tại Trung Hoa đại lục đang gặp rủi ro.

Nguồn tin của Torode là một quan chức cấp cao trong chính quyền Obama, người lúc đó vừa được báo tin bởi một lãnh đạo ExxonMobil.

Cuối tháng 8 năm 2008, Trung Quốc có vẻ nghiêm trọng hơn.

Liên doanh nhà máy khí đốt tự nhiên hóa lỏng trị giá 1 tỷ đô la tại Hong Kong của ExxonMobil bị hủy bỏ không báo trước.

Giới lãnh đạo ExxonMobil nói với giới ngoại giao Mỹ rằng họ không cho rằng Việt Nam là lý do – liên doanh đó đã bị phản đối mãnh liệt bởi các nhà hoạt động môi trường địa phương – tuy nhiên có vẻ là Trung Quốc đang hiện thực hóa các lời đe dọa của họ.

Trớ trêu là ExxonMobil lại bị chính quyền Việt Nam trừng phạt bởi vì chính quyền Việt Nam bị chính quyền Trung Quốc trừng phạt.

ExxonMobil đã thương lượng hơn cả năm trời với PetroVietnam về bốn Lô (129 đến 132, nằm ở khoảng giữa Lô 156 đến 159 và bờ biển) nhưng tháng 10 năm 2008 PetroVietnam lại trao hợp đồng cho Gazprom của Nga.

Berkoben nói với Đại sứ Michalak rằng PetroVietnam sợ là ExxonMobil sẽ không chịu nổi sức ép từ Bắc Kinh.

Tháng 7 năm 2008, giới ngoại giao Nga thông báo cho giới ngoại giao Mỹ rằng Trung Quốc không hề gây sức ép với các công ty Nga – chắc rằng nhà chức trách Việt Nam cũng đã được cho biết điều đó.


Repsol chỉ là “nạn nhân” mới nhất trong một loạt các “nạn nhân” của Trung Quốc tại biển Đông? – Ảnh: thestraitstime.com

ExxonMobil không phải là công ty duy nhất phớt lờ sự ép buộc từ Trung Quốc.

Công ty năng lượng Ấn Độ ONGC Videsh (từng là đối tác của BP tại Lô 6.1 và cũng là bên thuê các Lô 127 và 128), công ty KNOC của Hàn Quốc và một số công ty nhỏ hơn vốn không có lợi ích lớn tại Trung Quốc – như công ty Premier của Anh và Talisman của Canada – cũng đều phớt lờ Trung Quốc.

Bắc Kinh tìm các cách khác để gây sức ép.

Tháng 10 năm 2007, Mike Bruce, giám đốc tài chính của Pearl Energy tại Singapore, nhận được một cú điện thoại từ Đại sứ quán Trung Quốc.

Một nhà ngoại giao nói với Bruce rằng công ty của ông đang thăm dò trái phép trên lãnh hải Trung Quốc. Nhà ngoại giao đó cũng mời ông ta lên Đại sứ quán nói chuyện.

Bruce từ chối và mời ngược lại nhà ngoại giao đến gặp ông ta.

Vài ngày sau, một phái đoàn có mặt và thông báo cho công ty Pearl Energy rằng họ có một tàu thăm dò đang làm việc tại Lô 6.94 vốn nằm gần như bao quanh Lô 6.1 của BP).

Bruce kể lại rằng, họ ‘đe dọa sẽ gây sức ép với chính quyền Singapore vì Pearl đang nằm trên sàn chứng khoán Singapore’.

Lúc này Bruce bèn thông báo rằng Pearl thực ra không còn nằm trên sàn chứng khoán Singapore nữa vì công ty này đã được mua lại bởi một công ty khác là Aabar Energy đến từ Abu Dhabi [Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất] từ một năm trước đó.

Đám ngoại giao Trung Quốc sa sầm mặt mày. ‘Ồ, thế thì khác rồi,’ người phụ nữ dẫn đầu đoàn ngoại giao nói.

Sau đó, công ty Pearl không còn nghe gì từ đoàn Trung Quốc nữa.

Đầu năm 2009, công ty duy nhất có lợi ích tại Trung Quốc mà vẫn còn khảo sát ngoài khơi Việt Nam là ExxonMobil.

Ngày 30 tháng 6 năm 2009, ExxonMobil ký kết một hợp đồng chia sẻ sản xuất với PetroVietnam đối với hai nhóm Lô (Lô 156 đến 159 tại vùng đông nam hoang dã, và Lô 117, 118, 119 ngoài khơi Đà Nẵng). Hợp đồng này khiến ExxonMobil trở thành bên thuê nhiều diện tích ngoài khơi của Việt Nam nhất.

Tuần trước đó, Russ Berkoben đã đến Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội để giải thích rằng lễ ký kết sẽ được tổ chức ‘lặng lẽ’ để tránh chọc giận Trung Quốc.

Berkoben thú nhận rằng ông không rõ phản ứng của Trung Quốc sẽ là thế nào, nhưng ông nói ExxonMobil ‘sẵn sàng nếu Trung Quốc phản ứng’.

Những nỗ lực của Berkoben được tưởng thưởng vào hơn một năm rưỡi sau. Tháng 10 năm 2011, khi ExxonMobil tìm thấy một trữ lượng khí đốt có tiềm năng lớn tại Lô 118. Việc thăm dò vẫn tiếp tục tại các lô khác.


Một nhà máy ExxonMobil ở Mỹ – Ảnh: Washington Post.com

Ngoại trừ ExxonMobil, tất cả các công ty dầu khí khác đều đã phải chọn lựa giữa việc hoạt động ở Trung Quốc hay là hoạt động ở vùng biển đang bị các nước tranh chấp này.

ConocoPhillips đã bỏ Lô 5.2 và 5.3 vào tháng 12 năm 2008 nhưng vẫn còn cổ phần trong hai lô khác nằm sát bờ biển Việt Nam, cách xa khỏi mọi vấn đề với Trung Quốc. Tháng 2 năm 2012, ConocoPhillips hoàn toàn rời bỏ Việt Nam để tập trung vào các dự án có lời hơn.

Chevron vẫn giữ 20% cổ phần tại Lô 122 nhưng đã dừng mọi hoạt động tại đó cho đến khi họ bán hết cổ phần vào đầu năm 2013.

Điều đó có vẻ đã làm hài lòng Bắc Kinh vì vào năm 2010, Chevron đã được mua cổ phần trong ba mỏ dầu tại phần phía bắc của biển Nam Trung Hoa, ngoài khơi đảo Hải Nam.

Tại thời điểm viết sách này, giữa năm 2014, có tin rằng Chevron đang cố gắng bán hết các cổ phần tại Việt Nam – hai lô ngoài khơi bờ biển phía Tây Nam, gần biên giới biển với Indonesia và Malaysia.

BP vẫn kinh doanh tại Việt Nam với hoạt động chuyển đổi khí đốt sang điện năng của họ từ Lô 6.1. Nhưng đến tháng 7 năm 2010, mỏ vàng Vịnh Mexico của Tony Hayward biến thành thảm họa.

BP cần gấp 30 tỷ đô la để trả bồi thường sau vụ tràn dầu và nổ giàn khoan Deepwater Horizon.

Ngày 18 tháng 10 năm 2010, BP bán hết cổ phần tại Việt Nam và Venezuela cho liên doanh với Nga của họ là TNK-BP để lấy về 1.8 tỷ đô la.

Chắc rằng BP đã cảm thấy rằng người Nga có thể chịu nổi nhiệt.

BP có một nhiệm vụ khác cho tài năng của Luke Keller. Ông ta được bổ nhiệm Phó giám đốc phụ trách Tổ Chức Phục Hồi Vùng Vịnh của BP – giúp giải quyết đống hỗn độn ở Vịnh Mexico.

Vài tuần trước khi bán tốc bán tháo, vào ngày 21 tháng 9 năm 2010, Tony Hayward đã gặp lại bà Phó Oánh. Sau những thành công của mình tại London, bà ta đã được bổ nhiệm thứ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc.

Hayward đã dắt theo người sẽ kế nhiệm ông ta là Bob Dudley. Đó là một trong những công tác cuối cùng cho BP của Hayward. Chín ngày sau đó, ông ta không còn là Tổng giám đốc BP nữa…”


Bìa cuốn sách “Biển Nam Trung Hoa: Tranh Giành Quyền Lực Ở Châu Á” (The South China Sea: The Struggle for Power in Asia) – Ảnh: Amazon.com

Cafe Luật Khoa
Luật Khoa

Tìm đọc thêm:

Cuốn sách “Biển Nam Trung Hoa: Tranh Giành Quyền Lực Ở Châu Á” (The South China Sea: The Struggle for Power in Asia) trên Amazon
Bài thuyết trình về tranh chấp biển Đông “Maps, Myths And The Making Of China’s Maritime Geobody” của nhà báo Bill Hayton (Youtube)
COC, cá Rồng Đỏ và Người nước Huệ (Trần Đức Anh Sơn – Facebook)
VN ở thế ‘tiến thoái lưỡng nan’ sau Cá Rồng Đỏ? (BBC Tiếng Việt)
Vụ Repsol: Việt Nam đừng mong Mỹ quan tâm? (BBC Tiếng Việt)
Tứ giác kim cương và Carl Vinson không bảo vệ được Cá Rồng đỏ của Việt Nam (RFA)
Tranh chấp biển Đông (Nghiên Cứu Quốc Tế)
Trung tâm Dữ liệu Biển Đông (Nghiên Cứu Biển Đông)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TRẢ ĐŨA


FB Tân Thái Bá 28/3/2018

Thằng Pháp cũng tởm thật.
Mời bác Trọng sang thăm,
Không thèm bắn đại bác.
Cứ giả điếc giả câm.

Chúng còn cử một mụ,
Vừa xấu lại vừa già,
Bộ trưởng bộ sản phụ,
Đón tổng bí thư ta.

Chưa hết, đài báo chúng
Không đưa tin một dòng.
Tự bác phải quảng cáo,
Tốn những bốn tỉ dồng.

Như thế là rất hỗn.
Bọn Pháp này thật điên.
Giờ mà chúng chưa thấm
Bài học xưa Điện Biên.

Nhất định phải trả đũa.
Tổng thống Pháp thăm ta,
Ta sẽ cho bà Phóng
Và cô Tiến phụ khoa

Đón tiếp thật long trọng,
Nhưng sẽ không đưa tin.
Cứ lờ như không có.
Còn chúng, muốn đưa tin

Thì mời đến các báo,
Hoặc ti-vi, hoặc đài,
Bỏ tiền mà quảng cáo.
Một triệu đô mỗi bài.

Trường hợp cần chiêu đãi,
Mời ra quán Tư Hiền.
Mỗi người một bát phở.
Ai ăn tự trả tiền.

Thế có được không nhỉ?
Pháp làm nhục nước ta,
Thì ta làm nhục Pháp. 

Sòng phẳng, coi như hòa.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TRUMP VS AMAZON – SỰ THẬT



[TRUMP VS AMAZON – SỰ THẬT] Trước tiên, tôi là một người ủng hộ Trump từ đầu nhưng cái gì ra cái đó. Nói ngu thì không thể chấp nhận được. Khi bạn là lãnh đạo quốc gia thì tuyệt đối không được can thiệp và kinh tế tư nhân và phát biểu thiếu kiến thức. Điều này không chỉ là thị trường khó hiểu mà còn gây thiệt hại gián tiếp và trực tiếp trong giới tư nhân.
Donald Trump dăng trên Twitter như sau: “Tôi đã nêu sự quan ngại của tôi đối với Amazon trước cuộc bầu cử. Khác với những công ty khác, họ đóng rất ít hoặc không đồng thuế nào cho chính quyền địa phương và tiểu bang. Họ lợi dụng dịch vụ bưu phẩm US Postal (và gây thiệt hại to lớn đối với nước Mỹ) và khiến hàng ngàn cửa hàng bán lẻ phá sản.”
Phát biểu của Trump thiếu kiến thức và ngu tới mức một fan cuồng cũng không thể bênh được, họ chỉ im lặng. Hãy xem phát biểu của ông ta phiến diện ra sao. Sau đây là những sự thật bạn cần biết về Amazon.
1. Amazon đang dồn hết lợi nhuận để phát triển, cho nên việc họ có ít lợi nhuận là điều dễ hiểu. Nhưng gián tiếp họ đóng thuế giao dịch, thuế hưu trí và vô số các khoản khác cho chính quyền cấp địa phương, tiểu bang và liên bang.
2. Amazon  phát triển ngành công nghiệp bán lẻ online và tạo việc làm cho hàng triệu người Mỹ. Việc làm biến mất từ các cửa hàng bán lẻ được chuyển sang bán online.
3. Amazon tiết kiệm hàng chục tỷ cho người tiêu dùng Mỹ. Họ là đơn vị nhập hàng từ Trung Quốc nhiều nhất. *Mấy anh cánh hữu trẻ trâu giỏi chửi đi.*
4. Amazon góp theo ước tính $1-2 tỷ cho US Postal với tầm 500 triệu bưu phẩm. Có thể nói là nếu không có  Amazon thì bưu điện Mỹ phá sản lâu rồi.
5. Amazon sử dụng 500,000 người lao động trực tiếp cũng như gián tiếp, tầm 200,000 việc làm ở Mỹ. Hàng triệu người sử dụng  Amazon làm nền tảng thương mại.
6. Amazon biến đổi ngành xuất bản. Bây giờ bạn cũng có thể tự xuất bản sách và bán. Tất cả nhờ  Amazon.
Lý do duy nhất Trump đang tấn công  Amazon là vì CEO Jeff Bezos. Nếu Obama làm vậy với Rupert Murdoch thì đám Cánh Hữu làm ầm lên rồi. Trump đang đe dọa sẽ khởi tố và tách Amazon dựa theo bộ luật Chống Độc Quyền. Điều này thôi đã khiến giá trị của Amazon mất hơn 10% giá trị.
Chức năng của tổng thống (hành pháp) không phải là can thiệp vào ngành tư nhân dựa trên quan điểm cá nhân. Đây là chính sách của cánh tả. Bảo hộ ngành thép thì dùng ngụy biện “an ninh quốc phòng” trong khi tất cả số liệu đều không hề ủng hộ. Vậy tấn công Amazon thì Trump sẽ dùng ngụy biện gì?
Ku Búa @ Cafe Ku Búa
Facebook Comments

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sự thật về sức khoẻ của Đặng Lê Nguyên Vũ sau 49 ngày thiền định


>> Con trai ông Nguyễn Sinh Hùng giữ chức Cục trưởng
>> Đốt lò đốt cả Trung Ương
>> Thế sự tháng 3: Phe củi - Phe đốt lò ngã giá?



Nguyễn Ngân





















(Dân Việt) Bà Lê Hoàng Diệp Thảo, vợ của “vua cafe Việt” Đặng Lê Nguyên Vũ, vừa có chia sẻ trên một tờ báo mạng với thông điệp: Chồng bà bị bệnh sau khi kết thúc khóa thiền 49 ngày, vì thế ông Vũ đã có những hành động gây tổn hại đến công ty. Tuy vậy, dường như tình hình sức khỏe của ông “vua cafe Việt” không đúng như lời bà Thảo nói.

Mới đây, Dân Việt nhận được một bức thư gồm ảnh của một độc giả viết về việc ông đã khỏi bệnh mà không dùng thuốc nhờ phương pháp điều trị của “vua cafe Việt” Đặng Lê Nguyên Vũ, Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần đầu tư Trung Nguyên. Độc giả đó là nhà báo Phạm Thành Long, nguyên Tổng Biên tập Báo Thiếu niên Tiền phong, Ủy viên Ban Thường vụ - Trưởng Ban Biên tập Trang thông tin và Bản tin Trường Sơn của Hội Truyền thống Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh Việt Nam.

Sự thật về 49 ngày nhịn ăn luyện khí công của “vua cafe Việt”

Ngày 21.3, sau quyết định của Tòa kinh tế TAND TP.HCM yêu cầu bà Lê Hoàng Diệp Thảo trả lại cho Công ty cổ phần Đầu tư Trung Nguyên con dấu và giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp đã chiếm đoạt, bà Thảo đã đưa ra thông tin về việc chồng mình, ông Đặng Lê Nguyên Vũ bị bệnh và đang bị ai đó chi phối.

Cụ thể, bà Thảo cho biết, năm 2014, sau khi kết thúc 49 ngày thiền định và nhịn ăn tại trang trại M'dark (Đắk Lắk), ông Vũ có những biến đổi bất thường về sức khỏe, dẫn đến nhiều biến cố trong gia đình và nội bộ doanh nghiệp. Kể từ thời điểm này, ông Vũ rất hiếm khi xuất hiện trước công chúng, ở công ty và gia đình.

Tuy nhiên, những gì mà nhà báo Phạm Thành Long viết và trao đổi với Dân Việt, cho thấy “vua cafe Việt” hoàn toàn bình thường về mặt sức khoẻ, chính ông Vũ là người chữa bệnh cho ông.

Theo ông Long, năm 2015, ông bị 9 bệnh cùng một lúc mà nhiều bệnh viện như Bệnh viện Bạch Mai, bệnh viện Quân y 109 cũng không chữa được và ngày càng nặng.

“Thế rồi một cơ may đã đến. Chủ tịch Tập đoàn cà phê Trung Nguyên Đặng Lê Nguyên Vũ, đã nhận lời chữa bệnh cho tôi bằng phương pháp chữa bệnh không dùng thuốc”, ông Long cho biết.

Theo ông Long, ngày 12.3.2015, ông “vua cafe Việt” đã cử ông Nguyễn Văn Đông, Trưởng phòng của Công ty Trung Nguyên đến tận nhà thăm khám cho ông.

Ngày 16.3.2015, hai vợ chồng ông Long cùng bay vào Đắc Lắc và được đón về Trang trại M’dark, cách Buôn Ma Thuột 98 km. “Đến 17 giờ chiều hôm đó, Chủ tịch Đặng Lê Nguyên Vũ tiếp hai vợ chồng tôi. Trước khi nói chuyện, Chủ tịch Vũ nói: “Cô chú ngồi tĩnh lặng một chút”, ông Long kể lại.

Ông Long kể, “vua cafe Việt” Đặng Lê Nguyên Vũ đã nói với ông về phương pháp chữa bệnh không cần dùng thuốc: “Cô chú biết đấy, nhịn ăn cả tuần, thậm chí nửa tháng không chết. Nhịn uống vài ngày người ta cũng chưa thể chết. Nhưng không thở thì chỉ vài phút là có thể chết. Không khí là thứ vô giá mà Đấng Tạo hóa - Đức Thượng đế ban cho con người chúng ta".

Tuy nhiên, ông Vũ cũng khẳng định, không phải ai cũng biết đón lấy năng lượng quý giá này của Thượng đế một cách hữu hiệu nhất.

"Phương pháp mà cô chú được anh Đông hướng dẫn tập luyện tới đây sẽ giúp cô chú khỏi bệnh mà không phải dùng thuốc… Trong tâm, chúng ta phải luôn suy nghĩ về những điều tốt đẹp, sống có tình thương và phải biết gạt bỏ mọi ưu phiền, sống có niềm tin… Có niềm tin vào Đức Thượng đế và tập luyện thật tốt, bệnh của chú chắc chắn sẽ khỏi…”, ông Long kể lại những gì ông Đặng Lê Nguyên Vũ đã chia sẻ.

Ông Long chia sẻ thêm, ông Nguyễn Văn Đông sinh năm 1971 (cùng tuổi và là bạn học thuở nhỏ của anh Vũ). Ông Đông tốt nghiệp đại học ngành Ngân hàng rồi về công tác tại Kho Bạc của huyện M’dark. Khi đang làm Giám đốc Kho bạc Nhà nước, ông nhận lời mời của Chủ tịch Đặng Lê Nguyên Vũ về Trung Nguyên làm việc với vai trò Trưởng phòng.

“Ông Đông là một trong 12 nhân viên của Trung Nguyên được Chủ tịch Vũ lựa chọn để cùng mình tu luyện 49 ngày đêm. Ông được phân công làm người chuyên theo dõi, hướng dẫn việc chữa bệnh…”, ông Long cho biết.

“Vua cafe Việt” chữa khỏi bệnh cho nhiều người

Sau khi luyện tập theo phương pháp của “vua cafe Việt” với 7 ngày nhịn ăn, nhịn uống và tập, ông Long giảm được 6,7 kg (từ 72,5 kg xuống còn 65,7kg). "Vòng bụng của tôi trước đây khá to (dù tôi không biết uống rượu bia) từ 102cm xuống còn 90cm. Cơ thể tôi cảm thấy nhẹ nhõm, thanh thoát nhưng khỏe mạnh. Điều kỳ diệu là một số bệnh đã không còn”, ông Long chia sẻ.

Đến nay, sau hơn một năm rưỡi kể từ khi vào M’dark, luyện tập theo phương pháp của Chủ tịch Trung Nguyên Đặng Lê Nguyên Vũ, ông Long gần như đã trút bỏ hoàn toàn được gánh nặng bệnh tật đeo bám bao nhiêu năm trời. Trở về Hà Nội, từ đó đến nay tôi kiên trì luyện tập hàng ngày, không bỏ một lần tập nào. Buổi tối không ăn cơm chỉ ăn rau và hoa quả.

“Nhờ phương pháp này mà tôi đã khỏi nhiều bệnh. Tôi vô cùng biết ơn và mong rằng phương pháp luyện tập để chữa bệnh này của Chủ tịch cà phê Trung Nguyên Đặng Lê Nguyên Vũ được nhân rộng để giúp đỡ nhiều người có thể chữa lành bệnh tật”, ông Long cho biết.

Ông Long nói thêm, sau khi chữa bệnh theo phương pháp của “vua cafe Việt” Đặng Lê Nguyên Vũ, sức khoẻ của ông tốt hơn nhiều. “Lên thăm đỉnh Fansipan, 7 anh em chúng tôi sau khi đi cáp treo bắt đầu phải leo 600 bậc để tới đỉnh núi. Lên tới đỉnh, tôi vẫn thấy cơ thể mình chịu đựng tốt. Ngoài ra, tôi có thể làm nhiều công việc với cường độ cao hơn. Nếu không có được bài tập khí công theo phương pháp của Chủ tịch Đặng Lê Nguyên Vũ, tôi không thể đủ sức khỏe để hoạt động và làm việc...”.

"Tôi vô cùng cảm ơn phương pháp luyện tập để chữa lành bệnh mà không dùng thuốc của Chủ tịch Tập đoàn Trung Nguyên Đặng Lê Nguyên Vũ. Xin cám ơn Đấng Tạo hóa đã cho chúng ta năng lượng tuyệt vời để thanh lọc cơ thể và chữa lành bệnh tật. Tôi tâm đắc một nguyên tắc trong quá trình luyện tập chữa bệnh mà bác sĩ, Chủ tịch cafe Trung Nguyên Đặng Lê Nguyên Vũ đã đưa ra, là: “Chỉ chữa khỏi được bệnh khi trong tâm ta luôn nghĩ điều tốt đẹp và sống giàu tình thương…”, ông Long chia sẻ.

Những gì mà nhà báo Phạm Thành Long kể với những lời bà Lê Hoàng Diệp Thảo - vợ của “vua cafe Việt” chia sẻ trên một tờ báo mạng gần đây - có vẻ đối lập nhau khi nói về sức khoẻ của ông Đặng Lê Nguyên Vũ - Chủ tịch Trung Nguyên. Vậy đâu là sự thật về sức khoẻ của ông “vua cafe Việt”. Ông Vũ có bị bệnh như lời bà Thảo nói?

"Trước khi trở về Hà Nội, tôi mới có dịp tìm hiểu và đứng ngắm toàn bộ Trang trại M’dark của anh Vũ. Nó rộng gần 1000 ha với nhiều hồ nước. Xa xa phía sau trang trại, dãy núi M'drak hình “răng cưa”. Tôi cũng biết một chút về phong thủy nên rất ngạc nhiên về thế đất ở đây. Dãy núi M’dark như một con rồng nằm uốn mình gần như bao bọc lấy Trang trại. Quả đồi nhỏ nơi có khu vườn mà chúng tôi luyện tập và khu nhà ở của anh Vũ chính là tâm của “vòng cung núi rồng” M’dark. Thế đất này là “thế rồng ấp”. Hèn nào, nơi này có nhiều năng lượng đến thế!...", nhà báo Phạm Thành Long nhớ lại.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2018

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN VỀ CHU THẦN CAO BÁ QUÁT



   Cao Bá Quát2

   MỘT CHỐN QUỐC OAI

   làm giáo thọ
   đêm đêm rừng hoang nghe tiếng hú
   tài học sánh ngang đất với trời
   ngày nào cũng nghe tiếng kêu cú cú
   chết đứng chết ngồi hay chết nằm
   một ngày cho tới cả ngàn năm
   có ai sống mãi mà không chết ?
   nhưng mà được nhục hay vinh ?

   một thầy một cô một chó cái
   một vua và bầy quan ăn hại
   chi hồ giả giã
   lập đi và lập lại
   khuôn vàng thước ngọc
   vĩnh viễn ngàn thu ?

   ba hồi trống dục đù cha kiếp
   một nhát gươm đưa đéo mẹ thời
   đất nước loạn ly
   khói lửa bời bời
   nhiễu nhiễu nhương nhương
   toàn bọn hủ nho
   mặt úp vào cái nồi
   toàn cháo
   cái đạo làm người
   quyết xoay bạch ốc lại lâu đài

   CAO CHU THẦN

   rồng vàng nơi ao tù
   buồn thiên thu
   góp ý lòng thành canh tân đất nước
   với cả gan lẫn ruột
   kẻ nghe có hai lỗ tai trâu
   vừa ve vẩy tai vừa gật đầu
   nghe ngang nước chảy lá môn
   từ hành tẩu sử quán
   thuyên chuyển xuống làm giáo thọ
   nhậm trị phủ Quốc Oai
   buồn thúi ruột
   kẹt quá đành làm giặc
   thua chết

   cả một  gầm trời
   toàn là bồ cu
   cắm cúi đầu mổ thóc
   toàn vịt bơi trên hồ sen
   ao bèo
   tối ngày kêu cạp cạp
   toàn gà mái gà con
   kiếm ăn
   toàn là Nguyễn Công Trứ
   không có ai là Cao Bá Quát

   Cao Bá Quát chết
   còn có người thương người khóc
   có người ngưỡng mộ
   Tự Đức chết
   y con nhái chết
   không ai khóc
   chỉ có Pháp Lang Sa khóc

   Cao Bá Quát

   Á NGUYÊN
   (1800 – 1855)

   sóc đĩa có hai mặt
   mặt chẵn và mặt lẻ
   đời người có hai lẽ
   lẽ sống và lẽ chết
   dù suy nghĩ kiểu nào
   Á Nguyên Cao Bá Quát
   vẫn là "uy vũ bất năng khuất"
   cuối thế kỷ thứ 18
   Quang Trung dẫn quân ra Bắc
   thầy Lý Trần Quán
   sai đồ đệ Nguyễn Trang
   dẫn vào bảo vệ Chúa Trịnh Khải
   về Bắc Ninh Bắc Giang
   người này nộp Chúa cho Tây Sơn
   nhốt vào tù xa rồi đâm chết
   thầy trò gặp lại nhau Quán trách:
   "thầy cũng như cha
   sai con bảo vệ Chúa
   chuyện nhỏ làm không xong ?"
   Trang trả lời : "sợ thầy không bằng sợ giặc
   quý Chúa không bằng quí thân"
   hai nghìn ba trăm năm trước đạo Khổng Mạnh
   đến đây tạm chấm dứt
   gần hai trăm năm sau
   có đệ tử chân truyền
   nhà nho Cao bá Quát
   cực kỳ lên án nền Văn Hóa Khổng Mạnh
   kẻ nhập môn suốt cả đời
   chỉ biết lạy và quì
   khấu đầu chổng đít
   làm nô tài cho một đứa ngu
   vẫn tự an ủi dưới một người
   trên vạn người
   ngày ngày quì mòn sân tướng phủ
   chắp tay cúi đầu
   còn bá tánh là thảo dân
   chỉ biết nộp thuế làm sưu
   gọi dạ bảo vâng
   đến thế kỷ thứ 19
   có Vị Xuyên Trần Tế Xương
   đậu tam trường
   thơ rằng
   “cái học nhà Nho đã hỏng rồi
   đậu rồi cũng đến đứng đường thôi
   sư phụ treo niêu theo sư phụ
   môn đệ khoai rau đứng thở dài !
   BA VẠN SÁU NGHÌN NGÀY

   là mấy
   cảnh phù du chưa thấy đã nực cười
   nhìn đã rồi mắt kể như đui
   làm Đồ Chiểu soạn Lục Vân Tiên cõng mẹ
   chán mớ đời dẫy củ hành dẫy hẹ
   họ chưa gần rồi lại họ xa xa
   nhìn vịt ngan lại tưởng con gà
   sống vạn rưỡi thêm ba nghìn là nghẻo
   ôi sĩ phu giờ đây sao giống phu vác gạo
   dây công danh thòng lọng
   choàng vào cổ dẫn đi
   làm thượng quan đâu có ích lợi gì ?
   tước hữu ngũ đúng là phường báo hại
   chân hành tẩu nơi kinh thuộc vào thư lại
   trên sai đâu cứ đó mà đi
   được dăm năm cũng chả ra gì !
   toàn lũ dốt dốt từ trên xuống dưới
   hoàng thượng đần độn bề tôi cãi lại
   thế là một đường trực chỉ Quốc Oai
   làm giáo thụ nơi sâu nơi xa nhịn đói dài dài
   Quát hỡi Quát, Quát ơi là Quát
   thôi chỉ còn mỗi con đường duy nhất
   "làm giặc"

   nói với thằng mù về ánh sáng
   chả khác gì
   nói chuyện súng đạn với thằng điếc
   nói chuyện bình thiên hạ với Tự Đức
   không khác gì cầm cặc

   Vua Tự Đức
   làm thơ hay hơn hai Hoàng Thúc
   Tùng Thiện Vương và Tuy Luý Vương
   ba vị trên làm thơ khá hơn Hà Tôn Quyền
   tất cả là thành viên "thi xã Nghệ An "

   vua vô năng bất tài
   ù lỳ trước thời cuộc
   bá quan văn võ
   "văn dốt vũ dát"
   cái gì cũng không biết
   cái chuyện mất nước
   là lẽ đương nhiên !
   kẻ nhìn thấu thời cuộc
   khởi nghĩa ở Mỹ Lương

   Cao-Ba-Quat_thumb

   BẤT TỬ

   vua Tự Đức thì chết luôn
   Lê Duy Cự thì chết thiệt
   Cao Bá Quát thì không ?
   tên tuổi bất diệt
   không phải vì ngông
   không phải vì cuồng
   mà cũng không điên
   mà vì là chính nhân quân tử
   là người nhiệt tình yêu nước
   trong chế độ độc tài ?
   yêu nước thì phải chết ?
   Cao Bá Quát cũng vậy
   không còn con đường nào khác ?

   Cao Gia Văn Phái
   em Bá Quát đậu Á Nguyên
   anh Bá Đạt đậu cử nhân
   huyện lệnh Nông Cống
   thiên hạ bốn bồ chữ chiếm ba
   khi không mó dái ngựa
   là thằng dốt đặc
   ra lệnh tru di tam tộc

   người người thì quá nhiều
   đê hèn thì khắp xứ
   cúi đầu như con cú
   ngang đầu như lũ trâu
   hèn một lũ như nhau
   cục phân ngang cục ku'k
   mấy trăm năm
  mới được một Cao Bá Quát

   HÈN

   truyền thống
   từ trên xuống
   từ dưới lên
   triều nhà Nguyễn được mấy người
   như Ông Ích Khiêm
   sau này có Cao Bá Quát
   phần còn lại
   hèn hết

  CHU VƯƠNG MIỆN


Phần nhận xét hiển thị trên trang